Paris, Gisele và huyền thoại Reviewed by Momizat on . Thực ra, tất cả những gì chúng ta đang cảm nhận có phải chỉ là giả thuyết và cấu trúc trừu tượng trong suy tưởng?... Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng t Thực ra, tất cả những gì chúng ta đang cảm nhận có phải chỉ là giả thuyết và cấu trúc trừu tượng trong suy tưởng?... Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng t Rating:
>>Trang chủ » Bài yêu thích » Paris, Gisele và huyền thoại

Paris, Gisele và huyền thoại

Thực ra, tất cả những gì chúng ta đang cảm nhận có phải chỉ là giả thuyết và cấu trúc trừu tượng trong suy tưởng?… Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng ta khư khư ôm lấy huyền thoại của quá khứ và quên đi tương lai?… Tôi ghé thăm Paris bất cứ khi nào có dịp. Tôi yêu Paris đến độ không bao giờ nghĩ là sẽ sống nơi đây vì sợ mình sẽ thất vọng khi gần kề người yêu mỗi ngày…

Gần đây, tôi không có duyên với kinh tế tài chánh. Mấy bài viết cứ bị tháo gỡ, đục bỏ, lắc đầu vì quá nhậy cảm. Tôi biện hộ là khi dính đến túi tiền của tôi và người dân thì bắt buộc phải nhậy cảm chứ? Một bà biên tập khác khuyên là anh nên sửa đổi, viết theo thị hiếu của bạn đọc, chuyên mục về “cướp, hiếp, giết” thì tương lai viết lách của anh sẽ sáng sủa hơn. Tôi nghĩ thầm, bà này mù rồi, không thấy các bài viết của tôi chỉ toàn là “cướp, hiếp, giết” hay sao? Bà tưởng tôi viết về kinh tế đấy chắc?

Nhưng thôi, đành nghe bà ta vậy. Một đề tài rất nhậy cảm với tôi là Paris, thành phố mà tôi vẫn gọi là “người tình muôn thuở”. Tôi yêu Paris như rừng yêu lá, như núi yêu sông, như chim yêu nhạc. Tôi ghé thăm Paris bất cứ khi nào có dịp. Tôi yêu đến độ không bao giờ nghĩ là sẽ sống nơi đây vì sợ mình sẽ thất vọng khi gần kề người yêu mỗi ngày.

Paris của tôi là Montmartre những ngày còn Hemingway, Fitzgerald, Faulkner; là giòng sông Seine cùa Truffaut, Bardot, Piaf; là những bức tranh của Monet, Matisse, Lautrec trong những museé nhỏ bé; là những kiến trúc thần kỳ thăng trầm qua bao thế hệ; là những quán vỉa hè của cô đơn lúc đêm về sáng; là khu vườn Luxembourg của mùa thu lá vàng như mái tóc người yêu ; là nhửng con đường lạnh buốt dấu chân trên tuyết trắng. Nói làm sao cho hết những kỷ niệm và hoài tưởng về Paris thời mới lớn? Viết làm sao cho đủ những phong cách và hình tượng về Paris thời xế chiều?

Tôi đến Paris lần đầu khi còn là sinh viên năm cuối của đại học. Trước đó, như phần lớn người Việt, tôi luôn mang tâm trạng “yêu-ghét” nước Pháp. Yêu vì lớn lên với văn chương, nghệ thuật, và triết học của các nhà văn hóa Pháp, nhồi vào đầu sọ mỗi ngày như thói quen ca bài La Marseillaise mỗi buổi sáng chào cờ. Ghét vì tôi bị bọn bảo vệ Tây bắt gặp và đánh thừa sống thừa chết ba bốn lần khi trèo lên cây me nhìn trộm mấy bà đầm tắm trần ở Cercle Sportif (bây giờ là vườn Tao Đàn) lúc tuổi chưa đủ 11.

Paris thay đổi mọi cảm nhận xưa cũ. Thành phố của lịch sử chào đón chú du khàch trẻ non dại với những cảnh quan thơ mộng, những bữa ăn tuyệt vời dù chỉ chút bánh mì với fromage, những con người Parisian biết hưởng thụ với class, bao quanh trong những mẩu chuyện ngắn đẹp hơn cổ tích. Như phần lớn các du khách trẻ  nhiều hormone, tôi phải dành dụm tiền để vào Moulin Rouge, để đi coi Crazy Horse; để ra Bois de Boulogne thuê một cô gái điếm.

Tôi gặp Gisele ở đó. Con bé có mái tóc vàng óng, khuôn mặt đẹp và cặp mắt xanh như dòng sông Danube (dĩ nhiên, khi hồi tưởng thì trí nhớ hay lầm lạc. Có thể con bé xấu và mập, nhưng không một anh sinh viên hứng tình nào có thể suy ra điều này). Sau khi đã đồng ý giá cả, Gisele đưa tôi về một căn hộ tồi tàn cạnh Sorbonne. Tôi hồi hộp như Armstrong lúc vừa bước xuống mặt trăng.

Con bé cởi đồ, lên giường rồi ôm tôi hỏi,” sao mắt anh buồn quá vậy?” Tôi ậm ừ, dù muốn trả lời rằng khi máu lên đến đầu thì mắt thằng đàn ông nào chả mù và buồn? Sau khi ôm tôi hơn 10 phút, Gisele nói “tôi không thích làm việc đêm nay, mình ngồi tâm sự đi.” Tôi nghĩ chắc mình bị lừa rồi, nhưng Gisele trả lại tôi đống tiền franc lúc nãy rồi bắt đầu độc thoại.

Nàng kể về một xứ Nga của tuổi nhỏ, đẹp và êm đềm. Cho đến ngày cha nàng bị bắt đi Siberia chỉ vì tội là một trí thức Do Thái, thích hỏi vớ vẩn. Mẹ nàng tự tử vài năm sau đó. Mới 16 tuổi, Gisele phải qua tay bao nhiêu người đàn ông lợi dụng sự cô thế của nàng. Năm 20, Gisele chạy thóat khỏi Nga, rồi làm đủ mọi nghề ở Paris, kể cả làm điếm. Nhưng nàng vẩn đi học và mơ một ngày không xa, nàng sẽ đến California và mua một căn nhà cạnh biển. Nàng hỏi tôi đủ mọi chuyện về xứ Mỹ xa xôi, trong khi tôi chỉ có một ước muốn duy nhất là làm chuyện đồi bại, hủ hóa với đầu óc trống rỗng. Nhưng vì mệt sau khi lê lết cả ngày trên metro, và cũng vì Gisele có bộ ngực khá thoải mái, nên tôi và nàng ôm nhau ngủ say như hai đứa trẻ.

Sáu giờ sáng, nàng đánh thức tôi và hai đứa ra một quán cà phê nhỏ gần đó làm 2 cái croissants. Không phấn son, giản dị trong chiếc áo thun mầu trắng, Gisele đẹp dịu hiền như một ma soeur. Hơi sương còn lành lạnh, xe cộ còn thưa thớt, tôi thanh bình trong ánh nắng đầu ngày, quên đi mọi chuyện đêm qua, cũng như mọi thứ chung quanh. Chỉ có Gisele và ly espresso thơm ngọt.

Tôi không bao giờ gặp lại Gisele, nhưng tôi yêu Paris kể từ đêm đó.

Nhưng như tôi đã nói, tôi không bao giờ muốn sống ở Paris, người tình muôn thuở. Vì Paris không cung ứng đầy đủ ý thích đặc thù cho cá nhân tôi. Tôi thích cái tiện nghi của những căn nhà hiện đại ở Mỹ, những công việc kinh doanh tài chánh đầy thử thách của Wall Street, những trải nghiệm khắp năm châu với nhiều văn hóa đa dạng, với những người tình đủ mọi sắc mầu. Dù tuyệt vời, nhưng với tôi, Paris vẫn chỉ là một huyền thoại, dựng lên từ lịch sử, văn hóa và trí tưởng tượng của những tâm hồn nghệ sĩ. Thực ra, tất cả những gì chúng ta đang cảm nhận có phải chỉ là giả thuyết và cấu trúc trừu tượng trong suy tưởng? Đây có phải là cái tháp ngà trí thức mà chúng ta chạy vào ẩn náu khi gặp khó khăn?

Cái tháp ngà thường cho chúng ta những cảm giác an toàn nên mọi người an phận và không ai muốn quấy rối cho thuyền xao động (Mỹ gọi là rock the boat). Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng ta khư khư ôm lấy huyền thoại của quá khứ và quên đi tương lai. Chúng ta thường chỉ nghĩ đến bản thân và cố quên rằng còn cả một xã hội ngoài kia với những vấn đề không ai trăn trở và giải quyết. Như những tín đồ tôn giáo, chúng ta ôm lấy những cuốn kinh thánh đã viết ra từ mấy ngàn năm để tìm câu trả lời cho bài toán thời Internet.

Mùa thu vừa đến, đem chút nhung nhớ về Paris của thơ nhạc. Nhưng thực tế luôn can thiệp. Tôi chợt nhớ là các nhân viên bên Trung Quốc đang chờ câu trả lời của tôi về tài khỏan vàng và ngoại tệ, về những bất ổn của cuộc đình công ở nhà máy Triết Giang, về hồ sơ kế toán phải nộp cho ngân hàng trước cuối tháng. Paris và huyền thoại phải đợi vậy.

T/S Alan Phan, Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa

(Bài đã đăng trên Vietnamnet/ Tuần Việt Nam vào 20 tháng 10 năm 2011)

T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Ông đã xuất bản 7 cuốn sách bằng Anh và Việt ngữ. Email của ông là aphan@asiamail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.

Bình luận (41)

  • DONG LE TRUONG

    Chào chú Alan,
    Quả thật cháu rất bất ngờ khi đọc bài này của chú. Cháu đã theo dõi các bài viết của chú từ khá lâu và không bỏ sót một bài nào cũng như luôn hồi hộp đợi những bài viết mới của chú. Cháu cảm nhận chú ngoài là một doanh nhân thành đạt với nhiều trải nghiệm sau bao nhiêu năm bôn ba làm ăn khắp nơi trên thế giới, thành công cũng đã có và thất bại cũng không ít như chú đã nói, chú còn có một kiến thức, cách nhìn, những biện giải một cách sâu sắc về các vấn đề xã hội, cháu đặc biệt thích cách nhìn của chú về Việt Nam, không mang những cái nhìn “nghiêm khắc về các vấn nạn quốc gia, từ văn hoá, xã hội đến kinh tế, môi trường. Dựa trên những chuẩn mực khá cao của các xã hội Âu Mỹ, họ đánh giá Việt Nam rất tiêu cực và bi quan ” (Bài Tự hào Việt Nam) như những người có thời gian dài sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Qua bài viết này chú lại thể hiện là một người rất lãng mạn và viết về chuyện tình cảm cũng hay như viêt về kinh tế vậy.
    Cháu cảm thấy mình cũng có những cảm nhận và suy nghĩ về xã hội nhiều nét tương đồng với suy nghĩ của chú, mặc dù cháu còn rất trẻ, có lẽ vì cháu cũng quan tâm suy nghĩ về những vấn đề này khá nhiều. Cháu hy vọng sẽ có dịp được gặp và trò chuyện với chú, cũng như có thể được hợp tác với chú trong công việc.
    Kính chúc chú và gia đình sức khỏe, chúc chú luôn thành công trong công việc và có nhiều bài viết hay hơn nữa.
    P/s: Sách của chú bán khá đắt, nhưng cháu vẫn mua vì thích đọc lai những bài viết trong đó và tặng cho bạn bè thân.

    Reply
    • Duk

      DONG LE TRUONG”P/s: Sách của chú bán khá đắt, nhưng cháu vẫn mua vì thích đọc lai những bài viết trong đó và tặng cho bạn bè thân.”
      Mình thấy sách Alan đâu đắt lắm đâu chỉ bằng 2 bát phở bò tái chín, thắt lưng buộc bụng một tý là có truyện đọc trước khi đi ngủ.

      Reply
      • DONG LE TRUONG

        Hi Duk, mình không nói chuyện đắt rẻ khi so sánh như vậy, hôm đó mình có mua 3,4 quyển thì thấy cùng một tầm tiền đó thì quyển của chú Alan là mỏng nhất, nên xét trong tương quan với sách khác thì sách của chú đắt nhất. Nhưng với lượng kiến thức và kinh nghiệm trong sách của chú thì có lẽ vẫn còn rất rẻ, chẳng có tiền nào có thể mua được.

        Rất vui làm quen với bạn.
        Thân!

        dongletruong@gmail.com

        Reply
  • Binhduong

    Mot Alan Phan tre tuoi, Lang man va phieu luu. Mot can tinh rat nguoi, cho mot chuyen gia kinh te. Ong lam toi tin hon ve cai “thuc chat” cua ong.

    Reply
  • pham ngoc duc

    chỉ nói được vài từ về bài viết của chú là: rất lãng mạn và sâu sắc… Alan Phan thật là 1 của quý cho những ai biết và thích đọc Kinh tế… Cám ơn chú rất nhiều…

    Reply
  • Nguyễn Xuân Sơn

    Ai cũng nói ( mà thực ra là nói theo người trước nói mà chẳng thèm nghĩ nó đúng không ) là doanh nhân khô khan, chỉ có con số và báo cáo tài chính .
    Họ nhầm to.
    Hóa ra những người như họ mới là khô khan, họ hoạt động chỉ như cái máy ghi âm.Một nửa tạo nên Doanh nhân là ” nhân ” cơ mà, một trái tim nóng chẳng bao giờ khô khan cho được.
    Dù sao chữ ” Doanh ” vẫn đứng trước mà chú Phan ơi, cháu theo dõi các bài viết của chú không chút mệt mỏi và cứ nghĩ sau khi viết về cô gái điếm chú sẽ phân tích về ngành công nghiêp của họ cơ đấy hoặc chí ít là Gisele với căn biệt thự bên bờ biển ở California sau này.
    Để như mọi lần , nó sẽ lại thúc đẩy cháu hay là mỗi người đọc bài này.
    Cám ơn chú về tất cả.

    Reply
  • CườngLC

    Chào bác Alan,

    Cũng như anhDONG LE TRUONG cháu rất bất ngờ về bài này của Bác. Quả thật bác viết bài này còn lãng

    mạn hơn khối người. Qua đây cháu càng kính trọng và nể phục về cách nhìn cuộc sống, sự thẳng thắn…của

    Bác. Cháu rất ngưỡng mộ Bác, sẽ cố gắng phấn đấu để mình trở nên tốt hơn. Kính chúc Bác sức khỏe tốt

    để làm kinh tế: “Nhưng thực tế luôn can thiệp. Tôi chợt nhớ là các nhân viên bên Trung Quốc đang chờ

    câu trả lời của tôi về tài khỏan vàng và ngoại tệ, về những bất ổn của cuộc đình công ở nhà máy Triết

    Giang, về hồ sơ kế toán phải nộp cho ngân hàng trước cuối tháng. Paris và huyền thoại phải đợi vậy.”

    Reply
  • Vũ Trần

    Tôi cũng rất ngưỡng mộ ông và thích những bài viết của ông. Ông quả là một người đa năng! Bài viết này cho thấy ông cũng rất lãng mạn, tình cảm… Tôi có một chút thắc mắc mong ông nói rõ: Gisele là người Nga, cô ấy chắc chắn ít tuổi hơn ông, năm 20 tuổi cô ấy rời khỏi nước Nga… Ông có thể cho biết đó là năm nào? Tôi đoán khoảng thập niên 60. Kính chúc ông luôn khoẻ và thành công trong mọi việc.

    Reply
    • Alan Phan

      Tối đến Paris lần đầu năm 66, lúc vừa 21 tuổi. Có lẽ Gisele hơn tôi vài ba tuổi…

      Reply
      • TRIỆU LƯƠNG DÂN

        Chiều tuyết nhẹ rơi dừng chân trên bến Sông Seine
        *************************************

        Sông Seine của em mình nhìn mình biết
        Nhà em nằm Tả ngạn Khu La Tinh xinh hiền
        Chẳng hay anh dừng lại trên bến Sông Seine !
        Ngắm nhà em đang khuất trong băng tuyết. ..

        Chiếc xe song mã (1) như hai chú ngựa vằn
        Chiều dừng chân trên bến băng lạnh
        Phố không nhà trống đường vắng tanh
        Buổi hoàng hôn đen tối nhất cuối năm .. ..

        Nhà Thờ Đức Bà nhẹ chuông khấn nguyện
        Hỏi Người lữ khách có quên Lời nguyền ?
        Hồi chuông nguyện tiếng chuông ngân vọng
        Nhớ mối tình tuyệt vọng Chàng Gù trung kiên

        Sông Seine mỹ miều như em thẳm sâu
        Có giữ hộ anh Lời thề Lời nguyền cần giữ ?
        Vạn dặm đường nữa trằn trọc trái sầu
        Vạn dặm trường lưu vong lưu đày về đâu ? .. ..

        TRIỆU LƯƠNG DÂN

        (1) Chiếc xe song mã = Chiếc xe 2 CV = chiếc xe hơi quốc túy quốc hồn của Pháp do hãng xe Citroen chế tạo trong phim Vua hề Louis de Funes thấy khắp nơi trên tHế giới như chiếc xe hơi quốc túy quốc hồn của Đức do hãng xe Volkswagen chế tạo

        Reply
  • lyly

    Bác Alan ah. Tính cách và khả năng của bác hình thành đầy đủ lúc Bác 11 tuổi và trèo me…(Cái đó gọi là tài ko đợi tuổi) ^^!

    Reply
  • hung

    Chao chu Alan
    Doc bai cua chu chau thay rat hay, chau cung duoc qua Paris 2 lan , 1 lan vao thang 5/2000, va 1 lan vao thang 6/2003. Den nay nhu vay la da 8 nam chua tro lai Paris. Noi that voi chu thanh pho Paris chau yeu thi yeu that nhung ghet thi ghet nhat la dan Paris.
    Chao di Paris lan dau va cung la lan dau tien chau di nuoc ngoai cho nen lan dau tien buoc chan tren quang truong concorde vao buoi sang som, troi thi mat lanh, atmostphere thi khong gi ta noi, cam giac that su shock, dung la ” nha que ra tinh “, an tuong nhat la canh nhung doi thanh nien om nhau va hon nhau ben duong, hay ben ngoai cong truong college ma chau khong the nho ten, roi nhung co gai Paris xinh dep nhu tuong voi nhung bo quan ao xuan he bo sat nguoi voi nhung duong cong my mieu hap dan va . thi thoang chau co hoi tham duong 1 co gai Paris nao do va nguoi dep quay dau lai & chi duong .. .. uoc gi minh duoc so huu….danh chep mieng vay ………….?
    Nhung noi chung dan Paris rat ghet khach vang lai, ho nhin khach vang lai chi voi 1/2 con mat , di tau dien thi ho thuong ngoi quay mong vao khach du lich nuoc ngoai ……………..neu minh vo y den gan thi ho su xu nhu the minh la ten an cap …
    Lan thu 2 chau di Paris khong an tuong lam co le khong co gi nhieu de ke
    Tat nhien chau chua tung den Paris vao mua thu, nghe noi dep lam…. hy vong 1 ngay se thoa uoc binh sinh…
    Cam on chu Alan ve nhung bai viet cua chu
    Hung lv

    Reply
  • Hoàng Mai

    Ah, bên cạnh một Alan học thức uyên bác, còn một Alan rất là… đời.

    Reply
  • An Nguyễn

    Đọc bài này cháu chợt liên tưởng đến 1 đoạn trong hồi ký của bác nhạc sĩ Phạm Duy. Quả này NSPD dí dỏm gọi là đi ” trả thù dân tộc”. Điều cháu thấy thú vị (và cảm động nữa) đây có lẻ là vài người trong số rất nhiều người danh tiếng lại dám mang đời tư của mình ra để chia xẻ với mọi người. Dũng cảm thể hiện nhân bản của mình trong những điều nhạy cảm như vậy thật đáng phục lắm thay! Chúc chú luôn vui khỏe, tràn đầy nhiệt huyết trong những bài viết của mình.

    Reply
  • Việt Nguyễn

    Đọc những bài viết của bác luôn luôn hối thúc cháu phải làm 1 cái gì đó, đam mê là ko đủ. Xin báo cáo thành quả đạt được hoặc thất bại sẽ trải qua vs bác 1 ngày gần nhất/

    Cháu cũng vừa mua được 3 quyển sách của bác, 1 cách gián tiếp bác đã giúp cháu tìm lại cảm hứng đọc sách đã mất do dòng chảy cuốn xoáy của cs. Cảm ơn bác và chúc bác sức khỏe!

    Reply
    • papluca

      em cung rat mun mua sach cua chu Alan nhung tim o cac hieu sach Danang khong co, anh co cach nao giup em co duoc khong?

      Reply
      • Han Ho

        Hi Papluca,
        Neu ban van can mua sach cua chu Alan thi dat hang tren mang vinabook.com.

        Minh vua mua tren mang vinabook va duoc giao ngay may cuon “42 nam lam an tai My va Trung Quoc” va ” Mot tu duy moi ve kinh te va xa hoi Viet Nam” de doc va tang ban be.

        Reply
      • Thao Le

        Co do ban a. co nha sach Phuong Nam duong Le Duan co vai sach trong bo Goc Nhin ALLAN.

        Reply
  • thaonguyen

    dạ chào chú, các bạn ai biết thì giúp tôi với khi đến Pháp thì những điều nào mình nên làm và những điều gi không nên làm?

    Reply
    • HaiAu.SanDiego

      Hey ThaoNguyen,
      Go to Paris, do whatever your heart tells you to do, and DON’T DO what Dr. Alan Phan told us in this entry. Good luck.

      Reply
  • Mây lành

    Chào bác Alan! Mong là bác khỏe và bình an dù bác đang ở đâu.Con không ngạc nhiên chút nào khi bác viết hay và tình cảm. Con cảm thấy bác còn nhiều bí mật lãng mạn lắm trong khu vườn nội tâm của mình :)
    Con nghe nói là bác sắp sang HN thì phải nên con chợt nhớ ra lời tự hứa hôm nào :) Trước 15/1 con vẫn chưa về Nam trú đông, nếu bác ghé HN mà vẫn có thời gian và muốn đi dạo đây đó với người chưa quen lắm thì bác email hoặc gọi cho con nha.
    Giờ thì con thấy yên tâm rồi vì đã báo được số mới. Chúc bác thư thái và dễ chịu nha!

    Reply
  • Hung

    Bác Phan sắp ra Hà Nội ạ? Cháu mong được gặp con người thật của người đã viết ra những điều mà làm nhiều người ngỡ ngàng, viết ra những điều mà người # chưa dám viết. Cảm ơn bác.
    Hy vọng khi bác ra Hà Nội cháu được nghe bác nói chuyện ạ. Khi nào bác ra bác cho mọi người thông tin nhá. Để câu lạc bộ “alan phan fan club” được tụ tập ạ. :)

    Reply
  • thelong

    Alan đậm phong cách nói chuyên của người Mỹ

    Reply
  • ngocquan

    Hi, Tôi nghĩ ông ALAN muốn chúng ta để tâm suy nghĩ về các câu “kết” trong các bài viết chứ không phải là chiêm ngưỡng các người tình tuyệt vời của ông đâu. Còn cái chất thi sĩ và lãng mạn như là phụ gia để bài viết dễ thấm hơn thôi ah. Tôi không quan tâm lắm đến các người tình của ông nhưng đặc biệt trân trọng những suy tư ông mang vào bài viết. Cầu nguyện cho “góc nhìn của ALAN” sớm là góc nhìn chung của mọi người…

    Reply
  • Minh Tuấn

    “Nhưng vì mệt sau khi lê lết cả ngày trên metro, và cũng vì Gisele có bộ ngực khá thoải mái, nên tôi và nàng ôm nhau ngủ say như hai đứa trẻ.” hihi, bác Alan làm mình nhớ tới mấy bài phóng sự về tệ nạn xh trên báo chí Việt Nam quá, cứ đến đoạn gay cấn thì (rất chuẩn):”…… tôi tế nhị gởi ít tiền “boa” cho cô gái rồi…..chuồn thẳng”.

    Gặp em thì chịu bác ạ! Dầu gì cũng ở ngay cạnh “hang hùm” rồi…..

    Reply
  • Hồng Quang

    THAN CHO MỘT KIẾP NGƯỜI

    “.. tháp ngà thường cho chúng ta những cảm giác an toàn… an phận và không ai muốn quấy rối cho thuyền xao động… Vì sợ sệt những gì “không biết” nên chúng ta khư khư ôm lấy huyền thoại của quá khứ và quên đi tương lai. Chúng ta thường chỉ nghĩ đến bản thân và cố quên rằng còn cả một xã hội ngoài kia với những vấn đề không ai trăn trở và giải quyết. Như những tín đồ …, chúng ta ôm …cuốn kinh thánh… từ mấy ngàn năm để tìm câu trả lời cho bài toán thời Internet” HAY CHỈ ĐỂ RU NGỦ CHÍNH MÌNH.

    Reply
  • pnVinh

    Chú Alan ơi tại sao quãng đời thanh niên của cháu ở Paris giống hệt thời của chú đến thế! Giống cả cái chi tiết giành thời gian đi dạo ở Bois de Boulogne và nghiến răng bỏ tiền vào Moulin Rouge để nếm trải cảm giác ‘râu ngô’ nó như thế nào và rồi cũng gặp 1 cô gái trẻ xinh đẹp tóc vàng nhập cư từ Đông Âu…. :*)
    Cháu cũng yêu Paris như chú. Ngay cả các viên đá lát vỉa hè Paris cũng đã đi vào tâm hồn cháu từ khi nào mà không hay… Chỉ có điều cảm xúc và cảm hứng văn chương của cháu chưa đủ để thể hiện ra 1 bài tùy bút giống như chú. Cám ơn chú đã làm sống dậy những cảm xúc lãng mạn một thời ở Kinh đô ánh sáng của cháu! Nó thực sự quý giá trong bối cảnh vòng quay cơm áo gạo tiền hiện nay ở Việt Nam.

    Reply
  • Đông A Anh Hùng

    Mọi người đọc bài này và commend, nhưng hầu như chả ai hiểu sự sâu sắc, thâm thúy mà Phan muốn chuyển tải tới bạn đọc. Dùng Paris để gửi gắm nỗi lòng về VN đó. Cô bé gái điếm là nạn nhân của nước Nga Xô viết đó…

    Reply
  • Chuột

    Tất cả chúng ta đang ôm ả gái điếm ngủ ngon lành, còn ả gái điếm đang mơ về nơi xa xôi…Chúng ta chẳng muốn thức dậy trong cái tháp ngà bộ ngực của ả gái điếm. Than ôi…!

    Reply
  • Le Quoc Chinh

    Thích nhất câu này của Bác: Tôi hồi hộp như Armstrong lúc vừa bước xuống mặt trăng.

    Reply
  • Thanh Van

    Cháu có duyên được đọc bài viết của chú “Tôi chỉ có một phong cách sống là thật”. Cháu thấy thích quá nên tìm đến trang này của chú. Bài viết này là một câu trả lời trọn vẹn cho ngoại hình lãng tử của chú :)
    Cháu chúc chú sức khỏe, bình yên. Chờ đợi những bài viết tới của chú.

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Thầm Gọi Sài Gòn giữa Paris … !
    **********************
    Một chút hoa nắng Sài Gòn
    Giữa Trái tim Paris .. ..
    Con đường Saigon gần phố Lauriston khu tôi ở
    Trung tâm Hội nghị Ngoại giao Quốc tế Kléber
    Một thời sôi bỏng Hòa đàm Paris !
    Đại lộ Champs–Elysées trữ tình tình tự
    Chiều chập choạng lúc hoàng hôn dạo phố với Claudine .. ..
    Lòng vẫn nhớ thương về chốn cũ .. ..
    Nhớ từng con đường
    Nhớ từng khu phố Sài Gòn
    Một chút nắng ấm Sài Gòn
    Trong lòng đại dương Paris bao dung .. ..
    Sài Gòn tấm gương thu nhỏ toàn cảnh Paris
    Sài Gòn – hình ảnh của Paris
    Muôn đời muôn thuở thuộc về Paris …
    Sài Gòn là hình là bóng Paris .. ..
    Như Montréal lạc loài bên kia Bắc Mỹ

    *

    Giữa buồng phổi Paris sáng nay
    Paris ngày Quốc Khánh
    Paris hoành tráng
    Paris đoan trang
    Paris thời trang
    Tôi muốn thở hơi thở Sài Gòn
    Không khí ngày xưa trước và cả ngay sau cái mốc 75
    Khu Lê Lợi khu Trần Hưng Đạo khu Tự Do về đêm .. ..
    Sài Gòn phóng khoáng mở rộng
    Như tấm lòng người dân Sài Gòn .. ..
    Sài Gòn – giảng đường đại học lớn .. ..
    Sài Gòn – khu đại học xá khu cư xá bao la .. ..
    Cho tôi học bài học Tự Do Bao dung đầu đời !
    Paris – 14 -Tháng Bảy 1985 – Lễ Quốc Khánh Pháp

    Nguyễn Hữu Viện

    1. Phố Lauriston số 20 Quận 16 Paris

    Reply
  • Hien

    Doc bai cua chu Alan chau cuoi khuc khich vi nhung loi van hom hinh.

    Chu Alan co nghi se quay lai Phap? Co mot so doanh nhan Phap se rat thich thu duoc nghe ve kinh nghiem kinh doanh voi My va Trung Quoc.

    Reply
  • Hung

    Tôi lại cảm thấy Paris rất giống Hà Nội cổ ngày xưa, chỉ khác nếu Paris là một thành phố thì Hà nội chỉ là mô hình. Ông alaphan có quá nhiều cảm xúc, tuy vậy tôi cho rằng ông mượn cảm xúc về Paris để nói về điều sâu sa khác…….

    Reply
  • Tran Nguyen Thien Hien@Louielamson2000

    Paris mùa đông 2000 – Paris winter 2000

    Paris vào cuối thu tàn…
    Sáng nay thức dậy lá vàng còn rơi.
    Bình minh vừa hé chân trời
    Một đêm dài thật qua rồi đó em
    Anh đi tìm bạn làm quen
    Người cùng lý tưởng anh em xa gần.
    Tìm câu thơ để ghép vần
    Viết theo cảm xúc nổi lòng buâng khuâng…
    ……………………………………………..

    Paris anh đến một lần (12/28/2000)
    Em còn có nhớ dưới tầng Eiffel ( Eiffel Tower )
    Đêm Noel dưới ánh đèn
    Mùa đông năm ấy mình quen nhau…

    Paris 12-2000

    Reply
  • Viky

    Bên cạnh một Alan có sự uyên thâm về kinh tế, còn có một bác Alan tinh tế, lãng mạn nhưng rất sâu sắc. Cảm ơn bài viết của bác và chúc bác luôn mạnh khỏe!

    Reply
  • nguyen van thoi

    có khi nào nàng Gisiel làm chàng Achiles lộ gót chân tại Paris không ha bác Alan

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top