(Nguyên văn lời phát biểu tại Cuba ngày 11/4/2012.)
Về các quốc gia Âu Mỹ Úc Nhật:
Các nhà nước, các chính phủ tư sản ở phương Tây đã bơm những lượng tiền khổng lồ để cứu các tập đoàn kinh tế xuyên quốc gia, các tổ hợp công nghiệp, tài chính, ngân hàng, thị trường chứng khoán, nhưng chưa thành công. Kinh tế suy thoái đã làm phơi bày sự thật của những bất công xã hội trong các xã hội tư bản chủ nghĩa: đời sống của đa số dân cư lao động bị giảm sút nghiêm trọng, thất nghiệp gia tăng; khoảng cách giàu nghèo càng lớn. Những tình huống “phát triển xấu”, những nghịch lý “phản phát triển”, từ địa hạt kinh tế – tài chính đã tràn vào lĩnh vực xã hội, làm bùng nổ các xung đột xã hội và ở không ít nơi từ tình huống kinh tế đã trở thành tình huống chính trị với biểu tình, bãi công, làm rung chuyển cả thể chế.
Cùng với khủng hoảng kinh tế – tài chính là khủng hoảng năng lượng, lương thực, sự cạn kiệt của các nguồn tài nguyên thiên nhiên, sự suy thoái của môi trường sinh thái đang đặt ra những thách thức vô cùng lớn cho sự tồn tại và phát triển của nhân loại. Đó là hậu quả của một quá trình phát triển kinh tế – xã hội lấy lợi nhuận làm mục tiêu tối thượng, coi chiếm hữu của cải và tiêu dùng vật chất ngày càng tăng làm thước đo văn minh, lấy lợi ích cá nhân làm trụ cột của xã hội. Đó cũng chính là những đặc trưng cốt yếu của phương thức sản xuất và tiêu dùng tư bản chủ nghĩa. Các cuộc khủng hoảng đang diễn ra một lần nữa chứng minh tính chất phản tiến bộ, phản nhân văn và không bền vững cả về kinh tế, xã hội và sinh thái của nó; như Mác đã từng nói, chủ nghĩa tư bản đang huỷ hoại chính ngay những nhân tố làm nên sự giàu có của nó là lao động và tài nguyên.
Về các quốc gia XHCN (Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Cuba)
Chúng ta cần (hay đang có) một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con người. Chúng ta cần sự phát triển về kinh tế đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội. Chúng ta cần một xã hội hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, một xã hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải cạnh tranh thắng – thua vì lợi ích vị kỷ của cá nhân và các phe nhóm. Chúng ta cần sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không phải để khai thác, chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn và hủy hoại môi trường. Và chúng ta cần một hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có. Phải chăng đó chính là những giá trị đích thực của chủ nghĩa xã hội. Đó cũng chính là mục tiêu, là con đường mà Hồ Chí Minh, Phiđen Caxtrô và nhân dân hai nước chúng ta đã lựa chọn và đang kiên trì, kiên định theo đuổi.
Mời các bạn “comment”



Bài này có đến 243 comments (đến 6 giờ chiều 16/4/2012). Chứng tỏ ngài TBT rất “popular” với mọi người. Nhưng sorry, ngoài comment của bạn Hung Nguyen ở trên, chúng tôi phải đục bỏ tất cả… vì quá phạm thượng và phạm luật. Các bạn thông cảm. Nhưng nếu mời ngài về đây viết blog, chắc web site này sẽ đứng hàng “nhất” VN.
Ông già Alan lại hóm rồi, sao lại đưa bài này vào đây? Không tiêu hóa được!
doi nguoi cay dang nhat la bi lua doi
va ta phai cam ghet ke lua doi ,tieu diet ke lua doi ,,,,,
nhu HCT co noi ;
chi so khong cong bang khong so thieu
Đề nghị bạn khi bình luận thì viết có dấu, câu cú đàng hoàng.
Comment này của con chắc ko bị gỡ đâu hì hì.
Ngày xưa em còn bé thơ, ai nói gì em nghe răm rắp. Ngày nay em mới đau đớn nhận ra, những gì em từng cho là hay là tốt, là cao cả là vĩ đại…hóa ra chỉ còn là lời dối trá. Đúng là ngây thơ quá dễ bị shock vì thất vọng, nghe tất cả những gì người ta (hoặc sách giáo khoa) dạy cho mình sẽ dễ bị vỡ mộng.
Trên tinh thần tư tưởng là đúng, nhưng chiến lược đặt ra và phương pháp thực hiện thì chưa đúng. Có những kẻ dựa trên mong muốn đó để lợi dụng người khác và trục lợi cá nhân. Còn người thực sự làm được chuyện đó thì chưa xuất hiện.
Chúng ta cần (hay đang có==> Có thật sao thưa chú Alan và mọi người?) một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con người. Chúng ta cần sự phát triển về kinh tế đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội. Chúng ta cần một xã hội hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, một xã hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải cạnh tranh thắng – thua vì lợi ích vị kỷ của cá nhân và các phe nhóm. Chúng ta cần sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không phải để khai thác, chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn và hủy hoại môi trường. Và chúng ta cần một hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có. Phải chăng đó chính là những giá trị đích thực của chủ nghĩa xã hội. Đó cũng chính là mục tiêu, là con đường mà Hồ Chí Minh, Phiđen Caxtrô và nhân dân hai nước chúng ta đã lựa chọn và đang kiên trì, kiên định theo đuổi.====> Làm thế nào để có được xã hội như thế này nhỉ khi tất cả chúng ta đều là “con người”?
Lý thuyết khác thực tế; giấc mơ khác cuộc đời; tự suớng khác một quan hệ bình đẳng (nhiều đụng chạm)…do đó, thiên đường trên sách vở của chủ nghĩa XH khác với địa ngục của tư bản (so sánh Mỹ và Liên Xô thì chính xác hơn)
Cháu nghe nói ở Canada, Thụy Sỹ và 1 số nước phát triển khác nữa (họ không hô hào cổ vũ cho chủ nghĩa Mác và không cố tình xây dựng XHCN) tất cả trẻ em (học bậc tiểu học,THCS) được đi học không phải đóng học phí, có những bệnh viện khám chữa bệnh miễn phí cho nhân dân (chất lượng phục vụ cao hơn bệnh viện ở nước CHXHCNVN nhiều),… và còn có rất nhiều phúc lợi xã hội khác nữa. Đời sống người dân rất cao. ==> Không hiểu có phải họ đang “vô tình” xây dựng XHCN hay không cú Alan nhỉ?
Tôi đang ở Canada bạn Manh Khoi a. Và đúng như bạn nói, họ có những thứ đó. Tuy nhiên họ mới vừa thoát ra khỏi chế độ nhà nước phong kiến (nhiều province vẫn còn theo Quân chủ lập hiến – vua là Nữ hoàng Elizabeth II), không biết capitalism là cái gì (khái niệm do 1 gã Do thái khùng – quốc tịch Đức tự bịa ra và gã đó bị cấm nhập cảnh vào chính Quê hương Đức của mình, lưu vong tại Anh quốc, xin tiền của thằng bạn sống cho đến cuối đời, hiện mộ phần vẫn còn tại London)
Cái mà bạn nói tới là mục tiêu mà nước Canada (đang trong giai đoạn hậu phong kiến) muốn hướng tới và nó được họ gọi là Democracy chứ không phải XHCN.
Cảm ơn bạn! Nền dân chủ, xã hội dân chủ đúng nghĩa mới là xã hội của nhân dân. Ở VN mình (không còn chế độ phong kiến và cũng không phải chế độ Quân chủ) hình như đang xây dựng xã hội “quan chủ” thì phải?
Đào Lửa
quá hay
Phải nói thật là trên thực tế vẫn rất nhiều người thành công, thành tỷ phú mà không cần con ông cháu cha, nhưng khói tài sản họ mòn cong, chắt chiu suy cho cùng cũng chỉ là một cái móng tay của những người là con cháu của những công bộc, mà lẽ ra phải được sếp riêng vào một tầng lớp xã hội.. tầng lớp con ông cháu cha !
Một bài viết rất hay…đấy chính là mục tiêu mà XHCN muốn hướng tới.Tuy nhiên đến bây giờ mà nói tôi thấy nghi ngờ dần cái mục tiêu này.Rõ ràng là còn qua nhiều bất cập ở cấp lãnh đạo trung ương.
Giửa lý thuyết và thực tế là một khoảng cách mênh mông. Lý tưởng, mong ước thì thường rất cao xa và thường rất đẹp. Nhưng người dân có quyền hỏi là đến bao giờ thì đính hướng đó, mong ước đó nó hiện diện ngay ở cuộc sống của người dân chứ không nằm chiễm chuệ trên những trang sách. Cùng một chế độ nhưng có người làm cho dân sống chết dỡ khóc dỡ cười, có người làm cho người dân tự hào, ví dụ như Đà Nẵng và các tỉnh còn lại, vì cùng là một định hướng XHCN, cùng là thuộc Đảng CSVN. Vấn đề là kế hoạch thì nó là thế nhưng triển khai như thế nào, lộ trình ra sao, con người thực hiện có thực sự có tâm có tài để làm k? Quy cách giám sát có thực sự phát huy hiệu quả k? Rồi mới nói đến cái kết quả cao xa vời vợi như thế. Thử nhìn lại người dân đang ở cái mức nào trong cung bực nhu cầu hạnh phúc, tiếng nói họ có mấy phần trọng lượng. Vậy trong những năm qua từ khi có định hướng tốt đẹp ấy thì ta đã làm đến mức nào? Nếu nói cho sướng miệng, nói suông thì chẳng nên nói nhiều làm gì. Một con người tốt một chế độ tốt có tâm có tài thì người ta k cần những lời lẽ đao to búa lớn, người ta chỉ cần thể hiện qua việc làm là người dân hôm nay sống tốt hơn hôm qua. Nói nhiều làm gì, định hướng lý tưởng tốt đẹp cao sang làm gì mà không thực hiện, k có tâm để thực hiện thì cũng vậy thôi.
Bạn Đức Nguyễn này chắc là ko phải ở Đà Nẵng rồi.
Sao lại có loại người mở mồm nói mà không biết ngại nhi?Đây là sản phẩm của XHCN đây.Nói mà chua xót cho dân Việt Nam chúng ta quá.hu hu…
Chắc TBT đọc lộn đó. Hình như ngược lại thì mới đúng. Các bạn thông cảm!