Vẫn chưa kiếm ra 1 triệu đô la trong 5 năm? Reviewed by Momizat on . T/S Alan Phan Bài viết của tôi về công thức kiếm 1 triệu đô la trong 5 năm tạo ra nhiều phản biện, ngay cả lúc này, gần một năm sau khi xuất bản. Một số không í T/S Alan Phan Bài viết của tôi về công thức kiếm 1 triệu đô la trong 5 năm tạo ra nhiều phản biện, ngay cả lúc này, gần một năm sau khi xuất bản. Một số không í Rating:
>>Trang chủ » Bài tiếng Việt » Vẫn chưa kiếm ra 1 triệu đô la trong 5 năm?

Vẫn chưa kiếm ra 1 triệu đô la trong 5 năm?

T/S Alan Phan

Bài viết của tôi về công thức kiếm 1 triệu đô la trong 5 năm tạo ra nhiều phản biện, ngay cả lúc này, gần một năm sau khi xuất bản. Một số không ít nghĩ đây là chuyện không tưởng, nhất là khi ứng dụng vào môi trường làm ăn tại Việt Nam (Một bài viết của báo Người Đưa Tin trích dưới đây là một thí dụ).

Thực ra, để gia tăng giá trị của doanh nghiệp lên 1 triệu đô la trong 5 năm là điều quá dễ. Dùng chỉ số P/E của một công ty dịch vụ khỏang 18 thì lợi nhuận chỉ cần gia tăng 60 ngàn đô la một năm là chúng ta đã đạt mục tiêu trên. Đây thực sự không phải là một nhiệm vụ…bất khả thi dù con số 1 triệu đô la vẫn còn làm choáng nhiều doanh nhân Việt.

Tuy nhiên, tôi đồng ý là phần lớn độc giả sẽ không thành công như mong muốn. Lý do thất bại của họ không phải là do công thức sai, hay xa rời thực tế, mà do những nguyên nhân rất thông thường. Nhiều ước mơ trong đời sống cũng hay gẫy đổ như vậy khi lối tư duy và cách thực hiện kế hoạch phạm vào những rào cản sau đây.

  1. 1.      Tính lười biếng cẩu thả

Khi điều hành quỹ đầu tư Viasa, tôi hay ngạc nhiên vì đến hơn 90% các kế hoạch kinh doanh gởi xin tài trợ hoàn toàn thiếu chuẩn mực và công sức. Một người trẻ muốn đầu tư vài ba năm của đời sống cho sự nghiệp không thể đi xa nếu không chịu bỏ vài tháng tập trung thu thập dữ liệu, nghiên cứu, phân tích, tìm phản biện, xây dựng quan hệ và networking một cách nghiêm túc và khách quan. Một kế hoạch vài chục trang giấy, phần lớn là copy và paste, không gì sáng tạo hay tỉ mỉ, nói lên sự lười biếng ngay từ trong trứng nước. Các định giá về sản phẩm của mình so với đối thủ cạnh tranh cũng rất sơ sài, thiển cận…nói lên sự cẩu thả sau này trong việc điều hành.

Mỗi tuần, tôi nhận hơn chục Emails của các bạn trẻ bầy tỏ sự tha thiết với nhu cầu kinh doanh và nhờ tôi làm tư vấn “không công” để tạo nghiệp lớn cho mình. Kèm theo là khoảng 100 chữ mô tả kế hoạch và dự án (đa số có thể gọi là wet dreams) cùng các câu hỏi ngớ ngẩn có thể truy tìm từ Google trong 30 giây. Đây là thể hiện tột cùng của tính lười biếng và cẩu thả nói trên.

  1. 2.      Lối bắt chước nghèo nàn

Một trong những yếu tố quan trọng nhất của dự án kinh doanh là một sản phẩm hay dịch vụ sáng tạo, đặc thù, mang nhiều lợi thế cạnh tranh. Tuy nhiên, đây là một thực thi rất khó khăn mà chính những doanh nhân nhiều kinh nghiệm hay nhiều trí tuệ cũng phải thiếu sót. Ngay cả với những sản phẩm mới mẻ, sự thu hút khách hàng trên thị trường cũng chưa phải là điều chắc chắn. Do đó, việc bắt chước bầy đàn khá thông dụng trong phần lớn mô hình kinh doanh.

Hiểu rõ thực tế như vậy nhưng khi làm một phó bản, chúng ta phải có ít nhất một phó bản độc đáo và khởi sắc, nếu không hơn nguyên bản thì cũng phải mang nhiều chất lượng tương tự, và chắc chắn phải hơn hẳn các phó bản cạnh tranh đang chào bán trên khắp thị trường. Cái nghèo nàn về ý tưởng và điều hành quản lý thường là nguyên nhân làm trì trệ mọi mục tiêu và gây mệt mỏi, chán nản cho doanh nhân cũng như khách hàng.

  1. 3.      Niềm đam mê hời hợt

Trong hành trình kinh doanh, khó khăn và thử thách là một hiện hữu thường trực, mỗi giờ mỗi ngày. Không có sự say mê vào sản phẩm, việc làm; cũng như những sự ủng hộ trân trọng của người thân và đội ngũ đồng hành, doanh nhân thường bỏ cuộc và tìm một lối thoát dễ dãi hơn. Một mô hình kinh doanh chỉ dựa vào mục đích “kiếm tiền” hay “sĩ diện” thường bỏ quên chiều sâu và tính chất lâu dài của sản phẩm, thương hiệu, nhân viên hay cơ sở.

Nhìn vào kinh nghiệm thành công của tất cả những doanh nhân nổi danh trên thế giới, chúng ta sẽ nhận rõ một điểm tương đồng: dù họ có thể khởi nghiệp qua một tình cờ hay may mắn, nhưng khi đã vào nghiệp lớn, họ đều có chung thái độ gọi là “sinh nghề tử nghiệp”. Không có nghiệp dư hay “làm chơi ăn thiệt” trong sân chơi nghiêm túc của nghề kinh doanh.

  1. 4.      Mất tập trung vì sợ hãi

Một rào cản tâm lý khá lớn với đa số doanh nhân cũng như mọi người bình thường là nỗi sợ hãi. Không những chúng ta sợ thất bại, thua lỗ, mất mặt, nghèo khó, đau khổ…chúng ta còn sợ ngay cả thành công, may mắn, danh tiếng, cô đơn… Khi tinh thần bị ám ảnh bởi sợ hãi, sự sáng tạo của trí tuệ cũng như sự bình tĩnh trong phản ứng đối đầu biến mất và doanh nhân trở nên hoảng loạn và lạc lối. Các chiến thuật, dự phóng…từ những kế hoạch làm ăn ngắn hay dài hạn bị xóa bỏ, nhường chỗ cho những hành động phản xạ theo tình thế hàng ngày và sự thôi thúc của các yếu tố và nhân viên hay người thân bao quanh.

Đây là thời điểm của “đi tắt đón đầu”, “lấy ngắn nuôi dài”, “đầu tư dàn trải”, “lợi nhuận ngắn hạn”, “thay đổi mục tiêu”…

  1. 5.      Đổ thừa cho ngoại vi

Những yếu tố kinh tế vĩ mô hay môi trường kinh doanh luôn luôn có tác động đến kết quả công việc. Tuy nhiên, ảnh hưởng của chúng không sâu rộng như chúng ta hay tưởng tượng. Nhiều bạn bè tôi đã từng kinh doanh tại những thị trường khét tiếng là tàn nhẫn như nam lục địa Phi Châu hay Trung Đông. So với Ấn Độ hay Turkmenistan, tôi nghĩ Việt Nam là một thiên đường của dân làm ăn. Trong quá khứ, tôi kiếm tiền khá tốt ngay sau sự cố Thiên An Môn ở Trung Quốc khi các nhà đầu tư ngoại bỏ chạy như vịt.

Dĩ nhiên, trong một môi trường kinh doanh khác lạ, chúng ta phải điều chỉnh tư duy và hành xử. Cứng ngắc trong một công thức không hợp thời, hợp cảnh, hợp nhân tình…là tự đem đến cho mình những thất vọng. Trong mọi trường hợp, hãy chăm chú tập trung vào sự cải thiện của sản phẩm, nhu cầu thực tế của khách hàng, cách xây dựng quản lý công ty theo chiều sâu và đường dài. Tôi lập đi lập lại 5 yếu tố quan trọng nhất trong bài viết cũ: động lực nội tại, lợi thế cạnh tranh, kiến thức và quan hệ, chấp nhận rủi ro và sức khỏe đầy đủ. Trên hết, một tập trung cao độ, không để cho một ảnh hưởng vớ vẩn nào xâm nhập vào trận đấu. Thiếu bất cứ yếu tố nào trên đây là tạo một mất cân bằng cho công thức.

Vào 2007, quỹ đầu tư của chúng tôi đã giải ngân cho một doanh nghiệp Việt (Vinabull) hơn 1 triệu đô la và đã thất bại hoàn toàn. Lý do là tôi đã không “làm” như mình “nói” trong bài viết này. Ngoài những yếu tố chính như động lực (với ban quản lý làm thuê thì đây là OPM), lợi thế cạnh tranh (sản phẩm bắt chước không chút sáng tạo), kiến thức và quan hệ (không đầy đủ, không khai triển)…ban quản lý của chúng tôi còn mang thêm các bệnh lười biếng cẩu thả, không chút đam mê trong ngành nghề và luôn đổ thừa cho tình trạng suy sụp của thị trường chứng khoán. Thất bại là một kết quả có thể nhận ra trước khi bắt đầu.

Tôi đang suy nghĩ không biết mình có nên chọn ra 5 dự án với 5 đội ngũ doanh nhân trẻ và chứng minh là họ có thừa sức để kiếm 1 triệu đô la trong 5 năm? Có lẽ không cần thiết vì tôi đã gặp và trò chuyện với cả trăm doanh nhân trẻ đang làm ăn tại Việt Nam, trong các ngành nghề từ IT đến nông nghiệp, từ dịch vụ thương mại đến quán hàng bán lẻ. Họ có chung một mẫu số: kiếm được cả triệu đô la hay nhiều hơn trong thời gian vài năm, dù phải đối diện với hệ thống quan chức và luật rừng, con ông cháu cha hay xã hội đen, bất ổn xã hội hay suy thoái kinh tế. Họ là những minh chứng hùng hồn nhất cho sự năng động của lớp doanh nhân mới của Việt Nam và hy vọng sau này, của thế giới.

Alan Phan

Bài viết năm ngoái của Alan:

http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/kiem-1-trieu-dola-trong-5-nam.html

Bài viết của báo Người Đưa Tin:

Tôi tin rằng một doanh nhân trẻ, tìm ra một mô hình kinh doanh sáng tạo và dồn hết tâm trí nội lực của mình liên tục trong 5 năm, sẽ nhất định trở thành một triệu phú đô la. Quên chuyện ăn nhậu, quên chuyện thất tình trai gái, quên chuyện bạn bè bàn ra tán vào, quên chuyện sĩ diện…chỉ biết một mục đích duy nhất là công việc của mình, không bỏ cuộc hay thất vọng, không phân tán tài lực với những hoạt động ngoài luồng, không suy nghĩ xa xôi hay lầm lạc. Chỉ đơn giản có thế. Tôi sẵn sàng ký một khế ước với bạn: nếu bạn đã làm tất cả việc này thật nghiêm túc và không kiếm được 1 triệu đô la vào 2017, tôi sẽ tịnh khẩu và ngưng hết viết lách trong phần đời còn lại“, Thu Thủy trích lời của Alan Phan, tiến sỹ kinh tế.

Trên Facebook của mình, hoa hậu Việt Nam là Nguyễn Thu Thủy trả lời:

“Nhà cháu (tức Thu Thủy – PV) không phải tiến sĩ kinh tế nhưng cũng lăn lộn thương trường hơn 15 năm nay rồi, đã từng là một doanh nhân trẻ và sáng tạo (giờ nhà cháu vẫn trẻ) cũng dồn hết nội lực, cũng đã từng chạm vạch triệu phú đô la, chưa từng ăn nhậu (chỉ đi bar thâu đêm thôi) và nhớ nhớ quên quên đủ thứ như bác nhắc ở trển, nhà cháu có đôi nhời với bác mà mong bác đừng tịnh khẩu:

- Bác đặt tình huống quá lý tưởng khi bác đang ngồi trong salon ở Mỹ mà chưa đưa ra các tình huống bạn doanh nhân trẻ này sẽ phải đặt tự trọng và đạo đức kinh doanh vào đâu khi đối mặt với các vấn đề như công an, cơ quan thuế và các loại thanh tra sở ban ngành phiền nhiễu hàng ngày, cái này tiến sĩ kinh tế hình như không đảm bảo được và không dạy được.

- Bạn doanh nhân trẻ này giả sử có môt hình kinh doanh tuyệt vời sáng tạo thật, nhưng ngay tuần sau, tháng sau sẽ có bạn doanh nhân trẻ khác là con ông Y cháu bà Z cho ra mô hình kinh doanh y hệt của bạn nhưng chi phí, giá thành chỉ bằng 1/2 do có những ưu thế cạnh tranh đặc biệt mà không có một sách kinh tế trên thế giới nào từng nhắc đến thì bác tính sao?

- Hiện nay, ngay lúc này, ở Việt Nam nếu có phương án kinh doanh tốt và đi đúng đường thẳng không đi đường vòng xa xôi với ngân hàng thì lãi suất khoảng 18%.

Thời nào, nước nào cũng có Bill Gates, có Mark Zukenberg… có điều môi trường kinh doanh nó như nước, doanh nhân giỏi như cá con, ở môi trường nào thì mới sinh ra anh hùng hào kiệt được.

“Ở Việt Nam hàng ngày, cứ ra đường là chạm mặt đầy các Bill Gates phiên bản Việt Nam bác ạ, nhà cháu nghĩ họ mà viết blog chia sẻ kinh nghiệm kinh doanh chắc chắn hot hơn bác, có điều họ không viết vì họ không phải tiến sĩ kinh tế”, hoa hậu Thu Thủy chanh chua.

http://www.facebook.com/gocnhinalan

Bình luận (186)

  • Nông dân trẻ

    Cảm ơn Bác rất nhiều vì bài viết này. Vào năm 2018 cháu sẽ gửi email cho Bác về hành trình kiếm 1 triệu đôla của cháu.
    Chúc Bác sức khoẻ tốt!

    Reply
    • Hãy để tôi

      Tôi sẽ nhớ tên bạn.

      Reply
      • Nông Dân Củ Chi

        Năm 2018 cháu cũng sẽ gửi email cho bác về hành trình của cháu, tất nhiên là trong trường hợp bác còn có thể đọc mail, 1tr đô không phải là con số lớn nhưng nó đủ để tuổi trẻ như cháu phấn đấu. Chúc bác sức khỏe và hạnh phúc.

        Reply
      • Kiên Minh Trí

        Chúc Nông dân trẻ thành công.

        Reply
    • Nông dân không còn trẻ

      Đừng để đến năm 2018 mới gửi mail cho chú Alan. Như thế bạn dễ vấp phải điều 1 và điều 3 của bài viết này. Hãy gửi cho chú Alan từ lúc bạn lập kế hoạch (một bản kế hoạch dở ẹc –> một bản kế hoạch khả thi), rồi đến khi bạn hành động và tiếp theo là điều chỉnh kế hoạch (yên tâm là bản kế hoạch tốt đến đâu cũng phải điều chỉnh trong thời hạn 5 năm ). Đến năm 2018 bạn cho những “Nông Dân Trẻ” khác kinh nghiệm 5 năm vượt khó của bạn thì giá trị hơn cả học 5 năm ở trường đại học kinh tế ở ta.
      Tái bút,
      Đừng chỉ gửi cho chú Alan, gửi cho nhiều người khác vào. Tinh thần này tôi rút ra từ chính những bài viết của chú Alan đấy. :))
      Chúc bạn thành công.
      Thân

      Reply
    • Steve Dung

      Cháu đã và đang làm theo lời chú. Đặt ra mục tiêu và hàng ngày theo đuổi nó. 1 triệu đô không phải là khó (trong tầm tay). 1 tỷ đô thì thật khó và cháu cũng chưa có kế hoạch. Nhưng tin tưởng mình sẽ làm được. Vấn đề là bao lâu thôi ah. Hi vọng lúc đó chú còn minh mẫn để tiếp chuyện với cháu. Chúc chú thật nhiều sức khỏe!

      Reply
  • Pham

    Tôi đọc bài của “cô hoa hậu” thấy bực mình quá. Lại nhớ đến chuyện ngắn “Đôi Mắt” của nhà văn Nam Cao, tôi chắc chắn người Việt Nam nào cũng biết tác phẩm này(được dạy tại chương trình học phổ thông).
    Trong tác phẩm này có một “gã” không bao giờ làm gì cả, không giúp đỡ ai hết, chờ cho ai đó làm, đúng hay sai không biết, là “nhảy xổ” vào chê bai. Mong rằng chỉ có “hoa hậu” mới nghĩ thế!

    Reply
    • lê quý

      Bạn bảo đọc truyện “Đôi Mắt” nhưng phát biểu kiểu ấy đúng là quá uổng công đọc.
      Mỗi người có đôi mắt khác nhau và có quyền nhìn thế giới với cách nhìn khác nhau. Hoàng có cách nhìn của Hoàng, Độ có cách nhìn của Độ, bạn có cách nhìn của bạn, tác giả có cách nhìn của tác giả. Bạn không thích người ta bởi vì người ta nghĩ khác bạn, nói khác bạn ư? Thật uổng công đọc sách.

      Reply
      • Hieu Doan

        Chuẩn men! Ai cũng sở hữu riêng một cái lăng kính đúng ko bạn, nhưng đôi khi chúng ta lại tự mâu thuẫn với chính lời mình nói ra. Mình nghĩ không có gì là tuyệt đối đâu

        Reply
    • Sweet Surprise

      Sorry Bác Alan, sorry bạn. That miss is really a wild form of “Đỉnh cao trí tuệ”.

      Reply
    • Anh Huy

      Đọc bài của cô Hoa Hậu gì đó mình chỉ nghĩ rằng mỗi người sẽ có 1 suy nghĩ và đánh giá về một vấn đề trong cuộc sống, nếu mình không hài lòng với cách suy nghĩ của người khác thì có thể giữ cho riêng mình không nhất thiết là phải “nhảy bổ” vào người khác như thế. Mình rất kính trọng Bác Alan đã có nhiều năm kinh nghiệm trên thương trường và thực tế chứng minh là Bác Alan đã thành công. Ở đây chỉ mang tính chất chia sẻ quan điểm cá nhân, không có áp dụng đúng sai cho người này hay người khác. Những người trẻ tuổi chúng ta cần phải biết học tập những người đi trước kinh nghiệm và kiến thức để cho chính bản thân mình.

      Chúc các bạn trẻ gặp nhiều may mắn và trở thành triệu phú của chính bản thân mình

      Reply
  • Trần Vinh Hiển

    Cháu đã theo dõi loạt bài này của bác từ những giờ mới up.
    Cháu nghĩ nếu có hoài bão và đam mê đủ lớn. Xuất phát điểm tốt hơn người khác thì chạm mốc 1 triệu mỹ kim đúng hạn. Xuất phát điểm thấp hơn thì sẽ đạt mục tiêu sau 5 năm + .
    Thực sự lửa khởi nghiệp đã cháy trong cháu 3 năm. Nhưng hiện tại đến hôm nay cháu mới đi đăng ký một tư cách pháp nhân để bắt đầu vào cuộc chiến này.
    Thực sự rào cản về sự quan liêu và sức trì của bộ máy công quyền từ khi gửi xe. Làm cháu cũng cảm thấy rất mệt mỏi. Gần 3 năm chinh chiến khắp các thương trường ở Đông Nam Á. Ở đâu cũng có những khó khăn nhất định.
    Nan đề lớn nhất chỉ là bản thân. Vốn, thị trường và sức trì của tình hình chung thực sự chỉ là những biện hộ cho sự yếu kém và thiếu hụt của bản thân! -Theo thế giới quan của cháu là như vậy!
    Nếu được, bác và cháu cùng đánh cược nhé. Nếu cháu đạt mốc 1 triệu mỹ kim vào 2018. Bác không cần tịnh khẩu. Mà bác sẽ phải viết nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn để thanh niên “bên thắng cuộc” như cháu vững tin hơn vào bản thân và thực sự thắng cuộc trong trận chiến này!
    Chúa ban phước lành và thêm sức sống cho đời sống của bác!
    Trân trọng!

    Reply
    • BC

      Bác Alan,
      Cháu cá với Bác nhé, nếu trong 5 năm tới cháu không làm ra được 1 triệu thì Bác phải viết mỗi ngày 3 bài nhé. Chứng minh tài sản đàng hoàng, không nói láo với Bác đâu.

      Cheers

      Reply
  • kumanh

    bài viết hay cám ơn bác nhiều!

    Reply
  • ISAO MACHII

    Kiếm A triệu $ trong B năm.
    A & B ???

    Reply
  • kyoshiro

    Cảm ơn bài viết của bác!

    Reply
  • đạt

    các “rào cản ” bác đưa ra cháu thấy rất đúng , nó cho cháu thấy bản thân mình còn nhiều hạn chế . cháu tiếp tục sẽ cố gắng . cháu cũng rất thích bác nói về chuyện tư vấn ” không công ” , cháu lại ước mình được làm không công cho ai đó để học hỏi . cháu sẽ cố gắng chiến thắng bản thân mình và nhất định cháu tin mình sẽ thành công . chúc bác mạnh khỏe và an bình cùng gia đình và những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bác.

    Reply
  • contra

    Kinh tế sụp đổ tới nơi, sắp bị Trung Quốc biến thành Tây tạng thứ 2 rồi thì còn tâm trạng và thời gian nào để đi thực tế để lập business plan nữa đâu. Bạn trẻ nào có ý tưởng tốt + nhiệt huyết, với kinh nghiệm và con mắt nhìn đời của mình, chú sẽ biết được người nào tài giỏi chứ để giúp đỡ họ chứ.
    Chú loay hoay trong cái phong cách trường lớp nhiều quá, kể cả những bài viết châm biếm mà không có lối ra. Cái dự án 20 triệu máy tính bảng đi ngược lại với tiêu chí lợi nhuận của business mà chú cũng nêu ra, phải chăng đây là hấp hối tuổi già ?

    Reply
    • favji

      Bạn lên nhớ là Alan chỉ chia sẻ góc nhìn của mình. Và bạn cũng có quyền chia sẻ quan điểm của mình như Alan. Chỉ có điều bạn nên hoc Alan ở cái cách chia sẻ quan điểm một cách có văn hóa. Ngay cái nick của bạn tôi thấy nó cực đoan làm sao ấy!

      Reply
    • BC

      Ậy, ậy lại ghen tức với người rồi hả? Muốn “già” như vậy cũng khó lắm đó à nghen.

      Reply
  • lamnhi

    Không biết thế nào chứ cháu đọc xong thì thấy cả 2 đều đúng cả , bác đúng mà phản biện của cô thu thủy cũng chẳng sai ^^ ,.

    cũng là 1 người trẻ kinh doanh dù còn nhỏ nên cháu thấy bác quá đúng trong việc chỉ ra những yếu tố quan trọng : ” động lực nội tại, lợi thế cạnh tranh, kiến thức và quan hệ, chấp nhận rủi ro và sức khỏe đầy đủ.” ( copy và paster )

    Còn như cô thu thủy viết :
    ” Bạn doanh nhân trẻ này giả sử có môt hình kinh doanh tuyệt vời sáng tạo thật, nhưng ngay tuần sau, tháng sau sẽ có bạn doanh nhân trẻ khác là con ông Y cháu bà Z cho ra mô hình kinh doanh y hệt của bạn nhưng chi phí, giá thành chỉ bằng 1/2 do có những ưu thế cạnh tranh đặc biệt ”

    cái này cháu cho là thị trường thì luôn phải cạnh tranh , muốn sống được thì phải luôn nỗ lực đổi mới sáng tạo
    còn 1 người làm vì đam mê và yêu sẽ có nhiều khác biệt với những người chỉ làm vì tiền .

    Việc so sánh môi trường ko thuận lợi

    “Thời nào, nước nào cũng có Bill Gates, có Mark Zukenberg… có điều môi trường kinh doanh nó như nước, doanh nhân giỏi như cá con, ở môi trường nào thì mới sinh ra anh hùng hào kiệt được ”

    cũng đúng nhưng cũng sai , chỉ có thể trách nội lực nội tại chứ ko thể trách môi trường bên ngoài ko tạo đk . Cô thu thủy là hoa hậu nên trách môi trường là đúng rồi , còn bác alan là tiến sỹ nên đánh giá cái nội tại mới là cốt yếu.

    Reply
    • Tuấn

      Phản biện hay quá bạn ơi.

      Reply
    • lê quý

      “con ông Y cháu bà Z” và ” ưu thế cạnh tranh đặc biệt ” bạn có hiểu tác giả nói gì không đã?

      Reply
    • BC

      Người đẹp có 2 điểm yếu, một là tự cao còn hai là vô duyên. Hiếm khi nào kiếm được 1 người đẹp hoàn hảo lắm. Mình chưa nghe HH Thu Thủy có scandal nào ngoài chuyện nói năng thẳng như ruột ngựa. Có thể cô ấy là người phụ nữ đầy tự tin và thành công nên hơi tự cao tí. Cũng đúng thôi mà, đừng trách cô ấy.

      Reply
  • Long Nguyen

    Đồng ý với Thu Thủy.
    Còn Bác Alan Phan thì cũng giỏi, nhưng nên viết sách đi.
    Bác Alan thành công ở đâu đó nhưng với VN thì bác sẽ u cái đầu ngay.

    Cũng nói thêm tí nữa.
    Hướng dẫn như bác Alan này thì hàng năm trên thế giới viết hàng ngàn tấn giấy, nhưng thành công thì được bao.

    Bạn trẻ nên vào Góc Nhin Bác Phan này đọc thôi. Dừng mong nhờ vả gì bởi vì Góc Nhìn Của Bác Phan khác mình.

    Reply
    • Vũ Minh Khuê

      Không đúng, bản thân mình tôi cảm nhận mọi nhận đinh cũng như các bài viết của bác Alan Phan đều rất chân thực và có thể áp dụng tại Việt Nam. Trước đây tôi còn phân vân nhiều điều nhưng kể từ khi đọc các bài viết của bác Alan Phan tôi hầu như không còn lăn tăn gì nữa, cứ cắm đầu mà làm thôi, làm kiểu không cần biết thứ 7 chủ nhật, hay thất tình trai gái gì cả, cũng chẳng rảnh rỗi ngồi lo mình sẽ thất bại hay phá sản…này kia.
      Tôi cũng đọc nhiều sách, cả gương doanh nhân hay sách dạy làm giàu. Mỗi cuốn viết một kiểu, nhưng cảm nhận của tôi là “kinh thánh” về kiếm tiền thì cõ lẽ giống nhau, ở bất cứ đâu hay bất cứ thời đại nào… vấn đề là người đọc có hiểu và vận dụng được những gì mà người đi trước đúc kết và viết ra hay không?
      Nói về môi trường kinh doanh hiện tại ở Việt Nam, rất nhiều người vin vào phản bác ý kiến của bác Alan Phan. Nhưng tôi vẫn thấy có rất nhiều kiếm tiền đều đều…chỉ có ai làm ăn chụp giật hay dựa quá nhiều vào đòn bẩy tài chính mới chết thôi. (Tất nhiên cũng có nhiều doanh nghiệp làm ăn đàng hoàng phải co cụm lại, nhưng đó là suy thoái chung). Vấn đề con ông cháu cha, dựa hơi là có nhưng tỉ lệ của nó so với các doanh nghiệp khác là nhỏ. Hay cô hoa hậu Thu Thuỷ làm trong 1 ngành chỉ có con ông cháu cha làm?

      Reply
      • BC

        Giàng ơi! Mình khâm phục cho ý chí và lòng tin của bạn lắm. Mình khuyến cáo trước cho bạn 1 câu rằng mẫu người như bạn khi gặp thất bại sẽ rất dễ mất luôn ý chí đó, dễ tẩu hỏa nhập ma luôn đó nha. Càng cao vọng lắm càng oan trái nhiều….Hãy nhớ lấy lời mình nói trong bất cứ trường hợp thất bại nào. Nhớ đấy!

        Nếu như mọi thứ đều có công thức thì những người TÀI BA LỖI LẠC trong kinh tế, sẽ KHÔNG BAO GIỜ gặp thất bai trở lại sau vài lần thành công và có kinh nghiệm.

        Thành công hay thất bại của một doanh nhân là bởi nhiều yếu tố chẳng hạn như “Thiên thời, địa lợi và nhân hoà”. Lẽ dĩ nhiên là ngoài yếu tố đó ra, chúng ta phải có một quyết tâm cao độ, thiếu hẳn quyết tâm là coi như…hỏng ngay từ khâu đầu tiên. Có những người khởi nghiệp chỉ bởi muốn chứng tỏ cho người khác biết rằng mình…ngon! Nhưng đó không là yếu tố để thành công, đó chỉ là tự ái cỏn con và dễ đi đến thất bại.

        Người xưa thường nói “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”.
        Với ai thì tôi không biết nhưng với tôi, khi thực sự bước ra làm kinh doanh ba năm về trước tôi chỉ có 2 bàn tay trắng, lòng quyết tâm, chịu đựng và chịu thương chịu khó. Và dĩ nhiên tôi đã suy nghĩ rất nhiều phương cách trước khi hành động. Thêm vào đó là sự may mắn Trời ban cho tôi. Tôi còn nhớ đâu đó có lần tôi nghe được rằng “Trời hại mới chết, người hại thì chỉ thê thảm thôi, nhưng không chết!” Đúng như vây! Hãy tin rằng “ăn ở có đức thì mặc sức mà ăn”….Khi nói ra điều này bạn hãy tin rằng tôi bị tiểu nhân ám hại nhiều ghê lắm. Nhiều đến nỗi tôi đâm ra sợ hãi con người và trở nên cô độc.

        Và cuối cùng là sự thất bại và bài học cho lần sau. Không phải ai cũng có thực lực và may mắn cả đâu. Nhưng thất bại là mẹ thành công. Nếu bạn là người may mắn và có suy nghĩ sâu sắc trước mọi việc thì bạn sẽ học thành công từ thất bại của người khác. Còn ngược lại thì tự mình phải trả giá, học bài học của chính bản thân mình. Xin đừng nản lòng. Nếu như bạn gặp may mắn, đôi khi chỉ trong một hoặc vài năm là bạn có thể tạo ra những thành quả mà có thể cả đời ta mơ ước cũng không thể có được. Đừng nản chí bạn nhé!
        TM

        Reply
    • Thái Tuấn

      Nếu bạn buớc đi bằng đôi chân của mình, thì những gì Ông Già ALAN nói là tuyệt đối chuẩn đấy, thậm chí là còn thiếu vì môi truờng này có vài cái mà các dn nhỏ khi đi qua gặp phải.
      (Mỗi khách hàng là 1 đứa con yêu quý)

      Reply
  • Lạc Việt

    Phần lớn mọi người đều có câu hỏi mình sẽ làm gì nếu có 1 triệu đô, chứ ít người đặt câu hỏi mình sẽ làm gì để có 1 triệu đô? Bài viết của chú Phan có lẽ muốn thay đổi cách tư duy của người trẻ để nghiêm túc lập kế hoạch thay vì vọng tưởng. Tất nhiên như ông Ly Sam bỏ $300 ăn 55 triệu đô cũng là một cách hay nhưng với tỉ lệ 1/7 tỉ. Tôi thì nghĩ mình hãy là người quét lá đa trong chính niệm. Tức yêu thích đam mê việc mình làm thì cái gì đến sẽ đến. Biết đâu một ngày mưa gió chú Phan liên hệ để tặng 1 triệu đô thì sao nhỉ. Câu trả lời là: no thanks! Tôi hạnh phúc theo cách của tôi.

    Reply
    • Hãy để tôi

      Cùng chung góc nhìn.

      Reply
    • BC

      Nếu như tòa VN xử cho ông Ly Sam thắng kiện thì hãng ngoại quốc sẽ từ từ rời bỏ thị trường VN vì không thể đối phó với 1 hệ thống pháp luật được điều hành bởi những kẻ thiếu kiến thức.

      Nên nhớ rằng máy cũng có sai sót, vì nó được làm ra bởi con người. Người còn sai sót thì tỷ lệ sai sót của computer, của con chip, của máy là một con số nhỏ nhưng cũng đáng kể. Nói chi cho xa, Trời còn sai nữa chứ đừng nói người hay máy.

      Luật chơi của máy cho thắng tối đa là khi những con số hoặc hình ảnh cùng xuất hiện 1 lượt. Dựa trên đó, dựa vào số tiền đặt cược mà người chơi có được con số độc đắc nhiều hay ít. Ngoài con số đó ra là lỗi của máy. Ở đây, tại Las Vegas cũng đôi khi máy báo trúng và bị lỗi, người kiểm soát chỉ đến reset lại máy và trả lại token cho người chơi chứ không cần phải chung chi gì cả. Khi ngồi vào máy là người chơi phải biết luật này rồi.

      Bên VN có cái trò chung chi với chánh án, tôi còn lạ gì nữa. Một trong 2 bên chỉ cần nói nếu ông xử cho tôi thắng, tôi chia ông một nửa. Hèn gì nhỏ bạn mình nó làm chánh án một quận nhỏ, nó dám tuyên bố rằng trúng được 1 mánh ăn bốn năm chưa hết. Nó ăn tôm hùm, nem công, chả phượng chứ không thèm ăn khoai, ăn tàu hũ như mình đâu à nghen. Hồi đó mình hay đi lãnh quà gởi từ Mỹ. Ba mình nhét tiền vào trong món quà, bị hải quan phát hiện, mình chỉ việc chụp tay người hải quan và nói nhỏ:”chia đôi”. Thế là thoát. Đó là luật bất thành văn khi làm ăn với người CS.

      Nếu luật pháp mà để yên cho ông chánh án này ăn một nửa của 55 triệu thì sẽ để mất nguồn đầu tư nước ngoài nhiều gấp trăm ngàn lần như thế vì 1 kẻ đã làm mất uy tín của cả nước. Đừng để cho vốn ngoại chạy hết về Myanmar chứ. Tham 1 con săn sắt, mất hẳn 1 con cá rô.

      Reply
  • JackZhang

    Khi lòng người và chính sách kinh tế thay đổi như thời tiết Alaska, cho dù có học hành có kinh nghiệm kinh doanh quốc tế giỏi mấy như PhD Phan cũng Bó Tay… tham lam như Soros tới thăm Việt nam cũng chạy mất dép…Ngay bây giờ cho họ sáng mắt và sẽ phải đi theo quy luật phát triển tự nhiên của Nhân loại.

    Reply
    • JackZhang

      Khi theo dõi “điều hành và phát triển” nền kinh tế đều thấy mọi phương thức phần lớn là copy và paste từ anh hàng xóm chỉ khác là không “kịp thời” mà chỉ khi món hàng đã bị loại ảnh mới cho phép xài lại. Tư duy thương mại cũng vậy nhưng ù ỳ và chậm chạp hơn. Trong “thiên đường” của những công nhân, kẻ thù thông thường nhất của các “quan, chủ” lại là những công dân của chính họ. Những công dân kẻ thù này là những người làm việc cật lực trong nước, họ muốn đồng lương cao hơn và những điều kiện làm việc tốt hơn, họ ao ước có nước sạch và không khí dễ thở, họ phấn đấu để được chăm sóc sức khoẻ và quyền lợi hưu trí hợp lý, và họ tìm kiếm hết lòng trong tuyệt vọng quyền tự do phát biểu tư tưởng chính trị và tôn giáo. nền kinh tế này mang lại cho tầng lớp trung lưu đang trổi lên càng nhiều của cải bao nhiêu thì lại càng có nhiều công dân sẵn sàng chấp nhận ý tưởng Những người theo khuynh hướng tự do dân chủ thường hy vọng rằng nền kinh tế thị trường mới nổi sẽ tạo ra một tầng lớp trung lưu khá lớn; sau đó những người này sẽ trở thành xương sống của xã hội dân sự và động lực cho dân chủ hóa. Nhưng, nhiều chuyên gia Á Châu đã phát hiện ra rằng điều đó không đúng ở Đông Á: dưới chế độ tư bản theo định hướng của nhà nước, tầng lớp trung lưu thường phụ thuộc vào nhà nước cho việc làm (công chức và chuyên viên nhà nước) và các tài nguyên(giới kinh doanh); do đó họ không hoạt động chống lại nhà nước. Đây là trường hợp ở Việt nam. Không đáng ngạc nhiên, tầng lớp trung lưu đã đứng về phía chủ nghĩa tân bảo thủ (neo-conservatism) Hiện có nhiều người dân dường như sẵn sàng từ bỏ các quyền tự do ngôn luận và nhân quyền để đổi lấy quyền lực và tiền bạc hầu mua xe BMW và bánh mì kẹp thịt. Đó là lý do tại sao GS ĐH Harvard Samuel Huntington cảnh cáo chủ nghĩa toàn trị vừa cần thiết vừa đáng quý để giữ cho phép lạ kinh tế tăng trưởng.

      Reply
  • Gia Bảo

    bác nói nhiều cũng vô ích, thực sự muốn làm giàu($1m) thì họ không cần nghe ai chỉ dạy cả, tự bản thân họ biết phải làm gì…. còn mấy anh chưa gì đã muốn ngồi mát ăn bát vàng mới cần nghe người ta thuyết giảng và chờ thời vận.

    Reply
    • Tuấn

      Hay! Thực tế là vậy.

      Reply
    • Hieu Doan

      Cảm ơn bạn, Gia Bảo. Tuy không hoàn toàn đồng tình với quan điểm, nhưng có thể học hỏi được một điều gì đó ở Gia Bảo nhưng ko thể diễn tả nó là cái gì ^^

      Reply
  • Phan Hoàng

    Nghe cái giọng khinh khỉnh của cái cô hoa hậu này nghe khó lọt, theo như cô ấy nói thì nếu không có SẮC thì có lẽ ở VN cô ấy hoặc “nhà cháu” cô ấy chả bao giờ chạm tới triệu phú dollar.

    “We are put in situations to build character, not to destroy us”

    Reply
  • RAINA

    1. Tính lười biếng cẩu thả

    2. Lối bắt chước nghèo nàn

    3. Niềm đam mê hời hợt

    4. Mất tập trung vì sợ hãi

    5. Đổ thừa cho ngoại vi
    5 YẾU ĐIỂM CHÍNH XÁC CỦA NHỮNG DN THẤT BẠI

    Reply
  • favji

    Cháu hoàn toàn ủng hộ chú Alan! Mặc dù cháu chưa thành công nhưng cháu tin là tiền luôn nổi lềnh phềnh quanh tất cả mọi người nhưng chỉ một số ít người có thể tiếp cận và thành công. Công thức thành công cơ bản là tập hợp các phẩm chất như là quyết tâm-kiên trì-bản lĩnh-phương pháp và thêm 1 chút tố chất (phần lớn là từ học tập)… Nếu bạn sinh ra kém may mắn thì phải nỗ lực nhiều hơn người có may mắn.
    Tuy nhiên các ý kiến phản biện cũng không thể bỏ qua được. Ví dụ 1 người dân Triều Tiên bị còi xương bẩm sinh, sức khỏe yếu kém, thất học, sống trong khu ổ chuột, bị chính quyền tẩy não bài tư bản…. thì cơ hội cất cánh cùng giấc mơ 5 triệu đô có xác suất bao nhiêu phần trăm?

    Reply
  • Chicken

    Nghe sao giống đây là một bài muốn tạo scandal của chị Thủy thế không biết, Hoàn toàn đồng tình với bác Alan vì cháu biết kinh nghiệm của bác kinh doanh thành công ở Trung Quốc chính là một chính tốt nhất để cho thấy bác không phải ” bác đang ngồi trong salon ở Mỹ” mà ăn nói vô căn cứ. VN mà nói thì chỉ là bản sao của TQ, những thứ nhũng nhiễu ở đây bên đó còn đáng sợ gấp đôi, đối thủ bên đó không chỉ là các “quan tự trị”, các “tập đoàn lợi ích thống lĩnh toàn nền kinh tế” mà còn “các xã hội đen có giấy phép”, các doanh nhân TQ với đủ thủ đoạn mưu ma, khả năng sáng tạo, sao chép vượt bậc, nói thật nếu đem ra so sánh cháu thấy người Việt Nam còn thua xa người Trung Quốc về mảng sáng tạo và thủ đoạn. Chỉ riêng trong lần thi Thạc sĩ mấy ngày nay ở TQ mà gian lận bằng công nghệ cao là đủ thấy IQ của họ ở mức nào. Chưa nói đến vấn đề nhũng nhiễu của mấy vị bên đó. Bác Alan vẫn sống khỏe và kiếm bộn tiền đấy chứ.
    Chúc bác khỏe mạnh, cháu hoàn toàn tin tưởng ở bác, cho dù bác có sai thì cũng còn hơn tin mấy ông chuyên gia trong nước :p

    P/S: Hoa hậu VN cũng chỉ dựa vào cái thế của gia đình mà leo lên được cái ngôi đó, làm gì mà có đủ thực lực để cạnh tranh với bàn dân thiên hạ. Chỉ là một bài PR tạo scandal rẻ tiền, cũng là cái kiểu sao chép từ anh em láng giềng TQ

    Reply
  • Bùi Quốc Chính

    Chào bác Alan,
    Sau 1 năm cho kế hoạch 1 triệu đô, cháu đã gặp thất bại đầu tiên và đang chuyển sang định hướng và cách làm khác. Thất bại chưa đạt được mục tiêu như hiện nay đều xuất phát từ chính bản thân mình. Chỉ là cách làm của mình chưa đúng.
    Tuy nhiên, bên cạnh cháu vẫn còn đó những người anh đã đạt được mục tiêu 1 triệu đôla đầu tiên, và đó chính là động lực khiến cháu phải cố gắng nhiều hơn nữa.
    Cám ơn bác rất nhiều về bài viết này vào thời điểm này. Giữ gìn sức khỏe bác Alan nhé.

    Reply
    • Khắc Sơn

      Anh Chính giống Sơn quá. Quả thật kiến thức hay kinh nghiệm có thể tìm tòi và học hỏi được, nhưng giữ nhiệt huyết và đam mê kéo dài trong 5 năm trời thì chưa có sách nào dạy điều đó, bác Alan cũng chưa nói. Mình phải chủ động tìm ra để lấp đầy sự thiếu sót này bằng cách nào đây?

      Reply
  • BC

    “Tôi đang suy nghĩ không biết mình có nên chọn ra 5 dự án với 5 đội ngũ doanh nhân trẻ và chứng minh là họ có thừa sức để kiếm 1 triệu đô la trong 5 năm?”

    Hihihiiiii, may quá, nếu Bác Alan mà chọn nhóm của cháu để đầu tư thì lỗ…vốn rồi. Nhưng bây giờ thì khác à nghen. Cháu không cần ai đầu tư thêm cả, chỉ muốn đi làm janitor cho người giỏi để học hỏi thêm thôi.

    Hổng biết Bác có còn nhớ chuyện Tề Thiên không? Khi Phật Tổ bảo ông ấy đổ giùm cái ống nhổ vào 1 nơi không có Trời, không có Đất… Ổng suy nghĩ 1 hồi rồi đổ vào…miệng. Thế là từ đó Ổng giỏi dễ sợ luôn.

    Reply
    • BC

      Cháu nói giỡn thôi nghe, không thiệt đâu. Đừng ai tin nhé.

      Reply
      • JackZhang

        Chú Jack tin Tiểu Muội theo cách 5.Đổ thừa cho ngoại vi

        Reply
        • JackZhang

          5 Phương thức của PhD Phan hoàn toàn chuẩn xác và vẫn có giá trị khi được áp dụng trong môi trường thương mại Lành Mạnh và Luật lệ rõ ràng và minh bạch. Đối với “thị trường tự do có định hướng” cần phải thoả thuận cùng các bác để ăn chia, chắc cũ vẫn thực hiện được nhìn chung vẫn phải áp dụng theo những bước trên…
          Người ta nói rằng “ thương trường là chiến trường.” Các sách báo về kinh doanh, và các khóa học có đề cập đến ñầy rẫy những “cuộc chiến giành giật thị trường”,“Chiến thuật ñánh du kích”, “Cuộc phản công” và những thuật ngữ quân sự khác. Và những tất cả những điều đó đều đúng với một điểm nổi bật và quan trọng: Bản chất của loại “chiến tranh” đang diễn ra.
          Chiến tranh quân sự nhằm vào việc chinh phục con người và lãnh thổ. Chiến tranh kinh tế nhằm vào việc giành giật khách hàng và thị trường. Cuộc chiến quân sự nhằm vào việc phá hủy và chiến thắng bằng cách sử dụng lực lượng áp đảo. Cuộc chiến kinh tế nhằm vào việc tìm kiếm những phương thức nhanh hơn . tốt hơn và rẻ hơn để phục vụ khách hàng, cạnh tranh với những công ty khác đang tìm cách làm hài lòng cùng nhóm đối tượng khách hàng. Cuộc cạnh tranh kinh tế này rất khốc liệt. Rất nhiều những bộ óc minh mẫn nhất và những con người tài năng nhất đã sống đang suy nghĩ và làm việc cả ngày lẫn đêm để tìm ra những cách thức thỏa mãn khách hàng bằng các hàng hóa và dịch vụ mới và tốt hơn. Cuộc đua đã bắt đầu. Chỉ có những người có thể học và áp dụng những ý tưởng và phương pháp tốt nhất nhanh hơn các đối thủ cạnh tranh của họ mới tồn tại. Khái niệm về “Lợi thế chiến thắng” Winning Edge nói rằng, “một sự khác biệt nhỏ về khả năng có thể dẫn đến những khác biệt lớn về kết quả”. Những khác biệt nhỏ trong vốn kiến thức và kỹ năng của cá nhân bạn có thể dẫn đến những khác biệt lớn trong thu nhập và thành tựu của bạn. Mục đích của bạn trong suốt quá trình nghề nghiệp của bạn…

          Reply
          • BC

            Dear Chú JackZhang,
            Cháu tin vào số mạng thiệt mà. Lúc còn đi làm hãng, lương xã xệ dành trả tiền nhà, lương cháu để dành và đầu tư. Cà trật cà giuộc, đụng đâu mất đó, gần 10 năm trời…Thế rồi bỗng dưng mất việc, thay vì đi xin việc, cháu đổi nghề. Mấy anh chị em cháu thì bị mất việc 7 năm trước đó, nhảy vào địa ốc giàu ghê luôn….Cháu sanh sau đẻ muộn, qua Mỹ trễ nên ít vốn, nhảy ra chậm đúng lúc kinh tế te tua nhất của nước Mỹ kể từ sau thế chiến thứ 2. Nhiều người cũng bầm dập vì giá địa ốc đi xuống, có người nhảy ra không kịp… Lúc đó cháu lại nhảy vào. Lúc cháu nhảy vào, ai cũng la là ngu. Cháu nói kệ, ngu này mất tiền mới mua được.

            Thế rồi loay hoay mua mua bán bán loại nhà bị nhà bank tịch thu. Lúc đó, hơn 1 năm trời cháu làm việc chắc đến 20 tiếng 1 ngày. Mỗi căn nhà lúc đó lời ghê lắm lận, sau 2 tháng lời hơn trăm ngàn là chuyện thường, có căn lời hơn $300 ngàn…. Chỉ 1 năm là cháu có tài sản $3 triệu USD. Trong những bài trước, có lần Bác Alan nói không chơi với nhà bank, cháu thấy cũng đúng nhưng trong trường hợp của cháu, buộc phải dùng đòn bẩy tài chánh. Nhưng cũng may là dùng đúng lúc, đúng chỗ và trả lại cũng đúng lúc đúng chỗ.

            Giờ cháu có 10 căn vừa nhà, vừa plex. Còn nợ nhà bank tổng cộng khoảng $1 triệu trên tổng số nhà giá trị khoảng hơn $5 triệu, toàn là trên những mảnh đất có thể xây thêm plex trên đó. Kế hoạch 10 năm tới để dành tiền, xây xong 18 căn nhà liền kề nữa trên mảnh đất vàng gần Little Saigon rồi về hưu luôn. Giờ kinh tế hơi chậm cho địa ốc nên cháu dậm chân tại chỗ, sống nhờ tiền cho mướn nhà và chơi CK. Mỗi năm để dành cao lắm chỉ mua được từ nửa đến 1 căn nhà….Sưu tầm thêm nhà là đam mê của cháu, không phải là xe cộ hay nữ trang hàng hiệu…Không giàu nhưng cũng không nghèo, đủ sống ở xứ Mỹ này.

            Thế không gọi là may mắn thì gọi là gì? Giả sử cháu mất việc ngay năm 2000 khi mà kinh tế vừa bị banh xác pháo bởi DOT COM thì giờ đây chắc cháu cũng ôm 1 số bom BĐS rồi. Đó là lý do cháu hay giỡn với Bác Alan về chuyện làm giàu đó. Bôn ba chẳng qua thời vận.

  • Hoang Phi hai

    Tai sao phai la 5 nam ma khong phai la 10 nam hay lau hon .Va van de la sau do chung ta co , con duoc cai gi.

    Reply
  • Vo Thanh Thang

    Không cần 5 năm, chỉ cần 1 năm

    Reply
    • BC

      Thích nhất câu nói này. Khi may mắn đến, chỉ cần 1 cú hích là phất lên thôi. Cuộc đời mình chỉ tin vào số phận và ngôi sao may mắn, ngoài ra ai nói gì với mình cũng như nước đổ đầu vịt. Hichichiccccc……

      Reply
      • Hoàng cương

        Chứng tỏ bạn đã gom củi khô bao lâu nay , chờ … ai đó thảy tàn thuốc là phực lên ngay – Chúc mừng nha !

        Reply
  • Nel Bui

    Tôi đã đọc bài viết cách đây 1 năm của Bác, và hôm nay đọc được bài này, thấy rất tâm đắc. Tuy nhiên phải nói là những điểm mà cô hoa hậu nêu ra là những điều rất thực tế mà người muốn làm kinh doanh phải đối mặt trước tiên khi khởi nghiệp trong hoàn cảnh này. Nếu được nghe Bác trực tiếp chia sẽ về những vấn đề đó thì sẽ rất có ích cho những người thiếu kinh nghiệp đối mặt các vấn đề đó như tôi.

    Xin cảm ơn ạ.

    Reply
  • Không ai

    Kính thưa các “thần (chém) gió”. Xin các thần hãy comment bài này đi ạ. Lần đầu tiên thấy 1 bài của ngài Alan mà không có tâng bốc hay phản biện, các thần bị chạm nọc à. Nào là Tây, Tàu, lại cả Nôm nưã xin các thần cho phản biện.

    Reply
    • Hoàng Anh Tuấn

      Tôi đồng ý. Tuy rằng phản biện thấy ngai ngái. Nhưng mong các bạn nhìn các góc khác phản biện xem nhé để mọi người tham khảo nhé.

      Reply
    • Hoàng Anh Tuấn

      Tôi đồng tình. Mong BCA nhìn theo góc khác để phản biện để anh em học hỏi nhé.

      Reply
    • Ctrung

      He he.., Giờ nhìn lại đi bạn, hãy đếm xem bên trên bạn có bao nhiêu người nhé! Bên dưới bạn còn có ctrung này nữa nè :).Nói chậm chút xíu là được hà!

      Reply
    • BC

      Ngồi yên để tôi chém cho 1 phát nữa “Cẩu khẩu nan sinh xuất tượng ngà”

      Reply
  • Nguyễn Ngọc Sáng

    Ở bài viết này bác nói rất đúng.Cháu thấy trong tất cả những điều bác nói trên cháu đều mắc phải.
    Bản thân cháu làm gì cũng chỉ hời hợt.Ko đi chuyên sâu cái gì cả.Vậy bác cho cháu hỏi tìm kiếm đam mê thật sự bằng cách nào ạ.
    Cháu có nhớ là tại trường ĐH QGHN bác nói rằng đam mê của bác là trinh phục những khó khăn , thách thức mới trong cuộc sống.
    Cảm ơn bác.Chúc bác nhiều sức khỏe ạ .

    Reply
  • bacsitrimun.com

    Cô Hoa hậu này không tìm hiểu kĩ bài viết,vì những vấn đề cô nêu ra trong bài viết của bác Ala có cả.Cá nhân tôi thấy căn bệnh lười biếng và đổ cho hoàn cảnh là quan trọng nhất.Một số bạn trẻ dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hộ,giao lưu kết bạn,chuyện phiếm. đến khi không thành công thì đổ cho tại cơ chế.

    Reply
  • BLoc

    Không phải không có người làm được như thế!

    Tôi thuộc nhóm không kiếm nỗi 1 triệu đô la như hoa hậu Thu Thủy chanh chua, không những chỉ trong 5 năm mà đã gần 7 lần thời gian thế cũng chỉ tích cóp được vài trăm. Nhưng tôi biết tại sao tôi không làm nỗi và cũng biết có người thực tế đạt được.

    Nói về được đào tạo “chính quy” để trở thành một doanh nhân chân chính đủ sức thực hiện 5 yêu cầu của anh Alan đưa ra “1. Động lực nội tại; 2. Lợi thế cạnh tranh; 3. Kiến thức và quan hệ; 4. Chấp nhận rủi ro và 5. Sức khỏe đầy đủ.” và không mắt một trong 5 sai lầm thường gặp “1. Tính lười biếng cẩu thả; 2. Lối bắt chước nghèo nàn; 3. Niềm đam mê hời hợt; 4. Mất tập trung vì sợ hãi; 5. Đổ thừa cho ngoại vi” hay “tự học” trong môi trường VN hiện nay thì đúng là khó có người làm nổi.

    Xét về các con số anh Alan đưa ra, giả sử một doanh nghiệp có mức lợi nhuận hằng năm 18%/năm ứng với mức đầu tư gia tăng hằng năm là 60 ngàn/năm thì tôi tính ra là trong 5 năm cũng chỉ mới có lời 162 ngàn, không biết tôi tính sai ở đâu?!. Nhưng nếu là vốn tự có hoàn toàn thì mới có lợi nhuận thế, chưa kể những năm đầu việc tăng mức đầu tư thường dễ hơn là những năm về sau. Tuy vậy, đặt thù của VN hệ số sinh lời thường cao hơn 18% rất nhiều ?! (nên kinh tế mới có sự bất ổn như ngày nay !)

    Nhưng đó vẫn là những gợi mỡ vô cùng thông minh, thiết thực và mang tính bền vững cho mọi doanh nhân. Trên thực tế ở VN cũng có rất nhiều người có những tố chất trên, biết vận dụng linh hoạt chúng, trở nên giàu có và kiếm được tiền đến vài triệu đô chứ không chỉ một triệu! (Tôi có 3 người bạn như thế, không phải từ tham nhũng mà bằng những mô hình kinh doanh luôn đi đầu và “biết” tạo ra và vận dụng các mối hệ rất tốt!).

    Ta không làm nổi, nhưng không có nghĩa người khác không làm được, chỉ có điều tùy vào môi trường, ngành nghề mà tỷ trọng của “10 điều răng” của anh Alan sẽ nặng nhẹ khác nhau và có khi phải có thêm một vài “điều mới”, do cái xứ này là vậy !

    Reply
    • pham thang

      giả sử lợi nhuận hàng năm cố định là a%, số tiền đầu tư ban đầu là x thì sau N năm tài sản sẽ là :
      x(a+1)^N. Nếu x = 53000 , a= 18%, N =5 năm thì kết quả sẽ xấp xỉ 1 triệu

      Reply
    • HNcomer

      Kính gửi anh BLoc,

      TS Alan Phan giả định nếu P/E là 18 và lợi nhuận năm (E) đạt 60.000 USD thì giá trị doanh nghiệp tính theo giá trị thị trường sẽ là: 60.000 x 18 = 960.000 (USD).

      Reply
      • HNcomer

        Xin được đính chính: 60.000 x 18 = 1.080.000 (USD).

        Mong mọi người thứ lỗi.

        Reply
        • Nhật Minh

          Mình rất khâm phục bác Alan và cố gắng tìm hiểu về bác rất nhiều, mình thấy khó nhất vẫn là ý tưởng! Làm sao để có ý tưởng hay nhỉ? Nên bắt đầu từ đâu

          Reply
    • vinh

      Chao bac BLoc.
      Ve cac so lieu chau thay bac Alan noi co ly ma bac. Bac ay dua ra gia thiet ti so P/E bang 18 vay thi neu E bang 60 ngan thi P la 1,08 trieu lan ma. ( chac bac ay co tru hao 80 ngan “boa” cho may cha noi cong san, VN ma).
      P/S: Thich xem nhung comment cua bac BLoc, bac JackZhang, chi BC.
      Chuc moi nguoi nam moi nhieu suc khoe va hanh phuc !!!

      Reply
    • BLoc

      Cám ơn các bạn Pham Thang, HNcomer và Vinh đã chỉ cách tính sai của tôi.

      Tuy nhiên một vài lưu ý có sự khác biệt: Có thể tôi đọc nhầm 60.000 là mức đầu tư tăng thêm hằng năm như bạn pham thang, Bây giờ đọc lại thì thấy bài viết là: “trong 5 năm … Dùng chỉ số P/E của một công ty dịch vụ khỏang 18 thì lợi nhuận chỉ cần gia tăng 60 ngàn đô la một năm”.

      Nếu tính theo hai bạn HNcomer và Vinh thì lợi nhuận trong 5 năm là 60.000 x 5 = 300.000 còn P/E = 18 lần thì đúng là giá trị doanh nghiệp P = 60.000 x 18 = 1.080.000, nhưng đây là cả vốn lẫn lời chứ không phải là “kiếm” ròng đúng 1 triệu sau 5 năm! Và hơn nữa P/E = 18 lần là một số quá lớn khó có được chỉ trong vòng 5 năm.

      Còn nếu hiểu P/E = 18 %/năm thì công thức của bạn Pham Thang P = E(a+1)^N phải là:
      P = 60.000(1,18^5+1,18^4+..+1,18) = 506.518 và cũng chỉ “kiếm” 206.518, do vốn bỏ ra là 300.000

      Thật ra số liệu chỉ là ví dụ, cái quan trọng là tư tưởng của anh Alan muốn hướng chúng ta đến sự làm việc kiếm tiền nghiêm túc, khoa học và phát triển doanh nghiệp bền vững, hữu ích cho mình và cả xã hội.

      Một lần nữa xin cám ơn các bạn đã giúp đỡ trong tính toán.

      Reply
      • HNcomer

        Kính gửi anh BLoc,

        Mặc dù biết rằng lời nhắn nhủ của TS Alan Phan mang tính tư tưởng, nhưng nếu không có những con số mang tính thực tế để minh họa thì rất dễ làm một số người nghĩ rằng lời nhắn đó chỉ lý thuyết suông không có cơ sở thực tế (phản hồi của Hoa hậu Nguyễn Thu Thủy là một điển hình cho đánh giá kiểu này).

        Ở đây tôi chỉ xin làm rõ ví dụ của TS Alan Phan: nếu một doanh nhân thành lập doanh nghiệp, vào năm tài chính thứ năm, doanh nghiệp này đạt được thu nhập (lợi nhuận) là 60.000$ (khoảng 1,26 tỷ VNĐ tương đương trung bình 105 triệu VNĐ/tháng) và cổ phiếu của doanh nghiệp được thị trường định giá ở mức có P/E (Price-Earnings ratio)=18 thì giá trị thị trường của doanh nghiệp là 1.080.000$ như anh đã biết. Còn giá trị doanh nghiệp (vốn chủ sở hữu) theo sổ sách không nhất thiết phải bằng với giá trị thị trường của doanh nghiệp. Ví dụ: giá trị doanh nghiệp theo sổ sách tại thời điểm cuối năm tài chính thứ năm có khi chỉ là 300.000$ (Trong trường hợp này tỉ lệ lợi nhuận trên vốn chủ sẽ là 20%/năm) và để đạt được 300.000$ sau 5 năm khởi nghiệp đâu phải quá khó với nhiều doanh nhân.

        PS: Vì thấy anh ghi “nếu hiểu P/E = 18 %/năm thì công thức của bạn Pham Thang P = E(a+1)^N phải là: P = 60.000(1,18^5+1,18^4+..+1,18) = 506.518…”, nên theo thiển ý của tôi, có lẽ, có sự hiểu nhầm về khái niệm chỉ số P/E với chỉ số lợi nhuận.

        Reply
        • BLoc

          Bạn nói đúng, vì ví dụ lúc đầu 60 ngàn là mức đầu tư tăng thêm chứ không phải là lợi nhuận gia tăng hằng năm. Sau này anh Alan đã chỉnh lại (hay tôi đọc nhầm) như hiện nay. Bạn đọc lại từ đầu sẽ hiểu tại sao tôi sai. Và tính như bạn cũng không đủ vì đến năm thứ năm thì lợi nhuận đã là 60 ngàn x 5 vậy là 300 ngàn nên giá trị P phải gấp 5 lần số bạn tính.

          Và đương nhiên ví dụ này tính kiểu nào cũng chưa thể đủ lợi nhuận 1 triệu! (số kiếm ra 1 triệu là lợi nhuận (nếu tính sau thuế thì nhiệm vụ lại càng khó hơn) khác với giá trị P của doanh nhiệp đúng không bạn?) Nhưng trong thực tế có người làm được (cả một số bạn viết bài ở đậy cũng nói làm được) điều đó là quan trong hơn một ví dụ chưa đầy đủ như thế này.

          Thân chào.

          Reply
  • Tuấn Dương

    Cháu vẫn tin là làm được chú ạ. Kiên trì bền bì và hạn chế than thân trách phận thôi, sẽ đến được thành công.

    Reply
  • Cuong Le

    Cháu luôn luôn mong đợi những bài viết này của chú.

    Một ông già Alan sâu sắc, kinh nghiệm và mạnh mẽ.

    Reply
  • Kiều Nguyên

    Cháu cũng cảm nhận là những doanh nhân thành công thường đi cùng một con đường, cùng một lối tư duy. Mỗi lần nghe chú chia sẻ cháu ngấm lại thấy giám đốc cty cháu đang đưa cty đi đúng đường. Từ cách nghĩ đến cách làm. Mặc dù cty nhỏ, ko giàu nhưng ấm áp. Không kiếm triệu đô nhưng sẽ bền vững để vượt bão…:). Cám ơn chú về rất nhiều bài viết, những buổi nói chuyện sâu săc. Chúc chú luôn khỏe!

    Reply
  • thai nguyen

    Không có gì là không thể.
    Cám ơn những chia sẻ rất bổ ích và thực tế của cặp Đại gia (TS Alan Phan) và Chân dài (Hoa hậu VN Nguyễn Thu Thủy).
    Nếu vẫn chưa thể kiếm ra 1 triệu đô la trong 5 năm thì chúng ta hãy bắt đầu bằng việc kiếm 5 đô la trong 1 triệu … năm !

    Reply
  • Long

    Thực ra Uncle không cần một giải thích dài thế này, cứ theo form 5 điều nên làm là được, còn 5 điều không nên làm nếu muốn có 1 triệu USD cháu nghĩ là không cần thiết :)

    Cháu ủng hộ Uncle Alan chọn ra 05 nhóm cụ thể và 05 dự án cụ thể, để Uncle support và sẽ tự chứng minh qua 5 năm tới, không còn gì dễ thuyết phục hơn

    Reply
  • Hoàng cương

    Lớp trẻ thích khẳng định giá trị là lẽ đương nhiên -Nhưng họ thường bỏ qua nền tảng kiến thức , ngọn lửa đam mê không đủ lớn , Nói cho cùng thiếu niềm kiêu hãnh ,thiếu tin tưởng ở bản thân – Khi niềm tin cất tiếng thì mọi thứ khác chỉ còn là thứ yếu !

    Reply
  • Võ Đức Trí

    Theo cháu hiểu thì hãy đọc kỹ, làm đủ ít nhất 05 điểm trên rồi hẵng spam cho bác Alan, còn khoảng tâm huyết và sức lực thì cháu không chắc chắn bác Alan còn lửa không – điểm này mong bác giữ niềm tin !

    Reply
  • Nguyễn Bắc

    Số 1 và 6 số 0! Đơn vị chẳng phải VNĐ mà là USD, nghe khó quá bác Alan ạ. Cháu cũng cố “cày ải” theo đúng cả nghĩa đen và nghĩa …trắng mà vẫn chỉ …cơm đủ ăn, áo đủ mặc thôi…Cháu hứa cháu sẽ cố…:)
    Bác Alan cho một bài bình luận mới nhất về Quỹ đầu tư KKR của Mỹ vừa đầu tư vào Masan đi…(vì cháu thấy Quỹ Viasa của bác bao năm “lăn lộn” thị trường khắp từ Âu sang Á mà cũng không….dám-hoặc không muốn đầu tư vào Việt Nam). Tự nhiên nay có “mấy ảnh to to ở bển” đầu tư vào Masan Việt Nam, chắc có thông tin thú vị-ít nhất là về kinh tế bác Alan nhỉ?
    Cảm ơn, chúc bác khỏe.

    Reply
    • Alan Phan

      Cần rất nhiều chi tiết để phân tích một transaction. Nhưng vắn tắt, KKR là 1 quỹ đầu tư lớn, lâu năm và rất năng động của Mỹ. Masan có vị trí số 1 trên thị trường tiêu dúng.

      Reply
    • JackZhang

      Mới là dự định và đang trong giai đoạn transfer Đây là thủ pháp thương mại theo “đường lối” chờ tiếp rồi sẽ rõ sự tình…

      Reply
  • le duc

    Tôi dang thực hiện theo lời bác Alan và sau 1 năm tôi đã có gần tròm trèm hàng và tiền khoảng 3 tỷ vậy tôi nghĩ 4 năm nữa sẽ đử sức kiếm 1 triệu usd.
    tôi kinh doanh nông sản từ đồng vốn chưa tới 400 triệu.

    Reply
    • Thái Tuấn

      “tôi kinh doanh nông sản từ đồng vốn chưa tới 400 triệu.”
      Cuộc sống tươi đẹp! Đừng vì 1tr $/5 năm mà ép giá bà con nông dân kiếm tiền bác nhé. Khi bác giàu rồi có 1tr$ đem đi làm từ thiện thì cũng ko có ý nghĩa gì đâu. Mong bác thương lấy họ!

      Reply
  • Hãy để tôi

    Sống và làm việc theo đam mê và khát vọng của mình với tôi là một thành công rồi. Còn tiền nhiều hay ít thì ko biết. Tôi ko phải là thánh để phán 1 câu 1tr-5 năm. Tôi chỉ biết cố gắng làm việc và thật chăm chỉ rồi tới đâu thì hay tới đó (có lẽ tôi chưa bị dồn đến đường cùng). Công thức bác Phan đưa ra không dành cho đám đông.

    Reply
  • IJA Tu

    Cháu tự sin nhận là học trò của Bác…
    Tuy chỉ mới đọc blog của Bác 7 tháng gần đây nhưng rất quý giá với cháu. Mong Bác có nhiều sức khỏe viết nhiều bài phân tích,giới thiệu … để tụi cháu mở mang đầu óc. để chiến đấu với mấy anh ‘tây ba lô”.
    Có những bạn thích ….kết, hậu quả…diễn biến, tiến trình, thiết lập!
    Chúc Thầy Alan sức khỏe, may mắn!

    Reply
  • Trần Sơn

    Tại sao phải kiếm 1 triệu USD trong 5 năm?
    Nếu tôi có số vốn ban đầu là 1 triệu USD thì đâu có gì khó để kiếm 1 triệu USD trong 5 năm.

    Kiếm ra 1 triệu USD để làm gì he các bạn.

    Mình nghe 1 người bạn( một người đứng đắn, đàng hoàng) nói như thế này: ‘ Cuộc sống là tiên, khi không phải cày, mà vẫn có lúa mà ăn” và hãy xây dựng công việc với phương châm ” Làm ít, ăn nhiều”. Có bạn nào cao kiến giải giảng giúp mình với.

    Reply
    • BC

      Nếu không có vốn ban đầu 1 triệu thì sao có thể kiếm thêm 1 triệu? 1 triệu ban đầu rất khó kiếm với 1 người bình thường, trừ khi bạn làm nghề chùi…táo rồi thừa hưởng tài sản từ bố vợ như trong truyện cười tôi từng kể. Có người cả đời đến chết vẫn không có được 1 triệu VND dằn túi đó.

      Reply
  • fullscreen

    bác ơi, thủ đô rồng lộn chính thức tạo ra đội ngũ “chuyên gia bút chiến”, sắp tới chắc bác phải vất vả lắm trong việc kiểm duyệt comments rồi :(

    Reply
  • BLoc

    Xin lỗi anh Alan và các bạn gửi comment, tôi đã làm “lây” định dạng lên trang Web này rồi !

    Reply
    • JackZhang

      Khi đang sống và làm việc tại Việt nam thì vô cùng “phong phú” và không định dạng được. Câu sorry của anh Bloc là thừa, Gentlemen như PhD cũng phải “oải” … Giờ là lúc anh “trổ tài” kinh nghiêm XHCN cho BCA Học hỏi

      Reply
  • Kiến Nhỏ

    Có lẽ chỉ vì những suy nghĩ như cô hoa hậu này nên mới kéo thế hệ trẻ ở Việt Nam trở thành “thế hệ già đầy bảo thủ , bi quan và trì trệ” Mong sao đừng có ai nghĩ vậy thì xã hội mới phát triển được.

    Reply
  • favji

    Ý tưởng kinh doanh làm giàu của chú Alan nếu gặp cơ chế xin cho yêu ghét thế này thì cơ hội thành công sẽ là bao nhiêu % ?
    Xin gửi link này để BCA tham khảo: http://www.youtube.com/watch?v=03iJiDerwiY

    Reply
  • Mr. Ngọc

    Cảm ơn Bác Alan Phan về những bài viết nhiều năm qua,

    Cuộc sống có người này người kia nhìn nhận khác nhau thế mới thành xã hội, không có gì là tuyệt đối, lại càng không bao giờ có công thức kinh doanh cho sự thành công bao giờ.
    Ai hiểu được đến đâu thì hiểu.
    Một bài viết chung không thể cụ thể cho một sự việc, một con người, hoàn cảnh cụ thể nào, và ngược lại một số trường hợp không thể quy ra thành cái chung được.

    Xin chia sẻ cùng với các bạn trẻ vẫn còn có nhiệt huyết kinh doanh là kiếm tiền là điều rất khó, và chúng ta luôn nhớ quy luật 80 – 20, vậy mình muốn ở đâu trong con số trên?
    Những gì bác Alan Phan viết đó là những chia sẻ và sự nhìn nhận của người trải nghiệm của phần lớn những người đi lên từ sự nỗ lực của bản thân với số tiền từ xuất phát điểm bình thường của người nghèo trong xã hội tại cùng thời điểm.
    Các bạn đừng sợ trước những ai nói là có mối quan hệ này kia, hay lợi thế gì đó như Thu Thuỷ nghĩ và viết đó không phải lợi thế cạnh tranh bền vững.
    Hãy hiểu mọi hoạt động kinh doanh… phải tuân theo những Quy luật kinh doanh nhất định.

    Những lợi thế do quan hệ Chính trị đem lại cho một số người là có nhưng không phải là tất cả, lại càng không thể coi đó là nguy cơ cạnh tranh triệt tiêu nhau mà chẳng qua mình chưa chọn được sản phẩm có lợi thế cạnh tranh cao. Nếu đã làm thì tâm niệm một điều: người ta làm được mình cũng làm được.

    Một lần nữa cảm ơn bác Alan đã dành thời gian và trí tuệ để viết bài,

    Chúc bác luôn mạnh khỏe!

    Reply
  • Việt Anh

    Chào Chú Alan,
    Trong 5 điều Chú nêu ra, cháu thấy có điều 2 ( lối bắt chước nghèo nàn ) là điểm Cần Chú giúp khai sáng nhất. Các bạn trẻ chỉ bắt chước để làm chứ không nhìn thấy hết một câu chuyện kinh doanh phải nắm vững những gì, rất thiếu hiểu biết về kiến thức lập bussiness Plan, phân tích swot, lập FS, thiết lập mục tiêu SMART, phân tích nhu cầu và đối tượng, lựa chọn chiến lược, chiến thuật, lập và quản lý dự án, đo
    lường đánh giá theo KPI, BSC … Họ đang thiếu một hướng dẫn cụ thể hơn để họ biết Cần tìm gì trên google và từng bước phải làm theo thứ tự nào. Khi đó họ sẽ đỡ phân tán tư tưởng và hành động ngắn hạn, dễ đạt tới thành công, dám nghĩ chuyện lớn lao,dám sống thực sự như chính mình…
    Chúc Chú vui khỏe và có thêm nhiều bài viết cho mọi người.

    Reply
    • papluca

      VIệt Anh nói rất đúng : ” Các bạn trẻ chỉ bắt chước để làm chứ không nhìn thấy hết một câu chuyện kinh doanh phải nắm vững những gì, rất thiếu hiểu biết về kiến thức lập bussiness Plan, phân tích swot, lập FS, thiết lập mục tiêu SMART, phân tích nhu cầu và đối tượng, lựa chọn chiến lược, chiến thuật, lập và quản lý dự án, đo”. Rất mong bác Alan có những bài viết phân tích về các vấn đề trên, các bạn trẻ như Pap, ngoài khả năng tư duy tự chủ của bạn thân còn cần lắm những trải nghiệm, kinh nghiệm của những cha anh đi trước người vươn lên bằng vốn tự thân, đôi chân chân chính của mình để khai sáng cho thế hệ!

      Mong nhận được phản hồi của Alan cho Việt Anh, vì câu hỏi bủa bạn ấy rất thực tế và đại diện cho hầu hết các bạn trẻ không dám nói ra ( sợ đề nghị như vậy đôi với Alan là qúa tham lam chăng?….).

      Cảm ơn bác vì bài viết giá trị này. Chúc bác 2013 một năm mới => Vui Khỏe <=

      Reply
      • BC

        To Papluca,

        Sao em dùng sách vở cứng ngắc quá vậy? Nói đi, dự định muốn làm gì, nếu ai đó trong đây cùng hoàn cảnh sẽ cho em thêm ý kiến. Đừng ngại vì sợ ý tưởng kinh doanh của em sẽ bị người bắt chước. Ăn thua mình biết linh hoạt xử lý tình huống mà thôi.
        Cheers.

        Để chị kể cho em nghe về xuất phát điểm của chị những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào môi trường mới….

        Tháng 4 năm 2008, bị lừa trong phần hùn, bị đá giò lái một cú bởi 1 người mà mình không bao giờ ngờ tới, không nhiều, chừng $150K…. Khóc, khóc, khóc…. Sau đó là tính chuyện trả thù, luôn tâm niệm “quân tử trả thù 10 năm chưa muộn”. Trả thù 1 người ích kỷ, ganh tỵ, nhỏ nhen, tiểu nhân không bằng gì khác, cách duy nhất là cho họ thấy là ta hơn họ….Đây là 1 câu chuyện rất dài dòng, rất cá nhân và rất rất là riêng tư nên chị không muốn nói thêm dài dòng.

        Bước đi xin việc ở một hãng khác…. Khoe với ông boss mới rằng tôi có thể làm này làm kia…. tí ta tí toét. Ổng cười cười hỏi 1 câu, sao mày giỏi vậy mà mày lại bỏ hãng mà đi? (thiệt ra là bị lừa hất cẳng, dám khai?) Thế là lại khóc cà sụt cà sịt trước mặt ổng. Cũng may ổng là người Tây phương, dân Do Thái nên ổng đưa giấy cho lau nước mắt, dỗ cho nín và khuyên đủ điều, rồi ổng nhận vào làm. Nói thiệt nhe, coi chị đanh đá thế chứ dễ mít ướt lắm, nếu ai đó đánh trúng điểm yếu.

        Ổng hỏi giờ mày muốn gì? Chị trả lời rằng chỉ muốn có việc làm để trả nợ căn nhà và có thêm 1 căn nhà nữa để dành cho con sau này đi học. Ổng biểu sao mày mơ ít thế, tao nghĩ tao có thể giúp mày có thêm năm bảy căn (several) chứ không chỉ 1.

        Thế rồi ổng gởi chị đi học 1 lớp về tâm lý con người trong một nhà thờ sciencetology, của cái đạo mà tài tử Tom Cruise đang theo, vì chỉ có nhà thờ này là có mở những lớp như thế, kèm riêng từng người, từng nhóm nhỏ, không thể kiếm được những lớp hay như thế ở ngoài đâu. Ổng còn nói mày xem tao nè, tao thành công như ngày hôm nay là nhờ tao rảnh lúc nào tao đều đến đó lấy lớp. Lúc đó chị nghĩ: mèng ui! Làm thấy ông bà ông vãi còn chưa ăn ai mà bắt đi học làm cái gì. Nhưng kệ, ai biểu gì làm đó…

        Trong lớp đó nó dạy cách nhận biết và đối phó với nhiều loại người và học chữ NHẪN. Ban ngày đi làm, tối đến 7 giờ đến lớp, 10 giờ mới xong…Đang học, xin cô giáo cho đem sách về nhà đọc rồi trốn lớp luôn. Nhưng cũng nhờ lớp học này mà bây giờ biết cách tránh nhiều loại người, nhiều cú đá ngang-dọc của những con người không còn nhân tính, tiểu nhân…. Ông boss coi vậy chứ cũng theo dõi xem học trò nó học tiến bộ đến đâu rồi. Ổng cứ nhắc chừng rằng cô giáo nói mày bỏ học rồi và cười cười….

        Bên cạnh việc gò ép chị đi học, về việc làm thì ổng giúp đỡ rất nhiều…Bữa nào rảnh, kiếm lại tấm thiệp chúc Noel của ổng scan cho em xem lời khen ổng đã khen chị. Ổng nói rằng mày là đứa học trò VN đầu tiên và duy nhất của tao và là đứa trong tất cả nhân viên mà tao nghĩ rằng giỏi nhất của tao từ trước đến nay… Rồi…không muốn kể thêm nữa….bị tiểu nhân ám hại chứ không phải bị ổng hại. Cho đến giờ này người boss mà chị nể nhất vẫn là ổng, là người đưa chị đến thành công hôm nay, ổng giúp người vô vị lợi…Xin nhấn mạnh, ổng chỉ giúp kiến thức chứ không giúp tiền bạc đâu nhe.

        Nhảy ra khỏi hãng đó…bước đi với đôi chân chính mình với cái hãng của chính mình. Lúc đó tụi “tư bản đỏ”, sau này có thêm tụi Tàu, nó mang rất nhiều tiền mặt qua Mỹ này để săn nhà bị nhà bank tịch thu. Tiền mặt của tụi này dồi dào ghê lắm… Cuối năm 2007 chị có bán ra 1 căn nhà và có sẵn 1 số vốn tạm tạm, nhưng để giàu có nhờ số vốn này thì khó lắm cho 1 người bình thường.

        Nhà bank nó đăng bán nhà rẻ như bèo. Chị còn nhớ cái nhà này người chủ lúc trước đã mua $1 triệu 250K mà nó chỉ đăng bán có $246K, vì căn nhà này có 3 cái nợ, và khi bị tịch thu thì nợ 2, nợ 3 xem như mất trắng, chủ nợ 1 nó bán đổ bán tháo, thâu về bao nhiêu cũng được, vì còn hơn là mất trắng. Chị đấu giá lên đến $380K. Chỉ có người trong nghề mới nhìn thấy và biết được cái nào ngon, cái nào dở…Đó chỉ là 1 ví dụ. Chị không có nhiều tiền đến mức đó. Thế là lợi dụng tín dụng tốt của mình để chuẩn bị mượn nợ nhà bank. Chị dám chi mạnh thêm $5K cho người làm loan, ngoài những món phí làm loan khác, để có thể đóng 1 loan transaction trong vòng 5 ngày. Nhà bank rất thích và ưu tiên bán cho những người trả bằng tiền mặt vì có lợi về mặt thuế, thu vốn nhanh. Chị không có đủ thì chị chơi cách khác. Cũng trả giá như người ta, cũng chơi bằng tiền mặt, dù rằng…hổng có. Mà nếu có cũng không dám trả hết cho 1 căn nhà mà chưa biết bán có lời hay không vì thời điểm đó nhà bị nhà bank tịch thâu bán ra nhiều lắm. Nhưng để hơn được người ta, chị chấp nhận nếu có gì trục trặc thì chịu mất $50K tiền đặt cọc (mà trong thực tế, theo luật tiền đặt cọc chỉ cần đặt max. 3% giá trị căn nhà và hầu hết người mua chỉ đặt cọc có 3%, theo đúng luật. Chị biết luật này nên chơi liều, phá luật, nếu lỡ có mất, đi kiện cũng chỉ mất 3% mà thôi. Sau này mới biết rằng mình nghĩ sai, nhà bank nó có nhiều luật sư nên nó cũng khôn lắm, nó gài mất tiền cọc hết luôn đâu đó trong contract). Với số tiền đặt cọc lớn và giá cả cũng tương đương với người khác, chị mua được căn nhà. Chỉ trong vòng 5 ngày thủ tục loan (loan là mượn nợ nhà bank) xong xuôi, tiền trao qua escrow như tiền mặt. Thay vì phải chi ra vài trăm ngàn để mua được căn nhà, chị chỉ dùng có mấy chục ngàn. Lúc này nhà bank nó hỡi ôi, bị chị chơi khăm. Nhưng nhà bank nó giàu, nó nhiều nhà nên nó bỏ qua cho 1 lần. Số tiền bỏ ra nhỏ hơn người ta, nhưng lợi nhuận thâu vào lớn hơn tất cả, lời cả chục lần vốn… Căn nhà này chỉ 2 tuần sau, có người trả giá lên đến $600K, và bây giờ nếu bán ra nó có giá hơn $800K. Chị đã giữ nó lại và nó là nơi hạ cánh trước khi về hưu của chị, miếng đất rất lớn và xây được 18 căn nhà trên đó. Chị chơi cách này đâu được chừng trên dưới 10 lần là tất cả các nhà bank đều biết. Lẽ dĩ nhiên là khi chị đã nói ra trò chơi này là khi không còn ai chơi được trò này nữa. Sau đó ai bắt chước chị đều bị, một là bị mất tiền cọc rất lớn như đã nói bên trên vì không có tiền mặt đem vào, 2 là phải đem cho đủ số tiền mặt vào mới lấy được căn nhà…..

        Tóm lại, muốn thành công, phải làm mọi thứ đúng luật, đúng bài bản, nhưng phải là người đầu tiên nghĩ ra chiêu thì mới thành công….

        Đây chỉ là 1 câu chuyện nhỏ trong nhiều chuyện nhỏ khác mà chị đã chơi để gầy dựng sự nghiệp.

        Cheers.

        Nhân đây, mình muốn nhắn nhủ BCA, nếu muốn chơi với BĐS VN, chờ nhà bank nó bán ra hàng loạt, giá chỉ còn 1/5 lúc cao nhất thì hãy nhảy vào. Ở Mỹ suy thoái BĐS xảy ra cuối 2007 vậy mà đến tháng 2 năm 2009 mới là đáy. Có thể có ngoại lệ tùy từng hoàn cảnh, nhưng coi bộ BĐS VN còn chìm sâu hơn, lâu hơn vì dân đầu tư nước ngoài chưa thấy nhảy vào. Nếu nước ngoài nhảy vào hàng loạt thì cũng mất cả hơn 1 năm mới tạm tạm gọi là ngóc đầu lên được. Mọi tin tức báo chí đều là ảo, phải dùng đầu óc phán đoán mới thành công. Đừng tin…mà hãy…nhìn…. Tôi nói đồng bào nghe rõ không (hihihiiii…câu nói in đậm này là kết hơp của 2 người rất nổi tiếng trong chính trường VN)

        Reply
        • BLoc

          Bên Mỹ có “trò” vay bằng tín chấp, còn VN phải có thế chấp mới được vay. Chuyện tương tự Tăng Minh Phụng chơi gối đầu BĐS, ở VN xữ cho đi họp bốc lịch, sau này cũng nhiều tay khác chơi kiểu “thế thần” tin quái hơn, mới “bơm” BĐS đến ngày nay.

          Trường hợp của BC, nếu BĐS không lên mà xuống, thì lãi vay cũng đè bẹp BC rồi! Bởi vậy đã hay thì cũng cần hên nữa đúng không?!

          NH Mỹ đã “học kịp” bài của VN! nên chừ BC đã nghĩ ra đường khác rồi, bật mí một tí được không?

          Reply
          • BC

            Dear BLoc,

            Lúc đó mình đoán là đáy của BĐS, nói không ai tin, còn la mình là ngu. Mình chơi trò này theo kiểu đánh nhanh rút gọn. Dĩ nhiên là nhà thì nhiều lắm, nhưng ngon thì chỉ có vài chỗ và vài cái thôi. Mua mắc hơn người chưa chắc đã được. Tụi tư bản đỏ nó đè đầu dân để lấy rồi đem qua đây, tiền của nó dùng đốt chết mình được. Nếu không chơi kiểu này thì khó mà qua lọt.

            Bên đây vay tiền mua nhà trên tín dụng của mình + lương cơ bản (tiền trả mỗi tháng + thuế nhà + bảo hiểm không vượt quá 1/3 lương) + giá trị căn nhà mình sắp sửa mua chứ không đơn giản. Ví dụ giá căn nhà là $300K, người mua phải bỏ xuống một phần tiền, tùy tín dụng tốt hay xấu mà có thể mượn thêm được nữa hay không. Theo lẽ thường thì nhà bank nắm cán vì có 1 số tiền người mua đã bỏ vào nếu địa ốc đi lên hoặc đi ngang. Nhưng nếu địa ốc xuống giá nhanh như vừa rồi thì nhà bank mất mát.

            Còn nhiều chiêu nữa nhưng không nói được vì nó vẫn còn xài được. Xin lỗi BLoc nhé, không nói ra ở chỗ công cộng được. Thói đời nếu mình thật thà như chính bản thân mình thì bị con người trù dập không thương tiếc…Bản thân mình không bao giờ muốn làm điều gì xấu xa hay sai trái cả, và đó cũng là lý do cho mãi đến khi gặp được ông boss mình vẫn bị mất mát vì cả tin, vì cả nể và cứ oang oang mình là quân tử.

            Chơi với VN thì phải chơi trò “đồng tiền đâm toạc tờ giấy” vì đó là văn hóa rồi, nó đã in sâu vào tâm thức của từng đứa con trẻ trong mấy thế hệ sau 1975, và như mình đã kể câu chuyện hồi học lớp 5, và phải biết phán đoán….

            Sức mạnh đồng tiền.
            Đồng tiền đâm toạc bao tờ giấy,
            Đồng tiền mua nghĩa lại mua danh,
            Đồng tiền mua cả lòng nhân ái,
            Đồng tiền bán đứng chữ trung trinh,

            Đồng tiền điên đảo đem mua bán,
            Đồng tiền trao đổi cái nhục vinh,
            Đồng tiền đánh tráo đen và trắng,
            Đồng tiền sức mạnh của văn minh.
            …..
            Dec 15, 2009

            CÓ TIỀN MUA TIÊN CŨNG ĐƯỢC?

            “Tiền anh đó, em cứ lấy tiêu”
            Bao nhiêu cho đủ, bao nhiêu thì nhiều?
            Em đem tiền đi mua son phấn,
            Tô vẽ cho đời một nét kiêu.

            Em đem tiền đi mua áo khoác.
            Che giấu bao nhiêu nét mỹ miều?
            Em đem tiền đi mua giầy dép,
            Đi trên nỗi khổ kiếp bọt bèo?

            Em dùng tiền đó em chà đạp,
            Tấm lòng quân tử há, được sao?
            Em đem tiền đi mua danh vọng,
            Che lấp tấm lòng chẳng sạch trong?

            Em đem tiền đi đòi công lý?
            Công lý mua bằng ác, dã tâm….
            Tiền nhiều mua được bao nhiêu thứ.
            Nhưng chằng mua tình thật trái tim!!!

            Jun 12, 2009

            Viết về 1 người đàn bà tàn ác, đổi trắng thay đen, bán đứng nhân nghĩa…. bất tài nhưng lợi dụng tiền của chồng để hại người. Bây giờ mới có mấy năm mà mình đã thấy bị quả báo rồi. Mất hết cả chồng, cả con cả nhà cửa…

          • BC

            To BLoc,

            Mình không sợ lãi vay vì mình tính toán rất kỹ, nếu cái nào ngon, tiền cho mướn được gấp đôi tiền trả lãi vay + thuế + bảo hiểm, đất rộng, mình mới giữ lại. Có nghĩa là chỉ trừ khi nào tất cả nhà của mình bỗng dưng bị trống không có người mướn thì mình sẽ chết sau 6 tháng đến 1 năm vì mình còn tiền để dành trong stock, trong tiền hưu trí 401K, trong nhà bank, và quan trọng là lương của xã xệ nữa. Chuyện này khó xảy ra lắm trừ khi nơi mình ở bị bệnh dịch chết hết mà thôi, còn hiện tại nhà không bỏ trống lấy 1 ngày và tiền thuê nhà thì cứ tăng đều đều…Tuy nhiên, để giữ chân người mướn đàng hoàng, giữ chữ tín, mình không bao giờ tăng tiền nhà với người cũ, và cho mướn rẻ hơn người khác từ 1 đến vài trăm. Mua rẻ cho mướn rẻ, thay vì để trống 1 vài tháng để tìm người mới, cho mướn rẻ đi 1 chút có hơn không? Người mướn họ thích mình, họ không làm phiền, không trả tiền trễ, tự sửa chữa những hư hỏng…

            Giả sử giá nhà rớt xuống như lúc mới mua, mình cũng không sợ vì mình nợ có 4 cái còn mấy cái kia trả hết nợ rồi. Phải giữ lại nợ để còn khai thuế khấu trừ…chứ không thôi đóng thuế thu nhập gẫy gọng luôn…. Và nhiều thứ không tiện nói ra ở nơi public.

          • BLoc

            Đương nhiên mình chỉ nói về lúc đầu, đúng là BC xác định đúng đáy nên mới tốt vậy, nhờ BC nhận định chuẩn nên mới thành công đến giờ, chừ BĐS của BC đã sinh lãi rồi, thị trường Mỹ đang hồi phục thì chỉ có tăng giá trị TS thôi.
            Cám ơn BC đã bật mí rất nhiều!

            P/S: Thơ của BC hả, mình thấy mới, có gửi gấm nhiều tâm niệm nên không bị “nhãm” như một số bài tiền phổ biến ở VN.

        • Tony

          “Trong lớp đó nó dạy cách nhận biết và đối phó với nhiều loại người và học chữ NHẪN. Ban ngày đi làm, tối đến 7 giờ đến lớp, 10 giờ mới xong…Đang học, xin cô giáo cho đem sách về nhà đọc rồi trốn lớp luôn. Nhưng cũng nhờ lớp học này mà bây giờ biết cách tránh nhiều loại người, nhiều cú đá ngang-dọc của những con người không còn nhân tính, tiểu nhân….”
          ^_^ Chị BC có thể truyền cho em chút ít cái này không?

          Reply
        • Papluca

          Em Cảm ơn những chia sẽ gần giũ thiệt tâm của chị BC nhé. Năm mới em chúc chị cùng GĐ một mùa xuân Quý Tỵ vui khỏe, an lành, ấm áp yêu thương. HAPPY NEW YEAR !

          nói thiệt với chị nhé, kiến thức về làm ăn của em bây giờ chỉ gần như trang giấy trắng. Em đang tập tành viết vào nó những dòng chữ đầu tiên, nên những comments của em có phần nào ngây ngô, chút hồn nhiên, chưa hiểu thấu đáo vấn đề người viết, mong chị thông cảm cho em nhá. :)

          Reply
  • Tuấn Dương

    Hay là cứ theo bầu Đức, vác tiền sang Mianma, mua 1 căn hộ (phố cổ càng tốt) ở Yangoon, vài năm sau hái ra tiền ạ? Gì chứ cứ nóng như đất hà nội thì thôi rồi.

    Reply
    • BC

      Coi chừng lại sa lầy ở Myanmar vì nơi đó không có Miến kiều. Theo như mình biết thì địa ốc VN những năm qua, đặc biệt là từ năm 2000 được Việt kiều đổ tiền vào rất nhiều. Và năm 2009 hầu hết đã rút vốn, số nào còn kẹt lại là do quá tham. Nhiều cái nhỏ sẽ làm nên cái lớn….

      Ở Myanmar, hơi nguy hiểm ở chỗ tập đoàn này kia sẽ vào nhưng dân nơi đó hơi mọi, có thể không thông minh và khéo léo như dân VN. Nếu tư bản nó thử một lần, hai lần nó không vừa ý là nó hô một- hai-ba, biến. Bây giờ vì tình hình ĐNA đang nóng nên Myanmar nằm trong bàn cờ chính trị, vài chục tỷ USD của tư bản đổ vào đó không thấm vào đâu cả. Nếu TQ dịu lại, Tư bản nó dìm được kinh tế TQ thì mọi sự sẽ đâu lại vào đó…. Nếu có chơi thì chơi nhiều miếng bánh nhỏ, rút vốn dễ, chơi hoành tráng là chết đứng trên đống tài sản….

      Chúc Bầu Đức may mắn, chết nhắm mắt chứ đừng mở trừng trừng vì tiếc của.

      Reply
      • BLoc

        Bầu Đức “nhường” ngôi rồi! Ai chết ở Miến Điện thì về sau sẽ biết, chứ ông không còn bị “tiếng sống chết” lúc đó nữa.

        HAGL đã thay Chủ tịch HĐQT và cả Tổng giám đốc, có thể dự án ở Miến Điện sẽ thay đổi nhiều so với ban đầu. Không biết Bầu Đức đang giữ chức gì ở HAGL?! Dự đoán, không biết sẽ có chuyện như bầu Kiên không?!

        Reply
  • TLBD

    Comment này ko ăn nhập j với bài viết nhưng hy vong sẽ được chú ý:

    1- Ko biết cách làm nhưng muốn kêu gọi ace nào đó tạo cho web này 01 cái logo. Có thể lấy hình bác Alan. Đẹp hơn Alan Delon là cái chắc :)

    2- Gần hết năm Thìn rồi mà ko biết làm sao có thể bình chọn các danh hiệu cho các bài viết và comment được post lên trang này nhỉ?

    Mong được bác Alan ra tay chủ trì thực hiện

    Reply
  • Trương Thanh Long

    Tại sao phải là Việt Nam??? Kiếm tiền cơ mà,ở đâu thuận lợi thì phát triển chứ :)

    Reply
  • Khanh Nguyen

    Tôi cán mốc 1 triệu Mỹ kim sau 5 năm và 5 triệu Mỹ kim sau 10 năm. Đã 5 năm nay tôi không hề phải vay mượn, cũng không có con cháu bác X, XO nào. Tôi nghĩ rằng cần có một khát vọng đủ để vượt qua bất cứ trở ngại nào.

    Reply
  • Steve Trinh

    Hoàn toàn ủng hộ bài phân tích của bác Alan Phan, đặc biệt điểm “lười biếng và cầu thả” không những trong hành động mà cả trong suy nghĩ của phần lớn người trẻ là nguyên nhân của thất bại.

    Ví dụ, tôi đã thấy một nhân viên (đã tốt nghiệp thạc sĩ kinh doanh) đã phải mất 3 tháng để học cách đóng 1 cái gim tài liệu cho thẳng để gửi cho khách hàng.

    Reply
  • Nguyen Dung

    Xin hỏi chú Alan: Theo chú, những doanh nhân thành đạt hiện nay tại Việt Nam, có bao nhiêu % người đáp ứng đủ 5 tiêu chuẩn mà chú đã nêu? Cháu thấy 5 tiêu chuẩn của chú có thể phù hợp với môi trường kinh doanh tư bản. Còn với Việt nam hiện nay, đa phần muốn thành công đều phải có thêm điều kiện thứ 6 mà hoa hậu Thu Thủy đã đề cập!

    Reply
    • Alan Phan

      Không nói đến các đại gia. Chỉ các bạn doanh nhân trẻ, chú cho là cả ngàn.

      Reply
  • dotran

    Cháu rất hay theo dõi các bài viết của bác, nhưng cháu rất trăn trở về cái gọi lợi thế cạnh tranh, bác có thể chỉ giúp cháu một vài phương pháp để tìm ra không ạ.

    Reply
    • Alan Phan

      google

      Reply
      • dotran

        Cảm ơn bác, cháu vẫn dùng Google để tìm kiếm (cháu làm ngành công nghệ), tuy nhiên, cháu mới thấy các ý tưởng dạng sao chép và cháu không tự tin làm chi phí thấp hơn hoặc cùng chi phí nhưng chất lượng cao hơn. Cháu cố gắng tiếp tục tìm kiếm vậy.

        Reply
  • Nguyễn Hồ Quốc Dũng

    Các nguyên tắc mà Ts Alan đưa ra thật không có gì lý tưởng, cao siêu, nhưng đó là thói quen làm việc của những người thành công: Người có thói quen, kỷ luật như vậy thì sẽ thành công – và người thành công thì họ chắc chắn có tác phong làm việc như thế.
    Trước khi nghĩ tới 1triệu USD thì cần có kế hoạch rèn luyện tác phong tư duy và suy nghĩ của mình, lúc đó 1tr USD tự nhiên sẽ tới.

    Reply
  • Đặng Minh Hào

    Lần đầu tiên tôi viết comment, đa phần chỉ đọc mà thôi do kiến thức của tôi còn rất nông cạn. nhưng trên hết Tôi xin cám ơn Chú Alan đã tâm huyết truyền cảm hứng và động lực để những người Việt trẻ biết, ham làm giàu, và sẽ thực sự giàu như mọi người từng mong ước. Chúc Chú năm mới luôn mạnh khỏe và luôn giúp những ý kiến tốt để mọi người hạnh phúc hơn.

    Reply
  • Hồ Ly

    “Tôi đang suy nghĩ không biết mình có nên chọn ra 5 dự án với 5 đội ngũ doanh nhân trẻ và chứng minh là họ có thừa sức để kiếm 1 triệu đô la trong 5 năm?” Hàng nghìn bạn trẻ vui sướng khi đọc đến đây cho đến khi đọc tiếp…

    Dear bác, cháu đã đọc đâu đó những dòng này:

    “Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng – ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói:

    - Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này.

    Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller nói tiếp:

    - Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm đang cháy thì hãy hô to “Đã thấy!”.

    Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: “Đã thấy!”.

    Liệu bác có dành một đời còn lại để viết và viết trong khi cả thế hệ trẻ Việt Nam cần bác hành động, dù nhỏ như đốt một que diêm vậy… Cháu thì chưa đủ khả năng để tìm đến bác, nhưng rất nhiều fan hâm mộ của bác đang cần bác và mong bác “suy nghĩ” lại :)

    Một fan của bác.

    Reply
    • BC

      Bạn thân mến,

      Bác Alan khởi nghiệp với 2 bàn tay trắng, tôi sanh sau đẻ muộn, trâu chậm uống nước đục, cũng khởi nghiệp cũng với 2 bàn tay trắng. Với tôi lúc đó, chỉ cần 1 lời động viên là tôi sướng phát điên lên được. Không có ai ủng hộ tôi cả. Ai cũng nghĩ rằng tôi sẽ là kẻ phá gia chi tử tiếp vì những thất bại trong quá khứ của tôi. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp vì tôi nghèo nhất nhà và nguy cơ trở thành hành khất rất cao vì không chịu nghe lời khuyên của ai cả…. Bạn có thể viết thư cho Bác ấy, có thể post dự định của mình lên để xin góp ý từ những người thành công đi trước đã là may mắn lắm rồi. Lúc đó tôi thậm chí còn chưa có được một sự an ủi nào của những người bạn ảo….

      Thử nghĩ đi, Bác ấy đã mất hơn 1 triệu US cho những dự án khởi nghiệp như lời tâm sự của Bác ấy rồi nên tôi nghĩ là sẽ khó để Bác ấy móc hầu bao làm chuyện này lần nữa nơi mà Bác ấy đã có quá nhiều kinh nghiệm. Kinh nghiệm trả bằng cái giá hơn 1 triệu US cũng không nhỏ đâu bạn à. Tôi nghĩ là Bác ấy sẽ ngại khi trả lời câu hỏi này.

      Những bài viết của Bác ấy về bất cứ thể loại gì với tôi cũng là 1 bài học thêm, không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc.

      Dù sao tôi cũng mong bạn sẽ kiếm được tài trợ cho những dự án khởi nghiệp từ nhà bank, từ 1 bạn nào đó tôi quên tên rồi, ở trang này hoặc từ gia đình.

      Chúc bạn may mắn.

      Reply
      • Hồ Ly

        hì hì, cũng kiếm được từ nhà bank, nhưng ko phải tài trợ, mà vay 1 tỷ, kiếm thêm vài người lớn tuổi 3 tỷ nữa… sau hơn 1 năm thì gần như đốt sạch :D chỉ còn lại mỗi cái web bán hàng, hơn 60 người, 19 cửa hàng và một đống nợ :)) em thật kém cỏi khi trong tay có nhiều nguồn lực để phát triển và quá lãng phí vì ko biết quản lý….

        cảm ơn chị BC :)

        Reply
  • Tran

    Tôi khởi nghiệp tự thân từ 1998 khi chưa đến 30 tuổi với số tiền vỏn vẹn 700 USD và 36 triệu đồng Việt nam khi đó, từ kinh nghiệm cá nhân tôi khẳng định chuyện kiếm được số tiền 1 triệu đô la trong 5 năm là bình thường(chỉ khoảng hơn 22 tỷ đồng Việt nam tỷ giá hiện tại), chẳng phải chuyện kinh khủng ghê gớm gì đâu. Ngay ban đầu tôi khởi nghiệp không phải vì nghĩ là kiếm tiền làm giàu, mà vì thỏa mãn ước mơ và chứng tỏ mình và có thể làm điều mình ưa thích, đồng thời thỏa mãn cái mà thiên hạ cần và muốn, rồi thì tiền bạc nó đến.

    Trong chừng ấy năm làm tôi chưa bao giờ được vay của cá nhân, ngân hàng, gõ cửa các quỹ đầu tư giống như của ông Phan đây thì quả chưa bao giờ nghĩ tới, và cũng không có ý định vay mượn, quan điểm có bao nhiêu làm bấy nhiêu, có tới đâu làm tới đó không làm quá khả năng mình.

    Nhưng ở xứ nào cũng vậy, kẻ giàu hay có tiền là kẻ khó ưa và đáng ghét cho dù tiền kiếm được là đàng hoàng và lương thiện đi chăng nữa. Xứ ta cũng chả khác chi thiên hạ, chưa kể thể chế xứ ta nữa cũng theo quan điểm “lấy của người giàu chia cho người nghèo”, cho nên càng kín đáo, không ai để ý thì càng dễ sống, càng dễ làm ăn.

    Cho nên chuyện kiếm được 1 triệu đô la trong 5 năm (tự lập thân) xứ mình ở người trẻ cũng không ít. Nhưng có lẽ họ cũng như tôi thầm lặng và kín đáo, mới có thể tồn tại và sống tốt ở xứ này.

    Reply
  • Phương Hoàng

    chào chú Alan!
    Đọc bài viết này của chú thì trong đầu cháu cứ vẩn vơ với suy nghĩ kinh tế VN năm 2013 đi về đâu? giải quyết nợ xấu, cứu vãn thị trường bất động sản, giải quyết việc làm vv… như thế nào đây.
    Và bài toán cho nợ xấu và thị trường bất động sản bằng cách chuyển nợ xấu thành nợ không sấu là ổn như vậy thì “hô biến” như thế nào đây để đạt được điều mà người người, nhà nhà, ngành ngành, nghề nghề đang mong muốn.
    Có một ý tưởng xin chú góp ý cho nhé.
    VD một ngân hàng A cho 5 doanh nghiệp kinh doanh bất động sản và cả 5 doanh nghiệp này có số nợ ngân hàng A là 20.000 tỷ (nợ xấu). hàng tồn kho của các doanh nghiệp là BĐS.
    Giải quyết bài toán hô biến nêu trên thì DN và NH phải hợp tác với nhau bằng cách như sau
    NH và DN xác định giá bán của BĐS phù hợp tại thời điểm hiện tại và cùng bán hàng BĐS. ngân hàng cho khác hàng mua BĐS với 55-70% giá trị BĐS với lãi xuất bằng lãi xuất huy đông thời điểm vay và kéo dài 3 năm. số % còn lại khách hàng trả cho DN BĐS thì được DN BĐS trả cho NH. số tiền khách hàng mua BĐS được chính là số nợ NH của các ND BĐS
    như thế đã hô biến xong

    Reply
    • BC

      Bạn nói chuyện y như phóng viên của báo Công An hay Tuổi Trẻ Cười quá. Muốn thì làm đi, thử ôm 1 quả bom BĐS rồi hãy cho ý kiến. Chưa qua thực tế, nói nghe ngộ ngộ.

      Reply
      • Phương Hoàng

        Cảm ơn bạn vì đã liên tưởng tôi với phòng viên báo Công an hay Tuổi trẻ.
        Mình rất muốn ôm tất cả BĐS của các doanh nghiệp hiện nay nhưng tôi muốn bạn giúp tôi “hô biến” là xong mà
        Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc

        Reply
  • vincom

    Nói chung là còn rảnh rổi để viết “commnet” như tôi thi các bạn cũng chẳng làm được việc gì cho đời đâu mà, cứ mơ đi rồi sau giấc mơ ấy bạn cũng chỉ là bạn thôi

    Reply
  • Thai Duong

    Gử các bạn hoài nghi

    Nhóm của tôi gồm có 3 người không ai là con ông cháu cha hay có quan hệ đặc biệt gì. Chúng tôi khởi nghiệp cuối năm 2009 với 3 tỷ tiền vốn đến nay sau hơn 3 năm hoạt động lợi nhuận ròng đã đạt là 34 tỳ. Chúng tôi đặt kế hoạch làm ra 29 tỷ lợi nhuận nữa trong mười tám tháng tới thì đạt đúng mức bài viết của bác Alan là 1 triệu dollar / người .Kinh nghiệm ban đẩu của chúng tôi : tìm được cơ hội thị trường, biết mình mạnh điểm gì và tập trung khai thác điểm mạnh ấy, nhiệt huyết , làm việc chăm chỉ,. Cuối cùng là tiền vốn đóng vai trò cực kỳ quan trọng khi khởi nghiệp, phải lường trước đừng để giữa chừng hụt hơi và ‘chết khô’ vì thiếu vốn. Các bài viết của chú Alan mang theo sự thông thái và kinh nghiệm đầu tư hàng mấy chục năm . Con số 1 triệu chú Alan đưa ra cũng không phải là ngẫu nhiên đâu các bạn ạ

    Reply
  • JackZhang

    Dựa trên phương thức của MBA giảng dạy và kinh nghiệm nhiều năm, đã cho tôi thấy những điều mà PhD nêu trên vẫn cần thiết để cảnh báo cho các Doanh nhân Việt muốn thay đổi TƯ DUY thương mạ
    Kinh doanh&Thương mại
    Nhà kinh doanh cần cứng rắn không tham gia vào “cuộc đua tranh giành” của thương vụ. Như Hagstrom viết: thành công trong đầu tư không phải vấn đề ở chỗ bạn biết được bao nhiêu mà là bạn thực tế đến đâu trong việc xác định được cái mà bạn không biết. Vận hành kinh doanh này là điều kiện bắt buộc với dự báo khả thi của mọi kinh doanh trong tương lai; có nghĩa là nếu bạn không hiểu về kinh doanh thì làm sao bạn có thể tiên đoán được hoạt động của nó? Nguyên tắc trong kinh doanh luôn hỗ trợ cho việc tạo nên đề án lớn: luôn hãy nhớ rằng bạn đang phân tích việc kinh doanh không phải là thị trường hay nền kinh tế hay sự ủy mị của nhà đầu tư. Phải kiên định trong việc tìm kiếm xuất phát điểm hoạt động bởi nó sẽ giúp cải thiện năng lực của bạn và phải biết chắc thương vụ có triển vọng về lâu dài hay không.
    Quản lý doanh nghiệp
    Phân tích tác nghiệp khó nhất của nhà đầu tư luôn đòi hỏi “quản lý có hợp lý hay không?” Cụ thể quản lý sẽ là khôn ngoan khi nó thỏa mãn yêu cầu tái đầu tư lợi nhuận hoặc chia lợi tức của cổ đông(DNCP). Đây là câu hỏi sâu sắc. Hầu hết các khảo sát cho dù theo nhóm hay bình quân đều cho thấy có tính lịch sử rằng quản lý có xu hướng trở nên tham lam và giữ lại lợi nhuận càng nhiều càng tốt vì theo lẽ tự nhiên họ có xu hướng xây dựng đế chế và tìm kiếm một vị thế hơn là sử dụng dòng vốn theo cách tối đa hóa giá trị của cổ đông. Một nguyên tắc khác đòi hỏi quản lý phải trung thực. Họ có chấp nhận sai lầm không? nguyên tắc quản lý đòi hỏi quản lý có chịu đựng được những mệnh lệnh hành chánh? Nguyên lý này là quan trọng trong phạm vị lớn, nó bao gồm nhiều mặt như: tìm kiếm ban quản lý say mê hành động và chống lại việc mù quáng coppy chiến thuật và chiến lược của đối thủ cạnh tranh. Đòi hỏi sự suy ngẫm và tìm tòi trong những điều quan trọng như : việc tham gia thị trường, xác định ranh giới việc coppy mù quáng chiến thuật của đối thủ cạnh tranh với đưa ra một chiến thuật mới.
    Tài chính và Nguồn vốn
    Nguyên tắc tài chính không mấy phức tạp. Nhìn vào lợi nhuận ròng trên vốn chủ sở hữu (ROE). Hầu hết các sinh viên tài chính đều hiểu rằng ROE có thể bị nhiễu bởi tỷ số nợ (là tỷ số giữa tổng nợ với vốn chủ sở hữu), cho nên về lý thuyết chỉ số này còn thấp hơn chỉ số tỷ số lợi nhuận trên vốn đầu tư (ROC) theo một số phương diện. ROC theo tôi có nghĩa là giống như lợi nhuận trên tổng tài sản (ROA) hay lợi nhuận trên vốn vay (ROCE) mà ở đó tử số là lợi nhuận được tạo ra từ tất cả các nguồn vốn được cung cấp và mẫu số bao gồm cả vốn chủ sở hữu và vốn vay. Ai cũng hiểu rằng thay vì loại bỏ các DN đang có “vấn đề” nợ thì tốt hơn là xem xét đến một mức nợ thấp hợp lý hay tìm kiếm mức lợi nhuận cao ở mức hợp lý tự nhiên. Nguyên tắc tài chính đều có chung cơ sở lý thuyết từ khái niệm Giá trị kinh tế gia tăng “thu nhập của chủ sở hữu” đây là thu nhập sẵn có của các cổ đông, về tính kỹ thuật thì nó không liên quan tới thu nhập từ cổ phần.Nguồn này là lãi ròng (net income) cộng thêm phần giá trị khấu hao và phần nợ trả dần (nghĩa là phần giá trị không bao gồm D&A) trừ đi chi phí vốn đầu tư dài hạn (CAPX) trừ đi chi phí vốn phát sinh cho nhu cầu hoạt động (charge in W/C) lãi ròng + D&A – CAPX – (charge in W/C). Nắm chắc EVA trước khi bạn trừ đi phần chi trả cổ tức cho cổ đông. Về cơ bản, với khái niệm “thu nhập chủ sở hữu”, trong việc điều hành đồng vốn của cổ đông cũng chính là giới chủ. Nguyên tắc đó là “Học thuyết Một Đô la” (one-dollar premise). Giá trị thị trường trên một đola được chuyển nhượng vào mỗi dola thu nhập được. Thước đo này cũng như khái niệm giá trị thị trường gia tăng (MVA) giá trị thị trường trên vốn đầu tư.
    Giá trị &Lợi nhuận
    Giá trị được thiết lập dựa trên tính tóan dự đoán giá trị thực của một công ty. Đó là quá trình liên quan mật thiết như “toán học liên kết” thu nhập chủ sở hữu trong tương lai sau đó chiết khấu trở lại tới giá trị hiện tại. sự dự đoán thu nhập tương lai sẽ được thực hiện dễ dàng hơn thông thường. Như những khoản thu nhập cố định thì dễ dàng dự đoán khái niệm “rào chắn” (Moat) được nhắc như một hệ quả trở thành tập quán thành công trên Morningstar của những công ty được thành đạt nhờ có “rào chắn kinh tế” (economic moat). Rào chắn là “cái đem lại cho công ty một lợi thế rõ rệt hơn đối thủ khác và được bảo vệ trước những tấn công bất ngờ từ phương thức cạnh tranh”. Theo tính lý thuyết dị giáo có lẽ chỉ xảy ra với nhà hiền triết từ Omaha ổng khấu trừ thu nhập được dự tính tới mức không có tỷ lệ rủi ro, thực hiện bằng cách kiên định với nguyên tắc “lợi nhuận an toàn (margin of safety) trong khi áp dụng thận trọng những nguyên tắc khác làm giảm tới mức tối thiểu rủi ro (không có nghĩa thực sự loại bỏ được rủi ro). Nguyên tắc này tạo thành nền tảng trong đầu tư giá trị đó là chuỗi giá trị mở cho sự thích nghi và diễn giải về sau. Nguyên tắc này đòi hỏi bằng những bổ sung tri thức trong tương lai, nơi những quá trình diễn biến tương ứng khó tìm thấy, yếu tố vô hình này đóng một vai trò quan trọng trong giá trị quyền kinh doanh và không rõ ràng về ranh giới giữa các ngành công nghiệp. Đó chính là làm cho mọi phân tích kinh doanh càng trở lên khó khăn.

    Reply
  • NoviNguyen

    Cám ơn chú Alan về những chia sẽ kiến thức cũng như những nỗi niềm đối với thế hệ trẻ ở VN hiện nay.Tôi thấy mọi người luôn nghĩ đến con số kiếm 1 triệu USD trong 5 năm mà chú Alan đưa ra. Nếu đã ‘dấn thân’ vào làm kinh doanh, theo tôi chúng ta đừng nghĩ đến số tiền mà chúng ta kiếm được trong vòng 5 năm là bao nhiêu, mà chúng ta nên nghĩ trong 5 năm đó doanh nghiệp chúng ta đứng ở đâu so với các doanh nghiệp kinh doanh cùng ngành nghề. Nếu chúng ta đi đúng hướng, có thể là 3 năm hoặc 7 năm hoặc nhiều năm hơn để đạt được mục tiêu về vị trí của doanh nghiệp mình, tôi cam đoan rằng khi đó không phải là 1 triệu USD mà là nhiều triệu USD.

    Reply
  • capuchino

    Nếu ai không tin công thức “công thức kiếm 1 triệu đô la trong 5 năm” thì đừng nhảy ra làm ăn làm chi cho mệt. Hãy để những cơ hội kiếm tiền triệu đô đó cho những người thực sự tin vào nó.

    Reply
  • doanh nhan

    nhung dieu bac ALANPHAN viet o bai truoc “kiem 1tz=5nam” va bai “van chua kiem 1tz=5nam”va ’5 thoi quen lam viec hieu qua ” toi thay hoan toan dung.VI toi cung la nguoi tung trai kinh doanh va trai qua chu ki 4nam=gan 1tz.[LAM AN THEO DUNG NGHIA DAO DUC NGHE NGHIEP]. NEN toi hieu cac yeu to can co cua mot doanh nhan thanh dat can phai hoi tu 5 yeu to mau chot ma bac ALAN liet ke.Do chinh la 43 nam kinh nghiem lam an cua bac duoc duc rut ra. TOI CHI MUON NOI VOI CAC BAN LA KHONG AI VE BAN DO CHI TIET CHO BAN 1TR=5NAM.CHI CO CAC BAN TU LAM VA SAU KHI DAT DUOC CAC BAN SE CAM THAY RAT HANH PHUC VA THU VI
    -KHONG THANH CONG CUNG THANH NHAN
    -THANH NHAN ROI SE THANH CONG
    hen gap lai 2018.Chuc may man

    Reply
  • Lai Chí Thanh

    Cháu là 1 thằng sinh viên mới ra trường và đã thất nghiệp được vài tháng, nhưng cháu cũng tự đặt ra cái mục tiêu 1 triệu USD trong 5 năm cho mình để có kế hoạch cụ thể cho tương lai của mình. Đương nhiên là không phải kiểu mục tiêu đặt ra để cho có. Cháu xin cám ơn chú vì đã bỏ công viết bài để chia sẻ hiểu biết của mình. Thân.

    Reply
  • Hóng

    Khi ý tưởng không phải xuất phát từ lĩnh vực,kinh nghiệm của mình có gọi là viển vông không bác ALAN?
    Cháu có nhiều ý tưởng nhưng chỉ xuất phát từ nhừng gì mình thấy còn đang thiếu hoặc chưa xuất hiện trong xã hội,bản thân đang thực hiện một trong các ý tưởng đó và vướng vào rất rất nhiều khó khăn :)) vì không phải người trong ngành và bản thân nhiều thiếu xót .Từng ngày cứ trôi đi,các ý tưởng thì cứ nằm im và thỉnh thoảng lại nhảy múa trong đầu.Mong bác chỉ dẫn.

    Reply
  • gaden

    chao chu Alan .mac du chau da that bai hon 3 lan roi nhung chau van tin vao nghi luc va khoi oc cua minh . Nhung that tinh ma noi de kiem duoc 1 trieu usd tien sach nhu chu thi can phai co y tri kien dinh .cam on chu da chuyen lua cho chau. Chuc chu manh khoe de chuyen lua cho the he sau.

    Reply
  • Bình yên

    1 triệu đô la? chỉ có chưa được 22 tỷ đồng thôi mà có gì to tát? Tớ đã kiếm hơn 1 triệu usd trong có 3 năm rưỡi, và cũng đã xài hết 1 triệu usd trong đúng có 4 năm, tất cả các nhà hàng hoành tráng, resort 5 sao, spa siêu sang, hàng hiệu củ kiệu, xe Audi.. tớ nếm đủ hết. Sáng nay mới đi vay được 5 triệu xài đỡ cái tết này!

    Reply
    • afalibe

      Thế bạn là ai ?

      Reply
    • BC

      Nói ra biết ngay bạn là dân ôm bom chứng khoán. Chúc mừng bạn đã trải nghiệm hết những món khoái của cuộc đời, chết không hối tiếc hén. Đó cũng là 1 triết lý sống.

      “Chơi cho liễu chán hoa chê
      Cho lăn lóc đá cho mê mẩn đời”
      -Kiều-Nguyễn Du

      Reply
  • Đăng Koi

    Cháu Tin Chỉ Like và Comment trên FB và gocnhinalan.com mà cháu kiếm được 1 triệu $ của bác nếu như bác này hay blogging và lướt fb :))

    Reply
  • Nobi

    Mất tập trung vì sợ hãi…

    Tôi luôn tin tưởng vào công thức kiếm 1tr USD trong 5 năm của chú. Đó không phải là chuyện không tưởng. Tôi khơi nghiệp cách đây 5 năm bằng 50tr tiền cưới và 100tr vay mượn của gia đình. Nếu đúng như chú Alan nói : “Dùng chỉ số P/E của một công ty dịch vụ khỏang 18 thì lợi nhuận chỉ cần gia tăng 60 ngàn đô la một năm là chúng ta đã đạt mục tiêu trên”.
    Tôi cũng tin là mình đã đạt được mục tiêu. Tuy nhiên tôi vẫn ở nhà thuê. Tôi vẫn đi xe “cùi bắp”. Gia đình tôi khuyên tôi không nên tiếp tục phát triển nữa và tập trung vào những thành quả đã có để củng cố và hưởng thụ. Tôi biết đó là biểu hiện của sợ hãi. Đôi khi tôi cũng sợ hãi. Vì thực chất từ tay trắng kinh doanh trong một lĩnh vực đòi hòi đạo đức cao thì để có thể đạt được mục đích kiếm 1tr USD trong 5 năm, tất cả nguồn lực phải dồn vào doanh nghiệp không tích lũy gì khác. Do đó khi có biến cố xảy ra có nguy cơ sụp đổ cả hệ thống… điều đó rất dễ làm cho chủ doanh nghiệp sợ hãi và chùn bước.
    Tôi nghĩ kinh doanh là một trải nghiệm, là “thực chứng” để cảm nhận được những điều mà lý thuyết nêu ra một cách cụ thể, là cách để rèn luyện về bản thân, rèn luyện về đạo đức sự kiêm tốn sự hy sinh và tinh thần “vô úy”.
    Kiếm một 1USD khi đã có 1tr USD bao giờ cũng dễ dàng hơn từ tay trắng. Tuy nhiên khi đã có 1triệu USD thì người ta dễ sợ hãi hơn… so với khi trắng tay. Tôi nghĩ chú Alan có thể chỉ tiếp dùm cách vượt qua sợ hãi cho 1 con đường để có thể tìm được 5 tr USD trong 5 năm. Chào Chú!

    Reply
    • BC

      Như chiếc xe hơi chạy trên đường trống. Lúc đầu tăng tốc rất nhanh. Lúc tốc độ đạt được mức cho phép thì cứ tèn tèn mà chạy, đừng tăng tốc thêm nữa, dễ lao xuống hố. Nếu tốc độ cứ giữ vững mãi thì không có gì phải sợ hãi.

      Có 1 câu chuyện vui như thế này này. Có 1 ông nọ cầu xin trời cho trúng số độc đắc rồi hứa với trời rằng “nếu con trúng, con cúng con bò”. Trời cho ổng trúng nhưng chưa độc đắc, ổng bèn mua mấy cái bánh bầy lên bàn cúng rồi…bò xung quanh. Nếu như làm ăn mà trong đầu lúc nào cũng nghĩ chuyện này nọ thì cho dù có giàu bây giờ cũng không giữ được mãi mãi chứ đừng nói là giàu thêm.

      Chúc bạn nhiều may mắn sau khi có 1 triệu USD nhé.

      Reply
  • Việt Nguyễn

    đọc loạt bài này của chú cả chục lần, mỗi lần đọc cháu lại hít 1 hơi sâu trong 10s và thở ra thật từ từ….cảm ơn chú!

    Reply
  • afalibe

    thì ra cũng có rất nhiều người chưa kiếm được 1 triệu đô la trong 5 năm chứ không phải 1 mình mình ^^

    Reply
  • nam nguyen

    Bác ơi, nếu bác định đầu tư bao nhiêu tiền để kiếm được 1 triệu đô trong 5 năm vậy ạ?

    Reply
    • Alan Phan

      Tay không bắt giặt? Cháu nghĩ làm được không?

      Reply
      • quang sang

        bac doi chau 5 nam nua nhe, chau se chung minh cho moi nguoi thay, cam on bac alan rat nhieu!

        Reply
      • Trí

        Con rất thích và sẽ ghi nhớ câu ” Tay không bắt giặc” .Hẹn bác 10 năm nữa nếu bắt được giặc con sẽ báo chho bác biết (vì con mới học đại học thôi) :(

        Reply
  • LEE

    Tại sao mục tiêu trong 5 năm lại là kiếm được 1 triệu đô la ?
    1 triệu đô la là mục tiêu của cuộc đời bạn?
    Liệu kiếm được 1 triệu đô la trong vòng 5 năm là biểu hiện của sự thành công ?

    5 năm sau bạn cống hiến được gì cho xã hội ?
    Xã hội liệu có tốt đẹp hơn khi bạn kiếm được 1 triệu đô la ?

    Reply
    • Thái Tuấn

      Bác thật lo xa…cứ bước tới đi để sau 5 năm biết mình đi tới đâu. không kiếm được 1tr$ thì kiếm 100n$ vậy, còn không kiếm được chừng đó nữa thì kiếm 10n$, còn nếu không kiếm được đồng nào coi như đó là trải nghiệm bản thân, không được cái này thì cũng được cái khác, không có gì vô nghĩa cả.

      Reply
    • thai quach

      facebook va google kiem hang ty do la mang lai loi ich gi?con bac alan kiem trieu do va tao ra trang web nay de ban dang lam gi vay ?cau hoi cua ban co le nen hoi cac lanh dao cao cap cua vn

      Reply
      • LEE

        Facebook, Google đều đưa ra đươc những cong nghệ ,những ý tưởng làm thay đổi cả cách sống của xã hội. Cỗ máy tìm kiếm của google làm ngay cả những người ở những quốc gia kém phát triển nhất cũng có thể tiếp cận những công nghệ hiện đại nhất. Đó là mang lai lợi ích cho xã hội là gì.
        Tôi từng du học ở một nước tư bản, tốt nghiệp ở một trong nhưng trường đại học hàng đầu thế giới , làm việc cho một tập đoàn đa quốc gia nhưng hiện đang công tác tại một trong nhưng quốc gia nghèo nàn lạc hậu nhất thế giới. Công việc hiện tại của tôi có thể không kiếm được nhiều tiền như các đai gia Việt Nam .Nhưng chắc chắn công việc tôi làm hằng ngày đang góp phần làm cho cuộc sống người dân tại đất nước tôi đang công tác tốt đẹp hơn.

        Reply
        • thai quach

          toi hieu duoc y va quan diem song cua LEE ban co trai tim giong cu HCM.toi rat thich quan diem cua LEE.nhung no ket hop voi TU DUY KINH TE va cai dau cua BAC PHAN thi minh thich hon.

          Reply
  • lmh

    Tôi nghĩ vấn đề chính tác giả muốn nói đến các tố chất để bạn trẻ có thể thành công,1 triệu usd và 5 năm là một cái mốc cụ thê,một trong nhũng mục tiêu cụ thể mà nguời có những tố chất kia sẽ phải dặt ra trong doi họ chứ không phải là tieu chuẩn gì.khi bạn có nhưng tố chất đó thì. Bạn sẽ tư tìm ra cách xoay sở trong cái xã hội mà bạn đang cho la ngan cản bạn đến với thành công và bạn sẽ biết cách đối. Phó vói con ong Y cháu ông Z thôi.có điều nhung tố chất trên quả là khong dễ có nhât là ỏ tuổi tre

    Reply
  • Simon Vo

    Chào bác Alan,
    Cháu đang đi vào năm thứ 31 cuộc đời, từ khi vào giảng đường đại học, cháu đặt mục tiêu 12 năm sau, 30 tuổi, cháu sẽ có một cái gì đấy to lớn cho cuộc đời ví dụ: nhà to to, công ty hoành tráng !
    Thế nhưng, vừa nhìn lại quảng đường ấy khi sinh nhật 31 tuổi, cháu chỉ là một ku tèo, làm công ăn lương, không có vợ con, ở căn nhà 24m2, và vừa start up một cái business về Truyền Thông và Online Marketing.

    Lời của bác làm cháu cảnh tỉnh ra, cảm ơn bác nhiều !!! Dường như cháu phạm quá nhiều lỗi mà bác liệt kê ra ở trên + lời phản biện chanh chua của Thu Thuỷ :)
    Đang đăng ký để gặp bác Tất niên này để được nghe nhiều hơn.
    Ước gì cháu sẽ không làm bác phải NGỪNG VIẾT LÁCH vào năm 2017/2018 !
    Cháu sẽ luôn dõi theo lời bác! Cảm ơn bác nhiều ạh !
    Simon

    Reply
  • Hoangceo

    Thật khổ thân các bạn cứ đặt câu hỏi : CÓ KHẢ THI HAY KHÔNG 1 TRIỆU ĐÔ VÀ 5 NĂM . Mình còn rất trẻ 26 tuổi , đã khởi nghiệp và thất bại , Nhưng không sợ nhé . Mình thấy rằng đọc bài viết của Bác để thấy rằng mình cần gì để thành công chứ không phải ngồi đó phản bác như một đứa trẻ về giấc mơ tối qua . Hãy nhìn rộng và thoáng lên . Bài viết cung cấp những công cụ để thành công chứ không phải là đưa bạn sự thành công . Tôi sẽ có 1 triệu đô la Mỹ và năm 2020 . Các bạn đợi xem nhé . hoangceo@gmail.com

    Reply
  • Hồng Nguyên

    Cháu thì cháu thấy cả hai bài đều có cái đáng nhìn nhận thôi.
    Cháu cũng nhìn rất nhiều người chỉ 2 năm cũng kiếm được tiền từ 2 bàn tay trắng, họ có gì? chỉ như những gì bác nêu ra ở bài báo cách đây 1 năm. Không phải triệu đô, nhưng cón số cũng không nhỏ.
    Còn cái nhìn nhận của chị người mẫu thì cũng đáng để suy xét rằng: ” bạn có chấp nhận vượt qua những điều ấy để làm giàu không? Nếu chấp nhận đối mặt và vượt qua, thì 1 triệu đô/ 5 năm là điều hoàn toàn có thể”.

    Reply
  • Donodi

    Cũng phải có cái gì đó để tự nhắc nhở chứ nhỉ.

    https://www.facebook.com/2018OneMillionDollars

    Reply
  • maitruong

    ka ka… bác Alan treo củ cà rốt 1 triệu đô vào đầu các bạn trẻ nhưng lại yêu cầu họ sáng tạo trong công việc . Cháu nghĩ tạo động lực thì được nhưng sáng tạo thì cháu chưa thấy ai tham lam về tiền bạc và danh vọng quá mức lại có thể sáng tạo hay tạo ra những giá trị thực sự cả ! Họ chỉ đạt mức trung bình thôi …

    Reply
  • Thích Làm Giàu

    Thực ra có nhiều cách để đạt được mục tiêu này. Tôi không biết tôi có thuộc loại may mắn không nhưng mục tiêu này chúng tôi (ba người) đã đạt được trong vòng 6 tháng bắt đầu từ rất ít tiền. Nếu phương án cứ tăng trưởng theo cấp số nhân thì nhanh đạt lắm. Hiện tại tôi đang tìm kiếm phương án làm giàu cho năm 2013 và những năm tiếp theo.
    http://www.facebook.com/thichlam.giau.3

    Reply
    • BC

      Đường đời hay đường làm giàu rất nhiều chông gai, sỏi đá. Hãy cẩn thận với những đồng tiền làm ra được đầu tiên, nó dễ mất mát lắm vì cái liều mạng của tuổi trẻ. Để mình kể cho bạn nghe câu chuyện của bản thân, ngày đó….

      Đi ngang qua những ruộng lúa vừa gặt xong gần nhà, mình thấy cua và còng bò lổm ngổm trên mặt ruộng khô. Chạy về nhà rủ mấy anh em, đem xô đi bắt. Thế mà khi ra đến nơi, chả thấy con nào cả…Cũng như thế, Ba Mẹ mình nói ở đài liệt sĩ dế bay đầy mỗi tối. Anh em mình quấn giấy làm chuồng dế thật nhiều, khi đi bắt, chả thấy con nào…

      Nói chung là thấy vậy mà không phải vậy. Tiền như cá trên biển, khi không có gì trong tay thì thấy nó bơi nhiều lắm, khi có sẵn dụng cụ rồi thì bói chả ra con nào….

      Năm mới chúc bạn và nhóm của bạn nhiều may mắn.

      Reply
  • lamnhi

    Cháu đang kinh doanh sản xuất quy mô nhỏ phục vụ trong nước ,công việc đang tốt
    hiện có 1 đơn vị nước ngoài đặt hàng số lượng lớn , cháu thấy sợ và ko dám nhận ,
    cháu làm hàng thiên về thủ công , từng sản phẩm đều rất chăm chút chi tiết , tính cháu hơi nghệ,
    yêu cái đẹp , thích kinh doanh nhưng ko đặt lên đầu , ko quan tâm nhiều đến tiền , nhưng lại muốn tạo công ăn việc làm cho nhiều người , cháu sợ nhận cái hợp đồng này thì phải chạy đua số lượng ,phát triển quy mô, bỏ quên đam mê và mải mê với đồng tiền
    Bố mẹ cháu mải mê kiếm tiền không dành thời gian cho con cái nên cháu cũng ko muốn lặp lại mà khuây khỏa tìm niềm vui trong công việc , cháu không muốn giống bố mẹ .
    Bác có khuyên cháu đc điều gì để cháu bớt cắn rứt không ?

    Reply
    • Alan Phan

      Làm điều mình đam mê luôn là 1 lựa chọn đúng

      Reply
      • lamnhi

        Bác nói đúng tim đen cháu rồi , cháu thấy nhiều ng ham hố tiền bạc quá mà để quên mất hạnh phúc ,thay vì kiếm 1 triệu usd trong 5 năm sao ko làm 1 triệu khách hàng hạnh phúc vì sản phẩm dịch vụ của mình .

        Reply
  • BC

    Một nửa
    Đầu xuân, hai ông bạn già tình cờ gặp nhau. Sau một hồi khề khà, ông kia hỏi:
    -Anh có nhớ hồi còn trẻ tôi từng ước khi trưởng thành, tôi sẽ trở nên giàu có và mỗi sáng thức dậy chỉ cần rung chuông là cả lố gia nhân lo từ việc rửa chân đến mang thức ăn vô phòng không?
    -Thế ước mơ của anh đã thành hiện thực chưa?
    -Được một nửa, tôi đã có cái chuông!

    Reply
  • BC

    Dành tiền cho tình yêu… Con gái nên đọc để biết con trai nghĩ gì nhé hihihi….

    Để tạo sự lãng mạn, khi không có tiền, anh sẽ nắm chặt tay em đi dạo trên bãi biển đầy cát trắng. Khi có một nghìn, anh sẽ đứng ở quầy điện thoại công cộng để gọi điện cho em nói rõ sự quan tâm của anh.

    Khi có 10K, anh có thể mua cho em một ly nước sinh tố mát lạnh trong mùa hè nóng nực. Khi có 100K, anh sẽ mua một tô cháo nóng cho em ăn lót dạ trong những đêm tối trời lạnh lẽo. Khi có 1 Triệu, anh sẽ đưa em đi mua sắm những bộ quần áo mà em thích. Khi có 10 tr, anh có thể mua điện thoại cho em, để những âm thanh hạnh phúc rút ngắn khoảng cách giữa chúng ta.

    Khi có 100Tr đồng, anh có thể dẫn em đến đất nước mà em yêu thích. Khi có 1 tỷ, anh có thể mua xe đưa em đi khắp nơi. Khi có 10 tỷ, anh hứa sẽ mang lại cho em một cuộc sống không phải lo lắng về tiền bạc. Khi có 100 tỷ, anh có thể lựa chọn rất nhiều cô gái, đến lượt em… xếp hàng đi!

    Reply
  • Hieu Doan

    Thưa ông, tôi chỉ là một thanh niên bình thường, tôi không là một chuyên gia kinh tế, cũng ko có nhiều kiến thức để phân tích, phản biện cùng các độc giả một cách thấu đáo, nhưng dường như tôi có thể cảm nhận thấy tín hiệu từ nơi ông. Tôi đang cố gắng giải mã để hiểu được nó, vì tôi mới chỉ thấy phần nổi của “tảng băng” thôi.
    Tôi tin còn rất nhiều những “trạm thu sóng” đang thầm lặng dõi theo từng bài viết từng lời nhắn nhủ của ông, họ đang cố gắng từng ngày đấy ông ạ.

    Reply
  • phương

    Cảm ơn chú tất cả những bài viết từ trước tới giờ . dù sao cháu công nhận trước tới giờ chưa có ai mà bỏ thời gian ra để có 1 góc nhìn như thế này . dù chú rất bận rộn mà luôn nghĩ về thế hệ sinh viên VN , chúc chú và gia đinh khỏe mạnh để viết thêm nhiều bài để sinh viên vận dụng chú nhé . trong tất cả bài viết cháu rất thích bài Bài học về Gary . riêng bài đó cũng cố thêm niềm tin cho nhiều người khi đi vận dụng để kiếm tiền . :D

    Reply
  • Dao vang

    Cháu không thể dự đoán 5 năm tới lĩnh vực đó có tồn tại tại Việt Nam nữa hay không? Thật khó để biết được liệu 5 năm nữa thị trường sẽ thay đổi như thế nào để lên kế hoạch cho phù hợp

    Reply
  • phương

    Chú ơi , sao nhiều cai khó ghê , cháu chẳng biết đâu mà lần trong thị trường hàng hóa nữa, cháu học bên quan trị mà chưa đi làm .cháu đang cố gắng xem thử mặt hàng nào tiêu dùng cao nhất , và nhiều cái khó ghê , chả biết đâu mà lần . chú cho cháu ít ý kiến thử sao ta có cái nhìn thực tế về 1 vấn đề nào đó với , làm sao để biết nó đúng .

    Reply
  • Trí

    Bản Thân con cũng có một vài suy nghĩ về cách mình của cô Thu Thủy ở trong bài viết này (chỉ là tư duy riêng không có ý công kích)
    Thật sự con đồng ý với cô Thu Thủy, nhưng ta không thể phủ nhận rằng bài viết của bác Alan rất hữu ích. Con thấy điều kiện bác ấy đưa ra không phải trong điều kiện hoàn hoản mà hoàn toàn ngược lại, nó giúp cho các doanh nhân trẻ sẵn sàn đối mặt với điều kiện biên động.
    Những điều như rượu chè, trai gái,… mà bác Alan đề cập đến ở đây nên được hiểu theo nghĩa là những nhân tố tiêu cực làm tiêu tốn tinh thần và sức lực của người lập nghiệp. Còn đối với những mối quan hệ xã giao (nhậu nhẹt) thì ta nên xếp nó vào networking. Còn về sĩ diện thì mình nên hiểu đây là kiểu sĩ diện thiễn cận làm cảng bước tiến của doanh nghiệp chứ bác ấy có nói là vô đạo đức đâu cô Thủy !
    Nói chung bác ấy chỉ muốn khuyên các doanh nhân nên toàn tâm toàn lực, thật sự tha thiết với “đứa con” mới tạo dựng của mình! Khó khan ban đầu chỉ là thử thách và nếu chúng ta đã chuẩn bị vững vàng và quyết tâm theo đuổi thì ta có thể vượt qua! Như cô nói nếu có con ông Y cháu bà Z nào nhảy vào làm giống hệt mình thì cô ơi, “lợi thế cạnh tranh” của mình đã quá tòi! Mà có cho rằng họ có thể bắt chước giống hết đi nữa nếu ta luôn biết đi đầu trong sáng tạo (quản lý sự thay đổi) thì mấy đứa “con, cháu” nó cũng chạy theo đuôi mình thôi !
    Con đồng ý ông Bill Gate giỏi lắm. Con cũng ngưỡng mộ ông. Nhưng ở đây ông ấy không bằng bác Alan rồi vì Bill không sẵn sàn chia sẽ giúp đỡ người khác hay viết Vblog như bác Alan !
    Còn việc mà Việt Nam đã có nhiều Bill Gate thế thì con không biết nhưng có phải nước Mỹ có Bill Gate rồi tất cả ccacs công ty khác đóng cửa không là việc nữa đâu!!??

    Reply
  • P2AT

    Bác à,sinh viên Việt Nam bây giờ làm gì có tiền mà đi học trường tây,trường danh tiếng.Học ở trường Việt Nam xong,khi ra trường thì đỡ tốn tiền hơn nhưng chả học được cái gì ra hồn.Bọn cháu cũng muốn học lắm,học những kiến thức chuyên sâu,thực tế nhưng điều kiện tàu chính không cho phép.Cháu biết để làm một doanh nhân và để viết ra một bản kế hoạch kinh doanh hoàn chỉnh cần nhiều kiến thức và sự đầu tư cụ thể nhưng bọn cháu biết học ở đâu những kiến thức về tài chính,về sản phẩm,về ngành kinh doanh mình theo đuổi ?!.Cháu thấy quá phí 4 năm học đại học và có thể sẽ hơn thế khi mà ra trường dù có bằng giỏi trong tay vẫn không thể làm nổi một bản kế hoạch kinh doanh ra hồn.Một khóa đào tạo ở các trường doanh nhân ở Việt Nam rất đắt.MUỐN HỌC LẮM NHƯNG PHẢI KIẾM THẦY Ở ĐÂU ?!

    Reply
  • Nam

    Ha ha! Ông già có vẻ hơi bốc hỏa nhỉ? Để tôi “thọc lét” cho ông già tí chút nhá! Ông già giống như người cha, thấy nhà nghèo, con cái lây lất nheo nhóc thì kêu gào “xung phong!”, làm ăn đi, kinh doanh đi, kiếm tiền đi. Và sau khi con cái té lụp bụp thì ông hơi nổi quạu. Ông bảo vươn lên đi, môi trường nào cũng kiếm tiền tốt nhưng trong đêm khuya ông cũng thường lắc đầu ngán ngẩm cho cái môi trường “chó cắn” thế này!

    Bình tĩnh chút đi ông già! Nói về thất bại lộp độp, cũng phải thôi vì ngay chính ở Mỹ thống kê thì chẳng còn được bao nhiêu trụ vững sau 5 năm huống gì VN. Hơn nữa ông xem năng lực của tuổi trẻ VN được đào tạo thế nào? “Thép đã tôi thế đấy” à! Nơi chú trọng đào tạo và chất lượng như Mỹ mà còn rơi rụng xiểng niểng. Ông xem con cháu của ông nơi đây nó học được những gì, dù rất muốn học? Dù tinh thần có quyết thắng nhưng cũng phải nhìn thực lực tới đâu chớ! Thắng bằng niềm tin à?

    Còn nói về gương thành công và ở đâu làm ăn cũng được. Chính xác, đúng rồi. Bác cũng thấy nhiều doanh nhân, công ty Việt thành công đấy thôi. Và những doanh nhân, công ty ấy phải “sặc mùi” vì thích nghi với cái môi trường đang sống. Họ vẫn tìm ra cái cách để thành công, cách để bôi trơn, cách để chen chân, cách để… “tằm gửi”. Bác không cần kêu thích nghi thì họ cũng thích nghi để kiếm tiền, bác kêu họ học hỏi cách kinh doanh hiện đại Âu Mỹ thì e là khó mà sống qua nổi con trăng này!

    Tóm lại ông già bức xúc cái gì cơ chứ? Hiện tại đã cho thấy rõ ở môi trường VN thì ai thành công cũng đã thành công, ai thất bại cũng đã phá sản. Nó đã diễn ra đúng quy luật đấy thôi. Không phải tại cha kém, cũng chẳng tại con dở. Bác bức xúc làm gì cho mệt thân già. Nước đục thì cá không cần mắt. Bác đem cá đẹp ở nước trong về thả vào thì nó cũng chết hoặc sẽ “tiến hóa” mà thành mù lòa. Đồng ý là vẫn có cá làm thay đổi môi trường ví dụ như cá… lau kiếng! Nhưng cũng có mức độ thôi bác à!

    Khách quan một chút thì có vẻ như bác đang cổ vũ hơi quá cho kinh doanh, dù đó là điều tốt cho xã hội. Chúng ta không nên hèn yếu và phải ham thích làm giàu, chứng tỏ năng lực và cải thiện xã hội bằng sản phẩm chất lượng của mình. Nhưng khách quan một tí thì mọi quyết định đều có cái giá của nó, phải lường trước và chấp nhận cái giá mình phải trả cho thất bại. Chứ bác cứ hô hào tiến lên, vẽ toàn viễn cảnh tươi đẹp rồi lỡ chúng nó mê mẩn lao vào như thiêu thân, té gãy răng lại hóa ra …sầu đời!

    Reply
  • Đỗ Văn Quyền

    Cảm ơn bác

    Reply
  • tam henry

    Cac ban tre viet minh thuong hay co nhung mo uoc khac nhau,co nhung mo uoc chi la tuong tuong,nhung cung co mo uoc rat thuc te.chu alan phan noi dung.gioi tre viet chung ta co nhieu da me khac nhau.nhung tuyet nhien rat it ban tre dam vuot qua moi hoan canh de thanh cong.cong thuc tao ra 1trieu usd sau 5 nam lam viec nghiem tuc ..cac ban nghi sao.toi da va dang thuc hien dieu do,va toi da di dc 1/2 chang duong ,cac ban co muon biet toi lam gi khong.lien he va cho toi 1 cuoc hen toi se cho cac ban thay alan phan nhan nhu gioi tre viet chung ta dieu gi.hanh_nhi21@yahoo.com

    Reply
  • tai audition phien ban moi nhat

    Chẳng bao giờ mình có thể mơ ước như vậy

    Reply
  • tai ung dung zing mp3 mien phi

    Cac ban tre viet minh thuong hay co nhung mo uoc khac nhau,co nhung mo uoc chi la tuong tuong,nhung cung co mo uoc rat thuc te.chu alan phan noi dung.gioi tre viet chung ta co nhieu da me khac nhau.nhung tuyet nhien rat it ban tre dam vuot qua moi hoan canh de thanh cong.cong thuc tao ra 1trieu usd sau 5 nam lam viec nghiem tuc

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top