Dân Việt Nam và chuyện Hộ Khẩu Reviewed by Momizat on . Những chuyện khôi hài và bi ai của người dân Việt Nam về Hộ Khẩu Tác Giả: Ku Búa – KB FB – 22 Sep 2015 Sống trong một đất nước có những chính sách phi lý, điển Những chuyện khôi hài và bi ai của người dân Việt Nam về Hộ Khẩu Tác Giả: Ku Búa – KB FB – 22 Sep 2015 Sống trong một đất nước có những chính sách phi lý, điển Rating: 0
>>Trang chủ » Ký Sự Tháng Ngày » Dân Việt Nam và chuyện Hộ Khẩu

Dân Việt Nam và chuyện Hộ Khẩu

Những chuyện khôi hài và bi ai của người dân Việt Nam về Hộ Khẩu

Tác Giả: Ku Búa – KB FB – 22 Sep 2015

Sống trong một đất nước có những chính sách phi lý, điển hình là chính sách Hộ Khẩu, người dân Việt Nam đã quá quen với sự phi lý này mà không thấy được sự phi lý của nó. Sổ Hộ Khẩu đã làm khổ mỗi con người Việt Nam trực tiếp và gián tiếp hàng ngày.

ho khau

Những chuyện sau đây là hoàn toàn có thật, mời các bạn đọc và mong các bạn nhìn thấy sự phi lý của sổ Hộ Khẩu.

1. Một cặp vợ chồng ngoài tỉnh đã vào Sài Gòn ăn học và có công ăn việc làm ổn định. Giờ có đủ khả năng mua nhà trả góp. Khổ nổi là khi tới ngân hàng thì họ đòi KT3 (hoặc Hộ Khẩu TP Hồ Chí Minh). Từ nhỏ tới lớn họ chưa bao giờ biết về mấy quy định này. Thế là họ hỏi bạn bè, cuối cùng tốn 3.5 triệu cho 1 anh Công An để anh ta làm giấy KT3 giả. 3.5 triệu là gần bằng một tháng lương công nhân, để đổi lấy một cái giấy mà họ không hiểu tại sao họ phải cần.

2. Một cặp vợ chồng công nhân vô Sài Gòn làm công. Có con, muốn con học trường công (vì tiền đâu mà học trường tư?). Không có cách nào khác, họ đành tới đồn Công An khu vực để chạy sổ KT3, tốn 4 triệu.

3. Một cô sinh viên tốt nghiệp trường sư phạm ở Sài Gòn. Được sở phân đi dạy ở trường cao đẳng trong thành phố. Sau 3 tháng dạy, hiệu trưởng đòi cô ta trình hộ khẩu thành phố Hồ Chí Minh, nếu không có sẽ đuổi ra khỏi biên chế. Cô ta ráng chạy chọt, cò Hộ Khẩu ra giá 25 triệu. Nhưng tiếc là chạy không kịp nên cuối cùng bị đuổi việc vì không có Hộ Khẩu Thành Phố Hồ Chí Minh. Có cái nước nào như nước này không?

4. Một cặp vợ chồng cùng tốt nghiệp trường sư phạm ở Sài Gòn. Về quê đi dạy cũng phải tốn tiền chạy cả trăm triệu. Cuối cùng quyết định chạy Hộ Khẩu Thành Phố Hồ Chí Minh tốn 50 triệu để đủ giấy tờ đi dạy ở 1 trường Sài Gòn.

5. Một bạn trẻ tham gia môn taekwondo (và các môn khác như Vovinam, Karate) ở tỉnh ABC, ban tổ chức không cho phép với lý do “không có Hộ Khẩu ABC”. Thể thao Thái Lan đang phấn đấu để vượt lên cùng châu lục và tham vọng chinh phục thế giới. Trong khi đó, các nhà tổ chức thể thao ở Việt Nam còn hỏi “con có hộ khẩu không?”. Chưa thấy cái nước nào làm thể nào mà ngu đần như nước này. Tới bây giờ còn làm thể thao theo sổ Hộ Khẩu, hỏi sao thế thao nước này vẫn dậm chân tại chỗ. Nếu các bạn chưa biết, các giải thể thao phong trào và thành tích ở nước ngoài hầu hết là mở rộng, ai cũng có thể tham gia, chẳng ai hỏi Hộ Khẩu anh là gì.

6. Một bạn bất đồng chính kiến (đảng gọi là phản động) đi thăm một người bạn ở tỉnh khác. Nửa đêm công an gỏ cửa để “kiểm tra giấy tờ tạm trú tạm vắng”. Mấy trường hợp này thì những bạn nào hoạt động xã hội dân sự, chính trị ở Việt Nam đã bị quá nhiều lần. Công An không cần giấy phép của tòa án, muốn tới kiểm tra tạm trú tạm vắng là tới.

7. Một chủ đầu tư nhà nghỉ nói với ông bạn khi biết ông này muốn đầu tư mở nhà nghỉ: “vậy để tui đưa ông số điện thoại của thằng công an này. Anh mở nhà nghỉ mà không lót tiền cho tụi nó, nó không duyệt giấy phép đâu. Hàng tháng mà không cà phê cà pháo thì nó hứng lên là nửa đêm gỏ cửa đòi kiểm tra tạm trú tạm vắng của khách là khách chạy đi hết.”

8. Một anh thanh niên đi phượt, ngủ qua đêm ở một nhà nghỉ ở quốc lộ 1 A ở tỉnh Đồng Nai. Bất chợt có tiếng gỏi cửa “chị ơi cho kiểm tra tạm trú tạm vắng”. Ông chồng liền nói với bà vợ “em lấy 300k đưa cho nó đi, phiền quá”.

9. Một chú Việt Kiều Mỹ đã về hưu, nay về Việt Nam để dưỡng già. Ổng muốn mua căn nhà. Cái anh môi giới nói ổng cần hộ khẩu. Mà không có nhà thì phải nhập. Ổng đi tới luật sư trình bày vấn đề. Ngày hôm sau anh luật sư gọi điện nói: “tụi công an muốn 20 triệu tiền cà phê, em thương lượng lắm rồi đó anh”. Về hưu mà còn bị hành đấy.

10. Một anh thanh niên quê ở tỉnh vô Sài Gòn lập nghiệp. Vì không có hộ khẩu Sài Gòn nên phải nhờ người khác đứng tên chiếc xe. Biết là phiền nhưng biết sao bây giờ. Quê thì xa, không có thời gian về. Không lẽ mua xe rồi xách xe về quê đăng ký?

11. Chị họ tôi sau khi đám cưới, đăng ký kết hôn thì 2 bên gia đình mua cho một căn nhà ở cùng thành phố, chỉ khác phường. Vậy mà khi tới Công An cắt Hộ Khẩu cũ và làm Hộ Khẩu mới cũng tốn 3 triệu. Nhắc lại, cùng thành phố, chỉ khác phường.

12. Thời hậu 1975, có vô số người di dân từ miền trung vô nam không mang theo gì cả. Nghĩa là họ không có giấy tờ để chứng minh họ là ai. Không có Hộ Khẩu đồng nghĩa với họ không phải là công dân Việt Nam. Tôi không biết có bao nhiêu người như vậy nhưng theo tôi thì quá nhiều, nhất là những lao động ở những xóm nghèo ở Sài Gòn.

13. Một cặp vợ chồng bức xúc vì không làm giấy khai sinh cho con được với lý do: “cô vợ chưa nhập Hộ Khẩu vào nhà chồng”.

14. Một gia đình kia có mảnh đất trống sát bên nhà mình. Đám cưới con cái họ xây thêm 1 căn nhà nữa kế bên cho vợ chồng ở. Công An kêu phải làm sổ Hộ Khẩu vì địa chỉ nhà mới riêng biệt với nhà cũ. Vòng vo hơn 1 tháng, cuối cùng tốn 5 triệu tiền cà phê mới có sổ Hộ Khẩu cho nhà mới. Lúc đó mới được gắn điện và nước.

15. Một bà mẹ tới một trường công ở Hà Nội đăng ký cho con đi học, ông hiệu trưởng nói vì không có Hộ Khẩu khu vực nên cứ đưa 4 triệu là ổng cho qua. (4 triệu là một tháng lương của một lao động phổ thông, bạn tưởng tưởng đi làm 1 tháng trời để lót tiền cho con được đi học, cảm giác đó sẽ ra sao).

16. Chuyện của (nghệ sĩ) Thành Lộc. Thời bao cấp anh ta ở chung nhà với chủ hộ. Chủ hộ đi xuất cảnh đoàn tụ gia đình. Chính quyền địa phương nói chủ hộ đi đồng nghĩa với tất cả tài sản đều giao cho chính quyền giải quyết, căn nhà cũng vậy. Anh ta và người thân vẫn ở đó nhưng ở thuê trên chính căn nhà của mình.

17. Trong những năm 2000, giới sinh viên còn có “tệ nạn” lấy nhau vì cái hộ khẩu vì có nhiều công ty khi tuyển nhân viên họ lại yêu cầu có có hộ khẩu tại Sài Gòn. Lý do thì nhiều nhưng chính nhất là vì : làm bán hàng nên cầm tiền của công ty, nếu ở tỉnh thì khó xác minh và mất thời gian. Những trường hợp ôm tiền công ty rồi bỏ trốn cũng rất khó khăn để thu hồi. Công ty mình làm hồi 2005 có 1 bạn giao hàng do thiếu nợ bên ngoài nên ôm 1 cục gần 100 triệu bùng mất, công ty không cách nào.lấy lại được dù đã báo Công An.

18. Một anh du học sinh sau 4 năm học trở về nước và chuẩn bị hồ sơ tìm việc làm. Lúc đó gia đình mới nói là Công An đã cắt cắt Hộ Khẩu vì đã anh ta đã đi hơn 2 năm. Muốn nhập lại thì phải chứng minh anh ta là con của chủ hộ. Phiền quá nên tới Công An đưa anh Công An 2 triệu để giải quyết êm đẹp. Chính sách thu hút nhân tài về nước của Việt Nam đấy.

19. Một anh chủ đầu tư nhà trọ loại cao cấp than phiền: “tao ghét nhận khách nước ngoài lắm. Mỗi lần tụi Công An biết có người nước ngoài tới thuê là tụi nó tới vòi tiền với lý do người nước ngoài không được ở lâu, phải khai tạm trú tạm vắng mỗi ngày. Tao không quan tâm, vì chi phí đó tụi nước ngoài trả gián tiếp qua tiền trọ, nhưng tao ghét tụi Công An hay tới chỗ trọ đòi tiền cà phê. Nhiều lúc tụi nó đi nhậu kêu tao ra nhậu chung, biết chuyện nên mỗi tháng tao tới nộp 2-3 triệu để tụi nó khỏi làm phiền tao nữa. Kinh doanh ở xứ này là phải chơi theo luật rừng nào cọp nấy mày ơi.”

20. Một cặp cha mẹ vì quá bất mãn với chất lượng giáo dục ở trường công trong khu vực, và cũng không đủ tiền để cho con học trường tư nên tìm cách cho con nhập Hộ Khẩu vào nhà ngườ thân ở khu vực có trường tốt hơn. Tốn 20 triệu. Cha mẹ đã đi làm đóng thuê, muốn gửi con mình đi đâu thì đó là quyền của họ. Nhà trường cũng có quyền chấp nhập hay không. Chuyện học hành của người Việt Nam tới giờ này vẫn còn phụ thuộc vào sổ Hộ Khẩu thì làm sao khá nổi?

21. Một người bạn học cùng lớp cấp 3 với tôi, vì bố mẹ anh ta bán nhà đi ở trọ, cho nên không có hộ khẩu. Thế là học xong cấp 3 anh ta không thể thi vào trường đại học nào được, vì trong hồ sơ dự thi bắt buộc phải có giấy chứng minh nhân dân, mà muốn có giấy Chứng Minh Nhân Dân thì phải có hộ khẩu. Thế là anh ta buộc phải đi làm thuê suốt 3 năm, mặc dù học cũng thuộc diện khá. Trong suốt 3 năm đi làm thuê, gia đình anh ta phải chạy vạy khắp nơi để xin cho anh ta được nhập khẩu vào một nơi nào đó, nhưng do gia đình không có người thân thích, cho nên phải 3 năm anh ta mới nhờ được người cho ké vào sổ hộ khẩu. Cũng may sau đó anh ta thi đỗ đại học, và bây giờ trở thành giáo viên.

Và đó là những điều bạn cần biết về sổ Hộ Khẩu. Hy vọng càng ngày càng nhiều người sẽ nhận ra sự vô lý, ngu ngốc và khôi hài của nó. Chỉ khi người dân Việt Nam bước chân ra khỏi Việt Nam, họ mới biết được đất nước Việt Nam vô lý đến mức nào, điển hình là sổ Hộ Khẩu.

Ku Búa

Bình luận (32)

  • Phùng thanh Tùng

    Những chuyện tréo khoey oái oăm thì nên kêu ca vì không lên tiếng thì sao có đổi mới. Nhưng những chuyện mất tiền vài triệu thì không nện kêu vì nước mình nó là vậy chứ không là nước Mỹ mất rồi. Chỉ cần biết là trong chi phí ví dụ xin học cho con thì cần nhớ có khoản 2 triệu cho anh công an hộ khẩu. Tức là có thêm khoản HỘ KHẨU PHÍ tính cả vào chi phí chung mà thôi. Cách này tiêu cực nhưng làm giảm stress cho mình và nhanh được việc.

    Reply
    • daihan

      Đâu phải ai cũng dễ thích nghi như bạn đâu hả? Có nhiều người muốn sống cuộc đời liêm chính, không biết đưa tiền cho ai và đưa bao nhiêu, cho dù có biết cũng không muốn làm, như vậy không phải khổ ah? Làm người đàng hoàng khó vậy sao? Thà có dịch vụ hỗ trợ thu phí theo bảng giá thì hơn.

      Reply
    • Phong

      Tôi cũng phải mất hơn 300k (Năm 2003) cho công an ở Hà Nội để làm giấy KT3 giả đi thi lấy giấy phép lái xe moto. ĐM cái CNXH!

      Reply
    • Trần Thắng TQ

      Chẳng ai ở 1 chỗ cả đời, tôi cũng vậy, đến nơi mới, chi 6 triệu rồi, mà 3 năm nay, vẫn chưa có HK ở nơi mới ! ai chi có 2 tr là may lắm đó !

      Reply
  • Lê Đình Hồng

    Tôi chỉ nói 1 câu thôi thế giới có gần 200 nước và vùng lãnh thổ mà chỉ có 3 nước Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên quản lý dân bằng hộ khẩu chiếm 1,5% thế giới như vậy 88,5% thế giới vứt sổ hộ khẩu vào sọt rác, còn độc tài toàn trị còn hộ khẩu dân còn khổ lâu, khổ vô khối, khổ không kể hết

    Reply
  • Gemthach.com- Phản Biện Alan

    Cái này tui có ý kiến,
    Chưa thống nhất hạ tầng vì các nước tư bản phát triên hạ tầng trước, chưa tính được là các đại ka đã thống lĩnh công nghệ, hệ điều hành, và các ứng dụng, tụi mình đi theo sau đành chịu ạ, còn bị mấy đại ka hack nữa mới đau, không nên trách ai… các nước yếu công nghệ đều như nhau…

    http://gemthach.com/gem-thach-phan-bien-alan.html/

    Reply
    • Edward đỗ

      Phản biện Gemthach.com:

      1/ Bài viết này không phải của Alan. Bạn vui lòng đọc lại tên tác giả vì đây chỉ là bài đăng lại.

      2/ Hoàn toàn không có chuyện phát triển hạ tầng trước rồi mới bỏ họ khẩu nhé. Các nước nghèo hơn Việt Nam họ cũng hoàn toàn không có hộ khẩu. Lý do: Việt Nam không cho phép tự do cư trú để dễ trị, dễ tẩy não, phải ở địa phương để chịu quản thúc và đóng thuế cho chúng.

      Reply
    • Thach sanh

      Mày ăn gì mà cứ vào đây còm vớ vẩn vậy, cái blog của mày chắc toàn chó đọc chứ người thì ai them quan tâm.

      Reply
    • Trung

      ….! …. khinh nhất mấy thằng DLV như …, ….!

      Reply
    • Bingo

      ko phản biện thì cạp mọi thứ để ăn à? các bác bình tính để đồng chí Thạch đc nói tự do theo sách giáo khoa.

      Reply
    • Genghis Khan

      Trung quốc mà yếu công nghệ hả? Chuyên gia ăn cắp công nghệ và bí mật các nước khác đó cu.

      Reply
  • Sidnee

    VN là một nhà tù khổng lồ được kiểm soát bởi một đội ngũ công an từ phường xã, quận huyện, tỉnh thành phố,ngay cả trong bộ chính trị cũng có công an là ban nội chính. Người dân bước ra khỏi nhà thì phải báo cho công an phường xã biết và đi đến đâu phải trình diện công an tại đó. Những người Việt hải ngoại về thăm nhà phải tới thăm anh công an phường xã với một chút quà, anh công an này lâu lâu lại tới nhà nói chuyện nhưng với cặp mặt quan sát dò xét trong nhà, người nhà phải có chút quà thì anh mới chịu đi bằng không ngồi ăn vạ. Một đất nước công an trị như vậy nhưng trộm cắp lại xảy ra khắp nơi.

    Reply
    • What and Whai?

      Hộ khẩu là gì, cần cho ai?

      Hộ khẩu cũng giống như thẻ bài cho mỗi tù nhân trong nhà tù chung VN. “Chúng mày cứ thoải mái nhậu nhẹt, trấn lột, sex hiếp lẫn nhau nhưng đừng quên là luôn có… CAI NGỤC LÀ “ĐỈNH CAO…” (Cai ngục đỏ ĐCS tuyên bố trong Điều 4 “Thiến” pháp toàn dân Việt)

      Reply
  • Nguyễn - Phương 2

    Xã hội VN hiện nay là xã hội bất bình thường , vì có CS cai trị , nên 90 triệu người Việt sống trong trói buộc khác hẳn với đời sống người dân 200 nước khác .
    Chế độ hộ khẩu có mục đích kiểm soát , trói buộc người Việt trong thân phận nô lệ , kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi .
    Những người CSVN là những người đàn ông tàn bạo , theo đuổi một chủ trương bất nhân — NGƯỜI SỬ DỤNG NGƯỜI , và đặc biệt bóc lột , lợi dụng sức lực , trí lực , tâm lực phụ nữ Việt Nam , trong tuổi trẻ , tuổi trung niên và tuổi già .
    Trong chiến tranh xâm chiếm miền Nam , CS đã lập các đoàn thanh niên xung phong , gồm các thiếu nữ đang học lớp 7 , 8 , đưa sang rừng già nước Lào , làm lao công chiến trường …
    Sau khi chiến tranh chấm dứt , các nữ Thanh Niên Xung Phong này trở về , nhiều người không chồng , không con , không chính sách , tụ tập thuê nhà ở chung với nhau , 4 giờ sáng thức dậy , lo công việc buôn bán rau cỏ , hoa quả trái cây , kiếm sống qua ngày .
    Các bản nghiên cứu về vai trò các nữ thanh niên xung phong có đăng trên Diễn Đàn Talawas .org và trong các bài viết của nhà văn Tưởng Năng Tiến ….
    Tôi được biết , do người miền Bắc kể , trước 1975 , ở nông thôn , CS quy định — Về mặt hộ khẩu , con phải theo mẹ , không được theo bố . Như vậy ta thấy — nếu bố kiếm được việc công nhân ở huyện , ở tỉnh — thì vợ con vẫn phải ở lại miền quê làm ruộng .
    Vấn đề hiện nay , không phải là đòi cải thiện chế độ hộ khẩu — mà là đòi chấm dứt chế độ hộ khẩu .

    Reply
    • Nguyễn - Phương 2

      Đan – Phượng PN
      27/04/2015 at 9:03 am
      Các bạn ạ

      Đọc bài viết của Alan Phan “Lòng ta trăm con hạc gầy ”
      “Nét đau mặt chữ bây giờ còn đau ”

      Nhớ tới ba triệu người Việt chết trên đất Việt Miên Lào
      Nhớ tới 200 ngàn người Việt chết trong Cải cách ruộng đất 1953-1956
      Nhớ tới trăm ngàn thiếu nữ miền Bắc chỉ học hết lớp 7 , lớp 8
      Lao công chiến trường trong rừng núi âm u Xứ Lào
      Với cái tên mỹ miều Thanh Niên Xung Phong
      Khi chiến tranh có kẻ thắng người bại
      Những thiếu nữ này trở về Bắc Việt
      Không chồng không con không nhà cửa
      Không chính sách
      Tụ tập với nhau , thuê nhà trọ
      Buôn bán rau cỏ ngoài chợ
      Thức dậy từ khi mặt trời chưa mọc .

      *
      Ôi những người chết trong chiến tranh Việt Nam
      Do Cộng sản Việt Nam gây ra
      ” Đìu hiu ngoài bãi gió tịch dương
      Bay vàng đôi lối nhớ càng thương ”

      *
      Bốn mươi năm qua
      70, 80 , 90 triệu người Việt
      Kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi
      Họ bị tẩy não hết rồi
      Họ cam phận
      Để cho 10 triệu kẻ mất lương tri và lương thiện
      Đè đầu cưỡi cổ .
      Họ chỉ còn chém gió cướp giết hiếp
      Nhậu và nhậu
      Đi theo Công an làm dân phòng , tự quản
      Nắm đầu , nắm tóc đàn bà con gái dân oan , dân buôn bán lề đường
      Bẻ tay bẻ chân họ , hoặc ôm chặt họ

      *
      Tôi giật mình thảng thốt
      Khi nghe radio SBS Sydney
      Ghi âm một cuộc tụ tập các người Hoà Hảo ở Việt Nam .
      Một giọng nói dõng dạc vang lên
      Quyết tâm tiêu diệt lũ sài lang .
      Vâng , đúng thế
      Sài lang là sài lang là sài lang
      A rose is a rose is a rose
      *
      Hỡi những văn nghệ sĩ
      Hãy đừng hôn môi một kẻ đã chết năm 1969
      Gorbachov ngay khi vừa kế vị Andropov
      Ông đã bỏ tập tục hôn môi lãnh tụ vừa mới chết
      Và bỏ việc lãnh tụ mới khiêng quan tài lãnh tụ vừa mới chết

      Hãy đừng trổi những điệu kèn đám ma
      Tình Yêu / Tình sầu / Mộ khúc/ Niệm khúc
      Đưa em / anh tới huyệt mộ sâu
      Đừng làm những tên khiêng quan tài ra mộ địa
      Mà hãy nói
      Kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi
      Đó là khổ
      Nguyên nhân của khổ là 10 triệu người mất lương tri và lương thiện
      Đang giết lần mòn 80 triệu người khác
      Do tham sân si .
      Họ tham những gì thì dễ thấy , không cần miêu tả .
      Họ sân hận những gì — họ ghét bỏ người khác không cùng phe nhóm ,
      Họ muốn cướp bóc , giết chóc , hiếp đáp.
      Si là ngu si = vô minh = vô trí = phi hiện quán = hắc ám = hôn muội .
      Là muốn làm gì thì làm , không có nhân quả , chết là hết .

      90 triệu người Việt hãy tỉnh biết về Thân Phận Mình
      Đừng sợ chết .
      Tử thần không phải là một người bạn
      Cũng không phải là một kẻ thù .
      Hãy tự cứu mình và cứu mọi người
      Bằng cách chung sức với nhau
      Tạo ra các nhân duyên / cơ duyên
      cho Tự Do và Nhân Quyền
      An Vui không thể nở hoa trong Bất Công và Đói Nghèo .
      Chỉ có Công Lý khi có Tự Do
      An vui không thể nở hoa trong Kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi
      Các bạn đã thấy trong youtube
      Các con trâu hất tung các con sư tử con cọp nhiều vòng , nhiều lần.
      *
      Nguyễn Du sinh 1765
      Nay 250 năm qua
      Kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi .
      Nét đau mặt chữ bây giờ còn đau
      Tôi ơi!
      Các bạn ơi!

      Reply

      Reply
      • Nguyễn - Phương 2

        Nay xin giới thiệu các độc giả về các thiếu nữ VN trong chiến tranh , hy sinh tuổi xuân , và thành những phụ nữ không chồng , không con , không nhà , không chính sách … đang sống nương tựa nhau buôn bán qua ngày, trong những những ngày về già trong những căn nhà thuê chung, trong cảnh đuổi nhà, giải phóng mặt bằng khắp nơi từ quê ra tỉnh.
        Và để nhớ đến những thiếu nữ đã hy sinh trong rừng già xứ Lào:
        “Đìu hiu ngoài bãi gió tịch dương
        Bay vàng đôi lối nhớ càng thương” (Thâm Tâm)
        Xin lược trích:
        BÊN THắNG/BÊN THUA & NHữNG Kẻ ở BÊN Lề
        http://www.procontra.asia/?p=1373
        Tháng 1 9, 2013
        Tưởng Năng Tiến
        Cơn sốt rét triền miên
        Tóc mọc rồi lại rụng
        Mùa xuân thành báo động
        Đoá hoa nhầu trên tay
        Hơn mọi sự anh hùng
        Là điều này nhỏ bé
        Làm vợ và làm mẹ
        Tuổi ba mươi chối từ
        (Anh Ngọc)
        Nhiều vị thức giả, của cả đôi bên, đã có lời bàn vô (cũng như bàn ra) về Bên thắng cuộc. Thường dân thứ như tôi, cái thứ muôn đời luôn luôn ở về phe nước mắt nên không dám nói leo (hoặc bàn theo) ai mà chỉ xin được phép thưa thêm – đôi lời – về Những Kẻ Ở Bên Lề.
        Họ ở bên lề, bị thiên hạ bỏ quên, và chỉ được nhắc đến – với rất nhiều xót xa, và trân trọng – bởi một người ngoại cuộc (*) bằng một thiên tiểu luận ["Trực diện với cái chết và nỗi đau: Vấn đề Thanh niên Xung phong trong Chiến tranh Việt Nam (1950-1975)"] đã được Phương Hoà chuyển ngữ, và đăng thành nhiều kỳ trên diễn đàn talawas.
        Chúng tôi xin phép ghi lại vài trích đoạn – ngăn ngắn – với với ước mong được xem đây như một lời tri ân để gửi đến tác giả, cùng dịch giả:
        - Khi nêu lên vấn đề về bản chất của cuộc chiến, công trình nghiên cứu này nhằm mục đích nghiên cứu lịch sử của một lực lượng xã hội và quân sự có tên là “Thanh niên xung phong” trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam giữa hai nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (miền Bắc) và Việt Nam Cộng hòa (miền Nam) chủ yếu diễn ra từ năm 1965 đến 1975. Nụ cười rạng rỡ của các cô gái anh hùng trên nhật báo và phim ảnh tuyên truyền của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trong chiến tranh đã chu du khắp thế giới, nhưng số phận bi thảm của chính những người nữ anh hùng vô danh này vẫn chưa được mọi người biết đến đầy đủ. Vấn đề này vẫn còn mang tính nhạy cảm ở Việt Nam dù người ta đã giới thiệu một bộ sử mang tính thực chứng về cuộc đấu tranh giải phóng đất nước; bộ sử này mới đây đã góp phần trong việc xác định một vị trí quan trọng hơn của các nhân vật lịch sử bị lãng quên, đặc biệt là của thành viên các đoàn Thanh niên xung phong.
        - Giống như các đồng nghiệp ở Liên Xô, phụ nữ Việt Nam không những không bị cấm ra mặt trận, mà còn ở ngay chính giữa mặt trận. Các cô gái TNXP trực tiếp tham gia chiến đấu, đặc biệt là trên đường mòn HCM, nơi có sự hoà nhập nhất với quân chủ lực, và với những người trong đội TNXP Giải phóng miền Nam thì chiến đấu là nhiệm vụ chính thức. Như chúng ta thấy, trong phần lớn thời gian, ranh giới giữa bộ đội nơi tiền tuyến và các lực lượng hậu cần không hề tồn tại. Việc lực lượng hậu cần cũng hứng chịu lửa đạn là chuyện bình thường của mọi cuộc chiến, nhưng trường hợp Việt Nam trở nên đặc biệt do một số lý do: độ tuổi tuyển mộ quá trẻ, họ gần như hoàn toàn không được chuẩn bị chút nào, và cách thức quản lý thuần chính trị và quân sự được áp dụng với họ. Sĩ quan trong Quân đội Nhân dân Việt Nam và cựu cán bộ TNXP bị ảnh hưởng nặng nề bởi những đau đớn khủng khiếp thường nhật của các cô gái làm việc cùng họ, hoặc dưới quyền họ, phải chịu đựng. Nhưng tất cả bị tấm màn im lặng phủ kiến, bởi người ta muốn đây phải là cuộc chiến tranh nhân dân.

        Reply
  • Nguyễn - Phương 2

    [ trích dẫn tiếp ]
    - Đối với những thiếu niên-lính này (thậm chí trong một vài trường hợp là trẻ em-lính), vũ khí chỉ là cuốc chim đơn giản, xẻng lớn và hành trang trí thức ít ỏi mang theo người chỉ là vài năm học sơ cấp ở trường. Họ gặp nhau và chỉ trong mấy ngày là bị đẩy ra tuyến lửa. Không có kiến thức quân sự, tất cả họ đều được huấn luyện tại chỗ như câu khẩu hiệu “Khắc làm, khắc biết” đã tóm ý. Đối với những học sinh nữ ở các thành phố chẳng biết gì ngoài việc cầm bút, tham gia các công việc lặt vặt trong gia đình, hay còn được mẹ nuông chiều và ban đêm vẫn còn sợ ma thì sự hụt hẫng của họ thật dữ dội. Sau khi được tập hợp và biên chế thành đơn vị, những TNXP được nhanh chóng gởi ra tuyến lửa.
    - “Những bông hoa trên tuyến lửa” chắc chắn là cụm từ có ý nghĩa nhất và thường xuyên được sử dụng để tóm tắt số phận bi thảm của những cô gái TNXP ngoài mặt trận. Do lực lượng TNXP được hình thành từ hơn 50% là nữ và do người ta vẫn chưa làm được gì nhiều để biết được số phận của họ ra sao, chúng ta hãy thử xem hiện nay chiến tranh còn dai dẳng như thế nào trong thịt da của những đóa “Hoa lan trong rừng cháy” này, như nhà văn Minh Lợi đã nhắc đến điều đó trong truyện ngắn của mình. Từ vài năm nay, những cựu Nữ TNXP thuật lại sự thật họ đã trải qua và nó khác hẳn với chủ nghĩa anh hùng mà Nhà nước vẫn tuyên truyền. Những câu hỏi liên quan đến thân xác của phụ nữ trong hoàn cảnh chiến tranh bắt đầu lộ rõ qua lời kể của những người còn sống sót. Thông qua những câu chuyện kể của họ, họ đòi hỏi phải có một cách nhìn nhận nhất định về chiến tranh gắn liền với nhận định của Svetlana Alexievitch: “Những câu chuyện kể của phụ nữ có một bản chất khác và bàn về một chủ đề khác. Chiến tranh, dưới mắt phụ nữ, có những màu sắc riêng, những mùi vị riêng, cách giải thích riêng và không gian tình cảm riêng của họ. Cuối cùng là những từ ngữ riêng. Người ta thấy trong những câu chuyện đó không có anh hùng cũng chẳng có những chiến công phi thường nào, mà đơn giản chỉ là những cá nhân bị cuốn vào một công việc phi nhân tính của con người ”.
    - “… thu hoạch của chiến thắng 1975 hoàn toàn chỉ thuộc về đàn ông. Cũng như bao cuộc chiến khác, khi ‘cánh đàn ông từ chiến trường trở về’, dù theo nghĩa đen hay nghĩa bóng, tái tạo một Việt Nam xã hội chủ nghĩa chiến thắng và đầy đực tính, đã không đếm xỉa đến sự dấn thân của phụ nữ trong chiến tranh nhân dân.”
    Sau cuộc chiến – nếu sống sót – những cành lan trong rừng cháy, những đoá hoa nhầu nát, hay những quả chanh khô (theo như cách nói của đời thường) sẽ trở thành những con số không tròn trĩnh: không chồng, không con, không nhà, và không chế độ!
    Đồng đội của họ, những kẻ “may mắn” hơn – vẫn theo ghi nhận của công trình biên khảo thượng dẫn: “… đều được đưa vào đền thờ các liệt sĩ được sử sách chính thức công nhận. Trong số những nữ liệt sĩ nổi tiếng nhất, phải kể đến: mười cô gái tại ngã ba Đồng Lộc ở tỉnh Hà Tĩnh và mười hai cô gái ở Truông Bồn trong tỉnh Nghệ An. Đặc biệt, mười cô gái tại ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc) ở tỉnh Hà Tĩnh được thần thánh hóa và người ta đã dựng lên một đài tưởng niệm nguy nga để tôn vinh họ.”
    Và câu chuyện của “những bông hoa trên tuyến lửa”, khủng khiếp thay, vẫn tiếp tục bị cánh đàn ông Việt Nam “khai thác” dù thân xác họ đã được chôn kín trong … những “đài tưởng niệm nguy nga” – như tiếng kêu thương (thản thốt) vừa nghe được vào hôm 28 tháng 12 năm 2012, của blogger Nguyễn Hữu Vinh:
    “Khủng khiếp… Truông Bồn! Nhưng không phải khủng khiếp về sự hy sinh của hàng trăm chiến sĩ nơi đây năm xưa, mà là số tiền khủng của dân mà ngày nay người ta vung vít tung ra, để rồi không tránh khỏi lũ ‘sâu’ tha hồ đục khoét, thế mà cũng chưa rõ là 175 tỉ như nhiều báo đưa, hay là 300 tỉ theo VTV loan báo hôm qua, hay gần 400 tỉ theo dự toán của địa phương từ 4 năm trước. Khủng khiếp nữa là, dường như phong trào quăng tiền tỉ cho những dự án thô kệch một cách thảm hại kiểu này tại xứ sở thuộc loại nghèo nhất nước cứ ngày một dữ dội hơn, nào là Tượng đài Chiến thắng Đồng Lộc (1998), không rõ bao nhiêu tiền, nhưng làm mất 3 năm; tiếp theo là Cụm tượng đài 10 nữ TNXP Ngã Ba Đồng Lộc (2010), hết 14 tỉ mà chưa đã cơn say, lại thêm Đài tưởng niệm các anh hùng, liệt sỹ ngành GTVT tại Ngã ba Đồng Lộc(2012), thêm 14 tỉ nữa.”
    Dù chỉ ở bên lề, và dù đã qua bên kia thế giới, mà còn bị bầm dập (tới) cỡ đó thì trách sao cuộc đời những người trong cuộc không bị te tua – nhất là những kẻ ở bên thua cuộc!
    ____________
    © 2013 Tưởng Năng Tiến & pro&contra
    ReplyReply

    Reply
  • An

    Cảm ơn tác giả vì đã nói thay, vấn nạn hộ khẩu thật tồi tệ , ngu xuẩn.

    Reply
  • kne

    Cái hộ khẩu có là do an ninh của các nước xhcn để chống lại tư bản, dân vn cũng có tính gia đình lươn lẹo kiểu tôn trọng người lớn tuổi. Thực ra cái hộ khẩu là đã làm mất đi quyền lợi cá nhân, tự do độc lập của mỗi người, nghĩa là luôn phải phụ thuộc vào người khác.

    Reply
  • kne

    Luật pháp vn có nhiều thủ tục liên quan đến hộ khẩu, nếu bỏ hộ khẩu là sẽ phải sửa đổi nhiều luật và văn bản liên quan đến hộ khẩu. Sử lại luật cho hợp lý để không cần cái hộ khẩu nữa. Nói bỏ có vẻ đơn gian lắm.

    Reply
    • Lý Thông

      Nếu bỏ cái hộ khẩu để thay bằng những công cụ mới linh hoạt và văn minh hơn thì lại đụng đến nhóm lợi ích. Không được đâu, khó lém. Thật là…khó nghĩ quá đi. Thôi thì hãy format và cài đặt lại hệ thống với hệ diều hành tân tiến và văn minh hơn để cho chúng sanh bớt khổ. Hic.

      Reply
      • ckkt

        Nghe than khổ dữ mà cài lại hệ điều hành mới chưa chắc đã khá hơn!
        Lúc ấy lại càng khổ!

        Reply
  • phothuongdan.saplenchuc

    chiêu hộ khẩu này là của Mao truyền lại đấy, bí kíp tuyệt đỉnh để bảo vệ chế độ đấy, tất cả là có chủ đích, hộ khẩu là gì? là hậu khổ.

    Reply
  • Nguyen Soc

    11. Chị họ tôi sau khi đám cưới, đăng ký kết hôn thì 2 bên gia đình mua cho một căn nhà ở cùng thành phố, chỉ khác phường. Vậy mà khi tới Công An cắt Hộ Khẩu cũ và làm Hộ Khẩu mới cũng tốn 3 triệu. Nhắc lại, cùng thành phố, chỉ khác phường.
    -> Cái này là không đúng rồi nhé, luật quy định rất rõ là cùng TP, khác phường thì không cần chuyển hộ khẩu. Nếu CA làm khó thì lấy luật ra (mấy tay đó nhiều khi cũng chẳng biết luật, nghe lôi luật ra cũng khớp!) , do tâm lý không muốn phiền phức nên số đông không muốn tranh cãi, nếu làm theo luật thì CA cũng ko làm khó được.
    http://viettinlaw.com/hoi-dap-1381928475.html

    Reply
    • Bingo

      ko ngoan mà xì cafe với cacao cho các anh ấy thì đừng hòng xong đc! ko tin thì thử xem.
      xin lỗi đồng chí luật sư, phải có cafe vì đó là luật ko thành văn rồi!
      nếu có 1 đi ko trở lại thì hãy nói hay, còn nếu còn trong tầm quản lý thì hay đc 1 lần chứ ko hay đc suốt đời.

      Reply
  • ĐAN HẰNG

    Khốn khổ đến xuống mồ thôi, đi đến đâu, làm gì cũng phải lót tiền mới trôi

    Reply
  • Lý Thông

    Chung quy lại thì đó là lỗi của hệ thống. Nhân nào thì quả đấy.

    Reply
  • shenton

    Samsung Nhập hộ khẩu VN?!
    Nhưng, xuất khẩu “phản động”

    Reply
  • hoàng trần

    Cứ chê trách, dè bỉu nhưng ngẫm lại thì bản thân mỗi người đều làmsai cả, lại còn đút lót để người khác lờ đi. Nói thật là ko có cửa đút lót thì ối người chả đc như bây giờ !
    Làm sai, đến tỉ tê “chú thông cảm” lại còn tinh tướng

    Reply
  • Batman

    Ước gì có vài quả bom hyro ném xuống cái đất nước tệ hại này cho tiêu tùng hết cho rồi khỏi phải khổ nữa.

    Reply
  • Vô Danh

    mỗi người đều có những quan điểm và hiểu biết khác nhau. nhưng quyền lợi và nghĩa vụ luôn phải đồng hành.. anh muốn có quyền lợi thì hãy thực hiện tốt nghĩa vụ và trách nhiệm của mình với xã hội, đất nước. Tôn Tử có câu thế này ” Khi hòn đá lăn xuống đồi, người chiến binh giỏi sẽ vận dụng được đà lăn, người yếu đuối sẽ trốn chạy và người không biết sẽ bị đè bẹp” cũng vậy khi bạn không am hiểu được luật pháp ở một đất nước mà bạn đang sinh sống thì đó là một thiệt thòi của bạn do chính bạn tạo ra. làm những điều để cuộc sống tốt đẹp hơn và bạn sẽ thấy mình cao đẹp. Tôi tin bạn và tất cả mọi người đều có những khả năng của bản thân để đóng góp cho xã hội.
    VỀ VIỆC ĐĂNG KÍ THƯỜNG TRÚ VÀ TẠM TRÚ TẠI NƠI BẠN SINH SỐNG CÒN NHỮNG HẠN CHẾ TRONG THỦ TỤC, NHÀ NƯỚC TA ĐANG TRONG QUÁ TRÌNH HOÀN THIỆN RÚT NGẮN THUE TỤC. QUẢN LÝ CON NGƯỜI RẤT QUAN TRỌNG TRONG VIỆC ĐẢM BẢO ANTT, CUỘC SỐNG BÌNH YÊN CỦA NHÂN DÂN !

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top