Tấm bằng quan trọng nhất trong cuộc đời là ‘bằng lòng’ Reviewed by Momizat on . CEO CareerBuilder VN: Tấm bằng quan trọng nhất trong cuộc đời là 'bằng lòng'   Tác giả: Anh Thư (Một Thế Giới – 2/12/2013) Nội dung nổi bật: - Ông Paul Ngu CEO CareerBuilder VN: Tấm bằng quan trọng nhất trong cuộc đời là 'bằng lòng'   Tác giả: Anh Thư (Một Thế Giới – 2/12/2013) Nội dung nổi bật: - Ông Paul Ngu Rating:
>>Trang chủ » Lang Thang Phố Nhỏ » Tấm bằng quan trọng nhất trong cuộc đời là ‘bằng lòng’

Tấm bằng quan trọng nhất trong cuộc đời là ‘bằng lòng’

CEO CareerBuilder VN: Tấm bằng quan trọng nhất trong cuộc đời là ‘bằng lòng’

 

Tác giả: Anh Thư (Một Thế Giới – 2/12/2013)

Nội dung nổi bật:

- Ông Paul Nguyễn Hưng – Tổng Giám đốc CareerBuilder Vietnam quan niệm: Tấm bằng quan trọng nhất trong cuộc đời là “bằng lòng”. Điều này càng đúng trong hợp tác đầu tư, nếu hai bên không bằng lòng nhau, nếu trong mắt nhà đầu tư bạn không “dễ thương” thì khả năng hợp tác bất thành rất lớn.

 

Các bạn trẻ hay mắc phải một lỗi là trong quá trình kêu gọi đầu tư không chia sẻ ý tưởng, cho rằng chừng nào chắc chắn hợp tác mới chia sẻ. Đó là điều cấm kỵ.

 

- ÔNg Paul Nguyễn đúc kết: giá trị của bạn lớn hơn sản phẩm của bạn rất nhiều. Nhà đầu tư định giá không chỉ ở công ty mà còn ở bản thân bạn.

 


 

Đa số doanh nhân thường bắt đầu bằng lĩnh vực mình am hiểu, ông lại bắt đầu từ một lĩnh vực khác và đã thành công. Có bí quyết gì không, thưa ông?

 

Tôi khởi nghiệp tại Việt Nam với ngành bảo trì cao ốc năm 32 tuổi (1994) là một sự tình cờ.

 

Thời điểm đó đất nước mới mở cửa, rất hiếm nhà cao tầng nên công việc bảo trì cao ốc còn khá lạ. Với tôi thì ngược lại vì đã quen thấy trong thời gian sống ở nước ngoài. Sự phát triển của cao ốc là tất yếu khi kinh tế phát triển, kéo theo ngành bảo trì cao ốc. Hơn nữa, Việt Nam chưa có băng thông, internet, ADSL… nên dù rất muốn tôi cũng chưa thể phát triển ngành phần mềm (software) đã học.

 

Trong kinh doanh, bạn có thể nghĩ ra cái mới mà xã hội chưa có nên nhiều người khuyên đừng mạo hiểm là bình thường. Điều cần làm là quản lý rủi ro ở mức thấp nhất. Đối với công việc bảo trì cao ốc, cần tuân thủ các phương pháp khoa học, quy chuẩn, công nghệ sẽ hạn chế được rủi ro.

 

Công ty của ông đã được bán 50% cho một nhà đầu tư Nhật, ông có định trước điều này ngay từ khi xây dựng công ty?

 

Điều tiên quyết khi bắt đầu kinh doanh là bạn phải chắc chắn thị trường cần nó, xác định quy mô thị trường, nhà đầu tư mình cần để sau này chủ động chào mời.

 

Tức là từ khi bắt đầu nên nghĩ đến nhà đầu tư phù hợp chứ không phải làm rồi thấy thiếu vốn mới tìm nhà đầu tư. Ví dụ sàn tuyển dụng trực tuyến đã được hình thành từ 10 năm trước trên thế giới. Cũng như việc CareerBuilder mua lại mảng này của VON đã được tôi tính toán ngay từ lúc thành lập công ty.

 

Chúng ta hay bị lối suy nghĩ duy ý chí “mình muốn” mà không biết thị trường có muốn hay không, làm thế nào người ta mới chịu đầu tư. Phải đặt mình vào vị trí nhà đầu tư khi nhìn vào một công ty sẽ muốn có những gì. Phải để nhà đầu tư “muốn” mới mở được các điều kiện thoả thuận khác.

 

Vậy thông thường nhà đầu tư sẽ quan tâm những gì?

 

Nền tảng công ty, ban điều hành, ý tưởng cốt lõi, mô hình kinh doanh, nhu cầu thị trường… là những yếu tố phổ biến.

 

Theo kinh nghiệm của riêng tôi, còn một yếu tố ít người để ý nhưng lại chiếm tỉ trọng gần như tuyệt đối trong quyết định đầu tư: Bạn là con người như thế nào ngoài kỹ năng tốt, sản phẩm tốt?

 

Tôi đã hỏi những bạn sở hữu rất nhiều bằng cấp nhưng không xác định được bằng nào là quan trọng nhất trong đời mình. Đó là “bằng lòng”. Nếu hai bên không bằng lòng nhau, nếu bạn không “dễ thương”, không có đức tính tốt thì làm sao họ dám bỏ tiền ra đầu tư.

 

Nhưng làm thế nào để xác định mức giá nhà đầu tư đề nghị là hợp lý?

 

Trướt hết, bạn nên giữ công ty đạt đến trạng thái ổn định về khách hàng, doanh thu (ít nhất là hoà vốn) để thương lượng được giá tốt.

 

Nhưng khoảng 90% cội nguồn thất bại trong các thoả thuận là về giá. Nếu cả 2 bên đều duy ý chí, không nhìn ra thế nào gọi là đủ thì không thể thoả thuận thành công.

 

Thành công là khi biết thế nào là đủ và hài lòng những gì đạt được. Nếu nói không chú trọng tài chính trong các thương vụ là không đúng. Nhưng cái mà tôi thích hơn là sản phẩm của mình đem lại lợi ích cho xã hội.

 

Mới khởi nghiệp, dù thiệt thòi một chút bạn cũng đừng lo, cái thu lại được là kinh nghiệm cho ngày mai.

 

Thế thì làm cách nào để đánh giá một nhà đầu tư tốt và làm việc hiệu quả với họ?

 

Các bạn có thể lên Google tìm kiếm thông tin, xem thử họ đã đầu tư vào những công ty nào, nếu được thì đến gặp người quản lý công ty đó xin chia sẻ kinh nghiệm về chủ đầu tư.

 

Các bạn trẻ hay mắc phải một lỗi là trong quá trình kêu gọi đầu tư không chia sẻ ý tưởng, cho rằng chừng nào chắc chắn hợp tác mới chia sẻ. Đó là điều cấm kỵ. Đừng để tâm lý”giữ bí mật” đè nặng vì không thấy tiềm năng của bạn sao họ đầu tư? Biết đâu họ đang có cùng ý tưởng với bạn hay ý tưởng của họ còn hay hơn của bạn thì sao?

 

Thứ nữa, ở giai đoạn nhận đầu tư cần phải định nghĩa quyền hạn, giới hạn của hai bên thật rõ ràng. Nếu không chặt chẽ ở giai đoạn đầu bạn sẽ dễ rơi vào tình huống trao hết quyền cho nhà đầu tư vì họ có nhiều kinh nghiệm hơn.

 

Tốt hơn là nên có cố vấn như luật sư, không đủ chi phí thì nhờ anh chị đi trước chia sẻ kinh nghiệm bên cạnh các kiến thức của bản thân để bảo vệ quyền lợi cho mình. Không có công thức nào cho việc này cả.

 

Và ông có lời khuyên nào đối với các bạn trẻ mới khởi nghiệp không?

 

Tôi nghĩ các bạn mới 20-21 tuổi mà mở công ty thì chưa ổn vì chưa biết tài chính, nhân sự, quản trị, luật pháp, quản trị dòng tiền, quan hệ con người…. cụ thể ra sao. Bạn nên đi làm trước để lấy kinh nghiệm, đừng nóng lòng bởi cơ hội không bao giờ hết, quan trọng là có đúng, có hợp lý hay không.

 

Cái mình mong muốn là vô hạn nhưng khả năng có hạn. Khi xác định muốn một cái gì đó phải chân thật với bản thân, xác định cuộc chơi đó có dành cho mình hay không.

 

Nên nhớ rằng giá trị của bạn lớn hơn sản phẩm của bạn rất nhiều. Nhà đầu tư định giá không chỉ ở công ty mà còn ở bản thân bạn.

 

Bình luận (12)

  • quynh

    “Tôi đã hỏi những bạn sở hữu rất nhiều bằng cấp nhưng không xác định được bằng nào là quan trọng nhất trong đời mình. Đó là “bằng lòng”. Nếu hai bên không bằng lòng nhau, nếu bạn không “dễ thương”, không có đức tính tốt thì làm sao họ dám bỏ tiền ra đầu tư”.
    Bác Hưng nói ở đâu nhỉ? Không phải ở chùm khế ngọt quê cháu nha……
    Quê cháu cái gì cũng đúng quy trình nghe… không đúng quy trình là “ao” ngay và luôn….

    Reply
  • Luân Nguyễn

    Sinh việt và giới trẻ Việt Nam hiện nay vẫn đang còn thiếu nhiều kinh nghiệm về kỹ năng sống, và khả năng giao tiếp với cộng đồng, xã hội. Bản thân tôi cũng vậy, không thể đổ lỗi cho họ, mà chính do nên giáo dục của chúng ta quá đè nặng vào kiến thức mà quên đi kỹ năng mềm.
    Đã đến lúc phải đưa những kỹ năng tưởng chừng như đơn giản này vào hệ thống giáo dục.

    Reply
  • Hoàng cương

    Bằng cấp là phương tiện chỉ dẫn định mức kiến thức có thể tiêu hóa được …trong chu kỳ vận động không ngừng của tạo hóa , nó như một khớp nối mềm ,triệt tiêu thấp nhất sự va đập giữa thiên nhiên và con người …. Ta thấy những tộc người Thượng hòa quyện tôn trọng môi trường sống ,muôn thú không căm giận … – Từ khi con người can thiệp … phá hủy sinh thái …Voi về phá phách ,thiên nhiên giận giữ lũ lụt tàn khốc …

    Kết luận : Bằng cấp chỉ nói lên …sự tương thích của mỗi cá nhân với môi trường sống riêng biệt mà thôi , khi cộng đồng thấu tỏ , chung tay chia sẻ … thịnh vượng dâng hiến là hiển nhiên .

    Reply
  • Dế mèn phiêu lưu ký

    Chúng ta không có thói quen ”Bằng lòng” không có thói quen” Phơi bày lợi ích” không biết thực hành những công cụ đơn giản nhất của một người được giáo dục ,chúng ta mơ màng trong chữ Tiện và nghĩ nó là tổng thể của các định nghĩa …Tiện trong suy nghĩ Tiện trong lối sống ,Tiện trong việc coi trong tích quảng đại hơn coi trọng lá gan ,Tiện trong từng từ ngữ cuộc sống . Có phải mọi giới hạn này do Môi trường Giáo Dục mà ra

    Reply
  • dan

    cám ơn những chia sẽ của tg.nhân đây tôi cũng chia sẽ một ý tưởng kinh doanh.mong BCA nào có chung suy nghĩ giúp đỡ đôi lời hoăc cùng hợp tác.thật ra ý tưởng không mới nhưng ở thi trường vn chưa ai làm.đó là mở hệ thống salon hair and nail trong các mall và siêu thị .mô hình này rất phát triển ở mỹ và canada.điển hình như rigal nail của charlie tôn quý trong cuốn đi tìm niền tin thời internet của chú alan.
    Mình làm trong lĩnh vực này được 10 năm ,đã thất bại hai lần khi khởi nghiệp.đang mong muôn thử lần thứ ba.
    Xin chú alan chỉ dạy con vài câu.cám ơn chú,chúc chú khỏe!

    Reply
    • Alan Phan

      thời gian nghiên cứu cho ra kế hoạch kinh doanh thường tốn mất 5 lần thì giờ thi hành

      Reply
      • LOST

        Thưa chú Alan,
        Chú nói thật chứ? Cháu quan tâm đến vấn đề này.
        Cám ơn chú.
        Chúc chú khỏe.
        LOST GENERATION.

        Reply
      • nguyễn

        Chào chú Alan và BCA,
        Cháu xin phép không nói tên ở đây được không ah? Cháu 22 tuổi, hiện cháu đang làm trong lĩnh vực nhà hàng -khách sạn. Cháu có kế hoạch kinh doanh nhà hàng, ẩm thực truyền thống Việt. Cháu nghĩ khoảng 7 -8 năm đầu cháu sẽ đi làm trong lĩnh vực nhà hàng – khách sạn để học hỏi kinh nghiệm ạ. Và may mắn đây cũng là chuyên ngành của cháu, Quản trị kinh doanh du lịch.
        Thưa chú, cháu muốn hỏi, để có thể thực hiện được kế hoạch, hiện tại cháu cần chuẩn bị điều gì và cần học hỏi những điều gì trong quá trình đi làm ah? Cách thức cụ thể để lên 1 kế hoạch như thế nào để giảm rủi ro cho lần đầu kinh doanh ah?
        Cháu rất mong nhận được hồi âm của chú và BCA
        Cảm ơn chú rất nhiều ạ.

        Reply
        • BC

          Để kinh doanh nhà hàng cần:
          1) Xác định đối tượng khách mình phục vụ, sang, hèn, Việt hay ngoại….
          2) Chắc chắn món mình cung cấp phải ngon và giá cả cạnh tranh hơn chỗ khác. Cái này quan trọng nhất, 1 đồn 10, mười đồn trăm, làm cho nhà hàng nổi tiếng. Chủ nhân phải biết nấu ngon như thợ trong trường hợp thợ nó phản, nó bỏ ngang là…lúa đời luôn.
          3) Vị trí mở nhà hàng rất quan trọng, nếu nằm trên con đường đông đúc, nhưng xe chạy nhanh quá thì không ai trông thấy và cũng ngại ghé vào. Tránh mở nhà hàng trên đường cao tốc có đường phân ranh ở giữa vì khi muốn ăn, thực khách phải chạy 1 vòng trở đầu xe mới ghé vào được. Sẽ mất 1 lượng lớn khách ở chiều xe ngược lại.
          4) Mở nhà hàng lúc kinh tế đang đi lên, trong vài năm đầu có thể cầm cự để có tiếng tăm, rồi sau khi kinh tế lên tột đỉnh, nó kiếm ra tiền. Khi kinh tế đi xuống, nó đã có chỗ đứng vững vàng rồi. Nếu mở gì, làm gì đụng đến kinh tế mà lượn đúng vào chu kỳ con sóng kinh tế thi làm gì cũng thành côngm chỉ có đi lên theo con sóng, không nhiều thì ít chứ không mất trắng.
          5) Học gì thì học, có người học cả đời vẫn cứ là “bà Mẫn bán dưa đèo”, có người chỉ nhìn sơ qua là học được ngón nghề liền.

          Và cuối cùng lời khuyên chân thành, làm sao mờ cua được con gái của ông chủ là học được hết ngón nghề, như thám hoa nước bướm í. Hihihihiiiiiiiiiiii…..

          Reply
  • Lê Đình Hồng

    Câu chuyện rất bổ ích . Có định hướng rồi cứ thế mà làm .Hy vọng thành công .

    Reply
  • JackZhang

    Hỡi người dân hãy bằng lòng…làm vừa lòng (nếu các bạn không muốn bị bán lòng…cho NN nhậu).
    CNCS là ngụy trang khoa học, như một hệ thống kinh tế và được thực hiện bằng lực lượng võ trang. Được xây dựng trên nền móng nghèo đói, bất công bằng của đầu thế kỉ trước. Sanh ra chủ nghĩa này đã gây ra những hậu quả về chính trị, kinh tế và chiến lược. Không có cs thì đã không có các cuộc chiến tranh Việt Nam và Triều Tiên. Nếu năm 1939 không có Hiệp ước Molotov- Ribbentrop thì đã không có Chiến tranh thế giới II. Chúng ta đang chứng kiến hậu quả kinh tế trong các nước vùng Baltic và Trung Âu, họ đã bị chủ nghĩa nàyhành hạ suốt mấy thập kỉ. Trong khi đó, Tây Âu kinh tế phát triển tốt hơn. Tất cả những người sống trong thế kỷ XX đều khổ vì chủ nghĩa, và chúng ta phải dạy cho mọi người như thế…Hôm nay, còn năm nước cs. Về vi phạm nhân quyền, cần áp dụng những biện pháp trừng phạt kinh tế, cần thiết trao giải thưởng cho các nhà hoạt động vấn đề nhân quyền. Bắc Triều Tiên là chuyện khác, đấy là nhà nước toàn trị tách biệt hẳn với thế giới. Thách thức lớn nhất hiện nay là giáo dục. Nhờ công nghệ hiện đại, nói sự thật dễ dàng hơn trước rất nhiều. Tự do sẽ vượt qua tất cả.

    BẰNG LÒNG LÀ CAM NHỤC

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Gởi bác Thợ rèn ngoài Đất Bắc chế tạo máy bay lên thẳng
    ***************************************

    Bác Phó rèn tự chế máy bay lên thẳng
    Với hàng chữ « Made in Vietnam »
    Đứa con cưng đầu lòng bay cất cánh
    Cao chừng 5 phân so với mặt đất bằng !
    Âu cũng thỏa mãn nỗi đam mê của bác
    Thương bác Hai Lúa trong Miền Nam
    Rồi thương chú Thợ rèn ngoài Đất Bắc
    Nếu Phan Đình Diệu không cắp dựt giành
    Cho hai con gái rượu cậu ấm vòi sứt
    Cho con rể .. .. kiểu gia đạo lưu manh !
    Nhường bác Hai Lúa chú Thợ rèn du học Pháp
    Đất Nước khai sinh ra Ngành Hàng không
    Thành tài chắc trở lại Quê hương Quê Mẹ
    Chế máy bay phản lực lẫn trực thăng .. ..
    Đâu phải học thành tài rồi quịt nợ Dân học bổng
    Đất lành chim đậu bán tiểu óc nuôi chút hư danh !

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top