Chính Sách Lý Lịch của Việt Nam Reviewed by Momizat on . Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản   Tác Giả: Nguyễn Hữu Vinh – RFA – 23 Sep 2015   Nhìn lại những vấn đề qua kỳ tuyển sinh vừa qua của Bộ Giáo dục Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản   Tác Giả: Nguyễn Hữu Vinh – RFA – 23 Sep 2015   Nhìn lại những vấn đề qua kỳ tuyển sinh vừa qua của Bộ Giáo dục Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Chính Sách Lý Lịch của Việt Nam

Chính Sách Lý Lịch của Việt Nam

Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản

 

Tác Giả: Nguyễn Hữu Vinh – RFA – 23 Sep 2015

ly lich

 

Nhìn lại những vấn đề qua kỳ tuyển sinh vừa qua của Bộ Giáo dục, người ta thấy nổi lên quá nhiều điều bất cập.

Sau những vụ cả thí sinh và phụ huynh nháo nhác chạy rút ra đút vào hồ sơ của mình để kiếm tìm khả năng vào trường đại học  gây bức xúc dư luận nhân dân, thì lại nổi lên việc nhiều học sinh vào trường Công an không được tuyển, chỉ vì “lý lịch gia đình”.

Những vấn đề đó phản ánh một tình trạng đặc thù của Việt Nam thời Cộng sản. Thời mà đến mấy thế hệ được giáo dục bởi “Nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam” (Hồ Chí Minh – Thư gửi Học sinh nhân ngày khai trường 1945).

Từ chuyện một thí sinh thi đỗ nhưng không được vào trường

 

Chuyện một thí sinh rồi hai, ba thí sinh thi đỗ vào một trường của ngành công an, nhưng đã bị từ chối vào trường chỉ vì lý lịch của ông bố có tiền án. Mà cái tiền án đó đã có đã xóa án tích từ thời đứa trẻ chưa được sinh ra.

Sẽ chẳng có gì nói như bao trường hợp xưa nay vẫn thế, chuyện được đi học hay không, vào ngành công an hay quân đội lại là một vấn đề thuộc “bí mật quốc gia” nên người dân chẳng ai dám ý kiến. Có điều, thời nay là thời của mạng Internet, nên cái kim trong bọc đã thò mũi ra để cho thấy một chính sách và cách làm của nhà nước, ngang nhiên chà đạp mọi nguyên tắc pháp luật tối thiểu.

Lẽ thường, đối với một công dân khi đã đủ 18 tuổi, họ tự chịu trách nhiệm cá nhân về bản thân họ trước pháp luật. Lý là như vậy, luật là như thế. Nhưng ở Việt Nam, điều đó chỉ có trên giấy tờ. Bởi các công dân Việt Nam đã và đang luôn chịu sự chi phối ngang nhiên của cái lý lịch mà trong đó, nhiều điều rất ngớ ngẩn, chính bản thân họ cũng không hiểu là gì.

Chẳng hạn, bất cứ tờ lý lịch nào của học sinh sinh sau cái gọi là Cải Cách ruộng đất từ những năm 50 của thế kỷ trước, vẫn phải ghi vào đó: Thành phần gia đình? Thành phần bản thân? – Những quy định quái gở nhằm phân chia giai tầng xã hội trong phong trào tội ác thực hiện chủ trương Cải Cách ruộng đất. Cái thời mà cho đến nay, kể cả những quan chức cộng sản cao tuổi nhất đang cầm quyền, thì khi nó xảy ra, họ cũng chỉ là những cậu bé cởi truồng chưa biết mặc quần áo.

Thế nhưng nó vẫn dai dẳng bám trụ đến ngày nay và tác oai tác quái trên số phận những người dân bị trị.

Chủ nghĩa Lý lịch – chiếc dây thòng lọng phân biệt đối xử

Dù rằng trong Hiến Pháp và các văn bản luật lệ của nhà nước, đặc biệt là các phát ngôn của những người cầm quyền, những nhà ngoại giao… luôn luôn rằng thì là “mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật” rằng thì là bỏ qua quá khứ để hướng tới tương lai, hòa giải, hòa hợp dân tộc…

Thế nhưng, khi đụng đến những công việc cụ thể trong đời sống xã hội thì sự phân biệt rõ ràng và rất… thực tế. Khi đó những hành động của hệ thống cầm quyền không lưu tâm và thậm chí không cần biết luật pháp là gì, quyền bình đẳng là thế nào.

Hãy nhìn vào bất cứ một tờ Sổ Hộ khẩu hoặc Giấy Chứng minh Nhân dân của người dân Việt Nam, người ta sẽ thấy rất rõ những thông tin mà nhà nước quan tâm như Tôn giáo, Dân tộc… Điều đó không có nghĩa là nhà nước chỉ cần để biết mà trên thực tế, đó là sự phân biệt hẳn hoi. Bởi bất cứ đi đến đâu, từ anh dân phòng đến chị phòng thuế, đều có thể biết rõ tông tích tôn giáo của từng cá nhân. Mà với chế độ cộng sản Việt Nam trước đây, thì con người mang tôn giáo được coi như một thứ “trọng tội”.

Thế nhưng, không chỉ các thông tin trên tờ CMND hay hộ khẩu mới thể hiện sự phân biệt đối xử theo Chủ nghĩa lý lịch, mà cả  hệ thống cầm quyền đã nghiễm nhiên coi sự phân biệt đối xử là chuyện hiển nhiên.

Đất nước trải qua nhiều giai đoạn lịch sử và đã trải qua nhiều chế độ khác nhau. Ở mỗi chế độ, đều có những tầng lớp đảm nhiệm những chức vụ, những công việc của nó. Thế nên khi sang chế độ cộng sản, việc phân biệt đối xử đối với các thành phần, tầng lớp không được cộng sản ưu tiên thì đó là tai họa đối với phần lớn những người “không may” rơi vào những tầng lớp người, những tôn giáo mà nhà cầm quyền Cộng sản không ưu ái.

Điều thấy rõ nhất ở chủ nghĩa lý lịch, ngoài phân biệt đối xử với các thành phần, tầng lớp gọi là giai cấp, thì việc phân biệt đối xử với tôn giáo càng hết sức trầm trọng và có hệ thống.

Trừ những nhóm tôn giáo bị nhà nước lũng đoạn, khuynh loát, còn lại, hệ thống tôn giáo chân truyền và độc lập, là những đối tượng bị phân biệt nặng nề, nhất là Công giáo.

Có thể nói, trong hệ thống cầm quyền hiện nay với 11.118 xã, phường cho đến cấp Huyện, Tỉnh, Thành phố và Trung Ương với đội ngũ công chức lên đến hàng triệu người, thì trong đó không hề có bóng dáng một người công giáo chân chính nào. Ngoài ra, lực lượng công an đông nhung nhúc hiện nay, ở đó không có chỗ cho người công giáo. Còn trong quân đội, người công giáo muôn đời  chỉ là anh lính trơn. Trong khi đó số giáo dân chiếm 1/10 dân số Việt Nam.

Bởi điều kiện đơn giản nhất, tối thiểu nhất để được làm một chức vụ nào đó, dù rất nhỏ, họ đều phải trở thành Đảng viên cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Mác vô thần – Điều này, đồng nghĩa với việc những người đó buộc phải từ bỏ tôn giáo họ đang theo.

Một thời gian rất dài, những học sinh, con em công giáo đến trường bị phân biệt đối xử thậm tệ. Sự phân biệt đó không chỉ ở những ánh mắt, lời nói, sự xúc phạm ngang nhiên của thầy giáo, bạn bè về tôn giáo các em đang theo, không được thực hiện các nghi lễ tôn giáo, nghỉ ngơi những ngày lễ buộc… mà ngay trong chương trình đào tạo, những sự chống đối, nhục mạ niềm tin người có tôn giáo nghiễm nhiên được đem ra sử dụng. Thậm chí, những năm trước đây, khi làm hồ sơ thi Đại học, học sinh công giáo và các tôn giáo khác đều được hướng dẫn ghi vào phần Tôn giáo: Không. Ban đầu, học sinh chỉ hiểu rằng ghi như vậy nhằm mục đích là để được dễ dàng hơn trong việc học tập trong môi trường đại học và chuyên nghiệp vốn kỳ thị tôn giáo nặng nề. Thế nhưng, mãi cho đến sau này, người ta vẫn khó hiểu vì sao lại có chuyện đó. Có thể có một nguyên nhân  khác, là trên con số thống kê chính thức, số lượng người mang tôn giáo  giảm đi đáng kể theo những người vào cơ quan nhà nước?

Chính vì thế mà đã xảy ra chuyện hài hước là một linh mục công giáo ở Giáo phận Vinh được ghi trong hồ sơ của Hội đồng Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh ở mục tôn giáo: Không.

Ở đất nước Việt Nam, cái được xác định với cái tên nửa dơi, nửa chuột là “Nhà nước pháp quyền XHCN” dưới “sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng” và qua đó, sự phân biệt đối xử bằng chủ nghĩa lý lịch trầm trọng trong đời sống xã hội.

Từ chuyện ưu tiên tội phạm đến ưu tiên kiến thức

Chủ nghĩa lý lịch không những chỉ tác động đến những việc phân biệt đối xử, bố trí công việc, cất nhắc trong xã hội, mà chủ nghĩa lý lịch còn tác động đến những vấn đề trầm trọng hơn như tội phạm và thi cử.

Trong rất nhiều phiên tòa dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản, các gia đình có công với cách mạng, gia đình cán bộ, quan chức, các tội ác đều được giảm nhẹ mức hình phạt một cách đáng ngạc nhiên.

Người ta dần dần không thấy lạ, khi ba nông dân trộm một hai con vịt thì bị phạt tù 13 năm. Trong khi quan chức cộng sản tham nhũng, hối lộ, phá hoại hàng ngàn tỷ, thậm chí là cả chục ngàn tỷ đồng của nhân dân thì chỉ “chịu trách nhiệm chính trị” rồi thôi. Hình như, cái việc “chịu trách nhiệm chính trị” nó quan trọng và nguy hiểm hơn cả việc tù đày, chết người của người dân?

Như vậy, điều đó có nghĩa là cùng một hành động tội ác, thì những người  có công, có lý lịch tốt được ưu tiên mức án nhẹ hơn. Có nghĩa là tội ác được ưu tiên hơn, dung túng hơn cho những người “Có công với cách mạng” có công với đảng và nhà nước?

Đó là sự tác oai, tác quái của cái gọi là chủ nghĩa lý lịch trong hệ thống pháp quyền hiện nay.

Không chỉ  có những lĩnh vực về đời sống xã hội, kinh tế, tội phạm được ưu tiên sử dụng chủ nghĩa lý lịch, mà việc thi cử bổ nhiệm gần đây cũng đã dần dần lột trần sự vô lý đến buồn cười của sự tác động này. Đó là việc ưu tiên điểm thi tuyển vào trường Đại học (!)

Điều ai cũng biết, là kiến thức là điều chỉ có được trong quá trình học tập và tích lũy cho mỗi cá nhân. Để phục vụ xã hội trong những lĩnh vực nhất định từ khoa học kỹ thuật đến khoa học xã hội, điều cơ bản cần thiết là các cá nhân phải có một trình độ nhất định. Mà trình độ đó chỉ phụ thuộc vào khả năng tiếp nhận, sáng tạo của mỗi người chứ hoàn toàn không phụ thuộc vào cá nhân đó là ai, lý lịch như thế nào.

Thế nên, một nguyên tắc rất rõ ràng là kiến thức phải được sử dụng đúng với những yêu cầu khách quan của xã hội.

Một cây cầu, tòa nhà được thiết kế, xây dựng lên cần những yếu tố như sự bền vững, an toàn và tiết kiệm cần thiết. Điều này chỉ có thể được thực hiện bởi những người có trình độ nhất định, mà trình độ đó không phụ thuộc vào tiêu chí vì anh ta là “con của người có công” của quan chức hoặc thành phần ưu tú của đảng hay thuộc thành phần đảng không ưa. Bởi dù được thiết kế, thi công bởi những hạt giống đỏ đi nữa, mà trình độ kém, thì cầu vẫn sập và nhà vẫn đổ như thường.

Bởi lẽ chẳng có cái lý lịch nào thay được kiến thức con người.

Vì thế chẳng xã hội tiến bộ nào có thể chấp nhận nghịch lý là những sản phẩm đưa ra xã hội không đủ tiêu chuẩn vẫn cứ ngang nhiên tồn tại “bình đẳng” chỉ vì nó từ thành phần được ưu đãi.

Thế nhưng, những điều vô lý đo vẫn nghiễm nhiên tồn tại như một quy luật của riêng chế độ Cộng sản với chủ nghĩa lý lịch.

Những cuộc thi cử chọn người hiền tài, những phần tử con ông cháu cha, người có công, con thương binh, liệt sĩ, con quan chức… được ưu tiên thêm điểm và các điều kiện khác để vào các trường đại học.

Và điều gì sẽ xảy ra khi các sản phẩm con người được chọn từ những người kém về kiến thức nhưng được ưu tiên đó?

Hẳn nhiên sẽ có một lớp người với tấm bằng trong tay một cách tượng trưng để đưa ra xã hội, cộng với lý lịch “đẹp đẽ” rồi được đưa vào các cơ quan nhà nước, để rồi với kiến thức và trình độ ngu muội gia truyền, họ sẵn sàng phá nát đất nước không thương tiếc.

Con vua thì lại làm vua?

Khi mới cướp được chính quyền, trong các sách giáo khoa, luôn có những câu ca dao rằng thì là “con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa” nhằm tố cáo chế độ phong kiến thối nát và lạc hậu. Rằng chế độ đó không có chỗ cho người dân dù tài giỏi và uyên bác đến mấy có chỗ để dung thân.

Thế nhưng, càng ngày, người ta càng thấy trong chế độ “XHCN ưu việt”, hiện tượng con vua lại làm vua ngày càng trắng trợn bất chấp dư luận.

…. (Những trường hợp điển hình…)

Như vậy, những thực tế của nhà nước cộng sản ngày nay, đã vả vào miệng những nhà tuyên giáo đã từng mạnh mẽ lên án chế độ thực dân phong kiến thối nát đã dung túng hiện tượng “Con vua thì lại làm vua”.

Có lẽ ngày nay, dưới “chế độ ưu việt” điều khác biệt hơn chế độ phong kiến ngày xưa là ở chỗ: Ngày xưa, cả nước chỉ có một vua, còn ngày nay, có một tập thể các ông vua mang cái thẻ đảng viên đỏ chót.

Và chủ nghĩa lý lịch đã thành công trong việc tạo nên hiện tượng xã hội quái đản này.

Phải chăng, đó cũng là đặc thù của “chế độ mới, chế độ ưu việt” luôn rêu rao: “Mọi người đều bình đẳng”?

J.B Nguyễn Hữu Vinh

 

Bình luận (31)

  • Bà Hạt Lữ Gia

    Google giúp chúng ta hiểu rõ hơn về chế độ cai trị VN hiện nay — nghĩ gì , nói gì , làm gì .

    HƯỚNG DẪN MỚI VỀ KHAI LÝ LỊCH CỦA NGƯỜI XIN VÀO ĐẢNG

    HƯỚNG DẪN KHAI LÝ LỊCH CỦA NGƯỜI XIN VÀO ĐẢNG
    (Theo Hướng dẫn số 12 – HD/BTCTW ngày 17-05-2012
    Hướng dẫn một số vấn đề cụ thể về nghiệp vụ công tác đảng viên)

    I. YÊU CẦU
    Người vào Đảng phải tự khai trung thực, đầy đủ, rõ ràng các nội dung trong lý
    lịch; không tẩy xoá, sửa chữa và nhờ người khác viết hộ.
    II. NỘI DUNG KHAI
    01. Họ và tên đang dùng: Ghi đúng họ, chữ đệm và tên như trong giấy
    chứng minh thư nhân dân, bằng chữ in hoa. Ví dụ: NGUYỄN VĂN HÙNG
    02. Nam, nữ: Là nam thì gạch chữ “nữ”, là nữ thì gạch chữ “nam”.

    24. Hoàn cảnh gia đình: Ghi rõ những người chủ yếu trong gia đình như:
    - Cha, mẹ đẻ (hoặc người nuôi dưỡng từ nhỏ), cha, mẹ vợ (hoặc cha, mẹ
    chồng), vợ (hoặc chồng). Ghi rõ: họ và tên, năm sinh, nơi sinh, quê quán; nơi cư
    trú, nghề nghiệp, hoàn cảnh kinh tế, lịch sử chính trị của từng người qua các thời
    kỳ:
    + Về hoàn cảnh kinh tế từng người: Ghi rõ thành phần giai cấp trước Cách
    mạng Tháng Tám năm 1945, trong cải cách ruộng đất năm 1954 (ở miền Bắc)
    hoặc trong cải tạo nông, công, thương nghiệp năm 1976 ở các tỉnh, thành phố phía
    Nam từ Quảng Trị trở vào như: cố nông, bần nông, trung nông, phú nông, địa chủ,
    công chức, viên chức, dân nghèo, tiểu thương, tiểu chủ, tiểu tư sản, tư sản…(nếu
    có sự thay đổi thành phần giai cấp cần ghi rõ lý do). Nếu thành phần gia đình
    chưa được quy định ở các thời điểm nêu trên và hiện nay thì viết như nội dung
    hướng dẫn ở chỉ tiêu 11 nêu trên.
    + Về lịch sử chính trị của từng người: Ghi rõ đã tham gia tổ chức cách mạng;
    làm công tác gì, giữ chức vụ gì? Tham gia hoạt động và giữ chức vụ gì trong tổ
    chức chính quyền, đoàn thể, đảng phái nào… của đế quốc hoặc chế độ cũ; hiện
    nay, những người đó làm gì? Ở đâu? Nếu chết thì ghi rõ lý do chết, năm nào? Tại
    đâu?
    - Anh, chị, em ruột của bản thân, của vợ (hoặc chồng); các con: Ghi rõ họ
    tên, năm sinh, nơi cư trú, nghề nghiệp, hoàn cảnh kinh tế, thái độ chính trị của
    từng người.
    - Đối với ông, bà, nội ngoại: Ghi rõ họ tên, tuổi, nơi cư trú, nghề nghiệp, lịch
    sử chính trị của từng người.

    Reply
    • Bà Hạt Lữ Gia

      25. Tự nhận xét: Ghi những ưu, khuyết điểm chính của bản thân về các mặt:
      phẩm chất chính trị, đạo đức lối sống, năng lực công tác và quan hệ quần chúng từ
      khi phấn đấu và Đảng đến nay; sự tín nhiệm của quần chúng và đảng viên ở đơn
      vị công tác đối với bản thân như thế nào?
      26. Cam đoan và ký tên: Ghi rõ “Tôi cam đoan đã khai đầy đủ, rõ ràng và
      chịu trách nhiệm trước Đảng về những điều đã khai trong lý lịch”; ngày, tháng,
      năm, ký tên, ghi rõ họ tên.
      27. Nhận xét của chi uỷ chi bộ: Sau khi có kết quả thẩm tra, xác minh của
      người xn vào Đảng, chi bộ kết luận, chi ủy chi bộ viết rõ bản lý lịch đã khai đúng
      sự thật chưa? Không đúng ở điểm nào? Có vi phạm tiêu chuẩn lịch sử chính trị và
      chính trị hiện nay không? Quan điểm, lập trường, phẩm chất đạo đức, lối sống và
      quan hệ quần chúng…của người xin vào Đảng?
      28. Chứng nhận của cấp uỷ cơ sở: Sau khi thẩm định lại kết quả thẩm tra,
      xác minh và làm rõ những vấn đề chưa rõ hoặc còn nghi vấn trong nội dung lý
      lịch của người xin vào Đảng; tập thể cấp uỷ cơ sở xem xét, kết luận thì đồng chí
      bí thư cấp uỷ viết rõ: “chứng nhận lý lịch của đồng chí…khai tại đảng bộ (hoặc
      chi bộ) cơ sở… là đúng sự thật; không (hoặc có) vi phạm lịch sử chính trị và
      chính trị hiện nay của người vào Đảng theo quy định của Bộ Chính trị; có đủ
      (hoặc không đủ) điều kiện về lịch sử chính trị và chính trị hiện nay để xem xét kết
      nạp đồng chí …vào Đảng”, viết rõ ngày, tháng, năm, chức vụ, ký tên, họ và tên,
      đóng dấu của cấp uỷ cơ sở. Trường hợp cấp uỷ cơ sở chưa có con dấu, thì cấp uỷ
      cấp trên trực tiếp xác nhận chữ ký của Bí thư cấp uỷ cơ sở, ghi rõ chức vụ, ký tên,
      đóng dấu của cấp uỷ.
      29. Nhận xét của cấp uỷ, tổ chức đảng nơi đến thẩm tra lý lịch của người
      vào Đảng:
      A) Nhận xét của ban thường vụ hoặc của ban chấp hành đảng bộ cơ sở nơi
      đến thẩm tra
      Viết những nội dung cần thiết về lý lịch của người xin vào Đảng do cấp uỷ
      nơi có người xin vào Đảng yêu cầu đã đúng hay chưa đúng hoặc chưa đủ với nội
      dung người xin vào Đảng đã khai trong lý lịch; tập thể cấp ủy hoặc ban thường vụ
      cấp ủy thống nhất nội dung ghi vào mục “Nhận xét của cấp ủy, tổ chức đảng…” ở
      phần cuối bản “Lý lịch của người xin vào Đảng”. Người thay mặt cấp ủy xác
      nhận, ký tên, ghi rõ chức vụ, đóng dấu của cấp ủy.
      b) Nhận xét của cơ quan tổ chức hoặc của thường trực cấp ủy cấp trên cơ sở
      (nếu có)
      Viết những nội dung cần thiết về lý lịch của người xin vào Đảng do cấp uỷ
      nơi có người xin vào Đảng yêu cầu đã đúng, hay chưa đúng hoặc chưa đủ với nội
      dung của người xin vào Đảng đã khai trong lý lịch; tập thể thường trực cấp ủy
      hoặc lãnh đạo ban tổ chức cấp ủy thống nhất nội dung ghi vào mục “Nhận xét của
      cấp ủy, tổ chức đảng…” ở phần cuối bản “Lý lịch của người xin vào Đảng”.
      Người thay mặc thường trực cấp ủy hoặc lãnh đạo ban tổ chức xác nhận, ký tên,
      ghi rõ chức vụ, họ tên và đóng dấu của cấp uỷ hoặc của Ban Tổ chức..
      —————-
      Phần hướng dẫn kết thúc ở đây
      —–
      Bình luận

      Mong các bạn đọc kỹ các điểm trên để thấy cách chiêu binh mãi mã của ĐCSVN. Các bạn không nên có ảo vọng / hoang tưởng về phẩm giá của người CSVN hoặc về người Cộng Sản chân chính , như một số người tự nhận , hoặc về hoà giải hoà hợp dân tộc để xây dựng đất nước .

      A rose is a rose is a rose
      Sài lang là sài lang là sài lang

      Reply
      • Tiên Phuông

        Thưa các bạn
        Trong khai lý lịch cho mọi người — sau 30.04.1975 — và trong mẫu khai lý lịch vào Đảng CS nói trên — người khai phải ghi rõ bố mẹ / bố mẹ vợ

        “Ở đâu? Nếu chết thì ghi rõ lý do chết, năm nào? Tại đâu?”

        Vậy mà 25 ngàn tiến sĩ , 110 ngàn thạc sĩ, vài trăm ngàn cử nhân — đã bị tẩy não hoàn toàn , vẫn muốn tiếp tục sống cuộc đời nô lệ.

        OSHO nói các tướng lãnh La Mã khi diễn hành chiến thắng , họ đều có tên nô lệ đi theo sau , nói nhỏ với các tướng lãnh , ngài đừng tin vào tiến hoan hô của dân chúng .

        Ngày nay CS diễn hành chiến thắng 2.9.2015 , kỷ niệm 70 năm cai trị tàn bạo / tàn ác / tàn nhẫn / tàn độc / tàn tệ …

        25 ngàn tiến sĩ , 110 ngàn thạc sĩ , vài trăm ngàn cử nhân … vẫn ngất ngây với nhan sắc cô Trung Tá Quân Y 21 tuổi , với huy chương rực rỡ , đang chỉ là sinh viên khoa Thương Mại ..

        Việt Nam ngày nay , đàn ông đang làm mưa làm gió trong tất cả các sinh hoạt công quyền, ngoài đường phố , nơi thôn quê , chém giết hiếp , bắt bớ , bẻ tay bẻ chân phụ nữ dân oan , buôn bán hàng rong … kiếm tiền ăn nhậu , ôm gái … thế nên hình tượng Hai Bà Trưng diễn hành trên con voi hàng mã … cho thấy tình trạng bi đát — một xã hội mất lương tri / lương thiện … nét chữ bây giờ còn đau

        Reply
        • daihan

          Xin mọi người hãy để quá khứ ngủ yên, chúng ta nên sống cho hiện tại và tương lai, trong quá khứ ai đúng ai sai còn tùy thuộc vào rất nhiều điều khó mà nói hết được, mỗi người mỗi hoàn cảnh, mỗi nhà mỗi câu chuyện và cách giải quyết của mỗi người cũng khác nhau, còn kết quả như thế nào thì người ta thường gọi đó là ” số phận “. Ví dụ như nói về cuộc đời của bác Alan qua những câu chuyện kể của bác, ta thấy rằng bác sinh ra vào thời điểm cam go của đất nước, nhưng những trải nghiệm và cuộc sống của bác làm không ít người mơ ước và ngưỡng mộ. Chuyện đúng, chuyện sai trên đời nhiều vô số, ai cũng có lúc làm sai, hi vọng mọi người nên làm việc ý nghĩa trên tinh thần xây dựng, trách nhiệm với một dân tộc đã chịu nhiều đắng cay mất mát. Các bạn đã không bị ảnh hưởng trực tiếp là các bạn đã may mắn hơn rất nhiều người.

          Reply
          • chỉ là đầy tớ Đỏ... đít

            Muốn cho nó ngủ yên lắm nhưng khổ nỗi băng rôn, khẩu hiệu đỏ, loa phường, xác thối… cứ suốt ngày lải nhải kể công “đỉnh cao trí đểu” lừa bịp “muôn năm” nên ko nhắm mắt ngủ quên được.

    • Nỗi buồn BCA... cũ

      Bệnh nói dai, nói dài… như sợ “ngày mai chết” ko ai hiểu mình và ko tin chính mình?

      Reply
      • Tiên Phuông

        Tôi chân thành xin lỗi bạn Nỗi buồn BCA … cũ , và các bạn về bệnh nói dai, nói dài của tôi .
        Bạn phát biểu về tôi :
        Bệnh nói dai, nói dài… như sợ “ngày mai chết” ko ai hiểu mình và ko tin chính mình?
        thì có vẻ như bạn đã đạt trình độ đọc được tâm niệm người khác …
        Nếu bạn đã đọc được như thế , mong bạn cũng nên từ bi chỉ giáo , giúp đỡ tôi vượt qua hai nỗi sợ nói trên .
        Bạn bè cả , nói đùa với bạn thôi , dĩ hoà vi quý mà …
        Thân tặng bạn Đề tài Hành vi nịnh trong tiếng Việt . Luận án Tiến sĩ cấp Học Viện . Học Viện Khoa Học Xã hội .

        Reply
        • Hồng Quang

          Anh ơi, cs nói dối như cuội nhưng họ cũng có những phát ngôn đáng để ý vì độ “thành công… bịp” đến 80 năm:

          “Muốn nhanh thì phải… từ từ”
          Hà Lội không vội được đâu.

          Tin rằng anh và anh Alan Phan còn được các đấng tối cao (ko có Đỉnh cao nhen) phù hộ độ trì dài dài để kịp nói… hết chữ. :) Thanks and Best Rgds

          Reply
  • Lê Đình Hồng

    Còn chế độ cộng sản còn chủ nghĩa lý lịch, còn hộ khẩu, còn nghèo nàn lạc hậu, còn bần cùng ô nhục còn đau khổ

    Reply
  • Tiên Phuông

    Bản lý lịch người Việt do CS lập ra — chia mọi người thành 14 giai cấp .
    Hà Nội có 80 ngày cho di cư, Hải Phòng có 300 ngày — Máy bay Pháp thuê của tư nhân , chở trong 66 ngày — chấm dứt ngày 9.10.1954 , vì 10.10 .1954 CS tiếp quản Hà Nội .
    Các máy bay tháo hết ghế , để chở được nhiều người — tổng cộng 232 ngàn .
    Tàu Thủy Pháp chở 300 ngàn
    Tàu Thủy Mỹ chở 353 ngàn
    Dân chúng đi thuyền nhỏ vào miền Trung gần 100 ngàn
    Dân chúng đi đường bộ băng rừng qua Lào vào miền tự do gần 100 ngàn
    Người dân miền Nam 1954 hiền lành , chất phác .
    Bác tôi , sau 30/4 kể chuyện — mấy ông xích lô hồi mình mới di cư vào Nam — sáng chở con đi học , về nhà chở vợ đi chợ , rồi mới đi kiếm tiền — Trưa nghỉ gốc cây , đọc báo , rồi ngủ trưa — Mình đến gọi xe , đánh thức ông ấy dậy , ông ấy còn mắng mình phá giấc ngủ ông ấy nữa ..

    Reply
    • tiêu diêu

      ngày đó dân trí còn thấp nên đi vào có khoảng 2 triệu, bây giờ mà tình cảnh đó xảy ra chắc đi hết quá

      Reply
  • Tiên Phuông

    Nhân bài Chính Sách Lý Lịch , chúng ta hãy nhìn vào lý lịch tập thể mà Cộng Sản miêu tả xã hội dân quân cán chính VNCH

    Lược trích : Tưởng Năng Tiến . Năm ngàn và năm cắc
    “Vài bữa sau, sau ngày đổi tiền ở miền Nam, tờ Sài Gòn Giải phóng (số ra hôm 27 tháng 9 năm 1975) đã gửi đến những người dân ở vùng đất này đôi lời an ủi:
    “Nhiệm vụ của đồng bạc Sài Gòn (là) giữ vai trò trung gian cho Diệm xuất cảng sức lao động của đồng bào ta ở miền Nam cho Mỹ… Làm trung gian để tiêu thụ xương máu nhân dân miền Nam, làm trung gian để tiêu thụ thân xác của vô số thiếu nữ miền Nam, làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ miền Nam, làm lụn bại cả phẩm chất một số người lớn tuổi… Nó sống 30 năm dơ bẩn, tủi nhục như các tên chủ của nó, và nay nó đã chết cũng tủi nhục như thế. Đó là một lẽ tất nhiên, và đó là lịch sử… Cái chết của nó đem lại phấn khởi, hồ hởi cho nhân dân ta.”
    —-

    Hãy nhìn lại quá khứ , thì sẽ hiểu Cộng Sản trong hiện tại , họ chỉ thay đổi ngôn ngữ , còn tính tình tàn bạo / tàn ác / tàn nhẫn / tàn tệ / tàn độc … thì vẫn tăng trưởng.

    Reply
  • Tiên Phuông

    OSHO nói :
    Bạn là ai ngoại trừ những ký ức của bạn? Khi tôi hỏi “Bạn là ai?” bạn nói với tôi tên của bạn – đó là ký ức của bạn. Cha mẹ bạn đã cho bạn cái tên đó trước kia. Tôi hỏi bạn, “Bạn là ai?” và bạn nói về gia đình bạn, cha của bạn, mẹ của bạn – đó là một ký ức. Tôi hỏi bạn, “Bạn là ai?” và bạn nói với tôi về sự giáo dục của bạn, những văn bằng của bạn, rằng có một văn bằng cao học văn khoa, hoặc bạn là một tiến sĩ, hoặc bạn là một kỹ sư hoặc một kiến trúc sư. Đó là một ký ức.

    Khi tôi hỏi bạn, “Bạn là ai?” nếu bạn thực sự nhìn vào bên trong, câu trả lời duy nhất của bạn có thể là “Tôi không biết”. Bất cứ cái gì bạn sẽ nói sẽ là ký ức, không phải bạn. Câu trả lời thật thà có thể là “Tôi không biết”, bởi vì biết chính mình là một điều chẳng phải ai cũng hết sức ao ước, mong cầu, hoặc hết sức chắc chắn (The only real, authentic answer can be “I don’t know” because to know oneself is the last thing). Tôi có thể trả lời tôi là ai, nhưng tôi sẽ không trả lời. Bạn không thể trả lời bạn là ai nhưng bạn lại có sẵn câu trả lời. Những người nhận biết sáng tỏ (= người tuệ tri), họ giữ im lặng về điều nầy.(Those who know, they keep silent about this).

    OSHO cũng trả lời , cũng như Phật có nói , bạn chỉ là Tâm thức (consciousness). Bạn không phải là một cái gì đó và gắn thêm tâm thức vào .

    Bạn là tính biết / tính giác — có hai phương diện — tính biết chủ thể — bạn biết sống với CS nét đau mặt chữ bây giờ còn đau — tính biết khách thể — bạn biết mọi người sống với CS là đang kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi .

    Reply
    • Tiên Phuông

      Bạn hợp tác với những người CS , bạn chỉ đạt hư danh thực hoạ / danh suông vạ thực .
      Bạn nâng chén rượu mời khách , chịu đựng tiếng cười của khách , nhưng không bao giờ tạo được tình thương giữa bạn và những người CS đâu .
      Bạn giả say và biết sầu kia thực .

      Bạn hãy trở về với bản lai diện mục của bạn .
      Bạn là một đứa bé khi mới sinh đã đem niềm vui đến cho Mẹ bạn , họ hàng , lối xóm ..
      Bạn hãy đứng vững trên đất đạo lý , chống lại những kẻ tàn bạo / tàn ác / tàn nhẫn / tàn độc / tàn tệ đang làm mưa làm gió trên đất Việt …

      Reply
  • daihan

    Cảm ơn tác giả đã quan tâm viết bài này, lỗi do cha làm mà con phải gánh chịu trước pháp luật là không công bằng, quan hệ giữa cha mẹ và con cái ở Việt Nam còn quá nhiều ràng buộc, ảnh hưởng tới khả năng phát huy năng lực tự do của giới trẻ, do có nhiều bậc cha mẹ can thiệp nhiều và sâu vào quyết định tương lai của họ ( có nhiều đứa trẻ sinh ra tới khi biết đi, biết nói, biết sử dụng tiền là cha mẹ quyết định cho cái nghề bán vé số dạo rồi ), đó có phải là đang gánh tội của cha mẹ trong phạm vi gia đình không? Quan hệ của cha mẹ và con cái không thể tách rời là chính xác, nhưng số phận và tương lai của con cái cũng khó mà tách rời được.

    Reply
    • chỉ là đầy tớ Đỏ... đít

      Giọng theo đại hán có khác. Đúng là DLV đỏ… đít

      Reply
      • daihan

        Dạ em không phải khỉ đít đỏ đâu ạ, chỉ nghĩ sao nói vậy thôi mà.

        Reply
        • chỉ nhờ đầy tớ Đỏ... đít

          Ta làm ta chịu. Con làm con chịu khi đã đủ tuổi công dân theo pháp luật.
          Đừng để thể chế Lú xâm phạm và bán cả tương lai con cháu mà vẫn nghĩ là “bình thường” nhé. Đó là thứ “bình thường” VNcs mà Đcs Nó đã dựng và nhét vào đầu dân đen như bạn.

          Reply
  • Konimag

    Rất đơn giản dân ngu dễ trị và cũng rất đơn giản…không thể chống lại họ…vì chúng quá đông.

    Reply
    • chỉ là đầy tớ Đỏ... đít

      Chúng ko đông nhưng đã cướp được chính quyền nhờ… dân đen đã bị Bác bịp

      Reply
  • Lý Thông

    Bài viết của tác giả rất hay và rất đúng. Chính những điều đó, xã hội đã ép con người ta phải nói dối, sống lươn lẹo, lạn lách đủ điều… Và mặc nhiên thói hư tật xấu được lên ngôi, như thế thì xã hội chỉ có con đường ”XHCN” mà thôi.

    Reply
  • Thay đổi ở Việt Nam đến từ đâu

    Vì sao Liên Xô sụp đổ, khối liên minh các nước XHCN tan rã, các nước Đông âu chuyển sang chế độ đa nguyên – thân phương Tây – nhưng Trung Quốc và Việt Nam vẫn đứng vững
    Vì sao phòng trào “Mùa xuân Ả rập”, phong trào làm thay đổi chế độ ở hàng loạt các nước Trung Đông, Bắc Phi không lan sang Châu á, đến Trung Quốc và Việt Nam?
    Vì Trung Quốc và Việt Nam rất khác biệt so với phần còn lại của thế giới.

    Tổ chức xã hội, truyền thống văn hóa và tâm lý người dân hai nước Trung Quốc, Việt Nam rất khác so với thế giới… Dù tên nước của Trung Quốc và Việt Nam đều bắt đầu bằng hai từ “cộng hòa”, nhưng ở đây chưa bao giờ có chế độ cộng hòa đúng nghĩa.

    …Xem lại lịch sử thì xung đột giữa phương Tây và các nước ven bờ Địa Trung Hải diễn ra từ rất lâu rồi. Từ Alexandros Đại đế cho đến Rome. Từ các cuộc thập tự trinh được đánh số từ một cho đến mười mấy. Tức là, ý định can thiệp để làm suy yếu các nước ven bờ Địa Trung Hải từ Châu âu đã có từ rất lâu rồi. Phong trào “Mùa xuân Ả rập” chỉ ghi thêm một thành công nữa của họ mà thôi. Tuy nhiên, họ chỉ thành công ở những nước có chế độ là độc tài cực đoan.

    … Ở các nước Trung Đông, Bắc Phi tài nguyên chủ yếu là dầu mỏ. Muốn khai thác được cần đầu tư cơ sở hạ tầng và công nghệ tốn kém. Những đơn vị khai thác chủ yếu là của chính quyền, nên lợi nhuận thu được phần lớn nằm trong tay một số người. Điều này làm cho họ có rất nhiều quyền lực. Họ ban phát lương thực và dân chủ một cách hạn chế. Đặc quyền quá lớn dễ dẫn đến độc tài. Độc tài cực đoan luôn ẩn chứa nhiều nguy cơ bất ổn. Đây chính là điều kiện thuận lợi cho cách mạng xuất hiện thay đổi chính quyền.

    Tài nguyên ở Trung Quốc và Việt Nam lại khác. Phương Đông khí hậu ôn hòa, sản vật phong phú. Nhiều loại trái cây, sản vật đa dạng, phong phú trải dài trên toàn quốc. Rồi ruộng đồng “cò bay thẳng cánh”. Người dân có thể tự chủ được về lương thực, thực phẩm… Họ ít phải đấu tranh, bức xúc vì các nhu cầu thiết yếu. Vì trù phú nên nhiều người dân sống đầy đủ, thậm chí thừa thãi, chính quyền trung ương không thể quản lý được hết. Độc tài tuyệt đối khó hình hành ở đây hơn. Thiên nhiên ưu đãi làm cho chế độ chuyên chế ở Trung Quốc và Việt Nam có thể tồn tại được lâu hơn.

    Trong chính sử phương Đông, các cuộc khởi nghĩa lật đổ chính quyền trung ương ít đến từ sự tự suy thoái của chính quyền, mà đến từ thiên tai, địch họa. Thiên tai địch họa gây ra mất mùa, dịch bệnh… Người dân đói khổ nên phải đi trộm cướp. Từ đó giặc dã nổi lên. Giặc đủ mạnh sẽ lật đổ chính quyền, lập ra vua mới.

    [B][/B]Điều gì làm chậm quá trình thay đổi?[/B]

    Năm 1986, đại hội VI của đảng cộng sản Việt Nam đã chuyển đổi nền kinh tế từ tập trung bao cấp sang hàng hóa nhiều thành phần (*). Đây có thế nói là một sự đổi mới kịp thời, có tính bước ngoặt giúp đảng giữ được uy tín, từ đó duy trì được quyền lực.

    Một thế mạnh khác của đảng là họ đã thành công trong việc đánh đồng giữa yêu nước và yêu đảng. Thời chiến họ nhận mình là chính nghĩa, điều này làm cho các đảng phái khác là phi nghĩa. Đánh đuổi giặc ngoại xâm ở Việt Nam qua bao đời luôn là chính nghĩa. Việt Nam là một nước ngàn năm mang phận chư hầu, phải chống giặc ngoại xâm . Đánh giặc giữ nước là một trong bốn truyền thống đặc trưng của người Việt.

    Hòa bình lập lại, nhiệm vụ của đảng chuyển từ đánh giặc sang làm kinh tế. Họ lạ lẫm với nhiệm vụ này. Họ đưa ra các chính sách kinh tế sai lầm làm cho nền kinh tế kiệt quệ. Uy tín của đảng bị giảm sút nghiêm trọng. Họ đã thất bại!

    Những người lính từ chiến trường trở về chưa quen được với thời bình đã phải bon chen trong cuộc sống hàng ngày, họ chán ngán. Rất nhiều người xin ra khỏi đảng. Tuy nhiên, sự thành công của công tác tuyên truyền làm cho họ luôn nghĩ rằng đảng đúng, bằng chứng hùng hồn nhất là đảng đã lãnh đạo họ đánh đuổi quân thù thành công. Rất ít người dám nói là đảng đã sai lầm trong kinh tế. Chỉ dám nói gián tiếp là mô hình quản lý tập trung, bao cấp không hợp với thời bình.

    Mặt khác, hai cuộc kháng chiến đã thu hút gần như toàn bộ nhân dân miền Bắc. Hầu hết các gia đình có người chết hoặc hi sinh. Thương bệnh binh thì nhiều vô kể. Sự đau thương của cuộc chiến là nó tiêu diệt rất nhiều lực lượng tinh anh của dân tộc. Những người đàn ông chân chính và ưu tú. Đất nước bị xâm phạm làm họ phải ra trận. Họ không có sự lựa chọn. Trên thế giới ở đâu và thời nào cũng vậy.

    Người lính đi chiến đấu đa phần là vì lý tưởng đánh đuổi quân thù, trong trận chiến thì họ chết vì nhau nhiều hơn là vì lý tưởng cộng sản. Một lý tưởng công bằng mơ hồ, mà sau này 10 năm bao cấp đã chứng minh nó là không tưởng. Chính niềm tin còn sót lại trong thời kỳ đánh giặc giữ nước đã ngăn cản họ tham gia vào lực lượng đấu tranh đòi hỏi sự đổi mới. Niềm tin vào đảng trong hai cuộc chiến là đúng đắn, vì khi ấy đảng đại diện cho lực lượng cấp tiến của dân tộc, nhưng niềm tin vào đảng trong kinh tế thì cần phải xem lại.

    Với đặc điểm về truyền thống văn hóa và trình độ dân trí, đa phần người dân Việt Nam vẫn cần một ‘hình bóng’ lãnh tụ – mà theo họ là – anh minh. Họ cần một thủ lĩnh tinh thần để nương tựa. Đây chính là lý do mà chính quyền muốn duy trì hình tượng Hồ Chí Minh trong lòng dân chúng.

    [B]Thay đổi đến từ đâu?[/B]

    Nguyên nhân thứ nhất: đảng tự diễn biến. Điều này gần như là không thể. Chẳng ai tự chặt tay của mình. Việc liên tục đưa các thái tử đỏ vào tầng lớp kế cận cho thấy đảng vẫn mong muốn duy trì chế độ này dài lâu. Thời gian vừa qua sinh hoạt chính trị được mở rộng, một vài trí thức trong đảng, trong quốc hội đã dám đấu tranh gay gắt hơn, trực diện hơn nhưng tôi không tin họ tạo ra được sự thay đổi. Số trí thức này hy vọng qua đấu tranh, họ sẽ thức tỉnh được lương tri, trách nhiệm lịch sử của những người chuyên quyền. Nhưng tôi cho đó là điều không tưởng.

    Nguyên nhân thứ hai: hào trưởng dựng cờ. Lịch sử Trung Quốc và Việt Nam cho thấy:

    1. Các cuộc khởi nghĩa được dựng lên bởi các hào trưởng. Đó là những người có quyền lực nhất định và ở xa chính quyền trung ương. Những hào trưởng này thường là những người yêu nước, thương dân, có tiềm lực và tham vọng. Hào trưởng nào có uy tín nhiều hơn sẽ thu hút được đông tham gia dưới cờ hơn. Có không ít các cuộc khởi nghĩa thành công. Còn ở những cuộc khởi nghĩa thất bại, các hào trưởng cũng gây ra được không ít khó khăn cho hệ thống chính quyền trung ương.

    2. Những lần binh biến thường được khởi xướng bởi các tướng lĩnh nắm trong tay quân đội, có tham vọng chính trị. Từ sau bài học độc tài Stalin ở Liên Xô, chính quyền của các nước cộng sản luôn hạn chế sự lớn mạnh quyền lực của quân đội trong đảng, nên các tướng lĩnh Việt Nam có rất ít, nếu không muốn nói là không thể có cơ hội tổ chức được một cuộc binh biến.
    Vậy thay đổi chỉ có thể đến một cuộc khởi nghĩa.

    Nhưng có hai nguyên nhân chính làm Việt Nam khổng thể có được một cuộc khởi nghĩa đó là:

    1. Lực lượng an ninh quá tốt, và 2. Đất nước chưa xuất hiện một hào trưởng có tham vọng chính trị.

    Qua những lần bắt bớ đại gia từ năm 1990 đến nay cho thấy, những đại gia ở Việt Nam đều là xã hội đen hoặc cơ hội chính trị. Xã hội đen thì không nói làm gì, còn những kẻ cơ hội chính trị, những bọn làm giàu từ cơ chế chính sách, tài nguyên khoáng sản của nhà nước thì chúng cần gì thay đổi chính trị. Chúng còn muốn duy trì chế độ để kiếm trác được nhiều hơn nữa. Chính bọn này làm chậm quá trình đổi mới kinh tế và mở rộng dân chủ. Lúc chiến tranh thì hèn nhát, về thời bình thì xu phụ, nịnh trên nạt dưới, bòn rút ngân sách, hút máu nhân dân.

    Những năm gần đây kinh tế đất nước phát triển, đất nước xuất hiện một tầng lớp giàu có do buôn bán bất động sản, chứng khoán, ngân hàng… Những tưởng đây là điểm đáng mừng, kỳ thực thì bọn này chỉ là bọn trước đây đã từng khai thác tài nguyên khoáng sản theo kiểu tận diện. Nay tài nguyên đã cạn kiệt, chúng chuyển sang kiếm tiền theo hình thức mới, sử dụng thủ đoạn kinh tế phi pháp để thao túng thị trường rồi trục lợi. Ta không thể mong chờ gì ở bọn này trong cuộc đấu tranh dân chủ. Chính đảng cũng không trông chờ được gì ở chúng trong công cuộc xây dựng đất nước.

    [B]Vậy chế độ ở Việt Nam chỉ thay đổi trong ba trường hợp[/B]: [I]1. Thiên tai gây mất mùa ở hai đồng bằng hai đầu đất nước, 2. Trung Quốc sụp đổ, và 3. Tự diễn biến. Trường hợp một hào trưởng có hùng tâm, hùng chí đứng lên khởi nghĩa lật đổ không thể có trong ít nhất 20 năm nữa vì, 1. Kinh tế nhà nước vẫn là chủ đạo, 2. Đại gia bị soi rất kĩ, manh nha có chút manh động là ‘đi’ liền.[/I]

    [B][I]Người Việt Nam cứ chờ đi…![/B][/I]
    https://vienhanlam.wordpress.com/2012/11/07/thay-doi-o-viet-nam-den-tu-dau/

    Reply
    • Khôi Nguyên

      Nghi ngờ tiêu cực, sai phạm…
      Phát hiện ách tắc, trì trệ…

      Thanh tra vào kiểm tra ai cũng đúng – không ai sai cả!
      Tất cả đều đầy đủ các thủ tục, quy trình.

      Nhưng đất nước cứ tụt hậu…
      Sắp thua Lào, Campuchia…

      Vì người Việt Nam đang đúng trong một tổng thể sai.

      Nơi nào có cạnh tranh, nơi đó có phát triển.
      Chính trị cũng vậy!

      Reply
  • OPM

    Lý lịch ư? Không thể có được, chuyện vào hệ thống để vì dân vì nước. Cũng chưa từng có, một người trẻ tuổi nào vào hệ thống mà đứng ngoài đảng, mà đảng vì cái gì, ai cũng đều biết…$$$$. Hệ thống chỉ làm được duy nhất một điều: biến “Con Bò” (sorry Cán Bộ) của mình ngày càng xảo quyệt trong cách đối phó và khôn ngoan hơn trong cách bỏ $$$$ dân vào túi mình.

    Reply
  • Dư Luận Viên

    Tôi xin được tự khai lý lịch như sau:
    Họ và tên: Nguyễn Việt Cộng
    Thành phần bản thân: gia nô Trung cộng
    Trình độ: cao cấp chính trị chủ nghĩa Mao, Stalin
    Thành tích nổi bật: làm cuộc cách mạng long trời lở đất quét sạch tầng lớp tinh hoa Việt Nam, đánh bại đế quốc Mỹ cho Liên Xô, Trung Quốc, bắc cây cầu thống nhất đất nước bằng vài triệu xác chết, kéo đất nước về thời đồ đá.
    Thái độ chính trị: kiên định kiếp gia nô Trung Cộng, định hướng xuống hố cả nước.

    Với cái lý lịch sáng chói này thì không biết ứng tuyển vào đâu nhỉ, hehe

    Reply
    • Hồng Quang

      Với lý lịch sáng chói thế này thì đều đã và đang làm “Đỉnh cao…” hết rồi. Bạn chắc đang lạc ở xứ Lào nên đành “Trâu chậm… hết Nước đục”? :)

      Reply
  • Gemthach.com- Phản Biện Alan

    - Có ai đủ trình độ xây dựng một kiến trúc thượng tầng cho xã hội, một khía cạnh thôi, lên kế hoạch cho mình học hỏi với, mình thấy mọi thứ khó nhằng à, đụng đâu vướng đó, khó thiệt đó, nếu dễ người ta làm hết rồi, còn mấy cái khó không hà, điện, đường, trường, trạm, dân sinh, chóng mặt quá, xây trường vướn dây điện, xây trường vướn … gì đó, làm cái này vướn cái kia, mệt, lâu lâu mình làm cái web còn bị mấy anh em không chỉ giúp lỗ hổng còn bị hack nữa mới đau.

    Reply
  • trinh

    Cq mình có 1 con bé bố làm Bo Truong UV TW đảng tìm hieu tiến tới hôn nhân với 1 tay hạ si quan CA thế mà cq CA vẫn cử CB đến thẩm tra LL đi đi lại lai may lần vẫn chưa xong vẫn con thieu một số vấn đề … Thật là trò hề

    Reply
  • Đã lừa gạt tôi không xót xa!!!

    Nó sẽ tự sụp đổ vì sự thối nát từ bên trong của nó mà thoai! Lói vậy chứ không thể để yên chờ cho “con rết trăm chân chết rồi vẫn chưa chịu ngã ấy” nó tự đổ! Cứ kiên trì với phương châm của cụ Phan Chu Trinh mà thoai!!! :)))))))))))

    http://www.online-literature.com/victor_hugo/les_miserables/158/

    As for the Parisian populace, even when a man grown, it is always the street Arab; to paint the child is to paint the city; and it is for that reason that we have studied this eagle in this arrant sparrow. It is in the faubourgs, above all, we maintain, that the Parisian race appears; there is the pure blood; there is the true physiognomy; there this people toils and suffers, and suffering and toil are the two faces of man. There exist there immense numbers of unknown beings, among whom swarm types of the strangest, from the porter of la Rapee to the knacker of Montfaucon. Fex urbis, exclaims Cicero; mob, adds Burke, indignantly; rabble, multitude, populace. These are words and quickly uttered. But so be it. What does it matter? What is it to me if they do go barefoot! They do not know how to read; so much the worse. Would you abandon them for that? Would you turn their distress into a malediction? Cannot the light penetrate these masses? Let us return to that cry: Light! and let us obstinately persist therein! Light! Light! WHO KNOWS WHETHER THESE OPACITIES WILL NOT BECOME TRANSPARENT? Are not revolutions transfigurations? Come, philosophers, teach, enlighten, light up, think aloud, speak aloud, hasten joyously to the great sun, fraternize with the public place, announce the good news, spend your alphabets lavishly, proclaim rights, sing the Marseillaises, sow enthusiasms, tear green boughs from the oaks. Make a whirlwind of the idea. THIS CROWD MAY BE RENDERED SUBLIME. Let us learn how to make use of that vast conflagration of principles and virtues, which sparkles, bursts forth and quivers at certain hours. These bare feet, these bare arms, these rags, these ignorances, these abjectnesses, these darknesses, may be employed in the conquest of the ideal. Gaze past the people, and you will perceive truth. Let that vile sand which you trample under foot be cast into the furnace, let it melt and seethe there, it will become a splendid crystal, and it is thanks to it that Galileo and Newton will discover stars.

    Reply
  • kne

    Chuột chù chê khỉ hôi.?.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top