Một Nghị Quyết Đã Khiến Các Quốc Gia Thuộc Địa Được Trao Trả Độc Lập Mà Không Đổ Máu Reviewed by Momizat on . Một Nghị Quyết Đã Khiến Các Quốc Gia Thuộc Địa Được Trao Trả Độc Lập Mà Không Đổ Máu Vào thập kỷ 50’s, Liên Hiệp Quốc là một cơ quan với rất nhiều quyền lực, ng Một Nghị Quyết Đã Khiến Các Quốc Gia Thuộc Địa Được Trao Trả Độc Lập Mà Không Đổ Máu Vào thập kỷ 50’s, Liên Hiệp Quốc là một cơ quan với rất nhiều quyền lực, ng Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Một Nghị Quyết Đã Khiến Các Quốc Gia Thuộc Địa Được Trao Trả Độc Lập Mà Không Đổ Máu

Một Nghị Quyết Đã Khiến Các Quốc Gia Thuộc Địa Được Trao Trả Độc Lập Mà Không Đổ Máu

Một Nghị Quyết Đã Khiến Các Quốc Gia Thuộc Địa Được Trao Trả Độc Lập Mà Không Đổ Máu

Vào thập kỷ 50’s, Liên Hiệp Quốc là một cơ quan với rất nhiều quyền lực, ngay cả đối với các chính quyền cộng sản. Nhờ Nghị Quyết sau đây với sự đồng thuận tuyệt đối của Đại Hội Đồng, tất cả các thuộc địa của châu Âu, từ Á sang Phi, đã được hoàn trả quyền tự trị và độc lập. Các láng giềng của Việt Nam như Mã Lai, Indonesia, Brunei, Mayanmar…đều hưởng độc lập mà không phải gây chiến với thực dân. Riêng dân tộc Việt Nam, 6 năm trước đó, dưới sự lãnh đạo của ông Hồ và đảng cộng sản đã hy sinh hơn 800 ngàn sinh mạng (có hồ sơ ghi hơn 3 triệu) để đánh Pháp dành độc lập. Có lẽ mình không biết kiên nhẫn như Mã Lai hay Indonesia?

united nations

Toàn văn:

TUYÊN BỐ VỀ TRAO TRẢ ĐỘC LẬP CHO CÁC NƯỚC VÀ CÁC DÂN TỘC THUỘC ĐỊA, 1960.

(Được thông qua theo Nghị quyết số 1514 (XV) ngày 1/4/1960 của Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc).

Đại Hội đồng,

Lưu ý đến quyết tâm đã được các dân tộc trên thế giới tuyên bố trong Hiến chương Liên Hợp Quốc nhằm tái khẳng định sự tin tưởng vào các quyền cơ bản của con người, nhân phẩm và giá trị của con người, quyền bình đẳng giữa nam và nữ và giữa các quốc gia lớn và nhỏ, đồng thời nhằm thúc đẩy tiến bộ xã hội và các tiêu chuẩn sống tốt đẹp hơn với sự tự do rộng rãi hơn;

Nhận thức sự cần thiết của việc tạo ra các điều kiện cho ổn định và phồn vinh cũng như mối quan hệ hòa bình và hữu nghị trên cơ sở tôn trọng các nguyên tắc về quyền bình đẳng và tự quyết của các dân tộc và sự tôn trọng rộng rãi và tuân thủ quyền con người và những tự do cơ bản dành cho tất cả mọi người, không phân biệt chủng tộc, giới tính, ngôn ngữ hay tôn giáo;

Thừa nhận sự khao khát cháy bỏng về tự do của các dân tộc phụ thuộc vào vai trò quyết định của các dân tộc đó trong việc giành được nền độc lập của họ;

Nhận thức rõ những xung đột đang tăng lên do sự chối bỏ hoặc những cản trở đối với con đường đến với tự do của các dân tộc này, đang gây ra sự đe dọa nghiêm trọng cho hòa bình thế giới;

Xét vai trò quan trọng của Hiến chương Liên Hợp Quốc trong việc trợ giúp phong trào độc lập tại các lãnh thổ quản thác và chưa tự quản;

Thừa nhận rằng, các dân tộc trên thế giới mong muốn mạnh mẽ việc chấm dứt chủ nghĩa thực dân dưới mọi hình thức biểu hiện của nó;

Tin tưởng rằng, sự tiếp tục tồn tại của chủ nghĩa thực dân sẽ ngăn cản sự phát triển của hợp tác kinh tế quốc tế, gây trở ngại cho sự phát triển kinh tế, văn hóa và xã hội của các dân tộc phụ thuộc và cản trở ý tưởng của Liên Hợp Quốc về một nền hòa bình cho toàn thế giới;

Khẳng định rằng, các dân tộc có thể, vì các mục đích của chính mình, tự do định đoạt nguồn của cải và tài nguyên thiên nhiên mà không làm ảnh hưởng đến bất kỳ trách nhiệm nào phát sinh từ việc hợp tác kinh tế quốc tế, trên cơ sở nguyên tắc đôi bên cùng có lợi và pháp luật quốc tế;

Tin tưởng rằng, tiến trình giải phóng là không thể thể cưỡng lại được và rằng để tránh những khủng hoảng nghiêm trọng, chủ nghĩa thực dân và tất cả những sự ngăn cách và phân biệt đối xử đi kèm theo nó phải bị kết thúc;

Hoan nghênh sự xuất hiện trong những năm gần đây của một số lượng lớn các lãnh thổ phụ thuộc trở thành tự do và độc lập, và thừa nhận những xu hướng mạnh mẽ đang tăng lên đối với tự do ở những lãnh thổ chưa giành được độc lập;

Nhận thức rằng, tất cả các dân tộc có quyền bất di bất dịch đối với tự do hoàn toàn và với sự thực hiện chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia của mình;

Long trọng tuyên bố sự cần thiết thực hiện việc kết thúc nhanh chóng và không điều kiện chủ nghĩa thực dân cùng tất cả các hình thức biểu hiện của nó;

Và vì mục đích này

Tuyên bố rằng:

  1. Sự nô dịch      các dân tộc xuất phát từ ách cai trị, sự đô hộ và bóc lột của ngoại bang      cấu thành sự phủ nhận các quyền cơ bản con người là trái với Hiến chương      Liên Hợp Quốc và là một sự cản trở đối với việc thúc đẩy hòa bình và hợp      tác trên thế giới.
  2. Tất cả các      dân tộc có quyền tự quyết xuất phát từ quyền này, các dân tộc tự do quyết      định địa vị chính trị của mình và tự do theo đuổi sự phát triển kinh tế,      xã hội và văn hóa.
  3. Việc thiếu      sự sẵn sàng về chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa không bao giờ      được dùng như lý do cho việc trì hoãn (trao trả) độc lập cho các dân tộc.
  4. Tất cả mọi      hoạt động vũ trang hoặc các biện pháp đàn áp dưới bất kỳ hình, thức      nào nhằm chống lại các dân tộc phụ thuộc phải bị chấm dứt để tạo khả năng      cho các dân tộc đó thực hiện một cách hòa bình và tự do quyền độc lập hoàn      toàn của họ, và sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia của họ phải được tôn trọng.
  5. Các bước      tiến hành phải sớm được thực hiện tại các lãnh thổ quản thác và chưa      tự quản hoặc tại tất cả các lãnh thổ khác chưa giành được độc lập, để      chuyển tất cả quyền lực cho nhân dân của những lãnh thổ nào mà không có      bất kỳ điều kiện hay sự bảo lưu nào phù hợp với ý chí và nguyện vọng được      bày tỏ một cách tự do của họ không có bất kỳ sự phân biệt nào về chủng      tộc, tín ngưỡng hoặc màu da, để tạo ra khả năng cho các dân tộc này được      hưởng thụ nền độc lập và tự do hoàn toàn.
  6. Bất kỳ cố      gắng nào nhằm gây phá vỡ toàn bộ hay một phần sự thống nhất quốc gia và      toàn vẹn lãnh thổ của một đất nước là trái với các mục tiêu và nguyên tắc      của Hiến chương Liên Hợp Quốc.

Tất cả các quốc gia phải tuân thủ một cách nghiêm túc và chặt chẽ các quy định của Hiến chương Liên Hợp Quốc, Tuyên ngôn Nhân quyền Thế giới và Tuyên bố này trên cơ sở bình đẳng, không can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia và tôn trọng chủ quyền của tất cả các dân tộc và sự toàn vẹn lãnh thổ của họ.

 

 

Bình luận (35)

  • Lê Đình Hồng

    Các nước giành độc lập không tốn 1 dọt máu, còn ta giành độc lập bằng núi xương sông máu, cái giá độc lập quá đắt, ta khôn hay ta dại

    Reply
    • Shelling Fort

      Bạn nói độc lập nào được giành bằng núi xương sông máu? Tui không hiểu ý bạn.
      Chẳng phải cách mạng tháng Tám 1945 rất êm thắm sao?

      Reply
      • Nghiêm ánh

        Chắc giành “độc lập hoàn toàn” bằng các cuộc đánh Pháp đuổi Mỹ, tống khứ ngụy nên mới tốn nhiều xương máu đến vậy … và lại rước Tàu thì cũng rứa, vịt ngan mình vốn thế cứ nhìn cuộc diễu binh diễu hành hôm nay ở Ba Đình là rõ,mấy mươi năm cũng vỡn thế u mê và thích phô trương thể hiện để tạm quên đi cái nghèo đói lừa gạt trộm cắp toàn tập ở xứ cờ máu người rợp trời … này. Buồn.

        Reply
      • Nguyễn Thái Bình

        Ý Lê Đinh Hồng nói là cuộc chiến tranh chống Pháp tái xâm lược năm 1946-1954 gây nhiều thương vong ấy mà.Có điều thớt không biết rằng không có trận Điện Biên Phủ 1954 thì chẳng có hiệp định trao trả tự do 1960 này của Liên Hiệp Quốc.

        Reply
    • Hung

      NGÀY ĐỘC LẬP NÀO?
      Từ lâu tôi luôn tự hỏi phải chăng ngày 2 tháng 9 năm 1945 thật sự là ngày độc lập của nước Việt Nam mới sau gần một thế kỷ làm thuộc địa của Pháp? Trước khi trả lời câu hỏi nghiêm túc này, cần lần giở lại các trang sử hiện đại của nước nhà, để ghi nhận một số sự kiện quan trọng sau đây:
      Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, cùng những nước Á châu khác đang bị Nhật chiếm đóng, Nhật trao trả độc lập cho Việt Nam. Ngay sau đó, vào ngày 11/3/1945, vua Bảo Đại ký đạo dụ “Tuyên cáo Việt Nam độc lập”, tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Đây là thời điểm đáng lưu ý.
      Ngày 7/4/1945, vua Bảo Đại chuẩn y thành phần nội các mới, trong đó học giả Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của một nước Việt Nam độc lập. Tháng 6/1945, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam. Đến khi Nhật đầu hàng phe Đồng minh, Thủ tướng Trần Trọng Kim vào ngày 16/8/1945 khẳng định bảo vệ nền độc lập vừa giành được. Sau đó, vào ngày 18/8/1945, vua Bảo Đại tái xác nhận nền độc lập của Việt Nam đã công bố vào ngày 11/3/1945.
      Cần lưu ý, tuy là một chính quyền thực tế và chính danh từ tháng 3/1945, nhưng Đế quốc Việt Nam không đủ lực lượng quân sự để kiểm soát tình hình. Đất nước rơi vào tình trạng hỗn loạn về chính trị. Nhiều tổ chức và đảng phái hình thành trước đó đã tranh thủ thế đứng chính trị riêng trước vận hội mới của Việt Nam, trong đó Việt Minh dường như là lực lượng được tổ chức hoàn bị nhất, khả dĩ tranh giành quyền lực vượt trội.Từ ngày 19/8/1945 tại các địa phương trên cả nước, Việt Minh tiến hành đảo chính cướp chính quyền, buộc nhà nước Đế quốc Việt Nam chuyển giao quyền lực, một sự kiện mà sau đó được gọi là “Cách mạng tháng Tám”. Trước tình thế đó, vua Bảo Đại quyết định thoái vị và giải tán chính phủ Trần Trọng Kim. Dù tồn tại không bao lâu và phải dung hòa ảnh hưởng của các thế lực quốc tế cùng chủ thuyết Đại Đông Á của Nhật, nội các Trần Trọng Kim đã cố gắng đặt nền móng xây dựng một thể chế chính trị độc lập và mang đến niềm hy vọng về nền tự chủ đầu tiên cho Việt Nam sau ngần ấy năm lệ thuộc Pháp.
      Ngày 2/9/1945, chớp thời cơ về một khoảng trống quyền lực và sự yếu kém của các đảng phái chính trị khác tại Việt Nam khi ấy, đại diện Việt Minh là ông Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập trong một buổi lễ long trọng tại Hà Nội, và sau đó tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
      Sơ lược lại một giai đoạn lịch sử đầy biến động như trên để thấy rằng nhiều điều bấy lâu nay bộ máy tuyên truyền và giới sử nô mặc định là đương nhiên đúng rất cần xem xét lại một cách công tâm, chẳng hạn nội các Trần Trọng Kim có thật là “bù nhìn” không, và ngày 2/9/1945 phải chăng là ngày độc lập trên phương diện thực tế và pháp lý?
      Như đã nói trên, sau khi bị quân đội Nhật đảo chính tại Đông Dương, nước Pháp trên thực tế đã đánh mất quyền kiểm soát về chính trị và quân sự ở các nước này, dù họ chưa bao giờ muốn từ bỏ thuộc địa béo bở như thế. Với tư cách là một đại diện chính danh và hợp pháp của một chính quyền đã và đang cai trị đất nước liên tục từ năm 1802, vua Bảo Đại ngay lập tức tuyên cáo Việt Nam độc lập. Ông đã thủ giữ vai trò đại diện đương nhiên của quốc dân và quốc gia trong sự chuyển tiếp từ thể chế chính trị cũ sang thể chế mới, mà không một nhân vật chính trị nào đương thời hội đủ tư cách thay thế được. Do đó, xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11/3/1945.Vậy không lý gì đến ngày 2/9/1945 người ta lại cần tuyên bố độc lập một lần nữa, mà người tuyên bố đơn thuần chỉ là thủ lĩnh của một phong trào chính trị, dù là mạnh nhất trong số nhiều tổ chức và đảng phái khác nhau cùng tồn tại khi ấy, và người đó cũng chưa bao giờ được quốc dân lựa chọn hoặc công nhận, dù mặc nhiên hay bằng một thủ tục hợp pháp, là đại diện chính danh của quốc gia tính đến thời điểm ấy.
      Cần lưu ý, trước thời điểm 2/9/1945 danh tính Hồ Chí Minh chưa từng được biết đến rộng rãi như một nhân vật chính trị có uy tín, còn Nguyễn Ái Quốc chỉ nổi danh như một trong các nhà cách mạng đương thời tranh đấu cho nền độc lập của Việt Nam mà thôi. Hai tên ấy của một con người vốn luôn thích bí ẩn, dù về sau rất nổi tiếng, vẫn chưa đủ mang đến cho ông tư cách chính danh và hợp pháp vào lúc đó để có thể đứng ra đại diện tuyên bố độc lập cho quốc gia.
      Tất nhiên, chân lý thuộc về kẻ mạnh, nên khi thắng cuộc người ta có thể diễn giải mọi sự kiện lịch sử theo ý riêng của mình, rằng ngày 2/9/1945, chứ không phải ngày 11/3/1945, trở thành ngày độc lập của nước Việt Nam mới. Tuy nhiên, với cách đọc sử không lệ thuộc vào ý thức hệ, từ lâu tôi đã bác bỏ lối tường thuật và nhận định lịch sử theo hướng bóp méo vì mục đích chính trị như vậy. Cho nên, nếu gọi đó là ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, còn có thể đồng ý, nhưng nếu áp đặt đấy là ngày độc lập thì dứt khoát không đúng, bởi với tôi chỉ có thể là ngày 11/3/1945 khi vua Bảo Đại tuyên cáo Việt Nam độc lập mà thôi.

      Reply
      • NIKE

        SỬ LIỆU NÀY ĐÚNG SỰ THÂT, BẠN NÀY LÀ 1 SỬ GIA ,LỊCH SỬ XẢY RA NHƯ VẬY ĐẤY ,LỆ THẦN TRẦN TRỌNG KIM CŨNG TỪ CHỐI TIÊU DIỆT VIỆT MINH …VÌ VIỆT MINH CŨNG LÀ VN ….NHƯNG CỘNG SẢN THÌ ĐẠI ĐỒNG 1 Ý THỨC HỆ QUỐC TÉ …RA TAY TIÊU DIỆT CHÍNH PHỦ TRẦN TRỌNG KIM KO THƯƠNG TIẾC NÒI GIỐNG VN …TỪ ĐÓ NỘI CHIẾN TƯƠNG TÀN CHO ĐẾN 1975 VÀ NGÀY NAY CŨNG CHƯA BÌNH AN CHÚT NÀO CẢ CHO DÂN TỘC VIỆT NAM

        Reply
    • Cuong

      Xin cám ơn cái nghị quyết của LHQ. Nhưng xin mọi người hãy nhớ rằng không có kẻ cướp nào tự nguyện trả lại cái cướp được cho người bị hại, trừ khi chúng không thể không trả.

      Reply
  • khánh

    bạn nói như vậy là không công bằng. Những người đi đầu giải phóng dân tộc đã góp phần cho công cuộc chung của cả thế giới, là niềm cảm hứng cho cuộc đấu tranh của các dân tộc khác. Bạn thử giả định rằng nếu không có các dân tộc đi trước đấu tranh thì có cái nghị quyết 1514 kia không?

    Reply
    • Mr. Phan

      Chính cmn xác… chuẩn không cần chỉnh…
      Thế giới… nên lập tượng đài tướng Giáp… người học trò ưu tú của Bác Hồ vĩ đại… tay cầm cái nghị quyết này… tại những nơi tôn nghiêm nhất…!

      Reply
    • Nghiêm ánh

      Tưởng có kế sách gì hay ho cho cam dè đâu cũng lấy thịt đè người dọa thiên hạ bao phen,một dân tộc lanh chanh như vậy liệu có ích gì khi thế giới NAY nhìn lại con cháu của một dân tộc đi đầu về “khủng bố” giờ đây ra sao thế nào khi nói tôi là người VN muốn đi thăm thú nước họ cầm theo hộ chiếu XHCN liệu có dễ không?.

      Reply
  • Phùng thanh Tùng

    Nếu hỏi cảm nhận của bất cứ ai đã ra nước ngoài làm ăn hay học hành về cảm nghĩ của bạn về người VN ở trong nước thì hầu hết họ đều có chung cảm nhận là SAO THẤY THƯƠNG NGƯỜI VIỆT ĐẾN THẾ.

    Reply
    • Ninh

      Những người ra nước ngoài làm ăn hay học hành nhìn lại về Việt Nam cũng giống như những người con nông thôn ra thành phố học tập và làm việc thôi. Cái khác là đa số những người con nông thôn thương cha mẹ, quê hương mình và mong muốn xây dựng giàu đẹp hơn, còn một bộ phận mang tiếng ra nước ngoài ăn học, làm ăn nhưng lại quay lại thương hại và khinh rẻ nơi đã sinh ra mình :|

      Reply
    • Nghiêm ánh

      Tôi cũng nghĩ như bạn nói SAO THẤY THƯƠNG NGƯỜI VIỆT ĐẾN THẾ.

      The End

      Reply
  • Shelling Fort

    Nghị quyết đó không phải tự nhiên mà có.
    LHQ thành lập năm nào, vì lý do gì, có ai còn nhớ không?

    Reply
    • poeple

      Đừng cố gắng sơn phết lên một thân cây đã mục nát, hãy yêu dân tộc đất nước này bằng trái tim và cả lí trí, lí trí đó không phải do sự nhào năn một chiều mà phải là cái nhìn biện chứng nhiều chiều. Cái gì đúng sẽ tồn tại cái gì không đúng tất yếu sẽ bị loại bỏ, thời gian sẽ trả lời bạn nhé

      Reply
      • Shelling Fort

        Tui hoàn toàn đồng ý với bạn.
        Bạn nói cực kỳ chuẩn. Y như cái máy ghi âm!

        Reply
      • abc1

        Thân cây đã mục nát nào có phải thân cây thối hoắc đào tạo ra một lớp mạng người nguyện làm trâu ngựa, một kiếp tôi đòi này sao? cũng … bởi vài đồng bạc lẻ đã sớm đánh mất lương tri đánh lận ngôn từ sao poeple.???

        Reply
  • Giang Truong

    Liệu lúc đó, LHQ thông báo tới toàn thế giới là 6 năm nữa sẽ có 1 nghị quyết, các dân tộc nô lệ ráng chờ nhé, rồi sẽ được độc lập thôi? 24/10/1945 LQH mới thành lập, vậy trước đó Việt Nam biết trông chờ vào cái hiệp ước nào để giành độc lập ngoài việc tự mình đứng lên? Thực chất CMT8 cũng là vận dụng thời cơ Nhật yếu thế khi bại trân thế chiến 2 chứ mất mát gì lớn? Cái xương máu đổ vào là để chống lại việc Pháp quay lại và muốn tiếp tục cai trị. Cái nghị quyết này được tạo ra sau trận Điện Biên Phủ tới 6 năm. Giả sử không có trận Điện Biên Phủ, có chắc là sẽ có nghị quyết ấy? Hay chế độ thực dân sẽ kéo dài tới hàng thập kỷ tới cho tới khi nào có 1 dân tộc nào đó chịu đổ xương máu ra để đấu tranh? Xin bạn hãy đưa ra ví dụ về những dân tộc đã dành độc lập từ tay thực dân trong hòa bình trước 1945 để so sánh với VN, chứ không phải là những nước độc lập sau đó 2 thập kỷ.

    Reply
  • Vở vẫn

    Ra cái nghị quyết thì các nước thuộc địa sẽ có độc lập, vớ vẫn

    Reply
  • phongace

    Tôi rất bất ngờ vì có người có suy nghĩ như thế này.
    Tôi đã duyệt lại 1 lần xem tác giả là ai. Rốt cục không thấy tên tác giả.
    Tôi xin nêu ý kiến như thế này.
    ————————————————–
    1. LHQ có nhiều quyền lực:
    Đồng minh bảo vệ Hàn Quốc trong chiến tranh Triều Tiên là theo nghị quyết của LHP.
    Rồi sao. Trung Quốc có coi ra gì không. Chí nguyện quân TQ vẫn vào, và đưa đến cục diện bất phân.
    2. Chờ được độc lập:
    Những nước được may mắn độc lập mà không trải qua chiến tranh thật may mắn. Tôi nghĩ nên mừng cho họ.
    Còn việc trao trả độc lập: ai hứa trao trả mà chờ? Mà nếu hứa thì có tin được không?
    3. Thay vì trách cứ Việt Minh chống Pháp gây ra thiệt hại lớn cho dân tộc. Tôi nghĩ trước hết nên trách thằng thực dân Pháp ăn cướp. Và những thằng tay sai, mở đường cho Pháp. Như Trần Lục chẳng hạn.

    Reply
  • Ninh

    Bài viết tào lao! United Nations được thành lập vào tháng 10/1945 (nguồn: https://en.wikipedia.org/wiki/United_Nations) trong khi cách mạng từ tháng Tám năm 1945! Không có những cuộc đổ máu trước đó thì còn lâu mới có cái nghị quyết trên được!

    Reply
    • abc1

      Cũng đã đổ máu cha ông thì đánh luôn qua Bắc Kinh đòi lại biển đảo, đất liền biên giới do cha ông để lại … không xứ này sinh ra toàn bọn cháu chắt người Việt chết tiệt hèn như thế này sao? nói thì khiếp quá mà chả làm nổi chuyện gì.Cướp ở xứ nhà ngày một nhiều không ra tay nghĩa hiệp giúp dân lành chỉ nói chuyện trên trời. Quen cái thói cụp đuôi, cười ruồi toàn đãi môi là giỏi.

      Reply
  • Lê Thanh

    Việt Nam không phải đổ máu 06 năm mà 100 năm ,không phải 1950 LHQ ra nghị quyết trao trả độc lập các đế quốc mới thi hành mà phải có một trận đánh Điện Biên Phủ 1954, bọn đế quốc mới hốt hoảng trao trả độc lâp theo nghị quyết LHQ.Ngược lại nếu không trả thì sẽ….”ĐỎ” hết các nước

    Reply
    • Alan Phan

      lịch sử.. lựu đạn

      Reply
    • Ctrung

      Nói về chữ ‘Đỏ’ Lê Thanh chịu khó xem ‘The Soviet Story’ trên Youtube để hiểu biết thêm nhé.

      Reply
    • abc1

      Theo Lê Thanh đã đánh các trận Điện Biên Phủ 1954 thì nay đám cháu chắt nước Việt do Lê Thanh cầm quân đánh luôn thẳng vào đầu não là Bắc Kinh đòi lại biển đảo Hoàng – Trường sa do cha ông để lại, lẫn biên giới phía bắc cho LHQ họ kinh luôn thể.Thế mới ghê!.

      Reply
  • typn

    xin shar bài này

    Reply
  • dân việt

    Độc lập cũng đc, độc tài cũng đc, lịch sử nổ cũng đc, CS hay gì cũng đc… người dân VN chỉ cần kinh tế phát triển dù ko theo đc âu mỹ thì nếu đc như hàn, nhật, sing… cùng thời thì cũng ok thôi:) đằng này còn tụt hậu, nghèo, lãng phí, tham nhũng,lạm quyền mãi mãi…Không có gì thay đổi, nợ ko ngóc đầu lên đc chứ đừng mơ cất cánh như họ, thì chung quy lại cũng chẳng có gì mà tự hào, bên ngoài thì chẳng ai coi trọng còn bên trong cứ nghèo mà suốt ngày tự hào bắn diết…

    Reply
  • HUY Gà

    Ngày 2/9/1945 cũng là ngày đại diện bộ ngoại giao phía Nhật Bản kí văn kiện đầu hàng trên chiến hạm Missourì của Mỹ mà nhỉ.Còn ngày 2/9/1969là ngày ông

    Reply
  • Quốc

    Bạn à, CS cần nắm quyền, ngoài ra không cần gì hết! Có quyền là có hết, kể cả giết cha mẹ, anh em, đồng bào, ân nhân. Có quyền là có tiền bạc, tài sản. Mà cũng chẳng riêng gì CS. Rứa đọ, eng!

    Reply
  • Nguyễn Thái Bình

    http://www.un.org/en/decolonization/declaration.shtml
    Bản tiếng anh từ trang web chính thức của liên hiệp quốc

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top