Chuyện Kinh Doanh Của Alan Phan Reviewed by Momizat on . Tiến sĩ Alan Phan và trải nghiệm kinh doanh Tác giả: GS Bùi Văn Phú – VOA Tiếng Việt -  31 Aug  2015 Không ít người Mỹ gốc Việt đã về Việt Nam làm ăn. Có người Tiến sĩ Alan Phan và trải nghiệm kinh doanh Tác giả: GS Bùi Văn Phú – VOA Tiếng Việt -  31 Aug  2015 Không ít người Mỹ gốc Việt đã về Việt Nam làm ăn. Có người Rating: 0
>>Trang chủ » Lang Thang Phố Nhỏ » Chuyện Kinh Doanh Của Alan Phan

Chuyện Kinh Doanh Của Alan Phan

Tiến sĩ Alan Phan và trải nghiệm kinh doanh

Tác giả: GS Bùi Văn Phú – VOA Tiếng Việt –  31 Aug  2015

Không ít người Mỹ gốc Việt đã về Việt Nam làm ăn. Có người thành công, nhưng đa số thất bại. Thất bại không nói ra, nhưng thành công cũng không ai khoe vì không biết có bền lâu hay không.

Tiến sĩ Alan Phan thì khác. Ông đã trải nghiệm mấy chục năm trên thương trường quốc tế, từ châu Mỹ, châu Phi sang châu Á với thất bại cũng như thành công. Những kinh nghiệm làm ăn đã được ông ghi lại qua mười một đầu sách. Hai tác phẩm mới nhất là Doanh nhân Việt trong thế trận toàn cầu (600 trang) và 42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc (300 trang) – gồm nhiều bài đã đăng trên Blog gocnhinalan.com – được ra mắt tại hội quán báo Thằng Mõ ở San Jose vào trưa Chủ nhật 23/8.

Trên 100 khách đã đến tham dự, trong đó có nhiều doanh nhân vùng Vịnh San Francisco như ông David Dương, Tổng giám đốc California Waste Solution; ông Trần Hồng Phúc Chủ tịch Phòng Thương mại Việt Nam Oakland; ông Đỗ Vẫn Trọn của Truyền hình Viên Thao; ông Nguyễn Xuân Nam của TV và báo Calitoday; ông Huỳnh Lương Thiện của Tuần báo Mõ SF.

Ngoài ra còn có cựu phó thị trưởng Madison Nguyễn, kĩ sư Đỗ Thành Công và ủy viên giáo dục Vân Lê, là ba ứng cử viên cho chức Dân biểu Tiểu bang Địa hạt 27 vào năm tới. Còn lại đa số là các bạn trẻ, trong đó có những sinh viên du học đến từ Việt Nam.

alan Phan VOA photo
Bài nói chuyện của Tiến sĩ Alan Phan xoay quanh thương trường Việt Nam và những cơ hội. Theo ông, đầu tư đòi hỏi sự chuyên nghiệp, kế hoạch và tùy thuộc nhiều vào nhà nước, trong khi kinh doanh là môi trường hoạt động thoáng hơn và dễ thành công hơn.

Ông mô tả: “Việt Nam là một môi trường giới hạn, không phải muốn gì thì làm nấy. Tình hình còn mù mờ. Xã hội Việt Nam so với Mỹ thì thật là bát nháo và hỉ nộ ái ố hơn. Không ở đâu buồn cười như ở Việt Nam. Mở tờ báo ra đọc là thấy đính chính tôi không bị bắt. Như mới đây ông Trần Phương Bình của Đông Á Ngân hàng phải lên tiếng. Rồi ông Đặng Thành Tâm cũng lên tiếng đính chính là chưa bị bắt.”

Câu nói vui đùa của Tiến sĩ Alan: “Tôi cũng đính chính với các bạn đây là tôi không bị bắt” đã đem đến cho khách dự một tràng tiếng cười.

Theo ông, nhiều người Việt hải ngoại về Việt Nam có những lí do riêng, gái gú cũng có, kỉ niệm ngày xưa cũng có, thắng cảnh cũng có. Quê hương cũ có một sự quyến rũ nào đó.

Nếu đó là một nơi có thể sống được, kiếm được tiền thì rất thoải mái. Ở đó có những niềm vui và những điều tiêu cực. Nhưng nói chuyện làm ăn là cần có sự may mắn và phải có quan hệ.

“Nếu về làm ăn tôi khuyên là người độc thân, về đó gặp con cán bộ là kết hôn ngay vì quan hệ rất quan trọng trong làm ăn được thua ở Việt Nam. Phải có người chống lưng, có gốc rễ.”

Ở Mỹ thì khách hàng là số một, còn ở Việt Nam, theo quan sát của ông: “Khách hàng là quan chức nhà nước. Nếu mấy ông đó thích thì sẽ bán được nhiều hàng, làm ăn lên rất lẹ. Nếu mấy ông không thích thì ô hô ôm passport lo chạy về Mỹ.”

Nội bộ lãnh đạo với tranh giành phe nhóm cũng ảnh hưởng lớn đến kinh doanh. Mình đứng về phiá thua thì coi như không còn gì.

Tiến sĩ Alan nhắc đến sự kiện ông Hà Văn Thắm là phe của …., khi ông này mất thế thì giá cổ phiếu Ocean Group của công ti do ông Thắm điều hành đang từ 100 nghìn đồng rớt xuống 1 nghìn, ngân hàng bị nhà nước mua lại với giá coi như cho không.

Ông cũng tiết lộ nhà nước theo dõi một thương gia nước ngoài về làm ăn rất lâu và rất sâu vì chính ông bị moi ra chuyện quan hệ với một thiếu nữ Trung Quốc ông quen đã lâu, giờ không còn nhớ mà họ vẫn để ý.

Nói đến các khu vực kinh doanh có triển vọng, theo nhận định của Tiến sĩ Alan thì đó là IT và nông nghiệp.

IT không cần hạ tầng cơ sở và thành phần trẻ có đam mê và ao ước làm được cái gì đó tốt đẹp cho thương hiệu Việt Nam thay vì cứ sao chép hay ăn cắp bản quyền.

Ông nói: “Phát triển IT vì quan chức không quản lý được , email không biết, software nói với mấy ông ấy như nói với vịt. Ít hạ tầng cơ sở nên mấy ông ấy không kiếm tiền được.”

IT khó kiểm soát vì tài khoản có thể đặt ngoài Việt Nam, tránh được bộ máy hành chánh chỉ đòi tiền. IT cần đột phá, sáng tạo, không cần gia truyền hay cổ truyền, tư duy luỹ tre làng bị gạt qua một bên. Đây là con đường mới cho giới trẻ, thời trang đối với Việt Nam nên họ rất hâm mộ.

Còn nông nghiệp, ngày nay không phải là sản xuất mà là tìm kiếm được thị trường. Nông phu tranh nhau đi chăn nuôi, trồng trọt nhưng tìm được thị trường rất khó vì nếu mình bán rẻ 10%, nước khác bán rẻ 20% hay 30% thì không thể cạnh tranh nổi.

Nhiều nước đã có sản xuất qui mô, công nghệ cao trong khi Việt Nam chưa đạt tới trình độ đó thì cũng khó cạnh tranh. Để tìm được thị trường cần có hàng đặc thù, trong khi nhà nước không giúp gì được vì chỉ lo “hành dân là chính”, vì thế giới trí thức có thể làm được việc này. Sau đó phải có trung gian tiếp thị, về mặt này người Việt ở hải ngoại đóng góp vai trò quan trọng.

Như người Tàu họ có chuỗi dây phân phối rất hữu hiệu. Nhưng nay với công nghệ thông tin, vai trò của người trung gian cũng đang giảm đi, thông tin về mặt hàng có thể tìm thấy trên mạng.

Đó là những lí do tại sao Tiến sĩ Alan Phan nhấn mạnh đến hai khu vực IT và nông nghiệp để Việt Nam có thể cạnh tranh và có những tiến bộ hơn về kinh tế.

Vì sao lại là hai khu vực đó? Theo ông, với dân số hơn 90 triệu, xã hội Việt Nam ngày nay gồm những nhóm sau:

1/ Những người của thế giới kỹ thuật số, họ sống xa lánh hoàn toàn với thế giới bên ngoài, biết được những thứ mà dân thường không biết, họ khao khát có tiến bộ cho đất nước. Số người trẻ này khoảng 6 đến 10 triệu.

2/ Nông dân từ 30 đến 40 triệu, chỉ lo kiếm sống và mong muốn đời sống được cải thiện một chút.

3/ Quan chức cán bộ, hơn 3 triệu. Đối với những người này, cứ trả lương cho họ nằm nhà là tốt nhất cho dân.

4/ Thành phần còn lại là những người không làm mà vẫn ăn, suốt ngày đi nhậu rồi về nhà đánh vợ, ù lì đến độ không còn chút hy vọng gì vào đám người này.

Vì thế tạo cơ hội phát triển cho hai thành phần IT và nông dân sẽ là những mũi nhọn đưa kinh tế Việt Nam đi lên.

Là người với nhiều kinh nghiệm làm ăn trên thương trường quốc tế, ông cũng đã đầu tư vào Việt Nam 2 triệu đô-la và mất hết. Những năm qua Tiến sĩ Alan Phan đã làm tham vấn hướng dẫn cho doanh nhân Việt biết cách làm ăn theo lối Mỹ.

Tuy nhiên, trong nhiều cuộc phỏng vấn ông đã nói bạo khiến quan chức nhà nước không vui: “Mình nhìn sao nói vậy nên có hơi sốc với nhiều người nên bây giờ nhà nước không cho tôi có những phát biểu trực tuyến nữa. VTV có phỏng vấn tôi 30 phút, sau khi cắt xén đi còn chừng 3 phút.”

Ông nói: “IT không cần nhiều cơ sở hạ tầng. Mấy ông quan chức rất khôn lanh, xây cầu đường, tượng đài họ chia nhau được. Mức độ trù phú của miếng bánh cắt riết mà cái bánh ngày càng nở ra. Người ta đang ăn ngon thế này thì sao đòi được. Được cái mấy ông chỉ đi vay, rồi ăn bớt ăn xén cái đó. Dân mình chịu nợ thôi. Mà tính quịt là muôn đời của người Việt Nam. 15 năm sau có nước nào đòi nợ thì chỉ còn cái quần cụt thì không có gì để đòi được nữa.”

Ông kể, một quan chức cao cấp nói thằng nào ngu cho vay thì mình cứ lấy tiền đó mình xài. Người dân họ không biết, cứ để cho dân uống bia tự do là thoải mái rồi, họ không thắc mắc gì.

Về những người từ Mỹ về đầu tư, nhắc đến ông David Dương, Tiến sĩ Alan Phan phát biểu: “Tôi nghe ông về xử lí rác thì tôi thích thú lắm. Mong ông xử lí rác ở Ba Đình thì ông lại xử lí rác ở đâu Đa Phước. Mong một ngày ông sẽ đưa cả nước vào đống rác của ông ấy”. Hội trường òa lên những tiếng cười.

Tiến sĩ Alan Phan du học Mỹ từ năm 1963, năm 1968 ông về nước và đã làm chủ  nhiều công ti thời Việt Nam Cộng hòa với số công nhân lên đến 18 nghìn.

Năm 1975 ông ra nước ngoài, có lúc điều hành công ti trên sàn chứng khoán với tài sản 700 trăm triệu đô-la. Cuộc đời nhiều thăng trầm và nay đã 70 tuổi, với tài sản chắc cũng vài chục triệu đô-la. Nhưng nếu gặp ông ngoài đường, qua trang phục ông mặc hôm ra mắt sách, với áo vét quần jean thùng thình, không cà-vạt, đi giầy ba-ta, có ai biết ông là một doanh nhân triệu phú.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Tác giả Bùi Văn Phú dạy đại học cộng đồng và hiện sống tại vùng Vịnh San Francisco, California

bui van phu

Bình luận (21)

  • Lê Đình Hồng

    Bài viết hay, nhiều thông tin rất bổ ích, đọc rất hứng thú, rất vui, cười tủm tỉm 1 mình, kinh doanh ở việt nam thực sự khó khăn, doanh nghiệp tư nhân ngày càng teo tóp, kiệt sức, khổ vô cùng tận

    Reply
  • Khôi Nguyên

    Mình đang quét sân, cũng chưa bị bắt. Kkk…

    Reply
  • datmang.net

    - Chưa chắc thành công đã ghi danh muôn thuở

    có khi thất bại như “Thương vợ ” của Tú Xương như mà hay?

    Sống tới gần cả ngàn năm cũng nên:

    ” Quanh năm buôn bán ở mom sông
    Nuôi đủ năm con với một chồng.
    Nuôi đủ năm con với một chồng
    Lặn lội thân cò khi quãng vắng
    Eo xèo mặt nước buổi đò đông.
    Một duyên hai nợ, âu đành phận
    Năm nắng mười mưa, dám quản công
    Cha mẹ thói đời ăn ở bạc!
    Có chồng hờ hững cũng như không”

    CHưa chắc thành công đã được người đời nhớ tới

    http://datmang.net

    Reply
  • Domi

    Nếu như TS Alan đã “kiếm lời” một ngân khoản xấp xỉ bằng số von mà ông đã đầu tư vào Việt Nam; thì câu diễu nhại “Tôi cũng đính chính với các bạn đây là tôi không bị bắt.” Tôi tin chắc TS Alan phải đau đầu để cân nhắc: Nên nói KHÔNG như ông Trần Phương Bình hay phải nói CHƯA bị bắt nhu ông Đặng Thành Tâm. Cám ơn GS Bùi Văn Phú về bài viết quá chuyên nghiệp hơn cả nhà báo về khia cạnh truyền thông. Giáo sư đã cho chúng tôi yên tâm rằng: Dù ở bất cứ không gian kinh doanh nào; Tiến sĩ Alan Phan cũng không bao giờ bị bắt -/.

    Reply
  • hải Đăng

    Gần 1 giờ sáng mà vẫn không ngủ được . Đọc bài của bác thì chỉ có thể kinh doanh IT ở VN thôi còn mảng nông nghiệp và các mảng khác thì cũng vô cùng khó khăn đấy . Tất cả những gì có thể cầm nắm được thì kinh doanh bài bản đều rất khó khăn , cái cơ chế cấp phép đã làm cho các doanh nghiệp nhụt ý chí , nếu có quyết tâm thì cũng phải chi phí một lượng tiền tiêu cực rất lớn mới có thể được cấp phép . Các rào cản của VN là quá lớn , các bạn Việt kiều có định về kinh doanh ở VN phải chuẩn bị tâm lý và một lượng tiền có thể gọi là đè chết người mới có thể trụ vững được .
    Chúng tôi những người làm doanh nghiệp hiện nay cũng đang sắp chết rồi . Các công ty cả tư nhân lẫn cổ phần hầu như đang đắp chiếu chờ chết và cũng rất nhiều công ty chết mà không chôn được . Nhìn bức tranh kinh tế của VN mà thấy tối như đêm 30 .
    Hội nhập ư ! Trời ạ VN làm gì có cái gì để mà cạnh tranh , họ sẽ biến VN thành một miếng mồi cho thế giới mà thôi .Nạn tham nhũng hoành hành ngày càng khủng khiếp từ trung ương tới địa phương người dân sống một cuộc sống bần cùng không còn niềm tin không có đạo đức đâm thuê chém mướn giết người , xã hội đen ở đâu cũng có, họ học ai ? Họ nhìn vào giới lãnh đạo mà học chứ còn học ai .
    Hôm trước đọc trên trang Phương Bích thấy Thầy Nguyễn Quang A bị công an gây khó dễ ở sân bay Nội Bài chỉ vì Thầy dám nói thẳng nói thật mà buồn cho chế độ , một số người từ HN đi đón còn bị bọn côn đồ hành hung ngay trước mắt an ninh sân bay .Nói là côn đồ nhưng thực chất chúng đều là công an giả danh côn đồ thôi , thật là khốn nạn và hèn hạ quá mức . Có đời thuở nào mà công an phải giả danh côn đồ để làm việc bất minh như thế chứ , chúng nó chó không thể chó hơn .

    Reply
    • Việt Nam Quê Tôi!

      Buồn như con chuồn chuồn! Nhiều lúc chán mà ẹ muốn nghĩ 2 từ VN!

      Reply
  • Phùng thanh Tùng

    Tôi không xem báo của Đảng và nhà nước cộng sản nhưng mà may mắn là cho đến bây giờ tôi cũng chưa bị bắt.

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Những Người Muôn năm cũ Trước 1945, Hồn nơi đâu bây giờ ? ? ?
    ********************************

    https://www.youtube.com/watch?v=k12AEL3HBzA

    người hà l…ội giờ toàn loại đầy tớ
    Chỉ phọt phẹt ăn chơi sa đọa xa hoa cơ !
    người hà l…ội giờ nhiều cán nhớn công bộc
    Thành đỉa hóa sâu chẳng không phải Con Người !
    Chúng toàn lũ Đỉnh cao trí tuệ loại đười ươi
    ”Sĩ phu Hà Thành trước 1945 !
    Hồn Người nơi đâu bây giờ ? ? ? ”

    Ủy ban Nhăn răng hà l…ội vừa vừa bảo kê chỉ đạo
    Vừa chống lưng cho xã hội đen đỏ có bao giờ ?
    Ủy ban hà l…ội vừa chỉ tay vừa phòng vừa chống
    Vừa tự sướng tham nhũng vừa ăn cướp vừa la làng
    người hà l…ội có lớp gọi Nà ”ưu t..ú”
    Cầm Thẻ đỏ Thẻ hưu chúng vẫn tham nhũng tham quyền
    Bám Thẻ đỏ suốt đời bảo thủ kiên định
    ”Sĩ phu Hà Thành trước 1945 !
    Hồn Người nơi đâu bây giờ ? ? ? ”

    hà l…ội có lắm Giòi làm quan đỏ to
    Về vườn rồi nhưng chúng vẫn cứ còn Hán Nguyên !
    Đến ”hội chuyên hồng” chỉ tán phét phọt phẹt
    Mở mõm nhỏ mồm to khoe răng chắc !
    Dễ chi sọ óc c…ặc còn bền ? ? ?
    người hà l…ội giờ giở hơi tồi tệ rẻ mạt
    ”Sĩ phu Hà Thành trước 1945 !
    Hồn Người nơi đâu bây giờ ? ? ? ”

    https://www.youtube.com/watch?v=_LlPl9P4Zgs

    Hỡi Người Hà Nội Muôn năm cũ !
    Hồn nơi đâu bây giờ ? ? ?
    Hỡi Sĩ phu Hà Thành trước 1945 !
    Người ơi nơi đâu bây giờ ? ? ?
    Bên góc trời Paris hay Hoa Thịnh Đốn ?
    Bên chân trời Âu-Mỹ thầm nhớ Thăng Long ơi !
    Bên góc trời London hay Ba Linh nhung nhớ Góc trời !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Reply
  • Losuto

    Trong cửa tối có cửa sáng, giới trẻ 9x bây giờ rất năng động và hoạt chú ạ. Chúng ta hoàn toàn có niềm tin vào họ.

    Ngoài ra theo con nên có nhiều góc nhìn tích cực hơn là tiêu cực để các bạn 9x khai thác. Góc tối thì nhìn đâu cũng có, quốc gia nào cũng có. Nước thịnh vượng thì ít, nước kém phát triển thì nhiều. Thay vì nhìn vào những gốc cây chết để hối tiếc mà không thể cải tạo được nữa, chúng ta tìm cách mang đến môi trường, niềm tin hỗ trợ cho giới trẻ phát triển. Chính họ sau này sẽ là sức mạnh, có hiểu biết, có tiềm lực kinh tế để đánh lái nền kinh tế và nhiều yếu tố khác nữa.

    Con nghĩ các bạn ấy cũng mong ngóng điều đó lắm từ chú.

    Chúc chú vạn sự an lành!

    Reply
  • BCX

    Bác Alan bỏ chạy là đúng, nếu ở lại VN thì bây giờ chắc là :”đã bị bắt”.

    Reply
  • NVL

    Bài viết rất hay, rất hài hước. Đọc xong, nghĩ lại mà vẫn thấy mắc cười. Việt Nam ta là thế, toàn là những chuyện cười ra nước mắt. Nghiệp chướng…nghiệp chướng. Thiện tai…thiện tai…
    Thầy Alan quang vinh muôn năm.

    Reply
  • Hoàng Văn

    Mong bac co nhieu bai viet nua ạ!!!

    Reply
  • Tôi chưa bị bắt

    Vâng ah! Con chưa bị bắt. Sống mà cứ nơm nớp bị bắt thì còn đầu óc đâu mà lo làm ăn ptrien chứ.

    Reply
  • ngungu

    Chong lung = Chong tham nhung.

    Reply
  • duc

    2 triệu đô là mức học phí quá cao….hihi . ở một đất nước trung mỹ nào đó đã từng có chuyện ( ngừơi dân không được dùng các thùng ,chậu,bể…nước quá 50l để hứng nước mưa vì có một thằng nó kinh doanh cung cấp nứơc có quan hệ với chính quyền) thế mới là kinh doanh

    Reply
  • Peter Venture

    Đọc cũng vui!

    Reply
  • Van Mau

    Ở Việt Nam thì hơi buồn cho bài viết này. Cơ chế này làm sao mà kinh doanh minh bạch được cơ chứ. Biết là thất bại là mẹ thành công nhưng biết bao giờ mới thành công được ở Việt Nam ta.

    Reply
  • Thanh Cường

    Đọc xong bài báo và bình luận của mọi người, mới thấy người Việt ở nước ngoài dù sống sung sướng hơn người Việt trong nước nhưng thật cảm thương họ vì họ cũng có những nỗi khổ tâm của riêng mình, những lo lắng ưu tư về quê hương đất nước nhưng đành ngậm ngùi bất lực.
    Các bạn cho tôi niềm tin rằng các bạn cũng yêu nước như ai..! Và ở quê hương đất nước cũng có những người như các bạn!!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top