Một câu chuyện tình thật và đẹp Reviewed by Momizat on . BLOG CỦA HIỆP NGUYỄN NGÀY THỨ BA 13/11/2012         Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong BLOG CỦA HIỆP NGUYỄN NGÀY THỨ BA 13/11/2012         Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong Rating:
>>Trang chủ » Lang Thang Phố Nhỏ » Một câu chuyện tình thật và đẹp

Một câu chuyện tình thật và đẹp

BLOG CỦA HIỆP NGUYỄN NGÀY THỨ BA 13/11/2012

        Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt, ông lại bán xe rồi hay sao mà lại đi tàu lên đây.

Anh cúi đầu trả lời lý nhí trong sự hổ thẹn, ừ, bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm. Chị sầm mặt xuống, ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không thể ngóc đầu lên được, hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy?

Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên.

Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối, con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi, chỉ nửa năm hay vài ba tháng cũng được, em là phụ nữ, em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian, để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh lại đón nó về.

Chị thở dài, ông lúc nào cũng mang xui xẻo đến cho tôi, thôi được rồi, ông về đi, để tôi về bàn lại với chồng tôi đã, có gì tôi sẽ gọi điện thông báo cho ông sau. Anh nhìn chị với ánh mắt đầy hàm ơn. Anh đứng dậy, đầu cúi xuống như có lỗi tiễn chị ra xe rồi thở dài, lùi lũi bước vào nhà ga đáp tàu trở lại Hamburg.

Anh và chị trước kia là vợ chồng. Họ yêu nhau từ hồi còn học phổ thông. Anh đi lao động xuất khẩu ở Đông Đức. Chị theo học Đại học Sư phạm Hà Nội 1. Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây xin tị nạn. Chị tốt nghiệp Đại học và về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình. Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.

Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Đức.

Vừa sang Đức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt. Đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán. Chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta. Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu, để có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được. Nên không dám mạo hiểm ra làm ăn

“Đồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng…”, đó là câu nói của miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.

Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nữa năm mới được về nhà.
Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó. Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn, thì hỏi làm được gì chứ. Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.

Bé Hương được 3 tuổi, chị muốn ly dị với anh. Chị nói, ông buông tha cho tôi, sống với ông đời tôi coi như tàn. Anh đồng ý, vì anh biết chị nói đúng. Anh là người chậm chạp, không có chủ kiến và không có chí tiến thân, sống an phận thủ thường. Nếu cứ rằng buộc sẽ làm khổ chị.

Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói. Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm. Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ.

Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn.

Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá. Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới.

Thành phố Bremen là thành phố nhỏ. Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố. Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.

Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh. Trong những dịp năm mới hay noel, chị cũng có quà riêng cho con bé, nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ giáng sinh nữa.

Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ. Tuy chị không biết cụ thể thế nào. Nhưng chị biết dù con bé lớn lên trong tật nguyền hẩm hiu, nhưng anh rất thương nó. Chị cũng biết con bé gặp vấn đề trong giao tiếp, phải đi học trường khuyết tật. Nhưng con bé rất ngoan. Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều. Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn. Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà.

Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm. Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dài dại của anh.

Vợ chồng chị đã mua nhà. Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được.

Đi học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Đứa em trai cùng mẹ của nó, mẹ nó, và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó. Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho nó nghe.

Em trai nó học thêm Piano, nên nhà mẹ nó có cái đàn Piano rất đẹp để ở phòng khách. Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa. Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lỏm bỏm,.. đàn..đàn…klavia….con muốn… Anh thở dài và hát cho nó nghe.

Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần. Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa. Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại. Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó dở chứng.

Một đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn Piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc. Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi Piano điêu luyện như vậy. Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn Piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm

Chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn. Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì.

Chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, mà lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: “…Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo…sống với cha êm như làn mây trắng…nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con….với tháng năm nhanh tựa gió..ôi cha già đi cha biết không…”.

Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lòng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó hỏi, con sao vậy hả con yêu của mẹ. Nó ngước nhìn mẹ nó rất trìu mến rồi chìa cho mẹ nó một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát.

Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi, con biết bố con bị ung thư lâu chưa. Nó chìa 4 ngón tay ra trước mặt mẹ. Chị hỏi, 4 tháng rồi hả. Nó gật đầu.

Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài.

Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ. Đại ý là nó diễn đạt rằng: -” Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm, con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con..”

Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ, ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg….

Tôi nghe người ta kể chuyện lại chuyện đó, khi đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị.

Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát “Người Cha Yêu Dấu” bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Đức. Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy.

Bình luận (68)

  • quá hay

    Có vẻ “Trai thời loạn, gái thời bình” đúng trong trường hợp này.

    Reply
  • Cuti

    Ôi một câu chuyện quá xúc động.

    Reply
  • Đinh Hương

    Cảm ơn anh đã chia sẻ câu chuyện này. Nguyện xin Thượng đế cho anh nhiều sức khỏe và thảnh thơi để dành thêm thời gian cho cộng đồng.

    Reply
  • JackZhang

    Phụ nữ Việt nam được giáo dục XHCN, rất gan dạ và …. tàn nhẫn. Quả là khủng khiếp.

    Reply
    • BC

      Trong bất cứ nơi đâu, đàn ông hay đàn bà cũng có người xấu, người tốt. Tỷ lệ đàn ông xấu chắc là chiếm…đa số đấy chú à. Nhưng điều tệ hại của câu chuyện này không phải là người vợ bỏ chồng, chê chồng mà chính là người mẹ bỏ rơi đứa con.

      Người đàn bà dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào cũng KHÔNG được bỏ con mình. Đứa con vô tội, nó không chọn được nơi để ra đời, nó không chọn được gia đình tốt, nó không chọn được mẹ của nó…..

      Reply
      • JackZhang

        Chú Jack tặng cho Tiểu Muội bài hát về NGƯỜI CHA (hên chừ chú có 2 cháu gái kêu nội) … nhớ chăm yêu CHA (dù trước đó ổng dữ dằn-lỗi không phải tại ổng-tại XHCN thôi)…Kepp you Dịu dàng Vietnamese Traditional..
        http://www.youtube.com/watch?v=yFuItR9tocY
        http://www.youtube.com/watch?v=269G3zkvtng&feature=related
        Giọng ca của con gái dành cho CHA

        Reply
        • BC

          Cám ơn Chú JackZhang nhiều nhé.

          Đã là con người thì sẽ mắc nhiều lỗi lầm. Có những lỗi mà không phải do mình gây ra nhưng vẫn là lỗi….

          Hiện tại cháu có chồng và 2 đứa con gái rất ngoan ngoãn, xinh xắn và học rất giỏi. Đó là phần thưởng cho cuộc đời của cháu. Cháu mang dòng máu Bắc kỳ và Trung kỳ đó Chú. Ba cháu là Bắc kỳ 54, Mẹ cháu cũng sanh ra và lớn lên ở Hà nội nhưng gốc gác ở miền Trung-Quãng Trị.

          Chúc Chú nhiều sức khỏe để làm việc nhé.

          Reply
          • JackZhang

            Tiểu Muội Happy quá có hai Mèo con suốt ngày được vuốt ve và chọc nghẹo Nhớ dạy tụi nhỏ tiếng Việt (giọng Bắc Kỳ nghe dễ thương_ là con gái thôi)…Vậy Tiểu Muội là dân Bắc Kỳ cục giống (blood Father) chú Jack rồi.
            Chúc Tiểu Muội và Gia quyến Mạnh khỏe và An Khang.

    • Nguyên Long

      Gông xiềng tư tưởng.

      Reply
    • Huong Ha

      Dear chú JackZhang,

      Cháu cũng nghĩ chú không nên nói như vậy. Mẹ cháu đã truyền cho cháu những câu Nhà Phật dạy và cháu luôn thấy đúng vô cùng:

      “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
      Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha…”

      Có biết bao bà mẹ tốt ở đất nước này và hiện tượng cá biệt thì ở nơi nào cũng có.

      Reply
      • JackZhang

        Cảm ơn cháu nhắc…rất may mắn cháu có Mẹ khuyên dạy theo Truyền thống Việt …và không chỉ giáo dục theo nghị quyết…XHCN

        Reply
  • say

    mot cau chuyen lam cam dong long nguoi

    Reply
  • Hồng Quang

    “Đàn ông nông cạn giếng khơi
    Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”

    Than thay cho một kiếp buồn. Mà sao hiện nay có nhiều trẻ em thiểu năng quá?

    Reply
  • Thật xúc động, người cha, người đàn ông bản lĩnh nhất trên đời.

    Reply
  • Dân trí

    Ừ thì một đời người. Cũng là một vì sao lãng xẹt qua cuộc đời của ai đó. So với cái vô cùng của vũ trụ này thì thật nhỏ nhoi. Tác giả đã gióng lên tiếng chuông ngân nga thánh thót trên nền trời u ám, những đám mây đen cuồn cuộn xô đẩy nhau dường như quá tham lam trước cơn gió lạnh buốt của mùa đông.
    Cũng không sao cả. Vũ trụ không nhìn nhận bản chất của sự việc thông qua hình dạng của nó, mà qua các rung động mà nó tạo ra xem có đồng điệu với tần số của vũ trụ hay không. Thành công của đời người thật quá nhỏ bé trước thiên nhiên này. Và đôi khi quá ích kỉ. Sự ích kỉ đó đôi khi bắt nguồn từ quê hương của quá khứ một cuộc đời. Biết làm sao khi sự cố gắng của con bò chỉ giới hạn trong cái chuồng của nó.

    Reply
  • huyen

    doc xong bai bao ma toi khoc.

    Reply
    • Linh

      Toi cung vay, doc den lan thu 3 ma toi van con Khoc . Cau chuyen that cam dong

      Reply
    • RM

      Tôi cũng đã khóc, khóc cho tình cảm và bản lĩnh của người cha, khóc cho sự thờ ơ vô tâm của người mẹ và hơn hết là khóc cho nghị lực của cô con gái.

      Reply
  • thien

    Mot cau chuyen rat xuc dong

    Reply
  • thaolinh

    Một câu chuyện cảm động lòng người. Nếu có một biên kịch và một đạo diễn giỏi sẽ trở thành một bộ phim lấy không biết bao nước mắt của khán giả và biết đâu có thể nhận giải Oscar. Bộ phim sẽ bắt đầu cảnh hai cô cậu học sinh trong một ngôi trường phổ thông với giờ học văn học về hình ảnh người phụ nữ Việt Nam anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang. Phượng hồng sân trường nở rộ, một khoảng đời học sinh khép lại, cô gái bước vào trường đại học với những giờ triết học Mác Lê, chàng trai bôn ba ở Đông Đức. Sau đó là sự so sánh hai khung cảnh: người con gái đi đi về về giảng đường, người con trai đang làm việc trong một nhà máy Đông Đức; người con gái nhận bằng tốt nghiệp tương ứng với bức tường Berlin sụp đổ; người con trai làm bồi bàn tại một nhà hàng chắc chiu từng đồng để bảo lãnh người yêu tương ứng với người con gái đang dạy học tại một bản làng xa xôi với những đồng lương ít ỏi không đủ sống. Hạnh phúc rồi cũng đến với đôi trai gái này bằng một đám cưới ở Việt Nam và họ đến sân bay Nội Bài chia tay người thân để bay sang Đức. Phần sau đó thì …

    Reply
    • chouwa

      đem phim chiếu ở Mỹ thì được.

      Reply
    • nguyenanh

      ý kiến của bạn hay đó, nhưng mình thấy cũng khó, đừng nhắc tới đạo diễn Việt Nam…còn đạo diễn nước ngoài khó mà hiểu sâu được về Việt Nam.

      Reply
  • hoangtannhu

    cảm động…

    Reply
  • Thuy

    câu chuyện xúc động quá …:’(

    Reply
  • tungtc

    Nó làm mình hoài nghi về luật nhân quả…sợ quá đi mất!

    Reply
  • lamnhi

    giàu chất điện ảnh và nhân văn bác Hiệp Nguyễn ạ

    Reply
  • Nguyen Tot

    Nghèo cũng là cái tội ! Tiền bạc không đem lại hạnh phúc nhưng nó là thứ đảm bảo cho hạnh phúc chúng ta đang có haizz

    Reply
  • Hang Pham

    Đọc đến phần cuối mà rơi nước mắt. Câu chuyện thật cảm động. Cảm ơn tiến sỹ. Xin phép được chia sẻ với những người bạn của cháu.

    Reply
  • 0003

    Cau chuyen that buon!

    Reply
  • sonabc

    Dành cho nhau những điều tốt đẹp khi còn sống, đừng để đến khi chết mới hối tiếc.

    Reply
  • BLoc

    Câu chuyện kể hầu hết những những nổi bất hạnh của con người, và cũng muốn nói, có một quy luật bù trừ của tạo hóa, nếu chúng ta thử nhìn lại mà chiêm nghiệm thì sẽ thấy mỗi nỗi bất hạnh thường được tặng một niềm vui đi kèm?

    Cái chua xót mà nhiều người dễ thấy nhất và cũng thật nhất đó là những người đàng bà chạy theo danh vọng, tiền bạc. Ở VN thì một số “quý bà” đã bỏ chồng đang còn trong trại “học tập” sau 75, ở nước ngoài thì khi “quý bà” được định cư ở nước thứ 3, qua được Mỹ, Đức, Pháp, Thụy Sỹ… cũng không ngoại lệ, cái tàn nhẫn hơn là bỏ cả con đẻ!!! Cái gì làm thay đổi những “quý bà” này, trong lúc đại bộ phận người phụ nữ VN thường chịu thường, chịu khó, biết hy sinh và bao giờ cũng chọn con cái trước tất cả. Những “quý bà” này không đúng với quy luật tôi nêu ở trên, họ chỉ gặp toàn chuyện bất hạnh cả cuộc đời mà thôi!

    Trong câu chuyện, hình ảnh người con tuy bị bệnh thiểu năng nhưng lại được một móng quà là có trái tim biết yêu thương, lo lắng, tế nhị với nổi đau của bố. Đúng, phải có tấm lòng như vậy thì câu chuyện cô bé có khả năng cảm thụ âm nhạc là nột nét hợp lý, có thể xem như là chuyện có thật.

    Hình ảnh tạo hóa bù trừ trong câu chuyện khi đêm khuya em đau khổ tột cùng vừa đàng vừa hát để nhớ về người cha có thể đã qua đời do bệnh ung thư, đã làm thức tỉnh tình mẫu tử và chửa lành cho “căn bệnh vôn tâm” của người mẹ là một câu chuyện có hậu.

    Tôi thích những câu chuyện có hậu!

    Reply
    • Thường dân

      “….ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg….” người mẹ có đồng cảm với con nhưng vẫn rất lạnh lùng tỉnh táo. Câu chuyện có kết thúc thực tế chứ không hẳn có hậu. Cô bé được hát, được đệm đàn cho những người bạn có hoàn cảnh giống mình. Xã hội không bỏ rơi các em.
      Xã hội càng phát triển thì càng nhân đạo.

      Reply
      • BLoc

        “Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. … Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó hỏi, con sao vậy hả con yêu của mẹ.” Người mẹ đã được chửa lành bệnh ghét bỏ con, tình cảm thiên liên đã được nối kết, nên tôi nghĩ nó có hậu rồi.

        Việc thu xếp đưa con về Hamburg…., người kể để lững ba chấm, nên vẫn có thể nghĩ là đưa con về thăm bố (đưa tang, thăm mộ) rồi trở lại sống cùng nhau, một người mẹ đã có tình yêu con, trích “Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ…” (trước câu trích của bạn), thì không thể nào lại sai lầm một lần nữa, từ bỏ con tật nguyền nếu thật sự người con muốn ở bên mẹ.

        Bạn nghĩ người mẹ đưa con về Hamburg là đồng ý để con vào nội trú theo ý con sao?! vì là có dấu lững “…” thì bạn nghĩ thế cũng không sai.

        Còn chuyện hát đàn với bạn cùng cảnh ngộ, ở Đức thành phố nào cũng đùm bọc và ưu ái trẻ thơ nhất là trẻ thơ bệnh tật, nên đây cũng không phải là minh chứng bé đang sống nội trú ở Hamburg. Mà nếu bé có chọn sống nội trú thì vẫn là chuyện tốt nhất đối với bé thôi.

        Bàn luận chỉ là để bàn luận chứ trong dấu “…” thì mỗi người tự viết thêm câu chuyện của mình vậy!

        Reply
        • JackZhang

          có hậu nhất là “hy sanh tình mẹ con” nhường con cho thằng chồng nghèo và ngu đần nuôi con…rồi “thằng khố nạn” chết đi thì nhường cho xã hội NN Đức chăm lo hộ …người mẹ này có còn gọi là MẸ được không anh Bloc? May mắn cho các cháu sanh ra ở nơi có Nhân quyền đó là cái có HẬU nhất.

          Reply
          • BLoc

            Câu chuyện viết tiếp của tôi là: Người mẹ đã được chữa lành bệnh ích kỷ, chính bằng tình yêu của người con đối với cả cha lẫn mẹ, để trở lại thương yêu người con mình bỏ rời và đem con về sống chung.

            Còn chuyện xã hội các nước dân chủ phát triển thì có quỹ phúc lợi lớn nên chăm sóc trẻ em tốt hơn. Ở cái xã hội này cũng có, nhưng thường có bon vô tâm ăn chặn đó là cá thể chứ không phải là chính sách, tuy nhiên làm không tốt nên phải nhờ các tổ chức từ thiện quốc tế và cá nhân làm thay.

          • BC

            Bởi vậy mới nói “lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống”. Biết ông chồng khờ thì đừng lấy. Lấy rồi thì đừng để cho có con. Có con rồi mà bỏ nó thì tội lỗi ngập đầu.
            Bà mẹ này đáng bị lên án lắm lận.

  • ngo thi thanh

    Mot nguoi cha tuyet voi cong voi mot moi truong giao duc tuyet voi moi sinh ra duoc mot nguoi con dang yeu den nhu the

    Reply
  • Tieulinh

    Rơi nước mắt vì quá xúc động!

    Reply
  • nguyen quang huong

    yêu là cho không vụ lợi, yêu là người mình yêu hạnh phúc, tác phẩm này là quà tặng của cuộc sống.
    nhưng bạn có muốn là nhân vật nam chính không?
    cám ơn về khoảng lặng bạn đã tặng tôi

    Reply
  • Linh

    đau lòng cho một người mẹ rũ bỏ chồng con mình

    Reply
  • Hai Chu Vinh

    Cau chuyen lam toi nho den bo phim Bai hat cuoi cung( The last song) cua Hollywood. Nhung mat mat, thuong dau o dau cung co, va o dau cung co nhung thanh thien khong ngo. Cau mong tinh nguoi mai mai ben lau de xua di nhung kho dau, trac an.

    Reply
  • Vinh

    Một câu chuyện quá xúc động, mặc dù là đàn ông nhưng tôi vẫn không khỏi kiềm được nước mắt và tự hỏi sao lại có người mẹ xuất thân từ nghành sư phạm mà lại xử sự vô tâm với chồng và con mình như thế? Chồng thì còn có thể, nhưng con là núm ruột đẻ ra mà.

    Tôi đồng ý với bạn BC nhưng xin thêm là cả cha lẫn mẹ chứ không riêng người mẹ thôi không bao giờ được bỏ con mình cho dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Bạn nói đúng, những đứa con vô tội, nó không chọn được nơi để ra đời, nó không chọn được gia đình tốt, nó không chọn được mẹ của nó…..

    Người mẹ sau này sẽ sống trong nỗi cô đơn, dày vò, ân hận nếu ngay từ bây giờ cô ta vẫn vô tâm và chưa thức tỉnh để thương yêu, chăm sóc con mình bù đắp lại cho những ngày tháng hờ hững đã qua.

    Có còn là người không khi vẫn ơ hờ trước tình cảm sâu sắc và mãnh liệt của đứa con như vậy?

    Tôi vẫn luôn tin vào luật nhân quả, gieo gì gặt đấy…

    Reply
    • BC

      Đàn ông, Trời sanh ra làm con gà trống. Khi mà bên con gà trống có vô số con gà mái thì con trống vô tình lắm. Biết được điều này không dễ. Mình nên chuẩn bị tinh thần từ khi còn nhỏ để khi lỡ khi về già, con trống nó bỏ đi mình cũng không buồn. Xã hội này hơi bất công với đàn bà thế đấy. Cũng may là mình chưa bị con gà trống bỏ bê, nhòm ngó con mái khác. Nhưng biết đâu được, chưa đi đến cuối cuộc đời vẫn chưa chắc mình tròn vẹn. Ngay cả nhỡ khi mình chết rồi, con trống còn sống, nó vẫn đem tài sản của mình dành dụm cho con bao năm dâng hết cho con mái khác….

      Reply
      • BLoc

        BC nói cho vui, chứ nghi ngờ chồng thế và ngay cả khi chết mà vẫn còn nghi ! Không sợ Đức lang quân của mình buồn sao!?

        Đôi lúc gia đình đang êm thấm, nếu gặp vợ (hay chồng) mà có ý “đề phòng” như thế, cũng có ông (hay bà) tức quá mất khôn mà có ý nghĩ: lỡ bị mang tiếng rồi thì cũng kiếm một miếng cho bỏ tức!!!

        Reply
  • Nguyễn Bích Diệp

    Chú Alan ạ, đọc xong cháu cũng rơi nước mắt. Cháu không biết có phải cảm động vì câu chuyện của chú hay câu chuyện của chú làm tác nhân để cảm xúc của cháu tuôn trào. Người ta dạy làm giàu, chia sẻ với nhau tất cả… nhưng sao không ai dậy cách yêu như nào vậy chú? Yêu và được yêu tưởng chừng dễ nhưng lại khó. Đặt niềm tin vào một thứ không bao giờ nắm giữ được nhưng vẫn tự cố nhủ là phải tin để mà tiếp tục sống. Có thể là mù quáng và cũng không phải. Cháu đang thương hại chính mình chú ạ. Lý trí và tình cảm của cháu đang ” chen lấn” chan chát với nhau. Có phải cuộc sống là như vậy không ạ? Tình yêu là cho chứ không phải nhận, nhưng cho mãi có phải là đúng khi bản thân quá kiệt sức và luôn sống trong nghi ngờ? Đàn ông và đàn bà có phải quá khác nhau để vuột mất nhau quá nhanh vì lí do đơn giản như thế không ạ?

    Reply
    • BC

      “Chồng ta áo rách ta thương. Chồng người áo gấm xông hương mặc người” Khi yêu ta có thể có nhiều lựa chọn. Nhưng khi đã lựa chọn người đó làm chồng rồi thì phải cùng nhau vun đắp. Cái chân thành, cái tâm của người này sẽ chuyển hóa người kia. Thà rằng người làm sai với ta chứ ta đừng đang tâm phụ người. Đó là chân lý sống. Trời sẽ không phụ lòng người đâu. Một trong hai, kẻ nào phụ bạc, kẻ đó sẽ trả báo không kiếp này thì kiếp khác thôi. Mình tin là thế.

      Reply
      • Nguyễn Bích Diệp

        :) :) Vấn đề này triết lí nói đầy nhưng đến thời điểm này em mới ngộ và ” hấp thụ” vào con người mình ạ.

        Reply
  • bacsitrimun.com

    Cơm áo gạo tiền làm cho tâm hồn con người trở lên cằn cỗi vô cảm.Người Mẹ đó không có lỗi,người cha đó cũng không có lỗi chỉ có vất vả khó khăn và thực dụng mới làm nên những con người như vậy.

    Reply
    • BC

      Con người hơn con vật ở chỗ biết nhận thức sai trái. Lỗi to như vậy mà bạn bảo là không thì mình hết ý kiến.

      Reply
  • tuannguyen

    Buồn và xúc động!

    Reply
  • Trần Trang

    Một bài viết thật cảm động. Người đàn ông cao thượng bù lại người đàn ông được một món quà vô cùng quí báu là cô con gái ngoan ngoãn, cô bé là kết nối tình yêu thương.

    Reply
  • Lê Đình Tuyên

    Một câu chuyện rất thật..! và rất cảm động..! nó lấy của tôi mấy giọt nước mắt. một khoảng lặng nơi tâm hồn.

    Reply
  • Khánh lan

    Đọc xong bài viết tôi thấy tim mình đau thắt…nhưng đó là câu chuyện có thật, nó vẫn xảy ra đâu đó quanh ta…vì cuộc sống hay vì nhận thức của mỗi con người…tôi thấy mỗi nhân vật trong câu chuyện đều có những nỗi khổ riêng chắc chẳng có ai sung sướng gì?! Nhưng phàm là con người ta nên sống có tình người thì dù có ở hoàn cảnh nào mình cũng cảm thấy hạnh phúc! Chăm lo và biết hy sinh vì gia đình là đức tính tuyệt vời của người phụ nữ VN.

    Reply
    • JackZhang

      Vậy mà “bà mẹ anh hùng” trong câu truyện này chắc không phải phụ nữ VN? bả là người VN thuần túy chỉ vì bả sanh nhầm thời, và bị dạy dỗ sai nên không có giáo dục Nhân bản của Truyền thống Việt,,,tội vì một lũ mắc dịch

      Reply
    • Bảo

      Tôi rất thích và đồng cảm với bạn. Ai cũng có nỗi khổ riêng kể cả người mẹ. Đối với người cha thì tôi thấy cũng có hạnh phúc đấy, hạnh phúc được sống với cô con gái, được quan tâm, chăm sóc con và thấy được tình cảm của con dành cho mình. Chữ tình- tình cha con thật là đẹp và cảm động.
      P/s: Tôi cũng thích cách bạn đối xử với Zack, im lặng nói lên tất cả, về điều này có lẽ tôi phải học tập bạn, không chấp :)

      Reply
  • bluelake

    Doc cau chuyen nay that khong cam duoc nuoc mat!

    Reply
  • thulien

    “Thật” thì có thể, nhưng “đẹp” thì không!

    Reply
  • khanhnd8

    Thế gian thay đổi vũng lên đồi,
    Mặn ngọt chua cay lẫn ngọt bùi,
    Còn tiền còn rượu còn đệ tử,
    Hết cơm hết gạo hết ông tôi,
    Xưa nay đều trọng người chân thực,
    Mấy ai nào ưa kẻ đãi bôi,
    Ở thế mới hay người bạc ác,
    Giầu thì tìm tới khó tìm lui.

    Reply
  • Le Giang

    cam ơn anh và bài viết. Tôi thấy mình thật may mắn dù trước khi đọc, tôi thấy cuộc đời nhiều bất công. Tôi sẽ trân trọng hơn môĩ ngày trong đời. Tks!

    Reply
  • lanvan

    Tôi thấy bà mẹ trong câu chuyện này quá ich kỷ. Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân, con của mình đẻ ra mà cũng chẳng màng tới. Chính bà ta đã sinh ra em bé tật nguyền đó thì phaair có trách nhiện với con mình chứ sao lại đi đổ lỗi cho nhau thế. Lẽ ra ba ta phải nghĩ làm sao để bù đắp cho sự thiếu hụt đó chứ. Đọc bài này mà nước mắt tôi cứ trào ra, cổ nghẹn đắng thương cho số phận em bé.

    Reply
  • Nguyen Thi Hoai Thanh

    Cam on nguoi viet da post len 1 bai viet cam dong.

    Reply
  • hoangdung

    Tác giả truyện ngắn này là Thuận Nghĩa,hiện sống tại Humburg,Germany. có đăng trên trang ThuanNghia.wordpress năm 2011.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top