Văn hóa “đéo” Reviewed by Momizat on . BLOG CỦA VÀI NHÀ VĂN NGÀY THỨ TƯ 22/1/2013 Tác giả: Hà Lệ Nhân Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng mộ BLOG CỦA VÀI NHÀ VĂN NGÀY THỨ TƯ 22/1/2013 Tác giả: Hà Lệ Nhân Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng mộ Rating:
>>Trang chủ » Lang Thang Phố Nhỏ » Văn hóa “đéo”

Văn hóa “đéo”

BLOG CỦA VÀI NHÀ VĂN NGÀY THỨ TƯ 22/1/2013

Tác giả: Hà Lệ Nhân

Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa. Vào một con hẻm, tôi gặp một ông cụ đi ngược chiều, tôi lễ phép hỏi thăm nhà bạn tôi, ông cụ nghễnh ngãng nghe tôi nhắc lại câu hỏi hai ba lần, ông lấy tay nghiêng một bên tai và lắc đầu trả lời: Tôi…đéo hiểu ông nói gì cả! ” Tôi không buồn, đi tiếp. Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi: Này các cháu có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?

Một đứa bé trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn: Biết, nhưng đéo chỉ!”

Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa, gặp một thanh niên hỏi: Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?.

Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc: “Đéo biết!

Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ, thô bỉ đến thế hả anh?!

Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố văn hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay: Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe!”

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:

- Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v.v… Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: dũng cảm là gì? Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:Nghĩa là… là…đéo sợ!”

Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông thứ trưởng về định hướng giáo dục XHCN, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ Dũng cảm là: đéo sợ, cho ông nghe. Nghe xong, ông thứ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn cháu, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:

- Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!

- !!!

- Ðấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người  như thế đấy. Đất nước kiểu nầy thật là đéo khá!] (Hà Lệ Nhân- Viet Net).

Tác giả: Thụy Khê

Xuân đi làm vắng, cô tôi bảo Xuân làm ở sở chế biến liên hiệp, tôi chưa quen với những danh từ mới nên nhiều khi chữ nọ xọ chữ kia. Thằng Tường (15 tuổi, con Xuân) đang ngồi trên phản phì phò điếu thuốc, tôi cũng chẳng biết gọi là thuốc gì, thuốc lá hay thuốc rê. Thấy nó hút thuốc tôi để ý nhìn lũ trẻ chơi trong xóm, nhiều đứa nhỏ hơn nó cũng phì phèo hút lách như thế cả. Đang chuyện trò với cô tôi thì một đứa bạn đến gọi nó ơi ới:

- Đ.. mẹ thằng Tường có lên Đồng Xuân bây giờ không đấy hả? Để bố mày chờ mãi, muộn đéo nó rồi còn gì?

Thằng Tường đủng đỉnh trả lời:

- Thủng thẳng ông lấy cái xe đạp ông ra ngay, có động mồ động mả cha mày đâu mà rối lên thế?

Rồi nó lững thững kiểng chân lên giường, nghễn cổ, với cái xe đạp cũ treo trên trần bằng sợi dây thừng khá chắc, gọn gàng và nhẹn lắm, nó tháo dây thừng, lôi chiếc xe xuống, lí nhí chào tôi rồi đi. Cô tôi dặn với:

- Đừng la cà, về ngay con nhá!

Hai thằng bạn lại cười nói như không, câu chuyện lại nổ như pháo rang, mỗi câu lại mang mồ mả, cha ông làm chấm phẩy. Hình như tôi không thấy cô tôi thở dài.

 (Thụy Khuê: Cô tôi)

Tác giả: Đỗ Bảo Châu

Tôi chỉ xin kể chuyện ở những quán cóc ngày nay. Đa số (nếu không muốn nói hầu hết) khách là thanh niên. Trong số thanh niên, thì đa số là mới lớn, thậm chí ở tuổi vị thành niên. Họ ăn mặc rất diện, luôn đúng ‘mốt’. Đầu tóc thật… phong phú. Thôi thì nhuộm đủ màu nâu, vàng, đỏ. Thậm chí có cậu thanh niên mà tóc trắng phớ như ông già. Họ vào hàng, gọi nước trà, nước ngọt, hút thuốc phì phèo. Và, đặc biệt nhất là nói cười như pháo nổ.

- Này! Đ.. mẹ, thằng Cường bọt vừa sắm con ‘ét hát’, mày biết chưa?

Quả thật tôi thấy rùng mình vì câu chuyện của mấy cậu, mấy cô choai choai này. Xin phép độc giả, tôi không dám ghi tiếp lời thoại của họ. Nói một câu độ mươi cụm từ, thì họ đệm tới vài chục câu chửi thề. Nghĩa là ‘chất độn’ nhiều hơn ‘nguyên chất’. Một điều hết sức ngạc nhiên, là kể cả những cô gái choai, quần áo rất mốt, cũng đệm nhiều cụm từ chửi thề, thường thì chỉ có nam giới dùng. Họ đều ở tuổi 8x, 9x. Cũng có nghĩa họ sinh ra và lớn lên ở một môi trường mới, đời sống nâng cao, văn hoá cũng nâng cao. Gia đình họ – có thể nói – hầu hết khá giả. Đặc biệt, họ đều là người Hà Nội. Thậm chí gia đình đã sống lâu đời ở Hà Nội.

Chúng tôi thường nói một cách hài hước và cay đắng rằng, cái lớp thanh niên với ‘Nền văn hoá không rõ nguồn’ này, không thấy xấu hổ đã đành, lại còn phô diễn cái văn hoá rất …thiếu văn hoá ấy, ở chỗ đông người, nơi có cả các bậc cha chú của mình. Và, xin hãy coi chừng, nếu bạn có một câu góp ý, dù chỉ nhẹ nhàng từ tốn, không những không nhận được sự tiếp thu, mà còn bị gây sự lại, thậm chí chuốc hoạ vào thân. Nhẹ, ‘được’ ném vào mặt vài câu chửi thề. Nặng, thì dùng đao búa…

Hình như ở nước ta, chưa có luật nào xử phạt những người văng tục, chửi thề ở nơi công cộng. Chẳng lẽ đó không phải làm ô nhiễm đó sao?

 (Đỗ Bảo Châu: Văn hoá không rõ nguồn, ANTĐ 05/10/2012)

Bình luận (80)

  • Harry Tran

    ở đất nước tham nhũng tràn lan, dân nghèo la liệt, đến người tàn tật ( không chân, không tay bán vé số nuôi mẹ già ở Biên Hòa cách đây mấy ngày) mà còn bị cướp thì chuyện văn hóa nghe xa xôi quá. Vì thế mà nhà nước phát động : nhà văn hóa, khu phố văn hóa, thôn phường xã thị trấn….. văn hóa . Nhưng có vẽ xa với thực tế. Cảm ơn câu chuyện thú vị, Đéo biết bao giờ dân ta mới có văn hóa!!!!!!

    Reply
    • Ctrung

      Văn hóa thế Đ… nào được khi mà người ta đem cái bảng “Gia Đình Văn Hóa” đóng vô cổng chùa để đạt 100% thành tích.

      Reply
    • N.T.L

      Nếu muốn người khác nói một cách văn hóa với mình, thì trước hết mình phải là nguời văn hóa đã. Vì thế mong là từ giờ sẽ không được nghe từ “đéo” được nói từ những người có văn hóa nữa.

      Reply
    • silva

      Chính vì xã hội không có văn hóa nên họ đặt ra các “khu phố văn hóa”, “xã văn hóa” … Cũng như là người chuyên làm việc sai pháp luật thì lại bảo mọi người phải tuân thủ pháp luật. C’est la vie (Ở xứ ta)

      Reply
  • Hoàng cương

    Bao lâu nay chúng ta được chỉ dẫn Sống Phi văn hóa ,tất cả đều phơi bày như con nhộng …Mấy Anh mới đi công tác trên Sao hỏa về giật mình . Hay tại vì Tết cổ truyền nói truyện Văn Hóa cho nó sang trọng .

    Reply
  • khanhnd8

    Xin kể bà con một câu chuyên có thật đã được phổ thành thơ của một anh bạn đi công tác ở một vùng quê cũng được coi là có văn hóa, chuyện này lâu rồi nhưng nghĩ lại vẫn thấy buồn cười!!
    Thế này:
    Tôi đi công tác xa,
    Về qua một thôn nọ,
    Gặp cậu bé đang chơi,
    Hỏi: Ông chủ tịch nhà đâu?
    Cậu nhìn tôi lắc đầu,
    Rồi đáp tôi: “Đéo biết”!
    Tôi lại lần đi tiếp,
    Gặp một bà đang quét,
    Bà cũng đáp nhanh nhanh,
    “Đéo ai biết nhà đấy”
    Tôi vào sâu tìm mãi,
    Cuối cùng cũng lần ra,
    Ông chủ tịch có nhà,
    Tiếp đón tôi niềm nở,
    Nhân đây tôi cũng kể,
    CHuyện nói tục vừa qua
    Ông chủ tịch cười khà,
    Đây chúng tôi rất bực,
    Đã dầy công giáo dục,
    Mà họ vẫn đéo nghe!!

    Reply
  • CÙI BẮP GẶM DỞ

    Thằng “đéo” này sợ không dám nói, làm gì có chuyện văn hóa không rõ nguồn chứ. Văn hóa này “đéo sai”, đích thị là văn hóa mới XHCN, của những con người mới XHCN, đã thấm nhuần tấm gương ông Cụ qua các phong trào học và làm theo.

    Reply
  • huy

    Cả xã hội đang học tập theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh mà, chắc tương lai sẽ khá hơn.

    Reply
  • Trần Long

    “Đứa nào lẩn thẩn nhặt nhạnh ngồi viết mấy cái này thì cũng … đéo được cái giải gì hết (!!!)”.
    Sorry cả nhà đừng ném đá em nhé.

    Reply
  • BCX

    Hà nội ngày xưa văn minh lắm cơ mà. Sao giờ lại thô tục thế nhỉ ? Hay tại ở gần…các ngài ? Bực đéo chịu được.

    Reply
  • Phương Hoàng

    Đúng là văn hóa “đéo” đã trở nên không thể chấp nhận được với đời sống hàng ngày ở xã hội Việt Nam nhưng bài viết này thì không thực tế chút nào khi quá phóng đại văn hóa “đéo”
    có thể một và trường hợp thanh niên trẻ, trẻ con nghịch ngơm và thiếu ý thức trong cuộc sống nhưng không đến nỗi như vậy. Những người có tuổi và học sinh còn đang ngồi trên ghế nhà trường thì hoàn toàn không có điều đó sẩy ra.
    Bạn có thể dẫn chứng cụ thể về tường trường hợp, có địa chỉ và tên tuổi để kiểm chứng xem sao. bạn đã tường đến, từng sống ở Việt Nam chưa?
    chúc bạn mạnh khỏe và có hiểu biết nhiều hơn về cuộc sống của những người dân Việt Nam

    Reply
    • abc

      Ông này nói chuyện “đéo nghe” được.

      Reply
    • Ctrung

      Bạn đang ở đâu? Nếu ở SG thì ra đường Nguyễn Thị Tần – Q8, cầu chữ Y đỗ xuống khoảng hơn trăm mét, có quán cafe đêm, khoảng 9g tối bạn ra đó nghe thử cho biết! Hoặc bạn thử ngồi quán cóc bên đường Võ Văn Tần đoạn trường Lê Quý Đôn (đoạn này ít nhưng vẫn nghe thấy). Hoặc bạn thử vào Làng Đại Học ở Thủ Đức. Hay là ra Bình Dương lại KCN Việt Hương, VSIP. Đồng Nai thì bạn lại Long Thành, khu Long Bình Tân…. Hay là về trường Mỹ Thới, Khuyến Học ở An Giang. Vài địa chỉ, và tên tuổi mà tôi đã đi qua đó bạn. Bạn thử đi một chuyến nghen.

      Reply
    • NNT

      Tay này “đéo” thực tế!

      Reply
    • Cù nèo

      Ông Phương Hoàng chắc là cộng tác viên tuyên truyền đó mà. Bởi thế, ông ấy đưa ra ý kiến định hướng… “đéo” giống ai cả!

      Reply
    • Hang

      Mời bạn đến Hà Nội.

      Reply
  • thai nguyen

    Chào bác,
    Thiếu ” đéo gì ” chủ đề hay mà nêu cái đề tài văn hóa cũ rích đã mang tính truyền thống có từ thời dựng nước và giữ nước …
    Chung quy chỉ tại Vua Hùng …

    Reply
  • BB

    Đúng là “Phố C.., nhà C.., nhà tôi ở đó”, nơi văn hóa Phố Chợ đang sống lại dưới bầu trời “Tự do cái con C..”. Ôi Hà Lội nghìn năm văn hiến ! Đúng là lụt lội trong đầm lầy từ văn hóa đến chính trị thật rồi.

    Reply
  • QuangPhong

    Ồ,cái Ông ALAN PHAN này : Đéo chửi thì đéo phải dân Hà nội.

    Reply
    • Cù nèo

      Cảnh báo mọi người ở góc nhìn này đã có nhiều tuyên truyền viên vào đây định hướng dư luận rồi đấy.

      Reply
      • Alan Phan

        Nếu các vị này nói rõ số tiền thu nhập cho mỗi comment…trang web này sẽ biến ngay thành phụ trang của tờ Nhân Dân

        Reply
        • fullscreen

          thưa bác, có tin trên mạng rằng các dư luận viên này được 3 triệu vê en nờ đê mỗi tháng bác ạ.
          mà chỉ ký hợp đồng ngắn hạn 3~6 tháng thôi, sau đó nghỉ ha ha.

          Reply
  • Chuột

    Cái đoạn ông Thứ trưởng thì đéo đúng.

    Reply
  • Nguyen Tot

    Thường ngày đi làm ngang qua sân bóng mini, thấy các cậu học sinh vừa đá bóng vừa …chửi um sùm. Hình như các cậu chửi càng dữ thì càng đẳng cấp hay sao đó !!!

    Reply
  • BLoc

    Chuyện thứ ba đó là hành vi phản kháng của giới trẻ về mọi thứ từ học hành, thầy cô, nhà trường, gia đình, xã hội, cọng với sự “sáng tạo” sai mục tiêu.

    Chuyện thứ hai thì như chuyện Xi trung, Tý cô nương nói với Tý Phá: “Xi trung! cậu làm cái xì trum đó nó xi trum thì mình sẽ xì trum cái xi trum mất. Trong một câu nói của nhiều người trong mọi giới, cả trước 75 cho đến nay ở VN, tỷ lệ dùng từ “ĐM” chiếm có khi lên đến 90%, chỉ nhờ vào âm điệu mà người nghe cũng “hiểu” được ý người nói. Nhà cũ của tôi ở cạnh một gia đình có cha, mẹ, hai cô con gái và đứa con trai, khi nói chuyện với nhau, mọi câu nói mở đầu và kết thúc phải có từ đó! Riêng ba đứa con khi nói chuyện với nhà tôi thì không dùng từ đó, có lẽ đi với ma chúng mới mặt áo giấy thôi!

    Câu chuyện thứ nhất nghe Đ… đã cái lỗ tai!

    Reply
  • htp

    Cứ đà này thì đéo hiểu dân Việt Nam rồi sẽ ra sao ?

    Reply
  • Long Phi

    Hình như các bác đang ở xứ lạ đề bình phẩm về 1 số trường hợp cá biệt của xã hội.

    Reply
  • bê-tê-xê

    Hà Nội là thủ đô ngàn năm văn hiến, ra khỏi thủ đô đâu đâu cũng là làng văn hóa, mỗi làng lại toàn là gia đình văn hóa có bằng công nhận của chính quyền hẳn hoi nhé. Vậy nói ám chỉ rằng ông này bà kia thiếu văn hóa ở ta có tin được đéo

    Reply
  • Cũng Dzậy

    Đọc hết dàn trên, xem hết dàn dưới xong xuôi lấy cái cân ra cân thì thấy trọng lượng ngang nhau vậy là sao
    Thôi dẹp ngay dùm nhe, dừng cha nào lên giọng dùm cái nhe.

    Reply
    • BLoc

      Có cái khác đó bạn,

      Bài viết là nhân cách hóa.

      Các bài comments là lên án chuyện đó bằng phụ họa những từ và tình huống của bài viết còn thiếu để chỉ cái “phong phú” của ngôn từ này!!

      Cả trên và dưới không ai dùng nó trong đời thường để chuyện trò cả, chỉ có trong xã hội ngày nay, thật sự không nhỏ, ngay trong những câu chuyện thân mật đời thường mà người ta vẫn dùng chứ không phải trong các cuộc chưởi lộn của “trẻ con” trước đậy.

      Có thể bạn cũng biết những điều tôi vừa nói và phụ họa bằng một cách khác lừa được tôi ngộ nhận như là bạn không biết vậy.

      Reply
  • nha nong lam giau

    Cháu nghe nói dân HN bây giờ mở miệng là “đéo” và kết thúc bằng từ ” hiểu không”.

    Reply
  • HAI

    GẦN MỰC THÌ ĐEN, GẦN ĐÈN THÌ SÁNG

    CÁI VĂN HÓA LOẠI ĐÓ ĐẦY…..Ở THỦ ĐÔ, VÀ NÓ LÀ VĂN HÓA ĐẶC TRƯNG THỦ ĐÔ ĐÓ

    Reply
  • fullscreen

    xin lỗi bác, cháu mới đọc ở đây http://ebank.vnexpress.net/gl/ebank/tin-tuc/thanh-toan-dien-tu/2013/01/co-the-cam-mua-nha-xe-bang-tien-mat/ , cái CP này bây giờ còn muốn cấm người ta giữ tiền mặt nữa, đm khốn nạn quá, tức quá mà đéo biết làm sao bác ạ!!!

    Reply
    • meo con de thuong

      còn đang định hương kinh doanh vàng kìa ? có nghĩa từ nay anh có kinh tế cũng không dấu được vì từ tổ chức cho đến cá nhân mà mua vàng đều bị kiểm soat chi tiết .để tiền thì mất giá mua vàng thì bị khai báo với nhà nước [[nghĩa là bị kiểm duyệt chi tiết lạ chưa] ???

      Reply
  • Thường dân

    Đấy là sự bí bách của toàn dân lan truyền qua thời gian và các thế hệ. Một cách thể hiện quá hòa bình. Một dân tộc hiền lành.

    Reply
  • Gia Bảo

    Quý vị comment như “đéo” có văn hóa ấy.

    Reply
  • thaonguyen

    Thế thì cũng giống hiện tượng “giữa bao lằn đạn” của cuốn sách BÊN THẮNG CUỘC của Ôsin Huy Đức hiện nay. Cả hai phe trong nước và hải ngoại đang nã tới tấp lựu đạn hoa cải vô tác giả, nhưng hỏi ra thì cả hai phe đều chưa đọc tác phẩm, thế mà vẫn khệnh khạng tuyên bố “ông đéo đọc nó” , cứ phạng dùi cui, nã đạn hoa cải cho nó chết trước, đéo cần xem qua nó như thế lào !

    Reply
  • Ausi

    Tôi đồng ý với tác giả, tôi cũng nghe rất nhiều từ các sinh vien VN du học ở Úc, họ nói chuyện chửi thề ở các trạm chờ xe lữa. các bạn nào ở VN chưa được nghe thì chịu khó đi ra các quán cà phê để học hỏi.

    Reply
  • than phong

    vì trình độ dân trí không cao nên thế…mọi người không biết sống thế nào là văn minh lịch sự,muốn nói j nói,muốn làm j làm…

    Reply
  • TIEUPHU

    ” Ôm rìu chợt nhớ cảnh đá leo”

    Reply
  • NHN

    Có một thời , khi trò chuyện mà dạ thưa lễ phép, nói năng nhẹ nhàng thì các ông cho rằng là tiểu tư sản, mọi người theo thói quen từ những người quan trọng , nói năng phải chửi tục ăn bậy thì mới là giai cấp công nhân , dần dà đã trở thành thói quen.
    Ăn bậy nói bạ, giấm dúi lấy của công làm của riêng, mua bán phải có hoa hồng chiết khấu là những thói quen được dung dưỡng ngó lơ từ hơn ba mươi năm qua (vì lương không đủ sống).
    Chính sách thay đổi liên tục vì không hiểu biết thực tế.
    Bắt chước lẩn nhau vì thói quen nhân điển hình , học tập kiểu mẫu.
    Rất nhiều định hướng sai lầm, đến mức độ hôm trước có một ông quan to phát biểu một câu thì hôm sau khắp cả nước bắt chước in khẩu hiệu băng rôn theo câu nói đó.
    Nói khác đi thì xem như phạm húy , làm sao có thể sáng tạo tiến bộ khi cứ rập khuôn theo lề phải.

    Reply
  • Lan Anh

    Bác Alan Phan ơi, em bây giờ muốn đéo cũng chả được, bởi vì liệt mẹ nó rồi.

    Reply
  • Say

    Xã hội đang đảo lộn rồi.

    Reply
  • kim

    K… ĐỜ MỜ : …… có biệt danh cả lớp đặt cho là “ K… đờ mờ ” ( vì anh có tật khi nói hay chêm tiếng đệm hai chữ viết tắt của tên ông Đỗ Mười : Đ.M.
    anh được vinh dự đảng uỷ nhà trường phân công lên hô chào cờ. Có lẽ vì anh ……. xúc động quá, khi lần đầu được gặp anh Sáu Thọ, thần hồn nát thần tính, giữa không khí cực thịnh, cực nghiêm trang của tôn giáo Mác –Lê, trên có đảng kỳ, kèm chân dung 5 lãnh tụ vĩ đại : Mác, Lê Nin, Stalin ở giữa, hai bên là Bác Hồ và Bác Mao, dưới nữa là cờ đỏ sao vàng, dưới nữa là anh Sáu Thọ. Thế mà giữa ba quân ngất trời thiêng liêng ấy, anh ……. đứng cực nghiêm, hô chào cờ bằng giọng Củ Chi Nam Bộ, hệt như Trương Phi hét trước cầu Trường Bản; anh K…. hô ( hét ) cực vang, cực to, cực nhanh, rằng :

    “ Đù má nghiêm! Chào cờ, chào ! ”
    http://www.nhohue.org/lenhan001.htm

    Reply
  • Lê Quốc Đạt

    Vậy mà bữa này còn xuất hiện những quán ăn, cafe, sinh tố “chửi” nữa chứ. Cũng bởi xã hội dung túng thôi !

    Reply
    • afalibe

      Thế mà thiên hạ lại thích nghe đó bác à !! chẳng hiểu thế nào ,càng “chửi ” khách càng đông . Lợi hại !

      Reply
  • htvy

    hahahahahahahahahahahaahhahaha

    Reply
  • meo con de thuong

    có gì đâu chuyện không lạ các bạn lên xem dư luận viên của đảng đang bút chiến trên các trang blog phản động cũng địt đéo vung trời kìa

    Reply
  • bộ đội

    Tôi có thằng bạn hồi mới ra trường, còn làm thiết kế cùng cứ lâu lâu nó lại chạy ra ngoài văn phòng chửi: địt mẹ đời! Câu chửi của nó đéo thấy gì là bậy mà chỉ thấy thương cho nó một thằng ngoại tỉnh lên Hầ Nội làm, đéo biết bức xúc gì? Thế, tôi mới gọi lại hỏi nó rằng bức xúc cái đéo giề mà chửi, nó lại bảo: Anh cứ mặc mẹ em với đời! Tôi giờ vô Nam tiếp xúc với Đù, Đụ cũng nhiều và vẫn bâng khuâng một điều: đéo biết ông bạn dại giờ nài còn lâu lâu phải đi chửi: Địt mẹ đời không nữa!

    Reply
  • Hùng 0003

    Đây gọi là giai đoạn suy thoái về đạo đức, mọi người đều kêu gào đạo đức nhưng mình có đạo đức đâu!

    Reply
  • JackZhang

    ….Từ lúc nào ở Hà nội, người lớn biết chửi bậy, rồi trẻ con theo đó mà bắt chước? Có lẽ điều này đòi hỏi chúng ta phải “truy tầm” về nguồn gốc của những từ tục của bây giờ, mà đó là việc nằm ngoài khả năng cũng như bài viết này của tôi. Ngoài ra, tôi cũng không tin là người Hà Nội thời trước 1954 hoàn toàn không chửi bậy. Đọc hồi ký của nhạc sĩ Phạm Duy, thấy ông có nhắc tới những tiếng lóng, những câu hát xuyên tạc rất tục những năm 20-30 của thế kỷ trước. Nói cho đúng, ngày xưa Hà Nội phân biệt rõ ràng hơn giữa tầng lớp trí thức “có học, có chữ nghĩa” (tức “có văn hóa”) và tầng lớp bình dân, trong đó có thể bao gồm cả thành phần du thủ du thực ít văn hóa. Còn ngày nay, tầng lớp “văn hóa thấp” đã “xâm thực” khắp xã hội. Số đông cư dân ở Hà Nội hiện nay, nếu tự đánh giá mình là thanh lịch, sâu sắc, thâm trầm, thì quả là lố bịch. Song, tôi tin không phải người Hà Nội luôn thô lỗ và kênh kiệu, cũng như không phải mọi công dân Hà nội đều có tính xấu ấy. Không phải người Hà Nội nào cũng thích ăn “phở quát cháo chửi”, cũng chẳng phải hàng quán nào ở Hà Nội cũng có những “thiên thần mậu dịch viên” đáng sợ. Nhiều tính cách tệ hại của dân chúng Hà thành có lẽ đã xuất phát từ hoàn cảnh, mà nếu thực vậy thì Hà Nội đáng thương hơn là đáng giận.
    “…Hà Nội hiện tại không còn là tinh hoa dân tộc nữa mà là “lộn nhộn dân tứ xứ đổ về”, chấp nhận bon chen, chấp nhận sống trong những phòng trọ chật hẹp, trên những nẻo đường đầy xe và khói bụi, chấp nhận sinh sống với nhiều thói hư tật xấu của chung các miền. Vì vậy, dễ dàng gặp trên địa bàn Thủ đô những con người thô lỗ, cục cằn, nhỏ nhen”…http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Van-hoa-chui-cua-nguoi-mien-Bac-co-tu-bao-gio/214082.gd

    Reply
  • yytyhh

    ông già aland ko biết rùi
    đó là văn hóa mà ông cụ học được từ mấy mươi năm tiềm đường cứu nước,ông cụ mang về vn truyền dạy cho con cháu cụ đó .vì ông cụ cũng nói vậy mà bình thường thôi

    Reply
  • Cong lý

    Văn hóa – đạo đức xuống cấp, thành quả của 50, 60 năm đấy. Miền nam hơn 30 năm thì khá hơn nhưng sẽ giống vậy. Hãy chờ xem.

    Reply
  • Hoàng Lân

    Kế bên nhà tôi thuê lúc trước, cũng có một tay tầm U60 thấm nhuần văn hóa này. Một câu lão nói ra thì đệm khoảng 3 từ ấy. Lão có mở một cửa hàng kinh doanh Gỗ các loại, và một lần tôi nghe câu chuyện lão nói trong ĐT với một khách hàng là phụ nữ xin trích lại vài câu đại loại như thế này:
    - Xin lỗi chị, trước khi nói chuyện thì (Đm) chị bỏ qua cho cái tính tui hay nói bậy mà (Đm) nói lớn…

    - (Đm) chị mua ở ngoải nhiêu thì (Đm) vô đây tui bán chị nhiêu, chứ (Đm) thằng (L) nó hết hàng 14-16 rồi.

    - (Đm) chị muốn hàng 14-16 3 mét thì (Đm) chị phải đặt cọc …….
    Tay này rặc miền tây, gốc Đồng Tháp. Buổi sáng lão thường đánh cờ với mấy ông bạn già, kèm theo tiếng lóc cóc của quân cờ là những từ (Đm) … (Đm) … (Đm) …
    Sau này tôi chuyển nhà đi rồi thì vợ mới nói “Cám ơn anh, mình mà ở đó thì mai mốt con cái nó (Đm) cả cha mẹ nó luôn”.
    Đúng là …

    Reply
  • quankim

    Sao comment nao BCA cung thi nhau eo’ vay troi?A dua het cho noi.Qua nan!

    Reply
  • BC

    Hihihihiiiiiiii…đọc trang này “đếch” nhịn được cười. Giống y chang giọng Hà Nội ngày mình về đó.

    Reply
  • no name

    mình sinh ra và lớn lên ở nông thôn(miền trung).từ bé đến khi hết lớp 12 mình rất ít nghe ng dân quê mình chửi thề. thế nhưng khi ra HN học thì mình thấy rằng hình như ng miền Bắc(đa số) thích chửi thề thì phải, hình như cứ chêm vào mấy từ chửi thề thì họ mới thấy thoải mái hay sao ý. mình thì cực kì dị ứng với mấy món chửi thề này,may mà 4 năm học ở đất hà thành này mình vẫn chưa bị nhiễm thứ văn hóa chăng ra j này.mình buồn vì thấy sao ng VN mình lại trở nên vô văn hóa như vậy. Học nhiều, làm to để làm j khi mồm miệng vẫn tuôn ra những lời lẽ như thế chứ…… cầu trời phù hộ cho những thế hệ sau đừng có ‘gìn giữ bản sắc văn hóa’ này nữa thì may ra VN mới trở nên tốt đẹp hơn.

    Reply
  • capuchino

    Phải không cái chữ “đéo” đó nó chứa đựng sự bất cần và buông xuôi ?!?!…

    Reply
  • bacsitrimun.com

    Nói chung là Đ… bảo được

    Reply
  • Imathy

    Thế thì ra đấy là 1 phần của nền văn hóa Hà nội thanh lịch và nho nhã ưh? Hay phết! Vỗ cả hai tay hai chân

    Reply
  • Đã thay đổi

    Lúc trước hồi ở HN tức lên sôi máu là tôi cũng hay chưởi bậy lắm,sau này vào SG tôi đã thay đổi vì môi trường không thấy ai văng bậy nên cũng bỏ luôn tới giờ,đúng là môi trường rất quan trọng đối với tính cách của mỗi con người.

    Reply
  • HHLK

    các bác nói quá, trạng Qùynh nhà mình tức khí vua chúa cùng từng nói “đá bèo” mà.

    Reply
  • Núi Đèo

    Cái Văn hóa này nó có từ khi……….. ở trong bụng mẹ rồi. ÉO sửa được đâu@@

    Reply
  • Bình

    Thôi đi các Cha Nội! Mình thấy từ ĐÉO hay đấy chứ! Tuyệt Cú Mèo nữa là đằng khác! Từ Đéo này, nó tuyệt ở chỗ Bộc lộ được toàn bộ sự thật nội tâm sâu xa cái được gọi là “văn hóa” của Dân Việt ta. Thực sự là nét đẹp văn hóa cần giữ lấy. Bởi đó là cái “Tôi”, cái “Thật” trong mỗi con Người Việt. Từ Đéo ngoài Bắc sử dụng theo nghĩa “Tục” nhưng trong Nam thì từ Đéo lại chỉ mang ngĩa tương đương với từ”Không” ở ngoài Bắc. VD: Bắc sử dụng: Không có = Nam sử dụng: Đéo có. Đơn giản Đéo = Không thế thôi mà. Dùng được tuốt, Như thế mới chứng tỏ sự phong phú của tiếng Việt chứ.

    Reply
  • Trần Hùng

    Ôi trời , Đéo mẹ , sướng quá !

    Reply
  • Ly

    Chẳng cần phải đi đâu xa cũng thấy thực tế đúng như bài viết ngay ở những comment tự cho là hài hước này.

    Reply
  • Thunguyen

    Tự nhiên mỏ máy thấy bài nầy la lạ nen đọc thử xem nói về đề tài gì !!!!! Và đọc xong hết dám mỏ miệng luôn !!!!!!!!!!

    Reply
  • mr long

    các bác cứ nâng tầm văn hóa nhau ! nước ngoài cũng chửi tục kém gì vn mình , nó còn lan sang cả vn trc làm gì có cụm từ ăn shit hay fuck ……
    còn về từ “đéo ” nó là từ và đừng nâng nó lên làm Văn Hóa :v

    Reply
  • Lê Hữu Tài

    Câu đối: “CHẢ NGON”
    Câu đáp:” ĐÉO SƯỚNG”

    Reply
  • Lê Hữu Tài

    Một phụ huynh đến trường PTCS của một XÃ VĂN HOÁ, phụ huynh phàn nàn: Học sinh trường ta nói chuyện với nhau hay văng tục quá, tôi nghe đéo có lọt lỗ tai.
    Hiệu trưởng cho mời một cô giáo chủ nhiệm tới : Tôi đã bảo các anh chị giáo dục học sinh không được văng tục khi giao tiếp mà anh chị làm đéo có kết quả gì, để phụ huynh bất bình.
    Cô giáo: Em đéo muốn nói nữa, từ khi có chủ trương phổ cập giáo dục, học sinh trường ta đéo sợ giáo viên.
    Hiệu trưởng lại cho gọi một thầy giáo chủ nhiệm: Các anh chị đéo dạy dỗ các em , để các em đéo chịu rèn luyện gì cả!
    Thầy giáo: Thầy ơi, thầy đéo hiểu các em, rầy la nhiều, học sinh bỏ học, không bảo đảm sĩ số, trường ta đéo đạt được danh hiệu TRƯỜNG CHUẢN QUỐC GIA!
    Sau đó hiệu trưởng họp hội đồng : Thưa quí thầy cô, trường ta sắp đón nhận danh hiệu TRƯỜNG CHUẨN QUỐC GIA, thế mà khuyết điểm nói văng tục trong trường đéo khắc phục được; đéo mẹ, thật tính mà nói nhận danh hiệu TRƯỜNG CHUẨN QUỐC GIA , chả ngon,đéo sướng gì hết.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top