Tôi yêu đất nước tôi Reviewed by Momizat on . “Đất nước tôi nằm phơi phới bên bờ biển xanh Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình… Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui … Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắ “Đất nước tôi nằm phơi phới bên bờ biển xanh Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình… Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui … Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắ Rating:
>>Trang chủ » Bài yêu thích » Tôi yêu đất nước tôi

Tôi yêu đất nước tôi

“Đất nước tôi nằm phơi phới bên bờ biển xanh
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình… Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui …

Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi!”

Tôi nhớ năm lên 12 hay 13 gì đó, tôi chui lỗ chó vào rạp Quốc Tế, đường Trần Hưng Đạo bây giờ, để coi “cọp” một chương trình đại nhạc hội Tết rất hoành tráng. Tôi đã quên chi tiết của các màn trình diễn hay tên nghệ sĩ, chỉ còn nhớ điều duy nhất là một bài hát nghe lần đầu. Bài “Tình Ca” của Phạm Duy do Thái Thanh hát. Tôi bị cuốn hút ngay từ câu đầu…”Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, mẹ hiền ru những câu xa vời…” Cho đến giờ này, hơn 50 năm sau, tiếng hát vẫn quyện tròn quanh tôi trong những đêm về sáng.

Tuổi thơ Việt Nam

Thực ra, khi tôi sinh ra, không phải là giọng ru con êm đềm của Mẹ mỗi đêm mà là tiếng đại bác và bom đạn vọng về thường trực. Chiến tranh bùng nổ khi Nhật đảo chánh Pháp ở Đông Dương năm 1945 và gia đình tôi phải chạy giặc liên tục. Một ký ức Mẹ thường kể lại là có đêm tôi bị lên “bẹn” khóc suốt buổi và các gia đình cùng chạy giặc phài bịt mũi tôi để giữ im lặng trong căn hầm trú ẩn. Đôi khi giặc sục sạo trên đầu và Mẹ cứ lo là tôi đã bị ngạt thở chết rồi. Có lẽ nó cũng giải thích lý do là tại sao trong suốt 40 năm đầu của cuộc đời, tôi thường hốt hoảng giật mình tỉnh giấc giữa đêm như đang bị ai bóp họng.

Lớn lên, tôi cũng an hưởng một tuổi thơ tương đối êm đềm dù nghèo khổ. Một ký ức khác từ Mẹ là cho đến năm tôi lên 3 tuổi, Mẹ đi bán rong mỗi ngày. Quầy hàng nặng ở một đầu gánh và tôi vui cười ở đầu gánh khác để Mẹ đươc cân bằng. Đứa bạn thân duy nhất của tuổi thơ đó là một con khỉ nhỏ đi lạc vào nhà, cho đến ngày nó bứt dây xích và biến mất. Trong những ngày tiểu học, vì thiếu ăn và nhỏ con, tôi luôn bị các bạn đồng lớp bắt nạt và đánh đập. Có lẽ nhờ vậy, kỹ năng đánh lộn và phá phách của tôi cũng được trau dồi nâng cấp khá ấn tượng.

Những năm hạnh phúc

Gia đình tôi dọn về Saigon khoảng 1950. Ở cạnh vườn Tao Đàn bây giờ, tôi có chút khung xanh để đuổi hoa bắt bướm, để nghe tiếng ve sầu mỗi hè, để nhìn lá me bay khắp phố mỗi mùa mưa. Cái tuổi thơ đó chắc cũng không khác gì những tuổi thơ của triệu triệu đứa bé khác trên trái đất, nô đùa và vui cười hay khóc nhè mà không cần biết đến những nổi trôi của đất nước. Thế giới của chúng tôi quay nhẹ qua những trận đá dế, ném bi…những lần trốn học bị đòn nát đít, những lần được cha mẹ cho đi ngoại ô dã ngoại (ngoại ô đây là công viên ở sân bay Tân Sân Nhất hay ven sông Nhà Bè…).

Rồi tình yêu cũng đến rất sớm trong cái nhút nhát rụt rè của …”em tan trường về, đường mưa nho  nhỏ”. Quen nhau 3 năm, ngày tôi rời Việt Nam qua Mỹ khi lên 18, tôi chỉ mới dám nắm tay nàng. Nhưng đã có Trịnh Công Sơn, Nguyên Sa, Mai Thảo…nói thay tôi những lời yêu thương mật ngọt, đã có ngàn hè phố bóng cây giữ cho chúng tôi dấu ấn, đã có trăm ghế đá công viên nghe câu chuyện tình ngây ngô …

Những ngày ra biển lớn

Dù đẹp và thơ mộng, cái tuổi mới lớn đó cũng khác gì nhiều với những thiếu niên đã lớn lên ở Boston, Bogota hay Belgrade. Quê hương Việt Nam của tôi không phải là vườn địa đàng của tuổi trẻ hay là một chùm khế ngọt ngào đặc thù nào. Cho nên, với tuổi còn say mê khám phá những chân trời lạ, xứ Mỹ vừa gặp qua phong cảnh mênh mông, văn hóa đa dạng và nhịp sống năng động làm tôi mau chóng quên đi những êm đềm của quê hương, dù mỗi đêm trên đài truyền hình, thời sự về Việt Nam đã được phát sóng không ngừng.

Con người tôi thich ứng khá nhanh. Từ một cậu học trò nhút nhát ham học, tôi thành một sinh viên tự tin, nhưng ham chơi và lười biếng. Tôi sống như người Mỹ, học như người Mỹ và chơi như người Mỹ. Là người Việt duy nhất trong số 42,000 sinh viên của trường, tôi cũng không có nhiều lựa chọn. Hòa nhập vào cộng đồng mới với một tư duy mới và nhiều cuộc tình ngắn ngủi nhưng cháy bỏng, tôi quên đi các tà áo dài trắng e ấp ngày nào bên sân trường Duy Tân. Viêt Nam thật xa và ký ức mờ nhạt.

Cho đến một ngày đẹp trời nào đó, tôi nhận một lá thơ của Bộ Ngoại Giao Mỹ nhắc nhở anh đã tốt nghiệp đại học, chúng tôi sẽ ngưng gởi tiền học bổng. Anh cũng lo mà về phụng sự nước mình đi chứ. Tôi quăng lá thơ vào sọt rác, điện thoại bạn bè hỏi cách ở lại Mỹ, hợp pháp và bất hợp pháp, rồi tiếp tục mê mết trong một cuộc tình đang nhiều thú vị với hai cô đồng tính (lesbians).

Quê hương tìm đến

Vài ngày sau, chị Loan gõ cửa phòng. Em chị là Chí, người bạn nối khố từ nhỏ của tôi từ trường tiểu học đến khi đậu Tú Tài 2. Chị qua Mỹ tu nghiệp và đi xe buýt cả 10 tiếng để đến thăm tôi. Tôi hồn nhiên hỏi thăm về Chí. “Nó hy sinh ở chiến trường Bình Giả hai tháng trước rồi em.” Tôi lặng người. Chị kể thêm về anh Quang, người yêu sắp cưới của chị, cũng đã gục ngã ở Quảng Nam. ‘Em còn nhớ con Thu Anh?” Ai mà không nhớ, hoa khôi Trưng Vương, niềm yêu thầm nhớ trộm của cả nhóm học sinh Petrus Ký lẫn Chu Văn An. Chúng tôi cứ nghĩ là ông nhạc sĩ nào đặt bài “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” là để dành riêng cho nàng. “Con bé đi thăm chồng đóng quân ở Pleiku, khi về, xe bị trúng mìn, nó cũng chết rồi em ạ”. Sau một tiếng, tôi không nhớ được con số bạn bè đã ra đi hay tàn phế. Trên cả sự chết chóc là một nỗi niềm tuyệt vọng vô bờ của lớp người trẻ đã lớn lên cùng tôi.

Đêm đó mưa xuân, nhẹ nhưng rả rich cả đêm. Tôi và chị ngồi co ro ngoài hiên nghe hơi gió hú. Suốt đêm không ngủ, nhưng hai đứa cũng không nói lời nào. Cái thanh bình riêng biệt mà tôi tự tạo mấy năm qua để quên đi những quằn quại của quê hương ngàn dặm giờ đang bị chị Loan xô đẩy. Cái hạnh phúc bé nhỏ của thế giới mới tôi đang an hưởng đã bị gánh nặng của ký ức và thực tại đè chìm. Tôi đã sống như trong một cơn mơ. Và đến giờ phải tỉnh giấc.

Bài hát ngày xưa

Tháng sau, tôi rời bỏ công việc mới, người tình mới, căn nhà thuê mới…khăn gói về lại Việt Nam. Tôi hoàn toàn không có ảo tưởng hay tham vọng gì về tiền bạc hay quyền lực hay sự nghiệp. Tôi cũng chắc chắn là mình sẽ không thay đổi được điều gì, tốt hay xấu, cho đất nước. Tôi chỉ có cảm giác là mình “thuộc về đây”, mình về để chia sẻ với bạn bè, gia đình, các người trẻ khác những khó khăn, đắng cay, tủi nhục và đau thương của những người đã “sinh nhầm thế hệ”.

Trước Tết Mậu Thân 1968, tôi lại tình cờ vào phòng trà nghe nhạc. Lần thứ hai, Thái Thanh lại làm nước mắt tôi lại lưng tròng với bài Tình Ca …” bác nông phu đội sương nắng bên bờ ruộng sâu..vài ngàn năm… khóc cười theo mệnh nước nổi trôi… nên tôi yêu biết bao người…Lý, Lê, Trần và còn ai nữa…”.

Tôi tự nhủ, “bao giờ quê hương mình mới hết hát nhạc buồn?”.

*link của bài “Tình Ca”, nhạc Phạm Duy, qua tiếng hát Thái Thanh:

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=t3haYhzWUN

T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Ông đã xuất bản 8 cuốn sách bằng Anh và Việt ngữ. Email của ông là gocnhinalan@gmail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.

T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa

1 Jan 2011

Bình luận (117)

  • Quynh Nguyen

    “Tôi chỉ có cảm giác là mình “thuộc về đây”, mình về để chia sẻ với bạn bè, gia đình, các người trẻ khác những khó khăn, đắng cay, tủi nhục và đau thương của những người đã “sinh nhầm thế hệ”. ”
    Cháu thích nhất đoạn kết này, giống như những tiếng nấc từ sâu thẳm tâm hồn mình đang lên tiếng!
    Kính chúc chú và gia đình một năm mới nhiều sức khỏe, bình an và hạnh phúc!

    Reply
  • Nguyen Hai Thanh

    CHÀO A!
    Giọt nước mắt cho quê hương a ạ và e cũng rất thích bài hát nay!
    Hình như quê hương mình sinh ra để đau khổ hay sao đấy?
    Cảm ơm a!

    Reply
    • Hương Hòa

      “Hình như quê hương mình sinh ra là để đau khổ…” – Nghe buồn quá chú ạh! Phải làm sao để quê hương mình hết đau khổ đây? Thế hệ trẻ chúng cháu có thể làm gì để thay đổi? Ai có thể đưa ra lời khuyên, một hướng đi,… để các thể hệ sau có thể hành động có ích cho quê hương.
      Lịch sử đã ghi lại, quê hương đất nước không tránh khỏi chiến tranh được quá 100 năm. Chiến tranh mới kết thúc chưa đến 40 năm, nay lại “dậy sóng”. Mảnh đất này chịu lời nguyền nào sao???

      Reply
    • TRIỆU LƯƠNG DÂN

      Quê Mẹ

      http://www.youtube.com/watch?v=UKQ7DDuquzo

      quê hương xưa hoài niệm, tuổi thơ thơm ngọt , ruộng đồng bát ngát
      nắng lấp loáng chiều vàng mênh mang chân trời ta lưng trâu về nghe xa lời mẹ gọi
      đơn sơ mái tranh nghèo cò thuog con dại, lặn lội phương xa
      vách núi gió ùa về, đêm co ro ngồi, nghe mưa đông lạnh thương ai mong ai.
      phận đời nào trôi….. cơ cực nhiều lam lũ gió sương
      nơi quê xưa nghèo lắm đêm năm canh mòn mỏi
      ngày tha hương xứ người từng đêm vẫn nhớ thương
      chim ơi mang lời nhắn theo mây xa về nhà
      quê hượng ơi ngày nào trẻ thơ gom nhặt từng nhành lúa chín
      nắng cháy rát ngày hè xa2 ngôi trường ,đôi chân băng rừng qua bao chặng đường về
      rung rinh đám hoa dại, cỏ cây bên đường, rộn ràng tiếng hát
      bé gái dáng hiền hòa, dân ca mơ màng, quê hương e là trăm câu dân ca
      nồng nàn lời ru trên tay me vành nôi ấm giấc mơ
      quê cho ta nhiều lắm sông kia ko ngừng chảy
      ngày vinh hoa xứ người giờ còn đó lớn khôn, luôn mang trong lời hát câu dân ca ngọt lành…………./.
      ch� mây xanh vời vợi đò ngang qua chiều 1 dòng bát ngát
      tiếng sáo vút đầu làng thênh thang con diều , ta theo nhau về bên hiên nhà gọi mẹ
      thân thương góc sân nhà, vòng tay ôm mẹ nghẹn ngào khóe mắt
      tiếng trống thúc ngoài đình, đêm nay trăng hội, ai say men tình câu ca quê e
      dịu dàng vầng trăng xưa thanh bình tròn câu hát bé thương
      xa bao nhiêu là nhớ đây rưng2 kỷ niệm
      kìa ai ơi quê mình đẹp hơn những bức tranh
      xanh bao la tình thắm nghe thơm hương ngọt lành
      nồng nàn lời ru trên tay me vành nôi ấm giấc mơ
      quê cho ta nhiều lắm, sông kia ko ngừng chảy
      này bao nhiêu chân tình còn xanh mãi
      thương nhớ ngày xưa khi còn nằm nôi nghe mẹ hát câu dân ca ngọt lành
      đêm trăng thanh vời vợi hồn ai mơ màng nghe xa2 từng lời mẹ ru con à ơi

      Reply
  • Dự án cần đầu tư

    Giọng hát của Thái Thanh thật mê hoặc, ám ảnh…. Ký ức về những ca khúc pre 1975 của Sài Gòn của tôi là giọng ca của các cô ca sỹ kiêm điệp viên trong các bộ phim của Điện ảnh Giải phóng sau 75, haha… Tôi là một thanh niên Bắc gốc, ông nội tôi là du kích chống Pháp rồi làm chủ tịch 1 xã cạnh Tp Nam Định suốt 20 năm chống Mỹ.

    Reply
  • Thế Uy

    “Lịch sử là mớ hổ lốn. Hổ lốn hơn là lịch sử được kể lại” -trích “hàng mã ký ức ” , trang 7, tác giả Inrasara, NXB Văn Học, 2011.
    Điều gì đúng, điều gì sai…tại sao cha ông chú bác mình như thế….
    Tôi, đứa bé 13 tuổi đang học lớp bảy, sau buổi học đã về hỏi ba của mình.
    Tại sao ba lại theo Mỹ ngụy, thứ ngụy quân ngụy quyền, giết hại đồng bào mình?
    Ba tôi trả lời: đó là chuyện chính trị. Rồi chẳng nói gì thêm và cũng bởi tôi và ba tôi chẳng hợp nhau, ít khi nói chuyện vơi nhau, và cũng bởi ba tôi chẳng làm gì, mọi chuyện gia đình là một tay mẹ tôi gồng gánh, lại hay chửi, đánh mẹ, thế nên, tôi ghét ba tôi!
    Mãi đến khi học đại học xa nhà, rảnh rỗi, hay suy nghĩ về bản thân, suy nghĩ tìm hiểu chuyện này chuyện nọ..tôi mới hiểu thêm được nhiều chuyện dông dài…
    Đến lúc tôi đã hiểu được chút ít để nói chuyện với ba của mình thì cũng là lúc trí nhớ ông đã lú lẫn, và mất ít năm sau đó…………………………………………………………………………………………………………………………………
    Tôi còn nhớ hồi bà nội còn sống, mỗi lần dọn đồ đạc bà lại lấy hình một cô gái tóc cúp, rất xinh cho tôi xem và nói đó là vợ sắp cưới của chú Bảng, hai gia đình đã gặp mặt, làm đám hỏi… Mẹ tôi kể thêm, chú Bảng mày đẹp trai lắm, hay cười và hay giỡn…buổi sáng tốt nghiệp trường sỹ quan Thủ Đức, buổi tối dẫn vợ sắp cưới đi xem phim “mùa thu cuối cùng” và…cuối cùng thiệt….
    Ký ức của đứa trẻ 7 tuổi của tôi cũng nghe lại chú Khánh thời chiến tranh bị một mảnh bom vào đầu, nên bị mát, mỗi lần thăm chú ở nhà thương tâm thần Biên Hòa, chú đều cho tôi những bức hình batman chú vẽ rất đẹp.. (rồi mất năm 1986)
    Có lẽ những ký ức ẩn khuất đâu đó trong tôi, đã khiến tôi phải khóc, khóc rất nhiều …không hiểu vì sao..khi xem một cuốn ca nhạc được coi là phản động của Asia gần đây khi nhắc lại cuộc chiến…
    Tôi hiểu giá trị to lớn của hòa bình, tôi hiểu cái tất yếu của lịch sử và vòng xe lịch sử…thế nhưng tôi vẫn khóc…
    Có lẽ cuộc chiến bi thẳm quá, chú bác hai bên nội ngoại lần lượt ngã xuống, vài người cũng chẳng có xác trong mộ phần…………………………………………….
    Chút ký ức về quá khứ, đã là quá khứ và được đặt ở quá khứ, nhưng trong những ngày tháng cuối năm rảnh rỗi này, bài viết chú Alan nhắc lại quãng thời gian của chú bác, cha mẹ cháu (nghe nói hồi đó ở trong sân bay Tân Sơn Nhất) khiến nó lại quay về chốc lát….rồi lại tiếp tục quay cuồng với cơm áo gạo tiền.

    Reply
    • Tâm

      Những suy nghĩ của bạn sao giống tôi quá, tuổi thơ của tôi là một vùng quê ngoài miền trung thời ấy mới mở cửa nên còn nghèo lắm đó là những năm cuối 80. Tôi cũng hay chất vấn là tại sao ba phục dịch 3 tháng cho VNCH ( mà sách vở gọi là ngụy) và tôi nói rằng ông không có tinh thần dân tộc. Ông chỉ nói rằng con còn nhỏ nên chưa hiểu đâu và hãy lớn thêm tý nữa, cho đến khi tốt nghiệp đại học và xin việc làm tôi mới hiểu rằng ba tôi đang nghĩ gì nhưng lúc ấy ông đã không còn trên thế giới này để tâm sự nữa. Cuộc chiến đã đi qua cũng hơn 30 năm, những năm trước mỗi khi 30 tháng 4 là ngày tôi vui mừng nhưng bây giờ mỗi dịp 30 tháng 4 là lòng tôi buồn mỗi khi nghe những “chiến công”, chiến công để làm gì khi người Việt cùng dòng máu lại giết hại lẫn nhau…mong thế hệ lãnh đạo mới nghĩ lại.

      Reply
      • Trí

        Con là người của thế hệ sau nhưng qua lời kể của bà, của ba, mẹ, và những gì con học được, nhìn nhận được bằng chính bản thân con chứ không phải là sự nhồi nhét và nói theo như vẹt, phần nào con cũng cảm nhận được sự tàn khốc của cuộc chiến…Người Việt giết hại Người Việt…Anh em giết hại nhau….Đau khổ, bi thương…Gia đình con là gia đinh cách mạng từ thời chống Pháp, cuộc chiến chống Mỹ đã cướp đi của gia đình con 3 người đàn ông và duy chỉ có mộ phần của Ông nội con là có xác…Cả gia đình chỉ còn lại mình Ba của con là con trai….Thắng làm vua, thua làm giặc….tất cả chỉ là phi nghĩa…cũng chỉ vì lợi ích của một tầng lớp mà đem nhân dân ra giày xéo dưới bánh xe tăng…dưới đạn pháo….Ai cũng là Người…ai cũng là con rồng cháu tiên…dòng máu Lạc Hồng….

        Reply
  • Phuc

    bài viết của chú hay quá, có phải chú là 1 người toàn năng không nhỉ???

    Kính chúc cho chú luôn mạnh khỏe để tiếp tục là 1 người sinh nhầm thế hệ.

    Reply
  • xuân tùng

    Một bài văn ghi lại những kỉ niệm của chú ở Việt Nam và Mỹ đúng ko ạ? Bài văn chú viết,cháu đọc thấy hơi buồn.Chú bỏ quá cho cháu khi cháu nói rằng chú cũng khá may mắn ở hồi trẻ đó.Giả sử hồi đó chú cũng đi lính thì liệu bấy h có 1 Alan Phan như bây h ko đấy.hihi.

    Reply
  • L.M.T

    con thấy được Thầy giống như một anh lính già, không đồng đội và lạc mất quê hương.

    Reply
  • Tuấn Phi

    Bao giờ thì Bác xuất bản hồi ký ạ?

    Reply
  • Quoc Khai

    Cám ơn Bác, những lời tâm sự chia sẽ chân tình của Bác, chúc Bác và gia đình luôn mạnh khỏe.

    Reply
  • Hoanguyen

    “lòng chạnh nhớ đêm nào ngắm trăng vàng chiếu bên bờ nước xanh. . .mơ hồ. . .
    lòng chạnh nhớ trên dòng nước xanh chiều ấy ta nhìn cánh chim trời bay. . .
    lòng chạnh nhớ xuân nào ngắm xuân về với bao mạch sống xuân chan hòa
    tình xưa ấy êm đềm với bao niềm nhớ nhung còn lắng sâu. . .muôn đời. . .”

    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=LrthdpbZdE

    Chúc Bác năm mới vui khỏe, hạnh phúc!

    Reply
  • Tran Trung Hieu

    Đọc bài này của TS, cháu lại nhớ hồi trước cháu có quen một anh, cũng ra đi từ những năm 75. Khi anh ấy về Việt Nam, cháu ngạc nhiên vì những điều rất đỗi bình thường cũng làm anh ấy xao xuyến: từ một bài hát, một món ăn, cho đến một truyện ngắn in trên báo. Phải chăng đây là tâm trạng chung của những người con xa xứ, lúc nào cũng hướng về quê hương…

    Reply
  • Đạt

    Tự nhiên lại nói chuyện chiến tranh. Tôi không thích.

    Reply
  • Huynh Van Bay

    Bài viết thật xúc động, chân thực, câu từ tầm cỡ nhà văn chuyên nghiệp! Thầy quá đa tài! Chúc thầy năm mới thật nhiều sức khỏe để chiến đấu với dự án lớn lao trước mắt.

    Reply
  • dung

    Cảm ơn Bác Alan Phan!

    Reply
  • Nguyen Van Anh

    Mặc dù tôi sinh ra sau chiến tranh, nghe bài Tình Ca ai hát cũng như nhau, nhưng khi đọc bài viết này của Ngài Alan, tôi thực sự xúc động. Tôi cảm thấy mình thiếu cái người ta gọi là tình yêu quê hương mặc dù quê hương này cho tôi cơm ăn, bia rượu hằng ngày. Qua bài này, tôi đánh giá các quỹ đầu tư bên Mỹ hoàn toàn sai khi đánh giá ngài Alan chỉ có 200 triệu đô. Vì tâm hồn ngài + tài năng của ngài có thể đáng giá hơn thế nhiều lần vì ngài đã đánh thức cái gì đó trong con người như tôi.
    Chân thành cảm ơn người.
    Mong người nhiều sức khỏe.

    Reply
  • Phù Nam

    Sài Gòn, năm xưa còn đâu? Sài Gòn ngày nay, những dòng sông đen ngòm, tràn ngập rác thải, nước thải,….
    Sài Gòn đầy khói bụi ! Sài Gòn ngập nước đầu tháng cuối tháng…. Sài Gòn bẩn,… buồn!

    Reply
  • BLoc

    Anh Alan Phan nói đến Tết Mậu Thân, nên tôi cũng có một ký ức về cái Tết đó xin chia xẻ cùng mọi người

    Ai đã từng ở Huế vào cái Tết đó đều có một câu chuyện riêng trong đời để nhớ. Riêng tôi tuy còn nhỏ, thay vì sáng mồng một Tết đi lượm pháo sót chưa nổ, a