THUÝ ĐÃ ĐI RỒI… Reviewed by Momizat on . THUÝ ĐÃ ĐI RỒI… T/S Alan Phan 21 Aug 2013 Thu thích đi vào những dạ hội đông người đẹp. Đây là cơ hội để nàng toả sáng trong một không gian nhiều sắc mầu và đa THUÝ ĐÃ ĐI RỒI… T/S Alan Phan 21 Aug 2013 Thu thích đi vào những dạ hội đông người đẹp. Đây là cơ hội để nàng toả sáng trong một không gian nhiều sắc mầu và đa Rating: 0
>>Trang chủ » Bài yêu thích » THUÝ ĐÃ ĐI RỒI…

THUÝ ĐÃ ĐI RỒI…

THUÝ ĐÃ ĐI RỒI…

T/S Alan Phan

21 Aug 2013

Thu thích đi vào những dạ hội đông người đẹp. Đây là cơ hội để nàng toả sáng trong một không gian nhiều sắc mầu và đa dạng. Saigon vào những năm cuối của chế độ cũ không nhiều người đẹp như bây giờ, vì chưa có một kỹ nghệ quảng cáo và PR để bơm thổi. Những siêu sao có thể đếm trên đầu ngón tay…như Hoàng Lê Hợp của Truyền Hình Việt Nam, như vài ba diễn viên và ca sĩ không còn nhớ tên hết.

Nhưng trong ký ức chủ quan của tôi, đây là những người đẹp hoàn hảo hơn. Dường như có chút trí thức, có chút tâm hồn và một phong cách rất cổ điển. Không tạp nham, phản cảm và có vẻ ngu si như bây giờ. (Chú thích của editor: với câu này, chú Alan vừa mất 95% cơ hội với các chân dài hiện đại).

Thu là thư ký chính của văn phòng đầu tư. Ông boss M., người Do Thái đến từ Frankfurt nhưng có quốc tịch Mỹ. Tôi là boss phía Việt Nam, coi khoảng 8 chuyên viên và nhân viên hậu cần. Văn phòng đặt ngay trong khu Eden, 213 đường Tự Do, giữa Givral và Pagode. Bây giờ là khu Vincom A, B gì đó.

Thu cao lớn, nhưng mảnh dẻ, mặt như lai Âu Mỹ, với đôi mắt thật đen to, sáng rỡ, đặt trên một thân hình cân đối vô cùng quyến rũ. Nàng thông thạo tiếng Anh như một người bản xứ Mỹ, nhờ 5 năm làm với công ty Esso và Toà Đại Sứ Anh. Rất giỏi trong mọi kỹ năng văn phòng, nhưng sau khi gặp nàng, không ai để ý chuyện đó. Họ (kể cả đàn bà) đều bị hớp hồn vì gọng nói khàn khàn nhưng thật ngọt, và một môi cười làm đoá hoa tươi nhất cũng thẹn thùng.

Hồi đó chúng tôi (bên Do Thái và cả bên Việt nam) kiếm tiền khá nhiều trong mọi dự án đầu tư nên văn phòng lúc nào cũng đầy tiếng cười. Nhưng với tôi, nhìn qua khung cửa kính ngăn vách, bóng dáng Thu loay hoay trên bàn máy chữ hay telex, là những khoảnh khắc của hạnh phúc bất chợt và yêm đềm.

Tôi đã tự làm một lời thề trong thâm tâm là không bao giờ liên hệ yêu đương với ba đối tượng: vợ người, nhân viên và sinh viên mình. Cho nên tôi giữ khoảng cách tôn kính vừa đủ, dù trong tận cùng ao ước, tôi chỉ mong có ngày nàng “quit job” và cho tôi cơ hội, dù tôi đã có vợ và một đứa con nhỏ.

Trong khi đó, với vẻ đẹp quyến rũ “trời không dung, đất không tha” (mượn ngôn từ của một đồng chí gì vừa nói về tội ác Mỹ Nguỵ), Thu có cả trăm cây si trong thế giới thượng lưu của Saigon những năm đầu 70’s. Ngày nào, số lượng hoa và chocolat cũng chất đầy văn phòng. Trong số đó, có 2 nhân vật thật nổi bật: ngài Bộ Trưởng và ngài Phó Đại Sứ Mỹ.

Tôi thấy tội nghiệp cho những người lỡ luỵ vì tình. Vài lần mỗi tuần, hai ngài đều ghé thăm Thu với những món quà đắt giá. Nếu tôi hay ông boss M. có mặt tại văn phòng, 2 ngài phải cất công vào nói chuyện …thời tiết.. với chúng tôi rồi xin phép ra ngồi cạnh bàn Thu, tỷ tê tâm sự. Cả khu phố thì bị vệ sĩ của các ngài cô lập an ninh. Tôi và ông boss M. dù hãnh diện là hai ngài phải cất công từ các dinh cơ để đến thăm tệ xá mình, nhưng lại lo là đặc công VC biết thì cả văn phòng tan xác không biết lúc nào.

Thu thì có vẻ yêu cả hai chàng cùng một lúc, hay hẹn hò đi chơi, dù 2 chàng đều đã có vợ.

Nhưng chẳng ai muốn thay đổi gì. Thời kỳ vàng son luôn làm mờ mắt người trong cuộc. Thu và 2 chàng say mê với tình yêu. Tôi và boss M. thoả mãn với hiệu năng tuyệt vời của các dự án, nhất là khi chúng tôi cần gì từ Bộ Kinh Tế hay Sứ Quán Mỹ; Thu chỉ mất 10 phút tối đa để lấy chữ ký trên những văn kiện mà  người khác mất cả năm.

Cho đến một ngày tôi nhận tin Thu đang ở Bệnh Viện Đồn Đất (bây giờ là BV Nhi Đồng 2) vì uống thuốc tự tử. Mọi việc đều có bề trái và tôi thực sự không biết những nỗi đau đằng sau nụ cười tươi mát. Tôi đội mưa chạy vào phòng bệnh và Thu ôm tôi khóc nức nở. Nàng ôm chặt tôi đến hơn 30 phút, áo tôi ướt đẫm vì những hạt mưa và nước mắt nàng. Không nói một lời nào, chỉ khóc và khóc. Tôi đứng im trong mông lung của những cảm giác mâu thuẫn, da thịt nàng chưa bao giờ rạo rực đến thế này. Tôi mong trái đất ngừng quay để tôi đứng im mãi mãi trong siêu thoát.

Rồi nàng nằm xuống, nhìn tôi rất âu yếm, tôi vuốt những giọt mồ hôi trên vài cọng tóc mai của nàng. Nàng lấy tay tôi, ôm vào lòng và 15 phút sau, quay qua ngủ yên lành như một đứa trẻ. Tôi tần ngần một lúc rồi quay về. Hôm sau tôi cho tài xế mang cho nàng một bó hoa, một miếng bánh ngọt hình trái tim và một băng nhạc có 2 bài hát” Cười lên đi em ơi…dù nước mắt rớt trên vành môi..” của Lê Hựu Hà; và bài If you go away do Dusty Springfield hát.

Sau biến cố đó, tôi hay đưa nàng ra quán “Con Nai Vàng Ngơ Ngác”  ở Thủ Đức sau giờ làm việc để thư giãn. Trong cái không gian thơ mộng và im vắng của khu rừng cao su nhỏ, nàng cũng không bao giờ nói gì về chuyện tình của nàng hay lý do nàng tự tử. Chúng tôi cười đùa với những mẩu chuyện vụn vặt, mặc cho tình hình tệ hại của chiến tranh bắt đầu xâm nhập môi trường sống của thành phố. Mọi người muốn quên và chạy trốn những sự thật, như chúng ta đang làm hiện nay.

Một lần nàng theo vợ chồng tôi ra Vũng Tàu nghỉ cuối tuần, tôi còn nhớ khi nàng tắm xong chạy lên bờ, tôi đã nhìn trân trân pho tượng Vệ Nữ trong bộ bikini mầu vàng. Vợ tôi cấu nhéo đùi tôi thật đau, bây giờ vết sẹo nhỏ vẫn còn đó, và là dấu ấn duy nhất Thu gián tiếp để lại trên thân xác tôi.

6 tháng sau lần tự tử, nàng đi lấy chồng. Chồng Thu là tham vụ trong một sứ quán Bắc Âu, còn trẻ, đẹp trai và dễ thương. Trong bữa tiệc chia tay với bạn bè, Thu nói có lẽ nàng không bao giờ quay lại Việt Nam nữa. Nàng nói anh giữ gìn nó cho kỹ dùm em, dù sao đây cũng là tình yêu đầu đời của em. Quê hương dù tang thương nhưng em không bao giờ quên được. Tôi thất hứa với nàng, vì chỉ 1 năm sau, chúng tôi cũng bỏ chạy như bầy chuột trong hỗn loạn. Ba năm sau, khi ở California, tôi nhận một postcard của nàng từ Ghana, Thu bây giờ đã là một Đại Sứ Phu Nhân đài các.

Khoảng 1972, nhà đạo diễn, diễn viên kiêm sản xuất (và đủ thứ hằm bà lằng) Nguyễn Long ghé văn phòng tôi xin tài trợ cho cuốn phim “Thuý Đã Đi Rồi”. Anh gặp Thu, nói con bé này thật tuyệt vời cho vai chính. Nhưng Thu từ chối. Ngày ra mắt phim, tôi ở nước ngoài nên không dự. Rồi Long tổ chức nhiều buổi chiếu, tôi cũng không có thì giờ để xem phim (ngày xưa không load được qua DVD hay Net). Tôi chỉ nhớ khúc cuối khi hắn cho tôi coi đoạn người con gái bỏ đi trong mưa tầm tã và người yêu đứng nhìn.

Thuý đã đi rồi, đi thật rồi. Bỏ lại tôi và Việt Nam ướt lạnh trong cơn mưa cuối hè của mất mát và thua lỗ. Thuý đi xa, rất xa….mang theo những ngày vui của tuổi không muốn lớn. Mang theo cả một phong cách của một thời thanh cao. Bây giờ chỉ còn thô tục và trần trụi…

Alan Phan

Bình luận (182)

  • thanh_buoi

    Đúng là “Thúy” đã đi rồi ông Alan ơi! – ” E đi bỏ mặc con đường – Trịnh ca”. “Thúy” đã ra đi để lại cho thế hệ doanh nhân việt, sự tiếc nuối, đớn đau, hờn trách…và em sẽ không bao h quay trở lại.

    Reply
    • FreeSkyy

      Có lẽ tôi biết nàng lâu lắm thì phải, tự lúc thiếu thời …., nhưng thật sự biết cảm nhận được vẻ đẹp của nàng khi lên lứa tuổi thiếu niên (lớp 10-11). Nàng xinh lắm, nét xinh của của nàng trong dáng một nụ hoa e ấp … không rạng rỡ nhiều sắc màu, nhưng rạng ngời. Nàng xinh tươi tràng ngập sức sống, nhưng không lắm rộn ràng vì sự ủy mị của nàng luôn nhịp nhàn trong cách đi, cách đứng, trong lời ăn tiếng nói Nàng thùy mị, đoan trang như cô con gái của một ông giáo già nhưng nàng không kém phần tinh nghịch …. Lắm lúc nàng cũng tĩnh lặng đủ để người bên cạnh cảm nhận được một sự bình yên. Nàng khá bình thường nhưng không trần trụi …. nàng cũng có nét đài cát, cao sang nhưng không nhưng nàng biết “thiếu” đi cái diêm dúa để tăng nên vẻ đẹp bình dị nhưng kiêu sa ……
      Tôi …..thằng con trai mới lớn, mới biết mông lung nên sự rung cảm của mình thật mãnh liệt, thật nhạy và thật là yêu..yêu từ cái nhìn đầu tiên ……. Thế là tình yêu đầu đời tôi trọn dành cho nàng như một tình yêu bất diệt, một tình yêu mà đủ sức để mình đem giấc một đầu đời hòa trộn vào nhiệt huyết để dệt thành một hướng đi, một tương lai để quyện thành một cuộc đời chung hướng ….
      Đang sống trong niềm đam mê, trong tình yêu mãnh liệt, trong mộng mơ tưởng chừng không hồi kết, thì đành phải tạm nói lời chia tay nàng để bước một ngả rẽ mới với bao mộng ước gói gọn và tương lai …khi anh “vinh quy về bái tổ” thì nàng vẫn là nàng thuở nào, vẫn e ấp, vẫn thẹn thùng và vẫn tân thời nhưng e ấp trong tà áo dài trắng tinh khôi …….
      Tôi hướng một ngả rẽ, nàng vẫn ở lại chốn cũ ………….
      Theo năm theo tháng và theo thời gian ….tôi bôn ba xứ người, bương chải ở nơi phồn hoa nhưng hoang vắng vì phấn đấu cho tương lai với tâm ý hướng về người thuở ấy. Rồi cũng có ngày trở về …tôi đã là một người đàn ông, một thanh niên chững chạc, với con tim chai xạm, với một tính cách từng trải và với một tình yêu nồng nàng với nàng ………… Trở lại để đi tiếp con đường đã đi dở, để bắt lại nhịp của bản tình ca mà đã chơi vơi hơn hai thập niên ….. Tôi trở về với con tim nặng triễu yêu thương, với bao lời muốn ngỏ và biết bao dự án tương lai cho lứa đôi và ước vọng tăng đều với nhịp đập con tim với phép tính lũy thừa khi phi cơ giảm dần khoảng cách không gian giữa tôi và nàng …………
      Phi cơ đáp xuống Tân Sơn Nhất ……tôi như một gã thanh niên mới yêu đi gặp người tình trong mộng lần đầu: bao háo hức, bao suy tư với bao lời muốn ngỏ. Tôi lao đi tìm nàng …. Nàng đúng là báu vật của đời tôi ….càng cất công tìm thì lại càng khó khăng để thấy …. Ngày giờ qua giờ, ngày qua ngày và mong mỏi thay thế bằng háo hức đợ mong ….. nhưng càng tìm càng vô vọng ….. Nàng nàng nàng ở đâu, nơi nào, sao lại chơi trò trốn tìm như thế này; nàng có biết bao nhiêu năm mong đợi, bao nhiêu năm anh phấn đấu trong đơn côi, bao nhiêu năm anh gượng dậy trong quỵ ngã rồi lại đứng vững chỉ vì một một nghị lực duy nhất là ngày trùng phùng của đôi ta …… Nhưng giờ này …….em ở đâu, em nơi nào, trong thế giới người và người sao tìm một người khó thế kia ….?
      Rồi trong vô vọng, tôi cũng tìm được nàng …… cũng với vóc dáng gầy gầy thuở nào, nhưng em đã cởi bỏ chiếc áo dài trắng của nữ sinh Trưng Vương và thay cho mình một chiếc áo đầm buổi chiều với những đường cắt đột phá đến mức làm người nhìn xốn đau; trên khuôn mặt của nàng trông lộng lẫy với sự trợ giúp của nền phấn, nét son và đường kẻ lông mi cao vút đê tạo nên nét diễm lệ nhưng đồng thời che đậy nhét hằng của thời gian nên khuôn mặt tinh khôi thưở nào …… Lời nói của nàng …..được trau chót hơn, đưa đẩy hơn, giả tạo hơn và đẩy lùi cách ăn nói mộc mạc vào quá khứ. Nơi nàng lui tới hàng ngày không phải là bục giảng chỉ có hai màu trắng và đen mà được thay thế vào những sắc màu huyền ảo của anh sáng LED made in China tràng ngập không gian ……….
      Tôi một kẻ tìm tương lai bằng ký ức ….. Nàng phải sống trong hiện tại để tồn tại ……. Nàng không thay đổi, tôi cũng chẳng đổi thay ….Chúng tôi khác nhau, nhưng không phải mới đây mà tự lúc tôi quyết định đi theo ngã rẽ của cuộc đời ……Tôi biết tôi vẫn yêu nàng nhưng tôi phải học chấp nhận nàng; nàng …tôi tin là luôn vẫn yêu tôi và chưa bao giờ dứt, nhưng nàng vẫn phải sống vẫn phải bước đi về phía trước……
      Tôi …….là những kẻ tha hương ……Nàng là Sài Gòn của hiện tại ….

      Reply
      • Love Rosemary

        I love this writing so much…It’s so touching, at least to me…!

        Reply
      • ThaoVi

        ” ……Tôi biết tôi vẫn yêu nàng nhưng tôi phải học chấp nhận nàng; nàng …tôi tin là luôn vẫn yêu tôi và chưa bao giờ dứt, nhưng nàng vẫn phải sống vẫn phải bước đi về phía trước……
        Tôi …….là những kẻ tha hương ……Nàng là Sài Gòn của hiện tại ….”
        Mình rất thích đoạn này, rất sâu sắc, chúc anh tìm được không gian giao thoa của Sài gòn hiện tại và kẻ tha huong!

        Reply
        • FreeSkyy

          Cảm ơn em đã đồng cảm ……, nhưn anh đã cố gắng lắm mà vẫn “chưa biết nhậu”….. nên làm sao để mà “giao thoa” hòa nhập ….?

          Reply
      • Hoang Phong Lu

        Bài Anh viết rất cảm xúc. ^_^

        Reply
      • S.Lam

        Bài cảm động,nhưng viết sai chính tả nhiều quá !  (tràng ngập,đài cát,ngả rẽ,nồng nàng v.v…) anh này chắc là dân Nam kỳ đây !

        Reply
      • Mù Cang Chải

        Có lẽ tôi biết nàng lâu lắm thì phải, tự lúc thiếu thời …., nhưng thật sự biết cảm nhận được vẻ đẹp của nàng khi lên lứa tuổi thiếu niên (lớp 10-11). Nàng xinh lắm, nét xinh của của nàng trong dáng một nụ hoa e ấp … không rạng rỡ nhiều sắc màu, nhưng rạng ngời. Nàng xinh tươi tràng ngập sức sống, nhưng không lắm rộn ràng vì sự ủy mị của nàng luôn nhịp nhàn trong cách đi, cách đứng, trong lời ăn tiếng nói Nàng thùy mị, đoan trang như cô con gái của một ông giáo già nhưng nàng không kém phần tinh nghịch …. Lắm lúc nàng cũng tĩnh lặng đủ để người bên cạnh cảm nhận được một sự bình yên. Nàng khá bình thường nhưng không trần trụi …. nàng cũng có nét đài cát, cao sang nhưng không nhưng nàng biết “thiếu” đi cái diêm dúa để tăng nên vẻ đẹp bình dị nhưng kiêu sa ……
        Tôi …..thằng con trai mới lớn, mới biết mông lung nên sự rung cảm của mình thật mãnh liệt, thật nhạy và thật là yêu..yêu từ cái nhìn đầu tiên ……. Thế là tình yêu đầu đời tôi trọn dành cho nàng như một tình yêu bất diệt, một tình yêu mà đủ sức để mình đem giấc một đầu đời hòa trộn vào nhiệt huyết để dệt thành một hướng đi, một tương lai để quyện thành một cuộc đời chung hướng ….
        Đang sống trong niềm đam mê, trong tình yêu mãnh liệt, trong mộng mơ tưởng chừng không hồi kết, thì đành phải tạm nói lời chia tay nàng để bước một ngả rẽ mới với bao mộng ước gói gọn và tương lai …khi anh “vinh quy về bái tổ” thì nàng vẫn là nàng thuở nào, vẫn e ấp, vẫn thẹn thùng và vẫn tân thời nhưng e ấp trong tà áo dài trắng tinh khôi …….
        Tôi hướng một ngả rẽ, nàng vẫn ở lại chốn cũ ………….
        Theo năm theo tháng và theo thời gian ….tôi bôn ba xứ người, bương chải ở nơi phồn hoa nhưng hoang vắng vì phấn đấu cho tương lai với tâm ý hướng về người thuở ấy. Rồi cũng có ngày trở về …tôi đã là một người đàn ông, một thanh niên chững chạc, với con tim chai xạm, với một tính cách từng trải và với một tình yêu nồng nàng với nàng ………… Trở lại để đi tiếp con đường đã đi dở, để bắt lại nhịp của bản tình ca mà đã chơi vơi hơn hai thập niên ….. Tôi trở về với con tim nặng triễu yêu thương, với bao lời muốn ngỏ và biết bao dự án tương lai cho lứa đôi và ước vọng tăng đều với nhịp đập con tim với phép tính lũy thừa khi phi cơ giảm dần khoảng cách không gian giữa tôi và nàng …………
        Phi cơ đáp xuống Tân Sơn Nhất ……tôi như một gã thanh niên mới yêu đi gặp người tình trong mộng lần đầu: bao háo hức, bao suy tư với bao lời muốn ngỏ. Tôi lao đi tìm nàng …. Nàng đúng là báu vật của đời tôi ….càng cất công tìm thì lại càng khó khăng để thấy …. Ngày giờ qua giờ, ngày qua ngày và mong mỏi thay thế bằng háo hức đợ mong ….. nhưng càng tìm càng vô vọng ….. Nàng nàng nàng ở đâu, nơi nào, sao lại chơi trò trốn tìm như thế này; nàng có biết bao nhiêu năm mong đợi, bao nhiêu năm anh phấn đấu trong đơn côi, bao nhiêu năm anh gượng dậy trong quỵ ngã rồi lại đứng vững chỉ vì một một nghị lực duy nhất là ngày trùng phùng của đôi ta …… Nhưng giờ này …….em ở đâu, em nơi nào, trong thế giới người và người sao tìm một người khó thế kia ….?
        Rồi trong vô vọng, tôi cũng tìm được nàng …… cũng với vóc dáng gầy gầy thuở nào, nhưng em đã cởi bỏ chiếc áo dài trắng của nữ sinh Trưng Vương và thay cho mình một chiếc áo đầm buổi chiều với những đường cắt đột phá đến mức làm người nhìn xốn đau; trên khuôn mặt của nàng trông lộng lẫy với sự trợ giúp của nền phấn, nét son và đường kẻ lông mi cao vút đê tạo nên nét diễm lệ nhưng đồng thời che đậy nhét hằng của thời gian nên khuôn mặt tinh khôi thưở nào …… Lời nói của nàng …..được trau chót hơn, đưa đẩy hơn, giả tạo hơn và đẩy lùi cách ăn nói mộc mạc vào quá khứ. Nơi nàng lui tới hàng ngày không phải là bục giảng chỉ có hai màu trắng và đen mà được thay thế vào những sắc màu huyền ảo của anh sáng LED made in China tràng ngập không gian ……….
        Tôi một kẻ tìm tương lai bằng ký ức ….. Nàng phải sống trong hiện tại để tồn tại ……. Nàng không thay đổi, tôi cũng chẳng đổi thay ….Chúng tôi khác nhau, nhưng không phải mới đây mà tự lúc tôi quyết định đi theo ngã rẽ của cuộc đời ……Tôi biết tôi vẫn yêu nàng nhưng tôi phải học chấp nhận nàng; nàng …tôi tin là luôn vẫn yêu tôi và chưa bao giờ dứt, nhưng nàng vẫn phải sống vẫn phải bước đi về phía trước……
        Tôi …….là những kẻ tha hương ……Nàng là Sài Gòn của hiện tại ….

        Reply
    • TRIỆU LƯƠNG DÂN

      Thúy Đã Đi Rồi

      Tác Giả: Y Vân, Nguyễn Long

      http://www.youtube.com/watch?v=-icx-aU9xOA

      HÙNG CƯỜNG và KIỀU CHINH (làm tôi nhớ Sài Gòn của những năm 60-70 …anh HÙNG CƯỜNG con bạn ông Cụ tôi …cả 2 đồng nghiệp đi tàu thủy trên con tàu biển viễn dương tên là NAM VIỆT
      Anh Hùng Cường tên thật Trần Kim Cường
      Năm 1975 Miền Nam sụp đổ anh quyết định vượt biển sang Mỹ định cư với câu nói “Trai trung liệt không thờ hai chúa”. …
      Qua nhiều lần vượt biên ông bị bắt bị tù đầy nhưng cuối cùng ông cũng sang Mỹ ngày 28 tháng 02 năm 1980 cùng năm với tôi ….Tôi đi Pháp anh đi Mỹ . Anh cư ngụ tại Garden Grove, California tiếp tục hoạt động âm nhạc …anh mất 18 năm sau đó năm 1998)

      Thúy ơi
      Thúy đã đi rồi
      Những ngày băng giá không tiếng cười
      Thúy đã đi rồi
      Biết làm sao cho nhớ thương nguôi
      Đời em về đâu
      Cho gió trăng sầu
      Tìm em ở đâu
      Đường mây tìm dấu

      Thúy ơi
      Thúy quá vô tình
      Ví dù em có hay dỗi hờn
      Cũng vẫn hơn là bến tình anh lê gót cô đơn
      Đành đi tìm quên
      Muôn bước xa gần
      Để qua nhiều đêm
      Anh thao thức một đèn

      Anh muốn sống riêng trong một thế giới
      Xa loài người
      Xa cuộc đời đầy đắng cay
      Nơi đây không còn biết nhớ thương ai
      Xa tình người
      Không một lời
      Anh mỉm cười

      Thúy ơi
      Thúy đã đi rồi
      Thúy còn đi mãi trong cõi đời
      Thúy đã đi rồi
      Bóng hình em xa khuất trong tôi
      Nàng đi về đâu hay cũng u hoài
      Người yêu còn ai trong suốt cuộc đời

      Anh muốn sống riêng trong một thế giới
      Xa loài người
      Xa cuộc đời đầy đắng cay
      Nơi đây không còn biết nhớ thương ai
      Xa tình người
      Không một lời
      Anh mỉm cười

      Thúy ơi
      Thúy ơi
      Thúy đã đi rồi
      Thúy còn đi mãi trong cõi đời
      Thúy đã đi rồi
      Bóng hình em xa khuất trong tôi
      Nàng đi về đâu hay cũng u hoài
      Người yêu còn ai trong suốt cuộc đời

      http://www.youtube.com/watch?v=DcJ9wnbiKoE

      Reply
  • Kiem

    Những ngày mưa nắng, được mất của cuộc đời, Bác Alan kể lại thật nhẹ nhàng hóm hỉnh. Vẫn cười với dâu bể, và mong nước Việt một ngày mai mới mẻ hùng cường!
    Cám ơn những câu chuyện thú vị của Bác!

    Reply
  • HOANG

    Chuyện của chú Alan lúc nào cũng hay và vui

    Cảm ơn chú

    Reply
  • Saito

    Trời đất ơi! Chú viết cái gì vậy chú? – Đừng làm cháu sợ!

    Reply
  • Tran Tuan Anh

    Hay quá bác Alan ơi!

    Reply
  • Thanh Bình

    “Life goes on” và Thu qua, Đông đến, Xuân tới, Bác Alan ơi :)

    Reply
  • quoc anh

    Nếu không trở thành doanh nhân, chú có định trỏ thành nhà văn không?

    Reply
  • ĐộcHành

    Khâm phục ông già quá!

    Tiếc là lớn lên trong thiên đường XHCN, lúc nào cũng phải lo kiếm cháo đổ mồm không có lẽ chiến tích của cháu cũng phải được vài phần chú :D

    Hi vọng sẽ sớm có cơ hội gặp chú.

    Reply
  • HR

    rất sâu lắng

    Reply
  • thai nguyen

    Một câu chuyện tuyệt vời, cảm xúc và nhiều ý nghĩa.
    TS Alan Phan (kiêm Nhà văn tiểu thuyết) mà chuyển câu chuyện này sang kịch bản phim sẽ càng tuyệt hơn.

    Reply
  • Thu Giau

    Thuo cap III, minh nhu thien than ca trong tam hon lan the xac, sau mot thoi gian di lam ngoai xa hoi, bay gio moi thu dieu da bien thai va chi nhan ra minh trong khong gian tinh lang voi doi ban tay trang.

    Reply
  • Quan

    Nhà viết tiểu thuyết Alanphan! Đọc nhiều đoạn chỉ muốn ực ực, một số đoạn thấy ức, ức. Cảm ơn chú!

    Reply
  • nguoi Saigon

    Trời đất ơi, không ngờ Ông Già Alan lại lãng mạn và tình tứ như vậy.
    Cám ơn Alan và sự bất diệt của ‘tình yêu”.

    Reply
    • TRIỆU LƯƠNG DÂN

      Ca khúc ngoại quốc lời Việt

      http://hanoiparis.com/construct.php?page=paysage2&idfam=101

      Ca khúc ngoại quốc lời Việt

      MƯA TRÊN BIỂN VẮNG

      http://www.youtube.com/watch?v=gTmmIjGhSqg

      MƯA TRÊN BIỂN VẮNG là tên Việt của ca khúc Pháp :

      Je ne pourrais jamais t’oublier (Em không bao giờ có thể quên anh)

      do Emil Dimitrov và Patricia Carli sáng tác vào năm 1970.

      Phiên bản tiếng Pháp được những người yêu nhạc trên thế giới biết đến với giọng hát của Nicoletta.

      Ca khúc này được Phạm Duy đặt lời Việt với tựa đề NHỚ ANH MÀ THÔI

      Năm 1991, Nhật Ngân đàn anh cùng trường rung học PHAN CHÂU TRINH tại ĐÀ NẴNG với tôi đặt
      một lời Việt khác với tên MƯA TRÊN BIỂN VẮNG do Cố nữ ca sĩ NGỌC LAN trình bày rất thành công
      tại hải ngoại

      NAY Nhật Ngân đã mất trước và Phạm Duy cũng chửng còn !!!!
      Nhưng so với nguyên bản thì lời NHỚ ANH MÀ THÔI của Phạm Duy sát nghĩa hơn nhưng MƯA
      TRÊN BIỂN VẮNG phổ biến và được công chúng đón nhận nhiều hơn.

      Ngọc Lan và Như Quỳnh là hai ca sĩ Việt Nam đã thể hiện thành công bài hát MƯA TRÊN BIỂN VẮNG này.

      http://www.youtube.com/watch?v=3-uoKQ4FXvY

      Mưa Trên Biển Vắng

      Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm

      ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm

      cơn sóng nào khơi lên nỗi đau trong em bao nhiêu chiều

      lang thang một mình

      Anh giờ đã như mây dạt trôi phương nào

      em còn mãi nơi đây ngồi ôm kỷ niệm

      ôi cát mềm đêm nao bước chân đôi ta in hằn

      sóng đã xoá nhoà những bước đi

      ĐK

      Tình như bóng mây, ngàn năm vẫn bay

      mây ơi mây hỡi cánh mây giang hồ

      Ngày tháng lênh đênh , bờ bến nơi đâu

      nhớ chăng tình em mãi luôn chờ mong

      http://www.youtube.com/watch?v=GrSlIVMTGrk

      Bao ngày tháng nên thơ tình yêu đâu rồi

      nay tình đã xa xăm mù khơi phương trời

      ôi nỗi buồn như mây kín che đôi ta bao ngày

      cô đơn lạnh lùng

      http://www.youtube.com/watch?v=onmjclJiwts

      Anh còn nhớ hay quên tình xưa êm đềm

      anh còn nhớ hay quên vòng tay ân tình

      son phấn nào rồi anh lãng quên đi bao kỷ niện

      bên nhau với tình yêu ngất ngây

      ĐK

      Người yêu dấu ơi , tình em vẫn xanh

      anh nơi phương đó biết chăng em chờ

      ngày tháng cô đơn , lặng lẽ đi qua

      với bao sầu thương kín dâng hồn ta

      http://www.youtube.com/watch?v=_oZxEVrC87s

      Tiens ! Bonjour, comment vas-tu, dis-moi ?
      Dis, te souviens-tu encore de moi ?
      Moi, il m’arrive souvent de penser à toi
      Mais à part ça comment ça va ?

      Toi, vraiment tu n’as pas trop changé
      Moi, tu sais, j’ai beaucoup voyagé
      Oui en effet j’ai découvert d’autres pays
      Et toi qu’as-tu fait de ta vie ?

      Je parle trop
      Tu es pressé
      Je ne voudrais pas te déranger
      Si j’en dis trop
      C’est pour t’aider
      À retrouver le temps passé

      Est-il vrai qu’elle me ressemble un peu ?
      On dit qu’elle a aussi les yeux bleus
      Es-tu certain d’être plus heureux maintenant ?
      Moi, je t’aime, je t’aime toujours autant

      C’est la vie, on n’y peut rien changer
      Nous sommes aujourd’hui des étrangers
      Je vois très bien, dans tes yeux, qu’il n’en reste rien
      Notre amour que tu es loin !

      Je parle trop
      Tu es pressé
      Je sais, je ne veux plus te retarder
      {x2:}
      Encore un mot
      Et je m’en vais, tu sais
      Je ne pourrai jamais t’oublier

      http://www.youtube.com/watch?v=2LYgWcJTDRw

      NHỚ ANH MÀ THÔI
      St: Emil Dimitrov và Patricia Carli 
      LV: Phạm Duy

      Này người yêu ! Còn nhớ không tháng năm đã quen nhau 
      Và người yêu còn nhớ em không ? Ngày hôm nao ? 
      Em vẫn yêu người, và còn nhớ mãi khi ta yêu đời 
      Cuộc đời vui, đôi ta rong chơi… 

      Người tình ơi, ngày tháng qua thấy anh vẫn như xưa 
      Và giờ em… tình vẫn không ngơi, còn yêu người 
      Vẫn đa tình, và toả sắc như hoa trên cành 
      Anh ơi ! Anh ra sao trong đời anh ? 

      Ðời anh giống như là một giấc mơ
      Nên em không muốn kéo anh la đà 
      Và em dứt đi để khỏi nát tan 
      Bức tranh tình yêu, giữ nguyên thời gian… 

      Cuộc tình ơi ! Giờ trái tim anh trao hết cho ai
      Người tình mới (nghe đâu) đẹp ngất ngây hơn em nhiều ! 
      Và bây giờ niềm hạnh phúc trong tim anh rồi
      Em yêu người… em yêu anh như xưa thôi ! 

      Mình yêu, ngày tháng qua thấy anh vẫn y nguyên 
      Mà mình nhìn nhau, cớ sao như người xa lạ ? 
      Em vẫn đa tình, và toả sắc như đoá hoa trên cành 
      Bên anh, sao như muôn năm xa anh ? 

      Còn muốn nói thêm thì anh nói đi 
      Nên em không muốn giữ anh làm gì
      Vài phút nữa thôi, là ta chia phôi ! 
      Suốt trong đời em, nhớ anh mà thôi ! 
      Vài phút nữa thôi, là ta chia phôi ! 
      Suốt trong đời em, nhớ anh mà thôi !

      http://www.youtube.com/watch?v=5Ajsp78tXTM

      Reply
  • Trần Nga

    Cháu chào chú Alan,

    Có một điều cháu muốn nói thật với chú. Cháu thực sự rất khâm phục cô nhà chú mặc dù cháu chưa có cơ hội gặp mặt và nói chuyện với cô. Chắc cô phải yêu và “hiểu” chú lắm. :) Chứ như những người phụ nữ khác, chắc đau tim mất. :(

    Cháu Nga

    Reply
    • BLoc

      Thấy bạn hâm mộ “cô nhà” của anh Alan quá nên mình bật mí với bạn một chút đây.

      Đúng là chị nhà của anh Alan rất tuyệt, nhẹn nhàn, duyên dáng và chăm lo chồng con rất chu đáo.

      Nhưng theo tôi, bạn cũng như tôi khi nhìn Kim Tự Tháp từ xa thì thấy nó hùng vĩ và cổ kính rất nhiều, nhất là được PR về thời gian nó tồn tại hơn 5.000 năm và biết bao kỳ bí, nó cũng như mình thấy anh Alan vậy nên đem lòng kính trọng, yêu quý, đúng không? Còn chị nhà đã đến sờ tay vào được các tảng đá của “Kim Tự Tháp” rồi nên chỉ còn thấy là một đống “đổ nát hoang tàn”, dù anh Alan có cố PR kiểu gì thì mối quan tâm của chị vẫn là thằng con trai xin đẹp và thông minh hết sẩy mà thôi.

      Ai hơi đâu mà đi “ghen” với quá khứ, chiêu tán gái tự nâng mình lên thế này xưa rồi anh Alan ơi! xem chừng không có tác dụng với chị nhà và giới trẻ bây giờ đâu. Nói thực với anh em cũng thất bại theo kiểu tự PR này mấy năm nay rồi đó!

      Reply
      • Trần Nga

        Cháu chào chú Bloc.

        Ý của cháu là không phải dễ dàng mà có một người hiểu mình và có thể cùng mình đi đến cuối con đường ạ.

        Cháu Nga

        Reply
  • Lý Quân

    Nhìn tựa….Oh… hôm nay chú Phan viết cô hoa hậu.. Mai Phương Thúy…hả….. chắc cô Thúy này có gì hay đây để chú để ý tới. Thì ra không phải mà chú viết về một thời trai trẻ… huy hoàng… mộng mơ ở nơi Sài Thành xa xăm….
    Cám ơn bài viết hay

    Reply
  • Richmond Ha

    Bài viết đầy cảm xúc, lãng mạng và đầy tình người, mặc dù trong đó cũng có những chi tiết thực dụng của cuộc sống.

    Reply
  • dân quê

    “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở,
    Phang nhau rồi nham nhở lắm em ơi”

    câu trên em…xiu tầm được – mong các bác cảm nhận và chia xẻ cùng cụ Phan.

    Giờ cụ Phan đang hối tiếc. Nghe có vẻ vớ vẩn nhưng đúng là:

    “trẻ không ăn chơi mai già lại trách”

    Cụ Phan nhẩy???

    Reply
    • Đại Bàng xuống núi

      hiiiiii có khi nào trên dòng đời tấp nập
      ta vô tình đâm phập vào nhau .

      Reply
  • luongsonbac

    30+15 phút của chú ấn tượng quá!
    Chú có thể chỉ cháu “bí kíp” nào để vượt qua hai đối thủ nặng ký kia nhé.

    Reply
  • Huynh Long

    Tôi cũng có vài kỹ niệm với bác Long “Đất”, tức tài tử Nguyễn Long. Sài Gòn vào những năm 79-80, bác Đồng “Đen”, tức nhà báo Hồ Văn Đồng, hay bắt tôi, lúc đó còn là trẻ con, đạp xe, đèo ông đi quanh quẩn thăm bạn bè, trong đó có bác Long. Bác Long người Bắc gốc Hải phòng, rất mê giọng ca của ca sĩ Khánh Hà, Tuấn Ngọc. Bác Long vượt biên năm 1982 sang Mỹ, và có về lại thăm VN năm 1995 để đi từ Bắc chí Nam. Bác Long để lại ấn tượng trong đầu tôi là một người thích đi phượt. Bác Long có nhờ bác Đồng gữi cho tôi mấy quyển sách Bác ấy viết và ký tặng, trong đó có hai (2) cuốn thuật lại chuyến đi phượt ở VN và Mỹ. Đặc biệt nhất trong sách là một tuyên bố bản quyền mà tôi chưa từng gặp ở đâu: “Những cuốn sách do Nguyễn Long viết (11 cuốn) đều là Bản Quyền Việt Nam . Bất luận người Việt Nam nào cũng có quyền tự do sử dụng một cách miễn phí (free). Được phép trích từng đoạn hay cả bộ sách, kể cả việc in lại mà không cần phải hỏi sự đồng ý của tác giả”. Đúng như bác Alan nhận xét: bác Long Đất làm “đủ thứ hằm bà lằng,” chẳng có cái nào thật xuất sắc, nhưng cũng không có cái nào dễ làm. Bác Đồng mất năm 2006 (thọ 84 tuổi) tại Virginia, và bác Long mất năm 2009 (thọ 75 tuổi) tại Washington state. Đối với tôi, những kỹ niệm với các Bác thật dễ thương, và tôi thật may mắn.

    Reply
  • TRẦN HÙNG

    Rất cám ơn ALAN PHAN ! Bài viết thật hay ! Tôi cũng có cảm giác cũng như tâm sự của ông trong những câu kết vậy :
    ” . . . Thuý đã đi rồi, đi thật rồi. Bỏ lại tôi và Việt Nam ướt lạnh trong cơn mưa cuối hè của mất mát và thua lỗ. Thuý đi xa, rất xa….mang theo những ngày vui của tuổi không muốn lớn. Mang theo cả một phong cách của một thời thanh cao. Bây giờ chỉ còn thô tục và trần trụi… ”
    Đọc bài này làm tôi nhớ lại thuở còn học đệ ngũ , lúc đó học cổ văn về những bài thơ ” khẩu khí – thất ngôn bát cú ” của Lê Thánh Tôn , rồi xa hơn nữa về lại lớp nhất , lớp nhì hồi đó , học thơ ngụ ngôn của Lã Phụng Tiên ( La Fontain ) – Ông thật đa tình , đa cảm và nặng lòng với . . . ? Bây giờ thì chỉ còn những ” đỉnh cao trí tuệ ” với những ” bầy sâu ” và ở dưới là đám lạc đà hèn mọn cùng với những loài chim sẻ suốt ngày tíu tít với những cuộc chơi , thú vui tầm thường vô cảm với sự bất hạnh của đồng loại , – ” Quê hương dù tang thương nhưng em không bao giờ quên được . . . ” Tôi thì tự hỏi : Còn đâu Thu ơi ! Thúy bây giờ ở đâu ? Một vài cánh én đơn độc quá !

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Oakland Bay in the Sunset
    *********************

    My beloved, I’m a lonely traveller

    Stopping by Oakland Bay

    I must be a dreamer tonight

    Lost in lonesome Oakland town

    http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=mcQoQDkhbYw

    I have known a Saigon lady

    she was a so gentle student

    I gave her all my love

    I gave her all my dream

    One day Saigon has fallen

    She flew away with the Frequent Wind (1)

    So my Future is uncertain

    So our souvenirs are too sad

    Oakland Bay in the twilight

    I have heard she is in Oakland

    With her children and her husband

    Where is my love in the old days ?

    I am looking for something in vain

    I lost the words how to say this love even to myself…

    Oakland Bay in the twilight

    All the souvenirs are faraway

    In Saigon in Vietnam and soon three decades

    We were still young at that time in that Capital now loosing her name

    We are not so young in Oakland Bay in the twilight

    I feel walking down the hill

    I do hope you are still beautiful my lover !

    http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=TUn03nXccII

    Your eyes I see in the deep blue

    You are the warm waterflow under the bridge

    You are Oakland Bay in the twilight who tenderly kisses me with the free winds

    You are so generous as the Atlantic Ocean

    Linking the two banks of the United States and Vietnam

    You were the best student in Saigon I ever have had But the White Christmas

    and the Frequent Wind Operation take you suddenly

    Faraway from the Atlantic offshore

    So my Future is uncertain

    So our souvenirs are too sorrowful

    Oakland Bay in the twilight

    Where are you my beloved ?

    My lonely sadness makes me lose my mind

    I know you never come back

    I know you never turn back

    Life is more dangerous than freeway

    We can never turn back

    Walking with myself how I feel lone

    Oh my free wind ! Please help me !!

    If you see my darling

    Tell her tenderly in her dream

    I have been in agony of heartaches

    It’s hard for me to forget all

    It’s hard for me to forget you

    Oakland Bay in the twilight

    Oakland Bay in the twilight

    My sincere love is dying tonight

    Our beautiful love is dying tonight

    Oakland Bay in the twilight

    (1) Frequent Wind Operation

    Oakland Bay, black Spring 2001
    Vien NGUYEN

    http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=3AiyFF9qOls


    Vịnh Oakland chìm dần trong hòang hôn .. ..
    ******************************

    Em dấu yêu một thời một đời

    Anh kẻ lãng tử cô đơn cô liêu

    Dừng chân vùng Vịnh Oakland Đất Sồi

    Tối nay anh chắc là kẻ mơ mòng mơ mộng

    Lạc lối về trong phố Oakland hoang liêu hoang đơn

    Tôi từng quen từng biết thiếu nữ Sài Gòn

    Cô bé từng nữ sinh viên dịu hiền

    Tôi từng dâng hiến nàng hết trọn tình yêu tôi

    Tôi từng tặng trao nàng trọn giấc mơ tôi

    Một ngày ấy Sài Gòn thất thủ

    Cô em bay đi theo chiến dịch Frequent Wind 1

    Vì thế Tương Lai tôi bất ổn định vô cùng

    Vì thế kỷ niệm chúng tôi buồn lắm mông lung

    Vùng Vịnh Oakland trong ánh tịch dương

    Tôi nghe tin người xưa sống vùng Oakland

    Bên chồng bên con

    Tình yêu tôi đâu của tháng ngày năm cũ ?

    Tôi đang tìm kiếm điều gì vô vọng

    Ngay chính tôi không tìm ra chữ nghĩa gợi ra tình yêu này ra sao như thế nào …

    Vùng Vịnh Oakland trong ánh nhạt mờ hòang hôn

    Tất cả kỷ niệm như sóng xa bờ cuốn xa bờ về xa

    Tại Sài Gòn tại Việt Nam mấy chốc gần ba thập kỷ

    http://www.youtube.com/watch?v=6rZ0xyQ38Ls

    Chúng tôi son trẻ một thời thanh xuân

    trong Thủ đô ấy xa vời bây giờ đang mất tên

    Chúng tôi không còn non trẻ

    trong vùng Vịnh Oakland dưới ánh chiều tàn nhạt mờ ẩn hiện

    Tôi cảm thấy đời mình như đang bước xuống chân đồi

    Anh kỳ vọng em hãy còn xinh đẹp người yêu dấu ơi !

    Anh nhìn thấy đôi mắt trong mầu xanh biển bạt ngút ngàn

    Em như giòng nước ấm dưới chân cầu

    Em như vùng Vịnh Oakland trong hòang hôn hôn anh dịu dàng

    Em bao dung rộng lượng như Đại Tây dương

    Nối đôi bờ đôi bến Hoa Kỳ Việt Nam

    Anh từng biết em cô sinh viên giỏi nhất

    Nhưng bản nhạc báo tin chẳng lành White Christmas

    Và chiến dịch Frequent Wind đột nhiên cướp mất em đi

    Xa bên bờ bên ấy Đại Tây dương

    Vì thế Tương Lai tôi bất ổn định vô cùng

    Vì thế kỷ niệm chúng ta buồn lắm mông lung

    Vùng Vịnh Oakland trong ánh hấp hối hòang hôn

    http://www.youtube.com/watch?v=jDaAo63bivc

    Người yêu dấu em giờ nơi đâu ?

    Nỗi buồn cô liêu khiến anh tưởng chừng như mất trí

    Anh biết em chẳng bao giờ trở lại

    Anh biết em chẳng bao giờ quay trở về

    Cuộc sống còn nguy hiểm hơn đường băng xa lộ

    Chúng ta lạc lối đường trở về

    Đi một mình trong ánh chiều anh cảm thấy cô liêu làm sao

    Ôi cơn gió thỏang tự do ơi ! Xin cứu vớt tôi !!

    Nếu gió mây thấy người yêu tôi yêu dấu

    Xin nói nhỏ nhẹ nhàng trong giấc mộng của nàng

    Tôi đang đớn đau đau buốt tận trái tim

    Quả khó khăn vô cùng làm sao tôi quên tất cả

    Quả khó khăn vô vàn làm sao anh quên lãng được em dấu yêu

    Vịnh Oakland trong nắng quái chiều tàn phai

    Vịnh Oakland trong hòang hôn nhạt mờ

    Chân tình anh đang hấp hối đêm nay

    Chuyện tình đẹp đôi ta đang lịm chết đêm nay

    Vịnh Oakland trong chiều tà tàn phai

    Vịnh Oakland trong nắng quái chiều tàn phai

    Nguyễn Hữu Viện
    Oakland Bay, black Spring 2001

    Reply
  • Baly

    Chú ơi, 4 chữ “một thời thanh cao” ở đoạn kết khiến cháu mơ hồ! Cháu không tin là nhân loại đã từng có một thời thanh cao, kể cả Sài Gòn. Nhưng cháu tin là làm người ai cũng có cơ hội sống một lần thanh cao, cho dù xã hội có thế nào!

    “Thu thì có vẻ yêu cả hai chàng cùng một lúc, hay hẹn hò đi chơi, dù 2 chàng đều đã có vợ.”, nếu là thanh cao kiểu thế này thì Sài Gòn mình bây giờ đang rất phổ biến, Chú ạ!

    Reply
  • Lê Văn Thưa

    Cám ơn Copơ phin- Alan
    Hóa ra đọc khá nhiều về ông một chuyên gia kinh tế nay bỗng dưng lại phát lộ ra một tay viết chuyện tình không đến nổi nào ông già gần 70 tuổi ạ! Cái tựa đề “Thúy đã đi rồi…” làm người đọc cũng phải man mác buồn theo, bọn trẻ bây giờ khó mà viết được như ông. Câu chuyện có vẻ thật này của ông làm tôi liên tưởng ngay đến “Đêvít Copơ phin” của Sáclơ Đíchken mà thời trẻ tôi đã từng rất ái mộ.
    Ừ nhỉ cái trường đoạn bạn gái của Đêvít Copơ phin bị một gã trời đánh Râu đỏ đẹp trai lại còn chơi trội đeo bám tán tỉnh, chắc mẩm gã tưởng đã nẩng tay trên rồi. Vậy mà nào ngờ, đáng đời Râu đỏ nha, nàng chỉ dành riêng có Đêvít Copơ phin thôi.
    Chốc chốc ông lại đưa ra một bài viết thật bất ngờ ý vị, bớt đi mọi sự tính toan nhàm chán thường trực cám ơn Copơ phin- Alan.

    Reply
  • Build-up

    Những chia sẻ của Bác Alan Phan thực sự rất đáng để các bạn trẻ chúng ta học tập. Có khi nào Thúy trở lại không Bác?

    Reply
  • Khác

    “Tôi mong trái đất ngừng quay để tôi đứng im mãi mãi trong siêu thoát”;
    “Quê hương dù tang thương nhưng em không bao giờ quên”
    Giọng văn của Anh Alan đâm thủng cõi lòng tôi!
    Cảm ơn Alan!

    Reply
  • tuan

    chuyện thật hay và lãng mạn. tuy nhiên kết cục các chuyện của alan là ko có gì xảy ra giữa người con gái và Alan. thật vậy ko ta? nghi quá hihihi

    Reply
  • Hoàng cương

    ” ..Thúy đi xa ,.rất xa ….mang theo những ngày vui của tuổi không muốn lớn …”
    Sau năm 1975 khi tôi sinh sống cùng với (Nam bộ ) tôi mới hiểu Sài Gòn ,con người nơi đây với nét văn hóa khoáng đạt ,quyến rũ .. giờ chỉ còn trong ký ức đối với mỗi người …
    Người Sài Gòn cũ đâu hết rồi .. dân tộc tôi !!!

    Reply
    • FreeSkyy

      Kẻ vào tù, kẻ tha hương ….
      Kẻ lấy rừng làm mồ, kẻ nuôi cá nhám biển đông
      Kẻ lông bông ….như kẻ không hồn …..
      ………………………………………………………………….
      Sài Gòn ………

      Reply
      • Hoàng cương

        Khi đất nước chìm trong nội chiến , như bao đứa trẻ Miền Bắc ( ăn chưa no lo chưa tới ) đến trường há miệng nghe Thầy cô giảng về tội ác …quân xâm lược . Nhiều người thân của tôi cũng bỏ mạng ở chiến trường .

        Sau này Tôi khoát ba lô vào lính , đến đây chiêm ngưỡng các cơ sở hạ tầng của VNCH … Khoáng đạt ,dẽ mến đó là Nam bộ . Trong sâu thẳm tôi , đây là máu thịt , dù tôi có nhiều lựa chọn ,cũng không rời bỏ nơi đây . Bị dằn vặt ngây dại bởi thói hành xử tàn độc của cộng sản … Nam bộ bị đấy đọa nhiều thương tích , Ai là người Sài Gòn cũng xót xa đau đớn . Giờ đây TPHCM giống như một gì ghẻ mà ta được giảng trong truyện cổ tích …

        Reply
  • mười tạ

    người đẹp càng ít càng đẹp,
    người đẹp qua cây bút hào hoa,… xin lỗi, tại hạ chưa tìm ra từ.
    nhưng chàng trai kia biết lúc thì hơn 30 phút, lúc thì đúng 15 phút, khiến giang hồ không khỏi nghi ngại, :D

    Reply
  • Miền Tây Nước Lũ

    Bác cất giữ thật kỹ. Mấy chục năm rồi mà vẫn ngập tràn cảm xúc. Chúc Bác luôn vui khỏe!

    Reply
  • BLoc

    “Không tạp nham, phản cảm và có vẻ ngu si như bây giờ. (Chú thích của editor: với câu này, chú Alan vừa mất 95% cơ hội với các chân dài hiện đại).” (trích) Câu này anh mất 95% đối với chân dài, nhưng anh lại được 96% cơ hội chị nhà thương chìu đó nghe. Đúng ra anh được cả 100%, nhưng vì khi kiểm tra lại đùi của anh thấy vết nhéo của người vợ trước gián tiếp từ Thu nên bị trừ đi 4%. Không chừng bắp vế kia cũng sẽ lãnh đủ vi chuyện khoe “thành tích tình trường”. Và rồi có khi mọi vết thẹo trên người sẽ được khoanh tròn bằng bút đỏ để từ từ tra cứu đó !! Chỉ vì muốn “dạy” nhân cách và quan điểm về cái đẹp cho giới trẻ ngày nay mà anh có triển vọng thê thảm à nghe!!!

    Bài này của anh em chỉ học được “kinh nghiệm” không nên để lại tàng tích, nhân chứng đối với các việc không nên để người thứ ba biết. Áp dụng nhiều nhất là khi đi quan hệ… làm giấy tờ pháp lý xin sỏ chứ ký của các cấp chính quyền ở cái xứ này!!!

    Reply
  • Andrew Dang

    Hay qua Mr. Alan!!!
    Qua la mot nguoi phu nu cung co cai ten bat dau bang “Th” kho quen trong doi cua Mr. Alan!

    Reply
  • Nguyễn

    Bài viết nào của bác Alan cũng thật hay về văn phong . Những lời kết gợi nhiều suy nghĩ . Hãy làm gì để giữ lại thanh cao của một thời ? Hãy làm gì để bài trừ những thô tục và trần trụi ? Những câu hỏi đau đáu nỗi niềm nhân sinh không dễ có lời đáp ở thời ta đang sống .

    Reply
  • Tre pheo

    Một thời để yêu , và một thời để nhớ . Bác Alan cũng lãng mạng thật .

    Reply
  • Ola Saigon

    Romatic.
    Mùa Thu 72 đã đi, một hòn ngọc viễn đông đã mất, những chiếc dĩa hát nhựa được thay bằng loa phát thanh trên cột điện, bộ bikini vàng trên tấm thân vệ nữ thay bằng tấm áo vá chằn chịt đen đúa phủ trên miếng ván ép phẳng lì…
    “Mang theo cả một phong cách của một thời thanh cao. Bây giờ chỉ còn thô tục và trần trụi…”

    Reply
  • Thường dân

    “Dường như có chút trí thức, có chút tâm hồn và một phong cách rất cổ điển” ? Không phân tích kỹ các giai nhân của Sir Alan Phan; nhưng thấy ngoài chất thời đại của mình, các người đẹp cũng có nhiều điểm giống nhau đấy chứ?

    Reply
  • huytd

    Cau truyen that hap dan , li ky ,. Chang TS nhu mot Jame Bond VN .
    Ong TS oi ! Ong vui long thu dung mon Massage bang Ban chai Plastic , cha xat khap nguoi khoang 20 phut moi ngaytrong khi tam Shower , Ong se tang them energy , an ngon ngu ngon hon ! Se co nhieu suc luc hon de giup moi nguoi .
    Doi voi toi that la Breakthru ve suc khoe, toi da dung ban chai Massage hon 20 nam nay roi ,vo cung hieu nghiem .

    Cam on Ong TS ,

    Reply
  • BCX

    Thúy sẽ trở về,
    Chúng ta nên làm gì để nàng về sớm hơn nhỉ ?

    Reply
  • Nguyễn Nhật Minh

    Đọc bài viết của bác Alan thật là lãng mạn.

    Hy vọng có một ngày nào đó bác xuất bản cuốn tiểu thuyết phiêu lưa tình ái nào đó , gần giống cuốn 42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc ah.

    Để cho bọn cháu được mở mang tầm mắt xem người thời trước và nay yêu nhau có khác không ah.

    Reply
  • Toàn Lê

    Chú Alan viết hay thật, rất thích phong cách viết của chú, ngắn gọn và sắc sảo. Những cuốn sách của chú cháu cũng đã đọc và lâu lâu đọc lại 1 vài lần để nghiệm ra điều chú muốn nói đằng sau nó.
    Cháu chỉ thắc mắc một điều là cô Thu đi cùng vợ chồng chú là 3 người hay là một vài người nào đó nữa, vì 3 người mà chú chỉ có 1 vết thẹo thì hơi ít rồi :D.

    Reply
    • Nghiêm ánh

      theo tôi là 3 người vì cô Thu chưa có chồng và tình yêu đích thực, theo bài viết sau biến cố uống thuốc tự tử cô Thu buồn …. “Một lần nàng theo vợ chồng tôi ra Vũng Tàu nghỉ cuối tuần”.Như vậy là chỉ có 3 mà thôi.

      Reply
  • khai108

    Vẫn có lý do để quay về bác ạ :

    http://khai108.blogspot.com/2013/08/show-hang.html?showComment=1377514821465#c1379388171414697376
    Xin lỗi vì có thể làm bác mất thời gian!

    Reply
  • Nhiếp Trung Thành

    Vẻ đẹp “trời không dung đất không tha”… Bác viết hài dã man. Cháu cần đọc bao nhiêu nữa để có được vốn từ như của bác đây?

    Reply
  • văn chiến

    Tôi không thích Kiều của Thanh Tâm Tài Nhân mà Nguyễn Du “góp nhặt”nhưng tôi thích điệp từ”Buồn trông: trong đoạn truyện Kiều ở lần Ngưng Bích.Buồn trông của người Việt xa xứ ngày ngày hướng xề quê hương….Dân tộc Việt phải đâu người Do Thái,cũng không phải dân Tàu! Một dân tộc thuần khiết mộc mạc giản dị của chốn làng quê của bờ tre ruộng lúa.Nhà thơ cs nào đó nói-vn ra ngó gặp anh hùng!Là lời nịnh hót và sáo rỗng.Người Việt sống khẳng khái thủy chung,không muốn sống cùng trời với những thứ bất công,tham tàn,hèn hạ!
    THÚY ĐÃ ĐI RỒI …SAO THÚY ƠI
    TRỜI MÂY BẢNG LẢNG BÓNG CHIỀU RƠI
    CÓ CÒN AI ĐÓ BÊN BỜ GỌI
    TRÙNG DƯƠNG XA KHƠI XA QUÊ HƯƠNG !
    web. bookchien. com.Cảm ơn

    Reply
  • Nguyễn Văn Long

    Thưa bác, cháu nhận ra một điều, các mẩu chuyện tình của bác thường băt đầu với hơi hướng xác thịt nhưng lại kết thúc rất nhân văn. Có vẻ bác không “ham hố”, “bản năng” như bác vẫn thường nhận về mình. Cháu không biết có bao nhiêu cô gái đã qua bàn tay của bác, nhưng cháu nghĩ, nếu chuyện xác thịt đó xảy ra bác sẽ không nhớ nhiều về họ như nàng Gisele, em Thúy hay người yêu thủa thiếu thời của bác ở Đà Lạt. Không biết cháu đoán thế có đúng không ah? :)

    Cám ơn bác về những bài viết rất hay. Chúc bác sức khỏe!

    Reply
    • Mai vàng

      Tôi nghĩ chú nói hơi quá về cái nhìn người đẹp của mình để làm câu chuyện hấp dẫn và thú vị hơn,chứ mà có thật như vậy chắc sau lần đó chú quên ngay và tiếp tục con đường chinh phục người đẹp khác chứ không nhớ lâu nhớ dai mà kể lại chuyện cho mọi người sau mấy chục năm như bây giờ đâu bạn.

      Reply
  • Binh Minh

    Sau năm 1945, cái thanh lịch của người Tràng An dần mai một đi, sau năm 1975 cái cốt cách của người Sài Gòn cũng biến mất.
    Thúy đi rồi, nhưng Thúy sẽ trở lại. Tôi tin vậy.

    Reply
  • Đại Bàng xuống núi

    Bác nào có nhu cầu yêu dài lâu em dẫn bài thuốc cực hiệu mà dễ kiếm

    Reply
  • phu

    bác có biết chổ nào bán sách giấy của bác không bác ơi…đọc sách để suy ngẫm thì đọc sách giấy.còn đọc sách để tra cứu thì đọc sách điện tử

    Reply
    • Người đi lạc...

      Bạn vào Link này: http://thaihabooks.com/gioi-thieu/c3/He-thong-phat-hanh/

      Thaihabook đều có bán các sách của Bác Alan. Tuy nhiên số lượng in không nhiều lắm thì phải, mà vài tuần trước mình ở KV Hà Nội đi tìm đến 6 hiệu sách của Thaihabook mà cũng chỉ tìm được có duy nhất 2 cuốn 42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc + cuốn Niêm Yết sàn Mỹ của Bác Alan.

      Còn cuốn Một tư duy khác về KT & XH Việt Nam thì tìm hoài không thấy vì hết rồi. Còn một số tựa sách # của Bác Alan cháu cũng có hỏi nhưng đều nhận được câu trả lời là hết.

      Rất mong Bác sớm đề xuất cho tái bản để chúng cháu có thể sở hữu và lưu giữ vào tủ sách của mình những kinh nghiệm, trải nghiệm hết sức quý báu của Bác !

      Reply
  • Ếch ngồi đáy giếng

    Ôi ngày xưa ấy…… đã xa rồi, còn đâu !

    Reply
  • Binh Ha

    Mong chú mau trở lại, khỏe và sung để cống hiến nhiều hơn nữa cho đất nước cho thế hệ trẻ, tổ chức và tham gia nhiều hội thảo cho lớp trẻ chúng cháu có cơ hội mở mang trí thức !

    Reply
  • bogger.1

    Thật lãng mạn ! cũng không thiếu vẽ khôi hài đúng phong cách Alan . Nhưng cháu thích nhất những đoạn so sánh ‘môi cười làm đóa hoa tươi nhất cũng thẹn thùng ‘…’mọi người muốn quên và chạy trốn sự thật , như chúng ta đang làm hiện nay ‘ hay ‘ bỏ chạy như bầy chuột trong hổn loạn ‘….Sau những căng thẳng trong công việc , vào bài này cháu cảm thấy tâm trạng mình thăng bằng trở lại . Cảm ơn TS !.

    Reply
  • Viet love

    Thật nhẹ nhàng và ý nhị – chứ không đạo mạo, giáo điều nhưng vô cùng thu tục như các bác ” tóc ngược” bây giờ.

    Cháu thích cách diễn đạt :” mang theo những ngày vui của tuổi không muốn lớn”, có gì đó hóm hỉnh đầy tiếc nuối trong nội tâm. Thấy được tâm hồn mình luôn tươi trẻ là đã quý lắm rồi phải không bác.

    Reply
  • huynh tan dat

    bác Alan mượn câu chuyện tình cảm nhưng thực chất hàm ý tiếc cho 1 thế hệ người Mỹ và doanh nhân Việt có đạo đức thanh cao đã rời bỏ quê hương vì chế độ của họ đã thất thủ trước chế độ theo chủ nghĩa Mác-Lê và hậu quả để lại lại những đại gia chặt phá rừng,xẻ thịt tài nguyên quốc gia và nền kinh tế Cụ Rùa
    “Thuý đã đi rồi, đi thật rồi. Bỏ lại tôi và Việt Nam ướt lạnh trong cơn mưa cuối hè của mất mát và thua lỗ. Thuý đi xa, rất xa…Mang theo cả một phong cách của một thời thanh cao. Bây giờ chỉ còn thô tục và trần trụi…”

    Reply
  • Quốc Thành

    Vâng, Thúy đã đi rồi. Nhưng bà Tưng đã trở lại và lợi hại hơn ngàn lần :))

    Reply
  • le văn

    Anh Long( Đất) có ” Thúy đã đi rồi” hồi 1965 thì anh Alan có ” Thu đã đi rồi 1972″., và liệu ..” if you stay thì có I make you a day không đó anh. Alan.
    Nhớ bài này Vi Vân hay hát ?

    Reply
  • namtel

    Bác máu gái như mình. Nhưng Bác hoành tráng hơn nhiều. hiiiii

    Reply
  • Ngõ hẽm dưới ánh trăng

    Tinh tế như Stephane Xvai…Ngưỡng mộ vô cùng.Cảm ơn bố già…

    Reply
  • thaonguyen

    Bác Alan là típ lãng mạng nửa mùa thành ra hơi bị lãng xẹt….Không biết có nên tin là bác đã đội mưa vô thăm nàng khi nghe tin nàng tự tử, chỉ để “mặt nhìn mặt cầm tay bâng khuâng không nói một câu, lời nghẹn ngào hồn anh như ngây như say vì đâu…”, rồi chịu đứng im nhìn nàng ngủ ngon như con mèo!? hổng dám đâu nha! Hay phải chăng có cảnh chàng leo tuốt lên giường với nàng (dù là giường bệnh, giường 1 người) để ôm nàng trong tay thì mới biết da thịt nàng đang rạo rực chứ !? Bác Alan đâu phải “vì tôi là linh mục” kia mà.
    Xin lỗi bác Alan nghe, tui dân Saigon chính hiệu, dù quãng thời gian đó đang là sinh viên, nhưng tui biết cỡ phụ nữ như nàng Thu quyến rũ này thì cũng dám từng lên giường với 2 ông Bộ trưởng với ông Phó đại sứ Mỹ rồi, thì mới dễ xin chữ ký từ các nơi cho công ty của bác, đời nay làm gì có chuyện tình cho không biếu không….hở bác ? Tui chắc bây giờ bác đang tiếc của “sao hồi đó nhân cơ hội, mình không chơi luôn cho biết mùi” (giả sử như tình yêu giữa bác và nàng thật sự chong chắng, mơ màng như truyện kể) Điều tui thắc mắc là tại sao bác không kể lý do vì sao nàng tự tử, tự tử thiệt hông, hay định làm áp lực, hay nhõng nhẽo đòi hỏi gì chăng…. Qua truyện kể, có cảm tưởng bác Alan nhà mình đẹp trai như Alain Delon nên gái nào gặp chàng cũng mê, ôm mối tình lỡ với chàng. May thay, tui đã được chiêm ngưỡng dung nhan của bác, với bộ râu dê không chịu nổi.
    Kính bác.

    Reply
    • Minh

      Ủa, bác này già hay chưa mà cứ thắc mắc lý do nàng tự tử vậy. Với cả, bác Alan, đọc web ai chả biết lúc nào bác ấy gặp gái đẹp mà chả mơ đi nơi chốn nào xa vời.

      Reply
    • YES

      Ông này nội công cao thiệt ! Đọc tới đâu, hiểu tới đó…

      Reply
    • Mai vàng

      cs đã sinh ra bạn này.

      Reply
    • Huynh Long

      Chi Hai à,

      Khổ quá,

      Chị có thấy ảnh Alain Delon tại Liên Hoan Phim ở Cannes năm nay chưa? Năm 2013, Alain Delon và Alan Phan là “kẻ tám lạng, người nửa cân” thì năm 1974, benefit of the doubts, đâu có gì sai “Mai cốt cách, tuyết tinh thần. Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười” chứ? Chị là phụ nữ nên nhạy bén tâm lý về “cô Thu tự tử … nhõng nhẽo,” nhưng trường hợp người đàn ông Alan mạnh mẽ … chết lặng “đứng im mãi mãi trong siêu thoát” thì tôi nghĩ là phụ nữ trong cuộc, thông minh như cô Thu cũng đã lầm: bác Alan sực nhớ ra là khi vội vã tự lái chiếc sport Peugeot 504 đến thăm nàng, trời mưa mà đã hơn 30 phút, quên không quay kính xe lên.

      Người đàn ông luôn muốn mình là mối tình đầu của người yêu. Phụ nữ thì tinh tế hơn: họ mong là sự lãng mạn sau cùng của người đàn ông mình (Men always want to be a woman’s first love. Women have a more subtle instinct: What they like is to be a man’s last romance – Oscar Wilde).

      Reply
  • thienvuthanh18

    Cọp chết để DA
    Người chết để Tiếng.
    With God all things all possible.
    Cái tên ALAN PHAN sẽ vang mãi đến muôn đời sau.

    Chúc chú Alan dồi dào sức khỏe.

    Reply
  • chinhlop

    Các bài viết khác của anh thật lý thú và đáng suy ngẫm . Chuyện hôm nay lại thấy thêm một khả năng nữa – ít ra là việc kể chuyện cổ tích … Hy vọng đọc và biết anh nhiều hơn …

    Reply
  • chinhlop

    Anh dường như có hoạt động phong phú .. . Anh có chơi thể thao gì không ?

    Reply
  • Tuỵ Minh

    Cảm ơn bác Alan!

    Reply
  • phan nam

    Qua chuyện của bác Alan và thực tế của các vụ bê bối tình dục nối tiếng ta thấy là con người có hệ thống sinh lý phát triển bình thường , đàn ông ai cũng như nhau , cho dù đó là tổng thống , tiến sỹ … là cộng sản hay cộng hoà , bên ngoài có đạo mạo , rao giảng đạo đức thế nào đi nữa thì bên trong đều ẩn chứa lòng tà dâm , hám của lạ .

    Reply
    • Mai vàng

      Đàn ông khác nhau ,người bên nước tư bản họ phải giỏi thực sự,có tiền mới chinh phục được người đẹp.
      Còn đàn ông cs chỉ nghĩ đến nhục dục lại muốn ăn chùa nên dùng ma mãnh bằng mật ngọt,bạn này sinh ra trong thời cs chắc cũng không khác họ.

      Reply
  • Thoát Á

    “…Chúng tôi cười đùa với những mẩu chuyện vụn vặt, mặc cho tình hình tệ hại của chiến tranh bắt đầu xâm nhập môi trường sống của thành phố. Mọi người muốn quên và chạy trốn những sự thật, như chúng ta đang làm hiện nay…”
    - phải chăng điều gì sắp xảy ra với đất nước này mà chú Alan đã mất nhiều công sức tìm chốn bình an – giờ không còn “bình an” nữa, để lại phải một lần nữa ra đi!!?
    - Liệu còn bao nhiêu năm nữa nếu chưa quá số ngón tay trên một bàn tay! Liệu có chăng lời nguyền cho một dân tộc!?
    - cô đơn!
    - Mong sao đất nước tôi đang hoặc sẽ giải được lời nguyền đó trong hòa bình như Miến Điện!!?

    Reply
  • Le hoangNa an

    Chuyen Tinh Cua chu Goi gam mot so dieu ve cung quan trong . Ma an trong chuyen Tinh thi ko de may nguoi hieu duoc. Chu muon noi qua Doan ket la Tinh hinh Luc Nay giong nhu nhung nam thang cuôi cung Cua Sai Gon . Nhu vay thi Moi nguoi Rat so. Nhung Chau nghi nó ko te nhu vay, mot it Anh. Sang cuôi duong ham duong nhu dang le loi

    Reply
  • Huumanh

    Bài viết hay, bài hát hay và người viết là “sát thủ” hấp dẫn phái đẹp

    Reply
  • Nhà quê

    Anh Alan ký ức “tình” đến nỗi tôi bỗng bị ám ảnh luôn về hình bóng của Lady Thu ấy. Giá mà có một bức ảnh thực về người phụ nữ yêu kiều một thời của anh để cùng chiêm ngưỡng nhỉ ?…

    Reply
  • TRAN VAN

    Thúy của chú giống Phượng trong “Người Mỹ Trầm Lặng” quá chú ạ! Chú nghe bản “Until the last moment” của Yanny chưa chú? Câu chuyện của chú khiến cháu như được tận hưởng từng giọt, từng giọt của ly cà phê tình yêu và cuộc đời!

    Reply
  • Hanoi

    Đọc bài này của chú cháu cứ tìm mãi, tìm mãi mới thấy câu cuối. còn phần bên trên thì cũng thật khó hiểu hay nói đúng hơn là cháu chưa đủ trình để hiểu chăng?

    Reply
  • Minh

    Thu qua Đông sẽ tới, sao chú Alan còn đứng đó dầm mưa cho ốm ah, sao chú không đi tìm hơi ấm của con mèo nhỏ của chú bây giờ nhỉ. Sẽ rất tốt cho mùa đông ạ.
    Thúy phải đi vì ở Việt Nam có khi chả ngẩng đầu lên được vì nhiều người sẽ hỏi lý do nàng tự tử.

    Reply
  • ròm

    đã thiệt…cái gì cũng có 1 chút…
    Chắc như bắp là anh Alan sẽ bị thêm 1 cái “gì” đó…Cheers.

    Reply
  • Việt Cồ

    Bây giờ thì chắc “Thúy đã nhai trầu” rồi hả bác?

    Reply
  • phong

    ” Wonder is the feeling of a philosopher, and philosophy begins in wonder.” Socrates .

    Reply
  • Thunguyen

    Bài viết thâm thuý , sâu sác và hài hước khi nghỉ kỷ cả 2 vế đen và tráng ,xin cảm on tác giả thật nhiều ..

    Reply
  • Nghiêm ánh

    Trích “Thu thích đi vào những dạ hội đông người đẹp. Đây là cơ hội để nàng toả sáng trong một không gian nhiều sắc mầu và đa dạng. Saigon vào những năm cuối của chế độ cũ không nhiều người đẹp như bây giờ, vì chưa có một kỹ nghệ quảng cáo và PR để bơm thổi. Những siêu sao có thể đếm trên đầu ngón tay…”

    ” Cả khu phố thì bị vệ sĩ của các ngài cô lập an ninh. Tôi và ông boss M. dù hãnh diện là hai ngài phải cất công từ các dinh cơ để đến thăm tệ xá mình, nhưng lại lo là đặc công VC biết thì cả văn phòng tan xác không biết lúc nào.”
    __________________

    “6 tháng sau lần tự tử, nàng đi lấy chồng. Chồng Thu là tham vụ trong một sứ quán Bắc Âu, còn trẻ, đẹp trai và dễ thương. Trong bữa tiệc chia tay với bạn bè, Thu nói có lẽ nàng không bao giờ quay lại Việt Nam nữa. Nàng nói anh giữ gìn nó cho kỹ dùm em, dù sao đây cũng là tình yêu đầu đời của em. Quê hương dù tang thương nhưng em không bao giờ quên được. Tôi thất hứa với nàng, vì chỉ 1 năm sau, chúng tôi cũng bỏ chạy như bầy chuột trong hỗn loạn. Ba năm sau, khi ở California, tôi nhận một postcard của nàng từ Ghana, Thu bây giờ đã là một Đại Sứ Phu Nhân đài các.”

    Rồi phim “Thuý đã đi rồi, đi thật rồi. Bỏ lại tôi và Việt Nam ướt lạnh trong cơn mưa cuối hè của mất mát và thua lỗ. Thuý đi xa, rất xa….mang theo những ngày vui của tuổi không muốn lớn. Mang theo cả một phong cách của một thời thanh cao. Bây giờ chỉ còn thô tục và trần trụi…”

    – Trong câu chuyện chú kể trên người đẹp nghiêng nước nghiêng thành của VN thời trước giải phóng đều phải gạt nước mắt ra đi bỏ lại “DÙ SAO ĐÂY CŨNG LÀ TÌNH YÊU ĐẦU ĐỜI CỦA EM ” – “.QUÊ HƯƠNG DÙ TANG THƯƠNG NHƯNG EM KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ĐƯỢC ” để được tỏa sáng và Ba năm sau … Thu bây giờ đã là một Đại Sứ Phu Nhân đài các.

    Và cái câu kết “Thuý đã đi rồi, đi thật rồi. Bỏ lại tôi và Việt Nam ướt lạnh trong cơn mưa cuối hè của mất mát và thua lỗ. Thuý đi xa, rất xa….mang theo những ngày vui của tuổi không muốn lớn. MANG THEO CẢ MỘT PHONG CÁCH CỦA MỘT THỜI THANH CAO. Bây giờ chỉ còn thô tục và trần trụi…”

    – NHƯ VẬY LÀ RÕ RỒI ĐÚNG KHÔNG CHÚ.!

    Reply
  • Luong

    Chuyện nhẹ nhàng hay quá TS ơi. Tuyệt!

    Reply
  • Old SaiGon

    Mong lắm ngày Thúy sẽ quay trở về trên đất Sài gòn….

    Ôi những cơn mưa hè lãng đãng và chút thanh cao đã bị bỏ đi của những ngày xưa cũ!

    Thúy ơi cô hiện về nhát hết cái đám thô tục cho chúng bỏ chạy đi cô!Chúng nó bây giờ cũng tin và hay sợ ma lắm đó!

    Reply
  • Cao Sơn

    Ngài thật đa tài.

    Reply
  • TIEU PHU

    …”Mang theo cả một phong cách của một thời thanh cao. Bây giờ chỉ còn thô tục và trần trụi…” ha! ha! ha!

    Cạn chén hồng đào tao nhân vắng
    Trăng tàn tiếng quạ mặc khách đâu?
    ha !ha ! ha !
    Cờ cuộc, cuộc cờ, chưa có kết
    Thắng thua, thua thắng, thắng thành thua.
    ha ! ha ! ha!

    Reply
    • Mai vàng

      OK luôn.

      Reply
    • TIEU PHU

      Không đề

      Mưa
      Trăng khuất
      Ngọn đèn khuya
      Ghế đá công viên
      ” Thúy đã đi thật rồi”
      Ghế đá công viên
      Ngọn đèn khuya
      Trăng khuất
      Mưa.

      Reply
      • TIEU PHU

        Gió
        Biển xanh
        Thần Vệ nữ
        Sóng sóng xô bờ
        ” Thúy đi xa thật xa”
        Sóng sóng xô bờ
        Thần vệ nữ
        Biển xanh
        Gió.

        – Thời thế, thế thời thời thành thế
        Thắng thua, thua thắng thắng thành thua

        - Thua thắng, thắng thua thua thành thắng
        Thắng thua, thua thắng thắng thành thua

        Reply
        • BLoc

          Lời lộc, lộc lời lời lắm lộc
          Lộc lời, lời lộc lộc lắm lời

          Tiếu thơ, thơ tiếu tiếu thành thơ
          Thơ tiếu, tiếu thơ thơ thẩn… thờ!

          Reply
          • TIEU PHU

            Gió mở then cài chào mặc khách
            Mây ngồi tựa ghế đón tao nhân
            Trà xanh ấm mộc sương lên khói
            Nước chảy đôi dòng chuyện thế nhân.

          • Hữu Phúc

            Em đến thăm tôi, nắng đã chiều
            Hai lòng nghe rõ ý đìu hiu
            Vàng thu sắp sửa làm thương nhớ
            Lời nói ai trầm đến tịch liêu?

            Tôi hết thơ hoa, mộng bướm rồi
            Bây giờ lòng kể truyện lòng thôi
            Bởi em mơ dáng sầu đôi chút
            Tôi mới bâng khuâng ngỏ mấy lời

            Em cũng im nghe câu chuyện lòng
            Mắt buồn qua một thoáng mây trong
            Nghe tôi gợi ý vào thân mến
            Em nghĩ làm sao để má hồng?

            Tôi kể truyện vàng êm ái xưa
            Có lời chân thực, có lời thơ
            Ý đem bát ngát hồn non nước
            Đặt giữa lòng thương — Em hiểu chưa?

            Tâm sự mong manh nói ít nhiều
            Em nhìn lơ đãng biết bao nhiêu !
            Chiều thu nắng động hàng mi biếc
            Tôi nghĩ trong lòng: Em cũng yêu…
            (Đinh Hùng. Truyện lòng)
            ***
            Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ
            Gió lùa thu trong lá bao lần …
            Bạn trường những bóng phù vân
            Xót thương mái tóc nay dần hết xanh

            Hồn xưa dậy: chiều Westminster im nắng
            Tôi ngờ trống học trong lòng trưa vang…
            Chiều buồn như mối sầu chung
            Lòng im nghe thoảng tơ chùng chốn xa
            ( Hồ Dzếnh + HP)

        • Hữu Phúc

          Hỏi người: phải thế hay không?
          Người rằng thế phải mà không thế nào?
          ( Bùi Giáng)

          Reply
        • Hữu Phúc

          Bài thơ “Không đề” có 78 chữ (25 +25 + bài tụng 28 chữ).
          Bùi Giáng có nói muốn diễn tả trận mưa rào, người ta làm một bài thơ. Muốn diễn tả bài thơ, người ta phát động một trận mưa rào.

          Thế nên tôi không dám diễn tả bài thơ này, cũng không dám diễn giải ý thơ “Thúy đã đi thật rồi ” và ý thơ “Thúy đi xa thật xa” . Vì thật, thật xa là một trải nghiệm trực tiếp, không phải là trải nghiệm qua ngôn ngữ.

          Riêng bốn câu tụng 7×4 = 28 chữ, cũng không dám giải. Nhưng tôi cũng liều dìu ba đào trong “Thúy đi xa thật xa” về chân trời của đạo sư Osho (1935-1990), qua “Tâm và Thiền”

          “Quan sát tâm là nhìn vào tâm với tình thương yêu sâu sắc, với lòng kính trọng sâu sắc, sự tôn quý — tâm thì cực kỳ tốt đẹp đối với bạn
          (Watching the mind means to look at it with deep love, with deep respect, reverence — it is God’s gift to you //God’s gift = extremely good).

          Chẳng có gì sai trái trong tâm do chính nó cả. Chẳng có gì sai trái nơi tiến trình tư tưởng chính nó cả. Nó là một tiến trình tốt đẹp, cũng như các tiến trình khác.

          Những đám mây bay trên bầu trời rất đẹp – sao không những niệm tưởng bay trong bầu trời tự nội? Những đóa hoa đến với cây cỏ rất đẹp – sao không những niệm tưởng nở hoa trong hiện hữu của bạn sao? Giòng sông chảy về đại hải rất đẹp – sao không giòng chảy này của các niệm tưởng chảy từ một nơi nào đó để về đến một nơi chốn đầy ẩn mật? Nó không đẹp hay sao? Hãy nhìn với lòng tôn quý thâm sâu. Hãy đừng là một kẻ chiến đấu, hãy là một người yêu thương.

          (Nothing is wrong in mind itself. Nothing is wrong in thinking itself. It is a beautiful process, as other processes are. Clouds moving in the sky are beautiful—why not thoughts moving in the inner sky? Flowers coming to the tree are beautiful – why not thoughts flowerings in your being? The river running to the ocean is beautiful – why not this stream of thoughts running from somewhere to an unknown destiny? Is it not beautiful? Look with deep reverence. Don’t be a fighter, be a lover).

          Hãy quan sát những phân biệt tinh tế của tâm, những chuyển hướng bất thình lình, những chuyển hướng diệu mỹ. Những thao thức băn khoăn (jumps) và những siêu việt trực nhập (leaps) bất thình lình, những cuộc chơi mà tâm vẫn liên tục trình diễn; (The sudden jumps and leaps, the games that mind goes on playing); những giấc mơ mà tâm vẫn dệt – sự tưởng tượng, ký ức, ngàn lẻ một dự phóng mà tâm vẫn sáng tạo – hãy quan sát! Đứng đó thản nhiên, xa cách, không can dự, không lâu bạn bắt đầu cảm thấy…”

          Reply
          • TIEU PHU

            Thưa Dịch giả Hữu Phúc
            Chân thành cảm ơn các hạ đã chiếu cố đến bài thơ của tại hạ. Tại hạ vô cùng cảm kích nếu các hạ cứ mạnh dạn diễn giải ý thơ của bài thơ “không đề” của tại hạ. Với sức đọc của các hạ thì chắc chắn đây là một bài thơ lạ, phong cách cổ của một kẻ quê mùa ít chữ mà các hạ chưa gặp bao giờ.Thật lòng mà nói các hạ đã dìu bài thơ qua ” tâm và thiền” là đúng với ý Tiều Phu nhưng đưa về chấn tròi của Đạo sư OSHO thì tại hạ chưa nghĩ tới. Chỉ vì tại hạ đã đưa nó về chân trời ( Niết Bàn) của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Về Đạo Sư OHSO, Tiều Phu có đọc nhưng chẳng dám bình luận gì vì chưa sống với Đạo sư OSHO giờ nào nhưng cũng rất tôn quý nhiều điều mà Đạo sư OSHO làm được. Còn với Triết gia- Dịch giả -Thi sĩ Bùi Giáng là người Tiều Phu rất ngưỡng mộ và đã có lần diện kiến. Thơ của Ông và chất liệu “điên” của cuộc đời Ông đã ảnh hưởng rất nhiều đến Tiều Phu. Thế nên trong thơ Tiều phu có mang hơi thở của Ông ấy.

            Hay không phải thế?Hỏi người
            Phải không, không phải ?người cười nhăn răng

            Theo thời gian, trí nhớ của tại hạ cũng đã giảm nhiều, chữ thì dòng đời cũng đã cuốn trôi hết rồi. Thôi thì nhớ gì nói nấy, mong các hạ bỏ qua nếu cảm thấy phiền lòng. Rất vui và mến mộ khi các hạ đã ghé thăm.

            Kinh điển lưu truyền tám vạn tư
            Học hành không thiếu cũng không dư
            Năm nay nghĩ lại chừng quên hết
            Chỉ nhớ trên đầu một chữ NHƯ

            ( Hòa thượng Phước Hậu 1866 -1949)

            Kính

          • TIEU PHU

            Xin lỗi Dich giả Hữu phúc và mọi người, Vui lòng chỉnh sửa ” chấn tròi” = chân trời ở dòng thứ 6
            Chân thành cảm ơn

          • TIEU PHU

            Mắt với mũi dạo này kém quá, thông cảm nhé các bạn.

          • Hữu Phúc

            Thưa Hiền-hữu
            Cảm ơn Hiền-hữu đã hồi âm và đã nói về ý thơ, con đường tâm linh. Hiền-hữu viết :
            <>
            Hiền-hữu cũng khuyến khích tôi cứ mạnh dạn diễn giải ý thơ “không đề”, nên nay xin vâng. Trước đây thì sợ bị Hiền hữu mắng vốn, nên không dám viết liều.
            Khi mới đọc lần đầu , tôi cũng có cảm giác “Thúy đã đi thật rồi”, “Thúy đã đi xa thật xa” và nhà thơ đang diễn tả tính thật tại (reality). Tính thật tại cũng là pháp tính, cũng là như như.

            Tôi cũng có đôi chút băn khoăn, Thúy đã thấy Thần Vệ nữ (Nữ Thần Tình Yêu), tôi không biết Thúy và Thần Vệ Nữ có ý hội với nhau điều gì không — khiến cuối bài thơ là một bài tụng độc thoại 28 chữ. Ở đây, tôi hiểu Thần Vệ nữ là Nữ thần Tình Yêu, và Tình Yêu là Chân Thiện Mĩ, và cũng là Chân không diệu hữu viên dung vô ngại. Tình Yêu (khác với Tình Ái) không có ý nghĩa Tình Yêu nhị nguyên đối đãi ( nam-nữ; nam-nam; nữ-nữ) . Tình Yêu ở đây là Tình Yêu Vạn Hữu Viên Dung.
            Chính vì đọc thế, nên tôi chợt nghĩ hay là , hay là Thúy đọc tụng “thắng thua” là do Thúy trải nghiệm phát biểu của Osho trong Tâm và Thiền:
            <>
            Tôi cũng tưởng Thúy đang nói về “Ai bị trói ?Ai mở? của Kinh Lăng Già, khi Thuý đọc tụng 28 chữ.
            Bồ tát Siddharta đã đi thật xa , xa đến mức lìa hoàng cung , và sáu năm trong Khổ hạnh lâm , và sau đó thành Chánh Đẳng Chánh Giác. Hiện tượng đó chỉ là ngài thị hiện như thế và như thế.
            Osho có kể — một bài thơ của Tagore, nói về Đức Phật khi trở lại thăm Hoàng gia tại Ca tì la vệ, thì Bà Gia du đà la có hỏi, ngài có thể vẫn ở lại hoàng cung mà vẫn thành Chánh Đẳng Chánh giác mà. Thì thi sĩ cho ngài trả lời, hồi đó Ngài không biết .
            Viết dài quá , tôi xin nói tóm tắt , mong Hiền hữu nói với Thúy — luân hồi không ngoài niết bàn , niết bàn không ngoài luân hồi , và Thúy không nên an trú niết bàn, nên theo con đường bồ tát , vì tất cả chúng ta đều có niết bàn bản tính (prakrti-nirvana; natural nirvana).
            Viết với lòng kính mến Hiền hữu và độc giả. Hữu Phúc
            *Mọi người nói , “ Tôi thấy một hư không vô tận”
            Họ vẫn nói với nhau một cách chắc nịch những lời lẽ đó.
            Nhưng làm cách nào một hư không vô tận có thể được thấy? Hãy khảo sát xem điều này ngụ ý gì?
            Cũng tương tự như thế, Đức Phật nói về “thấy” pháp tính.
            Không một hình ảnh nào có thể diễn tả thị kiến như thế.

            *People say, “I see a space”
            They certainly express themselves in words like these.
            But how can a space can be seen? Examine what this means.
            In such a way, the Buddha spoke of “seeing” dharmata.
            No other image can express such vision.

            TB. Thư sau , sẽ gửi Hiền hữu một chữ như, trong tâm sự Phan Văn Hùm.

          • Hữu Phúc

            Thưa Hiền hữu Tiều Phu và các bạn
            Thư tôi viết , có hai đoạn trích dẫn , tôi ghi <>
            sau khi paste vào reply , và send thì nội dung trong <> đều bị biến mất. Nay xin đăng lại , đổi thành “..” Xin Hiền hữu Tiều Phu và các bạn hoan hỉ thứ lỗi cho trục trặc kĩ thuật này, và vui lòng đọc lại như dưới đây:

            Thưa Hiền-hữu
            Cảm ơn Hiền-hữu đã hồi âm và đã nói về ý thơ, con đường tâm linh. Hiền-hữu viết :
            “Thật lòng mà nói các hạ đã dìu bài thơ qua ” tâm và thiền” là đúng với ý Tiều Phu nhưng đưa về chân trời của Đạo sư OSHO thì tại hạ chưa nghĩ tới. Chỉ vì tại hạ đã đưa nó về chân trời (Niết Bàn) của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Về Đạo Sư OHSO, Tiều Phu có đọc nhưng chẳng dám bình luận gì vì chưa sống với Đạo sư OSHO giờ nào nhưng cũng rất tôn quý nhiều điều mà Đạo sư OSHO làm được.”
            Hiền-hữu cũng khuyến khích tôi cứ mạnh dạn diễn giải ý thơ “không đề”, nên nay xin vâng. Trước đây thì sợ bị Hiền hữu mắng vốn, nên không dám viết liều. Khi mới đọc lần đầu , tôi cũng có cảm giác “Thúy đã đi thật rồi”, “Thúy đã đi xa thật xa” và nhà thơ đang diễn tả tính thật tại (reality). Tính thật tại cũng là pháp tính, cũng là như như. Tôi cũng có đôi chút băn khoăn, Thúy đã thấy Thần Vệ nữ (Nữ Thần Tình Yêu), tôi không biết Thúy và Thần Vệ Nữ có ý hội với nhau điều gì không — khiến cuối bài thơ là một bài tụng độc thoại 28 chữ. Ở đây, tôi hiểu Thần Vệ nữ là Nữ thần Tình Yêu, và Tình Yêu là Chân Thiện Mĩ, và cũng là Chân không diệu hữu viên dung vô ngại. Tình Yêu (khác với Tình Ái) không có ý nghĩa Tình Yêu nhị nguyên đối đãi ( nam-nữ; nam-nam; nữ-nữ) . Đây là Tình Yêu Vạn Hữu Viên Dung.
            Chính vì đọc thế, nên tôi chợt nghĩ hay là , hay là Thúy đọc tụng “thắng thua” là do Thúy trải nghiệm phát biểu của Osho trong Tâm và Thiền:
            “ Tâm không thể bị kiểm soát trong nghĩa thông thường. Trước nhất, bởi vì tâm không hiện hữu, làm sao bạn có thể kiểm soát nó? Thứ đến, ai sẽ kiểm soát tâm? Bởi vì không ai hiện hữu vượt ngoài tâm – và khi tôi nói không ai hiện hữu, tôi ý nói rằng không ai hiện hữu vượt ngoài tâm, chân không diệu hữu viên dung vô ngại (Because nobody exist beyond the mind – and when I say nobody exists, I mean that nobody exists beyond the mind, a nothingness). Ai sẽ kiểm soát tâm? Nếu một ai đó đang kiểm soát tâm, thì lúc đó nó sẽ chỉ là một phần của tâm kiểm soát một phần của tâm. Đó là cái bản ngã kiêu mạn là (That is what the ego is).
            Tâm không thể bị kiểm soát theo cách đó. Nó không hiện hữu, và không ai kiểm soát nó. Chân không tự nội có thể thấy nhưng không thể kiểm soát.(The inner emptiness can see but cannot control). Nó có thể nhìn nhưng không thể kiểm soát – nhưng chính cái nhìn là cái kiểm soát, chính cái hiện tượng của sự quan sát, của sự chiếu soi, trở thành sự làm chủ bởi vì tâm biến mất. (It can look but cannot control—but the very look is the control, the very phenomenon of observation, of witnessing, becomes the mastery because the mind disappears)…
            Tâm chẳng là gì hết, mà chỉ là sự thiếu vắng của sự hiện diện của bạn. Khi bạn ngồi tĩnh lặng, khi bạn nhìn sâu vào tâm, tâm biến mất một cách dễ thấy. Các niệm tưởng sẽ vẫn ở đó, chúng hiện hữu, nhưng tâm sẽ không thể được tìm thấy.( Mind is nothing but the absence of your presence.When you sit silently, when you look deep into the mind, the mind simply disappears. Thoughts will remain, they are existential, but mind will not be found).
            Nhưng khi tâm đã ra đi, lúc đó một nhận thức thứ nhì có thể khả hữu: bạn có thể thấy rằng các niệm tưởng không phải là những cái của bạn.( But when the mind is gone , then a second perception becomes possible: you can see that thoughts are not yours). Dĩ nhiên chúng đến và đôi khi chúng nghỉ ngơi (=lân la) đôi chút nơi bạn, và rồi chúng ra đi. Bạn có thể là một nơi lân la, nghỉ ngơi, nhưng chúng không khởi sinh ở trong bạn. Có bao giờ bạn chú ý rằng không một niệm cá biệt nào khởi sinh từ bạn? Không một niệm cá biệt nào sống suốt đời với bạn; chúng luôn luôn đến từ bên ngoài. Chúng không thuộc về bạn – không gốc rễ, không nhà cửa, chúng bay lượn. Đôi khi chúng nghỉ ngơi nơi bạn, tất cả chỉ vậy thôi, giống như một đám mây nghỉ ngơi nơi đỉnh ngọn đồi. Rồi sau đó chúng sẽ tự chúng ra đi (=vô sở trú); bạn không cần làm một điều gì cả. Nếu bạn quan sát một cách đơn thuần, sự kiểm soát được thành tựu.

            Từ “kiểm soát” thì không hoàn hảo, bởi vì các từ không thể hoàn hảo. Các từ thuộc về tâm, thuộc về thế giới của các niệm tưởng. Từ không thể nào rất thâm nhập; chúng rất nông cạn.
            Từ kiểm soát thì không hoàn hảo bởi vì không có ai để kiểm soát và không có một ai bị kiểm soát. Nhưng tạm nói, nó giúp hiểu ra một điều chắc chắn duyên hội xảy ra: khi bạn nhìn sâu sắc, tâm được kiểm soát – tức khắc bạn trở thành người chủ. Các niệm tưởng ở đó, nhưng chúng không còn là những người chủ của bạn. Chúng không thể làm bất cứ điều gì đối với bạn, chúng đơn giản đến và đi; bạn vẫn tiếp cận mà không bị ảnh hưởng (untouched) y như một đóa hoa sen giữa trận mưa. Những giọt nước mưa rơi trên những cánh hoa nhưng chúng tiếp tục lướt đi, chúng không gây ảnh hưởng tổn hại gì cả. Đóa hoa sen vẫn không bị ảnh hưởng.
            Đó là lí do tại sao ở phương Đông hoa sen đã trở thành rất mực đặc trưng, rất mực biểu tượng. Biểu tượng cao cả nhất đến từ phương Đông là hoa sen. Nó mang toàn thể ý nghĩa của tâm thức Đông phương (Eastern consciousness). Nó nói: “Hãy hiện hữu như một đóa hoa sen, thế là đủ (“Be like a lotus, that’s all”). Vẫn tiếp cận mà không bị ảnh hưởng gì cả và bạn đang giữ quyền kiểm soát. Vẫn tiếp cận mà không bị ảnh hưởng gì cả và bạn là người chủ”.
            Thế nên có một quan điểm xem tâm giống như những con sóng – một nhiễu loạn (a disturbance). Khi đại hải lặng gió và yên tĩnh, không bị nhiễu loạn, những con sóng không ở đó (=tâm không ở đó). Khi đại hải loạn động trong đợt nước triều hoặc gió mãnh liệt, khi mà những đợt sóng cao cường dâng lên và toàn thể mặt nước hoàn toàn là một nhiễu loạn (chaos) có quan điểm xem tâm hiện hữu. Những cái này đều là những ẩn dụ chỉ để giúp bạn hiểu rõ một phẩm tính tự nội nhất định, không thể nói qua từ ngữ. Những ẩn dụ nầy rất thơ. Nếu bạn cố gắng hiểu chúng với cảm thông, bạn sẽ đạt đến một sự hiểu biết sáng tỏ, nhưng nếu bạn cố gắng hiểu chúngmột cách theo lý luận, bạn sẽ không hiểu được chúng. Chúng là những ẩn dụ.
            Tâm là một sự phiền động của tâm thức, cũng như những con sóng là sự phiền động của đại hải.(Mind is a disturbance of consciousness, just as waves are a disturbance of the ocean). Một cái gì từ bên ngoài đã tiến vào – gió. Một cái gì đó từ bên ngoài đã duyên hội ảnh hưởng đến đại hải hoặc tâm thức – gió, hoặc những niệm tưởng, và có nhiễu động (chaos). Nhưng nhiễu động luôn luôn ở trên bề mặt. Các con sóng luôn luôn ở trên bề mặt. Không có sóng ở nơi chiều sâu thẳm– không thể có, bởi vì ở chiều sâu thẳm gió không thể vào được. Vì thế nên tất cả mọi thứ chỉ ở trên bề mặt. Nếu bạn di chuyển vào bên trong, kiểm soát được thành tựu. Nếu bạn di chuyển từ bề mặt vào bên trong, bạn đi tới trung tâm – bỗng nhiên, bề mặt có thể vẫn bị phiền động nhưng bạn không bị phiền động.
            Toàn thể của khoa học của thiền chỉ là an-trụ trung-tâm, tiến trình di chuyển vào trung tâm, tiến trình lập gốc rễ nơi đó, an trụ nơi đó.Và từ nơi đó, toàn cảnh khách quan thay đổi. (The whole of science of meditation is nothing but centering, moving toward the center, getting rooted there, abiding there. And from there the whole perspective changes). Giờ đây các con sóng có thể vẫn ở đó, nhưng chúng không với tới bạn. Và giờ đây bạn có thể thấy chúng không thuộc về bạn, đó chỉ là một cuộc xung đột trên bề mặt với một cái gì đó từ ngoài vào.
            Và từ nơi trung tâm, khi bạn nhìn, không lâu là cuộc xung đột chấm dứt. Không lâu là bạn thư giãn. Không lâu là bạn chấp thuận rằng dĩ nhiên có gió mạnh và các con sóng sẽ vẫn trỗi dậy, nhưng bạn không lo ngại, lúc đó có thể vui thích với cả các con sóng. Không có gì là sai trái nơi các con sóng.
            Vấn đề khởi sinh khi bạn vẫn ở nơi mặt ngoài. Bạn ở trên con thuyền nhỏ trên mặt đại hải, và gió mạnh đến và hải triều dâng cao và toàn thể đại hải sóng cuồng gió loạn – dĩ nhiên bạn lo lắng, bạn sợ muốn chết đi được! Bạn ở trong nguy hiểm; bất cứ thời điểm nào các con sóng cũng có thể lật con thuyền nhỏ của bạn; bất cứ thời điểm nào cái chết có thể xảy ra. Bạn có thể làm gì với con thuyền nhỏ của bạn? Làm thế nào bạn kiểm soát bất cứ cái gì được? Nếu bạn tiến vào cuộc chiến với con sóng, bạn sẽ bị đánh bại. Chiến đấu không giúp được gì cả; bạn phải chấp thuận các con sóng. Thực ra, nếu bạn có thể chấp thuận các con sóng và để cho con thuyền của bạn, tuy nhỏ thế nào chăng nữa, di chuyển với các con sóng và không chống lại chúng, lúc đó chẳng có gì là nguy hiểm. Các con sóng ở đó; bạn đơn giản di chuyển theo chúng, không chống lại chúng. Bạn trở thành một phần của chúng. Lúc đó hạnh phúc kỳ diệu sinh khởi.”
            Tôi cũng tưởng Thúy đang nói về “Ai bị trói ?Ai mở? của Kinh Lăng Già, khi Thuý đọc tụng 28 chữ.
            Bồ tát Siddharta đã đi thật xa , xa đến mức lìa hoàng cung , và sáu năm trong Khổ hạnh lâm , và sau đó thành Chánh Đẳng Chánh Giác. Hiện tượng đó chỉ là ngài thị hiện như thế và như thế. Osho có kể — một bài thơ của Tagore, nói về Đức Phật khi trở lại thăm Hoàng gia tại Ca tì la vệ, thì Bà Gia du đà la có hỏi, ngài có thể vẫn ở lại hoàng cung mà vẫn thành Chánh Đẳng Chánh giác mà. Thì thi sĩ cho ngài trả lời, hồi đó Ngài không biết .
            Viết dài quá , tôi xin nói tóm tắt , mong Hiền hữu nói với Thúy — luân hồi không ngoài niết bàn , niết bàn không ngoài luân hồi , và Thúy không nên an trú niết bàn, nên theo con đường bồ tát , vì tất cả chúng ta đều có niết bàn bản tính (prakrti-nirvana; natural nirvana).
            Viết với lòng kính mến Hiền hữu và độc giả. Hữu Phúc
            *Mọi người nói , “ Tôi thấy một hư không vô tận”
            Họ vẫn nói với nhau một cách chắc nịch những lời lẽ đó.
            Nhưng làm cách nào một hư không vô tận có thể được thấy? Hãy khảo sát xem điều này ngụ ý gì?
            Cũng tương tự như thế, Đức Phật nói về “thấy” pháp tính.
            Không một hình ảnh nào có thể diễn tả thị kiến như thế.

            *People say, “I see a space”
            They certainly express themselves in words like these.
            But how can a space can be seen? Examine what this means.
            In such a way, the Buddha spoke of “seeing” dharmata.
            No other image can express such vision.

          • Hữu Phúc

            Thưa Hiền hữu Tiều Phu
            Bài thơ Không đề của Tiều Phu , cộng với bài tụng “môt chữ Như” mà Tiều Phu trích dẫn khiến tôi bồi hồi cảm xúc. Tôi biết tôi đâu có thể nói gì về một chữ Như đó.

            Ở lại quê hương trì trọng nhẫn
            Ra đi khách địa ngậm thay ngùi.

            Ra đi khách địa ngậm thay ngùi . Nhưng người đi Thúy, nay song ẩm, và song chiếu với Tiều Phu, sáng sớm mưa chiều bên nhau , cả hai không còn ngậm thay ngùi — nên Tiều Phu tràn trề hạnh phúc, giới thiệu tôi một chữ Như . Xin đa tạ Tiều Phu và cô Thúy.
            Thúy đã đi thật rồi. Còn Ở lại quê hương trì trọng nhẫn , và có chữ Như của kẻ ở .
            Nay xin giới thiệu , trước hết chữ Như của Phan Văn Hùm. Phan Văn Hùm bị giết 1945. Nghe trên thước đất phai dần nhớ thương. Bà Phan Văn Hùm , từ trần khoảng 40 năm sau , tại Mĩ. Ước gì Phan Văn Hùm có thể sống thêm 40 năm . Thứ nhì là chữ Như của Nguyễn Trãi — đã giới thiệu trong bài thơ Lâm cảng dạ bạc. Thứ ba là chữ Như của Bằng Quận Công Nguyễn Hữu Chỉnh .Thứ tư là chữ Như trong Shakespeare (Hamlet; Macbeth)

            Phan Văn Hùm
            Triết Học Phật giáo
            TỰA

            Tôi không còn hai mươi tuổi .
            Đau đớn thay ngày tháng thoi đưa !
            Năm nọ, tết nguyên-đán, ngồi giữa biển trời, trong bốn vách đá xanh, sa nước mắt mà tự thán :

            Xưa, bốn mươi, thầy Khổng hết ngờ.
            Giờ ta tuổi ấy rõ đời vờ.
            Gia đình ngoảnh lại, lần “lưng túc”. (1)
            Xã hội chường ra, thẹn mặt bơ.
            Lấm tấm sương dầm đôi mái tóc
            Lạnh lùng tuyết quyến một lòng tơ
            Mong nào sự nghiệp công-danh muộn ,
            Tràn đến, già như nước vỡ bờ !

            Tôi tự nguyện giấu cái mặt bơ đấy đi. Song le chủ-nhân nhà Tân-Việt lôi ra cho kỳ được. Sau mấy tháng chối-từ, tôi phải có tập nầy. Là vì bạn, chẳng vì mình, càng chẳng vì đời.

            Không. Vì đời phải là một công trình khác hơn, làm với một con tim nồng- thắm, với một khối óc thanh-liêm.

            Tôi đâu còn những cuả báu ấy nữa.

            Tri-thức thanh-liêm (probité intellectuelle) cấm học-giả dối mình, dối đời,
            bằng tri-thức mượn vay nơi kẻ khác.

            Đợi cho được có tri-thức đầy đủ về Phật-giáo, tôi không biết bao giờ, tôi không có mong nào. Tôi không còn hai-mươi tuổi. Tôi hết những mộng- tưởng lớn-lao rồi. Kinh điển nhà Phật tôi có “thấy”một phần ở kho sách của viện Bảo-tàng Guimet bên Paris. Nhiều quá. Nhưng thế chưa đủ. Đủ hết những tên kinh điển nhà Phật, đã tìm thấy ra, trong các nước có phát-hành hoặc tàng-trữ loại ấy, vào khoảng năm 1930, góp lại in hơn một ngàn rưỡi trương sách mục-lục. Mục-lục này, ông Hữu Tùng Viên Đế (2) có đưa tôi xem cho choáng mắt.

            Tôi muốn sao được như vị Hoà-thượng kia ở Trung-Việt. Ngài sung-sướng đề lên vách chùa bốn câu tuyệt diệu:

            “ Kinh điển lưu truyền tám vạn tư.
            “ Học-hành không thiếu, cũng không dư.
            “ Năm nay tính lại : chừng …quên hết .
            “ Chỉ nhớ trên đầu một chữ “ NHƯ ”.

            Có học, có hiểu, rồi có quên đi hết, mới thật là nhập diệu. Mới không câu- nệ nơi sách. Mới thoát được lên trên một học-thuyết, mà điều-khiển những vấn-đề thuộc về nó, không để bị điều-khiển bởi học-thuyết hay bởi vấn-đề, Jules Lachelier chấm vở của Emile Boutroux ở trường Normal Paris, luận về một điểm nọ trong học-thuyết của Spinoza, có đề một câu sâu-sắc : “ Pour comprendre un système, la première condition est d’y entrer, mais la seconde est d’en sortir .”( Cho đặng hiểu một học-thuyết, điều-kiện thứ nhất là phải vào trong đó, mà điều-kiện thứ hai là phải ra khỏi nó đi.”

            Học thấy như thế, mà tôi chưa làm theo được, bất kỳ đối với học-thuyết nào. Về phật-giáo càng khuyết hám. Rằng kinh điển nhà Phật nhiều quá chăng ? Phải, mà không. Cần chi phải đọc cho hết những sách đã chỉ trong quyển mục-lục nói trên đây.

            Hai ông André Lalande và Abel Rey ở Sorbonne thường nhủ tôi : “ Chỉ nên đọc những tác-phẩm do tay đầu-tiên – oeuvres de première main”. Tôi chẳng bao giờ dám quên lời thầy.

            Nhưng về phật-giáo, tác-phẩm do tay đầu-tiên đều viết bằng chữ phạn (sanscrit). Tôi đọc mãi quyển mẹo tiếng phạn mà chưa thuộc. Thời sách viết bằng tiếng phạn sao chịu hé màn bí mật cho tôi tò-mò xem. Hoặc hỏi còn những kinh điển dịch ra chữ tàu ? Tôi chẳng nề “ dịch là phản” , nhưng tôi không có đủ, và, cái có thì đọc chưa hết , cái đọc hết chưa hiểu cùng : bởi chữ tàu tôi lại chỉ biết nhấp nhem mà thôi.

            Vậy, cho ra quyển sách nầy là sự cực-chẳng-đã. Chuối non giú ép, tự mình chê, ai mà thèm.

            Chú-nhân nhà Tân Việt mà có được chút lòng thương-xót tôi, đâu lại nỡ đưa bản thảo đến nhà in.

            PHAN VĂN HÙM

            [A] Chú thích của Phan Văn Hùm :

            (1) Tiếng trong làng đổ-bác, chỉ rằng nơi lưng tiền đã sạch-sành-sanh.

            (2) Hữu Tùng Viên Đế (tiếng nhật-bản là E. Tomomatsu) giáo sư tiếng phạn ở trường Đại -học Kyoto có viết bằng tiếng Pháp một quyển
            LE BOUDDHISME, Nhà F. Alcan ở Paris xuất bản.

            [B] Chú thích của Hữu Phúc :

            [1.B] Phan Văn Hùm (1902-1945). Hai tác phẩm Ông đã in trước khi bị giết năm 1945 là : Triết Học Phật Giáo , Tân Việt xuất bản 1943 — 146 trang. Bản in lại do Phật học viện Quốc tế, California , Hoa kỳ xuất bản 1984 — Vương Dương Minh , Tân Việt xuất bản 1944–gần 500 trang.

            [2.B] Bài thơ tự thán nói trên viết tại Côn Đảo.

            Xưa, bốn mươi, thầy Khổng hết ngờ
            # Thầy Khổng : tứ thập bất hoặc

            Giờ ta tuổi ấy rõ đời vờ.

            # Ngài Long Thọ : Trung luận VII. 34
            “ Như huyễn tượng, như chiêm bao, như thành phố giữa hư không,
            Cũng vậy, những gì xuất hiện, tồn tại, rồi hủy hoại.”
            # Kinh Lăng Già
            Tất cả pháp như huyễn
            Xa lià nơi tâm thức
            Trí chẳng trụ hữu, vô
            Mà khởi tâm đại bi.

            ****

            ***
            Xin hẹn thư sau. Mong rằng Tiều Phu và các bạn đọc xong bài Tựa của Phan Văn Hùm –Nghe trên thước đất tăng dần nhớ thương .

            Đìu hiu ngoài bãi gió tịch dương
            Bay vàng đôi lối nhớ càng thương. (Thâm Tâm)
            Chắc Tiều Phu cũng có đọc — Chánh niệm trên tính không (như như) của các cảm thọ . Chúc Tiều Phu vui mạnh.
            Hữu Phúc

        • TIEU PHU

          Thúy- Thần Vệ nữ đúng là hiện thân của CHÂN – THIỆN – MỸ có điều Thúy cũng nhờ Tiều Phu nhắn lại với các hạ rằng là Thúy đã trút bỏ xiêm y uyên áo của chữ nghĩa để tan vào mưa gió ( hai chữ cuối của mỗi đoạn) hòa chung vơi hơi thở của đất trời và đang hiện hữu từng phút từng giây từng khoảnh khắc trong cuộc sống rất đỗi thường hằng mà thế gian gọi là trần tục. Vâng, Tiều phu đã đưaThúy về Niết bàn của Đức Phật Thích ca như vây đó các hạ ạ. Thôi, mời các hạ uống trà , trà xanh ấm mộc của Tiều Phu đấy nhé.
          ” Ở đời vui đạo hãy tùy duyên”…
          Chúc các hạ vui khỏe.
          Thân chào

          Reply
          • Hữu Phúc

            Tuyệt vời chữ bát chân điên
            Chân cuồng chân dại chân phiền chân như
            Chân phương cảo chân thi thư
            Chân nền thi lễ chân lừ đừ chân
            Bóng trời bỏ xuống đầu sân
            Đầu xanh tóc bạc đi gần đi xa
            ( Lễ Hội Tháng Ba . Bùi Giáng– trang 577)
            ***
            Hoelderlin và Học sinh Saigon

            Kính gửi Bà Hiệu Trưởng

            Thưa Bà Hiệu Trưởng chúng con
            Tựu trường gặp lúc trăng tròn tuổi xanh
            Biển dâu bốn mặt vây quanh
            Khép vào bốn phía thật nhanh thưa bà
            Từ con chớm bước chân ra
            Quẩn quanh từ đó thật là chúng con

            Bà Hiệu Trưởng đáp

            Thật tao chẳng thể nào ngờ
            Nỗi đời rạng tỏ mà ngơ ngác gì
            Này bàn này ghế nhu mì
            Chuyên cần bút mực con ghi chép bài
            Bây giờ thích cánh chen vai
            Tha hồ rồi sẽ thở dài mai sau
            (trang 508)

            ***
            Hân hạnh được các hạ mời trà ấm mộc
            Xin mời các hạ
            Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân
            ***
            TB. Khoảng 1968-1969, tại hạ mượn truyện bằng tranh của em bé hàng xóm, Tây Du Ký.

            Đoạn Hồng Hài Nhi bắt giam Thầy Tam Tạng, Tôn Hành Giả , Sa Tăng.
            Chỉ có Trư Bát Giới chạy thoát, đằng vân tính đi Nam Hải cầu cứu Phật Bà Quan Âm.
            Hồng Hài Nhi vội hoá thành Phật Bà đón đường Bát Giới, nhưng vội quá , nên quên cả ngồi trên toà sen, mà ngồi luôn trên tảng đá.
            Bát Giới khoái quá , thấy mình pháp thuật cao cường , mới bay chút xíu đã gặp Phật Bà.

            Bát Giới mới tường thuật với Phật Bà – Hồng Hài Nhi chuyện đánh nhau với Hồng Hài Nhi từ đầu tới cuối ra sao. Bát Giới kể lể dài dòng quá, Phật Bà Hồng Hài Nhi cứ phải chờ cho Bát Giới dứt lời mới dứt điểm Bát Giới được. Thế nên trong tranh vẽ Phật Bà Hồng Hài Nhi chặn Bát Giới nửa chừng câu nói. Khổ lắm biết rồi nói mãi!
            Thân chào
            Hữu Phúc

          • hữu phúc

            ***
            Hân hạnh được các hạ mời trà ấm mộc

            Xin mời các hạ

            Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân

            ***
            TB. Khoảng 1968-1969, tại hạ mượn truyện bằng tranh của em bé hàng xóm, Tây Du Ký. Đoạn Hồng Hài Nhi bắt giam Thầy Tam Tạng, Tôn Hành Giả , Sa Tăng. Chỉ có Trư Bát Giới chạy thoát, đằng vân tính đi Nam Hải cầu cứu Phật Bà Quan Âm. Hồng Hài Nhi vội hoá thành Phật Bà đón đường Bát Giới, nhưng vội quá , nên quên cả ngồi trên toà sen, mà ngồi luôn trên tảng đá. Bát Giới khoái quá , thấy mình pháp thuật cao cường , mới bay chút xíu đã gặp Phật Bà. Bát Giới mới tường thuật với Phật Bà – Hồng Hài Nhi chuyện đánh nhau với Hồng Hài Nhi từ đầu tới cuối ra sao. Bát Giới kể lể dài dòng quá, Phật Bà Hồng Hài Nhi cứ phải chờ cho Bát Giới dứt lời mới dứt điểm Bát Giới được. Thế nên trong tranh vẽ Phật Bà Hồng Hài Nhi chặn Bát Giới nửa chừng câu nói. Khổ lắm biết rồi nói mãi!
            Thân chào

    • Hữu Phúc

      André Gide
      Bùi Giáng
      Tôi muốn nói anh nghe

      Tôi muốn ban cho anh một niềm vui
      Mà anh chưa bao giờ từng đã nhận
      Tuy nhiên niềm vui kia, ta có đó
      Niềm vui ta sở hữu thật đây mà
      Tôi đến bên anh vào giờ khuya khoắt
      Khi anh đã gục đầu trên đống sách
      Dòng chữ phơi mở một cảnh đìu hiu
      Ngoài rià cõi sầu toả của lòng anh
      Tìm anh khi anh triền miên mong đợi
      Nhiệt tình ngây ngất sắp thành sầu muộn
      Cần một tâm hồn một cánh tay nâng
      Cùng chia mất mát đau thương phận người
      Tôi sẽ nói anh nỗi niềm nam diện
      Tôi sẽ nói anh nông nỗi nam phương
      Không về cái gì riêng tây hết cả
      Mà cái không lời vắng lặng cảo thơm
      Những trang thơ phiêu bồng suốt xứ
      Không một chút gì tình tự cá nhân
      Nhưng riêng, riêng một tấm lòng cuồng nhiệt
      Ôi ! Tôi sẽ nhẹ nhẹ tới bên anh
      Sống bên anh! Hỡi đất đồng tắm gội
      Trong ánh sáng minh bạch của bình minh
      Những hồ xanh, những làn xanh thúy lục
      Ta cùng mỉm cười trước gió reo vui
      Linh hồn ta sẽ tràn đầy ý nghĩa
      Trái tim ta nồng thắmnhững ân tình
      Nồng nhiệt say sưa ôm lấy cuộc đời!

      Reply
    • Nguyet nguyen

      Xin chao Anh Tieu,
      Theo doi nhung comments trong Thuy da di roi va doc duoc nhung bai tho ngan cua anh,em cung thich lam tho nhung theo doi comments cua anh Tieu va Nguyen Huu Tho em thay minh that dung la ech ngoi day gieng,mong duoc ket ban va chi giao ve tho tu anh Tieu
      Than chao !

      Reply
  • queta

    Cháu thích câu này của chú “Chúng tôi cười đùa với những mẩu chuyện vụn vặt, mặc cho tình hình tệ hại của chiến tranh bắt đầu xâm nhập môi trường sống của thành phố. Mọi người muốn quên và chạy trốn những sự thật, như chúng ta đang làm hiện nay”.

    Reply
  • Phượng

    Một tác phẩm tuyệt hay, nhiều ngụ ý về thời cuộc, tình yêu và cách sống. Đậm tính nhân văn. Tôi không dám đọc khi có người khác vì mỗi lần đọc lại bài này tôi đều khóc… Mong được 1 lần diện kiến tác giả.

    Reply
  • Phùng Quang An

    Chào sir!
    Thúy đi là đúng rùi thưa Sir.
    Thúy xinh đẹp nết na tài năng, giỏi gang có bằng MBA như chỉ hưởng lương bẳng 1/ 48 lần sếp của Thúy mà sếp thúy lại không phải làm nhiều vì có ô che và Đảng lãnh đạo Tập thể chịu trách nhiệm.
    Người như Thúy sống ởi xứ này quá phí. môi trường ô nhiễm, rừng thì phá hết, thượng nguồn các dòng sông thí Chánh Phủ và chính quyền Địa Phương cho cấp phép cho các đệ tử thân hữu khai thác khoáng sản và sa khoáng bừa bãi bán thô qua nhà anh hàng xóm đang khát, làm ô nhiễm các nguồn nước và nhiễm hóa chất cực độc, từ thượng nguồn của tất cả các dòng sông từ Bắc tới Nam…
    Đêm ngủ thì Thúy phải nghe kèn đám tang nhà hàng xóm để lâu ngày không chôn cất cùng với âm thanh cái loa Phường trước nhà Thúy hàng ngày bắt đầu từ sáng sớm thành một thứ âm thanh hỗn tạp gây loạn tâm thần.
    Vậy là Thúy đã đi.
    Khính Chúc Sir khỏe và An lành
    Phùng Quang An

    Reply
  • vui tinh

    chuyện hay như là bịa vậy .

    Reply
  • HaiAu

    This entry is not about love affair, what Alan Phan would like to tell you, BCA:

    “Chúng ta phải tự tạo lấy sự ràng buộc nhau để cùng nhau bám chặt quê hương nếu không chúng ta sẽ mất trong sự quên lãng.

    Anh yêu quê hương vô cùng và anh yêu em vô cùng.”

    Google: Bep Lua Thanh Tam Tuyen

    Reply
  • Nam

    Một chút hoài niệm về quá khứ
    Với vẻ đẹp của một thiếu nữ xuân thì
    Cùng với sự thông minh sắc sảo
    Đã làm đắm say biết bao chàng trai ngoại
    Như vẻ đẹp xưa của Hòn ngọc viễn Đông
    Sẽ làm tươi trẻ lại tâm hồn
    Đã chín già theo năm tháng
    Và bao toan tính của thời cuộc
    Như sẽ làm đẹp lại hình chữ S
    Của đất Việt mến yêu ơi.

    Reply
  • zero

    Sao chú không đưa cô Thu ấy đi một chuyến du lịch ” Chạy trốn trần gian ” … Ka ka …

    Reply
  • Lang

    Thuý xưa là Thuý của Người
    Thuý giờ là Thuý của loài Đười Ươi
    Thuý xưa xa đã xa rồi
    Thuý giờ còn lại là Con không Người…

    Reply
  • nhi

    Lìa Ngô bịn rịn chòm mây bạc
    Về Hán trau tria mảnh má hồng
    Son phấn thà cam dày gió bụi
    đá vàng chi để thẹn non sông ?

    (Tôn phu nhân qui Thục – Tôn Thọ Tường)

    Reply
  • Đức quyền bắc giang

    Cho cháu hỏi chú từ trước đến giờ chú có được bao nhiêu mối tình rồi.?

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    http://www.youtube.com/watch?v=QZNpE1MwBE0


    Bây giờ bên ấy có phải Mùa Hoa Lộc Vừng – Mùa Thu Hà Nội ? ?
    *****************************************************************

    Thân gởi những Người Hà Nội còn đi xa mãi mãi Hà Nội như tôi …..

    Như Hai cây Lộc vừng khoe sắc đỏ nép mình bên hồ Gươm
    Đôi ta đón Mùa Thu đang đến trong hoài cảm đến đoạn trường
    Ngàn dải Hoa đỏ theo làn gió nhẹ ru dương
    Rụng xuống như thảm hoa đỏ trước thư hiên bên đường

    Hoa lộc vừng tuy nhỏ như mảnh đời Việt
    Nhưng khi rụng xuống lại được kết lại bên nhau
    Thành triệu hoa Hồng Lạc Việt màu đỏ rực cả một góc Hồ Gươm
    Hoa Lộc vừng gợi lại trong Hoài niệm mỗi người
    Bao canh cánh bên lòng !
    Về Hà Nội dấu yêu về Hồ Gươm huyền thoại

    Trong nắng quái chiều nơi góc phố Hà Nội
    Ngàn bông hoa đỏ thẫm rơi trên nền đất

    Thành thảm đỏ mướt mắt giữa phố bao người qua
    Khung cảnh bỗng trở nên thơ mộng nên thơ lãng mạn
    Ngàn bông hoa Lộc vừng đỏ thẫm máu
    Như vết thương vết hằn không bao giờ lên thịt da
    Nhớ về Mùa Thu năm ấy bị lọc lừa khắc mãi trong tâm can
    Mùa hoa Lộc vừng năm ấy – Mùa Thu năm ấy 1945
    Ngàn bông hoa Lộc vừng đỏ thẫm như Ngàn huyết lệ
    Mùa hoa Lộc vừng năm ấy – Mùa Thu năm ấy 1945
    Cách mạng Mùa Thu bị dối lừa phản bội
    Mùa hoa Lộc vừng năm ấy – Mùa Thu năm ấy 1945
    Trang Sử Việt bị đánh tráo
    Một Chuyện Tình phản bội
    Ngàn bông hoa Lộc vừng đỏ thẫm
    Như Ngàn viên đạn đồng chữ nổi « Việt Minh »
    Bắn vào Trái tim Mẹ Việt Nam đầy mình
    Khóc lên đi ôi Quê Hương yêu dấu !

    Mùa hoa Lộc vừng năm ấy như thể Chuyện Tình Đầu
    Mùa Thu năm ấy 1945
    Hàng triệu Giấc mơ Giấc mộng tan vỡ vào Bể dâu

    *

    Đôi ta đón Mùa Lộc Vừng đang đến
    Ngàn hoa đang buông mình trên thềm rêu cũ
    Sâm Cầm líu lo chim lanh lảnh lót vang ca
    Rồi Người Hà Nội cùng nhau mở hội
    Cô gái Tràng An như điên dại thiết tha
    Cùng Người yêu Trái tim luôn nóng bỏng
    Mùa Lộc Vừng đang đến với đôi ta
    Đàn Sâm Cầm líu lo lanh lảnh lót vang ca
    Hoa lộc vừng ẩn hiện thấp thoáng trong tán lá xanh
    Hình trái tim tạo thành bằng cánh hoa đỏ li ti
    Hương thơm dịu nhẹ lan vào Mùa thu Hà Nội
    Hoa lộc vừng ngất ngây bên Hồ Gươm đẹp ngỡ ngàng
    Hoa lộc vừng biểu tượng cho kỳ vọng hoài bão hạnh phúc của một đời người
    Thọ với loài cây Vạn tuế
    Lộc với loài cây Lộc vừng
    Phúc lành với loài cây Sung
    Lộc vừng loài cây lưu niên
    Tuổi thọ hàng trăm năm
    Nhưng than ôi ! Hoa lộc vừng sao ngắn ngủi
    Thời gian hoa nở cũng diễn ra chóng vánh
    Trong khoảng nửa tháng rồi lịm tắt để ấp ủ cho mùa hẹn sau
    Nhưng than ôi ! Hoa lộc vừng sao ngắn ngủi
    Người Hà Nội ước mơ thật nhiều nhưng Mùa gặt chẳng bao nhiêu
    Ngàn hoa đang buông mình trên thềm rêu cũ
    Kia hoa tai từng chùm buông rũ xuống
    Vẫn khoe nhiệt tình sắc máu khi đã rơi xuống lề đường
    Hà Nội Mùa Thu ngẩn ngơ vì mỹ miều xinh đẹp
    Hà Nội tiếc nối u hoài Mùa Thu năm ấy
    Ngàn cánh hoa lộc vừng rơi trên mặt nước lung linh
    Ngất ngây với hoa lộc vừng trong nắng chiều bên Hồ Gươm
    Hoa lộc vừng hồng thắm với tà áo cánh hoa màu trắng đẹp chung màu
    Lộc vừng loài Hoa thầm đau mưng mủ
    Từ dưới lá hoa Lộc vừng rơi như rỉ máu ân thù
    Mùa Hoa lộc vừng khoảnh khắc bước qua mau
    Vừa mơ hái hoa Lộc vừng chùm hoa tim đỏ thắm…

    *

    Đến với em với anh, Mùa Hoa lộc vừng nở rộ
    Thú yêu thương nếu em ngần ngại sợ nhiều
    Cô gái Tràng An diễm kiều anh hãy tránh
    Mọi cực hình anh chẳng khiếp anh đành liều
    Chẳng sống thêm nổi một ngày Tương tư không đau khổ
    Mùa Hoa lộc vừng đang đến với em yêu
    Anh đang bước vào Chuyện Tình đoạn trường khổ lụy
    Em & Anh yêu mãi Mùa Hoa lộc vừng rực rỡ
    Trong tim anh ấp ủ mãi một Mùa Hoa lộc vừng năm ấy
    Trong tim anh ấp ủ mãi một Mùa Thu năm ấy
    Nhưng Trái lừa Việt sử vĩ đại khiến Toàn Dân Việt đọa đày
    Lưu vong trời tha hương Âu-Mỹ
    Lưu đày ngay chính Đất Mẹ – Quê Hương
    Vết thương đau Mùa Thu năm ấy chẳng bao giờ khép kín
    Dẫu cho rằng Định Mệnh Sử lịch có thương Dân tộc tôi
    Chuyện Tình gian khổ có bao giờ hết thù hận
    Mùa Hoa lộc vừng, anh yêu em mãi không thôi
    Bao kỷ niệm về Em về Quê Hương trong tim anh còn cất giữ

    *

    Anh hẹn về thăm em Mùa Lộc vừng
    Anh hẹn em về thăm Mùa Thu Hà Nội
    Vì Hoa Lộc vừng chỉ nở hoa vào đúng giữa Mùa Thu
    Vẫn nồng nàn Hương Thời gian xưa Mầu Kỷ niệm
    Mùa Lộc vừng lấm tấm điểm Hồ Gươm
    Sông Gianh có còn Bến Hải cầu Hiền Lương ? ? ?
    Mùa Hè Đỏ lửa 1972 như Lộc vừng đẫm máu
    Mầu đỏ rực nở từng dẫy dài rũ xuống
    Y như buông mành che Tháp Rùa trông thật mê hồn
    Thấy không em Hà Nội Phố chúng mình xinh đẹp
    Phố Cổ đêm xanh rào rạc xao xác hàng cây

    Đường Cổ Ngư chiều Hồ Gươm bâng khuâng tà áo lụa
    Ký ức nào Kỷ niệm ấy vẫn còn mơ hồ vương vấn đâu đây ? ?
    Có phải bây giờ Hà Nội Mùa Lộc vừng không em nhỉ ?
    Hà Nội ơi ! Còn trong anh muôn đời Nỗi nhớ
    Người Hà Nội lâu xa xứ ngày ấy dậy thì
    Từ một thời xao xuyến Tuổi đôi mươi vừa mới nhớn
    Nỗi nhớ Mùa Lộc vừng mỗi Hà Nội thoáng Mùa Thu

    TRIỆU LƯƠNG DÂN
    Chớm Thu PARIS – HÀ NỘI 1980

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN


    Đưa em về nhà anh cái Nhà tù nhỏ trong Nhà tù lớn nơi Thiên đường Mù mênh mông .. ..
    *************************************** ************* ************* ************* ************* *************

    Nơi Thiên đường Mù chỉ có độc đảng đơn nguyên
    Nên Thời gian ngược lui về Quá khứ
    So với khu vực láng giềng tụt hậu cả Thế kỷ trăm năm
    Chế độ xã nghĩa nơi đây ổn định tình hình
    Quan đỏ cai trị bằng Đỉnh cao Trí tuệ
    Lương tháng cao hàng bạc tỉ nghề thoát nước
    Thế mà Hà L..ội sau cơn mưa nhẹ hóa thành sông
    Quả thực nơi Thiên đường Mù
    Hơn gấp 1,000,000 lần bất cứ nơi đâu !
    Xác với hồn và hồn với xác đầu thai nơi đây
    Thuở bao cấp một sợi gân gà một giọt mỡ lợn
    Cũng đủ lấp bao tử hóa đầy
    Học thuyết dáo Mác lưỡi Lê nhét đầy sọ
    Bằng loa sét rỉ khắp phố phường hét la to
    Thế mà chúng ta sẽ phục sinh sống lại cùng với thân với xác
    Trong Tương lai viễn cảnh mọi người đều nhìn ngắm Bác Hồ
    Tiếng xe điện leng keng Thời Bao cấp đúng ngọ
    Vụng về phóng xe đạp Phượng Hoàng bác Mao
    Đưa em từ Hồ Gươm về Hồ Tây giữa con gió lao xao .. ..
    Về nhà anh cái Nhà tù nhỏ trong Nhà tù lớn
    Nơi Thiên đường Mù anh nằm trên em .. .. đạp mái .. ..
    Như đạp xe đạp Phượng Hoàng bác Mao Xếnh Xáng
    Cùng lúc ấy chiếc giường gỗ khủng
    Cũng đưa bác Mao bình đẳng như mình về Thiên thai Bồng lai .. ..

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Reply
  • BC

    Cũng may mà cô Thu không “quit job” chứ nếu không thì bây giờ lại ôm mối…hận với Bác Alan òi. Người phong lưu như Bác Alan, quen ai chỉ mang lại đau khổ cho người đó.

    Đa số những người đàn ông thành công trên thương trường đều không chung thủy. Đó dường như là 1 công thức chung… Muốn giữ chân loại người này chỉ có cách là đẻ thật nhiều con, bắt mấy ổng bận rộn với con cái, nắm giữ thu chi, tài chánh gia đình và phải hăm…cắt khi cần thiết. Nếu cần thì…cắt thiệt luôn. Nhiều con nối dòng rồi đâu sợ mất luôn giống. Cũng may mấy Cô của Bác Alan không dữ bằng cháu chứ không thôi bây giờ Bác Alan đóng vai công công không cần hóa trang òi. May cho Bác.

    Reply
    • sausaigon

      Tui đọc chùa trang này lâu rùi nay mới xin đứng sau BC nghen.
      Nói rứa là không oan chi đâu. Nhưng hết xá dân tài chính ngân hàng như BC chọc thôi. Còn ai đó thành công bằng cái đầu thiệt của họ (Bill Gates, etc) họ làm từ thiện cỡ đó chứ không cho gái đâu hen.
      Xem Money never sleeps cho các “đại gia” như bác Alan thấy thương bác gái quá xá à

      Reply
  • BC

    Tặng Bác Alan và BCA bài hát học trò dễ thương nhất của 1 thời… Với 1 tiếng hát không đối thủ.
    Một thời ai cũng trải qua ít nhất 1 lần dù là nam hay nữ…
    “Nắng ngoài sân như màu trang vở cũ,
    Thuở học trò em làm khổ ai chưa?”

    http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=nfFfdZTMjV4#t=137

    TM

    Reply
    • TIEU PHU

      Cánh phượng rơi trắng nhàu trang kỷ niệm
      Đọc bao lần sao vắng tiếng người xưa ?

      *****

      Kể chuyện ngày xưa học làm thơ
      Tan trường một bóng đứng lơ ngơ
      Mong manh dáng lụa sau vành nón
      Tối về xếp chữ hóa bài thơ

      Cảm ơn BC đã chia sẻ những khoảnh khắc ” Một thời để nhớ”

      Reply
      • BC

        Người ta khoác áo lụa là
        Em đây áo vá lượt là chi đâu?
        Có gì đâu? Ước gì đâu?
        Ai đi để lại nỗi sầu cho ai?

        Đời là một giấc Liêu trai!

        Reply
        • Hữu Phúc

          Cơ trời vận nước biết đâu lường
          Nhìn đến dân tình đứt ruột thương
          Gái dệt hở vai manh áo bạc
          Trai cày lép bụng bát cơm vàng
          Phá nhà người sợ quân đầu núi
          Lả chết ai chôn xác dọc đường
          Nghĩa nặng ân sâu chưa báo đáp
          Đèn xanh một ngọn lệ muôn hàng
          ( Nhượng Tống. Tận Trung báo quốc)

          Nhượng Tống – Tận trung báo quốc (Hồi 1 & hồi 2)

          http://www.talawas.org/?p=26179

          Nhượng Tống — Tận trung báo quốc (Hồi 3 & hồi 4)

          http://www.talawas.org/?p=26185

          Nguồn: Nhượng Tống. Hoa Cành Nam – Từ Nam Đồng Thư Xã Đến V.N.Q.D. Đ. Di Cảo. Nguyễn Thạch Kiên biên tập (Lời Tựa, 1-8-1972). Xuất bản tại Sài Gòn, Việt Nam trước 1975. Tái bản lần đầu tiên tại hải ngoại do: Nguồn Việt. Struchtrup 3, 4924 Barntrup, West Germany. Bản văn này do Hữu Phúc, Sydney, Australia đánh máy.

          Reply
        • TIEU PHU

          ” Đời là một giấc liêu trai”
          Là câu chuyện MỘNG của hai …bóng hình
          ” Trúc xinh trúc mọc đầu đình
          Em xinh em đứng một mình cũng xinh
          Trúc xinh trúc mọc bờ ao
          Em xinh em mặc áo nào cũng xịnh”
          Chết rồi! ăn nói linh tinh
          Chỉ là chuyện MỘNG, tội hình ..xin mang

          Reply
      • Hữu Phúc

        Giòng Đời là một truyện dịch từ The Human Comedy (1942) của William Saroyan.
        Bản dịch của Đoàn Châu, xuất hiện khoảng 1956-1958, nhưng không dịch lá thư W.S viết gửi Mẹ, có ở trang đầu bản Anh.
        W.S. là một nhà văn Mĩ gốc Armenia. Armenia bị Thổ Nhĩ Kì xâm chiếm vào thời Đệ nhất thế chiến, nên nhiều người Armenia lưu vong ở Hoa Kì (Trước 1911, chỉ đi tàu thủy tới New York , là được vào Mĩ sống, không cần giấy nhập cảnh). Truyện này có một bản dịch thứ nhì của Đặng Tâm, danh đề Kịch Đời, xuất bản khoảng 1968, có dịch lá thư Willian Saroyan viết gửi Mẹ.
        Truyện viết về Homer, một chú bé 14 tuổi, chuyên đi giao điện tín từ một trạm bưu điện tới các nhà ở Ithaca, một địa phương nhỏ của California. Các điện tín vào thời chiến, có khi là yêu thương, có khi là điện tín báo tử của Bộ Chiến Tranh, được chú bé giao đến nhà người nhận vào lúc cả nhà đang có party.
        Đã đọc truyện này năm khoảng 12 tuổi — bản dịch Giòng Đời, do Đoàn Châu dịch (không dịch lá thư này). Đến khi khoảng 20 tuổi, mới biết đến bản dịch lá thư này, ở trang mở đầu bản dịch Kịch Đời, do Đặng Tâm dịch.
        Nay ghi lại kỷ niệm để cùng nhớ đến thời niên thiếu và thanh niên sống vui vẻ thương yêu trong văn hoá tự do của miền Nam, và gửi đến Tiều Phu và các bạn một bản dịch mới, có nguyên bản Anh ngữ đi theo.
        ——————————
        William Saroyan
        The Human Comedy
        This story is for
        Takoohi Saroyan

        I have taken all this time to write a story especially for you because I have wanted it to be an especially good story, the very best I might ever be able to write, and now at last, a little pressed for time, I have tried. I might have waited longer still, but as there is no telling what’s next or what skill and inclination will be left after everything else, I have hurried a little and taken a chance on my present skill and inclination. Soon, I hope, someone wonderful will translate the story into Armenian, so that it will be in print you know well. In translation the story may read better than it does in English, and, as you have done before, maybe you will want to read some of it to me, even though I wrote the stuff in the first place. If so, I promise to listen, and to marvel at the beauty of our language, so little known by the others and so much less appreciated by anyone than by you. As you cannot read and enjoy English as well as you read and enjoy Armenian, and as I cannot read or write Armenian at all, we can only hope for a good translator. One way or another, though, this story is for you. I hope you like it. I have written it as simply as possible, with that blending of the severe and the light-hearted which is especially yours, and our family’s. The story is not enough, I know, but what of that ? It will surely seem enough to you, since your son wrote it and meant so well.
        William Saroyan
        San Francisco, 1942
        —————————-
        Truyện này viết tặng
        Bà Takoohi Saroyan
        Thưa Mẹ
        Con đã dành trọn thời gian hiện nay để viết một quyển truyện riêng tặng mẹ vì con muốn nó là một quyển truyện thật là hay, hay nhất mà con có thể viết, và cuối cùng thì giờ đây, với một chút thúc bách của thời gian, con đã gắng viết. Con có lẽ có thể chờ thêm nữa, nhưng vì chẳng có thể nói cái gì sẽ đến và tài năng và ý hướng của con có còn không sau các chuyện này, chuyện khác, nên con viết vội lên một chút và viết ngay luôn với tài năng và ý hướng hiện nay. Con hy vọng, chẳng bao lâu nữa, một người tuyệt vời sẽ dịch truyện này ra tiếng Armenia, thế nên nó sẽ in bằng chữ Armenia mà mẹ vốn thân quen. Trong bản dịch, truyện này đọc có thể hay hơn bản Anh ngữ, và , như mẹ thường làm trước đây, có lẽ mẹ muốn đọc vài trang cho con nghe, tuy con là người viết truyện này. Nếu thế con hứa sẽ lắng nghe, và ngạc nhiên thích thú với vẻ đẹp của ngôn ngữ chúng ta, chỉ được những người khác biết đến chút ít và không ai ca ngợi nhiều như mẹ. Vì mẹ không thể đọc và thưởng thức tiếng Anh như mẹ đọc và thưởng thức tiếng Armenia, và vì con không thể đọc và thưởng thức tiếng Armenia, chúng ta có thể chỉ hi vọng vào một dịch giả tài ba. Dù là nguyên văn hoặc bản dịch, truyện này vẫn là để tặng mẹ. Con hi vọng mẹ thích nó. Con viết nó thật đơn giản, pha lẫn vẻ nghiêm trang và thư thái đặc biệt của mẹ, và của gia đình chúng ta . Con biết truyện không đầy đủ, nhưng có sao đâu? Chắc chắn với mẹ thế là đủ, vì con trai mẹ đã viết nó, và đã ý định viết tuyệt vời như thế.
        William Saroyan
        San Francisco, 1942
        (Bản dịch Hữu Phúc)

        Reply
      • Hữu Phúc

        Thơ Tiều Phu hay quá , khiến tôi nhớ nhiều đến ngày xưa , nên tôi đã huyên thuyên quá đỗi bằng thơ văn của người khác . Mong được thông cảm .
        Thơ Tiều Phu gợi nhớ đến màu xanh vô tận của hư không. Mong Tiều Phu cho đọc thêm vài bài. Kính . Hữu Phúc

        Reply
        • TIEU PHU

          Anh đã quá lời rồi, chỉ là món quà quê với tấm lòng rất thực, có gì đâu Anh. Thể theo đề nghị của Anh và lấy ý từ ” màu xanh vô tận của hư không” Tiều phu kính dâng tặng GNA – ” đóa hoa lòng của TS ALAN PHAN” bài thơ sau:

          Bẻ đôi
          Con chữ
          Gieo hạt giống
          Nước biếc
          Non xanh
          Hạt nẩy mầm
          Xanh trời
          Xanh đất
          Xanh con chữ
          Trúc vàng
          Mây trắng
          Nụ cười xanh…

          Kính.

          Reply
          • Hữu Phúc

            Nhân thơ tặng GNA của Tiều Phu, trong có ý thơ — gieo hạt giống — tôi xin gửi Tiều Phu và các bạn của GNA , trang đầu bản dịch Hạt Giống Trí Tuệ (120 lá thư của OSHO). Tôi không ghi tên vị dịch giả bản dịch này, và tôi cũng có thay đổi khoảng 10 chữ trong nguyên bản của bản dịch, vì nếu xin phép, cần có thời gian. Mong vị dịch giả bản dịch này hoan hỉ cho. Thời gian có nghỉ cánh bao giờ (Vũ Hoàng Chương) . Xin tỏ bày nơi đây lòng kính mến, cảm mến, quý mến tới vị dịch giả thứ nhất của bản dịch này . HP
            *****
            Những lá thư viết từ năm 1966 đến 1969
            Linh Tinh.
            Năm xuất bản: 1994
            120 lá thư bất tử, được chuyển dịch từ Ấn ngữ. Trước đó có tựa đề là “Hạt Giống Cách mạng”, Tập 2nd xuất bản năm 1978, 200 trang. Tựa đề sau này “Hạt Giống Trí Tuệ” được xuất bản vào năm 1994.

            ĐÔI LỜI DẪN VÀO

            Tôi cũng là một nông dân gieo trồng hạt giống. Chúng nẩy mầm và giờ thì hoa nở nụ. Suốt cuộc đời tôi thấm nhuần hương của những đóa hoa này và bởi hương hoa, tôi trụ trong một cảnh giới khác. Hương hoa cho tôi sự khai sinh mới, và giờ đây tôi không còn là cái những đôi mắt thông tục nhìn thấy nữa . Cái không được thấy và cái không được biết bỗng vụt mở rộng cánh cửa từng đóng kín chúng, và tôi thấy biết thế giới vốn mắt không thể thấy, và tôi nghe âm nhạc vốn tai không có khả năng để nghe. Kinh nghiệm mà tôi khám phá và nhận biết được, hăm hở luân lưu như thác nước hoang sơn và dòng suối hối hả tuôn về đại hải.

            Hãy nhớ rằng, khi mây đầy nước, chúng phải đổ mưa. Và khi hoa chan chứa hương, chúng tự do thả hương cho gió. Và khi ngọn đèn được thắp lên, và gió chuyên chở hạt giống cách mạng từ tôi, tôi không hề biết là chúng sẽ rơi xuống mảnh đất nào và ai sẽ chăm sóc cho chúng. Tôi chỉ biết rằng là từ các hạt giống như vậy, tôi đã tựu thành những đoá hoa của sự sống ,của bất diệt ,của linh thánh. Trong bất kỳ mảnh đất nào mà chúng thong dong đáp xuống, chính mảnh đất đó sẽ trở thành những đóa hoa bất diệt. Trong sự chết ẩn dấu sự bất tử và trong sự chết là sự sống… cũng như hoa gắn liền với đất.

            Nhưng tiềm năng của đất không bao giờ có thể thực chứng được trong sự vắng bóng của hạt giống. Những hạt giống làm hiển lộ những gì đã không hiển lộ và biểu hiện những gì còn chập chờn lãng đãng. Bất kỳ những gì tôi sở hữu, bất kỳ tôi là gì, tôi muốn trao tặng như hạt giống của của trí tuệ , của tâm thức linh thánh. Những gì đắc được trong tri kiến… tuệ giác… Tình thương ban cho lai láng tràn trề. Trong tuệ giác, hành giả thấy biết Thượng Đế. Trong tình thương, hành giả TRỞ THÀNH Thượng Đế. Tri kiến là kỷ luật tâm linh. Tình thương là sự đáp ứng.

      • TIEU PHU

        Làm phiền BC nhiều nhiều quá, cho Tiều phu xin lỗi nhé.

        Reply
  • Ông Nông

    Dân Việt ta có câu châm ngôn : CON CÁ MẤT LÀ CON CÁ TO . Thật tiếc cho bác Alan là “Thúy ” của bác đã ra đi , nhưng thử hình dung tình hình sẽ ra sao nếu như “Thúy ” lại trở thành đệ nhị phu nhân của bác Alan nhỉ ? Ôi dào , lúc đó thì cơm -áo – gạo – tiền và các va chạm thường nhật sẽ làm cho hình ảnh của
    ” Thúy” nhạt nhòa đi rất nhiều , đâu còn được lung linh thánh thiện như trong câu chuyện kể trên của bác Alan nữa ? Dù sao cũng xin cảm ơn bác đã cho mọi người được đọc một câu chuyện lãng mạn nhẹ nhàng .

    Reply
  • Tran Kien

    Một thời đã xa………… đến bao giờ trở lại……….

    Reply
  • Hữu Phúc

    Tôi rất cảm mến và qúy mến những gì bác Alan Phan viết trong blog. Bác Alan Phan hơn tôi vài tuổi . Tôi cũng sống 10 năm với VC sau khi họ chiếm Saigon.
    Bài Thúy đã đi rồi thật cảm động.

    Tôi cũng qúy mến các độc giả viết bình luận trên blog này , do tính tình , và trí tuệ của họ , nên các bình luận cũng có it nhiều giá trị — nên đọc trang Góc nhìn Alan cũng là một niềm vui.
    Nay xin gửi tặng bác Alan và các bạn — một bài thơ của Nguyễn Trãi — Lâm cảng dạ bạc ( Ban đêm ghé thuyền đỗ lại ở cửa Lâm )

    Thơ Lâm cảng dạ bạc
    Quan điểm chung của đạo Phật là chúng ta có hai loại chiêm bao : chiêm bao nhắm mắt và chiêm bao mở mắt . Trong chiêm bao mở mắt , mọi người vẫn phải giúp đời bớt khổ .
    Thơ Nguyễn Trãi có câu —

    Phù tục thăng trầm ngũ thập niên
    Cố sơn tỉnh thạch phụ tình duyên
    Hư danh thực hoạ thù kham tiếu
    Chúng báng cô trung tuyệt khả liên

    Tạm dịch nghĩa:
    Ra giúp đời thì chìm nổi năm chục năm
    Giếng đá núi cũ phụ tình duyên
    Danh hão, vạ thực , nâng chén rượu mời khách , cố chịu đựng tiếng cười của khách
    Người trung chính và những kẻ gièm pha vẫn không thể thương nhau.

    Thế nên ý thơ Nguyễn Trãi
    Mộng trung phù tục sự kham phao
    Trong giấc mơ thì việc chìm nổi của cuộc đời vẫn chưa vứt bỏ được

    Danh thì hão , thân thì huyễn — nhưng giấc mộng giúp cuộc đời — nơi mà mọi người vẫn còn chìm nổi giữa thiện hạnh , ác hạnh, thì vẫn chưa vứt bỏ được —

    Nguyễn Trãi khi được giao nhiệm vụ cùng với Lương Đăng( thái giám) sọan Lễ Nhạc cho triều đình đã viết cho nhà vua : (ghi theo trí nhớ ; tuy sách có trong nhà)

    Thời loạn dùng võ . Thời bình dùng văn . Hoà bình là gốc của âm nhạc . Nay hạ thần được giao cho soạn lễ nhạc . Hạ thần e rằng không đủ khả năng giữ cho thanh âm được hài hoà . Mong sao bệ hạ nuôi nhân dân sao cho khắp thôn xóm không có tiếng oán giận than sầu thì đó chính là gốc của âm nhạc vậy .Dưới đây là bài thơ củ Nguyễn Trãi — Lâm cảng dạ bạc (Ban đêm ghé thuyền đỗ lại cửa Lâm)

    淋港夜泊
    港口聴潮暫繫舠
    韽韽隔岸響蒲牢
    船窗客夜三更雨
    海曲秋風十丈濤
    膜[幙]外虛名身是幻
    夢中浮俗事堪拋
    一生習氣渾如作[昨]
    不爲覉愁損舊豪

    Lâm Cảng dạ bạc
    Cảng khẩu thính triều tạm hệ đao
    Am am cách ngạn hưởng bồ lao
    Thuyền song khách dạ tam canh vũ
    Hải khúc thu phong thập trượng đào
    Mạc ngoại hư danh thân thị huyễn
    Mộng trung phù tục sự kham phao
    Nhất sinh tập khí hồn như tác
    Bất vị ky sầu tổn cựu hào

    Bản dịch (NDC)
    Ban đêm ghé thuyền đỗ lại ở cửa Lâm

    Cửa khẩu nghe tiếng thuỷ triều lên nên tạm neo thuyền lại
    Ở phía bờ bên kia vọng lại tiếng bồ lao kêu lít chít
    Ngoài cửa thuyền khách trong một đêm mưa đã ba canh
    Biển khúc khuỷu gió thu sóng cao đến chục trượng
    Ngoài màn thì danh chỉ hão mà thân thì huyễn
    Trong giấc mơ thì việc chìm nổi cuộc đời vẫn chưa vứt bỏ được
    Một đời tập khí dường như đã thành như vậy rồi
    Vậy cũng chẳng nên để mối sầu buông thả cho thêm hao tổn hào khí

    Reply
    • TIEU PHU

      Xin chào hiền nhân. Mến tặng Anh

      Vẳng nghe tiếng chuông ngân
      Bước chân ai chậm rãi
      Gió sương gầy vai áo
      Đời “đạp tuyết tầm mai” .

      Tiều phu

      Reply
      • Hữu Phúc

        Xin chào hiền giả
        và xin đa tạ thơ tặng của hiền giả

        Mắt ví không mê ngủ
        mộng mộng đều tự trừ
        tâm tâm ví chẳng khác
        thì muôn pháp nhất như

        Reply
        • TIEU PHU

          “Nhất như vốn thể huyền
          Bằn bặt không mảy duyên
          Cần quán chung như vậy
          Muôn pháp về tự nhiên”…

          Cảm ơn Anh nhiều.

          Reply
          • Hữu Phúc

            Chiều Wesminster
            Ôi! Ngóng trông sao buồn
            Tôi đi và đứng mãi
            Mắt tìm xa xôi luôn

            Tôi mơ chân trên đường
            Áo màu trong lá thắm
            Đường và cây mát lắm
            Riêng lòng tôi đau thương

            Tôi không hề yêu đương
            Sao sầu tôi vương vương
            Sao tình tôi bát ngát
            Sao hồn tôi thê lương

            Nhẽ nào chiều Wesminster
            Ngày vàng chia sáng, tối
            Không thấy nắng bay reo
            Em quên, giờ đến nỗi?

            Người về ta mới nhớ ra
            Yêu là thế ấy, mơ là thế thôi
            – Thời thế, thế thời thời thành thế
            Thắng thua, thua thắng thắng thành thua
            - Thua thắng, thắng thua thua thành thắng
            Thắng thua, thua thắng thắng thành thua

            Đây, em tôi đây rồi!
            Màu áo mơ da trời
            Mùa xuân bừng môi tươi
            Nắng dồn theo gót bước

            Đôi mắt long lanh cười
            _ Ôi! đời hôm nay vui
            Chim gió đừng mách nhé!
            Ta xé thơ đi rồi…

          • Hữu Phúc

            Jean- Paul Sartre (1905-1980 )
            Chủ nghĩa Hiện Sinh là một Nhân Bản Thuyết
            L’Existentialisme est un Humanisme .

            Bùi Giáng dịch
            (Hữu Phúc lược trích)

            Trong những trang này tôi muốn binh vực chủ nghĩa Hiện sinh trước những lời chỉ trích .
            Trước tiên người ta trách Hiện Sinh chủ nghĩa như thế này: Khuyến khích con người nằm im trong vô vi của tuyệt vọng; mọi lối giải đáp đều bế tắc thì mọi hoạt động giữa đời này đều triệt để bị chối bỏ, và cuối cùng con người đành tiến tới một triết học trầm tư mặc tưởng nghĩa là trở lại với một triết học trưởng giả , bởi vì trầm tư mặc tưởng là một xa xỉ phẩm.
            Một mặt khác, người ta chê trách chúng tôi đã nhấn mạnh mãi vào những chỗ ô nhục của con người, nhìn đâu cũng thấy những tồi tàn, dơ dáy nhầy nhụa nhố nhăng; và không chịu thấy những hương màu diễm lệ tươi vui, những khiá cạnh trong sáng trong bản chất con người; chẳng hạn như, theo cô Mercier – một nhà phê bình công giáo – thì chúng tôi đã quên bẵng nụ cười của trẻ thơ .
            Người công giáo trách chúng tôi là thiếu tình đoàn kết với nhân gian, vì chúng tôi xem con người là cô độc. Có người bảo rằng chúng tôi đã đi từ chủ quan thuần túy, nghĩa là đi từ cái “tôi suy tư “cuả Descartes, nghĩa là đi từ cái phút con người đạt tới nội tâm mình trong tĩnh tịch cô đơn, điều đó xui chúng tôi trở nên biệt lập, không cách gì còn có thể về trở lại ở giữa tình huynh đệ tương giao để hoà cảm ! Cái “ Tôi suy tư “ không cho phép chúng tôi đạt tới những con người ở ngoài tôi …
            …Cả hai loại [ Hiện sinh công giáo và Hiện sinh vô thần ] cùng có một điểm tương đồng ấy là: họ cho rằng hoạt tồn đi trước, thực thể tới sau; hoặc nói cách khác: phải khởi sự đi từ tình tự chủ quan …
            Ở thế kỉ 18, trong tâm thức vô thần cuả các triết gia, cái quan niệm về Thượng Đế bị xoá bỏ , nhưng vẫn còn tồn tại cái ý niệm thực thể có trước , hoạt sinh đến sau . Ý niệm đó , ta thấy rải rác ở hầu hết các nơi : ở Diderot, Voltaire, và ngay cả ở Kant nữa. Con người ta có mang một bản tính người, một nhân tính; cái nhân tính bẩm sinh kia, ấy là khái-niệm-người; nó có mặt ở mọi con người, nghĩa là mỗi người là một thể hiện riêng của một khái niệm chung, phổ quát: con người. Vậy thì quả thật theo quan niệm kia, thực – thể- người có trước cái hiện-sinh-lịch-sử của con người mà ta gặp qua kinh nghiệm bẽ bàng giữa cõi biển dâu .
            Chủ nghĩa Hiện sinh vô thần mà tôi đại diện, xét ra có hệ thống liên tục hơn . Nó tuyên bố rằng: nếu không có Thượng Đế thì ít ra cũng phải có một sinh vật mà cái hoạt sinh đi trước cái thực thể ,một sinh vật hiện hữu trước khi xác định bởi một khái niệm, và sinh vật ấy là con người, hoặc nói như Heidegger, là thực-tại-người . Vậy ở đây cái câu hoạt sinh đi trước, thực thể tới sau, câu ấy có nghĩa như thế nào?
            Câu ấy có nghĩa rằng con người ta trước tiên là hiển hiện, là phát-sinh động-hoạt ở giữa đời, rồi sau mới tự xác định được. Con người ta, theo như chúng tôi quan niệm, nếu nó không thể được xác định, ấy là bởi vì thoạt tiên nó không là gì cả. Nó chỉ được xác định là gì, là phải đợi về sau, và về sau nó sẽ ra sao là theo như nó tự- thể-hiện-mình-ra-thế. Vậy thì con người không có mang sẵn một bản tính, bởi vì không có sẵn một đấng Thượng Đế để quan niệm sẵn cái bản tính con người ta .Con người ta chỉ là , không những chỉ-là theo như tự nó quan niệm sẵn mình mà chỉ-là theo như-nó -tự -quyết-định-mình, và bởi vì nó tự-quan-niệm sau tồn hoạt, nó tự-quyết-định sau cái đà nhảy vào hiện sinh nên chi con người ta không thể là cái-gì-khác ngoài cái lối tự-thể-hiện, tự-quyết-định mình. Đó là nguyên tắc đầu của chủ nghĩa hiện sinh vậy. Và đó cũng là cái mà ta gọi là tình-tự-chủ-quan . Và thiên hạ chỉ trích chúng tôi , cũng chính là theo cái danh hiệu đó.

            Như vậy, cái bước đầu của chủ nghĩa Hiện Sinh là giúp con người nắm lại đúng cái thân phận mình và hoàn toàn chịu trách nhiệm về cuộc tồn hoạt cuả mình. Và, khi chúng tôi nói rằng con người ta chịu trách nhiệm thân mình, ấy không có nghĩa: trách nhiệm cái cá nhân riêng biệt của mình, mà ấy là trách nhiệm cho toàn thể khối nhân gian, cho tất cả mọi người trong thiên hạ. Tiếng chủ-quan có hai nghĩa, và rủi thay ,những kẻ chỉ trích chúng tôi cứ chập chờn đú đởn đẩy đưa trên hai nghĩa đó , làm nổi bật nghĩa này , và cố tình làm khuất nghĩa kia đi .
            Chủ-quan một mặt có nghĩa là cá nhân tự mình chọn lựa bởi mình, và mặt khác, có nghĩa rằng con người ta không thể nào vượt khỏi cái chủ-quan-tình-tự-của-con-người . Chính cái nghĩa thứ hai mới là nghĩa sâu thẳm của thuyết Hiện Sinh. Khi chúng tôi nói: con người tự chọn lựa mình ,là chúng tôi nghĩ rằng mỗi người chúng ta tự lựa chọn mình, nhưng đồng thới chúng tôi cũng muốn nói rằng tự chọn cho mình là chọn chung cho nhân loại.Thật vậy, không một hành động của ta ,lúc tạo nên con người mà ta muốn hoạt hiện, lại đồng thời chẳng tạo nên một hình ảnh con người theo-như-lòng-ta-mong-rằng-nó-phải-nên-như-vậy. Chọn lựa trở nên thế nay hay thế kia, ấy là đồng thời xác nhận giá trị của cái ta chọn lựa , bởi vì không bao giờ chúng ta chọn lựa cái ác, cái ta chọn lựa bao giờ cũng là điều lành, và không cái gì tốt cho ta mà lại chẳng tốt cho tất cả thiên hạ. Mặt khác, nếu hoạt tồn đi trước thực thể, và nếu chúng ta muốn tồn hoạt đồng thời với thể hiện hình ảnh ta, thì cái hình ảnh kia cũng có giá trị cho mọi người và cho toàn thể thời đại của ta vậy. Vậy thì , trách nhiệm của chúng ta qủa thật còn to lớn hơn ta tưởng nhiều lắm, bởi vì nó liên hệ đến toàn thể nhân gian. Khi tự-chọn-mình là tôi chọn-con-người-cho-khắp-mặt-bà-con-trong-thiên-hạ .
            Điều này cho phép ta hiểu ý nghĩa bao hàm trong những tiếng hơi có vẻ “đại cà sa” như:
            Khắc khoải, bơ vơ, lạc loài, tuyệt vọng. Các bạn sẽ thấy, vấn đề rất là đơn giản. Trước hết, khắc khoải là gì ? Thuyết Hiện Sinh sẵn sàng bảo rằng con người là khắc khoải. Ấy có nghĩa là : con người lúc dấn thân tồn hoạt và có ý thức rằng không những mình chỉ là cái-kẻ-mình-tự-chọn-để-hữu-tồn, mà còn là nhà lập pháp lúc chọn mình là chọn-chung-cho-xã-hội, tất nhiên con người không thể không choáng váng vì cái trách nhiệm hoằng đại cuả mình . Quả thật, Có nhiều kẻ không ưu tư khắc khoải; nhưng tôi nghĩ rằng : ấy là họ che dấu khắc khoải, họ lẩn trốn ưu tư, họ tự dối lòng vậy …
            …Chúng ta cô độc lạc loài, và không có bào chữa . Đó là điều tôi muốn diễn tả, khi nói rằng con người ta chịu đày đọa trong tự do. Đày đọa bởi vì con người không tự ý tạo ra thân mình , và mặt khác lại tự do, bởi vì một khi đã bị vất vào giữa đời sống, thì con người phải chịu trách nhiệm mọi hành động của mình . Thuyết Hiện Sinh không tin ở quyền lực của đam mê lộng lẫy là một nguồn thác tơi bời lôi cuốn mãnh liệt con người, đẩy con người vào những hành động dữ dội không cách gì cưỡng nổi, và như vậy đam mê là một bào chữa. Không. Thuyết Hiện Sinh nghĩ rằng con người ta chịu trách nhiệm mọi đam mê say đắm cuả mình …

            Chú thích

            Osho giảng về Đam mê (passion ) và Đại bi (compassion) [ OSHO. Compassion. The Ultimate Flowering of Love. (1985- bản in 2007) ] :

            “Chúng ta biết đam mê là gì ; từ đó đại bi là gì, chắc không phải là điều rất khó hiểu. Đam mê chính là một trạng thái cuả cơn sốt sinh học – nó thì cuồng nhiệt, bạn gần như bị chiếm hữu bởi những năng lượng có tính sinh học, không ý thức. Bạn không còn là người chủ của chính bạn, bạn tuyệt đối là một kẻ nô lệ.
            Đại bi chính là bạn vượt trên sinh học, bạn vượt trên sinh lí học. Bạn không còn là một nô lệ, bạn trở thành ông chủ. Giờ đây bạn hành vận có ý thức. Bạn không bị sai sử, lôi kéo, thúc đẩy bởi những lực vô thức; bạn có thể quyết định những gì bạn muốn làm với những năng lượng cuả bạn. Bạn tự do hoàn toàn. Lúc đó chính cái năng lượng trở thành đam mê được biến hoá thành đại bi.
            Đam mê là khao khát, mê say ; đại bi là thương yêu quý mến. Đam mê là lòng dục (tham), đại bi là vô dục ( vô tham ). Đam mê muốn sử dụng người khác như một phương tiện, Đại bi tôn trọng người khác như một cứu cánh nơi chính mình. Đam mê tiếp tục trói buộc bạn vào mặt đất, vào bùn nhơ, và bạn chẳng bao giờ trở thành một đoá sen. Đại bi làm bạn trở thành một đoá sen. Bạn bắt đầu vượt lên trên thế giới bùn lầy cuả dục vọng, tham lam, sân hận. Đại bi là một sự biến hoá cuả các năng lượng cuả bạn …
            Bạn trở thành một sự tùy thuận, chấp thuận và hỗ trợ cho chính bạn và toàn thể tồn tại. Đó là đại bi”

          • TIEU PHU

            ” Nhẽ nào chiều Wesminster”
            ” Nhẽ nào chiều Hà Nội”
            Thơ đã xé đi rồi
            Liệu có còn là thơ?
            ” Nhẽ nào chiều Wesminster”
            ” Nhẽ nào chiều Hà Nội”
            Thơ đã xé đi rồi
            Thơ cũng vẫn là thơ

          • Hữu Phúc

            Thưa hiền giả
            Cả hai chữ Westminster tại hạ đều viết sai thành Wesminter. Mãi khi reply được gửi đi, và xuất hiện awaiting moderation , tại hạ mới thấy .
            Tại hạ cũng ngạc nhiên, không hiểu sao đã đọc kĩ rồi mà.
            Mấy ngày nay tạm ngừng dịch bài, đọc lại các lá thư cũ. Và thấy Wesminster đã xuất hiện trong thư 14 tháng sáu. “ Chieu Wesminster‏” (email subject).

            Hỡi ôi tại hạ là là
            Hỡi ôi ôi hỡi lọ là hỡi ôi
            Chiều Westminter nhớ ai mắt lệ tràn,
            từ đó Westminster thành Wesminter,
            cho tới khi hiền giả ghé thăm,
            tại hạ mới biết tại hạ đã viết sai từ buổi chiều đó.
            Đa tạ hiền giả .
            Hữu Phúc

          • Hữu Phúc

            Thưa vâng, đúng thế, nhẽ nào chiều Nguyễn Tri Phương,

            Chiều nay nhớ những chiều nào
            Chiều nào cố quận chiều nào tha phương
            Tha phương cố quận bình thường
            Nửa dường như mộng nửa dường như mơ

            “Nhẽ nào chiều Westminster”
            “Nhẽ nào chiều Hà nội”
            Thơ đã xé đi rồi
            Thơ vẫn còn là thơ
            Ở phương bắc, bầu trời nay xanh quá
            Gió cũng đã thay luôn phương hướng thổi
            Những kỉ niệm lãng đãng nối tiếp nhau
            Trong mơ tôi cũng về góp điệu
            Lòng xao xuyến tiếng cười câu nói

            (Bùi Giáng)

          • TIEU PHU

            Thưa Dịch giả Hữu Phúc,
            Quả thật, tại hạ đã không nhìn nhầm người. Xin đa tạ tấm thịnh tình mà các hạ dành cho Tiều Phu. Hy vọng có dịp sẽ hiểu nhau nhiều hơn…
            Kính

          • Hữu Phúc

            Xin cảm ơn Bút giả Tiều Phu. Chúc các hạ vui mạnh.
            Và cũng nơi đây, xin ca ngợi trang Góc nhìn Alan, đúng là đóa hoa lòng của Tiến sĩ Alan Phan:
            Hãy đến với trang Góc nhìn Alan luôn luôn tươi mát, chắt lọc và tuôn chảy từ những mạch nước ngầm của nhân sinh và cuộc sống chan hòa lý tưởng, tình thương, khát khao, hoài bão, …
            Thân gửi các bạn độc giả bài thơ về các phản hồi trên các blog Việt ngữ ngày nay:

            Nguyễn Đăng Thường

            QUÁN BLOG
            vẫn bấy nhiêu
            khách
            phong lưu
            tao nhã
            đêm
            ngày
            túc trực
            từng giờ
            từng phút
            từng giây
            thấy
            món nào lạ
            vừa mới
            bưng ra
            thì
            lập tức
            bác kiến
            bác ruồi
            bò tới
            bu lại
            nhào vô
            “phản hồi”
            Tơi
            tả

            *****
            Thân chúc Bác Alan và các bạn vui mạnh.
            Hữu Phúc

          • Hữu Phúc

            Đọc Thúy đã đi rồi của bác Alan, tôi nhớ đến Saigon rất nhiều .
            Và nhớ đến trường tiểu học Nguyễn Tri Phương tôi theo học 5 năm ở đó, từ khi di cư vào Nam năm 1954. Trường cách chợ Nguyễn Tri Phương khoảng 200 thước. Chi Cảnh Sát ngay đầu chợ.
            Trước trường là một sân cỏ hình bầu dục rộng như sân bóng, ở giữa có một hồ bơi lộ thiên. Trẻ con, học sinh ra đó bơi, cởi hết quần áo để lại trên bờ . Tôi thì không biết bơi. Hồi ở Hà nội, tôi ở Ngọc Hà, nhà có vườn rộng có hai ao trước. Ao sau thì mênh mông, nhìn sang bên kia thấy mọi người nhỏ như búp bê. Tôi ra bờ gạch xuống ao sau , trượt chân té xuống nước, may có người anh họ , nhà ở phố Kim Mã, hơn tôi 2 tuổi đang ở dưới nước, ôm tôi đưa đầu tôi lên khỏi mặt nước, và kêu om. Mẹ tôi ra cứu.
            Chuyến đi Mĩ vừa qua , anh và tôi gặp lại nhau hàn huyên mọi chuyện ở Westminster . Tôi ở nhà anh 4 ngày ở Riverside cùng đi với anh đến nhà sách Trống Đồng ở Ponoma , tìm mua sách tiếng Việt . Tôi mua được quyển Đại Thủ Ấn ( Osho, Minh Nguyệt dịch, giảng về bài ca chứng ngộ của Tilopa nói về bản tâm) tại nhà sách này. Chúng tôi có nhắc đến những ngày cùng học ở trường Nguyễn Tri Phương.
            Chuyện vui nhất , tuy tôi không thấy , nhưng người bạn học sau kể lại– đám học trò tắm truồng ở hồ bơi lộ thiên giưã sân cỏ , bị một ông cảnh sát đi xe đạp , ra vơ hết mớ quần áo nhóm học sinh tắm truồng để trên bãi cỏ. Ông Cảnh sát tóm mớ quần áo vắt trên ghi đông xe đạp, và tà tà đạp xe về, qua cửa chợ Nguyễn Tri Phương để về Chi Cảnh sát ở cạnh chợ. Đám trẻ ở truồng chạy lẽo đẽo theo xe đạp cảnh sát , năn nỉ xin lại quần áo. Ông Cảnh sát tủm tỉm cười, cứ đạp xe tiếp. Thành ra đám trẻ ở truồng phải diễu qua con đường trước chợ , mà các bà , các cô, các chị cả trăm người đang qua lại.
            Cứ mỗi lần nhớ lại câu chuyện này , tôi vui vui , cảm thấy “tôi ngờ trống học trong lòng trưa vang” (Hồ Dzếnh). Chúng tôi thuộc nhóm di cư , nên học từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều nên trường có tên là Nguyễn Tri Phương II. Nhà trường đánh trống lúc 10 giờ , 12 giờ , 2 giờ.
            Sau này , ở Sydney , đọc một tiểu sử ngắn vài trang về ngài Long Thọ (Nagarjuna), đến đoạn kể ngài Long Thọ đi về phía Bắc , ngài xuống ao tắm và để quần áo trên bờ. Có kẻ đến vơ quần áo của ngài. Ngài nói: “của tôi” (đọc đến đó tôi mỉm cười — vì vô ngã là một đề tài phật giáo), tôi đọc tiếp thấy viết “thì ngài mỉm cười”.
            Tôi cũng vui vui khi thấy có sách dịch về phật giáo dịch “naked awareness” thành “tính giác trần trụi”. Sau đó khi in sách , khi cần in danh đề ở bìa sách — họ đổi thành “ Tính Giác Lộ Toàn Thân”. Nếu họ biết — thì họ đã dịch “naked awareness” thành “Bản Giác” (Primordial Awareness)
            Nhớ về Saigon trước 30/4/1975 thấy rất nhiều kỉ niệm đẹp giữa chính quyền và dân chúng .

          • Hữu Phúc

            Nay xin đăng lại nguyên bài thơ của Hồ Dzếnh và chân thành xin Tiều Phu các hạ và các độc giả hoan hỉ thứ lỗi đã không đăng nguyên bản ngay từ phút đầu

            Hồ Dzếnh
            Buổi hẹn

            Nắng vàng em mới lại
            Ôi! Ngóng trông sao buồn
            Tôi đi và đứng mãi
            Mắt tìm xa xôi luôn

            Tôi mơ chân trên đường
            Áo màu trong lá thắm
            Đường và cây mát lắm
            Riêng lòng tôi đau thương

            Tôi không hề yêu đương
            Sao sầu tôi vương vương
            Sao tình tôi bát ngát
            Sao hồn tôi thê lương

            Nhẽ nào chiều Hà nội
            Ngày vàng chia sáng, tối
            Không thấy nắng bay reo
            Em quên giờ đến nỗi?

            Đây, em tôi đây rồi!
            Màu áo mơ da trời
            Mùa xuân bừng môi tươi
            Nắng dồn theo gót bước

            Đôi mắt long lanh cười
            _ Ôi! đời hôm nay vui
            Chim gió đừng mách nhé!
            Ta xé thơ đi rồi…

        • TIEU PHU

          Tiều phu đã thấy bóng dáng một Kẻ sĩ Bắc hà, một Đại học Văn khoa trước 75, và những bông mai vàng trên ve áo, những thần tượng trong lòng Tiều Phu. Cảm ơn các hạ đã chỉ giáo.

          Reply
          • Hữu Phúc

            Thưa Tiều Phu hiền hữu
            Tôi sẽ nói với hiền hữu
            Không về cái gì riêng tây hết cả
            Mà cái không lời vắng lặng cảo thơm

            *Đại sư Tăng Triệu (384 – 414) trong Triệu luận, phần Tông Bản Nghĩa giảng:
            “Bổn vô, Thật tướng, Pháp tánh, Tánh không, Duyên hội, năm danh từ trên vốn chỉ có một nghĩa.
            Để vạch ra tông chỉ chánh pháp là căn bản của bổn Luận, hai chữ Bổn Vô chỉ ngay tâm tịch diệt vốn không một pháp, lià tất cả tướng, dứt bặt Thánh phàm, nên gọi là Bổn Vô, chẳng phải có ý làm thành vô. (có nghĩa là chẳng phải từ hữu lần biến thành vô, vì Bổn Vô này nó vượt ngoài cái có và không tương đối. Thích Duy Lực).
            Vì tất cả pháp đều do vọng tâm tùy duyên biến hiện mà có, tâm vốn vô sanh, chỉ do nhân duyên hội hợp mà sanh nên gọi là Duyên Hội.
            Vì duyên sanh ra các pháp, vốn không có thật thể, do nhân duyên sanh ra nên nói không, nên gọi là Tánh Không, vì pháp thể là chơn như biến hiện nên gọi là Pháp Tánh.
            Do chơn như pháp tánh mà thành các pháp, chơn như không có tướng, nên bản thể các pháp tịch diệt, nên gọi là Thật Tướng.
            Vì bổn vô là thể của tâm, duyên hội là dụng của tâm, thật tướng, pháp tánh, tánh không, đều là cái nghĩa do tâm tạo thành vạn pháp nên nói là một nghĩa vậy …
            Tại sao vậy? Tất cả các pháp đều do nhân duyên hội hợp mà sanh, duyên hội mà sanh thì khi chưa sanh không có, duyên lìa thì diệt, nếu mà thật có, có thì chẳng diệt. Theo đó mà suy ra thì biết, dù nay hiện ra có, cái có ấy tánh thường tự không, vì tánh thường tự không, nên gọi là Tánh Không, bởi vì tánh không nên gọi Pháp Tánh, pháp tánh chân thực như thế nên gọi là Thật Tướng, thật tướng vốn không có tự thể, chẳng phải do suy lường mà cho đó là không, nên gọi là Bổn Vô.” (Bổn Vô = Chân Như)
            Chú thích về Bản Vô = Chân Như: trích từ Phật quang đại từ điển, Thích Quảng Độ dịch, xb 2000.
            Chân Như : Sanskrit: bhuta-tathata hoặc tathata. Chỉ bản thể chân thực tràn khắp vũ trụ; là nguồn gốc của hết thảy muôn vật.
            Còn gọi Như như, Như thực, Pháp giới, Pháp tính, Thực tế, Thực tướng, Như lai tạng, Pháp thân, Phật tính, Tự tính thanh tịnh thân, Nhất tâm, Bất tư nghị giới.
            Trong sách Phật Hán dịch ở thời kì đầu dịch là Bản vô. Chân, chân thật không hư dối; Như, tính của sự chân thật ấy không thay đổi.
            *****
            Duyên hội
            Vở kịch Macbeth của Shakespeare, trong đó có mười một lần từ ngữ nothing xuất hiện. Nothing đó chính là chân như, chân không diệu hữu, tự do, duyên khởi, v.v…. Macbeth đăm chiêu tư lự rời khỏi bữa tiệc đêm, ra sân vắng, độc thoại về duyên khởi — Macbeth vốn không muốn ám sát King Duncan để lên ngôi vua, khi King Duncan đến thăm Macbeth tại lâu đài của Macbeth, vì quan tâm nguyên nhân và hiệu quả của cuộc ám sát, duyên hội cho trùng trùng duyên khởi, nhưng sau đã ám sát nhà vua, theo như khuyến khích của phu nhân Macbeth. Đoạn độc thoại này thật tuyệt vời (Act 1 , Scene 7) . Có thể thư sau , tôi viết độc thoại này.
            Ở đây chỉ nói về một đoạn, Act 5, Scene 5, khi một tùy tướng của Macbeth báo tin Phu nhân Macbeth từ trần, trong hoàn cảnh Macbeth bị quân khởi nghĩa vây hãm lâu đài Macbeth, và hai bên đang trong những trận chiến cuối cùng.
            Seyton:
            The queen is dead, my lord
            Macbeth:
            She should have died hereafter
            There would have been a time for such a word
            Tomorrow, and tomorrow, and tomorrow,
            Creeps in this petty pace from day to day
            To the last syllable of recorded time
            And all of our yesterday have lighted fools
            The way to dusty death. Out, out, brief candle!
            Life’ s but a walking shadow, a poor player
            That struts and frets his hour upon the stage
            And then is heard no more. It is a tale
            Told by an idiot, full of sound and fury,
            Signifying nothing
            Xin tạm dịch :
            Seyton:
            Thưa Hoàng Thượng, Hoàng Hậu mới từ trần.
            Macbeth:
            Hoàng hậu lẽ ra nên ra đi muộn màng một chút
            Sẽ có một thời điểm để ta nói đôi lời về duyên hội (như-như)
            Ngày mai, và ngày mai, và ngày mai (ta sẽ nói với nàng)
            cứ âm thầm lén lút lẩn vào nhịp bước thời gian ngày lại ngày
            cho tới thời gian để nói lời cuối cũng không còn nữa.
            Và tất cả những ngày đã qua của chúng ta chỉ là những ngày của những kẻ hời hợt ngu si
            Trên con đường đi tới chết theo cát bụi. Qua đi, qua đi, ngọn nến ngắn ngủi phù du
            Đời sống hiện hữu như như, và mặc dù như như, ở đây và bây giờ, một bóng mờ nhân ảnh đang bước đi, một diễn viên khốn khổ (do duyên hội)
            Diễn viên đó vênh váo bước đi (như trong diễn hành chiến thắng) và vẫn thầm lo sợ (cái gì duyên hội sắp xảy ra) trong thời gian có hạn trên sân khấu
            Và rồi chẳng còn nghe nói gì đến nữa. Chuyện có được kể ra thì cũng chỉ là do một thằng ngốc kể lại, đầy âm thanh và cuồng nộ (chỉ là ngôn ngữ/ giả danh/ giả thiết hữu)
            Đời sống hiện hữu tiêu biểu duyên hội/ như như.” ##
            (Đang trong căn nhà hữu danh, mà lại sống nơi quê hương tuyệt ngôn, tịch chiếu rỗng thông )
            Macbeth muốn nói với phu nhân Macbeth về như như, duyên khởi, duyên hội, pháp tính, thật tướng, về ngu si, vô minh, phi hiện quán, về chân như, về tình yêu, tự do, chân không diệu hữu — như như chính là emptiness, openness, love, freedom, dependent arising, suchness.
            *****
            Nhiều người đi theo lối mòn tình cảm, nên không thấy tính vạn thù của vạn hữu, không thấy quả hải của vạn đức, không thấy giòng đời luôn luôn tươi mát, chắt lọc và tuôn chảy từ những mạch nước ngầm của nhân sinh và cuộc sống chan hòa lý tưởng, tình thương, khát khao, hoài bão, cuồng nộ, đam mê, thất chí, tuyệt vọng…
            Ý thơ của Shakespeare trong Macbeth — Life’s signifying nothing thật khó diễn giải ngắn gọn.
            Life’s signifying nothing là “Đời sống là biểu trưng như như “– “Đời sống là biểu trưng duyên hội”.

            Như như, chân như, thật tướng, duyên hội, pháp tánh, tính không, đều cùng một nghĩa… Thế nên câu trên có thể dịch là Đời sống là biểu trưng nhân và duyên; biểu trưng duyên hội.
            Tathata tiếng Sanskrit ( Phạn), thời ngài Cưu Ma la thập, khoảng năm 400 , được dịch là Bản Vô , sau đó được dịch là Chân như.

            Thế nên, tuy vênh váo bước đi trong diễn hành chiến thắng mà trong lòng vẫn lo sợ những gì sẽ duyên hội xảy ra , có vênh váo là có lo sợ, và có lo sợ cho những âm mưu dự định là sẽ có ngày vênh váo. Osho có kể chuyện các tướng lãnh La Mã diễn hành chiến thắng đều cho một nô lệ đứng sau nhắc nhở — ngài chớ tin vào những lời hoan hô của dân chúng.
            Nothing của Anh ngữ, có thể nhớ đến — “Out of nothing one can get nothing” (tiếng La tinh — Ex nihilo nihil fit) , “không vẫn hoàn không” — nghĩa là “every effect must have a cause” . “Mỗi hiệu quả phải có một nguyên nhân”. Cái dictum La tinh/ ngạn ngữ la tinh này là của Xenophanes.
            Nói đến duyên hội là nói đến trùng trùng duyên khởi — dependent arising (=openness) opens to possibilies for manifestation — duyên hội mở ra muôn vàn khả hữu cho biến hiện.
            ***
            Nếu bạn có một chút ý niệm về danh từ chân như, bạn sẽ biết bản chất của bạn là tính Bản Phật Phổ Hiền (Nature of Primordial Buddha Samantabhadra) (Phổ Hiền= All- around Goodness).
            Như vậy bạn chấp thuận, tùy thuận, và hỗ trợ (blessing) cho chính cuộc đời bạn, cuộc đời của kẻ khác, hiện hữu tồn sinh, và bạn chung vui xẻ buồn với mọi người, với vạn hữu, chung lưng đấu cật với mọi người để chống lại các thảm họa do con người và thiên nhiên gây ra (do vô minh, do duyên khởi) và bạn đem lại an-ổn-không-sợ-hãi cho mình, cho người (benediction: vô uý thí)
            Như thế bạn không bước tới hư vô.
            Và bạn đôi mắt không long lanh giọt lệ thiên thu.
            ***
            Một thoáng ý niệm về chân như, giúp bạn nhận thức bạn vốn là đấng phúc đức, tốt lành, thiện hảo, bạn đã gặp chính mình (encounter yourself), gặp bản lai diện mục / tính bản phật phổ hiền, “ta về gặp lại tình ta, dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân ” ( Thiền sư Viên Minh)
            (Còn nếu bạn cảm thấy đang “ khoác áo chân như, bước tới hư vô, đôi mắt long lanh giọt lệ thiên thu ” thì đó bạn đang sống thế giới hữu niệm cá biệt của bạn ).
            ***
            Chúng ta đọc lại một bài thơ của Nguyễn Hữu Chỉnh, vị tướng quân vào thời Tây Sơn đem quân ra Bắc:
            Cửa sổ buồn xem ngựa trắng qua
            Vừa khôn lại thấy cũng vừa già
            Trước đã cậy lòng con cái
            Sau còn nhớ đức mẹ cha
            Giàu có làng sang có nước
            No nên bụt đói nên ma
            Sắc không chữ ấy âu vàng thép
            Nghĩ lại thì là bẵng cái hoa.
            Có những gì u hoài trong bài thơ ấy. Bài thơ viết trong cảnh nào ở trong bao năm chinh chiến, từ khi đỗ Hương Cống và Tam Trường Võ, từ khi Thăng long trong khói lửa kiêu binh, từ khi vào Nam theo Tây sơn để lánh nạn đất Bắc, từ những ngày ngang dọc trên biển Đông để tiễu trừ giặc Tàu Ô trên biển cả và giặc “lạ” đã cho ông một nickname –Chim Cắt Biển. Cảnh sống dân Việt thời đó ra sao mà ông phải than –no nên bụt đói nên ma. Ông đã viết cho một tướng thủy quân đất Bắc – hãy quên hiềm xưa mà cùng nhau chống Tây Sơn. Nhưng ông tướng đó rũ tay áo ngồi xem (toạ thủ bàng quan) nên sau đó cả hai đều bại trận. Khi Nguyễn Hữu Chỉnh đem quân về Thăng Long để dựng lại triều Lê thì chỉ có 6 tháng để chuẩn bị chống Tây sơn trong cảnh dinh thự kinh thành đã bị Tây sơn trước đó đã phá tan hoang, kho tàng vét sạch đem về Nam, lòng người li tán. Ông và các người con đều cầm quân (trước đã cậy lòng con cái ). Khi Tây sơn ra Bắc dân chúng khóc chạy đầy đường. Khi Tây sơn bắt được ông, bỏ ông vào trong cũi, và treo đầu con ông bên ngoài cũi. Sau đó ông bị cho bốn ngựa xé.Trong bài thơ ông có nói đến sắc không và hoa đốm hư không.
            Chắc chắn ông đã đọc kinh Viên giác rồi :
            “ Này các vị ! Do pháp như việc trong mộng nên biết sinh tử và Niết bàn chẳng sinh chẳng diệt , chẳng đến chẳng đi ” (Kinh Viên Giác)
            ***
            Boris Pasternak — Thơ của Zhivago
            Hamlet
            Tiếng ồn vừa tắt. Tôi bước ra sàn diễn.
            Tựa lưng vào khung cửa,
            Tôi nắm bắt trong tiếng vọng xa xăm
            Điều sẽ xảy ra thời tôi sống.

            Bóng đêm hướng vào tôi
            Bằng ngàn chiếc ống nhòm đặt trên trục.
            Nếu có thể, Cha ơi
            Hãy mang chén đắng này ngang qua chỗ con.

            Tôi yêu ý định ngang ngược của Người
            Và bằng lòng sắm vai này.
            Nhưng bây giờ đang là vở khác,
            Nên hãy cho tôi nghỉ lần này.

            Nhưng việc dàn cảnh đã được tính kĩ
            Và không sao đảo ngược cuối chặng đường.
            Tôi một mình, tất cả chìm trong thói đạo đức gỉả.
            Sống trọn cuộc đời đâu phải chuyện chơi.

            ( Lê Khánh Trường dịch từ bản Nga văn )
            Hamlet
            The stir is over. I step forth on the boards.
            Leaning against an upright at the entrance,
            I strain to make the far-off echo yield
            A cue to the events that may come in my day.

            Night and its murk transfix and pin me,
            Staring through thousands of binoculars.
            If Thou be willing, Abba, Father,
            Remove this cup from me.

            I cherish this, Thy rigorous conception,
            And I consent to play this part therein;
            But another play is running at this moment,
            So, for the present, realease me from the cast.

            And yet, the order of the acts has been schemed and plotted,
            And nothing can avert the final curtain‘s fall.
            I stand alone. All else is swamped by Pharisaism.
            To live life to the end is not a childish task.

            “The poems of Yuri Zhivago” Translated by Bernard Guilbert Guerney
            In “Doctor Zhivago” , Boris Pasternak – translated by Max Hayward and Manya Harari
            (Theo quan điểm Phật Giáo, chúng ta có thể thay thế từ ngữ “Cha ơi” và “Người” trong bài thơ Hamlet nói trên bằng “Duyên Hội”. HP)
            ————– —
            Boris Pasternak — Thơ

            Tôi chết sững như con thú bị lùa.
            Ðâu đây có người, tự do, ánh sáng.
            Còn sau lưng tôi là tiếng xua ồn ào.
            Mà tôi không có ngã nào thoát ra.

            Rừng âm u và bờ ao,
            Súc gỗ thông chắn lối.
            Ðường bị cắt tứ bề
            Thôi muốn ra sao cũng đành!

            Tôi đã làm gì xấu xa,
            Tôi sát nhân, tàn bạo?
            Tôi đã bắt cả thế gian phải khóc
            Thương vẻ đẹp quê tôi.
            . . . .
            Vòng vây khép lại chặt dần
            Và tôi có lỗi với người khác:
            Cánh tay phải chẳng ở bên tôi,
            Bạn lòng chẳng ở bên tôi!

            Với vòng dây thế này ở cổ.
            Tôi vẫn còn ước ao:
            Cánh tay phải của tôi
            Lau nước mắt giùm tôi.

            ***
            Người Việt với những nỗi buồn diễn tả trong hai bài thơ trên của Boris Pasternak , nếu thông hiểu lí hội như như, duyên hội, pháp tính, có thể sống theo tâm tình Nguyễn Trãi trong bài thơ Lâm cảng dạ bạc – (Ban đêm ghé thuyền đỗ lại ở cửa Lâm).
            “Vậy cũng chẳng nên để mối sầu buông thả cho thêm hao tổn hào khí.”
            Thân chúc Tiều Phu và các bạn vui mạnh. Hữu Phúc

            Lâm Cảng dạ bạc
            Cảng khẩu thính triều tạm hệ đao
            Am am cách ngạn hưởng bồ lao
            Thuyền song khách dạ tam canh vũ
            Hải khúc thu phong thập trượng đào
            Mạc ngoại hư danh thân thị huyễn
            Mộng trung phù tục sự kham phao
            Nhất sinh tập khí hồn như tác
            Bất vị ky sầu tổn cựu hào

            Bản dịch (NDC)
            Ban đêm ghé thuyền đỗ lại ở cửa Lâm

            Cửa khẩu nghe tiếng thuỷ triều lên nên tạm neo thuyền lại
            Ở phía bờ bên kia vọng lại tiếng bồ lao kêu lít chít
            Ngoài cửa thuyền khách trong một đêm mưa đã ba canh
            Biển khúc khuỷu gió thu sóng cao đến chục trượng
            Ngoài màn thì danh chỉ hão mà thân thì huyễn
            Trong giấc mơ thì việc chìm nổi cuộc đời vẫn chưa vứt bỏ được
            Một đời tập khí dường như đã thành như vậy rồi
            Vậy cũng chẳng nên để mối sầu buông thả cho thêm hao tổn hào khí

          • TIEU PHU

            Thua thắng thắng thua, hơi thở một -ủa?!
            Thắng thua thua thắng, thở một hơi – à!

            Kính tặng Anh món quà quê của Tiều Phu

            NHẪN

            Vị gì một chút tẻo tèo teo
            Văng lời vung vãi toe tóe tóe
            Nhẫn nhịn mỉm cười ti tì tí
            Để thấy lòng mình khỏe khòe khoe

            - Lần cảo thơm khuya tối vui tầm bạn
            Nhấp trà xanh sớm sáng thỏa tâm hồn

            Chúc Dịch giả Đặng Hữu Phúc sức khỏe hạnh phúc

            Thân chào
            Tiều Phu

          • Hữu Phúc

            .
            Thưa Tiều Phu hiền hữu
            Tại hạ viết dài dòng quá đỗi , trong mù sương phiền não. Xin các hạ hoan hỉ miễn thứ cho tại hạ.
            Tại hạ cũng chẳng đọc thơ, truyện, nghe nhạc, xem phim bao nhiêu , chỉ biết tên (mà không xem) phim Thúy đã đi rồi, nhưng phóng bút viết lung tung, và do tay nghề còn kém, nên tuy khởi từ một vấn đề đơn giản — tâm tình Nguyễn Trãi trong bài thơ Lâm cảng dạ bạc, ý thơ nói danh thì hão, thân thì huyễn , thì tại hạ lúng túng khi muốn diễn giải — viễn li chấp đoạn thường, thế gian hằng như mộng , tri bất đắc hữu vô, nhi hưng đại bi tâm; và các tính đức của tâm , tâm đại bi Đức Phật dạy, và Osho quảng diễn trong bài Tâm và Thiền (xuyên qua thao thức băn khoăn của Macbeth, Hamlet, Nguyễn Trãi) có thể giúp vượt qua mù sương phiền não như thế nào.
            Đối với trình độ thô thiển của tại hạ, thì những thao thức băn khoăn và phát biểu của Macbeth, Hamlet, Nguyễn Trãi, … giúp tại hạ có thể hiểu pháp tính dễ hơn là nếu tại hạ chỉ đọc các bài giảng Phật học thuần túy.
            Nói vắn tắt , tại hạ định tập viết đôi chút về pháp tính để tự học, chứ thật ra không có ý gì khác.
            Thế nên cũng mong các hạ và các độc giả hoan hỉ lượng thứ cho tại hạ.
            Chúc các hạ vui mạnh. Chúc các độc giả vui mạnh.
            Thân chào
            Hữu Phúc

  • Nguyễn Văn

    Lâu rồi mới đọc được bài phân tích đâu ra đấy.
    ———

    Nhiều doanh nghiệp đang rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu buông các hoạt động đầu cơ để tập trung vào hoạt động kinh doanh cốt lõi (ví dụ dịch vụ taxi chẳng hạn) thì sẽ tạo ra giá trị gia tăng cho xã hội. Tuy nhiên, khi đó phần mất từ hoạt động đầu cơ sẽ cao hơn rất nhiều phần được từ hoạt động kinh doanh, và chủ doanh nghiệp có khả năng sẽ trắng tay.

    Do vậy, hành vi hợp lý của nhiều doanh nghiệp là tiếp tục tập trung nguồn lực để duy trì các hoạt động có tính đầu cơ với hy vọng thị trường tài sản sẽ “nóng” trong tương lai để không chỉ tránh được tán gia bại sản mà còn có cơ hội làm giàu trở lại. Lúc này, nợ xấu ở các ngân hàng khó mà giải quyết và nguồn lực không được dành cho hoạt động sản xuất kinh doanh thực sự. Hậu quả là kinh tế Việt Nam tiếp tục khó khăn.

    Hơn thế, còn một vấn đề rắc rối nữa là không đơn giản để một số người đã quen với mức thu nhập cao chuyển sang từ bỏ những hoạt động đầu cơ tài sản để quay lại các hoạt động sản xuất kinh doanh, với mức thu nhập thấp hơn nhiều. Một người đã khẳng định được tên tuổi trong ngành tài chính cho rằng có khi Việt Nam phải mất cả một thế hệ doanh nhân nữa may ra mới làm lại được.

    Trong hoàn cảnh hiện nay, nếu tiếp tục bơm tiền thì nhiều người vẫn có cơ hội níu kéo các hoạt động đầu cơ đang thua lỗ và “mặc kệ” các hoạt động kinh doanh chính yếu có hiệu quả của mình.

    Do vậy, thắt chặt tín dụng để buộc các doanh nghiệp phải cơ cấu lại có lẽ là giải pháp. Những người kinh doanh bất cẩn sẽ phải trắng tay, để những người có khả năng hơn tiếp quản và sử dụng các nguồn lực của xã hội hiệu quả hơn – đây chính là triết lý cơ bản của phá sản, hay sự phá hủy sáng tạo. Đương nhiên, đây chỉ là giải pháp cho vấn đề này và Việt Nam cần tiến hành ngay một sự cải cách sâu rộng, toàn diện và thực chất.

    Reply
  • Tuan Nguyen

    Hư vô nhưng cũng rất thật. Một phong cách rất riêng của doanh nhân trí thức có tâm sáng.

    Chúc Bác luôn mạnh khỏe!

    Reply
  • changngoc

    Những hồi tưởng đầy cảm xúc và chân thật. Phải chăng ‘tình chỉ đẹp khi tình dang dở’, ai cũng có những kỷ niệm đẹp mang theo bên mình. Đôi khi nó sẽ là những năng lượng vô hình để giúp ta vượt qua những lúc khó khăn, trở ngại.
    Chúc chú luôn khỏe mạnh!

    Reply
  • thuan ba tam

    chú alan ơi!! chắc là chú tiếc lắm pải khong? sao hồi đó chú ko làm en dc vay!! hjhjh

    Reply
  • LINH TRAN

    May tay dan ong nghi nhu vay chac la hay lam, ta day lang man, tai tu phong luu lam, yeu cai dep ma. Ho co biet la khi ho dang bay bong trong nhung cam xuc cua minh, thi vo ho dau kho den chung nao, nuoc mat chay nguoc vao long. Phu nu co chong roi, gap mot ai do trong long co chut xao xuyen, cung khong dam nghi den, so lam ton thuong nguoi chong minh…Con cac ong chong thi …

    Reply
    • Long Cương

      Làm gì mà nhạy cảm thế hở bạn, đời là bể khổ mà, nghĩ in ít thôi, nhanh già lắm

      Reply
  • Long Cương

    Đúng là cuối đời sinh quý tử, cụ Alan Phan viết về kinh tế hay và độc đáo, nhưng viết về gái mới gọi là thú…, cám ơn cụ

    Reply
  • Ngọc Sen Hồng

    Mượn chút tình riêng khóc lẽ chung,
    Thêm buồn đám hóng cứ bung xung,
    Gà gạo gái thú …ôi trần trụi,
    Thúy đi thật rồi ôi Thúy ôi…

    Reply
  • Viky

    Câu chuyện thật sâu sắc và ý nghĩa nhưng đầy hóm hỉnh, chúc chú luôn mạnh khỏe và có nhiều bài viết hay.

    Reply
  • Nguyet nguyen

    Doc duoc mot chuyen tinh khong biet la that hay la hu cau,nhung van thay long vang vac mot noi dau diu dang,toi khong biet tac gia co an y gi khac trong cau chuyen tinh yeu nay khong,nhung voi toi no chi don gian la mot moi tinh rat dep va rat Lang man anh Alan oi …neu co the thi anh cu tiep tuc viet Nha anh …
    Va cung nhan tien minh co vai loi muon xin duoc lam quen voi Tieu Phu vi nhung bai tho cua anh that rat tuyet voi
    Xin gui tang Tieu Phu vai cau tho ma minh van con luu giu trong ky uc ma minh thay dau do co dang dap Tieu Phu tan hien,

    Da bao phen,treo cong,tron truong ve
    Xep dao duc duoi ban chan ngao man

    Dinh Hung

    Reply
  • Thời

    xin hỏi anh Alan, đạo diển Nguyễn Long có phải người nghệ sỉ học múa đương đại (tại Hoa Kỳ), được viết trên nguyệt san Trẻ do ông Nguyễn thúc Dư làm chủ bút không? ( nguyệt san này ra được 9 số, thì ngưng. vì hình như ông NTDư đi sang Úc. Cảm ơn.

    Reply
  • 86Cecilia

    I see you don’t monetize your website, don’t waste your traffic, you can earn extra bucks every
    month because you’ve got hi quality content.

    If you want to know how to make extra $$$, search for: best adsense alternative Wrastain’s tools

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top