Cách mạng ở Trung Quốc đã thực sự bắt đầu Reviewed by Momizat on . Cách mạng ở Trung Quốc đã thực sự bắt đầu   Tác giả: He Qinglian - Dịch giả: DK Lam - Đại Kỷ Nguyên – 14 July 2015   Là một tổ chức được thành lập để Cách mạng ở Trung Quốc đã thực sự bắt đầu   Tác giả: He Qinglian - Dịch giả: DK Lam - Đại Kỷ Nguyên – 14 July 2015   Là một tổ chức được thành lập để Rating: 0
>>Trang chủ » Hoa Thơm Bốn Mùa » Cách mạng ở Trung Quốc đã thực sự bắt đầu

Cách mạng ở Trung Quốc đã thực sự bắt đầu

Cách mạng ở Trung Quốc đã thực sự bắt đầu

 

Tác giả: He Qinglian – Dịch giả: DK Lam – Đại Kỷ Nguyên – 14 July 2015

 

Là một tổ chức được thành lập để không ngừng làm cách mạng, Đảng Cộng sản Trung Quốc mỉa mai thay lại sợ điều đó. Nhưng cách mạng lại đang được tiến hành ở Trung Quốc, và đây là xu thế không thể đảo ngược.

tian an man

 

Một trong những mâu thuẫn chủ yếu của chế độ hiện nay là mối quan hệ giữa hệ tư tưởng nền tảng và thực tế xã hội. Học sinh Trung Quốc phải tham gia vào những bài học chính trị về tư tưởng Mác xít (hoặc ít nhất là sự vận dụng tư tưởng Mác xít của Đảng Cộng sản Trung Quốc), Tư tưởng Mao Trạch Đông, học thuyết của Đặng Tiểu Bình và của những lãnh đạo khác của Đảng.

 

Thực tế, tầng lớp giàu có và nắm quyền ở Trung Quốc được đảm bảo đặc quyền khi duy trì hệ tư tưởng của Mác và Mao Trạch Đông. Đó là một dạng bảo hiểm chính trị cùng với Đảng Cộng sản, và là điểm tựa cho tính chính thống của chế độ.

 

Nhưng với người nghèo – chiếm khoảng 60% trong 1,4 tỉ dân của Trung Quốc – học thuyết của Đảng mang lại những lợi ích hết sức hạn chế. Và khoảng cách giàu nghèo sẽ luôn tăng khi những tỉ phủ tiếp tục tước đoạt vô độ của cải của xã hội, trong khi người nghèo bị ngăn cản tiến lên những bậc thang xã hội – và đây là một cấu trúc bất biến trong gần 20 năm qua.

 

Theo học thuyết Mác xít chính thống, Đảng Cộng sản Trung Quốc từ lâu đã biến chất thành giai cấp tư sản bóc lột, vốn là mục tiêu chính của cách mạng vô sản. Người dân ở dưới đáy xã hội giờ đây có quyền lật đổ Đảng Cộng sản, tổ chức chuyên chế tệ hại nhất trong lịch sử.

 

Trong khi học thuyết tư tưởng của Đảng hiện có tác dụng như một con dao hai lưỡi, Trung ương Đảng sẽ không bao giờ từ bỏ nó. Cựu lãnh đảo Đảng Đặng Tiểu Bình mở cửa nền kinh tế và tiến hành những cải cách khác nhưng ông ta chưa bao giờ chối bỏ chủ nghĩa Mác và Tư tưởng Mao Trạch Đông.

 

Mong muốn có một lãnh đạo cách mạng

 

Người dân Trung Quốc muốn một cuộc cách mạng nhưng không phải kiểu cách mạng của chủ nghĩa Mác. Họ đã từ bỏ vũ khí lý luận của chủ nghĩa Mác, và thay thế bằng những giá trị dân chủ phổ quát.

 

Một số tìm kiếm cách mạng dân chủ toàn diện: tự do ngôn luận, tự do hội họp phải được công nhận ngay lập tức. Những người khác hi vọng lật đổ Đảng Cộng sản, cho phép mọi người tiếp cận bình đẳng với của cải, và muốn giữ hiến pháp của đảng dưới danh nghĩa duy trì  “sự ổn định xã hội”. Nhóm sau thể hiện nguyện vọng với khẩu hiệu “ cách mạng dân chủ”, nhưng gần như chắc chắn họ là những người có liên hệ với chế độ.

 

Mặc dù ngày càng có nhiều học thuyết cách mạng và nhiều nhóm quần chúng có tiềm năng tham gia – chỉ cần lướt qua Twitter và Weibo là đã có thể tìm thấy nhiều bài viết bày tỏ mong muốn cách mạng – vấn đề còn lại là chưa có một tổ chức hay một lãnh tụ nào có thể lãnh đạo cuộc cách mạng này. Vì nếu tra cứu lịch sử thành lập  của Đảng Cộng sản thì có thể thấy rằng Đảng có sự nhạy cảm một cách cực đoan với các tổ chức.

 

“Theo dõi, giải tán, bắt giữ” – đó là chính sách mà Đảng Cộng sản kiềm chế bất kỳ tổ chức nào ở Trung Quốc.  Để đạt được mục đích này, những kẻ báo tin được cài vào những câu lạc bộ sách, các tổ chức phi lợi nhuận, trường đại học; các tổ chức dân sự và tổ chức hỗ trợ phi chính phủ của nước ngoài, ví dụ  tổ chức Sáng kiến Mở rộng Hiến pháp và Thư viện Nông thôn Trung Quốc, đã bị đóng cửa; và các nhà hoạt động – thậm chí còn ít được biết đến như Hứa Chí Vĩnh, Ngô Cam, và những người khác – bị bắt giữ, và bị hạn chế tự do sau khi được phóng thích.

 

Không thể ngăn cản

 

Bất chấp mọi kiểm duyệt nghiêm ngặt, Đảng Cộng sản vẫn thất bại trong việc ngăn chặn một nhà lãnh đạo chính trị khởi xướng một cuộc cách mạng trong quần chúng nhân dân.

 

Cựu quan chức Bạc Hi Lai từng là một nhân vật nổi tiếng của đại chúng khi ông ta điều hành Trùng Khánh từ năm 2007 đến 2012. Ông Bạc tuyên truyền tư tưởng cánh tả của Mao Trạch Đông và khởi xướng những chiến dịch theo phong cách của Cách mạng Văn hóa như “hát những ca khúc đỏ và đập tan các băng đảng đen”, nhất thời chấn hưng tinh thần cộng sản bị trì trệ trong quần chúng nhân dân ở Trùng Khánh. Nhiều Đảng viên và người dân bị thuyết phục bởi tài hùng biện của ông Bạc và tin rằng ông ta là vị lãnh đạo sẽ bảo vệ lợi ích của họ.

 

Bởi vì Đảng Cộng sản không chấp nhận đấu tranh nội bộ, nên khi danh tiếng của ông Bạc đang đi lên lãnh đạo Tập Cận Bình đã thanh trừng ông Bạc vì có “ hành vi vô tổ chức” và tham nhũng.

 

Nhưng ông Tập không thể dập tắt hi vọng này một cách triệt để. Quần chúng nhân dân đã trải qua cảm giác đi theo một nhà lãnh đạo nổi tiếng và có sức hút, và phong trào cách mạng này đã sẵn sàng xuất hiện tại bất cứ thời điểm nào.

 

Cuối triều Thanh

 

Kể từ khi giải Nobel Hòa bình được trao cho nhà bất đồng chính kiến người Trung Quốc Lưu Hiểu Ba (Liu Xiaobo) năm 2010, Đảng Cộng sản khước từ triệt để mọi cải cách, và Bắc Kinh đặc biệt nhạy cảm với bất cứ ám chỉ nào liên quan đến “cách mạng”.

 

Ấn phẩm ngày 14 tháng 6 năm nay của Nhân dân Nhật báo có 5 bài viết nhấn mạnh mối nguy hại sâu sắc của “những cuộc cách mạng màu” – là những phong trào dẫn đến sự lật đổ những chính phủ áp bức nhân dân – và cho rằng hệ thống dân chủ không thể cưỡng bức áp dụng vào Trung Quốc. Các bài viết nói rằng Trung Quốc phải cảnh giác với sự xâm nhập và lan rộng của “cách mạng màu”, của các lực lượng phương Tây “thù địch”  chưa bao giờ từ bỏ ý định phá hoại và lật đổ Đảng Cộng sản Trung Quốc, và Trung Quốc phải xóa bỏ niềm tin “mê tín” vào chế độ phương Tây và Tây phương hóa.

 

Chính quyền Trung Quốc vẫn duy trì chiến lược sử dụng tiền để mua và tăng cường “ổn định xã hội” nhưng nó sẽ không hiệu quả khi kinh tế Trung Quốc bị trì trệ và thất nghiệp đang trở thành một vấn đề nhức nhối của xã hội. Thực tế, cụm từ “ cách mạng” bắt đầu xuất hiện trên mạng Internet của Trung Quốc với tần suất tăng dần.

 

Một xu hướng cách mạng đã bắt đầu. Tình hình vẫn chưa tiến xa vì sự cảnh giác cao độ của Đảng trong việc theo dõi và đàn áp những ý kiến bất đồng

 

Đảng Cộng sản Trung Quốc nên nhún nhường để bảo đảm sự an toàn và nếu họ suy nghĩ cho lợi ích tương lai của đất nước. Nếu không, Đảng sẽ đối mặt với hai cuộc cách mạng có khả năng xảy ra: một cuộc cách mạng màu được lãnh đạo bởi tầng lớp trung lưu và trí thức lãnh đạo, hoặc một cuộc cách mạng bạo lực, bạo động vô sản với nòng cốt là tầng lớp nhân dân nghèo.

 

Liệu Trung Quốc có còn cơ hội để cải thiện? Có lẽ là không. Tình hình hiện tại sẽ phát triển nhanh chóng và diễn biến tương tự như những năm cuối của triều Thanh khi cách mạng đã lật đổ chế độ phong kiến cai trị.

 

Trước những diễn biến tiếp theo

 

Chế độ sụp đổ khi có đảo chính, khủng hoảng tài chính, một xung đột nghiêm trọng giữa quan chức và người dân, bạo lực thường xuyên, phản kháng gây chết người hoặc một cuộc xâm lăng. Đôi khi những nhân tố này xảy ra cùng một lúc.

 

Nhân tố dễ thúc đẩy cách mạng nhất ở Trung Quốc là khủng hoảng tài chính. Trung Quốc đã ban hành một vài chính sách tài chính để cứu vãn thị trường chứng khoán, nhưng hiệu quả từ những chính sách này vẫn cần được xem xét. Tình trạng nền kinh tế thế giới là cực kỳ khó đoán, và có thể gây ảnh hưởng lớn đến Trung Quốc.

 

Trong khi đó, xu thế cách mạng vẫn tiếp tục – chậm rãi nhưng chắc chắn. Xã hội Trung Quốc đang bị xói mòn, vì nhà nước sử dụng bừa bãi những nguồn lực xã hội, tạo ra mâu thuẫn giữa các tầng lớp, và suy đồi đạo đức. Theo thời gian, cách mạng trong nhân dân lớn dần lên, và chờ cơ hội để bùng phát.

 

Ai là người chịu trách nhiệm cho tình trạng này? Tất nhiên là Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trật tự xã hội bình thường bị đảo lộn khi Đảng Cộng sản xóa bỏ sự tư hữu, chuyển từ tư hữu sang công hữu. Sử dụng tài nguyên quốc gia để thúc đẩy công hữu, những gia đình “đỏ” và các quan chức nhanh chóng trở thành những triệu phú và tỉ phú, trong khi Trung Quốc trở thành quốc gia có nhiều người sống trong nghèo khổ nhất và cũng là quốc gia có nhiều người giàu có dựa trên bóc lột người nghèo nhất.

 

Lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc là những năm tháng nô dịch và lừa dối nhân dân, cũng như đàn áp và tiêu diệt những ý kiến bất đồng. Đảng không muốn bất cứ ai dùng bạo lực cách mạng để lật đổ nó, cho dù học thuyết của Đảng Cộng sản là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng bạo lực cách mạng. Và bất chấp Đảng mong muốn như thế nào, cách mạng ở Trung Quốc đã bắt đầu.

 

 

Bình luận (14)

  • Lê Đình Hồng

    Bài viết hay, ở Trung quốc cũng như ở Việt nam chế độ rất thối nát mà sao nó không sụp đổ LẠ, RẤT LẠ, VÔ CÙNG LẠ

    Reply
  • Lông Bông

    Trước hết là phải giải độc cho đầu óc dân chúng, “chấn dân khí, khai dân trí, hậu dân sinh” đã rồi mới thực hiện dân chủ được. Ở một nước dân trí còn quá thấp thì khó lòng mà nói đến chuyện dân chủ.

    Reply
    • NLT

      Rất đúng, vai trò “chấn dân khí, khai dân trí, hậu dân sinh” của cụ Phan Chu Trinh phải đặt lên hàng đầu để mở đường cho làn sóng dân chủ. vì nếu không dân chủ, – đa nguyện, đa đảng rất dễ khiến đất nước lâm vào bất ổn chính trị, như ở Thái Lan, các nước Trung Đông (do phân hóa tôn giáo, sắc tộc). Điều đó rất khó khăn trong việc tái thiết đất nước đã quá trì trệ dưới thời Cộng Sản.

      Phần nào đó, có thể thay thế bằng mô hình độc tài tạm thời (như Nhật Bản thời Minh Trị Thiên Hoàng, Hàn Quốc thời Park Chung Hee, hay Singapore thời Lý Quang Diệu, Việt Nam Cộng Hòa thời Ngô Tổng Thống), tuy nhiên rất khó kiểm soát nếu không thực sự tìm được người có đủ tài, tâm và tầm bản lãnh để điều hành đất nước. (đó là một trách nhiệm lớn).

      Reply
    • trẻ trâu

      thả cái link này ethongluan.org vào trang này
      https://www.websurf.in/ để có thêm ít thông tin

      Reply
  • văn chiến

    Nó đã làm cuộc cách mạng lật đổ phong kiến.Nó lột xác biến thành quỷ dữ ngăn chặn mọi cuộc cách mạng tương tự..!

    Reply
  • Mẹ Đốp

    Như 2 bản sao, chỉ cần bỏ từ Jhonghuá, thay vào là Yuenan thì sẽ hiện ra bức tranh toàn cảnh của nước Việt mến yêu, không sai một ly !

    Reply
  • OPM

    -_– Đảng không muốn bất cứ ai dùng bạo lực cách mạng để lật đổ nó, cho dù học thuyết của Đảng Cộng sản là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng bạo lực cách mạng. Và bất chấp Đảng mong muốn như thế nào, cách mạng ở Trung Quốc đã bắt đầu. Còn VN thì như thế nào.

    Thấy gì, nghĩ sao về những hiện tượng lạ đã xảy ra ở phía Trung Quốc:

    – Lãnh đạo Trung Quốc tung lên mạng Internet phim hoạt hình “Bầy khỉ VN”. Rõ ràng họ ra mặt khinh miệt, bất tin đối với lãnh đạo VN chớ còn gì?

    – Trước chuyến công du nước Mỹ của Tổng Trọng, phái đoàn quân sự VN do đại tướng, bộ trường quốc phòng Phùng Quang Thanh dẫn đầu sang TQ. Và ngày 8/7/2015, 23 tướng lĩnh Campuchia do đại tướng, bộ trưởng quốc phòng Tea Banh dẫn đầu cũng sang TQ. Họ sang TQ cùng thời điểm cận kề nhau như thế để làm gì? Có liên quan gì với nhau không…?

    Quốc Vụ Viện TQ cũng vừa thông qua bộ luật mới vế An ninh, Quốc phòng. Họ tự cho mình quyền “Dùng sức mạnh và mọi biện pháp cần thiết – kể cả quân sự, để bảo vệ lợi ích cốt lõi”…

    – Cũng thời điểm nầy, Trung Quốc tổ chức tập trận bắn đạn thật ở khu vực Vịnh Bắc bộ.

    – Họ đang tập trung quân ở biên giới Việt- Trung để làm gì ?

    – Suốt gần nửa tháng qua lộn xộn ở biên giới Việt Nam – Campuchia có bàn tay TQ nhúng vào không ?

    Phải chăng, TQ có ý định dùng con bài Phùng Quang Thanh làm đảo chính, có sự hộ trợ bên ngoài từ biên giới phía Bắc và Tây Nam, nhầm tạo hiền đệ mới thay chỗ những nghịch đệ cũ ở VN đã hết hạn sử dụng ? – Có thể cả ở Campuchia.

    Thấy gì, nghĩ sao về những hiện tượng lạ đã xảy ra ở Việt Nam:

    – Từ lâu nhà cầm quyền VN cấm truyền thông chính thống đưa tin về chiến tranh giữa VN và TQ. Mấy ngày qua hệ thống nầy liên tiếp đưa tin chiến sự giữa VN và TQ trước đây – chắc Không nhịn được nữa chớ gì ?

    – Việc Phùng Quang Thanh vắng mặt đầy bí ẩn gây xôn xao dư luận. Là một Bộ trưởng Quốc phòng đi đâu, làm gì chẳng lẽ Trung ương không biết? Thông tin về ông Phùng Thanh không rõ ràng, tính thuyết phục kém, na ná thông tin về ông Bá Thanh trước đây – Đã một tháng qua, “Tìm Thanh như thể tìm chim, Thanh đã mất tích biết tìm nơi đâu ?!”

    – Được biết, TQ không hề ưa tướng Đỗ Bá Tỵ, sao lãnh đạo VN lại cử ông Tỵ tạm quyền ông Phùng Thanh một cách vội vã như thế? – Bộ không còn sợ mích lòng lãnh đạo TQ nữa sao?

    – Vì lý do gì mà lãnh đạo VN vội vã, cùng một lúc, thay 2 trung tướng Phi Quốc Tuấn và Lê Thế Hùng, Tư lịnh và Chính ủy Thủ đô Hà Nội bằng 2 thiếu tướng Nguyễn Doãn An và Nguyễn Thế Kỷ ?

    – Tình hình có gì mà VN chuyển xe thiết giáp đến những vùng nóng một cách ồ ạt như thế?

    Phải chăng lãnh đạo VN cải tổ Quân đội ngăn ngừa đảo chính, và động binh để đối phó chiến tranh có thể xảy ra?

    Trung quốc và Việt Nam đang động binh. Phải chăng TQ muốn “dạy” thêm, VN sẵn sàng học kỹ bài học “biên giới phía Bắc và Tây Nam VN” ?.

    Những sự việc, hiện tượng nêu trên, chúng có liên hệ tương tác với nhau? Xin mời các BCA góp phần “chẩn đoán”.

    Nhìn vào “lưỡi bò” trên bản đồ TQ, khắc biết nước nào muốn gây chiến, thực hiện tham vọng bá quyền ở biển đông.

    Thực trạng, đây là vùng biển có chủ, ngoài hải phận và đảo của các quốc gia tiếp giáp, phần còn lại của biển là đường hàng hải huyết mạch của nhiều nước trên thế giới. Vì muốn làm bá chủ biển đông, TQ ngụy tạo ra lưỡi bò để làm cớ cưỡng chiếm. Trên đất liền, VN tiếp giáp với TQ. Tuy là nước nhỏ, nhưng VN có bờ biển dài, cong theo dạng lưỡi bò mà TQ tự vẽ. Nếu TQ chưa sử dụng được lợi thế địa chính trị, quân sự VN thì họ không dám. Trung Quốc và Mỹ giống nhau ở chỗ ai cũng muốn lôi kéo VN đứng về phía mình, nhưng mục đích của họ lại khác nhau: TQ lôi kéo VN để sử dụng đất nước và con người VN ; Mỹ cố lôi kéo VN ra khỏi vòng tay TQ, không để TQ dùng lãnh địa VN làm bàn đạp. Trong cuộc CÁCH MẠNG nầy, AI là diều hâu, AI là bồ câu.! https://anhbasam.wordpress.com/2015/07/18/4417-viet-nam-thoat-trung-bien-dong-nam-a-thoat-chien-tranh/.-_–.

    Reply
  • Phùng thanh Tùng

    Các quan chức thối nát của Trung quốc đã biến TQ từ một quốc gia nghèo khó thành cường quốc và ngày nay họ được gọi là “Công xưởng của thế giới”. Tôi thấy rất nhiều hàng hóa của TQ đẹp và có chất lượng cao (giá thành tất nhiên là không rẻ).
    Các quan chức thối nát của VN làm đươc gì nhỉ?

    Reply
    • Lông Bông

      Nên nhớ là khoảng cách giàu nghèo ở Trung Quốc rất lớn!

      “Công xường của thế giới” có mức độ ô nhiễm vào loại nhất thế giới!!!

      Hàng Trung Quốc vô cùng ĐỘC HẠI & KHÓ LƯỜNG!!!

      Reply
  • Nền văn hóa CON CUA

    “Bánh xe lịch sử lăn rất chậm rãi. Nhưng đó là bánh xe không gì ngăn cản nổi.” (Quên mất tên).

    Tôi ghét nhất mấy tư tưởng + MẤY CÂU KHẨU HIỆU kiểu Hán. Nhưng chớ đùa với TÀU KHỰA…có truyền thống từ thời TẦN THỦY HOÀNG…coi dân = CỎ RÁC. Mà thôi, dân sinh ra đã là cây, cỏ, cát, bụi thì SỢ CHẾT làm chi…kiểu tư tưởng trong phim HERO = Anh hùng có Lý Liên Kiệt & Chung Tử Đơn đóng phim…Mị dân & thêu dệt dân BUÔNG SÚNG đến thế là cùng…Chỉ oan cho 80 triệu MÔN ĐỆ của Pháp Luân Công…bị Bác “Giao Chặt Dân” ra lệnh đem bỏ tù—>mổ bụng lấy TIM. GAN…PHÈO PHỔI bán lấy tiền …NUÔI CHÍNH QUYỀN chứ nếu để TỰ DO TẲNG TRƯỞNG LÀNH MẠNH…rồi đến lúc QUÁ MẠNH thì Đảng toi mất.
    Hy vọng dân Tàu không sợ mất MẠNG như năm 1989 mà sợ làm Cách MạNG. Nếu mà như vậy được thì dân VN khỏi lo làm CM. Các Quan VN sẽ sớm NÉM MŨ ÁO…CẦM TIỀN ĂN CẮP CỦA DÂN bỏ chạy ra NƯỚC NGOÀI sớm nhất có thể.

    Reply
  • người Việt

    Đây là câu kết: “…Lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc là những năm tháng nô dịch và lừa dối nhân dân, cũng như đàn áp và tiêu diệt những ý kiến bất đồng. Đảng không muốn bất cứ ai dùng bạo lực cách mạng để lật đổ nó, cho dù học thuyết của Đảng Cộng sản là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng bạo lực cách mạng….”
    Việt Nam mình có khác Trung Quốc không? Nếu ai chịu khó tìm hiểu một chút, đừng lệ thuộc, tin tưởng hoàn toàn vào những gì nói trong sách lịch sử, báo chí, tivi…do nhà nước kiểm soát thì ai cũng có thể có câu trả lời.

    Reply
  • The Anh Trg

    Hơi ảo vọng. Thể chế cs tàu đang vượng, nó củng cố bồi đắp liên tục, còn lâu nó mới để bọn khác cướp quyền !

    Reply
  • Phùng thanh Tùng

    Mr. OPM có nhiều thông tin hay và khách quan. Nếu có gì hay thì nhớ chia sẻ cho bạn đọc nhé.
    Xin cám ơn tiên sinh!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top