“Updated” Quỹ học bổng “Lửa Việt” cho sinh viên Việt Nam Reviewed by Momizat on . (Xem Thông Báo Đầu Tiên Về Quỹ Học Bổng ở Phần Dưới) CHI TIẾT VỀ CHƯƠNG TRÌNH HỌC BỔNG LỬA VIỆT / MBA DÀNH CHO SV GỐC VIỆT NAM Bristol University (USA) và Quỹ Đ (Xem Thông Báo Đầu Tiên Về Quỹ Học Bổng ở Phần Dưới) CHI TIẾT VỀ CHƯƠNG TRÌNH HỌC BỔNG LỬA VIỆT / MBA DÀNH CHO SV GỐC VIỆT NAM Bristol University (USA) và Quỹ Đ Rating:
>>Trang chủ » Ký Sự Tháng Ngày » Hoạt động khác » “Updated” Quỹ học bổng “Lửa Việt” cho sinh viên Việt Nam

“Updated” Quỹ học bổng “Lửa Việt” cho sinh viên Việt Nam

(Xem Thông Báo Đầu Tiên Về Quỹ Học Bổng ở Phần Dưới)

CHI TIẾT VỀ CHƯƠNG TRÌNH HỌC BỔNG LỬA VIỆT / MBA

DÀNH CHO SV GỐC VIỆT NAM

Bristol University (USA) và Quỹ Đầu Tư Viasa (Hong Kong) 

 

Tuyển chọn 40 SV theo học Chương trình MBA ,

 Với học bổng toàn phần hay bán phần .

(Chương trình chỉ nhận đơn đến hết ngày 31 August 2013)

A.  ĐIỀU KIỆN ỨNG VIÊN:

  1. Gốc người VN, sinh quán tại VN hay có cha hay mẹ là người Việt (sinh tại VN hay sống tại nước ngoài)
  2. Tốt nghiệp đại học (bất cứ ngành gì)
  3. Trình độ tiếng Anh tương đương TOEFL 500 (Ibt 69-70), hay IELTS 5.5. Nếu tốt nghiệp đại học hay trung học từ trường dạy 100% tiếng Anh thì được miển đòi hỏi nầy. Nếu trình độ tiếng Anh không đạt yêu cầu, sẽ qua phỏng vấn, có thể được ghi danh học, và nộp chứng chỉ tiếng Anh sau.
  4. Làm bài essay bằng tiếng Anh 500 chử, nói về gia cảnh, kinh nghiệm làm việc nếu có, lý do muốn học MBA, và mục tiêu gần cũng như xa khi tốt nghiệp.
  5. Không giới hạn gì về tuổi tác, kinh nghiệm hay gia cảnh.

 

B. HỌC BỔNG ĐƯỢC CHỌN RA SAO, QUYỀN LỢI NHƯ THẾ NÀO?

Học phí toàn bộ chương trình MBA tại đại học Bristol  là 18,000 USD , SV phải hoàn tất 12 môn học hay 36 tín chỉ:

  1. 40 sinh viên sẽ được tuyển chọn trong các ứng viên để nhận học bổng từ 5,000 đến 15,000 USD, số học phí còn lại SV phải tự trả.
  2. Sau khi hoàn tất 8 môn học,SV sẽ được tuyển chọn cấp tiếp 2 loại học bổng: (a) học bổng để trả toàn bộ học phí còn lại, (b) học bổng sang Mỹ khoảng 3 tháng thực tập và học tiếp 4 môn cuối và tốt nghiệp (trị giá 7000 USD).
  3. Ban Tuyển khảo gồm có: GSTS Robert Dalton, cựu Chủ tịch Board of Trustees, Bristol University, GSTS Linda Martinez, Phó Hiệu trưởng, Giám đốc Học vụ, và TS Alan Phan, cựu Chủ Tich Quỹ  Đầu tư Viasa.
  4. Ban Tuyển Khảo sẽ họp 3 lần để tuyển chọn: ngày 26 June 2013, ngày 31 July 2013 và ngày 3 September 2013. Bảo đảm sẽ chọn đủ 40 số học bổng, Ứng viên được chọn hay không sẽ được thông báo bằng email, hay phone , bằng danh sách trên facebook và Góc Nhìn Alan. Một buổi orientation cho SV truoc khi học sẽ được tổ chức.

 

C. HỒ SƠ NỘP NHƯ THẾ NÀO? THŨ TỤC RA SAO?

 

  1. Ứng viên nên download application từ www.bristoluniversity.edu ., nộp cùng với bài essay, và CV của ứng viên nêu rõ kinh nghiệm làm việc, và quá trình học vấn. Những SV nộp trước sớm có đảm bảo hơn vì số lượng học bổng sẽ ngưng ở số 40.
  2. Các documents khác nên nộp sau: Bản điểm tốt nghiệp đại học (bản chính hay công chứng và dich ra tieng Anh), các chứng từ trình độ Anh ngữ; và khai sinh hay sinh quán VN của SV hay gia đình..
  3. Hồ sơ đầu tiên nộp electronic, scan qua một trong các địa chi email : internationalVN@bristoluniversity.edu, hay U.bristol@yahoo.com hoặc joanoanh@gmail.com. Các bạn trong nươc có thể gọi Ms.Oanh, 0908593539. Trong bất cứ trường hợp nào, cũng có thể liên hệ trực tiếp với GSTS Linda Martinez, Vice President and Chief Academic Officer, her email is:  lmartizez@bristoluniversity.edu

 

D. BRISTOL UNIVERSITY

 

  • SV tại Hoa Kỳ hay sinh sống bất cứ nơi nào trên thế giới có thể học chương trinh Bristol University bằng 1 trong ba cách học: (a) online 100%, (b) đến lớp học 2 buổi mỗi tuần, hay (c) Hybrid là hổn hợp tại lớp và online. Đây là cách học thông dụng hiện nay tại các đại học danh tiếng. Vào cuối năm, Chuong trình giảng dạy sẽ được trực tiếp phát hình trên hệ thống Global TV, SV trên toan thế giới cho thể học bất cứ lúc nào.
  • Dù học tại campus BU ở thành phố Anaheim, California, Hoa Ky  hay học tại bất cứ nơi nào trên thế giới cũng sẽ học cùng chương trình, cùng giáo sư, và cùng text book, có nghĩa là cùng chất lượng vì BU là trường có đầy đủ kiểm định.

New Campus Bristol University đối diện với Trung Tâm Thể thao lớn nhất Angel Stadium, và gần các bãi biển đạp của California.

 

 

 

Bristol University có đầy đủ đặc tính và ưu điểm của một đại học có chất lượng qua các công nhận sau đây:

1. BU được kiểm định bời cơ quan kiểm định đầu tiên ở Hoa Kỳ, co từ hơn 100 nam nay (1912) và làcơ quan kiểm định có nhiều trường hội viên nhất 1000 trường.

 2. BU được Bộ Giáo Dục Liên bang Hoa kỳ cấp qui chế Title IV, có nghĩa là SV BU được xin trợ cấp tài chính (grants) hay financiao aid như student loan, như SV các trường công lập. Mặc dù qui chế nầy chỉ áp dụng cho SV quốc tịch Hoa kỳ hay thường trú nhân, nhưng điểu nầy đã chứng tỏ BU được đanh giá và chịu sự gai1m sát rất kỷ của Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ. BU còn được Bộ cựu chien binh va quốc phòng chấp nhận trong danh sách các trường cho các cựu quân nhân Mỹ hay quân nhân đang tại ngủ cùng gia đình họ ghi danh học và được trợ cấp tài chính.

3. BU còn được Bộ Nội AN Hoa Kỳ  cho phép cấp form I-20 cho SV quốc tế vào Hoa kỳ du học theo dien F-1 (SV) , f-2 (vợ chồng con cái SV)  và M (học nghề) visa.

4. BU đang phát triển chuong trình liên kết quốc tế với các trường đại học tại các nước ngoài Mỹ. Những GS lảnh đạo BU hiện nay là những giáo sư kì cựu của các đại học danh tiếng Mỹ , từng giảng dạy hàng chục năm trên quốc tế: Trung quốc, Việt Nam, Âu Châu… Giáo sư BU củng là GS các trường hàng đầu Hoa Kỳ từ các  đại học lớn đến giảng dạy. GS TS Paul McGurr, là Một trong các vị giáo sư nầy bắt đầu tháng 7 về lam President cua Bristol University. Prof.McGurr ngoài bằng Ph.D về economics còn la CPA, và Auditor. trươc khi lam GS đại học, GS McGurr là CFO cua nhiếu cong ty quốc tế trong 20 năm ở Mỹ và Hòa Lan. GS Murr hiện la Dean cua dai hoc Thuy Diền để giúp đại học nầy được kiểm định. Trươc đó GS McGurr là Dean cua Lewis-Clark State University ở Colarado.

 

Prof. Paul McGurr, Ph.D will be the University President starting July the first 2013 to replace Prof.Dwight Layton, who is now COO and Chief of online programs

 

Prof. Linda Martinez, Ph.D., Professional Studies Director at California State University for 8 years is currently V.P and Provost of Bristol University states:Bristol University brings to learners selected professors and lecturers who are among the brightest, with rich experiences in both academia and in the business world, in particular, the rich experiences from international business, this serves to make BU “an American School with a Global Perspective.

 

Prof. Harry Bury, Ph.D, Emeritus Senior  Professor of Management of Baldwin Wallace Business College, Ohio, Ex-consultant to Forbes top 500, including Northwest Airline and Federal Reserve Bank: “I have been teaching in many different renowned schools around the world, but I am excited to be a faculty member at Bristol University which takes me back  to old time teaching where the class is small allowing for personal contact.” Prof. Harry Bury is now selected as Chairman of Board of Trustees of Bristol University to replace Prof. Robert Dalton

 

.Thư chúc mừng  SV Bristol University  tốt nghiệp cua Tổng Thống  Hoa Kỳ Obama

 

 

 

THÔNG BÁO ĐẦU TIÊN (ngày 14 May 2013)

Quỹ Đầu Tư Viasa (Hong Kong) và Đại Học Bristol (California) vừa thiết lập một quỹ học bổng tên Lửa Việt (Viet Flame) trị giá USD 500,000 trong tài khóa 2013 dành cho sinh viên Việt Nam khắp thế giới muốn theo đuổi hậu đại học dưới chương trình MBA tại ĐH Bristol ở California. Sinh viên có thể theo học tại cơ sở ở California hay học online tại bất cứ nơi nào trên thế giới.

Các điều kiện chính yếu gồm có:

  1. Có quốc tịch Việt Nam hoặc quốc tịch khác nhưng sinh đẻ tại Việt Nam hay cha mẹ gốc gác từ Việt Nam;
  2. Đủ tiêu chuẩn để được ĐH Bristol nhận làm ứng viên MBA (hai tiêu chuẩn cơ bản là phải tốt nghiệp đại học, và trình độ Anh ngữ )
  3. Viết 1 đề luận ít nhất là 500 chữ bằng Anh ngữ nói rõ lý do muốn theo đuổi tốt nghiệp MBA.

Năm 2013, Quỹ  Lửa Việt sẽ có 40 suất học bổng toàn phần và bán phần trị giá từ $5,000 đến $25,000 mỗi suất theo sự lựa chọn của ban Tuyển Khảo.

Thành phần ban Tuyển Khảo gồm có:

-          Giáo Sư TS Robert Dalton, Chairman of Board of Trustees, ĐH Bristol

-          Giáo Sư TS Linda Martinez, Phó Hiệu Trưởng kiêm Giám Đốc Học vụ, ĐH Bristol

-          Tiến Sĩ Alan Phan, đại diện Quỹ Viasa

Thời hạn nộp đơn xin học bổng: trước ngày 31/8/2013

Gởi Về:           Email: U.Bristol@yahoo.com;  hay internationalVN@bristoluniversity.edu

                        Electronic: vào wwww.bristoluniversity.edu, click application và scan lá thư ngắn về việc SV VN xin học bổng

                        Qua bưu điện: Bristol University, 2390 E Orangewood Ave (Suite 485), Anaheim, CA, 92806 USA, Attention: Scholarship For Vietnamese Students

                        Hỏi thông tin: liên lạc Mrs Joan Oanh DT Việt 0908 593 539 hay email: joanoanh@gmail.com ; hoặc điện thoại qua Mỹ số 1- 714- 542 8086

Về Quỹ Đầu Tư Viasa: Được thành lập và góp vốn tại Hong Kong vào năm 2002 bởi 3 gia đình, quỹ chuyên đầu tư về các dự án IT tại Trung Quốc. Quỹ nhỏ của tư nhân, không nhận cổ đông ngoài, hiện quản lý tài sản khoảng 90 triệu USD, với mức độ hoàn trái trung bình 11.6% mỗi năm. Web site: (www.viasafund.com)

Về Đại Học Bristol: Được thành lập từ năm 1991 dưới tên Kensington College, và đổi thành trường Đại Học Bristol từ năm 2011. ĐH Bristol là một đại học hoàn chỉnh , đầy đủ các tiêu chuẩn chất lượng của một đại học chính thống Mỹ:

a. Kiểm định bởi ACICS, là cơ quan kiểm định lớn nhất Hoa Kỳ (gồm 1000 trường thành viên) và là cơ quan kiểm định đầu tiên cũa Mỹ (thành lập từ 1912). ACICS là thành viên của CHEA, Hội đồng kiểm định toàn quốc bao gồm các đại học danh tiếng như Harvard, Yale…

b. Được Bộ Giáo dục liên bang Hoa Kỳ cấp qui chế Title IV như các trường công lập… Sinh viên được trợ cấp tài chính theo chương trình Pell Grants hay Student Loan (Student Loan & Aid program by US Department of Education and Veteran Admiistration), Hàng năm chính phủ Mỹ giành ngân sách 150 tỉ USD để giúp 15 triệu sinh viên.

c. Được Bộ Nội An Hoa Kỳ (Home Land Security Department) cấp qui chế cho phép BU được cấp form I-20 cho sinh viên quốc tế xin via F-1, F-2 hay M vào Mỹ học. Xem thêm Web site: www.bristoluniversity.edu)

d. Đại học BU đang mở rộng chương trình liên kết với các nước, theo đó các sinh viên các nước có thể chuyển tín chỉ và tiếp tục theo học vói BU. Sinh viên của BU cũng được chuyển tín chỉ để theo học các trường quốc tế khác.

Các chi tiết khác về thông báo này xin liên hệ về các địa chỉ trên hay gocnhinalan@gmail.com.

  

Bình luận (163)

  • le linh

    Một hành động nhân văn của ông già Alan!
    Thank God

    Reply
  • Phong Nguyen

    Cảm ơn bác Alan. Đúng là suy tư, chờ đợi và nhịn đói rồi cũng sẽ gặp.

    Reply
  • Thường dân

    Đến một ngày các doanh nhân thành đạt có gốc gác liên quan đến VN, tốt nghiệp khoá MBA ở Đại Học Bristol sẽ đóng góp cho Quỹ học bổng này. Chú Alan thật nhân văn và cụ thể.

    Reply
  • Hoàng cương

    Tuổi trẻ ơi hãy cháy lên với ” Lửa Việt ” !

    Reply
    • Hoàng cương

      Tặng tác giả ” Lửa Việt ”

      Ngài gốc Việt ” khách lạ ghé Việt Nam”
      Xa lắc lơ hai nửa địa cầu
      Vì đâu nên nỗi lìa đất mẹ
      Nội chiến tang thương loạn dòng đời

      Âm thầm giọt lệ tràn đêm nhớ
      Nhắc nhở giùm ta cội rễ nguồn
      Thề nguyện với trời ta trở lại
      Giải tỏa lòng ta với mẹ hiền

      Người xưa đất cũ tàn phai hết
      Lặng người đất mẹ đắm u mê
      Đêm suy tính đưa bình minh đến
      Tỏa sáng chói trang xứ địa đàng ?

      Reply
  • NG

    Bác Alan làm mọi người bất ngờ quá!

    Reply
  • Dao ha Minh

    Kinh phuc, Kinh Trong bac Alan!

    Reply
  • Ngày Dài

    Tuyệt vời!

    Reply
  • phong

    ” Nguu tam Nguu, Ma tam Ma ”
    De vuot thang len tren con duong dua, ban phai lam gi? xin thua: But Pha.
    Dung y lai nua, cu ki wwa rui ban a. Hay nhan thuc,va can dam len.
    Anh sang cuoi con duong ham dang to dan dan len them.
    Than ai!

    Reply
  • Nhat da nang

    Cảm ơn Ngài,

    Reply
  • Diệp Nguyễn

    Cám ơn Bác ALAN và quỹ Viasa ,hy vong lửa Việt sẽ tiếp lửa cho những bạn trẻ có khát vọng để mùa xuân sớm về như mong ước của Bác . Con trai của cháu đang học năm thứ 3 ngành tài chính đầu tư tại Đại học Aalto của Phần lan có tiếp cận học bổng này không ạ . Cháu đã chuyển thông tin này đến nhiều bạn trẻ .

    Reply
  • BLoc

    Cảm phục anh không phải chỉ vì anh “chi tiền bó” mà còn vì anh đã vượt qua được “ải mỹ nhân” để thuyết phục thành công chị nhà đồng ý thành lập cái quỹ “Lửa Việt” này!

    Lần trước anh có kể chuyện chị lo cho sức khỏe của anh khi bỏ nhiều thời gian để duy trì trang Web này, nay thì còn theo dỏi việc đào tạo những con người xuất chúng nhận học bổng nữa. Nhưng để phục vụ ai sau này, có lẻ anh cũng chưa lưu tâm, đúng không?

    Ở VN cũng có nhiều quỹ học bổng tài trợ cho SV, nhưng cá nhân hay công ty thường làm để mua danh hay quảng cáo thương hiệu, thường quá lộ liểu, đồng thời trị giá học bổng quá “bèo” so với quy mô của doanh nghiệp. Ngay cả công ty LG tài trợ cho chương trình Olympia, học bổng cao nhât cũng chỉ là một suất USD 35,000 học tại Đại học kỹ thuật Swinburne nước Úc, mà xem ra theo Wikipedia thì các em SV này có kết quả đào tạo và thành quả học tập vẫn chưa có gì vượt trội, cũng như có nhiệm sở sau khi tốt nghiệp không mấy tốt lắm?! Không biết LG có yêu cầu gì đối với các SV nhận học bổng đó không? Như về làm việc cho LG một thời gian chẳng hạn!…

    Ngoài ra quỹ học bổng du học của mỗi chính quyền địa phương dành cho SV tốt nghiệp xuất sắc hay thành phần COCC, thường có thêm những ràng buột SV khi tốt nghiệp phải về làm việc cho địa phương một khoản thời gian nhất định, không thì phải bồi hoàn toàn bộ chi phí…

    Với học bổng Lửa Việt này, anh có phần rộng tay vì có nhiều suất (40 suất) giá trị cao và nhẹ nhàn trong xét tuyển, không biết ngoài các đề mục anh nêu trên, chưa thấy có điều kiện kèm theo như các “quỹ cũ” hiện nay, như giới hạn tuổi tác, thành phần gia đình, giàu nghèo, tôn giáo, chính trị…??? Nếu không giới hạn thì Ban khảo tuyển sẽ rất vất vả trong tuyển chọn vì sẽ có rất nhiều hồ sơ, đơn xin.

    Với tư cách là một người Việt xin gửi đến anh cùng gia đình Quỹ Viasa và trường ĐH Bristol lời cám ơn trân trọng nhất vì nghĩa cử này.

    Reply
    • Con Chiên

      Bác Bloc này có nhiều nhận xét rất tỉ mỉ.

      Đó cũng là điều bình thường khi xây dựng một bộ máy của riêng mình. ĐH Bristol mới thành lập nên cạnh tranh ở thị trường ngách là chủ yếu. Nhưng Harvard cũng là một trường tư nhân lắm tiền nhiều của. Đa phần những người thành đạt du học ở xứ Âu Mỹ đều thường làm cho các công ty nước ngoài. Nếu có chi nhánh ở VN thì cũng phải có căn cơ quan hệ hết cả chứ khó mà trụ đc ở thị trường Việt.

      Hình như bác Alan không khoái thể thao lắm thì phải. Bóng đá, đua xe ở đấu trường Quốc tế… chắc tại rủi ro cao độ và khó cạnh tranh.

      80 triệu USD thừa sức lập một đội đua F1 trụ được tối thiểu 3 mùa giải dù hiện nay đồng tiền ngày càng lạm phát… (Xúi bậy) :D

      Có lẽ IT là cân bằng nhất và cũng là chủ đạo của bác ấy.

      Reply
    • vuong

      Học bổng này cũng được áp dụng cho các “chân dài”, miễn là họ đủ trí lực tham gia và giành được một cách công bình qua quá trình tuyển chọn, tôi nghĩ bác Alan Phan gái chắc không khắt khe chuyện này đâu.

      Reply
      • BLoc

        Một nghiên cứu cá nhân về chân dài và chân ngắn như sau:

        Hai cô cậu bằng tuổi và có chiều cao như nhau thì cậu con trai sẽ có chưng dài hơn cô con gái.

        Từ lớp mẫu giáo cho đến lớp 12, các cô luôn học đứng đầu lớp và tỷ lệ nữ học giỏi hơn nam thường lớn hơn 1.

        Lên đại học thì người đứng đầu lớp có tỷ lệ 1:1, gành dua nhau từng năm một, ra trường đậu thủ khao vẫn là các cô nhiều hơn các anh.

        Sau này khi lập gia đình thì các chị thường dành cho chồng theo đuổi sự nghiệp học hơn, họ hy sinh nuôi dạy con cái và chăm lo cho gia đình chứ không phải họ không lấy nỗi các bằn Thạc Sỹ hay Tiến Sỹ.

        Vỳ vậy bạn vuong nếu không có ý “triêu đùa cái hay đùa” của anh Alan về các “chân dài” trong nghĩa bóng, thì thường các chân dài trong thực tế là các quý ông khó mà cạnh tranh được các suất học bổng với các cô chân ngắn đó nghe!

        Reply
        • vuong

          Hê hê, không dám, không dám. Mình chỉ cổ vũ thôi mà.
          Các chân dài đang thực hiện một việc gọi là phân phối lại thu nhập tạo công bằng cho xã hội – sứ mệnh cao cả của cách mạng – lẽ nào mình lại là kẻ phản cách mạng được.

          Reply
    • Thái Tuấn

      Tuyệt vời! ai có điều kiện thì cố gắng, còn mình thì chỉ biết đứng ngóng….cơ hội được tiếp xúc học lóm tính “Xấu” không của Ông Già ALAN cũng đủ rồi!

      Dear Bloc, Các tổ chức, doanh nghiệp… quan tâm tài trợ học bổng là đã tốt rồi, rất tốt với những ai có sức học nhưng không có điều kiện…., còn người có điều kiện thì lại khác… có quá nhiều sự lựa chọn.
      Quảng cáo thương hiệu hoặc cần nâng cao trình độ cho nhân viên để đáp ứng công việc …. hay gì đó cũng tốt quá thôi, miễn là họ không lừa ai, không hại ai là ok rồi!
      2 bên đều nhìn thấy cái lợi của mình là được.
      Chúc Chú Bloc sức khỏe!

      Reply
  • Kinh Ho

    Kinh thua TS Alan,

    Em la nguoi Quy nhon, 54 tuoi, lam nhieu nghe khac nhau va hien dang hanh nghe luat su. Ngay 12/5/2013 vua roi e co vao Saigon de nghe TS noi chuyen tai truong Cao dang TCHQ. Duoc truc tiep nghe va nhin thay TS dien thuyet that cung dang cong bay di bay ve.

    Cai ten Alan den voi e tu thoi nien thieu, nhat la khi biet choc gai va biet cham chut cho cai ma be ngoai cua minh, do la Alan Delon – mot tai tu nguoi Phap dien trai. Den tuoi 50 em lai biet them va nguong mo mot nguoi nua mang ten Alan, do la TS Alan Phan. That tha ma noi, noi ham nhung noi dung ve kinh te tai chinh cua TS rat khoa hoc va thuc tien nhung em van co the doc, nghe nhung noi dung nhu vay tu nhung chuyen gia khac. Chinh loi viet hom hinh, an du, ngon ngon chat lieu tu cuoc song thuc tien cung voi nhan sinh quan, the gioi quan cua TS moi lam e nguong mo nhat. Ngoai tru TS co tien rat nhieu (theo tieu chuan cua em) de nhin nhan Alan Phan la mot chuyen gia kinh te, em lai thich nhin nhan TS la mot nha xa hoi hoc kiem nha van.

    Thua TS, neu em khong nham ve uoc nguyen cua Aalan Phan, em cung co uoc vong nhu TS va rat mong muon duoc giao luu, tham gia, chung tay voi TS de thuc hien uoc nguyen chung. Em cung thuong vao ra Saigon va rat han hanh duoc tham gia nhieu su kien voi TS sau nay. Thong tin cua em nhu sau: Ho Minh Kinh, 54 tuoi, luat su, dt 090.3500255, dia chi 78 Le Hong Phong, Quy Nhon, kinh_hominh@yahoo.com

    Kinh chuc TS suc khoe va mong nhan duoc hoi am cua TS.
    Em KINH HO

    Reply
    • vuong

      Bạn viết không bỏ dấu khó đọc quá.

      Reply
    • Phong

      Ông kia là Alain Delon, ông này là Alan De Phan. Khác chút xíu. Ông kia tuy có đẹp zai nhưng chắc không có nhiều fan Việt như ông này.

      Reply
      • vuong

        Nhưng chưa thấy có fan chân dài nào cả, mặc dù tôi htấy hai Alan đều đẹp zai như nhau.

        Reply
  • GragonV

    Cảm ơn bác rất nhiều :). Mong nhiều người sẽ được chắp cánh

    Reply
  • Quỳnh Giao

    Cảm ơn bác Alan!

    Reply
  • Hong Phi

    Người thông minh không bao h giúp người khác bằng tiền bạc. Và đây là 1 ví dụ!

    Reply
  • HOANG

    Chú Alan không những gieo tư duy mà còn cả hành động rất tốt đẹp cho thế hệ trẻ Việt Nam. Xem lại mấy đại gia, quan chức của Việt Nam mà cháu cảm thấy phát ớn về họ: chỉ biết lo cho túi tiền của họ mà thôi

    Cảm ơn chú Alan

    Reply
  • Trần Thị Thúy Nga

    Cháu chào chú Alan,

    Cám ơn chú đã thành lập Quỹ học bổng Lửa Việt. Cháu sẽ tìm hiểu thông tin để nộp đơn.

    Cháu Nga

    Reply
  • KT

    Cảm ơn bác Alan đã có bước đi cụ thể đóng góp cho trí thức tương lai của Việt Nam.

    Reply
  • duchung

    Bác ALAN đã thể hiện một tấm lòng với quê hương và đồng bào.Bằng việc tạo điều kiện cho tuổi trẻ VN nâng cao kiền thức.Tôi cũng sẽ động viên con gaí thử sức.Thanks

    Reply
  • andanh

    Muốn dân tộc Việt thoát khỏi u tối hiện nay thì phải làm thức tỉnh mỗi người dân Việt (từ lãnh đạo đến dân đen) mà muốn thức tỉnh được thì phải bắt đầu từ giáo dục. Hoan nghênh ý tưởng này của TS và các công sự. Tôi tin rằng cùng với việc phổ biến tri thức trên trang Wed này, thì việc thực hiện các chương trình là rất quạn trọng để từng bước thức tỉnh dân tộc Việt.
    Cám ơn và chúc TS cùng gia đình luôn mạnh khỏe.

    Reply
  • DVLoi, hanoi

    Cám ơn chú Alan Phan !

    Reply
  • Dv.loi, hà nội

    Cám ơn chú Alan Phan.

    Reply
  • Xinh

    Rất cao thượng thầy Alan Phan ah. Cuộc sống này còn cần rất nhiều những nghĩa củ cao đẹp như thầy đấy.
    Chúc thầy luôn mạch khỏe & hạnh phúc!

    Reply
  • Tran Thi Thuy Nga

    Cháu chào chú Alan,

    Cám ơn chú đã thành lập quỹ học bổng “Lửa Việt”. Cháu sẽ tìm hiểu thông tin để nộp đơn. :)

    Cám ơn chú nhiều nhiều.

    Cháu Nga

    Reply
  • tho

    Bộ trưởng giáo dục Việt Nam nên thay mặt sinh viên cảm ơn các nhà tài trợ trên.

    Reply
    • vuong

      Bộ trưởng cũng có thể nộp hồ sơ tham gia ứng thí, nhưng nói trước là sẽ phải qua hội đồng xem xét như mọi người. Nhưng như vậy thì không khả thi lắm.
      Để khuyến khích sự học tập của các bộ trưởng hay thành viên chính phủ và BCT, BBT . . . tôi nghĩ nên thành lập một quỹ học bổng khác, trong đó ai đi học thì được thưởng thêm, nên áp dụng tương tự như các nhà hảo tâm mở lớp học tình thương cho trẻ em nghèo (đánh giày, bán báo, bán vé số . . .) là hễ đi học thì được cho quần áo mới, vào lớp có chuối, bánh mì hay mỳ ăn liền . . .
      Tôi sẽ đóng góp $500000 cho quỹ này, chắc là không đủ, xin kêu gọi mọi người hảo tâm tham gia vào quỹ.

      Reply
  • Khoa Uc chau

    Co 2 em sinh vien VN …. chong pha nha nuoc ,neu xin hoc bong thi anh co nhan don khong?

    Reply
  • Nguoi lam thue

    Kính mong Bác cố giữ quỹ học bổng này 15 năm nữa để con cháu nộp đơn theo học.
    Luôn ngưỡng mộ và kính trọng Bác !

    Reply
  • Kẻ bi quan

    Cháu nhận thấy đây là một hành động cụ thể mà bác Alan thực hiện nhằm cụ thể hóa mong muốn của mình . Cháu mừng vì nhận thấy có thêm cơ hội cho mình. Nhưng cháu và nhiều người khác không phù hợp. Bác là 1 người lo cho vận mệnh quốc gia , dân tộc . Và quỹ học bổng này là một hành động cụ thể hóa điều đó. Như thế cháu nghĩ là bác cũng muốn những người trẻ đi du học đó đây bằng quỹ học bổng của bác một ngày nào đó thừa kế ý chí , nguyện vọng của bác . quay trở về chung tay xây dựng lại quốc gia. Như vậy, nếu cháu đủ điều kiện và được chấp nhận thì ngoài quyền lợi ra, cháu còn một trách nhiệm vs bác Alan , như một điều khoản kèm theo trong thỏa thuận, là sẽ có trách nhiệm trong việc phát triển quốc gia, dân tộc. Điều đó hoàn toàn hợp lý, và có phần hiển nhiên. Nhưng với 20 năm sống dưới sự lãnh đạo của ĐCS, cháu nghĩ mình ko còn được như thế. Môi trường sống và học tập được vân hành trơn chu, và con người cũng chấp nhận như 1 lẽ đời thường, có phải ai đó từng nói ” lời nói dối lặp đi lặp lại hằng ngày sẽ trở thành sự thật” . Cháu đã dần từng bước trở thành người như ” những đỉnh cao trí tuệ” mong muốn : chấp nhận lối sống thực dụng, ích ky ,lờ đi lợi ích của cộng đồng , bàng quan thế sự, và tuyệt đốt khuất phục trước sức mạnh của giai cấp nắm quyền . Và rồi 1 ngày nhận ra mình biết website này qua 1 người bạn , thật tình cờ nhưng coi đó có thể là 1 bước ngoặt quan trọng trong cuộc sống của cháu . Chỉ cần đọc lại cả website, những bài viết của bác Alan, không khó để nhận ra điều bác Alan muốn nhắn nhủ tới lớp người trẻ : môi trường ở Việt Nam ko phù hợp vs đa số lớp người Việt trẻ có năng lực và hoài bão . Ở ngoài biển lớn , có nhiều cơ hội và môi trường tự do , phù hợp hơn , tất cả những rằng buộc máu mủ ruột thịt không quá quan trọng vào lúc này . Thế là tự bao giờ ko biết, cháu muốn ra ” biển lớn ” . Quỹ học bổng là 1 cơ hội tốt nhưng với 1 người bị ảnh hưởng sâu sắc bởi chế độ như cháu , e là cả cuộc đời này cháu cũng chỉ chăm lo được cho gia đình , người thân và bạn bè thân thiết . Còn lợi ích chung? khó lòng quan tâm được. Đôi lời với các bạn có ý định nộp đơn, hy vọng các bạn hãy cân nhắc kỹ mục đích của mình ………. Cũng phải 8 tháng , hàng ngày vô đọc bài của bác Alan với BCA và xem cmt , đây là lần đầu tiên cháu cmt!!!

    Reply
    • HUNG

      em la con lua cua che do vao day than tho lam gi

      Reply
      • Kẻ bi quan

        em ko chọn được nơi sinh ra , vậy em ít nhất cũng có thể chọn 1 nơi khác tốt hơn chứ?

        Reply
    • Sunshine

      Mình thấy bạn có suy nghĩ như vậy thì chắc chắn không phải là người có thể “thực dụng, ích kỉ, lờ đi lơi ích cộng đồng…” đâu và cũng không có ai muốn con người thế hệ sau trở thành những người như vậy cả.
      Suy nghĩ tích cực lên bạn nhé và đôi khi cứ mang trong mình những hoài bão và ước mơ lớn cũng đâu có sao vì bản thân con người có thể làm được rất nhiều điều mà chính mình cũng không ngờ đến ý. :) Dù sao t cũng thích những gì cậu viết.
      P/S: c nói có nhiều điều khá giống với 1 bạn tớ biết nên chắc c có người cùng quan điểm rồi đó. :))

      Reply
  • LÃ VỌNG

    Cảm ơn Bác Alan. Mong quỹ “Lửa Việt” và quỹ Viasa ngày càng phát triển.

    Reply
  • HUNG

    ông alan làm một việc rất có ý nghĩa ; hiếm có từ trước tới nay chưa có ai làm đươc ;
    ước gì tôi có tiền tôi học tập bác

    Reply
  • HUNG

    cái khối tài sản của những tên sen đàm chứng khoán .các đại gia việt hàng nghìn tỷ đẻ làm gì hỡi các người ăn cho đầy bụng vao mà chẳng có một hồn ma nào cảm ơn các người họa chăng chi mấy ngưởi trọ lý tay chân các người ca tụng cảm ơn nhau ;
    it ra ông alan cũng được vài người cảm tạ lòng thành
    người ta sinh ra phải có một tấm lòng
    các bạn thử xem quê ta có bao nhiêu người có một tấm lòng

    Reply
  • HUNG

    một người vn chính thống ; không thể chối cãi’ ts alan

    Reply
  • Yani Tran

    I LOVE YOU, MR ALAN PHAN!

    Thích nhất chỉ mục : ACICS (thành lập từ 1912!!!)
    Kiểm định bởi ACICS, là cơ quan kiểm định lớn nhất Hoa Kỳ (gồm 1000 trường thành viên) và là cơ quan kiểm định đầu tiên cũa Mỹ (thành lập từ 1912)

    Reply
  • Lạc Việt

    Ngọn lửa của chú là niềm cảm hứng, động viên to lớn cho thế hệ trẻ hôm nay. Chú từng nói : “Ở đây tôi chỉ là khách”, cháu nghe mà buồn man mác, xót xa… KHÔNG, NHẤT ĐỊNH KHÔNG!!! Chú là “khách lạ” đối với ai đó nhưng với chúng cháu chú là người con ưu tú của nước Việt ta. Cháu mong quĩ “Lửa Việt” sẽ mở rộng để tất cả mọi người dù ít dù nhiều được cùng đóng góp, bớt đi tiêu xài hoang phí để chung tay thắp lên ngon Lửa Việt. Cháu thấy vui hẳn lên, thêm yêu dân tộc mình, đất nước mình. Bỗng nhiên bài hát TÌNH CA lại vọng về: Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi…

    Reply
  • Trần Tấn

    Thầm mong đất Việt có nhiều chú Alanphan! ” Lửa Việt” sẽ sản sinh nhiều Alanphan!

    Reply
  • Tony Dang

    Một việc làm thật ý nghĩa và là một nghĩa cử đáng trân trọng. Thật sự bất ngờ và đầy cảm phục ngài Alan. Hy vọng sẽ có thêm nhiều tấm lòng vì nước, vì dân như ngài.

    Reply
  • Nguyen GT

    Cháu xin chúc mừng chú Alan và cám ơn chú nhiều vì chú đã thành lập một quỹ học bổng cho sinh viên Việt Nam. Đây cũng là một ước nguyện của vợ chồng cháu và chúng cháu còn khoảng 20 – 30 năm nữa để thực hiện. Mong rằng tất cả chúng ta nếu góp sức sẽ tạo nên được một phong trào Tây Du (trước đây là Đông Du) mới để tạo bước ngoặt cho tương lai của Việt Nam.

    Reply
  • Ngo Huu Nam

    Một người trí thức đích thực. Cháu ngưỡng mộ Chú. Cám ơn những việc chú đã làm cho dân tộc Việt

    Reply
  • Tư béo

    Có rất nhiều người chỉ biết nói chứ không làm. Riêng bác Phan thì nói được làm được. Cảm ơn TS thật nhiều.
    Chúc ông già gân luôn khỏe mạnh.

    Reply
  • Liberty Nguyen

    Giáo dục công của Việt Nam đang rơi tự do như bất động sản vì tâm và tầm của đội ngũ lãnh đạo và tiêu cực học đường khởi đầu từ rất sớm. Chỉ có giới lãnh đạo được giáo dục bởi hệ thống giáo dục tiên tiến và nhân văn mới có thể thay đổi được. Nhưng du học vẫn là cách nhanh nhất để khỏi bị lạc hậu với thế giới. Những người có tấm lòng với dân tộc như Tiến Sĩ Phan mà được nhân rộng thì giáo dục Việt Nam sẽ cất cánh, nhưng là giáo dục tư thục, vì trường công sẽ tiếp tục rơi, trừ khi Bộ Giáo Dục gỡ đi cái vòng kim cô để các trường đại học tự lập và tự do phát triển.

    Reply
  • Nghiêm ánh

    Cháu lúc nào cũng thấy chú ALan như cánh én đầu đàn mang mùa xuân thực sự đến cho quê hương VN trên nhiều lĩnh vực,cám ơn chú ALan và cô nhà thật hào hiệp cùng ba gia đình của Quỹ Đầu Tư Viasa.

    Reply
  • BCX

    Tiến sỹ Alan mà dụ được các Bác X,Y,Z đi tập huấn bên xứ Mẽo một chuyến thì thảo dân xin tâm phục khẩu phục.
    Đợi lũ trẻ đi học về làm thay đổi đất nước thì lâu quá!

    Reply
    • HDNguyen

      Anh Phan mến

      Tôi xin mạo muội đề nghị Anh bớt 1 ít quỹ học bổng để dành cho việc đào tạo các đồng chí, mới học trường làng nhưng đã may mắn được làm lớn cở như Bộ Chính Trị, Quốc Hội hay các Tập Đoàn Nhà Nước cở như VinaShin thậm chí các nhóm “Lợi Ích” , Tập Đoàn Tư Nhân, cở như Hoang Anh Gia Lai, .., cũng được
      Tôi nhận thấy đây là 1 lổ hổng lớn trong nền giáo dục của nước ta hiện giờ. Chẳng ai chú ý đến họ cả. Thật là tội nghiệp cho các mầm già của Dân Tộc

      Chương Trình Đào tạo: Bài hoc Vật Lý Cơ Học Cơ Bản: Lực bao giờ cũng tạo ra Phản Lực, Phản Lực sẽ bằng (equals) và đối diện 180° với Lực đã tạo ra nó. Lực và phản lực sẽ làm cho vạn vật chuyển động hay khái quát hơn, cái gì cũng có Nhân và có Quả. Tôi tin chắc rằng ĐH Bristol mà anh đang Cộng Tác cũng có những khóa hoc như vậy

      Điều Kiện: Chỉ cần trường làng nhưng đang nắm giữ những chức vụ quan trọng của Đất Nước.
      Thời Gian: Học cho đến khi nào hiểu được nguyen lý cơ bản trên, nhưng phải thực tập

      Anh Phan thấy có được không ?.

      Mến

      Reply
    • vuong

      Bạn làm khó cho TS quá.
      Nhưng tôi chắc là nếu bạn có thể may được y phục cho các bác X,Y,Z – cái loại chỉ có người thông minh mới nhìn thấy được nó đẹp thế nào – thì các bác X,Y,Z mới có các bộ đồ để hãnh diện khi đi ra nước ngoài tập huấn và TS mới có cơ hội thuyết phục, à dụ khị chứ.
      (xin tham chuyện “nhà vua ở truồng”)

      Reply
  • Ninhkhang

    Đề nghị Chú Alan tạo một nút Like gì đó để người đọc có thể giơ thêm 1 cánh tay bày tỏ sự kính trọng, đồng thuận, ủng hộ và theo bước chú cống hiến cho dân tộc Việt.

    Reply
  • Sky Nguyen

    Cảm ơn bác Alan! :-)

    Reply
  • vuong

    Rất trân trọng tấm lòng của già Alan Phan, thật ngưỡng mộ!

    Reply
  • vuong

    Bà con VN ở NN cận nhật thường xuyên tình hình trong nước, nên chăng bà con trong nước cũng nên tìm hiểu cuộc sống, tâm tình của bà con hải ngoại, sưu tầm được đưa lên đây để mọi người thư giãn một chút:

    NÍN ĐI ÔNG NỘI

    Câu chuyện HAPPY ENDING, thân mời đọc.
    “Á… ách…chù…ù! … Ách…xù!… Ách…”
    Ông Khiêm nhẩy mũi liên tục mấy cái. Làm như môi trường chung quanh cũng đồng lõa tiếp tay với nỗi buồn bực sẵn có trong lòng mà hành hạ, quấy rầy cái thân già lẻ loi thui thủi của ông cho đến nơi đến chốn vậy. Mỗi năm cứ vào đầu Xuân, trong vườn sau nhà ông đủ loại hoa nở rộ cũng chính là lúc ông khổ sở nhất vì chứng dị ứng với phấn hoa. Lúc con trai ông còn ở nhà cứ nhằng ông sao trồng quá nhiều hoa để cho không khí kém trong lành. Nó đâu biết rằng mỗi loại hoa nở vào từng mùa khác nhau – đặc biệt là dịp Tết – có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với ông. Đó là vì ông vốn là người luôn thích sống theo thói quen xưa, lề lối cũ, luôn giữ đúng lễ nghĩa, đạo đức, bảo vệ nề nếp, gia phong và tập quán cổ truyền một cách cực đoan, cố chấp. Thêm vào tuổi tác cao cũng góp một phần ảnh hưởng đến sự bảo thủ, tư duy, khó chấp nhận những đổi thay đồng thời tạo nên sự cản trở khó khăn cho việc hội nhập và thích ứng với đời sống mới trên xứ người của ông.

    Công việc vườn tược gần như chiếm hết thời giờ trong ngày của ông Khiêm. Mùa Đông ông chăm sóc từng gốc magnolia tím, hoa đào quince, tâng tiu từng giò thủy tiên, vun xới mấy khúm cúc đủ màu. Ông trân quý từng cụm jasmine mùa đông* mà ông dùng thay thế cho hoa mai vàng ở quê nhà và cố sao cho chúng trổ hoa vào đúng thời điểm Tết thôi. Rồi những chậu lan bướm đủ màu sắc nữa, chúng là bậu bạn của ông trong những ngày tháng lạnh lẽo. Vào tháng Hai tháng Ba ông có nào hoa mận plum, hoa đào lông peach, đào trơn nectarine, hoa táo, hoa lê, hoa trà camelia cùng đám lan đất với những ngồng cao mang hai hàng bông to rực rỡ. Đến tháng Tư ông lại có mấy gốc anh đào Cherry Blossom, hoa hồng rose đủ màu, rồi hoa Tử Đằng Wisteria nở rộ tím và thơm ngát, hoa đỗ quyên Azalea pha sắc, hoa tuyết Snowball trắng nuốt nuột… Ôi thôi, kể hoài không hết tên các loài hoa nở quanh năm trong vườn nhà ông. Và rồi chính vì thế mà ông luôn bận rộn quanh năm suốt tháng, làm quần quật cả ngày không hết việc. Nhờ thế mà ban ngày ông quên khoắng đi nỗi buồn cô quạnh, ngày dài đìu hiu cuối đời; tạm gác một bên cái buồn xa con cứ đeo đẳng bên lòng và cái tuổi tác nó cứ leo thang vùn vụt mà lại ngược chiều với sức bền bỉ dẻo dai của cơ thể ông. Có lúc ông cũng cũng thấy cơ thể mỏi nhừ tử chứ, đau đớn chỗ này, nhức nhối chỗ nọ, nhất là cái lưng dạo này hành hạ ông thường xuyên hơn. Nhưng ông vẫn không màng quan tâm đến, vì ông cần một giấc ngủ mê mệt thiếp đi lúc đêm về. Ông tự nhủ: cứ ngủ đêm đến sáng là sẽ khỏe lại ngay. Và ông tiếp tục miệt mài trong thú đam mê hoa lá và cây kiểng của mình. Thế mà cứ mỗi khi quanh quẩn bên chúng vào lúc bông nở rộ đẹp nhất thì ông không sao tránh khỏi bị ngứa ngáy mắt, mũi, tai, cuống họng và nhảy mũi liên miên. Thoạt đầu ông còn chịu khó đi Bác sĩ lấy thuốc uống ngừa. Lâu dần ông lười rồi cứ để vậy chịu trận. Ông bảo để cho cơ thể quen dần, cũng chẳng chết ai. Thế mà… thế mà…

    ”Ách… xi… i… xì!” Lại nữa, ông phàn nàn. Thế mà… lâu nay nó có chịu quen đâu!
    “God bless you.” Bên kia rào nhà ông có tiếng non nớt của trẻ con nói vói sang.
    “Thank you.” Ông cũng vội vàng đáp lễ theo phép lịch sự.

    Chủ cũ ngôi nhà sát cạnh nhà ông trước kia đã dọn đi cả nửa năm rồi. Nhà để trống cho đến bây giờ mới có người mới dọn vào được vài hôm. Theo như sự tò mò, xoi mói của ông Quỳnh – bạn ông – thì hình như chỉ thấy có một người đàn bà và hai đứa trẻ. Ông nghe vậy thì biết vậy thôi, chẳng để ý làm chi. Đến nay nghe tiếng trẻ con ông độ chừng là bé gái chỉ khoảng 5 hay 6 tuổi là cùng. Có lẽ gia đình hàng xóm mới là cặp vợ chồng hãy còn trẻ.
    Ôi chao! Cái cổ của ông sao mà nó ngứa khốn ngứa khổ thế này. Ông phát ho lên mấy tiếng cho thông cuống họng. Bên kia rào lại vọng lên tiếng trong trẻo, non nớt và đãi nhựa kéo dài:

    “Are you O.K… ê… ế…?” Giọng như săn đón, lo lắng và dễ thương làm sao!
    “Yes, I am OK. Thank you.” Ông Khiêm mỉm cười và trả lời.
    “Where is your mom?”

    Bây giờ thì ông thật sự bật cười thành tiếng vì đứa bé này có sự ân cần, quan tâm cho người khác đến hay.

    “I am an old man and I don’t need my mom.”
    “Oh!”

    Sau tiếng “oh” như trút được nỗi lo âu thì ông nghe có tiếng kéo lê vật nặng nề một cách khó khăn. Rồi một cặp mắt tròn xoe với khuôn mặt bầu bĩnh, xinh xắn, đẹp như tiên đồng ngọc nữ nhô lên khỏi hàng rào, vẫy vẫy tay về phía ông.

    “Hello! Oh! Oh! You look like my Gran Pa. Sonny! Get up here. Look at him. See? See?

    Con bé này thật lanh lợi, nói không ngừng miệng. Nó đi xuống và ông nghe lục đục một lát thì một đứa bé trai kháu khỉnh lại cố rướn đầu nhìn sang bên ông nhưng cứ bị thậm thụt vì còn quá thấp. Bây giờ thì đến phiên ông Khiêm đâm lo lắng, sợ chúng bị té lỗ đầu gẫy cẳng. Ông lật đật chạy đến bên rào để chúng nhìn ông cho rõ và trả lời mấy câu hỏi tò mò, ngây thơ của chúng. Chúng cứ quả quyết là ông giống y ông nội của chúng trong hình. Thằng bé Sonny thì bảo râu của ông giống râu ông nội nó. Đứa con gái tên Annie thì chỉ vào kiếng ông đang mang và bảo kiếng của ông nó cũng như vậy đó. Ông phải phì cười và giảng giải cho chúng là những người già đều có điểm chung là để râu và mang kiếng. Cuối cùng ông bảo chúng vào trong nhà vì ông bận việc nên không ở ngoài sân nữa.

    “Can I call you ‘Gran Pa’?” Chúng vâng lời ông, nhưng trước khi đi còn ngoái cổ hỏi.
    “If it’s OK with your mom.”

    Ông trả lời cho qua chuyện rồi thong thả đi vào với một thoáng lâng lâng, nhẹ nhàng và háu hức như đứa trẻ vừa được quà. Dường như có một cái gì là lạ vừa mới len lỏi vào con tim nguội lạnh, khô cằn của ông. Có tiếng reo vui lào xào từ khóm hoa, ngọn cỏ đang đuổi theo sau lưng. Mùi hương tổng hợp của hoa Xuân thoang thoảng quyện bước chân ông vào đến tận trong nhà.

    Đã lâu rồi, từ khi thằng con trai bỏ đi, ông chưa bao giờ có được giây phút vui vẻ như chiều hôm nay. Hai đứa trẻ con nhà hàng xóm mới dọn tới thật dễ thân thiện và đáng yêu làm sao. Những đứa trẻ sinh đẻ trên xứ người hình như dạn dĩ và niềm nở hơn trẻ ở xứ mình. Giá ông có được mấy đứa cháu nội bên cạnh thì hẳn giờ này chúng cũng lớn chừng này và cũng khôn ngoan, mau mắn như thế. Ơ, mà nào phải ông không có đâu chứ!… Rồi theo dòng suy tư một cách vô thức, ông lần hồi quay trở về với cuốn phim cũ kỹ đã làm nhức nhối, tê buốt cả cõi lòng trong phần đời còn lại của ông.

    Vợ ông mất sớm, để ông lại một mình cu ky nuôi thằng con trai mới 15 tuổi. Ông chỉ mong sao lo cho nó học hành xong rồi cưới một con vợ đàng hoàng tử tế và đẻ cho ông vài đứa cháu nội để nối dõi. Thế là ông đã làm tròn bổn phận đối với tổ tiên, giữ vẹn lời hứa với bà, vì nhà ông mấy đời vốn chỉ một cây một trái đơn độc. Thế mà bao nhiêu hy vọng ông đặt vào thằng con trai nay đã tiêu tan theo mây khói.

    Trăm chuyện chỉ tại bắt nguồn từ một con đầm lai mà thôi! Khi Nhân – thằng con trai duy nhất của ông – ra trường rồi tìm được một việc làm tương đối tốt và gần nhà thì ông Khiêm bắt đầu dò la, tìm cách làm mai mối ngầm những cô gái trong đám con cháu của bạn bè ông cho nó. Mỗi lần ông dẫn đi coi mắt đứa con gái nào thì nó đều gạt ra và viện hết lý này lẽ nọ để thối thoái. Lúc thì nó bảo chờ có công ăn việc làm thật vững chắc đã. Khi thì nó muốn để thong thả học lên cao nữa. Hoặc chưa gặp phải người đồng tâm hợp ý… Mãi cho đến khi ông Khiêm sốt ruột, lo nghĩ có lẽ mình sẽ không kịp thấy mặt cháu nội trước ngày nhắm mắt – thì đùng một cái – thằng con xin phép ông cho nó cưới một con đầm lai. Lai gì thì ông chẳng cần hỏi, chỉ chắc một điều là nó không phải con gái Việt Nam thuần túy như ông đã trừu định. Ông Khiêm đón tin này như trời long đất lở. Cái điều ông lo sợ sẽ bị tuyệt dòng, tuyệt giống, mất gốc nay sắp thành sự thật rồi. Làm sao ông chấp nhận được chứ? Tổ tiên nhà ông có chịu nhìn nhận đám cháu ngoại lai chẳng giống ai trong họ hàng xưa nay không? Ông vừa lo sợ vừa tức giận phừng phừng. Thế là ông làm toáng lên, la rầy thằng con không tiếc lời. Cha con cứ lời qua tiếng lại. Thằng con nhất định không nhượng bộ bố nó nửa bước. Còn ông cương quyết không thừa nhận con dâu người nước ngoài. Cuối cùng ông tuyên bố thẳng thừng:

    “Mày còn nhìn nhận tao là cha mày thì kiếm một con vợ Việt Nam mà mang về đây. Còn muốn lấy Tây Tàu gì thì cứ đi theo nó. Tao cấm mày không được mang những thứ ấy vào nhà này. Kể như tao không có con có cháu vậy.”

    Nhân chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng bỏ đi. Vài hôm sau nó trở về với lão Quỳnh – bạn của ông Khiêm – để nhờ lão năn nỉ phụ. Nó biết ông Khiêm thường nể lời ông Quỳnh vì họ là bạn nối khố lâu đời với nhau. Nhưng lần này thì dù ông Quỳnh nói phải nói trái gì đều bị ông Khiêm gạt qua một bên và khăng khăng giữ vững lập trường của mình: không thừa nhận con dâu ngoại quốc. Cuối cùng ông Quỳnh đành nói huệch toẹt cái sự thật phũ phàng trước mắt:

    “Ông bạn già à, tôi nói thiệt nghen, lớp mình rồi nay mai gì cũng theo ông theo bà chớ đâu có lột da mà sống đời với con cháu đâu. Thôi thì mình ở xứ người được sao thì bằng lòng vậy đi, miễn tụi nó thuận thảo, hạnh phúc với nhau là mừng rồi. Như con cái tôi ấy…”

    “Ông khác tôi khác. Ông có tới 3 thằng con trai, mất đứa này còn đứa kia. Còn tôi chỉ có một mống, thử hỏi cháu nội tôi một lũ ngoại lai làm sao tôi ăn nói với tổ tiên chớ?”
    “Ối, thời nay mà. Ông bà mình rồi cũng châm chước chứ hơi đâu mà bắt bẻ, trách móc con cháu.”
    “Không! Tôi đã bảo không là không. Anh đừng có vẽ đường cho hưu chạy nữa bằng không tình bạn bè của mình sẽ bị sức mẻ đó.” Ông Khiêm bực tức trả lời.
    “Là bằng hữu với nhau lâu nay, tôi chỉ mong cha con anh được vui vẻ, gia đình anh yên ấm thôi. Tôi hy vọng anh nhẹ tay cho cháu nó nhờ. Đừng để đi đến cảnh “già néo đứt dây” nghe ông bạn già.” Ông Quỳnh hơi bị phật lòng nên nói xẵng. Xong ông quay sang Nhân và nói:
    “Chú xin lỗi đã không giúp được gì cho cháu. Chuyện này chú đã đoán trước với cháu vậy đó. Khó lắm.”

    Nói xong ông Quỳnh bỏ ra về. Một mình Nhân vẫn tiếp tục xuống nước nài nỉ:

    “Ba, tụi con lỡ thương nhau rồi. Ba cho con cưới Jannette nghe.”
    “Không cưới xin gì cả. Mày muốn thì dắt đi cho khuất mắt tao. Đừng bước chân vào nhà này nữa. Lời tao như đinh đóng cột.” Nói xong ông Khiêm bỏ ra sau vườn.

    Nhân buồn bã, lặng lẽ mấy hôm rồi báo cho ông biết nó đã nhận việc làm ở Âu Châu và có lẽ sẽ ở bên ấy một thời gian. Ông Khiêm kinh ngạc đến lịm đi, đớ người ra khi biết tin này. Rồi tiếp đến là những chuỗi ngày quay quắt với nỗi xót xa thắt thẻo, buồn rầu áo não. Ông chỉ tính làm cứng cho thằng con thấy khó khăn mà thôi con đầm chứ ông đâu có nghĩ tới nước nó cũng cứng đầu cứng cổ và ngang bướng, dám thi gan với ông. Ông thầm ước phải chi còn bà thì những chuyện nhức đầu này đã không xẩy ra. Bây giờ ra nông nỗi này ông chỉ còn nuôi hy vọng thời gian sẽ làm cho thằng con sớm chán con đầm, suy nghĩ lại rồi trở về nhà.

    Bẵng đi thời gian dài cha con xa cách. Mỗi năm Nhân ghé qua nhà vài hôm thăm ông rồi lại đi tiếp, còn thì chỉ gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe, việc nhà cửa, linh tinh vậy thôi. Cả hai cha con cùng tránh nhắc nhở đến chuyện xưa. Có nhiều lúc nói chuyện với con trai ruột thịt của mình qua điện thoại mà ông tưởng như đang nói vu vơ, gượng gạo với người xa lạ, chưa đủ thân thiết để có thể cởi mở hàn huyên mọi chuyện vậy. Bức tường chia cách cha con ông ngày một dầy hơn, kiên cố hơn. Vì đâu nên nỗi này? Nỗi đau nỗi buồn khó giải! Tại sao thằng con không biết giữ đạo làm con? Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời chứ, chẳng lẽ ông phải xuống nước đầu hàng? Bao đêm ông Khiêm nhớ đến người vợ quá cố của mình và thầm trách sao bà đi trước để khổ lại cho ông. Nếu bà còn sống bà sẽ xử trí ra sao đây? Ông già rồi nhưng cái lòng tự ái vẫn còn to bằng trái núi, tánh tự cao tự đại vẫn cứ y nguyên như thuở còn trẻ. Ông không thể hạ mình để lên tiếng tha thứ hay năn nỉ thằng con quay lại. Mới cách đây mấy tháng thôi, Nhân trở về một mình và ở nhà khoảng hai tuần lễ. Ông Khiêm mừng lắm, tưởng mọi chuyện đã qua đi và sẽ trở lại bình thường như xưa. Ngờ đâu trước ngày đi nó xin ông tha lỗi rồi lại xin phép được đem vợ con về tạ tội. Thế là niềm hy vọng mới chớm trở lại của ông đã vội tan vỡ, cơn giận ngỡ rằng đã nguôi ngoai bây giờ lại bùng lên như ngọn lửa gặp phải gió to.

    “Tưởng mày bỏ con đó mà về đây để tao lo vợ con đàng hoàng tử tế cho mày chứ còn cái thứ vợ con lượm đầu đường xó chợ thì đừng hòng tao nhìn nhận.”

    Ông quát tháo to tiếng và tức giận quá độ khiến áp huyết lên ầm ầm đến nỗi phải chở vào bịnh viện cấp cứu. Từ đó ông mang thêm chứng bịnh cao máu. Và cũng từ đó thằng Nhân không gọi về nữa. Vậy đó. Cảnh gà trống nuôi con của ông bây giờ thành gà trống cui cút một mình. Ông rơi vào tận cùng của nỗi cô đơn, chán chường và thất vọng vì thấy mình bất lực.

    Càng ngày ông càng cảm thấy những quyết định của mình ngày ấy dường như có điều quá đáng, không ổn. Ngày xưa cha mẹ ông ở dưới quê tận Phong Điền – Cần Thơ, cho ông lên Sài Gòn học rồi cũng muốn ông về lấy con gái vùng quê đó để có con dâu biết cách ăn thói ở cho thích hợp với gia đình chồng. Nhưng nào ông có nghe lời đâu. Ông chống đối quyết liệt và nhất định đòi cưới An, một cô gái gốc Sài Gòn đang học trường Marie Curie. Dạo ấy để được cưới An ông đã dọa cha mẹ nếu không bằng lòng thì ông sẽ cạo đầu đi tu. Dòng họ ông chỉ trông cậy vào một mình ông để nối dõi tông đường sau này. Thế là cha mẹ ông đành phải chìu thằng con. Nhờ vậy ông mới cưới được vợ theo ý mình. Phải chăng sóng trước đổ đâu sóng sau đổ đó? Phải chăng cha mẹ ông đã có tầm hiểu xa, thấy rộng và cảm thông cho thế hệ kế tiếp nhiều hơn ông, đã khôn ngoan sáng suốt hơn ông vạn lần? Ông suy nghĩ, cân nhắc nhiều lần trong những đêm thâu trăn trở không ngủ được, rồi tự hỏi có phải mình đã tính toán sai lầm. Làm sao lật ngược thế cờ đây? Mới đó mà đã năm năm trời!

    Một tuần sau bà hàng xóm dẫn hai đứa con và mang một dĩa bánh nướng còn nóng hổi sang thăm ông. Bà bảo lẽ ra bà định sang thăm ông ngay hôm mới đến nhưng vì dọn nhà một mình quá lu bu nên không làm được. Ông Khiêm cũng lấy làm tiếc vì đúng ra chính ông phải là người đến thăm láng giềng mới dọn đến trước mới phải, nhưng vì vợ ông mất rồi nên ông chẳng biết tính toán sao coi cho được. Janne – tên người hàng xóm và bà yêu cầu ông gọi như vậy – tánh tình bặt thiệp, cởi mở, vui vẻ, dí dỏm, đôi lúc khôi hài rất duyên dáng. Tuy mang vẻ đẹp rạng rỡ của người Tây phương, nhưng bà vẫn không thiếu nét nhu mì, hiền hậu và tế nhị. Janne cho ông biết sau mùa hè năm nay sẽ vào dậy môn Ngôn ngữ học cho một trường College gần khu ông ở. Còn chồng bà vài tháng nữa sẽ chuyển công tác về hãng gốc cũng tại đây, lâu nay ông ta đã làm cho một chi nhánh của hãng này nhưng ở nơi khác.
    Hai đứa trẻ một gái một trai thật xinh xắn, khôn ngoan và lễ phép. Chờ khi người lớn ngừng chuyện mới xen vào.

    “Mom, can I call him “ông nội”? Con Annie hỏi mẹ nó.

    Ông Khiêm chưng hửng một cách thích thú và trố mắt nhìn vì ông nghe rõ ràng nó phát âm hai chữ “ông nội” đúng y tiếng Việt Nam. Đoán được sự ngạc nhiên của ông, Janne giải thích:

    “Tôi dạy cháu tiếng Việt đấy. Vì chuyên môn của tôi là Ngôn ngữ học nên tôi cũng biết được vài thứ tiếng. Hơn nữa chồng tôi và tôi luôn cho rằng càng biết được nhiều thứ tiếng thì càng tốt. Tôi đoán chừng ông là người Việt Nam nên rất mừng là mẹ con tôi được ở cạnh làm quen với ông và có cơ hội thực tập nói tiếng Việt luôn.”
    “Ồ, tôi rất lấy làm vinh dự được cái may nắm đó. Tôi cũng nghĩ như bà, biết thêm nhiều thứ tiếng rất có lợi cho bọn trẻ về sau.”

    Ông Khiêm trả lời vội vàng như sợ lỡ mất cơ hội hiếm có vậy. Dầu gì thì cũng là cái tự hào dân tộc mà.

    “Và ông cho phép chúng nó gọi bằng “ông nội” nhé?
    “Được. Được lắm.” Ông Khiêm toét miệng cười.
    “Theo phong tục người Việt nam thì cháu chỉ đáng tuổi con cháu ông thôi và sẽ gọi ông theo con cái mình, tức là cũng gọi ông bằng “ông nội” để cho bọn trẻ noi theo.”

    Lần này bà Janne nói tiếng Việt hẳn hoi và rõ ràng. Ông không ngờ bà chẳng những nói được mà còn am hiểu sâu xa phong tục, lễ nghĩa của người mình nữa. Ông thật hỉ hả trong lòng và có cảm tình với gia đình này ngay. Ông thầm hy vọng người chồng của Janne cũng sẽ có sự thông hiểu văn hóa Á đông như vậy.

    Bỗng nhiên ông Khiêm có được một người láng giềng tốt bụng, hiểu biết và bải bui cùng hai đứa cháu nội “hờ” thật dễ thương giống như cơ may từ trên trời rớt xuống vậy. Họ qua lại với ông thường xuyên hơn. Hai đứa nhỏ quấn quit, líu lo bên ông mỗi khi chúng sang chơi làm ông tạm quên được nỗi buồn quạnh hiu. Janne nấu được món ăn gì lạ và ngon đều chia sẻ với ông một cách vồn vã, nhiệt tình. Nhất là sau này cô tuyên bố đang học nấu thức ăn Á đông và đặc biệt là món ăn của người Việt Nam. Lúc đầu ông nghĩ đó chỉ là cử chỉ lịch thiệp, ân cần của người Tây phương. Nhưng lâu dần thì ông thấy cả mấy mẹ con họ đều tỏ ra nồng nhiệt, thân thiện thật sự và luôn quan tâm đến ông một cách đặc biệt khiến ông cảm động và thấy trong lòng cũng nẩy sinh một thứ tình cảm quyến luyến, quí mến họ không kém. Cảm giác hơi lạ lẫm, ngỡ ngàng, nhưng thật dễ chịu.

    Ông Khiêm vui cùng cái vui chung với gia đình hàng xóm mà lâu nay ông không hề trải qua. Ba mẹ con họ thường mời ông tham dự những buổi picnic ngoài công viên do ông hướng dẫn địa điểm, hay những bữa tiệc nướng nho nhỏ nhưng đầy thích thú cho cả người già lẫn trẻ con trong sân sau nhà. Thét rồi ông đề nghị và được sự ủng hộ nhiệt liệt của cả 3 mẹ con là mở một cửa nhỏ giữa hàng rào ngăn hai bên vườn sau để thông thương hai nhà cho dễ dàng và an toàn cho 2 trẻ. Ông tự coi cái trọng trách lưu truyền văn hóa và dạy tiếng nước mình cho người khác là bổn phận của ông, của những người Việt lưu vong còn nhớ gốc. Vì vậy ông soạn thảo chương trình dạy bọn trẻ nói và đọc chữ Việt một cách kỹ càng, có phương pháp hẳn hoi, vừa hấp dẫn, vừa vui lại dễ nhớ. Ông thầm tự hào dầu gì thì mình cũng từng làm việc phiên dịch sách ngoại ngữ cho bộ giáo dục trước đây chứ tệ gì. Bọn trẻ học nói tiếng Việt nhanh chóng và tiến bộ thấy rõ, chúng thường thỏ thẻ kể chuyện cho ông nghe về ba nó. Thằng em có lúc mếu máo nói với ông “con nhớ Ba lắm”. Còn con chị hay nhắc đến ông nội mà nó chưa bao giờ biết mặt, chỉ thấy qua hình. Nó bảo “Ba hứa đem con về thăm ông Nội nay mai mà”. Có lúc nó lại bảo ba nó lấy tên bà nội đặt cho nó đó. Bà nội nó chết rồi. Ông chạnh lòng nghĩ đến thằng con mình và ước gì mấy đứa này là con của nó thì chắc ông sẽ thương yêu chúng vô vàn. Còn Janne, có lúc cô gọi ông bằng “ông nội” theo hai đứa con, có lúc cao hứng cô gọi ông là “Papa” ngon ơ, ngọt xớt luôn làm ông rưng rưng nghĩ đến người con dâu không bao giờ có được của mình mà mủi lòng. Vì sao nên nỗi này? Ông vẫn thường tự hỏi. Có phải vì ông quá khắt khe, quá cố chấp không? Tại sao cứ là người Việt mới thương yêu, quí mến được? Biết đâu cháu ông nó cũng đáng yêu như hai đứa trẻ này thì sao? Dẫu chúng có lai căng thì vẫn còn một phần máu mủ của ông chứ nào phải nước lã? Ờ, mà ông nghe đâu hình như thằng Nhân cũng đã có hai đứa con rồi. Nhưng biết nó ở đâu mà hỏi bây giờ? Lòng ông chùng xuống, trĩu nặng như bầu trời mùa Đông thê lương, ảm đạm.

    Năm nào cũng vậy, từ khi thằng Nhân bỏ đi, cứ hễ đến ngày sinh nhật của ông Khiêm là ông Quỳnh hẹn đến để chúc thọ ông rồi họ rủ nhau đi đây đi đó để giúp ông tạm quên nỗi buồn cô quạnh. Sau cùng ông Quỳnh trao cho ông món quà gọi là của riêng thằng Nhân nhờ ông trao lại. Còn thằng Nhân chỉ gọi về chúc mừng sinh nhật ông qua loa là xong chuyện. Mấy lần đầu ông Khiêm buồn và giận thằng con lắm vì nó chẳng nhân nhượng và nể nang ông chút nào. Nó cứ đi biệt không về! Giống như tình phụ tử giữa ông và nó nhẹ tênh như lông hồng vậy. Lâu dần ông cũng đành làm ngơ cho qua ngày đoạn tháng. Vì ông không thể hạ mình mà xoay chuyển thế cờ được.

    Năm nay thì hơi đặc biệt khác. Ông Quỳnh hẹn sẽ chuẩn bị thức ăn và mang đến nhà ông để họ cùng nhau nhậu nhẹt một bữa cho đến quắc cần câu. Nói nghe hùm hổ thế thôi chứ thật ra hai ông chỉ lai rai dăm ba sợi là đã đầu hàng thua trận tại chiến trường rồi. Còn sức đâu mà chiến đấu đến cùng chứ! Họ đều thừa nhận như vậy. Nhưng vẫn đủ sức tạo bầu không khí sôi nổi, vui vẻ, hào hứng cho hai ông già sống lại giây phút hào hùng của mình ngày xửa ngày xưa. Mới đó mà đã mấy mươi năm rồi còn gì!

    Ông Quỳnh mang đến hai chai rượu đỏ, một gói khô mực cáng mỏng, tơi và mềm chấm với tương ớt, một dĩa gỏi chân gà rút xương mà ông Khiêm thích.

    “Gỏi của bà nhà tôi gửi ông đấy. Còn khô mực này con dâu về VN mua qua cho tôi cùng cái máy cáng cho mềm chứ răng cỏ đâu mà nhai nổi khô mực như xưa.” Ông Quỳnh giải thích.

    Trong lúc ông Khiêm loay hoay dọn thức ăn bày ra bàn rồi với tay lấy hai cái ly uống rượu thì có tiếng gọi cửa. Mở cửa ra ông thấy người hàng xóm mới khệ nệ mang hai dĩa thức ăn thật to cùng lổm ngổm nào gói nào bọc. Vừa thấy mặt ông Janne nói “Happy birthday, papa”. Ông Khiêm hơi sửng sốt bất ngờ xong vui ra mặt, rồi đưa tay đỡ phụ một dĩa thức ăn và mời rối rít:

    “Vào đây, vào đây tôi giới thiệu cho. Ông Quỳnh ơi, đây là…”
    “Ồ! Chúng tôi đã biết nhau. Hôm đến đây không có ông ở nhà nên tôi đã sang làm quen với Janne và đã thay mặt ông mời cháu ấy sang dự tiệc sinh nhật .” Ông Quỳnh cướp lời. Rồi ông quay sang lấy bớt những bao bọc to trên tayJanne và dục:
    “Vào đi cháu. Chà! Bánh xèo và chả giò. Toàn món ông ưa thích cả đây nhé.”

    Ông Khiêm ngớ ra một tí rồi cười thầm trong bụng: Lão già này môi mép, lẹ chân lẹ tay và ghê gớm thật. Thảo nào lúc trẻ luôn đắt đào nhất trong bọn.

    Thức ăn được bày dọn khéo léo đẹp đẽ ra bàn nhờ sự phụ giúp của Janne. Ông Khiêm bốc thử cái chả giò còn nóng hổi và miếng bánh xèo giòn tan rồi buộc miệng:

    “Chà, ngọc tuyệt. Giống y như chả gò và bánh xèo bà nhà tôi thường làm lúc còn sinh tiền.”
    “Đấy, đó là cái lợi của thời buổi văn minh Hi tech mà. Ông muốn học nấu nướng thức ăn của bất cứ nước nào trên thế giới thì chỉ cần ấn nút computer là biết cách làm ngay.” Ông Quỳnh giải thích.
    “Cháu cho hai đứa nhỏ sang chơi nhé.” Không thấy hai đứa trẻ, ông Khiêm quay sang bảo Janne.
    “Vâng, chúng sắp qua tới, Papa.” Janne trả lời không đắn đo.

    Đang khi ông Khiêm bận rộn xếp thêm ghế cho hai đứa nhỏ thì cửa trước bật mở toang và thằng con trai ông bước thẳng vào nhà. Ông Khiêm ngạc nhiên và mừng rỡ đến thốt không nên lời.

    “Ba, con về để chúc mừng sinh nhật của Ba. Nhờ chú Quỳnh giúp nên con mua được căn nhà ở cạnh đây để gần gũi và chăm sóc Ba lúc tuổi già. Ba tha thứ cho vợ chồng con nghe Ba.”

    Quá đột ngột và bất ngờ nên ông Khiêm đứng trơ như phỗng, chẳng kịp thời giờ cho những lời nói mà ông chờ đợi từ cửa miệng Nhân xuyên vào cái đầu chậm chạp của ông. Một lát sau ông đưa mắt nhìn ra cửa để tìm vợ con nó thì Janne bước đến cầm tay ông và nài nỉ:

    “Papa, con xin lỗi đã làm Papa buồn lâu nay. Papa đừng giận con nữa nghe.” Rồi quay ra gọi to “Annie, Sonny vào chào ông nội.”

    Phải mất mấy phút đồng hồ cho cái bộ óc già nua đang bất động của ông Khiêm hoạt động trở lại, cho ông thấy mọi chuyện rơi đâu vào đấy đúng như ý ông mong muốn mà đã không làm được. Ông xúc động đến đứng không vững và ngồi thụp xuống chiếc ghế trống cạnh đấy. Hai đứa nhỏ ùa vào chia ra đứng hai bên ông, miệng nói đồng loạt

    “Happy birthday ông nội.”
    “Ông bạn già ơi! Vợ chồng nó có lòng thành và gắng công lắm mới tạo được ngày hôm nay. Thôi thì ông mở lượng hải hà tha thứ cho chúng để ông cháu ông hủ hỉ những ngày còn lại.” Nãy giờ ông Quỳnh lặng thinh bây giờ mới lên tiếng phụ họa.

    Cảm giác mừng mừng tủi tủi, sung sướng, hối hận, nuối tiếc… lẫn lộn trào dâng, tuôn chảy ra như nước vỡ bờ khiến ông nghẹn ngào, không cầm được nước mắt. Rồi hai giọt lệ từ từ lăn xuống, chảy dài trên đôi gò má đã không còn đầy đặn của ông. Ông Quỳnh cũng xúc động không kém, nhưng thấy vai tuồng mình đóng đã xong, không còn cần thiết nữa nên ông lặng lẽ bỏ ra về mà không ai hay. Nãy giờ hai đứa cháu nội im thin thít, chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chúng lo lắng, sợ sệt, hết nhìn người này lại quay sang nhìn người khác, ngạc nhiên, ngơ ngác vì thấy gương mặt người lớn sao quá nghiêm trọng. Khi thấy ông Khiêm khóc thằng Sonny vội cầm bàn tay ông bóp nhè nhẹ. Còn con Annie – bây giờ ông mới nhận ra nửa phần đầu tên nó là tên vợ ông – vòng tay lên cổ ông, rồi hạ xuống dần vừa vuốt vuốt, vỗ vỗ cái lưng hơi còng của ông vừa dỗ dành:

    “It’s OK. It’s OK. Nín đi ông nội”

    Ông quàng tay ghì sát hai đứa trẻ vào lòng. Thằng con trai ông đã phải đánh một vòng thật lớn để cuối cùng mới được ông nhìn nhận bầu đoàn thê tử của nó. Còn ông Khiêm, một cái gật đầu rất nhẹ hay một tiếng “ừ” thật ngắn gọn vậy mà ông phải mất đến 5 năm dài mới thực hiện được! Thời gian trôi vùn vụt và nghiệt ngã, liệu còn chờ đợi ông được bao lâu nữa để cho ông tiếp tục tận hưởng cái hạnh phúc đoàn tụ quí báu này?

    Cỏ Hoang

    Reply
    • BLoc

      Cám ơn bạn vuong đã chia xẽ câu chuyện đầy nhân văn.

      Tuy chuyện không bất ngờ với kết truyện, nhưng tôi vẫn rất xúc động mỗi khi đoc những câu chuyện có hậu về tình mẫu tử, cha con, vợ chồng yêu thương hòa thuận.

      Cuối truyện có một điểm nhỏ tác giả đã không thực tế khi để ông bạn già âm thầm ra về, một cuộc vui sum họp gia đình càng cần có bạn bè để chia xẽ, hơn nữa đây là bạn thân có “công lớn” và là tiệc sinh nhật, ai lại chưa dự tiệc mà lại ra về, ngay cả là buổi đoàn tụ của một đôi uyên ương cũng chưa cần phải tế nhị mà về gấp thế?!

      Reply
      • vuong

        Chuyện của bạn bạn cỏ hoang viết tôi sưu tầm và đưa lên thôi, tôi cũng muốn tình tiết câu chuyện và buổi tiệc doàn viên vui vẻ hơn, có hậu hơn nữa,
        Tương tự như thúy kiều sau đó được giác ngộ cách mạng rồi tham gia hăng hái vào các phong trào và đảm nhiệm chức vụ ủy viên BCT, chứ không phải bỏ nhà lên TP. HCM bán bia ôm.
        Chị dậu thì gia nhập đảng của những người lấy của nhà giàu chia cho dân nghèo đóng góp vào công cuộc xây dựng thế giới đại đồng, chí phèo sau khi nhận thức được lý tưởng của chủ nghĩa và đóng góp vào công cuộc của trào lưu vĩ đại và trở thành anh hùng.
        AQ thì cách được hết những cái mạng cần phải cách chứ không phải bị chết vì ông Lỗ Tấn muốn như thế.
        . . .
        Thế có phải sướng không.

        Reply
    • phong

      Gioi a, lai con dem may mon khoai khau ra nua chu. Them wa… hehe…

      (dan sanh an)

      Reply
  • vuong

    Tôi mơ (ước):
    Sẽ có một ngày tên tổ quốc mình là VIỆT NAM, chỉ vậy thôi, như cũ.
    Sẽ có một ngày, trong nhà bia tiến sỹ ở Văn Miếu Quốc Tử Giám sẽ có thêm những rùa đá đội tên của các tiến sỹ mà danh tiếng và công đức của các vị được khẳng định mặc cho họ chẳng màng tới việc này.
    Sẽ có một ngày cái trí lực và học vấn của người Việt khắp năm châu bốn bể đổ dồn về dựng xây quê hương VN mình hùng mạnh như (tạm so sánh) Israel (chẳng hạn).
    . . .
    Thật cảm động và không biết nói như thế nào để diễn tả hết lòng biết ơn đối với việc làm của TS Alan Phan.
    Các bạn trẻ, hãy cố gắng lên !

    Reply
    • vuong

      “Phi trí bất hưng”
      Than ôi, lời của người xưa nay con cháu đã ngộ ra !

      Reply
    • Ninhkhang

      Tôi cũng đồng ý với phương án tên của tổ quốc ta đơn giản là Việt Nam (hoặc Đại Việt). Chúng ta khi sang các nước khác cũng chỉ là I am vietnamese hoặc là I am from Việt Nam mà không nói I am from CHXHCN Việt Nam hay tên phức tạp khác. Việt Nam là tên gọi thân thương của cộng đồng người việt, do tổ tiên để lại. Tôi thấy Johnathan London nói rất hay: Đừng mơ về giấc mơ đã chết; Cũng đừng ăn mày quá khứ.
      “Tôi là tôi” qua giọng hát Quách Thành Danh. Đơn giản chỉ là vậy, không màu mè, chẳng định hướng. Tôi có xem trong 1 phim nào đấy(không nhớ nổi tên) khi cô Lê thị Xu (làm gái điếm trở về làng) gặp Cụ L( không nhớ tên nhân vật, do NSND Mạnh Tuấn đóng) thì cụ L hỏi “Con cái Xu mới về làng hử”. Cô Xu tức tối mắng cụ “Tên con bây giờ là Trinh rồi, cứ gọi xu mãi, quê chết”. Cụ L bảo “úi dào, vẽ chuyện, Xu với Trinh cũng vẫn là cái loại có lỗ, phức tạp”.
      Vẫn biết rằng hình thức và nội dung vẫn phải thống nhất với nhau. Cái tên rất quan trọng, nhưng nếu như bản chất xấu xa thì cái tên cũng không thể che đậy mãi được.

      Reply
      • vuong

        Bạn kể chuyện mấy loại có lỗ làm tôi liên tưởng tới vật có hình cầu chứa não bộ ở trong, có những người ta gọi là lú trong đó có lẽ là chứa đậu hũ hoăc bắp cải tức là rỗng hay có lỗ. Vì không có kiến thức nào đổ vào được, như ống cống, đổ vào bao nhiêu là trôi đi mất bấy nhiêu.
        Nói nhỏ cho riêng bạn biêt thôi nha, các đỉnh cao trí tuệ cũng vậy – Thuộc loại có lỗ.

        Reply
  • bacsitrimun.com

    Học xong rồi ở bên đó luôn nhé,đạt được học bổng chắc là phải giỏi,mà đã giỏi thì không nên về Việt Nam

    Reply
  • Thủy

    Cám ơn chú Alan.
    Hi vọng các bạn được học bổng này học xong không có lối suy nghĩ như cái anh chàng gì đó con quan đi du học ở Anh về và làm ở ngân hàng nước ngoài trong một câu chuyện của chú Alan…

    Reply
  • BC

    Hôm nay cám ơn Bác Alan đã cấp học bổng cho 40 sinh viên VN. Chúc mừng các bạn may mắn được giải nhé. Trong đời người ta chỉ may mắn 1 lần thôi.

    Mong rằng sau khi có được mảnh bằng MBA, các bạn sẽ biết cách xử những tên cướp trong câu chuyện cười mà được cho là của TQ này.

    Bài học từ một vụ cướp nhà băng

    “NHỮNG ĐIỀU (NGAY CẢ) HARVARD KHÔNG DẠY BẠN”
    Trong vụ cướp nhà băng, một têncướp hét lên:
    -Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!
    Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.

    Điều này được gọi là: “Cách thức khai tâm – Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn”

    Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên:
    -Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!

    Điều này được gọi là “Hành xử chuyên nghiệp – Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!”

    Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông):
    -Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?
    Tên cướp già gằn giọng:
    -Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!

    Điều này được gọi là: “Kinh nghiệm – Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở”

    Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài:
    -Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số tiền bị băng cướp lấy mất!

    Điều này được gọi là: “Bơi theo dòng nước – Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi”

    Người giám đốc tự nhủ: “Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!”

    Điều này được gọi là: “Hãy loại bỏ những điều khó chịu – Hạnh phúc là điều quan trọng nhất.

    Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ:
    -Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu.

    Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!” Điều này giải thích tại sao: “Kiến thức thì giá trị như vàng”

    KẾT LUẬN:
    Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối. Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình.

    Reply
    • BLoc

      BC nói là của TQ, nhưng mình tấy như văn phong của BC vậy, viết được câu chuyện như thế này đúng là một nhà văn triết học rồi đó.

      Cám ơn BC nhiều.

      Reply
      • BC

        Dear BLoc,
        Đây là câu chuyện mình nhận được từ email của bạn bè. Mình định chọc Bác Alan bằng cách kể lại câu chuyện bằng tiếng Anh rồi viết thêm 1 câu đại loại rằng thì là đây là câu chuyện nước tôi và tôi rất muốn học cao lên thêm nữa biết đâu nếu có cơ hội trở về lại quê hương, tôi sẽ nhận ra ngay lật ngửa con cá mập cho dân tôi xem bụng xem râu, con cá mập đã hớt tay trên 80% của bọn cướp. Hihiihiiii….

        Reply
  • An

    Cam on ALAN nhe , chi co anh moi lam duoc nhu the nay , chuc anh vui khoe

    Reply
  • HDV

    Cháu tốt nghiệp ĐH chuyên ngành Ngân hàng, không biết có thể học MBA được không ạ?

    Reply
  • HDV

    Xin lỗi, cháu đọc chưa kỹ. Cám ơn bác Alan.

    Reply
  • vuong

    Bác Alan ơi, ở hải ngoại có nhiều người tài gốc gác VN quá, bác đã từng kêu gọi họ làm như bác chưa ? Chứ trong nước em thấy giới trí thức thực sự hình như chỉ bộc lộ tâm trạng như của ẩn sỹ và bất hợp tác, rầu quá.
    Nước VN của tất cả người VN, đâu phải của riêng đảng phái nào đâu.
    Mà không hiểu tại sao lại có những người sống mà cứ phải có sự lãnh đạo mới sống được, họ là con người chứ có phải là con lừa hay con cừu đâu ? kỳ lạ !

    Reply
  • Phạm Khôi

    Con cám ơn Bác Alan Phan về chương trình học bổng này. Nó không chỉ là ước mơ của giới trẻ tụi con muốn học MBA mà ko đủ điều kiện mà còn là con đường để “đám ếch trẻ” tụi con vươn ra biển lớn. Con nghĩ nó cũng là tâm huyết của Bác muốn đóng góp và truyền đạt lại cho thế hệ trẻ của nước nhà. Con sẽ cố gắng hết sức để giành được học bổng này. Chân thành cám ơn Bác. Chúc Bác Alan thật nhìu sức khỏe, luôn minh mẫn vượt qua tiếp những sóng gió trong cuộc đời!

    Reply
  • Trần Văn Thành

    Chú Alan ơi. Cháu tìm trên trang web của trường http://bristoluniversity.edu/ nhưng không thấy application form. Chú có thể chỉ giúp cháu được không ạ

    Reply
    • Alan Phan

      Cháu lên lại…đã chỉnh sửa rồi

      Reply
      • Hoang Thi Thuy Trang

        Thưa bác,
        Cháu rất quan tâm đến học bổng này và rất mong muốn được một lần “ra biển lớn” cùng Lửa Việt.
        Cháu đã làm theo hướng dẫn vào trang : http://bristoluniversity.edu/ để down application form về. Tuy nhiên, khi vào phần Apply now cháu chỉ thấy Application form online, và sau khi submit thì ko thấy bản download để có thể down cái này về.
        Như vậy cháu có thể download application form ở đâu ạ hay là cháu chỉ cần submit và copy form về word để điền vô?
        Nhờ bác hướng dẫn giúp cháu ạ.
        Cháu cảm ơn bác

        Reply
  • Hoàng

    Chú ơi,
    Cháu click vào chữ application (chổ “Ứng viên nên download application từ http://www.bristoluniversity.edu“) thì nó ra trang này http://www.rewardszoneusa.com/Flow.aspx. Còn vào trang web của trường thì cháu click vào mục “Aplly now”, và nó hiện ra 1 application form (online). Cháu đã điền thông tin và gởi online. Vậy có đúng không chú? Hay mình phải copy cái form đó về rồi gởi qua bưu điện? Mong chú chỉ cho cháu.
    Thành thật cảm ơn chú

    Reply
  • Hữu Trần

    Cảm ơn bác Alan

    Cuối cùng điều cháu suy nghĩ và chắc thế nào bác cũng làm điều này thì bây giờ đã đến.

    Một lẫn nữa cảm ơn bác thay cho các bạn trẻ muốn có cơ hội tìm hiểu và tham gia văn hóa học ở một nước phát triển trên thế giới (cháu không tham gia vào cái học bổng của bác đâu vì cháu không đủ khả năng trả phần 3000 USD còn lại!? Hình như cái phần đóng góp này của các bạn học là để các bạn có trách nhiệm hơn, đó là ý định của bác Alan thì phải?)

    Reply
  • BC

    Dear all,

    Hôm nay thấy các bạn kêu gào muốn in form ra. Dễ ẹt! Trên keyboard dùng nhấp key printscreen. Dùng Photoshop chóp ra cái form, sẽ được 2 phần vì form quá dài. In ra sẽ được 2 trang.

    Ai cũng biết các bạn là sinh viên VN nên sẽ không chấp nhất đó là form chính thống hay là do đâu bạn có. Bảo đảm luôn, nhất là những vị giáo sư người sẽ review application của bạn, họ sẽ nghĩ rằng bạn nhanh nhạy… Nói nhỏ nhe, thêm điểm đó. Trước sau gì họ cũng phải đánh lại vào trong máy do đó bạn có thể điền vào cái form có sẵn trong website. Trong phần cuối của form ở cả 2 phía tại “Additional Comments” bạn có thể nói rằng bạn đã nộp hard copy qua đường bưu điện. Trong cái khó, ló cái khôn. Nhớ là đừng hô khẩu hiệu đại loại những lời hứa hoa mỹ trong bài essay, sẽ làm mệt người review. Phải viết sáng tạo, khác người 1 chút.

    Mình sẽ không giành giật với các bạn chương trình này vì bên Mỹ mình có nhiều cách để được đi học lắm. Rất nhiều hãng cho đi học MS, MBA hoặc bằng gì mình muốn mà liên quan đến công việc. Nó trả tiền học, tiền sách 100% luôn. Nam cũng như nữ, nên chọn cho mình 1 lối thoát nếu được sổ lồng bay xa. Mình thành thật chúc các bạn may mắn.

    Reply
    • BC

      PS: có thể dùng Winword để tạo ra 1 cái form gần giống cũng được, miễn có đủ field cần thiết.

      Reply
    • Harry Tran

      cách gì chỉ với. Đúng ” người ăn không hết, kẻ lần không ra” ( câu này quen quen, hình như ám chỉ nhóm lợi ích thì phải)

      Reply
      • BC

        Trước tiên phải giỏi ngoại ngữ của đất nước mà mình sẽ tới. Người Mỹ có câu đại loại “không biết tiếng Anh là không có bánh mì” (No English, no bread). Mọi trở ngại bước đầu của 1 du học sinh tất cả chỉ tại vì không giỏi tiếng nước người. Ngày xưa mình học Anh văn không đúng cách. Nhà có bức tường bên hông sơn màu đen. Mỗi ngày mình chỉ đọc rồi viết từ tiếng Anh lên đó. Đi qua, đi lại ngó lên đó để học thuộc lòng. Không nghe, không nói chuyện với ai, đó là lý do học hoài không có kết quả. Học ngoại ngữ là phải giao tiếp, và nghe nhiều. Có thể nghe từ TV, băng…

        Cách tốt nhất là tìm mọi cách qua được nước ngoài rồi mới tính tiếp. Khi đặt chân lên xứ sở người, sẽ có nhiều con đường đưa ta đến đỉnh cao hơn. Lẽ dĩ nhiên là con đường có thể chông gai, có thể dễ dàng… Nếu mệt mỏi, là con gái thì lấy chồng là xong. Là con trai thì hơi khó chút nhưng cũng không phải là tuyệt lộ như khi ở lại VN.

        Khi có được bằng BS, muốn có bằng MS hoặc cao hơn nữa thì chỉ cần xin đi làm ở những hãng lớn. Phần lớn hãng sẽ đài thọ cho nhân viên đi học lên thêm, vừa tạo thuận lợi giờ giấc, tiền bạc. Giả sử có đóng tiền đi học cũng dễ thở hơn hồi chưa có bằng BS. Cả 2 vợ chồng mình đều làm ở hãng lớn Siemens và IBM nên đều được ưu tiên đó, vào thời điểm 1997. Và bây giờ không thấy bằng cấp là cần thiết nữa nên không đi học thêm nữa. Bây giờ là lúc tích lũy kinh nghiệm để đối đầu với đối thủ và bảo vệ thành quả….

        Reply
        • Harry Tran

          Cảm ơn BC nhiều lắm.
          Mình đã có MA rồi của Curtin ( Úc) Applied Linguistics.( Distance studying) Cho nên T Anh cũng không tệ. ( hy vọng thế)
          Cách đây hơn 20 năm mình liều bỏ quê hương xứ sở vào SG với biết bao chông gai để thoát cảnh bần hàn .20 năm vật lộn ở xứ sở lắm người nhiều ma/ Thạch sanh thì ít mà Lý Thộng đầy đường này. Giờ cuộc sống tạm ổn, nhưng cuộc sống chán quá , đôi khi bế tắc mà cũng trẻ trung gì nữa.
          Mong ước được như bạn BC luôn ở trong đầu mình ( đôi khi mình chỉ mơ ước được hít thở 1 chút không khí ở Marina Bay (Singapore) đánh đổi lại bất kỳ cái gì cũng được.
          ” Cách tốt nhất là tìm mọi cách qua được nước ngoài rồi mới tính tiếp” làm con tim mình đập thật mạnh. Mình không ngại khó vì đã quen rồi.
          Ra đi không phải chỉ cho riêng mình mà tương lai của nhiều relatives nữa.
          Mình chần chừ vì học bổng này là Business,không phải điểm mạnh của mình.
          Hơi dài ( unselfcontroled) mong sớm nhận tin từ BC. Millions of thanks

          Reply
          • BC

            Dear Hữu,

            Thực sự mình không biết chương trình của trường Bristol đòi hỏi những lớp đã học trước ở BA/BS như thế nào nên không dám có thêm ý kiến gì với Hữu cả. Nhưng mình là bạn, mình sẽ nộp đơn. Không đi không bao giờ tới. Còn nếu như nặng nợ gia đình thì đành thôi vậy. Đôi lúc nghiệp của ta quá nặng nên đành phải gác lại giấc mơ.

            Riêng mình thì từ ngày đến Mỹ, cuộc đời như bước sang trang khác… mà có nằm mơ cũng không có được. Nhiều đêm nằm mơ thấy mình vẫn còn loay hoay với việc học mà khóc quá chừng luôn. Tỉnh dậy, mừng ghê, mọi thứ xong rồi… Bạn muốn kể gì mà xin email vậy? tieumuoi2009_1@yahoo.com

  • Thảo

    http://sanao.vinabull.com/Order.aspx
    Cháu thấy cái này của Bác quá hay nên đăng ký chơi thử để học.
    Bác lì xì 1 tỷ rồi mà sao hổng chơi được ( không chọn chọn Mã) Bác ah.
    Bác giúp cháu với. Cảm ơn Bác!

    Reply
  • phamthang

    Nhìn có vẻ hấp dẫn, nhưng mà nghẫm kỹ có thể bác Alan vừa có tiếng vừa có miếng.

    Reply
  • John Nguyen

    Cầu mong Trời Phật phù hộ cho mình nhận được HB này và mong các anh chị Việt Kiều như anh Alan Phan có điều kiện hãy hổ trợ thêm các học bổng cho thanh niên Việt nam.

    Reply
  • dinh duc tai

    owesome I will try my best cháu theo dõi blog bác từ hồi tự đặt ra câu hỏi “CP VN đang làm cái quái gì với kinh tế dân đen?” rồi thật bực khi bầu Đức (thần tượng của cháu 1 thời) khi vừa trơ trẽn dụ dân mua hàng ế vừa nói năng cứ như là bố già nước Mỹ, nay lại lộ tẩy kiểu làm ăn thế kỷ 19:”chặt rừng trồng cao su” của Pháp ….cám ơn TS AlanPhan thanks google

    Reply
  • Tomato

    Các bạn cho mình hỏi!
    Bảng điểm thời đại học của mình nếu translate ra tiếng anh ngữ thì có cần công chứng không! và nếu có thì làm sao công chứng được đây.
    Mong những ai có kinh nghiệm chỉ giúp dùm mình! mình cám ơn rất nhiều!

    Reply
    • BC

      Mình có bằng công chứng viên ở Mỹ và khi học lớp này họ có nói rằng:

      Ta có quyền công chứng tiếng bất cứ nước nào, giấy tờ gì mà không cần hiểu ý nghĩa của loại giấy đó nói gì…. Ý nghĩa của việc công chứng là ngày đó, có 1 người tên đó, đưa ra giấy tờ chứng nhận họ là người đang ngồi trước mặt mình để mình đóng dấu và ký tên xác nhận là đúng người đó đang đặt bút ký tên. Thế thôi.

      Vậy thì ta có nên công chứng bảng điểm dịch ra tiếng Anh hay không? Có thể là không cần đâu vì ý nghĩa của việc công chứng không cần thế.

      Đó là ý ở Mỹ, còn ở VN thì mình chịu thua.

      Reply
  • Hoàng Đăng Nhân

    Cầu trời phù hộ cho con đạt được học bổng này, con muốn đi du học quá rồi

    Reply
  • Chinh

    hix . Anh văn của cháu = 0 . Buồn ! 1 thử thách , 1 cơ hội qua đi …!!!

    Reply
  • Tomato

    MÌNH CÁM ƠN saycheese RẤT NHIỀU!

    Reply
  • tieu khat nhi

    mình học kĩ thuật nên hiếm có cơ hội nhận được học bổng như thế này, thật là tốt và có ý nghĩa quá. cháu muốn tham gia quá. nhưng cháu vừa gọi cho ms oanh, tiếng anh và học chuyển đổi thì không có vấn đề gì cả.nhưng thật tiếc là điều kiện gia đình khó khăn quá. sự giúp đỡ của bác alan thật là lớn.như giờ kinh phí xin visa và vé máy bay rùi chi phí ăn ở cho thời gian đầu nữa ui thật là tiếc quá. bác ơi bác có thể bảo lãnh cho cháu vay tiễn ngân hàng nữa không. chứ giờ mà xin thêm bố mẹ 100 triệu nữa thì nhiều quá bác ạ.

    Reply
    • Alan Phan

      chia ra 2 phần: học online tại VN phần đầu và qua Mỹ học phần còn lại. Tiết kiệm 50%.

      Reply
      • Diem Do

        Cảm ơn Bác và kính chúc bác nhiều sức khỏe!.

        Cháu đang đặt mục tiêu đạt được 100% tài trợ của Quỹ.

        Reply
    • Hoàng cương

      Bạn được đi sang đó mới khó chứ . Qua bển rồi đi làm thêm nâng cao giao tiếp tiếng anh ,và trang trải tiền học . Làm sinh viên Ngèo bên đó …xem có hơn bên Ta không ?

      Reply
    • Harry Tran

      chưa bằng chiếc SH. Động viên bà con họ hàng cho mượn, mai mốt mua cả trăm chiếc trả lại..hehheheh

      Reply
  • Tomato

    Các anh/Chị có kinh nghiệm chia sẽ giúp dùm E nhé!

    Em được biết học bổng Lửa Việt Sẽ tổ chức phỏng vấn, nhưng mà Em không biết hình thức phỏng vấn là như thế nào? Tự luận hay vấn đáp và ngôn ngữ tiếng anh hay tiếng việt nữa!

    Rất mong thông tin từ các Anh/Chị!

    Reply
  • Abit

    Chú Alan cho con hỏi, có bao nhiêu học bổng có giá trị 15,000USD ạh? con hỏi tại nói thật nếu được nhận học bổng 5,000USD coni cũng hông có tiền học :(
    Con cám ơn chú nhiều!

    Reply
  • Huy Nguyễn

    Chú Alan cho cháu hỏi là bao giờ sẽ có kết quả ạ, theo như cháu đọc trên kia thì mùng 3/8 là lần họp cuối, cháu chưa rõ là họp lần nào lọc luôn lần đáy ạ. Kiểu như lần 1 chọn 15 người, lần 2 thêm 15 người….
    Với có cái này cháu định nếu dc gọi đi phỏng vấn hỏi sau, nhưng sốt ruột nên hỏi luôn, là Bristol có chính sách Lend Student Loan cho sv ngoại quốc như bọn cháu ko, nếu có thì tốt quá, học bổng có 5k chắc cháu vẫn học.

    Reply
    • Alan Phan

      tuần này (20 June) sẽ loan báo tên 10 người đầu tiên. Học bổng từ $12,000 đến $15,000

      Reply
      • Phong Nguyen

        Thưa Bác, con thấy thông báo bên trên là ngày 26 June 2013 là lần họp thứ nhất để tuyển chọn. Nếu con nộp vào ngày 18 hoặc 19 thì có được xét vào đợt này không ạ? Con cảm ơn Bác.

        Reply
  • Cao Trí

    http://www.bristoluniversity.edu/component/content/article/2-uncategorised/27-admissions-forms.html

    Thưa chú Alan, hiện tại link web trên đang bị lỗi, cụ thể cháu không down được Required Financial Aid Forms và Optional Financial Aid Forms

    Mong rằng trang web sẽ sớm khắc phục lỗi ạ. \

    Cháu cám ơn chú đã tạo cơ hội cho nhiều ước mơ được trở thành hiện thực!

    Chúc chú và gia đình luôn tràn đầy sức khỏe và bình an :)

    Reply
  • tungsteen

    có người sẽ khỏi thắc mắc “ông Alan đã làm gì cho dân tộc VN…?”.

    Reply
  • Nguyễn Thùy Dương

    Thưa bác,
    Trong application có phần hỏi nếu nhận được học bổng 30%, 50% thì bạn có học không? Thì 30-50% này là của 18.000 $ phải không ạ? Có các mức học bổng từ 60-70% trở lên ngoài 100% không bác? Hay chỉ có 30-50-100% ạ? Vì cháu khó cover được living expense cùng với 50% học bổng nếu có được nhận đi nữa.

    Reply
    • Alan Phan

      hiện nay, phần lớn học bổng đều trên $12,000

      Reply
      • Nguyễn Thùy Dương

        Cháu cám ơn bác. Thông báo sẽ có trong hôm nay ạ?

        Reply
        • Alan Phan

          Cháu ráng đợi thêm đến thứ ba tuần tới. Làm không kịp

          Reply
          • Nguyễn Nhật Minh

            Dạ, con chào chú Allan ah.

            Con đã apply ngay sáng hôm nay.

            Cho con hỏi là con có được xét trong đợt này không ah ?

            Con chào chú ah.
            Minh.

          • Nguyễn Thùy Dương

            Cháu chào bác, cho cháu hỏi lại là hôm nay hay ngày mai có kết quả ạ! Xin lỗi cháu làm phiền bác quá nhưng cháu lo lắng và hồi hộp bác thông cảm!

          • Alan Phan

            Vẫn đợi sự kiểm định lại của nhóm giáo sư Mỹ đang quản trị và điều hành chất lượng. Kiên nhẫn

          • Harry Tran

            Tối nay hãy ngủ thật ngon và hãy mơ ngày mai mình sẽ có tên trong sách. Ths all.

  • Hoàng Đăng Nhân

    Có bạn nào đã nộp hồ sơ rồi không ạ, cho mình hỏi chút ạ ! Mình vào link này để down các form xuống, tuy nhiên có 2 cái form mình không hiểu cách điền, đó là form Optional Financial Aid và Miscellaneous Financial Aid Form. Có bạn nào điền 2 form này rồi thì chỉ cho mình cách điền với ạ, mình cám ơn các bạn lắm !

    Link down form đây ạ : http://www.bristoluniversity.edu/component/content/article/2-uncategorised/27-admissions-forms.html

    Reply
  • thất nghiệp

    2 cái đó nếu ko nhầm thì để những sv nào muốn nhận dc sự hỗ trợ về tài chính thì apply: hỗ trợ thường bao gồm học bổng hoặc student loan. Tuy nhiên Student loan thường có yêu cầu: hoặc là công dân Mỹ, hoặc có thẻ cư trú dài hạn. Nếu ko phải có ai đáp ứng 1 trong 2 điều trên đứng ra bảo lãnh. Và những ai apply cũng nên tính 1 chút, học phí là 18k, chi phí sinh hoạt 1 năm khoảng 12k, cứ cho là được học bổng 15k từ chưong trình này. Sang đó đi làm thêm, kiếm dc khoảng 500$ 1 tháng, thì tự bản thân sinh viên vẫn cần khoảng 9k nữa. Kể cả tính học bổng giai đoạn 2 của cương trình, thì sv vẫn cần thêm từ 2k đến 6k $, mọi ng nên cân nhắc kĩ

    Reply
  • kazcuong

    Gởi những ai lo lắng về vấn đề tài chính.

    Tôi cũng là một trong những người nộp đơn tham gia để “giành” học bổng này và cũng biết rằng “tỷ lệ chọi” ở đây là rất lớn, tuy nhiên, sau khi đọc một số comment của những bạn còn bạn lo lắng về tiền bạc, tôi muốn chia sẽ như sau.

    Tôi nghĩ rằng các bạn nên tham gia chương trình này, thậm chí bạn chỉ được 30% học bổng, nếu các bạn thấy mình đủ điều kiện như yêu cầu và có quyết tâm.

    Ở đây, người ta trao cho mình cơ hội được học tập do một trường đại học Hoa Kỳ đào tạo hoàn toàn (không phải liên kết đào tạo), và đặt biệt là người ta trao cơ hội cho bạn đến Hoa Kỳ để học tập cho giai đoạn tiếp. Lợi ích đạt được là rất lớn nếu các bạn có được 2 cơ hội này.

    Tôi không chuyên về tư vấn tài chính nên không đưa ra ý kiến để khuyên bạn. Tuy nhiên, khi ngươi ta trao cho bạn ~5000usd (30% học bổng), thì hãy khoan đắng đo, mà tập trung hoàn thành hồ sơ cho kịp. Học phí là một bất lợi lớn, nhưng hãy suy nghĩ đến nó khi bạn được chọn. Trên mạng có rất nhiều chuyên gia tư vấn tài chính, bạn sẽ tìm ra một cách nào đó để xoay ra phần còn lại.

    Thân chào và chúc thành công.

    Reply
    • Harry Tran

      Chính xác, hãy nộp đủ hồ sơ để được chọn trước đã, sau đó có rất nhiều cách để xoay sở. Như tôi biết nhiều tổ chức cho SV vay lãi suất 0%. Trước đây có mơ cũng không được học ĐH ở Mỹ chứ đừng nói đến chuyện bước chân qua đó.

      Reply
  • Thanh Tran

    Cháu chào chú Alan.

    Cháu có nhận được thông báo phỏng vấn ngày 8 tháng 6, nhưng sau đó được thông báo lại là do trục trặc nên cháu và các bạn có lịch ngày 8/6 sẽ được Prof Linda phỏng vấn sau.

    Tuy nhiên đến hôm nay cháu vẫn chưa nhận được phản hồi ạ, vậy cháu không rõ các bạn khác phỏng vấn ngày 8/6 đã được xếp lại lịch chưa ạ?

    Cháu cảm ơn chú.
    Thanh Tran

    Reply
  • Le Na

    Thưa bác Alan, con mới biết đến học bổng này. Con rất cám ơn bác đã tạo điều kiện cho học sinh việt nam có thêm cơ hội học tập tại một ngôi trường danh giá ở Mỹ. Con mới biết đến học bổng này và đang rất muốn apply. Con thấy nhiều bạn cũng đã apply rồi nên Con không biết giờ con có thể nộp applicant nữa được không ạ?
    Con cám ơn bác. Mong bác cho con cơ hội
    Chúc bác một ngày vui vẻ.

    Reply
  • Hạnh Trang Dương

    Chào Bác Alan,

    Trước tiên cháu muốn nói lời cảm ơn Bác vì Bác đã tạo điều kiện cho tất cả mọi người có được cơ hội tốt để tiếp tục phấn đấu. Cháu là ứng viên của chương trình quý học bổng Lửa Việt và cháu đã nhận được thông báo đăng ký thời gian phỏng vấn đợt 2, tuy nhiên lịch phỏng vấn đợt 2 đã đầy nên cháu phải đợi đợt phỏng vấn lần 3. Bác ơi, lịch phỏng vấn đợt 3 là khi nào vậy ạ? Cháu thấy đã có danh sách những bạn phỏng vấn đợt 1 rồi, kế đến sẽ là những bạn của đợt 2 nên hơi hồi hộp ạ.^^.

    Cảm ơn Bác và chúc Bác thật nhiều sức khỏe.

    Cháu,
    Hạnh Trang Dương

    Reply
  • Nguyễn Đăng Hải shoptinhyeu

    Dear chú Alan Phan

    Bác sĩ Hồ Hải có nói

    “Cái trường Bristol University mà quanlychatluong đưa và cho là ở Mỹ là cái trường dõm, bán bằng giả. Nó hoàn toàn không được bất kỳ tổ chức giáo dục nào ở Hoa Kỳ công nhận. Nó cũng giống như những trường giả bằng dõm mà tôi đã có viết 1 bài GIỚI THIỆU TRƯỜNG DỎM, BẰNG GIẢ CHO GIÁO DỤC VIỆT NAM mà tôi đã viết cách đây 3 năm khi tôi đánh những trường đại học Việt Nam liên kết với 1 số trường dõm này để mua bán bằng giả cho cán bộ của đảng những tấm bằng tiến sĩ giả hòng để cơ cấu cán bộ của đảng điều hành đất nước tệ hại như hôm nay.

    Mong chú kiểm tra giúp và trả lời công khai ạ. Có thể chú đi kinh doanh và không để ý đến mảng giáo dục nên những người giúp việc cho chú có thể đã nhầm lẫn gì chăng, chuyện kinh doanh hay những lĩnh vực mình chưa toàn tâm hết có thể có nhầm lẫn, cái đó cũng không trách chú được. Cháu vẫn hoàn toàn tin ở chú

    Thank you very much

    Reply
    • Nguyễn Đăng Hải shoptinhyeu

      cháu đang kiếm tra về các tài liệu này ạ

      google.com.vn rồi site:acics.org “Bristol University”

      Reply
    • Alan Phan

      Chú chỉ là một nhà đầu tư, không phải người điều hành. Tuy nhiên, trước khi bỏ tiền vào, chú đã cho kiểm định những điểm sau:
      1. Bristol University (BU) có accreditation của the Accrediting Council for Independent Colleges and Schools (ACICS). Xem rõ link: http://bristoluniversity.edu/about-bristol/accreditation.html. Đây là chứng chỉ chất lượng phân biệt đại học thật và dởm.
      2. BU được Bộ Giáo Dục Mỹ cho nhận Student Loan và Aid programs của chánh phủ. Rất quan trọng vì một đại học dởm không thể gia nhập program này.
      3. BU đã được Bộ Quốc Phòng Mỹ cho nhận các tài trợ dành cho cựu quân nhân (Veterans’ Aid). Rất quan trọng vì một đại học dởm không thể gia nhập program này.
      4. BU đã được Bộ An Ninh Lãnh Thổ (Homeland Security) cho cấp giấy đề nghị cho visa I-20. Rất quan trọng vì một đại học dởm không thể gia nhập program này.

      Do đó, kết luận của B/S Hồ Hải…hơi bị sai.

      Dĩ nhiên, BU là một đại học vừa khởi đầu, chỉ có dưới 200 sinh viên. Đây cũng là lý do chú đầu tư vì tương lai của BU đang nằm trước mặt.

      Reply
  • Nguyen Xuan Hong Ha

    Chào chú Alan,

    Cháu sẽ tốt nghiệp DH RMIT VN vào cuối tháng 5 năm sau, và đến tháng 11 làm lễ Graduation mới chính thức tốt nghiệp. Cháu muốn hỏi liệu cháu chưa có bằng ngay bây giờ có thể nộp đơn xin học bổng vào Bristol không ạ? Và cháu đã học trong môi trường tiếng Anh tại RMIT rồi, vậy cháu có cần nộp chứng chỉ Anh Văn không ạ?

    Hiện tại cháu đang học ngành Cử nhân Truyền Thông (Professional Communications) tại trường DH RMIT, nhưng Bristol yêu cầu sinh viên học MBA phải tốt nghiệp ngành Business Administration or Management, không biết cháu có thể xin nộp đơn không ạ? Cháu muốn học MBA Marketing tại Bristol.

    Mong tin từ chú và chân thành cảm ơn chú,
    Hồng Hà.

    Reply
  • chung

    Cháu chào chú!
    Chú ơi hôm nay cháu mới được biết tới chương trình. Nhưng cháu thấy bảo là deadline của chương trình đã chuyển xuống 15/8. Liệu bây giờ cháu nộp có được không ạ chú?
    Cháu cảm ơn chú rất nhiều

    Reply
  • Ngo Van Thang

    Cháu chào chú,
    Hôm nay cháu mới biết về học bổng này và rất muốn nộp hồ sơ. Chú cho cháu hỏi hôm nay cháu nộp có được không ạ, vì cháu xem thời gian là ngày 31/08/2013?

    Reply
  • Quy Nguyen

    Thưa chú Alan, cháu ở miền Bắc, cháu muốn apply học bổng của chú có đc ko ạ? ở miền Bắc có cơ sở đào tạo ko chú? năm nay thì đã hết hạn rồi nên cháu quyết tâm sang năm sẽ nhận đc học bổng của chú? tiêu chí để chú lựa chọn ứng viên là gì ạ?

    Reply
  • Endless

    Chú Alan ơi, thời gian đã trôi qua 20 ngày kể từ đợt duyệt hồ sơ, số lượng công việc đã hoàn thành được bao nhiêu phần trăm rồi thưa chú.

    Reply
  • Dinh Linh

    Tại sao bác Alan không có học bổng cho sinh viên muốn lấy bằng Ms.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top