MỘT ĐÊM HÈ CỦA HORMONE Reviewed by Momizat on . MỘT ĐÊM HÈ CỦA HORMONE (Viết cho ngày sinh nhật vào 2012) T/S Alan Phan Niềm đam mê xây dựng thế giới cho tuổi trẻ. Nó khiến mọi thứ hồi sinh và quan trọng (Pas MỘT ĐÊM HÈ CỦA HORMONE (Viết cho ngày sinh nhật vào 2012) T/S Alan Phan Niềm đam mê xây dựng thế giới cho tuổi trẻ. Nó khiến mọi thứ hồi sinh và quan trọng (Pas Rating: 0
>>Trang chủ » Góc Nhìn Thơ Mộng của Alan » MỘT ĐÊM HÈ CỦA HORMONE

MỘT ĐÊM HÈ CỦA HORMONE

MỘT ĐÊM HÈ CỦA HORMONE

(Viết cho ngày sinh nhật vào 2012)

T/S Alan Phan

Niềm đam mê xây dựng thế giới cho tuổi trẻ. Nó khiến mọi thứ hồi sinh và quan trọng (Passion rebuilds the world for the youth. It makes all things alive and significant – Ralph Waldo Emerson)

Tôi nhìn lại tấm hình rơi ra từ cuốn album. Bữa tiệc sinh nhật năm 1992 ở Marina Del Rey, California. Đúng 20 năm rồi, thời gian qua như tên lửa Bắc Triều Tiên và sức tàn phá của nó làm tôi bâng khuâng khi nhìn lại hình ảnh chàng trai phong độ của tuổi 47. Như mới vừa hôm qua. Những cuộc phiêu lưu liều lĩnh và nói theo ngôn từ MBA, không biết quản lý rủi ro.

Đêm trước đó, tôi ghé qua Loews Hotel ở Santa Monica để dùng bữa tối với một cặp vợ chồng người Đức vừa qua California chơi hè. Vài tháng trước đó, họ đã tiếp đãi tôi nồng nhiệt và giúp tôi hoàn thành một giao dịch tài chánh rất khả quan. Vừa xuống máy bay buổi chiều và chưa quen giờ bên Mỹ, bà vợ xin phép lên phòng ngủ sớm. Tôi và ông chồng ngồi chém gió chuyện kinh tế toàn cầu và những khó khăn đang xẩy đến. Ở bàn kế bên, một cô gái với khuôn mặt tuyệt vời đặt trên một thân hình cân đối diễm lệ, ngồi ăn một mình trong một nhà hàng hoành tráng đông đúc của một khách sạn 5 sao. Cô bé lại chỉ khoảng vừa qua tuổi teen. Hơi nghịch lý. Tôi không còn để ý nhiều đến những câu chuyện của anh bạn người Đức, trí óc tôi bay xa đi nơi nào xa lắm như chuyện Lưu Nguyễn lạc Đào Tiên.

Tuổi trẻ và những đêm hè nóng bức là hai dung tác vô cùng nguy hiểm.

Nàng vừa đặt món ăn xong, tôi quay qua hỏi nếu nàng muốn qua bàn chúng tôi ăn cho đõ buồn. Nụ cười trên môi, nàng nói ‘why not’ rồi ngồi xuống trước mặt. Tôi như bị ma quỷ hớp hồn, miệng lưỡi lính quýnh như một cậu học trò lần đầu đi “date”. Nàng giải thích cũng đang ở khách sạn này cùng bạn trai, tên này say ngủ trên phòng nên nàng xuống ăn tối một mình. Bữa ăn qua thật nhanh, anh bạn Đức rút lui về phòng với vợ, tôi lưu loát hơn, về lại với phong cách cũ sau những lúng túng ban đầu. Mà càng gần nàng tôi càng cám ơn Thương Đế đã sáng tạo một con người nữ hoàn hảo cho thế giới nam của chúng tôi.

Sau cái bánh tiramisu và ly cà phê espresso, nàng nói đêm còn dài, mình kiếm chỗ nào đi chơi đi. Tôi không tin vào cái số may mắn cua mình, trả tiền thật lẹ, cho tip thật hậu và kêu valet lấy chiếc xe ra. Hôm đó, tôi lái chiếc Corvette mầu đen mui trần, nàng gật đầu nói tôi vẫn muốn đi thử chiếc này. Chúng tôi đi dọc Pacific Coast Highway, về hướng nhà tôi ở Malibu, rồi ghé vào một night club nhỏ. Trên đường đi, nàng cười đùa như một đứa con nít. Khi gặp một đám thanh niên ở một ngã tư, nàng kéo áo xuống, khoe bộ ngực trần, căng phồng vừa cỡ, giữa tiếng reo hò của đám đông. Suốt cuộc đời, tôi chưa bao giờ thấy một bình sữa đẹp hơn.

Mặt trái của thiên thần

Ra khỏi night club, đã 11 giờ đêm, nàng hỏi anh có 1 ngàn cash không, chở em xuống downtown mua thuốc. Đã trót leo lên lưng cọp và hormone đang ngự trị đầu óc, tôi chở nàng đến một hẽm nhỏ sau một tòa nhà dơ dáy sụp xệ ở đường số 4. Tôi đợi ngoài xe, nàng đi vào tòa nhà có những tên gác cổng đầu gấu. Tôi lo lắng, vì nếu cảnh sát ập vào đây, ngày mai hình tôi sẽ lên báo với dòng tít,” CEO bị bắt khi mua thuốc”. Tôi tự chửi tôi vì cái xuẩn ngốc của mình.

Sau 30 phút, nàng quay ra, mặt mày đờ đẫn, chắc đã hít vài cữ. Thôi về lại khách sạn đi, em còn 6 gói coke đây, mình chia nhau hút. Tôi lắc đầu, trong đời anh, uống 1 viên aspirin anh cũng không muốn, nói gì đến những loại thuốc nghiện này. Khi lái xe đi cất, tên valet cho tôi biết thêm một tin khác,” ông có can đảm cướp bạn gái của John Stewart nhé. Hắn thích đánh lộn lắm đó”. Sau khi thoát cảnh sợ hãi bị cảnh sát bắt, giờ tôi lại phải đối diện với một anh bạn trai nổi danh khắp thế giới về nhạc rock và quậy phá. Báo chí sẽ kéo đến đông nghẹt nếu tôi bị John Stewart của nhóm The Monkees đánh đòn. Vì một groupie của Stewart.

Đỉnh cao của ham muốn

Nhưng hormone vẫn là một liều thuốc nghiện mạnh hơn cả cocaine và mọi nỗi lo sợ. Tôi hiên ngang vào quầy tiếp tân, đưa thẻ tín dụng và check in vào phòng ngủ duy nhất còn trống. Nàng say thuốc, không còn đứng vững, nhưng khi dìu nàng vào phòng, tôi lại ngất ngây thêm với mùi hương con gái và một sắc đẹp chỉ hiện diện trên hình bìa của các báo thời trang.

Tôi đặt nàng trên giường, vào toilet thay bộ bathrobe. Khi trở ra, nàng bắt đầu co giật, có lẽ vì overdosed. Tôi hoảng sợ vì chưa đối diện với tình huống này bao giờ. Tôi điện thoại xuống lễ tân, yêu cầu một bác sĩ khẩn cấp. Mồ hôi tôi và nàng đều toát ra trong một căn phòng khá lạnh, vì hai lý do khác nhau. Bốn mươi phút sau, mọi chuyện có vẻ ổn thỏa, sau khi viên bác sĩ chích cho nàng hai ba mũi thuốc an thần. Nàng ú ớ lim dim.

Một kết cuộc vô duyên

Trong khi tôi say đắm nhìn pho tượng của Thượng Đế, nàng cựa mình ho sặc sụa. Rồi nôn ọe mọi thứ trong bao tử ra khắp giường, kể cả món thịt bò bữa ăn tối. Tôi thực sự kinh tởm, điện thoại bồi phòng lên thu dọn, rồi xuống nhà check out. Cho tên concierge ít tiền để hắn trả nàng về cho Stewart khi nàng thức dậy. Trả hơn 2 ngàn đô cho khách sạn. Và những linh tinh khác.

Về đến nhà đã 4 giờ sáng. Quay ra ngủ vùi, cố quên đi một buổi tối đầy hứa hẹn tuyệt đẹp; nhưng lại kết thúc bằng một thất vọng chán chường. Mặt trái của một sắc đẹp thiên thần là một khủng hoảng nội tâm khó giải lý. Của tôi nhiều hơn là của nàng.

Mặt trời vẫn mọc      

Tiếng chuông kêu cửa đánh thức tôi dậy.Nhìn đồng hồ, đã 2 giờ trưa. Tôi không nghĩ là mình ngủ ngon lành đến thế. Khoác sơ chiếc áo ngủ, tôi mở cửa. Anh chàng FTD và một bó hoa hồng thật lớn, mầu vàng mà tôi yêu từ khi thuộc lòng bài hát The Yellow Roses of Texas. Từ cô thư ký và vài nhân viên khác ở văn phòng, “Have a great birthday, boss”.

Hai mươi năm qua, độ hormone trong tôi đã giảm nhiều để “quản lý rủi ro” hữu hiệu hơn. Nhưng cái ngu xuẩn sai lầm của tuổi trẻ vẫn là những giây phút giúp định nghĩa đời mình. Cho thấy cái kỳ diệu của mọi trải nghiệm, làm xúc tích trí tuệ và thư giãn mọi cảm hứng.

Cho nên lời chia sẻ với các bạn trẻ của tôi? Hãy bước ra ngoài chiếc hộp của tình thế, làm những chuyên ngu ngốc và cười vui với kết quả. Dù thế nào, bạn đã “sống” và đã “cho” và đã “nhận”.

“Con người đợi quá lâu để tìm tình yêu. Tôi hạnh phúc với mọi nhục dục tạm thời”. (People wait around too long for love. I’m happy with all my lusts – C. Joy Bell)

 

Alan Phan

 

Bình luận (201)

  • Nguyễn Văn

    Tuyệt chú à.

    Đời là gì nếu không can đảm ?

    Reply
    • James

      Boris Pasternak có viết “thì can đảm là cội nguồn cái đẹp…!” cũng đúng trong context này ;-)

      Reply
    • Adan HK Duong

      Co the tuyet cho ban Nguyen Van nhung doi voi minh va ca nhieu nguoi khac chac thi chac la tiec hui hui vi …chang co gi. Nhung cau thu hai ban noi hoi dung do la Bac Alan ca gan dam tan gau voi ban gai cua John Stewart. Toi thi thay qua uong vi toi khong thich chi tan gau hay ‘noi doc’ (chit chat) voi gai ma chi muon ‘lam’ that. Ngắn gọn: Dóc thì sướng mồm, ‘làm’ thì đã miệng.

      Reply
  • Ella Phan

    Sinh nhat vui ve chu nha!

    Reply
  • chipheohp

    Xấu giai quá. Chúc cụ tìm lại được chút hormone ngày xưa ấy.

    Reply
  • Thành Nguyễn

    Cảm ơn chú Alan chia sẻ.
    Mọi sai lầm của tuổi trẻ đều bắt nguồn từ hocmon của dục vọng và tham lam. Biết vậy nhưng hiếm có ai trên đời chưa từng phạm sai lầm.
    “Hãy bước ra ngoài chiếc hộp của tình thế, làm những chuyên ngu ngốc và cười vui với kết quả. Dù thế nào, bạn đã “sống” và đã “cho” và đã “nhận”.”. Câu này hay! Like mạnh

    Reply
  • thanh_buoi

    Hay quá, cảm ơn Alan!

    Reply
  • Quach Phong

    Anh Alan,

    Dám yêu, dám liều là sướng rồi , Không như các thầy ở VN, cái gì cũng muốn nhưng cái gì cũng không dám.

    Nhân chuyện này, mượn bài thơ của tác giả HIếu Orion được nêu trong bài báo viết về Running Man để lột tả

    “Về chuyện Running man này, độc giả Hiếu Orion đã có một bài thơ đầy tâm tư:

    Lạ kỳ thay đất nước của tôi

    Đất nước của những chiếc ghế ngồi
    Bốn chân bám vào đất vững chắc
    Cả đời chỉ đứng vững thế thôi
    Không có đam mê, không dám liều

    Không có khao khát, không dám yêu
    Chưa đi đã lo sợ bị ngã
    Đắn đo tính toán được bao nhiêu !?!
    Rồi một ngày có một chàng trai

    Đứng lên chạy đi những bước dài
    Sẵn sàng tỏ rõ niềm khao khát
    Chẳng cần toan tính đúng hay sai
    Cuộc sống chỉ cần như thế thôi

    Dám nói lời yêu là sướng rồi
    Không được thì ta lại làm tiếp…
    Đừng để thời gian cứ thế trôi”

    hehe…

    Reply
    • TRIỆU LƯƠNG DÂN


      Thật mơ mộng thật mơ mòng khi nghĩ về Em .. ..
      ****************************

      Mơ mộng mơ mòng
      Ước gì được gần bên Em mãi mãi
      Hóa phép thực tại thành Thiên thai

      Mơ mộng mơ mòng

      Ước gì được yêu lại như Tình đầu
      Khoảnh khắc thành Vĩnh cửu không biển dâu
      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn
      Bấm ngừng giây phút
      Cho Thời gian ngừng cánh
      Khiến đời anh hết hỏa ngục hành
      Vì vẫn còn yêu Em nhưng không thể nữa .. ..

      Mơ mộng mơ mòng

      Muốn thoát đời sống phàm tục
      Muốn thoát nhục xác thành khối tinh thể trong
      Cho Em thấy rõ Trái tim anh
      Mơ mộng mơ mòng

      Như Ánh trăng nhè nhẹ mơn trớn
      môi em
      Ôm chặt em vào vòng tay khao khát
      Đang cháy bỏng khát thèm
      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn
      Như nhộng côn trùng lột xác thành bướm đêm
      Đáp cánh thật nhẹ nhàng đóa Dạ Lan Em
      Nhắm mắt mình thưởng thức Hương thơm
      Say đắm theo cách mới khác

      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn
      Hái nhặt từ vòm trời Sao Hôm Sao Mai
      Biến đôi mắt Em thành Ánh Hoàng hôn – Bình minh
      Gác giữ cánh Hải Âu trên chân trời vọng gọi trữ tình
      Trở về bến cũ Quê xưa
      Ngày mai .. ..tháng sau .. ..năm tới .. ..thập kỷ sau .. ..
      Hay không bao giờ nữa .. ..

      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn
      Đêm nay lại như ngàn đêm trắng trăn trở giận hờn
      Nên anh chẳng dám nghĩ về Em nữa
      Chỉ sợ mặc cảm yếu hèn van lơn

      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn
      Đêm nay lại như ngàn đêm trắng trăn trở
      Anh xin em khép lại nhật ký bằng thơ
      Để làm kế toán tổng kết đời sống tình cảm mình
      Trong Con tim nồng nàn vụng dại
      Để làm họach toán cho dự phóng Tương lai
      Trong Khối óc băng lạnh
      Xin Em thông cảm cho anh .. ..
      Vì anh mơ mộng mơ mòng

      Cách tân thay đổi thât sự
      Như hằng ước mong
      Xin Thời gian ơi ngừng cánh
      Khi chuông lãnh đạm vẫn máy móc điểm hồi
      Trong chân không vô cảm yên lặng
      Trong chắc chắn một tình cảm độc lập luôn mãi tinh khôi

      Ôi ! Thật nhẹ nhàng thật giản đơn
      Một Chuyện Tình mới trong một Thế giới khác
      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn như nốt nhạc
      Xin khép lại những quãng đời tình cảm
      Nguyện cầu có lẽ Cánh buồm Tự do
      Trở về bến cũ Quê xưa
      Ngày mai .. ..tháng sau .. ..năm tới .. ..thập kỷ sau .. ..
      Hay không bao giờ nữa .. ..
      Trong tim trong óc Chim Biển
      Vẫn mơ mộng mơ mòng

      Nếu Nàng Tô Thị còn đợi chờ trên bến cũ nơi Quê xưa….

      Mơ mộng mơ mòng

      Về khởi điểm cho chuyến lữ hành về miền đất lạ
      Xin lật trang đời mới
      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn
      Giở Cảo thơm mới phiêu lưu về Chân trời Mới khác
      Mơ mộng mơ mòng

      Sẵn sàng học biết thương yêu bao dung hơn cao thượng hơn
      Mơ mộng mơ mòng

      Sẵn sàng học biết yêu đam mê hơn cháy bỏng hơn
      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn
      Một Chuyện Tình mới trong một Thế giới khác
      Thật nhẹ nhàng thật giản đơn như nốt nhạc
      Xin khép lại những quãng đời tình cảm
      Nguyện cầu có lẽ Cánh buồm Tự do
      Trở về bến cũ Quê xưa
      Ngày mai .. ..tháng sau .. ..năm tới .. ..thập kỷ sau .. ..
      Hay không bao giờ nữa .. ..
      Trong tim trong óc Chim Biển
      Vẫn mơ mộng mơ mòng

      Nếu Nàng Tô Thị có còn đợi chờ trên bến cũ nơi Quê xưa….

      TRIỆU LƯƠNG DÂN

      Reply
  • Cam

    Hahaha. Great, man. I also had many of crazy moments of twenty something guy, where adrenaline drove me crazy, nights were always so young and lusty for me and I could feel it in the air. Thanks for a great blog.

    Reply
  • Minh hai

    That thu vi, khong co gi the vi bang cam Giacc hut Han, roi tu do. Haha

    Reply
  • Mr Manh

    Cám ơn Tiến sĩ, mỗi chia sẻ là một kinh nghiệp rất bổ ích ( Dù buồn vui hay hay dở). Thực sự cháu đã xem hết các clip trên các diễn dàn, các mạng xã hội. Cháu rất tích cách Bác nói về kinh doanh, kinh tế, tài chính. Nếu Bác có đọc đến Comment của cháu, Bác có thể chỉ bảo cho cháu cách nắm về tài chính thật tốt không, cháu cũng đang học về Tài chính nên cháu rất quan tâm đến vấn đề này… Cám ơn Bác rất nhiều.

    Reply
    • Alan Phan

      học từ vợ nhiều khi giỏi hơn..

      Reply
      • Ngọc Hùng

        Ts Alan Phan tư vấn mới đọc tưởng như đùa, nhưng về nghiệm chứng lại rất chính xác. Cảm ơn.
        Còn bài viết của Ts nếu đặt lại tựa đề:
        Kết quả khi phần “con” chiến thắng phần “người” của một CEO !- Chắc có lẽ hấp dẫn hơn, cảm ơn Ts có một bài học hay gửi đến bạn trẻ.

        Reply
        • Nam

          Bạn Hùng lại say hoàn toàn rồi. Chính cái phần người (là biết đó là vẻ đẹp bên ngoài của thiên thần) đã đánh thức thứ hocmon của phần con đực dậy đấy chứ. Và cũng chính phần người can đảm mới không biết sợ hãi dù cho đó là bạn của John Stewart (ở phần con thì luôn sợ con đầu đàn).
          Cảm ơn chú Alan.

          Reply
      • Mr Manh

        Vâng, cám ơn Tiên sĩ, cháu sẽ ngẫm nghĩ, nghiên cứu vợ cháu xem sao…:)))) cám ơn Tiến sĩ.

        Reply
  • Harry Tran

    Rất thích câu ” chàng trai phong độ của tuổi 47″. Ở VN, ông già chuẩn bị về vườn rồi. Chẳng còn hormone nữa vì quá stress : cơm áo gạo , xăng dầu, điện tăng vùn vụt, ra đường không dám vì bi CSGT phạt vô tội vạ……..
    Happy bithday…… tomorrow, Dr. ALan

    Reply
  • Mercury

    Cháu thấy chú viết bài này hay nhất từ trước tới giờ !

    Reply
  • Đạt

    Chán ghê ha chú, chả mần ăn được chi hết!

    Reply
  • BCX

    Ai cũng tinh khôn như ALan 2013, thì các Bác ấy chỉ còn biết đi lừa…chó à ?

    Reply
  • huỳnh tuấn huy

    … Nhưng cái ngu xuẩn sai lầm của tuổi trẻ vẫn là những giây phút giúp định nghĩa đời mình. Cho thấy cái kỳ diệu của mọi trải nghiệm, làm xúc tích trí tuệ và thư giãn mọi cảm hứng.
    Cho nên lời chia sẻ với các bạn trẻ của tôi? Hãy bước ra ngoài chiếc hộp của tình thế, làm những chuyên ngu ngốc và cười vui với kết quả. Dù thế nào, bạn đã “sống” và đã “cho” và đã “nhận”.
    “Con người đợi quá lâu để tìm tình yêu. Tôi hạnh phúc với mọi nhục dục tạm thời”. (People wait around too long for love. I’m happy with all my lusts – C. Joy Bell)

    cháu không thể ấn tượng hơn….

    have a good day, master.

    Reply
  • trinhtran

    thanks bác nhiều lắm, cho chúng cháu cái dũng khí để bước ra ngoài. các đây đọc được những bài báo của bác mà lòng hừng hực từ bỏ tất cả mọi thứ kể cả job với lương cao để đi buôn. sau hai năm thì tay trắng với cục nợ to tướng mà chẳng giám nhìn ai, lại chẳng nhìn thấy ý tưởng kinh doanh nào khả thi nữa. tuy nhiên những trải nghiệm mà cháu trải qua thấy thật tuyệt vời.cũng sắp sinh nhật rồi, lần đầu đón sinh nhật với 0 vnđ ,ko ý tưởng, mục tiêu… đời vẫn đẹp phải ko bác.

    Reply
    • Trịnh Huy Thắng

      Cuộc đời vẫn đẹp sao! cuộc đời cần thêm những người dám sống!

      Reply
  • Ngoc Long

    “Have a great birthday, Bác Aland Phan”

    Reply
  • thuy

    cháu rất thích tính khí thanh niên sôi sục của bác. Bac chân thành , thẳng thắn đáng để chúng cháu khâm phục và học hỏi.
    Chúc bác Sk,Hp.!!!

    Reply
  • Trần

    ….Hi ! mê gái nó tốn kém thế, đã vậy …chả biết có làm ăn được gì không, không có gì tội nghiệp bác Alan hết. Cái hay của bác Alan là còn dám kể lại chuyện không muốn kể.

    Reply
  • Lý Quân

    Một bài viết hay…… đã gợi mở ra nhiều điều về cuộc sống, tình yêu, đam mê, khao khát của con người.
    Xin cám ơn.

    Reply
  • Thanh Nam

    Sau khi đọc những lời thú tội trên của chú thì cháu xin đóng góp quan điểm khá là non nớt về phụ nữ của mình (hoàn toàn trải nghiệm tại VN):
    - Một cô gái đẹp luôn sẵn sàng đi cùng một người đàn ông thành đạt, không phải vì cô ta yêu hay ngưỡng mộ, mà vì một thứ mà cháu gọi là “cảm giác ngộp”. Ví dụ như trường hợp của chú: là một ông CEO ăn nên làm ra thì chú có đủ khả năng đáp ứng hầu hết mọi nhu cầu vật chất của cô chân dài ngon lành kia, thế nên cô ta mới tung chiêu quyến rũ lấy chú, các cô gái đẹp ít khi xuất hiện một cách ngẫu nhiên mà luôn có một mục tiêu nào đó.
    - Đàn ông thì ông nào mà chả háo sắc, chỉ khác nhau ở khả năng kiềm chế thôi cho nên khi một người đàn ông chú ý vào một cô gái thì trừ khi cô gái đó đang học cấp 1 hoặc nhỏ hơn thì mới không biết kẻ đang nhìn kia … muốn gì. Do đó cháu có cảm giác chú hoàn toàn bị sắp đặt trong câu chuyên kể trên, hi hi.
    - Những khoảng khắc dang dở tiếc nuối vẫn luôn đẹp khi nhớ về, dù được phép quay ngược lại thời gian thì vẫn không nên thay đổi bất cứ thứ gì dù là vui hay buồn … cuộc sống vốn vô thường, hãy sống hết mình cho ngày hôm nay vì HORMONE và mọi thứ liên quan xung quanh … he he.

    Reply
  • LÒ LÃO NÔNG

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT ÔNG GIÀ ALAN!!!

    CHÚC LÃO MẠNH KHỎE ĐỂ SỐNG KHỎE CHO MÌNH, CHO GIA ĐÌNH VÀ CHO LỚP TRẺ!!!

    Em đính kèm bài thơ con cóc (sưu tầm được, chẳng biết của ai Bác ạ, ai biết thì cho tui biết nhá)

    LEO NÚI TUỔI 55 (chứ tuổi 68 chắc hết leo bác nhẩy?)

    “Tuổi 55 chưa ôm hết vòng tay
    đã tụt xuống giữa lưng chừng dốc
    Nhìn lên đỉnh thấy non cao chất ngất
    Muốn cố trèo nhưng lực bất tòng tâm

    Rẽ mây đen thấy mây trải trắng ngần
    Tưởng vớ được chị Hằng lồ lộ
    Muốn tưới sương đếm lên lá cây ngọn cỏ
    Chưa được giọt nào mà đầu gối đã run run

    Trườn qua sườn bên tưởng dễ leo hơn
    Được một tí đã phải dừng để thở
    Người leo núi thấy lòng tan vỡ
    Núi cũng buồn nhưng núi chỉ nằm im

    Nghỉ lấy ơi cố lẫn nữa thử xem
    Bỗng đâu đó tiếng gà eo óc gáy
    Người leo núi sao lòng buồn quá vậy
    Ôi thật buồn than ôi tuổi 55

    Reply
  • Viet Nguyen

    Chú viết dí dỏm và vui thật. Cho con hỏi là chú không sợ bà xã hay sao ạ? hôm đi hội thảo của chú ở ĐH Công Nghiệp con có thấy giới thiệu bà xã của chú mà.

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN


    So sánh CEO Alan PHAN và CEO Jeff Bezos
    *************************************

    Jeff Bezos đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành nổi tiếng hơn cả Steve Jobs

    Có lẽ ít ông chủ đại gia nào giàu nhanh trọc phú như Bezos mà bị mang tiếng gã bần tiện đẳng cấp cỡ như Jeff Bezos còn hơn cả tên đại bần tiện trong hài kịch Molière !!!

    Đến nay trùm sò siêu đại gia Jeff Bezos vẫn tiếp tục hẹp hòi bần tiện với công nhân với mức lương khởi điểm khoảng 11 đô Na /giờ, công nhân Amazon phải làm việc trong điều kiện môi trường khá khắc nghiệt trong hầu hết các kho xưởng trên thế giới (ở Pháp vừa làm phóng sự truyền hình dân Pháp thấy kinh tởm .. ..) , dù nhiệt độ phòng nóng như chảy mỡ nhưng trùm sò siêu đại gia Jeff Bezos vẫn không chịu gắn máy lạnh và còn phạt nếu công nhân nào làm việc chậm bởi ảnh hưởng sức nóng mùa hè.
    Không như Google và Apple, Amazon không nuôi cơm và trùm sò siêu đại gia Jeff Bezos cũng chẳng cho nước ngọt miễn phí…

    Có lẽ tuổi thơ nghèo khổ đã ảnh hưởng đến trùm sò siêu đại gia Jeff Bezos . Một quá khứ lam lũ chật vật hẳn đã hằn sâu trong ký ức trùm sò siêu đại gia Jeff Bezos.

    Khi sinh cậu con trai Jeff Bezos ngày 12-1-1964, bà mẹ Jackie chỉ mới 17 tuổi.

    Cuộc hôn nhân của bà mẹ của trùm sò Tương lai siêu đại gia Jeff Bezos kết thúc sau khoảng một năm

    Cho đến nay, trùm sò siêu đại gia Jeff Bezos chẳng biết và cũng chẳng thèm quan tâm đến người cha ruột sinh đẻ mình
    Thế rồi Jackie tái hôn với Mike Bezos, một người gốc Cuba (CU ba ngủ thì CU má thức để canh HÒA BÌNH thế giới và khi CU má ngủ thì CU ba thức để canh HÒA BÌNH thế giới .. .. Thế thì theo BỂ ĐỒ bể đồ Ngố Bảo Trâu thì làm gì có chuyện chăn gối đi mây về gió đẻ ra CU tí được !! Đúng là CHiết học của bác Nguyễn U CHiết ha ha ah !!!!! )

    từng một thân một mình đến Mỹ năm 15 tuổi, với hành trang chỉ là những gì không nhiều hơn hai cái áo và một cái quần bò

    Bươn chải kiếm sống rồi vào Đại học Albuquerque, bác CuBa Mike Bezos phải vừa học vừa làm thêm vào ban đêm.
    Mike Bezos lập gia đình với Jackie khi Bezos lên bốn… Phải chăng những dấu ấn quá khứ khốn khổ tang thương đó đã khiến trùm sò siêu đại gia Jeff Bezos dù với gia sản khổng lồ 25,2 tỉ USD vẫn luôn thận trọng đến từng đồng xu mình phải chi ra ?

    Cheer up sleepy Jean
    Oh what can it mean
    To a daydream believer
    And a homecoming queen

    Cheer up sleepy Jean
    Oh what can it mean
    To a daydream believer
    And a homecoming queen

    John Stewart / The Monkees – Daydream Believer (1967)

    Còn bác Alan PHAN nhà ta đúng là

    Thúc Sinh quen thói bốc Giời !
    Trăm ngàn đổ một trận cười như không

    Đúng là cậu ấm Xanh (đỏ!) sứt vòi Miền Nam du học có khác phần chắc công tử BạC Liêu nên

    cho tên concierge ít tiền để hắn trả nàng về cho Stewart khi nàng thức dậy. Trả hơn 2 ngàn đô cho khách sạn.

    Chưa kể thuê xe «  Corvette mầu đen mui trần, nàng gật đầu nói tôi vẫn muốn đi thử chiếc này.

    Chúng tôi đi dọc Pacific Coast Highway, về hướng nhà tôi ở Malibu, rồi ghé vào một night club nhỏ. Trên đường đi, nàng cười đùa như một đứa con nít. Khi gặp một đám thanh niên ở một ngã tư, nàng kéo áo xuống, khoe bộ ngực trần, căng phồng vừa cỡ, giữa tiếng reo hò của đám đông. Suốt cuộc đời, tôi chưa bao giờ thấy

    một bình sữa đẹp hơn. .. ..  »
    KHIẾN NHỚ chuyện « Đường sữa trong tù » của Nhà văn Phạm Thị Hoài mới đây

    Bình sữa đúng hơn bầu sữa đắt thật !!! ha ha ha !!!


    Cheer up sleepy JeanNE (chắc tên nàng Công chúa???)
    Oh what can it mean
    To a daydream believer
    And a homecoming queen

    Cheer up sleepy Jean
    Oh what can it mean
    To a daydream believer
    And a homecoming queen

    Hãy vui lên khi khó khăn ru ngủ Em
    Oh điều đó có nghĩa gì
    Đối với người luôn mơ mòng mơ mộng
    Và với một nữ hoàng trở về quê hương

    Hãy vui lên khi khó khăn ru ngủ Em
    Oh điều đó có nghĩa gì
    Đối với người luôn mơ mòng mơ mộng
    Và với một nữ hoàng trở về quê hương

    John Stewart / The Monkees – Daydream Believer (1967)

    Reply
  • Nguyễn Văn Long

    Bác ơi, cả lần này với lần gặp nàng Gisele ở Paris, bác đều không “làm ăn” được gì. Bác có tiếc không ah? :)

    Reply
    • Alan Phan

      muốn đem mình ra thiến…

      Reply
      • trinhtran

        hahaha….

        Reply
      • Nguyễn Duy Ninh

        Bac that thong minh va hai huoc. Tuyet!

        Reply
      • Nhiếp Trung Thành

        Cũng may mà bác chưa làm được gì. Nếu không bây giờ chúng cháu chưa chắc đã được nghe những câu chuyện của bác. :D

        Reply
      • BLoc

        Không biết những lần đó là do anh Alan gặp phở ngon nên quên cơm nhà, hay lúc đó chưa có ai nấu cơm cho vậy?

        Nhiều kẻ khi ăn phở thì không kén chọn như anh Alan, với anh phải là phở từ vài ngàn cho đến vài trăm ngàn đô là mới muốn thử? thà để “tức” mà nghĩ đến chuyện “đem mình ra…” chứ không chịu tìm quán rẽ hơn để ăn cho bớt đói!

        Thật ra anh ấy “nói nhiều” nhưng chắc không được bao nhiêu! Tính ra anh ấy có 3 người con trai không có con gái, điều đó theo bác sỹ thì anh ấy ăn cơm điều độ, đúng giờ, đầy đủ sức khỏe mới sinh lần nào cũng đều là con trai cả. Còn với những ai sinh con gái thì nghe nói là ăn cơm nhiều bửa trong ngày, trong tuần, bạ đâu ăn đó, thậm chí có ăn vụng các món khác nữa? Không biết lý thuyết này có đúng với nhiều người không!!!

        Reply
        • Huynh Long

          Chắc là nhằm rồi bạn Blog ! Lạc Long Quân chỉ ăn cơm nhà của Âu Cơ mà có tới 100 con trai. Tôi có người bạn, có bốn (4) con trai, sanh cùng năm rồng Canh Thìn 2000, bởi ba (3) bà mẹ khác nhau của quê hương Giá sống, Rau muống, và … Shushi. Tôi xin anh ta một tấm hình để treo giữa nhà, mỗi lần đi ngang qua là cuối đầu … xá mấy xá.

          Reply
          • Huynh Long

            Ài chà, xin lỗi “cúi đầu” chứ không phải “cuối đầu” !!!

        • Huynh Long

          Xin lỗi, thí dụ Lạc Long Quân là sai ! Sử dụng câu thơ “nhất dạ lục giao sinh ngũ tử” (một đêm ngủ với năm (5) vợ sinh sáu (6) con trai) thì đúng hơn.

          Reply
          • Sơn Hải

            Huynh Long: Một đêm ngủ với 6 bà vợ sinh 5 con. Vậy là có 1 lần thất bại. Lần đó là lần nào ?

          • BC

            Dịch là một đêm 6 lần sanh 5 đứa. Nhưng không nói là toàn con trai hoặc toàn con gái hoặc pê-đê. Ặc…ặc…

        • BC

          BLoc sai rồi, xã xệ mình đố dám ăn phở thế mà cũng toàn vịt giời cả. Thôi thì vịt hay gà cũng đều là con cả. Mười năm tới con gái có giá hơn con trai, bảo đảm thế. Ai sinh con trai lỗ ráng chịu.

          Reply
          • Hoàng cương

            Kính chào họ nhà vịt – Vợ mình bảo cái thứ ông ,nếu đẻ thêm nữa cũng toàn Gái , mình cười an phận . Bi giờ có đồng minh rùi.

          • BC

            Chào người anh em họ vịt, đại bác bắn 3 ngày chưa tới,

            Mình hăm he xã xệ rằng vịt thì chịu phận vịt, nếu ông mà hó hé tầm bậy kiếm thêm…gà con, tui bỏ cái…bùi nhùi vào máy xay đồ ăn thừa, chỗ rửa chén trong bếp, lúc đó đừng có hối hận. Thế mà tác dụng ra phết đấy người anh em ạ! Cứ là nể mình như nể…cọp. Oai không?

  • Bùi Minh Kiều

    Cháu cũng là người hay viết lách, viết để giải tỏa tâm trạng. Đọc hầu như toàn bộ các bài viết của bác Alan và của các Guest nhưng cháu rất thích các bài viết mang phong cách kiểu này của bác hơn là bài viết về kinh tế. Nhẹ nhàng, lãng mạn, tuổi trẻ, thời gian, bóng hồng, tiền bạc… Bác Alan mà viết tiểu thuyết tình cảm chắc sẽ làm say đắm bao nhiêu con tim. Trông chờ ngày nào đó bác cho ra đời 1 cuốn tiểu thuyết thay vì những sách làm ăn. Chúc bác sức khỏe để cầm chuột và gõ bàn phím.

    Reply
  • Jactrong

    đó chính là Chaos theory.không thể dự đoán trước được điều gì sẽ xảy ra.

    Reply
  • Việt Nguyễn

    “Mồ hôi tôi và nàng đều toát ra trong một căn phòng khá lạnh, vì hai lý do khác nhau” =)))))))), đọc bài này chết cười với chú Alan. 47 tuổi mà hormon của chú vẫn cao, và hành động “bốc” không khác gì zai 18-20, thật đáng nể!

    Reply
    • Anh Nam

      mồ hôi của bác Alan trong trường hợp này ko chỉ là do hormon và “bốc” như bạn nói đâu

      Reply
  • vũ văn hiếu

    Đúng là con người có lúc cũng như dòng sông có khúc vậy, đây quả là một bài học quý, cũng như bao nhiêu lần khác cảm ơn bác vì những chia sẽ mà không phải ai cũng giám nói ra, và đúng như bác nói”càng nhiều góc nhìn thì sẽ càng nhận ra sự thật hơn”

    Reply
  • hồ quốc phi

    Trải nghiệm của ALAN thật đáng cho lớp trẻ một “bài học” bổ ích. Riêng tôi muốn chia sẻ với TS một trải nghiệm mà lớp người như tôi (hoặc nhiều tuổi hơn) lớn lên trên miền Bắc: Tôi lớn lên và in dấu sâu đậm trong trí óc: Đảng ta thật vĩ đại, xã hội ta thật văn minh, đời sống nhân dân thật sung túc (hoặc sẽ sung túc), Nhà nước vì dân và không bao giờ có chuyện chia bè phái…Tóm lại, tôi coi xã hội mà tôi đang sống là thiên đường – chẳng khác Ngài TS được ngắm/phục vụ một “Tòa thiên nhiên” vậy. Thế rồi được đi du học tại một nước mà đấu tranh giai cấp khủng khiếp, bè phái kinh khủng… Tôi cười khẩy: còn lâu các bạn mới bằng chúng tôi. Thậm chí nhiều bạn hỏi tôi về VN, tôi luôn khẳng định: đại khái VN luôn là thiên đường. Thời gian bóng câu cửa sổ, nhanh như tên lửa Triều Tiên. Những đức tin ngày xưa nay còn đâu? Nhưng lớp chúng tôi vẫn vẫn lạc quan mà rằng: Sau khi chết đi, chúng tôi sẽ mãi tồn tại với thời gian, mặc cho tên lửa TT có nhanh đến mấy, xác chúng tôi vẫn không bị (hoặc ít bị) phân hủy vì hàng ngày chúng tôi được ăn các loại thức ăn có tẩm hóa chất bảo quản chống thiu thối…
    Cảm ơn TS đã đọc.
    Trân trọng,

    Reply
  • Andy Lee

    Một trải nghiệm của anh thật thú vị vÌ tôi bây giờ cũng gần bằng anh hồi đấy. Tôi luôn đọc các bài mới của anh và luôn chia sẻ các bài hay với bạn bè và cả con cái. Hôm trước anh có chê Obama nhiều quá mà anh vừa nói 30 năm nay không nói xấu ai, vậy những gì anh viết về Obama có phải ngoại lệ. Tôi Thấm thía câu nói: Để hủy diệt mối quan hệ với một người chỉ cần một câu, nhưng để xây nó phải mất cả nghìn lời. Điều này đúng trong nhiều thứ, ví dụ để trồng cây mất 10 năm nhưng nếu để chặt nó chỉ mất 10 phút….

    Chúc anh luôn có những chia sẻ quí báu từ kho kinh nghiệm của mình!

    Reply
    • Việt Nguyễn

      ở Mỹ chê tổng thống được coi là 1 việc giải trí, xả stress mà anh, đâu có như VN mình :)

      Reply
  • Tôn Tẩn Hạ Sơn

    Chúc bác Alan sức khỏe và tiếp tục gân cứng để cống hiến cho Dân đen nhiều ngóc ngách bí ẩn của cuộc trường chinh dài ngày này.
    “Giáo dục là nghệ thuật biến con người thành có đạo đức.- Education is the art of making man ethical.” Georg Wilhelm Friedrich Hegel.
    “Have a beautiful day, Papa”.

    Reply
  • Heyla

    Chuc mung sinh nhat chu Alan, chuc chu vui khoe, yeu doi va binh yen.

    Heyla

    Reply
  • Quảng Nam

    Chú Alan đúng là mẫu người đa tài. Văn phong của chú đúng gu đọc của cháu. Chuyện có thiệt không rứa , hay chú định chuyển sang viết tiểu thuyết. Nếu thiệt chắc chừ chú còn nhiều chuyện tương tự gần đây ở Vn chưa kể hehe…

    “Con người đợi quá lâu để tìm tình yêu. Tôi hạnh phúc với mọi nhục dục tạm thời”. (People wait around too long for love. I’m happy with all my lusts – C. Joy Bell); cháu nghĩ nếu People dịch là “Người ta” thì nghe xuôi hơn phải không chú

    Reply
  • namleq

    Chào Bác Alan Phan,

    Cho phép cháu được gọi như thế nhé (Vì Bác nhiều tuổi hơn Cha cháu với lại như thế cháu cảm thấy như được gần gũi và thân quen hơn); Hôm nay sinh nhật của Bác cháu không giám nhiều lời (nhưng hôm sau chắc là sẽ có đó); Chúc mừng sinh nhật Bác, chúc Bác cùng gia đình sức khỏe, bình an, hạnh phúc và chia sẻ trải nghiệm, kiến thức, cũng như suy nghĩ của Bác với mọi người nhé!

    Reply
  • Mr.Điệp

    Bán chuyển nghề sang viết tiểu thuyết đi, chắc là không thể tuyệt hơn. Mong một ngày được bác cho ra đời một cuốn tiểu tuyết tình cảm ướt át.

    Reply
  • vubkin

    1 trai nghiem that hap dan. Chu Alan cut hung nhanh the?

    Reply
  • Tuyet

    Hay ghê chú :)

    Reply
  • Huu Thu

    Happy birthday Chu Alan !

    Reply
  • An Nguyen

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHÚ ALAN PHAN, CHÚC CHÚ “CÀNG GIÀ CÀNG …CAY” NHÉ!

    Reply
  • duy bang

    alan phan xung danh ‘nam nhi-dai truong phu’ dam nghi, dam noi va dam lam. cam on anh da chia se

    Reply
  • Tri

    Luôn là những bài viết rất vui và đầy ý nghĩa

    Cảm ơn chú

    Reply
  • Nguyễn Tài

    Bác làm tôi nhớ tới thế hệ ông và ba tôi-ngày nào là những chàng trai, cái thời xứ ta còn thuộc Pháp. Đâu rồi, sao chẳng mấy khi thấy những chàng lãng tử hào hoa vui sống, như bác Alan? Nhiều tiền hơn nữa, nhiều hơn người khác… hẳn cũng là một thứ vui sống, cũng đủ làm đẹp cho một cuộc đời?

    Reply
  • tu duy ngan_hen nhat

    kham phuc bac mot con nguoi hoan toan tu do tao bao va mot tu duy luon thay doi

    Reply
  • CXG

    That great! Happy birthday my idol. @@

    Reply
  • Đặng Minh An

    Chúc mừng sinh nhật chú Alan Phan. Cám ơn những bài viết hay và bổ ích của chú.

    Reply
  • phamtungvt

    Vừa biết tin mình k được lọt vào ds ưu ái của bac Alan và cộng sự về ctrinh MBA. tôi ngẩn ngơ như kẻ vô hồn. Đọc xong bài viết này của bác, lại thấy k có gì phải lăn tăn cả. Chiến đấu tiếp thôi.

    Reply
  • hoàng mạnh hùng

    Chúc Bác sinh nhật vui vẻ và có thật nhiều sức khỏe…^_^

    Reply
  • Hùng Phan

    Mến tặng bác Alan

    Tiếc thay Alan, đêm Santa Monica
    Rượu ngon, bạn hiền gái kiêu sa
    Hồn xiêu phách lạc thân vô chủ
    Sai bước lạc mất gót chân ngà

    haha

    Reply
  • nap tien game avatar

    Vẫn là phong cách Alan, ý nghĩa và vui vẻ. chúc chú sức khỏe

    Reply
  • An

    Chúc Chú sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc

    Reply
  • Thong Pham

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT ANH ALAN PHAN, CHÚC ANH NGỦ NGON VÀ NẰM MƠ ĐƯỢC ” BỘ PHIM”
    NGÀY NÀO NHƯNG VỚI KẾT CỤC ĐÚNG NHƯ MƠ.

    Reply
  • Hãy để tôi

    Chúc Bác tuổi mới nhiều niềm vui, sức khỏe dồi dào…
    Ko bít tủi này có còn “dại gái” nữa ko? Hihi.

    Reply
  • Cử Thọt

    Tôi đã thử bình sữa Nhật, Hoa, Việt. Tóm lại là da vàng. Nhưng chưa được thử bình sữa da trắng và da đen. Tuy nhiên tôi mới 42 tuổi tôi còn thời gian.

    Reply
    • BLoc

      Rán mà “thử” cả da đỏ nữa nghe, rồi bạn sẽ thành da báo, n