Nghịch lý kinh tế và giao thông Việt Nam Reviewed by Momizat on . Khi nào các bạn hiểu được cái kỳ diệu dù nghịch lý của hệ thống giao thông ở VN, các bạn sẽ hiểu về tổng quan của kinh tế và xã hội của xứ này. - TS. Alan Phan Khi nào các bạn hiểu được cái kỳ diệu dù nghịch lý của hệ thống giao thông ở VN, các bạn sẽ hiểu về tổng quan của kinh tế và xã hội của xứ này. - TS. Alan Phan Rating:
>>Trang chủ » Khu Vườn Của Alan » Nghịch lý kinh tế và giao thông Việt Nam

Nghịch lý kinh tế và giao thông Việt Nam

Khi nào các bạn hiểu được cái kỳ diệu dù nghịch lý của hệ thống giao thông ở VN, các bạn sẽ hiểu về tổng quan của kinh tế và xã hội của xứ này. – TS. Alan Phan chia sẻ với các nhà đầu tư quốc tế.

Nghịch lý kinh tế và giao thông Việt NamNhững gì sẽ xảy ra cho kinh tế VN trong 6 tháng tới??? Đó là đề tài các nhà quản lý của 8 quỹ đầu tư ở Hồng Kông đặt ra cho bữa gặp ăn sáng thường kỳ tại khách sạn Four Seasons. Bao cặp mắt quay về tôi, người duy nhất biết tiếng Việt (và hy vọng biết chút đỉnh về kinh tế VN). Tôi nói đùa, “Đố các bạn cái khác biệt giữa con đà điểu và các chuyên gia kinh tế ở VN là gì? Trả lời: đôi khi con đà điểu biết rút đầu ra khỏi mặt cát”.

Theo mắt nhìn của các chuyên gia được đào tạo từ Âu Mỹ (kể cả tôi) thì nền kinh tế VN chứa nhiều rủi ro và nghịch lý rất nguy hiểm. Chẳng thế mà Moodys đưa VN vào Top Ten (10 hàng đầu) của các trái phiếu bất ổn nhất thế giới. Tất cả tín hiệu và số liệu nói lên một điểm giao thoa mà mọi lực đẩy tiêu cực sẽ động chạm nhau vào cùng thời điểm, gây nên một hiện tượng mà người Âu Mỹ quen gọi là “when the sh@t hits the fan” (khi phân đụng vào chiếc quạt máy).

Thực ra, tôi đã phản biện nhiều lần, trong các bài viết cũng như tại những thảo luận trên diễn đàn, là số  liệu thống kê hay mô hình đồ biểu không thể giải minh đầy đủ hình ảnh tổng quan của tình thế; cũng như những phân tích định lượng thường không chính xác khi dùng để dự đoán tương lai, xa hay gần.

Tư duy và văn hóa đặc thù của cá nhân hay xã hội, sự khôn ngoan luồn lách của mọi tầng lớp đang đóng góp vào nền kinh tế sẽ thay đổi những kết quả trên nhiều phương diện. Trong khi đó, các chuyên gia lại có thói quen dùng số liệu như một bình phong che đậy sự thiếu hiểu biết của mình. Tôi nhớ cuộc họp gần nhất ở Hàng Châu, Trung Quốc, các chuyên gia đã dùng con số 5,2% lạm phát của 5 tháng đầu để đưa ra 6 tình huống về bất động sản hoàn toàn trái ngược. Dĩ nhiên, nhiều chuyên gia có những lợi ích cá nhân về nghề nghiệp hay phe nhóm để cố bẻ cong dự đoán theo hướng lợi cho mình.

Tôi bắt đầu nói về tờ báo đọc ở Arizona, bài phỏng vấn các du khách vừa trở về từ VN. Họ hỏi điều gì làm ông hay bà ấn tượng nhất sau khi thăm VN. Câu trả lời không phải là Vịnh Hạ Long hay những bờ biển Nha Trang, Đà Nẵng. Cũng không phải cung điện rêu phong ở Huế hay sông nước miền Mekông. Cũng chẳng phải các nụ cười thân thiện của người dân hay lễ hội hoành tráng trong những ngày đăng quang.

Câu trả lời được 72% du khách cho là ấn tượng nhất: những con đường tràn ngập xe máy ở Sài Gòn và Hà Nội. Một hệ thống giao thông (nếu có thể gọi là hệ thống) thật hỗn loạn, tự phát và không kiểm soát. Điều làm mọi người kinh ngạc là khả năng luồn lách của các tài xế. Một bà Mỹ nói thật là một phép màu, khi không có tai nạn nào xảy ra trong những ngày bà thăm viếng và dòng xe lại chuyển động khá êm ả, dù rằng rất chậm.

Nghịch lý kinh tế và giao thông Việt Nam
Nền kinh tế tài chính cũng lộn xộn như giao thông?

Điều này rất dễ hiểu: với lối lái xe và văn hóa của người Âu Mỹ, một hệ thống giao thông như vậy không thể vận hành được. Xe cộ phải tắc nghẽn, tai nạn phải xảy ra liên tục và mọi người trên đường sẽ bày tỏ thái độ “cuồng nộ” (road rage). Nhưng ở VN, dường như mọi người vẫn kiên nhẫn và tránh né thay vì giận dữ với các tay lái không tôn trọng luật lệ giao thông. Không ai chửi rủa bằng chân tay hay bằng các câu nói tục tĩu như tài xế Âu Mỹ, khi họ bị cắt đầu xe, đụng đít hay bị những va chạm nhỏ làm trầy trụa xe. Dĩ nhiên, hệ thống giao thông rất tự do và hỗn độn này phải giá bằng một tắc nghẽn thường trực: Một khoảng cách 15 km trên xa lộ của Mỹ có thể mất chừng 8 phút lái xe, nhưng ở VN, từ trung tâm TP.HCM lên Suối Tiên, bạn phải mất ít nhất 50 phút.

Nhìn chung, nền kinh tế tài chính của VN cũng lộn xộn không kém. Ứơc tính 37% GDP nằm trong giao dịch bất động sản. Khoảng 45% dự trữ ngoại hối bắt nguồn từ kiều hối và viện trợ. 88% hàng nhập khẩu là những nguyên liệu để chế biến xuất khẩu. Người Việt được xếp hạng tiêu xài sang nhất Á Châu, nhưng 64% người dân vẫn sống nhờ vào nông nghiệp. Số lượng vàng trữ trong nhân dân được ước tính có thể lên tới 1,000 tấn, tương đương với 52% GDP. Ngân hàng là ngành nghề có lợi nhuận cao nhất trên sàn chứng khoán, nhưng tài sản hay nợ xấu tính theo chuẩn mực thế giới thì chỉ có thể phỏng đoán. Công ty gần như không được phá sản cho đến khi trả hết thuế và nợ nần.

Các doanh nghiệp nhà nước (tiền của nhân dân?) là thành phần lãnh đạo kinh tế, nhưng những đại gia giàu nhất VN xuất thân từ nền kinh tế tư nhân. Y tế môi trường là những vấn nạn thường trực của người dân; nhưng rượu và thuốc lá là hai món hàng thông dụng và có giá rẻ nhất thế giới.

Những vấn nạn này của nền kinh tế không khác gì những vấn đề của hệ thống giao thông. Và các doanh nhân cùng người dân sẽ tìm ra phương thức để tránh bão và đi tới. Những trận mưa lớn vẫn làm ngập lụt đường phố, nhưng cuối cùng rồi ai cũng về nhà, dù ướt át và chậm trễ.

Tôi kết luận là khi nào các bạn hiểu được cái kỳ diệu dù nghịch lý của hệ thống giao thông ở VN, các bạn sẽ hiểu về tổng quan của kinh tế và xã hội của xứ này. Tôi cũng nói thêm, VN không có quạt máy nào quá lớn và phân thì trải đều khắp ruộng đồng. Vô tình, chúng lại trở thành phân bón tốt.

Với người ngoài, thì tôi phải giải thích và nhe răng cười để giữ chút “sĩ diện” cho quê hương. Nhưng giữa chúng ta với nhau, tôi muốn nói rõ là nếu suốt ngày phải sống với phân thì khổ lắm.

Cuộc trò chuyện hôm đó với nhóm quản lý quỹ nhắc tôi đến chuyện gia đình của 1 bà nhân viên làm cho tôi ở Thượng Hải. Ông chồng kiếm được khá nhiều tiền, nhờ đông bà con cũng hay giúp đỡ, dù ông chỉ là một nhân công bình thường trong 1 xưởng máy nhỏ. Tuy nhiên, ông có tật xài tiền như nước, ăn nhậu liên hoan mỗi ngày để “nổ” với bạn bè. Ông cũng hoang phí rất nhiều tiền bạc với những chuyện làm ăn không hiệu quả theo lời rủ rê của bạn bè phe nhóm. Ông vay mượn tùm lum, trả không nổi, nên uy tín không còn. Tình trạng tài chính khẩn trưong, vì tiền tiết kiệm đã bay hơi, nhu cầu tiêu xài cho gia đình gấp rưỡi số tiền thu nhập.

Trong khi đó, bà vợ lại đảm đang, chịu khó làm ăn ngoài giờ làm việc, nên để dành được khá nhiều tiền và vàng. Ông thường tìm mọi cách để rút tỉa tiền của bà vợ, với đủ mọi thủ thuật. Lần chót, khi tôi rời Thượng Hải, ông than phiền là nguy ngập với dòng tiền. Tôi dặn bà vợ là hãy cẩn thận, ông này có lịch sử rất bạo lực và làm ẩu, nên hãy lo giấu tiền và tránh gây xích mích để ông đừng đánh đập.

Khi rời cuộc họp ở Four Seasons, tôi lại thắc mắc là không hiểu bà ta có nghe lời mình?

T.S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Email của ông làaphan@asiamail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.

T.S ALAN PHAN (CHỦ TỊCH QUỸ ĐẦU TƯ VIASA)

Bình luận (38)

  • Ly Văn

    Vậy là anh sướng hơn tui rồi. Anh được nói những gì mà anh nhìn thấy và anh nghĩ. Tôi rất cảm phục!

    Reply
    • HOANG

      Câu chuyện gia đình bà nhân viên của Bác quá hay, đầy sự thấu hiểu tình hình và là một cái kết “đắc” cho bài viết.

      Reply
  • luoi qua di mat

    Khong biet cai ong Alan nay la tien si gi ma ta ca cac trang va cac bai viet deu khong co ghi ngay thang, Cu nhu la chung ta dang o thoi mong muoi khong co lich khong co dong ho vay. Cac van de ong noi toan la rat thoi su nhung ma lai khong co chut thoi su nao boi vi cac “su” ma ong dang noi toi khong thay co “thoi” cua no.
    Rut kinh nghiem ngay nghe ong.

    Reply
    • Jason

      Bạn này nói chuyện kỳ quá, thanh niên VN các bạn bị bệnh ù lì nặng quá rồi. Bác Alan lên tiếng dùm các bạn mà các bạn còn không thấy hay sao? Các bạn nên có ý thức lên tiếng trước những cái tiêu cực, ko thì VN các bạn sẽ kém xa các nc’ khác nhiều đấy!

      Reply
      • Vô Gia Cư

        Bạn giỏi nhập quốc tịch Việt Nam rồi về đây nói. Hay nói ở tù đấy bạn ạh!

        Reply
      • TA - Hoc vien hanh chinh quoc gia

        Một người viết không có “DẤU”,
        Không ….phê phán người khác, …. ngôn ngư Việt
        Tình cờ đọc sách của TS Alan, khâm phục ông…

        Reply
    • mr T

      ngậm mồm vào, ngu còn tỏ ra nguy hiểm

      Reply
    • Xinh

      Tên này cần cho đi tẩy não thôi. Bởi vì đất nước này mà còn những người như thế này thì sẽ không bao giờ phát triển được cả.

      Reply
    • Thành

      tự nhiên một đứa bệnh nào vào nói lung tung vậy, đến tiếng Việt còn không viết nổi nữa thì ý kiến gì ta

      Reply
  • Khoa

    Cảm ơn bác vì đoạn kết của câu chuyện. Cháu đã cười lớn khi đọc đoạn này, hình tượng chồng – vợ, có phải kinh tế tập trung (chính phủ, các tổng công ty, tập đoàn nhà nước) và kinh tế tư nhân?

    Reply
    • mi-nhon

      Cái câu chuyện bác ấy kể ra ở phần cuối, có phải nhắc tới 1000 tấn vàng không nhỉ! Nhưng cũng khổ lắm, bên cạnh nhà em có ông cụ tích cóp được ít vàng dấu ở..nên bị hăm, lâu ngày thành mãn tính. Vô bệnh viện chưa bằng thuốc tây không chịu, thế là đi tới cái phòng khám Trung Quốc, nó lừa mất gần hết vàng mà vẫn bi hăm. Có bệnh thì vái tứ phương, bên cạnh nhà ông lại có ông bạn ở tít mít bên Châu Phi, dân người ta chữa hăm hay lắm, ổng sang chổng mông phơi nắng mấy hôm bệnh cũng hết!

      Reply
  • Hồng Quang

    “Cả nước vào cầu, toàn dân đánh quả”, hay là ” Hãy tự cứu mình trước khi trời cứu” là những “ranh ngôn” phản ảnh đúng thị trường “sơ khai- nguyên thuỷ” của VN hiện nay.

    Thành thật mà nói, nhiều khi nhìn cách kiếm tiền của mọi tầng lớp mà tôi đâm nể + sợ.

    Con gái tôi mới 3 tuổi, đi mẫu giáo MẦM mà đã phải biết: Họp phụ huynh đóng quĩ Hội phụ huynh, học tiếng Anh thầy ngoại (mẹ ơi- cháu nói tiếng Việt chưa xong), tham gia sinh nhật chung (hơn Triệu đồng/ cháu), hội diễn, đồng phục… TIỀN & TẤT CẢ LÀ TIỀN. Nghèo ráng chịu. Các cháu lớn cũng … TỆ HƠN.

    Sợ cháu thành NGỢM trước khi thành NGƯỜI, tôi cho cháu vào Trường Quốc Tế (hy vọng tốt hơn và có vẻ vậy), nhưng làm sao yên tâm được với “quốc tế VN”.

    Vậy thì phải đùa vui thôi! Phụ huynh chúng tôi vẫn đùa vui với nhau : thôi thì di dân đợt mới… vì giáo dục. Ai xét đoán gì không biết, chỉ biết Quan chức đi trước, làng nước theo sau, tỷ lệ con Quan ở nước ngoài xin miễn bàn.

    Giao thông- kinh tế Bác Alan nói quá vui. Cũn g xin được vui cùng Bác Phan vì … BUỒN QUÁ!!!

    Reply
  • bui

    Đọc xong bài này sút nữa thì tôi bật cười, không phải là cách nhận xét phiến diện của các chuyên gia nước ngoài, cũng không phải là cách cách bào chữa thú vị cho dân mình của TS Phan, mà buồn cười nhất có lẽ là câu chuyện chuyển mạch khá bất ngời ở cuối bài viết.
    Người chồng là tôi lập tức liên tưởng đến giới cầm quyền và phe nhóm lợi ích còn bà vợ thì đích thị là người dân. Thật là hài hước !!!

    Reply
  • fanvha

    câu chuyện kết như nhát dao cuối — đau nhói và âm ỉ.

    Reply
  • NTT

    Có thể liên tưởng các con đường như huyết mạnh, nếu máu chảy trong cơ thể mà cũng như việc lưu thông thì không biết bệnh gì nhỉ. Nếu xem bộ máy cầm quyền là bộ não, lòng dân là trái tim, rừng là lá phổi… thì hay nhỉ.
    Việc chi tiêu bất hợp lý mà ngài nêu xảy ra phổ biến ở trong sinh viên, việc bỏ tiền ra nhậu và chơi game thì xả láng nhưng đi mua gạo thì mua loại rẻ nhất mặc dù chỉ cần bỏ thêm 500đ/kg thì có gạo ngon ăn rồi.

    Reply
  • newconcept

    buon qua bai nay co gia tri the nay ma it loi binh qua , khong biet chu Alan co nghi the khong ?Thay doc gia cua chu cai nhau ve vaitro cua nha nuoc , ve lam quan , van hoa viet ram ram , ma den bai nay thi lai im lang the , neu nhu chu viet ro ra van de nay la nho on chinh phu , nho on ” ban sac ” van hoa viet chac la nhieu ban lai nhao vo . Hom no chau co doc 1 bai bao phong van ong ….. ve kinh te vn 2012 ong ay van con noi duoc la nhin thay xu the rong cua kinh te vn trong nam 2012 , cai thu ” van hoa ” nay no con gan ly va nguy hiem hon cac tap doan ktnn nhieu lan va no van dang duoc lay nhiem sang nhung the he tiep theo , khong biet ong … co y thuc duoc dieu nay khong nhi ?Nhieu tri thuc o vn bay gio co cai mot truoc khi chet viet hoi ky sam hoi ,” chac de kiem ve len thien duong” , nhung the thi ho chang hieu gi ve thuyet nhan qua cua nha phat ca .Nhieu nha tri thuc khac thi lai vien co rang boi ra la khong co tinh than xay dung , ho ne tranh tranh bien den tan goc re va thuong bao bien la van de bay gio la giai phap the nao , nhu chu Alan noi la “chi cho uong thuoc giam dau” ……… theo chau nghi cung thuoc loai nay . Van de nguy hiem o cho la 1 loi noi cua ong …….hay ….. co gia tri hon nhieu lan chu Alan noi vi cac ban tre noi the chu van so ” dien bien hoa binh ” lam .MONG ON TREN PHU HO CHUNG TA , AMEN !!!

    Reply
  • Nguyễn Trần Đặng

    Đoạn kết vợ – chồng mà ông Alan nói chính là ẩn dụ giữa người dân và chính phủ .

    Chính quyền đang tính đến phương án “huy động” vàng trong nhân dân (….) nên khuyên người dân hãy cất giữ vàng thật cẩn thận.

    Con nói đúng không vậy ?

    Reply
  • Hải Đăng

    Cháu đã đọc rất say xưa và cười, vì bác viết rất dí dỏm đầy hình tượng, nhưng khi kết thúc nụ cười lại thấy xót xa. Lần thứ 2 đọc lại, cháu vẫn cười nhưng cười như mếu! Bài viết của bác rất sâu sắc và đáng để suy nghĩ về xã hội Việt Nam hiện tại :)

    Reply
  • DÂN ĐEN MỘT NỬA

    Ha ha ha, “VN không có quạt máy nào quá lớn và phân thì trải đều khắp ruộng đồng” làm sao bác lại có thể nghĩ ra được cái so sánh đẹp thế ko biết :D rồi lại cái lão CHỒNG khốn nạn kia nữa cơ hahaha, thâm thấm thì thầm làm sao :D

    Reply
    • Thái Bình An

      ” Phân thì trải đều khắp ruộng” có thể hiểu. Mình chậm tiêu không hiểu “VN không có quạt máy nào quá lớn” là sao bạn nhỉ???. Please…

      Reply
      • Hồng Quang

        Mạnh ai lấy quạt thì lấy đâu ra quạt máy lớn để nhanh chóng quạt hết mùi hả bạn? Cứ loanh quanh luẩn quẩn quạt vào nhau hoài thôi bạn nhé.

        Reply
  • Le Anh

    Tôi chỉ muốn nói rằng chúng ta cũng có phần lỗi của mình trong thực trạng xã hội này.

    Reply
  • Hanoian

    Haha, câu chuyện cuối cùng đáng yêu quá chú ạ! ^^

    Reply
  • kimo

    ….Biết vậy thôi ! gái nhà lành trước sau cũng bị …dzụ !!! (..bán trái phiếu.,ký thác tiền vàng với lãi to để chứng tỏ là…..” iêu nãnh đạo”…etc..?!..)…..con cái Ma-Quỉ thường “khôn-ranh” hơn con cái của những người tốt lành ?! 2000 năm trước có người đã cho biết !!! 2 ngàn năm sau môn đệ của Người cũng còn phải nhắc nhở ?! Quê-Hương khi nào hết điêu linh ? Dân mình bao giờ hết lầm than !!!?

    Reply
  • Đặng Hạnh

    Anh Alan ơi, không có nút Like nên phải lên tiếng cảm ơn bài viết hóm hỉnh và thâm sâu này thôi. Cười nhưng đau lòng với sự thật “Tôi kết luận là khi nào các bạn hiểu được cái kỳ diệu dù nghịch lý của hệ thống giao thông ở VN, các bạn sẽ hiểu về tổng quan của kinh tế và xã hội của xứ này. Tôi cũng nói thêm, VN không có quạt máy nào quá lớn và phân thì trải đều khắp ruộng đồng. Vô tình, chúng lại trở thành phân bón tốt.
    ….. Nhưng giữa chúng ta với nhau, tôi muốn nói rõ là nếu suốt ngày phải sống với phân thì khổ lắm.”
    Cảm ơn anh đã nói lớn sự thật dù chẳng ai muốn thừa nhận mình đang “suốt ngày phải sống với phân…” – nhưng cay đắng và chấp nhận sự thật còn hơn cố tưởng tượng rằng xung quanh mình toàn mùi thơm…
    Mong chờ các bài viết của anh lắm.

    Reply
  • lâm

    Bài viết đúng với thực trạng VN, sự thiếu quy hoạch của giao thông hay các vấn đề khác nói chung, và kinh tế cũng vậy. Và thực trạng chung là thiếu 1 người kiến trúc sư trưởng cho mọi ngành nghề. Cách làm kinh tế của VN người ta ví như chữa cháy, cháy đâu chữa đó và rập khuôn theo mô hình của người khác điển hình là Trung Quốc.

    Reply
  • JackZhang

    Người dân Việt rất năng động, chăm chỉ và cần mẫn…kiếm tiền bằng mọi cách, Mọi người bi stress vì TIỂN. Húc đầu vảo business như những con thiêu thân, lảm cho giao thông tắc nghẽn, làm cho nền kinh tế rối loạn . ai cũng muốn bán đắt mua rẻ…vả nhà nước phải ban hành LUẬT để sửa tính THAM LAM thành LỆ của DÂN. nào là đổi giờ làm, giờ học, nào là luật giá cả (tiếc rằng giá tăng nhanh hơn)…nhiều văn bản lắm tôi không nhớ hết tên gọi mà người dân cũng không nhớ hết luôn nên lộn xộn càng thêm lộn xộn.Để giúp cho người DÂN dễ nhớ… cho nên việc chỗ nào thì có LUẬT chỗ ấy. bất kể ở đâu, việc gì đều có sẵn cả. Tôi không hề chủ quan và nói vậy ̣( chú đánh giày, bán vé số cũng có). Nhiều qúa. Vậy mong rằng tóm tắt bớt LUẬT cho người dân đen như tôi chẳng hạn dễ nhớ hơn.Nhiều quá như bây giờ, cọ chuyện(investment in VN) hỏi mấy cha luật sư giúp, cha mở mấy cuốn sách dày cộm và nhìn tôi tỉnh bơ KHÓ lắm vì chưa có LUẬT …. BÓ TAY. Phân này không bón ruộng được các bạn ạ.

    Reply
  • Quốc Phúc

    Alan Phan ” chú ” viết hay lắm , cảm ơn chú vì những gì cháu cảm nhận được !

    Reply
  • Wasabi

    Chú viết hay thật, rất trào phúng mà lại sâu sắc!

    Reply
  • Pegasus

    Ở Việt Nam có câu ngạn ngữ cũng tương tự như thế đấy bác Alan ơi. Trâu lấm bùn vẩy xằng !!!

    Reply
  • Hoàng

    Tôi có một cây bút do một người bạn mang từ German về tặng, trên đó có in dòng chữ : “ALWAYS VIGILANT ” tôi thắc mắc tại sao lại in chữ đó lên cây bút và bạn tôi giải thich đây là cây bút của một vị tướng của quân đội Mỹ đóng tại Châu âu, nó giống như một sự nhắc nhở thường ngày cho bạn phải luôn luôn CẢNH GIÁC, chớ để sa vào những cạm bẫy ngọt ngào, dối trá.

    Reply
  • Viet

    Doan ket cuoi hay, rat an du … Hee

    Reply
  • dân đen

    huhu mỗi khi đọc những bài của Bác Alan cháu thấy vui nhưng suy nghĩ lại thấy buồn quá Bác ạ.
    Mong Bác chỉ dạy thêm cách cho bọn cháu cách sống tốt “chúng cháu khác quốc tịch với Bác, nhưng dòng máu của Bác và chúng cháu là một phải ko Bác”.
    Chúc Bác sức khỏe

    Reply
  • Học Viện Đào Tạo Kỹ Năng Bán Hàng CrossroadPlus

    Theo cháu nghĩ, thì việc giao thông hiện nay điên loạn như vậy
    + Xe Bus thì phang vô tư: Cháu dã một lần ngồi trên chuyến xe bus từ Gia Kiệm về Suối Tiên, phải nói nó thật sự khủng bố, Xe chạy như điên tren con đường hẹp, đến nổi người chạy xe máy phải lao vào đường đất để tránh xe Bus. Và nhất là những học sinh cấp 1 cấp 2 đỗ ra giữa đường lúc giờ tan học, khủng khiếp, xe vẫn chạy rất nhanh, vượt ẩu, giành khách. Còn ở nội thành Sài Gòn, thật an toàn khi cháu ngồi xe bus nhưng khi đi xe máy thì xe Bus thật sự là một sát thủ máu lạnh, lạnh lùng và tàn nhẫn, giữa con đường đông đúc như thế mà 2 chiếc xe Bus thi nhau vượt nhau, giành khách nhau, mặc kệ những ai đang đi dưới đường.
    + Taxi: Họ dường như chẳng có một chút xíu gì về khái niệm luật giao thông, tắp lề cách 1m, vô tư mở cửa, quẹo ẩu không xi nhan, đua nhau giành khách, vượt đèn đỏ.
    + Xe dù: Thì khỏi phải nói rồi, nó còn hơn cả xe bus về khảng ẩu
    + Xe hơi: có người thì rất lịch sự, còn có người lái xe rất mất văn hóa, bấm còi in ỏi, lấn tuyến chạy chậm, mở cửa tự do, say xỉn thì vô tư.

    Tóm lại, nền giao thông của bất cứ nước nào cũng cần dựa vào đạo đức và giáo dục. Giáo dục tốt, tài xế tốt. Đạo đức tốt, không còn tai nạn.

    Bằng cấp lái xe thì ai cũng có thể đậu. một bộ máy quan liêu. Những con người vô học. Thực sự cháu rất bức xúc về vấn đề giao thông và giáo dục của nước ta.

    Reply
  • Thanh

    Kết nhất cách chuyển sang đoạn cuối của bác Alan!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top