Loạt Bài Về Saigon SAU 1975 Reviewed by Momizat on . Loạt Bài Về Saigon SAU 1975 GNA: Loạt bài về Saigon TRƯỚC 1975 đã gây nhiều phản hồi: những người dân Saigon cũ và mới nhìn lại những hình ảnh cũ và nhận ra một Loạt Bài Về Saigon SAU 1975 GNA: Loạt bài về Saigon TRƯỚC 1975 đã gây nhiều phản hồi: những người dân Saigon cũ và mới nhìn lại những hình ảnh cũ và nhận ra một Rating: 0
>>Trang chủ » Ký Sự Tháng Ngày » Loạt Bài Về Saigon SAU 1975

Loạt Bài Về Saigon SAU 1975

Loạt Bài Về Saigon SAU 1975

GNA: Loạt bài về Saigon TRƯỚC 1975 đã gây nhiều phản hồi: những người dân Saigon cũ và mới nhìn lại những hình ảnh cũ và nhận ra một “biển dâu” thực sự đã thay đổi cuộc đời của chục triệu người và không gian sống của họ đã chìm khuất hoàn toàn vào một “hành tinh” khác.

Để tìm một góc nhìn khác, GNA sẽ lần lượt cho đăng lại những mẩu chuyện và hình ảnh về Saigon SAU 1975. Lăng kính của Đảng và Nhà Nước thì chúng ta đã quá rõ, GNA không cần đăng lại nơi đây (đã có hơn 700 loa phường khắp xứ lảm nhảm hàng ngày). Chúng tôi sẽ chỉ ghi lại những suy ngẫm, hồi ức và tâm tư của những NGƯỜI DÂN (Saigon cũ hay nhập cư mới) để chúng ta có chút đồng cảm về một giai đoạn lịch sử vô cùng khác biệt của Saigon.

GNA sẽ tránh đề cập về chính trị, lãnh tụ hay lịch sử. Chỉ có những mảnh đời rất DÂN, rất Saigon. (Xin các BCA khó tính tha lỗi cho tính cẩn thận của GNA với những điều cấm kỵ liên quan đến quyền lực).

Tuy nhiên, để các dư luận viên im mồm, chúng tôi xin nhắc lại trước hết quan điểm của chính phủ về ngày đại thắng 30/4:

Theo kế hoạch tổ chức các hoạt động kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2015) vừa được UBND TP HCM ban hành, thành phố sẽ tổ chức khánh thành các công trình: cải tạo kênh và đường dọc kênh Tân Hóa – Lò Gốm trước ngày 15/3; tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh trước ngày 30/3……..

Các điểm bắn pháo hoa gồm: khu vực đường hầm sông Sài Gòn (quận 2); Đền tưởng niệm liệt sĩ Bến Dược (huyện Củ Chi); Khu tưởng niệm liệt sĩ Ngã Ba Giồng (huyện Hóc Môn); Khu di tích Láng Le – Bàu Cò (huyện Bình Chánh); Sân bóng đá huyện Cần Giờ; Công viên lịch sử – Văn hóa Dân tộc (quận 9) và Công viên Văn hóa Đầm Sen (quận 11).…..

Trước đó, Thủ tướng đã phê duyệt Kế hoạch tổ chức các hoạt động kỷ niệm 40 năm ngày thống nhất đất nước. Theo đó, các bộ, ngành trung ương sẽ chủ trì lễ mitting tại lễ đài ngã tư Lê Duẩn – Pasteur, Công viên 30/4 (quận 1). Thời gian tổng duyệt vào lúc 7h ngày 26/4 và chính thức diễn ra lúc 7h ngày 30/4, trong lễ mitting sẽ có tiết mục thả bong bóng và chim bồ câu. 

 

Sau đó sẽ là lễ diễu binh, diễu hành với sự tham dự của khối nghi trượng, các khối diễu binh (các khối đi tay không, các khối đi có súng, có khí tài) và các khối diễu hành quần chúng.

 

Bây giờ đến lượt NGƯỜI DÂN:

saigon sau 75

Bài 1: Hồi ức Việt Nam

Hà Trinh – VOA – 7 April 2015

Những hồi ức về Việt Nam, với tôi, là những hồi ức buồn.

Hơn hai mươi năm rời xa quê hương, mỗi khi giấc mơ Việt Nam trở về trong tôi, nó chỉ nhuốm toàn nỗi buồn, niềm lo sợ, đến mức nó có thể đánh thức tôi vào lúc nửa đêm. Rồi, tôi chỉ biết nằm thao thức, miên man suy nghĩ về những điều đã xa vẫn ám ảnh tôi như mới hôm nào.

Cuộc chiến tranh Việt Nam chấm dứt khi tôi vừa chín tuổi. Sài Gòn khi ấy, tháng Tư 1975, náo loạn bởi tiếng bom rơi, tiếng đạn nổ chát chúa, trong sự hoảng loạn của một thành phố hoa lệ. Tôi không quên nổi hình ảnh mẹ tôi, một người đàn bà trẻ mới ngoài ba mươi, đang ôm đứa em gái đỏ hỏn vài tháng tuổi của tôi, ngồi khóc nức nở. Tôi không quên được hình ảnh bà nội tôi, già yếu tóc bạc trắng xóa, nắm lấy tay bố tôi, vừa van xin, vừa mắng mỏ bắt ông phải di tản khỏi Sài Gòn, bởi ông là sĩ quan của quân đội miền Nam. Tôi không quên nổi hình ảnh bố tôi, mắt tràn mi năn nỉ bà nội tôi cho ông ở lại vì ông không bỏ được gia đình và cha mẹ già ở quê nhà, khi lệnh di tản cuối cùng chỉ cho một mình ông được phép ra đi. Ông ngoại tôi, như chiếc bóng, ngồi lặng lẽ, bất động trong một góc tối trên ghế sofa. Đôi mắt ông nhìn xa xăm vào một góc nào đó khi bên tai văng vẳng tiếng nói từ trên chiếc radio kêu gọi buông súng đầu hàng.

Trong đêm hai mươi chín tháng Tư lịch sử đó, cả nhà tôi núp trốn trong một cái hầm cá nhân tại nhà. Cái đêm dài lịch sử ấy, tôi vẫn không quên được tiếng bom rơi, đạn nổ, tiếng khóc nức nở của mẹ, tiếng cầu nguyện của bà, tiếng còi báo động xé màn đêm, tiếng gầm rú của những chiếc máy bay phản lực trên bầu trời, rồi tiếng quạt gió xình xịch của những chiếc trực thăng vần vũ trên bầu trời, tiếng bánh xích của những chiếc xe tăng nghiến trên đường nhựa, nghe rào rạo…Tôi không thể nào nhận biết những tiếng đó từ phe ta hay phe Cộng. Tôi chỉ ngồi im lặng nghe lời đoán: quân ta, quân địch của hai ông anh của mình. Và rồi, có lúc tôi lại nghe tiếng thét hãi hùng của những người, có lẽ bị thương đâu đó…

Trong cơn hoảng loạn, tôi bừng hiểu: chiến tranh đã chạm đến Sài Gòn của tôi.

Mới chín tuổi đầu, tôi đã phải tiễn bố tôi lên đường vào trại cải tạo. Bố ôm từng đứa con nhỏ, an ủi, vỗ về, bảo “mấy con chóng ngoan, bố học tập chừng một tháng sẽ trở về phụ giúp mẹ, bà và bác nuôi dạy tụi con”. Bố vỗ vai người anh lớn của tôi, bảo ráng phụ giúp ông  bà, mẹ và bác dạy dỗ các em, làm gương tốt cho các em noi theo. Anh tôi, nước mắt ngần ngật, đong trên khóe mắt, gật đầu. Tôi biết rằng, ở lứa tuổi mười ba ấy, anh tôi chẳng hiểu nổi làm gương tốt là như thế nào để dạy cái đám em đang tuổi lớn, ăn như tằm ăn rỗi.

Mẹ tôi ngồi khóc lặng lẽ, ôm đứa em mới hai tháng tuổi, nhìn bất động vào khuôn mặt măng sữa kia. Bố tiến đến gần, chỉ biết ôm lấy vai mẹ, rồi đưa tay đỡ đứa bé, xiết chặt vào lòng. Đứa em tôi vẫn thiêm thiếp ngủ sau khi no sữa mẹ.  Trao em lại cho mẹ, bố quay đi, lầm lũi ra ngoài đầu xóm. Cả nhà tôi, lủi thủi đi theo bố trông như một đám tang buồn.

Một người lính bộ đội Bắc Việt cầm súng, nhìn bố tôi thúc giục, leo lên chiếc xe cam nhông bít bùng. Trên đó đã có những con người ngồi co ro, cúi mặt. Bố chỉ xách chiếc ba lô quân đội, trong đó chỉ gói ghém vài bộ đồ, những vật dụng cần thiết cho “một tháng học tập”. Bố lặng lẽ lên xe, không quay đầu lại. Chiếc xe lăn bánh khi tấm bạt phủ xuống. Cuộc đày ải bắt đầu!  Bố đi suốt mười năm biền biệt…

Làm sao tôi quên được!

Miền nam sau tháng Tư 1975 oằn mình thay đổi. Sài Gòn cũng rướm máu đổi thịt thay da. Tôi còn quá nhỏ để có thể làm một cuộc so sánh, dẫu chỉ mang tính ước lệ của cái thủ đô từng được mệnh danh là “Hòn ngọc Viễn đông” với thành phố Hồ Chí Minh, nơi tôi đang sinh sống. Chỉ biết một điều tôi không còn được nghe những bản nhạc mình yêu thích, không được đọc các truyện tranh dành cho trẻ con, không được mặc áo đầm đi học, không được mẹ cho tiền ăn sáng trước khi đến trường…Và còn nhiều “cái mất”, cũng như “cái không” xuất hiện sau khi miền Nam đổi chủ.

Những ngày sau đó, nếp sống náo nhiệt, năng động, ồn ào của một thành phố mệnh danh là thủ đô của miền nam, bất chợt đổi thay, bất chợt khép kín. Mọi người  ra đường lầm lũi, len lén nhìn nhau. Nỗi bất an, nỗi lo sợ đọng trong mắt từng người Sài Gòn. Những nét hào nhoáng của một thủ đô hoa lệ chợt biến đi để thay vào một thành phố ảm đạm, bất an. Những chiếc xe đạp ùa ra đường thay cho những chiếc xe hơi, xe gắn máy. Áo bà ba trở thành loại y phục thường ngày của người Sài Gòn, thay cho chiếc áo dài thướt tha, cổ điển, hay những chiếc quần tây ống loe, chiếc áo đầm hiện đại. Người Sài Gòn khép kín, ngơ ngác, vêu vao. Đường phố Sài Gòn vắng vẻ, đìu hiu, cam chịu.

Hồi ức của tôi về Việt Nam sau ngày thống nhất là những mất mát, những đau thương. Tôi đã chứng kiến những chiến dịch chống tư sản mại bản được phát động trong thành phố. Từng đoàn học sinh, sinh viên được khuyến khích tố cáo những đám người mà chính quyền kết tội là bọn tư bản lũng đoạn kinh tế nước nhà. Để chứng minh lòng yêu nước, lớp thanh thiếu niên mới phải tố cáo họ với chính quyền, cho dẫu những người đó là ông bà, cha mẹ, anh em hay là bạn bè, người thân.

Tôi đã thấy những người bạn tôi, vì rơi trong diện Tư Sản Mại Bản, mà bị đuổi khỏi căn nhà nơi họ sinh sống, bị phân biệt đối xử không chỉ ngoài xã hội mà cả trong học đường. Những cái chết tức tưởi vì bị cướp đất, cướp nhà. Những căn nhà bị đập nát, những đoàn người bị xua đuổi khỏi thành phố về các vùng nông thôn hẻo lánh. Để rồi vài tháng sau, họ, những những con người đó lại âm thầm trở về thành phố, gia nhập vào đám người ăn mày như những thây ma vất vưởng, sống lê la dưới gầm cầu, dưới mái hiên nhà, chỉ mơ một ngày trở lại căn nhà chôn nhau cắt rún mà nay đã thay tên đổi chủ.

Trong lớp học, tôi và các bạn tôi nói về những chuyến vượt biển nhiều hơn là những phương trình toán học. Chúng tôi  xì xào với nhau về những chuyến ra đi của bạn bè nhiều hơn là thảo luận Chủ Nghĩa Marxist, tư tưởng Hồ Chí Minh. Chúng tôi vui với nhau khi nghe chuyến vượt biên của một đứa bạn thành công, hoặc cầu nguyện cùng nhau khi nghe một đứa bạn mất tích trong chuyến hải hành của nó.  Lâu lâu, trong lớp tôi lại vắng bóng một đứa học trò mà không rõ ly’ do. Nhưng chỉ sau một tuần, chúng tôi có thể kết luận chắc như đinh đóng cột rằng: “Nó dã đi vượt biên rồi”. Rồi một tháng sau, cô giáo hay thầy giáo chúng tôi lại “buồn rầu”, “long trọng” báo tin cho đám học trò biết rằng: “Em X sẽ không đến lớp nữa.”  Đám học trò lại hùa nhau đồn thổi tin tức vượt biển thành công hay mất tích của đứa bạn. “Hôm nay còn đây, mai đã ra đi” trở thành một hiện tượng bình thường trong quãng đời học sinh của thế hệ chúng tôi.

Tin đồn thổi về những nạn nhân của Khờ me Đỏ bay đến tai chúng tôi ngày một nhiều, dẫu rằng chính quyền ra sức che giấu. Không một tờ báo chính thức nào của nhà nước thông báo tin người dân Việt Nam đang bị bọn Khơ-me đỏ giết hại tàn bạo bên kia bên giới. Xác chết thả trôi trên hồ Tông-Lê-Sáp, trôi theo dòng Cửu Long về đến Việt Nam.  Cho đến khi chiến tranh thật sự nổ ra ở dọc Tây Ninh, người dân mới giật mình hoảng sợ. Mùi tử khí của cuộc chiến hai mươi năm tương tàn chưa tan hết, lại đến cuộc chiến tranh giữa “những người đồng chí anh em quốc tế”.

Tôi không thể nào quên về một người bạn kể chuyện lúc anh làm nghĩa vụ quốc tế ở Campuchia. Anh đã rưng rưng nước mắt khi kể về sự tàn ác của quân đội Khơ Me đỏ tàn sát dân Khơ Me cũng như dân Việt mà anh chứng kiến.  Chúng tôi cùng sùi sụt theo lời kể của anh. Để rồi vài tháng sau, chúng tôi lại nhận tin anh hi sinh trên chiến trường Cam Bốt. Chúng tôi đã reo vui khi nghe Campuchia giải phóng, rồi lại  nhức nhối khi nghe tin bạn mình đã bỏ mình trên đất bạn.

Những ai vào tuổi tôi, có lẽ sẽ chẳng quên về Sài Gòn với những ngày sôi động vào chiến dịch đổi tiền. Đồng tiền ngày hôm qua có thể mua được một chiếc xe Honda, ngày hôm sau không mua nổi một bó rau lang, rau muống. Thứ chiến dịch ăn cướp đó đã đẩy biết bao người lao đầu qua thành cửa sổ, chết tức tưởi vì của cải mình gom góp hàng chục năm, trong một đêm đã tan tành mây khói. Nhưng chính nhờ nó, qua bàn tay ảo thuật của những kẻ đẻ ra nền kinh tế đổi tiền đó, lại trôi vào trong túi của những người nắm giữ chức danh, quyền thế. Chỉ trong một đêm, hắn đang là một anh bộ đội chân mang dép râu, đầu đội mũ cối, hút thuốc rê nâu, bỗng chốc hóa thành một thứ quan viên giàu sụ. Trong cái tranh tối, tranh sáng của một thể chế kinh tế “vật đổi sao dời” đến chóng mặt kia, đạo đức xã hội chuẩn mực mà người Sài Gòn được thừa hưởng từ cha ông ngàn năm xây dựng, phút chốc biến thành thứ đạo đức lừa thầy, phản bạn, chém chúa, lộn chồng của một xã hội hỗn loạn, nhiễu nhương, khi ăn cướp trở thành một chính sách.

Vẻ đẹp Sài Gòn chỉ còn trong cổ tích.

Hồi ức Việt Nam của tôi là một mảng tranh buồn màu xám.  Bởi khi tôi ra đi còn biết bao điều dang dở, méo mó ở sau lưng. Ngày ra đi, phía trước tôi là đường tương lai mờ mịt, sau lưng tôi là quá khứ tối tăm của một thế hệ bị quăng bên lề xã hội. Chúng tôi đã sống như thứ hình nhân câm nín, một thứ công dân hạng hai.Luôn luôn được nhắc nhở rằng hơi thở mà chúng tôi đang có được là nhờ ơn cách mạng khoan hồng. Thế hệ chúng tôi chỉ là lớp vỏ đệm của những biến cố lịch sử ở Việt Nam sau cuộc chiến “một mất một còn” giữa những người chung dòng máu Lạc.

Dẫu thế nào, tôi vẫn mơ có một ngày quê hương sẽ rũ bỏ hết những vết thương quá khứ. Những vết thương cần khép miệng để lành hẳn theo thời gian. Ta cần phải làm hòa với quá khứ để đi tiếp ở hiện tại và ở tương lai. Không chỉ thế hệ tôi, thế hệ trước tôi, thế hệ sau tôi, sẽ tiếp nối không còn ranh giới. Cái ranh giới: địch và ta sẽ không còn tồn tại.  Cho dẫu lịch sử Việt đã ghi dấu đất nước bao lần chia cắt, nhưng người Việt Nam vẫn luôn hướng về nhau với tấm lòng sắt son: máu chảy, ruột mềm.

Gần bốn mươi năm kết thúc cuộc chiến tranh tương tàn lịch sử. Dấu vết chiến tranh đã không lại gì trên những vùng đất giao tranh xưa. Sự sống hồi sinh sau bao năm tháng người dân Việt phải vật lộn với cuộc mưu sinh. Có mấy ai nghĩ nhiều về những người đã nằm xuống. Có thể nào, chúng ta hi vọng một ngày, sẽ thấy một nơi chốn được dựng lên trên nền đất Việt, để con cháu Việt đời sau, được đến nơi, được tưởng nhớ, tri ân những người đã hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam cho dẫu họ ở bên này hay bên kia chiến tuyến.  Người ta không ai biết chắc có bao nhiêu người đã mất trong cuộc chiến này. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, tất cả những con người đó chỉ hy sinh cho điều duy nhất: lòng yêu quê hương và sự trường tồn của dân tộc.

 

Bình luận (26)

  • Người miền Nam

    Nếu bây giờ Bắc Triều Tiên đánh Hàn Quốc với lý do để giải phóng người dân Hàn Quốc khỏi sự kềm kẹp, đàn áp của chính quyền Hàn Quốc và Mỹ thì có lẽ cả thế giới sẽ cười vào mặt. Trớ trêu thay, chuyện nực cười đó lại xảy ra ở chính đất nước Việt Nam mình!

    Reply
    • Nam

      Thế ngày ấy nếu vẫn để Mỹ trên đất Sài Gòn thì có phải người Sài Gòn cũ cũng chỉ biết hưởng thụ, chỉ cần có cái ăn, cái mặc ko? Mai kia để Tàu nó sang xây dựng phồn hoa hơn nữa nhé bác?

      Reply
    • blood

      một người miền nam bị mù chăng

      Reply
    • TRIỆU LƯƠNG DÂN

      XƯA ”Bên Thắng cuộc” NAY cũng xin TỰ chào thua ! ! !
      **********************************************************

      ”Đại thắng Mùa Xuân” đúng Bốn Thập kỷ
      Bật mí Bí mật thật não nùng li kỳ :
      ”Bên Thắng cuộc” NAY thành ”Bên Thua cuộc” ! ! !
      Chiến công hóa Hàng mã tự thiêu nhị tì .. ..
      Cơn gió bụi thoảng qua Cuộc bể dâu Sử Việt
      Mạc Tư Khoa theo cơn lốc gia tốc cuốn đi
      Liên Xô tan rã như băng trên Quảng trường Đỏ
      Chiến tranh Lạnh bao xương máu Nhân loại Xuân thì
      “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô-Trung quốc”
      “Cuộc Kháng chiến Thần thánh” thành con vện con ki !!!
      Hà Nội từ ấy sa lầy thành Hà L..ội sa đọa !!!
      Sài Gòn đang hồi sinh trên Thành Hồ hấp hối sắp đi .. ..
      Chúng lột xác Công nông thành Tư bản Đỏ
      Rơi mặt nạ lòi độc đảng chà đạp Nhân quyền phạm vi
      Dinh thự nguy nga công băng Thụy Sĩ hàng triệu hàng tỉ
      Chiến công hóa Hàng mã tự thiêu nhị tì .. ..
      Tham nhũng đã đang trở thành một Đại quốc nạn
      Cờ Máu buồn hắt hiu tự thay bằng Hoàng kỳ ? ? ?
      ”Bên Thắng cuộc” NAY thành ”Bên Thua cuộc” ! ! !
      Nhân Dân + Công nông vinh danh trên cờ Đảng thành đói khổ lỡ thì !
      Chủ nghĩa Xả hôi tự thua trên đấu trường với Tư bản
      ”Bên Thắng cuộc” NAY … tự buông mình cho gió cuốn đi ! ! !

      TRIỆU LƯƠNG DÂN

      Reply
  • philip

    Ngày 30/4/1975, tôi chỉ 4 tuổi. Lúc đó ba mẹ tôi vui lắm, vì chế độ miền Nam thối nát đã sụp đổ. Tôi cũng vui lây với ba mẹ tôi. Bà ngoại tôi thì chỉ có 1 câu: Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm.
    Sau đó là đánh tư sản, là ba mẹ tôi đêm nào cũng gây gổ vì mẹ tôi muốn bán hết tài sản để đi nước ngoài (lúc đó có chiến dịch đi tự nguyện thì phải). Bà ngoại tôi kể về những gia đình bị xúc lên kinh tế mới, nhường gia sản, nhà cửa cho chính quyền cách mạng. Tôi thì cứ say mê với những bộ phim Liên Xô,(Mưới bảy khoảnh khắc mùa xuân, Trên từng cây số, Hoa Mộc Lan).
    Sau đó người bà con bên Miên (hồi đó ở đây kêu vẫy) sang Việt Nam nương nhờ, thế là đêm nào củng có màn kiểm tra hộ khẩu, vậy mà tụi tôi vẫn vô tư hát : Như có bác trong ngày vui đại thắng.
    Mới đó mà 40 năm rồi. Hối hận vì mình đã tin tưởng vào những điều giả dối, phi nhân là cảm giác của tôi bây giờ.

    Reply
  • Truong Quan Duc

    Mot bai viet rat hay va suc tich; bai viet da dien ta dung tam tu, suy nghi va quan diem cua toi.

    Cam on tac gia!

    Reply
  • tran minh

    Những câu chuyện đã qua giờ kể lại tụi nhỏ không tin . Nó cứ nghĩ mình kể chuyện cổ tích hay chuyện tiếu lâm . Điều đó một phần do hiệu quả của một bộ máy kiểm soát và tuyên truyền khổng lồ mà chúng ta đang còng lưng cày nuôi nó. Một phần do chính sự yếu đuối hèn nhát và ham muốn hưởng thụ trước mắt của người Việt . (Tôi xin lổi những người Việt đang ngày đêm trăn trở cho hiện tại và tương lai đất nước) .Bằng chứng là một số người liều chết vượt biên tìm ý nghĩa đích thực là tự do , nhưng lại chóng quên . Sau khi ổn định ,cày bừa có chút tiền lại vênh váo trở về vui chơi trên nổi đau đầy nhọc nhằn của đa số người dân trong nước với cái mác Việt Kiều yêu nước của chính quyền bố thí cho đám ” lưu manh ,đĩ điếm theo chân Mỹ Ngụy kiếm bơ thừa sừa cặn ” Còn một số trong nước thì bám theo chính quyền kiếm được một mớ rải rác trong quá trình tận diệt tài nguyên ,môi trường thì quay ra ca ngợi đổi mới và lên tiếng chê trách những người chống lại bất công xã hội là ngu đần không thức thời , phản động v..v… Có lẻ điều mà giờ đây người Việt thiếu nhất là lòng tự trọng . Chỉ cần có ăn có mặc , có hưởng thụ là được , bất chấp mọi người chung quanh , xã hội ,đất nước ra sao ? Tự hào thay được là người Việt Nam ..!

    Reply
    • TRIỆU LƯƠNG DÂN

      Black April’s Spring Rain

      My souvenirs don’t exist any more
      My thoughts don’t exist any more
      Hanoi is going and I’m seeing
      I’m seeing you off to the farthest land
      I am only a migratory bird
      I am seeking happiness while on the move
      I shall come back to say hello
      and perhaps leave again.
      Black April’s Spring Rain
      Black April’s Spring Rain
      Has started early today
      30th April 2015 : the 40th Anniversary
      Saigon is going and I’m seeing
      I’m seeing you off to Asia
      A lost Pearl of the Far East
      Black April’s Spring Rain
      Black April’s Spring Rain
      Will wash the wound in my soul
      You my Love and I
      We will stay together
      by the small window for a while
      And share a sadness :
      Black April’s Spring Rain
      Black April’s Spring Rain
      Is recalling to me so simply
      That 30th April comes back
      But it will be too late
      Untimeliness is the eternal drama
      You off to the alien lands
      You are the constant migrant
      Looking for good luck
      You came just to say that you went
      And you fly again like migratory bird
      My cold room will become alight
      with a new dream again
      And there is no way to bring you back.
      Black April’s Spring Rain
      Black April’s Spring Rain
      Saigon is going and I’m seeing
      I’m seeing you off to the farthest land
      Black April’s Spring Rain
      Black April’s Spring Rain
      Whispers it to me the souvenirs
      You will never come, come again
      Like Freedom and Liberty never come again
      Black April’s Spring Rain
      Black April’s Spring Rain
      Has started early today,
      Black April’s Spring Rain
      Black April’s Spring Rain
      Will clear my heartache curlie-wurlie
      We shall share our grieves with it
      By the water-blind pane
      Black April’s Spring Rain
      Oh how sad it is !
      Black April’s Spring Rain

      MILLIONS OF HONEST PEOPLE

      Reply
  • tritrung

    Buồn cho Việt Nam nơi cái ác đã lên ngôi…

    Reply
  • nguyen tuyen

    toi chan thanh xin duoc chia se qua khu cua ban va GD ban luc do…tuong tu nhu hoan canh cua ban o mien bac luc do cung xay ra muon van dau thuong mat mat bom roi …v…v…do la hau qua cua chien tranh ma chinh nguoi VN minh phai hung chiu…nhung mot dieu toi chac tat ca nguoi VN deu mong muon : Bac Nam da lien mot dai xum hop mot nha ban va toi da co the di khap noi nao minh muon tren dat nuoc VN. theo rieng toi ru bo qua khu cung la cach cua ban nghi…nhung ca nhan toi muon dua no vao trang su de tiep noi nhung trang su ngan nam cua dat nuoc…quen di qua khu…de cung chung long chung suc xay dung dat nuoc ngay cang tuoi dep hon…nhu ban toi va moi nguoi VN dang co…xin cam on ban ve bai viet…

    Reply
  • TIEUPHU

    Doanh nhân V.N

    ” Áo gấm đi đêm” thuở một thời
    Như người đi xiếc đứng chơi vơi
    Đêm nằm trăn trở đau chính sách
    Cấm chợ, ngăn sông, chắn mặt trời…

    Ơn trên cho chút lẹ hơn người
    Dũng lược, thạo thông nắm vận thời
    Nói thế lắm thằng ôm mặt máu
    Đi sai một nước rụng tơi bời…

    Bây chừ thưa chuyện được với đời
    Mà thôi, âu cũng ở theo thời
    Đồng tâm hiệp lực cùng đi tới
    Nâng chén tiêu dao để cạn lời…

    Reply
    • TRIỆU LƯƠNG DÂN

      Saigon ! I’ve Thought and Dreamt of You So Much

      https://www.youtube.com/watch?v=jj8Uj_lZMIA

      Nửa Hồn Thương Đau

      Saigon, I’ve thought of you so much
      So that you had lost your name !
      Is there still time left for me to return
      To kiss on those Saigonnian’s lips
      With the voice’s southern accent
      Which I remember forever so dear

      Saigon, I’ve dreamt of you so much
      My first Love in Saigon that Fire and bullets Summer 72
      My warm arms accustomed to embrace your hot body
      And since the Fall of Saigon those souvenirs
      Have been haunting me for 40 years and 4 decades
      I have been helpless and drowned in that sentimental river

      Saigon, I’ve thought of you so much
      There’s no more time for a refugee to live in exile
      I doubt for me for even myself to meet you again my beloved Saigon
      I only see you in my dream every night

      I could no more touch on those Saigonnian’s lips
      With the voice’s southern accent
      Which I remember forever so dear

      https://www.youtube.com/watch?v=-JBOvfitu9Y

      Xin Còn Gọi Tên Nhau-

      Tonight 30th April 2015 : the 40th Anniversary of the Fall of Saigon
      I’ve been dreaming of you so much
      I have walked in Freedom Downtown
      I have taken a promenade at Chuong Duong Harbour
      I have slept with your ghost present – a dead and lost city
      Since you have lost your name your soul
      You haven’t been the Pearl of the Far East any more
      You haven’t been the Paris in the Extreme-East any more
      Saigon you are really a ghost more ghost a thousand times
      That walks and will walk unhappily under the Blood Flag and Red chains !.. ..
      Without the Past + without the Present + without the Furure !.. ..

      I’ve thought and dreamed of you so much since you have been losing your soul
      Is there still time for me to caress your still living body ??
      There’s no more time for a refugee to live in exile
      I doubt for me for even myself to meet you again my beloved Saigon
      I only see you in my dream every night

      I could no more touch on those Saigonnian’s lips
      With the voice’s southern accent
      Which I remember forever so dear my beloved Saigon

      MILLIONS OF HONEST PEOPLE

      Reply
  • Thang

    “đã có hơn 700 loa phường khắp xứ lảm nhảm hàng ngày” ==> Tầm nhìn mới ở mức bề ngoài.

    Reply
  • Kent Tran

    Tôi thì nghe nội tôi nói là nếu ngày xưa không có bộ đội thì ba tôi làm sao nuôi sống được, họ nhường những phần ăn ít ỏi của mình cho ba tôi vì nội tôi không kiếm đủ đồ ăn nuối hết đàn con của mình. Nội tôi ở Nghệ An.
    Còn ngoại tôi thì khi nhắc tới Bác thì lại khóc, ngoại dặn phải biết ơn Bác vì nếu không có ngày giải phóng thì nhà này không biết có sống được không, ngày xưa của ngoại và gia đình rất nghèo khổ, bị bọn chính quyền cũ bóc lột, chà đạp. Ngày đó ngoại thèm được như gia đình em chồng ngoại – một sỹ quan VNCH, tiền bạc rủng rỉnh, áo quần là lượt, vàng đeo đầy tay. Ngoại nói thời đó ngoài sỹ quan thì chỉ có 1 số ít người là có của ăn của để, còn lại dân đói kém cực kỳ. Ngoại tôi ở Khánh Hòa.
    Mẹ và cậu tôi. Tuy không quá lớn tuổi nhưng cũng đã sống vài năm dưới thời chế độ cũ. Thực tế thì, mẹ tôi ngồi cả ngày chỉ để xem lễ tang đại tướng Võ Nguyên Giáp và khóc như người thân của mình. Cậu tôi thì thờ cả Bác và đại tướng.
    Tôi có một người bạn. Ngoại nó đã sống tại sài gòn này gần 90 năm. Và ngoại nó thờ hình Bác. Theo như nó nói thì ngoại nó chẳng là bộ đội, nhà chẳng có ai trước giờ là bộ đội, chỉ buôn bán bình thường.
    Tôi không nghe ai cả, chỉ nghe và thấy những gì xảy ra xung quanh mình. Tôi nghĩ chế độ không xấu, xấu là bản chất của con người. Con người là trung tâm chứ đừng đổ cho bất kỳ cái gì khác.

    Reply
    • DLV

      cuộc chiến ý thức hệ/ VN là tiền đồn/ gây chiến để T.Quốc an dân, đẩy chiến tranh ra khỏi TQ
      Quốc dân Đảng có đảo Đài Loan để đó ,Nam Bắc Triều Tiên cũng để đó, chỉ có VN mới dính chiến tranh ý thức hệ, nồi da xáo thịt, do phe Cộng chủ chiến ,cố ý gây ra…và cuối cùng thì ai lời ai lỗ?

      Reply
    • Thang

      Dư luận viên đổi chiến thuật rồi sao?

      Reply
  • Phong

    Bài viết làm người đọc phải cay khóe mắt. Mình muốn like & share lên facebook cho những đứa bạn nhưng ngoặc nổi đang sống ở dưới miệng hổ.
    Mình thương cho cả lính VNCH (bị tước mất cuộc sống bình yên) và cả lính miền Bắc (bị lừa đi chiến đấu vì lời lẽ ngon ngọt và thêu dệt một lý tưởng siêu thực).

    Reply
  • luctoi

    Tôi nghĩ với bối cảnh lịch sử đã đặt Việt Nam mình là con tốt cho 2 phe mỹ -xô .Nhưng đó đã là lịch sử còn hiện tại, thực tế đã chứng minh lựa chọn của chúng ta là sai lầm Nếu thực lòng yêu nước không phải tư lợi bản thân thì rất mong các nhà lãnh đạo của VN nhìn nhận lại , thực dụng hơn , thức thời hơn để cứu lấy dân tộc . Nhân Dân ta cũng phải sống có trách nhiệm hơn với đất nước .Nhìn hình ảnh dũng cảm đấu tranh của các bạn HS-SV và dân HôngkÔNG mà tôi tự hỏi chúng ta , chúng ta có đủ lý trí, lòng quyết tâm để thức tỉnh , để giait thoat dân tộc mình ….

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Hồ Thành bây giờ còn đâu Hồn xưa cũ Hòn ngọc Viễn đông của mình

    Hồ Thành phố nay giả tạo phồn vinh
    Giờ phố bần hàn ngay cả đến Thanh bình !
    Nay hàng triệu Hồn Dân Sài Gòn xưa câu thúc
    Hồn đoan chính cũ giờ chết dở sống dở dáng hình
    Vòm trời xanh xưa nay chỉ một mầu xám ngắt
    Buồn tẻ lạnh băng Bến Chương Dương lúc Bình minh
    Đức Thánh Trần vẫn chỉ Gươm Thiêng phương Bắc
    Nối giáo cho kẻ thù truyền kiếp tượng tên Hồ lưu linh
    Sài Gòn thành phố thân yêu như St Peterburg
    Sẽ lấy lại Tên xưa Hòn ngọc Viễn đông của mình
    Hồn ta vẫn mãi vấn vương về Sài Gòn Phố cũ
    Bàn chân em nho nhỏ gót nhẹ bước âm thầm
    Vẫn đi về dạo trên đường phố Tình Đầu muộn
    Mái tóc huyền óng ả đong đưa giữa U-Minh

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Reply
  • Đan - Phượng PN

    Khoảng 1978 , tôi nói chuyện với một anh bạn độc thân , vẫn còn được dạy ở Trường Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho . Anh nói , anh không sợ VC cải tạo văn hoá tư tưởng , anh chỉ sợ cải tạo kinh tế. Anh nói một anh bạn dạy học có vợ có con nói , anh ta không quan tâm vợ anh ta có yêu anh ta hay không , anh chỉ quan tâm là mỗi tháng có đủ tiền cho vợ con hay không .
    Bẵng đi một thời gian tôi không gặp anh bạn . Sau đó tôi đến thăm anh , thì anh đã có vợ con , đã vượt biên , đã bị bắt , đã bị đi lao động đào kinh tại Thạnh Phú. Anh yếu quá , bị kiết lị , té xuống . Bạn tù lao động cõng anh về , nhưng cai tù không cho cõng . Và sau đó anh chết . Nhà anh Công Giáo , xin đem về cải táng . Nhưng họ không cho . Họ nói chờ ba năm . Nhưng rồi sau đó họ vẫn không cho . Người Việt dưới thời CS mất lương tri và lương thiện .
    Thỉnh thoảng tôi có chiêm bao về xóm cũ , đi lại trong bóng tối hắt hiu của xóm Nguyễn Kim , có lẽ một phần do câu chuyện này.

    Reply
  • Đan - Phượng PN

    Trong xóm tôi , có bà Liên Công Giáo , hơn tôi khoảng 10 tuổi . Ông chồng là biệt kích , nhảy dù ra Bắc vào thời ông Diệm . Sau 1975 , bà ra Bắc , chi tiền đón được ông chồng tù lao động ở thượng du Bắc Việt về lại miền Nam , và lo cho ông vượt biên , nhưng ông bị mất tích khi vượt biên . Chuyện vượt biên bị mất tích là chuyện thông thường , và tuy tôi chưa gặp ông , nhưng câu chuyện ông mất tích , khiến tôi ngưng tính chuyện vượt biên trong hai năm .
    Bà có một đứa con trai , phải đi nghĩa vụ quân sự sang Miên . Sau được về Sài Gòn . Anh con bà nói có hứa hẹn với một cô gái Miên là sẽ quay trở lại với cô ấy trước ngày tháng năm … Tới gần ngày , anh con trai buồn bã , vì bà mẹ bảo đừng trở lại Miên … Và sau đó … anh ta nằm võng ở nhà … và qua đời . Các bà Công Giáo xóm tôi vẫn kể chuyện này … nhưng tôi không hỏi thêm chi tiết …

    *
    Nhà bà ở ngã ba đường . Phường cho mở cái chợ giời Lý Nam Đế bán phụ tùng xe đạp. Thế là bà cũng mở bán phụ tùng xe đạp ở cửa nhà . Thế rồi họ cải tạo tư sản thương nghiệp. Và người Hoa vượt biên bán chính thức . Phường lấy nhà một người Hoa xế cửa nhà bà , do người này vượt biên . Và họ lấy nhà bà , vì ở ngã ba , và ra lệnh bà dọn sang nhà người Hoa bị bỏ trống . Bà bằng lòng dọn đi , nhưng xin Phường cho hốt đi mớ sắt vụn nằm thành đống lớn giữa căn nhà người Hoa , nhưng Phường không chịu hốt — bảo phải để đống sắt vụn ở đó . Phường mời bà lên trao đổi và nhốt bà vào cầu tiêu . Phường bảo bà : Chị ở lại nhà chị là bất hợp pháp. Chị phải dọn sang nhà kia . Bà trả lời Em dọn sang nhà kia cũng là bất hợp pháp . Em ở lại nhà em cũng là bất hợp pháp , nhưng em ở lại nhà em vì nó là nhà của em …

    *
    Chuyện CS , thì một ông hàng xóm người Việt gốc Hoa koảng 1980 nói với tôi — nhà ông sản xuất phụ tùng xe đạp — CS nó bảo mình làm 10 điều , thi mình chỉ làm 1 điều thôi … mình mà làm theo nó 10 điều là chết mẹ mình rồi …

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Vùng trời Sài Gòn – không phận Tân Sơn Nhất vào Giây phút cuối cùng

    Hàng trăm phi cơ giã từ biệt phi trường
    Chim đàn vỡ tổ bay quỹ đạo đau thương
    Không đoàn theo đường bay Biển Đông di tản
    Hỏa châu sáng bừng vùng trời đen thê lương
    Những giây phút cuối cùng…phi đạo Tân Sơn Nhất
    Phi tuần Thần Phong vừa gãy cánh không trình
    Bay về đâu nơi tận cùng Miền Nam yêu dấu ?
    Tất cả đã hết đang mất đang kết thúc vô tình !
    Biết bao giờ Đàn Chim Việt quay về Chốn cũ ?
    Bay không biết đi đâu về đâu lúc Bình minh !
    Gia đình bè bạn còn vướng lại trong cơn ly loạn
    Hàng triệu tâm trạng hoang mang dạt Biển Thái Bình
    Cuộc di tản vĩ đại của Dân tộc Việt Thời Cận đại
    Bao Đại bàng xếp cánh lưu lạc lưu vong lưu sinh
    Xin nhường Vùng trời cho Thế hệ Trẻ vệ quốc
    Phi công thời chiến trời xanh mây khói chiến chinh
    Bao chuyến bay đêm trong vùng trời lửa đạn
    Vận Nước vừa đổi thay Nửa Dân tộc lìa Quê mình
    Biển Đông ngàn sóng sau lấn chìm ngàn sóng trước
    Ôi Quê Mẹ điêu linh sau Biển cả Thái Bình .. ..

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Reply
  • Sinh viên

    (Chỉ là những mảnh đời rất DÂN, đúng phong cách Sài gòn.)
    Ngày tôi sinh ra đời, ba tôi không có ở nhà vì đã bị CS Bắc Việt tràn ngập chi khu trước đó một tuần. Ai đã làm vợ, làm mẹ thì sẽ hiểu cảnh khốn cùng của gia đình tôi lúc đó, nhưng chỉ có tôi không hiểu từ lúc sinh ra cho tới khi trưởng thành. Mẹ tôi kể về cuộc chạy loạn từ miền Trung về tới Sài Gòn. Ðã thấy qua bao nhiêu cảnh chết chóc, xác người và loạn lạc của dân. Những chi tiết này khi internet mở rộng thì tôi mới hình tượng được cảnh ghê rợn kinh hoàng lúc đó. 

    Phước ông bà để lại, chúng tôi đã bình an về tới Sài Gòn mà không bị chết hay thất lạc ai! Ngày 28 tháng 4 1975, ông ngoại tôi ra bến Bạch Ðằng và nuối tiếc nhìn những đoàn người di tản bằng tàu, nhưng chúng tôi không đi. Vì thương con, ông ngoại tôi ở lại với con cháu vì vẫn còn hy vọng một ngày ba tôi trở về.

    Sau 30 tháng 4 1975, gia đình chúng tôi lại bị một cú sét đánh, ông ngoại tôi đi trình diện theo lời kêu gọi tráo trở của CSVN: ông tôi không trở về vì là một sĩ quan cảnh sát trong ban quân nhạc (chẳng có nợ máu chúng nó). Chúng tôi còn lại là đàn bà và trẻ thơ, không biết làm gì, đi về đâu!!? Đó là những lời mẹ tôi đôi khi nhắc lại. Chúng tôi tá túc nhà này vài ngày, chạy qua nhà khác vài lúc, và những thứ bán được thì cũng đã bán. Cuối cùng thì phải chạy lên vùng kinh tế mới và cũng là bắt đầu một cuộc sống mới 1976.

    Vào đầu năm 1976, nhà tôi có tin vui là ba tôi đã không chết, nhưng đã bị thương và là tù binh trong những ngày đầu chiến dịch mùa xuân của CSVN. Ba tôi đang ở nơi rừng thiêng nước độc tận ngoài cực bắc của VN, Sơn La. Dù gì nó cũng là một điều khích lệ để mẹ tôi còn tồn tại, chạy đông chạy tây, để nuôi một bầy con nhỏ, đứa lớn 7 tuổi đứa nhỏ còn nằm nôị. Chúng tôi “vô tư” lớn lên với những nhọc nhằn của mẹ. Phải cảm ơn những người cưỡng chiếm để chúng tôi nếm được mùi cùng khổ, và lam lũ của những nông dân. 

    Chúng tôi tập làm nông dân từ hai bàn tay trắng. Nhờ những người nông dân chất phác, họ cảm thấy thương hại , lẫn thương cảm cho cả nhà chúng tôi, cho nên đã không ngại người ngoài chỉ dạy cho chúng tôi làm từ cái cuốc, con dao. Vâng, không phải nói làm là làm được. Mẹ tôi đã vượt qua nhờ sự giúp đỡ của những nông gia chân thật, và có cả những nông gia cách mạng. Dù vậy, lý lịch chúng tôi cả xóm đều biết : Vợ con của “Ngụy” đang đi tù cải tạo.

    Tôi con của “Ngụy” đó là lần đầu tôi biết viết rạch ròi khi điền vào tờ giấy khai lý lịch. Tôi cũng chẳng biết ngụy là gì. Chỉ biết là con của ngụy, và oái ăm là ngụy làm sao mà oai quá trong bộ quân phục qua bức hình mẹ tôi còn giữ kỹ của ba tôi. Ðó là những từ tôi đã viết xuống khi làm bài văn tả về người ba của tôi. Thỉnh thoảng mẹ vẫn rủ tôi ngủ bằng bài hát Hòn Vọng Phu, chắc có lẽ là lúc mẹ tôi nhớ ba nhất. Cứ như thế chúng tôi sống và lớn lên ở tuổi con nít dại khờ không biết thứ gì ngoài ăn chơi và học hành. Chúng tôi chỉ biết tới trường làm cháu ngoan bá hù (lúc đó chẳng dám gọi khác hơn). Chúng tôi không biết thứ gì về quá khứ của chế độ “Cũ “, vì chả ai dám nhắc, hay nói đến ngoại trừ phim ảnh CSVN cho làm và chiếu mang hình tượng du kích đánh Mỹ Ngụy, tuyệt nhiên không có CSBV.

    Khi tôi lên 8, ba tôi được chuyển vào PleiKu K3. Thế là chúng tôi có cơ hội được đi thăm ba. Chúng tôi mang cho ba chẳng có thứ gì quí giá, ngoài những nông sản chế biến như là gạo rang, đậu rang, đường, và thịt ruốc (thịt heo sấy khô) tổng cộng không quá khoảng 10 kg. Lần đầu được gặp ba, tôi không biết nói gì. Chỉ ngồi trong lòng của ba và nghe ba mẹ nói chuyện trong 30 phút hay một giờ. Những điều tôi nhớ là dáng ba cao và gầy, đầu đội cái mũ may bằng vải bao bố, và nó cũng là món quà đầu tiên ba tôi cho tôi. Thế là xong một ngày thăm và một lần trong một năm. Chúng tôi lại trở về sinh hoạt hàng ngày, và tôi lại làm cháu ngoan bác hù. Lên trường phải gạo bài cho kỹ, cuối năm thì mới được học sinh tiên tiến. Nhìn qua nhìn lại, đa số học sinh giỏi đều là con ngụy cả (phản động thật).

    ….. Ðó là lý do tôi có thể nhớ cho tới bây giờ, vì nhiều đứa học chung lớp vẩn trêu ghẹo nhau: mày là ngụy hay là ba mày có tên giống phản động mới v.v… Trẻ con không có ác ý, nhưng nó vẩn là cái gì đó làm cho người ta in vào tâm khảm rồi một lúc nào đó, nó lại bật ra trong tiềm thức. 

    Năm chìm bảy nổi cái ngày tôi lên 10, đang ngồi trong lớp, anh tôi chạy vào, xin phép cho tôi về nhà vì có chuyện gấp. Khi chúng tôi chạy về đến nhà thì cả nhà đang lao xao rôm rả, người cao lớn hiện ra trong mắt tôi, ba của tôi. Từ lúc đi thăm ba lần đầu cũng là lần cuối cho tới lúc này tôi mới lại nhìn thấy ba tôi. Tình cha con, tôi chẳng thấy xa lạ chút nào, và đã nhảy tới ôm lấy ba và ông đã nhấc bổng tôi lên quay một vòng. Tôi đã có ba thật sự. Ba tôi đã được tha tù… “cải tạo”!

    Từ lúc có ba, tôi vui hẳn lên. Nói năng liên “mồm” và bám theo ba không muốn xa. Có điều ba tôi chỉ nói cười vài ngày và sau đó, chỉ im lặng, suy tư ít nói hơn. Chúng tôi trở lại cuộc sống bình thường, và giờ đây mẹ tôi đỡ vất vả hơn. Ba tôi trở thành người trụ cột gia đình. Ông “tiếp thu” mảnh ruộng và nương rẫỵ Ông tỏ ra e dè với hàng xóm, ít bắt chuyện và cũng trả lời qua loa. Ông rất hiếm đi qua nhà người khác và trả lời bâng quơ khi ai đó hỏi ông về những ngày trong tù. Mỗi tháng, ông phải trình diện xã với tờ viết tự kiểm. Bản thân tôi chẳng biết ông viết gì trong đó, nhưng một năm cũng đã trôi qua, ba tôi cũng chẳng buồn xin “trả quyền công dân”. Ông dùng giấy ra trại (ra tù) làm giấy thông hành nếu có dịp đi đây đi đó.

    Sau một năm quản chế, ba tôi đoạn tuyệt với xã hội chủ nghĩa bằng cách vào trong rẫy dựng một căn chòi và ở luôn trong đó. Chúng tôi còn đi học, có đứa lớn, có đứa nhỏ, nhưng vẫn vào phụ ba tôi làm ruộng, làm rẫy khi có thì giờ rảnh. Mùa hè, coi như chúng tôi ở miết trong rừng và có những ngày tháng vui buồn với nắng mưa. Ba tôi kèm cho chúng tôi về toán và chút tiếng Anh. Ngoài ra, thì không đá động tới những thứ khác. Ðôi lúc, ông chỉ cau mày khi tôi gạo bài, và thỉnh thoảng lẩm bẩm “tụi mày bị nhồi sọ rồi”. Tôi thật tình lúc đó đâu có biết từ ngữ “nhồi sọ” là cái gì. Chỉ chưng hững nhìn khi Ba tôi quay lưng bỏ đi.

    Thế rồi, cái gì đến nó cũng đến, người bạn tù tốt của ba tôi ở Sài Gòn viết thơ cho biết là có chương trình HO dành cho cựu tù chính trị (tù cải tạo). Ba tôi chỉ bán tín bán nghi, nhưng rốt cuộc thì cũng thử làm giấy tờ đi theo diện HO. Chúng tôi thật bất ngờ khi nhận được giấy mời đi sơ vấn không lâu sau đó (khoảng 6 tháng). Rồi thì ngày phải bỏ hết mọi thứ vất vả gầy dựng lại đến. Nhà thì hiến cho nhà thờ, đất thì cho không người ta. Ngoài nhà và đất, chúng tôi không có gì, và với hai bàn tay trắng, một lần nữa ra đi tìm cuộc sống mới.

    Tôi vẫn còn nhỏ, tí ti tiếng Anh, và vẫn “vô tư” với cuộc sống mới, khi ba mẹ, anh phải làm lụng kiếm sống qua ngày. Tôi chẳng vô tư được bao lâu, khi phải đối đầu với môn lịch sử nước Mỹ. Những trang sử, đọc có khúc hiểu, có khúc không hiểu, và nó đã thôi thúc tôi tìm hiểu thêm từ thư viện. Mỗi tháng, mỗi năm tiếp theo, tôi không ngừng nghĩ tiếp thu những kiến thức, bằng chứng lịch sử chiến tranh VN qua tài liệu, phim ảnh, và sách vở. Từ đây, tôi hiểu thế nào là VC, thế nào là NVA và chính phủ VNCH , quân đội VNCH.

    Những vụ thảm sát do lính Mỹ gây ra đều có trong sách sử của nhà trường hay thư viện ở Mỹ. Những vụ thảm sát do VC gây ra trong năm 1968 cho toàn dân miền Nam VN, và đặc biệt là Huế . Rồi thì tháng 4/1975 đã xảy ra, và vì sao nó như thế .Từ đó, trong tôi mới có cái khái niệm về CSVN như thế nào. Tôi đã hết “vô tư” và đã biết sự thật những gì đã xảy ra ở VN. Tôi đã hiểu được cái giá gia đình tôi hứng chịu. Những cay đắng mẹ tôi đã trải qua khó khăn như thế nào. Tuy nhiên, ba mẹ tôi không dạy tôi căm thù bất cứ ai.

    Năm 1999 là điểm mốc tôi bắt đầu xông pha anh hùng bàn phím khi vụ án Trần Chuồng (Trường) gây náo loạn ở Orange County, California. Ðơn giản là chúng tôi, một nhóm trẻ cảm thấy CSVN cho người đi quậy phá tuyên truyền trên những trang điện tử lúc bấy giờ như Vietfun, Vietmedia, Vietland v.v… Vô tình chúng đã làm những gì ẩn chứa trong chúng tôi bật ra, và cuộc chiến trên internet xảy ra ngày đêm. Chúng tôi miệt mài như thế cho tới khi Mỹ bỏ cấm vận và bình thường hóa quan hệ với VN. Ðiều này chúng tôi cảm thấy vô vị và cái gì xảy ra cho tương lai VN còn quá mịt mù. Chúng tôi đường ai nấy đi và hòa mình vào trong cuộc sống với người dân bản địa. 

    Tôi, một thế hệ mất gốc, nhưng chúng tôi vẫn còn rễ của một niềm tự hào VNCH.

    TÔI – MỘT THẾ HỆ MẤT GỐC !? - Nguyễn Việt - trích trong tuyển tập “+sản&tôi”

    Reply
  • người hà tĩnh

    Là người Việt hãy mãi là người Việt
    Đừng theo Tây, theo Mỹ hoặc theo Tàu
    Đừng vì sung vì sướng mà lụy đau
    miền Nam Bắc hãy hòa cùng như một.
    Đừng so bì mà để mình thui chột

    ..

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top