Buổi Trưa Hè Rực Rỡ… Reviewed by Momizat on . Buổi Trưa Hè Rực Rỡ… Alan Phan 21 June 2015 Trước hết, thay mặt gia đình, tôi xin cảm tạ những phân ưu, những vòng hoa, những chia sẻ và lòng thương yêu kính mế Buổi Trưa Hè Rực Rỡ… Alan Phan 21 June 2015 Trước hết, thay mặt gia đình, tôi xin cảm tạ những phân ưu, những vòng hoa, những chia sẻ và lòng thương yêu kính mế Rating: 0
>>Trang chủ » Lang Thang Phố Nhỏ » Buổi Trưa Hè Rực Rỡ…

Buổi Trưa Hè Rực Rỡ…

Buổi Trưa Hè Rực Rỡ…

Alan Phan

21 June 2015

van gogh 1

Trước hết, thay mặt gia đình, tôi xin cảm tạ những phân ưu, những vòng hoa, những chia sẻ và lòng thương yêu kính mến của rất nhiều bà con chú bác cô dì đã dành cho mẹ tôi trong tang lễ hôm nay. Cảm động nhất là cả ngàn lời chia buồn của những thân hữu qua GNA web site, Facebook và mạng truyền thông. Đây là những thông điệp về “tình yêu không giới hạn” của Mẹ dành cho con cháu, một thể hiện của văn hóa Việt Nam không hề phai nhạt dù đất nước đã phải trải qua bao nhiêu là thảm cảnh và điên rồ.

Nói về mẹ tôi, có lẽ hầu hết quý vị ở đây đã biết và có nhiều giao tiếp với bà trong suốt 95 năm cuộc đời bà. Tấm lòng, con người và tâm linh của bà đã “nói và làm và sống” theo Phật pháp, trong sáng, dễ gần gụi và không vụ lợi. Dù gia đình chúng tôi, theo lời dặn của Mẹ, đã giữ tang lễ này riêng tư trong đơn giản và thân mật, sự hiện diện đông đảo nơi đây của bà con, bè bạn…(nhiều người đến từ rất xa) đủ nói lên lòng kính trọng cho thiện tâm của một Phật tử thuần khiết nơi bà.

Có lẽ với bà, đó là thành tựu lớn nhất của một hành trình thật dài, nhiều lúc khó khăn, thăng trầm, đôi khi may mắn hanh thông. Sau 95 năm, Mẹ đã cống hiến tâm tư, tài sản, tình thương cho gia đình, bà con bè bạn, chùa chiền…rồi thanh bình nằm xuống, đi về một thế giới mới, vì có lẽ nơi đấy cũng cần những bàn tay, tấm lòng như bà.

Chúng ta thương khóc bà hôm nay vì sự chia lìa đột ngột, nhưng có lẽ chúng ta nên mừng vì bà đã siêu thoát về một cõi vĩnh hằng, không đau đớn, tiêu diêu cùng Phật như nguyện ước.

Bà có 4 người con, 2 trai 2 gái. Tôi và Lập là những đứa con hoang đàng và vô tâm, mỗi đứa một kiểu. Nhưng may mắn thay, bà lại có 2 người con gái, công dung ngôn hạnh, đã bên cạnh bà, chăm sóc lo lắng từng chút suốt 40, 50 năm qua. Trước linh cửu bà, tôi xin đôi lời tạ lỗi và xin cám ơn chị Vân em Nguyệt đã trả hiếu dùm tôi.

Bà sinh ra tại Thái Bình, trong một làng quê lạc hậu nghèo khổ thời phong kiến. Dù chỉ mới 16, bà có can đảm bỏ quê vào Nam để tìm cuộc sống mới. Rồi qua những giông bão của chiến tranh bom đạn, đói kém lao lực, bà đã xây dựng bằng mồ hôi nước mắt cùng cha tôi một cuộc sống khá ổn định ở Bình Dương rồi Saigon cho 4 đứa con. Biến cố 1975 lại thay đổi tất cả. Bà phải bỏ quê lần nữa để tìm vùng đất tự do cho con cháu.

Tôi không biết ngày bà sinh ra ở Thái Bình đất trời có buồn thảm đau đớn như vận mệnh của Việt Nam. Nhưng ngày thứ hai vừa rồi, khi bà ra đi, một mùa hè đi trễ, sau cùng đã đến. Bà mất vào buổi trưa rực rỡ dưới bầu trời trong xanh của California, một thể hiện tuyệt vời như lòi chia tay sau 95 năm vượt sóng.

Tôi nhớ ngày lên 10 gì đó, tôi say mê tranh của các họa sĩ trường phái ấn tượng. Bà lấy tiền để dành, mua cho tôi một cuốn sách tranh của Van Gogh in từ Pháp. Hình bìa là bức tranh cuối cùng Van Gogh để lại cho đời, trong đó, ông tô đậm hình tượng của một cánh đồng đang mùa gặt, vàng óng và rực rỡ dưới buổi trưa hè của miền Nam nước Pháp. Anh ông ghi chú một câu viết về mộng ước của người em “ được chết giữa ánh nắng rực rỡ của một trưa hè…”

Có lẽ đây cũng là lời kết cho bà mẹ quê từ Thái Bình nghèo khổ, “ Một cuộc đời rực rỡ…cho bà và cho mọi người”.

Alan Phan

(Những thứ siêu phàm là tổng hợp của những điều nhỏ nhoi kết hợp theo từng chuỗi – Great things are done by a series of small things brought together – Vincent Van Gogh)

(GNA: Nguyên văn bài điếu T/S Alan Phan đọc tại tang lễ của thân mẫu vào sáng 21 June 2015)

VincentVanGogh-Irises-1889

Bình luận (49)

  • Jerry

    Mĩm cười mong bà vãng sanh về với cõi niết bàn phương Phật. _()_

    Reply
  • Khoa Nam

    Xin chia buồn cùng T/S Alan Phan!

    Reply
  • hong ha

    Thật vui khi hiết mẹ của Ts cũng là người Thái bình. TB ngày xưa nghèo khổ lắm vì thế mới có câu: ” tay bị, tay gậy khắp nơi tung hoành” Người TB phải bỏ quê ra đi rắt nhiều. Nhưng dù ở lại hay đi đâu những người con của đất TB vẫn giữ được phẩm chất cần cù, chăm chỉ, chịu thương, chịu khó. Nên TB bây giờ đã khác trước rất nhiều, có thể nói là ấm no hơn nhiều vùng quê khác. Thật sung sướng khi được là con của các bà mẹ Thái bình

    Reply
  • Nguyen Bat Son

    Tre già để gốc cho măng, mẹ già để phúc cho con. Mỗi người khi sống không thẹn, khi mất đi để lại thương tiếc. Con cháu lấy cái cội rễ thiện tâm ấy ma phát triển vững bền.
    Chúc bác Alan Phan sức khoẻ và sớm vượt qua sự mất mát to lớn này!
    P/s:
    Tuổi trẻ Việt Nam chung chau cần lắm những ngọn đuốc chỉ đường như bác để vươn lên đúng hướng.

    Reply
  • Hai Nguyen

    Mùa này Sài Gon mưa nhiều Bác ạ. NS Phạm Thế Mỹ thì chia buồn ai không còn mẹ bằng bông hồng màu trắng, màu trắng của mưa. Bác Alan thì sau cơn mưa trời lại sáng, lại vàng rực màu nắng Cali.
    SG của tụi con thì sau cơn mưa đường lại ngập !!!

    Reply
  • Nguyễn

    Chia buồn cùng Gia Quyến bác Alan , mong bà phiêu diêu nơi cõi Phật mãi rạng ngời như cánh đồng vàng của những ước mong ấm no an bình cho muôn nhà

    Reply
  • JdNguyen

    Thành kính phân ưu. Xin kính gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến với Bác. Cầu cho hương hồn Bà ra đi thanh thản.

    Reply
  • Ut

    Mừng khi thấy Bác Alan đã quay trở lại BCA sau lễ tang đưa Bà về cõi vĩnh hằng với một cuộc đời rực rỡ….! Tôi cũng là dân Thái Bình lưu lạc nên cũng biết chút ít về những người Mẹ, người Chị của miền đất khốn khó này…Dù không được học hành gì nhiều, như là bản năng, họ luôn là những người tần tảo sớm hôm và rất có ý chí để vượt qua nghịch cảnh.

    Reply
  • mai chiến

    Cháu xin chia buồn cùng gia đình! Cầu chúc Bà sang thế giới bên kia được an nhàn và thanh thản!

    Reply
  • Cảm ơn Bác ALAN

    Reply
  • Phùng thanh Tùng

    “Tôi nhớ ngày lên 10 gì đó, tôi say mê tranh của các họa sĩ trường phái ấn tượng. Bà lấy tiền để dành, mua cho tôi một cuốn sách tranh của Van Gogh in từ Pháp”.
    Th­ưa ông Alan Phan! Tôi chực khóc khi đọc đoạn này vì bà là người nông dân Thái Bình di cư vào Nam mà có hành động thật sâu sắc và lãng mạn – Mấy người trong chúng ta làm được hành động nhỏ này.
    Ông không hoang đoàng mà là người rất có trách nhiệm vì trách nhiệm của người đàn ông khác với trách nhiệm của người phụ nữ như hai cô em của ông. Vì đàn ông ngoài nuôi gia đình còn phải đóng góp cho tự do và sự phát triển của những người khác.
    Một lần nữa xin chia buồn cùng ông

    Reply
  • cảnh

    một trưa hè rực rỡ và một cuộc đời rất đáng trân trọng.chúc bà an nghỉ nơi thiên đàng

    Reply
  • Khôi Nguyên

    Xin chia buồn cùng Alan!

    Reply
  • Hữu-Phúc HBVP

    Thân gửi bác Alan Phan và BCA
    Buổi Trưa Hè Rực Rỡ
    Khi Mẹ ban vui cứu khổ vẫn còn sống là mặt trời giữa trưa
    Khi Mẹ ban vui cứu khổ mất đi là mặt trời đã lặn
    ——————–
    Bi ân của Mẹ
    (Kinh Tâm Địa Quán)
    Bản dịch Việt: Thích Tâm Châu

    Hãy tự suy-nghĩ: khi sắp sinh-sản, mẹ âm-thầm chịu đựng mọi khổ, ngày đêm sầu-não.
    Nhưng, đến lúc lâm-bồn, sự đau-khổ ấy quá đỗi, như trăm nghìn mũi nhọn bâu vào cắt xé, thực không thể nào kể xiết được, có khi đến chết.
    Sinh nở rồi, mẹ không còn bị khổ-não gì nữa, lúc đó họ hàng thân-thích vui mừng vô tận, cũng như người đàn bà nghèo được ngọc Như-ý.
    Khi đứa con cất tiếng khóc chào đời, mẹ như là người nghe được âm-nhạc.
    Mẹ dùng ngực mẹ làm nơi ngủ-nghỉ của con và trên hai đầu gối mẹ, thường thường là nơi chơi giỡn của con.
    Trong nơi ngực mẹ tuôn ra những dòng sữa như nước suối cam-lộ để nuôi lớn con.
    Ơn nuôi lớn ấy nhiều hơn trời đất và đức thương-xót ấy rộng lớn không gì sánh được.
    “Thế-gian, núi non là cao, ơn bi-mẫu còn cao hơn thế – cao hơn cả núi Tu-di. Thế-gian cõi đất là nặng, ơn bi-mẫu còn nặng hơn thế!”
    Do nhân-duyên ấy, mẹ có mười đức:
    Một là, như đại-địa: vì trong thai mẹ là chỗ nương-tựa của con.
    Hai là, năng-sinh: mẹ phải trải qua mọi sự khổ-não mới sinh được con.
    Ba là, năng-chính: thường do tay mẹ ve-vuốt, uốn-nắn mắt, tai, mũi, lưỡi, thân con.
    Bốn là, dưỡng-dục: mẹ phải theo hợp bốn mùa mà nuôi-nấng con khôn lớn.
    Năm là, trí-giả: mẹ thường dùng phương-tiện, làm cho con sinh trí-tuệ.
    Sáu là, trang-nghiêm: mẹ lấy những chuỗi ngọc đẹp trang-sức cho con.
    Bảy là, an-ẩn: mẹ ôm-ấp con, làm cho con nghỉ-ngơi an-lành.
    Tám là, giáo-thụ: mẹ dùng phương-tiện khéo dắt-dẫn con.
    Chín là, giáo-giới: mẹ dùng lời nói lành để con xa-lìa những điều ác.
    Mười là, cho gia-nghiệp: mẹ thường đem gia-nghiệp giao lại cho con.
    Thiện-nam-tử! “Ở thế-gian này gì là rất giàu? gì là rất nghèo?
    Bi-mẫu tại đường, là giàu; bi-mẫu bất-tại là nghèo; bi-mẫu còn sống là mặt trời giữa trưa, bi-mẫu mất đi là mặt trời đã lặn; bi-mẫu còn sống là mặt trăng sáng, bi-mẫu mất đi là đêm tối!
    Thế nên, các ông nên siêng-năng tu-tập về sự hiếu-dưỡng phụ-mẫu thêm, thời như người cúng Phật, phúc-báo ấy và phúc-báo này bằng nhau không khác!
    Các ông nên báo ơn phụ-mẫu như thế!”
    ———–
    OSHO: Phật không phải là thi sĩ ,nhưng mỗi lời Phật nói đều là thơ .
    Phật không phải là họa sĩ, nhưng mỗi lời Phật nói đều là họa

    Reply
  • Hữu-Phúc HBVP

    Thân gửi các bạn một đoạn văn trong lá thư tôi viết tháng 3/2013 [ trên GNA]
    “Ba ngày nữa là ngày phụ nữ .
    Mỗi người nam , nữ đều vào đời là một đứa bé sinh ra từ lòng mẹ .
    Đạo nào cũng dạy mọi người sống theo những điều tốt đẹp .
    Đức Phật nói khi mẹ sinh con ra , nhìn con không biết chán , nghe tiếng con như nghe tiếng nhạc , nơi ngực mẹ là nơi an ẩn vỗ về cho con , nơi đầu gối mẹ là nơi vui đùa của con . Và mẹ dạy cho con biết thương người như thể thương thân .
    Những người biết thương người như thể thương thân là đều thuộc về giòng họ cao quý .
    Giòng họ cao quý không phải do chủng tộc , gia thế , tài sản .
    Các lí thuyết về luật , lí thuyết về công lí — tỉ dụ của Giáo Sư Rawls — trong sách Theory of Justice , mà các trường Luật đều giảng dạy là — Justice is Fairness.
    Thế nên , nhớ về ngày phụ nữ — chúng ta tâm niệm Justice is Fairness .
    Chúng ta có thể tạm dịch Công lí là công bằng.
    Dĩ nhiên công bằng bên tiếng Việt nghĩa không sâu sắc như Fairness bên tiếng Anh .
    Nói tóm tắt — Chỉ có công lí khi có tự do .
    Hiện nay phụ nữ Việt Nam không có độc lập , không có tự do , không có hạnh phúc .
    Tuy rằng chúng ta xấp ngửa theo đời — nhưng chắc không quên hiện trạng của người phụ nữ VN miền Bắc, trước đây đem thân đi bỏ chiến trường như không , trong rừng núi trong chiến tranh và đến ngày về , như kí sự báo mạng trong nước có ghi — không chồng , không con , không nhà cửa , không chính sách .
    Chắc một số bạn đã đọc Kinh Dược sư, trong đó Phật nói — đừng để giặc oán cướp đi tuệ mệnh của mình .
    Tuệ mệnh chính là sinh mệnh trí tuệ , chính là tính giác chủ thể ( tính giác quang chiếu) và tính giác khách thể ( tính giác cảnh chiếu) , do đó chúng ta nhìn thấy cảnh khổ của mọi người , thấy lòng thương người như thể thương thân .
    Nếu trên cõi đời này chúng ta chỉ nhìn thấy vòng số 1 , số 2 , số 3 khi “rót tràn những cốc bia to sủi bọt , long lanh trong tia nắng muộn của chiều” ( Thơ Rimbaud) — là chúng ta bị vô minh (= ngu si = vô trí = phi hiện quán = hôn muội = hắc ám ) che lấp rồi đó.
    Chúng ta hãy nhìn thấy phụ nữ trong vẻ đẹp của họ .
    “Hãy đến với dòng suối thơ luôn luôn tươi mát, chắt lọc và tuôn chảy từ những mạch nước ngầm của nhân sinh và cuộc sống chan hòa lý tưởng, tình thương, khát khao, hoài bão, cuồng nộ, đam mê, thất chí, tuyệt vọng…(Nguyễn Đăng Thường).”
    Mong các bạn hiểu , những gì tôi viết , hoặc tôi copy , forward tới diễn đàn — không phải là do tôi oán , giận nhóm người này , nhóm người kia .
    Tôi thấy mọi người từ khi mới được sinh ra , đã được cha mẹ , họ hàng , hàng xóm , và người bình thường đều vui vẻ đón nhận , vui mừng , hân hoan , chúc mừng — nhưng rồi sau đó nhóm người này , nhóm người kia nhào dô sử dụng mọi người như là sử dụng đồ vật họ có quyền sở hữu , — thế nên tôi viết đôi điều , gửi vài lá thư forward , copy — mục đích là để diễn tả điều này.
    Cuối thư thân chúc tất cả các bạn vui với ngày phụ nữ.

    ———–
    Và xin gửi tới bác Alan Phan và BCA một đoạn trong thư email của Hoa Xanh miêu tả Hà Nội những năm cuối thập niên 1980

    Hoa Xanh: Chỉ có một cuộc sống dữ dội của những người đang lo bóp cổ lẫn nhau, trói buộc lẫn nhau, dối trá và vờ vịt. Đó là cuộc “cách mạng quan hệ sản xuất” đang tạo ra kiểu mẫu “quan hệ người với người”.

    Reply
  • Đan - Phượng PN

    “Khi đứa con cất tiếng khóc chào đời, mẹ như là người nghe được âm-nhạc.”(Kinh Tâm Địa Quán) .

    Vâng , khi Alan Phan chào đời, Mẹ của Alan Phan như là người nghe được âm nhạc trong tiếng khóc của Alan Phan .
    Những gì Alan Phan đóng góp , phụng hiến trong những bài viết của chính Alan Phan , và các người khác trên GNA , tôi rất cảm động , khiến tôi nhớ nhiều đến những người xưa …
    Nhưng người xưa là ai nhỉ ?
    Qua GNA , tôi đã có dịp giới thiệu BCA , Nguyễn Trãi với Lâm Cảng Dạ Bạc . Ban đêm đỗ thuyền ở Cảng Lâm , trong đó Nguyễn Trãi có nói đến — Thân thì huyễn , danh thì hão , nhưng vẫn không nên để hao tổn hào khí vì nỗi sầu buồn .
    Thân thì huyễn , vì có hội hiệp là có phân li
    Danh thì hão , chỉ là âm thanh và cuồng nộ , mà OSHO đã kể ngày xưa các tướng lĩnh La Mã khi diễn hành chiến thắng , vẫn cho những tên nô lệ theo sau nhắc nhở — ngài đừng ảo tưởng với các tiếng hoan hô của dân chúng —
    *
    Life ‘s but a walking shadow, a poor player
    That struts and frets his hour upon the stage
    And then is heard no more. It is a tale
    Told by an idiot , full of sound and fury,
    Signifying nothing
    ( Macbeth , Act 5 , Scene 5)
    Giòng đời vẫn như như , nhưng chỉ có một cái bóng đang cất bước, một diễn viên khốn khổ
    Vênh váo uỡn ngực , hất đầu lên cao và lòng thì đầy lo lắng trong cái giờ phút hắn / nàng trên sàn diễn
    Và sau đó thì không còn được nghe đến nữa. Nó chỉ là một câu truyện
    Do một tên ngu và ngốc kể lại , đầy âm thanh và cuồng nộ.
    Giòng đời biểu trưng duyên hội / chân như / thật tướng / pháp tánh/ chân không diệu hữu

    *
    Cái âm nhạc mà người mẹ nghe khi con mình cất tiếng khóc chào đời — chính là cái âm nhạc mà Nguyễn Trãi đã nói đến khi được giao cho san định lại lễ nhạc [ cùng với Thái Giám Lương Đăng] .
    Nguyễn Trãi nói — Thời loạn chuộng võ , thời bình chuộng văn . Nay là lúc hoà bình , nên san định lại âm nhạc . Hoà bình là gốc của âm nhạc . Nhưng hạ thần sợ rằng hạ thần không đủ tài năng …. Mong bệ hạ nuôi nhân dân sao cho khắp các làng mạc thôn xóm không có tiếng oán giận than sầu , đó chính là gốc của âm nhạc vậy .

    Nguyễn Trãi đã viết thư dụ hàng , nên trong 13 thành quân Minh đóng , 11 thành bằng lòng hàng . Và Nguyễn Trãi đã 5 lần một mình vào thành Đông Đô du thuyết dụ hàng , tránh phải tổng tấn công trận cuối cùng , trong khi các tướng lãnh quyết đánh . Và hai bên đã lập hội thề Lũng Nhai để chung sống hoà bình — và để quân Tàu rút về Tàu.
    Cái hào khí này cũng ẩn , hiện trong các bài viết của Alan Phan và các tác giả khác …

    Reply
  • Dung

    Cháu thành kinh chia buồn cùng bác và gia quyến! Cầu mong Bà sớm tiêu diêu về miền cực lạc.

    Reply
  • Đan - Phượng PN

    Vậy thì giờ này trên sàn diễn , với những giờ phút ngắn ngủi , chúng ta làm gì ?

    Hãy nhớ chúng ta chỉ là, hoàn toàn chỉ tâm thức = ý thức = tỉnh biết ( = consciousness),chứ không phải là một cái gì được gắn thêm tâm thức vào — nghĩa là chúng ta không phải là tấm thân , cộng tài sản , cộng danh vọng , rồi gắn thêm cái tâm thức vào.

    Về bản thể chúng ta là linh tâm tự chiếu , có hai phương diện tính giác chủ thể và tính giác khách thể .
    Hoàng hôn , hôn hoàng , thấy người Việt đang mất lương tri và lương thiện , ngươi đang bóp cổ người , người sử dụng người như đồ vật , là vì người Việt bị ngu si = si = vô trí = phi hiện quán = hôn muội = hắc ám , vì theo chủ trương làm thiện hạnh rồi cũng chết , làm ác hạnh rồi cũng chết , chết là hết [ = chủ nghĩa hư vô = chủ nghĩa đoạn diệt - nihilism].
    Chúng ta hãy xử sự hợp thời và giữ vững chánh đạo .
    Chánh đạo là chánh danh , chánh nghĩa , chánh lý . chánh đáng , là thương người như thể thương thân . Ta và người không phải là một nhưng cũng không phải là hai . Hãy chấm dứt tình cảnh kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi , bằng cách chung sức với mọi người để đưa xã hội VN trở về một xã hội bình thường, không còn là một xã hội bất bình thường như xã hội Trung Quốc , Bắc Hàn.

    Reply
  • Đan - Phượng PN

    Thông điệp của Alan Phan và GNA là — người Việt Không Thể Sống An Vui trong Bất Công và Đói Nghèo.

    Reply
    • Đan - Phượng PN

      Một minh họa về người Việt Không Thể Sống An Vui trong Bất Công và Đói Nghèo.
      ———–
      Katharina Borchardt – Phỏng vấn nhà văn Nguyễn Huy Thiệp: Vui mừng chiến thắng và vết hằn của chiến tranh Việt Nam
      Diễn Đàn Thế Kỷ . Chủ Nhật, ngày 21 tháng 6 năm 2015 ( lược trích)
      —–
      Katharina Borchard : Ông có được tiền qua những truyện đầu tay của Ông không?
      Nguyễn Huy Thiệp : Chẳng được bao nhiêu. Ngay vào thời kỳ Đổi mới, nghèo khó vẫn còn ngự trị ở nước tôi. Nước tôi lúc ấy hoàn toàn bị cô lập và không còn nhận viện trợ từ Liên xô và Trung Quốc. Tại nhà trường, nơi nhà tôi khi đó đang đi dạy, có trường hợp mà hai cô giáo phải chia với nhau một cái quần. Hai cô giáo này không bao giờ có thể đứng trước lớp học cùng một lúc được. Chúng tôi nghèo đến thế đó.

      Reply
  • tadangphuong

    Cháu xin chia buồn cùng gia đình ! Cầu chúc cho linh hồn bà siêu thoát về cõi vĩnh hằng !

    Reply
  • Vietnt

    Mong bà lại toả nắng vàng rực rỡ nơi vĩnh hằng!

    Reply
  • Trinh Võ

    Chia buồn củng Alan Phan và gia quyến, mong bà vẵng sanh về Tây phương Cực lạc

    Reply
  • Trần Ngọc Hùng

    Tôi không biết chúc mừng cho ngài có một người mẹ tuyệt như thế hay mừng cho mẹ ngài có những người con đã làm tốt sứ me65nh của mình với bản thanh6, gia đình và xã hội.

    Reply
  • doan

    xin chia buồn cùng gia đình bác

    với lời nói việc làm và cách sống của bà, ở 1 thế giới khác bà cũng đang nở những nụ thật hiền hòa đầy từ ái…

    Reply
  • Trung Trinh

    Xin thanh that chia buon cung A va gia dinh.
    Trung Trinh
    Washington DC

    Reply
  • vũ hòa bình

    xin thành kính chia buồn cùng gia đình anh.mất mẹ là mất mát lon nhất

    Reply
  • Hoang

    Xin chia buồn cùng chú và gia đình!!!:(

    Reply
  • Ngu Kien

    Xin chia buon cung bac Alan va gia dinh, chuc ba binh an noi chin suoi!

    Reply
  • Thuấn

    Xin chia buồn cùng TS và Gia Quyến. Cầu mong linh hồn Bà thanh thoát nơi cõi vĩnh hằng!

    Reply
  • JackZhang

    Dear Sir CONDONARE to you and to your family …. and
    good sing to you http://www.youtube.com/watch?v=4SSygDAfVK4 you much better that him.

    Reply
  • Thanh Long

    Xin chia buồn cùng gia đình chú.

    Reply
  • Hóng

    Xin chia buồn cùng gia đình chú, cháu vẫn nhớ trong một bài viết, lần đầu cháu biết cụ khi chú có nhắc đến cụ như một chuyên gia tài chính, lần này nhắc đến cụ trong một trưa hè rực lửa….

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Hoài Cố nhân bên ấy Thung lũng Hoa Vàng + CHÀNG sắp rinh NÀNG qua Thung lũng Hoa Dz…àng

    http://cdn.nguyenthikimngan.net/files/2011/10/a3jpg-055056.jpg

    Hoài Cố nhân bên ấy Thung lũng Hoa Vàng
    Nhìn ảnh Hà L..ội Phố nước ngập mênh mang !
    Thủ đô hay là hang đầy bình chuột cống ? ? ?
    Té ra chúng sắp THÙNG LỦNG điêu tàn ! ! !
    Nợ công tăng tốc kiểu lũy thừa hàm số
    Quốc nạn tham nhũng như ung thư chết lâm sàng

    https://www.youtube.com/watch?v=WFZUvlAXnqA

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Reply
  • nganguyen

    Cháu xin chia buồn cùng gia đình bác. Cầu chúc vong linh cụ siêu thoát.

    Reply
  • quynguyen

    Xin chia buồn cùng bác Alan và gia đình! Cầu cho linh hồn cụ sớm siêu thoát.

    Reply
  • van

    Thanh kinh phan uu.
    Van Gogh chico mot nguoi em trai, nguoi ma da giup hoa si ve nhung buc tranh khong ban duoc vao thoi ay.

    Reply
  • Tonytnn

    Xin chia buon cung Bac va gia dinh! cau mong cu yen nghi noi suoi vang that thanh than!

    Reply
  • Đan - Phượng PN

    Thưa bác Alan Phan và BCA,
    Vâng lời cuối của bác Alan Phan trong điếu văn Tang lễ Thân Mẫu thật là tuyệt:

    “Có lẽ đây cũng là lời kết cho bà mẹ quê từ Thái Bình nghèo khổ, “ Một cuộc đời rực rỡ…cho bà và cho mọi người”.

    Vâng , ngày Alan Phan 10 tuổi , Bà đã gửi tới Alan Phan tấm lòng của Bà và cũng là tấm lòng của họa sĩ Van Gogh , qua tặng phẩm quyển sách tranh Van Gogh
    Tấm lòng của Van Gogh thể hiện qua —
    Một — Mẹ ạ , mỗi ngày con vẫn chăm chỉ vẽ tranh như người nông dân chăm chỉ cày ruộng.
    Hai — Tôi muốn vẽ chân dung một hoạ sĩ trẻ có mái tóc vàng óng, làm việc hồn nhiên như chim sơn ca véo von. Sau lưng anh , thay vì vẽ một bức tường của một căn phòng ti tiện , nhưng tôi vẽ một màu xanh của hư không vô tận với muôn vàn ngôi sao…
    Vâng mỗi ngày cho tới tuổi 70 , Alan Phan vẫn chăm chỉ vẽ tranh Buổi Trưa Hè Rực Rỡ cho người Việt .
    Người Việt ơi , hãy nhớ đến Buổi Trưa Hè Rực Rỡ — Chỉ Có Công Lý Khi Có Tự Do . Công Lý Là Công Bằng . Justice is Fairness. An Vui không thể nở hoa trong Bất Công và Nghèo Đói.

    Reply
    • Đan - Phượng PN

      Vâng , hư không vô tận ,
      Thân Mẫu Alan Phan vẫn thường nhớ đến khi mở đầu khoá lễ :
      Nguyện xin khói hương này
      Như mây tả mười phương
      Trong vô biên cõi Phật
      Hoá vô lượng diệu hương
      Trang nghiêm cả mọi đường
      Trọn vẹn Bồ tát đạo
      Thành tựu Như Lai Hương

      Chính là hư không mà chúng ta tôn quý , yêu mến , cái hư không dung nạp hết thảy muôn vật, không phân biệt , hư không có tính tự do , có tính duyên hội , mở ra các khả thể cho biến hiện .

      Hư không. Skt. akasa
      (Phật quang đại từ điển. Thích Quảng Độ dịch. 2000 )

      (1). Hư không: Chỉ cho pháp vô vi thanh tịnh, không bị chướng ngại.
      (2). Hư không: Khoảng không bao la gồm có năm nghĩa: Trùm khắp, thường hằng, không bị ngăn ngại, không phân biệt, dung nạp hết thảy muôn vật.
      Còn theo Tông kính lục quyển 6 thì Hư không có 10 nghĩa:
      Không chướng ngại, cùng khắp, bình đẳng, rộng lớn, vô tướng, thanh tịnh, bất động, hữu không, không không, vô đắc.
      (3). Hư không: Tên khác của Không giới. Chỉ cho khoảng không gian, nơi tồn tại của tất cả các pháp, 1 trong 6 giới.

      Hư không này không phải là hư không của những người những văn nghệ sĩ , và những kẻ chủ trương chết là hết , làm thiện hạnh cũng chết , làm ác hạnh cũng chết , chỉ còn cái hư không trống rỗng.

      Reply
  • Đông Dương

    Hôm nay vào blog của chú mới biết, cháu xin tỏ lòng ngưỡng mộ người mẹ đáng kính của chú. Cháu xin chia buồn cùng chú và gia đình.

    Chép tặng chú 2 bài thơ mà cháu thấy rất hay:

    1. Trở về với mẹ ta thôi

    Cả đời ra bể vào ngòi
    Mẹ như cây lá giữa trời gió rung
    Cả đời buộc bụng thắt lưng
    Mẹ như tằm nhả bỗng dưng tơ vàng
    Đường đời còn rộng thênh thang
    Mà tóc mẹ đã bạc sang trắng trời
    Mẹ đau vẫn giữ tiếng cười
    Mẹ vui vẫn để một đời nhớ thương
    Bát cơm và nắng chan sương
    Đói no con mẹ xẻ nhường cho nhau
    Mẹ ra bới gió chân cầu
    Tìm câu hát đã từ lâu dập vùi.

    Chẳng ai biết đến mẹ tôi
    Bạc phơ mái tóc bên trời hoa mơ
    Còng lưng gánh chịu gió mưa
    Nát chân tìm cái chửa chưa có gì
    Cầm lòng bán cái vàng đi
    Để mua những cái nhiều khi không vàng.

    Mẹ mua lông vịt chè chai
    Trời trưa mưa nắng đôi vai lại gầy
    Xóm quê còn lắm bùn lầy
    Phố phường còn ít bóng cây che đường
    Lời rao chìm giữa gió sương
    Con nghe cách mấy thôi đường còn đau.

    Giữa khi cát bụi đầy trời
    Sao mẹ lại bỏ kiếp người lầm than
    Con vừa vượt núi băng ngàn
    Về nhà chỉ kịp đội tang ra đồng
    Trời hôm ấy chửa hết giông
    Đất hôm ấy chẳng còn bông lúa vàng
    Đưa mẹ lần cuối qua làng
    Ba hồn bảy vía con mang vào mồ
    Mẹ nằm như lúc còn thơ
    Mà con trước mẹ già nua thế này.

    Trở về với mẹ ta thôi
    Giữa bao la một khoảng trời đắng cay
    Mẹ không còn nữa để gầy
    Gió không còn nữa để say tóc buồn
    Người không còn dại để khôn
    Nhớ thương rồi cũng vùi chôn đất mềm
    Tôi còn nhớ hay đã quên
    Áo nâu mẹ vẫn bạc bên nắng chờ
    Nhuộm tôi hồng những câu thơ
    Tháng năm tạc giữa vết nhơ của trời
    Trở về với mẹ ta thôi
    Lỡ mai chết lại mồ côi dưới mồ.

    Đồng Đức Bốn

    2. Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa …

    Bần thần hương huệ thơm đêm
    khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
    chân nhang lấm láp tro tàn
    xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

    Mẹ ta không có yếm đào
    nón mê thay nón quai thao đội đầu
    rối ren tay bí tay bầu
    váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

    Cái cò … sung chát đào chua …
    câu ca mẹ hát gió đưa về trời
    ta đi trọn kiếp con người
    cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

    Bao giờ cho tới mùa thu
    trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
    bao giờ cho tới tháng năm
    mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

    Ngân hà chảy ngược lên cao
    quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…
    bờ ao đom đóm chập chờn
    trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

    Mẹ ru cái lẽ ở đời
    sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
    bà ru mẹ … mẹ ru con
    liệu mai sau các con còn nhớ chăng

    Nhìn về quê mẹ xa xăm
    lòng ta — chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
    ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
    miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

    Nguyễn Duy

    Reply
  • vuongpham

    Xin chia buồn cùng Ông Alan và Mong linh hồn bà cụ Quê Thái bình được an nghỉ nơi cõi phật

    Reply
  • Thuỳ Dương

    Đặc trưng tính cách phụ nữ Bắc, Anh ạ. Mong linh hồn Cụ sớm vãn sinh nơi tiên cảnh.

    Reply
  • Hoang Viet Bui

    Xin chia buon cung bac Alan. Mong linh hon Cu an nghi noi chin suoi.

    Reply
  • echo

    ” Mất của, danh vọng, bạn bè, người thân….sự mất mát lên theo cấp số nhân, song le chỉ có mất lòng can đảm , nghị lực là mất trọn .”_ Cổ – Đức

    Reply
  • Phong

    Tầm nhìn và nghị lực của bà trước kia còn tiến bộ hơn tôi hiện nay gấp nghìn lần…..

    Reply
  • Khôi Nguyễn

    Con cũng là người Thái Bình rời xa quê hương đi tìm cuộc sống mới. Xin chân thành chia buồn cùng bác và gia đình.

    Reply
  • vytb

    chau o thai binh,bac alan da 1 lan nao ve tham que,to tien cua me bac o thai binh chua a.Thai binh tuy ngheo nhung da sinh ra rat nhieu nguoi tai gioi,bac alan cung co 1 dong mau o thai binh

    Reply
  • Phạm Trung Dũng

    Vâng, Thái Bình là vùng quê nghèo về vật chất nhưng chắc chắn một điều rằng giầu về thứ khác mà nơi giàu về vật chất không thể có. Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo! Ấy là cái tình, cái nghĩa không chỉ có ở con người thôi đâu. Không có gì phải hổ thẹn khi sinh ra trên mảnh đất nghèo khó. Mỗi người sinh ra trên cõi đời này chẳng ai chọn được nơi mình sẽ đầu thai.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top