Chính Sách Lý Lịch của Việt Nam Reviewed by Momizat on . Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản   Tác Giả: Nguyễn Hữu Vinh – RFA – 23 Sep 2015   Nhìn lại những vấn đề qua kỳ tuyển sinh vừa qua của Bộ Giáo dục Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản   Tác Giả: Nguyễn Hữu Vinh – RFA – 23 Sep 2015   Nhìn lại những vấn đề qua kỳ tuyển sinh vừa qua của Bộ Giáo dục Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Chính Sách Lý Lịch của Việt Nam

Chính Sách Lý Lịch của Việt Nam

Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản

 

Tác Giả: Nguyễn Hữu Vinh – RFA – 23 Sep 2015

ly lich

 

Nhìn lại những vấn đề qua kỳ tuyển sinh vừa qua của Bộ Giáo dục, người ta thấy nổi lên quá nhiều điều bất cập.

Sau những vụ cả thí sinh và phụ huynh nháo nhác chạy rút ra đút vào hồ sơ của mình để kiếm tìm khả năng vào trường đại học  gây bức xúc dư luận nhân dân, thì lại nổi lên việc nhiều học sinh vào trường Công an không được tuyển, chỉ vì “lý lịch gia đình”.

Những vấn đề đó phản ánh một tình trạng đặc thù của Việt Nam thời Cộng sản. Thời mà đến mấy thế hệ được giáo dục bởi “Nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam” (Hồ Chí Minh – Thư gửi Học sinh nhân ngày khai trường 1945).

Từ chuyện một thí sinh thi đỗ nhưng không được vào trường

 

Chuyện một thí sinh rồi hai, ba thí sinh thi đỗ vào một trường của ngành công an, nhưng đã bị từ chối vào trường chỉ vì lý lịch của ông bố có tiền án. Mà cái tiền án đó đã có đã xóa án tích từ thời đứa trẻ chưa được sinh ra.

Sẽ chẳng có gì nói như bao trường hợp xưa nay vẫn thế, chuyện được đi học hay không, vào ngành công an hay quân đội lại là một vấn đề thuộc “bí mật quốc gia” nên người dân chẳng ai dám ý kiến. Có điều, thời nay là thời của mạng Internet, nên cái kim trong bọc đã thò mũi ra để cho thấy một chính sách và cách làm của nhà nước, ngang nhiên chà đạp mọi nguyên tắc pháp luật tối thiểu.

Lẽ thường, đối với một công dân khi đã đủ 18 tuổi, họ tự chịu trách nhiệm cá nhân về bản thân họ trước pháp luật. Lý là như vậy, luật là như thế. Nhưng ở Việt Nam, điều đó chỉ có trên giấy tờ. Bởi các công dân Việt Nam đã và đang luôn chịu sự chi phối ngang nhiên của cái lý lịch mà trong đó, nhiều điều rất ngớ ngẩn, chính bản thân họ cũng không hiểu là gì.

Chẳng hạn, bất cứ tờ lý lịch nào của học sinh sinh sau cái gọi là Cải Cách ruộng đất từ những năm 50 của thế kỷ trước, vẫn phải ghi vào đó: Thành phần gia đình? Thành phần bản thân? – Những quy định quái gở nhằm phân chia giai tầng xã hội trong phong trào tội ác thực hiện chủ trương Cải Cách ruộng đất. Cái thời mà cho đến nay, kể cả những quan chức cộng sản cao tuổi nhất đang cầm quyền, thì khi nó xảy ra, họ cũng chỉ là những cậu bé cởi truồng chưa biết mặc quần áo.

Thế nhưng nó vẫn dai dẳng bám trụ đến ngày nay và tác oai tác quái trên số phận những người dân bị trị.

Chủ nghĩa Lý lịch – chiếc dây thòng lọng phân biệt đối xử

Dù rằng trong Hiến Pháp và các văn bản luật lệ của nhà nước, đặc biệt là các phát ngôn của những người cầm quyền, những nhà ngoại giao… luôn luôn rằng thì là “mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật” rằng thì là bỏ qua quá khứ để hướng tới tương lai, hòa giải, hòa hợp dân tộc…

Thế nhưng, khi đụng đến những công việc cụ thể trong đời sống xã hội thì sự phân biệt rõ ràng và rất… thực tế. Khi đó những hành động của hệ thống cầm quyền không lưu tâm và thậm chí không cần biết luật pháp là gì, quyền bình đẳng là thế nào.

Hãy nhìn vào bất cứ một tờ Sổ Hộ khẩu hoặc Giấy Chứng minh Nhân dân của người dân Việt Nam, người ta sẽ thấy rất rõ những thông tin mà nhà nước quan tâm như Tôn giáo, Dân tộc… Điều đó không có nghĩa là nhà nước chỉ cần để biết mà trên thực tế, đó là sự phân biệt hẳn hoi. Bởi bất cứ đi đến đâu, từ anh dân phòng đến chị phòng thuế, đều có thể biết rõ tông tích tôn giáo của từng cá nhân. Mà với chế độ cộng sản Việt Nam trước đây, thì con người mang tôn giáo được coi như một thứ “trọng tội”.

Thế nhưng, không chỉ các thông tin trên tờ CMND hay hộ khẩu mới thể hiện sự phân biệt đối xử theo Chủ nghĩa lý lịch, mà cả  hệ thống cầm quyền đã nghiễm nhiên coi sự phân biệt đối xử là chuyện hiển nhiên.

Đất nước trải qua nhiều giai đoạn lịch sử và đã trải qua nhiều chế độ khác nhau. Ở mỗi chế độ, đều có những tầng lớp đảm nhiệm những chức vụ, những công việc của nó. Thế nên khi sang chế độ cộng sản, việc phân biệt đối xử đối với các thành phần, tầng lớp không được cộng sản ưu tiên thì đó là tai họa đối với phần lớn những người “không may” rơi vào những tầng lớp người, những tôn giáo mà nhà cầm quyền Cộng sản không ưu ái.

Điều thấy rõ nhất ở chủ nghĩa lý lịch, ngoài phân biệt đối xử với các thành phần, tầng lớp gọi là giai cấp, thì việc phân biệt đối xử với tôn giáo càng hết sức trầm trọng và có hệ thống.

Trừ những nhóm tôn giáo bị nhà nước lũng đoạn, khuynh loát, còn lại, hệ thống tôn giáo chân truyền và độc lập, là những đối tượng bị phân biệt nặng nề, nhất là Công giáo.

Có thể nói, trong hệ thống cầm quyền hiện nay với 11.118 xã, phường cho đến cấp Huyện, Tỉnh, Thành phố và Trung Ương với đội ngũ công chức lên đến hàng triệu người, thì trong đó không hề có bóng dáng một người công giáo chân chính nào. Ngoài ra, lực lượng công an đông nhung nhúc hiện nay, ở đó không có chỗ cho người công giáo. Còn trong quân đội, người công giáo muôn đời  chỉ là anh lính trơn. Trong khi đó số giáo dân chiếm 1/10 dân số Việt Nam.

Bởi điều kiện đơn giản nhất, tối thiểu nhất để được làm một chức vụ nào đó, dù rất nhỏ, họ đều phải trở thành Đảng viên cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Mác vô thần – Điều này, đồng nghĩa với việc những người đó buộc phải từ bỏ tôn giáo họ đang theo.

Một thời gian rất dài, những học sinh, con em công giáo đến trường bị phân biệt đối xử thậm tệ. Sự phân biệt đó không chỉ ở những ánh mắt, lời nói, sự xúc phạm ngang nhiên của thầy giáo, bạn bè về tôn giáo các em đang theo, không được thực hiện các nghi lễ tôn giáo, nghỉ ngơi những ngày lễ buộc… mà ngay trong chương trình đào tạo, những sự chống đối, nhục mạ niềm tin người có tôn giáo nghiễm nhiên được đem ra sử dụng. Thậm chí, những năm trước đây, khi làm hồ sơ thi Đại học, học sinh công giáo và các tôn giáo khác đều được hướng dẫn ghi vào phần Tôn giáo: Không. Ban đầu, học sinh chỉ hiểu rằng ghi như vậy nhằm mục đích là để được dễ dàng hơn trong việc học tập trong môi trường đại học và chuyên nghiệp vốn kỳ thị tôn giáo nặng nề. Thế nhưng, mãi cho đến sau này, người ta vẫn khó hiểu vì sao lại có chuyện đó. Có thể có một nguyên nhân  khác, là trên con số thống kê chính thức, số lượng người mang tôn giáo  giảm đi đáng kể theo những người vào cơ quan nhà nước?

Chính vì thế mà đã xảy ra chuyện hài hước là một linh mục công giáo ở Giáo phận Vinh được ghi trong hồ sơ của Hội đồng Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh ở mục tôn giáo: Không.

Ở đất nước Việt Nam, cái được xác định với cái tên nửa dơi, nửa chuột là “Nhà nước pháp quyền XHCN” dưới “sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng” và qua đó, sự phân biệt đối xử bằng chủ nghĩa lý lịch trầm trọng trong đời sống xã hội.

Từ chuyện ưu tiên tội phạm đến ưu tiên kiến thức

Chủ nghĩa lý lịch không những chỉ tác động đến những việc phân biệt đối xử, bố trí công việc, cất nhắc trong xã hội, mà chủ nghĩa lý lịch còn tác động đến những vấn đề trầm trọng hơn như tội phạm và thi cử.

Trong rất nhiều phiên tòa dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản, các gia đình có công với cách mạng, gia đình cán bộ, quan chức, các tội ác đều được giảm nhẹ mức hình phạt một cách đáng ngạc nhiên.

Người ta dần dần không thấy lạ, khi ba nông dân trộm một hai con vịt thì bị phạt tù 13 năm. Trong khi quan chức cộng sản tham nhũng, hối lộ, phá hoại hàng ngàn tỷ, thậm chí là cả chục ngàn tỷ đồng của nhân dân thì chỉ “chịu trách nhiệm chính trị” rồi thôi. Hình như, cái việc “chịu trách nhiệm chính trị” nó quan trọng và nguy hiểm hơn cả việc tù đày, chết người của người dân?

Như vậy, điều đó có nghĩa là cùng một hành động tội ác, thì những người  có công, có lý lịch tốt được ưu tiên mức án nhẹ hơn. Có nghĩa là tội ác được ưu tiên hơn, dung túng hơn cho những người “Có công với cách mạng” có công với đảng và nhà nước?

Đó là sự tác oai, tác quái của cái gọi là chủ nghĩa lý lịch trong hệ thống pháp quyền hiện nay.

Không chỉ  có những lĩnh vực về đời sống xã hội, kinh tế, tội phạm được ưu tiên sử dụng chủ nghĩa lý lịch, mà việc thi cử bổ nhiệm gần đây cũng đã dần dần lột trần sự vô lý đến buồn cười của sự tác động này. Đó là việc ưu tiên điểm thi tuyển vào trường Đại học (!)

Điều ai cũng biết, là kiến thức là điều chỉ có được trong quá trình học tập và tích lũy cho mỗi cá nhân. Để phục vụ xã hội trong những lĩnh vực nhất định từ khoa học kỹ thuật đến khoa học xã hội, điều cơ bản cần thiết là các cá nhân phải có một trình độ nhất định. Mà trình độ đó chỉ phụ thuộc vào khả năng tiếp nhận, sáng tạo của mỗi người chứ hoàn toàn không phụ thuộc vào cá nhân đó là ai, lý lịch như thế nào.

Thế nên, một nguyên tắc rất rõ ràng là kiến thức phải được sử dụng đúng với những yêu cầu khách quan của xã hội.

Một cây cầu, tòa nhà được thiết kế, xây dựng lên cần những yếu tố như sự bền vững, an toàn và tiết kiệm cần thiết. Điều này chỉ có thể được thực hiện bởi những người có trình độ nhất định, mà trình độ đó không phụ thuộc vào tiêu chí vì anh ta là “con của người có công” của quan chức hoặc thành phần ưu tú của đảng hay thuộc thành phần đảng không ưa. Bởi dù được thiết kế, thi công bởi những hạt giống đỏ đi nữa, mà trình độ kém, thì cầu vẫn sập và nhà vẫn đổ như thường.

Bởi lẽ chẳng có cái lý lịch nào thay được kiến thức con người.

Vì thế chẳng xã hội tiến bộ nào có thể chấp nhận nghịch lý là những sản phẩm đưa ra xã hội không đủ tiêu chuẩn vẫn cứ ngang nhiên tồn tại “bình đẳng” chỉ vì nó từ thành phần được ưu đãi.

Thế nhưng, những điều vô lý đo vẫn nghiễm nhiên tồn tại như một quy luật của riêng chế độ Cộng sản với chủ nghĩa lý lịch.

Những cuộc thi cử chọn người hiền tài, những phần tử con ông cháu cha, người có công, con thương binh, liệt sĩ, con quan chức… được ưu tiên thêm điểm và các điều kiện khác để vào các trường đại học.

Và điều gì sẽ xảy ra khi các sản phẩm con người được chọn từ những người kém về kiến thức nhưng được ưu tiên đó?

Hẳn nhiên sẽ có một lớp người với tấm bằng trong tay một cách tượng trưng để đưa ra xã hội, cộng với lý lịch “đẹp đẽ” rồi được đưa vào các cơ quan nhà nước, để rồi với kiến thức và trình độ ngu muội gia truyền, họ sẵn sàng phá nát đất nước không thương tiếc.

Con vua thì lại làm vua?

Khi mới cướp được chính quyền, trong các sách giáo khoa, luôn có những câu ca dao rằng thì là “con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa” nhằm tố cáo chế độ phong kiến thối nát và lạc hậu. Rằng chế độ đó không có chỗ cho người dân dù tài giỏi và uyên bác đến mấy có chỗ để dung thân.

Thế nhưng, càng ngày, người ta càng thấy trong chế độ “XHCN ưu việt”, hiện tượng con vua lại làm vua ngày càng trắng trợn bất chấp dư luận.

…. (Những trường hợp điển hình…)

Như vậy, những thực tế của nhà nước cộng sản ngày nay, đã vả vào miệng những nhà tuyên giáo đã từng mạnh mẽ lên án chế độ thực dân phong kiến thối nát đã dung túng hiện tượng “Con vua thì lại làm vua”.

Có lẽ ngày nay, dưới “chế độ ưu việt” điều khác biệt hơn chế độ phong kiến ngày xưa là ở chỗ: Ngày xưa, cả nước chỉ có một vua, còn ngày nay, có một tập thể các ông vua mang cái thẻ đảng viên đỏ chót.

Và chủ nghĩa lý lịch đã thành công trong việc tạo nên hiện tượng xã hội quái đản này.

Phải chăng, đó cũng là đặc thù của “chế độ mới, chế độ ưu việt” luôn rêu rao: “Mọi người đều bình đẳng”?

J.B Nguyễn Hữu Vinh

 

Bình luận (31)

  • Bà Hạt Lữ Gia

    Google giúp chúng ta hiểu rõ hơn về chế độ cai trị VN hiện nay — nghĩ gì , nói gì , làm gì .

    HƯỚNG DẪN MỚI VỀ KHAI LÝ LỊCH CỦA NGƯỜI XIN VÀO ĐẢNG

    HƯỚNG DẪN KHAI LÝ LỊCH CỦA NGƯỜI XIN VÀO ĐẢNG
    (Theo Hướng dẫn số 12 – HD/BTCTW ngày 17-05-2012
    Hướng dẫn một số vấn đề cụ thể về nghiệp vụ công tác đảng viên)

    I. YÊU CẦU
    Người vào Đảng phải tự khai trung thực, đầy đủ, rõ ràng các nội dung trong lý
    lịch; không tẩy xoá, sửa chữa và nhờ người khác viết hộ.
    II. NỘI DUNG KHAI
    01. Họ và tên đang dùng: Ghi đúng họ, chữ đệm và tên như trong giấy
    chứng minh thư nhân dân, bằng chữ in hoa. Ví dụ: NGUYỄN VĂN HÙNG
    02. Nam, nữ: Là nam thì gạch chữ “nữ”, là nữ thì gạch chữ “nam”.

    24. Hoàn cảnh gia đình: Ghi rõ những người chủ yếu trong gia đình như:
    - Cha, mẹ đẻ (hoặc người nuôi dưỡng từ nhỏ), cha, mẹ vợ (hoặc cha, mẹ
    chồng), vợ (hoặc chồng). Ghi rõ: họ và tên, năm sinh, nơi sinh, quê quán; nơi cư
    trú, nghề nghiệp, hoàn cảnh kinh tế, lịch sử chính trị của từng người qua các thời
    kỳ:
    + Về hoàn cảnh kinh tế từng người: Ghi rõ thành phần giai cấp trước Cách
    mạng Tháng Tám năm 1945, trong cải cách ruộng đất năm 1954 (ở miền Bắc)
    hoặc trong cải tạo nông, công, thương nghiệp năm 1976 ở các tỉnh, thành phố phía
    Nam từ Quảng Trị trở vào như: cố nông, bần nông, trung nông, phú nông, địa chủ,
    công chức, viên chức, dân nghèo, tiểu thương, tiểu chủ, tiểu tư sản, tư sản…(nếu
    có sự thay đổi thành phần giai cấp cần ghi rõ lý do). Nếu thành phần gia đình
    chưa được quy định ở các thời điểm nêu trên và hiện nay thì viết như nội dung
    hướng dẫn ở chỉ tiêu 11 nêu trên.
    + Về lịch sử chính trị của từng người: Ghi rõ đã tham gia tổ chức cách mạng;
    làm công tác gì, giữ chức vụ gì? Tham gia hoạt động và giữ chức vụ gì trong tổ
    chức chính quyền, đoàn thể, đảng phái nào… của đế quốc hoặc chế độ cũ; hiện
    nay, những người đó làm gì? Ở đâu? Nếu chết thì ghi rõ lý do chết, năm nào? Tại
    đâu?
    - Anh, chị, em ruột của bản thân, của vợ (hoặc chồng); các con: Ghi rõ họ
    tên, năm sinh, nơi cư trú, nghề nghiệp, hoàn cảnh kinh tế, thái độ chính trị của
    từng người.
    - Đối với ông, bà, nội ngoại: Ghi rõ họ tên, tuổi, nơi cư trú, nghề nghiệp, lịch
    sử chính trị của từng người.

    Reply
    • Bà Hạt Lữ Gia

      25. Tự nhận xét: Ghi những ưu, khuyết điểm chính của bản thân về các mặt:
      phẩm chất chính trị, đạo đức lối sống, năng lực công tác và quan hệ quần chúng từ
      khi phấn đấu và Đảng đến nay; sự tín nhiệm của quần chúng và đảng viên ở đơn
      vị công tác đối với bản thân như thế nào?
      26. Cam đoan và ký tên: Ghi rõ “Tôi cam đoan đã khai đầy đủ, rõ ràng và
      chịu trách nhiệm trước Đảng về những điều đã khai trong lý lịch”; ngày, tháng,
      năm, ký tên, ghi rõ họ tên.
      27. Nhận xét của chi uỷ chi bộ: Sau khi có kết quả thẩm tra, xác minh của
      người xn vào Đảng, chi bộ kết luận, chi ủy chi bộ viết rõ bản lý lịch đã khai đúng
      sự thật chưa? Không đúng ở điểm nào? Có vi phạm tiêu chuẩn lịch sử chính trị và
      chính trị hiện nay không? Quan điểm, lập trường, phẩm chất đạo đức, lối sống và
      quan hệ quần chúng…của người xin vào Đảng?
      28. Chứng nhận của cấp uỷ cơ sở: Sau khi thẩm định lại kết quả thẩm tra,
      xác minh và làm rõ những vấn đề chưa rõ hoặc còn nghi vấn trong nội dung lý
      lịch của người xin vào Đảng; tập thể cấp uỷ cơ sở xem xét, kết luận thì đồng chí
      bí thư cấp uỷ viết rõ: “chứng nhận lý lịch của đồng chí…khai tại đảng bộ (hoặc
      chi bộ) cơ sở… là đúng sự thật; không (hoặc có) vi phạm lịch sử chính trị và
      chính trị hiện nay của người vào Đảng theo quy định của Bộ Chính trị; có đủ
      (hoặc không đủ) điều kiện về lịch sử chính trị và chính trị hiện nay để xem xét kết
      nạp đồng chí …vào Đảng”, viết rõ ngày, tháng, năm, chức vụ, ký tên, họ và tên,
      đóng dấu của cấp uỷ cơ sở. Trường hợp cấp uỷ cơ sở chưa có con dấu, thì cấp uỷ
      cấp trên trực tiếp xác nhận chữ ký của Bí thư cấp uỷ cơ sở, ghi rõ chức vụ, ký tên,
      đóng dấu của cấp uỷ.
      29. Nhận xét của cấp uỷ, tổ chức đảng nơi đến thẩm tra lý lịch của người
      vào Đảng:
      A) Nhận xét của ban thường vụ hoặc của ban chấp hành đảng bộ cơ sở nơi
      đến thẩm tra
      Viết những nội dung cần thiết về lý lịch của người xin vào Đảng do cấp uỷ
      nơi có người xin vào Đảng yêu cầu đã đúng hay chưa đúng hoặc chưa đủ với nội
      dung người xin vào Đảng đã khai trong lý lịch; tập thể cấp ủy hoặc ban thường vụ
      cấp ủy thống nhất nội dung ghi vào mục “Nhận xét của cấp ủy, tổ chức đảng…” ở
      phần cuối bản “Lý lịch của người xin vào Đảng”. Người thay mặt cấp ủy xác
      nhận, ký tên, ghi rõ chức vụ, đóng dấu của cấp ủy.
      b) Nhận xét của cơ quan tổ chức hoặc của thường trực cấp ủy cấp trên cơ sở
      (nếu có)
      Viết những nội dung cần thiết về lý lịch của người xin vào Đảng do cấp uỷ
      nơi có người xin vào Đảng yêu cầu đã đúng, hay chưa đúng hoặc chưa đủ với nội
      dung của người xin vào Đảng đã khai trong lý lịch; tập thể thường trực cấp ủy
      hoặc lãnh đạo ban tổ chức cấp ủy thống nhất nội dung ghi vào mục “Nhận xét của
      cấp ủy, tổ chức đảng…” ở phần cuối bản “Lý lịch của người xin vào Đảng”.
      Người thay mặc thường trực cấp ủy hoặc lãnh đạo ban tổ chức xác nhận, ký tên,
      ghi rõ chức vụ, họ tên và đóng dấu của cấp uỷ hoặc của Ban Tổ chức..
      —————-
      Phần hướng dẫn kết thúc ở đây
      —–
      Bình luận

      Mong các bạn đọc kỹ các điểm trên để thấy cách chiêu binh mãi mã của ĐCSVN. Các bạn không nên có ảo vọng / hoang tưởng về phẩm giá của người CSVN hoặc về người Cộng Sản chân chính , như một số người tự nhận , hoặc về hoà giải hoà hợp dân tộc để xây dựng đất nước .

      A rose is a rose is a rose
      Sài lang là sài lang là sài lang

      Reply
      • Tiên Phuông

        Thưa các bạn
        Trong khai lý lịch cho mọi người — sau 30.04.1975 — và trong mẫu khai lý lịch vào Đảng CS nói trên — người khai phải ghi rõ bố mẹ / bố mẹ vợ

        “Ở đâu? Nếu chết thì ghi rõ lý do chết, năm nào? Tại đâu?”

        Vậy mà 25 ngàn tiến sĩ , 110 ngàn thạc sĩ, vài trăm ngàn cử nhân — đã bị tẩy não hoàn toàn , vẫn muốn tiếp tục sống cuộc đời nô lệ.

        OSHO nói các tướng lãnh La Mã khi diễn hành chiến thắng , họ đều có tên nô lệ đi theo sau , nói nhỏ với các tướng lãnh , ngài đừng tin vào tiến hoan hô của dân chúng .

        Ngày nay CS diễn hành chiến thắng 2.9.2015 , kỷ niệm 70 năm cai trị tàn bạo / tàn ác / tàn nhẫn / tàn độc / tàn tệ …

        25 ngàn tiến sĩ , 110 ngàn thạc sĩ , vài trăm ngàn cử nhân … vẫn ngất ngây với nhan sắc cô Trung Tá Quân Y 21 tuổi , với huy chương rực rỡ , đang chỉ là sinh viên khoa Thương Mại ..

        Việt Nam ngày nay , đàn ông đang làm mưa làm gió trong tất cả các sinh hoạt công quyền, ngoài đường phố , nơi thôn quê , chém giết hiếp , bắt bớ , bẻ tay bẻ chân phụ nữ dân oan , buôn bán hàng rong … kiếm tiền ăn nhậu , ôm gái … thế nên hình tượng Hai Bà Trưng diễn hành trên con voi hàng mã … cho thấy tình trạng bi đát — một xã hội mất lương tri / lương thiện … nét chữ bây giờ còn đau

        Reply
        • daihan

          Xin mọi người hãy để quá khứ ngủ yên, chúng ta nên sống cho hiện tại và tương lai, trong quá khứ ai đúng ai sai còn tùy thuộc vào rất nhiều điều khó mà nói hết được, mỗi người mỗi hoàn cảnh, mỗi nhà mỗi câu chuyện và cách giải quyết của mỗi người cũng khác nhau, còn kết quả như thế nào thì người ta thường gọi đó là ” số phận “. Ví dụ như nói về cuộc đời của bác Alan qua những câu chuyện kể của bác, ta thấy rằng bác sinh ra vào thời điểm cam go của đất nước, nhưng những trải nghiệm và cuộc sống của bác làm không ít người mơ ước và ngưỡng mộ. Chuyện đúng, chuyện sai trên đời nhiều vô số, ai cũng có lúc làm sai, hi vọng mọi người nên làm việc ý nghĩa trên tinh thần xây dựng, trách nhiệm với một dân tộc đã chịu nhiều đắng cay mất mát. Các bạn đã không bị ảnh hưởng trực tiếp là các bạn đã may mắn hơn rất nhiều người.

          Reply
          • chỉ là đầy tớ Đỏ... đít

            Muốn cho nó ngủ yên lắm nhưng khổ nỗi băng rôn, khẩu hiệu đỏ, loa phường, xác thối… cứ suốt ngày lải nhải kể công “đỉnh cao trí đểu” lừa bịp “muôn năm” nên ko nhắm mắt ngủ quên được.

    • Nỗi buồn BCA... cũ

      Bệnh nói dai, nói dài… như sợ “ngày mai chết” ko ai hiểu mình và ko tin chính mình?

      Reply
      • Tiên Phuông

        Tôi chân thành xin lỗi bạn Nỗi buồn BCA … cũ , và các bạn về bệnh nói dai, nói dài của tôi .
        Bạn phát biểu về tôi :
        Bệnh nói dai, nói dài… như sợ “ngày mai chết” ko ai hiểu mình và ko tin chính mình?
        thì có vẻ như bạn đã đạt trình độ đọc được tâm niệm người khác …
        Nếu bạn đã đọc được như thế , mong bạn cũng nên từ bi chỉ giáo , giúp đỡ tôi vượt qua hai nỗi sợ nói trên .
        Bạn bè cả , nói đùa với bạn