Tờ Kinh Số 7: BÍ MẬT CỦA PHAN THIÊN ÂN Reviewed by Momizat on . Phần Thứ Hai :   BÍ MẬT CỦA PHAN THIÊN ÂN Người Giàu Nhất Thế Giới Phóng Tác của Vô Danh (1985) theo cuốn “The greatest salesman in the world” của Og Mandino ++ Phần Thứ Hai :   BÍ MẬT CỦA PHAN THIÊN ÂN Người Giàu Nhất Thế Giới Phóng Tác của Vô Danh (1985) theo cuốn “The greatest salesman in the world” của Og Mandino ++ Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Tờ Kinh Số 7: BÍ MẬT CỦA PHAN THIÊN ÂN

Tờ Kinh Số 7: BÍ MẬT CỦA PHAN THIÊN ÂN

Phần Thứ Hai :   BÍ MẬT CỦA PHAN THIÊN ÂN

Người Giàu Nhất Thế Giới

Phóng Tác của Vô Danh (1985) theo cuốn “The greatest salesman in the world” của Og Mandino

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Thành Công Là Một Hành Trình
Không Phải Là Một Chổ Đến

to kinh so 7

 

 

TỜ KINH SỐ 7

Tôi sẽ cười với thế gian.

Không một sinh vật nào trên trái đất có thể cười, ngoại trừ con người. Cây cối có thể chãy mũi khi bị chặt, thú vật có thể la khóc khi bị thương tích nhưng chỉ con người mới có được phần thưởng quý báu là khả năng cười. Một khả năng hoàn toàn trong sự lựa chọn của tôi. Từ hôm nay tôi sẽ tập cái thói quen cười này.

Khi tôi cười, bao tử của tôi tiêu hoá tốt hơn, khi tôi cười, gánh nặng trên đôi vai tôi nhẹ hẳn đi; khi tôi cười, liều thuốc bổ đó làm cho tôi trường thọ. Tôi đã nắm được bí quyết vĩ đại của đời sống và sức khỏe.

Tôi sẽ cười với thế gian.

Và trên hết tôi sẽ cười với tôi, vì không gì lố bịch hơn khi con người tự coi mình quá quan trọng. Tôi sẽ không rơi vào cạm bẫy này của trí óc. Bởi vì dù tôi là một phép lạ nhiệm mầu của thiên nhiên, tôi vẫn chỉ là một hạt cát quay cuồng trong gió bão của thời gian. Làm sao tôi biết được là tôi đã từ đâu dến đây và sẽ đi về đâu sau này? Cái lo ngại ngày hôm nay sẽ trở thành ngu ngốc khi nhìn lại từ mười năm tới. Tại sao tôi lại để những sự kiện nhỏ nhoi của ngày hôm nay quấy rầy tâm trạng? Những gì đã xảy ra trước khi đêm xuống đều là vô nghĩa trong dòng sông của thế kỷ.

Tôi sẽ cười với thế gian.

Nhưng làm thế nào mà cười được khi tôi phải thường xuyên trực diện với những con người và hoàn cảnh trái ngang, gây cho tôi những bực tức, đau khổ và hận thù?

Bốn chữ tôi sẽ tập luyện cho tôi nằm lòng, bốn chữ sẽ trở thành một thói quen thật mạnh mẽ, bốn chữ sẽ xuất hiện tự động khi tôi cảm thấy không cười được nữa. Bốn chữ này đã ra khỏi những trở ngại hiểm nguy và giữ đời tôi trong thăng bằng trật tự. Bốn chữ đó là: RỒI CŨNG QUA ĐI.

Tôi sẽ cười với thế gian.

Bởi vì tất cả những vật sở hữu con người thâu nhặt, rồi cũng qua đi. Khi trái tim tôi nặng trĩu với nỗi buồn, tôi sẽ tự an ủi tôi là rồi cũng qua đi. Khi tôi say men thành công, tôi sẽ cảnh giác tôi là việc này rồi cũng qua đi. Khi tôi nghèo đói, tôi tự nhủ hoàn cảnh này rồi cũng qua đi. Khi tôi giàu sang,  tôi sẽ tự hiểu là cảnh sống này rồi cũng qua đi. Cứ nhìn lại những bậc Đế Vương đã xây những Kim Tự Tháp vĩ đại, cuối cùng rồi họ cũng qua đi, nằm yên dưới lòng mồ sâu kín.

Ngay cả cái Kim Tự Tháp, một ngày nào đó chúng cũng sẽ qua đi, chôn vùi bởi cát bụi sa mạc. Nếu tất cả rồi cũng qua đi, tại sao tôi lại lo ngại cho ngày hôm nay?

Tôi sẽ cười với thế gian.

Tôi sẽ vẽ ngày này bằng tiếng cười, tôi sẽ đóng khung đêm này bằng điệu nhạc. Tôi sẽ bận rộn với sự sống và không còn thì giờ để than buồn. Tôi sẽ hưởng thụ toàn vẹn cái hạnh phúc của ngày hôm nay. Cái hạnh phúc đó không phải là kim cương để đem dấu kỹ trong hộp đựng. Nó không phải là rượu ngọt để có thể chứa trong một cái chai. Nó không thể để giành lại cho ngày mai. Cái hạnh phúc đó phải được gieo trồng và gặt hái ngay trong giây phút này. Và tôi luôn luôn nhớ kỹ điều đó.

Tôi sẽ cười với thế gian.

Và với tiếng cười, mọi sự vật sẽ trở về đúng với vị trí và tầm vóc của chúng. Tôi sẽ cười nhạo những thất bại của tôi và chúng sẽ biến mất trong đám mây của những giấc mộng mới. Tôi sẽ cười nhạo những thành công của tôi và chúng  sẽ tự bôi xoá cái quan trọng tự mãn tôi đã đặt để. Tôi sẽ cười với gian ác và chúng sẽ xấu hổ. Tôi sẽ cười với thiện tâm và chúng sẽ sinh sôi nảy nở. Mỗi ngày là một chiến thắng khi tiếng cười của tôi hoà đồng và được đáp lại bằng tiếng cười của Tha Nhân. Làm sao tôi thành công được trong những giao dịch thương mại nếu tôi chỉ làm những khách hàng của tôi khó chịu?

Tôi sẽ cười với thế gian.

Từ nay, tôi chỉ khóc những giọt lệ vui mừng. Bởi vì những buồn bã, hối tiếc và bực bội không có một giá trị nào trên thương trường. Chỉ những nụ cười mới trao đổi được với bạc vàng và những lời nói dịu ngọt từ tận đáy tim mới có thể xây được lâu đài.

Tôi sẽ không bao giờ nghĩ là tôi quá quan trọng, quá khôn ngoan, quá nhiều quyền lực mà quên đi cái thói quen cười đùa với tôi và với thế gian. Tôi sẽ luôn luôn giữ tâm hồn của một đứa trẻ thơ, bởi vì chỉ trẻ nhỏ mới biết nhìn lên phía trên. Khi tôi còn biết nhìn lên phía trên, tôi còn khả năng tăng trưởng.

Tôi sẽ cười với thế gian.

Và tôi còn biết cười, tôi sẽ không bao giờ nghèo khó. Cái tặng phẩm quý báu này là một tặng phẩm tôi phải kính cẩn giữ gìn. Tôi chỉ thực sự thành công khi tôi có hạnh phúc và có tiếng cười. Bởi vì tiếng cười cho tôi hưởng thụ trọn vẹn cái hạnh phúc. Tiếng cười là chìa khoá của hạnh phúc, như ly rượu ngọt sẽ làm đậm đà hương vị của bữa cơm.

Tôi sẽ cười,
Tôi sẽ hạnh phúc,
Tôi sẽ thành công,
Tôi sẽ là người giàu nhất thế giới.

 

 

Bình luận (16)

  • Chipheohp

    Tôi cũng cười … mếu

    Reply
  • Tungson

    Khi ta bat dau cuoi,la ta da bat dau mot cuoc song moi.doi la mot cuoc choi bat tan.

    Reply
  • Seagull

    Tôi sẽ cười với thế gian.
    Tôi sẽ cười với thế gian.
    Tôi sẽ cười với thế gian.

    Like this prayer for TỜ KINH SỐ 7
    (We should smile with… and laugh at… too?)

    I started a joke…
    http://www.youtube.com/watch?v=fkG4oIPT7tU&feature=kp

    Reply
  • Một người Việt trẻ quý mến ý kiến của Chú Phan

    ” Làm sao tôi biết được là tôi đã từ đâu dến đây và sẽ đi về đâu sau này? ”

    “Cái không biết là cái chắc chắn nhất..”

    – Với điều này cũng nên cười thật to phải không chú Alan?

    Reply
  • Một người Việt trẻ quý mến ý kiến của Chú Phan

    ” Làm sao tôi biết được là tôi đã từ đâu dến đây và sẽ đi về đâu sau này? ”

    “Cái không biết là cái chắc chắn nhất..”

    -Dạ. Với điều này ta cũng nên cười thật to phải không Chú Alan?

    Reply
  • Chipheohp

    Xem ra kinh kệ ít comment nhỉ. Em cố đọc nhưng chả hiểu gì. Thế mới biết làm giàu rất khó. Đã thế đéo cần làm giàu nữa, chỉ cần vừa đủ xài, vợ con thoải mái, bồ bịch ngang trái, ba mẹ la oai oái… ha hah ha………

    Reply
    • real real real

      Ít thì sao? Văng bừa bãi thế, hiểu sao được?

      Reply
    • Một người Việt trẻ quý mến ý kiến của Chú Phan

      Suỵt…!!!!! Bạn “Chipheohp” ơiii.
      Ổng sư huynh tôi nói là:” Khi mày lao đi tìm tiền bạc thì vô cùng… khó nhọc. Còn sau đó nếu mày đủ bản lãnh, ý chí chịu đựng và niềm tin sắt đá để vượt khó thì khi ấy tiền bạc lại lao đi tìm mày dù mày trốn tránh nó ở đâu nó cũng tìm thấy mày…”

      Reply
  • Lang

    Vượn cũng biết cười đấy bác Alan. Chúng cười nham nhở phết!

    Reply
  • đấtmạng.net

    - Có phải chăng chúng ta cần phẩu thuật ung thư?.
    - Thường thì cắt bỏ, nhưng cũng hơi khó, chúng ta nên vận dụng tế bào ung thư sẽ phát triển và phát ra năng lượng từ tạo thế cân bằng.

    Reply
  • Nghiêm ánh

    Tôi sẽ cười với thế gian.

    Và trên hết tôi SẼ cười với tôi, vì không gì LỐ BỊCH HƠN khi con người tự coi mình quá quan trọng. Tôi SẼ KHÔNG rơi vào cạm bẫy này của trí óc. Bởi vì dù tôi là một phép lạ nhiệm mầu của thiên nhiên, tôi VẪN CHỈ là một hạt cát quay cuồng trong gió bão CỦA THỜI GIAN. Làm sao tôi biết được là tôi đã TỪ ĐÂU dến đây và SẼ ĐI về đâu sau này? Cái lo ngại ngày hôm nay SẼ TRỞ THÀNH ngu ngốc KHI NHÌN LẠI từ mười năm tới. Tại sao tôi lại để những sự kiện nhỏ nhoi của ngày hôm nay quấy rầy tâm trạng? Những gì đã xảy ra trước khi đêm xuống đều là vô nghĩa trong dòng sông của thế kỷ.”
    ———————
    - Đoạn trích trên cũng đúng những gì đã diễn ra cách đây mấy chục năm thật vô nghĩa với sự chiến đấu NHƯNG KHÔNG TIỀN (nay ắt phải NỢ … nhưng cái gì PHẢI ĐẾN nó ắt SẼ ĐẾN như chúng ta đã thấy) của biết bao con người theo cái ông cụ kia … tới giờ vẫn nhiều kẻ sống đòi học thập theo chả mới lạ.

    Reply
  • Nghiêm ánh

    * * Thành Công Là Một Hành Trình
    Không Phải Là Một Chổ Đến * *

    Tôi sẽ cười với thế gian.

    Nhưng làm thế nào mà CƯỜI ĐƯỢC khi tôi phải thường XUYÊN TRỰC DIỆN với những con người và hoàn cảnh trái ngang, GÂY cho tôi những bực tức, đau khổ và hận thù?

    Bốn chữ tôi sẽ tập luyện cho tôi nằm lòng, bốn chữ sẽ trở thành một thói quen thật mạnh mẽ, bốn chữ sẽ xuất hiện tự động khi tôi cảm thấy không cười được nữa. Bốn chữ này đã ra khỏi những trở ngại hiểm nguy và giữ đời tôi trong thăng bằng trật tự. Bốn chữ đó là: RỒI CŨNG QUA ĐI.
    ————————
    - Tôi cũng phải cố nghĩ và làm theo đoạn kinh trên ĐỂ ĐƯỢC CƯỜI VỚI CHÍNH TÔI.

    Reply
  • hoang an

    thanks, alan phan that la nhung kinh nghiem qui gia ma ong da de lai .

    Reply
  • như

    Một người rất ngưỡng mộ lối suy nghĩ của chú Phan!
    Người xưa đã nói một câu mà ai cũng biết đó là: một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ. Vậy mà không phải ai cũng biết áp dụng nụ cười vào cuộc sống của mình để vừa giúp ích cho đời vừa giúp ích cho mình. Từ đây cháu sẽ áp dụng cho cuộc sống của mình thêm mến yêu, cám ơn chú nhiều, rất hân hạnh đọc được những bài viết của chú.

    Reply
  • ĐINH ĐAN HẰNG

    RỒI CŨNG QUÁ ĐI! VẬY NÊN ĐỪNG LO LẮNG QUÁ NHIỀU VỀ TIỀN BẠC, SỨC KHỎE, ÁP LỰC CÔNG VIỆC HAY SỰ CÁU BẲN CỦA 1 ÔNG SẾP. SỰ KHÓ TÍNH CỦA MẤY ÔNG ĐANG CÓ QUYỀN NGỒI HỘI ĐỒNG PHÁN XÉT LUẬN ÁN CỦA MÌNH HAY DỠ. RỒI CŨNG QUÁ ĐI, ĐỪNG NẶNG NỀ BẤT CỨ ĐIỀU GÌ VÀ QUAN TRỌNG LÀ SỐNG ĐỪNG CÓ HÀNH HẠ NHAU LÀM GÌ

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top