Giá Của Tuổi Trẻ Reviewed by Momizat on . KHI NGƯỜI TA BÁN TUỔI TRẺ VỚI CÁI GIÁ QUÁ RẺ Tác Giả: Khải Đơn – Blog- 28 Sep 2015 Ta cứ ngỡ tuổi thanh xuân là mãi mãi, ta từ tốn làm những việc cần làm và vội KHI NGƯỜI TA BÁN TUỔI TRẺ VỚI CÁI GIÁ QUÁ RẺ Tác Giả: Khải Đơn – Blog- 28 Sep 2015 Ta cứ ngỡ tuổi thanh xuân là mãi mãi, ta từ tốn làm những việc cần làm và vội Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Giá Của Tuổi Trẻ

Giá Của Tuổi Trẻ

KHI NGƯỜI TA BÁN TUỔI TRẺ VỚI CÁI GIÁ QUÁ RẺ

Tác Giả: Khải Đơn – Blog- 28 Sep 2015

Ta cứ ngỡ tuổi thanh xuân là mãi mãi, ta từ tốn làm những việc cần làm và vội vã tiêu xài nhiệt huyết vào những điều không đáng.

youth

Tháng 4.2014, tôi đi Tây Ninh. Buổi chiều hôm ấy ngồi trong quán cà phê, nói chuyện với một em trai 17 tuổi. Nhà em ở huyện Bến Cầu. Nghỉ học giữa chừng, em đi làm giữ xe ở quán cà phê, một tháng kiếm 2 triệu, chủ quán bao cơm.

Em ngồi như vậy từ 7 giờ sáng đến 11 giờ tối, cùng với một người nữa, có thay phiên để nghỉ ngơi chút đỉnh trong giờ vắng khách. Mỗi ngày em kiếm được chừng 70.000 đồng. Em không phải người trẻ đầu tiên tôi gặp phải bán thời gian trẻ nhất của mình để kiếm đủ số tiền lo hai bữa ăn và giúp đỡ một người thân nào đó trong cuộc sống thường nhật.

Ở Sài Gòn cũng không khác. Hàng chục ngàn em trai, em gái, 13 -15 tuổi, trẻ trung, xinh đẹp, lơ ngơ vào thành phố, làm một công việc gì đó như giữ xe, ngồi ghi vé xe, ngồi xếp trái cây, đứng xếp sữa lên kệ, ngồi đánh dấu người ra vào cơ quan… Những công việc ấy có ưu điểm: đem lại miếng ăn – vốn cực kỳ ngặt nghèo và khó khăn với những đứa trẻ ở nông thôn, sinh ra trong gia đình nghèo khó và không có việc làm. Em nói với tôi: “Em may mắn có việc, chứ bạn em ngồi quán cà phê cả ngày, không việc làm, lại nợ tiền… cà phê”.

Chuyện nói ra như đùa. Thật là một tin mừng vì cuối cùng những người trẻ ở nông thôn cũng tìm được việc gì đó làm, kiếm được chút tiền cho bữa ăn hàng ngày, và họ không phạm tội ác gì ghê gớm vì… quá rảnh. Nghĩ như vậy cho lạc quan, bởi còn biết bao người trẻ ngoài kia la cà ngoài quán game, thất nghiệp thành trộm cướp, ăn bám gia đình.

Nhưng tương lai của họ là gì, nếu năm tháng đáng giá nhất này, họ chỉ ngồi để kiếm tiền. Họ ngồi hết 8 tiếng, 12 tiếng rồi trở về nhà, ngã lăn trên những tấm chiếu tạm bợ của phòng trọ, ngủ say ngất đi, để rồi sáng mai lại tỉnh dậy, ngồi tiếp những ngày tháng khác hòng có tiền lương mỗi tháng. Họ không tiến triển chút nào trong nghề nghiệp, hoặc có thêm rất ít chuyên môn, vì chuyên môn chính chỉ là ngồi, nhìn, đứng, đi lại, hỏi han, dắt xe.

Đó là các nghề lương thiện. Nhưng đó là các nghề bán đổi tuổi trẻ và thời gian để lấy tiền mưu sinh, nơi các ông bà chủ nhìn vào bạn, thấy bạn 18 -20 tuổi, trẻ khỏe, xinh đẹp, có thể dắt xe không mỏi tay, đứng lâu không mỏi chân, hay xinh đẹp cho khách đến nhìn cho đẹp mắt (giống một cái bình hoa). Người ta trả tiền để mua tuổi trẻ và tháng ngày của bạn, với giá 100.000 đồng 24 giờ. Giá siêu rẻ!

Tôi quen một thầy giáo, ông rất giỏi tiếng Anh. Khi ông theo một chương trình nghiên cứu đi Mỹ, chúng tôi ngồi nói chuyện. Ông kể rằng năm ông 14 tuổi, vì gia đình gặp nạn, cha ông đi tù, mẹ ông từ người làm công chức phải ra hàng chạy chợ kiếm tiền nuôi 4 đứa con. Ông “đã lớn” nên phải theo mẹ ra chợ giữ xe, nghỉ học sớm. Hàng ngày ông xé một trang trong quyển từ điển tiếng Anh loại rẻ tiền mà ông mua ở một hàng sách cũ, dắt theo trong người, rồi ra bãi giữ xe.

Hết ngày hôm đó, dù có phải dắt xe hay không dắt xe, đông khách hay không đông khách, ông cũng quyết phải học thuộc các từ trong ấy, dùng bút chép lung tung vào quyển vở mang theo. Quyển từ điển vơi dần, ông cũng thuộc thêm nhiều từ, nhiều câu, cộng với mấy quyển sách học viết, ông tự học tiếng Anh và vẫn đi giữ xe, kiếm tiền phụ mẹ nuôi em. Khi tiễn ông ra sân bay, tôi không thể tin người đàn ông chững chạc và thành đạt trước mắt mình lại từng 14 tuổi, đi giữ xe, chạy chợ và học thành thạo một ngôn ngữ.

Khi nhìn thấy những ánh mắt trẻ làm các nghề ngồi, nghề giết thời gian đổi tiền, tôi nghĩ tới ông, nghĩ tới cả những người Nhật tôi từng gặp, đi một chuyến tàu 20 phút về nhà cũng giở sách ra đọc, coi như đọc được vài trang. Mỗi ngày người công chức Nhật đi làm đọc 3 trang sách, 30 ngày là được 30 trang từ điển và 90 trang sách. Cái thời gian ngắn ngủi, ngán ngẩm và tiêu tốn mà các bạn đang phải đem ra để đánh đổi lấy tiền ăn, tiền sống, thực ra cũng có thể tận dụng theo một cách khác.

Bạn có thể đọc hết một quyển sách trong 3 tháng, có thể chậm hơn một em sinh viên ngồi cả ngày trong thư viện. Bạn có thể học hết một quyển chuyên đề trong 4 tháng, càng chậm hơn so với một người có chuyên ngành và được cha mẹ trả tiền cho đi học. Nhưng dù chậm trễ đến vậy, bạn cũng đang tiêu xài những khoảnh khắc ngắn một cách có ích, thay vì ngán ngẩm ngồi nhìn khách vào tòa nhà, ngán ngẩm ngồi canh kệ thuốc lá, ngán ngẩm ngồi chờ khách ra xe, ngán ngẩm mở những clip hài trên mạng cho nhau xem, cười hề hề, xem truyện (nên đọc khi về nhà ngủ), check Facebook, tán dóc điện thoại, tốn tiền xem hàng online giá rẻ mà không có lúc nào đi mua được.

Lâu rồi, trên đài phát thanh tôi từng nghe, có kể chuyện một anh chế máy nông cụ. Người ta hỏi anh vì sao làm công chức giấy tờ lại biết chế máy cho nông dân, mà chế có vẻ thực tế vậy. Anh kể, hàng ngày tôi đi làm, đều phải ngồi xe công ty một tiếng để tới thành phố vào làm. Một tiếng đó tôi ngồi đọc sách, vẽ mẫu, xong đâu đấy thì chế thử, cuối cùng cũng ra.

Vậy là khi vài chục người khác cùng công ty trên chuyến xe của anh đang ngủ, đang tán dóc, đang nghe nhạc, đang nói xấu đồng nghiệp, thì anh ta đọc sách. Với một năm đi làm, anh ta vừa có lương, vừa “thặng dư” được 200 – 300 giờ đọc sách, tức là tương đương 8 – 12 ngày đọc sách 24 giờ liên tiếp. Mớ kiến thức tưởng chừng đùa giỡn của anh công chức, trang từ điển tưởng chừng xé ra chơi của ông thầy, gom lại đã thành một tương lai rất khác của người ta – khi ta trẻ và thừa thãi thời gian để tiêu phí.

Bây giờ còn dễ hơn xưa cả trăm lần. Ông thầy tôi phải tốn công xé giấy, anh công chức phải vác sách theo. Chớ bây giờ, ai cũng có cái điện thoại để nghe nhạc, chơi Facebook, xem phim, xem clip hài. Mấy cái điện thoại đó có thể xem được vô số loại sách vở trên đời, cứ mở ra nhìn vô là thấy thứ để đọc.

Hãy tưởng tượng mà xem, khi bạn 18 -20 tuổi, người ta sẵn sàng thuê bạn để ngồi, để làm bảo vệ, làm tiếp viên, làm nhân viên đón khách… vì bạn trẻ, đẹp, có nụ cười tươi, có sức khỏe, có vóc dáng. Đến khi bạn 40 tuổi, nhan sắc tàn, sức khỏe xấu, vóc dáng béo phệ, và bạn vẫn chẳng biết làm gì hơn là bán thời gian của mình để… ngồi, liệu có còn ai thuê bạn không?

Vào một lúc nào đó…  ta phải chi xài tuổi trẻ của mình một cách hợp lí, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy.

Mình phải biết một thứ gì đó thật tốt, phải có một “chuyên môn” gì đó, dù nhỏ tí xíu và đơn giản, phải có tri thức cho chính mình, dù ít hay nhiều. Trong một bài nói chuyện tôi từng nghe, bà diễn giả bảo bà cực kỳ ngạc nhiên về sự thay đổi của công nhân Trung Quốc, ở khu công nghiệp bà khảo sát, có những lớp dạy tiếng Anh cả 2-3 giờ sáng, dạy theo bất cứ ca nào có công nhân cần học. Và giờ thì giá tiền lương công nhân Trung Quốc hết rẻ nhất rồi vì họ chăm quá mà.

Thôi mình đừng ngồi ngơ ngác nhấn chìm thời gian nữa…. chỉ để đổi lấy vài triệu ít ỏi cho cơm áo hàng ngày.

 

Bình luận (32)

  • Nguyễn Kiều Oanh

    Cháu cũng từng trăn trở y như chú, nhưng ngẫm lại, cái này không có gì lạ. Khi đi học, chúng ta “bị ngu đi”, do vậy rất sợ học. Cứ nghĩ đến học là vãi hết cả ra rồi. Nên đối với họ, có đủ tiền ăn là ok, kiếm vợ, sinh con là xong nghĩa vụ. Họ đánh mất ước mơ và hy vọng. Điều quan trọng nhất là họ không có kế hoạch cho tương lai, không có bất cứ một mục tiêu sống nào, ngoài việc ăn no, ngủ kỹ. Do vậy họ không tranh thủ học lấy bất cứ cái gì.
    Có người tranh thủ đi học nghề những lúc rỗi rãi vì họ cũng sợ học, như học may, học làm đầu, làm móng. Nhưng số đó cũng không nhiều.
    Cái ví dụ chú đưa ra, thực ra ở VN cũng có, cũng có người tranh thủ học, để tốt nghiệp phổ thông, đi làm để dành tiền đi học tiếp lên đại học. Cũng có người chỉ làm lái xe, nhưng rất chăm đọc sách mỗi khi rảnh, nên dù bằng cấp không cao, nhưng tri thức rất rộng rãi. Bố cháu cũng từng đi bộ đội, từng cắp sách học để xuất ngũ thì thi đại học. Đáng buồn là nhưng con số đó rất rất ít ạ.

    Reply
    • minh

      Thời đại nào chẳng có những người như vậy, có người giàu -người nghèo ,phần lớn là do giáo dục.

      Reply
  • Đỗ Quốc Tuấn

    Cảm ơn tác giảgiả ddax chia sẻ bài viết. Nhưng xin hỏi bài viết nayg của tác giả nào. Vì tôi có mua cuốn sách cafe cùng tony. Cũng đúng câu chuyện này.
    Trân trọng.

    Reply
    • Don

      Bạn không đọc dòng đầu tiên của bài viết sao? ” tác giả : Khải Đơn- Blog ….”

      Reply
  • the he tre

    “If you are born poor its not your mistake, But if you die poor its your mistake.” – Bill Gates
    Người đi làm hay đi buôn cũng luôn cần trau dồi để còn vượt lên hoặc thích ứng với thị trường. Mỗi nơi mỗi khác nhưng cũng chung 1 điểm là trì trệ là sẽ tụt lại đằng sau. E coi e như con cá hồi bơi ngược dòng, đuối thì trôi về điểm xuất phát còn sơ sẩy thì bị gấu nó xơi mất ạ ^^

    Reply
    • Internet

      Trẻ bán báo?

      Nguyễn Tất Thịnh

      Xưa, chưa có internet…1 tờ báo nhận từ nơi in 5 xu. Bọn trẻ bình thường đem bán 7 xu, nhưng khách thường có 1 hào ( 10 xu ), việc ai có 3 xu lẻ trả lại là hiếm và khó, mất thì giờ!
      Sau đây là cách bán hàng của những đứa trẻ ( từ láu cá đến thông minh ) của một số Nước ( tôi khái quát tương đối ) , từ đó hình dung mọit chút cách làm ăn kinh doanh sau này từ khi họ còn ‘cám bã’.

      . Thằng Kim ( Hàn ) : chuẩn bị nhiều 1 xu lẻ từ chiều hôm trước để sẵn sàng trả được cho khách. Bán ở những nơi đông người, thậm chí đến tối mịt . Nhiều chục năm sau, nó làm ăn cũng tạm nhờ cần cù chăm chỉ, cũng được tin cậy

      . Thằng Tôm ( Mĩ ) : bán báo kèm thêm bịch bỏng ngô nhỏ lấy 3 xu. Tổng 1 hào. Chỗ bán báo là nơi giải trí công cộng, chọn khách mua là người đi cùng trẻ em và phụ nữ trẻ. Nhiều năm sau nó trở thành ông chủ tập đoàn kinh doanh quốc tế, rất giỏi về phim ảnh

      . Thằng ( Bờm ) Việt : lờ đi 3 xu mà không cảm ơn, làu bàu chửi khách khi bị đòi tiền thừa. Đi lang thang, réo tin cướp giết…nó gây phiền để người phải mua cho xong. Sau người ta bảo nó về quê thành cán bộ gì đó thì phải và hay bị chửi.

      . Thằng ( Keo ) Thái : lượn sát khách, đánh mắt đưa tình để hòng ‘hút hàng’ . Lấy việc mách khách nơi sex để nhận nốt 3 xu, càng về sau việc bán báo chỉ là cớ, và tính ái nam ái nữ.
      Sau này nó đi theo nghề du lịch nội địa, được người ta cũng khá quý

      . Thằng ( Vương ) Tàu : sán vào xởi lởi đánh giày cho khách để họ mua báo và trả cả 1 hào, quay ra bình phẩm người qua giày họ đi. Chỗ bán báo là quán cháo sáng. Ít năm sau nó bôn ba hóng hớt, làm đủ nghề, nhái mẫu và bán hàng rất giỏi

      . Thằng ( Jang ) Pháp : vừa đi bán dạo vừa đọc những đoạn thơ trào phúng . Nói xỏ ai nghe thơ mà không mua báo. Đọc tặng ai câu thơ nếu có ý không nhận lại 3 xu. Sau này nó thích theo nghề văn hoá và chơi nhiều với người da đen

      . Thằng ( Tô ) Nhật : ăn mặc chỉn chu ( dù nhất bộ ), tạo tư cách, khẩu khí Samurai, quảng bá thông tin có màu sắc ‘tầm cỡ’ để người mua đưa đủ 1 hào mặc nhiên . Thường bán ở ga tàu giờ đi làm. Sau nó trở thành giám đốc công ty và phát minh ra văn hoá doanh nghiệp.

      . Thằng Bop ( Anh ) : bán báo 10 xu, với cách làm nóng thêm thông tin, làm người mua liên hệ đến kinh tế chính trị. Hay bán gần nơi giao dịch chứng khoán, bình luận rất kinh. Ít năm sau nó trở thành ông chủ tập đoàn truyền thông và đánh giá xã hội.

      . Thằng ( So ) Do Thái : đeo kính cận bán báo: 5 xu, kết hợp với những cuốn sách mỏng dạy làm giàu 15 xu. Thường khách đưa chẵn 2 hào. Bán gần trường học, nhiều phụ huynh đưa đón con. Sau này nó cùng người Do Thái khác lập lại quốc gia, làm gì cũng rất được

      . Thằng Ivan ( Nga ) : hét giá báo hẳn 2 hào! Khách sốc, hắn nháy mắt thò tay vào túi áo lấy ra những chai rượu nhỏ 5 xu . ít ra cũng có 1 hào. Hay lượn trước công sở nhà nước. Nhiều khi hết rượu mang đi nhưng thừa báo mang về. Nó cứ thế, chỉ thích bù khú với đồng hương, rượu và vũ khí là ha