Khi chúng ta có thể quen cả với nỗi nhục! Reviewed by Momizat on . Khi chúng ta có thể quen cả với nỗi nhục! Tác Giả: Song Chi – RFA – 30 July 2015 Những thông tin gần đây về người Việt ăn cắp ở Thụy Sĩ, Nhật, Đức, phụ nữ Việt Khi chúng ta có thể quen cả với nỗi nhục! Tác Giả: Song Chi – RFA – 30 July 2015 Những thông tin gần đây về người Việt ăn cắp ở Thụy Sĩ, Nhật, Đức, phụ nữ Việt Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Khi chúng ta có thể quen cả với nỗi nhục!

Khi chúng ta có thể quen cả với nỗi nhục!

Khi chúng ta có thể quen cả với nỗi nhục!

Tác Giả: Song Chi – RFA – 30 July 2015

Những thông tin gần đây về người Việt ăn cắp ở Thụy Sĩ, Nhật, Đức, phụ nữ Việt nhiều người bị chính phủ Singapore từ chối cho nhập cảnh…làm người Việt trong và ngoài nước xấu hổ, đau lòng và phẫn nộ.

Nhưng thật ra có phải đến bây giờ hình ảnh người VN nói chung mới trở nên xấu xí trong mắt nhiều dân tộc khác? Câu trả lời là không. Hình ảnh người VN, nhờ ơn Bác và đảng, nhờ ơn chế độ xã hội chủ nghĩa ngàn vạn lần tươi đẹp hơn các nước tư bản thối nát, đã xấu xí đi từ lâu rồi.

Shame

Từ cái thuở sinh viên VN đi du học ở các nước xã hội chủ nghĩa anh em, đa số lo học chỉ một phần, phần còn lại-mà cái này mới là chính-lo mua hàng về nước bán kiếm lời để có đồng ra đồng vào và giúp đỡ gia đình ở nhà đang sống hết sức túng thiếu thời chiến tranh. Dù ở Liên Xô, Đông Đức, Tiệp Khắc hay Hungari, một hình ảnh quen thuộc của du học sinh VN là xếp hàng, mua càng nhiều càng tốt mọi thứ từ cửa hàng quốc doanh của nước bạn bán ra mà có thể tiêu thụ được ở VN, từ xà phòng, bàn là (tức bàn ủi), phích nước, nồi cơm điện, quạt máy…Có khi xếp hàng vòng đi vòng lại, mua hết sạch hàng của người ta. Rồi đến khi lên đường về nước người nào cũng tay xách nách mang, lễ mễ đồ đạc, nặng trĩu. Không chỉ sinh viên đi du học, giới nghệ sĩ, cán bộ miền Bắc đi công tác cũng “tranh thủ” mua hàng về bán. Đến nỗi có dạo nhiều cửa hàng phát sợ, cứ thấy mặt người Việt là không chịu bán hoặc chỉ bán đúng một cái mỗi món hàng.

Nhớ hồi cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn còn sống, có lần vui chuyện ông kể dạo ông được nhà nước cho sang Moscow tham quan, suốt thời gian ở đó cho tới khi về nước, không thấy ông mua bất cứ món hàng gì ngoại trừ rượu ngon để uống, từ anh em nghệ sĩ trong đoàn cho tới những người Liên Xô tiếp xúc với đoàn đều…ngạc nhiên!

Rồi đến thời nhà nước VN ồ ạt cho người dân đi xuất khẩu lao động. Hết đợt này đến đợt khác, hàng trăm ngàn con dân Việt, từ những làng quê nghèo khó ở miền Bắc miền Trung lại kéo nhau lên đường đi làm thuê ở xứ người. Và dần dà những câu chuyện không hay, những thông tin xấu về cách hành xử của người lao động Việt lại xảy ra, ngày càng nhiều. Nào bỏ việc, bỏ chỗ làm, trốn ra ngoài làm chui, tìm cách ở lại. Nào ăn cắp vặt, có khi ngay cả ở chỗ làm.

Rồi thêm đội quân đi chui sang nước người tìm mọi cách ở lại hợp pháp hay bất hợp pháp, đi qua các nước Đông Âu, Anh, Nga…bằng nhiều nẻo đường khác nhau. Họp chợ, làm ăn buôn bán nhưng cách sống thì như những ngưởi ở trọ trên xứ người, không biết ngôn ngữ hoặc biết rất kém, không quan tâm học hỏi bất cứ thứ gỉ của nước người ta, chỉ sống quây quần giữa người Việt với nhau, nói tiếng Việt, ăn món ăn Việt, ngày đọc báo Công An, An ninh Thủ Đô, tối xem VTV4…

Hoàn cảnh sống bấp bênh trong khi khát vọng kiếm tiền và làm giàu nhanh đã làm nảy sinh ra đủ thứ tệ hại, trong đó ở khu vực các nước Đông Âu, Anh, người Việt nổi danh với nạn buôn lậu thuốc lá, trồng “cỏ” tức cần sa và ăn cắp.

Phụ nữ VN cũng không chịu kém. Chị em, mà phần lớn là từ miền Tây Nam Bộ, lại chọn con đường ra đi bằng cách lấy chồng Đài, chồng Hàn…Cô dâu Việt ồ ạt xuất khẩu nhiều đến nỗi có một dạo người Việt đau lòng trước những thông tin đại loại như trên những trang quảng cáo hoặc văn phòng môi giới hôn nhân ở các nước này còn quảng cáo kiểu như lấy vợ Việt vừa ngoan vừa rẻ vừa còn trinh, nếu không còn trinh sẽ hoàn lại tiền hoặc đổi cho cô khác v.v…Rồi các cô gái trẻ, cũng lại xuất thân từ những làng quê nghèo khó nhưng muốn kiếm tiền nhanh, chọn con đường đi sang các nước như Singapore, Đài Loan, Thái Lan, Cambodia…để làm “gái”. Đó cũng là lý do vì sao gần đây chính phủ Singapore lại khó khăn với nhiều nữ du khách Việt và không cho nhập cảnh.

Hình ảnh người VN cứ như thế xấu dần đi trong mắt nhiều dân tộc khác. Nhưng phổ biến nhất là…nạn ăn cắp vặt, nhiều đến mức người Nhật, người Đài Loan phải có những tấm bảng khuyến cáo bằng tiếng Việt. Không chỉ du học sinh, du khách mà cả tiếp viên hàng không, phi công cũng buôn lậu, tiêu thụ hàng ăn cắp bị bắt quả tang.

Đi ra nước ngoài thì như thế, còn ở trong nước, người Việt chúng ta cũng tạo nên một hình ảnh không mấy đẹp. Từ những câu chuyện nhỏ về hành vi ứng xử nơi công cộng như môt cô hoa hậu ngủ hết sức hớ hênh giữa máy bay, một cô ca sĩ có tiếng cho con tè vào túi nôn trên máy bay, nhiều người trong giới showbiz gây ra đủ loại scandal (thậm chí không loại trừ việc cố tình tạo scandal để mau nổi tiếng), chửi xéo nhau chơi xấu nhau giữa đời thực cũng như trên mạng, người Hà Nội chửi tục như hát hay đến mức chính quyền Hà Nội phải phát lệnh “tuyên chiến” với nạn nói tục, chửi bậy…

Nạn bún mắng cháo chửi, chửi khách ăn trong nước đã đành, với du khách nước ngoài thì tìm mọi cách chặt chém, móc túi, gian lận… khiến nhiều người đến VN một lần và không còn muốn quay lại. Nào nạn chen lấn xô đẩy khi xếp hàng, khi được phát một món hàng miễn phí, nạn hôi của, sự vô cảm…

Dân thì như thế còn quan chức, nhà nước VN? Hình ảnh về nhà cầm quyền VN lại càng là một hình ảnh tiêu cực, xấu xí trong mắt bè bạn quốc tế. Một nhà nước độc tài độc đảng do đảng cộng sản lãnh đạo, mô hình chỉ còn lại vài nước ít ỏi trên thế giới, với một thể chế chính trị lạc hậu, thường xuyên xếp hàng chót cùng với một số quốc gia độc tài tệ hại khác trong những bảng xếp hạng về thành tích nhân quyền, kẻ thù của internet, nổi tiếng về tham nhũng, đi vay nợ của nước ngoài. Đất nước hòa bình đã mấy chục năm nhưng vẫn cứ lẹt đẹt đói nghèo và vác mặt đi vay, đi xin xỏ các nước, nhưng lại chẳng giúp đỡ gì nước khác.

Thú thật ngay như người viết bài này đang sống ở Na Uy, nếu có nghe được tin gì về VN trên báo, đài Na Uy thì cũng hiếm khi có tin tích cực, hầu hết là tin tiêu cực. May mà Na Uy xứ lạnh quá, dân số ít, vật giá đắt đỏ, dân nhập cư lậu khó sống nên số người Việt tìm mọi cách đi qua ở chui rồi phạm pháp cũng vẫn còn ít, nếu không thì cũng khó ăn khó nói hơn với người ta!

Nhìn lại đến bây giờ, chúng ta có gì để tự hào. Cái danh hão mà một thời đảng và nhà nước cộng sản VN rất hay đem ra để tuyên truyền, nhồi nhét vào đầu bao thế hệ người dân như VN rừng vàng biển bạc, một đất nước anh hùng đã từng đánh thắng hai đế quốc hùng mạnh nhất thời đại, VN là lương tâm của nhân loại, rằng nhiều người nước ngoài chỉ mơ ước một buổi sáng thức dậy thấy mình là người VN…Tất cả chỉ là trò tuyên truyền dối trá, còn thực tế, như đã thấy, vô cùng bẽ bàng.

Nào đâu rừng vàng biển bạc hay tất cả tài nguyên, khoáng sản của đất nước đã bị đào lên bán sạch, cả lãnh thổ lãnh hải cũng bị chiếm, bị bán rẻ đi. Chiến thắng Pháp, Mỹ làm gì khi chính cái lý tưởng, mục đích đấu tranh một thời cộng với toàn bộ cái học thuyết mà đảng cộng sản tôn thờ đã bị chính họ vứt vào sọt rác, chỉ còn giữ lấy cái vỏ để tiếp tục tại vị, khi chính họ bây giờ phải chạy theo năn nỉ các cựu thù cũ giúp đỡ về kinh tế cho tới quốc phòng, toàn vẹn lãnh thổ…

Nhìn sang các nước láng giềng từ Nhật, Hàn cho tới Thái Lan, thậm chí Lào, Cambodia mà đau lòng, xấu hổ.

Nhục riết rồi thành quen. Những câu chuyện, thông tin, hình ảnh xấu xí về nhà cầm quyền VN, về con người VN dần dần không còn làm cho chúng ta ngạc nhiên nữa. Và điều đó thật là nguy hiểm. Khi chúng ta có thể quen được với cả cái nhục!

VN bị coi thường. Người Việt và cái hộ chiếu VN bị coi thường ở nhiều nơi. Nhưng lạ lùng một điều là người Việt mình lại rất coi thường một số dân tộc khác. Không chỉ người Việt trong nước mà cả người Việt ở nước ngoài, nhiều người có đầu óc rất kỳ thị, phân biệt chủng tộc.Ví dụ như gọi người da đen là bọn “nhọ”, bọn “mọi”, dân Ả rập hay Trung Đông là bọn “rệp”, dân Pakistan là dân “ba khía”, (còn tất nhiên vì sao gọi dân Tàu là bọn “khựa” thì có lý do khác, do mối quan hệ chưa bao giờ là thật sự tốt đẹp giữa hai nước và do những gì nhà cầm quyền Trung Quốc từ xa xưa cho tới bây giờ đã và đang đối xử với VN). Chúng ta coi thường một số dân khác trong khi nhìn lại dân mình, nước mình đứng ở đâu trên thế giới?

Không có một dân tộc nào nhiều tính xấu hơn hay khiếm khuyết bẩm sinh về mặt tính cách, nhân cách hơn so với dân tộc khác. Người Việt cách đây mấy chục năm rõ ràng phần đông tử tế, lương thiện, có phẩm cách, sống theo phương châm “giấy rách giữ lấy lề”, “đói cho sạch, rách cho thơm”, “mất tiền là không mất gì cả, mất danh dự là mất tất cả”…Như nhiều người cũng đã phân tích, khi con người phải sống trong một chế độ, một xã hội mà nạn tha nhũng, ăn cắp, hối lộ, dối trá hoành hành tử trên xuống dưới thì cũng khó mà giữ cho mình cả đời lương thiện, tử tế.

Chính là cái thể chế chính trị, cái mô hình xã hội, do con người tạo ra và ngược lại, cũng ảnh hưởng đến con người. Chọn một thể chế chính trị sai lầm, một mô hình xã hội sai lầm tạo điều kiện cho cái xấu, sự không tử tế nảy nở và cái tốt, sự tử tế bị triệt tiêu thì không chỉ đất nước bị tàn phá mà nhân cách, đạo đức của con người cũng bị hủy hoại.

 

Bình luận (16)

  • Hồng Quang

    LẠ… ôn nghèo- kể khổ

    Thời Liên Xô và phe XHCN Đông Âu còn tồn tại ta đã thấy sự… LẠ:

    - Lưu học sinh hay công nhân Việt sang đây đều “Tay Trắng” nhưng về… thùng hàng lỉnh kỉnh để “cứu nhà, cứu nước”.
    - Xuống sân bay lập tức thành… tội phạm với đủ “cấm đoán”, tiêu cực và tịch thu. Rất nhanh… từ Có TS lại quay về Zero.
    - Đường đời lặp lại… vượt biên “cứu nước cứu nhà”.

    P/S: Đối với Thuyền Nhân cũng vậy… ra đi mua bãi thành “Phản động”, cầy cuốc tận lực với “rất nhiều số không, nước mắt nhiều hơn mồ hôi- BC” để rồi trở về thành… VK yêu nước!!!??? vô phước thành VC… trắng tay lại quay về bãi biển vượt biên xưa.

    Câu hỏi truyền kiếp: Đất Đại Việt của ai mà không dung nổi Người Việt ? Phải chăng kiếp Người Việt chỉ là kiếp… lưu vong sống nhờ để Ma Quỉ tung hoành đất Việt?!!!

    Reply
  • Lông Bông

    Ngày xưa khi tui còn bé xã hội nó chưa kinh khủng như bi giờ đâu, ít nhất là tui thấy như vậy! Ra đường không thấy rác tứ phía, ngập lên tận mặt, không thấy người ta văng tục chửi bậy như hát hay (trừ dân phe phẩy chợ búa). Không thấy đàn bà ăn mặc hở hang, nam nữ quan hệ bừa bãi búa xua… Trẻ con đi học cũng không phải đóng tiền gì cả, nếu có đóng cũng chỉ lấy lệ chút ít thôi. Ngày 20/11 thì chỉ tặng thấy cô bó hoa chứ không phải phong bì như bây giờ. Đồ ăn thức uồng cũng không nhiễm đủ thứ hóa chất kinh khủng… Nói chung là lúc đó tôi thấy cuộc sống rất thanh bình chứ không loạn khủng khiếp như bây giờ.

    Mẹ tui thuộc thế hệ du học sinh ở Liên Xô đầu tiên. Chắc chắn cũng chả có buôn bán gì. Sau này lớn chút chút tui thấy trong nhà có vô số sách Toán viết bằng tiếng Nga. Mẹ tui kể thời đó du học về mang mấy vali sách, mà DHS thời đó sang cũng chỉ biết học chứ chả biết buôn bán gì. Sau này ba tui đi công tác bên Liên Xô về cũng chả thấy mang hàng hóa gì hết. Vì nhà tui không có gien buôn bán, chỉ có gien học hành, làm người lương thiện mà thoai. Nhưng giờ tui thấy người lương thiện cũng bị chúng nó đổ hàng xô cứt lên mặt, chả riêng người Việt hắt cứt vào mặt nhau đâu, mà có cả tỉ ông bà trọc phú ở tận cái xứ nào nó hắt cứt, đổ cứt xuyên lục địa ấy chứ!!!

    Càng lớn tui càng ngán ngẩm cái thế giới này, chả thấy chỗ nào tốt đẹp hết á! Chỗ nào cũng sa đọa thối nát. Chẳng qua có chỗ nó cứ phơi hết cả ra, chỗ thì nó kín đáo tinh vi. Hoặc tiền làm lóa mắt, cứt mà cứ tưởng là vàng!!! Xúm vào mà hít mà ngửi đâm ra cứt dính đầy mặt!!! Đúng là MỘT THẾ GIỚI CỨT!!!

    Còn về chuyện cô dâu Việt bị chồng Hàn ngược đãi thì tui cũng có nghiên cứu vài vụ! Chả có bên nào tốt đẹp hết! Tại anh tại ả, tại cả đôi bên! Về cái sự mất dạy thô bỉ của người Hàn (không vơ đũa cả nắm nha) thì tôi quá rõ rồi!! Dĩ nhiên chả riêng cái xứ Hàn, cái nền văn hóa thực dụng đang đầu độc cả thế giới roài, nếu không tỉnh ra thì sự diệt vong đang hiện ra ở trước mắt!!!!

    Reply
    • Lu bu

      Ah, hoá ra sự suy đồi bầy giờ đều có nguyên nhân hết. Kể từ khi những thanh niên được đưa đi LX, Đông Âu đào tạo làm nghề tay sai, như văn có tay sai văn, toán có tay sai toán…về nước chễm chệ ngồi tróc trên các giảng đường đại học hoặc các công ty quốc doanh, viện nghiên cứu, hiệp hội…thì chả trách nước ta lại suy đồi như thế.

      Reply
  • OPM

    -_– Nhưng thật ra có phải đến bây giờ hình ảnh người VN nói chung mới trở nên xấu xí trong mắt nhiều dân tộc khác? Từ sau ngày 30/4/1975, VNCH bị VNDCCH dùng vũ lực để cưỡng chiếm và cưỡng nhập thành một nước mới dưới cái tên rất kêu: CHXHCNVN đồng thời khai sinh những hình thức văn hóa mà nhiều người có chút hiểu biết gọi là “Văn Hoá Mọi Rợ“.

    I ) Văn Hoá Mọi Rợ Thứ Nhất: Uống Rượu:

    Theo báo Người Lao Động năm 2013, người Việt Nam đứng đầu thế giới về lượng bia rượu được tiêu thụ trong nước với mức 3 tỉ lit . Cũng theo báo trên, dự đoán cho năm tới (2014) mức tiêu thụ sẽ tăng lên đến 4.2 – 4,6 tỉ lit. Hậu quả của việc uống bia rượu này rất nhiều.

    Người ta thi nhau uống bia rượu và cả phái nữ cũng dự phần vào việc say xỉn (cả lứa tuổi học trò). Bước vào một quán nhậu bất kể giờ nào trong ngày và bất cứ ngày nào trong tuần người ta cũng dễ dàng nhìn thấy những gương mặt đỏ gay gắt vì bia rượu. Đằng sau màu đỏ của hơi men hiện diện nét thỏa mãn của đám cán bộ. phè phỡn vì tiền bạc rủng rỉnh – do bòn rút của dân – vẫn không thể che dấu sự ngu dốt chưa từng đặt chân đến trường, nhưng lại học rất nhanh những chiêu mánh khóe bóp hầu bóp cổ dân lành.

    Dân VN đang chết đuối trong bia rượu (sung sướng đâu không biết nhưng lượng bệnh nhân thăm viếng bệnh viện ung bướu và sơ gan, ngộ độc tăng theo cấp số nhân mỗi ngày) Họ uống để chết. Người Nhật dùng Kamikaze hoặc Harakiri tự tử nhằm bảo toàn danh dự võ sĩ đạo, còn người VN (XHCN) tự tử bằng rượu để được muôn đời mang tiếng ngu.

    So Sánh Với Xã Hội Miền Nam Trước 4/75 :

    Trước 75 ở miền Nam: Người ta chỉ uống trong những tiệc (cưới, giỗ chạp) và họ uống chừng mực. Uống để cho vui chứ không phải để đốt gan đốt phổi

    II ) Văn Hoá Mọi Rợ thứ hai: Quán Phở Chửi, Cháo Mắng :

    Chưa từng thấy trên thế giới bất cứ hiện tượng “văn hoá” nào mọi rợ hơn. Để được ăn một tô phở, khách hàng có thể sẽ phải “ăn “ những lời chửi rủa trước, những lời chửi rủa thô tục mà người có chút hiểu biết sẽ phải đỏ mặt lặng lẽ đi tìm quán ăn khác. Vậy mà khách vẫn đông, người ta nối đuôi nhau nghe cho đầy lổ tai trước khi no căng cái bụng . Đó là điều mà người ngoại quốc hoặc người VN (ở nước ngoài) không thể hiểu nổi. Thông thường trong buôn bán, chủ nhân phải hòa nhã, mời chào vui lòng khách đến vừa lòng khách đi mới hy vọng đông khách. Ở đây thì khác. Càng chửi bạo túi quần càng đông địa. Đặc biệt chỉ xảy ra ở Hà Nội (Thủ Đô của nước CHXHCN VN !!!!), nơi người dân rất tự hào về truyền thống văn hóa ngàn năm văn vật . Nhiều người đi đâu cũng khoe mình là người Hà Nội, luôn luôn hãnh diện mình sinh ra và lớn lên ở thủ đô của cả nước (CHXHCNVN). Thậm chí nhiều người miền Nam chưa từng biết Hà Nội ra làm sao cũng đã bao lần bị mê hoặc bởi những ông nhạc sĩ, ca sĩ, văn sĩ từng vẽ vời về Hà Nội. Có thể đó là một Hà Nội trước khi HTC nhập cảng chủ nghĩa VC vào VN. Bây giờ nghe nói đến những quán phở chửi, cháo mắng. ốc lắm mồm, người ta bật ngửa hết. Hà Nội là như vậy sao?

    Câu hỏi được đặt ra là tại sao bị chửi tàn tệ vô giáo dục như vậy mà vẫn rất đông người chờ chực chen lấn đợi tới phiên mình để được phục vụ (đầy tai và đầy bụng)? Hóa ra đó là một nét độc đáo của nền văn hóa VC. Hóa ra người ta nghĩ rằng vì nấu ngon nên chủ nhân sẽ không cần đến khách, và do đó dù có chửi nát nước chúng cũng sẽ kéo nhau tới đút tiền vào túi mình. Hóa ra sau khi bị VC cai trị. người dân miền Bắc nói chung và dân Hà Nội nói riêng đã bị tẩy não đến mụ mị ngu đần không còn biết thế nào là phải hay trái, thế nào là danh dự cần phải bảo vệ nữa. Còn rất nhiều cái “hoá ra“ chưa giải mã hết.

    So Sánh Với Xã Hội Miền Nam Trước 4/75 :

    May mắn là kể cả sau bốn mươi năm sống với VC người miền Nam không bị ảnh hưởng của chúng. Ở Miền Nam người ta vẫn lịch sự tiếp đãi khách hàng theo đúng châm ngôn làm ăn buôn bán : “Vui lòng khách đến vừa lòng khách đi“. Vào thời điểm trước tháng tư năm 75 không có những kiểu buôn bán mọi rợ như đang xảy ra ở thủ đô của nước CHXHCNVN ngày nay. Thứ nhất là sẽ chẳng có ma nào léo hanh, thứ hai người dân sẽ đồn đãi một thành trăm, trăm thành ngàn, đi tới đâu chủ nhân của quán phở (chửi) hoặc tiệm cháo (mắng) sẽ không có đủ nón mà che mặt và chắc chắn là chính quyền sẽ can thiệp .Chưa từng nghe nói tới và chưa bao giờ xảy ra!!! Không có bài báo nào đăng tin chủ quán ăn bị tát vỡ mồm vì hỗn láo với thực khách!!

    III) Văn Hóa Mọi Rợ thứ ba :Văn Hoá`Cúi Đầu và Văn Hoá Nô Dịch :

    -Khi Hồ Cẩm Đào sang thăm VN, … lúc đó là TBT đã cúi đầu chào kính.
    -Khi … thăm Tàu, thân hình của … cúi gập đến gần phân nửa.
    Kiểu chào của cả M và S là kiểu chào của người Nhật để tỏ lòng kính trọng. Nhưng M và S không phải người Nhật ,còn với người VN đó là thái độ của đầy tớ khi diện kiến chủ. Người ta đồn rằng chỉ cần cúi xuống thêm một chút xíu thì mắt kính (và tóc giả) của cả hai sẽ bị rơi xuống đất.

    Qùy lụy như trên cho thấy nét mọi rợ của tập đoàn cầm quyền. Chúng không biết thế nào là nhục nhã vì (dù sao đi nữa) chúng đang đại diện cho một đất nước. Hồ (Cẩm Đào) và Tập (Cận Bình) chắc sẽ phải cười khinh bỉ trong lòng trước thái độ khúm núm nịnh nọt của bọn đầy tớ tay sai. Ninh thì cũng vừa phải, nhưng M và S đã nịnh quá mức cho phép. Cũng không lạ gì, vì thứ nhất từ trên xuống dưới chẳng một thằng VC nào biết đến ngượng ngập hay mắc cở . Thứ hai chúng coi đó là hành động phải làm trước đàn anh thiên triều vĩ đại như một con chó vẫy đuôi chờ chủ quẳng cho cục xương hay mẫu bánh vụn . Không chỉ M và S, cần kể thêm Phùng (tâm tư) đại tướng đang lo sợ cha ông của nó buồn lòng vì người Việt từ già tới trẻ hiện đang có khuynh hướng ghét Tàu. Tất cả bọn VC đều sẵn sàng quì gối, tay nâng ngang mày khi đối diện với Tàu Khựa.

    Người Việt (trừ VC) ai cũng hãnh diện về lịch sử hơn bốn ngàn năm của mình, trong đó có cả ngàn năm chiến đấu chống lại giặc xâm lược Tàu . Thế nước lúc thăng lúc trầm lúc thua lúc thắng, nhưng tâm hồn người Việt luôn luôn trân quí và bảo vệ tính độc lập của tổ.quốc, lễ nghĩa của dân tộc. Nếu cứ một mực theo Tàu với tinh thần nô lệ chắc chắn VN đã không có những đại anh hùng dân tộc mà ngàn đời con cháu còn nhớ tới như Hai Bà Trưng, Bà Triệu. Một trong những sự ngu dốt của Tàu là việc trọng nam khinh nữ, “ Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô “ một con trai giá trị bằng mười con gái. Ông bà ta đã không nhắm mắt mù quáng theo chúng,(vì con nào cũng là con cũng được yêu quí như nhau) . Chính bởi sự độc lập về tư tưởng của ông bà tổ tiên người Việt , lịch sử nước ta đã ghi những chiến công hiển hách của nhi vị Trưng Trắc, Trưng Nhị (và các vị nữ tướng dưới quyền ). Giả dụ cha mẹ của anh hùng dân tộc Triệu Thị Trinh theo tập tục giặc xâm lược, cứ gả chồng cho con gái như những thiếu nữ tầm thường khác, người Việt đã không có được những lời nói hào hùng “ Tôi thà đap sóng dữ , chém kình ngư biển Bắc, chứ không chịu cam thân làm tì thiếp cho ngườI “.

    Đối với văn hóa nô lệ, bọn cầm quyền VC đang cố gắng bằng mọi cách để làm hài lòng chủ nhân của chúng. Thậm chí dùng cả thân xác con dân Việt treo trên đầu tên ngọn súng. Sáu mươi tám lính Hải Quân bị làm bia cho giặc bắn, ngư phủ bị cướp bị giết, mất đất mất đảo, nhưng nếu nhân dân phản ứng thì chúng tù đầy giam hãm. Mục đích tối hậu của chúng không phải nước giàu dân mạnh, mà chính sự hài lòng thỏa mãn cho kẻ thù truyền kiếp

    So Sánh Với Xã Hội Miền Nam Trước 4/75 :

    Vào thời VNCH, dù là một nước nhỏ nhưng may mắn thay tổ quốc có được những người lãnh đạo rất lớn: TT Ngô đình diệm đã khẳng khái quyết giữ bằng được nền độc lập tự chủ cho nhân dân. Với tầm vóc và bản lĩnh của một nhà lãnh đạo chân chính ông biết trước những gì sẽ xảy đến nếu ông không làm vừa lòng người Mỹ. Nhưng thỏa mãn những đòi hỏi của ngoại bang mà lại đem đau thương đỏ lên đầu nhân dân thì liệu có ích lợi gì.? chắc rằng ông đã cân nhắc tất cả những lợi hại, và ông chấp nhận số phận mình. Ông đã hành xử như một lãnh tụ anh minh “vì thật sự ông chính là một nhà lãnh tụ anh minh” như nhận xét của các lãnh đạo trên thế giới sau khi ông và các em bị sát hại. John F. Kennedy người chịu trách nhiệm lớn nhất trong biến cố 1/11/1963 đã bị ám sát chết vài ngày sau đó.

    TT Nguyễn Văn Thiệu dù biết rằng miền Nam hoàn toàn phụ thuộc vào viện trợ quân sự của Hoa kỳ trong công cuộc chiến đấu tự vệ, “vẫn chưa một lần tung hô, bợ đỡ người đồng minh”. Trong hòa đàm Paris 1973, theo những tài liệu được giải mã, TT Thiệu đã cương quyết, thậm chí còn đe dọa đòi cho bằng được quyền tham dự như một thành viên chính thức, kể cả việc đòi hỏi hình thức chiếc bàn hội nghị sao cho bốn thành phần tham dự đều tương đương như nhau. Điều này rất quan trọng trên mặt trận ngoại giao , chứng tỏ VNCH chưa bao giờ và cũng sẽ không bao giờ là một chư hầu của Mỹ như lời Hà Nội ra rã tuyên truyền. Trong quân đội và viên chức chính quyền, quân đội VNCH luôn luôn chứng tỏ mình là một đồng minh ngang vai ngang vế với quân đội các nước tham chiến. Chưa bao giờ người lính VNCH phải hầu hạ qùy lụy người lính Mỹ như một đầy tớ đối với chủ, trái lại, nếu bị đối xử không cân xứng, tôn trọng, họ sẵn sàng dạy cho các cố vấn quân sự những bài học đích đáng.

    Trên đây chỉ là vài góc nhìn về “văn hóa mọi rợ“ dưới tài chỉ huy, lãnh đạo của tập đoàn VC .Nước VN và dân tộc với một chiều dài lịch sử đầy bi hùng nhưng không kém vinh quang trong công cuộc chống xâm lăng từ phương Bắc, tiếc thay sẽ phải chịu đau khổ dài dài ngày nào bọn VC vẫn còn hiện diện. Như người VN thường nói: Đất nước chỉ có thể vinh quang, dân tộc chỉ có thể hạnh phúc ấm no, ngày nào VC và cái chủ nghĩa tào lao của chúng biến mất.-_–

    Reply
  • tam

    biet lam sao duoc ?

    Reply
  • Lông Bông

    Ui dào! Dài quá chả thièm đọc hết. Đại ý theo tui hỉu là ca ngợi VNCH cao sang đài các, còn cộng sản toàn bọn rừng rú ngu dốt man rợ hết á!!! Ừa thì tui công nhận là tui quê mùa vô văn hóa dốt nát đần độn ngu si CẢ TIN dễ bị bịp dễ ăn phải bả các loại nhưng trước kia tui hổng có thía đâu!!! Trước kia tui hiền lắm, hiền thực sự theo đúng nghĩa của từ hiền á! Không bao giờ mở miệng chửi bậy nha! Cũng không bít gì về những mánh khóe xảo quyệt và 100.000 kiểu dối trá lừa bịp của thiên hạ hết á! Tui thề đấy! Tui lói thật đấy! Nhưng sau khoảng 15 năm bị đời lừa cho dập mặt, vùi dập cho tả tơi tan nát thì tui cũng khôn ra nhìu roài!!! Tui cũng trở nên đanh đá hơn, tui phải xù lông nhím để tự vệ chứ!!! Tui cũng học thói chửi bậy để xả xì chét! Nhưng kể cả khi chửi bậy khi quá bức xúc trước những trò đồi bại đảo điên đang vây bọc mình tứ phía thì tui cũng biết đâu là giới hạn, là ranh giới không thể vượt qua! Còn ở đời tui biết cả tỉ hạng người chả có một nguyên tắc sống nào hết trừ một nguyên tắc là cái gì có lợi cho mình thì làm! Thượng đội hạ đạp, vẩy cứt vào người lương thiện, phỉ báng lý tưởng, kiss ass bọn QUÁI VẬT cũng sãn sàng làm ngay không phải lăn tăn suy nghĩ!!!

    Tạm thế nhá! Sẽ tiếp tục ăn cháo chửi nha! Khiếp cứ tát nhau bôm bốp y như phim Hàn một thời! Xong đến màn ung thư! Phim nào cũng kết thúc bằng cảnh nhân vật chính bị ung thư, chàng hay nàng còn lại đau khổ vật vã thiếu điều đâm đầu vào xe tải tự tử!!! Dạo này hổng xem phim Hàn nữa, có kịch bản gì mới hơn thì tui hổng bít! Chứ còn nhạc Hàn thì never đủ đẳng cấp để chinh phục được màng nhĩ và trái tim của tui!!! Ôi! Trái tim mùa đông! Một trái tim khô, một trái tim mùa đông!!! Là la lá la…

    Reply
  • Lông Bông

    T Nguyễn Văn Thiệu dù biết rằng miền Nam hoàn toàn phụ thuộc vào viện trợ quân sự của Hoa kỳ trong công cuộc chiến đấu tự vệ, “vẫn chưa một lần tung hô, bợ đỡ người đồng minh”. Trong hòa đàm Paris 1973, theo những tài liệu được giải mã, TT Thiệu đã cương quyết, thậm chí còn đe dọa đòi cho bằng được quyền tham dự như một thành viên chính thức, kể cả việc đòi hỏi hình thức chiếc bàn hội nghị sao cho bốn thành phần tham dự đều tương đương như nhau. Điều này rất quan trọng trên mặt trận ngoại giao , chứng tỏ VNCH chưa bao giờ và cũng sẽ không bao giờ là một chư hầu của Mỹ như lời Hà Nội ra rã tuyên truyền. Trong quân đội và viên chức chính quyền, quân đội VNCH luôn luôn chứng tỏ mình là một đồng minh ngang vai ngang vế với quân đội các nước tham chiến. Chưa bao giờ người lính VNCH phải hầu hạ qùy lụy người lính Mỹ như một đầy tớ đối với chủ, trái lại, nếu bị đối xử không cân xứng, tôn trọng, họ sẵn sàng dạy cho các cố vấn quân sự những bài học đích đáng.

    Về lịch sử thì tui không có đủ trình để bàn luận với các vị cây cao bóng cả nhưng theo như tui đọc trong cuốn “Ông cố vấn” (hay bảo sách CS viết xuyên tạc) thì Ngô Đình Nhu đã có ý định thương thuyết với Bác Hồ để chấm dứt cảnh máu đổ đầu rơi. Nhưng Mỹ không đồng ý, chưa kịp thương thuyết thì bọn nó đã thịt cả 2 anh em roài. Theo như tui bít thì anh em Diệm Nhu chết vì không chịu nghe lời quan thầy Mỹ, không muốn Việt Nam bị ngoại bang can thiệp quá nhiều!!!

    Một sự bất tín vạn sự bất tin!!!

    Reply
    • OPM

      Trích đoạn: Khi Trung Cộng bắt đầu hỗ trợ Cộng sản Việt Nam vào năm 1950, Hoa Kỳ cũng bắt đầu ủng hộ các lực lượng của Pháp và người Việt theo chủ nghĩa Quốc gia. Sau năm 1954, Hoa Kỳ tiếp tục giúp miền Nam, còn Liên Xô và Trung Cộng giúp miền Bắc….

      …. Tuy nhiên, theo quan điểm của miền Nam trong thời gian đó có ba giai đoạn khác nhau về chiến tranh, chính trị, và chính quyền. Dưới nền Đệ nhất cộng hòa (1955-63) của tổng thống Ngô Đình Diệm, một chính quyền tương đối ổn định được thiết lập ở Sài gòn vào giữa thập niên 1950. Nhưng sau đó chính quyền Hà nội theo đuổi đường lối lật đổ chính quyền miền Nam bằng khủng bố, xúi giục bất ổn chính trị, và chiến tranh du kích. Chính phủ Mỹ ngày càng chỉ trích Ngô Đình Diệm nhiều hơn vì ông ta không muốn mở rộng chính phủ cho những nhân vật không có liên hệ gia đình hay thân hữu gia nhập. Về phần ông ta, Ngô Đình Diệm mất tin tưởng vào người Mỹ sau khi Hoa Kỳ ký thỏa thuận về Lào cho phép Bắc Việt có thể thâm nhập vào miền Nam qua biên giới Lào-Việt. Ông ta không tán thành việc chính quyền Kennedy muốn tăng mạnh con số cố vấn Mỹ ở miền Nam. Ngô Đình Diệm cho rằng chính sách của Kennedy đe dọa chủ quyền của VNCH và trái với sự nghiệp và lý tưởng Quốc gia của ông.

      Ngô Đình Diệm cũng bất đồng với người Mỹ về cách thức đương đầu với mối đe dọa từ miền Bắc. Ông ta tin rằng cần phải giải quyết các vấn đề quân sự và an ninh trước khi mở rộng chính phủ cho các thành phần khác tham gia, trái với ý kiến của nhiều người Mỹ cho rằng phải làm ngược lại mới đúng. Các bất đồng chưa được giải quyết thì những biến cố bất ngờ xảy ra dẫn đến một cuộc khủng hoảng chính trị. Năm 1963, anh trai của Ngô Đình Diệm là Tổng giám mục Thiên chúa giáo ở Huế gây ra căng thẳng với các tu sĩ Phật giáo khiến họ chống lại chính quyền Sài Gòn. Huế là kinh đô của vua chúa nhà Nguyễn trước khi Việt Nam trở thành thuộc địa của Pháp, và sau khi độc lập trở thành trung tâm của phong trào Quốc gia do các tu sĩ Phật giáo có xu hướng chính trị lãnh đạo. Các cuộc biểu tình chống chính phủ của tăng ni Phật giáo lan tới những thành phố lớn của miền Nam vào mùa hè năm 1963, làm cho người Mỹ mất hẳn niềm tin vào Ngô Đình Diệm. Nền Đệ nhất cộng hòa kết thúc với cái chết của ông ta trong cuộc đảo chính quân sự được chính phủ Mỹ khuyến khích…..

      Năm 1954, Pháp thay mặt cho những người Việt quốc gia đàm phán ở Geneva nhưng thực ra là làm hại họ. Chính phủ Mỹ cũng làm thế đối với Hiệp định Paris năm 1973. Ngô Đình Diệm coi Hiệp định Geneva là hành động của Pháp qua mặt chính phủ của ông ta để đàm phán với kẻ thù. Nguyễn Văn Thiệu cũng có suy nghĩ tương tự với Hiệp định Paris giữa Mỹ và Bắc Việt. Cả hai thỏa ước chứa đựng những điều khoản có thể hay thực tế đã gây khó khăn cho những người Việt quốc gia…..
      - See more at: http://nghiencuuquocte.net/2015/08/02/de-nhi-cong-hoa-nam-viet-nam/#.dpuf

      Reply
      • Lông Bông

        Thật mệt mỏi với những mưu đồ chính trị của các ông lớn!!! Người Việt cứ phải giết nhau, thù hận nhau sau bao nhiêu năm cũng vì lòng tham, muốn bá chủ toàn cầu của các ông!!! Đau hết cả đầu, lắm lúc chỉ muốn quăng một quả lựu đạn cho chết hết cả lũ quái vật bị chi phối bởi lòng tham ấy đi!!!

        Reply
  • bangbang

    Tôi xin nói với quan điểm là người sinh ra và lớn lên trong một chế độ cầm quyền bởi nhóm chóp bu (cộng sản chỉ là cái vỏ bọc để đội lốt.)

    Đất nước sao, dân tộc vậy.

    Bài viết không có gì mới mẻ, mọi thứ trong bài đều rất quen thuộc và hầu như ai cũng biết và đã quên. Nếu các anh chị là một trong 3 triệu quan chức, đảng viên, hoặc là 1 trong 10 triệu người nhà-dòng họ, dây mơ rễ má của nhà cầm quyền, các anh chị sẽ làm gì cho đất nước, cho dân tộc? Liệu các anh chị chịu cảnh nghèo khổ sống lay lắt qua ngày? Sẽ không vơ vét để làm giàu? Để đất nước ra nông nỗi này. Nếu văn minh, mình nghĩ dân tộc này cần một sức mạnh đoàn kết để đấu tranh tiêu diệt nhóm lợi ích này, chứ không chỉ ngồi mà viết nữa.

    Reply
    • Lông Bông

      Sắp đến ngày đền tội rồi đó! Ngồi đó mà dọa nạt với chả bịp bợm!!!

      Reply
  • :( Đắng lòng cho cõi đời VNcs

    ‘Tiếc thương đại úy trại Chí Hòa’- Đinh Quang Anh Thái
    Nhà báo, sống tại California, Hoa Kỳ

    …(xem bài viết ở Ký sự Tháng ngày của GNA)

    http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2015/08/150801_dinh_quang_anh_thai_trai_giam_chi_hoa

    Reply
  • Peter Nguyen

    Bổ sung thêm là: người Việt gọi Nhật Bản là Nhật Lùn, Nga Ngố… chả hiểu sao hệ thống giáo dục lại đốn mạt đến mức như trên.

    Reply
  • thangcv

    Tác giả viết rất đúng! Tôi thấy khi con người ta đã không còn từ ‘nhục’ trong
    từ điển của mình thì người ta có thể làm bất cứ điều gì chỉ vì món lợi con con trước mắt! Thật đau lòng cho cả dân tộc!

    Reply
  • văn chiến

    Là cách sống của loại người kiểu -ếch ngồi đáy giếng?Là khi cái -nhục- được biểu đạt khác người!

    Reply
  • Cao Hoàng

    Công nhận.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top