Paris, Gisele và huyền thoại Reviewed by Momizat on . Thực ra, tất cả những gì chúng ta đang cảm nhận có phải chỉ là giả thuyết và cấu trúc trừu tượng trong suy tưởng?... Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng t Thực ra, tất cả những gì chúng ta đang cảm nhận có phải chỉ là giả thuyết và cấu trúc trừu tượng trong suy tưởng?... Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng t Rating:
>>Trang chủ » Bài yêu thích » Paris, Gisele và huyền thoại

Paris, Gisele và huyền thoại

Thực ra, tất cả những gì chúng ta đang cảm nhận có phải chỉ là giả thuyết và cấu trúc trừu tượng trong suy tưởng?… Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng ta khư khư ôm lấy huyền thoại của quá khứ và quên đi tương lai?… Tôi ghé thăm Paris bất cứ khi nào có dịp. Tôi yêu Paris đến độ không bao giờ nghĩ là sẽ sống nơi đây vì sợ mình sẽ thất vọng khi gần kề người yêu mỗi ngày…

Gần đây, tôi không có duyên với kinh tế tài chánh. Mấy bài viết cứ bị tháo gỡ, đục bỏ, lắc đầu vì quá nhậy cảm. Tôi biện hộ là khi dính đến túi tiền của tôi và người dân thì bắt buộc phải nhậy cảm chứ? Một bà biên tập khác khuyên là anh nên sửa đổi, viết theo thị hiếu của bạn đọc, chuyên mục về “cướp, hiếp, giết” thì tương lai viết lách của anh sẽ sáng sủa hơn. Tôi nghĩ thầm, bà này mù rồi, không thấy các bài viết của tôi chỉ toàn là “cướp, hiếp, giết” hay sao? Bà tưởng tôi viết về kinh tế đấy chắc?

Nhưng thôi, đành nghe bà ta vậy. Một đề tài rất nhậy cảm với tôi là Paris, thành phố mà tôi vẫn gọi là “người tình muôn thuở”. Tôi yêu Paris như rừng yêu lá, như núi yêu sông, như chim yêu nhạc. Tôi ghé thăm Paris bất cứ khi nào có dịp. Tôi yêu đến độ không bao giờ nghĩ là sẽ sống nơi đây vì sợ mình sẽ thất vọng khi gần kề người yêu mỗi ngày.

Paris của tôi là Montmartre những ngày còn Hemingway, Fitzgerald, Faulkner; là giòng sông Seine cùa Truffaut, Bardot, Piaf; là những bức tranh của Monet, Matisse, Lautrec trong những museé nhỏ bé; là những kiến trúc thần kỳ thăng trầm qua bao thế hệ; là những quán vỉa hè của cô đơn lúc đêm về sáng; là khu vườn Luxembourg của mùa thu lá vàng như mái tóc người yêu ; là nhửng con đường lạnh buốt dấu chân trên tuyết trắng. Nói làm sao cho hết những kỷ niệm và hoài tưởng về Paris thời mới lớn? Viết làm sao cho đủ những phong cách và hình tượng về Paris thời xế chiều?

Tôi đến Paris lần đầu khi còn là sinh viên năm cuối của đại học. Trước đó, như phần lớn người Việt, tôi luôn mang tâm trạng “yêu-ghét” nước Pháp. Yêu vì lớn lên với văn chương, nghệ thuật, và triết học của các nhà văn hóa Pháp, nhồi vào đầu sọ mỗi ngày như thói quen ca bài La Marseillaise mỗi buổi sáng chào cờ. Ghét vì tôi bị bọn bảo vệ Tây bắt gặp và đánh thừa sống thừa chết ba bốn lần khi trèo lên cây me nhìn trộm mấy bà đầm tắm trần ở Cercle Sportif (bây giờ là vườn Tao Đàn) lúc tuổi chưa đủ 11.

Paris thay đổi mọi cảm nhận xưa cũ. Thành phố của lịch sử chào đón chú du khàch trẻ non dại với những cảnh quan thơ mộng, những bữa ăn tuyệt vời dù chỉ chút bánh mì với fromage, những con người Parisian biết hưởng thụ với class, bao quanh trong những mẩu chuyện ngắn đẹp hơn cổ tích. Như phần lớn các du khách trẻ  nhiều hormone, tôi phải dành dụm tiền để vào Moulin Rouge, để đi coi Crazy Horse; để ra Bois de Boulogne thuê một cô gái điếm.

Tôi gặp Gisele ở đó. Con bé có mái tóc vàng óng, khuôn mặt đẹp và cặp mắt xanh như dòng sông Danube (dĩ nhiên, khi hồi tưởng thì trí nhớ hay lầm lạc. Có thể con bé xấu và mập, nhưng không một anh sinh viên hứng tình nào có thể suy ra điều này). Sau khi đã đồng ý giá cả, Gisele đưa tôi về một căn hộ tồi tàn cạnh Sorbonne. Tôi hồi hộp như Armstrong lúc vừa bước xuống mặt trăng.

Con bé cởi đồ, lên giường rồi ôm tôi hỏi,” sao mắt anh buồn quá vậy?” Tôi ậm ừ, dù muốn trả lời rằng khi máu lên đến đầu thì mắt thằng đàn ông nào chả mù và buồn? Sau khi ôm tôi hơn 10 phút, Gisele nói “tôi không thích làm việc đêm nay, mình ngồi tâm sự đi.” Tôi nghĩ chắc mình bị lừa rồi, nhưng Gisele trả lại tôi đống tiền franc lúc nãy rồi bắt đầu độc thoại.

Nàng kể về một xứ Nga của tuổi nhỏ, đẹp và êm đềm. Cho đến ngày cha nàng bị bắt đi Siberia chỉ vì tội là một trí thức Do Thái, thích hỏi vớ vẩn. Mẹ nàng tự tử vài năm sau đó. Mới 16 tuổi, Gisele phải qua tay bao nhiêu người đàn ông lợi dụng sự cô thế của nàng. Năm 20, Gisele chạy thóat khỏi Nga, rồi làm đủ mọi nghề ở Paris, kể cả làm điếm. Nhưng nàng vẩn đi học và mơ một ngày không xa, nàng sẽ đến California và mua một căn nhà cạnh biển. Nàng hỏi tôi đủ mọi chuyện về xứ Mỹ xa xôi, trong khi tôi chỉ có một ước muốn duy nhất là làm chuyện đồi bại, hủ hóa với đầu óc trống rỗng. Nhưng vì mệt sau khi lê lết cả ngày trên metro, và cũng vì Gisele có bộ ngực khá thoải mái, nên tôi và nàng ôm nhau ngủ say như hai đứa trẻ.

Sáu giờ sáng, nàng đánh thức tôi và hai đứa ra một quán cà phê nhỏ gần đó làm 2 cái croissants. Không phấn son, giản dị trong chiếc áo thun mầu trắng, Gisele đẹp dịu hiền như một ma soeur. Hơi sương còn lành lạnh, xe cộ còn thưa thớt, tôi thanh bình trong ánh nắng đầu ngày, quên đi mọi chuyện đêm qua, cũng như mọi thứ chung quanh. Chỉ có Gisele và ly espresso thơm ngọt.

Tôi không bao giờ gặp lại Gisele, nhưng tôi yêu Paris kể từ đêm đó.

Nhưng như tôi đã nói, tôi không bao giờ muốn sống ở Paris, người tình muôn thuở. Vì Paris không cung ứng đầy đủ ý thích đặc thù cho cá nhân tôi. Tôi thích cái tiện nghi của những căn nhà hiện đại ở Mỹ, những công việc kinh doanh tài chánh đầy thử thách của Wall Street, những trải nghiệm khắp năm châu với nhiều văn hóa đa dạng, với những người tình đủ mọi sắc mầu. Dù tuyệt vời, nhưng với tôi, Paris vẫn chỉ là một huyền thoại, dựng lên từ lịch sử, văn hóa và trí tưởng tượng của những tâm hồn nghệ sĩ. Thực ra, tất cả những gì chúng ta đang cảm nhận có phải chỉ là giả thuyết và cấu trúc trừu tượng trong suy tưởng? Đây có phải là cái tháp ngà trí thức mà chúng ta chạy vào ẩn náu khi gặp khó khăn?

Cái tháp ngà thường cho chúng ta những cảm giác an toàn nên mọi người an phận và không ai muốn quấy rối cho thuyền xao động (Mỹ gọi là rock the boat). Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng ta khư khư ôm lấy huyền thoại của quá khứ và quên đi tương lai. Chúng ta thường chỉ nghĩ đến bản thân và cố quên rằng còn cả một xã hội ngoài kia với những vấn đề không ai trăn trở và giải quyết. Như những tín đồ tôn giáo, chúng ta ôm lấy những cuốn kinh thánh đã viết ra từ mấy ngàn năm để tìm câu trả lời cho bài toán thời Internet.

Mùa thu vừa đến, đem chút nhung nhớ về Paris của thơ nhạc. Nhưng thực tế luôn can thiệp. Tôi chợt nhớ là các nhân viên bên Trung Quốc đang chờ câu trả lời của tôi về tài khỏan vàng và ngoại tệ, về những bất ổn của cuộc đình công ở nhà máy Triết Giang, về hồ sơ kế toán phải nộp cho ngân hàng trước cuối tháng. Paris và huyền thoại phải đợi vậy.

T/S Alan Phan, Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa

(Bài đã đăng trên Vietnamnet/ Tuần Việt Nam vào 20 tháng 10 năm 2011)

T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Ông đã xuất bản 7 cuốn sách bằng Anh và Việt ngữ. Email của ông là aphan@asiamail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.

Bình luận (41)

  • DONG LE TRUONG

    Chào chú Alan,
    Quả thật cháu rất bất ngờ khi đọc bài này của chú. Cháu đã theo dõi các bài viết của chú từ khá lâu và không bỏ sót một bài nào cũng như luôn hồi hộp đợi những bài viết mới của chú. Cháu cảm nhận chú ngoài là một doanh nhân thành đạt với nhiều trải nghiệm sau bao nhiêu năm bôn ba làm ăn khắp nơi trên thế giới, thành công cũng đã có và thất bại cũng không ít như chú đã nói, chú còn có một kiến thức, cách nhìn, những biện giải một cách sâu sắc về các vấn đề xã hội, cháu đặc biệt thích cách nhìn của chú về Việt Nam, không mang những cái nhìn “nghiêm khắc về các vấn nạn quốc gia, từ văn hoá, xã hội đến kinh tế, môi trường. Dựa trên những chuẩn mực khá cao của các xã hội Âu Mỹ, họ đánh giá Việt Nam rất tiêu cực và bi quan ” (Bài Tự hào Việt Nam) như những người có thời gian dài sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Qua bài viết này chú lại thể hiện là một người rất lãng mạn và viết về chuyện tình cảm cũng hay như viêt về kinh tế vậy.
    Cháu cảm thấy mình cũng có những cảm nhận và suy nghĩ về xã hội nhiều nét tương đồng với suy nghĩ của chú, mặc dù cháu còn rất trẻ, có lẽ vì cháu cũng quan tâm suy nghĩ về những vấn đề này khá nhiều. Cháu hy vọng sẽ có dịp được gặp và trò chuyện với chú, cũng như có thể được hợp tác với chú trong công việc.
    Kính chúc chú và gia đình sức khỏe, chúc chú luôn thành công trong công việc và có nhiều bài viết hay hơn nữa.
    P/s: Sách của chú bán khá đắt, nhưng cháu vẫn mua vì thích đọc lai những bài viết trong đó và tặng cho bạn bè thân.

    Reply
    • Duk

      DONG LE TRUONG”P/s: Sách của chú bán khá đắt, nhưng cháu vẫn mua vì thích đọc lai những bài viết trong đó và tặng cho bạn bè thân.”
      Mình thấy sách Alan đâu đắt lắm đâu chỉ bằng 2 bát phở bò tái chín, thắt lưng buộc bụng một tý là có truyện đọc trước khi đi ngủ.

      Reply
      • DONG LE TRUONG

        Hi Duk, mình không nói chuyện đắt rẻ khi so sánh như vậy, hôm đó mình có mua 3,4 quyển thì thấy cùng một tầm tiền đó thì quyển của chú Alan là mỏng nhất, nên xét trong tương quan với sách khác thì sách của chú đắt nhất. Nhưng với lượng kiến thức và kinh nghiệm trong sách của chú thì có lẽ vẫn còn rất rẻ, chẳng có tiền nào có thể mua được.

        Rất vui làm quen với bạn.
        Thân!

        dongletruong@gmail.com

        Reply
  • Binhduong

    Mot Alan Phan tre tuoi, Lang man va phieu luu. Mot can tinh rat nguoi, cho mot chuyen gia kinh te. Ong lam toi tin hon ve cai “thuc chat” cua ong.

    Reply
  • pham ngoc duc

    chỉ nói được vài từ về bài viết của chú là: rất lãng mạn và sâu sắc… Alan Phan thật là 1 của quý cho những ai biết và thích đọc Kinh tế… Cám ơn chú rất nhiều…

    Reply
  • Nguyễn Xuân Sơn

    Ai cũng nói ( mà thực ra là nói theo người trước nói mà chẳng thèm nghĩ nó đúng không ) là doanh nhân khô khan, chỉ có con số và báo cáo tài chính .
    Họ nhầm to.
    Hóa ra những người như họ mới là khô khan, họ hoạt động chỉ như cái máy ghi âm.Một nửa tạo nên Doanh nhân là ” nhân ” cơ mà, một trái tim nóng chẳng bao giờ khô khan cho được.
    Dù sao chữ ” Doanh ” vẫn đứng trước mà chú Phan ơi, cháu theo dõi các bài viết của chú không chút mệt mỏi và cứ nghĩ sau khi viết về cô gái điếm chú sẽ phân tích về ngành công nghiêp của họ cơ đấy hoặc chí ít là Gisele với căn biệt thự bên bờ biển ở California sau này.
    Để như mọi lần , nó sẽ lại thúc đẩy cháu hay là mỗi người đọc bài này.
    Cám ơn chú về tất cả.

    Reply
  • CườngLC

    Chào bác Alan,

    Cũng như anhDONG LE TRUONG cháu rất bất ngờ về bài này của Bác. Quả thật bác viết bài này còn lãng

    mạn hơn khối người. Qua đây cháu càng kính trọng và nể phục về cách nhìn cuộc sống, sự thẳng thắn…của

    Bác. Cháu rất ngưỡng mộ Bác, sẽ cố gắng phấn đấu để mình trở nên tốt hơn. Kính chúc Bác sức khỏe tốt

    để làm kinh tế: “Nhưng thực tế luôn can thiệp. Tôi chợt nhớ là các nhân viên bên Trung Quốc đang chờ

    câu trả lời của tôi về tài khỏan vàng và ngoại tệ, về những bất ổn của cuộc đình công ở nhà máy Triết

    Giang, về hồ sơ kế toán phải nộp cho ngân hàng trước cuối tháng. Paris và huyền thoại phải đợi vậy.”

    Reply
  • Vũ Trần

    Tôi cũng rất ngưỡng mộ ông và thích những bài viết của ông. Ông quả là một người đa năng! Bài viết này cho thấy ông cũng rất lãng mạn, tình cảm… Tôi có một chút thắc mắc mong ông nói rõ: Gisele là người Nga, cô ấy chắc chắn ít tuổi hơn ông, năm 20 tuổi cô ấy rời khỏi nước Nga… Ông có thể cho biết đó là năm nào? Tôi đoán khoảng thập niên 60. Kính chúc ông luôn khoẻ và thành công trong mọi việc.

    Reply
    • Alan Phan

      Tối đến Paris lần đầu năm 66, lúc vừa 21 tuổi. Có lẽ Gisele hơn tôi vài ba tuổi…