Những hạt giống đầu mùa Reviewed by Momizat on . Những hạt giống đầu mùa   (VienDongDaily.Com - 05/05/2014) Tác Giả: Phúc Quỳnh Đầu tháng Năm là thời gian thường làm cho tôi nhớ về miền tây Pennsylvania ở Những hạt giống đầu mùa   (VienDongDaily.Com - 05/05/2014) Tác Giả: Phúc Quỳnh Đầu tháng Năm là thời gian thường làm cho tôi nhớ về miền tây Pennsylvania ở Rating: 0
>>Trang chủ » Ký Sự Tháng Ngày » Những hạt giống đầu mùa

Những hạt giống đầu mùa

Những hạt giống đầu mùa

hat giong

 

(VienDongDaily.Com – 05/05/2014)

Tác Giả: Phúc Quỳnh

Đầu tháng Năm là thời gian thường làm cho tôi nhớ về miền tây Pennsylvania ở đông bắc nước Mỹ, nơi tôi đã nhận làm quê hương trong hơn mười năm sau cơn bão của thời cuộc 30 tháng Tư, 1975. Nói cho đúng, tôi không hẳn nhớ không khí mùa xuân ấm áp, nhớ hình ảnh cây táo, cây đào trổ bông trồi lá sau một mùa đông băng giá, mà nhớ về một người nay đã khuất bóng.

Ở California đã gần ba mươi năm, vậy mà mỗi đầu tháng Năm đến là tôi lại có những giây phút chạnh nghĩ đến ông Wes Stitely ở một miền ngoại ô xa xôi trong ký ức. Vợ chồng ông sống khiêm tốn trong một ngôi nhà nhỏ cao hai tầng, xinh xắn trong một thửa đất rộng. Mẹ và hai anh em chúng tôi sống tạm trú, chấp vá trong gian nhà thuê đối diện nhà ông.

Ở thửa đất bên kia đường là nơi tôi thường lẽo đẽo theo ông Wes để trồng trọt, làm vườn, cưa cây, đóng ván. Ông là thợ mộc chuyên nghiệp làm việc cho xưởng Westinghouse và chuẩn bị cho ngày về hưu. Tôi là một đứa trẻ ở tuổi mới lớn, vừa rời một quê hương đang chìm trong thù hận, áp bức thời hậu chiến. Trong hai năm sống ở nơi ấy, tôi được ông Wes thương như một đứa cháu ruột. Đi đâu, làm gì ông cũng dắt tôi theo để chỉ dẫn, chia sẻ những mẩu chuyện, kinh nghiệm đời thường của ông.

Rời xa vùng ngoại ô Pittsburgh hơn hai mươi năm, tôi trở về thăm ông Wes lần đầu vào một ngày còn lạnh giá giữa tháng Tư, 2005. Như thể chờ được gặp tôi một lần chót, sau ngày hội ngộ trong căn phòng ấm cúng, ông mất vào đầu tháng Năm, đúng ngày sinh nhật của ông, thọ 85 tuổi. Vài tháng sau, vợ ông cũng theo chồng về một cõi khác, ra đi yên bình như trong cuộc sống thầm lặng, khiêm cung của họ.

Sáng nay tôi nhớ đến ông Wes khi đang chăm chút những viên đất trong garage, tưới nước cho những hạt mầm được gieo bên trong mấy viên đất ấy. Vài viên đã có hạt nẩy mầm, vài viên còn y nguyên như hôm trước, chưa thấy có mầm nào đẩy lên khỏi mặt đất. Tôi đã gieo trồng những hạt giống ớt ba màu và ớt Anaheim.

Thời của ông Wes không có mấy viên đất bán cho mấy “nông gia” tài tử như tôi, ông chắc chắn cũng không biết gì về mấy trái ớt ba màu cay ác ôn của người Việt Nam mình. Ở thửa vườn sau nhà ông, hai ông cháu chúng tôi từng trồng rau xà-lách Romain, xà-lách …, cà chua cherry, cà chua big boy, vài loại rau củ khác, và ớt chuông màu xanh, đỏ, nhưng hoàn toàn không có ớt ba màu hay ớt Anaheim dài ngoằng cay không thua ớt hiểm mà tôi đang ươm mầm.

Vườn của ông Wes khá rộng, đủ cung cấp rau cho cả xóm ăn, còn dư cà chua để đóng vào lọ thủy tinh ăn dần suốt mùa đông. Đến mùa thu, những người trong xóm được ông Wes gọi đến cho hái hằng trăm trái lê chín ngọt tr