Từ cậu bé bán cà rem trở thành tiến sĩ Reviewed by Momizat on . Nguyễn Thanh Mỹ: Từ cậu bé bán cà rem trở thành tiến sĩ   Từng phải sống trong cơ cực ở vùng quê nghèo nhất nước, mưu sinh bằng bán cà rem và bánh mì, ông trở t Nguyễn Thanh Mỹ: Từ cậu bé bán cà rem trở thành tiến sĩ   Từng phải sống trong cơ cực ở vùng quê nghèo nhất nước, mưu sinh bằng bán cà rem và bánh mì, ông trở t Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Từ cậu bé bán cà rem trở thành tiến sĩ

Từ cậu bé bán cà rem trở thành tiến sĩ

Nguyễn Thanh Mỹ: Từ cậu bé bán cà rem trở thành tiến sĩ

 n thanh my

Từng phải sống trong cơ cực ở vùng quê nghèo nhất nước, mưu sinh bằng bán cà rem và bánh mì, ông trở thành Tiến sĩ rồi xây nhà máy sản xuất vật liệu quang điện tử thứ 12 trên thế giới tại Trà Vinh.

 

Theo: Quỳnh Chi – Doanh Nhân Saigon – 30/8/2011

Tóm tắt:

- TS Nguyễn Thanh Mỹ – Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Mỹ Lan (Mylan Group) sống tại làng Thanh Mỹ, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh.

- Mưu sinh bằng cách bán cà rem và bánh mì, thời gian còn lại thì đi học lóm. Năm 1978, tốt nghiệp Trường Đại học Phú Thọ (bây giờ là Đại học Bách khoa TP.HCM).

- 1979, sang Canada, làm đủ nghề: rửa chén, làm bếp, bồi bàn… để kiếm sống. 7 năm đi học, giành được một lúc hai học bổng (NSERC và FCAR), bảo vệ thành công luận án thạc sĩ về “Chất xúc tác dị thể” và tiến sĩ về “Hợp chất cao phân tử liên hợp điện quang”.

- Năm 2004, trở về Việt Nam một mình để kinh doanh, đầu tư xây dựng nhà máy, muốn tạo cho người lao động Việt Nam môi trường làm việc với chất lượng, mức lương như ở Canada (35.000 CAD/năm).

Phong cách đơn giản, mái tóc ngả bạc khiến ông Nguyễn Thanh Mỹ trông già hơn tuổi và có vẻ từng trải. Dù sống ở nước ngoài, làm việc cho các công ty lớn trên thế giới, nhưng cách ăn mặc và lối nói chuyện dân dã của ông khiến người đối diện quên đi cảm giác đang trò chuyện với một doanh nhân thành đạt và một nhà khoa học nổi tiếng.

 

Cậu bé bán cà rem trở thành tiến sĩ

 

* Giữa thời kỳ Trà Vinh còn là một trong những tỉnh nghèo bậc nhất ở Việt Nam, các doanh nghiệp ngó lơ, còn người lao động trong tỉnh cứ lao về TP.HCM kiếm sống…, thì ông lại ôm hàng chục triệu USD về đầu tư. Có phải ông “giàu quá” không?

- Ngay cả vợ tôi còn nói là sớm muộn gì cô ấy cũng xin Nhà nước cho tôi giấy chứng nhận “doanh nhân dũng cảm”.

Ngày trở về nước năm 2004, tôi đã nói với mọi người là tôi kinh doanh tại Việt Nam không phải vì lợi nhuận, mà đơn giản vì vùng đất này chính là quê hương của tôi và ước mơ lớn nhất trong đời tôi là trở về quê hương để đầu tư, giúp quê hương phát triển.

Không có gì to tát ở đây, chỉ là một tình cảm tự nhiên như bao người con xa quê khác.

Ba dự án đầu tư của tôi tại Trà Vinh gồm: hóa chất, vật liệu quang điện tử và vật tư ngành in (sản xuất bản kẽm theo công nghệ CTP), với tổng vốn đầu tư đến nay đã là 20 triệu USD (hơn 400 tỷ đồng) và tôi chưa mang được đồng lãi nào về Canada.

Tuy nhiên, công sức bỏ ra đang đưa giấc mơ của tôi trở thành hiện thực, đó là Trà Vinh đã trở thành một địa phương có ngành công nghiệp công nghệ cao vào loại hiện đại của thế giới.

Trên thế giới hiện chỉ có 11 nhà máy sản xuất vật liệu quang điện tử thì nhà máy thứ 12 chính là dự án đầu tư của tôi vào Tập đoàn Mỹ Lan nằm tại Khu công nghiệp Long Đức, tỉnh Trà Vinh.

* Ông nói đây là giấc mơ của cả cuộc đời ông, vậy nguyên cớ nào khiến ông quyết tâm đến vậy?

- Tôi là con cả trong một gia đình nghèo có 5 anh em, sinh sống tại làng Thanh Mỹ, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh. Năm tôi lên 9 tuổi, cha bỏ mẹ và anh em chúng tôi, lấy vợ mới rồi đi biệt xứ. Tết Mậu Thân 1968, căn nhà nhỏ ở quê bị đại bác lạc bắn sập, 6 mẹ con tôi mất nhà…

Cả tuổi thơ tôi phải sống trong cơ cực ở vùng quê nghèo nhất nước, mưu sinh bằng cách rong ruổi khắp các nẻo đường để bán cà rem và bánh mì, thời gian còn lại thì đi học lóm. Năm 1978, tôi tốt nghiệp Trường Đại học Phú Thọ (bây giờ là Đại học Bách khoa TP.HCM), nhưng vẫn không thoát được cái nghèo.

Vì vậy, năm 1979, tôi tìm cách đi nước ngoài với hy vọng kiếm đủ miếng ăn cho mình, cho mẹ và mấy đứa em nhỏ. Ký ức về sự nghèo khổ của quê hương luôn thôi thúc tôi làm được điều gì đó để giúp những cậu bé, cô bé ở đây không phải bán cà rem kiếm sống vất vả như tôi ngày nào… Có lẽ sự thôi thúc đó lớn hơn đối với một người xa quê hương, xa gia đình đằng đẵng.

* Vậy ông đã đổi đời ngay sau khi sang được Canada?

- Không có màu hồng như vậy đâu. Hơn 12 năm đầu sống tại vùng đất mới, tôi phải làm đủ thứ nghề: rửa chén, làm bếp, bồi bàn… ở nhà hàng, chỉ để làm được một việc là kiếm sống. Chỉ đến lúc gặp được Nhàn, bà xã tôi bây giờ, thì cuộc đời tôi mới sang trang. Hồi cưới Nhàn, tôi đã hứa với gia đình vợ sẽ trở thành kỹ sư để xứng với vị thế của gia đình cô ấy.

Trong 7 năm đi học, tôi giành được một lúc hai học bổng (NSERC và FCAR), bảo vệ thành công luận án thạc sĩ về “Chất xúc tác dị thể” và tiến sĩ về “Hợp chất cao phân tử liên hợp điện quang”.

Sau đó, tôi được nhận vào làm ở một số công ty điện toán và in ấn như: IBM, Sun Chemical và Kodak Polychrome Graphics. Đến năm 1997, tôi chính thức ra ngoài tự mở hãng và kinh doanh cho đến bây giờ.

* Phải thừa nhận là sự nghiệp khoa học của ông rất rực rỡ: nào là TS. Trung tâm Nghiên cứu khoa học năng lượng và vật liệu INRS – Energie et Materiaux, Varennes, Quebec (Canada), rồi các giải thưởng IBM – Invention Achievement Award (1994), Sun Chemical – Inventor Award (1995, 1996, 1997), Dianippon Ink and Chemicals – Silver Award for CTP Technology (1997), và cả trăm bằng sáng chế được thế giới công nhận. Vậy tại sao ông không chăm chút cho sự nghiệp nghiên cứu mà lại bước ra thị trường để kinh doanh?

- Về lĩnh vực kinh doanh, tôi thừa nhận mình không được học hành, đào tạo bài bản, mà chỉ là một “thợ đụng”, tức đụng đâu làm đó. Tuy nhiên, máu kinh doanh có lẽ đã ngấm vào tôi từ nhỏ, khi còn đi bán cà rem, bánh mì.

Nhưng nguyên nhân chính khiến tôi có bước rẽ lại bắt đầu từ một câu chuyện lúc tôi còn làm tại IBM: Một buổi sáng đến công ty, tôi thấy một nhà khoa học rất giỏi buồn bã bước ra từ phòng của người điều hành, tìm hiểu thì được biết ông ta bị cho thôi việc.

Ngay lập tức tôi cảm thấy hoang mang: nhà khoa học đó rất giỏi, có nhiều cống hiến nhưng cuối cùng cũng phải ra đi, vậy thì đến một lúc nào đó cũng sẽ tới lượt mình.

Từ đó tôi bắt đầu thấy chán phận làm thuê. Sau IBM, tôi cũng rời bỏ công việc tại Kodak với mức lương 100.000USD/năm, để mở hãng riêng mang tên American Dye Source, Inc. (ADS) chuyên nghiên cứu, sản xuất những vật liệu hữu cơ dùng trong ngành in, phát quang, điện tử hữu cơ, tạo hình ba chiều, màng biến đổi năng lượng Mặt trời hữu cơ, chống hàng giả… với vốn liếng hầu như chỉ là mấy cái bằng sáng chế.

Thời đó, số tiền đầu tiên tôi kiếm được là 25.000 USD khi bán bằng sáng chế và mua ngay một chiếc xe tặng vợ (cười).

Thay đổi tư duy doanh nhân Việt kiều về nước đầu tư

 

* Trở về Việt Nam đầu tư khi đã rất giàu, vậy chắc việc kinh doanh của ông tại Việt Nam không có khái niệm “khó khăn”?

- Tôi chỉ không gặp khó khăn về nguồn vốn chứ những chuyện khác khi tiến hành đầu tư thì phải gọi là từ “khổ đến khổ”. Nhớ những ngày đầu về nước xin giấy phép đầu tư, Nghị quyết 36 chưa được thực hiện thì người Việt ở trong nước nghĩ về Việt kiều không được tốt lắm.

Nhiều người có thái độ cảnh giác đối với tôi và nói Việt kiều về nước chỉ vơ vét, kiếm một mớ tiền rồi về nước. Suy nghĩ này của họ buộc tôi phải chứng minh cho họ thấy tôi xây dựng nhà máy thật, đầu tư thật và quyết tâm phát triển thật.

Có lẽ cũng từ những suy nghĩ tiêu cực đó mà giai đoạn đầu làm hàng xuất khẩu, hải quan hành tôi “lên bờ xuống ruộng” khi làm thủ tục. Có những lần tôi tức phát khóc, đá bàn, đá ghế ở hải quan và bảo: “Có bị bỏ tù tôi vẫn phải nói”…

Có lúc tôi đã muốn bỏ cuộc, trở về Canada sống cho khỏe, nhưng khi thấy những bạn trẻ không có việc làm, vùng quê không có cơ hội phát triển thì tôi lại nhẫn nhịn. Mãi đến năm 2007, khi Luật Doanh nghiệp ra đời thì việc kinh doanh mới bớt khổ.

Nhưng còn rất nhiều việc phải làm để môi trường đầu tư của chúng ta thực sự thu hút đầu tư. Những điều cần hoàn thiện thì nhiều lắm, từ chính sách, thủ tục đến cả cách cư xử của các nhà chức trách.

Chẳng hạn, như ngày 3/8 vừa qua, tự nhiên có khoảng mười mấy người của Phòng Cảnh sát chống tội phạm về môi trường tỉnh kiểm tra nhà máy đột xuất. Kiểm tra là chuyện thường nhưng họ la lối, quát tháo như kiểu đi bắt tội phạm khiến tôi rất thất vọng.

Sự thiếu đồng bộ trong xây dựng hạ tầng Khu công nghiệp Long Đức của các doanh nghiệp ở trong khu công nghiệp đang trở thành rào cản lớn. Hiện chúng tôi phải bỏ ra hàng tỷ đồng để tự xây dựng quy trình xử lý nước thải, nhưng vẫn bị cơ quan chức năng hạch sách đủ điều…

* Khó khăn vậy nhưng hằng năm Mỹ Lan vẫn có lợi nhuận, điều này chứng tỏ ông đã kinh doanh rất hiệu quả?

- Hiện nay Công ty Mỹ Lan (95% xuất khẩu) lợi nhuận hằng năm 50%, Công ty sản xuất vật tư (40% xuất khẩu, hơn 10% sản xuất trong nước) lợi nhuận 60%/năm, còn Công ty Quang điện tử Mỹ Lan sẽ bắt đầu hoạt động vào năm 2012. Nhưng so với Canada, việc kinh doanh tại Việt Nam có nhiều điểm khác biệt.

Để kinh doanh “hiệu quả” thì ngoài thực lực, bạn phải vất vả hơn. Chẳng hạn như in ấn là ngành khá đặc thù và các công ty in thường là của Nhà nước. Công ty của tôi là công ty tư nhân, khó có thể bán hàng trực tiếp, vậy nên tôi chọn cách bán hàng qua đại lý.

Bớt những phiền nhiễu gây ức chế như tôi vừa kể, tôi nghĩ các nhà đầu tư như tôi có thể làm tốt hơn, đem lại nhiều lợi nhuận hơn.

* Ông nói kinh doanh không phải để kiếm lợi nhuận, nhưng những con số lợi nhuận ông đưa ra lại chứng tỏ ông “làm chơi ăn thật”. Vậy ông có nghĩ rằng kinh doanh trong nước đang rất dễ dàng?

- Lợi thế của tôi là có thể sử dụng những phát minh của mình để kiếm tiền, nên lợi nhuận hằng năm của Công ty được duy trì là chuyện đương nhiên. Mỗi môi trường kinh doanh có cái khắt khe riêng, không thể nói ở nơi này dễ dàng hơn nơi kia.

Như đã nói, tôi đầu tư về Việt Nam không phải để kiếm tiền. Giàu có thì biết thế nào cho đủ. Mục đích chủ yếu của tôi là tạo cho người lao động Việt Nam môi trường làm việc với chất lượng, mức lương như ở Canada (35.000 CAD/năm).

Tôi và gia đình tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống là nỗ lực giúp những người xung quanh mình, để họ cũng có cuộc sống đầy đủ, có việc làm tốt hơn. Tôi luôn đối xử tốt với nhân viên, đổi lại họ cũng hết lòng với Công ty và chính họ đã có những phát minh giúp Công ty có được lợi nhuận.

Lấy công việc làm niềm vui riêng

 

* Sau mười mấy năm bước ra kinh doanh và thành công, theo ông, ông là người chọn nghề hay chính nghề đã chọn ông?

- Trước đây, tôi là người chọn kinh doanh, nhưng bây giờ nghĩ lại có lẽ nghề kinh doanh đã chọn tôi. Tôi cảm thấy kinh doanh là cái nghiệp, trước sau gì tôi cũng phải làm. Nói như thế vì ngay từ nhỏ tôi đã nung nấu chuyện kiếm tiền, mà chỉ có kinh doanh mới dễ kiếm tiền thôi.

Giống như nghiên cứu, kinh doanh không chỉ cần có tiền, có kinh nghiệm, có mánh lới, mà còn phải có cả đam mê. Tôi dám nghĩ, dám làm, đam mê công việc, lấy công việc làm niềm vui trong cuộc sống nên đã vượt qua mọi khó khăn, thử thách để thực hiện ước mơ, hoài bão của mình.

Tuy vậy, con người ai không có tuổi già, suốt cuộc đời tôi rong ruổi kiếm tiền nên bây giờ cũng là lúc bắt đầu nghỉ ngơi để tập trung đào tạo người kế thừa.

* Khi trò chuyện với bà Nhàn, tôi thấy bà luôn rạng ngời mỗi khi nhắc đến ông. Có lẽ trong mắt vợ con, ông là người chồng, người cha hoàn hảo, vậy đã bao giờ ông làm buồn lòng những người trong gia đình mình chưa?

- Dù làm bất cứ chuyện gì tôi cũng được vợ ủng hộ, nên đó chính là động lực buộc tôi phải làm tốt mọi chuyện. Bằng chứng là mỗi sự thay đổi trong cuộc đời tôi đều có nguyên nhân là vì vợ con, gia đình và quê hương. Tên công ty Mỹ Lan là tên của con gái tôi đấy!

Năm 2004, tôi trở về Việt Nam một mình để xây dựng nhà máy, vợ ở lại Canada chăm sóc các con. Bà xã nói rằng tin tưởng tôi 100% và tôi luôn cảm ơn và chịu ơn vợ vì điều này.

* Ông nói đang chuẩn bị người kế thừa, vậy chắc các con của ông cũng sẽ sớm trở về quê hương như ông?

- Hiện con trai lớn của tôi đang điều hành Công ty ADS tại Canada, con gái Mỹ Lan thì theo ngành luật sư, con trai út đang theo học ngành kinh tế. Các con tôi có trở về hay không tôi cũng không chắc.

Tôi mong muốn sản xuất các sản phẩm quang điện tử với công nghệ tiên tiến, đào tạo đội ngũ kỹ sư hóa học chất lượng để góp phần vào sự nghiệp phát triển khoa học và kinh tế của Trà Vinh trong tương lai.

Tôi cũng hợp tác với Trường Đại học Trà Vinh để thành lập khoa Hóa học ứng dụng, đào tạo hai chuyên ngành: Hóa học ứng dụng chất dẻo linh hoạt và Vật liệu nano – công nghệ in. Tôi nhận tất cả các sinh viên đang học và ra trường về làm tại Mỹ Lan, tôi cũng trực tiếp đào tạo các em và nếu em nào giỏi thì cũng có quyền kế thừa Mỹ Lan.

Tôi từng rửa chén để bước vào khoa học thì không có lý do gì những người trẻ có điều kiện ăn học lại không thành công. Hãy tạo môi trường và cơ hội cho những thanh niên ở đây thể hiện khả năng và cùng ước mơ chúng tôi có hàng trăm, hàng ngàn bằng phát minh.

* Cơ hội của ông đang trải đều cho những nhân viên của mình và điều đó trước hết được thể hiện qua văn hóa quản trị?

- Đúng vậy, tôi đã đề ra ba tiêu chí cho Mỹ Lan là chú trọng đào tạo kỹ năng mềm cho nhân viên, tập trung sản xuất các sản phẩm quang điện tử có giá trị cao và nơi làm việc phải luôn tiện nghi, sang trọng. Ở Mỹ Lan, chỉ có khác nhau về cấp bậc chứ không khác nhau về cách đối xử.

Nơi làm việc của tôi và nhân viên đều như nhau. Thậm chí, khu vực nhà vệ sinh dành cho nhân viên cũng phải đạt tiêu chuẩn khách sạn 4 sao. Bữa trưa cho nhân viên được nấu bởi những người có tay nghề nấu nhà hàng. Phòng ăn sạch sẽ và hiện đại như trong một khách sạn lớn. Vợ chồng tôi và khách đến công ty đều ngồi ăn cùng nhân viên trong nhà ăn này…

* Thời gian của ông là thời gian của nhà khoa học hay của nhà kinh doanh?

- Từ nhiều năm nay, tôi có thói quen thức dậy vào 2g30 sáng. Tôi có nhiều việc phải làm nên thời gian với tôi rất quan trọng. Nhớ hồi còn làm ở nhà hàng, một tuần làm 7 ngày, từ 2g chiều đến 2g sáng, tự học đến 4g30. Học ở trường từ 8g45 sáng tới 1g trưa.

Khi đó, mơ ước thường trực nhất của tôi là một ngày được ngủ đủ 8 tiếng. Hiện nay, tôi thấy tinh thần mình vẫn rất tốt, thậm chí tôi có thể nhớ tên 500 nhân viên và vị trí của từng người một. Đã từ rất lâu tôi lấy công việc làm thú vui riêng rồi mà.

* Vâng, đấy là một thú vui đáng giá cho ông và cho nhiều người khác!

Theo Quỳnh Chi

Doanh nhân Sài Gòn

 

Bình luận (42)

  • Ducnguyen

    Cai gi cung phai tra mot cai gia xung dang cua no , thi moi co gia tri dich thuc va ben vung , ko co cai gi bong dung ma co duoc ,moi cai deu phai no luc

    Reply
  • Khâm phục thật thật. cảm ơn bác alan và mọi người ạ

    Reply
  • LIDO

    Tôi rất hạnh phúc khi đọc bài này
    Xin cảm ơn Ông, một con người tràn đầy nghị lực và tình yêu thương

    Reply
  • Nguyễn Tấn Lam

    Việt Kiều ai mà cũng giống như chú này chắc dân ta đỡ khổ hơn và giàu lên rùi.
    Chú này sẽ tạo ra nhiều người đi ra nước ngoài rùi về lại giúp đất nước theo cấp số nhân mà lên chắc khoảng 10 năm nữa dân Việt mình giàu lên

    Reply
  • Nguyễn Tấn Lam

    hi

    Reply
  • Khoa

    Hinh` nhu Pham nhat Vuong,Nguyen thanh My la 2 Viet kieu thanh cong khi tro ve que huong dau tu,lam an

    Reply
  • hu li

    Ước sao có nhiều người như chú.

    Reply
  • Nguyễn Tấn Lam

    không binh luan duoc

    Reply
  • Tran Van Phuoc

    Thật hiếm thấy người chủ nào có tấm lòng như vậy, đáng ngưỡng mộ; Cũng thật hiếm gặp công ty nào kinh doanh có doanh thu tốt vậy mà không bỏ ra cái gì cho mấy ông “đầy tớ” (bằng chứng là xuất, nhập khẩu bị hành, bị cảnh sát môi trường kiểm tra đột xuất…) Cám ơn tác giả bài viết.

    Reply
  • PHONGHAI

    Tại nhà máy của bác Mỹ có chi bộ đảng lãnh đạo cán bộ công nhân không ?

    Reply
  • Long

    Cách đây 2 năm, bác alan viết một bài về ông Mỹ rồi mà

    Reply
  • nemo

    Cháu đã có cơ hội đọc bài viết này nhiều năm trước trên trang báo Doanh Nhân và vô cùng ấn tượng về ý chí và tấm lòng của chú.
    Và điều đầu tiên nhất mỗi khi cháu nghĩ đến Trà Vinh là nhớ đến tên Công Ty Mỹ Lan.

    Bài viết này đã thực hiện từ năm 2011 rồi, cháu thật sự mong rằng trong 3 năm này sau những khó khăn của thị trường, Cty Chú vẫn luôn phát triển bền vững.

    Chúc chú niềm vui và sức khỏe.

    Reply
  • Rac Vechai

    It is a real Alan ‘ friend in many meanings of life

    Reply
  • vuhoangbg

    Bài viết tuyệt quá, một tấm gương sáng cho thế hệ trẻ việt, đâu đó dáng dấp quen quen của giáo sư Nguyễn Văn Tuấn – Úc từng có thời gian phụ bếp, tự học thành giáo sư ngành y – nghiên cứu loãng xương và tính toán thống kê. Hay tiến sĩ Nguyễn Phú Kiều – nghỉ dạy, bỏ sự nghiệp, làm anh kéo te, nghiên cứu thành công thuốc cai nghiện cedemex…thành lập cả Bệnh viện hy vọng, nhà máy sản xuất dược phẩm. Làm thế nào các chú có thể làm được những việc to lớn ấy.
    Mong chú Alan có thêm nhiều gương doanh nhân, nhà khoa học có nguồn gốc Việt thành công cho tụi cháu học tập, biết đâu có thể tìm ra những con đường cho mình.

    Reply
  • quynh

    Quả “May mắn” đã vô tình rơi vô cậu bé bán cà rem…….

    Reply
    • Mr. TNguyen

      Không phải vô tình may mắn đâu bạn ạ, Ông ấy đã có nghị lực phi thường có hoài bão tốt và kiên định mục tiêu. Cậu bé này cũng từng thiếu ăn, đi bán bánh mỳ, cà rem, nhặt ve chai, mua sắt vụn nhưng giờ cũng đã là học xong Ths và TS ở nước ngoài bằng học bổng. và tôi tin còn nhiều người như chúng tôi. “May mắn” chỉ đến với nhưng người đã sẵn sàng đón nhận.

      Reply
  • BlackĐen

    Chỉ hi vọng 1 điều là doanh nghiệp này được kế thừa đúng nghĩa để trở thành một đầu tàu về nghiên cứu ngành này tại Việt Nam. Mục tiêu là theo đuổi với thế giới mới khiến nó không bị đem ra xắt thành miếng chỉ để bán.

    Reply
  • Sidney

    Rất ngưỡng phục cái tài và cái tâm của ông TS Nguyễn Thanh Mỹ, phải chịu nhẫn nhục để giúp cho dân nghèo miền quê mặc dù bị quấy rối bởi lũ tham quan. ước gì các nhà lãnh đạo VN mà có được cái tâm và biết dùng người giỏi thì đất nước VN không bị hiếp đáp như bây giờ.

    Reply
  • Capham

    Cám ơn bác Alan đã post bài này;
    Thật tình cháu rất ngưỡng mộ chú Mỹ, bên cạnh quản trị tại tập đoàn mỹ lan, Chú ấy hiện tại đang làm Trưởng khoa hóa học ứng dụng trường ĐHTV, Ban Tư vấn học thuật cho trường về ngành hóa học ứng dụng…

    Reply
  • Mai Dinh

    Tôi hiểu cái lúc ông gặp khó tại Hải Quan khi làm hàng xuất khẩu, và hiểu lúc cảnh sát môi trường vào nhà máy của ông, bởi vì tôi cũng đã gặp cảnh ấy rồi. Chẳng ngôn từ nào đủ tả cho đúng. Mừng ông lớn mạnh và cùng gia đình tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống

    Reply
  • Nhất Mai

    Tôi chỉ muốn đi bán cà rem và bánh mì như ông !

    Reply
  • Quang Vũ

    Đã một lần được đến thăm nhà máy Mỹ Lan, công nhận là rất sạch sẽ và có thể nói là giống như khách sạn bốn sao như chú Thanh Mỹ nói. Cảm ơn chú Thanh Mỹ đã đạo điều kiện cho nhiều người Việt Nam có công ăn việc làm và đặt biệt là học được văn hoá ứng xử ở công ty Mỹ Lan

    Reply
  • Trai hay Gái

    Đọc xong bài chủ đề có đề cập đến cách đối đãi nhân viên từ doanh nghiệp ông Nguyễn Thanh Mỹ, tôi lại gợi lên cảm giác là ủng hộ những người đem tiền và chuyên môn tốt từ nước ngoài sang Việt Nam đầu tư tốt. Theo khảo sát mini sơ bộ của tôi với hơn 500 doanh nghiệp các loại tại Việt Nam, tôi nhận thấy rằng nguồn vốn ngoại vào đây họ đối đãi tốt với người trung lưu và người nghèo Việt Nam hơn, từ mức lương cao hơn, chỗ làm sạch sẽ hơn, đến sự tôn trọng khách hàng tốt hơn.

    Hồi xưa tôi không thích các doanh nghiệp FDI lắm, vì bị nhồi sọ bởi một bộ không nhỏ trí thức và doanh nhân trên các báo giấy lớn chính thống mô tả FDI và chuộng hàng ngoại là cái gì ngoại lai, tởm tởm.

    Sau này có hô hào thêm người Việt dùng hàng Việt, tôi ủng hộ hết mình, đến nỗi mất hết toàn bộ niềm tin luôn. Từ dịch vụ ăn uống, bán sản phẩm, cung cấp dịch vụ, đến siêu thị, chưa nói đến chất lượng sản phẩm (thắng thua đã rõ), chỉ riêng phong cách bán hàng, nhiều doanh nghiệp Việt gốc Việt Nam dù nổi tiếng hay của nhiều đại gia danh tiếng, tôi có cảm giác bị các nhân viên, tư vấn, các cấp quản lý coi thường khi đi mua hàng hay tiếp cận những sản phẩm, dịch vụ, cảm giác của tôi là họ vẫn còn vẻ gì đó “hoang dã” trong hệ thống bán hàng, cung cấp dịch vụ, sản phẩm. Có thể là tàn tích của thời năm 85-95 còn sót lại.

    Nhiều thương hiệu ngoại tại Việt Nam, dù họ cũng dùng người Việt cung cấp sản phẩm, dịch vụ, bán hàng, họ có phong thái tôn trọng người mua hàng hơn.

    Chẳng hạn, có thời tôi làm nghiên cứu nhỏ về hệ thống bán hàng và chăm sóc của siêu thị. Siêu thị Việt Nam, người mua hàng có những yêu cầu thông thường, rất dễ bị thái độ thù ghét hay nặng tiếng của nhân viên (theo khảo sát tâm lý), một siêu thị ngoại quốc quản lý thông điệp nhân viên rằng “khách làm sai, hãy nhỏ nhẹ lịch sự tôn trọng khách”. Phản hồi xấu trên mức trung bình, siêu thị Việt Nam, bộ phận chăm sóc khách hàng và bộ phận công nghệ thông tin tìm cách “giấu bụi dưới thảm”, nếu xét vài lí do có thể thấy chăm sóc khách hàng giấu lỗi để khỏi bị khiển trách, giảm thi đua, lương, thưởng, bộ phận trong công nghệ thông tin ngoài việc có thể bị giảm thi đua, lương, thưởng, có thể bị đuổi việc (khảo sát đạo đức làm việc và khả năng can thiệp hệ thống để “tự chủ động” của nhân viên công nghệ thông tin), đủ cho lí do “giấu bụi dưới thảm”, nhưng về lâu dài chắc chắn siêu thị Việt Nam sẽ bị giảm lợi nhuận ròng, vì khách hàng ngày càng yêu cầu cao hơn về cảm xúc, khách hàng bị giấu lỗi sẽ lan tỏa lỗi ra bạn bè, mạng xã hội (ít nhất mỗi lan tỏa cũng có hàng trăm đến hàng nghìn người đọc), dần dần tác động cảm xúc tiêu cực đến thương hiệu, mất dần lượng khách và khó phát triển thêm khách hàng mới ở diện rộng. Có siêu thị ngoại đưa ra mức chăm sóc cảm xúc tốt hơn, dần dần họ sẽ thu về lượng khách bị rơi ra từ một vài siêu thị Việt Nam.

    Một hội thảo về thị trường Việt Nam có vài đại gia Việt và đại diện doanh nghiệp tỷ đô ngoại quốc tham gia, có chuyên gia ngoại họ tỏ ra bất ngờ là đi nhiều chỗ thấy bị chăm sóc tệ quá, nếu mà họ đem phong cách chăm sóc của nước họ qua, chẳng mấy chốc sẽ chiếm lĩnh hết thị trường. Như một comment cũ, hệ thống bán hàng không phải chỉ nó tự chủ mà còn bị nhiều bộ phận khác làm suy yếu, 20 năm nữa, nếu đoán không lầm, sẽ có siêu thị lớn nào đó của Việt Nam bị “ngủm củ tỏi” hay bị “mua bán lại”, ít nhất cũng bị hẹp dần doanh thu theo năm tháng, bởi việc tự làm suy yếu trong nội bộ, lan tỏa cảm giác tiêu cực của khách, quá trình cải cách thủ tục đầu tư thu hút vốn doanh nghiệp ngoại, cùng sự phát triển của chính doanh nghiệp ngoại tại Việt Nam, chỉ cần đúng thời điểm, sẽ có sự chuyển dịch (từng xảy ra trong chăn nuôi, thức ăn nông nghiệp và sự khởi đầu của nguồn vốn ngoại vào bất động sản, nó chỉ chờ thời điểm thích hợp mà làm hàng loạt hay chỉ làm ở diện hẹp).

    Tôi nghe rằng người Hoa gốc Việt bán hàng thái độ tốt hơn người Việt, chưa bàn đúng sai nhưng một số không nhỏ hệ thống cung cấp sản phẩm, dịch vụ, bán hàng của FDI tôi cảm nhận rằng nó còn tốt hơn thế.

    Về nghĩa tôi luôn ủng hộ doanh nghiệp Việt, nhưng về tình hay về lý tôi đều ủng hộ các FDI và doanh nghiệp vốn ngoại, tình thì họ đối đãi tốt với người Việt hơn nhiều doanh nghiệp Việt gốc Việt Nam, lương ok hơn (theo khảo sát lương người lao động), lý thì họ cung cấp hàng và có hệ thống làm việc ok. Nếu mở cửa toàn diện, hơn 80% thương hiệu lớn của nội trong thời gian ngắn sẽ bị “ngủm củ tỏi”-”đi về nơi xa”.

    Rào cản về các thủ tục và văn hóa công việc-xã hội thuộc loại thấp nó làm chậm quá trình bị các nguồn vốn-thương hiệu ngoại đè bẹp, nhưng chính thứ không hay này cũng tự làm suy yếu hàng trăm nghìn doanh nghiệp Việt Nam, góp phần vào sự bấp bênh yếu thế của doanh nghiệp Việt gốc Việt khi đối mặt doanh nghiệp “biển lớn”.

    Đất đai hay dân số Việt tựa tựa Nhật, ngôn ngữ tựa tựa kiểu latin dễ viết như kiểu của văn minh thế giới, vậy mà thương hiệu Nhật tung hoành biển lớn, thu mua khắp nơi, còn doanh nghiệp Việt thì ước mơ xa vời, tại sao và vì sao? Tại bản thân, tại “đỉnh cao” hay tại cả hai?

    Reply
    • vô danh

      Vâng, có lần nhân viên chăm sóc khách hàng gọi đến trong lúc đang lơ mơ ngủ làm vô danh tưởng có gọi đánh ghen.

      Reply
  • Vô danh tiểu tốt

    Cảm ơn Mr.Alan đã đăng bài này.
    Vui một chút: cháu đã từng nghĩ thất nghiệp thì cùng đi làm Osin, cơ mà, có vài cái cốc uống nước giờ còn 2 cái: cái rụng quai cầm, cái mẻ miệng, còn lại: cái vỡ tan trên tay vì va phải tường, cái trượt tay choang dưới đất. . . . :v

    Reply
  • Tuân viêt

    bài viết thực sự gây ân tượng cho thế hệ trẻ hiện nay. cám ơn ông Thanh,cám ơn Alan. mong sao mấy ông đảng ta đọc bài viết mà nhìn lại cách lv hiện nay………..

    Reply
  • anhle

    That nguong mo nhg ai xa xu ma luon co hoai bao huong ve que huong voi long quyet tam dem cai kg the thanh co the

    Reply
  • Vui Trịnh

    Vô cùng khâm phục chú, cảm động quá!

    Reply
  • Henry Pham

    Đây là gương thành công rất được vinh danh anh Mỹ (Trà Vinh). Anh đã nghĩ đến người khác anh lo lắng đời sống của công nhân mà nói thật ra thì chính phủ đương thời không lo được. Mong rằng anh và công ty anh bền vững và tiến xa trên thương trường va cũng cầu mong chính quyền địa phương dành mọi sự thoải mái cho công ty đáng quý này.

    Reply
  • Nga

    That la nguong mo

    Reply
  • Mme. Loan

    Thì ra ông ấy là tiến sỹ của Tây, Canada. Đọc đầu đề không khỏi băn khoăn là với tiểu sử là “thằng bé” bánh mì, ca-rem thì lấy đâu ra tiền mà “bơm” để “in” bằng “tiến sỹ Annamite” cơ chứ. Hai nữa là với thân phận ca-rem thế kia thì làm gì có “suất” để “ẵm” bằng tiến sỹ (Annamite) bằng tiền … chùa cơ chứ!
    Tiến sỹ Tây thì đúng là tiến sỹ rồi, với sự thành công đáng khâm phục của ông. Có ai có điều kiện xin bài này về đăng lại trên báo ta, để tiến sỹ ta tham khảo rút kinh nghiệm.

    Reply
  • Lao thê

    Lãi lớn nhất là đang Đào tạo thành công lớp trẻ Và thành lập 2 khoa học tại ĐH Trà Vinh

    Reply
  • Anh Nguyen

    Cám ơn bác Alan về bài viết, nó gợi mở cho cháu rất nhiều điều.

    Reply
  • Medot

    Thật may mắn cho quê hương Trà Vinh!

    Reply
  • Sang

    Thật ngưỡng mộ bác Mỹ,
    Con đang học tiến sĩ ở Canada và cũng đang đi làm bếp đây ạ. Cac PhD students con gap ben nay deu goi chung la PhO (phở) vì đều đi làm, hầu hết là bưng phở và làm bếp. Con cũng đang chiến đấu với thời gian để học, làm và … chơi, trải nghiệm đây ạ!

    Trân trọng cảm ơn Bác Mỹ và Thầy Alan Phan (truoc day con hoc o Dai Hoc Bach Khoa-Dai Hoc Phu Tho truoc day- Thầy con là học trò của Thầy Alan Phan) cho con thêm sức mạnh để tiếp tục chiến đấu! Kính chúc Bác Mỹ và Thầy sức khoẻ và niềm vui trong cuộc sống!

    Con chờ các thành công mới của Bác Mỹ và các bài viết mới của Thầy Alan Phan!

    Reply
  • Trang

    Anh đúng là người con đất Việt.

    Reply
  • My

    Thì ra Công ty Mỹ Lan – Trà Vinh đặc biệt như vậy.

    Reply
  • Nguyen Thong

    Đầu tiên là Chúc Bác & doanh nghiệp mỗi ngày một vươn xa hơn nữa. Sau nữa là phải nhìn đúng sự thật là Bác ấy đã kiên cường & kiên định ý chí không ngừng học tập vì mục tiêu đã chọn, để có được kết quả như mơ ước hôm nay.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top