Những hạt giống đầu mùa Reviewed by Momizat on . Những hạt giống đầu mùa   (VienDongDaily.Com - 05/05/2014) Tác Giả: Phúc Quỳnh Đầu tháng Năm là thời gian thường làm cho tôi nhớ về miền tây Pennsylvania ở Những hạt giống đầu mùa   (VienDongDaily.Com - 05/05/2014) Tác Giả: Phúc Quỳnh Đầu tháng Năm là thời gian thường làm cho tôi nhớ về miền tây Pennsylvania ở Rating: 0
>>Trang chủ » Ký Sự Tháng Ngày » Những hạt giống đầu mùa

Những hạt giống đầu mùa

Những hạt giống đầu mùa

hat giong

 

(VienDongDaily.Com – 05/05/2014)

Tác Giả: Phúc Quỳnh

Đầu tháng Năm là thời gian thường làm cho tôi nhớ về miền tây Pennsylvania ở đông bắc nước Mỹ, nơi tôi đã nhận làm quê hương trong hơn mười năm sau cơn bão của thời cuộc 30 tháng Tư, 1975. Nói cho đúng, tôi không hẳn nhớ không khí mùa xuân ấm áp, nhớ hình ảnh cây táo, cây đào trổ bông trồi lá sau một mùa đông băng giá, mà nhớ về một người nay đã khuất bóng.

Ở California đã gần ba mươi năm, vậy mà mỗi đầu tháng Năm đến là tôi lại có những giây phút chạnh nghĩ đến ông Wes Stitely ở một miền ngoại ô xa xôi trong ký ức. Vợ chồng ông sống khiêm tốn trong một ngôi nhà nhỏ cao hai tầng, xinh xắn trong một thửa đất rộng. Mẹ và hai anh em chúng tôi sống tạm trú, chấp vá trong gian nhà thuê đối diện nhà ông.

Ở thửa đất bên kia đường là nơi tôi thường lẽo đẽo theo ông Wes để trồng trọt, làm vườn, cưa cây, đóng ván. Ông là thợ mộc chuyên nghiệp làm việc cho xưởng Westinghouse và chuẩn bị cho ngày về hưu. Tôi là một đứa trẻ ở tuổi mới lớn, vừa rời một quê hương đang chìm trong thù hận, áp bức thời hậu chiến. Trong hai năm sống ở nơi ấy, tôi được ông Wes thương như một đứa cháu ruột. Đi đâu, làm gì ông cũng dắt tôi theo để chỉ dẫn, chia sẻ những mẩu chuyện, kinh nghiệm đời thường của ông.

Rời xa vùng ngoại ô Pittsburgh hơn hai mươi năm, tôi trở về thăm ông Wes lần đầu vào một ngày còn lạnh giá giữa tháng Tư, 2005. Như thể chờ được gặp tôi một lần chót, sau ngày hội ngộ trong căn phòng ấm cúng, ông mất vào đầu tháng Năm, đúng ngày sinh nhật của ông, thọ 85 tuổi. Vài tháng sau, vợ ông cũng theo chồng về một cõi khác, ra đi yên bình như trong cuộc sống thầm lặng, khiêm cung của họ.

Sáng nay tôi nhớ đến ông Wes khi đang chăm chút những viên đất trong garage, tưới nước cho những hạt mầm được gieo bên trong mấy viên đất ấy. Vài viên đã có hạt nẩy mầm, vài viên còn y nguyên như hôm trước, chưa thấy có mầm nào đẩy lên khỏi mặt đất. Tôi đã gieo trồng những hạt giống ớt ba màu và ớt Anaheim.

Thời của ông Wes không có mấy viên đất bán cho mấy “nông gia” tài tử như tôi, ông chắc chắn cũng không biết gì về mấy trái ớt ba màu cay ác ôn của người Việt Nam mình. Ở thửa vườn sau nhà ông, hai ông cháu chúng tôi từng trồng rau xà-lách Romain, xà-lách …, cà chua cherry, cà chua big boy, vài loại rau củ khác, và ớt chuông màu xanh, đỏ, nhưng hoàn toàn không có ớt ba màu hay ớt Anaheim dài ngoằng cay không thua ớt hiểm mà tôi đang ươm mầm.

Vườn của ông Wes khá rộng, đủ cung cấp rau cho cả xóm ăn, còn dư cà chua để đóng vào lọ thủy tinh ăn dần suốt mùa đông. Đến mùa thu, những người trong xóm được ông Wes gọi đến cho hái hằng trăm trái lê chín ngọt trên cành. Mặc dù không dư dả tiền bạc, cũng hiếm khi đi nhà thờ với vợ (may ra một năm một lần vào dịp lễ Phục Sinh), ông lại sống với lòng rất nhân từ, rộng lượng. Biết ai cần thứ gì là ông tìm cách cho họ trong khả năng của ông.

Có lần ông dắt tôi đi theo để sửa vách nhà cho một người quen. Ông không nhận thù lao, còn tặng luôn vật liệu vì biết gia đình đó nghèo. Vậy mà trên đường về trong chiếc xe truck cũ Ford quen thuộc màu đỏ, ông vẫn móc bóp lấy cho tôi vài chục bạc, nói là trả tiền công trợ giúp của tôi, “my best helper” của ông. Không chỉ lúc đó, mà trong những ngày khác ông Wes thường kiếm việc vặt cho tôi làm, để có dịp đưa tiền giúp đỡ như thế. Ông biết mẹ tôi đi làm công không đủ tiền nuôi hai con, còn tôi chưa đủ tuổi đi làm, nên thường tạo dịp cho tôi có tiền xài vặt.

Ông nói với tôi không biết bao nhiêu lần một câu này, mỗi khi giải thích cho tôi biết tại sao ông giúp đỡ người khác mà không màng đến chuyện được trả công, để rồi có lúc bị vợ cằn nhằn là đi làm hết một cuối tuần mà không thấy mang đồng tiền nào về cho vợ. “Con đã sống ở Việt Nam thì con biết đó, ở đấy người ta chém giết nhau suốt nhiều năm dài chiến tranh. Ở mấy nơi khác trên thế giới hay ở nước này cũng vậy, chuyện khổ đau thì nhiều lắm. Thôi thì khi nào mình làm được điều gì tốt cho người khác thì mình ráng làm cho người ta vui, đừng nghĩ đến chuyện trả công. Thượng Đế luôn luôn biết lòng tốt của mình, đừng lo.”

Ngày ấy ông Wes cỡ tuổi tôi bây giờ, vậy mà sao ông thánh thiện quá, thường nghĩ đến người khác, trong khi tôi còn có lúc chần chừ, không muốn giúp vì sợ bị lợi dụng. Thế nên lúc tưới mấy viên đất ươm trồng những hạt giống ớt, tôi chợt nghĩ đến ông Wes và những ngày sống ở Pennsylvania.

Cũng lạ, đúng thời gian tôi nhớ đến ông Wes và đang ươm mấy hạt ớt thì một chuyện khác cũng nhắc tôi nghĩ đến hạt giống. Chuyện này do sư cô Như Thủy kể.

Sư cô không có chùa trú trì, chỉ là một du tăng hoằng pháp với thiên khiếu kể chuyện cho những ai được dịp may gặp cô. Trong hơn mười năm sống đời du tăng, sư cô Như Thủy đã đến những nơi có người Việt sinh sống, từ Mỹ qua Úc, Canada đến Đức. Được các Phật tử mời đi đâu thì cô đi đó, miễn là có người muốn nghe những lời Phật dạy qua những câu chuyện được cô thuật lại. Cô thường ưu tiên chọn những ngôi chùa của các ni, những nơi xa cộng đồng người Việt và thiếu chùa, ít có dịp cho các Phật tử được nghe pháp. Có lần chúng tôi ghé thăm một ngôi chùa duy nhất ở tiểu bang Idaho, và khám phá sư cô Như Thủy đã từng ghé chùa này và ở mấy tuần để dạy các ni, giảng cho các đồng hương muốn nghe đạo.

Lần trở về Quận Cam này, cô ghé chùa A Di Đà nằm khuất ở phố Little Saigon, và đó là nơi vợ chồng chúng tôi được nghe một câu chuyện về mấy hạt giống. Sư cô tình cờ đọc được câu chuyện này trên một tờ giấy báo mà người dân ở miền quê nghèo thường dùng để gói xôi. Một Phật tử đến nghe pháp và trao cô mẫu giấy báo ấy, và cô cũng không biết xuất xứ câu chuyện từ đâu ra.

Chuyện kể ở một quốc vương kia có một vị vua và hoàng hậu rất mực thương yêu người dân. Vì không có con để trao truyền ngôi vua, một hôm nhà vua mới hỏi ý các vị quân sư làm sao tìm được người nối ngôi. Sau một hồi bàn thảo, họ đề nghị vua triệu tập hết các trẻ em đến cung đình để trao mỗi em một hạt giống mang về nhà trồng. Đến vài tuần sau em nào siêng năng chăm sóc cây, trồng được một bông hoa tuyệt đẹp, có một không hai trên thế gian thì vua sẽ chọn em đó làm thái tử để truyền ngôi.

Vua và hoàng hậu đồng ý. Thế là con của các vị quan, người giàu sang, nông dân cũng như dân nghèo đều được mời đến cung đình để nhận hạt giống. Vua nói ai trồng được cây đẹp thì sẽ được chọn làm thái tử. Trong mấy tuần sau, với sự giúp đỡ của cha mẹ, các em chăm sóc hạt giống gieo trong chậu, chăm bón thường xuyên cho đến khi mầm đâm chồi thành những cây hoa tươi sắc.

Đến ngày chấm thi, hàng trăm em bưng chậu đến cho vua và hoàng hậu được xem ngắm. Hôm ấy cung đình đã mang bầu không khí tưng bừng của một ngày lễ hội, điểm với muôn sắc hoa tươi thắm. Thế rồi từng em mang chậu bông đến cho vua và hoàng hậu được xem. Mặc dù chậu nào cũng có kỳ hoa dị thảo xinh tươi, vua và hoàng hậu không chấm một ai. Họ chỉ xem cây rồi tỏ vẻ thất vọng. Đến cuối ngày, còn một em chưa mang chậu đến cho vua xem. Em này ngập ngừng, không muốn tiếp kiến vua và hoàng hậu. Khi bị ra lệnh mang chậu đến cho vua chấm điểm thì em òa khóc. Hoàng hậu hỏi tại sao con lại khóc thì em trả lời rằng sau khi nhận được hạt giống mang về nhà thì ngày nào em cũng chăm bón nhưng sao không thấy mầm nẩy lên. Giờ đây các em khác đều có chậu hoa xinh đẹp, còn em chỉ có cái chậu đất với hạt mầm không chịu nẩy. Nghe em nói xong, hoàng hậu ôm em vào lòng và tuyên bố với mọi người rằng em bé này chính là một thái tử mà nhà vua đang đi tìm.

Thấy các quân sư và dân chúng lộ vẻ ngạc nhiên, không hiểu sao vua và hoàng hậu lại chọn một đứa bé không trồng được cây. Hoàng hậu mới giải thích rằng em bé này là một đứa bé thật thà, có lòng chân chính mà vua đi tìm để nối ngôi. Hoàng hậu biết em chân thật vì khi phân phát hạt giống cho các em dự thi, vua và hoàng hậu trao những hạt giống đã được luộc chín, có nghĩa là không thể nào nẩy mầm. Vua nói rằng ngài cần một thái tử có lòng chân thật, không cần những kẻ tinh khôn, khéo léo hoặc thông minh.

Nhìn những mầm ớt đã nẩy thành cây con bé bỏng với hai cánh lá mong manh, và những viên đất chưa có một chút dấu hiệu nào có hạt giống sắp trồi lên, tôi nghĩ đến sự chân thật trong câu chuyện được kể rất ly kỳ của sư cô Như Thủy, và tấm lòng rộng lượng của ông Wes trong những ngày chúng tôi lui cui làm việc trong vườn rau của ông vào một đầu tháng Năm trong ký ức. Họ, và biết bao người khác, đã gieo trong tôi những hạt giống tốt. Nếu biết chăm sóc, tưới tẩm cho những mầm tốt ấy, tôi sẽ không phụ lòng những người đã đến với tôi như những vị bồ tát sống trong đời thường. (pq)

 

Bình luận (10)

  • LOST

    Hay, truyện này hình như xuất phát từ truyện cổ Campodia thì phải. Cho dù ở đâu, truyện vẫn hay và ta hằng ngày vẫn cứ dối trá lẫn nhau. Dù dối trá là ngu dốt.

    Reply
  • Hồng Quang

    Ở VN cũng có truyện tương tự về “hạt giống đỏ”. Đây là loại hạt giống được rang chín nên rất “hại đại” (hiện đại?)

    Reply
  • Phương

    Một bài viết thật hay và ý nghĩa. Đọc bài viết và nghĩ về bản thân mình, tôi thấy mình cần phải thay đổi nhiều. Mong sao nước Việt có nhiều người tốt như ông Wes Stitely

    Reply
  • Chipheohp

    Ở Việt Nam mà tổ chức trao hạt mầm kiểu “đã luộc chín” thì kiểu gì cũng có ít nhất 2/3 òa khóc trước mặt vua. Chúng ta đều biết cách tỏ ra chân thật sau khi đã nghiên cứu kỹ hạt mầm. Mái trường XHCN đã không uổng công khổ luyện đâu nhé. Nhà vua nên đọc kỹ bài nói dối lem lém trước khi đăng bài này. 2 bài chửi nhau chết mẹ luôn.
    Chúc cụ sức khỏe. Lần tới cụ nhớ để ý phân tích vụ bầu Kiên bầu kéo gì đấy. Thêm cả cái ông Lý Xuân Hải để chúng cháu comment cho nó đỡ nhạt miệng.

    Reply
  • Le Van Vinh

    Cảm ơn tác giả và tiến sỹ đã chia sẻ câu chuyện cảm động. Ước gì thế gian này có quá bán là những người có tâm như ông Wes.

    Reply
  • quộcviêt82

    Nhân cách con người hình thành phần lớn là nhờ môi trường sống tiếp xúc xung quanh cha mẹ,thầy cô,bạn bè… Môi trường đã ô nhiễm quá nặng rồi biết làm sao đây cảm thấy tội nghiệp thế hệ con cháu chúng hồn nhiên vui cười trong môi trường ô nhiễm

    Reply
  • JackZhang

    Hạt giống và Nước mắt đang trỗi dạy Theo Le Monde của Pháp trong một bài xã luận nói Chủ tịch Tập Cận Bình lo sợ những «mầm móng nổi dậy» của người dân bị trị sinh sôi nẩy nở trên Internet. Nên ông huy động đảng NN và guồng máy truyền thông là vũ khí tuyên truyền của đảng NN chống blogger. Và thầy sao trò vậy, TT ta cũng lo sợ cuộc nổ bùng và nổ chụp xảy ra cho chế độ CSVN độc tài đảng trị toàn diện xuất phát từ Phong trào blogger VN yêu nước thương dân sử dụng vũ khí của thời đại như blog trên Internet; nên ổng ra Nghị Định 72 toan bịt miệng người dân trên không gian tin học.
    Tập Cận Bình ở TC tuyên chiến với blogger vì sau cuộc thử nghiệm để cho bloggers tiếp tay phanh phui tham nhũng thấy blogs là một vũ khí vô cùng lợi hại. Tiến bộ khoa học kỹ thuật này giúp cho những nhà báo công dân, những người trí thức, những người yêu nước thương dân đem ánh sáng sự thật, ánh sáng của tự do, dân chủ, và quyền sống lại cho dân chúng và kết hợp quần chúng thành lực lượng. Điều đó làm cho tuyên truyền dối gạt của đảng bị bể và làm cho dân hết sợ đòn khủng bố của CS để củng cố tuyên truyền của đảng. Nếu đà nầy tiếp diễn chắc chắn sẽ có một vận động chiến, một cuộc chiến tranh toàn dân, toàn diện của người dân chống đảng, nhà nước CS trên không gian tin học, châm ngòi cho thùng thuốc súng bất mãn của người dân bùng nổ trong không gian thực là xã hội Trung Quốc.

    Tập Cận Bình nhận thấy làng dân báo, lực lượng bloggers của TQ làm việc rất hữu hiệu, đã phanh phui ra nhiều vụ tham nhũng, nhiều vụ bê bối của cán bộ, đảng viên CS khiến dân chúng công phẩn, công khai đòi hỏi, biểu tình đấu tranh, tạo áp lực làm cho Đảng Nhà Nước không trừng trị không được, như một bài báo Le Figaro nhận định trong thời điểm báo Le Monde ra xã luận noi trên.

    Vì lẽ đó đảng lo sợ, NN cảm thấy bị nguy hiểm, ra tay ngăn chận. Một mặt trong nước, TC và VC trấn áp, bắt bớ hàng mấy chục bloggers, và ra lịnh cho ‘báo đài” của đảng tập trung chống «tung tin đồn thất thiệt». Mặt khác đối với quốc ngoại, CS đổ tội cho lực lượng thù địch và một số cơ quan truyền thông Tây Phương không muốn nhìn thấy Trung Quốc phát triễn thịnh vượng nên đã điều khiển từ xa các tin đồn thất thiệt nhầm gây bất ổn cho Trung Quốc, như giám đốc của thông tấn xã củaTC là Tân Hoa Xã đã rêu rao.

    Chưa đủ TC còn dùng những biện pháp hành chánh độc đoán, triệt để để triệt tiêu lực lượng blog của dân chúng, khỏi không gian tin học, khỏi môi trường tự do tin hoc trên Internet mà giới blogger đã lần lượt xây dựng. đảng ra “pháp lịnh” phạt tù 3 năm nếu ai trên mạng có một trang nhựt ký với thông tin nghị luận được hơn 5.000 người xem hay hơn 500 lần tweet. Đây là một hình thức kiểm soát và trừng phạt những ý kiến khác hay chống CS.

    Về phương diện kỹ thuật, TC sử dụng hệ thống «Tencent’ (tiếng Hoa là “Đằng Tấn”) để kiểm soát, kiểm duyệt thường xuyên bloggers từng phút, từng giờ. Đảng Nhà Nước bắt các tổ công tác của Tencent phải gắn những phương tiện kiểm duyệt vào các ứng dụng hay diễn đàn thảo luận mà họ phát triển. Đây là điều kiện để công ty có thể khai thác được thị trường 591 triệu khách hàng internet ở TC. Tencent và các nhà mạng khổng lồ bị TC ép buộc ở TQ “năng nổ” kiểm duyệt ngay trong trứng nước những ý kiến của người sử dụng, phải loại bỏ các bài đăng trên blog của những người dám tỏ ra chỉ trích ĐCSTQ, lịch sử sóng gió của đảng này hay những nhà lãnh đạo.

    Còn đệ tử của TC, phương tiện và kiến thức của Đảng Nhà Nước không được dồi dào như của TC. TT ký Nghị Định 72 có hiệu lực. Cấm blog không được “đại diện cho tổ chức hoặc cá nhân khác và không cung cấp thông tin tổng hợp”.Nghị định đòi hỏi các trang web lưu trữ nội dung để cung cấp các địa chỉ IP của người sử dụng vi phạm pháp luật của VNCS. Nó buộc Facebook và Google, muốn làm ăn ở VN phải theo điều kiện của nhà cầm quyền CSVN.

    Cũng như quyết định của Tập cận Bình, nghị định này bị cả thế giới phản đối. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF «yêu cầu toàn thể cộng đồng quốc tế lên án một cách nghiêm khắc Việt Nam, nếu chính quyền Việt Nam thực thi nghị định 72.” Tổ chức Human Rights Watch chỉ trích Nghị định 72 của Việt Nam là nhằm tăng cường trấn áp bất đồng tại quốc gia cộng sản độc đảng.

    Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam ra thông cáo có câu “Nghị định 72 dường như trái với nghĩa vụ của Việt Nam trong Công Ước Quốc Tế Về Các Quyền Dân Sự Và Chính Trị, cũng như những cam kết của Việt Nam trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Về Nhân Quyền”..

    Hãng tin CNN dẫn lời ông Phil Robertson từ Human Rights Watch gọi Nghị định 72 là cái “vòng kim cô mà Việt Nam đặt lên đầu đám đông trong vấn đề kiểm duyệt internet”.

    Giới blogger Việt Nam lập thành tổ chức Mạng lưới Blogger Việt Nam, ra Tuyên bố 258 về nhân quyền Việt Nam, chống lại điều 258 Luật Hình Sự của VNCS. Tổ chức này đã cử người qua tận Thái Lan vào văn phòng đại diện Liên Hiệp Quốc và vào toà đại sứ Thụy Điển tại Hà Nội để trao. Đây là một hiện tượng dấu tranh mới, lần đầu tiên những người dân Việt dùng blog, facebook, Twiter kết họp lại chống CS qua một tổ chức quốc tế vận.

    Trừ những người CS đang ở trong Bộ Chánh Trị như ban hội tề đầu óc bình vôi, ngồi trong đình làng luỹ tre bao bọc, nghĩ là có thể dùng một cái nghị định phản tiến hoá, phản nhân quyền để siết Internet, siết blog như cá nước chim trời. Chớ con người của thời đại tin học, kinh tế toàn cầu, dân chủ hoàn vũ, không ai tin như thế cả.

    Những hành động và lịnh lạc của TC và VC cho thấy mầm mống nổi dậy của dân chúng đang sinh sôi nẩy nở như “cái quay búng sẵn trên trời”, còn CS thì như “mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm” trong Cung Oán Ngâm Khúc trong văn học Việt Nam.

    Vậy chúng ta còn có bao nhiêu Hạt Mằm sống để gieo cho SỰ THẬT nà không bị đem luộc chín?

    Reply
  • Tran Anh Tuan

    Cám ơn bác vì những câu truyện nhẹ nhàng mà thấm thía. Cháu mong sao nước chảy đá mòn… chúc bác khỏe

    Reply
  • vuvanthua

    Hay quá ! Những Bồtat trên thế gian này. Nhưng sao họ không đủ đông để dạy cho loài người không cắn xé nhau nhỉ…

    Reply
  • Hoàng cương

    Hạt giống ảo mộng
    gieo xuống đất hoảng sợ
    im lìm suốt mùa đông
    chết khô dưới mặt trời
    mục rữa suốt mùa thu
    tan ra trong cơn giông

    Hạt giống của niềm tin
    cô đơn suốt mùa đông
    khác khao thiếu nắng hè
    dịu dàng miên man thu
    xuân về say ngất ngây

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top