Chút ký ức cho một ngày ngợi ca phụ nữ Reviewed by Momizat on . Chút ký ức cho một ngày ngợi ca phụ nữ Tác giả: Tuấn Khanh – Blog - 5 Oct 2015 Trong tất cả những câu chuyện về những người phụ nữ mà tôi nhớ được, có một câu c Chút ký ức cho một ngày ngợi ca phụ nữ Tác giả: Tuấn Khanh – Blog - 5 Oct 2015 Trong tất cả những câu chuyện về những người phụ nữ mà tôi nhớ được, có một câu c Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Chút ký ức cho một ngày ngợi ca phụ nữ

Chút ký ức cho một ngày ngợi ca phụ nữ

Chút ký ức cho một ngày ngợi ca phụ nữ

Tác giả: Tuấn Khanh – Blog – 5 Oct 2015

Trong tất cả những câu chuyện về những người phụ nữ mà tôi nhớ được, có một câu chuyện luôn ám ảnh tôi trong nhiều năm tháng. Đó là một người phụ nữ vô danh, nghèo khó như bao nhiêu người nghèo khó trên đất nước này. Tôi chọn ngày 20-10 để ghi lại chút ký ức về bà, vì nếu lỡ quên đi, chắc là tôi sẽ hối tiếc nhiều.

banh mi saigon

Bà là một người bán bánh mì, đứng khép nép ở lề đi bộ gần cửa trường Pétrus Ký cũ, nơi tôi vẫn đạp xe đi học ngang qua mỗi sáng. Thời sinh viên Đại học, tiền chưa bao giờ đủ cho 2 ổ bánh mì một ngày, xe bán bánh mì của bà là nơi ưa thích của tôi và nhiều sinh viên khác vì bà vẫn luôn có một thái độ ưu ái thầm lặng với bọn mài đũng quần trên giảng đường.

 

Thêm một chút nước thịt, một vài miếng dưa leo; Thậm chí liếc thấy ai đó gầy gò, bà vẫn cho thêm được 1,2 miếng thịt mong mỏng. Một thông điệp quý giá và thầm lặng, nhưng mãnh liệt hơn cả những hứa hẹn về học bổng hay tài trợ tương lai từ Bộ Giáo Dục, khiến giới sinh viên rỉ tai nhau và hay ghé vào mua bánh mì trong một niềm tin trong sáng.

 

Nơi đó quen thuộc đến mức nhiều khi buổi chiều, đi ngang, tôi vẫn nhìn xem có bà bán nơi đó không. Nhiều năm như vậy, bức tranh ngày thường đó, tôi đã mang theo suốt cuộc đời.

 

Rồi một ngày, khi đạp xe đến mua bánh mì, bà chỉ còn bán bằng chiếc thúng đặt trên yên sau của một chiếc xe đạp thồ. “Xe bán bánh đâu rồi bà?”, tôi hỏi.

 

“À, mấy ông dẹp lề đường bắt rồi”, bà nói, tay vẫn gói bánh. Đứa con gái phụ bà kể rằng mấy ông ở Phường đến tịch thu, và nói nếu xin đóng tiền phạt, thì có thể lãnh xe về. “Dì sao mà đủ tiền đóng con”, bà nói.

 

Xe thì không còn, nhưng ổ bánh mì của tôi vẫn y nguyên cái tình cảm của một người nghèo vẫn dành cho giới sinh viên. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi đạp xe đi, ăn không hết ổ bánh mì và nghĩ rất nhiều về sự bình an đã mất trong trái tim mình.

 

Không chỉ là một lần. Chỉ mấy tuần sau, tôi lại thấy bà chỉ còn bán bánh mì trong một cái thúng cặp nách. “Xe cũng bị lấy rồi, mấy ổng nói má em cứng đầu quá, phạt cho tởn”, đứa con gái của bà nói. Trời cho thế gian này có thứ bậc quan và dân. Quan vẫn làm chuyện của quan, dân vẫn làm chuyện dân. Và tôi cũng cầm ổ bánh mì đầy đặn như mọi khi, chạy đi, ước mong trẻ con đến phát khóc rằng phải chi mình trúng số để cho tiền bà đóng phạt.

 

Bánh mì của người nghèo nuôi tôi lớn. Bài học ở trường dạy tôi biết. Cuộc đời cho tôi chứng kiến để tôi hiểu, nhưng tôi vẫn suy nghĩ trẻ con.

 

Tôi vẫn trẻ con đến mức thời gian ngắn sau đó, tôi chạy vòng tới vòng lui để tìm người đàn bà bán bánh mì quen thuộc, thậm chỉ trễ cả giờ học đầu. Bà không còn ở đó nữa cho đến tận hôm nay. Có lẽ bà đã mưu sinh ở một nơi nào đó khác, như người ta vẫn đùa rằng năng lượng đời không tự nhiên mất đi, mà chỉ bị xô đuổi từ nơi này sang nơi khác mà thôi.

 

Nhiều năm sau, tôi vẫn còn bị ám ảnh về thứ ký ức nhỏ nhặt này. Cho đến một hôm, thời hiện tại, tôi chứng kiến chiếc xe Jeep dân phòng dừng ở một nơi quen thuộc. Những người đàn ông cũng có vợ, có con gái, có mẹ… đang tần tảo, nhưng hùng hổ xô, giật, đạp những thứ buôn bán nhỏ nhặt của nhiều người phụ nữ. trên tay họ là gậy, là dùi cui. Trên miệng họ là khẩu lệnh và nụ cười gằn. Tiếng la hét, tức giận, và có cả tiếng khóc thét của những người đàn bà giữa phố. Nhưng điều đó chẳng là gì trước những bộ đồng phục lạnh lùng sừng sững, tựa như vô tri.

 

Cũng là những người bán hàng rong, nhưng rất nhiều người, ở rất nhiều nơi sẽ được để yên khi đã nộp tiền. Thậm chí những bộ đồng phục đó chỉ quần thảo với danh sách những ai chưa đóng tiền chỗ, mà những người bán hàng cười mỉa : “ứng trước tiền phạt”.

 

Tôi nhớ đến người đàn bà bán bánh mì mà tôi không biết tên. Tôi hình dung những gì bà đã mất nhưng vẫn giữ lại hơi ấm khi trao từng chiếc bánh mì cho bọn sinh viên khố rách áo ôm chúng tôi.

 

Tôi tin vào mọi lý thuyết của sự phát triển, nhưng tôi cũng tin rằng người ta sẽ buộc phải ‘cứng đầu’ để có thể sinh tồn. Nhất là khi sống trong một quốc gia đang quá khốn khó để sinh tồn.

 

Ngày 20-10 hàng năm, tôi thường nhìn thấy những người đàn bà to đẹp, trang phục đắt tiền trên truyền hình. Thậm chí họ được gắn huân chương mà tôi không rõ vì lý do gì. Những giờ phút đó, tôi vẫn hay nhớ đến người đàn bà bán bánh mì mà tôi biết, cũng như hàng triệu người phụ nữ vô danh khác đang trở thành kẻ phạm luật trong một cái khung công lý quá chật chội với thực tế của một con người trên đất nước này. Tôi tôn trọng luật pháp vì tin vào tương lai, nhưng tôi vẫn luôn nhìn trừng vào nó để có thể nhận ra, ghi nhớ rằng điều gì phải cần phải thay đổi một khi đất nước này thật sự có những người biết lắng nghe và, thật sự yêu thương dân tộc này.

 

Thật đơn giản, vì tôi đã mang ơn những ổ bánh mì nghèo hèn vô danh, nên tôi không bao giờ có thể quên những điều đó.

 

Tôi là người Việt.

 

Tuấn Khanh

 

(Blog Tuấn Khanh)

 

Bình luận (26)

  • dieuhoang

    Một xã hội khốn nạn ,tạo ra những kẻ khốn nạn.

    Reply
    • chỉ là đầy tớ Đỏ... đít

      Đấy là những kẻ cơ hội “cách mạng 30/4″ (họ dân Nam là chính) sống nhờ trông xe tại vỉa hè, nhà “tịch biên”… chính quyền dành cho họ để tự cung tự cấp.
      Họ luôn “mẫn cán” làm dân phòng địa phương, TNXP, trật tự đô thị và rất giỏi kiếm thêm… bằng “cướp cạn” dân nghèo, tiểu thương… trong nền kinh tế vỉa hè.
      Trong thể chế Mafia “ăn giỏi hơn làm, phá giỏi hơn ăn” thì 1 lũ “cướp ngày là quan” sẽ luôn đẻ ra 1 lũ… cướp cạn, kỳ đà tắc ké (cơ hội, đổi màu theo thời cuộc rất nhanh).

      Reply
  • Sidnee

    Câu chuyện quá cảm động, đọc xong thì cảm thấy rất là tức giận bọn công an thối nát, vô lương tâm, bóc lột dân. Họ không để cho người nghèo còn lối thoát để mưu sinh. Bọn quan lại ở trên thì hô hào xây dựng các công trình quy mô để ăn hối lộ cho thật nhiều. Đây là kết quả của 40 năm giải phóng, Họ đã lợi dụng xương máu của giai cấp nông dân và công nhân để cướp chính quyền, bây giờ họ lại phản bội và bóc lột tàn nhẫn giai cấp vô sản. Ngày nào còn bọn cộng sản thì người dân càng ngày càng bị bóc lột bởi tham nhũng, hối lộ, sưu cao thuế nặng. Bài quốc tế ca lúc này mới mang nặng ý nghĩa, “Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian …”

    Reply
  • Phùng thanh Tùng

    Bọn tôi thường hay nói đùa nhau khi có ai trong số bọn tôi làm được một viêc tử tế “Theo thống kê: những người tốt thường nghèo và hay chết sớm”. Tất cả bọn tôi đều cười khi nghe đi nghe lại vẫn câu đó.
    Vẫn biết cuộc đời luôn chua chát và không công bằng nhưng sao câu chuyện của anh làm tôi buồn muốn khóc.
    Cám ơn tác giả Tuấn Khanh!

    Reply
    • Same old brand new you

      Có nhân có quả hết!!!

      Không phải là không có quả báo, mà là chưa đến lúc!!!

      Càng làm càn làm bậy tợn thì ngày cáo chung kết liễu càng đến sớm!!! :)))))))))))))

      Hổng phải là tui dọa đâu nha!!! Thực tế ló thế, chỉ nà do không chịu quan sát mà thoai. Đang ăn đậm ăn tàn phá hại nên say mịa nó roài!!!! :)))))))))))

      Lúc tỉnh cơn say thì e rằng đã QUÁ MUỘN!!! :))))))))))))))))))))))

      Reply
  • Lê Đình Hồng

    Bài viết hay, phản ánh rất đúng thực trạng về người buôn bán vỉa hè của Việt Nam hiện nay, nỗi khổ của bà bán bánh mì mà anh Tuấn Khanh kể chỉ mới khoảng 1/10 thực tế .Tôi chứng kiến tận mắt thấy công an đủ loại, thanh tra đô thị…. thu tiền luật hàng ngày, hàng tháng của những người buôn bán vỉa hè, thế mà vẫn phải bị chửi, bị nộp phạt nghĩa vụ, họ ăn trên nỗi khổ của người nghèo .Quan việt nam ăn rất bẩn .Thím Doan phó chủ tịch nước nói ” người ta ăn của dân không từ thứ gì ” thật khốn nạn.

    Reply
  • Thường dân

    Ở Thailand, trước những siêu thị đẹp đẽ vẫn có những khoảng đất công lưu không, để họp chợ bán những thứ bình dân. Dân nghèo và dân không nghèo đều được phép bán, xếp thành hàng lối, đàng hoàng không bị xua đuổi. Vẫn mua được những bó hoa dân dã bên cạnh những túi xách trang trí óng ánh cầu kỳ.

    Reply
    • Hồng Quang

      Tréo nghoe: Sùng Ngoại và… Sùng Nội !!?

      Dân ta quả là “Sùng ngoại”, hết Mỹ, Nhật… rồi hạ xuống Hàn, Sing, rồi hạ cấp thành Thái, Lào, Cămpuchia… (ko biết còn “sùng” đến cấp thấp nào nữa- Trung Lạ?!!)

      Quan ta thì quả là “Sùng nội”- hết “chúng ta là đỉnh cao trí tuệ loài người” đến “người nước ngoài mơ tỉnh giấc thành người VN”, rồi mở rộng thành “dân Việt hạnh phúc nhất thế giới’… rồi thấp dần đến “tự hào Việt Kiều yêu nước”, “tự hào con cháu ở Mỹ”… càng ngày càng sùng Nội (gốc) Mỹ hơn bao giờ hết

      Bó tay với các kiểu Sùng đến … Phát Khùng hiện nay. :(((.

      Reply
      • Mỹ là Đẹp

        Mọi con đường “sùng” cuối cùng đều đến … Mỹ
        Mọi quan chức “sùng” XHCN cuối cùng đều gặp nhau tại… Mẽo

        P/S: Mọi cs Lú cuối cùng đều vào… sọt rác.

        Reply
  • LuAn

    Một xã hội VN loạn lạc, chừng nào còn ĐCS thì người dân vẫn khốn khổ. Bao giờ người dân mới sống đúng theo nghĩa được sống…Bao giờ cho đến tháng 10…

    Reply
  • Genghis Khan

    Đọc bài viết mà rơi nước mắt, bài viết phản ánh chân thật, tôi đã từng chứng kiến cảnh tương tự, thường thì khi no đủ con người mới dễ có hành động đối xử tốt với người khác, người bán hàng rong vẫn có ý thức với học sinh, sinh viên như vậy thật là cao quý, tôi không chắc người bán bánh mì lại ngoan cố không chịu dời đi chỗ khác, có thể bà ta cũng muốn gắn bó với khách hàng như tác giả đã gắn bó với hàng bánh của bà. Ở chiều hướng ngược lại, tôi thấy những bọn lưu manh, cờ bạc, chửi thề um xùm, phá làng phá xóm thì vẫn phá đều đều không ai bắt bớ, tịch thu gì cả, đời thật bất công với những người nghèo cố gắng mưu sinh, buôn gánh bán bưng cực khổ, bạn thử đoán xem thu nhập của họ được bao nhiêu?

    Reply
  • Vương Thúy Vân

    Bây giờ vẫn thế, chúng nó xấu xé, cướp giật , đổ đi những thúng hàng rong của các bà, các mẹ nghèo khổ bán hàng rong, mỗi lần đi trên phố thấy cảnh đó lòng tôi đau thắt lại nhưng tôi không làm được gì để giúp các mẹ trước những bạo tàn và vô nhân tính kia, những người đàn ông lục súc, vô học giành giật từng rổ chanh, gánh rau của những người phụ nữ chân yếu tay mềm kiếm từng bữa cơm nuôi con ăn học, mỗi lần chứng kiến là tôi xót xa và đau đớn, đất nước mình khổ quá phải không mẹ, phải không anh?

    Reply
  • Bui

    Buồn, Trước Giờ Giông Tố.
    - Mây u ám, đen kịt xuống như chiếc lồng kính và gió mỗi lúc càng thốc dữ tợn. Tiếng chin chít trong mạng Nhện từ lúc ông Trời đi ngủ sớm ủ dột, xám xanh, rồi chị Hằng cũng thin thít trốn biệt mất dạng. Để bắc cầu ngang trời một chiếc cầu vồng, là lúc bầy Vịt cạc cạc, quang quác cùng giọng nỉ non của chim Công văng vẳng xa xăm. Trong nền bếp Mèo khoanh tròn, đưa vuốt uể oải lau chòm râu mép, nhìn Heo trong chuồng nhớn nhác phì phò, ụt ịt. Thói quen ăn tạp uống hằng ngày của con Chó cưng cũng làm lạ. Mắt dõi theo cánh Chuồn Chuồn là là trên bãi cỏ, cùng bầy đàn nhung nhúc cánh Bọ, Kiến ngợp đất trời, hợp cùng nhau nhiễu loạn đàn gia súc.. ẩn vào xó, bọn Cóc nhái lẩy bẩy rùng mình thay tấm áo nhợt nhạt thành nâu đỏ. Dòng nước trong con Cá vượt xốc lên đón bữa tiệc bọn côn trùng sơ ý. Vẫn như xưa tiếng Dế rền vang sắc nhọn xuyên suốt giữa ánh xế tà, hoàng hôn bất kể đâu đâu,rồi cũng hiện bày cảnh vật nhơ nhuốc nhơ hỗn độn. Hiển nhiên cơn giông chắn chắn sẽ đến với nỗi đau âm ỉ, nghèn nghẹn trong mỗi người lúc này . Và bỏ lỡ những toan tính mai kia. (Phỏng tác)

    Reply
  • Guest

    Ngày xưa, tôi vẫn hay mua xôi ăn sáng của một ông chú ở trước cổng công viên Lê Thị Riêng, đường CMT8. Xôi gà ngon, ăn no, quá rẻ cho cái giá 10.000vnd. Nhiều khi sinh viên để tiết kiệm mua để ăn trưa luôn.Xe xôi của chú bị bọn trật tự đô thị tịch thu nhiều lần. Vừa bán vừa nơm nớp lo canh chừng, chạy không kịp là mấy ổng hốt ngay. Cuộc sống mà. Nhưng cuối cùng không chịu nổi nữa nên cũng nghỉ đi nơi khác. Bây giờ nhiều khi đi ngang qua nhìn lại vẫn nhớ. Tôi cũng có chút hy vọng giống tác giả khi nghĩ về bà cụ kia!

    Reply
  • hồ sa ma bin chí minh

    Câu kết phải là: Tôi là người.

    Reply
  • VNCH

    Thực sự là tôi không tin lắm vào chuyện quả báo. Bằng chứng là có những kẻ rất ác nhưng lại sống đến 79 tuổi, lại còn được tôn sùng bởi 3 triệu tên phản động. chúng không phải người Việt. tôi nhớ có đọc đâu đó một câu “chúng nó đã thành quỷ cả rồi mà một khi đã thành quỷ thì rất khó trở lại thành người”.

    Reply
    • Hồng Quang

      “Luật nhân quả” ko chỉ xét trong 1 đời người ngắn ngủi.
      PS: Nếu thiên đường là có thật thì “người lương thiện” luôn được quay về sớm thay vì tiếp tục bị đày đọa… tại VNcs cùng lũ quỉ sứ?!

      Reply
  • Kim

    Anh Tuấn Khanh ơi, đây là câu chuyện chính tôi biết vào những năm 1980 tại Bến Tre.
    Có một bà Bác tuổi cỡ đâu 60, lúc đó tuổi tôi chưa tới 20.
    Thường ngày bác ấy gánh chuối và vài cái trứng gà mớ rau vườn mang ra chợ bán, nhưng có 1 thằng (xin lỗi vì dùng từ này) nó cỡ gần 30 tuổi làm công việc trong quản lý chợ và truy đuổi những người gánh hàng bán trong chợ, nó thường xuyên bắt bớ nhiều người khác và bác chỉ vì cái tội không nộp thuế hoa chi, thời đó người bán hàng gánh hay bưng mẹt ở chợ phải đóng thuế tại chỗ, hôm đó không biết bác giận vì thái độ hỗn xược quát mắng hay là vì cái gì đó, mà nó giằng giật cái gánh với bác làm đổ tháo các thứ trong gánh của bác ấy xuống đất hết, bác khóc nhiều lắm, cả chợ đều an ủi nhưng cũng chẳng ai giúp được gì bởi vì vẫn còn nhiều nhà thiếu ăn thì làm gì có thể giúp ai, ở thập niên 80 nhiều nhà vẫn còn ăn độn.
    Đến sau thập niên 90, tôi không thấy nó đi bắt bà con bán trong chợ nữa, mà tôi nghe người ta nói rằng ”thằng Hai gian ác” nó có một đứa con gái sinh ra không có xương sống, phải nằm một chỗ (đây là biệt danh mà bà con ở chợ đặt cho nó).
    Trên đời có chuyện nhân quả hay không, tôi miễn bàn, nhưng chuyện này là chuyện tôi đã từng thấy bằng sự thật.
    Và những điều anh nói ở bài viết này, tôi thấy đúng 100%
    Vì hiện nay tôi có làm việc ở Q1 Sài Gòn, nên chính mắt tôi từng thấy những điều anh kể, chuyện này không có gì có thể biện minh hay giải thích, vì hành động đó là có thật.

    Reply
  • Peter Ventures

    Hay!

    Reply
  • Sinh viên

    (tôi vẫn hay nhớ đến người đàn bà bán bánh mì mà tôi biết, cũng như hàng triệu người phụ nữ vô danh khác – ns.Tuấn Khanh).
    … Mẹ bây giờ là trẻ thơ, em gái. Thiếu ăn, hiếu mặc và thiếu học hành. Đời thiếu an ninh, tình yêu cũng thiếu. Mở mắt nhìn nhau, chẳng thấy mai sau. Mẹ bây giờ ở miền quê oan trái. Trẻ thơ vào đời chỉ thấy đơn côi. Tuổi xanh hung dữ nên tuổi mau phai… Mẹ bây giờ lạc loài trên thế giới. Việt Nam là gì, giảng nghĩa cho coi. Mẹ quên tiếng nói, tên họ đổi thay… Mẹ đang trên bờ vực sâu tăm tối. Bước đi có thể là phía suy đồi. Nhìn kỹ đi coi một trăm năm tới. Mẹ nước Việt Nam vượt mãi hay lui?… Nào ai đang nhìn Mẹ ta hấp hối. Mẹ đau, Mẹ nghèo, Mẹ yếu, không vui… Mẹ đang đi vào thế kỷ ngày mai. Sinh con anh hùng, người hiền nhân ái? Hay sinh kẻ hèn, bạo chúa vô loài?!
    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/me-nam-2000-thai-hien.kbRk8I_R2P.html

    Nhạc sĩ Phạm Duy đã nhìn thấy một Mẹ Việt Nam như thế. Có lẽ thiên tài họ Phạm, thời điểm đó, chỉ miêu tả Mẹ với những nỗi niềm của ông. Nhưng giờ đây, nhìn gần hơn, thời điểm hiện tại, cũng thế và có lẽ vẫn sẽ y như thế, hoặc tệ hơn. Mẹ Việt Nam, khi nhắc đến, dường như cứ mãi luôn là một tiếng nấc nghẹn ngào…còn nhạc sĩ Tuấn Khanh, nhìn vào Mẹ bằng con mắt đỏ vì cay đắng nhưng đầy lòng biết ơn. Cảm ơn NS Tuấn Khanh Và GNA đã post bài.

    Reply
  • Johan

    Ổ bánh mì đáng giá hơn vạn lần cả đống huy chương mà mấy con mẹ già đó gắn lên người!

    Reply
  • Đoan

    Thương bà, thương những người bán hàng nghèo khổ, và thương cả những người làm công tác dân phòng, trật tự xã hội! Đấy là 1 việc không đẹp, mà những người làm công tác này, có thể ý thức hoặc không ý thức vướng vào. Có những công việc mà càng làm thì tâm hồn càng cằn cỗi, khô cứng. Có chắc là họ cảm thấy vui với những việc làm đó không?
    Những lề đường gọn gàng, những đường phố thoáng đãng có lẽ là mong ước của nhiều người. Tuy nhiên, làm sao để hỗ trợ bà con lao động có được công ăn việc làm ở nơi khác và không chiếm lề đường có lẽ là việc khó, đòi hỏi phải có hoạch định ở cấp cao hơn.

    Reply
    • Batman

      Cứ làm cho đất nước giàu lên là mọi chuyện chấm hết. Chẳng ai muốn buôn bán lấn chiếm vỉa hè nhưng vì quá nghèo, ko nghề nghiệp thì phải làm như vậy để kiếm cái ăn. Báo cáo xóa đói giảm nghèo rất khả quan nhưng ngày càng nhiều người ra vỉa hè buôn bán. Họ bày tôm, cá ra đường để bán luôn chứ ko phải hàng quán thức ăn không đâu.

      Reply
      • Hồng Quang

        Khó lắm !!! Khi người làm thì ít và bị đủ thứ “hành là chính”. Còn kẻ phá chỉ cần “làm” 1 vụ tham nhũng “đúng qui trình”, theo “năng lực hạn chế” thì đến các đời con cháu mai sau cũng ko trả nổi.

        Reply
  • Hồng Vân Vũ

    Gía như mỗi người chúng ta hãy bước ra khỏi nhà, bước ra khỏi nỗi sợ hãi làm một cái gì đó cho xã hội không còn cảnh ông già, bà lão phải bươn trải mưu sinh chật vật trên khắp các nẻo đường Saigon.Và khi con người ta đến tuổi đó vẫn phải tìm kế sinh nhai thì dân tộc đó mạt đến nơi. Quan cũng không ra quan và dân cũng chẳng ra dân thì ra cái giống gì .!!!

    Reply
  • Batman

    Rất đúng dân nghèo VN khốn khổ như vậy đó. Còn dân giàu có ngang nhiên lấn chiếm vỉa hè để trưng bày sản phẩm hoặc tổ chức sự kiện này nọ mà chẳng sao hết. Có ai đi ngang Nguyễn Kim Thủ Đức sẽ thấy.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top