Trận đấu kinh tế giữa người dân và chuyên gia Reviewed by Momizat on . Theo một báo cáo riêng của một chuyên gia phân tích, mức hoàn trái về đầu tư (ROI = return on investment) trung bình của các quỹ tại Việt Nam trong 3 năm vừa qu Theo một báo cáo riêng của một chuyên gia phân tích, mức hoàn trái về đầu tư (ROI = return on investment) trung bình của các quỹ tại Việt Nam trong 3 năm vừa qu Rating:
>>Trang chủ » Khu Vườn Của Alan » Trận đấu kinh tế giữa người dân và chuyên gia

Trận đấu kinh tế giữa người dân và chuyên gia

Theo một báo cáo riêng của một chuyên gia phân tích, mức hoàn trái về đầu tư (ROI = return on investment) trung bình của các quỹ tại Việt Nam trong 3 năm vừa qua là âm -17%. Tỷ số ở hiệp ba trận đấu: người dân: 3; chuyên gia: 0.

Trận đấu kinh tế giữa người dân và chuyên giaKhi tôi hoàn tất luận án Tiến Sĩ về Quản Trị cho Đại Học Southern Cross (Úc) vào cuối năm 2006, tôi về lại Thượng Hải, được sự đồng ý của các đối tác cổ đông của Quỹ Viasa, trích ra 20 triệu USD trong trương mục, để đầu tư vào các cổ phiếu và trái phiếu của thị trường chứng khoán Trung Quốc (TTCK TQ). Các đối tác của tôi rất lạc quan, tự tin vì họ tin vào “kỹ năng” chuyên biệt mới được đào tạo rất bài bản của tôi. Dù sao, trong quá trình làm luận án, tôi đã thực hiện một cuộc khảo sát sâu rộng hơn 800 quỹ đầu tư tại TQ, đọc hơn 200 cuốn sách về TTCK TQ và nghiên cứu cả ngàn bài viết, sưu khảo của đủ loại học giả khắp thế giới về đề tài này. Hơn cả cái bằng Tiến Sĩ, tôi được Đại Học Tongji phong cho một hàm vị rất “kêu”: chuyên gia về TTCK TQ. Các quỹ đầu tư khác cũng ngõ ý hợp tác đầu tư vì mọi người nghĩ là tri thức của tôi về TTCK TQ chắc chắn sẽ giúp họ kiếm tiền thành công hơn .

Trong 12 tháng sau đó, số tiền 20 triệu USD đầu tư vào TTCK TQ của Quỹ kiếm được 36%. Trong khi đó, từ tháng Một 07 đến tháng Một 08, chỉ số SSI của Sàn Thượng Hải tăng từ 2786 đến 5272 (khoảng 89%). Một nhà đầu tư tay ngang bỏ tiền vào ETF (exchange traded fund), cũng có thể kiếm được 75% không cần suy tính (giá từ $32 lên đến $56). Nhưng xấu hổ nhất cho tôi là anh bạn hàng xóm: anh ta kiếm được khoảng 124% trong cùng thời gian đó. Anh là một cựu viên chức công an cỡ trung ở tỉnh Hồ Nam TQ, chưa học xong trung học, mới có 32 tuổi, kiếm được một mớ tiền phong bì khi làm quan, rồi hạ cánh an toàn ở Thượng Hải. Kết quả của hiệp đầu trong trận đấu: người dân: 1; chuyên gia: 0 .

Cũng vào đầu năm 2007, tôi đến Hà Nội theo lời mời của một nhóm đại gia trong ngành chứng khoán và quỹ đầu tư, để mạn đàm trong một họp mặt nhỏ có chừng 30 người tham dự. Tôi nói về dự đoán của tôi: khủng hoảng tài chánh sẽ xảy ra trong vài ba tháng tới, lạm phát toàn cầu sẽ lên hơn 12% năm 2008 và vàng sẽ đạt đỉnh $2,000 USD vào 2009. Tôi đúng về cuộc khủng hoảng kinh tế, nhưng sai bét về lạm phát và giá vàng. Lái xe cho tôi đi quanh Hà Nội chuyến viếng thăm đó là một anh tài xế taxi còn trẻ, khoảng 25 tuổi. Gia đình anh ta vốn làm ruộng là chính, sở hữu vài thửa đất lớn gần Hà Nội, giá đang tăng vùn vụt, và anh ta hỏi ý kiến tôi về vấn đề đầu tư vì nghe mọi người ca tụng tôi là một “chuyên gia”. Tôi khuyên anh bán hết đất vì các thành tố căn bản cho thấy hiện tượng bong bóng (giá đất Hà Nội đắt như thành phố New York). Sau đó, nên bỏ tất cả tiền thâu được vào vàng, giá đang ở khoảng $630 USD một lượng và trong 2 năm, sẽ kiếm được gấp 3 lần vì lạm phát sẽ hoành hành. Anh ta không đồng ý, nói sẽ giữ đất vì giá còn lên cao trong 2 năm tới, trong khi vàng thì chưa chắc. Khi tôi về lại Hà Nội vào 2009, anh tìm ra khách sạn tôi ở qua một tin về hội thảo đầu tư trên mạng. Anh khoe là trúng lớn trong lần bán ra các thửa đất vừa qua, không còn chạy taxi nữa và đang làm một nhà đầu tư (?). Tỷ số trận đấu ở hiệp hai: người dân: 2; chuyên gia: 0.

Thực ra, đây không chỉ là 2 trường hợp đơn lẻ hay đặc biệt. Trong mọi xã hội, từ tư bản đến xã hội, từ dân chủ đến độc tài, không thiếu những tình huống mà người dân tỏ ra khôn ngoan, hiểu biết và quan trọng hơn cả, là có khả năng “biết kiếm tiền” nhiều hơn các chuyên gia kinh tế tài chánh. Lấy bà osin của gia đình tôi: trong  3 năm vừa qua, bao nhiêu tiền dành dụm được, bà bỏ ra mua vàng miếng. Vào năm 2008, giá vàng là $800 USD một lượng; bây giờ là $1,400 USD, cho bà ta một mức “hoàn trái” khoảng 25% mỗi năm. Tôi chắc chắn đây là mức lời mơ ước của mọi chuyên gia đang làm cho các quỹ đầu tư nỗi danh (nước ngoài hay nội địa) tại thị trường chứng khoán Việt Nam. Theo một báo cáo riêng của một chuyên gia phân tích, mức “hoàn trái về đầu tư” (ROI=return on investment) trung bình của các quỹ tại Việt Nam trong 3 năm vừa qua là “âm” -17%. Tỷ số ở hiệp ba trận đấu: người dân: 3; chuyên gia: 0.

Đã có rất nhiều nghiên cứu và giả thuyết về sự yếu kém về thành quả của các chuyên gia trong những nhận định, dự đoán, kết luận và khuyến nghị về tình hình kinh tế tài chánh hay xã hội. Nhưng giá trị tiên đóan của các chuyên gia kinh tế, tài chánh đã hạ xuống rất thấp sau cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu vào cuối 2007. Hơn 83% các nhận định của chuyên gia tại New York và Luân Đôn không tiên đoán được sự suy thoái nghiêm trọng của các định chế tài chánh. Tại sao những đầu óc “lớn” trên đỉnh cao của xã hội lại vấp ngã thảm thương như vậy? Tại sao các siêu sao, với đầy đủ dụng cụ, kỹ năng, kinh nghiệm và thì giờ, lại không thể “hát hay” bằng một cô gái quê mộc mạc?

Trước hết, mọi người phải lưu ý đến những nhận định, kết luận hay khuyến nghị của các chuyên gia “có quyền lợi” trong khi phát biểu cái gọi là “ý kiến riêng” của mình. Không ai lạ gì khi nghe các nhà quản lý hay các nhà phân tích của các quỹ đầu tư ca tụng triển vọng huy hoàng của nền kinh tế hay thị trường tài chánh trong giai đoạn sắp tới. Đây chỉ là những PR (public relation) để các vị này kêu gọi vốn đầu tư cho quỹ của họ (hay để các cổ đông hiện tại an tâm đừng chửi bới và rút vốn đã lỡ đầu tư). Còn các chuyên gia kinh tế, tài chánh hay pháp lý được trả tiền trực tiếp để viết những bài có lợi cho các nhóm lợi ích đang vận động hành lang (lobby) để tạo đặc quyền đặc lợi cho nhóm mình thì nhiều vô số kể. Giá trị của các bài viết này thiếu kém chiều sâu và chuyên nghiệp, không đáng được quan tâm, nhưng vì số lượng của chúng nhiều (và miễn phí để các mạng truyền thông phổ biến khắp nơi) nên bức tranh tổng quát phản ánh trên dư luận công chúng bị lệch lạc rất nhiều.

Tuy nhiên, ngay cả với những chuyên gia có thực tâm nghiên cứu, tìm hiểu và đúc kết một nhận định khách quan, họ thường rơi vào những thiên kiến (bias) như sau.

Thứ nhất, tôi vẫn nghĩ rằng khi làm một việc gì liên quan đến đồng tiền không do mình làm ra, thì thái độ và tư duy của việc hành xử sẽ rất khác biệt so với khi “đồng tiền liền khúc ruột”. Chuyên gia thì hay nghiên cứu chuyện của người ta, khộng phải chuyện nhà nên không chịu áp lực của vợ con, gia đình hay bạn bè như người dân thường. Các kết luận thường “làm nhẹ” đi tầm ảnh hưởng trên đời sống của người dân. Các số liệu thường được bóp méo để hổ trợ cho suy luận đã đúc kết sẵn từ thiên kiến. Các khuyến nghị gần đây về kinh doanh vàng miếng hay đô la chợ đen cho thấy sự khác biệt rất lớn giữa ý kiến của người dân và các chuyên gia tài chánh. Sự suy nghĩ về lạm phát cho thấy hiện tượng các chuyên gia đang sống trong những tháp ngà của xã hội, xa rời thực tế, không hiểu hay chịu đối diện với những tình huống khó khăn của việc mưu sinh thường nhật.

Ngoài ra, người ta thường nghĩ chuyên gia là các nhà khoa học, lấy sự độc lập làm nền tảng cho tư duy của mình, sự mềm dẻo uyển chuyễn làm căn bản cho suy luận… Nhưng sau khi lăn lộn nhiều trong giới khoa bảng và môi trường nghiên cứu, tôi nhận thấy chuyên gia lại là những người rất thích bầy đàn, thích suy nghĩ theo số đông (group think) và cứng ngắc với định kiến đã lỗi thời. Các kinh tế gia của trường phái Chicago thì luôn luôn phải đả kích, bài bác các lập luận của phe Ivy League và ngược lại. Chả thế mà trong lịch sử tri thức nhân loại, Galileo đã bị cầm tù vì nói trái đất tròn và Socrates phải uống thuốc độc với triết thuyết lạ tai của mình. Cái “tôi” (ego) quá lớn của các nhà đại trí thức khiến họ không thể chấp nhận sự lầm lẫn hay thua kém của mình: họ sẽ triệt hạ mọi đối thủ bằng mọi cách, chính thống hay tà đạo, để bảo vệ cái “tôi”.

Gần đây, trước tình hình kinh tế khó khăn, nhiều doanh gia cũng như các sinh viên hay Email đến tôi để xin một vài nhận định, dự đoán về viễn tượng. Tôi thành thực tin rằng cái trực giác và những tiếp xúc hàng ngày với thực tại sẽ làm mọi suy đoán nhận xét của họ chính xác hơn là nhưng số liệu vô nghĩa mà tôi thu lượm từ các bài khảo luận của các chuyên gia khác. Thực ra, kinh tế vĩ mô cũng chỉ ảnh hưởng một phần nhỏ trong việc làm ăn của họ. Điều quan trọng hơn vẫn là sự sáng tạo cá nhân trong tư duy, sự kiên trì trong tình huống, và sự bộc phát trong hành động.

Dĩ nhiên, họ cũng như tôi, đặt ý kiến riêng của các chuyên gia vượt quá tầm quan trọng trong suy luận và hành xử của người dân. Tôi thường lướt qua danh sách các bài “nóng” nhất của các trang mạng như Vietnamnet, VNExpress hay Tuổi Trẻ. Gần đây, những bài viết thu hút số lượng độc giả nhiều nhất vẫn là chuyện bà vợ đốt chồng ở Long An (rất nóng) hay vụ sức khỏe của Cụ Rùa Hồ Gươm (rất lạnh), không phải các bài khảo luận khô khan về lạm phát, tỷ giá hay lãi suất. Có lẽ người dân hiểu rõ giá trị thực sự của các bài nhận định? Hay nghĩ cho cùng, cách thức để ngủ ngon và không lo bị chồng hay vợ đốt vẫn quan trọng hơn là chuyện kiếm tiền lặt vặt?

T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đó làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phỏt triển cụng ty Hartcourt của mỡnh thành một tập đoàn niêm yết trờn sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. ễng sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Email của ông là aphan@asiamail.com.

Alan Phan

Bình luận (28)

  • Nguyễn Hữu Mạnh

    Chú viết bài này hay quá!. Cháu chúc chú luôn mạnh khỏe và có nhiều bài viết nữa.

    Trong bài viết trên, người dân thắng 3-0 ở ba hiệp nhưng cháu cho rằng, cái kiếm tiền của họ rất mong manh. Và khi họ chiến thắng, họ thường vỗ ngực rằng mình tài giỏi. Chính điều này dẫn họ đến những sai lầm nghiêm trọng mà có thể mất hết về sau. Có một câu nói, “Kiếm tiền đã khó nhưng giữ tiền còn khó hơn” và thực tế đã chứng minh nhiều vụ nổ tung trời về bất động sản cũng như chứng khoán thời gian vừa qua. Có đại gia bất động sản từng được ca tụng như một thiên tài đã phải xin vào tu vì sợ các con nợ xẻo tai, có “chuyên gia” chứng khoán thì nhập viện tâm thần vì đánh mất tiền bạc của bản thân và họ hàng…
    Thực ra, lời khuyên của các chuyên gia cũng rất tốt và cần được dùng để tham khảo còn chủ yếu vẫn phải tự mình tìm tòi và học hỏi.

    Reply
  • Tống Văn Thủy

    Chú viết hay quá. Con chẳng bao giờ tin vào mấy chuyên gia chú ạ. Cái gì mình chưa biết thì chỉ hỏi cho biết thôi và tư tìm hiểu là chính. Chưa làm gì to tát dc nhưng cũng sẽ tự mình làm chứ không đầu tư lăng nhăng theo mấy chuyên gia. Nhất là ở VN các chuyên gia có tham gia gì cho chính phủ đâu mà biết CP sẽ làm gì nên rất khó dự đoán lợi ích tiếp theo sẽ là gì. Tốt nhất là làm cái gì mà ai cũng có nhu cầu như mở nhà hàng quán cà phê là ít phụ thuộc nhất. Chú có ý tưởng gì trong việc này hỗ trợ cho con sau này thành công con mời chú tới ăn miễn phí một tuần :)

    Reply
  • Trần Lê Hùng

    Bài của chú cháu càng đọc càng thấy thấm và thấm bao nhiêu lại thất vọng vì “Hiện thực khách quan” bấy nhiêu.
    Cháu thấy người dân Việt mình bây giờ bị lừa phỉnh nhiều quá.
    ở Việt nam mình bây giờ khó khăn chồng chất, người dân có muốn thay đổi không? có chứ. nhưng thật sự họ không biết phải thay đổi như thế nào vì xung quanh họ cái gì cũng giả dối…
    Cháu tạm chia mục đích sống của người Việt mình bây giờ làm ba giai tầng.
    - Những người buôn bán làm ăn tự do, nhỏ lẻ chỉ mong có cuộc sống no đủ, con cái tốt nghiệp đại học…
    - Những người làm công chức mong có chút của ăn của để, có một chút “bất động sản”…con cái thì vào “trường chuyên lớp chọn”
    - Con nhà quan chức hay đại gia thì muốn gửi con cái sang Âu Châu du học ( cho dù học lực còn nhiều hạn chế).
    Tóm lại cả xã hội Việt nam chỉ biết lo cho lợi ích cá nhân…

    Reply
  • sammy

    bài này rất mới lạ và rất hay!!

    Reply
  • Nguyễn Đình Quý

    Cháu rất thích cách chú Alan đưa ra các trận đấu giữa người dân và chuyên gia

    Reply
  • Hồng Quang

    “Phải biết sợ cái sự học của mình” (trách Khổng Tử) trong nền giáo dục “ngu học”. Còn theo Thuyết Triz (Phương pháp luật sáng tạo), thì phải biết sợ “lối mòn” trong tư duy. “Học nhiều” “một phía” đồng nghĩa với việc ta đang tạo ra 1 “đại lộ” trong tư duy, còn tệ hơn “lối mòn”, và đó là lý do tại sao “học nhiều” chỉ có 1 cửa “làm thuê” ko lối thoát.
    Tấc nhiên, làm thuê ko xấu, vì vốn dĩ XH vẫn tồn tại 20% ông chủ và 80% ‘công nhân”. Vấn đề chỉ ở chỗ “công nhân” sẽ thực sự là “ông chủ” theo thuyết XHCN nếu… KHÔNG MÙ QUÁNG TỰ GIAM MÌNH TRONG TƯ DUY 1 CHIỀU.

    Reply
    • Mien

      gặp một đồng môn TRiZ tại đây.
      Thật vui!
      nếu Hồng Quang muốn đàm đạo chút chút với đồng môn non trẻ nghiền TRiz thì liên lạc email: mien.tsk@gmail.com nhé!
      rất vui khi được biết bạn.

      Reply
  • gapslee

    cảm ơn chú về bài viết đã cho cháu cái nhìn sau hơn về đầu tư . chúc chú thật nhiều sức khỏe

    Reply
  • Lukas Hiếu

    Đúng là ý kiến của chuyên gia nói về chuyên gia ! Hay !!!

    Reply
  • Hoàng Luân

    Bác viết quá hay ạ,đây là đề tài rất mới c
    ần phải tham khảo.xin phép bác cho cháu mượn.

    Reply
  • NGUYEN HUNG

    neu the ngay hoi thao 16/2 cua bac co nghia ly gi

    Reply
  • Quốc Phòng

    Ha Ha. Thích 2 câu cuối của Bác.

    Reply
  • Nam

    Bài này rất hay vì sẽ giúp cho nhiều người tỉnh táo hơn khi nghe tư vấn của chuyên gia.

    Thời sàn vàng VN còn hoạt động, một nghiên cứu mini cá nhân của cháu làm cho cháu thấy cực kỳ lạ lẫm và ngỡ ngàng vì nhiều nhà lướt sóng là giáo viên tài chính, nhân viên ngân hàng, thạc sĩ tài chính du học về VN, chuyên gia tài chính, hầu hết họ lại lướt sóng thua tơi tả, có một số người như bà nội trợ, ông nhân viên về hưu, họ chẳng biết gì về chỉ số tài chính, lại có thể lướt sóng ăn hàng tháng 6-15% trên tổng vốn đầu tư.

    Lúc ấy cháu có câu nói vui là người có tài khoản 1 tỷ VNĐ, chỉ cần mở máy tính lên nhập và thoát lệnh mua/bán vàng trong 1 phút, là có thể đủ tiền lãi để bao 1 em chân dài.

    Lúc sàn vàng VN đóng cửa, cháu chuyển qua mua vàng vật chất ở VN, bao nhiêu dối trá và thất vọng xảy ra ở thị trường này. Đó là giá vàng vật chất ở VN đã bị công ty xxx tiếng tăm hàng đầu trong ngành “khống chế”, “ảo thuật”, “làm trò”.

    Những tin tức tác động đến giá vàng lên xuống như giá dầu lên xuống, chiến tranh, chính sách tiền tệ Mỹ, nhu cầu vàng Trung Quốc, Ấn Độ, khủng hoảng tài chính Châu Âu, …, bị mấy ông xxx trong công ty này kìm cặp, họ cố ý giữ cho giá có lợi cho họ nhất. Cháu tự nghĩ nếu mấy ông xxx này không có đủ quyền để “khống chế”, “làm trò”, “ảo thuật”, thì liệu mấy ông xxx này có thể trở thành đại gia có tiếng tăm trên báo chí hay không? Liệu công ty xxx đó có tồn tại và hùng mạnh nổi danh hay là đã bị cơn bão tài chính ngoại quốc cuốn phăng đi?

    May mắn là họ được cung cấp một thứ quyền lợi đặc biệt nên họ không cần đủ giỏi để chống đối với thị trường tự do hợp pháp ở VN và thị trường vàng thế giới, nếu không thì họ đã “ngủm” từ lâu, vì ngay cả ngân hàng xxx tiếng tăm nhất nhì VN cũng suýt “té ngã” mấy lần nếu không nhờ quyền lực sau lưng tung ra hàng loạt “văn bản có lợi nhất” thì ngân hàng đó cũng đã “…” từ lâu chứ ngân hàng đó không thể tạo ra những ông chủ giàu hàng đầu trên sàn chứng khoán VN.

    Reply
  • Brenda Đinh

    Bài rất hay. Lây lại một tựa đề bài viết của chủ để trả lời lại:” Càng có nhiều góc nhìn, càng đến gần sự thật”

    Reply
  • Quyết Thắng

    Cám ơn Bác Alan!

    Em kết nhất câu này của bác:

    “Tôi thành thực tin rằng cái trực giác và những tiếp xúc hàng ngày với thực tại sẽ làm mọi suy đoán nhận xét của họ chính xác hơn là nhưng số liệu vô nghĩa mà tôi thu lượm từ các bài khảo luận của các chuyên gia khác. Thực ra, kinh tế vĩ mô cũng chỉ ảnh hưởng một phần nhỏ trong việc làm ăn của họ. Điều quan trọng hơn vẫn là sự sáng tạo cá nhân trong tư duy, sự kiên trì trong tình huống, và sự bộc phát trong hành động”.

    Reply
  • Tư Vấn giấy phép

    Ở Việt Nam người nào học càg cao càng khó giàu vì biết nhiều quá nên cũng sợ nhiều thứ ,không dám thử ,ko dám làm va ko dám liều !!

    Reply
    • JackZhang

      Tất cả những người GIẦU Xứ này đều có bằng Tiến sỹ… nhận đ ̣nh sai rồi. Nói khoác – tiến sĩ két, giầu trí tưởng tượng -tiến sĩ kinh tế, chữa bệnh kê đơn tâm lý -tiến sỹ y học v.v… nhiều vô kể. Xứ này toàn người tài ba lỗi lạc và học vị… rất hẳn hoi. Không tin? có chứng chỉ đàng hoàng đây…. MẮC DỊCH

      Reply
  • TungLac

    Chú Alan ơi, trong thời gian gần đây cho có hay vào đọc bài viết của chú. Cháu cũng có khát vọng làm giàu và hỗ trợ đất nước. Nhưng khi đọc đến đoạn “khảo sát sâu rộng hơn 800 quỹ đầu tư tại TQ, đọc hơn 200 cuốn sách về TTCK TQ và nghiên cứu cả ngàn bài viết” so với việc cầm trên tay cuốn ” Những nhà đầu tư thông minh” hơn 2 tuần nay mới đọc có 1 đoạn của cháu làm cháu mất tự tin quá. Hỏi thật, có nói quá ko chú, chú đọc hay chú chỉ lướt qua : 200 quyển sách trong thời gian làm luận văn.????

    Reply
    • Alan Phan

      Khi sọan luận án, có những phân đoạn của sách hay tài liệu phải đọc đi đọc lại, có đọan chỉ lướt qua. Có vàu đề tài làm mình suy nghĩ phải tìm thêm khảo cứu. Tóm lại, làm việc chăm chỉ 8 giờ 1 ngày, khoảng 3 năm cháu có thể hoàn tất luận án

      Reply
  • Nguoi phuong nam

    Bai VIET hay qua rất cam on nhiều , Nhung hinh nhu Thieu cai gi do .

    Reply
  • Thành

    Chú Alan Phan ạ, Chú không sống ở VN mà chú biết rõ và dự đoán cũng rất đúng diễn biến về kinh tế của VN, chắc Chú cũng biết người dân VN (đến 80%) đang sống rất khổ cả về vật chất lẫn tri thức, nguyên nhân tất cả vì cái … độc tôn độc tài tồn tại quá lâu rồi, không biết đến bao giờ thì Dân Tộc VN mới thoát cái kiếp nạn này Chú có thể dự đoán được điều này????. Cháu là một người yêu nước và rất thương những người nghèo khổ ! Mong chú hồi âm. Chúc Chú luôn mạnh khỏe.

    Reply
  • thudinh

    Dân Việt với dân tàu có tập quán khá giống nhau và họ không bao giờ tin vào thể chế bởi quá khứ hàng ngàn năm chưa có một thể chế nào vì dân cả. Nỗi đau thương này hằn sâu vào tiềm thức, dẫn đến thái độ ứng xử với kim tiền rất khác phương tây, họ thủ và kinh doanh rất kỹ( trừ khi xài tiền của người khác).Đặt biệt là người Việt, kẻ trộm trên thế giới đều biết không nhà nào lại chứa tiền bạc tư trang nhiều như nhà của người Việt. Buồn cười nhất là mấy tháng vừa rồi cp cố tìm mọi cách moi số vàng tiết kiệm còn lại ở trong dân mà không được, ngược lại làm dân càng sợ thêm đến mức không dám bung tiền để sản xuất, kinh doanh, không biết nền kinh tế rồi sẽ trôi về đâu nữa!

    Reply
  • anhduc

    toi chan that men mo ong TS,va vo cung kham phuc tri thuc sau sac cua ong ve nhieu van de trong cuoc song,ong da dung ngon ngu an du de noi bat cu cau chuyen nao can dien dat ma khong lam mich long ai.Su khon ngoan tung trai,khong hom hinh,khong khoe khoang va dac biet la su khiem nhuong da thuc su lam TS noi tieng,toi cam giac ong da xu dung phuong phap thien ,tam linh lam cho ong duoc binh an trong kinh doanh du thang hay la thua.

    Reply
  • Phạm Văn Vĩ

    Đọc câu cuối cười té ghế. Cháu thích văn phong của chú, hóm hỉnh hài ước và tinh tế, sau mỗi bài viết thường có 1 câu kết để lại nhiều suy nghĩ hoặc bất ngờ. Cuộc sống mà phải lo đến chuyện vợ hay chồng đốt thì lo kinh tế làm gì cho mệt :))

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top