Quay về chút lịch sử Reviewed by Momizat on . BLOG CỦA ALAN NGÀY THỨ TƯ 27 FEB 2013 Bài viết “Lincoln và Bên Thắng Cuộc” của tôi tạo khá nhiều tranh luận trên các diễn đàn. Một câu hỏi thú vị là, “nếu Mỹ hà BLOG CỦA ALAN NGÀY THỨ TƯ 27 FEB 2013 Bài viết “Lincoln và Bên Thắng Cuộc” của tôi tạo khá nhiều tranh luận trên các diễn đàn. Một câu hỏi thú vị là, “nếu Mỹ hà Rating:
>>Trang chủ » Lang Thang Phố Nhỏ » Quay về chút lịch sử

Quay về chút lịch sử

BLOG CỦA ALAN NGÀY THỨ TƯ 27 FEB 2013

Bài viết “Lincoln và Bên Thắng Cuộc” của tôi tạo khá nhiều tranh luận trên các diễn đàn. Một câu hỏi thú vị là, “nếu Mỹ hào phóng rộng lượng như tinh thần Lincoln, thì sao không đem tiền tái thiết Việt Nam và giúp các nạn nhân chất độc da cam sau 1975?” Tôi nói đùa là các bạn quên rồi, Mỹ thuộc phe thua cuộc, lẽ ra Việt Nam phải đem tiền qua Mỹ giúp người thất thế chứ.

Nghiêm túc hơn, nhìn lại lịch sử, tôi nhận thấy các nhà cầm quyền Mỹ đã khá rộng rãi với Việt Nam trong thời hậu chiến. Trước khi viết tiếp về góc nhìn này, tôi muốn xác định rõ nơi đây:” Tôi không phải là một sử gia, không hề nghiên cứu sâu rộng về vấn đế này và không có những tư liệu gì ngoài các bài phân tích và tin tức tôi đọc trên các mạng truyền thông.” Do đó, quan điểm của tôi có thể chứa nhiều sai lầm và đó cũng là lý do tôi đem đề tài này ra đây để mọi người góp ý, tạo nhiều góc nhìn đa dạng phong phú hơn. Khi comment, tôi xin các bạn giữ ý kiến mình trên các sự kiện lịch sử , đừng bẻ lái đến một trường phái chính trị nào, hay hô hào khẩu hiệu vì sau 68 năm, tôi đã phải lắp bắp nhiều lần…biết rồi, khổ lắm, nói mãi.

Theo tôi biết, năm 1977, khi lên nắm quyền, dù chuyện Việt Nam không đem lại một lợi ích chính trị nào (dân Mỹ vừa chán ghét cuộc chiến tranh dài lê thê này, vừa bị nhục thua trận), Tổng thống Carter  qua kênh ngoại giao không chánh thức đã ngỏ ý với các lãnh đạo Hà Nội là muốn tái lập bang giao và sẽ viện trợ nhân đạo cho một chương trình tái thiết hậu chiến. Câu trả lời sau đó từ phía Việt Nam trong suốt nhiệm kỳ 4 năm của Carter là Mỹ phải “bồi thường chiến tranh” (dường như con số đưa ra là 2 tỷ USD thời đó) , “xin lỗi chánh thức Việt Nam” trước khi nói đên chuyện thiết lập bang giao (vì chúng tao mới thắng bọn chúng mày, hãy đến mà xin tha thứ).

Thái độ này đã làm Carter thất vọng và do đó, khi khi Đặng Tiểu Bình đến Mỹ thăm Carter, ông ta còn báo trước cho Mỹ biết là sắp sửa dậy cho Việt Nam “một bài học” về chuyện Việt Nam can thiệp vào Kampuchea. Tòa Bạch Ốc nói, ‘các ngài cứ tự nhiên”.

Sau khi Reagan đắc cử Tổng Thống thay Carter, với tinh thần chống Cộng cao độ, mọi thương thuyết với Việt Nam coi như chấm dứt. Chỉ sau khi đảng cộng sản tan vỡ ở Liên Xô và Đông Âu vào 1989, các nhà lãnh đạo Hà Nội mới có một “cuộc xét lại” về bang giao với Mỹ.

Tôi ca tụng nhân dân và tinh thần của nền kinh tế sáng tạo Mỹ, nhưng tôi gần như chưa bao giờ ca tụng một ông chính trị gia nào, Mỹ hay Âu hay Á. Ngoại trừ một vài sao sáng, phần lớn là những con hạm chỉ giỏi moi móc tiền OPM. Nếu Mỹ không có một cơ chế phân quyền với ngành lập pháp quyền lực, tư pháp độc lập và ngành truyền thông…soi xét từng bước đi, các chánh trị gia Mỹ còn đớp hít nhiều hơn các đồng nghiệp của họ trên thế giới (họ mập phì và vợ con có nhu cầu rất cao). Tuy nhiên, trong mọi cư xử với Việt Nam từ 1975 đến nay, ngoài thái độ dửng dưng, phần lớn lãnh đạo và nhân dân Mỹ đã không mang một “hận thù quá khứ” hay “mặc cảm thua cuộc” nào.

Ngược lại, ngoài cái “chảnh” đương nhiên của người thắng cuộc, lãnh đạo Việt Nam đã tự đặt mình vào vị thế cô lập, luôn gợi lại “tội ác Mỹ Ngụy” hàng ngày (qua các biểu ngữ và viện bảo tàng) cũng như qua các hoạt động ngoại giao “chống Mỹ cứu thế giới”. Chuyện Mỹ vẫn “cúi xin lập bang giao” với Việt Nam, trở thành một đối tác thương mại và đầu tư lớn, mở cửa xã hội cho người giàu Việt Nam qua lại, làm ăn, học hành…theo tôi, đã là một “phép lạ” của tinh thần Mỹ.

Còn chuyện “chất độc da cam hay tái thiết Việt Nam”? Tôi có chút kinh nghiệm cá nhân trong việc này. Để đem tiền hay vật liệu vào làm thiện nguyện ở Việt Nam, chánh phủ đòi hỏi một giây phép hoạt động rất nhiêu khê (khó gấp 100 lần giấy phép cho một dự án liên doanh). Ngoài ra mọi số tiền hay vật dụng đem vào phải do Mặt Trận Tổ Quốc hay một cơ quan tương tự phân phối và điều hành. Đó là lý do tại sao Indonesia, Phi Luật Tân và ngay cả Trung Quốc, đã nhận một lượng tiền thiện nguyện nhiều gấp ngàn lần Việt Nam.

Tôi không muốn phân tích sâu thêm về quyền lợi mỗi quốc gia đằng sau các quyết định chính trị. Cũng như thế liên hoàn đặc biệt của Mỹ, Việt Nam, Trung Quốc, Nhật, ASEAN…  Không phải vì nó quá phức tạp (các vấn đề khi giải mã ra thường rất đơn giản, luôn bị các trí thức tháp ngà thoa son trát phấn cho cầu kỳ); nhưng vì luật Việt nam không cho tôi nói. Thôi thì xin mời các bạn vậy.

Alan Phan

Bình luận (191)

  • Trần Quang Huy

    Xuân đi trăm hoa rơi

    Xuân đến trăm hoa nở

    Việc đời qua trước mắt

    Già theo đến trên đầu

    Chớ bảo xuân qua hoa rụng hết

    Đêm qua sân trước một nhành mai.

    Reply
    • HaizZ

      Xuân đi trăm hoa rơi

      Xuân đến trăm hoa nở

      Định luật của tạo hóa, để tồn tại phải thay đổi (dịch-change-vô thường) để thích nghi (khó có thể chế nào tồn tại mãi- :))
      “When I despair, I remember that all through history the way of truth and love have always won. There have been tyrants and murderers, and for a time, they can seem invincible, but in the end, they always fall. Think of it–always.”
      ― Mahatma Gandhi ),

      Bản sắc Dân Tộc Tổ Quốc luôn trường tồn (Nhất Chi Mai)

      Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
      Đình tiền tạc dạ Nhất Chi Mai.

      Reply
      • Nghiêm ánh

        Các bạn của ta nói đúng quá ! hay quá.Xin cảm ơn !

        Xuân đi trăm hoa rơi
        Xuân đến trăm hoa nở.

        Reply
  • Dương

    Dân tộc Việt Nam có nhiều bước thăng trầm bởi vì không có thiết chế để bầu ra những người vì nhân dân. Sai lầm càng nối tiếp sai lầm, và lịch sử luôn có sự lặp lại. Với truyền thống và tính cách tương lai đất nước lại làm nơi thử bom đạn cho ngoại bang.

    Reply
  • Alibaba

    Cảm ơn ngài Alan đã có bài viết này. Những ai chưa biết, hoặc biết chưa đủ cũng dễ thông cảm cho họ. Bởi vị các vị ấy không có thông tin, hay nếu có thì thông tin đấy đã được tô vẽ rồi. Riêng cá nhân tôi, dân ta từ năm 75 đến nay ở trong một cái giếng rất hẹp và rất sâu nên thông tin thiếu thốn là điều dễ hiểu.
    Không biết các nhà chuyên môn nghĩ gì nhưng tôi thấy cuốn Bên thắng cuộc của anh Huy Đức rất hay, dù không biết nó đúng hay sai, nhưng ít ra nó cũng cho ta một cách nhìn khác về những gì chúng ta thấy, chúng ta cảm nhận sau cuộc chiến.
    Còn mấy anh Mĩ, dù dân thường hay chính trị gia, họ luôn có một lời thề: “Cái gì bất lợi cho đất nước Mĩ (không phải chính phủ nhé) thì không làm, cái gì có lợi cho đất nước Mĩ, dù khó khăn đến mấy họ cũng làm”. Cho nên việc tổng thống gì đó bên Mĩ có xu hướng này nọ cũng là chuyện dễ hiểu vì hoàn cảnh chính trị toàn thế giới lúc bấy giờ.
    Tôi còn trẻ người, non dạ, nhưng tôi dám nói lên suy nghĩ của mình, cho dù không biết suy nghĩ đó có hợp lý hay không.
    Dù thế nào đi nữa, cầu mong ơn trên phù hộ cho non Việt nước Nam luôn hùng mạnh, con người Việt không phải đi làm cu li cho dân tộc khác.
    Cảm ơn vì đã đọc bài này

    Reply
  • Nghiêm ánh

    Chú ALan biết mọi chuyện khá kỹ càng thế mà không phân tích sớm cho mọi người,cháu thấy sao còn nhiều người cứ muốn OPM của Mỹ mãi thế.

    Chú chưa nhắc tới người Việt sang Mỹ định cư được Mỹ đón tiếp như mọi công dân khác của họ mặc dù bị chính quyền VN vẫn da dả chửi mỗi khi có dịp.Và họ cũng không cấm người Mỹ gốc Việt gửi tiền về nước cho thân nhân và đầu tư tại quê nhà (đã hơn đối với Cu Ba rất nhiều).

    Như vậy chúng ta còn đòi hỏi gì hơn ở họ,tất cả cũng tại chúng ta đã quen dùng vũ lực để giải quyết mọi vấn đề.Mà không học làm kinh tế nên lúc khó khăn phải đối đầu với cơm áo gạo tiền thì ĂN VẠ LÀ ĐIỀU DỄ HIỂU.Thật đáng buồn nếu không chịu thay đổi cách nghĩ như thế này !.

    Reply
    • quan

      Trẻ trâu hay già trâu đây!?

      Reply
      • Thuocdang

        LÀ quan hay là quân thế,nếu là quan thì đã làm gì cho nhân dân chưa.Hay quen ăn bẩn,còn là quân thì đi chỗ khác chơi,vì không có kiến thức để xem ,chê người khác là anh hùng bàn phím mà đã thấy bài cmt nào có giá trị chưa? chỉ ra cho mọi người xem ,rồi nói tiếp.
        Chắc đây cũng …..nằm chiêm bao ngỡ mình được làm quan thôi.Chứ vắt mũi cũng chưa sạch dám bình luận những câu khó hiểu ” trẻ trâu hay già trâu đây!?”à.

        Reply
      • JackZhang

        Đinh Bộ Lĩnh có biết là ai không? có được học lịch sử Việt chưa? Đó là trẻ chăn trâu.

        Reply
  • Meo mun

    Mình biết một người bạn có tâm huyết làm việc thiện [ nói theo cách bình dân là làm việc BAO ĐỒNG ]; Một hôm, bạn ấy cùng chị bạn vào thăm trường mù ở Hcm để tặng một số phần quà như bánh,kẹo, quần áo các loại. Xin nói rõ là chi phí tiền bạc cho các phần quà nhỏ này là do 2 người bạn ấy tiết kiệm, để dành; không phải đi quyên góp, xin tổ chức nào, hay vận động mạnh thường quân nào. Hai bạn ấy là công dân bình thường, làm công ăn lương thuần túy ( không có cơ hội móc nối nhằm có tiền “phụ trội” để phải áy náy lương tâm mà đem đi làm từ thiện) vv.. và vv
    Theo các hướng dẫn, bạn ấy cũng vào gặp gỡ được các em trai, em gái mù bẩm sinh hoặc do tai nạn mà dẫn đến mù. Thế rồi, trước khi ra về, các em trai, em gái mù ấy đề nghị chân thành với bạn ấy rằng :” lần sau các chị vào thăm , cho chúng em xin mỗi bạn một cái laptop để phục vụ học hành của chúng em!” ( đây là thời điểm năm 2005, bạn mình còn chưa có nhu cầu mua laptop để xài ; mà dành dụm để làm việc thiện)
    Từ đó, mình không nghe bạn ấy ngỏ lời mời đi cùng chỗ nọ, chỗ kia nữa!

    Reply
    • Hoàng cương

      Nói ra để biết mình hèn ,Tâm hồn người Việt vô tình bị nhuộm đen – không có chỗ bám víu tựa vai nhau thì thảm họa gần kề . – Rồi lại có câu có lòng tin đâu để mà luyến tiết . ôi trời !

      Reply
  • lyly

    Lãnh đạo VN than ôi là những con người đầu óc hẹp hòi thiên kiến nên đất nước ta bây giờ vẫn còn nằm trong những nước nghèo, mất dân chủ. Có lẽ số phận của đất nước ta là thế chăng? Đúng như giáo sư Hoàng Tụy đã nói về những nhược điểm của con người Việt trong đó có điều thường có thói chủ quan, tự mãn tự cho mình là nhất thiên hạ. Sau khi thắng Mỹ không tự nhìn thấy những mặt yếu kém của đất nước lại tự cho mình là nhất vì đã thắng một đế quốc mạnh trên thế giới. Đọc “bên thắng cuộc” của Huy Đức chúng ta cũng tự hiểu rằng vì sao VN trong thời gian dài bị cô lập nghèo nàn lạc hậu trên thế giới

    Reply
  • Xuan Kien

    Em thấy đơn giản là giới cầm quyền tại VN vẫn chưa có tư tưởng ” mèo trắng , mèo đen ….”. nói cho cùng thì những người đứng đầu vẫn là người Á Đông với những ảnh hưởng sâu sắc văn hoá từ đạo Lão và Khổng.. tiếp tục hy vọng sử thay đổi tư duy từ giới trẻ với những tiếp cận ra thế giới ….

    Reply
  • Phang Mưa Chém Gió Anh Hùng Bàn Phím

    Cháu không biết giới trí thức nhồi nhét tư tưởng cho cộng đồng, họ định nghĩa thế nào là Bên Thắng Cuộc?

    - Không bàn chuyện VN, chỉ nói đến chuyện ở nước xa và một chút về kinh doanh:

    Qua phim ảnh, tư liệu công cộng, góc nhìn không đầy đủ và toàn bộ, cháu có vài nhận định như sau.

    Ngày xưa khi Lý Thế Dân vua nhà Đường, là nước nghèo, yếu kém về kinh tế, quân sự. Trong một trận quyết tử với một nước lớn ngoại quốc. Nước ngoại quốc đem quân sang đánh nhà Đường, chỉ dùng khoảng 5-15% sức mạnh kinh tế, quân sự, đội quân ngoại quốc đã rất hùng mạnh vượt trội về khả năng chiến đấu. Khi đó Lý Thế Dân đã dốc hết toàn bộ nguồn lực quân đội và kinh tế nhà nước, vẫn không thể thắng được ngoại xâm, hết khả năng quân lực lẫn kinh tế. Lý Thế Dân đành phải ra chính sách “mệnh lệnh” dân chúng hỗ trợ tài chính qua thu thuế, thu nạp tràn lan dân chúng để đi đánh trận.

    Trận chiến đó nhà Đường chiến thắng, quân địch rút lui. Khi các tri thức gia mở tiệc ăn mừng chiến thắng, Lý Thế Dân nói: Chúng ta chiến thắng sao? Quân địch chỉ tổn thất nguồn lực nhỏ, trong khi nhà Đường phải thu vét cạn kiệt nguồn tài chính kinh tế lẫn con người trong nước, quân lính chết 10 chỉ giết được 1 kẻ địch? Kẻ địch rút quân về nước vẫn là nước mạnh, nước lớn, sau khi ổn định họ vẫn bảo toàn được sức mạnh tài chính, kinh tế lẫn quân sự. Trong khi nhà Đường đã tổn thất mọi mặt, mất bao nhiêu năm mới có thể đưa nhà Đường thoát nghèo đói? Mọi người có thể ăn mừng và gọi là chiến thắng hay sao?

    Ông ta kết luận: Không thể dùng một trận thắng nhỏ để gọi đó là chiến thắng vĩ đại vì nhà Đường thì điêu tàn, còn ngoại quốc vẫn hùng mạnh.

    Gần đây có chuyện về ông cà phê Trung Nguyên có thể đánh bại Starbucks?

    Một đại tướng quân dưới trướng Lý Thế Dân nói: Khi đưa quân đi đánh chiếm nước khác, về mọi phương diện của đội quân, phải lớn mạnh hơn nước bị xâm lấn ít nhất 3 lần trở lên mới được gọi là 2 đội quân cân bằng về sức chiến chiến đấu.

    Đương nhiên chuyện đánh nhau khác với kinh doanh, nhưng nếu Starbuck dốc một nguồn lực nhỏ, lại đi xâm lấn thị trường mà ở đó đã có doanh nghiệp lâu năm uy tín, thì việc thắng của Trung Nguyên trên sân nhà chưa hẳn là do Trung Nguyên vượt trội Starbucks, như Lý Thế Dân nói: Không thể dùng trận thắng nhỏ mà đối phương chỉ dốc nguồn lực nhỏ, cho rằng đó là trận thắng vĩ đại. Ngược lại nếu Starbucks thắng Trung Nguyên trên thị trường Mỹ, chưa hẳn là Trung Nguyên thua về năng lực. Chỉ ở một nước thứ 3 tại Châu Á, Châu Âu, Châu Mỹ, Châu Phi, mà cả 2 chưa xây dựng được gì về cơ sở kinh doanh, hình ảnh thương hiệu. Cùng dốc nguồn lực tiền bạc như nhau để chiếm lấy thị trường ở nước đó, khi ấy mới có thể luận thành bại giữa Trung Nguyên và Starbucks.

    Reply
    • truongvoky

      hay quá, một góc nhìn chân thực !

      Reply
    • doan thao

      … điên. sử ta không thộc cứ nhăc sử tau, …. ấy làm gì?

      Reply
      • Phang Mưa Chém Gió Anh Hùng Bàn Phím

        VÀI TRĂM LẦN tin (nhầm lẫn???) sử VN rồi bác ạ, từ truyền thuyết con rồng cháu tiên, Lạc Long Quân Âu Cơ sống cùng hay cách biệt khu vực địa lý? Thánh Gióng tử vinh quanh hay chưa vinh quang nhất?, …vv, đến những nhân vật anh hùng có phải là anh hùng? Những nhân vật lịch sử có ngày sinh tháng đẻ nhưng là tuổi thật nhất chưa? Tiểu sử anh hùng đẹp như mơ có phải đẹp như giấc mơ? Chiến công giết địch ai được định nghĩa là địch?, …vv.

        Cuộc sống vốn có nhiều điều kỳ lạ, khi xem một bức tranh, mình không muốn tin bức tranh đó qua các câu chuyện thêu dệt, các danh hiệu tiếng tăm, các fan hâm mộ tâng bốc, …vv, lý do là vì chẳng ai giải thích tại sao nên tin bức tranh đó là đẹp, quá trình hình thành bức tranh đó như thế nào, những sự kiện thuê dệt đằng sau bức tranh đó là thật hay ảo, có đáng để đặt lòng tin hay sự ngưỡng mộ?

        Nếu có thông tin minh bạch thì mình sẵn sàng tin bất kỳ ai kể cả một đứa trẻ.

        Reply
        • Phang Mưa Chém Gió Anh Hùng Bàn Phím

          Ý chính trong trả lời của mình với bạn “doan thao”, là mình dốt sử VN, không có toàn bộ thuận lợi để rõ hết sử VN, nên mơ hồ về sử VN. Nếu sử VN có toàn bộ cách tiếp cận dễ dàng nhất và dễ hiểu nhất đối với mình và nhiều người khác, thì mình sẽ luôn tin sử VN như trước đây đã tin.

          Reply
      • BC

        Nên có cái nhìn bao quát hơn đi bạn. Biết thêm cũng tốt, chỉ sợ người không biết. Lịch sử dù ở bất cứ nơi đâu cũng có 1 cái gì đó hay hoặc dở để ta học hoặc rút kinh nghiệm.

        Reply
    • Phố Bình Yên

      Nói đúng quá . Like mạnh nhé.

      Reply
    • việt

      Nếu để chiến tranh xảy ra trên đất nước mình thì dù thắng hay thua dân mình sẽ phải chịu thương vong, đất nước mình bị tàn phá là điều không tránh khỏi.Bởi vậy những đối sách ngoại giao mềm dẻo theo nguyên tắc “khi áo mắc cành gai nên từ tốn gỡ” mang lại nhiều lợi ích hơn là thói quen “…đánh thì đánh,chơi thì chơi…”.
      Còn chuyện Starbucks so với Trung nguyên cũng như so Coca Cola với chè tàu . Trung Nguyên kinh doanh một sản phẩm truyền thống cho một số ít người ở VN.Đồ uống của Starbucks chẳng có gì độc đáo nhưng phong phú và được nhiều người trên thế giới chấp nhận, nhất là giới trẻ.Khách hàng của Trung Nguyên sẽ chẳng bao giờ nghiện Starbucks và ngược lại.Theo mình việc Trung Nguyên thách thức Starbucks cũng chỉ là một chiêu PR mà thôi.

      Reply
  • thai nguyen

    Thưa bác Alan Phan,
    “… chút lịch sử ” bác nêu trên hầu như những ai có chút quan tâm về thời sự ở VN đều biết, nhưng bác lại kết bài viết bằng 1 câu : … (các vấn đề khi giải mã ra thường rất đơn giản, luôn bị các trí thức tháp ngà thoa son trát phấn cho cầu kỳ); nhưng vì luật Việt nam không cho tôi nói. Thôi thì xin mời các bạn vậy.
    Tôi thật sự không ngờ bác lại “hèn” đến không dám nói và “đá banh” sang mời các bạn nói. Bác là công dân Mỹ, đã gần thất thập cổ lai hy rồi, lại biết rõ giá trị của đồng tiền là mua được tự do (bác đang có rất nhiều tiền) thì sao không dám nói ? Bác không nói thì ai dám nói đây ?
    À, mà bác nên nhớ là sau bao nhiêu chiến tranh, giờ đây nước VN là nước tự do, độc lập. Và như lời của 1 vị phó chủ tịch nước đã từng nói VN dân chủ gấp vạn lần TBCN. Bác yên tâm chưa ?

    Reply
    • botay.com

      Haizzz. Định nói đôi lời nhưng trường hợp của bạn này có thể nói là hết thuốc chữa!

      Reply
      • thai nguyen

        Bạn nói đúng, “đỉnh cao trí tệ” của tôi giờ Lú lẫn hết rồi, bochim.com chứ không phải botay.com như bạn đâu.

        Reply
    • tram-giang

      Đâu phải bác Alan không dám nói, bác ấy nói nhiều rồi đó chứ. Có lẽ bác ấy muốn nói nhiều hơn nữa nhưng phải nhường lời cho bạn, tôi và những người khác.

      Reply
    • truongvoky

      bác này tưng tửng :D

      Reply
    • Bùi Minh Kiều

      Bạn ơi, có nhiều lý do ẩn khuất đằng sau lắm, đừng nhìn bề ngoài mà đã vội “kết tội” bác Alan như vậy. Tôi chỉ thấy đơn giản nhất là nếu đề cập quá sâu vào chính chị, chính em thì ngay cả trang web này mà bác Alan là chủ xị sẽ biết mất và không còn đất cho bạn vào nhiếc móc nữa đâu.
      Lời của bác Alan chỉ là gợi mở lối tư duy cho mọi người, không phải ai cũng hiểu được ẩn ý đằng sau nó. Nếu tôi cũng nói như bạn, bác Alan ở tuổi thất thập cổ lai hy rồi, là công dân Mỹ, tiền bạc lại rủng rỉnh, chẳng có quái gì dính dáng đến Vietnam ngoại từ cái chữ “quê hương”. Vậy tội gì ngày nào ông cũng phải suy tư, phải post bài cho bọn trẻ và bọn già vào đọc rồi lại còn bị nhiếc móc nữa?

      Reply
    • Yani Tran

      Viện ra vài dẫn chứng xem nào thai nguyen?

      Reply
    • 6x

      Bạn đó quen được mọi người làm hết từ A đến Z rồi.Chú ALan nói ít thì phải hiểu nhiều chứ,nghe phó thủ tướng nói VN tự do gấp vạn lần TBCN thế thì nói đi,nói tiếp phần chú ALan để lửng cho mọi người cùng nghe,nhất là thời điểm này đang lấy ý kiến sửa đổi Hiến Pháp,để những con người có lương tri có kiến thức đưa ra kiến nghị chuẩn xác hơn đem lại lợi ích cho mọi người,nếu có tự do nữa có thể treo bảng trước nhà xem có dám không hay là sợ hoặc không biết gì?Trước khi nói,trách người khác phải suy nghĩ một chút chứ.

      Reply
    • thai nguyen

      Ha ha ha ha …
      Chắc bác Alan Phan là hiểu ý ta ?
      Các bạn có nhớ phong trào ” Roast cho Việt Nam” mà bác Alan mới khởi xướng hơn tháng nay không ?
      Em hổng dám Roast cho Việt Nam đâu, “vì em còn phải học bài”. Em chỉ dám roast bác Alan thôi !

      Chính chị mà không có chính em … út thì buồn lắm BCA ơi !

      Reply
      • Thai Nguyen

        Toi va tat ca cac BCA nen nho la Khong noi chuyen chinh tri o day khi Chung ta chua tron 70 tuoi nha, theo Quy dinh cua bac Alan.

        Reply
      • Hồng Quang

        Bạn “thâm thúy”, “đá móc” quá nên nhiều người hiểu nhầm đấy. Đá xoáy thì bóng khó bắt nhưng dễ trượt mà. Đơn giản như penanty nhiều khi hay hơn.

        Reply
    • bicon

      bạn này chắc con em … rồi! Các cụ nói “ăn cây nào rào cây ấy mà” =)))

      Reply
  • phu

    bác tuyệt vời quá..cháu chỉ nói được 4 từ đó thôi..học củng không cho cháu nói

    Reply
  • Hoàng cương

    Thua và Thắng như tuổi thơ chúng tôi đi học và chia phe đánh nhau ,đứa nào mạnh thì hay được ăn quà phe yếu ! – Sau này lớn lên mỡi đứa một phương , khi có dịp gặp nhau ôn chuyện cũ mới thấm thía người thắng chúng tôi sống quá ảo tưởng ít chịu hạ mình học hỏi vươn lên có đứa tránh mặt vì tự ti trong nghèo khó . Giờ phải thú nhận với nhau rằng tất cả Người Việt từ bé đến lớn đều mê mẩn đồ dùng vật chất của Thế giới tư bản , ngay cả Trung hoa nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới cũng phải thèm ,làm không được thì ăn cắp (làm hàng nhái ) – Vậy thì chế độ nào sản phẩm đó hoặc nhân nào thì quả nấy . Đảng ta thường ca ngợi mình là đỉnh cao trí tuệ mà không chịu dùng hàng của mình làm ra và không chịu trách nhiệm về sản phẩm của mình và không tin vào phẩm giá của nền giáo dục nước nhà , gởi con cái đến trường học quốc tế tư bản xa sôi nhớ nhung khóc lóc . Có phải sự thật là đây đừng ngụy biện nữa . Chấp nhận sự thật đâu phải hèn nhác !

    Reply
    • Hoàng cương

      - Khi thầy trò Mỹ tháo chạy khỏi Vn là một thắng lợi mỹ mãn của Hà Nội ,sự hả dạ của phe XHCH , lời chúc mừng và thơ ca tràn ngập , trong men chiến thắng họ nghĩ mình đang đứng trên thiên hạ ,họ được quyền chọn chỗ đứng , Họ nghi ngờ thiện trí của Tổng thông Carter và cả khối Asean .các tổ chức Quốc tế đã tạo cho họ nhiều cơ hội . Trung quốc lợi dụng thời cơ VN bị cô lập tấn công 2 đầu đất nước Kinh tế kiệt quệ . Liên xô + Đông âu thoái trào … Việc gì đến đã đến ( Nhân nào quả ấy ) đây là nghiệp chướng nồi da xáo thịt oan hồn của sinh linh đồng loại .

      Reply
      • JackZhang

        “Trung quốc lợi dụng thời cơ VN bị cô lập tấn công 2 đầu đất nước” … sai rồi. Họ hoàn toàn “tự nguyên” vì họ đều là “đồng chí” với nhau đấy chứ.

        Reply
        • Thái tuế

          Họ cùng phe cùng đảng mà chú,và họ cùng muốn làm bá chủ (bành trướng),nên phải thể hiện mình cho toàn thế giới biết.
          Chỉ đáng thương cho những chú cừu non ( nam thanh nữ tú tinh hoa của dân tộc) hiến thân cho CÁI ĐẦU VĨ ĐẠI ĐÓ MÀ KHÔNG BIẾT.

          Reply
  • Hong Phi

    Chính trị ở VN là thâm cung bí sử với người dân! Ở Hoa Kỳ cũng vậy, các chính trị gia đi đêm với nhau thì sau này hồ sơ có giải mật thì dân thường mới bết. Các câu chuyện chính trị đôi khi trông vậy nhưng thực ra lại không như vậy…

    Reply
  • pham van minh

    Dear bác Alan,

    Cháu thấy góc nhìn của bác như vậy là rất trong sáng. Rất mong bác chia sẽ nhiều hơn những kinh nghiệm và trãi nghiệm của bác.
    Minh

    Reply
  • d12congiap

    Đó là một sai lầm của các nhà lãnh đạo việt nam trong thời kỳ đó.
    Cũng chỉ là một sai lầm trong nhiều sai lầm làm cho đất nước dân tộc đánh mất cơ hội quý báu để vươn lên

    Vấn đề này được đề cập trong “Hồi ký Trần Quang Cơ” http://www.diendan.org/tai-lieu/ho-so/hoi-ky-tran-quang-co –> các bạn tham khảo để có thêm góc nhìn khác

    Reply
  • Nguyễn Văn Bôn

    Bác ca ngợi nhân dân và tinh thần sáng tạo Mỹ,tôi thì ca ngợi tính cần cù,khả năng chịu đựng của nhân dân Việt nam.Bác thì chỉ rõ vào thời kỳ Cater làm tổng thống đã có thiện chí muốn nối lại bang giao và giúp Việt nam khôi phục sau chiến tranh,nhưng không chỉ ra kẻ ngạo mạn,ngu xuẩn không chấp nhận đề nghị từ phía Mỹ(mà chuyện này thì thời đó ở Việt nam ai cũng biết nhờ vào các buổi nói chuyện rỉ tai trong nội bộ),tôi thì lại rất muốn chỉ ra kẻ đó.Nhưng thôi chúng cũng đã là người thiên cổ,mọi khốn khó thì nhân dân cũng đã phải gánh chịu.Chỉ hy vọng một ngày nào đó dân tộc ta có được minh quân để được mở mày ,mở mặt với thiên hạ.

    Reply
    • CÙI BẮP GẶM DỞ

      Trích:”Chỉ hy vọng một ngày nào đó dân tộc ta có được minh quân để được mở mày ,mở mặt với thiên hạ.”
      Thế kỷ 21 rùi bác ơi, đến bác mà còn mong một minh quân, vậy lũ người đang ngồi trên đầu dân tộc làm sao không tự cho mình là vua vạn vạn tuế, haizzzzzzzzzzzzz

      Reply
  • Nguyen Duc Hieu

    Đọc bài viết của chú, cháu cũng muốn nói một vài suy nghĩ:
    Cháu cũng có chơi với một vài người quốc tịch Mỹ, thỉnh thoảng cũng mời họ đến chơi nhà. Giới thiệu họ với những người thân của mình, những câu chuyện người VN thường hỏi là những vấn đề liên quan đến chiến tranh, rồi những suy nghĩ của họ về kẻ thắng, người bại, các vấn đề chiến tranh ở tận những năm của thế kỷ trước… Thực ra những người đó, họ cũng không có chút ác ý nào khi khuấy động lại chuyện quá khứ, nhưng với một tư duy bó hẹp trong làng xã, một tầm nhìn của “chú ếch” ngồi dưới đáy giếng ngước lên nhìn bầu trời. Thì những vẫn đề người ta quan tâm chỉ có vậy là điều dễ hiểu.
    Cháu nghĩ, các nhà lãnh đạo, nhà chính trị của mình cũng vậy thôi. Không nói đến các vấn đề liên quan đến lợi ích, thì tầm nhìn, và tư duy hạn hẹp sẽ chẳng bao giờ làm cho người ta quảng đại, và rộng lượng… như họ vẫn lầm tưởng về mình.
    Còn thế hệ trẻ, hệ thống truyền thông phát triển, liệu có giúp tư duy của giới trẻ khác xa so với thế hệ cha ông họ trước đó? Cháu nghĩ là không, phần lớn Internet được giới trẻ sử dụng vào việc chát chít, chơi game, xem phim trực tuyến….
    Trong tương lai gần, chúng ta sẽ khó vượt ra khỏi được cái bóng của chính mình.

    Reply
    • Hoàng cương

      Những năm gần đây các nhà trí thức .khoa học .văn hóa .. cùng hướng về thế hệ trẻ trong nước hi vọng cho nền móng văn hóa mai sau ,tri thức nhân loại lan tỏa trong dân chúng thì dân tộc việt mới tồn tại không lo nghèo đói ( Người có tri thức nền tảng văn hóa thì không thể nào nghèo hèn được )

      Reply
  • Nam

    Lại lập lại câu của chú Alan là: “biết rồi khổ lắm nói mãi”. Dân Việt mình cứ thích sĩ diện: thà để cho đất nước nghèo nàn lạc hậu với những từ ngữ: kẻ chiến thắng vẻ vang 2 đế quốc, còn hơn là phát triển đất nước nhưng chịu nhận sự viện trợ của những kẻ đã thua mình.

    Reply
    • CÙI BẮP GẶM DỞ

      Bạn sai quá rồi, dân Việt mình làm gì có quyền, đến quyền tối thiểu là làm người tử tế còn không được.

      Reply
  • Nguyễn Trần Đặng

    “…nhưng vì luật Việt nam không cho tôi nói. Thôi thì xin mời các bạn vậy…”.

    Haha, con nghĩ là ông Alan có quốc tịch Mỹ thì sợ quái gì luật rừng ở VN chứ?

    Reply
    • Alan Phan

      rừng nào cọp nấy…ông alan chỉ là khách nơi đây…không sợ nhưng không có quyền gì.

      Reply
    • thiếu niên nhi đồng

      Phép vua còn thua lệ làng-Nhập gia tùy tục. Các bác, các anh, các chú đừng làm khó Bác Alan!

      Reply
  • Đông Dương

    Quả thật dưới góc nhìn sáng suốt của bác các vấn đề của quá khứ, hiện tại đôi khi rất đơn giản nhưng người ta cứ thích phức tạp hóa. Cháu từng là 1 kế toán viên nên rất thích những quan điểm của bác. 1 ví dụ là hãy đưa mọi thứ ra ánh sáng, công khai minh bạch mọi thứ, cháu thấy họ cứ loanh quanh hội thảo lên xuống với việc kiểm soát tập đoàn nhà nước chẳng hạn, khó gì nhỉ: Yêu cầu báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh, các chỉ tiêu năng suất lao động, số lượng lao động, tiền lương trung bình, nộp thuế ra sao, các chỉ tiêu tài chính doanh nghiệp, công khai định kỳ trên báo chí cho toàn dân biết, soi xét.
    Còn chuyện bên thắng bên thua thì họ vì những lợi ích nào đó mà nhất định không chịu thay đổi bác ah, nhiều khi lý do rất vớ vẩn, hoang tưởng. Có ông tướng VN từng nói đại ý, ” Việt Nam không phải là nước chậm phát triển, cũng không phải là nước đang phát triển mà là nước rất khó phát triển “

    Reply
  • Cao Manh Long

    Có những chuyện ko phải ai cũng biết, ko phải ai biết cũng dám nói, ko phải ai dám nói cũng dám làm, ko phải ai dám làm cũng làm được. vv và vv
    Cơ bản vì đâu có niềm tin , vào bên thắng?, bên thua? hay cả chính bản thân mình?
    Xin Ơn trên phù hộ.

    Reply
  • Lạc Việt

    Nếu so sánh hai sự kiện quan trọng bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ, Việt-Trung ta sẽ thấy thái độ đối lập hoàn toàn của giới lãnh đạo Việt Nam. Tất nhiên họ đủ khôn để biết cái gì và như thế nào là có lợi cho đất nước nhưng cái đó không quan trọng bằng làm thế nào để giữ được cái ghế. Câu nói của Mác có thể đúng trong trường hợp này: “Vì cái ghế, …

    Reply
  • TIEU PHU

    Ôn cố tri tân. Tiều phu đã nghe tiếng vó ngựa rất gần. Mã đáo thành công?

    Reply
    • Ctrung

      Bác Tiều Phu ơi, bác đi đốn củi lâu năm rồi, cho ctrung hỏi thăm chút nghen bác,

      Cây ngay không sợ chết đứng … có giống với … cây khô không sợ chết cháy không bác ?

      Chết vinh hơn sống nhục … vậy chứ … khi chết rồi nhục – vinh còn có nghĩa lý hả bác ?

      Reply
      • Hoàng cương

        Khi bạn sống với cái đang là , vinh nhục nằm dưới chân bước qua không hay biết !

        Reply
      • TIEU PHU

        ” Tiểu tử” ( cho phép Tiều phu gọi như thế nhé). Tấm lòng Tiểu tử, Tiều phu xin nhận nhưng quả thật Tiều Phu không trả lời được, vì đã ở trên núi lâu năm và hành nghề kiếm củi nên gần như quên hết rồi.Nhưng Tiều phu đã tìm thấy câu trả lời ở trong tất cả các bài viết của Bác Alan trên GNA ở góc nhìn ” Nhân sinh quan”. Tiểu tử chịu khó đọc lại tất cả các bài viết của Bác Alan và vào góc nhìn ” Nhân sinh quan” để thấy câu trả lời nhé ( cho cả hai câu hỏi).Tiều phu có chữ “TÙY’ lấy cảm hứng từ 2 câu hỏi và tặng Tiểu tử xem như món quà quê để không phụ tấm lòng của Tiểu tử đã cất công lên núi hỏi thăm Tiều phu.

        Reply
        • Ctrung

          Ctrung vốn dĩ là tiểu tử hay nghịch phá mà bác, (bác nói “xin phép” làm ctrung sợ tổn thọ quá !). Tại tối hôm đó ctrung nghe Út Trà Ôn trong “Lưu Bình Dương Lễ” hát là “… giữa nhục và vinh đều có bến bờ…” tự nhên lại nhớ đến câu “Chết vinh hơn sống nhục” . Bất chợt ctrung nghĩ là chẳng lẽ người ta lại lấy sống chết để làm bờ bến cho nhục và vinh? Vậy nên ctrung mới “thỉnh giáo” bác đó.

          Lại nhớ đến chuyện thằng bạn làm Bí Thư Đoàn Khối của một tỉnh, nó năng nổ làm được nhiều việc có ích. Nó hay nói là “Cây ngay không sợ chết đứng”. Giờ thì nó nghĩ việc rồi. Vậy là ctrung lại nghĩ ra được “Cây khô (cứng) không sợ chết cháy” để chọc nó.

          Cảm ơn bác về chữ “TÙY”, chúc bác khỏe.

          Reply
          • TIEUPHU

            Làm gì có chuyện “thỉnh giáo” ” thỉnh mác” , Tiều phu chỉ có mỗi cái rìu sắt mài mãi không chịu sắc. Ở đây Tiều phu quen rồi: “nước trong thì rửa mặt, nước đục thì rửa chân”, nước mà rửa không được nữa.. thôi thì đành nhấp chuột lướt qua về vui với lều cỏ,am tranh. Hai cặp chữ ” sống, chết”, ‘ nhục, vinh” cũng tốn nhiều giấy mực của thiên hạ đó. Nếu Anh Alan có bài viết về đề tài này chắc cũng nhiều người tranh luận. Công việc vẫn ổn chứ, Tiểu tử?Lúc nào rỗi hay “bất chợt”, nhớ ghé lều cỏ Tiều phu nghịch phá nhé, cho Tiều phu gửi lời chào mấy người bạn đến cùng Tiểu tử.Thân chào.

          • Ctrung

            Cảm ơn bác Tiều Phu, tiểu tử bình thường, công việc cũng tốt (sẽ lên lương trong tháng 3 này). Không bàn “Nhục – Vinh”, “Sống – Chết” tự nhiên lại ra thêm chuyện ” Trong – Đục” … thiệt là chuyện dài bác ơi.

            Nước trong rửa mặt, nước đục rửa chân … vậy làm sao rửa được nước đục (dơ) hả bác?

            Ctrung không làm phiền bác nữa, chúc bác vui vẻ. Nếu bác không la rầy thì thỉnh thoảng ctrung sẽ ghé qua thăm bác.

      • thiếu niên nhi đồng

        Cháu xin được tài lanh chút xíu! “Chết vinh còn hơn sống nhục”- sau này có xét lý lịch con cháu cũng được nhờ.

        Reply
        • Ctrung

          Bạn này …. đừng gọi anh bằng chú nghen! Mình còn sống thì mới biết được nhục hay vinh chứ, chết ngủm rồi thì làm sao mà biết, làm gì có con cháu mà tính đến chuyện xét lý lịch chi cho mệt !?

          Reply
  • Hưng

    Bác ơi, vậy bác lại kể chuyện mấy cái xứ lạ nào đó đi để con hiểu cái “thế liên hoàn” vậy.

    Reply
  • JackZhang

    Chưa bao giờ, trong cả lịch sử mấy ngàn năm mà con người Việt lại HÈN mọn như bây giờ. Vì họ bị nhồi sọ, họ bị hăm dọa, họ bị đàn áp bởi một nền giáo dục bẩn thỉu… Nhưng vẫn đang có nhiều người trong chúng ta đang làm cho QUYỀN của CON NGƯỜI. Hãy ngẩng mặt và tự hào chúng ta là NGƯỜI VIỆT

    Reply
    • JackZhang

      Khắp thôn cùng ngõ xóm hay phố phường chật hẹp, đâu đâu cũng thấm đẫm máu và nước mắt của người dân. Với một …..

      Reply
    • Nản quá

      Hơ hơ. Chẳng hiểu bác đang nói cái quái gì thế?

      Reply
      • 6x

        QUYỀN của CON NGƯỜI mà chú JackZhang nói là QUYỀN được nói lên những suy nghĩ của mình.
        và cuộc sống đang diễn ra xung quanh ta như BCA vẫn đề cập đến trên mỗi bài viết.của mình mà bạn.

        Reply
  • Nga My

    Cảm ơn bác Alan, đúng là có rất nhiều thứ ngăn cản sự hoà hợp mà người dân thường ở VN cũng không thể hiểu nổi là tại sao lại như vậy. Nhưng cốt lõi của vấn đề có lẽ là do hệ thống quản lý của VN chắc chắn là chưa thể “do dân, vì dân” nên nó mới thế.

    Tôi cũng đã có dịp sang thăm nước Mỹ và nhận thấy rằng: gần như tất cả những người gốc Việt thành đạt ở Mỹ đều đau đáu một nỗi niềm, ai cũng muốn được giúp Việt Nam. Nhưng họ ngại và đa số là không biết phải làm thế nào sau những trải nghiệm về thăm đất nước. Một dãy những qui định hành chính không giống ai, hàng loạt những rào cản được dựng lên bởi những người có thẩm quyền thì vô cảm và trục lợi. Toàn những bất lợi dành cho họ ngay từ khi làm thủ tục nhập cảnh cho đến khi tiếp xúc với mọi tầng lớp quản lý, từ thấp đến cao.

    Một người bạn đang làm công việc khoa học rất có uy tín tại Salt Lake City tâm sự với tôi: anh đã là công dân Mỹ hơn 30 năm nay, gần như chẳng còn ai thân thích tại VN nhưng anh vẫn luôn nghĩ rằng mình là người VN. Trong một lần đại diện cho bên Mỹ tham gia một cuộc hội thảo về kỹ thuật hàng không tại Đức, anh đã gặp nhóm cán bộ đại diện cho VN tại đó. Khi nghe tham luận của họ (nhóm đại diện VN) vốn dĩ chẳng có chút giá trị khoa học nào bởi tiếng Anh thì ngô nghê, kỹ năng thì kém và công nghệ sử dụng thì quá lạc hậu, anh đã cố gặp họ vào giờ nghỉ. Tiếp xúc với họ ngoài lề cuộc họp, anh muốn chỉ cho họ thấy những yếu kém và muốn giúp họ hiệu chỉnh lại, nhưng anh đã thất vọng hoàn toàn. Bởi họ vô cùng ngạo nghễ và hãnh tiến. Họ không những không muốn tiếp cận với anh mà còn nghi ngờ lòng tốt của anh. Anh đã chán nản bởi không có cách nào để giúp họ được.

    Chính trị đúng là đề tài được người Mỹ gốc Việt nói đến nhiều nhất ở Mỹ, song không phải là điều mà những người Mỹ gốc Việt thành đạt, nhất là những người làm khoa học và kinh doanh, quan tâm đến mức nhiều nhất. Những người mang nặng tư tưởng hận thù, quyết liệt chống cộng thường là không có được cuộc sống quá dư dả, rất khó để được coi là thành đạt tại Mỹ. Rất nhiều nhà khoa học, doanh nhân giàu có mang trong lòng giấc mơ, một ngày nào đó được phô diễn tài năng, đóng góp được gì đó cho quê hương, xứ sở, bởi với họ, chế độ chính trị chỉ là chuyện nhất thời, đất nước, Tổ quốc mới là điều thiêng liêng.

    Reply
  • HUNG

    đồ khốn kiếp nó biết cả đấy ;một đàn ngựa chết vợi đi sẽ còn nhiều thức ăn cho con sống sót thế thôi ; chúng làm lợi cho xã hội làm gì ? suy nghĩ của lũ mọi dân châu á chỉ chui vừa lõ kim so vời tầm suy nghĩ của người da trắng to như cánh cửa ;
    ông bil sang VN chẳng nói ; chiến tranh nó như gió và bão là quy luật của tự nhiên ; ngu thi bị chửu mãi ; ngu nói không nghe sẽ bị đáng thế thôi ; nhưng nếu biết lợi dụng của quy luật đó sẽ lợi cho mình nhiều ;
    tôi ngày mới giải phóng vãn được tuyên huấn về đường lối của đảng ; chính sách không muốn mở cửa cho nước ngoài vào làm kinh tế với vn; thâm chi mỹ còn muốn giúp vn xây dựng bộ máy chính quyền từ cấp huyện trở lên ; và nhiều nước muốn vào làm ăn chia lợi nhuận nhưng cs ko cho vào ; song tq họ vẫn khôn hơn vn mở của hội nhập với 4 hiện đại hóa từ năm 78
    ở vn có mấy cái ngu chuyền kiếp ;
    1 . không muốn suy nghĩ độc lập tìm ra chân lý ; và những quy luật của cuộc sống đẻ vận động mà thường hay học mót bắt chước sau đó cố làm giỏi hơn một tý rồi vỗ ngục ta đây là giỏi hơn người ; đáng lẽ ta phải trân trọng những cơ hội đẻ ta phát triển thay vì ta phủ nhận cơ hội ;
    đát nước này rất nhiều cơ hội phát triển ; về tài nguyên về địa lý về quy mô dân số ; nhưng nhiều ưu đãi quá ông trời lại cho bản tính người dân hẹp hòi tham lam ích kỷ nhiều hơn nhất là tính sĩ diện cao hơn thường đẻ ra sự giả dối , sự giả dối sinh ra phản bội không trung thành ; nếu như cs mà trung thành với điều lệ đã ghi ; hoặc là ít ra phần hăng hái nhiệt huyết như thủ ban đầu thì chúng ta khá hơn nhiều ;
    nhưng cuối cùng sức mạnh của xã hội là ở người dân ; và dân chủ vẫn là con đường pt nhanh nhất
    nhưng ai đứng lên xây dựng một nền dân chủ thực sự ???phải trả bằng xương máu và thời gian cộng với chất sám của giai tằng kiến thức ,cùng với những hy sinh chịu đựng không mệt mỏi ; lúc đó ta mới có được một nền dân chủ thực sự bằng nếp sống xã hội và luật pháp thì mới chông được những tha hóa của con người ;cá nhân tôi thấy vn lúc này chưa thể có một chính thể khác thay thế được ông cs này mà chỉ có cải cách chỉnh sửa những điều xã hội bức xúc

    Reply
  • Duong

    Bác đề cập chuyện đem tiền vào làm thiện nguyện ở Việt Nam khó khăn và nhiêu khê con chiêm nghiệm rồi. Đồng ý giơ 2 tay

    Reply
  • Dân đen

    “Luật Việt Nam không cho tôi nói!” Việt Nam mà cũng có luật nữa à? Mà có đáng gọi là luật không khi mà luật đó ngăn cấm không cho người ta NÓI – là một trong những quyền căn bản của con người mà mọi quốc gia văn minh và tiến bộ trên thế giới đều tôn trọng!!!!
    Chỉ có luật của rừng xanh và những kẻ độc tài cá lớn nuốt cá bé mới có thể “chặn họng” người khác thôi!

    Nhà cháu nghe nhiều, cũng có nói nhiều về những cái tệ, cái bỉ ổi, cái bất công, bất nhân, bất nghĩa của cái chủ nghĩa, cái chế độ và nhà cầm quyền “đỉnh cao trí tệ” này rồi, nhưng bây giờ tìm giải pháp cho dân tộc và quê hương Việt Nam đi nhà bác Alan ạ

    Một đề nghị của nhà cháu như thế này, bác Alan đặt một giải thưởng ví dụ 5,000- 10,000 USD (mười ngàn dollars) cho các cháu học trò, sinh viên hay một cá nhân nào tìm được một giải pháp khả thi để mọi người tại Việt Nam được hưởng cái quyền tự do căn bản của con người trong một xã hội tiến bộ, văn minh là cái quyền ĐƯỢC NGHE, ĐƯỢC NÓI SỰ THẬT – mà bản tuyên ngôn nhân quyền (điều 19) của liên hiệp quốc đã hiến định

    Làm một điều gì đó để dẹp bỏ cái tệ hại, cái xấu xa, cái man rợ của bóng tối đi có hay hơn chăng là ngồi nguyền rủa (hoặc thọc lét) nó, có lẽ nhà bác Alan cũng đồng ý điều này, phải không ạ?

    Chúc bác Alan gan dạ, can đảm, chân cứng đá mềm để …..

    Reply
    • BC

      Cái chuyện này khỏi cần Bác Alan đặt giải thưởng. Chính những học bổng của các nước văn minh dành cho học sinh VN là giải thưởng đó. Người văn minh, họ khai sáng văn minh cho những nước nghèo, kém văn minh như VN bằng cách tạo điều kiện cho lớp trẻ đi ra thế giới. Lớp trẻ này trở về sẽ khai sáng cho đất nước. Số tiền họ bỏ ra lớn hơn giải thưởng bạn đề cập rất nhiều nhiều lần hơn. Cám ơn nước Mỹ, Anh, Pháp, Úc…..

      Reply
  • quan

    Các bác chỉ có đọc một bài viết nhỏ mà đã kết luận,nói này nói nọ như thể biết mọi chuyện cặn kẽ lắm vậy…hay cũng như bao nhiêu “trẻ trâu” “già trâu” khác!?. Ai cũng lên án lãnh đạo VN thế này thế kia mà chưng từng đặt mình vào vị trí họ,đặt mình vào bối cảnh lịch sử của đất nước để hiểu tạo sao phải làm như vậy,để thấy rằng đưa ra một quyết định quan trọng của một dân tộc là không phải việc nhỏ. Lãnh đạo thì cũng là con người, cũng có sự chủ quan ,cũng bị bối cảnh lịch sử tác động, cũng có sai lầm…không ai tránh khỏi. Ta ở hiện tại khi mà mọi việc đã xảy ra và thấy được kết quả nên ta dễ dàng phân tích và chỉ ra được cái sai của người xưa nhưng đặt mình vào thời điểm đó của quá khứ liệu ta có được cái suy nghĩ của hiện tại không?… Ví như việc chế tạo ra một chiếc xe đạp thời đại bây giờ thật đơn giản nhưng có ai biết lịch sử hình thành ra nó chưa,nếu đem tư duy của hiện tại áp đặt cho quá khứ thì ta sẽ tự hỏi tại sao chiếc xe đạp đầu tiên lại chạy bằng bánh gỗ mà không phải là bánh cao su như bây giờ phải chăng là thời xưa ” người ta quá ngu ngốc, đần độn nên mới làm bánh xe bằng gỗ thay vì bằng cao su”….thật buồn cười. Giờ đi đâu cũng gặp anh hùng bàn phím cả…haizaa. lâu lâu câu hát mà mình rất thích lại vang lên trong đầu “đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay”…vài dòng chia sẻ .(p/s: chắc lại ăn đá đây không cũng bị xóa bài)^^

    Reply
    • haimatheo

      “đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay” khẩu hiệu này bọn cộng nô ngày xưa vẫn dùng để ru ngủ một thế hệ lầm lạc góp bao sinh mệnh, xương máu, xây dựng quyền lực cho chúng; ngày nay bọn tuyên truyền viên, một thế hệ tôi đòi, được hưởng chút cơm thừa, canh cặn của …thời hiện tại rêu rao mong ru ngu thế hệ @ nữa sao? nằm mơ giữa ban ngày!
      Một sự thật nhỏ nhoi cũng đủ xóa tan vạn lời dối trá; hãy nhìn Singapore; một quốc gia nhỏ bé, một vài dúm dân đa sắc tộc, sau vài thập niên được dẫn dắt bởi bộ óc thiên tài Lý tiên sinh nay vẫn đang đói nghèo với GDP vài chục ngàn USD đầu người một năm?!; và một quốc gia với Non sông gấm vóc, rừng vàng biển bạc, gần trăm triệu người, ra ngõ gặp anh hùng!!! dưới sự dẫn dắt của Đảng CS quang vinh muôn năm!? và bộ óc của hơn chục vị đỉnh cao trí tuệ của nhân loại nay đang đi về đâu? Trả lời được câu hỏi này đi, rồi hãy bàn tiếp nữa hỡi các vị tuyên truyền viên?

      Reply
    • Con Chiên

      Đồng ý.

      Chắc ngẩng đầu lên hỏi Ông Trời xem có phải là Ta đã sinh nhầm thời???

      P/S: Cũng chỉ vì cái miếng bánh mà tranh nhau chẳng ai chịu nhường nhịn. “Miếng ăn là miếng nhục”. Nước VN như hiện nay là đúng lắm rồi, Tôi thấy chẳng có gì phải than thở cả!!!

      Reply
    • JackZhang

      Giờ chúng đang gặp thảm họa…

      Reply
    • Nghiêm ánh

      Lại đây nữa rồi –Trích “ai cũng lên án lãnh đạo VN…….đặt mình vào vị trí họ,đặt mình vào bối cảnh lịch sử của đất nước để hiểu tại sao mà làm như vậy………….Lãnh đạo cũng là một con người,cũng có sự chủ quan ,cũng bị bối cảnh lịch sử tác động cũng có sai lầm …..không ai tránh khỏi……” nghe thấy hay,nhưng không đúng nếu dân thường sai không sao chỉ vợ con đói,cha mẹ anh chị em không được nhờ.

      Nhưng đã là lãnh đạo một quốc gia sai một lần thì tự vả vào miệng mấy cái và xin về đuổi gà cho vợ vì không có năng lực lãnh đạo đó mới là người biết tự trọng.
      Quá khứ có lãnh tụ đã từng nói phải đánh cho Mỹ cút,đánh cho ngụỵ nhào 5 năm 10 năm,20 năm thậm chí còn lâu hơn nữa NHƯNG KHÔNG DỰ ĐOÁN ĐƯỢC ĐÁNH XONG PHẢI ĐI VAY MƯỢN XIN XỎ,BÁN SỨC LĐ và nhiều việc khác nữa ĐỂ CÓ TIỀN.

      Còn lãnh đạo hiện nay vác cái mặt mo đi khắp năm châu bốn bể vay mượn xin xỏ mà cứ giữ cái quan điểm ngày xưa là thế,nghe sao được! Thật là tức cười,chối tai.
      Lại còn thuyết phục các nước khác XHCN của mình là hay là đẹp,họ cũng không thèm nghe vì nhìn họ cũng biết quá rồi!.

      “Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay”Tổ Quốc có cho làm gì đâu mà làm con ông cháu cha nó xí hết phần rồi lấy đâu ra tới thiên hạ,quen biết giờ xin việc ổn định cũng mấy trăm triệu (tin bắc mới).
      Thế quan đã làm được gì cho tổ quốc chưa? hay ăn tục nói phét lo cho mình cũng chưa xong,nói chi tới việc khác.

      Không biết thì dựa cột mà nghe! đừng có muốn đọc mà không chịu động não rồi viết ra,khi người khác viết thì chê anh hùng bàn phím”.trẻ trâu ” “già trâu ” khác!?..

      Reply
      • hung

        chung ta tich cuc dau tranh cho dan chu den cung do la nghia vu cua moi cong dan vn
        boi dan chu la dong luc phat trien xa hoi manh hon bat cu moi the luc nao

        Reply
      • BB

        Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho quan (giàu) mà hãy hỏi quan (tham) đã làm gì cho tổ quốc muốn phá sản hôm nay (?!!!)

        Reply
    • HaizZ

      (lâu lâu câu hát mà mình rất thích lại vang lên trong đầu “đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay”)

      Câu này nghe quen quen, nhưng chưa bao giờ nghe câu hát?, nghe tới câu này là biết Ai (nhóm nào) trích dẫn ra rồi. Nghe wài nó nhàm anh bạn ạ! (hết hiệu quả như những slogans khẩu hiệu- băng rôn lố bịch rỗng tuếch trên đường phố)

      Reply
    • Phan Hoàng

      Ở đây được tự do nói suy nghĩ của mình, sẽ chẳng ai xóa hay ném đá comment của anh cả, vì họ tôn trọng công việc của bạn, haha

      Reply
    • tualua

      Vậy nói như bạn Quan đây “Ví như việc chế tạo ra một chiếc xe đạp thời đại bây giờ thật đơn giản nhưng có ai biết lịch sử hình thành ra nó chưa,nếu đem tư duy của hiện tại áp đặt cho quá khứ thì ta sẽ tự hỏi tại sao chiếc xe đạp đầu tiên lại chạy bằng bánh gỗ mà không phải là bánh cao su như bây giờ phải chăng là thời xưa ” người ta quá ngu ngốc, đần độn nên mới làm bánh xe bằng gỗ thay vì bằng cao su”….thật buồn cười.”

      Thì đến bây giờ họ (nãnh đạo) biết rằng đi xe bằng bánh gỗ là ngu nhưng họ vẫn cố ko hiểu hay là họ ko muốn thay đổi điều đó, thay cái “vỏ xe” bằng gỗ thành cao su ấy. Có phải vì quyền lợi riêng của họ mà ko muốn thay đổi để đất nước phát triển hơn.

      Có một điều mà tui đây đồng ý quan điểm là con người thì ai cũng mắc sai lầm, nhưng biết sai lầm mà vẫn nhào đầu vào, mà không chịu sửa chữa chỉ vì lợi ích cá nhân nhóm nhỏ mà hại cả dân tộc thì những con người đó có phải là tội đồ của lịch sử hay ko!?

      Tui chỉ đưa ra 2 ý của chính bạn để phản biện lại chính bạn. Nếu có cao kiến nào hơn thì cứ đưa ra thảo luận tiếp.

      Reply
    • việt

      Xin nhắc bạn là câu nói “đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn mà hãy tự hỏi ban đã làm gì cho tổ quốc…” là câu nói của TT John F Kennedy trong diễn văn nhậm chức ngày 20.1.1961 . Không hiểu sao gần đây ở VN đem câu này viết thành bài ca cách mạng , mỗi lần nghe mình thấy vừa ngượng vừa xấu hổ.

      Reply
    • bicon

      a chán chú rồi đấy “quan” à !

      Reply
    • BC

      Tôi hiểu ý quan,

      Để tôi kể cho nghe 1 câu chuyện về bà Định. Khi ra nước ngoài, trong 1 bữa tiệc bà ấy đòi ăn bằng đũa. Người bạn nước ngoài ngồi bên hỏi rằng sao không dũng muỗng nĩa? Bà ấy trả lời rằng:
      -Ở nước tôi, chỉ có con nít mới dùng muỗng nĩa.

      Hihiihiiiiiiiiiii….vậy chứ khi đặt bút ký, những “người nhớn” như vị này vị kia lại không đọc được văn bản mà đi ký đại đấy, … cả đảo, cả thác Bản Giốc cho ….lạ. Thế mới hay! Thế mới gọi là “già trâu” dịch sát nghĩa hơn là “…”.

      Hãy dùng óc để làm điều gì đó lớn hơn đi, quanh năm chỉ lo đi xỏ qua, xỏ lại, xỏ lá… thế để làm gì?

      Reply
  • NHN

    Thực ra do có nhiều tự ái, uất ức dồn nén nên thiếu những người có tâm đại lượng như Lý thường Kiệt, Trần hưng Đạo đại vương thắng trận nhưng vẫn cầu hòa với kẻ thù để mong tạo lập một xã hội thái bình, muôn dân no ấm. (hay có thể do hoang tưởng về khả năng của chính mình)

    Reply
  • VanMinh

    Như 1 bài đã viết của chú Alan về ảnh hưởng quan trọng của tôn giáo đến sự phát triển thì tôi tóm lại một vài câu ngắn gọn:
    Sự phát triển của một đất nước gốc rễ là do Tôn Giáo. Phật Giáo không thể phát triển mạnh về kinh tế, vì tính chất “không đấu tranh”, “hướng tĩnh”, “tôn thờ anh hùng, tổ tiên – dễ bị lợi dụng”, “xa rời phồn hoa”, … Trong khi Đạo tin lành (Mỹ, Phương Tây) căn bản hướng tới “đức tin”, “văn minh, từ bỏ hủ tục”, “xưng tội và nói lên ý nguyện một cách công khai”, “không cho tín đồ thờ cúng tổ tiên, anh hùng – cấm dựng lăng tẩm”. Các đất nước Đạo hồi thấy khá rõ, Phật giáo ở các nước Đông Á cũng vậy (trừ Nhật , Hàn, Thái là kết quả của sự du nhập đạo này) !

    Như vậy VN nằm trong số đất nước không may mắn rồi, rơi đúng vào Phật giáo phát triển mạnh cả nghìn năm nay !

    Reply
    • Paxton

      Phật Giáo là một Tôn Giáo thượng thừa, sâu sắc, chú trọng vào việc gột rửa bụi bẩn của sự đời, xóa sạch vô minh để tâm linh của con người có thể tiến hóa đến một mức độ hoàn hảo nhất, để có thể trở thành Phật. Phật giáo tượng trưng cho sự ôn hòa, vị tha, từ bi, hòa đồng, yêu con người và vạn vật. Không đấu tranh có nghĩa là ta đã bao dung, tha thứ. Sự tĩnh lặng đồng nghĩa với an nhiên tự tại, nó đại diện cho niềm vui, niềm hạnh phúc trọn vẹn mà một cá thể có thể cảm nhận được…. Tàng kinh Phật học quả là vô bờ bến, bạn đã hiểu được cái gì mà lại có lời phát biểu nông cạn đến thế.

      Hồi Giáo là một Tôn Giáo cũng khuyên con người sống thiện nhưng cũng có nhiều phần khá hủ lậu, không thoáng và vì thế, nhiều phần tử cực đoan đã bóp méo thông điệp của Thánh Allah hầu phục vụ cho mục đích chính trị, kinh tế của riêng cá nhân họ. Bạn nên đọc kinh Koran để nghiên cứu thêm trước khi bình phẩm về tôn giáo này.

      Thiên Chúa Giáo, Tin Lành là Tôn Giáo xuất phát từ phương Tây, là một TG có tổ chức rất bài bản, cơ sở hạ tầng để phục vụ cho tín đồ khá quy mô … và họ chú trọng vào những điều thực tế hơn, những chuyện trong đời thường. Vì thế, họ có rất nhiều tín đồ theo đạo, đi theo những gì tốt đẹp, hình thức hoa mỹ và tất nhiên, khi là con người thực dụng thì sẽ chọn lựa những Tôn Giáo này.

      Cá nhân tôi rất thích lối tổ chức của Thiên Chúa Giáo và Tin Lành vì cơ cấu tổ chức chứ không vì thông điệp của đức Chúa Jesus. Dĩ nhiên, TCG & TL cũng dạy tín đồ hướng thiện như bao TG khác. Nhưng có 1 điểm của TCG rất khác biệt với PG là khi bạn chết, bạn có thể lên Thiên Đường “hầu” Chúa chứ không có cơ hội để trở thành Chúa, trở thành Phật như PG.

      Tất cả đều tốt tùy theo sự lựa chọn của mỗi cá thể. Không nên cuồng tín và vì thiếu hiểu biết mà bày tỏ đều bất kính với một Tôn Giáo khác, đặc biệt là một TG đã ra đời từ hơn 2500 năm trước …

      Reply
      • Dân đen

        Thưa bạn Paxton, lời lẽ của bạn có vẻ bạn rất hiểu biết và nhã nhặn khi nói về tôn giáo, bạn cũng có lời khuyên cho mọi người ở cuối như thế này

        “Không nên cuồng tín và vì thiếu hiểu biết mà bày tỏ đều bất kính với một Tôn Giáo khác, đặc biệt là một TG đã ra đời từ hơn 2500 năm trước …”

        Và cũng trong một câu trước đó bạn viết:

        “Cá nhân tôi rất thích lối tổ chức của Thiên Chúa Giáo và Tin Lành vì cơ cấu tổ chức chứ không vì thông điệp của đức Chúa Jesus. Dĩ nhiên, TCG & TL cũng dạy tín đồ hướng thiện như bao TG khác. Nhưng có 1 điểm của TCG rất khác biệt với PG là khi bạn chết, bạn có thể lên Thiên Đường “hầu” Chúa chứ không có cơ hội để trở thành Chúa, trở thành Phật như PG”

        Đủ để hiểu kiến thức của bạn như thế nào về Thiên Chúa Giáo (TCG) khi bạn nói như vậy

        “….Khi bạn chết bạn có thể lên Thiên Đường ‘HÂU’ Chúa chứ không có cơ hội trở thành Chúa, trở thành Phật như PG”

        Mọi người có thể hiểu thêm một chút về người đã giới thiệu trang mạng của thủ tướng là người như thế nào. Miễn bình luận thêm!!!!!

        Reply
        • BC

          Hình như tôi đã có nói ở đâu đó rằng thì là nếu có điều kiện, tôi xin hầu chuyện cùng “Chuột Chũi” bằng tiếng Mán vì tôi là… mọi trong mọi vấn đề.

          Reply
      • phong

        Càng ngọng càng thích nói chữ.

        Reply
    • Phan Hoàng

      Bạn nên tìm đọc bài tôn giáo và sự phát triển của bác Alan, và đọc hết tất cả các comment.

      Reply
    • việt

      Thế bạn giải thích sao về nước Nhật ? Họ cũng là một nước phát triển hàng đầu và họ theo đạo Phật…

      Reply
      • BC

        Mình có cơ hội được đến vài ngôi chùa của Nhật ở Mỹ. Nơi đó rất đơn sơ, tôn nghiêm, im lìm, vắng lặng…Dường như người Nhật không đến đó để “cầu dư”, “cầu vừa đủ xài” mà để tĩnh tâm thôi. Không khí nơi đó lạnh lắm, dường như chỉ là nơi để trút nỗi lòng trần thế với 1 đấng tối cao…

        Reply
        • Hoàng cương

          Ở quê mình năm 1978 bài trừ mê tín dị đoan chùa chiền bị phá bỏ ,những người xung phong đạp phá ( một vài năm sau bị quả báo rất thê thảm các cụ già bây giờ kể lại vẫn còn sợ )- Người dân không còn chỗ dựa chốn tâm linh ,lòng trần không nguôi khổ đau vắng chốn riêng bày tỏ tâm hồn hoang hóa – Về sau thời mở cửa chùa chiền nở rộ khắp nơi con người túng quẫn như cá trở về sông tín ngưỡng biết tướng có sự tiếp tay … kinh doanh mua thần bán thánh hổ lốn mà bạn thấy chiếu trên truyền hình có là sự hổ thẹn đau lòng và không giống con người trên trái đất.

          Reply
  • quynhnguyen

    Cháu là người trẻ tuổi, suy nghĩ nông cạn nhưng cũng xin phát biểu về vấn đề này theo luận giải của riêng cháu. Xét các nhà lãnh đạo của Việt Nam lúc bấy giờ thực sự về học vấn và hiểu biết còn hạn chế. Đa phần những người tham gia cách mạng là nông dân, công nhân và số ít là trí thức. Những người có cơ hội được hưởng nền tri thức tiến bộ hầu như đều là tầng lớp trên của xã hội và do đó bị coi là tầng lớp thống trị, không phải là nhân dân, là những người vô sản. Mà cho dù là những người tầng lớp tiến bộ thì về mặt tri thức cũng không thế sánh với trình độ nhận thức của các quốc gia tiến bộ trên thế giới như Mỹ. Do đó nhận thức của nhà lãnh đạo lúc bấy giờ còn nông cạn chưa có tầm nhìn và có cả sự bảo thủ cố hữu như là một đặc trưng của những người tham gia chủ nghĩa xã hội. Vì vậy chính sách ngoại giao không chỉ là một quyết định sai lầm duy nhất mà các lĩnh vực khác các nhà lãnh đạo cũng ra các quyết định khá hơn. Nếu họ là những người có tri thức sánh được với các quốc gia lớn thì chắc bây giờ Việt Nam cũng không còn lẹt đẹt như hiện nay. Đấy là tiến trình tất yếu của lịch sử đối với một đất nước 4000 năm lịch sử nhưng ngoài chiến tranh ra không có điểm gì nổi trội của Việt Nam.

    Reply
    • Nản quá

      Nhưng bạn ơi! bạn quên mất những người đứng đầu cuộc chiến đều là những vị lãnh đạo tài ba, đầu óc nhạy bén. Đến bác Hồ, đi khắp năm châu, bốn biển học hỏi, nói được nhiều thứ tiếng, được làm việc ở nhiều nơi nhiều việc, thậm chí trong cả chính phủ của nước khác… Vâng, bạn nói đúng là đa số những người lính thời đó đều là nông dân, công nhân, nhưng không phải họ chiến đấu và hành động theo cách nghĩ của riêng họ đâu bạn ạ! Bạn quên mất họ được những ai lãnh đạo, và lãnh đạo ntn à?

      Reply
    • Nguyen Thinh

      Thế nên mới có câu nổi tiếng của Phạm Lãi ” Thỏ cáo hết sạch thì đến lượt chó săn”, vì sau chiến tranh kết thúc để lại bao giờ cũng nhiều những kiểu Lý Quỳ, Lỗ Trí Thâm … thường chỉ giỏi trên chiến trường mà không giỏi trên thương trường nhưng lại thích khoe công trạng, và lệ vào cái chiến tích cũ kĩ. Rất tiếc VN không có người có tầm và tâm để học được trò chơi lịch sử chính trị của Tàu. Có lẽ vì thế VN mới chậm phát triển đến tận bây giờ và cho đến khi “chó săn không còn đi săn được nữa”. Tôi cảm giác thực ra VN bây giờ không khác thời phong kiến là bao nhiêu khi người ta suốt ngày ca ngợi những chiến công và đòi hỏi người dân phải trung thành với thể chế chính trị đã tạo ra những chiến tích đó, và phải tung hô “muôn năm, sống mãi, trường tồn…”.Cũng như cái gì bây giờ cũng gửi lên cho mấy ông ” vua” chờ phê duyệt ( vua chắc phải mọc ra trăm tay nghìn mắt để xử lý được hết việc của 90 triệu con dân).
      Bây giờ và tương lai sắp tới sẽ là bao nhiêu tiền, của của dân làm ra sẽ đổ vào “kho của cải của vua” để vua giữ ngai vàng.( và vua sẽ ban phát công khai cho các bề tôi của mình để tiêu và trả nợ + cai trị dân). Tôi nghĩ nhiều người cứ bàn tán mong có một ông vua minh quân gánh vác đất nước – tư tưởng quá phong kiến rồi, thích làm con dân hơn là làm công dân.

      Reply
      • Người việt mới

        Bạn nói còn thiếu một tý là đang phải ngửa tay xin trợ cấp từ nhiều QG và công dân của mình đang sống và làm việc trên nhiều quốc gia khác.
        Vay thế giới thì không còn cơ hội_ Chưa nói tới các món nợ khổng lồ sắp tới không biết đào ở đâu ra mà trả nữa.

        Reply
      • bicon

        lời bình của bạn hay quá!

        Reply
    • BC

      Có lần mình đã nói áo vải Tây Sơn Nguyễn Huệ khi ra Bắc Hà cũng cậy nhờ La Sơn Phu Tử là 1 chính khách, một học giả để liên kết sĩ phu Bắc Hà hòng mong được lòng thiên hạ Bắc Hà. Đó là cách để điều hành 1 chế độ mới, phải được lòng dân trước, nhất là giới trí thức. Không có gì là xấu khi biết nhún nhường một bước để tiến ba bước. Không có gì là xấu khi biết học hỏi để biết đúng sai. Không có gì là xấu khi ta biết ta dở hơn người khác…..

      Reply
  • Láo có giáo dục

    Alan Phan nói rừng nào cọp nấy. Ở VN thì thôi chứ ngược lại mấy ông đại ca VN mà sang Mỹ rao giảng láo lếu là “bỏ mẹ…” với cọp Alan ngay. hớ hớ…

    Reply
    • HaizZ

      “ông đại ca VN mà sang Mỹ rao giảng láo lếu là “bỏ mẹ…” ???”

      Ở các xứ văn minh tiến bộ, anh đại ca nào muốn rao giảng gì thì cứ tự nhiên (xứ Tự Do ngôn luận mà!), nhưng mà có đủ trình để lôi cuốn người nghe hay không?; Hay càng nói càng lộ cái NGU ra thì người ta chỉ cười, chẳng ai thèm chấp đến nỗi “bỏ mẹ…” như ở cái xứ luật rừng chỉ áp dụng được với loài vật.

      Reply
  • Paxton

    Đã có phản hồi:

    http://nguyentandung.org/vai-loi-voi-ong-alan-phan-ve-lich-su.html

    Vài lời với ông Alan Phan về lịch sử
    Thứ năm, 28/02/2013, 06:39 (GMT+7)

    Ở phần đầu bài viết “Quay về chút lịch sử“, ông Alan Phan đã rào trước đón sau rằng quan điểm của ông được hình thành từ việc theo dõi truyền thông, tức là những gì hoàn toàn công khai minh bạch và ai cũng biết, có lẽ vì thế mà ông cảm thấy hoàn toàn không cần phải đưa bằng chứng cho những điều mình nói.

    Sau khi đọc những gì ông viết, bộ máy tuyên truyền của chính quyền Mỹ có thể vỗ tay cười thật tươi rằng họ đã thành công rực rỡ trong việc nhồi sọ một thế hệ. Lý do rất đơn giản: Ông tuyên bố là 68 năm rồi không thèm quan tâm đến các khẩu hiệu chính trị nhưng ông đã lặp lại chính xác những gì họ muốn ông nói.

    Ông Alan Phan viết: Theo tôi biết, năm 1977, khi lên nắm quyền, dù chuyện Việt Nam không đem lại một lợi ích chính trị nào (dân Mỹ vừa chán ghét cuộc chiến tranh dài lê thê này, vừa bị nhục thua trận), Tổng thống Carter qua kênh ngoại giao không chánh thức đã ngỏ ý với các lãnh đạo Hà Nội là muốn tái lập bang giao và sẽ viện trợ nhân đạo cho một chương trình tái thiết hậu chiến. Câu trả lời sau đó từ phía Việt Nam trong suốt nhiệm kỳ 4 năm của Carter là Mỹ phải “bồi thường chiến tranh” (dường như con số đưa ra là 2 tỷ USD thời đó), “xin lỗi chánh thức Việt Nam” trước khi nói đên chuyện thiết lập bang giao (vì chúng tao mới thắng bọn chúng mày, hãy đến mà xin tha thứ).

    Tổng thống Mỹ muốn hạ nhục Việt Nam bằng đề nghị đó. Viện trợ nhân đạo có nghĩa là nước Mỹ muốn bố thí cho Việt Nam bao nhiêu, dưới dạng như thế nào và với điều kiện nào là do phía Mỹ quyết định. Nó giống như việc ông bị đụng xe nhưng kẻ đụng vào ông không chịu bồi thường mà lại nói rằng tôi sẽ bố thí cho ông theo cách tôi muốn. Đây là một lối chơi xấu chứ không phải tốt đẹp gì, cố tình không chịu bồi thường nhưng lại đổ lỗi là Việt Nam không chịu hợp tác bằng cách đặt ra điều kiện mà không ai có thể hợp tác. Nếu phía Việt Nam dại dột mà chui vào cái bẫy đã giăng ra thì cũng chưa chắc đã nhận được đồng nào mà lại chịu nhục với Mỹ. Nói theo ngôn ngữ của ông thì nó như thế này: Mày đánh thắng tao đấy nhưng tao giàu và mạnh hơn mày nhiều, nếu mày biết điều thì có thể tao sẽ bố thí cho mày vài đồng.
    Ông mô tả phong cách Mỹ là: Tuy nhiên, trong mọi cư xử với Việt Nam từ 1975 đến nay, ngoài thái độ dửng dưng, phần lớn lãnh đạo và nhân dân Mỹ đã không mang một “hận thù quá khứ” hay “mặc cảm thua cuộc” nào. Hoàn toàn không thấy ông đưa ra được một bằng chứng nào về việc đó nhưng bằng chứng ngược lại thì rất phổ biến trên truyền thông, không hiểu sao ông lại không thấy. Chính quyền Mỹ không chỉ cấm cấm vận công khai về mặt kinh tế mà còn ngăn cản cả những nỗ lực của bên thứ ba hỗ trợ Việt Nam. Chính quyền Mỹ không chỉ trực tiếp mà còn thông qua các đồng minh của Mĩ để phá hoại nỗ lực tái thiết đất nước của Việt Nam (1). Khi các thượng nghị sĩ thúc giục dỡ bỏ lệnh cấm vận thì tổng thống Bush đã lờ đi và gia tăng áp đặt cấm vận lên Việt Nam (2).

    Trong quan hệ song phương, chính quyền Mỹ đã không ngừng sử dụng lá bài tìm kiếm hài cốt lính Mỹ để gây khó dễ cho Việt Nam. Ai cũng biết tìm kiếm hài cốt là công việc tốn rất nhiều tài nguyên và thời gian, trong khi Việt Nam còn rất nghèo và phải tập trung tái thiết lại đất nước bị chiến tranh tàn phá nặng nề thì việc tìm kiếm hài cốt thực sự là một gánh nặng kinh khủng.

    Giáo sư ngôn ngữ học nổi tiếng người Mỹ N.Chomsky đã nhận xét một cách châm biếm như sau: Vì vậy, George Bush có thể đứng dậy và nói: “Người Việt Nam phải hiểu rằng chúng ta căm thù họ, chúng ta sẽ không bắt họ phải trả mọi thứ họ đã gây ra cho chúng ta. Nếu cuối cùng họ thật sự hối cải, các bạn biết đấy, dành toàn bộ cuộc đời của họ và toàn bộ nguồn tài nguyên mà họ có vào việc tìm kiếm các hài cốt của một trong những người mà họ đã ném ra ngoài trời một cách ác ý, thì có thể chúng ta sẽ cho phép họ đi vào thế giới văn minh” . Sau đó, giáo sư Chomsky còn bình luận thêm đầy mỉa mai rằng: “Gã này còn tồi hơn cả Đức quốc xã” (3)

    Ông vẫn tiếp tục: Chuyện Mỹ vẫn “cúi xin lập bang giao” với Việt Nam, trở thành một đối tác thương mại và đầu tư lớn, mở cửa xã hội cho người giàu Việt Nam qua lại, làm ăn, học hành…theo tôi, đã là một “phép lạ” của tinh thần Mỹ. Nhưng sự thật là chẳng có phép lạ nào của tinh thần Mỹ cả, phép lạ nếu có thì nằm ở phía Việt Nam kia. Sau một quá trình nỗ lực phát triển kinh tế trong điều kiện bị phong tỏa cô lập, Việt Nam đã đạt được những kết quả tốt và mở cửa nền kinh tế để làm ăn với các nước khác. Giới chủ doanh nghiệp Mỹ phát cuồng lên khi thấy món lợi nhuận béo bở đã bị chủ doanh nghiệp nước khác nẫng mất ngay trước mũi họ nên đã gây sức ép buộc chính quyền Mỹ phải xóa bỏ lệnh cấm vận đối với Việt Nam. Nước Mỹ là xứ sở của tinh thần thực dụng, mọi “phép lạ của tinh thần” đều phải ngay lập tức nhường chỗ cho phép lạ của lợi nhuận(4).

    Tổng thống Mỹ Bill Clinton đã không công bố lý do khi quyết định dỡ bỏ lệnh cấm vận Việt Nam. Nếu muốn nêm món gia vị chính trị thì ông có thể tham khảo lý do được thượng nghị sĩ John McCain đưa ra: “Quyền lợi của Mỹ là một nước Việt Nam có đủ sức về kinh tế để cưỡng lại những chiến thuật áp chế của nước láng giềng khổng lồ phương Bắc” (5). Xin được lưu ý là ông J. McCain nhấn mạnh vào yếu tố kinh tế và vì thế một cách vô thức ông ấy thừa nhận việc cấm vận Việt Nam của chính quyền Mĩ đã thất bại, bởi cấm vận là để làm cho nền kinh tế Việt Nam suy kiệt nhưng đất nước này đã không bị lụn bại mà còn hồi sinh. Ông J. McCain có lẽ đã không biết đến cái “phép lạ tinh của thần Mỹ” do ông Alan Phan sáng tác ra.

    Toàn bộ bài viết của ông có thể quy lại đúng theo quan điểm chính thống của Mỹ như sau: Nước Mỹ đã không làm gì sai cả. Chính quyền Mỹ đã cư xử anh minh và đầy cao cả chỉ có Việt Nam là mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác và họ phải tự gánh lấy những hậu quả do chính họ gây ra khi cố gắng chống lại chúng ta. Tôi thật sự không tìm ra bất cứ từ ngữ nào để diễn tả cái quan điểm của ông, nhưng tôi đồng ý với giáo sư N. Chomsky rằng luận điệu tuyên truyền ấy được sử dụng rất phổ biến và rất thành công trong các quốc gia chuyên đi xâm lược.

    Cuối cùng, tôi không biết luật Việt Nam cấm ông nói gì nhưng có một điều tôi đang thấy là bộ máy truyền thông Mỹ đã làm việc rất hiệu quả, hệ thống ấy đã giúp ông không nhìn thấy những thứ mà lẽ ra ông phải thấy. Cái khả năng mà ông cho là có thể phân tích được quyền lợi quốc gia nằm đằng sau quyết định chính trị rõ ràng là rất đáng ngờ.

    Danh mục tài liệu tham khảo:

    (1) Noam Chomsky- What the Uncle Sam really want; 1993; Chapter: Inoculating Southeast Asia
    After the Vietnam war was ended in 1975, the major policy goal of the US has been to maximize repression and suffering in the countries that were devastated by our violence. The degree of the cruelty is quite astonishing.
    When India tried to send 100 water buffalo to Vietnam to replace the huge herds that were destroyed by the American attacks — and remember, in this primitive country, water buffalo mean fertilizer, tractors, survival — the United States threatened to cancel Food for Peace aid. (That’s one Orwell would have appreciated.) No degree of cruelty is too great for Washington sadists. The educated classes know enough to look the other way.
    In order to bleed Vietnam, we’ve supported the Khmer Rouge indirectly through our allies, China and Thailand. The Cambodians have to pay with their blood so we can make sure there isn’t any recovery in Vietnam. The Vietnamese have to be punished for having resisted US violence.
    In October 1991, the US once again overrode the strenuous objections of its allies in Europe and Japan, and renewed the embargo and sanctions against Vietnam. The Third World must learn that no one dare raise their head. The global enforcer will persecute them relentlessly if they commit this unspeakable crime.
    (2) New York Times – Senators Urge Bush to Lift Vietnam Embargo
    và tham khảo mục (1): In October 1991, the US once again overrode the strenuous objections of its allies in Europe and Japan, and renewed the embargo and sanctions against Vietnam.
    (3) Noam Chomsky- Nhận diện quyền lực; Hoàng Văn Vân dịch, Đinh Hoàng Thắng hiệu đính; NXB Tri Thức, 2012; trang 379
    (4) The Seattle Times – Vietnam Embargo: Why Clinton Would Act Now
    (5) Nguyễn Ngọc Giao – Thời kỳ sau cấm vận
    cunom

    Reply
    • haimatheo

      900 dư luận viên đang hoạt động hết công suất theo ý đảng quang vinh đây! Chúc mừng ….

      Reply
      • Anh Luong

        Ha..ha..ai cung thay vay….

        Reply
      • JackZhang

        90 triệu chịu thua 900 thằng. Bởi vậy tôi chọn nghề nuôi gà (Blue Hill farme)….tưởng là giỏi_xứ này giỏi hơn.

        Reply
        • BC

          Thưa Cậu Jack,
          Chưa đi đến cuối con đường thì chưa gọi là thua. Sao Cậu không nghĩ là khi cóc mà mở miệng là cóc đang bị chà muối ớt khắp mình rồi, xót lắm rồi nên mới mở miệng.

          Mới chỉ có vài mươi năm lịch sử, mới chỉ có một hai thế hệ thì đã là gì? Ngang nhiên, thách thức, chiếm gần hết lục địa Á Âu như Thành Cát Tư Hãn mà khi chết cũng chả dám có 1 nấm mộ phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật nữa là. Cháu còn nhớ có đọc đâu đó lời khuyên của 1 người hầu cận(?) của Thành Cát Tư Hãn rằng:

          -Khi ông ngủ, ông dang tay, dạng chân hết cỡ cũng chưa hết 1 cái giường. Thế mà khi chết, cái hòm của ông lại nhỏ hơn cả cái giường…..

          Thế là ông ấy bị chém đầu. Hẳn là họ sẽ gặp nhau ở bên kia thế giới để khẳng định mộ ai lớn hơn và ai là bất diệt?

          Và bản thân cháu còn thấy khi 1 người nằm xuống, cả cái cúc áo cũng bị lắt lại, hai ngón tay cái bị buộc lại để hai cánh tay không bị bung ra, cả thân xác bị bó gọn vào trong vải để từng mảnh xương đừng thất lạc…. Trong bài viết của Bác Alan, cả cái áo mang theo cũng không may túi…. Vậy thì có cần không 1 mảnh đất to lớn, có cần không 1 thời gian thật dài, có cần không hữu danh vô thực, có cần không tham nhũng????????????? Nói thật lòng mình, thời gian của 1 đời người với cháu chỉ là vó câu ngang cửa. Thời gian của lịch sử chỉ là 1 cái chớp mắt….Biết đâu ngày mai trong số chúng ta bỗng dưng bị thiên thạch đè, tài sản của ta bốc cháy… Nhiều nhiều lắm, hãy cứ gom đi, gom cho nhiều vào khi ta còn trẻ………………………………….

          Reply
          • việt

            Mình muốn chia sẻ với bạn : chúng ta nên có tư duy tích cực.Dĩ nhiên chúng ta không thể mang theo khi nhắm mắt xuôi tay nhưng không vì thế mà ta có thể chối bỏ trách nhiệm với bản thân , gia đình và xã hội.Xã hội chỉ phát triển khi mỗi cá nhân nỗ lực phấn đấu và động lực để xã hội phát triển chính là nhu cầu của mỗi cá nhân được xã hội công nhận.
            Khoảng thời gian chúng ta tồn tại trên thế gian này thật ngắn ngủi.Bởi vậy chúng ta hãy tận hưởng tối đa cuộc sống tươi đẹp này.Muốn được vậy chúng ta phải nỗ lực vươn lên . Nếu bố mẹ đã lo cho chúng ta một cuộc sống đầy đủ , ta lại phải lo cho thế hệ sau và … thân mến bạn BC

    • JackZhang

      Congratulations Sir Phan

      Reply
      • JackZhang

        Càng đọc lời bình luận càng thấy cái nhơ bẩn HÈN HẠ của những kẻ vô giáo dục, vô nhân bản…thật khố nạn thay cho Mao…chết bao năm rồi mà vẫn bị NGUYỀN RỦA

        Reply
    • Nhựt Tâyninh

      Bài này của dư luận viên nước ta đây.

      Reply
    • Sweet Surprise

      Cảm ơn bạn Paxton đã thông tin rất kịp thời cho các BCA biết về bài báo này. Sorry if cá nhân tôi đã từng tranh luận với bạn để tìm hiểu thêm về cái gì đó mà lúc đó tôi chưa hiểu lắm. Bây giờ thì chắc chắn là rõ rồi và vì vậy xin được nói thank you again.

      Nhưng như bạn đã tự giới thiệu về mình quanh bài đó cũng hết sức gần đây, bạn cũng là một Việt kiều yêu nước như Bác Alan và hiểu khá nhiều về Việt Nam. Vì thế, đặc biệt khi mà tất cả đều là audiences của GNA, giá bạn có thể cho chúng tôi, các BCA khác, biết quan điểm của mình về cả bài báo bạn vừa dẫn và cả bài viết của Bác Alan sẽ hoàn toàn có thể khách quan hơn rất nhiều – bởi chúng tôi (sorry nếu các BCA khác có thể không cho phép tôi sử dụng đại từ này) hầu như luôn chỉ nhận thấy ở đây những lời tâm sự thẳng thắng, chân tình, hết sức cởi mở và đặc biệt luôn đồng hành cùng một mong muốn tột cùng về sự betterment, and much betterment, of course, for our home country from all only?

      Many thanks in advance

      Reply
      • Paxton

        Tôi thường không thích nói về mình nhưng có một số bạn có đặt dấu hỏi về quan điểm cũng như xuất xứ của tôi cho nên tôi mới chia sẻ. Tôi cũng bình thường như bao người …

        Reply
        • phong

          Bạn bình thường như 900 người. Bạn đặc biệt hơn những người còn lại.

          Reply
        • BC

          Tôi cũng có xuất xứ như Paxton đây. Tổ tiên của tôi là loài khỉ đấy. Chúng ta có chung 1 ông tổ nhưng khác chi.

          Reply
    • Dung

      Góp ý với bạn Paxton một chút. Bạn dẫn lại bài báo rởm đó làm tôi cảm thấy hình như bạn đã bị bùa mê rồi thì phải. Đó thật là nguy hiểm vì bạn tự nhận là lớn lên ở nước Mỹ hơn 30 năm qua.

      Reply
      • Paxton

        Tôi nghĩ bạn bị kích động quá đáng và dùng những từ hơi khiếm nhã trên khuôn viên của Bác Alan. Bạn hãy tự suy nghĩ lại phong cách phản bác ý kiến trái chiều của bạn đến người khác đang giống cái gì ?!!! Tôi có lập trường của riêng mình và sẽ tiếp tục phát biểu những ý kiến thật lòng đó. Đồng thời, cũng cố gắng duy trì văn phong tao nhã vì việc đó đồng nghĩa với sự tôn trọng của tôi đối với chủ nhà, Bác Alan.

        Bạn làm tôi nhớ đến câu nói mà trong dân gian hay dùng: “bùa mê, thuốc lú..”. Vậy khi bạn gọi đối phương/người bất đồng ý kiến với mình là bị bùa mê thì xin hỏi đối phương của bạn nên gọi lại bạn là gì?! Chắc bạn cũng bị dùng thuốc … quá liều phải không?!

        Reply
        • BC

          Tôi cũng là 1 diễn viên nhưng chỉ đóng vai quần chúng thôi. Rất tiếc tôi không được đào tạo chính quy để ra mặt như bạn.

          Reply
          • BC

            Ừ quên nữa, với 1 người đã từng làm giáo sư, đã từng đánh đông dẹp Bắc như Bác Alan, đố bảo Bác ấy dám chửi bậy giữa đám đông. Trước đám đông Bác ấy thường thốt lên những lời có cánh, hoặc không có cánh. Nhưng, đừng tưởng Bác ấy không thốt lên những lời cụt…cánh khi không có ai bên cạnh. Tôi mà nói sai, tôi đi bằng đầu.

        • TIEU PHU

          Tôi ủng hộ quan điểm này.

          Reply
    • HaizZ

      Wordy !!!

      Tớ chỉ thấy, sau chiến tranh nước nào thân với Mỹ đều phát triển VƯỢT BỰC! :)