Tâm Sự Tuổi Già Reviewed by Momizat on . Tác giả: Chu Dung Cơ – Thanh Dũng dịch Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cu Tác giả: Chu Dung Cơ – Thanh Dũng dịch Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cu Rating:
>>Trang chủ » Lang Thang Phố Nhỏ » Tâm Sự Tuổi Già

Tâm Sự Tuổi Già

Tác giả: Chu Dung Cơ – Thanh Dũng dịch

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày. Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày…

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng ai mang nó đến, khi chết chẳng ai mang nó theo. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.

“Quãng đời còn lại càng ngắn ngủi thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh” hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao phẩm chất cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của TUỔI GIÀ.

Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào. Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy vào ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu “cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử”. Trông vào bạn đời ư ? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư ? chỉ còn cách đấy.

Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình “Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư”, biết đủ thì lúc nào cũng vui “tri túc thường lạc”.

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghĩ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra nghề cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.

Sống trên đời không thể vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; tuổi không già tâm già, thế là không già lại thành già. Nhưng giải quyết một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu… mọi thứ đều nên “VỪA PHẢI”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham uống….) Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh….) . Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới chữa bệnh….ĐỀU LÀ MUỘN.

Phẩm chất sống người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách suy tưởng :

Suy tưởng hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng suy tưởng hướng lợi để xây dựng cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương, có vị.

Suy tưởng hướng hại là suy tưởng tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

“Chơi” là một trong những nhu cầu căn bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất, trong khi chơi hãy thử nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khoẻ mạnh” đó là nói thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh.. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu…

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị của mình đó là cách sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên có nhiều bạn gìà trong nhiều thành phần,nhiều mẫu người với nhiều màu sắc khác nhau trong xã hội. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình đẹp làm thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cổ “hay nhớ lại chuyện xưa?” Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối. Tâm linh cần trong phòng, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thanh là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức, mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó. Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

“SINH – LÃO – BỆNH – TỬ” là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình dấu chấm hết thật TRÒN.

Chu Dung Cơ

Bình luận (22)

  • do thanh

    Ông này ngày còn sức khoẻ, còn giữ địa vị quan trọng chắc chắn không nghĩ vậy đâu. Con hổ già thì cắn ai được nữa, triết lý thôi.

    Reply
    • BB

      Không biết tại sao các quan Tàu và Ta đều chỉ nói “quá đúng” khi chuyển bị … xuống lỗ ?!!! (hình như họ chỉ là họ khi sống ở cõi âm… u tù mù tối)

      Reply
  • Đoàn Vũ

    Đúng là thuốc bổ

    Reply
  • BLoc

    Chao ôi, tuyệt quá!!!

    Một vỹ nhân con cháu của một đại vỹ nhân (*) có một đúc kết “hiểu hết mọi lẽ nhân sinh” mới chí lý thâm thúy làm sao!

    Sống hết mình thuận theo lẻ tự nhiên phải bắt đầu từ khi có ý thức là một con người thì về già mới có đủ điều kiện nhận thực đầy đủ và thực hiên theo như những gì ông Chu Dung Cơ nói.

    Chỉ mới cảm nhận mà đã giúp tôi đầu Xuân thấy phấn chấn, nếu thực thi được đúng một vài điều như thế thì không những ở tuổi già mà ngay cả ở tuổi trẻ cũng tìm thấy niềm vui ở cuộc đời này.

    Cám ơn anh Alan đã chia xẻ một nhân sinh quan mà với tôi là một vòng tròn hoàn hảo.

    (*) Chu Dung Cơ là một Thủ tướng tài giỏi của Trung Quốc, có tài liệu cho rằng ông là cháu chắt mấy chục đời, có ông tổ là Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương – Hoàng đế khai quốc nhà Minh đầy huyền thoại. – Bài viết này có thể lấy từ http://vi.wikipedia.org/wiki/Chu_Dung_C%C6%A1

    Reply
  • JackZhang

    CHƠI với ĐỜI của tuổi già như chúng ta đang làm hàng ngày …Sir

    Reply
  • Bill Nguyen

    Bai Viet hay khong chi danh cho tuoi Gia ma cung Bo ich cho tuoi tre nua!!!

    Reply
  • minh le nguyen

    @do thanh
    bạn nhầm đấy,ông là người nóng tính và kiên quyết ,tiếc là xh TQ khong thể chấp nhận vì có quá nhiều quan tham,ác !
    tôi vẫn nhớ câu nói của ông,tôi làm quan,chỉ mong là khi không làm nữa,không ai bảo tôi là quan tham

    Reply
  • Sơn

    Em chưa đọc bài viết nhưng có cái ảnh nhìn buồn cười quá. theo em thì là ảnh ghép. không hiểu dụng ý của ông ghép ảnh để làm cái gì.

    Reply
  • Hiep

    Xin loi ba con, khong biet sao nay khong danh duoc tieng viet co dau.

    Neu luc tre khong lam gi thi lieu tuoi gia co gi de noi? Neu dang con suc lam thi lieu co thoi gian de suy nghi, de viet ra cho moi nguoi tham khao???

    Reply
  • bacsitrimun.com

    Xin lỗi Ông Chu Dung Cơ ở tuổi ông dân Việt còn phải đi kiếm cơm nhiều lắm

    Reply
  • Thunguyen

    Đọc bài viết mỏ được lòng mình , cảm on tác giả thật nhiều .

    Reply
  • Hiếu

    Một vài bạn khi đọc còn nặng về câu chữ quá, đọc sách thì cố gắng hiểu ý đừng so đo chấp nhặt. Đừng làm uổng công tác giả thế.

    To TS Alan: Cháu vừa được đọc cuốn “đừng hoang tưởng về biển lớn” của chú, “biển lớn” với cháu vẫn còn rất xa vời nhưng những góc nhìn của chú làm cháu thực sự mở rộng tầm mắt. Đọc sách của chú cháu có một cảm giác rất lạ : đầy cay nghiệt nhưng lại đậm chất phiêu có khi nào cái từng trải cộng với cái tâm đã đến mức tĩnh lặng làm nên một chất văn quá hấp dẫn ( với cháu ).

    Cháu xin phép hỏi chú một câu : chú có thích Lão Tử không ( ví cháu đang “cố gắng nuốt” cuốn này ^^)
    Cháu chúc chú một năm mới đầy sức khỏe, mong chú sống thọ để cháu còn có cơ hội diện kiến ^^.

    Reply
    • Alan Phan

      Tôn giáo nào và nhà truyền thuyết nào cũng có những thứ mình học được

      Reply
  • quansinh

    Mong bác tìm lại ,vì “Tâm sự tuổi già” không phải của Chu Dung Cơ.Khi bạn thân ông Thanh Dũng hỏi,ông Thanh Dũngnói là dịch theo tập chí Trung quốc

    Reply
  • Kao Qing

    Cảm ơn bác Chu Dung Cơ.Đọc bài viết của bác,tôi cảm nhận được cởi trói rất nhiều trong suy nghĩ của mình khi tôi đang bắt đầu bước vào tuổi già.Thật là một bài đọc rất bổ ích cho chúng ta nghiền ngẫm mà học theo.

    Reply
  • Trần Huy Thuận

    Thưa ngài Alan Phan kính mến,
    Về bài “TÂM SỰ TUỔI GIÀ”, nếu ai khác dịch thì tôi không dám nói, nhưng nếu Thanh Dũng (tên đầy đủ: Lê Thanh Dũng) dịch thì tôi đã có bài viết (được dịch giả cho phép) nói rõ: “Theo chúng tôi hiểu, cho đến nay, chưa ai xác định được tác giả đích thực của bài viết nổi tiếng đó là ai. Một vài trang web có viết rằng đó là của Chu Dung Cơ, nhưng đấy có lẽ chỉ là sự võ đoán. Bản thân dịch giả Lê Thanh Dũng cũng nói rằng, ông được một người bạn gửi cho nguyên bản tiếng trung Quốc, thấy hay thì ông dịch. Dịch xong đặt tên là HIỂU ĐỜI. Sau lại đổi thành “Tâm sự tuổi già” rồi “Triết lý tuổi già” và gửi cho một số bạn bè thân quen. Không lâu sau đó không biết ai đưa lên báo – những báo nào, dịch giả cũng không quan tâm, thấy bài dịch của mình có ích mọi người ưa thích và đồng cảm thì mừng, đơn giản thế thôi. Dịch giả nói thêm rằng sau khi nhiều báo đăng là của Chu Dung Cơ, ông đã vào mạng Trung quốc để tìm, trang web “BAI DU”, nổi tiếng như Google của Trung Quốc có đăng bài này dưới nhiều dạng khác nhau nhưng tuyệt nhiên không thấy nêu tên tác giả, ngoài ra ông còn gửi thư riêng hỏi các bạn Trung quốc, họ cũng không biết. Vậy tác giả là ai? Dịch giả nói rằng, với ý thức tôn trọng sự thật, ông vẫn bỏ ngỏ câu trả lời chứ không khẳng định, biết đâu người khác có những thông tin mà ông không có. Nhưng trên hết, đó không phải là điều dịch giả bận tâm. Thực ra trong văn học cũng có những tác phẩm khuyết danh mà được lưu truyền rộng rãi” (trích bài “HIỆN TƯỢNG LẠ VỀ 1 BÀI BÁO NGẮN” – http://tranhuythuan.wordpress.com/2011/04/07/hi%E1%BB%87n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng-l%E1%BA%A1-v%E1%BB%81-m%E1%BB%99t-bai-bao-ng%E1%BA%AFn/)
    Vậy xin được trình bầy cùng ngài.

    Reply
    • BC

      Dear all,
      Chủ tâm của chúng ta là tôn trọng tác giả và bản quyền. Khi chúng ta copy nó về từ đâu thì ta nói nguồn copy là được rồi. Chúng ta chỉ là độc giả, không phải là dịch giả cũng không phải là nhà nghiên cứu văn học thì vấn đề xác định cho đúng tác giả là ai cho 1 bài báo hay là không cần thiết.

      Thêm vào đó thường copy đi, copy lại sẽ bị tam sao thất bổn cho nên bổn phận của người copy là không chỉnh sửa thêm để làm cho nó thất bổn thêm, đúng không?

      Hy vọng rằng từ nay chúng ta có cái nhìn khác hơn về những bài báo được trình bày trong blog.

      Cám ơn tất cả các BCA.

      Reply
  • Hoàng cương

    …. Vì người đẹp trở lại !

    Reply
  • phamhuyen

    Một bài viết hay vậy mà bình luận toàn những lời không hay… thật đáng buồn cho những ai viết lên những câu nhận xét như vậy…….
    Cám Tác giả và Dịch giả, cả hai người đều thật tuyệt vời.Tôi không có lời nào hay hơn để cám ơn họ.
    Xin chân thành cảm ơn hai người!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top