Lincoln và bên thắng cuộc Reviewed by Momizat on . T/S Alan Phan 15 Feb 2013 Tết rồi, một người bạn Nhật Bản không về nước nên mời tôi xông đất theo tục lệ Việt; rồi ăn tối. Sau đó, cả 2 gia đình mở lên cuốn phi T/S Alan Phan 15 Feb 2013 Tết rồi, một người bạn Nhật Bản không về nước nên mời tôi xông đất theo tục lệ Việt; rồi ăn tối. Sau đó, cả 2 gia đình mở lên cuốn phi Rating:
>>Trang chủ » Khu Vườn Của Alan » Lincoln và bên thắng cuộc

Lincoln và bên thắng cuộc

T/S Alan Phan

15 Feb 2013

Tết rồi, một người bạn Nhật Bản không về nước nên mời tôi xông đất theo tục lệ Việt; rồi ăn tối. Sau đó, cả 2 gia đình mở lên cuốn phim mới “Lincoln” để cùng ngồi coi. Cuốn phim bắt nguồn từ một cuốn sách khảo sát và tổng hợp các sự kiện lịch sử trong 4 tháng sau cùng của cuộc đời Tổng Thống Mỹ Lincoln (Tác giả: Doris Kearns Goodwin‘s ; tên sách, Team of Rivals: The Political Genius of Abraham Lincoln). Thời điểm là tháng giêng năm 1865, vào những ngày cuối của cuộc Nội Chiến Bắc Nam (Civil War); đã kéo dài 4 năm và đã tổn phí 600,000 sinh mạng của lính 2 bên.

Lãnh tụ của bên thắng cuộc

Lúc này, phần thắng coi như đã trong tầm tay của miền Bắc (đội Union). Miền Nam (đội Confederate) đang xin thương thuyết một cuộc đầu hàng với vài lá bài còn lại. Cho những ai chưa quen thuộc với cuộc Nội Chiến, nguyên nhân bắt đầu là sự xóa bỏ chế độ nô lệ trong xã hội Mỹ. Kinh tế miền Nam, chủ yếu là đồn điền nông trại, rất cần các nô lệ từ Phi Châu để điều hành. Sự giải phóng nô lệ (một loại tài sản) sẽ tạo mất mát và khủng hoảng kinh tế sâu rộng; trong khi miền Bắc không chịu ảnh hưởng kinh tế này nên chỉ muốn tiến tới một xã hội công bằng và nhân quyền của mọi người được tôn trọng hơn.

Lincoln vừa thắng cử nhiệm kỳ hai và được cử tri bình dân yêu chuộng nhờ tài hùng biện trên các diễn đàn và lối sống giản dị; trong khi các tầng lớp thượng lưu của giới chánh trị và tư bản không mặn mà với những tư duy tiến bộ mà họ cho là quá mạo hiểm cho quốc gia.

Câu chuyện quay quanh cố gắng của Lincoln lấy cho được sự chấp thuận của Hạ Viện (cần 2/3 số phiếu) để thông qua Tu Chính số 13 của Hiến Pháp Mỹ đặt “hệ thống sở hữu và điều hành nô lệ ngoài vòng pháp luật” trên mọi tiểu bang. Lý do là dù thắng trận, nếu nô lệ vẫn còn là “tài sản hợp pháp” của người dân và tùy thuộc vào luật lệ của tiểu bang, ý nghĩa sự thắng trận của phe miền Bắc coi như công cốc. Trong khi đó, vì chiến thắng đã cận kề và mọi người đã mỏi mệt qua 4 năm mất mát, nên dù đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ,  không ai muốn đụng chạm đến chuyện “nô lệ” này nữa.

Cuối cùng, Lincoln và những người nô lệ hân hoan mừng thắng cuộc, trên chiến trường và nghị trường, đem vấn đề nô lệ ra khỏi lịch sử Mỹ từ đó. Hai tháng sau, Lincoln bị ám sát chết và 143 năm sau, Obama trở thành Tổng Thống da mầu đầu tiên của Mỹ.

Cuốn phim dàn dựng rất công phu và chi tiết theo đúng lối hấp dẫn khán giả của đạo diễn Spielberg; nhưng ngoài việc đang được đề cử cho giải Oscar của phim hay nhất trong năm, phim còn là một bom tấn trên thị trường. Điều này hơi lạ vì không ai nghĩ là người dân Mỹ quan tâm đến một đề tài khô khan của lịch sử, nhất là những tranh luận và thủ thuật chánh trị trong quá khứ xa vời. Với tôi, ấn tượng nhất là cuốn sách và phim “Lincoln” đã giúp cho tôi 4 góc nhìn mới về các sự kiện 150 năm về trước trong bối cảnh của thực tại hiện nay.

  1. 1.      Đây mới gọi là nghiên cứu và khảo sát lịch sử

Rất nhiều tư tưởng hiện tại về quốc gia, về các nhân vật lịch sử và về hệ quả của các hành xử chính trị hay quân sự thường dựa trên những định kiến và những tài liệu xa xưa chứa nhiều huyền thoại và sai lầm. Ngay cả trong 100 năm trở lại đây, khi tiến bộ về khoa học và nhân văn đã phổ thông toàn cầu, phần lớn những trích dẫn về dữ kiện lịch sử của Việt Nam lại đến từ ghi chép của các sử gia nước ngoài. Các tài liệu tôi đã đọc về sử Việt cho thấy những bài viết rất hời hợt, chủ quan và mang tính cách tuyên truyền cho một trường phái nào đó trên quan điểm chánh trị hay xã hội (đây là kết luận có thể sai lầm của tôi vì chưa đọc nhiều và đủ từ các sử gia Việt?).

Ngay cả khi một giả thuyết nghi ngờ về thân thế của một nhân vật lịch sử quan trọng xuất hiện trên mạng, đề tài này được bàn tán sôi nổi vì bí mật bao quanh sự kiện. Một cuộc khảo sát DNA mất 5 phút có thể cho ta lời giải đáp chính xác. Nhưng không một sử gia nào được phép liên quan. Khi khoa học và minh bạch đi vắng, thì góc nhìn của mọi người nhất định phải bị méo mó và thui chột.

Cuốn sách của Goodwin chỉ phủ trùm 4 tháng của cuộc đời Lincoln và chì đặt trọng tâm vào sự kiện Tu Chính 13 của Hiến Pháp Mỹ. Nhưng những chi tiết trích dẫn cho thấy một công trình khoa học, khách quan và có thể dậy cho chúng ta phân biệt thế nào là “lịch sử” và thế nào là “tiểu thuyết”. Những cái hay, cái đẹp, cái thiện được phơi bày rõ ràng cùng với những cái dở, cái xấu, cái ác…của các nhân vật và môi trường sinh hoạt 148 năm trước. Ngay cả những rắc rối khó khăn trong gia đình Lincoln, nhất là vấn đề của vợ con, cũng được phơi bày tường tận.

Santayana nói là những ai quên quá khứ sẽ phải trả giá cho sự tái diễn. Liệu sự ngu dốt của chúng ta về “sự thật” không nhuốm mầu chánh trị trong các sự kiện lịch sử chỉ mới xẩy ra chưa đến 100 năm có thể là một gánh nặng văn hóa và tư duy cho nhiều thế hệ sau này của Việt Nam?

  1. 2.      Chính trị gia thời nào nơi nào cũng thế

Trong cuộc tranh giành từng lá phiếu để thông qua Tu Chính 13, Lincoln và phe nhóm ông ta đã phải dùng đến rất nhiều thủ thuật để có đủ 2/3 số phiếu. Họ đã phải hối lộ (không bằng phong bì mà bằng những ban phát phát chức vụ trong chánh quyền mới), phải thỏa hiệp với những tay thao túng lợi ích (power brokers), phải chia để trị, phải đe dọa, phải dỗ dành….Tóm lại, tất cả những sắp xếp sau hậu trường (horse-trading) không khác gì những gian dối mua bán quyền lực và lợi ích ngày nay trên các sân khấu chánh trị từ Âu Mỹ đến Phi Á.

Quyền lợi cá nhân của đa số chính tra gia luôn đặt trên các lợi ích quốc gia hay lý tưởng cộng đồng. Do đó, nếu không có một thể chế phân quyền và minh bạch, sự lạm dụng quyền lực sẽ luôn luôn đi quá đà và tạo nên những thao túng pháp luật vô cùng trắng trợn và táo bạo.

Sự khôn ngoan của các bậc trí thức khi tạo dựng hiến pháp Mỹ và các tuyên ngôn dân quyền đã đem sự ổn định chánh trị và xã hội của Mỹ trong suốt 250 năm qua.

  1. 3.      Tinh thần thượng tôn pháp luật

Lý do chính khiến Lincoln phải vội vã đưa ra biều quyết cho Tu Chính 13 khi chiến thắng của miền Bắc đã gần kề là sự giải thích pháp luật theo cái nhìn của một luật gia với mọi văn kiện pháp lý. Theo Lincoln, nếu hiến pháp không đặt chuyện “nô lệ” ra ngoài vòng pháp luật, thì luật vẫn cho nô lệ là một tài sản và thuộc quyền xử lý của tiểu bang. Tóm lại, dù thắng trận, chánh phủ liên bang cũng không có quyền đụng đến “tài sản của dân” và không thể áp buộc các chủ nô lệ phải “giải phóng” hay “ chịu sự tước đoạt” của bất cứ thẩm quyền nào.

Ở xứ Trung Quốc, khi quan điểm của ông Chủ Tịch Mao là “ người cầm súng đặt ra luật lệ” thì không ai thắc mắc về những văn kiện hay điều lệ tiềm ẩn có thể gây tranh cãi tại các tòa án. Chính vì vậy, Lincoln đã tốn bao nhiêu vốn chính trị, đêm không ngủ, thực thi kế sách…để Tu Chính 13 được Hạ Viện thông qua. Tinh thần thượng tôn pháp luật của 1 vị Tổng Thống quyền lực và vừa thắng trận 148 năm trước không biết có làm các lãnh tụ bé hon ngày nay phải xấu hổ vì sự ngạo mạn chà đạp lên mọi luật lệ và công lý của xã hội?

  1. 4.      Không trả thù bại quân và dân và không cướp giật tài sản

Tuy nhiên, điều ấn tượng nhất trong cuốn sách là hai tuần trước khi miền Nam chính thức đầu hàng, Lincoln đã gặp tướng U. S. Grant, thống soái đạo quân miền Bắc cùng các tướng lãnh chỉ huy khác, và dặn dò đi lại nhiều lần là,” khi chiến tranh chấm dứt, hãy trả tự do mọi tù nhân chiến tranh (bại quân và bại dân) và giúp họ quay về nhà sớm để mưu sinh lo cho gia đình. Tuyệt đối không được đụng đến tài sản của dân (dù thua cuộc, tất cả bây giờ đều là công dân), không được trả thù và phải nghiêm trị mọi vi phạm pháp luật, nhất là của các quan cán chức hay binh sĩ của phe thắng trận”.

Ngoài ra, trong những đề nghị ngân sách các năm sau đó, các lãnh tụ kế tiếp của miền Bắc đã luôn dành ưu tiên cho việc tái thiết miền Nam để hàn gắn những đổ vỡ về vật chất cũng như tinh thần.

Tinh thần nhân hậu và cách đối xử văn minh của phe lãnh đạo miền Bắc đã tạo nên một tiền lệ lịch sử cho tinh thần xứ Mỹ: luôn luôn chăm lo cho phe thua cuộc hơn là băm xẻ những miếng mồi ngon bở cho phe nhóm mình. Sau trận thắng huy hoàng ở Thế Chiến 2, Mỹ đã bơm nhiều tỷ đô la thời đó vào chương trình Marshall để tái thiết Âu Châu và MacArthur đã giúp Nhật rất nhiều để xây một nền tảng pháp lý mới cho một nền kinh tế mới.

Nhân và quả của một chánh sách

Bản chất nhân hậu, lương thiện, tôn trọng luật pháp và đặt lợi ích quốc gia trên quyền lợi cá nhân đã biến Lincoln thành một vị Tổng Thống vĩ đại của nước Mỹ. Cùng với các thận cần như Tướng Grant, các Bộ Trưởng Seward, Stanton…họ đã thay đổi định mệnh của xứ Mỹ. Chỉ 25 năm sau, mọi thành kiến, thù hận về cuộc nội chiến đã được xóa bỏ trong lòng người dân Mỹ. Giữa hai bên, phe thắng cuộc và thua cuộc, những rào cản pháp lý hay xã hội không cón hiện diện. Atlanta vươn lên từ đống tro tàn và trở thành một trong những thành phố đáng yêu nhất của miền Nam.

40 năm sau đó, xứ Mỹ qua mặt đế chế Anh về kinh tế và trở thành một đế chế siêu cường chỉ 60 năm sau nội chiến tương tàn để thay thế cho đế chế Anh vừa tàn lụi.

Tôi nói với người bạn Nhật,” nếu chúng tôi có một lãnh tụ như Lincoln 150 năm trước, lịch sử Việt Nam sẽ thay đổi nhiều.” Anh bạn cười, “Lúc đó, chúng tôi phải xếp hàng chờ qua Việt Nam để học hỏi các anh.”

Sao dân tộc Mỹ may mắn đến thế?

Alan Phan

T/S Alan Phan là tác giả của 9 cuốn sách về thị trường mới nổi, giảng viên thỉnh giảng tại các đại học Mỹ và Trung Quốc, và doanh nhân có 44 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc. Web site cá nhân của ông là www.gocnhinalan.com. Facebook: http://www.facebook.com/gocnhinalan?fref=ts

Bình luận (558)

  • Huyen Nguyen

    Vì đó là dân tộc đã thật sự “in God we trust”
    Tất nhiên bây giờ thì thời thế đã khác vì họ thik “In Freedom we trust”

    Reply
    • mal

      ngây thơ!

      Reply
    • Hưng

      Sao bằng chúng ta, dân tộc “in mokey we trust” được, họ thật quá tầm thường :))

      Reply
      • FreeSkyy

        Hình như bạn đã “sỉ nhục” các chú Khỉ rồi: vì các chú khỉ thật sự vẫn hanh sự tự do tư toại và không ăn thịt đồng loại …….
        Có Buồn …………..cười không bạn

        Reply
  • Khoa Uc chau

    Chien thang cua giai cap vo san khac biet voi chien thang cua toan dan.Hieu chua?

    Reply
    • Đỗ Manh Hùng

      Chien thang cua giai cap vo san khac biet voi chien thang cua toan dan.Hieu chua? => Em chưa hiểu lắm bác làm ơn giải thích rõ hơn được không ?

      Reply
      • Hoàng cương

        Theo tôi hiểu làm cách mạng vô sản ở Trung Hoa , Việt Nam … trên danh nghĩa giải phóng sự áp bức bóc lột của thực dân đế Quốc . giành lại quyền lãnh đạo cho giay cấp vô sản ( nông dân , công nhân là trụ cột ) sau khi chiến thắng bằng vũ trang họ lên cầm quyền tịch thu tài sản ( quốc hữu hóa ) và chấn áp Người giàu ( gọi là tư bản ) Họ đặt là luật chơi mới Nhưng vì tầng lớp vô sản ít học ( thất học ) nên bạo lực lên ngôi , văn hóa suy đồi , kinh tế suy sụp tài nguyên cạn kiệt … ( Vì tầng lớp tinh hoa không còn tồn tại ) bị giết ,bị đuổi …. Vậy cuộc cách mạng này chỉ duy trì quền lợi cho một nhóm người , chứ không vì quyền lợi chung cuộc ( Toàn dân )

        Reply
        • Trần Nam

          Hay, ngắn gọn, súc tích và dễ hiểu. Vấn đề hay ở chỗ là … cầm đầu và một …. rất đông theo sau, cuối cùng lại bị chính ….nó quay lại cắn :D

          Reply
          • JackZhang

            thời điểm trong lịch sử khi Hoa kỳ rơi vào cuộc nội chiến, Lincoln đã gây sự ngạc nhiên rất lớn khi lựa chọn thành phần nội các của mình bao gồm một đội ngũ toàn những người được coi là đối địch với chính ông. Và, điều đặc biệt là ông luôn đánh giá cao và coi họ là những cá nhân xuất sắc nhất, những bộ óc sáng suốt nhất của đất nước. Những người đó cũng không ngần ngại thể hiện sự thách thức và đối lập quan điểm với ông, điều đó phần nào thể hiện sự bản lĩnh và tự tin của họ. Lincoln đã rất hoan nghênh những quan điểm trái ngược với ông, và như vậy ông đã khuyến khích thực hiện những cuộc tranh luận vô cùng thấu đáo và tạo cơ hội cho mọi người dưới ông dám thể hiện và bày tỏ quan điểm của mình. Loncoln đã áp dụng một chiến thuật vô cùng khôn ngoan trong thời gian đương nhiệm tổng thống, ông đã tập hợp được những tinh hoa của đất nước quanh mình phụng sự tổ quốc. Mặc dù giữa các thành viên nội các của Lincoln luôn nổ ra những cuộc tranh luận bất tận nhưng Lincoln lại có khả năng xác định thời điểm quan trọng của cuộc tranh luận để nắm bắt được tất cả những thông tin ông cần. Sau đó, tìm một chỗ yên tĩnh, ông tập trung suy ngẫm, lựa chọn giải pháp tốt nhất và không hệ do dự đưa ra quyết định.
            Abraham Lincoln còn được mọi người gọi bằng tên đáng kính trọng “Abe Trung thực”, nhưng Lincoln cũng được biết đến như một người hay trêu đùa tếu táo, trò chuyện cũng rất dí dỏm. Lincoln cũng là người dễ gần. Điều đó lý giải khả năng của ông trong việc xoá bỏ sự nghi ngại và e dè trong giao tiếp, ông trở thành người tiên phong trong việc kiếm tìm sự tương đồng giữa mọi người. Là tổng thống Hoa kỳ, ông luôn giữ lịch làm việc đều đặn và tạo điều kiện cho dân chúng được gặp mình.
            Vị Tổng thống đáng kính vì quyền lợi của các cử tri và đất nước đích thực DÂN CHỦ Vấn đề không phải là Nhà lãnh đạo thông minh đến mức nào, mà là khả năng giao tiếp tốt và TRUNG THỰC mới là yếu tố nền tảng quyết định tính hiệu quả của sự lãnh đạo. Nhà lãnh đạo tốt còn phải là người biết đồng cảm và thực sự quan tâm đến người khác. Đó là yếu tố thu phục nhân tâm, quyết định sự gắn bó của mọi người với mình, tạo thành công. Còn những nhà lãnh đạo độc tài “đỉnh cao” thì sao? vì vậy mà chúng ta trở nên “khố nạn” như vậy.

          • echo91

            Rốt cuộc 1 thể chế chính trị chỉ bảo vệ quyền lợi cho nhóm cầm quyền! Đặt lợi ích của họ trên lợi ích người dân => Suy cho cùng bản chất con người là ích kỉ

        • Hoàng cương

          – Không giống mọi ngày êm ả sáng nay thằng bạn gọi điện ‘ .. , Vợ hỏi việc nhiều Anh cố gắng về sớm .. chờ có vậy tôi vọt đến điểm hẹn ..Hứng khởi rượu vào lời ra khoa môi múa mép . bạn bè vui vẻ đồng ý tăng 2 – Tôi kiểm tra lại tiền nổ máy đi ngay ,bạn bè đang đợi ..Bạn nói rằng xuống miền tây hấp dẫn từng nghe … quyết đi cho biết – Nhìn các em bốc lửa mời gọi người bay chín tầng mây ”’
          Trong tôi từng lớp vỏ đức hạnh bong ra từng mảng cấp tập , điệu vũ công xuất hiện .. các em nhào rô ôm tôi vô phòng hoang mang chờ đợi – Đối tác mải mê khoe thân xác .. trong khi tôi ngây ngất chờ ngoảm cổ con mồi , khi em chạm đến Tôi như bừng tỉnh . .Tôi xấu hổ , xin em qui ước và bồi thường phí tổn cho … em.

          Reply
          • Giadinhmeo

            Bạn này lắm…..” tài”….ghê trong lúc dân thường đang thất nghiệp không có để ăn còn bạn thì theo đám bạn kia đi hưởng thụ cái mới à bạn !.

          • Hoàng cương

            Thấy các bạn hăng quá mình đưa tiết mục văn nghệ giải sui mà chẳng thấy ai để mắt
            – “Em út” không được coi trọng ở đây
            – Tâm lý thắng thua làm ác đi dục vọng
            Chứng tỏ tinh thần chiến binh vẫn đang sục sôi nơi người Việt , Mừng hay lo ?

          • Giadinhmeo

            Thế bạn vẫn thích món “em út à ” như cái đám bạn xấu của bạn đang làm vừa có tiền,có quyền lại thêm suy đồi đạo đức thì vứt ra sọt rác là vừa.

            Phải hăng chứ, cho ra trắng đen rõ ràng,không tù mù đánh lận con đen được. ĐỂ MỘT ĐÁM KHÔNG RA GÌ HƯỞNG LỢI.Khốn nạn thay VN tôi.!

          • Hoàng cương

            Như bạn biết đấy ở Vn cũng có nền kinh tế thị trường ( định hướng cho chính xác) có cung với có cầu và ngược lại , vấn đề ở đây là có giá cả thuận mua vừa bán 02 bên đều vui vẻ !

          • Hoàng cương

            Mình tính gài độ ngày 8/3 mới đưa chủ đề này ,đang bận thì Ngài Alan nhanh tay hơn – Đời chỉ hơn thua một nước cờ ! Xin chào giadinhmeo ,bạn là nữ thì phải trong đời sống như một siêu thị ,có những món đồ ta thích mua về nhưng ngày mai ta không nhớ để nó ở đâu …. hẹn gặp lại !

        • Nguyễn Xuân Trường

          Ở VN có một nhà lãnh đạo đủ tầm làm được như câu kết Chú Alan nói, đó là Chủ tịch Hồ Chí Mình. Theo quan điểm cá nhân tôi thấy:
          1. Cuộc nội chiến Mỹ và cuộc nội chiến ở Việt Nam có điểm tương đồng.
          2. Ở chiến tranh Việt Nam, bên thắng cũng là phe Miền Bắc và cũng có một vị lãnh tụ tối cao, tuyệt vời như Abraham lincoln. Trong hai cuộc chiến này có điểm tương đồng nhưng có điểm khác nhau lớn nhất là : Abraham Lincoln của Việt Nam đã ra đi khi sự nghiệp còn dang dở, những người kế thừa sự nghiệp lớn lao đó dương như đã đi lệch con đường mà Người đã vẽ ra cho họ.
          Trong câu kết của chú cháu bằng lòng với câu “người Việt Nam đã không gặp may mắn” khi mà người Việt Nam mất đi một lãnh tụ tuyệt vời.

          Reply
          • Alan Phan

            Ùa, chú có viết câu kết nào như thế này đâu? Cháu lấy đâu ra vậy?

            Trong câu kết của chú cháu bằng lòng với câu “người Việt Nam đã không gặp may mắn” khi mà người Việt Nam mất đi một lãnh tụ tuyệt vời.

          • BB

            “Tưởng bở”? Cải cách ruộng đất cũng thời cụ … MẤT TÍCH à ?

          • Nguyễn Xuân Trường

            Đây là nguyên văn câu của Chú: Tôi nói với người bạn Nhật,” nếu chúng tôi có một lãnh tụ như Lincoln 150 năm trước, lịch sử Việt Nam sẽ thay đổi nhiều.” Anh bạn cười, “Lúc đó, chúng tôi phải xếp hàng chờ qua Việt Nam để học hỏi các anh.”
            Sao dân tộc Mỹ may mắn đến thế?
            Chú chỉ để ý hộ Cháu câu trong ngoặc “người Việt Nam đã không gặp may mắn” còn câu sau đó là cháu muốn giải thích rõ ý của Cháu. Ý Chú muốn nói “Dân tộc Việt Nam không may mắn như dân tộc Mỹ” cháu ủng hộ ý đó nhưng theo một hướng suy nghĩ khác.
            Trong số những người có nguồn gốc Việt, ở thời điểm hiện tại và đang có những đóng góp cho dân tộc. Chú là người Cháu đặc biệt kính trọng sau một số nhân vật mà Cháu không tiện nêu tên trên đây, nhưng cháu mong có một cái nhìn đa chiều và thực sự công bằng với lịch sử. Cháu cũng mong rằng Chú và những người đồng quan điểm với Chú có những đóng góp thực sự chân thành cho đất nước này, dân tộc này không một chút vụng lợi thì Cháu nghĩ không còn có gì quý giá hơn. Lá rụng về cội Cháu hoàn toàn mong rằng Chú và các cộng sự của Chú mang kiến thức và chút sức lực còn lại để xây dựng quê hương đất nước nếu được như vậy sẽ tốt biết bao.
            Theo Cháu nếu đem xét công và tội của Chủ tịch HCM thì công của Người lớn hơn nhiều so với tội, với những gì Cháu biết và tìm hiểu qua các trang mạng, sách báo, tư liệu lịch sử thì Cháu có thể tin tưởng và nói rằng Chủ tịch HCM chính là một Vĩ nhân của dân tộc Việt, dân Việt hoàn toàn có thể tự hào vì đã có một người vĩ đại đến như vậy và trong lòng Cháu thì Người thực sự là một vị thánh.

          • Alan Phan

            mỗi người một góc nhìn vậy nhé…nhưng trước hết cần đọc tất cả tài liệu lịch sử với cặp mắt khoa học, không thiên kiến..

          • Nguyễn Xuân Trường

            Tôi chưa có một thông tin cụ thể nào về bạn nên xin cho phép tôi được gọi bạn là: bạn BB nhé.
            Theo Tôi thì khi xét đến một sự việc thì ta nên xét đến cả bối cảnh lịch sử khi sự việc xảy ra, những sai lầm hay những tội ác mà một số người gán cho Chủ tịch HCM có chuyện đúng và có chuyện chưa đúng, cứ cho rằng trong hàng ngàn hàng vạn câu chuyện thêu dệt đó có câu chuyện đúng đi chăng nữa thì đó cũng chỉ là chuyện bình thường vì:
            Thứ nhất: Chủ tịch HCM cũng chỉ là một con người bình thường như bao con người khác, Người không phải là thánh.
            Thứ hai: Trong hoàn cảnh lịch sử nhất định thì có những quyết định mà người đứng đầu cho dù không muốn nhưng vẫn phải quyết định (dạng như kiểu thí tốt trong chơi cờ vậy) đó là quy luật của chiến tranh, trong chiến tranh thì không thể tránh khỏi thiệt hại mất mát được.
            Tất cả những sự vật, sự việc, hiện tượng cần được nhìn một cách đa chiều. Cần dùng cái đầu và nghe bằng cả hai tai để suy xét, từ đó sẽ có cái nhìn chính xác hơn.

          • FreeSkyy

            @ Nguyễn Xuân Trường
            Lincoln, Washington, Regan….. họ là vĩ nhân vì những gì họ quyết định đem lại một kết cuộc “an dân, thịnh nước, cường quốc gia”. Nên nhớ họ không có khả năng làm tất cả mọi việc mà điều họ làm đó là biết chọn cho mình một nội cát (Cabinet) tuyệt vời, thông thái, có tầm nhìn và có tâm. NXT nên nhớ Lincoln yểu mạng hơn HCM. Nhưng quyết định của ông đem lại một Đế Quốc
            Nào chúng ta nói về HCM nhé: không chối cãi là HCM có cái tâm & cái tầm, nhưng ông chọn không đúng bộ nội cát (Cabinet) nên VN đến ngày hôm nay lăng tăng lung tung như thế.
            Thế anh có biết cái dở của HCM chưa ? Đó là không biết dùng người; mà một nhà lãnh đạo mà dùng lộn người thì sẽ tự biến mình thành một đồ tể của lịch sử ….. Chắc bạn cũng đọc Lich Sử VN & Trung Hoa nhiều phải không : Vị vua tốt thì tin & dùng các “Quân Sư” tốt tâm tốt tầm thì sẽ là một quốc gia hưng thịnh ……nếu lỡ bị “Ngu” tin dùng những Quân Sư Quạt Mo thì đất nước loạn lạc, dân lầm than ……
            Thế bây giờ bạn biết bạn dở chỗ nào chưa …..? Hãy đừng bao giờ như những đứa tuổi TEEN thấy các ngôi sao mặt hoa da phấn rồi tôn thờ những ngôi sao điện ảnh đó như một vị thần linh để rồi sống chết trong ấu trĩ
            Chúc bạn bình tâm & trong bình tĩnh nhé

          • Ho Chi Minh

            Nghe thấy tên …… đã muốn mửa (ói)

        • Tran Loi

          chuẩn ko cần bàn

          Reply
  • Lê Phương Nga

    ” Tinh thần thượng tôn pháp luật “.
    Vậy Xã hội mới Thịnh vượng và an toàn.

    Reply
  • bao pham

    Bài này của chú trên các báo lề phải bị cắt xén gần phân nửa. 150 năm sau, mình vẫn còn nhiều thứ để che đậy. Nhìn cái văn minh, nhân hậu của người, và nhìn cái cư xử của mình 150 năm sau người ta, mới thấy …quê hương ôi, hãy khóc đi.

    Reply
    • hỏi mãi

      Xin mọi người thử so sánh cuộc chiến của VN vs Mỹ lại để xem nhé.
      Mỹ trước chiến tranh là 1 nc TB và kinh tế phát triển, chiến tranh Nam Bắc xong, miền Nam có bị phá hoại nặng nề nhưng Miền Bắc khá hơn và có thể chi viện. VN trc chiến tranh bị Pháp, Nhật bóc lột (quả thực là đế quốc Mỹ, nhưng ko thấy ai bảo họ bóc lột VN, mà chỉ gây chiến tranh tàn khốc nhất trong lịch sử VN), nặng nề nhất là miền Bắc, để duy trì chiến tranh thống nhất, miền Bắc ko chỉ dựa vào nội lực mà phải nhận chi viện từ Nga và TQ, nên dù sau chiến tranh, miền Nam còn giàu gấp trăm lần miền Bắc, vậy làm sao chi viện tái thiết đây, làm sao hào phóng đc.
      Chiến tranh Nam-Bắc của Mỹ là chiến tranh đấu tranh vì lý tưởng, giải phóng nô lệ – kiềm giữ nô lệ (con người bình đẳng), nhưng chiến tranh VN là dùng để thống nhất đất nc vì bị Pháp – Mỹ dựng lên chính quyền nhằm chia cắt.
      Vì vậy, dù trông có vẻ giống nhau, nhưng làm sao 2 cuộc hành xử sau chiến tranh như nhau đc? Nếu VN chúng ta giàu như Mỹ, nếu chiến tranh xâm lược và thắng đc, thì cũng sẵn sàng bỏ ra chút ít của cải giúp người ta tái thiết thôi, cũng quân tử và nhân hậu chán, nhưng VN chưa bao h giàu đc, vì chưa bao h bị thôi xâm lược cả.
      Tuy nhiên, mình ko phủ nhận những sai lầm của ĐCS khi thống nhất đất nc, đó là ko tha thứ cho những người đã theo Mỹ (đọc thêm ở sách Bên thắng cuộc – giải phóng của chú Huy Đức), và tư duy của cộng sản quốc tế khi quốc hữu hóa tài sản của dân để chạy theo một XHCN ko tưởng (hoặc có tưởng nhưng chưa phải là bây giờ,mà có khi là trăm, ngàn năm sau mới có), rồi là những ai vô sản mới lên cầm quyền, nhưng đó là sai . Đó quả thực là những sai lầm của các bác lãnh đạo lúc đó.
      Nhưng, theo mình thấy những sai lầm đó là do tinh thần XHCN viễn tưởng mà ra thôi, đọc các tư liệu khác nhau đều có thể thấy lãnh đạo VN ở cấp TW đều là những người mong muốn một cuộc sống tốt hơn cho dân, dù cho cách làm của họ có nhiều sai lầm do nhận thức lúc đó còn nhiều lạc hậu (nói thế ko phải mình ủng hộ đa đảng nhé, mình chỉ hy vọng ĐCSVN mình bây h đừng quan tâm nhiều đến cái gọi là XHCN, đừng quan tâm gì là vô sản- tư sản, cứ giữ là ĐCS nhưng chỉ là cái tên mà thôi, thay vào đó tập trung phát triển kinh tế, mọi thứ sẽ ổn, và chính quyền vẫn giữ đc ổn định).
      Và, VN cũng có một lãnh tụ vĩ đại như vậy, đó là Bác Hồ, người cả đời dùng để cống hiến cho giải phóng dân tộc, một lòng yêu nước thương dân, đó là điều ko thể chối cãi.

      Reply
      • Alan Phan

        cám ơn quan điểm cá nhân của cháu…nhưng mấy chữ cuối “không ai có thể chối cãi” thì hơi bị “đỉnh cao trí tuệ” lạm dụng

        Reply
        • Hoàng cương

          “Ai ơi dừng bỏ ruộng hoang .
          Bao nhiêu tất đất tất vàng bấy nhiều .
          ….” Ông ALan thích nghe lời ngon ngọt – Đã độc quyền thì phải ác ông ạ !

          Reply
        • BLoc

          Anh Alan động viên thế hệ của “nick hỏi mãi” nói lên quan điểm là hợp lý với mục đích của trang Web này.

          Những ai đã hiểu rõ vì do đã từng sống, từng trải, từng mất mát, thất vọng, chứ các cháu mới lớn làm sao hiểu được nếu không động viên để các cháu trao đổi, đọc nhiều quan điểm đa chiều nói về sự thật của xã hội này. Như chúng ta đọc “bên thắng cuộc” mỗi người cũng thấy cái gì thật cái gì cũng chỉ là giới hạn của Huy Đức do vẫn phải bị tác động ít nhiều của lối giáo dục hiện nay, vậy với thế hệ các cháu này làm sao không có quan điểm như thế, nhất là nếu cha ông hay người thân đang được hưởng lợi từ chế độ này thì càng khó chấp nhận!

          Đây là những con người có tâm tín tốt, theo tôi vẫn có nhân bản lương thiên, vì vậy nên chuyện trò cởi mở, sớm muộn gì cũng hiểu ra thôi. Không sợ sự thật bị che khuất mà chỉ sợ con người không chịu tìm kiếm nó mà thôi.

          Reply
      • Thái tuế

        –Con người mà đem sinh mạng của toàn dân tộc mình tàn sát chém giết lẫn nhau,mà bạn lại nói là vĩ đại à ……bạn” giỏi ”
        –Sai lầm đó là do tinh thần ….viễn tưởng mà ra thôi ( tríchcủa bạn).
        —–Hai ý trên của bạn mâu thuẫn nhau rồi —-

        Reply
      • BC

        Mèng ui, thui rùi ta đã xa nhao…
        Bởi thế mới nói nếu muốn đất nước thay đổi ngay từ bây giờ thì phải bắt đầu với những em được sanh ra sau 2007, tuy hơi trễ một chút. Còn thế hệ nửa nạc nửa mỡ này có đem chà muối ớt, nướng mọi cũng vưỡn là ba rọi. Chán thiệt!

        Reply
      • Chúng gió

        Khi tôi đọc comment của ông này đến khoảng giữa đã thấy khó ở rồi, đến đoạn cuối thì ko hiểu sao mà nôn thốc nôn tháo ra, bà xã nói anh bị chúng gió rồi nằm xuống em cạo gió cho. Ừ đúng là bị chúng gió thật…sợ quá…

        Reply
      • Lan

        Hình như bạn được trả lương để phun ra mấy lời này !!! Bạn muốn biết về HCM hãy hỏi bác Google nhe! ….

        Reply
      • Nhaducati

        Sao dạo commnent bằng tiếng việt của các bác hay sai lỗi chính tả thế nhỉ…
        Dear bác hỏi mãi :
        - Bác đã đọc qua ” bên thắng cuộc ” của chú Huy Đức, cuốn sách mà mọi người đang ca ngợi là cuốn có nội dung chân thật nhất về lịch sử Việt Nam! từ sau 1975 đến nay. Vậy theo bác cuộc chiến tranh này do đâu mà nên? Mỹ không đến Miền Nam Việt Nam để tìm kiếm tài nguyên, ko đến để bắt dân phải nai lưng làm để đóng sưu cao thuế nặng, không đến để tịch thu ruộng lúa của dân để sung công…vậy tại sao họ phải đổ hàng tỷ đô la và hàng trăm nghàn sinh mạng lính Mỹ để đến một đất nước không cùng màu da, ko cùng ngôn ngữ trong hơn 10 năm với biết bao sự phản đối từ trong nước cũng như quốc tế. Họ muốn gì khi đưa quân án ngữ tại Sài Gòn? Chỉ có một lý do, họ, nước Mỹ, từ một nước nghèo nàn, toàn dân di cư trong vòng 250 năm đã thành một cường quốc, họ tiến lên bởi vì cả quốc gia cùng suy nghĩ, cùng phấn đấu trong sự công bằng, sống theo pháp luật và hiến pháp chứ không phải bằng các nghị quyết trung ương nào đó của một đấng lãnh tụ anh minh sáng suốt bày ra như thời phong kiến. Họ phải án ngữ tại Sài Gòn để phong trào giải phóng dân tộc của tầng lớp thất học, ngạo mạn, hiếu chiến đang lan nhanh từ Liên Xô, qua Trung Quốc rồi sang Việt Nam, Bắc Hàn, những nước có cùng biên giới với nhau không lây lan thêm nữa.
        - Thiên chúa giáo các giáo dân tin vào Đức chúa Trời, phật tử thờ Phật A Di Đà, Hồi Giáo thì sùng bái Thánh Ala, vậy, chúng ta thờ một đấng cứu thế mà theo các bậc tiền bối là người có công giải phóng chúng khỏi ách nô lệ từ hồi còn ngồi bô thì chúng ta cứ vâng thôi, chỉ nghe nói thế chứ có tận mắt chúng kiến đâu, “thần thánh hoá”…khi chết rồi mới nổi tiếng vì không còn phát ngôn được gì nữa.
        - Kinh tế muốn phát triển mà chỉ dựa vào mấy cái đầu ” anh minh, sáng suốt” của 14 vị La Hán thì e rằng chỉ mỗi nghề banh háng rồi la thì may ra có cơm mà ăn. Chỉ có nhiêu đó cái đầu suốt ngày chỉ lo giữ ghế để ” một thằng làm quan , cả tỉnh cũng được nhờ” mà đấu với cả triệu triệu cái đầu được học hành, được tự do suy nghĩ, sáng tác thì e là tỷ lệ chọi thành công hơi bị khó.
        Thôi mong là bác Alan tuổi cao, đã kinh qua các hỷ nộ ái ố của cuộc đời, còn chút sức nào cố gắng phấn đấu đứng vào hàng ngũ 14 vị La Hán hay Lau Háng cũng được, để bác sửa hộ cho con cháu cái hiến pháp giống Abraham đã làm bác nhé.
        Kính chúc bác sức khoẻ.
        Thân.

        Reply
        • Tài thấp học hẹp

          Đọc câu chữ của bẹn thì có vẻ xem chừng bạn thần thánh hóa Hoa Kỳ quá rồi đấy. Hoa Kỳ muốn giải phóng dân tộc Việt Nam khỏi chế độ độc tài ngạo mạn hiếu chiến thất học ư? Xin thưa rằng, tôi lại không thấy như thế, tôi có thể thấy rằng Việt Nam nằm ở một vị trí chiến lược vô cùng trọng yếu trong chính sách Châu Á Thái Bình Dương của Mỹ, cũng như Nhật, Hàn Quốc, Philipine. Các nước này có đặc điểm địa lý bao quanh biển đông + Thái Bình Dương và là một vành đai bao vây đối với sự phát triển của 2 nước khối XHCN hàng đầu là Liên Xô và Trung Quốc, Việt Nam nằm sát sườn Trung Quốc, có Việt Nam, Lào, Campuchia cộng với Thái Lan thì Mỹ hoàn toàn có thể kiểm soát áp chế sự phát triển của Trung Quốc, hạn chế sự phát triển của hải quân Trung Quốc, lý do tại sao thì tình hình thế giới hiện tại sẽ cho bạn một cái nhìn rõ ràng nhất.
          Không có nghĩa rằng tôi phủ nhận khả năng có thể đất nước Việt Nam sẽ trở thành một nước tư bản giàu mạnh hơn nếu có được sự hỗ trợ từ Mỹ. Giả định nếu Mỹ thắng trận, ta sẽ có một tương lai tương tự Nhật Bản với quân đồn trú ở quân cảng Cam Ranh. Nếu hai bên đình chiến, ta sẽ lại có một BTT và Nam Hàn. Bạn nghĩ xem giả thiết đó có đúng không?
          Dù cho cường quốc nào giúp đỡ Việt Nam thì họ cũng có những tính toán có lợi cho cục diện chính trị và quân sự của họ trên bàn cờ thế giới. Chẳng ai tốt bụng cho không ai điều gì, kể cả người bạn Liên Xô cũng có những tính toán nhằm kiềm hãm cả Trung Quốc và Mỹ trong nước cờ chi viện cho Bắc Việt Nam.
          Về phần bản thân mình, tôi chỉ mong cho dân tộc Việt Nam dám đứng lên vì tự do của bản thân mình, dám đứng lên không vì một thứ chính nghĩa mơ hồ mà vì lợi ích thực sự cho cá nhân, cho gia đình, cho xã hội, cho cả dân tộc.
          “Lý tưởng thật đẹp khi nằm trên giấy, nhưng là máu, là bùn nhơ trong hiện thực”

          Reply
          • Van Le

            tôi mệt mỏi nghe câu lặp đi lặp lại “không ai tốt bụng cho không ai cái gì” rồi. Đương nhiên là như vậy rồi, chứ bạn muốn sao nữa? Chỉ có người ỷ lại, lợi dụng, mới suốt ngày hy vọng người khác cho không mình cái gì thôi. Ở đời phải biết công bằng và biết điều chứ, có qua thì phải có lại. Bây giờ phân tích: một đứa bạn (Mỹ) giúp đỡ bạn rất nhiều, mặt khác nó cũng đòi hỏi bạn giúp lại nó thì bạn sẽ sẵn lòng thôi. Đó là đứa tốt “hơn”. Còn thằng khác (Tàu khựa), thì toàn chơi xấu, xem thường, lợi dụng bạn, trong khi nó thì bần tiện keo kiệt lâu lâu mới xì ra tí giúp đỡ. Thì đó là thằng xấu “hơn”, vậy thôi. Nhận xét phải có tính tương quan, toàn cục, tôi ghét nhất suốt ngày cứ gặp cái kiểu tranh luận nhìn vào một mặt nhỏ hẹp rồi phản bác lại toàn bộ vấn đề. Tầm nhìn cục bộ, tủn mủn, hạn hẹp.

          • Người Hà nội

            Lãnh đạo Mỹ là những người chính trực. Lãnh đạo các nước XHcN đa phần có tính lưu manh. nói một đắng làm một nẻo

        • Ngọc Lan

          Ôi, người bạn Mỹ! Các chính trị gia miền Nam Việt Nam chắc hiểu rõ nhất người bạn này.

          Reply
      • BC

        Bạn có đầu gối không? Lôi nó lên mà hỏi.

        Reply
      • DC

        khoan nói đến lí tưởng, tư tưởng. Giàu thắng nghèo thì khác, còn nghèo thắng giàu thì ….Nếu giỏi sao lại nghèo!

        Reply
      • Tran Loi

        tôi đoán bạn là người được hưởng lợi nhiều nhất ở cái xã hội mà nhà nhà gặp bất công, người người gặp bất công

        Reply
  • Hiếu

    Xin TS Alan cho cháu đưa ra một giả thiết nhé. Nếu Lincoln, Putin, hay những thành viên của cuộc cải cách minh trị ở Nhật Bản . . . có qua làm lãnh đạo ở VN thì cũng chịu thua mà thôi. Vì những lí do sau:
    - Một lịch sử lâu đời của người VN gắn liền với chộp giật, thân ai nấy lo.
    - Một hay vài thành viên muốn thay đổi thì họ không có đủ quyền lực để thay đổi. Muốn đi lên để có quyền thì họ phải có những “tố chất” của nhóm còn lại – hay nói đơn giản là bè phái,
    - Bất kể ai đi ngược lại tư duy Quan – Dân thì sẽ nhanh chóng bị tìm cách phế bỏ hoặc rút quyền lực hay cách đơn giản là trên nói dưới không nghe vây.
    - Tuy Lincoln cũng sử dụng mọi biện pháp để đạt mục đích là nền Dân chủ Mỹ nhưng thuyết phục những con người với một lịch sử vẻn vẹn vài trăm năm khác với củ khoai sinh trưởng vài nghìn năm ( dù khoai để tầm một năm là sùng là bốc mùi là heo cũng không thèm ăn rồi )
    - Cái này cháu suy diễn từ lịch sử thôi. Tại sao cứ vài năm độc lập rồi lại thành nô lệ, tại sao cứ lên làm vua là vội lo triều cống . . . ( đừng ngây thơ cho rằng ta muốn sống hòa bình nhé mà đúng ra là vua triều cống để bảo vệ quyền lợi của vua mà thôi). Giờ còn có vụ kêu rằng vì vị trí địa lí đặc biệt nên ta phải thế này ta phải thế kia, nhiều nước còn ở vị trí “khốc liệt” hơn nhiều nên đừng đổ lỗi. Và vì thực tế thỏ vẫn là thỏ mà thôi, con thỏ nào khôn thì ăn cho nó đủ đi còn lấy sức mà chạy cho xa hay khôn nhất là dắt mấy con thỏ khác về cho cáo ăn thịt.
    - Nói tóm lại khoai VN là khoai VN chỉ có thế mà thôi ăn hay không tùy ( không ăn đói ráng chịu )

    Reply
    • Trung

      Chào bạn. Bạn dùng từ giả thiết đúng lắm. Tuy nhiên những lý do của bạn đưa ra là không đúng. Những lý do đó chỉ phản ánh một số thực trạng xã hội mà bạn đang sống; nó không đúng nếu nếu xét trên cả chiều dài lịch sử của dân tộc . Bạn thử tìm hiểu Việt Nam thời Trần Nhân Tông thử coi. Hoặc link này : http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=11383&rb=0506

      Reply
      • Hiếu

        Hàng hiếm lắm bạn à, và không có gì đảm bảo mặt hàng này chưa được trang trí sửa sang lại. Khi còn đi học quả thực mình rất tự hào về dân tộc mình nhưng sau này khi hiểu biết chút chút cộng với chút tư duy logic thì mình có góc nhìn khác đi một chút.
        Dĩ nhiên vẫn còn vài điểm sáng cũng như nước mình vẫn còn tốt hơn nhiều nước khác, nhưng như vậy cũng chẳng khác gì ru ngủ nhau cả, hướng lên chứ ai lại suốt ngày cắm mặt xuống rồi tự huyễn hoặc chính bản thân mình như thế. Chẳng phải đâu xa, ngay như Lào đây thôi, bạn qua đó sẽ thấy thẹn với văn hóa của họ chứ chưa cần so sánh với singapo . . . nhé.
        Mình đã thực sự hi vọng vào một thế hệ được giáo dục đầy đủ sẽ làm lãnh đạo đất nước ( giống như thay máu vậy), nhưng hi vọng nhiều rồi thất vọng lớn thôi, vì tầng lớp thống trị chỉ cố gắng giáo dục nên những con người ngoan ngoãn dễ bảo nhằm phục vụ cho họ thôi.
        Bạn cứ để ý kĩ bức tranh kinh tế trính trị thì biết. Mình không có ý bàn xa ở đây nhưng nếu như bạn để ý kĩ thì sẽ thấy trong năm vừa rồi một số người tội chất như núi vẫn ngồi ung dung nhưng nhiều người bị bắt vì tội bằng con kiến ( so với mấy người kia). Đơn giản bạn bị bắt vì bạn gây nguy hiểm cho . . .( chứ không phải nguy hiểm cho xã hội nhé)
        Nói đi cũng phải nói lại, không ở đâu là thiên đường hết, nước Mỹ hay nhiều ” nơi đáng sống khác “vẫn tồn tại đầy rẫy những bất ổn ( một góc nhìn hoàn toàn minh bạch nhé ).

        Reply
        • bộ đội

          Bạn Hiếu nói đúng lắm! đừng tự du ngủ, cho nhau ăn cháo lú nữa, đừng tự phê và lừa người khác phê nữa! lịch sử Việt trần ai quá.

          Reply
    • Cối Xay Gió

      Đừng suy nghĩ với Tư duy Bảo Thủ như vậy, không gì là không thể đâu bạn. Nghe bạn nói mình hơi bùn vì nếu người Việt Nam nào cũng suy nghĩ như bạn thì đúng là hết cơ hội thật rồi !

      Reply
      • Hiếu

        Chắc bạn chưa làm việc với các cơ quan công quyền hoặc có thì cũng rất ít phải không ?. Mình đã từng có tư duy cực kì bảo thủ cho tới khi mình đươc làm việc với các “quan” và xem xét một vài dự án. Kết quả là lối tư duy . . . quang vinh sáng suốt vĩ đại dần dần phai mờ hết. Ngay cả những người bạn cùng thế hệ của mình giờ làm quan cũng chẳng khác gì thế hệ trước làm quan ( mà có khi Trường Giang sóng sau xô sóng trước nữa cơ ).
        Cơ mà có khi nào mình vào vị trí của họ rồi cũng thành như vậy không ta. Bạn tìm hiểu thêm về bác Lý Quang Diệu đi nhé.

        Reply
    • kuong do

      Tôi đồng ý với bạn. Một dân tộc mà lịch sử chỉ thấy giữ nước, chống ngoại sâm mà hầu như chẳng có mấy thời gian dựng nước mà vẫn tự hào thì tôi chẳng biết nói gì hơn nữa. Xin đừng trách tôi phỉ báng lịch sử của dân tộc mình.

      Reply
    • JackZhang

      Trước 75 không có vậy…không được khước từ DÂN TỘC và CON NGƯỜI VIỆT. Ai cũng yêu QUÊ HƯƠNG như các BCA, như PhD Phan, như những người là CHA, MẸ mình..

      Reply
    • Mercury

      Lincoln với Putin, hay nhỉ !

      Reply
      • Hiếu

        Mình chỉ muốn ví dụ vài nhà lãnh đạo giỏi thôi, nếu bạn từng đọc về cuộc cải cách Minh Trị ở Nhật mới thấy họ nhìn nhận thực tế vấn đề nhanh chóng và đưa ra giải pháp hữu hiệu thế nào.

        Reply
        • bộ đội

          Đừng đặt Putin cùng với 2 vị kia. Có mặt PuTin còn hơn họ nhiều đó là độc tài trá hình.

          Reply
          • BC

            Bộ đội mà giỏi quá ta, nói đúng dễ sợ, bái bạn làm sư…đệ nhé.

    • toan

      putin sao sanh duoc voi linconh

      Reply
    • Đông Dương

      Theo tôi việc ảnh hưởng của lịch sử, văn hóa, môi trường sống là có. Nhưng ở thời điểm hiện tại cái chúng ta cần nhất không phải Lincoln hay Putin mà hãy xây dựng 1 bản hiến pháp thật tự do, dân chủ, tự do báo chí, tự do ngôn luận. Bạn nghĩ xem Đài Loan cũng từ TQ mà ra sao xã hội họ không bốc mùi như TQ, họ vừa xử tù cựu TT Trần Thủy Biển 20 năm tù đó. Sing nữa họ phần lớn là người Hoa sao họ phát triển vậy, rồi so bắc Hàn với nam Hàn sẽ thấy. Cái cần của chúng ta hiện nay là xây dựng thể chế chống lại sự lạm quyền, có sự kiểm soát lẫn nhau, tam quyền phân lập. Giờ không phải lúc trông chờ các anh hùng ban phát tự do hạnh phúc cho người dân tùy theo lương tâm hay đạo đức của họ.

      Reply
      • Le Minh

        Đúng rồi bạn ạ, giống như một công ty nếu như người ta xây dựng đc một hệ thống tốt, như công ty cũ của tôi (Metro Cash & Carry VN), chúng tôi luôn hoạt động với một hệ thống giống như một tam giác, các bên đều được phân định rõ chức năng nhiệm vụ của mình nhưng việc giám sát và thúc đẩy lẫn nhau là ngang bằng và rõ ràng nên nhiều khi Trung tâm thương mại của chúng tôi có vắng mặt bất cứ một lãnh đạo ở vị trí nào dù là Trưởng Store với thời gian bao lâu chúng tôi vẫn hoạt động tốt, tuy ko dám nói là rất tốt như khi có người điều hành tài giỏi nhưng thực sự là nó vẫn rất ổn định và ko có ảnh hưởng gì ghê gớm cho dù nhiều khi nhân sự của Head Office ko tuyển dụng được giám đốc TT trong nhiều tháng trời. Sự vận động của cá nhân, doanh nghiệp, Quốc gia cũng vậy thôi, nhất thiết phải tôn trọng quy luật phát triển chung nhất của tự nhiên còn trái với nó dứt khoát là hậu quả tệ hại rồi. Hệ thống chính trị của chúng ta đã và đang đi theo con đường trái các quy luật của triết học là triệt tiêu quy luật mẫu thuẫn là nguyên lý cho sự phát triển vậy thì sao nhỉ?

        Reply
    • Huynh Long

      Putin ? Putin nên được đặt chung với Hugo Chavez của Venezuela, Ahmadinejad của Iran vì kinh tế Nga khá là nhờ giá bán tài nguyên (dầu hỏa) và có chung thủ đoạn dơ bẩn với đối lập chính trị. Putin còn là … siêu nhân theo kiểu Stalin của Soviet Union, Ceausescu của Romania, và gần nhất là lảnh tụ “kính yêu” Kim Jong Il (gọi mưa, con của thánh thần, không tiểu tiện như người bình thường, …) :-)

      Reply
    • tin

      Bạn Hiếu đang nói đến những gì xảy ra trong khoảng thời gian CS cai trị đất nước Việt Nam này. Nếu bạn khái quát cho cả quá trình lịch sử của dân tộc và đất nước này thì không chính xác rồi.

      Tôi nghĩ bạn thuộc thế hệ 8x, có thể là 8x đời nửa cuối

      Reply
  • Dân đen

    Những nhận xét xác đáng của tác giả bài viết này làm cho tôi thêm khâm phục các lãnh tụ của dân tộc Hoa Kỳ và càng thêm khinh bỉ và chán ghét các lãnh tụ thuộc phái “đỉnh cao trí tệ!”
    1.1. Nghiên cứu khoa học, lịch sử, chính trị và tất cả mọi ngành nghiên cứu, giáo dục, đào tạo nào thì phải theo “định hướng” phải được duyệt xét và phải được “đả thông tư tưởng” thì mới được chấp thuận, được phổ biến. Làm gì có chuyện nghiên cứu một cách công tâm, vô tư và chuyên nghiệp được
    1.2 Bọn lãnh tụ đỉnh cao trí tệ này không hề có lòng yêu nước thương dân, không hề coi quyền lợi của dân tộc của quốc gia ra gì, ngược lại bọn này càng vơ vét và tranh thủ với câu “hy sinh đời bố, củng cố đời con” ý nói sẵn sàng tham nhũng hối lộ lúc tại chức để dù có bị tù tội thì con cháu được hưởng, quyền lợi của quốc gia dân tộc chẳng là gì đối với những lãnh tụ vô lại này
    1.3 Vì ngạo mạn (tự cho mình là đỉnh cao trí tệ) vì ngu dốt vì thiếu liêm sỉ, thiếu kiến thức nên đối với bọn lãnh tụ này, thượng tôn luật pháp được coi là một chuyện không tưởng, chuyện huyền thoại. Luật lệ là để bắt chẹt dân đen và dân đen phải tuân thủ chứ không phải để cho bọn lãnh đạo vô liêm sỉ này
    1.4 Sự cao thượng, lòng nhân đạo chỉ có ở những lãnh tụ hiểu cao, biết rộng, là những người khiêm nhường và đặt quyền lợi cu/a quốc gia dân tộc trên hết mọi quyền lợi, ý kiến cá nhân. Chuyện này làm sao mà có được ở những lãnh chúa đỏ khi mà học vấn và sự hiểu biết theo kiểu như ……tú tài đệ Nhất cấp (cấp 3 trung học sau tháng 4/1975) trong thời chiến lại làm …… trong thời bình! !!! Thiện tai! Thiện Tai!

    Reply
    • Hungnt

      Bạn chửi rất có năng khiếu, luôn phát huy nhé! cả dân tộc này cùng nguyền rủa bọn vô lại đỉnh cao chắc rằng bọn nó sẽ không thọ được bao lâu nữa đâu!!!

      Reply
    • Paxton

      Sao mọi người cứ phải “hùa” theo số đông để đội Mỹ lên đầu mà không cần phân tích kỹ càng hơn, không có chủ kiến của riêng mình?!!! Mỹ là một quốc gia không có chiến tranh hơn 100 năm qua và khi có thì không bị tàn phá, cô lập như đất nước VN mình.

      Trong xã hội nào cũng thế, đều có mặt tốt và mặt xấu của nó, đều có người tốt và người xấu. Bạn đã hiểu tận tường về những nhân vật trí tuệ của VN chưa mà ngồi đó lộng ngôn. Nếu không có một số lãnh đạo trí tuệ, quan tâm đến vận mệnh của nước nhà, có người ngồi ở nhà giàn nhìn biển quanh năm để làm trọn trách nhiệm nam nhi, có người phải trực nơi biên giới, giữ an ninh trật tự thành phố thì bạn có thể ngồi yên đó ăn Tết và rỗi thời gian để buôn dưa lê như thế này sao? Bạn chỉ thích hùa để vạch trần cái xấu nhưng bạn đã quên “tôn vinh” cái tốt.

      Tôi là người lớn lên ở nước Mỹ hơn 30 năm qua và chưa từng thấy đất nước nào có nhiều người trẻ lười biếng, vô lý, thiếu năng nổ, tư duy hùa theo như ở VN. Tối ngày chỉ chuyên ngồi đấy để than thân trách phận mà không xả thân, cố gắng để góp sức cho nước nhà. Việc này làm tôi nhớ lại lời nói của Tổng thống Mỹ John F. Kenedy : “Ask not what your country can do for you, ask what you can do for your country”, tạm dịch: “Đừng hỏi đất nước đã làm gì cho bạn mà phải hỏi bạn đã làm gì cho đât nước của bạn”. Thế bạn đã dấn thân làm gì cho đât nước VN, đã hy sinh gì cho nhân dân VN? Khi nào bạn có câu trả lời thỏa đáng thì mới có tư cách bình phẩm người khác.

      Têt vừa qua tôi có dịp về VN mấy hôm, có chứng kiến nhiều cảnh thanh phiền về v/đ thuế lưu hành… Tôi tự hỏi: ” không biêt cho đến bao giờ thì người dân VN mới bắt đầu có trách nhiệm với chính bản thân mình, với cộng đồng của mình, với nhân dân và đất nước của mình???”. Đường xá thì muốn có nhưng đóng góp thì không?!!!, thành phố thì muốn sạch nhưng giữ vệ sinh thì khỏi, tham nhũng trong quan trường thì chửi rân trời nhưng trong xã hội thì mọi mọi con người vẫn duy trì “văn hóa đút lót” . Thử hỏi xem có ai trong xã hội không có làm “áp-phe” khi có kẽ hở, thử hỏi ai trong xã hội không đòi tiền cà phê khi có 1 lời giúp đỡ kẻ khác v.v… Vậy thì nếu các bạn muốn có một xã hội văn minh như nước khác thì trước tiên hãy thực hành cái văn minh đó, hãy xóa bỏ cái văn hóa đút lót và áp-phe kia thì họa may đời con cháu bạn sẽ tận hưởng được những thành tựu mà bạn đã có công đóng góp.

      Bạn tự gọi mình là dân đen vì bạn tự hiểu rằng tâm địa của mình quá đen chăng???

      Reply
      • nguyen tue tam

        Xin lỗi bạn, mình chưa thấy ai tự nhận lớn lên ở Hoa Kỳ hơn 30 năm mà lại có những suy nghĩ và cách diễn đạt như bạn. Cách bạn dùng từ ngữ, giọng văn, cấu trúc, cách lập luận càng cho thấy bạn không phải là dân sống ở Mỹ hơn 30 năm như bạn nói. Cho hỏi tí bạn là Mỹ nhưng mà Mỹ Lai hay Mỹ Tho thế ?

        Reply
        • Paxton

          Nếu bạn sinh ra trong một gia đình gia giáo, trí thức, luôn được dạy dỗ đọc sách Thánh hiền, triết lý tôn giáo từ thuở nhỏ, không ngừng trau dồi văn chương Việt Nam, và hơn 20 năm làm việc giữa môi trường Hoa Kỳ và trong nước thì có lẽ bạn sẽ hiểu được một phần. Đối với tôi, làm một người Mỹ gốc Việt cũng không hơn, không kém với một người Việt ở Mỹ Tho, vì đó là quê hương.

          Có lẽ vì bạn có tư duy nghĩ rằng người Việt Nam luôn thấp hèn hơn người Mỹ cho nên mơi có câu nói như thế. Còn tôi, một người Việt xa quê hương từ bé, cho nên cách nhìn cuả tôi về đồng bào, mọi người kém may mắn trên thế giơi có khác hơn bạn rất nhiều. Nếu mình không có lòng tự trọng với chính bản thân mình thì ai sẽ coi trọng mình?!!!

          Tôi sẵn sàng tiếp chuyện với bạn qua kênh này bằng ngôn ngữ ngoại nếu bạn thích trau dồi ngôn ngữ nước ngoài. Tôi nghĩ Bác Alan sẽ hiểu được những nỗi đau nhói của tôi về tình hình của giới trẻ trong nước và những hoài bão muốn thực hiện tại quê nhà tuy phương pháp có phần khác biệt.

          Reply
          • Tuan

            Hai bác tranh luận cái gì thế ! Không có cái gì hoàn hảo nhưng không có nghĩa là không có cái này tốt hơn cái kia. Bác nói Mỹ không có cuộc chiến nào trên đất nước họ là đúng. Nhưng họ vẫn tham gia thế chiến thứ 2. Nhưng Nhật có chiến tranh và bị tàn phá nặng nề. Chiến tranh ở bán đảo Triều Tiên cũng vậy. Sao Hàn Quốc vẫn phát triển hơn mình. Còn về lãnh đạo có tâm huyết thì cũng có một vài người tạm được ví như ông Sáu Dân. Vấn đề bác Dân đen nói và chửi tôi thấy cũng chả sai. Bác nói đến những người lính canh giữ biên cương biển đảo- một điều tốt. Nhưng quân đội tiêu thiền thuế thế nào tôi đâu có biêt !!! Bác đúng khi nói dân mình không chịu bỏ tiền đóng thuế phí này nọ. Nhưng tôi là người chịu đóng thuế nhưng tôi muốn biết tiền của tôi đóng được tiêu như thế nào. Nói chung là trong lúc bực bội bác nói lan man quá. Tôi chỉ đi vào cái trọng tâm thế này. Bác có quốc tịch Mỹ, bác chả phải sợ khi nói gì ở VN. Tôi là một thanh niên Việt Nam có bằng đại học quèn. Ra trường 1 năm làm vỡ mặt mới đủ ăn. Tôi chả muốn mất một đồng không minh bạch cho thằng nào cả. và tôi cũng như nhiều thanh niên VN khác. Ăn xong là lên mạng chửi- không blog- không tụ họp đông người bàn luận chính trị…Vì tôi không muốn đi tù

          • Huynh Long

            Bạn biết gì về các lảnh tụ của TA, và cảm nghĩ gì khi so sánh với Abraham Lincoln?

            Tôi cho rằng “sinh ra trong một gia đình gia giáo, trí thức, luôn được dạy dỗ đọc sách Thánh hiền, triết lý tôn giáo từ thuở nhỏ, không ngừng trau dồi văn chương Việt Nam, và hơn 20 năm làm việc giữa môi trường Hoa Kỳ và trong nước” không có chổ trong tranh luận !

          • Bình Dương

            Ở Mỹ không có truyền thống chửi dân, trách móc dân như Paxton viết.

            Cứ hai năm người Mỹ bầu lại những người đại diện dân quản lý đất nước. Kẻ nào bất tài, thối nát thì cho nghỉ, bầu cho người khác. Truy cứu trách nhiệm không ai đổ lên đầu một đối tượng gọi là “dân”, hay một “giai cấp” ….nó nằm ở những nơi có quyền hành trao phó.

            Câu nói của Kennedy là để “motivate” một thế hệ thanh niên đi cứu thế giới… Năm nào vào ngày bãi trường cũng có những bài nói “nổ” như vậy. Cho vui trong chốc lát thôi.

            Mài đũng quần trên ghế nhà trường ở Mỹ vài chục năm, viết hàng ngàn trang tiếng Anh không bảo đảm là hiểu được tinh thần dân chủ ở Mỹ. Đó là nếp nghĩ, và cách muốn sống không có ai ở trên đầu mình.

      • Binh duong

        Rât hay
        Đúng ,chúng ta hãy nhìn lại mình xem cần phải sửa những gì còn thiếu,đã đóng góp gì cho xã hội chưa?

        Reply
      • BLoc

        Bạn này sống và được giáo dục ở Mỹ nên có ý thức và lối hành xử kiểu Mỹ: có trách nhiệm về hành vi của mình và với tổ quốc. Rất đúng đó ban và mọi người VN cũng ao ước có ý thức tốt đẹp như thế!? Nhưng cần phải thanh thản thật lòng!

        Bạn nói chuẩn xác nhiều thứ, nhưng bạn mới sống thực ở VN có mấy ngày. Chừng nào bạn đem tiền về VN đầu tư, hay nhận một công việc nào đó ở VN để làm, hoặc thoải mái hơn là sống và đi đây đi đó trên VN một vài tháng nếu được một năm thì càng tốt, khi đó bạn đọc lại bài của mình mà vẫn giữ nguyên các ý vừa viết ra thì tôi mới tin bạn có tố chất vượt tầm mọi người Việt, lo cho nước VN và yêu thương chính quyền này dù nó là thế nào đi nữa, không chừng bạn sẽ được kết nạp hay nhận danh hiệu cao quý của Đảng CS cũng nên!

        Chúc bạn sớm hiểu được sự thật về xứ sở này và con người Việt “dân đen” đó, tại sao là như vậy?

        Reply
        • Paxton

          21 tuổi tôi đã vác túi về quê hương, mang theo bao hoài bão …

          Sau hơn 20 năm, tôi đã thất bại rất nhiều, thành công thì ít nhưng chưa từng có ý từ bỏ.

          V/V comment, Có lẽ tôi bị bệnh nghề nghiệp, trước khi muốn bình phẩm hay làm việc gì thì ít nhất ra tôi cũng phải học hỏi và nghiên cứu thêm, tận tường hiểu rõ mấu chốt, nguồn cội của vấn đề rồi mới phát biểu, trao đổi ý tưởng với người khác để có thể tìm câu trả lời hoặc chỉ để hoàn thiện hơn, học hỏi cái mới hơn nếu mình chưa biết. Tôi thấy người Việt ta quen thói bình phẩm, chê bai. Đó có lẽ là dân tôc tính. Còn ở nước ngoài, khi một người chê bai người khác nó cũng đồng nghĩa với việc thiếu tế nhị, hoặc nói sâu sắc hơn là chắc thua người ta rồi mới chê để tự đề bạt mình lên.

          Nhiều bạn bè của tôi nói tôi qúa lý tưởng cuộc sống, còn tôi thì chỉ biết rằng ước ao của tôi khi lớn lên là sẽ cố làm kinh tế thật giỏi, có thật nhiều tiền để giúp người nghèo, san sẻ nhiều đềy hay, tốt đẹp cho những người kém may mắn mà mình gặp và nếu đã thế thì tại sao lại không giúp dân mình?!

          Tôi từng sống ở Việt Nam một thời gian trong lúc làm dự án khả thi cho một vài cty bất vụ lợi. Cũng đi về rất thường và vì thế tôi hiểu rất rõ tình hình trong nước. Có một điều rất cơ bản mà các bạn phải nhận thức được là văn hóa nước ta là “văn hóa đút lót” và nó đã được áp dụng ở trong đời thường với tám mươi mấy triệu dân còn lại. Bạn cứ nhìn chung quanh mình, các cty tư nhân với nhân viên VN và xem coi có ai trong số họ không có “kiếm thêm, hoặc áp-phe, hoặc vòi vĩnh tiền cà phê” cho một công việc nào đó…. Đa số tất cả mọi người đều sẵn sàng “qua mặt” CHỦ của mình để hưởng lợi. Ít ai giúp “không” người khác chỉ vì tốt bụng.

          Tôi áp dụng cách suy nghĩ này trong vấn đề tham nhũng ở quan trường … tôi nghĩ khi ta dẹp đi được kẻ tham nhũng thì lấy gì đảm bảo là kẻ mới lên không “ăn”?!!! Tất cả nói chung là vì văn hóa của ta là thế và nếu muốn thay đổi thì xã hội cần có nhiều tế bào (hy vọng mỗi tế bào trong xã hội) đầy nhiệt huyết để dần thay đổi tư duy lạc hậu kia. Nên nhớ, một người làm quan khi về đến nhà thì sẽ trở thành một người con, người cha, người chồng như bao kẻ khác. Tôi không biện hộ cho những thành phần tham nhũng, tôi chỉ muốn nói rằng đây là một căn bệnh mà mỗi người dân đều phải ý thức và nhận thức được và “tự cai”, tự bỏ cái thói xấu ấy. Tôi chắc chắn sau 1-2 thập niên, xã hội VN cũng sẽ tự đem may mắn đến cho mình và người VN cũng sẽ hưởng được một nền văn minh như bao nước khác.

          Nếu ta muốn tiến thân, thay đổi vận mệnh của chính mình thì phải tự tranh đấu và tự giúp lấy mình. Không ai khác có thể ban bố hạnh phúc cho ta ngoại trừ sự cảm nhận tâm linh, cảm nhận tình yêu mà ta không thể nắm bắt.

          Rất tiếc tôi chỉ thích làm giàu và làm việc xã hội, không có hứng thú làm quan bạn ạ. Còn về tư duy Cộng Sản hay Dân Chủ thì tôi chỉ có thể nói rằng: “đèn nhà ai nấy sáng, nhà của ai nấy ở” và ta nên trân quý những gì mình đang có, đừng nên chạy theo lẽ thường của cuộc sống vì “cỏ bên kia núi luôn xanh hơn bên này – the grass is always greener in the other side of the mountain”.

          Reply
          • BLoc

            Vây chúc bạn thành công trên con đường bạn đã chọn, rất tốt nếu xã hội có nhiều người như bạn.

            Như bạn nói “chỉ thích làm giàu và làm việc xã hội”, vậy khi nào giàu hay làm được điều gì cho xã hội nhớ ghé vào đây thông báo cho anh em cùng mừng và chia xẻ kinh nghiệm như anh Alan để giúp mọi người có niềm tin mà bỏ thoái xấu chỉ trích chế độ.

            Cũng như nếu lỡ sau này thấy chính thể này không là môi trường “thuận lợi” cho hoài bảo của bạn thì cũng nên vào đây nói đôi lời để mọi người mỡ rộng tầm mắt.

            Đã “vấp” nhiều ở cái xứ này rồi mà vẫn gữi được tinh thần như bạn là xưa nay hiếm đó!

          • Quynh My

            Rất vui vì vẫn còn nhiều người nhiệt huyết với dân tộc như bạn. Chỉ tiếc những ai nhiệt huyết thì lại thờ ơ với quan trường, phần ảnh hưởng rất lớn đến thay đổi của đất nước.
            Tôi cũng đang loay hoay với câu hỏi liệu đến khi nào thì những phần tử nhỏ tích cực sẽ thay đổi được hệ thống hiện giờ?

          • BC

            Rất tiếc phải thốt lên rằng vàng thau bây giờ lại lẫn lộn với đất sét…Thiệt khó mà lần.

          • BC

            Để tôi kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện thiệt nhỏ của cái thời nho nhỏ. Rằng…

            Ở 1 đất nước kia rất thanh bình chỉ có toàn loài chuột. Nào là chuột nhắt, chuột chù, chuột chũi, chuột cống….Một hôm, có 1 con mèo xuất hiện, nó bắt đầu xơi tái mỗi ngày 1 chú chuột. Cả loài chuột sợ hãi nên bàn nhau cách loại trừ con meo meo. Đứa thì bàn nhau hùa ra cắn mèo, đứa thì bảo mạnh ai nấy trốn, trốn một hồi mèo đói thì mèo sẽ đi. Chỉ có mỗi con chuột chũi ỷ mình to lớn, óc lớn nên to tiếng.
            -Việc gì phải chạy, không làm gì cả, chúng ta chỉ làm mỗi 1 việc cực kỳ, cực kỳ đơn giản đó là đeo cái chuông vào cổ con mèo.
            Nói xong chuột ta khoái trá tự vuốt râu khen mình:
            -Chả đứa nào khôn bằng ta, thiệt đúng là loài chuột!
            Cả đám đông nhao nhao lên khoái với ý kiến đó. Bỗng 1 con chuột nhắt giơ tay xin ý kiến:
            -Thế ai sẽ là người đem chuông treo vào cổ con mèo?
            ….
            À há! Nói thì dễ nhưng làm không dễ đâu. Nói thì ai cũng nói được nhưng giọng điệu chuột chũi thì đây nghe nhiều lắm rồi. Mần ơn biến hình thành con khác được không?

            Cám ơn chuột Chũi.

          • thai nguyen

            Chào bạn Paxton,
            Bạn ở bển ấy có bao giờ ăn chuối chín cây và chín ép (chuối xanh dấm cho chín) chưa để phân biệt và cảm nhận sự khác biệt ?
            Nếu bạn hơn 30 năm ở Mỹ mà chưa thử, chừng nào về Mỹ Tho bạn sẽ có rất nhiều cơ hội thưởng thức.
            Đọc các comments của bạn, tôi cảm thấy như mình được ăn trái chuối chín ép. Mà ở Mỹ, bạn có hay ngó sang ông hàng xóm Cuba bên cạnh và thấy ông Phi đen Castro ăn chuối không ?
            VN tuy rất xa Cuba, nhưng lại gần. Chúng tôi thấy hoài à.

      • Tuan Ngoc

        Tôi rất tán thành ý kiến của bạn. Tôi vẫn thường nói với mọi người 1 câu “Mỗi dân tộc đều xứng đáng với người lãnh đạo của mình”. Người dân nước Mỹ phải có nền tảng nào đó thì mới xuất hiện Lincoln.

        Reply
      • Sweet Surprise

        Like what you’ve replied to the others I saw many from your reply. But I have no more time that only able to write a few to you. As you said that you’ve been grown-up in the US for over 30 years, I would prefer you to discuss it in English, definitely.

        1- How many persons from your point of view to be able to say that “Sao mọi người cứ phải “hùa” theo số đông để đội Mỹ lên đầu mà không cần phân tích kỹ càng hơn, không có chủ kiến của riêng mình?!!!”? Then, what do you think if I say that what said by the other person(s) prior to yours are of their own ideas?

        2. You did ask quite in your reply. Let me ask you back this one. Have you ever read that famous and also the most interesting work on the Vietnamese culture by Trần Ngọc Thêm, Discovering the Identity of Vietnamese Culture: Typological Systematic Views (Tìm Về Bản Sắc Văn Hóa Việt Nam)? You may partly or wholly depending on your consumption have all for the response there.

        3. Mainly this is why I insisted to write to you. In the last sentence you wrote: “Bạn tự gọi mình là dân đen vì bạn tự hiểu rằng tâm địa của mình quá đen chăng???” Very sorry that I didn’t see at all what written previously that you’ve had more than 30 years in the US. Do you know why?

        Reply
        • Paxton

          Sorry, you’d used literal translation from some strange source therefore, all your comments were not fully expressed, they were written with many disjointed pieces.

          I can’t truly understand what you are trying to say. Please write in the language form that you are most literate, comfortable with.

          Reply
          • JackZhang

            ..comfortable with Vietnamese… Phật Thích ca dạy rằng: năm căn lành : 1. Tín căn (lòng tin, đức tin sâu vững ), 2. Cần căn hay Tinh tấn căn, cũng gọi là Nguyện căn (tinh tấn, chuyên cần và phát nguyện dũng mãnh trong việc tu tập thiện pháp, hướng đến giải thoát), 3. Niệm căn (luôn nghĩ nhớ, niệm tưởng), 4. Định căn (tu tập định lực, nhiếp tâm không tán loạn), 5. Tuệ căn (trí tuệ sáng suốt, phân biệt rõ chân lý và những điều hư dối). Vì các pháp này là cội nguồn sanh ra tất cả các pháp lành nên gọi chúng là căn, nghĩa là cội gốc. Kẻ khước từ Cội Gốc thì đã phạm vào điều răn của Phật….vì chúng đều theo cái Đạo “đỉnh cao” đã dạy dỗ nhiều năm.

          • Sweet Surprise

            Just to let you know I am only a foreigner to have learn English to want to discuss with you in this very language. In other words, here I am never like what you’ve said “over 30 years” growing up in the US (“lớn lên ở nước Mỹ hơn 30 năm qua”) and very shortly later, “over 20 years working between the US and the internal environment” (“và hơn 20 năm làm việc giữa môi trường Hoa Kỳ và trong nước”) or “21 years old I had been back to the home country, carrying with it so many ambitions…” (“21 tuổi tôi đã vác túi về quê hương, mang theo bao hoài bão…”). I’ve clearly extracted all this evidence from your original saying, again, just to let you know what about yours and what about mine.

            So, if still you refuse to discuss them in English from what I’ve raised within, even you said all “so loudly” like that, sorry to say you mostly possess no difference from those I’ve ever known who might be living long in another developed country but with only little capacities to integrate into it. But I don’t want to talk about this. What I want mainly is this lesson: one should never think of oneself as “above” or “over” the other(s) when discussing any around with such exaggerated tones. Why? Simply there are so wisely sayings “The empty vessels makes the greatest sound” in English and “Cao nhân hữu tắc cao nhân trị” in Chinese-Vietnamese, do you understand?

          • Sweet Surprise

            Dear Bác JackZhang,

            Your writing seemed to have totally connected with some that the other replied to me. So it should be my duty to respond to what you did want to bring to me.

            I would like to remind you that once I’ve ever written to you that “for my love and all the others as the most importance in my life only I believe in Ơn Trên (I prefer to use the words that Bác Alan always does) apart from my hardest endeavour. In other words, you know that it’s the cause-effect (relationship) as Bác Alan had very recently ever written about, going along with some luck (or unluck) which might be granting to one from Ơn Trên only, don’t you?”

            Now please let me say that still it’s my firmness that even you could have written far too worse, nothing may affect me. And I hope that you’ve experienced enough in your life to know that it’s uneasy that a person may be resistant and calm like that in her/his life, certainly.

            As well I think that you are one among those (perhaps no many) who are the eldest within this website. This is the second reason that I would like to say again and again that even you could have written far too worse, never I’ve ever disrespected any old people. It’s one of my living principles. Simply, I follow what I’ve been taught by a very wise Vietnamese saying that “Sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đấy”.

            Hope Bác might be content with my reply.

            I would also like to write

          • Sweet Surprise

            Sorry to have no the last six words. Many thanks.

          • BC

            Cả 2 bạn viết tiếng Anh hay quá, cho mình tham gia với, được hông? Nhưng mà bằng tiếng…Mán nhé. Mình là dân mọi.

          • Sweet Surprise

            To BC: From my point of view, you’re welcome, whoever you’ve given to yourself, for I know well how to “Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”.

            To Paxton: How to separate from those shameless, non-sense, no ego, nor esteem should have been one among the big questions raising to, and by yourself.

          • BC

            To Sweet Surprise,
            Bụt mặc cà sa, ma mặc áo giấy còn mọi nó đeo khố chuối đấy. Dám không?

          • Chúng gió

            Cảm ơn Sweet Surprise đã cho mọi người hiểu rõ về Paxton, ông này chạy đi độn thổ roài……

          • Sweet Surprise

            To BC: Whoever you’ve given to yourself, and whatever you prefer to glue to yourself, definitely, for no one else except you can decide them for the very yourself only, absolutely

          • Sweet Surprise

            To BC: Please stop it, don’t keep going after what I had yet replied to you here. I’ve just read your reply to me within Uncle Alan’s “stormy” writing “Back to some history” (sorry to translate his article’s title). Let me explain some more to you there, please.
            Many thanks.

        • Ngọc Lan

          Tôi thấy các bạn lên đây để chỉ trích cá nhân người không có cùng ý kiến với các bạn (ví dụ bạn Sweet Surprise nhất định đòi trao đổi tiếng Anh với bạn Paxton vì không tin bạn Paxton là người sống ở Mỹ 30 năm) hơn là xem trong những ý kiến khác với ý mình đó có ý nào có giá trị không. Như thế thì khó tiến bộ lắm. Với những bạn cho rằng vì Paxton không thực sự sinh sống nhiều ở trong nước nên ý kiến và sự quan sát của bạn đó về lịch sử, thói quen, phong tục tập quán của người Việt trong nước không có giá trị cao thì tôi xin được kể về mình, đồng thời nêu quan điểm của mình để đóng góp thêm một góc nhìn cho các bạn. Tôi có gặp một số rất ít các bạn Việt kiều trẻ (dưới 40 tuổi) nói và viết tiếng Việt không thua gì người trong nước đâu — nhất là nếu họ về VN sống khoảng 4-5 năm, nên không thể kết luận một người Việt là giả danh Việt kiều chỉ vì tiếng Việt của họ tốt. Còn về phần tôi, tôi là người VN, sinh ra tại VN sau ’75, cha mẹ tôi sinh ra và lớn lên ở miền Nam Việt Nam. Họ không hề hoạt động chính trị cho phe nào trong cuộc chiến, đơn giản vì họ không có mấy lý tưởng chính trị. Sau Giải phóng, dĩ nhiên họ cũng khổ sở chung với mọi người, rồi cũng tìm cách vượt biên mấy lần mà không được. Chúng tôi lớn lên trong thời buổi đói kém, đi học ở trường thì (theo các bạn chống cộng cực đoan) bị “nhồi sọ” bởi các triết lý XHCN. Nhưng chúng tôi vẫn học giỏi tất cả các môn, kể cả những môn văn-sử (là những môn bị lồng ghép tư tưởng chính trị nhiều nhất). Rồi tôi học luật tại VN (trong thời gian học đại học, có học môn “văn hóa VN” với chính thầy Trần Ngọc Thêm mà có bạn nào ở đây trích dẫn), rồi may mắn được sang Mỹ học cao học luật. Sau đó, tôi lại về VN sinh sống, làm việc (mặc dù nhiều người nói tôi “điên” vì sang được đến Mỹ lại còn về VN). Như vậy là phần lớn cuộc đời tôi sống ở trong nước. Và tôi có cùng quan điểm với bạn Paxton, kể cả những nhận định so sánh về lịch sử VN và lịch sử Mỹ. Trong thời gian ở Mỹ, tôi lợi dụng mọi cơ hội để tìm đọc sách về chiến tranh VN của các tác giả Mỹ lần tác giả những nước khác — thư viện ở Mỹ thì nhiều sách vô cùng, vì tôi biết rằng những gì tôi được học ở VN chỉ đúng một phần hoặc có thể sai toàn bộ. Càng đọc nhiều thì càng mở mang đầu óc, càng biết nhiều quan điểm trái chiều thì càng làm cho tư duy của mình thêm sâu sắc. Bạn có thể học được rất nhiều điều, kể cả từ người dốt nhất/dở nhất/khùng điên nhất — ít nhất là bạn sẽ không mắc lại sai lầm của họ — đó là điều mà mẹ tôi luôn dạy tô). Những điều xấu/sai lầm mà nhiều bạn nói về chính quyền VN không sai, vì ai cũng thấy mà. Chúng ta có lẽ đều nhất trí rằng năm ’75, bên thắng trận đã cư xử không phải đạo trong một số trường hợp. Chúng ta không nhất trí ở lý do của sự xử sự đó. Có bạn thì nói do sự kém hiểu biết, có bạn thì nói do bên thắng trận chỉ nghĩ đến vơ vét cá nhân, có bạn thì nói do bị mù quáng bởi lý tưởng cộng sản, v.v. Tôi nghĩ là do tất cả, vì họ là tập hợp của nhiều người với nhiều nền tảng khác nhau mà. Hơn nữa, đây lại là chiến tranh, và một sự thật phũ phàng là bên thắng trận sẽ là bên quyết định số phận của bên thua trận. Tôi không nghĩ là nếu miền Nam thắng thì họ sẽ đối xử nhân đạo nhiều hơn (hoặc kém hơn) với bên thua như bên miền Bắc vào thời ’75 đâu. Làm chính trị mà, phải có ít nhiều độc tài và tàn độc (nếu không thì làm sao bình định được tình hình khi mới vừa xong cuộc chiến.) Đó là lý do mà ai cũng chỉ muốn thắng, đâu muốn thua, phải không các bạn! Ngay cả trong cuộc Nội chiến Mỹ (tôi cũng đọc nhiều về đề tài Nội chiến Mỹ) thì thấy cũng không hoàn toàn lý tưởng như phim Lincoln đâu. Có lẽ ở tầm vĩ mô/cấp lãnh đạo cao nhất thì vẫn mong muốn Tái thiết và hòa hợp dân tộc, nhưng khi đi vào triển khai thực hiện cụ thể thì người bên phe Confederation vẫn bị thiệt thòi nhiều. Chẳng nói đâu xa, chỉ cần các bạn đọc tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió” thì cũng thấy là sau chiến tranh thì dân miền Nam mất nhiều cơ hội kinh tế, đời sống chật vật hơn dân miền Bắc rất nhiều, trong khi dân miền Bắc xuống miền Nam theo chương trình Tái thiết lại giành được những cơ hội kiếm chác từ công cuộc Tái thiết đó, đến nỗi người miền Nam ghét quá nên gọi dân miền Bắc (Yankee) là “bọn Bị Thảm” (“Carpet Baggers”) — ý nói vác cái bị làm bằng thảm xuống miền Nam vơ vét, kiếm chác. Do đó, nếu muốn so sánh giữa cuộc chiến VN và Nội chiến Mỹ thì không phải không so sánh được, vì có nhiều điểm giống nhau lạ lùng, mà cũng có nhiều điểm khác lắm. Và cũng để thấy rằng khi có chiến tranh thì không phe nào cao thượng hơn phe nào đâu, và chẳng phải dân miền Bắc Mỹ/chính quyền miền Bắc nước Mỹ thì cao thượng hơn dân miền Bắc VN/chính quyền miền Bắc VN đâu. Theo tôi hiểu, cái mà bạn Paxton muốn nói đến là không nên so sánh (vì sau khi so sánh thì một số bạn kết luận là Mỹ hay hơn VN trong cư xử sau chiến tranh — cái này thì chưa thể kết luận được, với lại là tùy ý mỗi người vì đây là vấn đề mang tính chủ quan), mà là chúng ta phải tự thay đổi bản thân nếu muốn đất nước tiến bộ, thay vì chỉ ngồi chỉ trích nhà nước, chính quyền. Tôi rất đồng tình. Chúng ta không thể chửi cảnh sát giao thông là thối nát khi chính chúng ta đi sai đường, và hối lộ để khỏi bị phạt giam xe. Chúng ta không thể chửi viên chức nhà nước ăn hối lộ nếu chúng ta đang xin giấy phép gì đó mà hồ sơ chúng ta không đầy đủ nên bị họ bác mà chúng ta lại không muốn bổ sung giấy tờ cho đầy đủ. Trong lĩnh vực chuyên môn của mình (tôi hành nghề luật sư), cơ hội để tôi gặp gỡ và làm việc với quan chức nhà nước ở mọi cấp, theo tôi nghĩ, là cao hơn đa phần các bạn ở đây. Tôi có thể nói rằng, khi bạn làm đúng, không ai có thể đòi hỏi tiền bạc gì ở bạn (cho dù họ có muốn làm thế đi chăng nữa). Năm khi mười họa, tôi có gặp những người như vậy, nhưng phải nói là họ chiếm số rất ít, và tôi sẵn sàng đương đầu với họ đến cùng, và bao giờ tôi cũng thắng. Tâm lý đa số người dân chúng ta là ngại đối đầu, sợ mất thời gian, và đặc biệt là rất thích “đi tắt”. Do đó, họ không sử dụng đến các quyền của mình và là mồi ngon cho những công chức xấu. Chắc có bạn sẽ nói, tôi có thể làm đối đầu với họ vì tôi là luật sư, chứ các bạn đâu phải là luật sư nên không biết phải nói với họ thế nào. Mẹ tôi không phải là luật sư, bà tự đi làm giấy tờ nhà (chẳng nhờ “cò” gì cả mà cũng chẳng hối lộ ai), cũng phải bổ sung giấy tờ vài lần, cũng phải đôi co với cán bộ vài lần, nhưng rồi cũng xong. Một số bạn có tâm lý ngồi chờ (“biết bao giờ VN mới bằng như người ta!”). Các bạn ơi, vận mệnh của chúng ta do chính chúng ta tạo ra. Chúng ta tập làm người tốt, dạy con cái chúng ta làm người tốt, thì xã hội sẽ ngày càng tốt đẹp ra. Nhiều người trong xã hội không ý thức được rằng những việc nhỏ dù tốt hay xấu đều tích lũy và tạo nên ảnh hưởng với người xung quanh. Ví dụ nhỏ, ở trường, thầy cô dạy học trò phải tuân thủ luật đi đường, nhưng buổi sáng, phụ huynh của chính học trò đó chở con đi học lại vượt đèn đỏ (tôi thấy nhiều lắm). Ở trường, thầy cô dạy học trò không được xả rác bừa bãi. Buổi sáng mẹ chở con đi học, con uống hộp sữa xong đưa cho mẹ để bỏ vào giỏ xe (chắc là nhớ lời cô dạy), nhưng mẹ lại vứt toẹt hộp sữa xuống đường — tôi cũng thấy nhiều lắm. Cha mẹ dạy con gọn gàng ngăn nắp ở nhà mình nhưng chính cha mẹ lại đem rác nhà mình qua đổ trộm trước nhà hàng xóm, hay thả chó mèo đi vệ sinh bừa bãi trong con hẻm chung. Cha mẹ không muốn con đi học trường VN vì cách dạy từ chương, áp đặt, lại không tập tính tự lập cho trẻ nên cho đi học trường quốc tế. Nhưng khổ nỗi, ở nhà, cha mẹ không cho con có ý kiến khác mình, và luôn luôn có người làm để phục vụ đứa trẻ đến tận răng. Thế nên, bọn trẻ đi học trường quốc tế lại chẳng học được cái gì hay, vì những cái hay đó đã bị chính cha mẹ chúng triệt tiêu hết cả. Cha mẹ kịch liệt phản đối thầy cô dùng roi vọt dạy học trò, nhưng ở nhà lại đánh con như cơm bữa. Có những cha mẹ lại cực đoan theo một hướng khác. Họ để con họ hoàn toàn tự do, và cho rằng như thế mới phát huy tính độc lập ở trẻ, theo đúng mô hình dạy con kiểu Âu Mỹ. Nhưng lại không biết rằng, đứa trẻ Âu Mỹ được tự do trong khuôn khổ do cha mẹ đặt ra chứ không vô kỷ luật như trẻ hư VN. Cha mẹ Mỹ dành rất nhiều thời gian để trò chuyện theo sát con chứ không phó mặc hoàn toàn cho thầy cô, trường lớp. Người cha Âu Mỹ đi làm về là phụ vợ việc nhà, chơi với con, dạy con học, chứ không đi nhậu và “chém gió” như nhiều người cha ở VN. Có bạn nào ở đây có nói “mỗi dân tộc xứng đáng với lãnh tụ của mình”. Đúng lắm các bạn ạ. Chúng ta như thế nào thì mới có dàn lãnh đạo mà các bạn không phục đó. Do đó, chúng ta hãy tự sửa mình, tạo môi trường tốt, rồi thì sẽ xuất hiện những người có tài có đức lãnh đạo chúng ta. Nếu có bạn nào không đồng tình với ý kiến của tôi, we can always agree to disagree, nhưng xin đừng bôi bác và tấn công cá nhân vì như thế chẳng ai trong chúng ta tiến bộ được.

          Reply
          • BC

            Mọt sách CNXH. Mai hoặc mốt rảnh tôi sẽ phản biện bài này.

          • BLoc

            Nếu có thực tâm trao đổi thì ai cũng học hỏi được nhau dù là hình thức nào.

            Đã trao đổi ở đây thì sao lại sợ “tấn công cá nhân”, quan trọng là dùng ngôn từ phải lẽ để nói chuyện, tránh dùng từ “chợ búa” nhục mạ nhau là được rồi, nhưng theo quan điểm tự do ngôn luận mà anh Alan nói thì thế giới tự do vẫn cho phép dùng mọi từ ngữ đó, nên có lẽ mình cũng học đần thôi. Cái cấm kỵ của thế giới tự do khác mình là không được chạm vào người nhau khi chưa được sự đồng ý của người kia, nếu cố tình có thể bị cảnh sát bắt nữa đó.

            Nói chuyện ngoài đề với bạn Ngọc Lan một chút, Tôi có xem đoạn phim do nick ddvn giử link, về biểu tình chống tuyên truyền văn hóa CS ở Mỹ, đối với tôi thì hơi dị ứng kiểu quá khích đó dù ở đâu đi nữa cũng thế, nhưng nghĩ lại đây cũng chỉ là nhóm tự phát, không đại diện cho toàn dân Việt bên đó, hơn nữa nếu là những gia đình phải hy sinh mất mát nhiều hay có khi tất cả bởi chế độ này thì đương nhiên sẽ có phản ứng thái quá đó mà thôi, kiểu giận cá chép thớt vì họ nghĩ những phóng viên kia là đám tay sai. Rồi đoạn cảnh sát Mỹ không can thiệp ngăn chặn người nói những lời mạ lỵ, chửi thề, làm động tác thô tục, nhưng họ đã bắt hai người có hành động “hành hung” người khác. Ngoài ra mọi người có quyền yếu cầu ngay cả cảnh sát “Đừng có đụng tôi” và cảnh sát cũng tuân thủ như vậy, chỉ dang tay ngăn cản không cho người biểu tình tiến vào rạp hát! Như vậy bạn nói đã sống ở Mỹ ít năm sao lại sợn sự đối khán về cá nhân thế. Nếu mình sẵn lòng học hỏi thì ngay cả khi bị công kích cá nhân cũng là một cái hay để xem lại mình vậy.

            Về quan điểm của bạn trong bài này đúng là rất tích cực để xây dựng cho từng nhân tốt xã hội tốt hơn, nhưng chưa phải là giải pháp triệt để, bạn có nghĩ đến trước khi xã hội nước ta như thế này, chính cái gì nó bôi lên những trang giấy trắng của ba bốn thế hệ trẻ thơ để tạo ra xã hội băng hoại như ngày nay, vì vậy phải giải quyết từ cơ chế, từ gốc mới mong những thế hệ sau được vẽ hoa tô thắm.

            Trong những ví dụ của bạn đưa ra, chưa có “quy luật đồng nhất” về đánh giá số lượng cái xấu, cái tốt của xã hội, bạn cho số cán bộ tiêu cực, công an bẩn…không nhiều, còn những người đút lót, xé rào, vượt đèn đỏ, vức rát… thì bạn thấy nhiều, thật ra tỷ lệ giữa cái xấu và tốt của mỗi loại nó có một giá trị tối thiểu nào đó nếu vượt qua thì ta sẽ cảm nhận là nhiều. Tuy mỗi người có một chuẩn “nhiều” khác nhau tùy vào mức chấp nhận được, nhưng xã hội cũng có một chuẩn chung, khi đạt con số đó thì đa phần mọi người đều côn nhận là nhiều, đúng không?

            Bạn hay dùng “Chúng ta không thể chửi” ông này xấu bà kia tồi vì chúng ta cũng đang làm điều xấu, thỏa hiệp với chúng. Vì bạn nói bạn hành nghề luật sư nên tôi mới nói điều này với bạn, mọi cái xấu như bạn nói đều là tội hết xét theo các quy định luật pháp, đạo đức… nên đều phải bị “chửi” như nhau, làm sao là không thể chửi một bên nào được! Hơn nữa trong ngành nghề của bạn cũng cần truy nguyên tại sao lai có hiện tượng như thế, người hành pháp và người chấp pháp đều góp phần tạo ra điều sai trái đó vậy là do hệ thống mà ra, nó gieo mầm xấu mỗi ngày một tăng dần (như chuyện bạn nói về giáo dục làm gương xấu với con cái) nó tạo môi trường nuôi dưỡng những tư tưởng xấu, thực ra đó là cơ chế tích ứng tự nhiên nhằm để sinh tồn theo kiểu xấu. Nếu hệ thống tốt thì sẽ có môi trường tốt và nó sẽ thanh lọc các cái xấu dần.

            Một chuyện nhỏ khác có vẻ công kích cá nhân, nhưng nếu bạn không thích thì bỏ qua đoạn sau nghe. Trước hết, tôi phải nói mình là một người học văn kém nhất, chính tả thì sai thành “bệnh luôn”, cố chữa mà không trị nổi, ngôn từ câu cú thì lũng củng, nhiều người thang phiền đọc khó hiểu…nói chung là rất tồi, nhưng tôi vẫn “nói xấu” về cách viết của một luật sư như bạn, sao mà bài viết không có xuống dòng chổ nào cả vậy?! Cũng như bạn nói đã tu nghiệp cao học ở Mỹ nhưng không ở lại mà về nước làm việc như bạn Paxton, đương nhiên bạn không điên, nhưng vì bạn không nói vì sao về lại VN nên tôi vẫn cho rằng: nhiều du học sinh VN phải trở về không phải vì lòng yêu nước (bạn tôi cũng có vài người, con cháu tôi cũng có mấy đứa) mà vì không có “cơ” để ở lại nên “đến hẹn lại …” về thôi, như bạn thấy ngay cả Giáo sư Ngô Bảo Châu vẫn định cư ở Mỹ trong lúc đã được cấp biệt thự và phong chức Viện trưởng viện Toán VN, hay gần hơn là anh Alan. Vậy nói về lo lắng trăng trỡ cho đất nước thì ở đâu cũng được, chửi cái xấu cũng được, sửa mình tốt hơn cũng được, mà làm việc tốt cho đời cũng được… miễn là có tâm thì đã là người yêu nước, thương dân rồi.

          • Thiên đường rồi sao?

            Việt nam có bao nhiêu người tự giác như bạn?????đây!

            Trước sao chẳng thấy bạn lên tiếng mấy chục năm giải phóng rồi mà tệ vậy?
            Bạn là luật sư chắc chắn rõ hơn ai hết dạo này dân thường nói thời buổi này LÝ THÔNG NHIỀU HƠN THẠCH SANH.

            Nếu ai cũng ở nhà chơi thì mới có cơ hội vài lần ra quan xin giấy và bổ túc hồ sơ _còn những người tối mắt tối mũi đi làm không có giờ nghỉ thì sao bạn ?

            Thật khó lắm ai mà chẳng muốn tốt.!!!.

          • Ngọc Lan

            Trước hết, cám ơn bạn đã góp ý là tôi viết dài, nhưng nhiều ý quá, nên khó viết ngắn được. Vì viết dài quá nên cũng khó xuống hàng, tách đoạn (vì sợ tốn chỗ). Rút kinh nghiệm, tôi sẽ viết nhiều đoạn ngắn để trả lời bạn.

            Trước hết về chuyện “tấn công cá nhân”, tôi không sợ bị tấn công cá nhân. Mà trước khi chính tôi bị tấn công cá nhân trên diễn đàn này, thì tôi thấy bất bình cho một số bạn khác bị rơi vào cảnh đó thôi. Dĩ nhiên, tôi không thích nó, vì khi người ta sa đà vào chuyện tấn công cá nhân người khác, người ta chẳng nghĩ gì và nói gì có chất lượng cả. Hơn nữa, cả bạn và tôi đều đang là khách trong nhà của bác Alan. Mẹ tôi luôn dạy tôi rằng khi tôi thăm nhà người khác thì tôi phải tôn trọng chủ nhà và khách của chủ nhà. Tôi có bày tỏ sự thất vọng của tôi về chất lượng của cuộc tranh luận và hỏi bác Alan nghĩ sao về chuyện này, thì bác đã trả lời, đại ý là “vô tư đi!”. Nghĩa là bác không ngại khi khách của bác cãi nhau kiểu nhục mạ và xúc phạm cá nhân kiểu thế này (mà thật ra tôi không nghĩ ra từ nào thích hợp hơn từ “chửi nhau” trong vốn từ hạn hẹp của tôi), và cho rằng đó là cái giá phải trả cho sự cởi mở. Tôi nghĩ khi bác ấy phải “moderate” các ý kiến gửi về, mà phải đọc nhiều lời lẽ hằn học thì chắc cũng mệt. Nhưng dù bác ấy đã nói rõ thế, tôi sẽ vẫn không tấn công cá nhân bạn nào ở đây. Những người nói chuyện tử tế với tôi, thì tôi tiếp chuyện; những người không nói chuyện tử tế thì tôi không tiếp. Vậy thôi. Đàng nào thì tôi cũng không muốn theo chân “ông nghị” Huỳnh Hữu Phước. Có lẽ để ông ấy tiếp chuyện một số bạn ở đây thì hay hơn tôi.

            Thứ hai, bạn hỏi tôi có thuộc loại “đến hẹn lại về” không thì tôi trả lời luôn là tôi không thuộc những người đó, mặc dù tôi thấy những người ấy không có gì đáng chê trách hay khinh bỉ cả — tìm cơ hội ở nơi này không được thì tìm cơ hội ở nơi khác, bình thường thôi. Nếu tôi có ý định ở lại Mỹ, tôi sẽ không chọn học ngành luật, mà học điện toán hay gì gì đó, dễ kiếm việc hơn. Nước Mỹ quá dư luật sư rồi (thậm chí còn phải xuất khẩu luật sư sang cả VN nữa đấy), không cần thêm một người như tôi. Nếu tôi muốn ở lại Mỹ, cũng không quá khó. Kết hôn giả, kết hôn thật, v.v. — tất cả các “cơ hội” ấy thì người thân của tôi ở Mỹ đều đã cố công thuyết phục tôi chọn lựa.

            Thứ ba, mỗi người một lựa chọn, và một cái (tạm gọi là) lý tưởng, tùy thuộc vào hoàn cảnh xuất thân, điều kiện hiện có. Không có lựa chọn nào là đúng hoàn toàn, hay là sai hoàn toàn, chỉ có lựa chọn nào phù hợp với mình thôi. Tôi không thích câu “không theo tôi, nghĩa là chống tôi”. Tôi không theo bạn, tôi không chống bạn, nhưng tôi có con đường của mình. Bạn cho rằng bạn đúng, tôi chỉ ra cho bạn rằng tôi cũng đúng, và cái đúng của bạn không phải là cái đúng duy nhất. Bạn đúng ở khía cạnh này, tôi đúng ở khía cạnh khác, và người khác lại đúng ở khía cạnh khác nữa. Thật mỉa mai là nhiều bạn ở đây đả kích cộng sản độc đoán, độc tài, không chịu đa nguyên đa đảng, đàn áp trù úm người khác chính kiến, nhưng bản thân các bạn ấy lại hằn học và không chấp nhận khi người khác có ý kiến khác họ. Vậy có gì bảo đảm rằng nếu những người này thành công trong việc thay đổi chế độ, họ sẽ chấp nhận ý kiến khác biệt với họ? Biết đâu họ sẽ trở thành một loại cộng sản khác?

            Tạm vài lời như thế. Còn chuyện thay đổi cái gì và thay đổi như thế nào thì tôi sẽ tiếp chuyện bạn trong bài khác, vì đến đây thì cũng dài quá rồi.

          • BC

            ” Rồi tôi học luật tại VN (trong thời gian học đại học, có học môn “văn hóa VN” với chính thầy Trần Ngọc Thêm mà có bạn nào ở đây trích dẫn), rồi may mắn được sang Mỹ học cao học luật. Sau đó, tôi lại về VN sinh sống, làm việc (mặc dù nhiều người nói tôi “điên” vì sang được đến Mỹ lại còn về VN). Như vậy là phần lớn cuộc đời tôi sống ở trong nước.” – Trích lời Ngọc Lan.

            Hôm nay tui xâm mình phản biện với 1 luật sư. Xin giới thiệu tui, hổng phải luật sư, dân đen hổng biết nhiều về luật pháp, nếu có gì sai, chúng ta tự xử, mần ơn đừng méc Bác Alan nhờ phân xử nhé “luật sư”.

            Trước tiên cho tui chúc mừng bạn đã được du học trời Tây. Sau đó cho tui hỏi tí, sao bạn lại không ở lại? Tui bảo đảm 110% du học sinh đều muốn ở lại nước Mỹ, ít nhất là 1 thời gian sau tốt nghiệp để kiếm thêm kinh nghiệm nếu gia đình bạn giàu có, nếu không muốn nói là kiếm ít tiền để trang trãi việc học, nếu gia đình bạn không khá giả mấy. Từ cái chuyện bạn trở về tui có những suy luận sau (xin đừng dối lòng mình và phải lên tiếng công nhận nếu tui nói đúng), rằng thì là mà….

            1) Ế! Ế chổng ế chơ nên hết thời gian học, bắt buộc phải trở về.

            2) Đừng nói với tôi là bạn không ế, bằng chứng là gia đình, người thân bên đây phải kiếm cách cho bạn ở lại như kết hôn giả này nọ…(như lời bạn nói ở phần sau). Nếu không ế thì không ai lại phải làm thế bao giờ, con trai ở đây nhiều lắm, sẵn sàng đưa đón nếu bạn không thuộc dạng em ế. Xin lỗi tui hết lời để nói với bạn nên tui nói thẳng ra cho sự thật nó vuông. Gia đình bạn không thuộc loại khá giả gì mấy vì lý do bạn phải suy nghĩ đắn đo khi bỏ ra vài chục ngàn USD để mua lấy 1 chỗ bằng việc kết hôn giả ở lại nước Mỹ. Qua cách nói chuyện ở phần dưới, tôi thấy thế. Đừng qua mắt tui.

            3) Nếu 2 trường hợp trên không đúng thì bạn thuộc hàng lesbian nên con trai nó hổng dám rớ. Kết hôn dạng lesbian không được ở lại nước Mỹ.

            4) Tính tình không khùng thì cũng ba trợn ba trạo, gàn gàn dở dở…nên con trai nó chạy xịt khói.

            5) Tốt nghiệp master về luật loại dốt, hoặc trường dổm, hoặc bằng giả nên mới không thể kiếm được việc làm ở bất cứ văn phòng luật nào trên nước Mỹ. Những văn phòng luật sư ở đây luôn luôn chỉ nhận người giỏi có bằng loại giỏi, còn không thì tự mình ên ra mở văn phòng chuyên cãi về đụng xe, đánh lộn…Và tui tin là bạn không đủ tư cách để mở ít ra là 1 cái văn phòng loại ma chê quỷ hờn này. Tui mà nói sai trong trường hợp này tui đi bằng đầu.

            6)….Và còn nhiều nhiều trường hợp khác nữa…

            Từ những luận điểm trên suy ra đừng nói với tui là bạn yêu nước, bạn trở về để phục vụ đất nước, tui nghe ngứa…cẳng lắm. Tui bằng này tuổi đầu, tui không tin gái…ế lại thích ôm việc triều đình mà chỉ là ở cái thế chẳng đặng đừng. Để rồi ăn cơm chúa, không múa chúa chửi. Thế nhé!

          • BC

            Ừa quên nữa, cho tui nhắn gửi 1 câu là kiếp này em lỡ là con gái Giời bắt xấu, đừng ở ác. Đã xấu mà còn chọn cái nghề dễ không lương thiện nữa, kiếp sau xấu tiếp, đẻ con xấu tiếp. Xấu truyền kỳ thì tội con nít lắm, nó vô tội đó.

          • Thiên đường rồi sao?

            Bạn luật sư !
            Bạn nói ” những người nói chuyện tử tế với tôi thì tôi tiếp chuyện,những người không nói chuyện tử tế thì tôi không tiếp. Vậy thôi.đằng nào thì tôi cũng không theo chân “ông nghị” Huỳnh Hữu Phước,có lẽ để ông ấy tiếp một số bạn ở đây thì hay hơn tôi.”
            .
            Đọc đoạn trên tôi thấy bạn chảnh quá vậy,bạn định ám chỉ ai là tử tế và không tử tế đây.
            Bạn định nghĩa ntn gọi là tử tế và nth là không tử tế theo chuẩn mực của bạn.
            Bạn mà dám so sánh mình với ông nghị à.Ông đó dù sao cũng vào ghế QH còn bạn thì sao đã làm được gì cho người khác chưa?đã đóng góp gì cho XH chưa mà chảnh quá vậy.
            Chúng tôi đâu có hỏi ông nghị Phước đâu mà ông trả lời chúng tôi được.Thật vô lý hết sức.

            Vào đây vui vẻ thì cho nhau kiến thức,kinh nghiệm sống ,sự từng trải ĐỂ CÙNG NHẬN THỨC CÙNG SUY NGHĨ VÀ CÙNG HÀNH ĐỘNG ĐÚNG.Mà thôi.

            Chứ không phải vào đây để khoe địa vị ,bằng cấp hay lên mặt với đời.
            Còn bạn muốn trả lời hay không thì tùy,nếu không thích thì không ép chúng tôi còn nhiều độc giả khác mà.

            Nhìn chú ALan mà xem chú có rất nhiều thứ từ tiền bạc,vốn sống sự từng trải ĐẠO ĐỨC ,có năng khiếu viết văn mà đâu có chảnh như vậy.Bởi vậy mới thuyết phục được chúng tôi đọc và viết bài tại góc nhìn này MẤT KHÁ NHIỀU THỜI GIAN ĐỂ ĐEM NGƯỜI ĐỌC ĐẾN GẦN HƠN VỚI SỰ THẬT TẠI VN.

          • BLoc

            Đến Ngọc Lan (nếu bạn còn muốn vào đậy đọc)

            Trích của bạn: “Thật mỉa mai là nhiều bạn ở đây đả kích cộng sản độc đoán, độc tài, không chịu đa nguyên đa đảng, đàn áp trù úm người khác chính kiến, nhưng bản thân các bạn ấy lại hằn học và không chấp nhận khi người khác có ý kiến khác họ.”

            Nói như vậy, bạn không phân biệt được sự độc tài độc đoán với việc bảo vệ tư tưởng của cá nhân trong tranh luận rồi. Chúng ta có thể tranh luận với ngôn từ thân thiện, hay thậm chí miệt thị nhau, nếu có thiện chí giúp nhau tiến bộ càng tốt, còn không thì cũng không sao, nhưng tất cả điều vì một mục đích muốn đem đến cho xã hội cho mọi người cái tốt nhất mà mình cho là đúng. Nhưng nếu không đi đến đồng thuận thì ai về nhà nấy, ai làm theo ý nấy, chấm hết!

            Nhưng với sự độc đoán, độc tài thì không có chuyện thảo luận ở đây, mà chỉ có mệnh lệnh, không nghe không theo thì gông đầu người ta lại, nhốt tù, cần thiết buột tội, xử tử, hay thủ tiêu…

            Đến BC: cũng không nên “ác ý” quá với Ngọc Lan. Nếu BC đọc lại một số bài của bạn ấy thì đây là một người tốt, không phải như nick 9x tôi không thể hiểu sao lại có người thế này lại vào đây đọc và gửi comment làm gì, nếu là một “tuyên truyền viên” thì làm xấu hỗ đội ngũ này quá, đề nghị thay “cầu thủ” thì thi đấu mới vui!

          • Ngọc Lan

            @BC: Bạn thích tấn công cá nhân tôi, được thôi. Hôm nay phá lệ tôi sẽ trực tiếp trả lời bạn, chứ không bạn “Thiên đường rồi sao” lại bảo tôi chảnh.

            1. Vụ “ế”. Chắc tôi ế thật.
            2. Vụ ‘gia đình không khá giả”. Đúng như bạn nói, không những gia đình tôi không khá giả, mà còn xếp vào dạng nghèo nữa. Nếu không được trường luật tại Mỹ cấp học bổng, tôi chẳng bao giờ có thể theo học được. Còn bà con tôi bên đó cũng chắc cũng có tư tưởng giống bạn, thấy thương hại tôi, muốn tôi thoát kiếp ở VN, nên cũng cố giới thiệu nọ kia, rồi dàn xếp này nọ. Riêng tôi tự thấy nếu kết hôn thật thì tôi không xứng với mấy anh đó (chứ không dám nói họ không xứng với tôi) vì tất cả họ đều có suy nghĩ giống bạn còn tôi thì có lẽ “bị CS tẩy não” rồi. Kết hôn giả thì tôi không có tiền, chẳng lẽ lại nhờ vả bà con bên đó, họ cũng làm đủ kiếm miếng ăn thôi, hơn nữa tôi không thích đem chuyện kết hôn ra để đạt mục đích khác (mà bản thân tôi cũng đâu có cái mục đích đó). Ngoài ra, tôi cũng dư biết kết hôn giả là phạm tội, chẳng lẽ mình là dân học luật lại đi làm chuyện phạm pháp. Tóm lại, tôi nhà nghèo, thích ở VN, không thèm ở Mỹ (cho phép tôi được “chảnh” chỗ này một chút).
            3. Vụ “đồng tính nữ”. Cái này chắc chắn là không, nhưng không chứng minh với bạn được, mà có chứng minh chưa chắc bạn đã chịu tin. Mà tôi thấy nếu tôi “les” thì cũng là người bình thường mà, chỉ bị hạn chế một số ít quyền thôi. Xứ Mỹ tư tưởng cũng tiến bộ mà sao bạn vẫn kỳ thị người đồng tính nhỉ! Sẵn đây góp ý bạn luôn, đừng đem những vấn đề cá nhân của người khác mà người ta không thể kiểm soát hay thay đổi được (như chủng tộc, màu da, khuynh hướng tình dục, xuất thân gia đình, tình trạng thể chất, dung nhan, v.v.) để miệt thị người ta. Vừa không nhân văn, mà có khi lại vận vào chính mình hay con cháu mình (chắc bạn nhớ câu “ghét của nào trời trao của đó”).
            4. Vụ “tính tình khùng khùng, không thì cũng ba trợn ba trạo”. Khùng khùng thì chắc cũng có ít nhiều. Bạn cũng thấy rồi đó. Còn “ba trợn ba trạo” thì tôi lại thấy từ này phù hợp để mô tả bạn hơn.
            5. Vụ “bằng master loại dốt, trường dỏm, bằng giả”. Bạn có thể đi bằng đầu được rồi đó. Trường tôi học không thuộc hàng top tier, chỉ thuộc second tier thôi, nhưng là trường tử tế, được accredited đàng hoàng. Tôi tốt nghiệp cum laude. Như đã nói trước đây, tôi không có ý định ở lại Mỹ, nên quyết định đi học luật theo học bổng. Nếu có ý định ở lại Mỹ tôi chẳng dại gì đâm đầu đi học luật. Bao nhiêu LS người Việt qua Mỹ học lại bằng luật rồi thì cũng chỉ mở văn phòng phục vụ cộng đồng người Việt thôi. Tôi không có ý chê, nhưng đó không phải là cái tôi muốn. Tôi muốn làm những thương vụ lớn, trong “big firm”. Dĩ nhiên, ở điểm này tôi không thể cạnh tranh với các luật sư là người Mỹ bản xứ, sinh ra lớn lên trong xã hội Mỹ, am tường văn hóa, ngôn ngữ, suy nghĩ, lề lối kinh doanh của người Mỹ. Tôi đã biết điều đó từ trước khi quyết định học luật tại Mỹ nên phải tìm nơi mà mình có lợi thế, và đó chỉ có thể là tại VN.
            6. “Nhiều trường hợp khác nữa”. Không biết bạn định nói gì nên không thể trả lời. Chỉ biết rằng, đến giờ này, tôi thấy quyết định của mình là đúng đắn. Tôi đã và đang làm cho mấy top tier law firm của thế giới (kể cả “magic circle firm”) tại Việt Nam. Tôi tham gia tư vấn nhiều thương vụ có giá trị rất lớn (vụ lớn nhất tầm 2 tỷ USD), còn những vụ nhỏ cỡ vài chục triệu USD thì khá nhiều, có tính chất vụ việc phức tạp. Khách hàng mà tôi phục vụ rất đa dạng, từ những quỹ đầu tư nho nhỏ vô danh, đến những ngân hàng của Wall Street, đến những nhà đầu tư từ khắp nơi trên thế giới). Vì bạn không sống ở đây nên không biết chứ giới LS đi Mỹ hoặc Anh, Pháp, Canada, Hòa Lan, v.v. học master luật, thậm chí cả tiến sĩ luật (tiến sĩ thật chứ không phải tiến sĩ kiểu JD bên Mỹ đâu nhé) rồi về VN làm việc nhiều lắm đó bạn, và có những luật sư trẻ khác đang hoặc sắp ra đi rồi về theo kiểu này.
            7. Bạn có nói tôi chọn “nghề dễ không lương thiện” rồi lo lắng giùm cho thế hệ sau của tôi. Cám ơn bạn đã lo lắng cho cháu. Lạy trời, con tôi có phước quá, được người dưng lo giùm! Chẳng có nghề không lương thiện (trừ khi bạn xem mại dâm và đạo chích cũng là nghề) mà chỉ có người không lương thiện thôi. Tới giờ này, tôi tự thấy mình lương thiện, lương tâm trong sáng, sống và làm việc đúng pháp luật, là công dân có trách nhiệm.

            @ Thiên đường rồi sao: Tôi vốn không phải người “chảnh”, nhưng đôi lúc cũng phải làm “chảnh” bạn ạ. Bạn trích câu nói của tôi mà còn phải hỏi lại là tôi ám chỉ ai sao? Bạn đọc bao nhiêu comments rồi mới đọc tới cái câu đó của tôi thì bạn cũng dư biết là tôi đang phản hồi ai rồi. Tôi không “ám chỉ” ai hết. Chẳng qua là có quá nhiều người có lời lẽ tranh luận không phù hợp ở đây nên nếu tôi điểm tên thì họ lại nghĩ tôi thù hằn cá nhân với họ, mà nếu điểm hết tên thì không đủ chỗ. Tôi đề cập đến ông nghĩ Huỳnh Hữu Phước chỉ ở phương diện văn hóa tranh luận của ông ấy kém (theo đánh giá của tôi và rất nhiều người — bạn theo dõi báo chí thì biết) mà thôi. Và tôi thấy rằng một số BCA có cùng lối tranh luận với ông ấy. Tôi không hề đề cập chê bai gì thành tích nghị trường hay cá nhân của ông ấy cả, mặc dù đến giờ thì có vẻ như ông ấy cũng không có gì nổi bật ở nghị trường cả. Còn nếu so về thành tích đã “ngồi được vào ghế quốc hội” thì đương nhiên tôi thua ông ấy rồi.

            Bạn có hỏi về thành tích cá nhân của tôi, về sự đóng góp của tôi cho xã hội và đất nước thì tôi cũng “báo cáo” để bạn biết là cũng không có gì xuất chúng. Tôi chỉ là con ngoan, trò giỏi, bạn tốt, đồng nghiệp tử tế của cha mẹ tôi, thầy cô tôi, bạn bè tôi. Tôi cố gắng sống và làm việc theo pháp luật, đóng thuế đầy đủ (năm 2012 mới quyết toán thuế TNCN, tôi đã nộp đủ 800 triệu đồng). Cũng trong năm 2012, tôi đóng góp 90 triệu đồng cho một quỹ nhân đạo và một quỹ khuyến học. Tôi xem đây là nghĩa vụ mình phải làm, vì khi mình được may mắn phải giúp nhiều người khác kém may mắn, chứ không xem là chuyện tích phước tích đức gì đâu (tôi không theo đạo Phật nên cũng không biết có nên tin vào nhân quả hay “tạo nghiệp” không). Cái này gọi là ‘trách nhiệm xã hội” ấy mà. Đôi khi tôi cũng trợ giúp pháp lý miễn phí (pro bono) cho những vụ việc mà tòa án chỉ định hoặc theo yêu cầu của các lãnh sự quán nước ngoài tại VN, có lần giúp một anh Việt kiều phạm tội có thể bị tử hình tại Việt Nam. Ngoài ra, tôi tham gia nhóm dự án trợ giúp pháp lý miễn phí cho các chị em bị bạo hành ở địa phương nơi tôi ở. Trong khi làm việc và trong cuộc sống, tôi luôn đấu tranh với tiêu cực, với lề thói làm việc quan liêu của cán bộ nhà nước. Khi đi học, tôi đứng ra đề đạt yêu cầu với trưởng khoa, với hiệu trường trường đại học nơi tôi theo học, đòi quyền lợi chính đáng cho cả khóa sinh viên chúng tôi (tôi chẳng phải lớp trưởng gì cả!) — trong khi các sinh viên khác chỉ được cái hô hào, đến ngày hẹn gặp thầy thì biến mất hết, không dám ló mặt (chắc sợ bị thầy thù, cho điểm kém!). Khi đi làm, tôi đấu tranh với chủ (người nước ngoài) để đòi quyền lợi theo đúng luật cho tôi và đồng nghiệp — còn các đồng nghiệp tôi cũng chỉ than thở rồi tự động giải tán khi tôi đề nghị cùng gặp sếp. Trong công việc chuyên môn, tôi tham gia cùng các LS khác góp ý cho rất nhiều dự thảo luật và các văn bản dưới luật — kết quả không ổn định lắm, khi được khi không, nhưng chúng tôi không nản, vẫn tiếp tục làm. Tôi vẫn còn khiếm khuyết và vẫn đang trên đường nâng cấp bản thân. Tóm lại, tôi chỉ cố gắng sống đúng như mẹ tôi dạy thôi. Tôi cũng không có ý khoe khoang gì ở đây như bạn nghĩ đâu, chẳng qua là trước đây tôi muốn làm rõ luận điểm của mình bằng câu chuyện cá nhân của mình thôi, chứ vô đây thì có ai biết ai là ai đâu, chỉ toàn là tên ảo thôi mà. Còn phần mới khai thêm trên đây là do bạn hỏi đấy nhé. Sẵn nói luôn, “Ngọc Lan” không phải là tên thật của tôi, mà là tên một loài hoa mà tôi rất thích.

            @ BLoc: Cám ơn bạn đã can bạn BC đừng quá ác ý với tôi. Không sao đâu, tôi ổn mà, bạn ấy có ghét tôi thì tôi cũng chẳng giảm đi kí lô nào, mà có thương tôi thì tôi cũng chẳng thêm được kí lô nào. Ngược lại là khác, tôi lại thấy tội cho bạn ấy phải lao tâm khổ tứ tìm đủ lời lẽ tệ hại nhất (hay chưa phải tệ nhất nhỉ?) bạn ấy có thể nghĩ ra được để mạt sát một người bạn ấy chưa từng gặp, trong khi tôi vẫn đi làm kiếm tiền đều đều, vẫn làm những công việc hàng ngày của mình, vẫn sống đúng cách của mình, vẫn được sếp quý, khách hàng tin tưởng và tôn trọng, gia đình yêu thương.

            Bạn nói tôi không phân biệt được độc tài độc đoán và bảo vệ quan điểm cá nhân. Tôi lại thấy ngược lại thì có, một số bạn ở đây, cụ thể là bạn BC, và cả bạn nữa mới là người thể hiện sự độc tài độc đoán. Ai lên đây mà chẳng tự cho là mình đúng (ông Alan cũng thế thôi). Vấn đề là tôi chưa bao giờ phát biểu rằng ý kiến của các bạn sai cả, tôi chỉ nói ý kiến của tôi thôi, và rằng ý kiến của tôi khác của bạn trong một số trường hợp. Tôi cũng đã từng nói rõ rằng chúng ta có thể đồng thuận hoặc không cơ mà. Chính các bạn mới là người ào ào công kích cá nhân tôi theo kiểu “bỏ bóng đá người” (tôi mượn lời một tác giả khác khi phê phán ông Đoàn Nguyên Đức có lời lẽ hằn học với ông Alan). Chính các bạn là người nói tôi sai, ngu, khùng, điên, dốt, có người khai sáng mà không chịu học v.v. Nếu bạn để ý vào nội dung các phát biểu của tôi (và những bạn khác mà các bạn “ném đá”) thì các bạn đã có thể thấy chúng tôi có ý kiến giống các bạn về nhiều vấn đề đó chứ. Chẳng qua các bạn bị cảm xúc cá nhân che mờ khi thấy có người có ý kiến mảy may khác mình, hoặc có thiên hướng chính trị khác mình thì ngay lập tức quy chúng tôi là kẻ thù của các bạn và dùng những lời lẽ rất mất lịch sự với chúng tôi. Đó là cái mà tôi bất bình.

            Nhưng nay, qua vụ ông Đức HAGL và hiệp hội BĐS Hà Nội “ném đá” ông Alan, thì chắc các bạn cũng phần nào hiểu được rồi đấy. Ông Đức và hiệp hội hỏi thành tích cá nhân của ông Alan, hỏi ông Alan có làm được cái gì ở VN không mà bày đặt ý kiến ý cò. Mời bạn xem lại phát biểu của bạn “Thiên đường rồi sao”, bạn BC, một số bạn khác, và của chính bạn. Báo chí nào đó moi móc vụ ông Alan có vụ kiện với SEC. Mời bạn xem lại phát biểu của chính bạn, của bạn BC về những sự kiện cá nhân của tôi mà tôi đã tiết lộ trước đó. Bạn thậm chí còn nhớ cả chi tiết tôi mua vàng mà tôi đề cập trong một phát biểu năm ngoái năm kia gì đó. Phục bạn thật đấy! Rồi các bạn còn tự kết luận về tôi nào là hết đường ở Mỹ nên phải mò về VN, v.v. (thậm chí kết luận cả “dung nhan” của tôi) nữa kia.

            Mấy bạn cho rằng tới Mỹ rồi mà muốn về là nói xạo, tại không ở lại được nên có thái độ “nho còn xanh”, vì các bạn suy bụng ta ra bụng người thôi. Chẳng riêng gì tôi, rất nhiều người tôi biết ngay từ đầu đã chọn con đường đi học rồi trở về. Với các bạn thì lựa chọn ở Mỹ là tốt hơn cho các bạn, với chúng tôi thì lựa chọn sống tại Việt Nam là tốt hơn cho chúng tôi. Thậm chí thiếu gì người nước ngoài (kể cả Mỹ) tới sinh sống làm ăn ở Việt Nam từ mấy chục năm nay rồi. Nói thật với bạn chứ hồi ở Mỹ tôi chỉ biết đi học thôi, không có bạn bè gì hết. Về đây đi làm thì bạn tôi, sếp tôi, đồng nghiệp tôi, khách hàng tôi toàn Mỹ, Úc, Tây các loại không hà (dĩ nhiên không kể người Việt). Họ là doanh nhân đầu óc đầy “sạn” cả, chẳng thua gì bác Alan đâu. Có ông người Mỹ còn kinh doanh ở VN trước 1975, rồi sau này lại quay lại đây làm ăn tiếp. Tổng cộng trong cuộc đời trưởng thành của ông ta thì thời gian ông ta sống ở VN nhiều hơn ở Mỹ. Mấy người Mỹ tôi biết thậm chí sống ở đây lâu quá, không nghĩ đến chuyện về Mỹ lập nghiệp nữa, vì có về thì cũng không còn quen với môi trường bên đó nữa, vả lại sự nghiệp của họ ở đây quá vững vàng rồi. Gia đình tôi cũng có bạn bè người Việt lập nghiệp thành đạt tại VN, sau lập gia đình nên đi theo chồng qua Mỹ. Qua tới bên đó rồi thì chồng lại thất nghiệp, được một thời gian thì vợ chồng lại kéo nhau về VN, tiếp tục làm ăn kinh doanh ở đây, sung sướng giàu có hơn ở Mỹ, nên giờ họ không đi đâu nữa. Thế nên, bạn BC chọn sống ở Mỹ thì bạn cứ việc hạnh phúc với lựa chọn đó của bạn. Còn tôi, tôi biết nếu tôi ở Mỹ thì chắc chẳng được như ngày hôm nay đâu, và tôi hài lòng với sự lựa chọn của tôi.

            Vậy giữa một bên là tôi đang góp ý kiến khác với các bạn về một chủ đề để rộng đường tranh luận, và một bên là các bạn ngay lập tức kết luận về ý kiến đó là không đáng xem xét, là ngu dốt, là thiếu hiểu biết, thay vì tìm chỗ nào không vững trong luận điểm của tôi để phản bác, thì ai là người độc đoán? Thái độ của các bạn đâu có khác gì cái lối “cộng sản” mà các bạn đang phỉ báng đâu. “Không theo ta là chống ta”, ngay lập tức người có ý kiến khác (chứ chưa chắc chống) đã bị xếp vào hàng ngũ “địch”, thành ra tự nhiên tôi “vinh dự” được các bạn cho vào hàng ngũ cảm tình viên của ĐCS. (Biết thế hồi đại học tôi vô ĐCS luôn, thay vì từ chối khi được mời theo lớp “cảm tình Đảng”.) Mà nói thật, cộng sản cũng đâu có như các bạn, họ chỉ đàn áp người chống họ thôi, chứ không động tới những người có ý kiến khác họ. Nếu họ đàn áp người có ý kiến khác họ, chắc tôi và cả bạn “chết” lâu rồi.

            Ngẫm lại mới thấy, mấy ông cộng sản cũng có điểm rất hay. Với người chống đối ra mặt, họ đàn áp thẳng tay. Với thành phần khác ý kiến, họ tranh thủ tình cảm, có thể (giả bộ) nghe đóng góp ý kiến, cái nào đáp ứng được thì đáp ứng, cái nào không được thì có cách xoa dịu. Thành ra, cái thành phần khác ý kiến này có thể không ủng hộ họ, nhưng cũng chẳng ra mặt chống họ. Còn nhiều BCA ở đây thấy người ta mới có ý kiến hơi hơi khác mình là xếp người ta vô hạng “không xài được”, lại còn mạt sát miệt thị người ta, làm người ta vốn chưa ghét mình trở nên ghét mình, tự tạo thêm kẻ thù. Đây cũng là cách hành xử phổ biến của nhà cầm quyền Sài Gòn trước đây (họ thậm chí còn đảo chính giết cả nhau để giành chính quyền nữa mà), thành ra đáng lẽ không thua mà thành thua. Nếu dân miền Nam không có cảm tình với quân miền Bắc hoặc không ra mặt chống quân miền Bắc khi họ đánh vô miền Nam thì dễ gì miền Nam sụp đổ nhanh như thế. (Đừng đổ lỗi cho Mỹ bỏ rơi đồng minh nhé.) Tôi hiểu dù sao thì các bạn cũng đâu có định làm cách mạng giành chính quyền gì đâu nên cũng chẳng cần “tranh thủ” thêm cảm tình của ai cả.

            Tháng trước bạn cũng có ý giễu tôi về vấn đề hiến pháp. Tôi và các luật sư khác, và cả những người chẳng phải luật sư, đều đã lên tiếng công khai về vấn đề này. Quan điểm cá nhân của tôi là tôi không chống cộng sản (họ chẳng có nợ máu gì với tôi cả, mặc dù với một số bà con của tôi thì có — ít thôi). Như phần lớn các gia đình VN khác, gia đình chúng tôi có người thân ruột thịt theo cả hai phía, nên tôi cũng hiểu được mất mát của cả hai phía. Nhưng đặt ĐCS lên trên đất nước hay là chính đảng duy nhất của đất nước trong hiến pháp là không hợp lý. Có thể điều chúng tôi góp ý sẽ không được chấp nhận lần này. Thì chúng tôi sẽ tiếp tục có ý kiến. Bạn và nhiều bạn khác cho rằng không có tác dụng gì, và chỉ có cách xóa bỏ nó thôi. Bằng cách nào? Chỉ có con đường bạo lực cách mạng thôi. Bạn dám không? Bạn có nói là bạn không dám, và bạn còn bận đi kiếm cơm. Tôi thì không những không dám mà còn không thấy tại sao phải làm như thế. Nhiều người đòi xóa bỏ, nhưng chỉ là hô hào trên diễn đàn này (và một số diễn đàn khác) với cái tên ảo mà thôi. Bạn có đủ lực, đủ tâm, đủ tầm, đủ gan tập hợp người để làm việc đó không? Nếu không thì đừng kêu và mong có người khác làm hộ cho mình hưởng. Hoặc nếu bạn thích than thở, và hô hào trên diễn đàn ảo thì cứ làm thế (vì ai cấm bạn được!), nhưng kết quả cũng chỉ dừng lại ở đó thôi. Vậy thì mong gì mọi chuyện sẽ được như ý bạn? Tôi chẳng kêu than ở diễn đàn này, tôi góp ý công khai, đúng nơi đúng chỗ, không ngại và chấp nhận bị trù úm (nếu có).

            Cuối cùng, như bạn BLoc đã nói, nếu không đồng thuận được thì ai về nhà nấy, tự động giải tán. Thế nhé!

          • BLoc

            Chào bạn Ngọc Lan.

            Mọi người ở đây là từng cá thể khác nhau, không có nhóm này nhóm nọ như bạn nghĩ, vì thật ra không ai biết ai. Nên có chuyện “đánh hội đồng” là một khách quan.

            Trong tranh luận có khi với người này, có khi với người kia trong “nhóm” mà bạn nói là chuyện thường và phần gay gắt cũng không thua gì đối với với bạn đâu. Chuyện bị ném đá thì tôi cũng là kẻ hay nhận cả đá tảng, đôi khi cũng được sự tán đồng (cũng xin cám ơn cả những bạn đồng quan điểm kích lệ bằng những lời khen đồng tình đó).

            Đã vào đây thì phải chấp nhận, nhưng với Tâm Sáng (như bạn Sinh viên Việt nói) hay tinh thần phải có Nhân Bản (như anh Jack nói) hay Vui Là Chính (như bạn Tieu Phu nó) hoặc Tìm Bạn Tâm Giao (như bạn Hoang cuong)… (tôi thì nhiều lý do nào học, nào thư giãn, vui…) như vậy có rất nhiều mục đích khác nhau hay kết hợp giữa chúng, nhưng căn bản đều là những mục đích tốt, hay không gây nguy hại ai, có đúng không? Nếu vậy, ta đâu có ngại khi ý của mình “không giống ai” và có nhiều người phản bác, vấn đề ta có tự đặt lại câu hỏi với tinh thần khách quan là tại sao ý mình có nhiều người không đồng tình vậy! (Hình như một ai đó cũng từng nói, chưa chắc chỉ có một ý mình khác mọi người thì ý đó sai?! Đúng thôi, nhưng chỉ sợ người đó chưa tự đặt cho mình câu hỏi đó mà đã tự tin như vậy thì đa phần là sai về mình là cái chắc).

            Ở đây cần sự chân thật với nhau thì mới mong học thêm được điều gì mới, mong thấy được sự thật mà đã quá lâu bị che đậy. Tôi thấy đa phần mọi người vào đây điều có tâm niệm như vậy, chứ cũng không phải cầu có cái gì to tác là lật đổ cái chế độ này. Tôi, bạn và một số người trải lòng về cuộc sống của mình ở môi trường công cọng là một “thất thế” khi tranh luận nếu gặp những người có quan điểm “anh đã làm gì, thành đạt gì chưa mà lên tiếng “dạy đời” ở đây” khi đó chúng ta sẽ bị “đau” vì sự công kích cá nhân. Như bù lại chúng ta sẽ dễ gặp những người đồng cảm hơn, sống chân thật hơn để kết bạn. Nhưng cũng nên lưu ý một số người “giả trải lòng” và loại người thiếu trung thực này thì tôi tìm cách xa lánh nhất! Thật ra loại này sớm muộn gì cũng lộ tẩy dù có xây dựng cho mình một vỏ bọc hoàn hảo đến đâu đi nữa.

            Bài bạn trả lời tôi có nhiều cái không phải tôi nói, và cách nói như thế tôi cũng thường được nếm rồi. Chẳn qua bạn hay tôi và nhiều bạn khác nói về thân thế của mình nên dễ bị “tổn thương” hơn khi người khác đụng chạm đến người thân hay cuộc sống riêng tư, nhưng với tôi, tôi rất quý trọng những người thật lòng như thế. Khiêm tốn cũng được mà khoe khoan cũng không sao, chỉ cần có tin thần cảm thông và học hỏi tôn trọng ý người khác, cái tôn trọng đó với tôi không chỉ là a dua vào tung hô “vạn tuế, vạn vạn tuế” mà còn cả phản bát đến cay cú, vì nếu ý của mình không được người ta quan tâm thì họ đâu cần mất sức tốn công để đối đáp. Và chuyện này cũng không phải là có một công thức chung cho mọi người, chỉ là phù hợp của riêng từng người thôi.

            Như chuyện độc đoán và độc tài thì tôi cũng đã nói ý của mình rồi, qua bài viết bạn cũng đã sửa lại là nhiều bạn khác đã độc đoán với những ý kiến trái chiều, đó cũng là lẻ đương nhiên như bạn đã nói, ai mà không cho ý kiến của mình là đúng nhất (hiểu đúng hơn là đúng nhất với chính mình), nên phải hết sức bảo vệ. Bạn không thích cách bảo vệ bằng kiểu dùng ngôn từ “nhạy cảm”, “chụp mũ”, nhưng bạn phải “cảm thông” ở một góc độ khác vì những cách góp ý của bạn nó theo kiểu “định hướng” là cố bảo vệ cho cái chế độ cai trị độc đoán này quá, giống các tuyên truyền viên (nhóm này cũng có hai loại: Ăn lương và nói tốt chế độ không quan tâm đến những cái xấu, loại hai tin tưởng vào chế độ này vì cho đến nay được hưỡng nhiều quyền lợi hơn những mất mát). Bạn không thuộc nhóm này, dựa vào những trải lòng của bạn, thì thấy bạn là người nhận ra những đúng sai của chế độ và bạn được thụ hưởng nhiều ở chế độ này nên việc bạn chỉ muốn sửa đổi mà không cần lật đổ nó thì đương nhiên là phù hợp với bạn rồi.

            Ở đây có nhiều người còn thành công hơn bạn được thụ hưởng từ chế độ này rất nhiều, nhưng họ vẫn muốn thay đổi tận gốc cái mà bạn đã đồng tình là không thể có chuyện tự anh cho phép mình tự lãnh đạo đất nước (cái thời độc tài của vua chúa đã qua lâu rồi), tại sao họ lại muốn vậy? Chỉ có thể trả lời là họ đang nghĩ đến quyền lợi của toàn dân, trong đó có cả những người không đủ khả năng để tài giỏi như bạn, hay những người không đù tài lừa đảo, móc ngoặc…, họ là người dân với trí não trung bình, sức lực trung bình hay có thể tệ hơn, không được hệ thống pháp luật này bảo vệ thật sự, họ không đủ trí tuệ hay điều kiện để phanh phui các sai trái, hay đủ tiền để thuê dịch vụ tư vấn, luật sự. Ngay cả những người thuê nghiệp vụ của bạn, bạn cũng chỉ có thể giúp họ giải quyết những bất công sự vụ, nhưng vẫn không thể giúp họ kiện: Tại sao tôi không bỏ phiếu cho người này, nhưng họ vẫn là đại diện của tôi ở QH hay họ là lãnh đạo của tôi…

            Chuyện trò, cũng chỉ là chuyện trò khi chính kiến về một vấn đề nào đó quá khác biệt thì không nên bàn luận nữa, vì như bạn và tôi điều biết nó đã trở thành thế giới quan của mình rồi chứ không còn nằm ở phạm vi nhân sinh quan nữa, nhưng chúng ta vẫn có những cái nói chuyện cở mỡ và lắn nghe nhau hơn khi vấn đề thuộc phần nhân sinh quan đó, như chuyện giúp người, dạy con, đóng thuế đầy đủ chẳng hạn…

            Chúc bạn mãi có tâm sáng, giúp người bất vụ lợi.

            TB: Thường tôi ít quay lại bài cũ để đọc khi nó không còn hiện ở trang chủ, vì vậy những bài nào không thấy tôi phản hồi thì cũng thông cảm nghe.

          • Bình Dương

            Ngọc Lan qua Mỹ lấy Cao Học Luật là cái gì vậy?
            Thông thường, sinh viên Luật tốt nghiệp Tiến Sĩ rồi thi lấy License hành nghề. Trường Luật của Mỹ dậy sinh viên làm luật sư, là trường dạy nghề chứ không chỉ có lý thuyết.
            Có vài chương trình dậy thâm cứu Luật.
            Dầu ở chương trình nào, với cái vốn liếng tiếng Anh của cô, tôi nghĩ NL cũng không có cơ hội hành nghề luật ở Mỹ đâu, vì ngành này đòi hỏi trước hết là ngôn ngữ.

            Phải nói tới chuyện cá nhân thật rất bực mình. Con sâu (dư luận viên) làm rầu nồi canh, nên mới có việc làm cho ra lẽ cái tính chân thực của các còm nhân.

            Hai năm ở Mỹ đọc các án lệ của Mỹ chấc NL cũng biết có ông Quan Toà , nhân vụ kiện về quyền tự do ngôn luận, đã cho một anh cựu chiến binh chửi “đ.m. Nước Mỹ” thắng, phán rầng đó là một phát biểu chính trị, và phát biểu chính trị có hổn hển mới là chuyện bình thường.

          • Nguyễn Xuân Trường

            Xin phép được gọi Ngọc Lan là Bạn
            I. Việc thứ nhất bàn về việc hối lộ Công an.
            Bạn là người học rộng hiểu cao, Bạn có may mắn được tiếp xúc với nền văn minh phương tây. Tôi xin hỏi bạn chúng ta nên tuyên truyền để dân Việt không đưa hối lộ cho công an nữa hay tuyên truyền để các anh công an không nhận hối lộ từ dân nữa?
            Tôi xin ví dụ: Bạn nhà ở HN, khi Bạn đi qua địa phận của tỉnh Quảng Ninh chẳng hạn Bạn chay quá tốc độ bị giữ giấy tờ và lập biên bản phạt 1.500.000 đồng, khi đó sẽ có hai phương án bạn chọn phương án nào?
            1. Cầm biên bản vi phạm về HN và hôm sau xuống QN vào kho bạc nộp tiền phạt và sau đó đến đồn công an lấy lại giấy tờ bị thu giữ. (Đấy là trường hợp suôn sẻ nếu không may mà hôm sau bạn xuống mà một trong hai cơ quan có việc gì đó mà bạn không làm được thủ tục thì bạn quá hên. Ví như hôm đó con ông giám đốc kho bạc hay con ông giám đốc công an lập gia đình chẳng hạn)
            2. Đưa cho anh công an 1.000.000 đồng và cầm giấy tờ đi luôn không phải suy nghĩ đến việc nộp phạt gì nữa.
            II. Việc thứ hai bàn về thủ tục hành chính.
            Xin hỏi bạn Ngọc Lan, Ở đất nước này có bào nhiêu người được học hành tử tế như bạn? Có phải ý bạn là đang muốn phổ cập Đại Học cho dân Việt? Biến dân Việt trở thành những nhà tri thức cả? Bạn định làm điều đó trong bao nhiêu năm?
            Bạn đã tự đặt mình vào vị trí của những bác nông dân tay cày tay cuốc mà việc cấy cày giỏi hơn viết chữ chưa, những người chỉ tối ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời? Bạn đã bào giờ rơi vào hoàn cảnh mà khi đi làm thủ tục gì đó mỗi lần họ lại đòi thêm một loại giấy tờ khác nhau chưa? Còn chưa nói đến chuyện khi làm xong họ lại bảo cái này không đúng mẫu làm lại, làm xong rồi họ lại bảo cái này cần 2 bản, cái kia cần 3 bản.
            Như ví dụ nêu trên Tôi cũng đặt ra cho Bạn 2 sự lựa chọn:
            1. Bạn nghỉ 5 ngày và làm cho xong thủ tục (Giả sử một ngày lương của Bạn là 300.000 đồng).
            2. Bạn đưa 500.000 đồng cho cán bộ làm thủ tục và họ sẽ hướng dẫn Bạn nhiệt tình và thậm chí họ có thể làm hộ bạn một số thủ tục đơn giản.
            III. Việc thứ ba bàn về việc giữ gìn về sinh.
            Tôi cũng là người có được may mắn, cũng được học đến hết Đại Học. Tôi cũng đồng ý với bạn là phải tuyên truyền giáo dục người dân có ý thức hơn trong việc giữ gìn vệ sinh môi trường cảnh quan xung quanh nhưng tôi có cái nhìn hơi khác với bạn.
            Tôi có một câu chuyện này muốn chia sẻ với bạn “Tôi có một anh bạn ở quê khi lên Hà Nội dự một buổi hội thảo và anh ta được sắp xếp ở trong một khách sạn sang trọng. Khi anh ta bước vào cửa khách sạn anh ta chợt ngừng bước trước của khách sạn và nhìn xuống đôi giày mà mình đang đi. Tôi có hỏi anh ta sao anh lại dừng lại anh ta nói: Mình nhìn thấy tấm thảm đẹp mà sạch quá phải kiểm tra lại không giày của Mình làm bẩn tấm thảm mất.
            Theo quan sát của mình tối thấy người dân việt khi đến nhà khác chơi họ thường bỏ dép ngoài và đi chân đất vào nhà chứng tỏ họ có ý thức giữ gìn cho gia chủ.
            Như vậy không hẳn ý thức của người Việt ta kém mà có thể do suy nghĩ của họ rằng ở đó bẩn rồi mình có làm bẩn thêm chút nữa cũng chẳng sao.
            Bạn học rộng hiểu biết nhiều tôi nghĩ bạn nên đưa ra phương án để xử lý cái gốc chứ không nên chỉ xử lý cái ngọn. Bạn xử lý cái ngọn xong rồi nhưng nó sâu ở rễ hay ở thân thì bạn làm thế nào? Bạn lại quay lại xử lý cái thân hay cái rễ hay sao? Sao bạn không chọn phương án tốt hơn, nhanh hơn mà lại quanh quẩn như vậy. Thêm một ý nữa, nếu Bạn dạy tầng lớp trí thức sẽ có kết quả nhanh hơn là bạn dạy cho tầng lớp công nông, trừ khi họ không muốn tiếp nhận những kiến thức tiến bộ thì chịu thua.

        • Ho Chi Minh

          Broken English, you better off by write in Vietnamese

          Reply
      • Hoàng cương

        Tôi chỉ có một ước muốn : Người dân của tôi được sánh vai với Thái , Sinh , In đô , phi líp .. loanh quanh đây thôi có được … không ? Tôi không thể ăn bánh vẽ và chờ đợi 68 năm nữa .

        Reply
      • Ctrung

        Bạn 30 năm sống ở Mỹ nhưng BCA có người nhiều người sống hơn 40 năm ở Việt Nam. Do đó những chuyện về Việt Nam , mình nghĩ bạn nên thận trọng khi phát biểu , đừng để bị “quánh giá”. Có khi người khác sẽ cho là bạn mắc chứng “lộng ngôn”. Vấn đề cơ bản là thâm niên sống ở Việt Nam của bạn không nhiều.

        Reply
      • Phan Hoàng

        “The free man will ask neither what his country can do for him nor what he can do for his country.”
        “-Một con người tự do sẽ không đòi hỏi tổ quốc đã làm gì cho anh ta cũng như anh ta phải làm gì cho tổ quốc” – Milton Friedman.

        Cũng như bác Bloc đã viết, bác nên sống ở quê mình lâu hơn so với vài ngày tết ạ !

        Reply
      • Tue nguyen

        Bạn Paxton,

        Bạn đi nhiều, hiểu nhiều vậy bạn xem, có đất nước nào mà phụ huynh lo cho con em mình học hành để thoát nghèo như VN minh ko? Có nước nào mà cha mẹ đứng từ 2h sáng dưới nhiệt độ 10 độ C nhằm lấy được cái đơn nhập học vào trường tốt cho con không? Một anh công nhân, đạp xích lo kiếm tháng 3 triệu nhưng sẵn sàng đóng 1000.000đ/tháng cho con đi học không? Có đất nước nào mà những trung tâm hàm thụ, ngoại ngữ ban đêm đầy những thanh nam thiếu nữ đến để học như VN không? Có đất nước nào mà sinh viên ‘sáng nhịn ăn lên giảng đường, thằng đi dạy thêm, thằng tiếp thị, tối về làm gói mì tôm’ như Vn không? Nhưng người Việt Nam trên đất Việt vẫn nghèo, vẫn không tìm được việc làm, vẫn không thèm tuân thủ pháp luật? Vậy do đâu, phải chăng chỉ do những lãnh đạo ‘đĩnh cao danh vọng’? Bạn lý giải giùm nhé.

        Reply
      • Hiếu

        Cuồng tín, nói theo ngôn ngữ bây giờ là ” thần tượng thái quá “. Hồi còn là sinh viên mình gặp rất nhiều ( nhất là những bạn muốn đi xa hơn trong các tổ chức Đoàn hội). Không dị ứng nhưng cảm thấy rất buồn cười.

        Reply
      • Đông Dương

        Đơn giản thế này nhé bạn: Chúng tôi ở trong nước đã đóng thuế, đang đóng thuế, sẵn sàng đóng để làm tiếp đường xá nhưng không phải để làm những con đường đắt nhất thế giới, chất lượng tệ nhất thế giới, vừa xong đã sụt lún, bê tông cốt tre. Giờ bạn biết vì sao chúng tôi phải than vãn chưa?

        Reply
      • tranha

        Chào bạn Paxton.
        Tôi thích bài viết và biết rằng Ông già Alan ước cũng chỉ để mà ước :) vì không thể thay đổi được lịch sử. Nhưng đọc comment của bạn tôi thấy có vẻ không ổn. Chúng tôi ở trong nước không phải ai cũng có thái độ “Đội Mỹ lên đầu”, tuy nhiên đã là người có học thì phải biết học hỏi cái hay cái đẹp, không phải chỉ Mỹ mà của tất cả các nước khác. Chúng tôi mong muốn thay đổi chưa chắc đã vì chúng tôi mà là cho các thế hệ sau chúng tôi. Bạn may mắn được sống ở Mỹ, con cái bạn được hưởng một nền giáo dục tốt hơn trong nước , được trao cơ hội như tất cả các trẻ em trên nước Mỹ, được mơ giấc mơ Mỹ. Ban có hiểu ước mơ của một người làm cha làm mẹ ở Việt Nam là con cái được đi học ở những nền giáo dục tiên tiến và để thỏa mãn ước mơ đó chúng tôi đã phải dành dụm gần như cả đời. Đó – chỉ 1 điều đơn giản ở bạn là đương nhiên có nhưng với chúng tôi trong nước đã là điều mơ ước.
        Bạn nói về Việt Nam nhiều và thấy dân ta lười biếng, hay than phiền mà không đấu tranh để thay đổi. Thưa với bạn, chúng tôi cũng không muốn sống chung với lũ đâu, cũng muốn thay đổi để được đóng phạt thay vì phải hối lộ (nhục lắm chứ : vừa mất tiền vừa nuốt cục tức) . Nhưng cả một hệ thống nó thế thì thay đổi là rất khó, bạn nghe hô khẩu hiệu chống tham nhũng hơn 10 năm rồi nhưng giờ thì thế nào? Chắc bạn nhận xét được.
        Còn bạn muốn kêu gào – đấu tranh thì thưa với bạn, chắc chắn chế độ sẽ đưa bạn vào tầm ngắm là “lực lượng thù địch đấy”, tôi thì chưa muốn nằm nhà xã hội, ăn cơm chế độ vì còn phải nuôi sống gia đình.
        Bạn cầm 1 cục tiền về VN mà đầu tư đi, tôi khẳng định nếu bạn không luồn bên này, lách bên kia , không có quan hệ chính trị đỡ đầu thì chắc chắc bạn phải tay trắng về Mỹ chứ đừng nói là kiếm được lợi nhuận nhé.
        Vài lời chia sẻ .

        Reply
      • Dao

        Bạn chửi các bạn trẻ Việt Nam rất đúng! Nhưng bạn có biết rằng: ai tạo ra một thế hệ trẻ như thế không?
        Khi nhìn một vấn đề thì đừng nhìn sự vụ mà hãy nhìn hệ thống. Đừng đổ lỗi cho người dân vì người dân phải phục tùng quyền lực. Nếu một xã hội tốt thì đó là công của lãnh đạo vì đã biết hòa hợp, kích thích sức dân. Nếu đó là một đất nước tồi tệ thì cũng là lỗi của lãnh đạo vì các chính sách và cách quản lý xã hội.
        Đa phần người dân Việt Nam thấy vấn đề của xã hội nhưng họ chưa tập hợp nhau lại được cũng vì cơ chế chia để trị và trị thẳng tay ngay từ đầu để khủng bố tinh thần. Người dân biết cái nào tốt nhưng chưa đủ những người dũng cảm để phá tan cái cơ chế xã hội này.
        Những sự vụ xảy ra lẻ tẻ khi người dân bị ép đến đường cùng và phản kháng khôn ngoan để mọi người hưởng ứng nhưng chưa nhiều, chưa sâu và chưa bền bỉ (đó là chưa nói nhiều cảnh khốn cùng bị vùi dập không mở miệng được).
        Nhiều người muốn làm gì đó cho xã hội nhưng không dám tập hợp lại vì sợ!

        Reply
      • Kha

        Tôi hoàn toàn đồng ý với những gì Paxtron nói. Tôi không đủ hiểu biết để bàn bạc những điều liên quan đến cả xã hội hay cả hệ thống, nhưng tôi đồng ý với điều này: có hàng triệu người đang sống trong cùng xã hội, cùng điều kiện, nhưng tùy vào cố gắng học hỏi và thái độ tiếp nhận ý kiến của bản thân mà có những kết cục khác nhau. Từ những người mà tôi gặp thì những ai càng có nhiều kiến thức và hiểu biết thì càng ít chê trách và gán trách nhiệm cho người khác – hoặc cho xã hội – về kết cục của mình. Mà kiến thức bây giờ thì đâu có khó để có.

        Reply
        • Ngọc Lan

          Rất đồng ý với bạn Kha.

          Reply
          • doc gia

            Gởi Kha & Ngọc Lan,

            Là con con người thì danh lợi luôn tồn tại, mức độ ham muốn ở mỗi người khác nhau thôi. Những người thật sự giỏi thì họ đã rất nỗ lực trong việc tiến thân qua tri thức, họ đã miệt mài nên:
            1. Thể hiện cái giỏi không mang lại gì, nhiều khi lại hại bản thân họ không làm.
            2. Biết cái sai nhưng nói ra làm gì nếu nó có thể gây họa (thần khẩu hại xác phàm)
            3. Với mong muốn chia sẽ kiến thức với mọi người thì phải vượt qua sự đố kỵ của những người dèm pha, những hiểu lầm của nhũng người kém hiểu biết hơn họ. Có câu chuyện cổ về Bá Nha – Tử Kỳ, bạn biết chuyện này không? Câu chuyện Nguyễn Trường Tộ bị gièm pha thế nào khi dâng biểu hiến kế duy tân đất nước, bạn biết chứ?
            4. Kiến thức chuyên môn và kiến thức tổng hợp nó rất khác nhau nên việc có chuyên môn giỏi nhưng ngây ngô về mặt khác trong xã hội là chuyện thường. Ở VN có thói quen là đánh giá sự việc của người nói (uy tín, bằng cấp, ảnh hưởng,…) mà không phải đi vào nội dung nó nói gì, hợp lý như thế nào trên cơ sở nào? Những người khác am hiểu về chuyên môn hơn nhìn nhận ra sao? Ngay cả cái nhìn nhận, liệu họ có đứng trên sự khách quan hay đằng sau nó là một động cơ? Không nên thần tượng hóa cho dù là “Thần tượng hóa kiến thức”, làm như vậy bạn sẽ tự mang kiếng để nhìn nhận sự việc.

            Đến giờ “Cướp của người giàu chia cho người nghèo” vẫn được rất nhiều người ủng hộ, không tin bạn làm cuộc phỏng vấn thử: cướp của người giàu chia cho người nghèo là đúng hay sai? Hai bạn trả lời xem nó đúng hay sai? tại sao? Những người nào được hưởng lợi và người nào chịu thiệt hại? Người nào ăn theo? Người được hưởng lợi thì ai là chủ động hay là phía bị động? Phía bị động liệu sẽ được chia bao nhiêu phần của miếng bánh? Họ có phải hàm ơn hay bị ràng buộc một cái gì đó khi nhận không?

          • doc gia

            Gời Kha, Ngọc Lan,

            Có câu nói các bạn nên suy ngẫm “Tin đạo chứ không nên tin người giảng đạo”.

          • Ngọc Lan

            @ doc gia: Tôi rất đồng ý với bạn đấy. Bạn quên rằng nghề nghiệp của tôi là luật sư sao? Tôi chỉ tin đạo (thông tin/kiến thức do tôi đã kiểm chứng) chứ không tin người giảng đạo. Nhưng nhiều BCA ở đây thì thế đấy. Ví dụ cụ thể nhé, những gì ông Alan nói ra thì ngay lập tức họ tin ngay, chẳng ai bỏ công đi kiểm chứng để biết rằng là ngay trong bài viết chủ đề này thì ông ấy đã cung cấp thông tin không chính xác, ít nhất là tại điểm số 4. Sau chiến tranh, đã có chính sách trả thù người miền Nam thua trận, chính sách Tái thiết là rất khắc nghiệt với người miền Nam nước Mỹ. Tôi đã biết điều này từ trước vì hồi nhỏ tôi đọc nhiều sách lịch sử Mỹ (của tác giả Mỹ chứ không phải tác giả VN đâu nhé). Thành ra khi thấy nhiều BCA tin ông Alan sái cổ rồi phát biểu CSVN không biết đường hành xử với phe thua cuộc thì tôi thấy buồn cười quá. Khi tôi qua Mỹ, phần lớn thời gian tôi dành cho việc đọc sách trong thư viện, ngoài việc học chuyên môn. Những chủ đề ở VN cấm kỵ hoặc tôi biết là nhà nước đưa tin một chiều là tôi đã tìm đọc xem người Mỹ họ thấy thế nào. Tôi còn đọc cả những tác giả trung lập (chẳng Mỹ, chẳng VN) nữa. Với những gì tôi kiểm chứng (chắc chắn là chưa đầy đủ) thì tôi có kết luận tạm thời của mình. Kết luận này có thể thay đổi khi tôi có thêm thông tin mới. Trong bất kỳ vấn đề nào, tôi chỉ ghi nhận thông tin rồi đi kiểm chứng với những nguồn khác, chứ không bao giờ “bái” ai làm thánh cả. Làm nghề của tôi mà ai nói gì cũng tin ngay thì có ngày “tổ trác”.

          • Ngọc Lan

            @ doc gia: Có một số ý bạn phát biểu mà tôi không hiểu là bạn định nhằm để chứng minh cái gì nhưng vẫn cố gắng phản hồi bạn.

            1. Điểm đầu tiên, “Là con con người thì danh lợi luôn tồn tại, mức độ ham muốn ở mỗi người khác nhau thôi. Những người thật sự giỏi thì họ đã rất nỗ lực trong việc tiến thân qua tri thức, họ đã miệt mài nên: 1. Thể hiện cái giỏi không mang lại gì, nhiều khi lại hại bản thân họ không làm.”

            Nếu mình giỏi và biết là mình giỏi thì phải đem cái giỏi đó của mình ra phụng sự xã hội chứ, nếu ngại bản thân bị hại mà không dám dấn thân thể hiện thì là “giỏi mà hèn”. Mà thế thì cũng chẳng biết có thật là giỏi không.

            2. Điểm thứ hai, “Biết cái sai nhưng nói ra làm gì nếu nó có thể gây họa (thần khẩu hại xác phàm)”

            Lại hèn tiếp.

            3. Điểm thứ ba, “Với mong muốn chia sẽ kiến thức với mọi người thì phải vượt qua sự đố kỵ của những người dèm pha, những hiểu lầm của nhũng người kém hiểu biết hơn họ. Có câu chuyện cổ về Bá Nha – Tử Kỳ, bạn biết chuyện này không? Câu chuyện Nguyễn Trường Tộ bị gièm pha thế nào khi dâng biểu hiến kế duy tân đất nước, bạn biết chứ?”

            Tôi biết câu chuyện Nguyễn Trường Tộ, còn Bá Nha – Tử Kỳ thì đọc lâu quá rồi nên quên mất. Nhưng ý bạn muốn nói điều gì? Dù sao thì tôi cũng đồng ý với bạn rằng người tự cho mình là có kiến thức phải vượt qua sự đố kỵ của những người gièm pha, những hiểu lầm của người kém hiểu biết hơn họ để chia sẻ kiến thức với mọi người. Ông Alan đang làm tốt công việc đó. Tôi tuy không nhiều kiến thức bằng ông ấy nhưng cũng ráng học theo.

            4. Điểm thứ tư, “Kiến thức chuyên môn và kiến thức tổng hợp nó rất khác nhau nên việc có chuyên môn giỏi nhưng ngây ngô về mặt khác trong xã hội là chuyện thường. Ở VN có thói quen là đánh giá sự việc của người nói (uy tín, bằng cấp, ảnh hưởng,…) mà không phải đi vào nội dung nó nói gì, hợp lý như thế nào trên cơ sở nào? Những người khác am hiểu về chuyên môn hơn nhìn nhận ra sao? Ngay cả cái nhìn nhận, liệu họ có đứng trên sự khách quan hay đằng sau nó là một động cơ? Không nên thần tượng hóa cho dù là “Thần tượng hóa kiến thức”, làm như vậy bạn sẽ tự mang kiếng để nhìn nhận sự việc.”

            Chắc bạn có ý nhắc tôi. Hoàn toàn đồng ý với bạn đó. Nhưng có một thực tế là những người có uy tín thì nói người ta dễ tin hơn, mặc dù người có uy tín đó có thể nói sai. Cái gì tạo nên uy tín? Là bằng cấp, là kinh nghiệm, là quá trình làm việc đã từng được kiểm chứng, v.v. Rất may là tôi không có thói quen tin người mà chỉ tin sự kiện đã được kiểm chứng từ hai nguồn trở lên thôi (thậm chí có khi kiểm tới kiểm lui, thì thấy không biết nên tin nguồn nào, nên phải luôn giữ thái độ thận trọng, không dám kết luận ngay). “Thần thánh hóa kiến thức” thì lại càng không. Ví dụ cụ thể nhé, bác Alan là chuyên gia kinh tế, là doanh nhân kinh nghiệm 43 năm, nhưng không phải là sử gia. Nhưng không vì thế mà tôi bài bác ngay những phát biểu của bác ấy về lịch sử cuộc nội chiến Mỹ. Tôi chỉ phản bác bác ấy sau khi tôi đã kiểm chứng và biết rằng có điểm trong lịch sử Mỹ bác ấy đã sai trầm trọng. Ngược lại, chẳng phải vì bác ấy là doanh nhân 43 năm và có bằng tiến sĩ mà tôi tin ngay những phát biểu của bác ấy về các vấn đề kinh tế. Với sở học, sở làm của mình, tôi đã tự kiểm chứng được một số điều bác ấy nói và thấy đúng (thật ra là cũng có nhận xét giống bác ấy, giờ thấy bác ấy nói trúng ý mình thì thấy “có thêm đồng minh” thôi). Một số điểm khác thì hiện tôi đang trong giai đoạn “không thể kết luận được”, nhất là trong vấn đề cứu hay không cứu doanh nghiệp BĐS, vì về thâm tâm, tôi thấy “không cứu” là công bằng, nhưng xét ở phương diện hậu quả của việc không cứu thì tôi còn thấy lấn cấn. Tôi muốn nghe các chuyên gia khác xem thế nào. Tôi muốn tìm hiểu thêm xem ở Mỹ người ta cứu các ngân hàng cách đây mấy năm như thế nào. Đây là vấn đề đối chọi giữa hai lý thuyết kinh tế: bàn tay vô hình và bàn tay hữu hình.

            5. Điểm thứ năm, “Đến giờ “Cướp của người giàu chia cho người nghèo” vẫn được rất nhiều người ủng hộ, không tin bạn làm cuộc phỏng vấn thử: cướp của người giàu chia cho người nghèo là đúng hay sai? Hai bạn trả lời xem nó đúng hay sai? tại sao? Những người nào được hưởng lợi và người nào chịu thiệt hại? Người nào ăn theo? Người được hưởng lợi thì ai là chủ động hay là phía bị động? Phía bị động liệu sẽ được chia bao nhiêu phần của miếng bánh? Họ có phải hàm ơn hay bị ràng buộc một cái gì đó khi nhận không?”

            Tôi không hiểu sao bạn lại đặt câu hỏi này! Có liên quan gì đến những vấn đề đang gây tranh cãi không? Liên quan đến người nghèo tại Việt Nam, hay người nô lệ da đen tại Mỹ? Đến “nhóm lợi ích” ở VN? Đến “nhóm lợi ích” ở Mỹ? Đến “nhóm lợi ích” ở Eurozone? Hay đến Robin Hood? Tại sao tôi và bạn Kha phải đi phỏng vấn thử người khác xem ý kiến của họ về chuyện cướp của người giàu chia cho người nghèo như thế nào? Ý kiến của người khác mà chúng tôi phỏng vấn đó có liên quan gì hay định hướng gì đối với chúng tôi? Sẵn đây, tôi “phỏng vấn” bạn luôn: Bạn thấy việc đó đúng hay sai? Bạn có ủng hộ việc đó không? Tôi thấy bạn nói “nhiều người ủng hộ” nhưng không thấy bạn nói là dựa trên “survey” nào, và trong “nhiều người” đó thì có bạn không. Nếu tính phương diện ngôn ngữ “từ 2 trở lên là số nhiều” thì tới giờ, tại diễn đàn này, mới có số 0 thôi. Giả sử bạn trả lời phỏng vấn của tôi rằng việc đó là đúng thì vẫn là số ít.

            Tôi đã rất cố gắng nhưng vẫn chưa hiểu được thâm ý của bạn qua những câu hỏi về người chủ động, người bị động, người ăn theo, người bị thiệt hại, sự hàm ơn và ràng buộc. Tôi hiểu là có một phép ẩn dụ ở đây, nhưng chưa hiểu được là những ẩn dụ này dùng để chỉ những (nhóm) người nào, hay sự việc nào.

            Bạn hỏi tôi nó đúng hay sai. Sao bạn lại đi hỏi luật sư câu này? Tôi không ngần ngại trả lại bạn ngay: sai bét. Bạn có thể kiểm chứng bằng cách đi ngoài đường, lựa ông nào trông có vẻ giàu giàu, hoặc tốt nhất mới lãnh tiền từ ngân hàng ra, hoặc lựa nhà nào bán vàng, tới cướp xem thì sẽ biết đúng sai thế nào.

            Bạn còn hỏi tại sao. Tại sao ư? Dễ thấy nhất là tội cướp tài sản là tội hình sự, ở tù đó, gây hậu quả nghiêm trọng (chết người) hoặc có tổ chức (kiểu Robin Hood chẳng hạn) có khi còn lãnh án tử hình nữa đó. Ngoài ra, còn nhiều vấn đề “kỹ thuật” khác.

            Thế nào là người giàu, thế nào là người nghèo? Có giấy chứng nhận hộ nghèo mới được xem là nghèo? Có tiền mặt từ 500 triệu đồng trở lên (đủ tiêu chuẩn đánh thuế tiền gởi tiết kiệm như đề nghị của ông Lê Hoàng Châu) là giàu? Có nhà là giàu? Không có nhà là nghèo?

            Ai là người xác định người giàu, người nghèo? Chắc chắn là người đi cướp rồi! Vậy chỉ cần giàu hơn người đi cướp là có thể bị người đi cướp xem là giàu và thế là bị cướp thôi. Cướp xong rồi thì việc xác định người nào nghèo để đem đi chia có khi còn phức tạp hơn xác định người nào giàu để đi cướp ấy chứ!

            Giữa một người có tài sản 20 triệu USD do buôn bán phụ nữ, trẻ em, với một người có tài sản 2 tỷ USD do lập Facebook rồi àm IPO như Mark Zuckerberg thì ai đáng bị cướp hơn? Thằng buôn bán phụ nữ vì nó làm chuyện phạm pháp? Zuckerberg vì nó nhiều tiền hơn? Cả hai đều đáng bị cướp vì đều giàu hơn Robin Hood? Robin Hood làm sao biết được thằng buôn bán phụ nữ có tài sản 20 triệu USD và nguồn gốc là do buôn bán phụ nữ, trẻ em? Vì thuê thám tử tư điều tra? Lỡ thám tử mà Robin Hood thuê đó lại điều tra sai? Giả sử điều tra ra thấy đúng như thế, Robin Hood có quyền “xử” nó luôn, khỏi cần báo công an, nhà chức trách gì hết? Giống chuyện trộm chó bị đánh chết ở mấy tỉnh ngoài Bắc quá!

            Rồi có thằng hôm trước vẫn còn giàu, ngủ đêm tới sáng thì phá sản, thành nghèo. Có thằng đang nghèo, tự nhiên trúng xổ số, từ nghèo thành giàu. Có nên cướp mấy thằng này không?

            Theo tôi thì giàu-nghèo là khái niệm tương đối, và có tính mức độ. Muốn chính xác thì chỉ có thể nói giàu hơn-nghèo hơn thôi. Và ngay cả khi biết đích xác ai giàu ai nghèo thì bạn cũng không có quyền tự xử người giàu như thế. Mà bạn có chắc là người nghèo sẽ sung sướng nhận tiền của bạn nếu biết đó là tiền ăn cướp? Tôi thì chắc chắn là không muốn được “cứu trợ” kiểu đó, vì mẹ tôi dạy “đói cho sạch, rách cho thơm”.

            Nói gì thì nói, chẳng có nước nào lại cho phép lục lâm thảo khấu thường dân đi cướp của người giàu chia cho người nghèo cả. Còn ở phương diện quốc gia, để điều chỉnh chênh lệch giàu nghèo, người ta đặt ra thuế lũy tiến. Thu nhập càng cao thì càng đóng thuế nhiều, nhà nước “cướp” của mấy người thu nhập cao hơn để xây trường học, bệnh viện, đường xá, cầu cống, nhà vệ sinh công cộng, chi cho quốc phòng, v.v. cho mọi người (mà chủ yếu là người nghèo hơn) dùng. Ngoài ra, người ta còn đặt ra các chính sách an sinh xã hội. Nước nào quản lý tốt thì tiền thuế được dùng đúng nơi đúng chỗ, ít bị thất thoát. Nước nào kém thì tiền thuế (và các thu nhập khác của quốc gia) bị bòn rút.

            Không biết tôi đã trả lời được câu hỏi phức tạp này của bạn chưa?

          • doc gia

            Gởi Ngọc Lan,

            Giờ mới biết bạn là một luật sư, mình đã đọc cả hai com của bạn và mình có vài ý kiến:

            1.
            Bạn kể dài và dẫn chứng đọc nhiều sách của nhiều tác giả nhưng tôi hiểu điều cốt lõi bạn muốn nói gói gọn trong phần trích: “Sau chiến tranh, đã có chính sách trả thù người miền Nam thua trận, chính sách Tái thiết là rất khắc nghiệt với người miền Nam nước Mỹ”. Tôi muốn hỏi bạn: Chính sách nên được hiểu ra sao? Có sự thống nhất từ cấp cao nhất hay là một vài cá nhân có vị trí cao thực hiện sự việc bạn cho là trả thù thì thành chính sách? Chính sách bạn nói ra do ai chủ trương và những người nổi tiếng nào thi hành, xin dẫn chứng rõ ràng để mọi người có thể kiểm tra nguồn.

            Tổng thống & 01 bộ trưởng bị ám sát bao lâu sau khi kết thúc chiến tranh? Có bắt được người ám sát không? Họ xử lý với ám sát và người có liên quan, người thân của những người ám sát và dân chúng miền Nam thế nào?

            Trong chiến tranh với những mất mát của người trực tiếp tham chiến thì việc có thể trả thù sau khi thắng là điều khó tránh khỏi, nhưng việc trả thù này rõ ràng không cần thiết và nhất là đánh kẻ đã ngã ngựa nữa nên theo tôi chẳng hay ho gì? Trả thù không giúp họ lấy được cái họ mất, chỉ là thỏa mãn suy nghĩ bệnh họan thôi. Mình cũng có đọc sử Mỹ nhưng chưa tìm ra tên tuổi tiếng tăm nào cư xử trả thù như bạn nói, xin cho dẫn chứng?

            Bạn có viết ở phần sau là chú Alan không phải sử gia. Bạn quan tâm đến điều chú ấy nói hay quan tâm đến chú ấy là ai khi nói điều đó? Tôi có đọc một bạn nói “Lịch sử có 02 loại, một như nó từng xảy ra & một loại được ghi lại qua người chép sử (sử gia)”, tôi không quan tâm ai nói, tôi chỉ quan tâm nội dung. Sử gia: ngươi đương thời là người được cho phép chép sử; còn người nghiên cứu sau đó thì phải dựa trên sử liệu mà phần lớn được chép bởi sử gia đương thời phải không bạn? Tôi quan tâm nội dung, bối cảnh,… chứ không quan tâm ai nói.

            Sẵn cũng nhắc bạn về chủng tộc, sau cuộc chiến, chế độ nô lệ bị xóa bỏ nhưng phân biệt màu da vẫn còn mà phải đến cả hơn 100 năm sau thì mục sư L.K mới đưa nó tiến lên mức cao hơn và mới nhất B.O là tổng thống thứ ? của Hoa Kỳ? Có người vẫn nói là ông chỉ có khoảng 50% da màu thôi?

            2. Về các điểm mà bạn thắc mắc:

            Điểm thứ nhất:
            Bạn đọc lại phần nội dung chính và phần mình phản hồi, có thể nó sẽ giúp bạn. Về cách đánh giá của bạn về sự giỏi, mình muốn hỏi “Khi bạn có đủ khả năng để thấy là hướng hành động sai nhưng hầu như mọi người không nghĩ vậy, bạn nên làm gì?

            Bạn có thấy các gương của những kẻ sĩ liều cả mạng mình và gia đình để ngăn cản Vua vì quyền lợi của chính ông vua mà còn bị giết không? Bạn không tìm được thì lần sau mình gởi cho bạn vài điển tích.

            Lợi ích của một người (Vua) đã vậy thì lợi ích của trăm họ với sự khác biệt và mâu thuẫn, liệu có dễ giải quyết? Lịch sử chỉ ra rằng: Kẻ mị dân thường ẩn lợi ích của mình và lấy lợi ích của một nhóm (số đông) để chống lại các nhóm khác, khi tàn cuộc người ta mới nhận ra rằng ai là kẻ thật sự có lợi, ai thì trước sau vẫn vậy, và một vài người may mắn đổi số phận mình với số phận ai đó ở nhóm lợi ích đối nghịch.

            Điểm thứ hai:
            Bạn cho là hèn.

            Mình nghĩ là lợi cho mình và xã hội thì là cái ước mơ; lợi cho mình không làm hại xã hội là điều nên làm; Không làm lợi được cho xã hội mà ảnh hưởng đến bản thân thì nên cân nhắc cho kỹ; Không làm lợi được cho xã hội mà nguy hiểm cho bản thân và gia đình, dòng tộc thì tuyệt đối không nên làm.

            Hi sinh tất cả (bản thân, gia đình, gia tộc, có thể có bạn bè và hàng xóm) chỉ để cảnh báo xã hội, nếu không vì cuồng tín, quả thật làm được như vậy e là hoặc độc đoán (bất chấp cái hại cho người nhà & người liên quan) hoặc thánh nhân (bỏ hết tất cả cho xã hội loài người).

            Điểm thứ ba:
            Bá Nha – Tử kỳ: Một cao thủ đàn, đàn hoài đàn mãi mà chẳng ai hiểu vì họ trên tầm phần lớn thiên hạ nên khi tìm được người có thể thưởng thức, đối ấm thì xem nhau là tri kỷ. Người kia chết đi thì … chôn đàn, cách chôn đàn có thể không hay nhưng mất bao nhiêu thời gian nữa mới có thể tìm được người hiểu. Kiến thức, sự hiểu biết không thể bổ não mà nhét vào được.

            Cụ Nguyễn Trường Tộ, tầm nhìn trên thời đại cả trên dưới trăm năm. Mặc dù đã làm hết khả năng theo cách của Cụ nhưng kết quả thế nào, chỉ là tài liệu tham khảo cho hậu thế. Cái muốn thực hiện lúc bấy giờ đã không làm được. Nếu cụ cũng sử dụng thêm cách thức của một người đương thời bên nhật Fukuzawa Yukichi có lẽ VN nay đã khác nhưng lịch sử không thể bắt đầu bới “nếu”!

            Điểm thứ tư:
            Bạn đọc lại phần nội dung của bạn xem có mâu thuẫn giữa nhận thức và hành động không?

            Mình không tham gia vào việc mở rộng đề tài của bạn. Mình có cảm tưởng bạn muốn tranh luận đúng sai? “Một trăm nhân chứng, một trăm sự thật”, trong 100 sự thật đó, sẽ có cái gần đúng với “như nó đã xảy ra – **” nhưng khi tổng hợp, phân tích,… có thể đến được gần hơn ** nhưng cũng có thể đi chệch hướng?

            Điểm thứ năm:
            Tôi đặt câu hỏi mở, mong bạn đọc và xem lại phần nội dung mình đã nói, chỉ có vậy thôi. Câu trả lời cho câu hỏi của mình: nhiều người cho là đúng vì họ cho rằng giàu đồng nghĩa với phải có sự ám muội, vì tâm lý đố kỵ, ganh ghét,… nhưng cũng có người cho là sai vì không phải ai cũng làm giàu bất chính, nhiều người có khả năng và mang lại lợi ích cho xã hội cũng rất lớn, họ cho rằng cần phải rạch ròi, minh bạch.

            Khi tấn công giới giàu, họ sử dụng nhiều công cụ và thổi phồng thông tin thật thật ảo ảo. Bao nhiêu % người có khả năng sàng lọc thông tin và đứng về lẽ phải?

            3.
            Xin lỗi không trả lời phần sau của bạn được. Mình chỉ muốn kết thúc vấn đề cũ thôi. Mượn câu nói của chú Alan “Càng nhiều góc nhìn, càng đến gần sự thật”. Mình nghĩ là đúng nếu tâm sáng và không đeo kính; các trường hợp khác thì mình không dám chắc.

        • BLoc

          Bạn có nhận xét chính xác trong cái xã hội mạnh ai nấy lo này!

          Nhưng trách nhiêm đối với xã hội, “những ai càng có nhiều kiến thức và hiểu biết” thì càng phải góp sức tạo môi trường, vạch trần cái sai của đường lối, xây dựng cái tốt hơn để cho những người kém hơn mình về trí lực (không kể kẻ lười nhác) có cơ hội tốt hơn, dễ hơn, bớt bị áp bức hơn, chỉ mong bằng chính tài hèn sức mọn của mình, mà có được một cuộc sống no ấm cho bản thân và gia đình. Chứ không phải vô cảm như bạn đang thấy khắp nơi!

          Còn chuyện kiến thức như bạn nói, có vẻ dễ với một số người nhưng đa phần không phải dễ đâu bạn. Bạn cũng thấy trong mỗi lớp học có bao nhiêu học sinh giỏi (chưa kể điểm thường là “mua” từ “học thêm” đó bạn), rồi kiến thức học được là gì? Đồng ý kiến thức là cần thiết nhưng quan trọng hơn là sự hiểu biết, nó là cái tổng hợp, tư duy của mỗi người không phải ai cũng có như nhau, từ mớ kiến thức hổn độn đa chiều của nhân loại, mà ngày nay vì có sẵn trên đám mây điện tử nên bạn mới nghĩ đến chữ dễ đúng không?

          Reply
          • Nghiêm ánh

            Cháu đồng ý với chú BLoc về bài viết.Rất đúng ạ.!

            Kiến thức thì rất nhiều ngày nay trình độ tiến sỹ cũa Việt nam ” nhiều như quân nguyên ” trong bài viết cách đây không lâu cũng đã đề cập đến.

            Nhưng cái cơ bản và cần thiết là nó có áp dụng vào cuộc sống hay không? nó có làm thay đổi nếp nghĩ đã cũ lỗi thời của đa số người không còn phù hợp với thời đại mới thời công nghiệp hóa và hội nhập Quốc tế hay không mới là quan trọng.

            Hay là chỉ trang điểm cho người có bằng đó để khoe với thiên hạ mà thôi ___ KIẾN THỨC KHÁC NHAU Ở CHỖ ĐÓ.

          • Ngọc Lan

            @BLoc: Đây là điều mà tôi đã nói ngay từ phát biểu đầu tiên. Chúng ta đang sống trong XH này thì phải tích cực góp phần thay đổi nó. Nhiều người kêu chính quyền thối nát, tham nhũng, hối lộ, nhưng bản thân họ lại đi hối lộ, thỏa hiệp và tiếp tay cho chuyện xấu, rồi đổ lỗi là “XH nó buộc phải thế”. Tôi cho đây là thái độ sống rất xấu.

            Nếu bạn xem kỹ lại phát biểu của tôi và của bạn Paxton (ở Mỹ) thì đều thấy rằng đây là ý kiến của chúng tôi. Chúng tôi chẳng nói bạn sai khi muốn thay đổi chế độ chính trị này. Nhưng chúng ta đều biết (và bạn đã thừa nhận) rằng chẳng ai ở đây có thể làm được chuyện đó. Bạn Paxton và tôi là những người thực tế, chúng tôi bắt đầu sự thay đổi từ chính bản thân mình, từ từng cá nhân trong xã hội. Khi nhiều người cùng hành động đấu tranh chống những cái xấu, cái sai nho nhỏ thì từ từ sẽ tạo nên một xã hội trong sạch hơn, nhận thức tiến bộ hơn. Khi đạt đến một độ chín muồi nào đó thì những việc lớn khác sẽ phải đến. Chứ cứ kêu gào than thở, mà khi người ta bảo “dấn thân làm đi” thì lại sợ này sợ nọ, rồi đổ là “nói không ai nghe” (trong khi chưa nói gì hết!) thì thật là… Tóm lại, tôi thấy bạn và một số bạn khác trên diễn đàn này chỉ thích (xin lỗi nhé!) “chém gió” thôi.

      • Thái tuế

        Bạn Paxton này sống ở Mỹ 30 năm qua mà lại nói – trích “thì bạn có thể ngồi yên đó ăn tết & rỗi thời gian để BUÔN DƯA LÊ thế này sao ” những câu này nghe quen quen quá như người dân bản xứ sống trên đất bắc vậy !.

        Tiếp “Sao mọi người cứ phải “hùa ” theo số đông để đội Mỹ lên đầu mà không phân tích kỹ càng hơn,không có chủ kiến của riêng mình?!!! ”
        Tôi thấy bạn này còn yêu đất mẹ quá nhiều,và chán Mỹ rồi chắc nên quay về VN SỐNG phù hợp hơn,cống hiến sức mình được nhiều hơn.NHƯ VẬY TÔI MỚI TIN,CÒN KHÔNG THÌ LỜI NÓI THEO GIÓ BAY MÀ THÔI.

        Reply
      • David Nguyen

        Câu nói của John F. Kenedy được các DƯ LUẬN VIÊN sử dụng rất nhiều để phản bác lại các quan điểm lề trái. Có tạm chia làm 3 cấp độ:

        1) Dư luận viên Level 1 thì sẽ nói là du học, sống ở nước Tây Âu, trích dẫn câu Kenedy bằng tiếng Anh: ” ask not what your country can do for you — ask what you can do for your country”
        2) Dư luận viên Level 2 sẽ trích nguyên câu tiếng Việt ở trên “Đừng hỏi đất nước có thể làm gì cho các bạn mà hãy hỏi các bạn đã làm gì cho đất nước!”
        3) Dư luận viên Level 3 sẽ chửi luôn, kiểu như là “Đ. mẹ, mày đã làm được đ. gì cho cái đất nước này…”

        Reply
      • BC

        “Sao mọi người cứ phải “hùa” theo số đông để đội Mỹ lên đầu mà không cần phân tích kỹ càng hơn, không có chủ kiến của riêng mình?!!! Mỹ là một quốc gia không có chiến tranh hơn 100 năm qua và khi có thì không bị tàn phá, cô lập như đất nước VN mình.” -Lời Paxton-

        Kính thưa ngài Paxton, một khoa học ra, một chánh trị ra chưa kịp nổi tiếng,

        Ngài có muốn tranh luận với rân đen như tôi không, xin lên tiếng. Bằng không thì im lại rùm để bà con cô bác nhờ.

        PS: Đừng méc Bác Alan nhe, Bác ấy bận chuyện người nhớn, không rảnh để phân xử chuyện trẻ con chúng ta. Cám ơn!

        Reply
      • Trung

        Chịu Bác! Bác ở Mỹ nên k biết nỗi khổ của chúng tôi thôi….. Bác hỏi câu hỏi này ở Mỹ thì đúng chứ ở Vn thì bác xui tụi em đi tù à??? Ở VN thì đảng cầm quyền đang có 4 sai lầm sau:
        Thứ nhất, luôn tự coi mình là tuyệt đối đúng đắn và sáng suốt.
        Thứ hai, qui kết các khó khăn, thất bại gặp phải vào nguyên nhân khách quan.
        Thứ ba, nghi kỵ người nói trái ý mình, thấy đâu cũng có lực lượng thù địch.
        Thứ tư, các quyết sách thường mang tính đối phó-xoay sở, thiếu tính kiến tạo nền tảng và đột phá chiến lược.
        Tụi em không khác gì trường hợp Tú tài gặp lính, có miệng mà k thể nói nên có muốn xây dựng gì thì k làm được! Người ta nói rồi: làm tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng dại, mình đi tôn thằng ngu làm thầy thì còn nói được điều gì nữa hả bác????

        Reply
      • ConChauVuaHung

        “Sao mọi người cứ phải “hùa” theo số đông để **đội Mỹ lên đầu** mà không cần phân tích kỹ càng hơn, không có chủ kiến của riêng mình”
        Nghe cái cách suy luận kiểu này thì mình dám cá đồng chí ấy chỉ nói thật 60-70% về chuyện: 30 năm lớn lên và sống ở nước Mỹ:

        ở Mỹ, nhưng thể loại ở Mỹ vì đồng chí ấy từng làm việc cho Tòa đại sứ Cộng Sản VN (hoặc bất cứ tổ chức nào đó liên quan tới Cộng Sản VN, có đối chác với Cộng Sản VN), hoặc là đồng chí này sống ở 1 nước khác, rồi sau đó mới di cư qua Mỹ. Cái khổ khi bình luận với các đồng chí tung-hô đồng chí hồ chí minh là: các đồng chí ấy không bao giờ biết ngượng khi nói láo (dù là người chứng minh là trời, là phật, là chúa, hay chỉ là tự bản thân mình thấy “kỳ” vì mình không trung thực 100%). Cái gia tài và cái giáo dục mà đ/c hồ truyền lại nó là thế. Không thể thai đổi được

        Reply
      • Ho Chi Minh

        Bạn có nghĩ là đất nước con người VN ngày hôm nay vì đâu mà ra nông nỗi?
        Xin thưa 100 trồng người đó, nếu một đứa trẻ VN được lớn lên ở Nhật hoặc Switzeland thì cách hành sử và suy nghĩ có khác gì người ở đó không, chúng ta nên thương dân VN vì phải sống dưới bọn trâu bò thì phải hành xử như vậy thôi.
        Chỉ nghe …….v.v.. là mọi người biết dân tộc VN đang ở đâu, trình độ dân tộc bị khinh miệt khắp mọi nơi trên thế giới, chỉ mấy thằng thủ dâm (tự sướng) không cảm thấy nhục thôi

        Reply
  • Ivan Tung

    Có lẽ chỉ mình Lincoln thì không đủ bác Alan ạ.
    Nước ta đã chọn nhầm bên thắng cuộc mất rồi.

    Reply
    • Hong Phi

      Tôi không dám phản đối bạn nhưng Việt Nam cộng hòa thắng trận chưa chắc đã ngon đâu!
      Có trách là trách cái văn hóa của dân Việt, mức xuất phát điểm thấp về dân chủ pháp quyền và cái vị trí địa lý chiến lược của VN mình ý bạn ah!

      Reply
      • Trung

        Xin thưa là chả có ai đủ dại để giơ đầu ra phán đối mấy tên du côn, đầu gấu xóm cả! Nhưng sẽ có lúc ….. thôi…. Còn lý luận của bạn thì sai rõ. Thái, Nhật hay Sing….. cũng chả có gì hơn VN cả! Họ chỉ hơn ở những người lãnh đạo có tâm, có tầm mà thôi….

        Reply
        • Hong Phi

          1. Tôi nói là “chưa chắc”. Đọc kỹ trước khi phản biện!
          2. Hãy tìm hiểu thêm: Tại sao VN cộng hòa thua trận? Tại sao Mỹ rời bỏ (phản bội) chính quyền VNCH?
          Gợi ý nhé: 1 chính quyền chỉ biết hưởng thụ (gần như 100% GDP đến từ viện trợ chiến tranh), tham nhũng bung bét, quan chức đi buôn thuốc phiện bán cho lính Mỹ, tinh thần chiến đấu gần như là zero…. thì nếu có thắng trận có gì đảm bảo cho cái nền cộng hòa dân chủ ấy? Tại sao chính quyền không xả thân vì cái nền cộng hòa đệ nhị tuyệt vời ấy mà để nó rơi vào tay Cộng sản?

          Reply
          • BC

            Lại thêm một con chuột màu hồng nữa òi.

            Lẳng lặng mà nghe chúng…kháy nhau
            Quan tham chật đất tận đẩu đâu
            Phen này tui quyết đi buôn bẫy
            Vừa bán vừa la cũng bớt rầu…

            Hic…hic…hic…

          • ConChauVuaHung

            Nếu VNCH xã thân thì Cộng Sản như bạn còn đâu mà ở đây tung hô cho tên Cộng Sản hồ c minh ?

            Và bạn không nên ngụy biện như tên Cộng Sản hcm chứ ? Nếu ngụy biện như bạn thì chính quyền Cộng Sản ngày nay nó hiếp dâm giết hại dân lành (đọc báo Cộng Sản đi), và hảm hiếp học sinh trung học (cũng đọc báo Cộng Sản đi) ?

            Ai bảo bạn là chính quyền VNCH buôn thuốc phiện cho lính mỹ? Hay là tên Cộng Sản nó bảo bạn thế thì bạn tin nó ?

            Mình từng nghe con-cháu của tên Cộng Sản ….bảo: nước Mỹ rất dã man: ra đường là bị bắng ầm ầm. Vậy mà Cộng Sản vẫn thích qua đây rồi ở lại mới chết cười chứ.

      • Tue nguyen

        Bạn Hồng Phi,

        Bạn cũng nên tìm hiểu lịch sử các nước xung quanh ta một chút nhé, nước Hàn Quốc lập quốc đúng nghĩa năm 1953 sau khi có 3 năm huynh đệ tương tàn với Bắc Hàn, nước Singapore lập quốc năm 1969… Việt Nam ta hòa bình năm 1954. Nhưng vì sao những nước trên phát triển thần kỳ, còn Việt Nam ta không giống ai? Xuất phát điểm về dân chủ pháp quyền vì sao thấp, cái này do lãnh đạo ‘đỉnh cao danh vọng’ ban cho hay dân tự quyết? Vị trí chiến lược của VN kèm theo điều khí hậu tốt là thích hợp cho sự phát triển chứ bạn? Lý giải giùm nhé.

        Reply
        • Hong Phi

          1. Hãy tìm hiểu thêm về địa lý chính trị sâu hơn + các khái niệm (tiền đồn phe XHCN, chiến tranh ý thức hệ, chiến tranh lạnh…) thì bạn sẽ tự tìm ra câu trả lời.
          2. Đã bao giờ bạn tự hỏi tại sao VN có nhiều chiến tranh vệ quốc đến vậy? Tại sao luôn bị các đế quốc nhòm ngó và can thiệp…?
          3. …
          P/s: Khuyến mại cho bạn 1 khái niệm nữa: http://www.gocnhinalan.com/bai-cua-khach/li-nguyn-ca-ty-nguyn.html

          Reply
          • Tue nguyen

            Bạn Hồng Phi,

            Khái niệm tiền đồn XHCN, chiến tranh ý thức hệ có phải do nhân dân quyết định không hay do giới lãnh đạo tự ‘thủ dâm tinh thần’ hoặc bị xúi dục để mị dân? Vấn đề chúng ta tranh luận ở đây là làm sao để tránh được những thứ như thế, nguyên do vì sao đất nước ta nghèo, vì sao giới lãnh đạo giàu có, có thể sánh với các tỷ phú thế giới?

          • doc gia

            Hỏi bạn vài điều:
            1. Nếu xảy ra bất đồng về suy nghĩ, quyền lợi thì nên lựa chọn các giải pháp theo ưu tiên ra sao? Ở VN rất nhiều người chọn là đánh nhau cho ưư tiên thứ nhất.
            2. Trong giải quyết quyền lợi, người có quyền lợi lấy quyền lợi để giải quyết theo hướng có lợi nhất chứ không phải ăn không được đạp đổ cho hôi. Bạn cho biết lợi hại của hai suy nghĩ trên: cho mỗi bên và người có liên quan không tham gia bên nào?
            3. Trên đời này có gì là tuyệt đối đúng không? Nếu đọc sánh là có thể làm đúng mọi việc thì người đi học không ai thất bại cả, vì sao? Vì họ đọc và không suy nghĩ, suy nghĩ nhưng không tìm ra được cái mà sách muốn nói? Họ thấy ưu điểm nhưng không nhìn ra nhược điểm của vấn đề? Có câu nói xưa của “Lão tử” – Đọc sách mà tin hết vào sách thì đừng đọc còn hơn (tạm dịch ra vậy). Bạn hiểu câu này không? Hãy kiếm chứng theo khoa học cái mà bạn có cảm giác là đúng trước khi tin, khi tin rồi thì cũng chỉ nên 80% thôi, 20% nên dành để kiểm chứng lại sau khi có thêm những thông tin mới. Câu chuyện cổ thầy bói xem voi sẽ giúp bạn nhưng cái mà trường dạy cũng chỉ là sự phiến diện thôi, đừng tin hòan tòan vào điều bạn đã nghe và hãy đọc thật kỹ câu truyện để tìm ra những điều nó muốn nói (những điều nó muốn nói).

      • Hoài Niệm

        Dù sao những đầu óc của … cũng thoáng và tiến bộ hơn những “bộ óc ưu việt đỉnh cao trí tuệ kia”!

        Reply
      • Kieu Thanh

        Học thuyết CS đã và đang tàn phá tất cả các quốc gia áp dụng nó. Nga, Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên….. là các ví dụ điển hình. Thực tiễn rành rành như vậy mà bạn còn có thể đánh lận con đen được ah ?

        Reply
        • Ho Chi Minh

          Bạn Kieu Thanh nói vậy là sai rồi [Nga, Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên] khá hơn khỉ, vượn là cái chắc.
          Sau khi Soviet Union sụp đổ, nhiều công ty quốc doanh sa thải nhân viên vì không còn chế độ bao cấp, rất nhiều kỹ sư , khoa học gia từ các quốc gia Đông Âu và Nga sang Mỹ làm việc nhiều nhất tại Silicon Valley ( tên gọi chung từ San Fransico xuống San Jose), tôi có cơ hội giao thiệp và làm việc với những người này, sự suy nghĩ và hành sử của họ (mánh mung, không thật thà…V.v..) khác hẳn những người Âu Châu tự do, còn bọn Tầu lục địa sang Mỹ thì ma chê, mà quỷ cũng chạy ( hiện tại [2014] dân Hồng Kong
          tẩy chay dân du khách Tầu lục địa, nhiều khách sạn ở Âu Châu từ chối tour du khách Tầu, ngay cả dân Thái Lan nghèo còn chạy mặt dân được giáo dục ở các xứ “đỉnh cao trí tuệ”).
          Dân Tầu và VN phải mang ơn bác Hồ và bác Mao chứ
          Người VN mình nhân bản lắm chứ, 30 tháng 4 năm 1975 tất cả bệnh nhân ở bệnh viện Cộng Hòa (bệnh viện quân đội của miền Nam VN) đều bị tống cổ ra đường, không cần biết cụt chân tay, đang mổ…v.v..
          Ai mà chê Cộng Sản VN nói riêng, chủ nghĩa cộng sản nói chung là bậy (cộng sản Tầu làm phước đưa 100 triệu dân Tầu về chầu ông bà khi thống nhất, còn Nga vì ít dân hơn nên chỉ có khoảng 45 triệu dân Nga chầu Chúa, còn bọn bần cố nông VN đưa văn hóa VN xuống hang khỉ vượn là nhân đạo lắm rồi )
          HOAN HÔ CỘNG SẢN (cộng sản nào cũng hoan hô hết, cho dân thế giới chết bớt, khỏi chật chỗ cho các đảng viên có them tí đất sống)

          Reply
      • Phi Long

        Tôi chỉ là một người bình thường, không có đầu óc phân tích sâu xa, chỉ biết mỗi một điều nếu chủ nghĩa cộng sản và mô hình xã hội chủ nghĩa thực sự tốt thì chắc chắn khối Đông Âu không tan rã, chế độ chuyên chính vô sản đã không bị vứt sọt rác như thế.

        Các bác ta nhặt rác về loay hoay chỉnh sửa để sử dụng tại Việt Nam cuối cùng kết quả là rác tràn ngập đất nước này.

        Buồn cho dân tộc.

        Reply
      • NGUYỄN

        Ngon hay không thì chưa biết, nhưng chắng chắn VNCH sẽ không đào mồ đảo mả những người thua trận của phía bên kia !
        Bằng chứng ư: Mộ của ông Nguyễn sinh Sắc ( Bố của Hồ chí Minh) vẫn còn ở Sa Đéc, mộ phần tổ tiên, từ đường của ông Phạm văn Đồng vẫn còn nguyên ở Quảng Ngải trước năm 1975 !

        Reply
        • Ho Chi Minh

          Bạn Nguyễn nói đúng 99% (vì miền Nam cũng có kẻ lưu manh, nhưng không khủng khiếp như miền Bắc)
          Mình lớn lên ở Sài Gòn (sinh ra ở Hà Nội), và chưa bao giớ được dậy dỗ, nhồi sọ phải căm thù cộng sản, căm thù giai cấp như dân miền Bắc, đó là gốc rễ tại sao dân VN lại hung dữ và gian dối,

          Reply
    • mal

      Thiếu iot quá!

      Reply
  • Bill Nguyen

    Mot bai Viet hay nua bac Alan, rat hop thoi diem :) oi Khon kho cai Dan toc Vietnam 150 nam nua cung Chang biet di ve dau… :(

    Reply
  • ròm

    1 thằng thì thượng tôn Công lợi.
    1 đấng thì tôn thờ Tư lợi,
    rút cuộc : tèo teo tèo teo teo….

    Reply
  • Cao Manh Long

    Xin Ơn trên phù hộ.
    Chúng ta phải thay đổi.Sớm thôi.

    Reply
  • Klalan

    Chính tinh thần Quốc gia lãnh thổ (bình đẳng, tự do, dân chủ: không phân biệt màu da, dân tộc) đã giúp USA trở thành cường quốc và tiếp tục phát triển. Các đại diện của tinh thần Quốc gia dân tộc như Nhật, Đức, TQ cho dù có phát triển nhưng khó có thể bứt phá và bền vững như vậy.

    Reply
  • David Nguyen

    Trích: “Câu chuyện quay quanh cố gắng của Lincoln lấy cho được sự chấp thuận của Hạ Viện (cần 2/3 số phiếu) để thông qua Tu Chính số 13 của Hiến Pháp Mỹ đặt “hệ thống sở hữu và điều hành nô lệ ngoài vòng pháp luật” trên mọi tiểu bang”.

    Các nhà lập nước Mỹ đã tạo ra bản hiến pháp đỉnh cao của nhân loại. Con cháu cứ theo bản hiến pháp mà xây dựng nước Mỹ hùng mạnh ngày nay. Các tổng thống Mỹ khi tuyên hệ nhậm chức câu duy nhất là thề bảo vệ hiến pháp (xem link Obama tuyên hệ nhậm chức dưới)

    http://dantri.com.vn/the-gioi/tong-thong-obama-tuyen-the-nham-chuc-687459.htm

    Còn với nước Việt ta, bác cứ thử hỏi 100 người là hiến pháp là gì, e rằng cả 100 trả lời là không biết. Cháu có hỏi mấy anh bạn du học sinh – tầng lớp tạm gọi là ưu tú của đất nước, họ cũng lắc đầu luôn còn hỏi lại: “tiếng anh của từ hiến pháp là gì?”. Ôi, quả là bái phục trình độ tuyên truyền.

    Reply
    • doc gia

      Không bàn về nội dung phản hồi, nói về Obama thôi (trích dẫn). Obama đang được xem là người độc tài, bạn nghĩ sao?

      Reply
  • Meo mun

    Vì Chúa đã ban cho dân tộc ấy một Ơn phước vô cùng lớn. Nơi ấy, miền đất hứa ấy không phải lúc nào cũng trải thảm hoa cho tất cả mọi người nhưng nơi ấy đã ươm mầm cho những ước mơ có khả năng biến thành hiện thực hơn những ai ở những xứ mịt mù tăm tối khác.

    Reply
  • dang

    Xấu hổ làm sao khi đem so sánh cách hành xử văn minh và cao thượng ấy với tác phong rừng rú … của những “ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ”.

    Bà Dương Thu Hương, sau khi vào Sài Gòn đã cay đắng thốt lên: ‘Nền văn minh đã thua một chế độ man rợ”.

    Nhưng chú Alan ạ, liệu chúng ta có thể làm được điều gì đó như người Do Thái không?

    Reply
  • BLoc

    Bài của anh viết quá tuyệt!

    Đúng là dân tộc Mỹ quá may mắn vì có lãnh tụ đặt lợi ích đất nước lên trên hết với tấm lòng nhân ái, nhân hậu, nhân văn.

    Còn nước ta lúc đó chắc “lãnh tụ bên thắng cuộc” cũng đã biết được câu chuyện của nước Mỹ như anh kể nhưng vì chỉ có thấy hậu quả là Tổng thống Linconln bị ám sát và cả ông thầy LeNin cũng thế nên mới chọn phương án trái ngược nước Mỹ mà học theo ông anh TQ.

    Một cuộc chiến mà bên thua cuộc đươc đối xử như Mỹ thì đúng theo tin thần Nguyễn Trải viết “Lấy chí nhân để thay cường bạo” mới làm bên thua “tâm phục khẩu phục”, nước nhà mới không suy vong nguyên khí để phát triển, phồn vinh sau này.

    Còn ta thì sau 45 rồi sau 75 cũng thế, đều có những cuộc “cải cách” thật ra là tận diệt nguyên khí quốc gia không những chỉ bên thua mà cả lực lượng của bên thắng nữa, thì làm sao không có quả… như ngày nay.

    Không thể làm lại lịch sử, nên phải tự an ủi như anh nói là số phận của con người cũng như dân tộc là do may rủi mà ra, thật là đau đớn quá!

    Reply
    • JackZhang

      Dân tộc Đông Á làm nô lệ cho Chủ thuyết Khổng Giáo lại cộng giáo mác, lưỡi lê ….nên nó mới sanh ra Nông nỗi này…. CHO CHÚNG CHẾT ĐI

      Reply
  • Cong lý

    Bên thắng cuộc ( Mỹ ) giúp bên thua cuộc ( nghèo ) phát triển. Ở ta bên thắng cuộc cũng giúp bên thua cuộc ” phát triển ” bằng bên thắng cuộc. Bác Alan Phan còn thắc mắc!.
    Xem bài của Bác Alan Phan làm tôi nhớ lại đã đọc một bài ( quên tác giả ) nói về Tổng thông Mandela – Nam Phi. Thật tuyệt khi chúng ta có Lincoln, Mandela. Những vĩ nhân.

    Reply
  • Anh Ala Phan à ! Đọc bài này tôi khóc vì câu hỏi của anh “Sao dân tộc Mỹ may mắn đến thế ?”. Tôi vẫn thường tự hỏi tại sao nước mình lại tệ đến như vậy khi đi Mã Lai, vì Việt Nam thua Châu Âu và Mỹ là hiển nhiên nhưng khi đi Mã Lai tôi mới thấy đến khi tôi chết đi Việt Nam ko biết có bằng Mã Lai bây giờ ko? Còn khi con gái tôi đi Sing, Mã về cháu nói đến khi con chết đi Việt Nam còn ko bằng nửa, cháu nói bây giờ còn ko có chuyển biến gì thì khi nào mới thay đổi được !!! Buồn quá anh à !

    Reply
    • vuong

      Mỹ là nước có số dân chiếm 5% dân số thế giới nhưng số vũ khí cá nhân người đân Mỹ sở hữu chiếm tới 50% số vũ khí cá nhân mà thiên hạ có vậy nên, không dân chủ là không được.
      Điều này cũng lý giải cho sự lịch sự của người Bắc Mỹ, họ xin lỗi và cám ơn liên tục khi giao tiếp.

      Reply
  • Huyen Trang

    Xứ ta nghiệp nặng nên chẳng có Lincoln

    Reply
    • BC

      Bởi vậy mình nói ăn ở sao cho kiếp sau lỡ có đầu thai thì tránh cái nước Việt nam ra. Phức tạp vô cùng. Lỡ rồi nên phải thương nó thôi.

      Reply
      • JackZhang

        Tiểu Muội và người đồng trang lứa, đời này vẫn có Cơ …sắp xảy ra rồi. Cậu TIN dăm ba năm nữa là OK.

        Reply
  • Kiều Nguyên

    Nhớ tới: BÊN THẮNG CUỘC – sau 1975, Sao dân tộc mình khổ thế :((.

    Reply
    • JackZhang

      Sống với Khí, Nước và Lửa là ĐỦ cho con người “bất khuất đỉnh cao” rồi.

      Reply
  • thai nguyen

    Chính xác ! ” … sử Việt cho thấy những bài viết rất hời hợt, chủ quan và mang tính cách tuyên truyền cho một trường phái nào đó trên quan điểm chánh trị hay xã hội … ”
    Lịch sử Việt Nam gần 100 năm nay được viết theo ý muốn của lãnh đạo Bên thắng cuộc, theo tinh thần ” Ta nhât định thắng, Địch nhất định thua”
    Có thật không : Chúng ta đã “thắng” trong chiến tranh và đang thua trong hòa bình ?

    Reply
  • Pipi

    Chúc bác Alan khỏe mạnh. Chúng cháu mong chờ đến ngày có thể nghe những lời tâm huyết trực tiếp của bác (không viết hoa) và rất nhiều bác khác dành cho tuổi trẻ Việt.

    Reply
  • GragonV

    Cái TẦM + Cái TÂM
    Sao nước … thiếu may mắn đến thế!

    Reply
  • Hồng Quang

    Tôi nhớ không rõ lắm. Hình như người ta cũng từng nghĩ nếu hoàng đế Quang Trung còn sống thì nước Việt ngày nay có thể trở thành một nước tư bản.

    Reply
    • Hồng Quang

      Nếu đc, anh Alan giúp đừng để trùng tên khi cm vì dễ rắc rối nếu mạo danh tuyên truyền bậy. Bedst Rgds

      Reply
      • Alan Phan

        Không đủ nhân sự hay tech để làm tốt. chỉ dựa trên trí nhớ

        Reply
        • Phong Tran

          Hien ke nho: Nen dung email lam ten (kem theo ten) vi email is unique. Nguoi cm co the tao mot email phu de dung rieng tren blog nay ma khong so nhung phien phuc khong dang co.

          Reply
          • Nguyễn Thái Thuận

            Hiến kế bậy. Anh là công an à.

          • Tuan

            Tôi thấy mọi người nên bình tĩnh. Kẻo lại xộ khám với mấy ông công an giả danh

      • BLoc

        Ý này không phải của anh Hồng Quang hả?
        Không biết cm của ai? Theo tư liệu của dòng họ tôi thì Quang Trung tàn sát dân Chiêm Thành và gia tộc Nguyễn Hoàng rất khủng khiếp, tàn phá lăng miếu… cũng có thể xem như một Popo đó, còn việc chọn chính sách phát triển kinh tế theo TBCN thì tôi không rõ lắm.

        Reply
      • Hoàng cương

        Tôi cũng bị trùng tên !

        Reply
  • BCX

    Lạ nhỉ !
    Nước mỹ họ không có Đảng quang vinh lãnh đạo mà vẫn đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.

    Reply
    • Tue nguyen

      Bạn BCX, một một điều nữ, dân Mỹ cũng sinh ra từ Vượn chứ không phải từ con rồng cháu tiên như người Việt. Phải chăng, chúng ta mang trọng tội gì của kiếp trước nên Thượng đế đã ‘ban tặng’ chúng ta những lanh tụ ‘Đỉnh cao danh vọng”. Khổ thay!!!

      Reply
    • Hong Phi

      Uh lạ nhỉ :-?
      Lạ như vậy thì người nông dân phải làm thế nào?
      =))

      Reply
    • thai nguyen

      Không có chi là lạ đâu bạn BCX à,
      Lạ riết thành quen mà, đến ông bạn “lạ” giờ thành thân và đồng chí rồi ?

      Reply
  • truongvoky

    không thể nói lincoln chết sớm vì những thành quả của ông mãi mãi trường tồn cùng Mỹ, còn những giá trị chết yểu lại được tung hô là “mãi mãi trường tồn ở VN” ! (mà sao những con vịt ở VN lại sống lâu nhỉ :) – Luật Nhân Quả đâu ? )

    Reply
    • Con Chiên

      Ngài thử thách mọi vị trí, xem bao nhiêu ta-lâng (talents) được nhân lên hay vẫn giữ y nguyên như ban đầu đã được giao cho? Nếu đã làm mọi cách mà vẫn không phát triển thì sẽ bị cắt bỏ, chứ đừng nói xuống dưới âm. Thời vua Nguyễn Ánh không nhầm thì khoảng thế kỷ 15 hay 16 gì đó đã được nghe về CHÚA, nhưng chỉ vì vua vẫn muốn nhiều vợ mà Ngài thì dạy chỉ nên ăn ở đồng một thịt. Nên Quốc đạo đã mất cơ hội được ghi danh từ hồi ấy dù rằng Ngài là lẽ thật không phải tôn giáo, chỉ có những kẻ lợi dụng, giáo điều mà làm vấy bẩn thôi.

      Có thể nói chúng ta vẫn còn may mắn là niềm tin bám víu vẫn không bj mất. Dù thời sau rốt thế giới có hỗn mang, loạn lạc, bệnh tật, đói kém khắp nơi, Tà hành động mạnh, kể cả làm phép lạ y hệt Ngài. Mọi tà tượng có thể nói được, bắt con người phải tôn thờ chúng. Và mọi người không biết phải đi về đâu, tin đồn khắp nơi, biến thái biến chất.. đủ thứ suy trong môi trường sống ô nhiễm. Hiện tại tiền USD với mệnh giá 1 đô, trên đó là hình Kim tự tháp Ai cập 1 con mắt vẫn đang được sử dụng. Nhà Trắng Mỹ không hề bình yên. Lincoln đã được báo trước về cái chết của mình, ông đã nằm mơ vài lần trong vài năm trước đó và viên bảo vệ tại Nhà Trắng đã được chứng kiến toàn bộ cái chết từ lời tâm sự của Tổng thống Lincoln. Obama vấp phạm lời JESUS từ hơn 2000 năm trước mà Ngài đã nói không hề sai. Hòn đá vấp ngã vẫn còn đó, hòn đá nhỏ ném vào chân khiến cả bức tượng tạp chất đổ sập (Tiên tri Danien – thời Cựu Ước trước JESUS). Các đế chế từ hùng mạnh trước đó đến La mã (đế chế thứ 6) và suy kiệt dần các đế chế sau thôn tính lẫn nhau. Sau đế chế thứ 7 ấy, từ Hòn đá nhỏ sẽ được nhân lên thành một đống lớn (Thời mà vị Vua thực sự của nhân loại sẽ trị vì). Mọi cái chết cho Ngài sẽ được sống lại trước nhất từ mộ..

      “Ai tự nâng mình lên thì sẽ bị hạ xuống, người ở dưới cùng sẽ được nâng lên đầu”. Nôm na như công nhân xếp gạch từng viên một lên xe vậy. Viên cuối là viên trên hết thảy!!!

      Nhờ Đức tin mà Ngài khải tượng cho Danien – một tù nhân.. mong mỏi Ngài cứu khỏi sự đánh đồng với các thầy bói tà thuật trong xứ..

      Thời kỳ hỗn mang loạn lạc được Ngài khải tượng cho John (Giăng – một trong 12 môn đồ) trong sách Khải huyền (sách cuối cùng trong Kinh Thánh Tân Ước) được ông ghi chép lại. John ra đời trước JESUS, cũng được thiên sứ báo trước (ông là đứa con hiếm muộn của đôi vợ chồng già mong mỏi được Ngài ban cho), và sau này ông đã làm phép báp-tem (baptize) cho JESUS bằng nước. Nhưng John phải hạ mình trước Ngài sửa soạn trước cho Ngài, Và Ngài phải được tôn lên, và JESUS CHRIST sẽ làm phép báp-tem bằng Thánh Linh cho mọi thế nhân. Ai được làm phép này bằng sự đặt tay của các Con chiên đi trước và giữ vững Đức tin thì Thánh Linh sẽ dẫn đường tỏ bày cho bạn. Ví như chân đèn thắp sáng ngọn lửa Thánh Linh luôn cháy trong mỗi con người vậy. Ai được thử thách mà không làm tròn nhiệm vụ thì Ngài sẽ tạm cất chân đèn ấy để thử thách tiếp (phải được bap-tem thì Thánh Linh Ngài mới đậu trên vai như con chim bồ câu vậy). Ngài vẫn mong mỏi các “con chiên đi lạc” về, vẫn tha tội không hề từ bỏ. Giá như các “vị ấy” được bap-tem nhỉ..

      Còn chúng ta những người vẫn đang lắng nghe, Đức tin vẫn mạnh mẽ vậy chứ??

      Reply
  • nguyen manh hung

    “Đồng chí” Alanphan nhắc lại chuyện này đúng thời điểm nước sôi lửa bỏng, đúng lúc lắm. Tôi không biết nói gì hơn là cám ơn ông. Cám ơn ông rất nhiều.

    Reply
  • Hoàng Lan

    Tôi thì không cho là người Mỹ may mắn. Chính là những người quả cảm nhất, chăm chỉ nhất, đã đi tìm cuộc sống mới để rồi ở tụ hội, kết tinh lại trên mảnh đất Mỹ. (Điều này đúng cho giai đoạn đầu trước khi hình thành nước Mỹ và đúng cho đến tận gần đây – có thể toàn cầu hóa sẽ làm giảm sức hút của Mỹ hay nói cách khác làm tăng vẻ đẹp của những “giấc mơ ngoài nước Mỹ”). Những tinh hoa ấy đã viết nên bản hiến pháp đầu tiên của nhân loại, đã đặt nền móng cho con người ta được tự do phát triển, phát huy mọi khả năng tiềm ẩn, để thăng hoa và cống hiến cho sự phát triển không chỉ của nước Mỹ mà còn cả nhân loại. Như vậy may mắn là một phần, phần lớn vẫn là con người ta làm nên, tạo dựng ra nền móng, mở cửa đón thần may mắn tới.

    Reply
    • Anh Minh

      Đồng ý với bạn Hoàng Lan, ở Mỹ những người đi tìm sự tự do đã đến và gặp nhau, họ đã sống được với nhau để tạo tiền đề cho nước Mỹ ngày hôm nay. Sức hấp dẫn của nước Mỹ không phải ở nước Mỹ (giầu hay nghèo) mà là ở chỗ nó đại diện cho một lối sống khác, một tư tưởng xã hội khác.
      Còn với Việt nam, chúng ta đã được sinh ra với quá khứ và lịch sử 4000 năm của mình. Chắc chắn có rất nhiều điều hay và đáng tự hào nhưng cũng chắc chắn như thế chúng ta có những hệ lụy, sức ỳ từ quá khứ lịch sử. Chúng ta không thể chọn đất nước nơi mình sinh ra mà chỉ có thể sống cho lý tưởng và sự lựa chọn của mình. Cách duy nhất để đưa nước VN tiến lên không phải là “trời ban” cho một nhà lãnh đạo tuyệt vời mà là chúng ta phải thay đổi cách nghĩ, cách sống. Một xã hội Dân chủ là tiền đề kiên quyết để đi đến một xã hội văn minh, thịnh vượng tron thời đại ngày nay.
      Để làm điều đó, cách duy nhất là tiếp tục tuyên truyền và *thực hiện* tư tưởng dân chủ đó; ở khắp mọi nơi mà trước hết là ở chính trong gia đình chúng ta, trong thôn xóm, trong cơ quan trường học nơi minh sống. Không có con đường nào khác cả.

      Reply
      • ròm

        tui đặt cho bạn 1 suy nghĩ :
        - Nam bộ này là nơi tụ hội của dân tứ xứ : của dân Khmer,dân Việt , dân Tiều,…anh hùng cũng có mà thảo khấu lục lộ cũng đầy. nơi phát sinh một số Tôn giáo ( Cao Đài, Hòa Hảo,đạo Dừa,..) và đất đai bao dung màu mở.
        Vậy : Nam bộ này ( trước 1975 ) khác và giống Mỹ chổ nào ?

        Reply
        • Quynh My

          Giống ở chỗ là bên thua trận và khác ở chỗ là không gặp được bên thắng trận như Mỹ

          Reply
    • Cối Xay Gió

      Mình thích suy nghĩ này. :)

      Reply
    • Huy

      Đúng thế, nước Mỹ nếu có may mắn thì là may mắn là nơi hội tụ của nhiều thành phần trí thức bị ảnh hưởng văn hóa Âu châu lâu đời.

      Thế kỷ 17 khi lập quốc, dù đại đa số những người soạn thảo nên Tuyên Ngôn Độc Lập, Hiến Pháp, và Tuyên ngôn quyền làm người (Bills of Rights) sanh ra tại Mỹ, nhưng vẫn là gốc Anh Quốc và học sách từ Âu châu, và thấm nhuần những triết lý xây dựng quốc gia dựa trên tự do công bằng và chính trực (virtues, justice).

      Những triết thuyết từ thời Hy Lạp, La Mã, và những triết thuyết thế kỷ 17 đã được tổng hợp và chọn lọc để viết lên những văn bản xây dựng đất nước tự do dân chủ (liberal democracy) đầu tiên trên thế giới này. Những bài viết phản ảnh suy nghĩ của các nhà lập quốc Mỹ thế kỷ 17 đã được thu thập lại và gọi là Federalist papers, và có thể được tìm thấy trên Internet.

      Tuy nhiên, nước Mỹ chỉ trở nên hùng mạnh bằng phát triển kinh tế và khoa học kỹ thuật về sau này. Cách mạng kỹ thuật và tư bản chủ nghĩa bắt đầu phát triển từ Anh quốc, và đã nhanh chóng được những nhà kỹ nghệ người Mỹ gốc Anh du nhập vào nước Mỹ, chủ yếu là miền Bắc trước cuộc nội chiến. Sau nội chiến khoảng từ cuối thế kỷ 19 trở đi, cách mạng kỹ thuật bùng nổ mạnh hơn và nước Mỹ với thể chế chính trị phù hợp đã phát triển mạnh mẽ, tạo ra những tỷ phú sắt thép, tỷ phú xe lửa, tỷ phú dầu hỏa một thời, cũng giống như những tỷ phú Mỹ Internet ngày nay.

      Rồi thế chiến thứ I bùng nổ và kết thúc, những trật tự thế giới đã bị đảo lộn. Nước Anh không còn là quốc gia hùng mạnh bậc nhất, đế quốc Áo Hung dù tồn tại mấy trăm năm đã biến mất, nước Nga du nhập triết thuyết cộng sản từ Đức và Anh quốc về, và nước Mỹ trở thành cường quốc số I cho đến ngày nay.

      Còn Việt Nam, mặc dù cũng có thời cũng bắt chước hiến pháp nước Mỹ, nhưng có lẽ không đủ tài trí và văn hóa để xây dựng một đất nước tự do dân chủ, nên đã theo nước Nga và Trung Quốc để được giúp đỡ. Từ đó đất nước đi vào con đường cộng sản sai lầm để rồi ngày nay phải đổi mới, tuy nhiên vẫn chưa thoát khỏi đói nghèo để người dân có thể được hãnh diện với mọi người trên thế giới.

      Reply
      • Huy

        Sorry … lộn thể kỷ 18 đã viết lộn thành 17… hai đoạn trên xin sửa lại là

        ….

        Thế kỷ 18 khi lập quốc, dù đại đa số những người soạn thảo nên Tuyên Ngôn Độc Lập, Hiến Pháp, và Tuyên ngôn quyền làm người (Bills of Rights) sanh ra tại Mỹ, nhưng vẫn là gốc Anh Quốc và học sách từ Âu châu, và thấm nhuần những triết lý xây dựng quốc gia dựa trên tự do công bằng và chính trực (virtues, justice).

        Những triết thuyết từ thời Hy Lạp, La Mã, và những triết thuyết thế kỷ 17, 18 đã được tổng hợp và chọn lọc để viết lên những văn bản xây dựng đất nước tự do dân chủ (liberal democracy) đầu tiên trên thế giới này. Những bài viết phản ảnh suy nghĩ của các nhà lập quốc Mỹ thế kỷ 18 đã được thu thập lại và gọi là Federalist papers, và có thể được tìm thấy trên Internet.

        Reply
    • Sweet Surprise

      Sorry to have my idea differs from all the above. Even it’s the first impression I perhaps didn’t know very clearly why from that very beginning when reading both Uncle Alan’s writing and your comment, I got fully apparent the two feelings which were so contrary to each other. While the former has very deep soul of its own (sorry to write it literally as translated from the Vietnamese word) as always it’s from his writings, the latter almost completely says no to that.

      Reply
  • vantra

    Cầu xin trời Phật rủ lòng thương cho dân tộc Việt thoát khỏi họa ….đang ngày ngày dìm dân tộc này xa dần với văn minh nhân loại,chìm đắm trong nỗi sợ hãi, bi thương, tuyệt vọng chán chường, khi sự thật, công lý, tự do bỏ dân tộc này mà đi. còn lại toàn chỉ những dối gian, lừa gạt, khổ đau, hận thù trong sự tàn bạo vô luân của …..

    Reply
  • TIEU PHU

    Xuân,hạ, thu, đông… rồi lại xuân … và Bông Hồng Xanh…

    Reply
  • huynh tan dat

    Ngay cả khi một giả thuyết nghi ngờ về thân thế của một nhân vật lịch sử quan trọng xuất hiện trên mạng, đề tài này được bàn tán sôi nổi vì bí mật bao quanh sự kiện. Một cuộc khảo sát DNA mất 5 phút có thể cho ta lời giải đáp chính xác. Nhưng không một sử gia nào được phép liên quan. Khi khoa học và minh bạch đi vắng, thì góc nhìn của mọi người nhất định phải bị méo mó và thui chột

    Có phải nhân vật này rất mới chỉ vài chục năm trở lại đây không Bác Alan.Cháu cám ơn!

    Reply
  • Sweet Surprise

    Thanks Uncle Alan very much for this article.

    Indeed I always so thankfully respect to so many people who are the most excellent to shape this modern world scientifically, economically and politically with most originating from the US. One of them is the very then President Abraham Lincoln and the two among the others are both African-American: the former foreign affairs minister Condoleezza Rice and the current President Barack Obama.

    Why? Here are my main reason:

    President Abraham Lincoln is the person who had first made that statement to create that real kind of state or government as “of the people, by the people, for the people”, not being said again and again as a fully colorful parrot without little understanding like those in this place.

    For Ms. Condoleezza Rice and President Barack Obama I intended to write this sooner but had had no time in trying to find it again the following reference. Now I’ve just found it though very sorry that it’s quite long while ago that I couldn’t find the English origin. Read it and you might be agreeing with me why many as such might so respect them both. (Here I would also love to say a little bit more that always I relate them with Uncle Alan’s great success from this respective. But please remember that not to talk about the title “Doctor(s)” in paper only in this place fundamentally he’s got his success commercially not politically like them and that if one might, or should know that doing business successfully is the most difficult thing in the developed world).

    Thứ hai, 17 Tháng một 2005, 06:37 GMT+7

    Condoleezza Rice vượt qua sức ép chủng tộc như thế nào?

    Đến lúc này, khi đã trở thành một người có quyền lực ở nước Mỹ, ít ai còn nghĩ tới chuyện màu da của Rice. Nhưng ngược thời gian đôi chút mới thấy sự xuất sắc của bà trong việc đối mặt với nạn kỳ thị này.
    Sẽ sai lầm nếu nói rằng Rice không hề quan tâm tới vấn đề màu da của mình cũng như những vấn đề liên quan tới nó trong cuộc sống thường ngày cũng như đời sống chính trị. Chỉ có điều, bà chống lại nó một cách âm thầm khác người mà rất quyết liệt và hiệu quả.

    “Rice không có thời gian nói chuyện với những người da đen suốt ngày nói về vấn đề chủng tộc và cuộc đấu tranh của họ. Song điều đó không có nghĩa là bà không có ý tưởng gì về vấn đề đó”, Nicholas Lemann, một nhà báo từng nhiều lần gặp gỡ và phỏng vấn Rice, nhận xét.

    Có người đã so sánh việc bà vượt qua ghánh nặng của nạn kỳ thị màu da như một con thiên nga bơi trên mặt hồ trông phía trên rất nhẹ nhàng, chậm rãi, song phía dưới là đôi chân đang guồng lên không nghỉ để đẩy mình về đích!

    Rice sinh ra trong một gia đình người Mỹ da đen ở thị trấn Birmingham thuộc vùng phía Nam Alabama – nơi nạn kỳ thị chủng tộc được đánh giá là gay gắt nhất trên đất Mỹ. Các hành vi bạo lực nhằm vào người da đen đã trở thành chuyện thường ngày. Người da đen ở đây đã đấu tranh bằng nhiều cách nhằm giành lại quyền công bằng cho mình.

    Song gia đình Rice – một gia đình trí thức trung lưu – không đi theo con đường đấu tranh mà những người cùng màu da vẫn thường làm. Theo họ, cách đấu tranh tốt nhất với người da trắng là cố gắng làm được những gì mà người da trắng có thể làm.

    “Cha mẹ tôi luôn dạy tôi rằng, con không thể giành giật được một mẩu hamburger ở Woolworth (ý nói không thể tranh giành lợi ích thường ngày với người da trắng – ND), nhưng con có thể làm Tổng thống đất nước này”, Rice kể.

    Cụ thể, gia đình Rice tin rằng thông qua nỗ lực làm việc, kỷ luật và tri thức, giấc mơ Mỹ cũng có thể đến với người Mỹ da đen như đã đến với người Mỹ da trắng. Khẳng định vị thế xã hội bằng thành quả cá nhân chứ không phải bằng các hành động đấu tranh, đó là triết lý sống đã được đi vào tiềm thức của Rice từ thời thơ ấu.

    Xuất phát từ ý tưởng cạnh tranh thầm lặng với người da trắng để được những quyền lợi như họ, cha mẹ Rice đã cho cô con gái nhỏ sống và học tập như một đứa trẻ da trắng. Cô được cha mẹ cho tới nhà thờ vào mỗi Chủ Nhật, cho học đàn piano, học kèn, học tiếng Pháp và học vượt tới hai lớp ở trường phổ thông. Theo họ, làm như vậy là đã tự tìm lấy công bằng cho mình bởi những thứ đó vốn được cho là sinh hoạt của giới thượng lưu ở Mỹ.

    Nhiều người vẫn chưa quên câu nói nổi tiếng của Rice khi bị một phóng viên phỏng vấn một cách xấc xược trong đó có nhắc tới vấn đề chủng tộc: “Để tôi giải thích cho anh rõ. Tôi nói được tiếng Pháp, chơi được nhạc của Bach. Chung quy lại, tôi cao hơn anh một bậc xét trong chính nền văn hóa của anh”.
    Một lần khác, khi đang là chuyên gia nghiên cứu tại Học viện Stanford, Rice đi mua sắm nữ trang với một người bạn. Anh chàng bán hàng đã buông những lời ám chỉ về màu da của hai người khách. Trong khi bạn mình đang bối rối thì Rice nhìn thẳng vào nhân viên bán hàng và nói: “Ta làm rõ điều này nhé. Anh đang đứng sau quầy kia để kiếm mỗi giờ 6 đô-la. Còn tôi đứng trước quầy yêu cầu anh đưa ra những món hàng đắt giá, đơn giản vì tôi có thể làm một công việc gì đó tốt hơn anh”.

    Có thể nói, mọi thành công trong đời của Tân Ngoại trưởng Condoleezza Rice đều bắt nguồn từ ý thức màu da. Để vượt lên tất cả, phải đạt được gần như tất cả. Đó là cách sống và phấn đấu của bà.
    “Nếu bạn là người da đen sống ở Birmingham, người ta sẽ nói với bạn rằng: anh có nỗ lực gấp đôi người da trắng thì cũng chỉ chạy được nửa quãng đường so với họ”, Rice lập luận, “Nhưng tôi lại nghĩ khác. Cứ cho là như vậy, nếu nỗ lực gấp bốn lần thì bạn sẽ bằng với người da trắng thôi. Tất nhiên, có nhiều người còn sẵn sàng nỗ lực gấp tám lần, và như vậy, họ có thể vượt lên”.

    Không ai biết Condoleezza Rice đã nỗ lực gấp bao nhiêu lần, nhưng rõ ràng bà đã vượt lên rất ngoạn mục.

    (NHQ – Theo GIR, USA Today)

    Việt Báo (Theo_VietNamNet)
    (http://vietbao.vn/The-gioi/Condoleezza-Rice-vuot-qua-suc-ep-chung-toc-nhu-the-nao/20366119/159/)

    Reply
    • Sweet Surprise

      I am terribly sorry. I did not understand what had happened with my computer or the internet provider or both that my comment did appear twice like that. Please, Uncle Alan, delete one if you might take note of it. Thank you very much and very sorry again.

      Reply
    • Hoàng cương

      Cảm ơn bạn động viên vực dậy tinh thần chúng tôi !

      Reply
      • Sweet Surprise

        You do so to me, too. I think we’re all the same, just to want a betterment for our home country

        Reply
      • JackZhang

        Việc Bà Gạo chỉ xảy ra ở nơi có DÂN CHỦ…xứ này nói vậy là cả lũ lao vào sâu xé ngay.

        Reply
  • Văn

    muốn một quốc gia Hưng thịnh, phát triển thì những người nắm quyền lực phải thực thi 4 nguyên tắc sau
    Luật pháp nghiêm minh
    Tôn giáo hưng thịnh
    trí thức đặc quyền
    Đoàn thể phổ quát

    Reply
  • Vinh Le

    Bác Alan viết tài thế, đọc đến câu cuối tự dưng rơi nước mắt khi bác liên hệ chuyện cách đây hơn thế kỷ so với Việt Nam hiện nay.

    Reply
  • Cối Xay Gió

    Chúng ta đã Tư Duy Một Cách Nông Dân.

    Reply
    • ngo tinh

      Chuyện tếu dân gian:

      02 tên trộm vào nhà đôi vợ chồng thằng Ngố
      - 01 tên vẽ 02 vòng tròn và ra lệnh: 02 đứa ở đó! đứa nào thò chân ra ta bắn chết ngay!
      - Cướp xong 2 tên chạy mất.
      - Ngố ôm vợ cười hả hê: Thắng rồi, Thế là ta lừa được chúng nó rồi, 2 thằng đại ngu!
      - Vợ nhìn Ngố hy vọng: Sao vậy?
      - Ngố : Lúc chúng lấy vàng, 03 lần Ta thò chân ra ngoài mà chúng không biết !!!
      - Ha ha ..ha

      Reply
  • Cối Xay Gió

    Cháu muốn làm bạn với những người bạn lớn như : Bác Alan Phan và anh Đặng Lê Nguyên Vũ.

    Reply
    • vuqtrung

      Tào lao một tí nhé!
      Có câu nói: Nhìn ra ngoài thấy gì thì đó chính là mình.

      Muốn thôi thì chưa ổn mà cần nghĩ: Mình xứng đáng làm bạn với Bác Alan và anh Đặng Lê Nguyên Vũ!… hì hì!

      Reply
  • HUNG

    Tôi vẫn nhớ khoảng vào năm 1984 gì đó
    nước mỹ có dặt vấn đề đưa chuyên gia sang giúp VN xây dựng hệ thống chính quyền từ cấp huyện trở lên
    nhưng các ông quần cộc chân chì không nghe
    muốn tự mình vừa nhắm mắt vừa bốc c.. cho đỡ xấu hổ

    Reply
  • Nguyễn Tuấn Khanh

    Cám ơn Bác Alan rất nhiều.

    Hy vọng Việt Nam mình sẽ may mắn như Họ trong 1 tương lai không xa.
    Con yêu Việt Nam.

    Chúc Bác và gia đình luôn luôn hạnh phúc và khỏe mạnh.

    Reply
  • Đỗ Manh Hùng

    Sắp có đợt sửa đổi hiến pháp đó, ai có nhiều ý kiến hay và sáng tao giúp đất nước thì cứ góp ý thẳng thắn với quốc hội, như vậy sẽ có ích cho đất nước và thiết thực hơn là việc chỉ ngồi than thở…

    Reply
    • Đỗ Manh Hùng

      Nhớ lại trước đây khi Hồ Chí Minh phản đối thực dân pháp chiếm đóng việt nam cũng đã gửi bản yêu sách yêu cầu pháp pháp pháp thực thi một số điều mang lại sự tư do và hạnh phúc cho người dân, nay nếu ai có sáng kiến gì giúp cho dân bớt khổ cũng có thể dùng cách này…

      Reply
      • Hoàng cương

        Bản kiến nghị sửa đổi hiến pháp của 72 trí thức Vn cùng ký tên có được tiếp thu nghiêm túc , coi trọng ? Đó chỉ là phép thử nói và làm của quan cầm quyền tới đâu đó bạn – Trắng mắt ra chưa ? Đũa mốc mà đòi chọc mâm cao cỗ đầy . Lên báo xem …. quán triệt kìa !

        Reply
        • BC

          Ai còn lạ gì người VN nói 1 đằng, làm 1 nẻo. Dụ cóc mở miệng để biết cóc đang ẩn nơi đâu rồi bắt mần thịt. Thiệt là ác nhơn!

          Reply
      • NGUYỄN

        “Bản yêu sách” của Nguyễn Ái Quốc gửi Hội nghị Versaillé năm 1919 đó, bao gồm 8 điểm như sau :

        1- Ân xá toàn thể chính trị phạm Việt Nam.
        2- Cải cách nền pháp lý Đông Dương, cho người Việt Nam cũng được bảo đảm về mặt pháp lý như người Âu, bỏ hẳn Tòa án đặc biệt, công cụ để khủng bố những người Việt Nam lương thiện nhất.
        3- Tự do báo chí và tự do tư tưởng.
        4-Tự do lập hội và tự do hội họp.
        5-Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do ra nước ngoài.
        6-Tự do học tập và mở các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp cho người bản xứ ở khắp các tỉnh.
        7-Thay thế chế độ sắc lệnh bằng chế độ luật pháp.
        8-Phải có đại biểu thường trực người Việt Nam do người bản xứ bầu ra, ở bên cạnh Nghị viện Pháp để trình bày nguyện vọng của người bản xứ”.

        Những yêu sách trên đây, áp dụng ở VN ngày nay,sẽ được xem là đại phản động !
        Hay nói cách khác, bác Hồ mà cầm cái bản yêu sách này ra đường ngày hôm hay, công an sẽ còng đầu tức khắc !

        Reply
    • BLoc

      Góp ý sửa đổi hiến pháp?!

      Xin lỗi bạn phải nói thế này, nếu sự thật lãnh đạo muốn thay đổi thì trong dự thảo đã đưa ra rồi. Trong đó cái định nghĩa về dân chủ, tự do, nhân quyền đâu có như những gì hiến pháp Mỹ quy định. Vậy chúng ta có góp ý theo hướng đó thì vẫn bị gạt bỏ. Và cách tổ chức cũng như thành phần hỏi ý kiến như thế nào bạn cũng đã biết, có thể bạn đã được một lần họp dân phố để nói cho đã miệng, có nhóm thì viết cả hiến pháp mới gửi đến quốc hội, có nhóm thì lập trang Web… nhưng phải coi chừng, tten tuổi đã được nằm trong “sách đỏ” rồi đó nghe. Rồi chuyện đa đảng có được nói đến chút nào đâu, vẫn là Đãng trị… chẳng qua cũng như bao cuộc họp khác, các cuộc bầu cử lấy ý kiến, lấy lá phiếu… rồi tuyên bố thắng lợi, toàn dân đồng thuận… có kiểm tra, kiểm soát quốc tế đâu mà sợ!

      Thôi thì chúc bạn vui với chuyện góp ý đó, mà biết đâu “may mắn” đã đến với đất nước ta trong lần này!!!

      Reply
      • Nghiêm ánh

        Biết đâu may mắn lại đến với dân ta trong đợt này vì tiếng kêu thống thiết của dân đã thấu trời cao.
        Lần này hiến pháp ra kẻ nào làm sai,phá hoại thì phải chịu trách nhiệm trước toàn dân và bôi đen lịch sử thêm lần nữa .Con cháu 3 đời kẻ đó gặp luật NHÂN QUẢ thôi.

        Reply
        • BLoc

          Nói Nghiêm Ánh đừng buồn, quá nhiều lần tôi hy vọng nên chừ “đứng hình” (tạm mượn ngôn từ bon trẻ thời nay).

          Càng hy vọng nhiều, khi thất vọng càng đau.

          Sẽ không có “hiến pháp đỏ” mới như toàn dân chờ đợi mà sẽ có “sách đỏ” điểm mặt từng người!

          Reply
          • Nghiêm ánh

            Dạ cháu hiểu,nhưng lần này có khác những lần trước là tiếng nói của chú cháu ta đã được nhiều người xem có cả thủ tướng.Cháu thường xuyên nghe thông tin đại chúng nên biết và cảm nhận được mà.

            Còn chú ALan và tất cả BCA ở góc nhìn ALan này là cố gắng viết ra những điều mình biết đó là những việc mình có thể làm được trong lúc này.

            Những việc khác thì chờ vào người đọc,người có lương tri luôn trăn trở với VN họ sẽ đưa ra ý kiến chuẩn xác hơn.(nếu họ bạc nhược không dám nói lên tiếng nói của một con người chân chính) thì lịch sử sẽ phỉ báng họ như những con sâu bọ của thời đại mới,chứ không phải chúng ta vì ta đã làm hết sức rồi.

            Nếu khi nào mất hẳn hy vọng thì ta tìm một chân trời khác phù hợp hơn như bạn BC,chú JackZhang,chú ALan và nhiều người đã làm chú BLoc ạ.

          • BLoc

            Hôm qua QH đã đi vào phần chính thảo luận việc Đảng trị, độc tôn, Nghiêm Ánh đã thấy các lời phát biểu không của nhiều đại biểu QH không?!. Vẫn là toàn dân đồng lòng nhất trí để Đảng cai trị lãnh đạo đất nước này, nói gọn là Đảng Trị, không biết cái ông phát biểu đó gặp tôi hồi nào mà nói tôi cũng nhất trí vậy, đúng là đồ Đãng Trí!

      • Nghiêm ánh

        Vẫn từ xưa đến nay lấy một vài ý kiến của đệ tử ruột tiêu biểu gọi là “toàn dân “phát biểu chú ạ.! lần này khác một chút là nếu sai đảng chịu trách nhiệm,rồi xem họ nói láo thêm bao lâu nữa ạ.Như vậy ta mới có việc để làm là được chỉ trích ,trời cho ta công việc này mà chú BLoc.!

        Reply
        • Nghiêm ánh

          Cách đây mấy ngày cháu có nghe truyền thông nói sẽ gửi văn bản sửa đổi Hiến pháp đến từng người không biết họ có gửi khắp không?nếu gửi thật thì dân mình CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI HIỂU HIẾN PHÁP NÓ TỐI QUAN TRỌNG ĐỐI VỚI MÌNH – GIA ĐÌNH MẤY ĐỜI NHÀ MÌNH HAY KHÔNG?

          Nếu đa số không biết gì hoặc sợ ký đại lấy lòng chính quyền thì cũng coi như xong.Tức ngầm hiểu rằng QUẢ BÚA TẠ NHÂN QUẢ NÓ CÒN ĐÈ NẶNG LÊN HAI CHỮ VIỆT NAM …..rồi .Nơi đã sản sinh quá nhiều anh hùng chân đất nên còn khổ dài dài.

          Reply
          • Nghiêm ánh

            Vừa xong tổ trưởng phát cho mỗi hộ dân tại khu phố cháu TÀI LIỆU triển khai lấy ý kiến nhân dân TP về dự thảo sửa đổi hiến pháp nắm 1992 nói giữ lại đọc và một Phiếu lấy ý kiến nhân dân về dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992 nói cho nội dung ý kiến và ký vào 2 tới 3 ngày sau nộp lại.

            Cái giấy này cháu biết khu phố cháu có ai biết gì đâu mà góp ý ĐƯA CHO HỌ HỌ KÝ ĐẠI CHO XONG RỒI NỘP.

            Riêng cháu không biết phải ghi như thế nào cho đúng.Có ai am hiểu về Hiến Pháp xin phân tích cho mọi người nhiều góc độ để mọi người đưa ra ý kiến chuẩn xác hơn.Chứ không lại ký đại và tự đeo gông vào cổ mất thôi.

  • visitior

    Toi khong co y xau, chi muon biet lam sao ong duoc xem film Lincoln khi chua co ra DVD/ Blu ray.
    The release date of Lincoln theo Amazon.con la` March 26, 2013.
    Cheers

    Reply
    • Alan Phan

      Sẽ hỏi lại người bạn Nhật. Tôi chỉ là khách

      Reply
      • Tuan

        Tôi thấy trên trang megafun có từ lâu rồi. Chả nhẽ tôi xem phim lậu. hic hic

        Reply
        • BC

          Khách dến nhà thấy gì coi đó, chả nhẽ đó là điều xấu? Cái gai trong mắt mình thì không thấy chỉ chăm chăm kiếm hạt bụi trong mắt người khác. Đó là tật xấu của người Việt.

          Reply
  • JackZhang

    Quả là “quá hên” cho nước Mỹ thời Tổng thống Lincoln…vì dân Mỹ không bị áp đặt của chủ nghĩa “đỉnh cao nhân loại” nên người dân Mỹ có NHÂN QUYỀN và không bị đày đọa bởi chủ thuyết tào lao như cs đã làm…nhìn Đông Âu giờ đang phát triển nhưng rất chậm bởi tàn dư củ chủ thuyết đó sẽ lấy đi vài thế hệ…dẫu sao vẫn còn hơn là trong tay của quỉ sứ.

    Reply
    • JackZhang

      Tổng thống Lincoln làm như Kinh Thánh dạy và ông là Người chăn Chiên GIỎI.
      Étte – Chương 3: 13b Cai quản muôn dân nước, làm bá chủ toàn cõi địa cầu, ta không muốn say men quyền bính mà sinh thói kiêu căng, nhưng muốn luôn lãnh đạo sao cho khoan dung hiền hoà, không ngừng bảo đảm cho toàn dân một cuộc sống yên ổn, giúp cho vương quốc được thái bình thịnh vượng, ai nấy dễ dàng đi lại cho đến tận biên thuỳ, để phục hồi cảnh an hoà mọi người hằng mong ước. (13c) Để tìm cách thực hiện dự kiến trên, ta đã bàn hỏi các vị cố vấn. Trong số đó, quan Ha-man giữa chúng ta là một nhân vật khôn ngoan xuất chúng, đã tỏ ra luôn thành tâm thiện chí và hết dạ tín trung, nên trong vương quốc, đã lên tới địa vị thứ nhì. (13d) Ông đã cho ta thấy rằng có một dân đầy ác ý, sống trà trộn với trăm họ trên toàn cõi địa cầu, theo những luật lệ đối nghịch hẳn với các nước khác, chẳng hề đếm xỉa đến sắc dụ của các vua, khiến cho vương quốc không thể đạt tới sự thống nhất, vương quốc mà ta vẫn điều khiển một cách hoàn hảo, không ai chê trách được.

      Reply
  • michia nguyen

    Cảm ơn Alan .tôi nhớ có một lần nào đó khi chính quyền bên thắng cuộc mời thủ tướng Lý quang Diệu sang cố vấn ….thì ông chỉ nói :- Đất nước tôi không có một vị trí địa lý đẹp như Việt nam
    – Không có may mắn như Việt nam được các nước thực dân đế quốc Pháp,Mỹ Nhật đến xâm lược…. và vì thế năm1962 khi thăm Sài gòn tôi mơ ước đến bao giờ thì chúng tôi được như Sài gòn ngày ấy. …….

    Reply
  • Anhcam

    Rất cám ơn anh Alan Phan,bài viết thật là ý nhị ,mong rằng mấy ông lớn trong …. hãy mau mau tỉnh ngộ và thay đổi càch cai trị đất nước đúng ra là sửa đổi cơ chế sao cho phù hợp với lòng dân và thời đại mới,nếu các ông muốn đất nước vững mạnh và toàn thể dân chúng (trong/ngoài) cùng hân hoan đóng góp công của với các ông,thì các ông hãy thay đổi trước,cũng như Tổng thống Obama đã nói”yes ,we can”,được vậy ,già tôi đoan chắc bố bảo thằng Tầu giám đụng tới VN ta,nhân đầu năm ,kính chúc anh và toan thể gia đình anh vạn sự như ý.

    Reply
  • Huỳnh Văn Bảy

    Cảm ơn bác, xem phim cũng đúc kết được kiến thức tuyệt vời để chia sẻ cho mọi người, một tấm lòng cao cả !

    Reply
  • Hong Phi

    Dù sao thì USA trước khi thống nhất thì người dân và tổng thống của họ đã thấm nhuần tư tưởng dân chủ và pháp trị của Phương Tây mang từ Châu Âu sang (được kế thừa và phát huy từ thời La Mã, thậm trí Hy Lạp cổ đại). Do vậy ý thức về dân chủ của USA thời đó dù sao cũng hơn chán vạn cái Chế độ phong kiến lai Thực dân của VN. Nói như vậy để thấy xuất phát điểm của Mỹ và Vn hoàn toàn khác nhau.
    Việt Nam sau năm 1975 về cơ bản người dân và chính quyền miền Bắc vẫn có đầu óc Phong kiến kiểu Phương đông. Mặc dù Chế độ Phong kến kết thúc năm 45 nhưng chiến tranh liên miên kéo dài 30 năm, cộng với kết thân với Phong Kiến to đùng Phương bắc khiến đầu óc nhân dân ta không mở mang được….
    Còn bây giờ đúng như Alan nói. Thời đại Internet và công nghệ sinh học rồi mà các nhà lãnh đạo tý hon ở VN ứng xử không bằng cái lão Lincoln cách đây 150 năm là dân chúng tôi không ok đâu. Các ông cứ không tin mà ôm cái lọi ích nhóm của mình đi rồi có ngày dân chúng tôi cho ôm luôn cục hận đấy!

    Reply
    • Thái tuế

      VN không đa sắc tộc như Mỹ lo cho dân cũng không xong,phần gọi Việt Kiều về giúp đất mẹ phần đưa bớt dân đi xuất khẩu lao động thường là lao động phổ thông để đem ngoại tệ về cho nước nhà,một phần cho kết hôn với công dân nước ngoài.

      Đứng trong tình cảnh đó thì sao nói được”các ông cứ không tin mà ôm cái lợi ích nhóm của mình đi rồi có ngày dân chúng tôi cho ôm luôn cục hận đấy ! ”

      Tôi là người trong nước nghe cũng không lọt tai huống chi những người ăn cơm tây,sống ở tây.Nếu nghĩ về họ ,họ nghĩ về quê hương,không nghĩ về họ thì họ đi đây đi đó chẳng phải lo nghĩ về quê hương làm gì cho bệnh thêm.

      Không biết có bao nhiêu phần % người ở tại quê hương có cách nghĩ lạ này.Nếu những ai phải tự thân
      mưu sinh với cuộc sống hàng ngày chắc không có lối nghĩ này.

      Reply
  • Hồng Quang

    Đây có phải là một bài bàn về chính trị không thưa bác Alan Phan?

    Reply
  • HOANG

    Để Việt Nam trở thành dân tộc hùng mạnh, tôi đề nghị:

    – Lập 1 nhóm chuyên nghiên cứu sự khôn ngoan của các dân tộc trên thế giới để đúc kết kinh nghiệm cho nước Việt Nam
    - Nghiên cứu sự thật qua nhiều khía cạnh của lịch sử Việt Nam để rút kinh nghiệm
    - Đề cử ….. làm trưởng nhóm

    Khi đúc kết xong đề xuất cho chính phủ áp dụng. Tuy nhiên phải cần người để thuyết phục chính phủ Việt Nam áp dụng đề xuất này. Bạn nào có thể giúp việc này được không???

    Có như vậy Việt Nam mới thật sự là dân tộc hùng mạnh, không còn cách nào khác

    Reply
    • Việt Anh

      Ý của bạn rất tích cực nhưng thiếu thực tế. Bác Alan nhận xét rồi, sói không bao giờ thay đổi. Tuy nhiên điều này cũng rất nên làm vì khi phổ biến sự đúng đắn, dân trí lên cao thì sẽ có thay đổi tốt.

      Reply
    • NGUYỄN

      Việc đó đã có 15 con ….khôn nhất ở bộ chính trị làm rồi, chúng ta không cần phải no !

      Reply
  • queta

    Lịch sử sai thì phải sửa lại. khi nào sửa và ai sửa ngoài sức mạnh của tri thức và sức mạnh của đoàn kết. Không có năm 75 thì giờ có khi chưa có thông tin gì, điện thoại cũng chưa được dùng. Ngày càng nhiều người biết về bác Alan Phan là ngày càng mở ra nhiều điều hiểu biết mới rồi. Chỉ cần các bạn vào đây đoàn kết, học hỏi thì Lincoln của Việt Nam sao lại không xuất hiện.

    Reply
    • NQT

      Không có năm 75 thì giờ … điện thoại cũng chưa được dùng
      VẬY À ?

      Reply
    • NGUYỄN

      Bài viết của Tiến sĩ Nguyễn đăng Hưng, Việt kiều tại Bỉ:
      (Sau hai tuần dạy lý thuyết ở Hànội, ông dẫn đoàn nghiên cứu sinh bay vô Sàigòn để thực tập trên máy điện toán IBM của Mỹ để lại tại Tân Sơn Nhất, vì Hà Nội làm gì có, ngay cả Liên Sô còn không có nổi máy IBM nữa là đàn em Việt Nam). Văn minh Bỉ quốc của ông có, nhưng chẳng may nó đã cũ mèm so với Mỹ như ông viết : “Chương trình vạn năng của Đại Học Bỉ dùng cả chục năm nay bị máy IBM của Mỹ chê không chịu nhận. Nhà nước xã hội chủ nghĩa giới thiệu chuyên gia tốt nghiệp từ Liên Sô, Tiệp Khắc v.v.. lục đục cả ngày vẫn không xong, máy không chịu chạy”.
      Nhà khoa học Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng biết phải có chuyên gia Sàigòn cũ mới xong. Ông phải nằn nì, năn nỉ rằng chuyến đi của ông rất tốn kém cho nhà nước, nếu chương trình thành công sẽ đem lại giá trị thương mãi và khoa học lớn, bằng ngược lại, máy không chạy được thì hoài công, tốn của…
      Nhờ vậy mà chuyên gia “Sàigòn” được gọi đến. Chỉ sau một giờ làm việc, sửa chữa, máy chấp nhận chương trình và chạy thông suốt. Ông mừng quá, tổ chức tiệc mừng, đề nghị nhà nước mời chuyên gia “Sàigòn” dự để tỏ lòng biết ơn, nhưng không được tọai nguyện!
      Đó là nói về Điện toán nhé !
      Còn nói về điện thoại, hãy đọc “Bên thắng cuộc” của Huy Đức :
      “Cuối thập niên 1980, điện thoại vẫn là một dịch vụ xa xỉ mà rất ít người dân miền Bắc biết tới. Cho dù tiếp quản một hệ thống viễn thông tương đối hiện đại của miền Nam, đến năm 1990, cả nước chỉ có chưa tới 80.000 máy điện thoại.”
      “Trong thập niên 1960, điện thoại tư nhân đã tăng rất nhanh ở miền Nam: Năm 1965, 23.377; năm 1966, 24.837; năm 1967, 27.082; năm 1968, 30.964; năm 1969, 36.150; năm 1970, 34.889; năm 1971; 38.133 máy.”
      Vậy thì Queta cũng nên sửa bài viết lại là:” (Nếu) Không có năm 75 thì giờ có khi MIỀN BẮC chưa có thông tin gì, điện thoại cũng chưa được dùng.” thì đúng hơn !

      Reply
  • Vũ Trí Tuấn

    Con người nhìn chung không có nhiều khả năng khống chế ngoại cảnh. Con đường đời của những người khác tình cờ cắt ngang qua cuộc sống của chúng ta, họ làm những việc ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp tới chúng ta; có những điều tốt đẹp, nhưng có những điều tệ hại. Chúng ta vật lộn hết sức có thể để nắm bắt được ít nhiều sự kiểm soát. Tuy đôi lúc cũng thành công, nhưng mức độ kiểm soát mà chúng ta có được trên những người khác cũng như ngoại cảnh thường là yếu ớt đến thảm hại.

    Nhưng có một thứ có thể chủ động kiểm soát, đó là cách thức chúng ta đáp lại những gì diễn ra quanh mình. Nếu như chúng ta có thể vượt qua những nỗi lo và rèn luyện cho bản thân một thái độ không sợ hãi trước cuộc đời, những điều khác thường và nổi bật có thể xảy ra – mức độ kiểm soát trên ngoại cảnh mà chúng ta vừa đề cập ở trên sẽ tăng lên. Ở cực điểm, thậm chí chúng ta có thể tạo ra chính ngoại cảnh, và đó cũng là nguồn gốc của sức mạnh đáng nể mà những kẻ không biết sợ có được trong suốt tiến trình của lịch sử.

    Nhưng có một thứ có thể chủ động kiểm soát, đó là cách thức chúng ta đáp lại những gì diễn ra quanh mình. Nếu như chúng ta có thể vượt qua những nỗi lo và rèn luyện cho bản thân một thái độ không sợ hãi trước cuộc đời, những điều khác thường và nổi bật có thể xảy ra – mức độ kiểm soát trên ngoại cảnh mà chúng ta vừa đề cập ở trên sẽ tăng lên. Ở cực điểm, thậm chí chúng ta có thể tạo ra chính ngoại cảnh, và đó cũng là nguồn gốc của sức mạnh đáng nể mà những kẻ không biết sợ có được trong suốt tiến trình của lịch sử.

    Một hoạt động táo bạo đòi hỏi mức độ tự tin rất cao. Những ai bị cản trở thành mục tiêu của một hành động táo bạo, hay những ai chứng kiến chúng, đều buộc phải tin rằng một sự tự tin cao độ như thế là có thật và hoàn toàn chính đáng. Người ta sẽ đáp lại một cách bản năng bằng việc ủng hộ, hoặc nhường đường, hoặc đi theo người tự tin kia. Một hành động táo bạo có thể khiến những người khác phải khuất phục và dẹp bỏ được các chướng ngại. Nhờ đó, nó tự mình tạo ra hoàn cảnh thuận lợi cho bản thân.

    Con người là những tạo vật có tính cộng đồng, vì vậy hoàn toàn tự nhiên khi chúng ta muốn hòa hợp với những người xung quanh hay các quy tắc của nhóm. Nhưng ẩn chưa bên dưới những điều này là một nỗi sợ hãi sâu sắc – sợ bị gạt ra rìa, sợ đi theo con đường của chính mình và bất chấp việc những người khác nghĩ gì. Những người gan lì có thể khuất phục được nỗi sợ này. Họ khiến chúng ta phải nể phục về mức độ họ có thể tiến xa bằng khả năng bất chấp những lề thói thông thường của mình. Chúng ta âm thầm khâm phục và tôn trọng họ vì điều đó; chúng ta thầm ước bản thân mình cũng có thể hoạt động giống họ hơn nữa. Thường sự chú ý của chúng ta khó duy trì được lâu, bởi chúng ta nhanh chóng dịch chuyển sự quan tâm của mình từ chuyện này sang chuyện khác. Nhưng những ai dám thể hiện sự khác biệt của mình một cách không hề e dè lại thu hút sự chú ý của chúng ta ở một cấp độ sâu đậm hơn, trong thời gian dài hơn, chính điều đó sẽ chuyển hóa thành quyền lực và khả năng kiểm soát.

    Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln là người như vậy. Thiết nghĩ cần có một vài người có năng lực, nhân cách và có sự hiểu – biết tại Việt Nam chúng ta.

    Reply
  • truongvoky

    Có lẽ chúng ta là con rồng cháu tiên nên thế hệ lãnh đạo của ta thường suy nghĩ trên mây, học các chủ thuyết trên trời dưới đất về áp dụng !

    Reply
  • Nghiêm ánh

    Đoạn” Ở xứ TQ ,khi quan điểm của ông chủ tịch Mao là”người cầm súng đặt ra luật lệ”thì không ai thắc mắc về những văn kiện hay điều lệ tiềm ẩn có thể gây tranh cãi tại các tòa án.
    Chính vì vậy.Lincoln đã tốn bao nhiêu vốn chính trị,đêm không ngủ,thực thi kế sách……..để tu chính 13 được hạ viện thông qua.Tinh thần thượng tôn pháp luật của 1 vị tổng thống quyền lực& vừa thắng trận 148 năm trước không biết CÓ LÀM CÁC LÃNH TỤ BÉ HON NGÀY NAY PHẢI XẤU HỔ VỀ SỰ NGẠO MẠN CHÀ ĐẠP LÊN MỌI LUẬT LỆ & CÔNG LÝ CỦA XH.”
    Đọc đoạn này mà thấy ngậm ngùi ghê.

    Reply
  • NABB Cafe

    Bài viết tuyệt vời của chú Alan!
    B. Russell từng nói “Lịch sử gồm 3 phần tư dối trá và 1 phần tư là định kiến”. Dân gian Việt Nam mình thì có câu: “Được thì làm vua, thua thì làm giặc”.

    Chuyện chỉ 25 năm sau, mọi thành kiến, thù hận về cuộc nội chiến đã được xóa bỏ trong lòng người dân Mỹ…40 năm sau đó, xứ Mỹ qua mặt đế chế Anh về kinh tế, phải chăng là nhờ sự tối thiểu hoá những dối trá và định kiến, và thêm vào đó, không thể thiếu tinh thần thượng tôn pháp luật của lãnh đạo (dù có là “1 vị Tổng Thống quyền lực và vừa thắng trận 148 năm”).

    Thanks chu Alan.

    Reply
  • NgocHung

    Tiếc rằng không phải ở mọi nơi cái thiện, cái đúng đều thắng… có khi bên thua cuộc thua vì không đủ dã man, cuồng tín bằng bên thắng cuộc mà thôi! Thiết nghĩ con người cũng có người may mắn người không, dân tộc cũng vậy. May hơn một chút chắc giờ này dân tộc ta không phải là một trong vài dân tộc(đất nước)đi theo sự dẫn đường của đỉnh cao….mù tịt!

    Reply
  • Trojan

    Cháu chưa đồng ý với bác Alan về quan điểm này:
    “Tinh thần nhân hậu và cách đối xử văn minh của phe lãnh đạo miền Bắc đã tạo nên một tiền lệ lịch sử cho tinh thần xứ Mỹ: luôn luôn chăm lo cho phe thua cuộc hơn là băm xẻ những miếng mồi ngon bở cho phe nhóm mình. Sau trận thắng huy hoàng ở Thế Chiến 2, Mỹ đã bơm nhiều tỷ đô la thời đó vào chương trình Marshall để tái thiết Âu Châu và MacArthur đã giúp Nhật rất nhiều để xây một nền tảng pháp lý mới cho một nền kinh tế mới.”
    Nếu người Mỹ thực sự là vậy tại sao họ lại bỏ quên những nạn nhân chất độc màu da cam ở Việt Nam? Cháu rất mong nhận được ý kiến của bác.

    Reply
    • Alan Phan

      Trong trận chiến VN, Mỹ là “phe thua cuộc”. Lẽ ra VN phải đem tiền qua giúp Mỹ?

      Reply
      • Le

        Quá đúng !

        Reply
      • Le Hoa

        Bên thua cuộc phải đền bù thiệt hại cho bên thắng cuộc ?

        Reply
        • Người việt mới

          Vì sao có chất độc màu da cam đó,những ai khi mặt trời lên thì trốn vào rừng, khi nhá nhem tối đêm xuống thì ra tay bắn phá ĐANG LÚC CHIẾN TRANH TÀN KHỐC nếu là bạn bạn sẽ làm gì?trả lời được thì bạn sẽ có đáp án đúng.!!!.

          Reply
      • Trojan

        Dù sao thì cũng cảm ơn bác đã trả lời. Nhưng Mỹ luôn được biết đến là một nước giàu nhất thế giới và cuộc chiến tranh ở VN của Mỹ dù có biện minh thế nào thì cũng vẫn là cuộc xâm lược phi nghĩa. Vậy mà sau khi gây tổn hại cho những người dân vô tội và bị đá đít về nước bác Alan vẫn nói về họ là “có tinh thần nhân hậu và có cách đối xử văn minh” ư?
        Cho dù ai thắng cuộc hay thua cuộc cũng không quan trọng nhưng với tư duy của những người có văn hóa thì những tổn hại mà mình gây cho người khác thì thế nào cũng phải bù đắp, bồi thường cho họ và chịu trách nhiệm về những gì mình làm, không né tránh.

        Reply
        • BC

          Đây là con cháu của Chí Phèo sao? Mần ơn rạch mặt xong rồi ngồi trước sứ quán Mỹ, sẽ có người ta tiếp chuyện.

          Cám ơn.

          Reply
        • thang

          Vấn đề là …việt nam chỉ chống quân xâm lược miền bắc, chính….mới là bên gây ra chiến tranh. ….

          Reply
    • phong

      e nghi cai chuyen dem tien cua minh, xay dung lai dat nuoc cua ng thua cuoc, muc dich la de bien 1 enemy thanh friend/ slave. 1 ng dan thuong cua nuoc thua tran se ko biet ro thuc su la minh co phai la phe chinh nghia, nhung chac chan se cam gian nha cua que huong minh bi ng khac pha vo. Nen My di xay lai la de lay long dan

      Reply
    • NGUYỄN

      Trojan à, có một điều lạ là chất độc màu da cam chỉ rải ở miền nam, và các chiến binh miền nam thì băng rừng lội suối khắp mọi nơi trên lảnh thổ, sao tôi chưa nghe một chiến binh miền nam hay gia đình họ bị ảnh hưởng, mà chỉ toàn là con cháu của bác Hồ ở xa tít tắp ngoài bắc không thôi ?
      Chả lẻ Dioxin cũng biết phân biệt địch ta qua cộng…. rau muống ?

      Reply
  • Pham Thi Minh Phuong

    Trích dẫn lời của bác Alan:

    “Tôi nói với người bạn Nhật,” nếu chúng tôi có một lãnh tụ như Lincoln 150 năm trước, lịch sử Việt Nam sẽ thay đổi nhiều.” Anh bạn cười, “Lúc đó, chúng tôi phải xếp hàng chờ qua Việt Nam để học hỏi các anh.”

    Sao dân tộc Mỹ may mắn đến thế?”

    Lịch sử nước Mỹ tạo ra Lincoln chứ Lincoln không thay đổi lịch sử nước Mỹ được! Không có Lincoln thì sẽ có người khác nhé và họ cũng làm tương tự như Lincoln thôi! :)

    Hơn 150 trước VN có cụ Nguyễn Trường Tộ muốn cải cách đất nước bỏ chế độ quân chủ chuyên chế và triết lý đạo Khổng theo nền kinh tế tư bản và khoa học công nghệ của Phương Tây như Nhật Hoàng Minh Trị – rốt cục như thế nào ai cũng hiểu!

    Rất khâm phục bác Alan về quan điểm và dự đoán KINH TẾ nhưng mà LỊCH SỬ thì cháu KHÔNG tán thành ah!

    Reply
    • Hoàng cương

      Lincoin là tổng thống đang đương chức nắm quyền lực trong tay ( quân sự,kinh tế .. ) – Nguyễn Trường Tộ chỉ là quan chức bật trung ( tham mưu ) nên không có thực lực gây ảnh hưởng lên triều đình , cũng như ông Alan muống làm dự án 20 triệu máy tính cho thế hệ trẻ Vn mà Chính phủ chưa sẵn sàn . rõ chưa !

      Reply
    • D/c X

      Ý của Bác Alan không phải đề cập cụ thể về nhân vật Lincoln bạn ạ!
      Bác muốn nói về thể chế và sự lựa chọn trước sứ mệnh lịch sử.

      Reply
    • Thái tuế

      Trích “Lịch sử nước Mỹ tạo ra Lincoln chứ Lincoln không thay đổi lịch sử nước Mỹ được!Không có Lincoln thì sẽ có người khác nhé và họ cũng làm tương tự như Lincoln thôi”
      -Bạn nghĩ như vậy hay nhưng chưa đúng vì lịch sử cũng do con người làm ra và tạo nên,khi người mở đầu hanh thông sáng suốt+ chút may mắn được mọi người thấy đúng và ngưỡng mộ đi theo thì làm nên một XH văn minh,cường thịch ___Ngược lại người mở đầu mà dốt đặc,u mê dẫn dắt cả XH theo thì biết bao hệ lụy xấu sẽ đến với dân tộc đó.

      Như vậy khi thắng cuộc ” ông Lincoln đã tốn bao nhiêu vốn chính trị,đêm không ngủ,thực thi kế sách………để tu chính 13 được hạ viện thông qua.TINH THẦN THƯỢNG TÔN PHÁP LUẬT CỦA MỘT VỊ TỔNG THỐNG QUYỀN LỰC & VỪA THẮNG TRẬN “đã làm đúng nên lịch sử vẫn luôn ca ngợi ông Lincoln cho đến ngày nay.
      Nếu một người khác mà hiếu chiến,u mê như đảng cs ta nắm được quyền lực Mỹ thì mọi việc sẽ khác hẳn và bôi đen thêm một đoạn lịch sử mà thôi.

      Vì vậy rất cần con người đứng đầu một QG anh minh,sáng suốt dẫn dắt cả dân tộc thì dân tộc đó may mắn như chú ALan ước ao (thủ lĩnh của QG mỗi người có cách nghĩ khác nhau và cách làm cũng khác nhau không ai giống ai đó bạn).

      Reply
    • doc gia

      Chào Minh Phương (MP),

      Gần như đồng ý với ý kiến của MP về Lincoln và nước Mỹ. Nói cho rõ thì thế này, nước Mỹ là một môi trường thuận lợi và Lincoln là hạt giống tốt, sinh trưởng, phát triển và cuối cũng làm giàu thêm đất mẹ, giàu thêm môi trường. Trước đó Washington là người đóng góp vào môi trường Mỹ tạo tiền đề cho lớp người sau, ông là chỉ huy nhưng sau khi thắng trận thì bỏ về nhà để làm ruộng, là người có công trạng lớn mà không màng thì những người ít công trạng hơn nhưng tham vọng hơn có lẽ cũng e ngại?

      Ở VN mình, hạt giống đã được nhà Trần gieo qua hội nghị Diên Hồng và một môi trường dân chủ sơ khai (lúc này Mỹ quốc chưa có). Nó tồn tại và phát triển ra sao? Hội nghị Diên Hồng mới nhất được tổ chức ở đâu, khi nào, nội dung về việc gì,… MP có biết không?

      Chuyện Cụ Nguyễn Trường Tộ, thật đáng khâm phục và ngưỡng mộ nhưng so với nhà Cải cách cùng thời người Nhật Fukuzawa Yukichi thì phương pháp thực hiện của cụ Nguyễn Trường Tộ không được khoa học bằng. Fukuzawa Yukichi vừa tác động đến Hoàng Triều Nhật, vừa mở lớp truyền thụ kiến thức và tư tưởng mới cho học sinh, vừa mua sách hay về dịch thuật để cho người khác đọc,… Hạt giống gieo vào học sinh và sách sẽ chỉ cần đất để phát triển, nếu đất tốt thì kết quả sẽ nhanh hơn. Nói nôn na là ở VN thì cho hạt giống tại nơi đất tốt nhưng người ta không trồng, Người ta không những cho hạt giống mà còn nhân giống và gieo trồng khắp nơi. Vậy chủ đất tốt có thể không trồng khi nhìn thấy kết quả không? Nếu không muốn thì có thể hủy giống được không?

      Chúng ta có Phan Châu Trinh, tôi biết ông vì bước ra khỏi cửa nhà đã gặp (con đường) và khi tìm hiểu tôi được biết ông chủ trương “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”, Ông có chỗ đứng như thế nào trong lịch sử? Bạn đã làm nhà chưa? Khi bạn có nền móng đủ chắc thì bạn có thể xây được mấy tầng, người ngòai nhìn thấy khen tòa nhà đồ sộ hay khen có nền móng tốt?

      Reply
  • Pavel

    Xin phép bác Alan được share bài này trên facebook.

    Reply
  • Thuy

    VN mình ‘may mắn’ vì có những ‘bộ óc vĩ đại’ lãnh đạo đất nước sau chiến tranh nên không thể so sánh được đâu bác ạ. Không mong mỏi gì khi lũ chuột được quản lý kho gạo, vì chuột mà gặp gạo thì chỉ biết ăn thôi chứ làm gì có đủ đầu óc để nghĩ cho trăm năm sau! những gì đã xảy ra rồi thì cũng đã xảy ra rồi, cháu không mong 150 trước VN mình có 1 Linlcon, mà cháu chỉ mong bây giờ VN có 1 Lincoln có đủ tâm và tầm để nghĩ đến tương lai đất nước cho hiện tại và trăm năm sau. Tuy nhiên 1 thế hệ trẻ VN sinh ra trong văn hóa chuột nên đã bị thấm nhuần văn hóa chuột mất rồi: chỉ sợ mất một hạt gạo chứ ko biết đứng lên đi trồng lúa!

    Reply
  • Qing ting

    Chân thành cảm ơn tác giả và cảm ơn tất cả mọi người với những ý kiến trái chiều và có văn hóa. Kính mong các vị tham gia góp ý sửa đổi hiến pháp hiện nay (quan điểm bài tỏ chưa đủ mà cần cụ thể và có địa chỉ). Đất nước, dân tộc này đều của chúng ta, đều do ông cha chúng ta nhiều đời đổ xương máu tạo dựng, chúng ta có trách nhiệm tiếp tục đấu tranh xây dựng và bảo vệ cũng như viết tiếp những trang sử về đất nước và con người Việt Nam, ai cũng có tâm nguyện thì hãy làm đi và tiếp tục bày tỏ đi. Cảm ơn.

    Reply
  • Việt Anh

    Thêm một bài viết rất hay của chú Alan. Chúc chú khỏe và đưa ra những góc nhìn mới cho mọi người Chiêm ngẫm.

    Reply
  • tbt

    Một nhân cách vĩ đại!!!

    Reply
  • Mai Van Tam

    Bai viet hay, cam on tac gia alan

    Reply
  • Dương Tất Thắng

    Lincoln là một tấm gương lớn!

    Reply
  • Trung

    Lãnh đạo dốt!
    Tham mưu ngu!
    Phản biện đi tù!
    Đất nước tiêu vong…..

    Reply
  • TRAN VAN

    Tôi thích khẩu hiệu của Tổng thống Obama khi ra tranh cử tổng thống, ” Change, we can!”. Nếu có chủng tộc hoặc dân tộc nào bất hạnh trên thế giới này , tôi nghĩ một trong số đó là người Mỹ gốc Phi. Nếu họ cũng buông xuôi số phận thì có lẽ họ sẽ không có vị thế của họ như ngày nay, với những cá nhân xuất chúng như Mục sư Martin Luther King, Tổng Thống Obama…,Tất nhiên, họ cũng may mắn được sống trong một xã hội ưu việt, nhưng họ đã có niềm tin và đấu tranh để thoát khỏi mặc cảm tự ti dân tộc. Huống chi, chúng ta, dân tộc Việt Nam, luôn tự hào về nòi giống của mình, kiêu hãnh “…Trải từ Đinh, Lý, Trần, bao đời gây nền độc lập; Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên…mỗi bên hùng cứ một phương…” (Trích “Đại Cáo Bình Ngô”-Nguyễn Trãi); Do vậy, chúng ta phải nuôi dưỡng niềm tin trong từng trái tim mỗi người Dân nước Việt, không để niềm tin mất đi trong chính chúng ta, cho dù nó có thể mất ở đâu đó, lúc nào đó, thì tiền đồ của Dân Tộc sẽ còn cơ hội phát tiết vào một Thời Điểm, Thời Đại chín muồi!

    Reply
    • Thái tuế

      Kể ra cũng hơi khó vì chúng ta phải chiến đấu với cơ chế mà xuất phát điểm từ hang hốc…..,từ hầm trú ẩn (trong lòng dân)không phải dành cho người có chánh kiến,từ rừng rú dành cho ……hoang dã.
      Trước tiên phải khai phá cái đã rồi cơ hội sẽ đến với dân tộc ta nếu có quyết tâm.

      Reply
  • Yani Tran

    Mới thêm một học vị tiến sĩ mới nữa:

    Đó là “Tiến Sĩ Lú”, càng học cao càng lú, càng vip càng ngu…

    Vậy nên, ko hy vọng gì vào 10 năm tới …

    Reply
  • MAXXHAIR

    Theo tôi bên thắng cuộc đã chủ quan, ngủ trên chiến thắng

    Reply
    • BC

      Ngu thì nói đại nó là ngu cho rồi, ngụy biện chỉ tổ rắc rối. Thực lòng mà nói mấy cha ấy chui từ bùn chui lên óc chưa phủ kín bùn là may lắm rồi nói gì chủ quan hay bi quan. Người ta nói đàn bà đ…không qua ngọn cỏriêng mình thì lại nghĩ mấy lão này nhìn không qua ngọn cỏ ấy chớ.

      Reply
    • NGUYỄN

      Đó là cái hậu quả của một thời đảo điên, của những con người ngu nhất lên cầm quyền !
      Đất nước người ta thì bầu chọn lấy những con người thông minh, xuất sắc nhất, còn ta thì lãnh đạo chỉ học lớp năm, lớp mưới, là cu li, cạo mủ, y tá, thiến heo, bồi tàu !
      Thôi, ngu thì ráng chịu !

      Reply
  • VanMinh

    Theo tôi nghĩ Mỹ tại thời điểm của Lincoln vẫn khá Sơ Khai và là nơi tụ hội của một số tư tưởng lớn của lục địa già Âu Châu + Nô lệ bản xứ do đó việc xây dựng một chế độ dân chủ (hội tụ tinh hoa) dễ dàng hơn không bị các thế lực của chế độ cũ chống phá.

    Hoàn cảnh VN luôn khó khăn hơn nhiều vì dân trí thấp, tàn dư chế độ cũ quá mạnh lấn át, tầng lớp chóp bu tương lai mặc dù được ăn học đàng hoàng (Mỹ và Tây Âu) nhưng khi về VN bị thời gian thử thách, bị thói quen (nhìn mãi thành quen) giết chết lý tưởng cải cách. Giáo dục bị chính trị áp đặt nên sản phẩm ra lò không có hình hài rõ ràng, yếu và thiếu về nhiều mặt !

    Đích đến dân chủ là một quá trình, có lẽ phải mất 5 – 10 -15 – 30 hay 50 năm nữa vì vậy không gì tốt bằng việc tập hợp, định hướng và truyền bá tư tưởng hướng tới dân chủ để lực lượng có chính kiến dân chủ mạnh dần lên và nhờ có internet, facebook hỗ trợ con đường đi tới văn minh, dân chủ sẽ gần hơn !!

    Tks chú Alan, chúc chú một năm mới sức khỏe !

    Reply
  • 9x

    Chú Phan ạ, về lịch sử và chính trị thì góc nhìn của chú cũng phiến diện và nhiều điều kém hiểu biết lắm, thêm cái sự thiếu dân chủ, xóa những comment không hợp ý chú thì tôi thấy chú cũng tầm phào lắm

    Reply
    • Hoàng cương

      ( 9X ) Nói truyện nên có văn hóa nhé , bị chủ nhà từ chối thì phải xem lại mình ( phê và tự tha thứ hoài khó coi lắm ) hẹn gạp lại !

      Reply
    • JackZhang

      Tầm phào nhất là kẻ ngu xuẩn nó coi những cái mà nó không thích.

      Reply
    • 6x

      Thế bạn tự mở ra nột góc nhìn khác cho mọi người đi,hay có rất nhiều góc nhìn bạn có thể tham gia tại đó cũng được hoặc có thể viết lên báo có rất nhiều cách mà bạn.
      Tại sao bạn cứ phải vào gocnhinALan khi có một cái nhìn khác tức không đem lại hiệu quả cho góc nhìn này làm cho BCA mất phương hướng trong suy nghĩ.

      Thông thường người kiếm được tiền tại thế giới tự do họ phải là người rất thông minh biết sắp xếp công việc cho có hiệu quả mới đem lại tiền bạc.Nên góc nhìn này chú ALan cũng phải sắp xếp sao ĐỂ ĐEM LẠI CHO VN TA NHƯ CÁC ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ MƠ ƯỚC.
      Và biết bao người con đất Việt đã kỳ vọng tin tưởng gửi bài cho chú.Bạn không thấy sao?
      Thôi bạn cứ đọc đi khi nào có cái nhìn hay hoặc gần với mọi người thì bạn sẽ vào được đây mà.

      Reply
      • 9x

        tôi mới nói mấy câu mà có cả đám adua theo nhau phản đối rồi, mà bọn này cứ mở miệng là ca ngợi dân chủ tư tưởng, dân chủ thật. Một diễn đàn mà toàn lời tán dương ca tụng thì chỉ làm hại diễn đàn đó, đúng không chú Phan. Hy vọng chú là người biết lắng nghe và biết sửa chữa, không như đám lâu la kia

        Reply
        • Alan Phan

          Dân chủ là có quyền “LA, CHỬI, MẮNG…” từng cá nhân hay từng đám đông. Còn chữ “lâu la” cháu dùng ở đây, suy nghĩ kỹ thì chú không biết ai thực sự là “lâu la” trên đất nước này?

          Reply
          • 9x

            Tôi vẫn phục chú ở điểm biết lắng nghe mọi ý kiến trái chiều, lắng nghe và cùng tìm ra chân lý. thank you!

        • 6x

          9x ở nhà quen làm tướng gia đình nên khi ra đời vào gócnhìnALan thấy mọi việc….. kém hiểu biết lắm,thêm cái sự thiếu dân chủ…….
          KHI NGƯỜI KHÁC GÓP Ý TỬ TẾ thì lại cả đám adua theo nhau phản hồi rồi…….lại tiếp” không như cái lũ lâu la kia”.
          –Đọc có vài chữ trên cũng biết là con người nào và cmt đáng bị xóa ra sao?
          Cái ngữ này ra XH chắc chẳng làm nên trò trống gì. Đọc comment tại góc nhìn này chắc chắn là chẳng hiểu gì nên mới nói những câu vô nghĩa như vậy.

          Reply
        • JackZhang

          Cái “đỉnh cao trí tuệ” này ngày nào cũng phải đọc hòai, GNA có 9x comments thì thấy bị lạc lõng, vô duyên và bị BCA “dần” cho cái tội MẤT DẠY để mà chừa cái thói “khố nạn” được giáo dục từ bé đến giờ ra làm sao. Cố gắng vào đây sẽ được họ làm NGƯỜI

          Reply
        • Phan Hoàng

          Cảm xúc của nhà hiền triết tại gia tự phong

          Reply
    • BC

      Rồi, đụng nhằm thái tử đảng rồi.

      Reply
    • thai nguyen

      Chào bạn 9x
      (nếu bạn là 1/900 dư luận viên hay là bạn của công an – ” BCA” thì xin bạn bỏ qua ý kiến của tôi).
      Không có góc nhìn nào là hoàn hảo. Càng nhiều góc nhìn thì vấn đề sẽ càng gần đến hoàn hảo. Bạn đã mất công trèo lên và dzô được nhà bác Alan thì nên nhớ “nhập gia tùy tục”. Còn nếu chưa biết thì nên “dựa cột mà nghe” các anh, các chú 6x, 5x, 4x … và cả đồng chí X nữa nha.
      Mong bạn hiểu và hy vọng còn được gặp bạn ở đây (nếu bác Alan cho phép).

      Reply
  • nguoi viet

    Chiến tranh bắt nguồn từ một cuốn Kinh?
    Hãy đọc Kinh Thánh thật kỹ để hiểu rõ cuốn Kinh này
    1. Trong Matthew 10: 34-36, Giê-su khẳng định:

    Đừng tưởng rằng Ta xuống trần để mang lại hòa bình trên trái đất. Ta không xuống đây để mang lại hòa bình mà là gươm giáo. Vì Ta xuống đây để làm cho con chống lại cha, con gái chống lại mẹ, con dâu chống lại mẹ chồng, và kẻ thù của con người ở ngay trong nhà hắn.

    2……….(xin nhắc góc nhìn alan không phải là diễn đàn để giảng đạo. Xin ghé lại các nhà thờ và chùa chiền…)

    Reply
    • Hoàng cương

      người việt ! Các tỉnh thành ,quận huyện đều có nhà thờ có cha hướng Đạo , chùa lớn bé có thày chủ trì hướng thiện ai bận rộn thì có DVD – Muốn giảng Đạo thì phải có người nghe … diễn đàn này khó mà thỏa mãn cho bạn tập sự !

      Reply
    • JackZhang

      Tội ác của chủ nghĩa phát xít đã được thế giới biết rỏ và đã công nhận, nhưng có lẽ tội ác của chủ nghĩa ……
      http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%A0i_T%C6%B0%E1%BB%9Fng_ni%E1%BB%87m_N%E1%BA%A1n_nh%C3%A2n_c%E1%BB%A7a_Ch%E1%BB%A7_ngh%C4%A9a_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n

      Reply
    • Con Chiên

      Bạn ơi, chẳng có Ai dám chắc rằng hiểu hết tất cả quyển Kinh đâu.

      “Chớ tưởng Ta đến để đem bình an cho thế gian. Ta đến, không phải để đem bình an, mà là gươm giáo. Ta đến để phân rẽ con trai với cha, con gái với mẹ, nàng dâu với mẹ chồng; và kẻ thù của người ta lại là người nhà của mình. Ai yêu cha hoặc mẹ hơn Ta thì không xứng đáng với Ta; ai yêu con trai hoặc con gái hơn Ta cũng không xứng đáng với Ta. Ai không vác thập tự giá mình mà theo Ta thì chẳng xứng đáng với Ta. Ai tìm mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai vì Ta mà mất mạng sống mình thì sẽ tìm lại được.” Mathew 10:34-39

      Dành cho bạn nào không có quyển Kinh Thánh và đọc online: http://fr.bibles.org

      …..(sẽ xóa tất cả comments của bạn với mục đích giảng đạo…về bất cứ tôn giáo nào)…

      Reply
    • TIEU PHU

      Nồi cơm bạn nấu bị quá lửa rồi, nguoi viet.

      Reply
  • yen

    Đúng là phiến diện và so sánh khập khiễng quá!

    Reply
  • sự thật

    Họ Lincoln ngay từ lựa chọn đầu tiên đã là bên thắng cuộc — Không sở hữu tự do của người khác

    Reply
  • Longman

    Cháu đọc thấy “Quyền lợi cá nhân của đa số chính tra gia luôn đặt trên các lợi ích quốc gia hay lý tưởng cộng đồng.”

    Nếu dùng câu này của chú để suy luận thì quyền lợi cá nhân của Lincoln là gì khi cố gắng để lấy đủ phiếu thông qua Tu Chính 13?

    Cháu chào chú!

    Reply
  • JackZhang

    Người Việt có câu: “nước đổ đầu vịt” hay”nước đổ lá khoai”…lú lẫn và ngu dốt thì làm sao tiếp thu được VĂN MINH

    Reply
  • Phương Doanh

    Một giấc mơ như thế cho kết cục của cuộc chiến tranh Việt Nam. Và giấc mơ ấy sẽ có cơ may hiện thực hơn nếu cuộc chiến tranh ấy đừng quá dài với quá nhiều tàn khốc cộng với sự ảnh hưởng đến nhiều lớp thế hệ.

    So sánh về mặt thời gian, chiến tranh Việt Nam kéo dài 20 năm với thương vong lên tới hàng triệu người, trong khi Civil War chỉ 4 năm với thương vong 600.000 người.

    20 năm chiến tranh tàn khốc cũng là 20 năm mà sự hận thù, đối nghịch được tích tụ lớn dần đến mức khó thể hàn gắn. Và về kết cục dường như cũng chỉ là sự lặp lại lịch sử của những cuộc đối đầu như đã từng xảy trong quá khứ của dân tộc.

    Kết cục của nhà Trần soán ngôi nhà Lý thể nào để rất nhiều thân tộc họ Lý phải bôn tẩu tới tận Triều Tiên? Nguyễn Ánh đã hành xử thế nào khi lật đổ Tây Sơn? Và rất nhiều những kết cục khốc nghiệt trong lịch sử Việt Nam mà vì muốn con cháu có cái nhìn “đẹp đẽ, lung linh” về ông cha mà các sách giáo khoa lịch sử không bao giờ đề cập đến.

    Tôi đã từng đọc được tâm tư của một nhà trí thức của “Bên thua cuộc” đại ý rằng “Không thể đòi hỏi bên kia cư xử độ lượng, bao dung hơn”. Có lẽ đó nhận định thực tế và thẳng thắn dù rằng có ít nhiều sự chua chát.

    Riêng bản thân tôi, dù rằng không phải là con cháu của “bên thua” nhưng tôi thực sự không thích và lấy làm tiếc cho những gì đã xảy ra cho phần lịch sử nằm trong “bóng tối” của chúng ta. Hy vọng phần lịch sử này sẽ được đưa ra ánh sáng sau này nhưng không phải để phán xét, lên án, quy kết mà để chúng ta tránh đi vào vết đổ thù nghịch.

    Reply
    • BC

      Trong chiến tranh, trong tích tắc, giữa 2 lằn đạn, ta phải chọn bắn hoặc không bắn, giết hoặc không giết. Nhưng khi không còn chiến tranh nữa, ta không thể chọn doạ dẫm, bắn giết, hành hạ… để trả thù. Câu nói của người xưa rằng “quân tử trả thù mười năm chưa muộn” không có nghĩa là chờ 10 năm sau rồi là tàn sát nó, là bắt nó thành nô lệ.

      Trả thù cũng có nghĩa là tôi sẽ cho anh thấy tôi hơn anh, tôi làm giỏi hơn anh, tôi đàng hoàng hơn anh, tôi đạo đức hơn anh….Chỉ có những loài như ….thì mới trả thù con người cay nghiệt thế. Hãy nhìn TQ trong cách mạng văn hóa, hãy nhìn Polpot ở Campuchia, hãy nhìn ….. trong đấu tố địa chủ, hãy nhìn ….. trong cách đối xử với quân dân miền Nam….Đó là nòi …. đó…Lịch sử chính thống có lẽ sẽ không ghi lại, nhưng lịch sử truyền miệng, truyền mạng sẽ đời đời ghi lại. Có chối cũng không thoát tội.

      Đó là lý do tôi và những người bạn và thế hệ cha ông chúng tôi khi đã vượt thoát đều tuyên bố sẽ BẤT HỢP TÁC khi đất nước vẫn còn ….. Đó là cách trả thù nhẹ nhàng nhất mà chúng tôi chọn. Có người còn chọn quê hương thứ 2 để gửi nẵm xương chứ nhất quyết không thèm đặt bàn chân trở lại quê hương. Đó cũng là 1 sự trả thù cao thượng. Chúng ta có muôn vàn cách trả thù, hãy chọn cho mình cách nào để sau này có thể mỉm cười nơi chín suối, để kiếp sau đừng làm con bò, con trâu để trả nợ đời, để kiếp sau đừng làm ăn mày trọn kiếp.

      Reply
      • Phương Doanh

        Nếu các bạn có tâm hồn của một người nghệ sĩ thì chắc sẽ có cách nhìn nhận nhẹ nhàng và bao dung hơn.

        Tôi có đọc một dòng tâm sự của bác Phạm Duy đại ý rằng ông ấy từng chứng kiến cái cảnh đến lúc lấp đất lên nắp quan tài, người ta vẫn còn đọc lên những dòng điếu văn hận thù, hằn học. Ông ấy trở về Việt Nam một phần là muốn được hưởng một cái chết bình an và thanh thản dù rằng phải hứng chiều rất nhiều lời to nhỏ từ cả hai phía.

        Nói thật, nếu có một kết cục tử tế hơn thì chắc gì đã có hàng triệu con người Việt Nam đa phần không phải là những “bình thường” sẽ có cơ may được định cư ở những đất nước thiên đường mà hàng tỷ con người phải thèm muốn (trong đó có cả tôi).

        Reply
  • lyly

    Tôi cho rằng số phận dân tộc VN là phải chịu cảnh như hiện nay xét về góc độ lịch sử. Tôi có đọc cuốn sách “Tuấn chàng trai nước Việt” của tác giả Nguyễn Vỹ . Ông viết rất trung thực về xã hội VN trong những năm đầu thế kỷ 20, thời chế độ cai trị của Pháp đang dần hưng thịnh. Xã hội Việt bấy giờ bắt đầu phong trào canh tân chuyển từ hán học sang tây học chữ quốc ngữ bắt đầu thịnh hành. Ông viết rất trung thực trong đó có một số chi tiết rất hay như khi sang xâm chiếm VN thực dân Pháp không hề xưng danh là nước mẹ đại Pháp hay mẫu quốc v.v… họ chỉ xưng là nước Pháp chính những danh từ ca tụng họ là mẹ của mình là do các quan chức Việt Nam xưng tụng. Bản chất lối xum xoe xu nịnh bợ đỡ của người Việt đã có từ ngàn xưa ngay từ khi phải chịu ách nô lệ chăng? Chính cái lối nịnh bợ ấy đã thấm sâu vào con người Việt nên những vị lãnh đạo quen nghe những lời nịnh hót rất tự mãn dù biết rằng thể chế mắc những sai lầm không thể sửa chữa nổi không muốn nghe những lời phê bình tâm huyết của các học giả. Nếu chế độ tư bản có tồn tại ở VN chắc gì nước ta phát triển như Nhật, Hàn quốc , Singapor hay cũng dẫn đến những tập đoàn tham quyền cố vị như Philippin, Indo… Muốn chấn hưng đất nước phát triển chỉ có thể bằng giáo dục nhưng nền giáo dục VN hiện nay thì khó có thể có tầng lớp thanh niên tinh hoa ưu tú dám nghĩ dám làm

    Reply
  • BC

    Mình rất thích loạt bài này của báo Tuổi trẻ. Phải copy về đây kẻo nó bị xóa thì uổng lắm.
    http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Phong-su-Ky-su/535719/quai-vat-tham-nhung-va-nhung-nan-nhan.html

    “Quái vật” tham nhũng và những nạn nhân
    NGUYỄN CAO TRÍ | 28/02/2013 10:22 (GMT + 7)
    TT – “Sâu” là từ quá “hiền” để chỉ tham nhũng. Phải gọi nó là “quái vật” mới đúng! Con quái vật vô hình vô tướng này đang gây ra những tổn thất nặng nề tại bất cứ nơi nào nó xuất hiện.

    Người ta đã nghe nhiều những trường hợp, chẳng hạn một cậu ấm con quan to lái chiếc Ferrari Spider chở hai cô gái trong tình trạng khỏa thân đã lạc tay lái đâm đầu vào tường khiến xe gãy làm đôi. Nhưng người ta ít khi được nghe những gì mà bố cậu ấm cùng bọn hủ lậu tương tự đã gây nên tổn thất gì đối với đất nước đó.

    Tham nhũng, như Christian Caryl viết trên Foreign Policy (8-11-2012), đang trở thành một trong những vấn đề chính trị quyết định của thế kỷ 21. Tại sao tham nhũng vẫn tồn tại và ngày càng trở thành một vấn đề toàn cầu? Đơn giản đó là vì lòng tham quyền lực vô hạn. Quyền lực dẫn đến quyền lợi và sự tham lam quyền lợi dẫn đến hủ hóa. Tham nhũng do vậy đã thâm nhập và tấn công đầu tiên vào hệ thống chính trị.

    Một khi chiếc ghế được mua bằng tiền

    Ngay ở chương một quyển Global corruption: Money, power, and ethics in the modern world, tác giả Laurence Cockcroft (một trong những người sáng lập Tổ chức Minh bạch quốc tế) đã đặt ra một số câu hỏi, rằng khi Đảng Dân chủ tự do ở Nhật bị mất quyền vào năm 2008 thì liệu có phải đó là do tổ chức tội phạm yakuza cuối cùng đã quyết định rằng chỉ bằng cách ủng hộ đảng đối lập thì chúng mới có thể thoát được những tội ác gây ra và đang bị cánh Dân chủ tự do đưa vào tầm ngắm? Rằng sự ủng hộ từ Tập đoàn truyền thông Rupert Murdoch khi “chống lưng” cho David Cameron và Đảng Bảo thủ trong cuộc bầu cử năm 2010 tại Anh có phải là thủ đoạn mà Murdoch sử dụng để giúp kiểm soát tuyệt đối BSkyB (hãng truyền hình vệ tinh lớn nhất nước Anh)?…

    Trong cuộc bầu cử năm 2003 tại Nga, Cockcroft kể tiếp, với một động thái mà sau đó đưa mình vào tù, trùm dầu hỏa Mikhail Khodorkovsky đã chi 100 triệu USD để ủng hộ 100 trong 450 dân biểu hạ viện. Tại Uganda, Yoweri Museveni, dù ngồi ghế tổng thống từ năm 1986 đến nay vẫn không thể “dứt ra” được khỏi “trách nhiệm nặng nề với dân với nước”.

    Để củng cố chiếc ghế tổng thống cũng như giành đa số trong quốc hội, năm 2010 Đảng Phong trào kháng chiến quốc gia của Museveni đã hào phóng chi 10.000 USD cho mỗi dân biểu. Và trong cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội năm 2011, ít nhất 10 triệu cử tri Uganda cũng được “tặng” tiền mặt với tổng cộng 200 triệu USD.

    Tiền từ đâu mà chi, từ quỹ đen riêng của Museveni? Còn khuya! “Lấy mỡ nó rán nó”! Hai tháng sau cuộc bầu cử, Ngân hàng Trung ương Uganda đã cho chính phủ “vay” 750 triệu USD để mua 14 chiếc máy bay Sukhoi Su-30 mà thật ra giá đơn hàng chỉ là 330 triệu USD!

    Một trong những dấu chỉ cho thấy sự thoái trào của nền chính trị trong sạch là sự hình thành tình trạng mua quan bán tước. Theo Laurence Cockcroft, Tổ chức Minh bạch quốc tế từng ghi nhận vào năm 2005 tại Nga rằng một ghế thứ trưởng có thể được bán từ 8-10 triệu USD; năm 2006 ghế quốc hội được “niêm yết” với giá 2 triệu USD… Thị trường “mua chỗ” tại Nga thời điểm đó còn thể hiện ở nhiều lĩnh vực khác: giá để vào những trường đại học danh tiếng là 30.000-40.000 USD; giá để tránh đi nghĩa vụ quân sự là 1.500-5.000 USD.

    Cái thời nhiễu nhương mà đồng tiền có thể mua được tất cả còn thể hiện ở một vụ vào năm 1991, khi trùm giang hồ St. Petersburg Anatoly Vladimirov đã chi đậm cho một viện nghiên cứu thiên văn để tên mình được đặt cho một ngôi sao (“Anvlad”)!…

    Với Trung Quốc, nơi mà người dân thường “cười buồn” khi nói đến “thanh quan hậu chứng quần” (hội chứng quan thanh liêm – ám chỉ ở một nơi mà nạn tham nhũng đã trở thành đại dịch không thuốc chữa thì quan chức trong sạch trở nên hiếm đến mức có thể được xếp vào loại “bất thường”, một kiểu “hội chứng”), sự bùng nổ của thị trường “mũ chuồn, áo thụng, thẻ bài ngà” đã lan rộng đến mức không thể kiểm soát – như được kể trong quyển The Party: The secret world of China’s communist rulers của nhà báo Richard McGregor. Một vụ điển hình gần đây: theo Epoch Times (2-7-2012), phó tỉnh trưởng tỉnh Sơn Đông Hoàng Thắng đã bị sa thải (vào tháng 6-2012) tội “kinh doanh” chức vụ. Với ghế cấp thị, Hoàng ra giá 500.000 tệ (79.000 USD) và với ghế một văn phòng địa phương, Hoàng “bán” với giá 100.000 tệ (15.000 USD)…

    Một điển hình

    Kenyi Fujimori – 15 tuổi, con của (cựu) tổng thống Peru Alberto Fujimori – đang xuất hiện trên chương trình truyền hình “Tiempo Nuevo” (Thời đại mới) chiếu vào chủ nhật. Cậu bước ra từ phòng tắm, nhìn vào ống kính mà anh Hiro mình đang quay và ngoác miệng cười.

    Kenyi có nhiều lý do để tự mãn và hài lòng. Thế giới này là của cậu. Trên màn hình truyền hình, con số “1996” nằm ở góc trái bên dưới. Phải bốn năm nữa Kenyi mới nhận ra rằng đất nước Peru không phải của riêng mình. Đột nhiên, cảnh trên màn hình chuyển sang cuộc gặp giữa Tổng thống Fujimori và trùm tình báo Vladimiro Montesinos. Fujimori hỏi cậu con trai đang chĩa ống kính quay (như một thú giải trí của cậu): “Máy có ghi âm không?”.

    Ông lo ngại cuộc nói chuyện với Montesinos bị tiết lộ… Chuyển sang một cảnh khác. Kenyi và đám cận vệ đang leo núi. Chiếc trực thăng bay sau lưng và phía bên dưới là hàng trăm nông dân. Họ được huy động để sẵn sàng giúp một khi có sự cố. Kenyi vác khẩu súng trường. Cậu bắt đầu rú thất thanh rồi hát. Cậu chĩa súng vào con chó cưng Tauro. Kenyi không bóp cò. Cậu ôm con chó lên, nói: “Chó ở đất nước này biết chăm lo cho lính tráng còn hơn bọn đàn bà”. Kenyi tè lên con chó, trước mặt đám nông dân…

    Đó là một trong nhiều buổi trên chương trình “Tiempo Nuevo”, sau khi chế độ Fujimori sụp đổ và người ta lấy những cuộn băng hình gia đình trong dinh tổng thống thời Fujimori đem chiếu công khai.

    Trong nhiều băng hình tịch thu được (và công chiếu), còn có những cuộn băng của Montesinos – sếp Cơ quan An ninh quốc gia (SIN). Một trong những đoạn video chiếu trên truyền hình là cảnh Montesinos đang chia 2 triệu USD cho Eduardo Calmell del Solar (tổng biên tập tờ Expresso, theo chính kiến ủng hộ Fujimori), Vicente Silva Checa (giám đốc Đài truyền hình cáp địa phương CCN) và một tướng quân đội. Vụ hối lộ là màn đấm mõm của Montesinos nhằm dọn đường cho cuộc tái tranh cử của Fujimori. Trước khi cơn lũ “Vladivideos” xuất hiện, đoạn phim đầu tiên dùi lỗ thủng vào bức tường chính thể Fujimori là cuộn băng ghi hình cảnh Montesinos đang hối lộ dân biểu Alberto Kouri…

    Khi vụ việc đổ bể, Montesinos trốn chạy. Trong cuộc săn lùng, cảnh sát Peru đã phát hiện chỗ trú bí mật mà Montesinos xây từ những ngày còn ngồi ghế giám đốc SIN, như thể đương sự biết thế nào cũng có lúc cần đến. Đó là một ngôi nhà ở bãi biển cách Lima 32km. Những gì cảnh sát Peru phát hiện từ “hang ổ” của Montesinos có thể khiến… điệp viên James Bond 007 cũng phải xấu hổ!

    Nơi Montesinos hiện “trú” là nhà tù Callao. Tương tự, Alberto Fujimori, hiện 74 tuổi, cũng đang ngồi gỡ lịch. Đương sự đã bị “hành” với bốn phiên xử khác nhau (gần nhất là tháng 9-2009). Trong báo cáo 2004, Tổ chức Minh bạch quốc tế đã xếp chính phủ của Fujimori đứng thứ bảy trong danh sách các chính thể tham nhũng tồi tệ nhất thế giới trong hai thập niên.

    Trường hợp Fujimori và Montesinos đã cho thấy yếu tố “hệ thống” của tham nhũng chỉ có thể hình thành từ những móc nối chính trường, tạo nên cái gọi là “nhóm lợi ích” thi nhau lũng đoạn kinh tế lẫn hệ thống chính trị. Và một chế độ hủ lậu sẽ tạo ra những sản phẩm lãnh đạo hủ lậu. Một guồng máy công quyền tồi tệ sẽ có những chính sách bất cận nhân tình. Một đất nước bị “đè đầu” bởi tham nhũng sẽ sinh ra một xã hội lao nhao bất an.

    (Nguồn: Global corruption: Money, Power, and Ethics in the Modern World, Laurence Cockcroft, University of Pennsylvania Press, 2012. Waging War on Corruption: Inside the Movement Fighting the Abuse of Power, Frank Vogl, Rowman & Littlefield Publishers, 2012)

    Reply
  • BC

    http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Phong-su-Ky-su/535880/dat-nuoc-trong-tay-nhom-thieu-so.html

    Đất nước trong tay nhóm thiểu số
    NGUYỄN CAO TRÍ | 01/03/2013 10:23 (GMT + 7)
    TT – Chuyện gì sẽ xảy ra khi hệ thống chính trị và bộ máy lãnh đạo quốc gia nằm trong tay một nhóm thiểu số? Lịch sử đã có câu trả lời…
    “Quê hương là chùm khế ngọt”

    Thời đương chức, Ferdinand Marcos (tổng thống Philippines suốt 21 năm, từ 1965-1986) cùng vợ (Imelda) có 77 ngôi nhà (trong đó 45 căn ở nước ngoài), 32 dinh thự nghỉ mát khắp Philippines, hai nông trại và nhiều hòn đảo riêng. Bejo – em trai Imelda – chiếm độc quyền công nghiệp cờ bạc mà lợi nhuận (thời điểm năm 1982) đạt 250.000 USD/ngày. Em rể Imelda – Herminio Disini – chiếm độc quyền ngành sản xuất đầu lọc thuốc lá. Một người em khác của Imelda – Kokoy – làm chủ Công ty Điện lực Manila, nắm Tập đoàn báo chí Manila Chronicle và cai quản Benguet (mỏ vàng lớn nhất Philippines).

    Bản thân Ferdinand làm chủ Công ty điện thoại PLDT, Công ty viễn thông Philcomsat và hệ thống hàng không quốc gia (theo Frank Vogl trong Waging war on corruption, Marcos đã bỏ túi 5-10 tỉ USD trong những năm cầm quyền). Không ít người trong bộ máy lãnh đạo của hãng bia khổng lồ San Miguel (thời gian đó) là bằng hữu của vợ chồng Marcos. Rodolfo Cuenca – một người bạn khác – nắm độc quyền trong lĩnh vực xây dựng. Antonio Floirendo cai quản ngành công nghiệp trồng trọt và chế biến chuối, kẻ được mệnh danh là “vua chuối” Mindanao… (nguồn: Imelda – A story of the Philippines, Beatriz Romualdez Francia, Solar Publishing Corp).

    Trường hợp thứ hai là Suharto (nắm quyền Indonesia 31 năm, từ 1967-1998). Khả năng “thu vén” của gia đình Suharto phải nói là thật sự kinh khủng. Dẫn theo Cơ quan đất đai quốc gia (Indonesia) và tạp chí Properti Indonesia, báo Time cho biết Suharto và gia đình ông sở hữu khoảng 3,6 triệu ha bất động sản tại Indonesia (lớn hơn nước Bỉ), trong đó có 100.000m2 khu vực văn phòng tại Jakarta và gần 40% tỉnh Đông Timor.

    Trong một hệ thống như vậy, thượng tôn pháp luật sẽ bị “co rút” lại và chỉ còn là một khái niệm mang tính tượng trưng chủ yếu để mị dân, bởi công lý và luật pháp đã nằm trong tay nhóm cầm quyền hủ hóa. Một cách dễ hiểu, “mạng gắn kết” theo định nghĩa của Frank Vogl thật ra là một hệ thống “mafia chính trị”, thứ từng làm nước Nga trở nên tan nát và sụp đổ toàn diện giai đoạn hậu Gorbachev.

    Bất luận thế nào, lịch sử cũng cho thấy dù cái tháp “tham nhũng có hệ thống” được “đổ bêtông” kiên cố như thế nào, không quyền lực nào là vĩnh viễn, không điều ác nào là không trả giá, không sự ăn cướp của nhân dân nào là được phép tồn tại mãi mãi.

    Sáu người con của ông giữ cổ phần trong ít nhất 564 công ty nội địa, chưa kể nhiều công ty nước ngoài rải rác từ Mỹ, Uzbekistan, Hà Lan, Nigeria đến Vanuatu. Ngoài khu săn bắn trị giá 4 triệu USD ở New Zealand và chiếc du thuyền trị giá 4 triệu USD cắm ngoài khơi Darwin (Úc), cậu con trai Hutomo Mandala Putra “Tommy” còn giữ 75% trong một sân golf 18 lỗ cùng 22 căn hộ sang trọng tại Ascot (Anh). Bambang Trihatmodjo, cậu con thứ ba, có một căn nhà 8 triệu USD tại Singapore và một căn nữa trị giá 12 triệu USD tại Los Angeles, cách không xa căn 9 triệu USD của người anh Sigit Harjoyuanto. Cô con gái đầu lòng Siti Hardiyanti Rukmana “Tutut” sở hữu một chiếc Boeing 747-200, cạnh những chiếc khác của gia đình (gồm một DC-10, một Boeing 737, một Challenger 601 và một BAC-111 – chiếc từng thuộc đội chuyên cơ của Nữ hoàng Anh Elizabeth II). Tổng tài sản của “đệ nhất tiểu thư” Tutut ước chừng 700 triệu USD, với một căn nhà tại Boston (Mỹ) và một căn nữa ở quảng trường Hyde Park (Anh)…

    Ngày nay, mô thức gia đình trị vẫn tiếp tục “diễn biến phức tạp”. Trong bài viết gần đây, Foreign Policy (4-9-2012) đã kể ra loạt quốc gia Trung Á đang chịu ảnh hưởng bởi tình trạng này. Đầu tiên là “nhà” Islam Karimov tại Uzbekistan. “Công chúa” Gulnara Karimova (con Tổng thống Karimov, nắm quyền từ 1989 đến nay) đang kiểm soát nhiều lĩnh vực kinh tế quốc gia, trong đó có Tập đoàn đa ngành Zeromax (nông nghiệp, dệt may, xây dựng, khoáng sản và năng lượng), chưa kể nhà máy đóng chai Coca-Cola, nhà mạng điện thoại… Em gái của Karimova, Lola Karimova-Tillyaeva, cũng là doanh nhân với Công ty Abu Sahiy Nur (chuyên nhập hàng Trung Quốc). Cả hai chị em đều có mặt trong danh sách 300 người giàu nhất Thụy Sĩ năm 2011 (do có nhiều bất động sản tại nước này). Giá trị tài sản của họ khoảng 1 tỉ USD…

    Tại Kazakhstan, nơi Nursultan Nazarbayev ngồi ghế tổng thống từ năm 1990 đến nay, cô con gái đầu lòng Dariga đã trở thành một “đại gia” khét tiếng. Cho đến năm 2010, cùng con trai mình (Nurali), Dariga chiếm đa số cổ phần trong Ngân hàng Nurbank. Năm 2012, tờ Forbes xếp Dariga thứ 13 trong danh sách những người giàu nhất Kazakhstan với 585 triệu USD (Nurali thứ 25 với 190 triệu USD). Trong khi đó, em gái Dariga, Dinara, có mặt trong danh sách tỉ phú của Forbes năm 2011 với 1,3 tỉ USD.

    Và hậu quả

    Điều gì sẽ xảy ra khi những nhóm thiểu số như vậy cai trị đất nước? Từ nghèo đến mạt là câu trả lời! Trong Waging war on corruption, Frank Vogl cho biết chỉ với vài năm cầm quyền, Tổng thống Sani Abacha (1993-1998) đã có thể “gửi tiết kiệm” tại các ngân hàng châu Âu 3-5 tỉ USD. Theo thời giá năm 2006, số tiền đó tương đương 2,6-4,3% GDP Nigeria, hay 20,6-34,4% ngân sách chính phủ. Trong bài viết cuối năm 1998, J. Brian Atwood (giám đốc Cơ quan phát triển quốc tế Hoa Kỳ-USAID) ghi nhận “băng nhóm” Abacha đã biến Nigeria, đáng lẽ phải trở thành nước giàu nhất nhì châu Phi nhờ tài nguyên dầu, từ một quốc gia với thu nhập bình quân đầu người 800 USD vào thập niên 1980 xuống còn 300 USD.

    Tương tự, ở Zimbabwe, “tài lãnh đạo tuyệt vời” trong 32 năm của Robert Mugabe (thủ tướng từ 1980-1987 và tổng thống từ 1987 đến nay) đã thể hiện ở những thống kê đầy “thuyết phục”: Tỉ lệ lạm phát, như được công bố chính thức, từng ở mức 231 triệu %; đội sổ thế giới về chính sách y tế; tỉ lệ trẻ chết khi sinh tăng từ 59 cuối thập niên 1990 lên 123/1.000 em năm 2004 (đến cuối tháng 11-2008, ba trong bốn bệnh viện lớn nhất Zimbabwe phải đóng cửa)… Theo bài viết của tiến sĩ kinh tế Lance Mambondiani trên New Zimbabwe (19-12-2012), hiện đất nước với hơn 12,5 triệu dân này có tỉ lệ thất nghiệp 80%!

    Điều gì sẽ xảy ra khi những nhóm thiểu số như vậy cai trị đất nước? Không chỉ là những tổn hại kinh tế mà nhiều thế hệ sau phải trả “lãi mẹ lẫn lãi con”. Mà cần phải nói đến những vết sẹo hằn lại trong hệ thống chính trị lẫn xã hội từ cái mà Frank Vogl gọi là “embedded network” (mạng gắn kết). Khi xét đến mức độ tàn phá và khả năng hủy diệt hệ thống chính trị của tham nhũng về lâu dài, phải đề cập đến yếu tố này.

    Theo Frank Vogl, một thể chế tham nhũng có thể được xem như một “mô hình lý tưởng” là thể chế trong đó có một “mạng gắn kết”, khi “giới chóp bu sử dụng bọn thuộc hạ để củng cố trật tự ở các cấp thấp hơn, đồng thời giúp “giới tinh hoa” nắm giữ quyền lực. Đám thuộc hạ hàng đầu, để đổi lại sự phục vụ của họ, sẽ có thể dễ dàng tiếp cận ngân khố công, cũng như cơ hội đưa vợ con và bằng hữu lên những vị trí cao trong cấu trúc chính phủ hoặc khu vực tập đoàn nhà nước.

    Các nhóm lãnh đạo còn thiết lập những mạng tham nhũng trong các cấu trúc hành chính hình tháp khắp cơ quan công quyền và quân đội. Trong cấu trúc kiểu này, những kẻ ở thượng tầng sẽ bỏ túi những khoản tiền cao nhất, trong khi bọn thấp hơn nhận những khoản trả công tương xứng vị trí của chúng.

    Thông thường, hàng ngàn viên chức nhà nước, cả dân sự lẫn quân đội, sẽ có tên trong những bảng lương mờ ám, và khi số lượng tham gia ngày càng nhiều thì số tiền phải bị đánh cắp để trả cho họ càng tăng. Tất nhiên chỉ những người tham gia trong cái tháp là có lợi, trong khi những người khác trong hầu hết trường hợp đều đối mặt với sự suy giảm dịch vụ công và nghèo đói”.

    Reply
    • JackZhang

      Điếc và Vô học sẽ chẳng hiểu là người ta đang chửi mình…Đối với cái đám vô lại này chỉ có cách nói thẳng mặt nó…vì chúng giả đò Điếc nhất thế gian….bài viết đúng thời điểm.

      Reply
    • Hoàng cương

      Tôi không rõ nền văn hóa người Việt có bị … yểm bùa Nguyễn Du thốt ra như một định mệnh chói cột Người Á đông
      ” Ngẫm hay muôn sự tại trời !
      Trời kia đã bắt làm người có thân
      Bắt phong trần phải phong trần
      Cho thanh cao mới được phần thanh cao
      ….. ” Bởi vậy vua quan có đời sống thanh cao là không tưởng …?

      Reply
      • BC

        “Kiếp sau xin chớ làm người
        Làm cây thông đứng giữa trời mà reo”

        Reply
      • Nghiêm ánh

        ” Ngẫm nay muôn sự tại trời !
        Trời kia đã bắt làm người có thân
        Bắt phong trần phải phong trần
        Cho thanh cao mới được phần thanh cao ”

        Sao mà đúng quá vậy.! Dân tộc ta không phải bị yểm bùa đâu MÀ DO TỰ CHỌN LẤY đâu đâu cũng gặp anh hùng chân đất thích đối phương phải đổ máu ít ra cũng tàn phế thương tật suốt đời nặng hơn thì lìa đời về chầu diêm vương mà.

        Reply
    • NGUYỄN

      Nhưng kết luận của bạn là gì ?
      Còn theo tôi, những bài báo này cho thấy, trong chế độ tự do, nền tự do báo chí không chừa ra tội lỗi của một ai cả?
      VN ta khi nào mới được như thế này ?

      Reply
  • Đoàn Hiếu Quốc

    Lịch sử là một câu chuyện mà người viết phải hết sức trung thực, khách quan để người đọc tự nhận xét và phán xét chứ không phải sau câu chuyện lịch sử người ta thường bắt người khác phải học thuộc lòng ý nghĩa lịch sử là điều không nên, vì ý nghĩa đó thường nhận định theo chủ quan và mang tính tuyên truyền là chủ yếu.
    Còn riêng về một quốc gia hay một công ty hay một công ty, một gia đình thậm chí mổi con người đều phải có cái ” vision” để từ đó là kim chỉ nam cho mọi kế hoạch tiếp theo. Lâu nay chúng ta nói cái gì cũng chung chung chứ ít khi cụ thể lắm, nhất là mấy câu slogan của mấy anh tuyên truyền ấy…
    Nhiều khi chúng ta chưa hài lòng nhưng cũng đừng phê phán quá nặng vì “ông cha chúng ta” cả đấy.
    Ngay cả cái cách mà chúng ta phê phán cũng cho thấy chúng ta được học chuyện Tấm Cám cả đấy, sự trả thù của Tấm thật sự ác độc chứ chẳng được như lincoln đâu,…
    Chúng ta thường hay nói rằng tôi sống theo hiến pháp và pháp luật nhưng có ai thuộc được, hay áp dụng được… vài phần, nói vui chứ trước khi kết hôn được mấy anh mấy chị trong chúng ta đọc luật hôn nhân và gia đình…ý tôi ở đây là cái văn hóa của chúng ta nó là cái hiến pháp rồi…(chổ này của tôi hơi thiển ý…)
    Có câu chuyện vui là một nhà báo phỏng vấn ông Lý Quang Diệu là ông có thể lảnh đạo một đất nước đông dân như Trung Quốc không ? Ông trả lời là nhỏ như con thỏ, vậy ông có thể điều hành một đất nước rộng lớn như Ấn Độ không, ông trả lời là nhỏ như con thỏ ăn cỏ. Vậy ông có quản lý đượcmột đất nước có bờ biển dài như Việt Nam không, ông trả lời nhỏ như con thỏ ăn cỏ uống nước…nhưng tôi nghe nói mấy nước đó họ cò cái văn hóa mấy ngàn năm đó, tôi nghĩ nó trở thành cái ADN rồi thật là khó trị…lắm…thôi thì cho em xin tháo…
    Khi một hệ thống gặp sự cố chúng ta thường tái cơ cấu lại hoạc là thay hệ thống khác …nói thì dể đấy…

    Reply
  • Lê Viết Dũng

    Đọc xong bài của bác thấy thâm thúy và rất chiều sâu.Ở Việt nam cũng có những con người rất giỏi và có tư tưởng học hỏi để dân tộc thoát khỏi khổ cực và đói nghèo như Phan Bội Châu…
    Nhưng sau bao năm huynh đệ tương tàn bao nhiêu tổn thất thì cuối cùng người dân vẫn mơ về một xã hội công bằng, tự do và bình đẳng để tất cả người dân đều được hưởng.
    Khi nào và bao giờ ?
    Hãy mơ về một tương lai tốt đẹp sau rất nhiều thế kỷ nữa vậy.
    Cầu mong đất nước không còn cảnh chiến tranh như cách đây 38 năm.Với người Việt như thế là quá đủ rồi.

    Reply
  • Son

    Năm ngoái tôi có coi một chương trình của kênh History về cách mạng Hoa kỳ. Nguyên nhân chính là người Anh đóng thuế rượu bia cao khiến các nhà sản xuất bia rượu như Adam,… Họp nhau bàn cách chống trả nên khởi đầu cuộc cách mạng. Các Tàu đem người Âu Châu di cư sang đều chở bia nhiều thay vì lương thực vì bia có chất bổ dưỡng lại để lâu được. Ngày còn ở VN hay học ở Âu Châu tôi đều nghe đến giấc mơ Mỹ. Có sống ở nước này mới hiểu tại sao nước này giàu có ,… Tôi nhận thấy người Mỹ có tinh thần phục vụ Cộng đồng. thí dụ trong đội bơi hay đá banh của con tôi đều do tư nhân lập ra, các phụ huynh tự phân chia ai lo phần nào, gây quỷ để kiếm tiền trả huấn luyện viên. Tinh thần nayf tôi không thấy khi sống 18 năm ở Âu Châu.
    Tôi là hội viên của Lions international club thì thấy người Mỹ tham gia làm việc thiện nguyện rất nhiều. Họ tổ chức gây quỷ để giúp các tổ chức, cho học bổng. Hè họ cho tiền gửi con của hội viên đi giao lưu với nước ngoài. Con tôi năm ngoái đi Nhật một tháng sống trong hai gia đình Nhật , năm trước đó thì đi Đức. Tụi này có tiếp gia đình Đức hè vừa rồi. Có một hội viên mua một cái đồi rồi xây thêm các cabin rồi tặng cho hội để học sinh nghèo hè được đi chơi không phải đóng tiền. Cái tinh thần tham gia Phụng sự xã hội của họ rất cao. Họ giàu có là nhờ vậy. Con trai tôi là Eagle Scout nhưng đi đoàn do các trưỡng gốc Việt hướng dẫn. Để các cháu về nguồn, biết về Văn hoá. Tới lể phục sinh và Giáng sinh là đoàn nghĩ để lo ăn Tết trong các đoàn Mỹ là hoạt động hăng hái nhất trong thời gian này. Phát quà cho trẻ em nghèo, nấu ăn cho người vô gia cư. Tôi phải khuyến khích con tham gia các hội đoàn của người Mỹ. Có sinh hoạt với người Mỹ thì mới hiểu được cái tinh thần của họ. Như ông Bill Gates nghĩ hưu dùng gia Tài của ông ta để giúp phát triển xã hội không chỉ ở Mỹ mà còn các nước nghèo khác. Nghe nói có chương trình đào giếng cho VN. Trước đó đã có Dale Carnegie,… Tôi nhận thấy người Việt nhận nhiều nhưng cho ít.

    Reply
  • hai

    Hội đồng giám mục Việt Nam đã gửi bản góp ý về hiến pháp rồi. Chân lý đã rõ như ban ngày. ….chẳng có lý do gì mà tồn tại nữa. Mọi người nên tham khảo nhé.

    Reply
    • hai

      Giờ thì toàn dân đã suy thoái tư tưởng. Còn mỗi đảng là sáng suốt thôi. Hihi. Cám ơn bác Alan đã nêu gương những tư tưởng tiến của nhân loại. Không biết mấy bác nhà mình có chịu tiếp thu không. Bão lớn còn đang chờ ở phía trước

      Reply
  • Kiên Huế

    Tôi nhặt 1 câu đâu đó trên mạng, dán vào đây vì thấy đúng: “Chế độ Cộng Sản Việt Nam còn tồn tại dài dài, không phải vì CSVN hoàn hảo (nhiều điểm yếu nữa là khác), nhưng vì đối thủ (những kẻ muốn giật nó sập) quá ngu”.
    Tôi bổ sung: còn vì quá hèn và quá ích kỷ nữa.
    Luận điểm 1-Về bản chất cuộc chiến tranh trên bán đảo Đông Dương, mà chủ yếu diễn ra ở Việt Nam: Trong lịch sử VN, những cuộc nội chiến thật sự là: Trịnh-Nguyễn-Mạc phân tranh, Loạn 12 sứ quân mà Đinh Tiên Hoàng là 1 trong số đó, các cuộc chiến giữa khoảng giao thời các triều đại (Đinh-Tiền Lê, Trần-Hồ, Nguyễn Tây Sơn-Nguyễn Phúc Ánh)…
    Cuộc chiến 1954-1975 về bản chất không nằm trong số đó. Nó không giống với cuộc chiến Nam-Bắc Triều Tiên, nơi Mỹ đụng độ trực tiếp với Trung Quốc. Trước hết nó là cuộc xâm lược tranh giành tài nguyên, lãnh thổ, lợi ích kinh tế-chính trị dưới mọi hình thức, thủ đoạn của các nước giàu mạnh (tôi tránh dùng từ đế quốc vì dễ kích động mọi người trên đây), đối với các nước nghèo, lạc hậu mà lại sở hữu “bờ xôi ruộng mật”, giữa ngã tư đường giao thông quốc tế”. Đó là một tiến trình mang tính tự nhiên. Và cũng tự nhiên như thế, sự phản kháng để bảo vệ quyền làm chủ của các dân tộc, quốc gia nơi bị xâm lược phải xảy ra. Nó đã xảy ra, liên tục, dưới mọi hình thức, ngay từ khi người lính Lê Dương Pháp đầu tiên đặt chân lên Đà Nẵng năm 1858.
    Thứ 2, không như quân Nguyên, đi đến đâu giết sạch đến đấy (vì nền tảng du mục cũng như sức mạnh quá áp đảo so với đối phương, không cần phân hoá nội bộ đối thủ hay duy trì bộ máy nguỵ quyền), hầu như mọi đội quân xâm lược đều cần chia rẽ đối thủ, tạo và duy trì 1 bộ máy nguỵ quyền bản địa để: làm bia đỡ đạn thay quân xâm lược, đánh lừa dân chúng về một đất nước đã bị mất chủ quyền mà tưởng vẫn còn vì vẫn thấy có “vua-tổng thống”, ngay đến Đức Quốc Xã còn phải duy trì chế độ Vichy ở Pháp. Chính sách chia để trị này hiệu nghiệm không chỉ trước mắt, mà lâu dài về sau, vì nó đánh vào sự sợ hãi và bản chất ích kỷ có trong mỗi con người (dù ít hoặc nhiều).
    Cuộc chiến tranh giành độc lập, thống nhất đất nước, bắt đầu từ 1858 đến ngày 30-4-1975 mới cơ bản gọi là hoàn thành. Trong quá trình đó, nhiều phong trào, đảng phải thay phiên nhau đóng vai trò tiên phong lãnh đạo, nhưng cũng bấy nhiêu nguỵ nguyền, tay sai được dựng lên để đối phó. Phan Đình Phùng chết về tay Nguyễn Thân, Hoàng Hoa Thám bị hại bởi Lê Hoan, còn cha con nhà họ Ngô thì 3 đời làm tay sai cho mọi thế lực xâm lược, miễn chúng mạnh.
    Nếu nói (hay chỉ là ám chỉ) cuộc chiến tranh đó là nội chiến, thì chính là đang chạy tội thay cho kẻ xâm lược.
    Không có cuộc nội chiến nào giữa Phan Đình Phùng với Nguyễn Thân, nếu không có Pháp đứng đàng sau, cấp súng, tiền, bổng lộc và cả đe doạ nữa, cho Nguyễn Thân. Điều này rõ?
    Cũng vậy, không có khác biệt nào về bản chất giữa Pháp 1958 và Pháp 1945, Mỹ 1954. Về hình thức có thể khác nhau, nhưng về bản chất, chỉ có 1. Rất nực cười là có nhiều người, có đầu óc hẳn hoi, cho rằng Mỹ không xâm lược VN, vì VN có cái gì cho Mỹ mà phải xâm lược.
    Hãy chỉ cho tôi bất kỳ cuộc can thiệp-chiến tranh ra nước ngoài nào của Mỹ mà không vì lợi ích kinh tế-chính trị của Mỹ? Không vì lợi ích, sao Mỹ không buông Panama, không rời I rắc?
    Việt Nam là 1 nước nhỏ. Trong việc đối diện với 1 cuộc xâm lược đến từ 1 hay nhiều nước vừa giàu vừa mạnh, thì lẽ dĩ nhiên số người vì sợ hãi sức mạnh kẻ xâm lược đến mức sùng bái, vì bị mua chuộc (do kẻ thù thì rất giàu), mà biến thành tay sai cho người sẽ đủ đông để kẻ xâm lược nhào nặn bản chất cuộc chiến từ 1 cuộc xâm lược, thành 1 cuộc nội chiến mà kẻ xâm lược bỗng dưng trở thành chứng nhân bất đắc dĩ. Thế là từ thủ phạm, thoắt cái biến thành phán quan, thật còn sướng và khôn hơn cả rửa tiền.
    Điều hay ho nhất, là chúng giam hãm con người cả 2 phe trong cái xứ (chết tiệt nào đó mà chúng đã rút đi rồi-sau khi không xâm lược nữa-vì bất cứ lý do gì) trong cái hố sâu thù địch, không bao giờ có thể san lấp hẳn. Bởi vì, theo vô thức, lòng căm thù ngoại xâm không dữ dằn, ghê gớm bằng sự thù hận kẻ phản bội ngay trong hàng ngũ, ngay trong xóm làng. Vì loài người có 2 mắt mắt nhìn về phía trước để cảnh giác kẻ thù chứ đối với phát súng bắn lén phản bội từ đằng sau thì trở tay không kịp.
    Cũng thế, tâm cảnh mặc cảm vì bản chất bị lột trần truồng của những kẻ bán đồng bào để riêng mình được sống khoẻ khiến không bao giờ họ dám tin rằng sẽ được tha thứ bởi người đồng bào đã chiến thắng của mình. Để có sống 1 cách bình thường, cũng như ai, họ buộc phải tìm mọi cách, bào chữa cho cái mà mình đã theo.
    Khoác cho cuộc chiến mà họ đã đứng nhầm phe (vì họ tin chắc phe đó sẽ thắng) một chiếc áo “nội chiến’ là cách hoàn hảo nhất, để biện minh cho mọi lỗi lầm, xoá sạch mọi tội ác với người anh em, cũng là cách dể nhất vì luôn được kẻ bảo trợ cho họ khuyến khích.
    Tôi hiểu vì sao luôn có người gọi cuộc chiến tranh Việt Nam, mà người Mỹ còn không dám gọi là Civil war, là nội chiến. Tôi cũng hiểu, tận đến ngày nay, thậm chí không bao giờ hết, cuộc hoà giải thật sự giữa những người cùng 1 dân tộc lỡ lao vào đánh giết nhau do ý muốn của 1 kẻ xâm lược bên ngoài, thật sự khó khăn thế nào.
    Nhưng dù gì chăng nữa, cuộc chiến Việt Nam theo cách gọi của Mỹ, bên tham chiến chính, là 1 cuộc chiến chống ngoại xâm về bản chất.
    Luận điểm 2:
    Nước Mỹ (lục địa Bắc Mỹ) thì to mà Việt Nam thì nhỏ. Thêm nữa, Việt Nam thì lạc hậu và đói nghèo bởi chiến tranh kéo dài đến 30 năm, còn Mỹ thì nội chiến có vài năm.
    Thù oán lẫn nhau giữa những người đánh nhau có tôn trọng quy ước (vì đồng cân đồng lạng) và thù hận nhiều đời giữa những người đánh nhau đến 30 năm, không từ thủ đoạn gì (bên mạnh và cố đè bẹp bên kháng cự), hy sinh tất cả những gì có thể (bên yếu và quyết không đầu hàng), thì cái nào lớn hơn?
    Thế nên mời Lincoln sang Việt Nam năm 1975 để giải quyết vấn đề hậu chiến? Tôi xin mời, hãy gọi hồn ông ấy dậy, giải thích làm sao có thể tha thứ cho những người đồng bào đã nhân danh chiến tranh, ….

    Vậy mà không cần Lincoln, ở Việt Nam người ta đã tự tha thứ, bỏ qua để cùng chung sống.
    Còn nhiều và dài nữa, mất thời gian tôi không muốn tiếp tục. Nhưng, hãy thôi so sánh giữa VN và Mỹ, và nhất là, kết luận đểu.

    Reply
    • Alan Phan

      Nếu bạn bàn thêm về cuộc chiến với Trung Quốc, với Kampuchia, và vai trò của Đệ Tam Cộng sản Quốc Tế và những cố vấn Nga, Tàu…hay agents của Nga , Tàu… (bây giờ gọi là business dvelopment) thì câu chuyện sẽ đầy đủ hơn.

      Reply
      • Kiên Huế

        Cám ơn bác Alan, tôi sẽ cố trình bày đầy đủ hơn, nếu có đủ thời gian.
        Tuy nhiên, ý nguyện toàn vẹn lãnh thổ, thống nhất đất nước, tự chủ tự quyết của dân tộc Việt với đất đai hương hoả mà họ sống chắc chắn không đến từ Nga, Trung hay Pháp, Mỹ. Nhẽ bác không tin điều này?
        Mình tự giành lấy đấy. Bác là nhà kinh doanh, bác hiểu không có bữa trưa miễn phí đúng không?
        …dĩ nhiên, với giá rất đắt, mà cuộc chuyện trò thân mật giữa chúng ta là 1 phần món nợ phải trả.

        Reply
        • Đắngngắt

          Cái lão này điên mất rồi,lú lẫn rồi.Trích dẫn ý nguyện toàn vẹn lãnh thổ,thống nhất đất nước,tự chủ tự quyết của dân tộc Việt với đất đai hương hỏa mà họ sống chắc chắn không đến từ Nga,Trung,hay Pháp,Mỹ….và bác hiểu không có bữa trưa nào miễn phí đúng không?
          ______

          Chắc cái lão này càng nói càng thấy rõ, có một cái đầu óc nông dân,con trâu đi trước cái cày theo sau và lão đi sau cùng.

          Nếu nói như lão thì toàn dân tộc VN này không có ai muốn làm thủ lĩnh,lãnh tụ cả nên đâu cần phải nhờ Nga,Trung,Pháp,Mỹ .Còn nay không ai dại gì chạy chức chạy quyền mà ngồi lên đầu lên cổ dân ta như thế.

          Nước VN theo cách nói của lão không bình thường này đều giỏi hơn thiên hạ nên không cần tới Nga, Mỹ,Trung làm gì khỏi mang ơn,mang tiếng .VÀ NAY KHÔNG NHỤC NHÃ VAY NỢ TÙM LUM TÙM LA NHƯ VẬY.?

          _Người dân Việt sắp tới mỗi gia đình sẽ có một chiếc phi cơ đậu trên mái nhà,xe hơi với xe máy lỗi thời vứt ra bãi rác.Và mời bác ALan ăn tiệc miễn phí từ sáng tới tối vì đã trót vào góc nhìnALan mỗi ngày mất thôi.!
          Ha….Ha…..Ha…..Kì khôi thật.!

          Reply
          • Kiên Huế

            Quả tình đọc tới đọc lui tôi không hiểu bạn nói cái gì. Tôi là ai không quan trọng, vấn đề là tui viết bằng tiếng Việt, và nếu bạn không hiểu, tôi tóm tắt lại như sau:
            1. Cuộc chiến tranh Việt Nam là cuộc kháng chiến chống xâm lược. Bên xâm lược lần lượt là Pháp trước và sau 1945, Mỹ từ 1954 (chính thức) đến 1975. Đó không phải là nội chiến như nội chiến của miền Bắc và miền Nam nước Mỹ. Lập luận thì đã trình bày rồi, bạn có thể đọc lại.
            2. Nước Mỹ rất khác Việt Nam, kể cả về tính cách dân tộc. Tôi chỉ trình bày quan điểm của mình thôi mà khối người ở đây đòi “cắt, nhốt vào nhà thương điên”, tấn công cá nhân loạn xạ. Tính cách đó rất đặc sản Việt Nam, nên không thể máy móc áp dụng bài học ứng xử của Lincoln vô người Việt và Việt Nam được.
            Việt Nam cũng rất khác với Mỹ ở chỗ mình là 1 dân tộc vừa nhỏ về đất đai, vừa lạc hậu về trình độ văn minh nhưng lại trót sinh cơ lập nghiệp ở ngay mảnh đất vàng đất bạc của thế giới hiểu theo mọi nghĩa. Còn Mỹ, nước đó to mà lại độc đáo ở chổ được bảo vệ 1 cách tự nhiên bởi 2 đại dương. Nước gây hấn nhiều nhất với Mỹ là Mêxico, mỗi lần chiến tranh lại mất một khúc đất to, vài lần thì chịu không xoẻ. Nói thật chứ Mỹ làm 10 cuộc nội chiến, 100 cuộc cách mạng trong nước thì cũng chẳng hề hấn gì, vì không nước nào đủ lực, khả năng, ý chí can thiệp vào nó. Anh, Pháp đã thử và chán rồi.
            Trong khi Việt Nam, mỗi lần lột xác là 1 lần sự tồn tại của đất nước lâm nguy. Hồ Quý Ly, nhà cải cách lớn nhất lịch sử Việt Nam là 1 minh chứng tiêu biểu.
            Vì vậy tôi mới nói ông Alan là không nên so sánh 1-1 kiểu đó, giữa Mỹ và Việt Nam.
            Tất nhiên tôi không đánh giá thấp khả năng của ông ấy, mà là ở chỗ động cơ viết.

          • Đắngngắt

            phần com trên tôi trả lời bài comment March 3 at 9:44pm của bạn trích “TUY NHIÊN Ý NGUYỆN TOÀN VẸN LÃNH THỔ,THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC,TỰ CHỦ TỰ QUYẾT CỦA DÂN TỘC VIỆT VỚI ĐẤT ĐAI HƯƠNG HỎA MÀ HỌ SỐNG CHẮC CHẮN KHÔNG ĐẾN TỪ NGA,TRUNG,PHÁP, MỸ……” của chính bạn không thêm bớt chút nào sao mà không hiểu được.!

        • Tue nguyen

          Vấn đề ở đây là sau bao nhiêu năm hòa bình rồi nhưng hàng năm vẫn lũ lược hàng ngàn chị em qua Tàu, Hàn Đài bán thân, chị em vẫn bị lục soát ở sân bay khi nào Malay hay Sin do nghi ngờ đi làm đĩ, vậy toàn vẹ lãnh thổ để làm gỉ hả bạn? Mình có cần “thủ dâm tinh thần’ đến vậy không?

          Reply
          • Kiên Huế

            Bạn nhầm lẫn giữa mục đích và phương tiện rồi.
            Bạn đấu tranh giành được tư do, việc đó không liên quan đến việc ngày sau bạn làm ăn kém cỏi, thất nghiệp.
            Bạn chất vấn đúng về tình hình quốc kế dân sinh cùng khả năng của mấy ông lãnh đạo nhà mình. Nhưng đó là vấn đề khác.
            Nếu không hài lòng, bạn có thể tập hợp đội hình, làm 1 cuộc cách mạng thay thế cái hiện trạng này mà.
            Nhưng quan trọng nhất, nó không liên quan gì đến luận điểm mà tôi đưa ra.

    • BC

      Đề nghị nhốt lão này vào trại cùi đặc biệt vì đã cùi mà còn không sợ lở nữa đem bệnh bất trị truyền cho người khác là tội ác.

      Reply
      • Ngọc Lan

        BC tấn công cá nhân rồi. Sao nhiều người ở đây rất thích tấn công cá nhân người có ý kiến khác mình thay vì dùng lập luận và dẫn chứng để phản biện nhỉ. Thế này thì VN còn thua Mỹ dài dài, cho dù ông Lincoln có lãnh đạo VN đi chăng nữa.

        Reply
        • BC

          Mình là mọi, ăn lông ở lỗ quen rồi, thế mà lại sợ bệnh cùi lây lan, thế có khổ không chớ. Nói thiệt chớ không nói giỡn. Còn nói được có nghĩa là còn chữa được, á khẩu là hết thuốc chữa.

          Reply
          • BC

            À quên nữa, có những con bệnh nên cách ly với xã hội vì sợ lây lan hoặc là có những căn bệnh như ung thư thì nên cắt bỏ. Thà đau 1 lần, khóc thương 1 lần còn hơn là dung dưỡng để rồi ngày nào cũng bắt buộc phải chứng kiến.

      • Kiên Huế

        Trên kia thì Alan dạy đỗ rằngViệt Nam mình nên học cách ứng xử văn minh giữa bên thắng cuộc và bên thua cuộc. Chị lại vả vào mặt Alan bằng cách chứng minh rằng điều này không khả thi vì tôi mới viết vài câu chị đã đòi “cắt bỏ” tôi rồi. Thế nếu có đánh nhau thật, làm sao hoà giải nhẹ nhàng đây, nếu lỡ tui thua, rơi vào tay phe chị nhỉ?
        Bác Alan nghiên cưú “case study” này giùm tui cái nhé!
        Cái này nên gọi là tranh luận quá khích, cực đoan hay là khác? Cá nhân tôi thấy, nó rất điển hình Việt Nam: “Yêu thì củ ấu cũng tròn, ghét thì bồ hòn cũng méo”

        Reply
        • doc gia

          Chỉ kể hầu câu chuyện vui gia đình:

          1.
          Nhà nọ cha mẹ chết đi để lại cho hai anh em mảnh đất (không di chúc). Ông chú họ, người cùng sống với gia đình muốn chiếm luôn mảnh đất nhưng vấp phải sự chống trả của cả hai anh em, mỗi người chống một kiểu. Thằng anh được bạn hỗ trợ vũ khí nên tấn ông chú một trận, cả hai cùng bị đau. Sau đó vì không ăn được lại thêm mang tiếng vì chuyện xì ra ngòai thiên hạ nên người chú mưu đồ chia hai, ở tạm phần nửa kia trước khi dọn đi (lấy không được hết thì lấy phân nửa)

          Trong việc mưu đồ này thằng anh đồng ý vì chú không được phép ở trên phân nửa của mình, thằng em nhất định phản đối nhưng vì ở thế yếu nên cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Tưởng ông chú dọn đi nhưng ông ở lỳ làm người em phải đuổi và cuối cùng cũng thành công.

          Hai anh em bắt tay vào làm việc theo cách của mình với sự góp ý và hỗ trợ của bạn bè cũ cũng như mới nhưng hai bên vẫn không thể ngồi lại với nhau vì thằng em còn nhớ bài học cay đắng của mình. Nếu được như người cha mong muốn thì thôi hai chúng nó bất hòa, cứ làm đi đã xem cách của thằng nào hay hơn, sau đó mang cái hiệu quả áp dụng chung lên mảnh đất của cha nhưng …

          Tạm ổn được ít lâu thằng anh đánh thằng em với lý do đất của cha để lại không được chia vì chia ra cha chết không nhắm mắt được. Thằng em nói ai chia, em có đồng ý chia đâu, anh chia ra rồi bây giờ lại muốn lấy hết ư? Mà cách làm ăn của anh chắc gì hay hơn mà cứ đòi lấy hết để làm theo cách mình, biết đâu cách của em hay hơn? Và thằng anh nhất định không chịu dung hòa cùng em mình, phải để cha nhắm mắt. Thằng anh đánh em giành đất, thằng em chống trả và được sự giúp đỡ của bạn của mình vì thằng này khôn và có tính lo xa sợ thằng anh lấy được hết rồi không khéo nó oánh luôn mấy thằng bạn đang làm ăn với mình ở gần đó, sợ mất quyền lợi.

          Thấy có đánh nhau và thằng bạn của em giúp nhiệt tình nên thiên hạ bu vào xem. Thằng anh rao rêu vì không muốn đất bị chia ra cha chết không nhắm mắt mà thằng em nhất định không chịu thì có vẻ thấy thằng em cứng đầu. Thằng bạn thằng em giúp nhiệt tình và thằng em sợ anh (vì đã có kinh nghiệm sống chung) nên nhiệt tình đánh trả, máu me tùm lum. Lúc này, thiên hạ xem đông hơn và thằng anh càng rêu rao để cha nhắm mắt nên thiên hạ ủng hộ.

          Thằng bạn thằng em thấy tốn kém quá, lại bị chửi rủa và với tâm lý buôn bán nên thằng bạn thằng em tìm cách làm hòa với thằng bạn của thằng anh, và rồi cũng đạt được một lợi thế và thấy được rằng lợi ích của mình không bị ảnh hưởng quá xấu như mình nghĩ nên bắt tay với thằng anh, không giúp thằng em nữa để đổi lại ít của cải quý giá đang bị thằng anh giữ làm tin.

          Thằng em choáng, tìm cách buộc quyền lợi của mình vào quyền lợi thằng bạn nhưng nó không chịu, lại hăm họa nghỉ chơi nên cũng đành để nó đi. Lúc này thằng anh được bạn giúp thêm nên đánh thằng em tiếp, lúc đầu chưa dám đánh mạnh vì sợ bạn thằng em quay lại, sau khi biết nó không quay lại giúp thằng em thì oánh tới lấy tất. Thằng em kêu bạn nhưng nó im re, quay ra chửi rủa nó và cuối cùng không chống lại được đành …

          Thằng anh xóa được ranh giới do mình vẽ ra, áp dụng cách làm của mình trên phần đất kia nhưn than ôi hiệu qủa thấp, mắt mờ, mấy thằng bạn xưa giúp thì có này cũng đang khó khăn, có thằng đang lên nhưng lại chơi với thằng bạn thằng em. Đói đầu gồi phải bò, đành thử nghiệm làm theo cách thằng em nhưng nếu nói dùng cách đó thì mất mặt quá, đành đổi vỏ bình cho số rượu cũ.

          Và …

          2.
          Một gia đình nọ có thằng con, thằng này rất nhiệt tình, một hôm đi chơi nhặt được tấm bản đồ kho báu nhưng đường đi lờ mờ chỉ lấy chỗ kho báu in rất rõ và nó quyết định lên đường.

          Vì cái đường lờ mờ nên nó bị vấp ngã, xong rồi đứng dậy và lại khen mình kiên trì, thông minh biết đứng dậy sau khi ngã để rồi tiếp tục tìm kho báu. Con đường lờ mờ nên nó tiếp tục ngã, và rồi lại đứng dậy khen mình hay và tiếp tục vì thấy gần kho báu hơn. Trên đường đi nó liên tục vấp ngã rồi lại đứng dậy và nó cứ đạt hết thắng lợi này qua thắng lợi khác nhưng đường đến kho báu thì tuy có gần nhưng có vẻ kho báu có vấn đề, nó thầm nghĩ có khi nào thằng vẽ bản đồ vẽ sai không? Không, nó nhủ thầm như vậy.

          Reply
        • Đắngngắt

          Bạn BC nói mạnh mồm vậy thôi, đâu có cướp bóc ăn chặn,cướp nhà và nhiều cái xấu khác như người ta –còn bạn thì sao,từ trước tới giờ sao không thấy bạn lên tiếng bao giờ tới giờ này định muốn chia rẽ làm người khác nản lòng và TỊNH LUÔN HẢ.

          XH VN đã loạn tịnh luôn thì CHỜ CÓ CUỘC CHINH CHIẾN HAY CÚI GẰM MẶT MÀ TỒN TẠI chờ ngày ra đi về nơi chín suối sao?
          Đời này Lý Thông nhiều quá không biết đường nào mà lần.

          Reply
        • BC

          Tui có bảo bỏ anh vào trong trại cải tạo đâu nà. Vu oan giá họa cho người ta vừa vừa ấy chớ. Đừng có ngậm máu phun người à nha, tui hổng sợ đâu. Bệnh nào thuốc đó, tui nói hổng đúng sao? Nếu cần quýnh tay đôi, tui sẵn sàng, đừng méc Bác Alan, mất công Bác ấy phân xử. Bác ấy đang bận túi bụi.

          Cám ơn.

          Reply
    • Lạc Việt

      Nếu bạn là DƯ LUẬN VIÊN vì miếng cơm manh áo, đang nói để giữ cái sổ hưu thì tôi có thể hiểu được. Còn nếu đó là những lời thành thực thì bạn KHÔNG CÓ TRÁI TIM. Những kiến thức phổ thông hời hợt của bạn chỉ thích hợp để tuyên truyền cho những người ít học vào những năm 50 của thế kỉ trước. Tôi nói thật lòng ĐẤT NƯỚC CÒN KHỔ DÀI DÀI VÌ CÓ NHỮNG NGƯỜI NHƯ BẠN CHỨ CHẲNG PHẢI AI KHÁC. Bạn đừng quên “đồng chóe” Trung Quốc đã làm một mớ sau cuộc chiến đấy.
      1. CHND TRUNG HOA có một ghế Thường trực Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc (vốn trước kia thuộc TRUNG HOA DÂN QUỐC – Đài Loan nắm giữ). Công nhận 1 nước Trung Quốc.
      2. Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc
      3. Trung Quốc “được” thân với Mỹ để cải cách mở cửa.

      Rồi năm 78,79,84,88 lại phải đánh nhau với 2 ông bạn “đồng chóe” ở hai đầu đất nước. Mất một số đảo ở Trường Sa, một phần diện tích ở biên giới phía Bắc, một phần diện tích vịnh Bắc Bộ mà vĩnh viễn không thể lấy lại nổi. Còn bây giờ thì họ ngang nhiên tuyên bố chủ quyền gần hết biển Đông rồi đó. Ngay tại nhà hàng ở Bắc Kinh họ còn treo biển: “Không phục vụ người Việt và chó”. Thế ai là kẻ xâm lược đây???

      Reply
      • Kiên Huế

        Cám ơn bạn đã tặng tôi 1 suất lương dư luận viên. Thực ra, bằng trực cảm, bạn sẽ biết ai là người làm cái loa cho người khác, còn ai nói cho chính suy nghĩ của mình.
        Về comment của bạn, tôi xin ngắn gọn: bạn không hề phủ nhận luận điểm của tôi-cuộc chiến tranh Việt Nam, kéo dài gần như liên tục từ giữa thế kỷ XIX đến hết 3/4 thế kỷ XX, về bản chất, là cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, giành độc lập, tự chủ, thống nhất đất nước. Toàn bộ comment của bạn không hề phản đối điều này. Bạn phải xác nhận cho tôi điều trên kẻo chúng ta có vấn đề về logic học.
        Thứ nữa, dù Trung Quốc hay bất cứ ai trục lợi trên cuộc chiến này, thì không thay đổi được 2 điều:
        1. Việt Nam chiến đấu đến cùng, dù đối phương là ai, đồng minh là ai, thì mục đích bất di bất dịch là độc lập dân tộc, thống nhất tổ quốc, và đã giành được, dù với giá rất đắt mà tôi sẽ chỉ rõ sau đây.
        2. Dù Nga, Trung, Quốc Tế Cộng Sản có hay không có ủng hộ Đảng Lao Động Việt Nam (khi ấy) đấu tranh, thì cuộc chiến đấu của họ vẫn diễn ra, vẫn đứng vững, vì thực tế những người Việt Minh đã chiến đấu trong vòng vây của Pháp trong cuộc chiến 9 năm trước đó, chỉ với gậy tầm vông và vũ khí đoạt được của chính kẻ thù, chưa có bất kỳ yểm trợ nào từ bên ngoài, suốt 5 năm (1946-1951). Phá được vòng vây, tiếp cận được nguồn viện trợ là thắng lợi của họ và đương nhiên là thất bại của kẻ thù của họ.
        Không Nga, Trung và khối Cộng Sản thì cũng sẽ có đối thủ khác của Pháp, Mỹ sẵn sàng hỗ trợ Việt Nam, vì đó là lẽ cân bằng của tạo hoá. Vấn đề là ở chỗ ai nhìn ra được điều này, biến điều này thành trợ lực quan trong cho mình. Đó là kẻ phải đi nhiều, biết rộng và có tầm nhìn toàn cầu.
        Các tiền bối cách mạng trước đó chỉ thua kém hậu bối chỗ này, còn nhìn chung, các vị đều có chí khí và lòng yêu nước lớn.
        Đoạn trên tôi nhằm giải thích (1 cách giản lược) với bác Alan câu hỏi hôm qua.
        3. Trở lại 1 chút với VNCH. Nếu họ thật sự tiến bộ hơn người anh em phía Bắc (trên tổng thể-chứ tôi không phủ nhận sạch trơn), thì tự nhiên có 1 câu nói “cái tồn tại là cái hữu lý”.
        Nếu cộng sản bắc Việt độc tài, chuyên chế, tức đi ngược ý dân, sao dân lại ùn ùn ra trận?
        Nếu anh em nhà Ngô Đình Diệm thực lòng yêu dân, sao dân lại đạp rào ấp chiến lược, tay không chống nhau với bom đạn của “quốc gia” trong suốt gần 8 năm đầu sau hiệp định Gionevo 1954? Những năm đó viện trợ của bắc Việt chủ yếu là…cán bộ nằm hầm. Tại sao không bình định được?

        Câu trả lời nằm ngay trong câu hỏi…
        4. Chế độ chính trị đang điều hành đất nước này, bản thân tôi thấy rất điên tiết, nhất là về mặt điều hành kinh tế và lĩnh xướng chủ thuyết đi lên cho cả dân tộc.
        Rất ấm ớ, lủng củng.

        Nhưng, khi bạn lật mặt trái của đồng xu, bạn sẽ hiểu điều này. Hồi nhỏ tôi nghe hoài câu nói mà người ta bảo là của Bác Hồ: “Người có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó. Người có tài mà không có đức thì vô dụng”.
        Tôi thực tình không hiểu chữ “vô dụng”. Mãi cho đến sau này, khi va vấp nhiều, ăn nhiều quả đắng, mới thật hiểu.
        ..
        5. Tôi xin chỉ rõ cái giá đắt khủng khiếp mà cuộc chiến tranh đó bắt dân tộc ta phải trả. Không phải chỉ là hạ tầng đổ nát, không phải chỉ là núi nợ phải trả cho Nga, Trung, không phải chỉ là bom mìn hay dioxin cùng những hệ luỵ của nó.
        Cái đắt nhất là con người.
        Chúng ta đã mất đi hàng triệu con người tươi nguyên, yêu đời, dũng cảm, sáng lạn, không tiếc thân mình cho tổ quốc. Những người đã ngã xuống hầu hết là những người ưu tú.
        Chúng ta lại phải nhận lấy những con người thắng trận. Những người thắng trận này mới thực là tai hoạ. Họ chính là vua Ngô Phù Sai.
        Tôi không nói đến những người ở phía bên kia chiến tuyến, những người đã bỏ đi thì trở thành khách, không thể đòi hỏi khách làm thay chủ.
        Những người làm chủ thì đã vắt hết tinh tuý trong cuộc chiến bằng súng đạn, chỉ còn cái bã. Bởi cuộc chiến bắt người ta dốc toàn lực, thậm chí quá sức tận lực. Trong khi thực tế đã chỉ ra là, cuộc chiến không tiếng súng mới khó nhất. Nga đã ngã gục, Đông Âu tan rã.
        Một lần nữa, những chủ nô cười trên lưng những Spactaquyt.
        Vậy nên nhìn vào đâu cũng thấy toàn người thứ phẩm, thậm chí là hàng “fake” trên xứ này.

        Đắt như vậy, chiến để làm gì?

        Câu trả lời là: để sống!
        Dù không thành nhân dạng, thì cũng tự quyết được cái chết của mình. Dân tộc nhỏ, bị xâm lược, can thiệp liên miên, rõ ràng là yếu rồi. Nhưng có ai chịu chết? “Ai” ở đây xin hiểu ở phạm trù “dân tộc”.
        Rất nhiều dân tộc đã tàn lụi, hoặc mất dần lãnh thổ thực tế rồi đi đên diệt vong. Người H’mong, có tổng số dân trên toàn cầu, ước khoảng 50 triệu người, không có được tổ quốc riêng. Người Duy Ngô Nhĩ, người Tây Tạng đang thoi thóp dần trong “lục địa bành trướng đồng hoá Trung Hoa”. Người Palestin, giờ chỉ còn vài mảnh da lừa cuối cùng.
        Có người lại hỏi: vậy có cách nào khác không ngoài chiến tranh?
        Câu trả lời của tôi là: nhìn Palestin bên trên là rõ. Một cuộc đấu tranh ấm ớ, chia rẽ, ba phải, mềm yếu, thiếu quyết tâm lẫn trí tuệ, thiếu óc thực tế nên kết quả là như vậy đó. Thậm chí đến nay có cả một cái gọi là “nội chiến” giữa những người Palestin với nhau: Hamas và PLA.
        Dời người chỉ xảy ra 1 lần. Nên ai cũng muốn mình là kẻ vô can. Thật tiếc là những kẻ chọn đứng bên lề thường hay lên giọng dạy dỗ những người bị trói chân trói tay vào cây cột chống nhà.
        Vì nhà dột cột xiêu, họ không chống, ngay lúc ấy, thì còn lúc nào nữa, còn cái nhà nào nữa để mà ngồi vách mẩy uống trà nói trạng?
        Hãy thực tế:
        Dù ai thắng trận, thì cuộc chiến tranh đã qua là cuộc chiến giành quyền làm chủ đất nước, giành chỗ đứng dưới ánh mặt trời cho một dân tộc có tên gọi VIỆT NAM này.
        May quá Nó vẫn còn thở!

        Reply
        • Lạc Việt

          Tự những dẫn chứng của bạn đã nói lên tất cả về bạn rôi, đâu cần tôi phải mất thời gian để bẻ gẫy. Với lại như tôi đã nói ở trên bạn là người KHÔNG CÓ TRÁI TIM, thế thì còn thú vị gì mà tranh luận. KHÔNG TÀI + KHÔNG ĐỨC + HIẾU CHIẾN = PHÁ HOẠI.
          KHÔNG TÀI + KHÔNG ĐỨC + THÍCH LÀM ….

          Reply
          • Kiên Huế

            Cám ơn bạn đã cho mình thôi chức dư luận viên. Về việc tôi có trái tim hay không, đâu liên quan gì đến cái mà tôi viết ra? Khi tôi viết ra điều gì đó trên đây, điều quan trọng duy nhất là nó có hợp lý, hợp lý đến mức nào hay không mà thôi. Tôi là cái gì cũng được, chỉ là 1 nickname thôi mà. Bạn tấn công cá nhân tôi làm gì, tôi không hiểu?
            Những gì tôi viết tất nhiên là đại diện cho tôi rồi. Nhưng bạn phàn nàn chỗ nào, xin hãy chỉ rõ. Hay chỉ đọc mấy dòng thấy trái lỗ tai mình là không ưng nghe nữa?
            Tôi không đồng ý với ông Alan, tôi trình bày rõ bằng lập luận, chứ tôi đâu khích bác, kê kích gì ông ta? Sao bạn không làm như vây???
            Sao nhiều người chỉ biết nghe cái gì thuận tai thôi vậy? Dân nào thì quan nây đúng không? Trách gì nữa…

          • Thái tuế

            Tôi đồng ý với bạn Lạc Việt về Kiên Huế
            KHÔNG TÀI + KHÔNG ĐỨC +HIẾU CHIẾN = PHÁ HOẠI.
            Bạn đó vào gocnhinALan đọc nhiều mà không hiểu gì cả..!

            Tôi chỉ nói thêm MỌI VẤN ĐỀ trong THẾ GIỚI KHÔNG CÓ GÌ NHƯ MỘT CỘNG MỘT BẰNG 2 NÓ CHỈ ĐỒNG DẠNG VỚI NHAU .Còn cách giải quyết thì người sáng suốt sẽ có câu trả lời đúng cho mọi vấn đề và được AN NHÀN HƠN những kẻ kia.!!!

        • JackZhang

          Chưa kịp làm gì cả, chỉ có “phát biểu” nó cho vài “gậy” …vậy là TOI ĐỜI…một lũ HÈN

          Reply
        • BC

          ” dioxin cùng những hệ luỵ của nó.”
          Tui hổng muốn nói nhưng mờ nghe đi nghe lại những lời nhai đi nhai lại của dư luận viên tui ngứa…cẳng quá.

          Nếu thấy mình đúng thì ra tòa án quốc tế kiện đi. Nên nhớ rằng muốn thắng thì phải có lý có lẽ chứ quan tòa quốc tế nó hổng có ăn hối lộ để xử ép ai đâu à nha. Tui hay đọc báo dantri.vn vì nơi đó có rất nhiều hoàn cảnh éo le…Có lần tui đọc thấy bản tin rằng thì là bà mẹ sanh ra 3 đứa con, hết 2 đứa bị bệnh down, đứa còn lại bị….chất độc da cam. Mèng ui! Tui thuộc loại mém thất học vì CS nó đì, về sinh học tui mù tịt, trớt quớt dị chứ tui cũng nghe hổng lọt lỗ nhĩ à nghen. Hễ cứ sanh con ra oặt oẹo là đổ thừa da cam. Trong trường hợp tui kể trên hổng có da cam, da trâu gì hết á, bảo đảm luôn á! Đây là do bà mẹ lớn tuổi mới sanh con, là do di truyền, là do gene bị lỗi….

          Khi đem ra 100 trường hợp để dẫn chứng trước tòa, chỉ cần tòa nó kiếm ra 1 trường hợp sai, cố tình đổ hô, đổ thừa là xem như….lúa nhé. Quan tòa tư bản toàn là dân trang bị học vấn tận kẽ răng lận đó. Nhiêu đó thôi đủ biết dư luận viên cao cấp cỡ nào òi. Muốn nói thêm gì với tui hông dị? Có muốn đem tui lên võ đài để đập hông dị? Xin lỗi “trung ngôn nghịch nhĩ”

          Reply
        • NGUYỄN

          Những lời của lạc Việt nói, y chang báo đài đảng dạy, không có gì mới .
          Tôi có thể nói, cuộc chiến tranh dảnh độc lập từ tay thực dân phong kiến, không phải chỉ có một mình HCM và đảng CSVN, trước đó đã có nhiều anh hùng liệt nử đã làm, nhưng họ không thành công, vì họ không có một cường quốc nào đề làm chổ dựa, hay nói một cách khác, tôi có thể nói như đinh đóng cột với ông rằng, nếu Mao trạch Đông không chiến thắng ở Hoa lục, Hồ chí Minh còn khuya mới chiếm được miền bắc, và không nhờ những tướng lãnh của tàu chỉ huy, cùng sự trợ giúp vũ khí, chiến thuật chiến lược của khối cộng sản Nga-Hoa, thì liệu HCM có làm nên cơm cháo gì trong cuộc chiến Điện biên phủ không?
          - Còn bạn bảo ùn ùn ra trận: thế bạn có biết, với chế độ hộ khẩu tem phiếu, gia đình nào có con trốn lính, thì gia đình ấy sống như mà đã chết, vì bị cắt hết mọi nhu yêu phẩm không?
          -Nếu bạn bảo miền bắc có chính nghĩa, bạn có thể giải thích tại sao suốt chiều dài cuộc chiến, chưa bao giờ người dân chạy về phía ” bộ đội cụ Hồ” để được ” giải phóng”, mà họ chỉ chạy về phiá miền nam để được ” kềm kẹp” không?, và sau chiến thắng, sao người ân không ở lại để chung hưởng thiên đường với “cách mạng”, mà lại liều chết bỏ chạy ra biển hàng loạt, có phải vì người dân quá ghê tởm lũ người cộng sản không ?
          - Và câu hỏi cuối cùng, nếu Mỹ dành một xuất cho gia đình ông qua định cư, ông có đi không?
          Đừng có dối lòng khi bảo là ” ông cóc thèm” khi trong lòng thì thèm nhỏ rải nhé !

          Reply
    • ddvn

      Nói chung mình thích câu trích dẫn của bạn nhất. Mặc dù các phân tích của bạn còn thiếu phần bên VNCH nhận xét về CS là theo Nga và TQ để chống lại đồng bào của mình.
      Cái mà những người Việt bên Mỹ lúc nào cũng rao rảng là nhân quyền là thế này đây. Muốn dạy dỗ CS thì hãy làm hơn CS thì ngườ ta mới nghe: http://www.youtube.com/watch?v=Vp7Qkh7Jx7I
      VN còn rất nhiều vấn đề bản thân những ng CS họ cũng nhận thấy (một số muốn từ bỏ, một số muốn giữ nó) nhưng cách làm của những kẻ muốn gạt họ ra cũng chẳng ra gì nên cuối cũng cũng chỉ thế mà thôi.

      Người VN có một tính rất xấu là thích đi chê châm biếm nói đểu người khác. Nó ăn sâu vào tiềm thức có lẽ với cả những người Việt ở bên Mỹ gần 40 năm.

      Reply
      • JackZhang

        Nhận định không phải của người Việt “không vơ đũa cả nắm”. Đây là nhận định của đảng, và họ đang và đã nhồi vào não bộ của lớp người XHCN… cứ nhìn cuộc sống ngày hôm nay có “lãnh đạo” và đang và sẽ đi tới đâu. Bao con người không có “cơm ăn áo mặc” như lời bác hứa (các cha đều có họ Hứa đệm Thất) nên nó mới đưa đất nước như nông nỗi này. Chống mắt lên mà coi.

        Reply
      • Kiên Huế

        Cám ơn bác đã nhận xét.
        Về cái tính xấu đó của người Việt, nó không tự nhiên sinh ra đâu. Đó là hệ quả của việc bị bần cùng hoá, nô lệ hoá lâu dài (hàng nghìn năm nô lệ giặc Tàu, nhìn cái gì của Tàu cũng sợ, hàng trăm năm bị Tây cưỡi cổ đè đầu, chỉ mới thấy bóng Tây đã vãi ra quần). Cái tâm thế tự ti tội nghiệp đó là nguyên nhân của thói châm biếm nhảm, nghi ngờ lẫn nhau vô lối (vì suy bụng ta (thấp hèn) ra bụng người (quy chụp vớ vẩn).
        Bạn nói đúng, nó đã ăn sâu vào tiềm thức rồi, nên muốn cải tạo không phải dễ.
        Như bạn gì bên trên quy kết tôi là Dư luận viên, chính là 1 ví dụ. Thay vì bẻ gãy từng luận điểm của tôi 1 cách đàng hoàng, lại tung ra một mớ dẫn chứng không ăn nhập gì với luận điểm của tôi, và kết luận, kẻ như tôi là nguyên nhân của sự hủ bại của dân tộc này.
        Tôi phải chấp nhận chung sống thôi. Đông quá làm sao nói cho xuể! Đồng bào mà…
        Dù sao cũng cám ơn, có bác đồng cảm!

        Reply
      • BC

        Xem đoạn phim xong tôi có nhận xét như vầy:

        1) Người biểu tình phần đông là lớn tuổi, là lớp người có nhiều mất mát với CS nhất. Có người mất hết con cái trong những chuyến vượt biển, có người mất hết tài sản nhiều năm dành dụm, có người ở tù cả chục năm oan uổng…Họ phản ứng như thế cũng dễ hiểu thôi. Ai biểu chèn ép người ta quá nên giờ người ta thoát ra người ta nói, người ta chửi, vân vân và vân vân, để thể hiện quyền tự do, để thỏa nỗi uất ức. Khi con người ta đang bộc lộ nỗi tức giận thì không thể cản được. Hãy để ý xem những người trẻ trong số đó là con cháu, họ chỉ xuất hiện, có mặt chứ không phát biểu linh tinh, họ là những người con có hiếu, họ chở cha mẹ ông bà đến nơi mà người lớn yêu cầu, họ đứng đó để ủng hộ người thân của họ, lẽ thường thôi mà.

        2) Thắc mắc lớn nhất của tôi là khi văn công CS biết là sẽ bị phản đối dữ dội như thế ở một nơi gọi là thành trì chống cộng thì tại sao lại cứ mang “quân” qua? …. Nếu … đem văn hóa đến 1 vùng đất đã nổi tiếng là văn minh và giàu có nhất thế giới thế? Như đã nói lâu rồi, vài lần rồi trên diễn đàn rằng thì là khi người ta không thích mình, người ta bỏ đi rồi, bỏ chạy rồi thì hãy để yên cho người ta đi, đừng chọc, đừng đuổi theo phá người ta nữa, đó là đạo làm NGƯỜI. Nếu không hiểu được đạo làm NGƯỜI này thì mần ơn vô rừng ở với “tổ tiên” nhân loại đi.

        3) Khi mà chọc tức người ta, quay phim lại sự tức giận đó của người ta rồi nói đó là văn hóa thì có đúng không? Sao không quay những đoạn phim khi mà những con người này sống và làm việc bình thường mỗi ngày, lời tâm sự của người ta khi mà đêm đêm về, trước khi đi vào giấc ngủ mỏi mệt họ trằn trọc với quê hương, với bạn bè, với chòm xóm. Có bao giờ bạn nghĩ rằng trong số họ trằn trọc với ý nghĩ rằng ta phải làm gì thêm đây để giúp bạn bè, giúp bà con đỡ khổ hơn???????? Hãy đừng như con thú bị thương quay lại cắn càn, cắn bậy khi bị người ta truy đuổi để mà chửi rủa vì đã từng làm bậy như thế. Vì đơn giản là đó là hành động của kẻ tiểu nhân, hèn hạ. Có nên không?

        4) Bản thân tôi, tôi cũng coi thường và rẻ rúng những kẻ vì đồng tiền mà bán cả danh dự. Một người bán thân để kiếm tiền khi đêm về may ra họ cũng rơi những giọt nước mắt tủi thân, ân hận. Tôi hiểu được vì đó là tâm lý bị tổn thương của đàn bà vì tôi cũng là con người. Nhưng mà tôi rất thắc mắc khi một người nghệ sĩ bán rẻ nhân phẩm để làm trò khỉ trước thanh thiên bạch nhật như thế có tủi thân khóc khi đêm về không? Tôi không là nghệ sĩ diễn kịch, hát hò để kiếm tiền nên tôi không biết được cảm giác bán lương tâm và danh dự để kiếm tiền nó dơ bẩn như thế nào? Có ai biết không, làm ơn nói giùm.

        Reply
        • Hoàng cương

          Bạn hãy bình tâm suy nghĩ …nhìn góc quay cố ý của kẻ quay phim ,phỏng vấn kích động nhằm đạt mục đích truyền . bí kíp này của CS là vô địch trái đất này . Hy vọng là tôi nhìn sai.

          Reply
      • phong

        Nhưng đôi khi cũng có được cái này:

        http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/111293/hoi-chung-soi-tui-tien-cua-dan.html

        (Xin lỗi vì hơi lạc đề)

        Reply
    • Khoa Uc chau

      Can Lin -Con lam gi?Qui vi da can va co Xit -ta-lin vi dai roi

      Reply
    • Đắngngắt

      Sao có người lẩn thẩn thế không biết,viết dài khó đọc….nước Mỹ đâu có tục lệ gọi hồn như xứ bắc,thích xưng hùng xưng bá có sẵn cái máu lạnh trong người nên thích chiến tranh,tàn sát lẫn nhau,mất xác nhiều .Mới sinh ra tục lệ gọi hồn như vậy.
      .
      Nên sao mà mời Lincoln được, lấy tư cách gì?mà mời đây!

      ____________

      Trích :”Vậy mà không cần Lincoln ở VN NGƯỜI TA ĐÃ TỰ THA THỨ,BỎ QUA ĐỂ CÙNG CHUNG SỐNG…..” _Chứ không phải anh hùng gác kiếm quay lại không biết lấy gì để sống đây !có đất không tiền xây nhà bằng gì?nhìn sang nước bạn và muốn có xe máy để chạy xe ôm,xe ba gác kiếm sống ….và những thứ thông thường khác nên gọi Việt kiếu về à.Chứ có tốt đẹp gì đâu nếu Việt kiều không có tiền có gọi về không?

      _ Chắc phải nhiều năm nữa cũng phải nói cho mọi người cả cái lão lẩn thẩn này nữa để có một cái nhìn khách quan đúng bản chất “anh hùng chân đất “.Nó đã bị dấu nhẹm suốt mấy chục năm trong lịch sử( nếu có chính nghĩa liệu có bị bẻ cong và cắt đầu cắt đuôi mãi như vậy không.?). Lôi nó ra ánh sáng để mọi người nhìn cho rõ đừng bao giờ lập lại.

      Trích :”Nhưng hãy thôi so sánh giữa VN &Mỹ ,và nhất là,kết luận đểu……” Không biết Kiên huế là ai?đã đưa ra lập luận vững chắc thuyết phục mọi người chưa,hay mới đưa ra lập luận quá yếu, dài khó đọc…Chắc chưa phải lả lãnh tụ,quan chứ gì !…..còn yếu lắm.!

      Mỹ là nơi bà con (bên thua cuộc) đang định cư nên phải đem ra so sánh là đúng —– như người ta vẫn hoài niệm mỗi ngày rằng VN đã đánh thắng 2 cường quốc Pháp,Mỹ trên truyền thông đó sao.
      Nhưng ” quên” không nhắc tới Trung Quốc nữa rồi !!!

      Reply
      • Kiên Huế

        Forbes vừa công bố tỷ phú đô la được công nhận đầu tiên của Việt Nam là ông Phạm Nhật Vượng. Vượng và gia đình cùng rất nhiều Việt kiều từ Đông Âu khác chính là khối Việt kiều giàu có nhất, triệu phú đô la đông đảo nhất và đầu tư về Việt Nam nhiều nhất.
        Không phải Việt Kiều Mỹ, dù tổng thể thì lượng đô la gửi về từ Mỹ là nhiều nhất (vì có tới 3 triệu kiều bào, chiếm 3/4 tổng số Việt kiều trên toàn thế giới.
        Những tội ác mà nguỵ quân ác ôn gây ra với chính đồng bào mình, được đồng bào, cả những người từng chịu tra tấn dưới tay chúng (trong đó có ông bà tôi là nạn nhân, có cha mẹ tôi là những người mất sạch tài sản, ủi sạch cửa nhà, hàng triệu người như thế) tha thứ.
        Tha thứ là tha thứ, là để sống, chứ không lẽ bây giờ lao vào trả thù giết chóc nữa sao.
        Còn đô la của quý Việt kiều Mỹ, họ gửi về cho gia đình họ, dù có làm tăng lượng dự trữ USD của VN, nhưng tiền của quý vị thì quý xài, chúng tôi ăn đồng nào của quý vị để lên mặt ta đây có tiền mang về???
        Hãy thống kê cho tôi có bao nhiêu USD được gửi về làm từ thiện từ chính quý vị?
        Không làm chính sách thì bảo là chế độ tiểu nhân hằn học, thắng rồi không tha. Làm thì tưởng mình có giá lắm nên chế độ này phải quỵ luỵ.
        Nói thật, Việt kiều Mỹ không về thì Mỹ chính cống cũng đã qua đây mần giàu từ 20 chục năm trước rồi. Trâu chậm thì nước đục ráng chịu.
        Bây giờ trên đất nước này, Hàn kiều, Nhật kiều, Đài kiều, Mỹ kiều, Nga kiều, thậm chí Trung kiều ngày càng nhiều. Việt kiều tự suy nghĩ đi nhé!

        Lập luận của tôi vững hay không chính những phát ngôn như bạn đây đã củng cố giúp.
        Hãy phản biện 1 cách chính thức, đàng hoàng, đừng làm theo cảm tính. Để ý là ngay cả tác giả bài viết ban đầu cũng chỉ rằng comment của tôi “sẽ đầy đủ hơn nếu…” chứ không phản ứng như cách của quý vị. Đó chính là điểm phân biệt giữa tranh luận đàng hoàng với chụp mũ vô bằng chứng vô lý.

        Nhưng mà đồng bào ạ, tôi chung sống với những người có kiểu suy nghĩ lạ thường như bạn nhiều nên quen rồi. Vietnamese style!

        Reply
        • Đắngngắt

          Sách vở quá nhiều giống cái loa truyền thông mỗi ngày nghe thật khó chịu nói Mỹ ngụy, Việt kiều nọ kia……Thật mất thời gian trả lời với những kiểu người này.

          ____ ĐÚNG LÀ MỒM THÌ CHỮI TAY THÌ VƠ TIỀN CỦA VIỆT KIỀU.

          Hãy hỏi lại yêu nước và thương VN như vậy đã làm gì cho tổ quốc hay chỉ nói cái mồm không ?
          NẾU LÀM ĐƯỢC TRƯỚC TIÊN HÃY VẬN ĐỘNG BÀ CON HỌ HÀNG VÀ BẢN THÂN HIẾN NHÀ , TIỀN TÀI SẢN CÓ GIÁ TRỊ KHÁC CHO TỔ QUỐC ĐỂ CHUNG VAI VỚI CP GIẢI QUYẾT KHÓ KHĂN CỦA NỀN KT NƯỚC NHÀ ,NẾU KHÔNG LÀM ĐƯỢC CHỈ LÀ LỜI SÁO RỖNG,THẬT ĐÁNG KHINH !
          Chấm dứt với cmt này.

          Reply
          • Đắngngắt

            quên nữa trích cmt trên “bây giờ trên đất nước này Hàn kiều,Nhật kiều,Đài kiều,Nga kiều thậm chí Trung kiều ngày càng nhiều,Việt kiều tự suy nghĩ đi nhé! ”
            — Các bạn BCA cho tôi hỏi Hàn kiều,Nhật kiều…..hay là dì kiều đi nữa là người nước ngoài tới VN ĐẦU TƯ hay là người nước ngoài thấy VN GIÀU CÓ SANG SINH SỐNG VÀ ĐỊNH CƯ LUÔN TẠI VN NÊN mới gọi là Hàn kiều,Nhật kiều…..kiều….vv

            — Tôi thường nghe truyền thông nói bà con Việt kiều sinh sống rất nhiều QG trên thế giới,
            NGHĨ MÃI CHƯA RA VÌ SAO HỌ BỎ NƯỚC ĐỂ RA ĐI LÀM CÔNG DÂN QG KHÁC VẬY___.
            VÀ TRẢ LỜI TIẾP VÌ SAO NGƯỜI DÂN VIỆT Ở LẠI NƯỚC NHÀ NHẤT LÀ GIỚI TRUYỀN THÔNG LẠI ĐỂ CHO BÀ CON RA ĐI,
            CŨNG CHƯA HẾT LÀ GỌI HỌ VỀ ĐẦU TƯ VÀ ĐEM TIỀN VỀ VN VÌ……vì sao thế.
            Trả lời được là rõ những con người ở lại như thế nào?rồi..

        • BC

          Nghe quá đã, tự hào quá xá, bỗng dưng VN có 1 người lên chức đến tỷ phú USD lận. Tui tưởng là nhiều hơn í chứ, mà tui còn tưởng lộn ở chỗ là người đầu tiên hổng phải ông này mà là ông “Thám hoa” của nước bướm í chứ. Nghe đâu ông này cũng là dân vịt kìu Mỹ dìa đó. Nội cái vụ Vinaxxx ổng ẵm hơn vài chục tỷ USD òi, sao hổng chịu ra mặt cho dân ta tự hào thêm cái coi. Gia đình ông này dám có đến ít nhứt là 10 tỷ phú USD lận á.

          Chúc mừng, chúc mừng! Cung hỉ, cung hỉ phát sòi!

          Reply
          • BC

            Ừa mờ nghĩ đi, nghĩ lại tui càng thắc mắc. Khi bàn dìa thành tích của 2 anh em…nhà ăn chặn của Vinaxxx, có 1 ông làm tới giám đốc CA tỉnh gì gì đó, báo chí tùm beng lên rằng thì là “thất thoát hơn 3 tỷ mấy”, chấm hết. Đúng ra là phải viết thất thoát hơn 3 tỷ mấy USD thì báo chí hổng viết. Sức mạnh của ngòi viết là ở chỗ tui in đậm đậm đó đó. Thế mà cũng bày đặt làm báo. Người dân thường, đọc thoáng lướt qua, tưởng chỉ có 3 tỷ mấy VND nên mấy con chuột cống nhẹ tội. Nếu viết như tui, mấy con chuột cống này sớm bị xử bắn nhắm nhắm luôn á.

    • BC

      “còn cha con nhà họ Ngô thì 3 đời làm tay sai cho mọi thế lực xâm lược, miễn chúng mạnh.” Chuyện này dài lắm đây. Chị gái tôi là con dâu trực hệ của bên ngoại nhà họ Ngô đấy nên tôi biết khá nhiều. Nếu rảnh tôi sẽ bàn về chuyện này.

      Còn tôi cũng là con dâu trong 1 dòng họ làm lớn bên VNCH nhờ học lực đây, Bố Mẹ chồng tôi đều là lớp người được học bổng du học đầu tiên khi Mỹ vào tham chiến VN đây. Tiếng Pháp, tiếng Anh và tiếng Hán thông như gió đây. Tôi hiểu từ chân lông kẽ tóc nên những gì tôi nói gần như chính xác luôn. Muốn dụng Sử, tôi dụng Sử, mà là Sử chính xác chứ không dụng Sử chính đảng như hiện nay đâu.

      Tôi mong có thời gian để viết thông tin về cuộc chiến VN dưới góc nhìn của những người trực tiếp tham dự và có học thức chứ không phải là dân bá vơ.

      Reply
      • Kiên Huế

        Chị có để ý là trong comment tôi trả lời Lạc Việt (4 march, 11h44pm, tiểu mục 3) tôi có lưu ý rằng trong khi chỉ ra cái thất bại của chế độ VNCH thì tôi không hề có ý nhục mạ tất cả những gì, tất cả những ai sống trong chế độ ấy.
        Còn nhà Ngô, trước là trọng thần nhà Nguyễn. Nhưng cũng như 1 vài gia tộc Việt trong lịch sử (Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống…), họ đã quay lưng với đất nước, lựa chọn điều dễ làm (cộng tác với kẻ mạnh để bắt nạt người yếu thì dễ hay khó hơn đứng về kẻ bị bắt nạt để chống kẻ bắt nạt mạnh nhất thế giới hả chị?).
        Họ có thể biện minh đủ kiểu, những người “cùng chí hướng” với họ cũng sẽ ra sức biện minh cho họ, vì nói thật ra, mỗi chúng ta đều có cái phần yếu hèn của mình. Khi đứng trước nghịch cảnh và buộc phải chọn lựa, thì đầu hàng có lẽ điều thôi thúc chúng ta nhất. Nhất là đối với những con cờ còn giá trị lợi dụng thì việc đó còn được trang điểm khéo léo để đỡ mất thể diện nữa kìa.
        Ai cũng vậy thôi, cũng thích ” chọn việc nhẹ nhàng, còn gian khổ… thằng nào ngu ráng chịu…”
        ….
        Có điều là, việc gì anh, chị làm, anh chị sẽ biết, nó ĐÚNG hay SAI. Dân sẽ nhận ra người lãnh đạo nào vì dân. Người ta đâu có ngu mà cả triệu người đứng lên tay không tấc sắt (đồng khởi Bến Tre) chống lại 1 chế độ “CẦN LAO DÂN VỊ”?
        Bản chất chế độ VNCH xấu không có nghĩa bất cứ ai vì lý do nào đó có liên quan hay đơn giản là sống trong nó đều xấu. Không có gì ngạc nhiên khi gia đình chị, những mối quen biết của chị hồi đó là những người tử tế.
        Rất nhiều điều hay ho về chính sách hành chính, giáo dục hay ho, tổ chức vận hành bộ máy nhà nước 1 cách phù hợp gần với thông lệ của 1 xã hội hiện đại mà chế độ VNCH đã được chế độ hiện nay áp dụng.
        Nhưng điều đó không thay thế, sửa chữa được việc chế độ đó đã bỏ mặc phần lớn nhân dân của họ ở nông thôn, ngoại trừ Sài Gòn và 1 số thành phố lớn, trong sự chà đạp nhân phẩm, kiệt quệ về kinh tế, đàn áp về thể chất và tinh thần 1 cách ghê tởm.
        Không chịu được người ta mới chống. 2 năm đầu sau tập kết, miền Bắc toàn chỉ đạo cán bộ đấu tranh chính trị, không vũ trang. Anh em nhà Ngô tự làm mất dân chứ Cộng Sản nào làm nổi?

        Reply
        • BLoc

          Chào bạn Kiên Huế,

          Lâu nay tôi không tham gia chuyện trò cùng bạn vì ngại bạn nghĩ có nhiều người ” hùa về một phe”. Và như vậy bạn lại đọc cmt của tôi với một tâm trạng khác.

          Thống nhất với nhau trước với bạn thế này, ở đây mỗi người là một phe, vì chúng tôi không ai biết ai, chỉ nói chuyện và gọi nhau qua nick, cũng như không biết bạn là ai, có người gán cho bạn thuộc nhóm này nhóm khác, chẳng qua trên thực tế cũng đã có phong trào của Đoàn Đãng kêu gọi các thành viên của họ tham gia “định hướng tư tưởng” cho các trang Web mở kiểu này.

          Vì mỗi người mỗi hoàng cảnh từ gia đình, công việc, địa vị, quyền lợi ở chế độ hiện hành hay trong quá khứ, cũng như học thức và nhận thức mỗi người lại càng khác biệt nhau, chính vì vậy quan kiểm về cùng một bối cảnh lịch sữ sẽ không như nhau, chống đối nhau là lẻ đương nhiên.

          Tôi vẫn thích cách tranh luận bạn đề xuất, tránh đụng chạm đến nổi đau của người khác chừng nào hay chừng đó, để hiểu thêm vấn đề chứ mong thuyết phục được người bất đồng quan điểm là vô cùng khó, điều đó bạn dư biết và được minh chứng không biết bao nhiêu thế kỹ, qua bao chế độ, ở đất nước chiến tranh loạn lạc liên miền này.

          Nói về nội chiến, khi một đất nước mà người dân bị chia làm hai hay nhiều phe chém giết nhau thì đó là nội chiến, còn những thế lực đồng minh viện trợ bằng khí tài hay nhân lực dù ít hay nhiều, dù ngắn hay dài, dù gửi quân chiếm đóng tạm thờii hay cả đem quân chiếm đóng lâu dài nhưng vẫn không hoàn toàn đại diện chủ quyền của một phe để nói tiếng nói với quốc tế thi vẫn được quốc tế xem chưa phải là xâm lược. Theo đó bạn không thể nói cuộc chiến giữa VNDCCH với VNCH không phải là nội chiến, cho dù VNCH hay VNDCCH có là bù nhìn hay không bù nhìn của thế lực đứng sau như bạn nói để Mỹ hay TQ, LX biện minh cho ý đồ xâm lược quốc gia khác.

          Nới về quyền lợi của một cuộc chiến tranh, đương nhiên mọi bên tham gia đều phải có mục đích của mình. Trong cuộc chiến vừa qua của VN với nhân dân ta mục đích là thống nhất đất nước; Pháp, Nhật là xâm lược; còn hai khối chống đối nhau gồm Mỹ với TQ hay Liên Xô về chính trị là chiến tranh ý thức hệ và cũng không ngoài mục đích kinh tế kiểm soát thông thương về đường biển cũng như dầu mõ. Bạn đã không biết trong các cuộc chiến quân của Trung quốc và cả Liên Xô vẫn có mặt, chứ không phải chỉ có lính Mỹ hiện diện trên chiến trường Việt Nam thôi đâu! Nếu khách quan thì sẽ thấy VN là chiến trường của hai khối đó. Bạn khen ngợi bên VNDCCH không khéo (bản chất độc đoán, không giữ chữ tín thì nhiều hơn) dành được độc lập, nhưng bạn lại quên chê họ chọn sai đường lối đi theo, nên tuy thắng lợi nhưng đưa dân tộc đến sự suy vong nguyên khí thế này thì có ích gì!

          Bạn có bao giờ thử đặt một câu hỏi, tại sao hiến pháp của Mỹ cho phép Mỹ có quyền đem quân can thiệp vào quốc gia khác nếu có bằng chứng chế độ cầm quyền đó áp bức dân thường, không có nhân quyền, diệt chủng hay làm nguy hại đến quốc gia khác hoặc thế giới không? Nhân dân Mỹ đồng thuận ý đó vì họ được giáo dục rất coi trọng quyền con người và hòa bình. Cái sẵn sàng ăn cơm nhà lo chuyện quốc tế, đó là tính nhân bản kẻ mạnh phải giúp kẻ yếu. Tôi đang nói về bản chất, chứ không phải có ông TT Mỹ nào đó sử dụng thái quá (với chế độ kiểm soát tam quyền phân lập và giám sát toàn dân cọng báo chí sâm soi thì không thể tự quyền như chế độ độc tài đâu!) mà các chế độ độc tài lo sợ nên phản đối và giải thích theo kiểu: Hảy để chúng tôi “sống chết mặt tau”!

          Về chuyện phản bội, bạn đã trích chuyện mấy ông quan họ Ngô triều nguyến phản bội, thì sao bạn không trích luôn ông Huỳnh Thúc Kháng, khi thắng thì thành chiến sỹ yêu nước, khi thua là giặc. Cuộc chiến này bên thua bên thắng gì cũng đều bị phản bội cả (có bài tôi đã nói về vấn đề này nên không nói lại), tôi đồng ý với bạn chúng ta tự giết lẫn nhau và diệt nguyên khí của quốc gia mình qúa nhiều, từ ’45 đến ’75 hai bên đều giết hại lẫn nhau không thương tiết, đều dã mang. Nhưng sau ’75 thì chỉ còn một bên tiếp tục giết cả hai bên (chứ không phải chỉ có bên VNCH bị giết) và cả dân chúng vô can nữa. Đây mới là mấu chốt khác nhau giữa lối hành xử của bên thắng ở VN hay ở Mỹ đối với bên thua mà anh Alan muốn nói đến. Qua lich sử chúng ta đều thấy hể một chế độ bị lật đổ thì bao giờ cũng kèm theo một cuộc “truy sát” tận gốc, thậm chí chỉ cần có ý hoài niệm đã là ghép tội rồi, cái chuyện 30 năm hay ít hơn cũng thế mà thôi.

          Về chuyện đi lính, VNCH trốn lính rất nhiều nhưng không phải họ không yêu nước hay vì thấy chế độ theo TBCN là xấu, họ ghé chiến tranh, họ ghét giết người, họ nhận ra sự anh em tương tàn và cũng không loại trừ họ ích kỹ lo bảo toàn mạng sống và có khi đó là ý chính đáng nhất! VNCH, quyền tự do được tôn trọng nên tuy nói không có đảng nào chính, thật ra rất nhiều tổ chức, nhóm hoạt động được hoạt động theo cương lĩnh chính sách của mình, thể hiện rõ ở mỗi lần bầu cử, sẽ thấy liên minh này liên minh nọ ra ứng cử, chính vì thế mới tạo môi trường kém sự đồng thuận, nhưng bù lại nhân tố gia đình làng xóm rất văn hóa, đoàn kết rất được quan tâm giáo dục. Còn tại sao có sự “đồng lòng” đi bộ đội, phải xem chính sách độc đoán và kiểm soát như thế nào ở chế độ VNDCCH, có ai dám chống lại, không tuân theo mà được yên đâu, ngay cho đến bây giờ vẫn còn tác dụng! Rồi sự phản bội ra sao với lời hứa tự do dân chủ như thế này đối với những con người đã chết và còn sống đã tham gia cuộc chiến. Đó là một lầm tưởng của người “bộ đội” về “con đường chế độ đang hướng đến lúc đó”, kết quả hiện nay ai cũng thấy không những ở ta mà cả thế giới họ vất bỏ cả rồi! Bạn phải khách quan để nhận ra đâu là Sự Lừa Dối hay Nhận Thức Sai vì con đường còn “mới lạ” quá chứ không phải đó là Tính Ưu Việt như lập luận của bạn.

          Chuyện Đồng khởi Bến tre là do chế độ độc tài của nhà họ Ngô (muốn độc lập tách khỏi sự can thiệp của Mỹ) nên mới xãy ra, bạn biết dù chế độ có đặt tên hoa mỹ như thế nào mà bản chất độc tài thì bị dân chúng và nhiều quốc gia có nhân quyền đều muốn loại bỏ, nhưng với những chế độ như VNCH thời họ Ngô nó vẫn có ít nhiều tôn trong dân chủ nên mới có cơ hội cho CS tổ chức biểu tìn đầu tranh, chứ như CHND Trung Hoa, CHND Triều Tiên hay CHXHCN khác nó độc tài, độc đảng đúng gốc thì mới không có cơ hội để dân đấu tranh, như bạn hiện nay chẵng hạn, bất mãng với chính sách điều hành này quá (như bạn nói), nhưng bạn có dám cựa quậy gì đâu!

          Tôi thì không “dám” hy vọng hiến pháp lần này có thay đổi lợi gì cho dân không, chỉ có mong chờ những người như bạn đó!

          Reply
      • Ngọc Lan

        Rất mong bạn chia sẻ để mọi người cùng có hiểu biết thêm. Nếu được thế, ngày nào tôi cũng sẽ vào trang này để xem có thông tin gì có giá trị không.

        Reply
        • BC

          Mần ơn đừng vào, tui sợ bệnh lây lắm, tui là vịt kìu, lâu ngày hổng tiếp xúc với vi-rút quen, nhứt là vi-rút gây bệnh não có mủ.

          Reply
      • JackZhang

        Hoan nghêng những thằng hề diễn trò “đỉnh cao” cho BCA coi BC à. Cuộc sống nhọc nhằn mất Nhân Quyền vào đây được Tự Do (thi thoảng PhD Alan cũng lo lo bị đụng). Hãy phaân tích cho chúng thấy cái thối tha, bẩn thỉu của thây ma cs mà NHÂN LOẠI đã và đang chôn vùi.

        Reply
  • Nghiêm ánh

    Chú ALan ơi ! trong những ngày qua đọc nhiều comment cháu thấy nhiều người ở hai trận tuyến vẫn còn thắng thua nhiều quá chưa hòa giải được,mong chú viết nhiều về đề tài này để tìm ra những góc khuất cần hóa giải sớm để mong đồng bào ta được an ủi phần nào mà CÓ QUÊ HƯƠNG ĐỂ ĐƯỢC TRỞ VỀ VÌ NHIỀU NGƯỜI CŨNG ĐÃ GIÀ RỒI TỘI NGHIỆP.

    Rất cám ơn chú,chúc chú mạnh khỏe và hạnh phúc !..

    Reply
    • Alan Phan

      Hòa giải hòa hợp là cái bánh vẽ của các chính trị gia. Xã hội luôn đa dạng và ý kiến cá nhân không bao giờ có sự đồng thuận cùa mọi người. Điều cần sau 1 cuộc nội chiến là KHÔNG TRẢ THÙ và TÔN TRỌNG nhân phẩm nhân quyền tài sản của mọi người dân. Sự khác biệt sẽ bị cào bằng dần dần khi 2 bên thua và thắng tôn trọng nhau. Nước Mỹ mất 20 năm sau nội chiến. Theo chú nghĩ, có lẽ VN cần 200 năm

      Reply
      • Khoa Uc chau

        Du duoi bat cu cach nhin nao ve cuoc chien Viet nam-Noi chien,chien tranh y thuc he,chien tranh danh doc lap … thi viec “KHÔNG TRẢ THÙ và TÔN TRỌNG nhân phẩm nhân quyền tài sản của mọi người dân” la cot loi cua moi hoa hop hoa giai.
        Sai lam lich su da xay ra roi.
        Bay gio nguoi dan VN o trong nuoc va o hai ngoai chi can 1 dieu.
        LOI XIN LOI CHAN THANH

        Reply
      • thai nguyen

        Bác TS Alan Phan tính toán sai rồi !
        Nước Mỹ mất 20 năm để hòa giải hòa hợp sau 4 năm nội chiến, thì Việt Nam sẽ mất 100 năm sau 20 năm chiến tranh chứ (20 X 20/4) ? Sao lại 200 năm ?
        Em chỉ chờ được đến năm … 2075 thôi !

        Reply
        • vuong

          Theo thuyết của nhà phật thì có luân hồi, bạn tu tốt thì kiếp sau sẽ được sinh ra ở nước Việt Nam dân chủ, còn kiếp này bạn không tu thân, dưỡng tánh thì kiếp sau bạn vẫn phải sống ở chế độ độc tài.

          Reply
      • Ngọc Lan

        Chào bác Alan. Tuy tôi có đôi chỗ không đồng tình với thâm ý của bác trong bài viết chủ đề, tôi nhất trí với bác về những sự kiện đã diễn ra trong lịch sử VN. Có điều là, khi các BCA tham gia bình luận thì có quá nhiều bạn thể hiện sự hằn học và chụp mũ, tấn công cá nhân những người có ý kiến khác mình. Tôi nhận thấy, chỉ cần có ý kiến khác họ (không chửi lãnh đạo VN) là họ cho rằng người đó thất học, ngu dốt, kém hiểu biết, làm tay sai của cộng sản, v.v. Tôi có thể hiểu và chấp nhận được vì con người thì có người này người khác. Với lại, dân chủ mà, ai thích chửi thì phải để cho họ chửi chứ! Nhưng với tư cách là người yêu nước Việt (không yêu Đảng) thì tôi rất thất vọng vì diễn đàn này trở thành nơi để người ta đấu đá nhau, thay vì là nơi phản biện nhau, và tìm ra những cách vừa sức để đóng góp vào sự phát triển của đất nước. Bác có thấy thế không ạ?

        Reply
        • Alan Phan

          Diễn đàn tự do dân chủ luôn luôn có sự tranh luận gay gắt, nhiều khi thiếu văn minh lịch sử; nhưng đó là cái giá phải trả cho sự cởi mở. Sự lựa chọn dễ nhất của bạn đọc là lướt hay bỏ qua những comments quá khích trái tai. Rất nhiều người không đọc báo hay coi TV lề phải vì sự thiếu tranh luận như ở đây.

          Reply
          • Huong Ha

            Cháu vote 1.000 lần cho Bác Alan. Vì nhà cháu 1.000 lần quay lưng lại hoàn toàn với TV lề phải rồi, Bác ạ.

            Còn bạn Ngọc Lan, để viết một comment “lợn giống” (hay “giống lợn” cũng được vì từ “rộng lớn” nói lộn mà ra) như bạn ở phía trên phải mất bao nhiêu thời gian nếu thời gian đó không được “trả lương”? Xin lỗi, vải thưa không che được mắt thánh (nhân dân) đâu.

            Nói đi học thạc sỹ ở Mỹ về, 1-2 năm cho một khóa học thạc sỹ dài lắm à? Sao học “ở bển” về mà dốt nát quá đáng thế, dám đánh đánh lộn bùn sang ao, người ta bóc mẽ Paxton “xạo” lớn lên ở Mỹ hơn 30 năm, làm việc hơn 20 năm giữa Mỹ và Việt Nam… tùm lum sao bảo người ta không tin Paxton là người Việt? Người Việt thực sự ở trang này tất cả đang học Bác Alan để làm giàu cho mình và cho đất nước đấy nhưng trước hết hãy học ở Bác ấy sự trung thực đi đã. Tại sao người ta quay lưng lại với TV lề phải, đặc biệt vài hôm nay với mấy đám con vẹt đang đầy ở trang này đấy biết không?

          • Ngọc Lan

            Tiếc là tranh luận kiểu chửi nhau thế này làm giảm giá trị của cuộc tranh luận đi rất nhiều. Đó là lý do mà gần đây tôi ít vào gocnhinalan.com. Lúc trước thì hầu như ngày nào cũng vào. Nay thì 1 tháng vào 1 lần. Hôm qua, tôi ghé vào xem sau hơn 1 tháng thì thật thất vọng khi thấy hơn 90% các ý kiến ở đây chỉ rặt là chửi nhau về cá nhân mà thôi. Đọc văn thì biết người. Thật thất vọng vì ở đây có nhiều người than thân trách phận và đổ lỗi cho ai đó về những điều mình không hài lòng trong cuộc sống hơn là tìm cách thay đổi nó một cách tích cực. Thế này thì VN ta còn lâu mới bằng cách nước láng giềng.

          • Sweet Surprise

            Này bạn Ngọc Lan, học “ở bển” về mà vẫn tiếp tục dốt nát quá đáng thế sao? Tự lần lên gáy xem có bao nhiêu từ “chửi” tự chui từ cái miệng “bác Trư” mình ra trước rồi mới tính được với người khác chớ.

            Này này chị bảo cho mà biết
            Chốn ấy hang hùm chớ mó tay

            Biết lời của ai được tức cảnh vào đây không? Nói cho biết đây chỉ học cử nhân trong nước thôi đấy, không phải “ở bển” về đâu đấy

        • JackZhang

          Bác Alan bác HIỀN ổng đang DẠY các cháu HÃY NHÌN SỰ THẬT đừng U MÊ nữa.

          Reply
    • JackZhang

      Ông Cao Kỳ mong muốn cuối đời “Hòa giải hòa hợp” cùng, nhưng chết nó không cho ổng về Quê Cha Đất Tổ…vì chúng nhân danh … “ông chủ tổ quốc” đấy là lí do cấm đoán internet của mọi thể chế Độc Tài.

      Reply
  • Thai Anh

    Theo ý kiến của cháu : câu nói của bác với người bạn Nhật không thiện cảm lắm. Vì 123 năm trước chúng ta đã có Bác Hồ rồi , con người sinh ra cũng góp phần vào lịch sử rồi hơn nữa Bác lại là người góp phần vào những trang sử hào hùng của dân tộc và những mốc lịch sử vĩ đại của thế giới :)

    Reply
    • Alan Phan

      Không biết khóc hay cười khi đọc các lời này?

      Reply
      • JackZhang

        Tội nghiệp cho họ, cùng máu với con người cả Sir

        Reply
      • BLoc

        Chuyện khóc hay cười?

        Chuyện hiểu biết của Thai Anh hay 9x làm anh Alan không biết nên khóc hay cười, thật tình cũng không làm tôi ngạc nhiên là mấy, vì khi còn ngây thơ tôi rồi con tôi cũng có cái nhìn “học” từ nền giáo dục tô hồng che dấu sự thật này như thế. Chỉ đến khi tôi tự đặt hai câu hỏi cho mình:

        Tại sao người thành lập Đảng lại không giữ chức Tổng Bí Thư mà lại giữ chức Chủ Tịch Nước?
        Tại sao lại có chuyện thay đổi tên Đảng qua các thời kỳ như sau: Đảng Cộng sản Việt Nam (2/1930 – 10/1930); Đảng Cộng sản Đông Dương (10/1930 – 1/1951); Đảng Lao động Việt Nam (1/1951 – 12/1976); Đảng Cộng sản Việt Nam (10/1976 đến nay) và đường lối có gì thay đổi không?

        Và đi tìm hiểu mới biết đôi điều sự thật, cũng như mới đây có link phỏng vấn nhà Sử học Dương Trung Quốc cho biết, để hiệp thương các đảng phái ông Hồ đã “giả” ra khỏi Đảng, tuyên bố giải tán Đảng, rồi khi có được chính quyền lại tiêu diệt các đảng phái khác. Nếu Thai Anh hay 9x muốn biết sự thật thì sẽ thấy vị lãnh tụ này có những chính sách “hào hùng” đến mức nào? Và đặc biệt hơn là khi nhận ra mình sai thì chỉ biết tự nhận lổi, tự trách và tự tha thứ mà quên từ chức nên các Vị ngày nay cũng học theo như thế: không nhận trách nhiệm và không bao giờ từ chức!

        Cái thú “vị nhất” theo kiểu dở khóc dở cười của anh Alan đối với tôi là khi biết các nhà lập pháp (hay đập phá pháp luật) của ta cho rằng nguyên tắc Đảng chỉ đạo thống nhất về ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp trong Hiến pháp, chỉ cần thông qua có sự PHÂN CÔNG, PHỐI HỢP và thêm CƠ CHẾ KIỂM SOÁT giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền thì nó ưu việc hơn thuyết Tam Quyền Phân Lập ở các nước văn minh phát triển trên thế giới!?

        Những đứa nhỏ biết nghe theo lời “người lớn dạy” là trẻ ngoan, chỉ cần cho chúng thấy sự thật thì chúng sẽ hiểu. Nhưng nhóm người lớn này mới làm ta không biết cười hay khóc? Trước tiên khi nghe vậy thì tóc gáy dựng đứng, sau đó mới hình dung nếu chế độ chọn thuyết Tam Quyền Phân Lập thì họ cũng sẽ nói: Đó là nguyện vọng, sự lựa chọn thống nhất, đồng lòng của “toàn dân”!

        Bọn xu nịnh, cơ hội thời nào cũng có nhưng thời nay thì nhan nhản khắp nới!

        Reply
        • Nghiêm ánh

          Lúc trước cháu nghe đài nói về ký hiệp định…..tại Pháp mà không chú ý lắm nên không rõ vì sao sau chỉ có một đảng nhưng cũng chỉ hiểu nôm na ông hồ ma mãnh nên đã thắng các bên.
          Chỉ riêng một người NẮM QUYỀN LỰC LÂU CHO TỚI LÚC CHẾT là cháu thấy không được rồi ,nó chỉ CÓ TẠI CHẾ ĐỘ PHONG KIẾN HOẶC ĐỘC ĐẢNG MÀ THÔI.

          Nên người dân đâu có TỰ DO,thế mà vào đây nhiều người tán thán mới lạ.!
          — Thật chẳng hiểu nổi —

          Reply
          • Han Sy

            NGhiêm Ánh Tìm hiểu thêm về Lê Hồng Phong, Hồ Tùng Mậu, Tạ Thu Thâu … và một người nữa là Huỳnh Phú Sổ để biết thêm chi tiết (Ông này từng được xem là bồ tát sống, người sáng lập ra một tôn giáo phát triển mạnh ở Miền Tây, mãi đến bây giờ).

            Hoặc tham khảo : http://www.svqy.org/nhanchung.html
            Thân chào.

          • Nghiêm ánh

            Cám ơn Han Sy đã cho biết thông tin về cuộc thanh lọc đối thủ thật độc ác này.

            Mấy hôm nay truyền thông đưa tin ông tổng thống Vene zuela là ông Hugo Chavez qua đời.
            Đây cũng là nước đang tiến lên XHCN,quá trình đã được bắt đầu từ 6 năm trước theo lệnh của tổng chỉ huy Huyo Chavez.
            Nghe đâu ông Chavez rất ngưỡng mộ ông hồ và VN thì phải.

            Làm vua của đảng cs sướng thật nắm quyền lực cho tới lúc chết mà người dân vẫn tưởng mình ” đã mất thánh nhân ” lãnh tụ đáng kính của dân tộc.
            Ai muốn biết thêm mô hình XHCN nó tốt ra sao nhìn thêm nước em út này sẽ rõ.

        • Ngọc Lan

          Bạn BLoc chỉ thấy cái thủ đoạn của người làm chính trị của đảng cộng sản VN mà không thấy cái thủ đoạn của những người làm chính trị của Mỹ. Đã làm chính trị thì phải thủ đoạn. Chính trị gia ở xứ nào cũng nói láo hết. Nếu bạn ủng hộ tam quyền phân lập thì góp ý thẳng thắn với ban soạn thảo hiến pháp mới ấy. Nếu bạn sợ bị trù úm mà không dám nói thì đừng than trách tại sao quê hương đất nước như thế này. Ai sẽ là người dũng cảm đứng ra nói tiếng nói đòi sự thay đổi cho bạn (và chịu hậu quả nếu bị trù úm, còn nếu được kết quả tốt thì bạn được hưởng “ké”)?

          Reply
          • Sự thật.!!!

            Mỹ có đa đảng nên chính trị gia ít nói láo hơn_dân Mỹ cũng đâu ngu lâu như dân của chế độ phong kiến và độc đảng.Họ đã biết QUYỀN LÀM NGƯỜI CỦA MÌNH không như loại ….nghĩ lại mà xem.

          • BLoc

            Chỉ góp ý với người chịu nghe thôi, đến chừ mà bạn vẫn tin là có thay đổi hiến pháp sao?

            Không trách, không trách vì bạn được sinh ra sau 75 và ở trong một môi trường “trung lập”. Hơn nữa bạn ít vào đây thì sao biết tôi là loại người nào? (Tôi còn nhớ bạn là người vài tuần dồn tiền mua vàng cất đúng không? như vậy tôi ít nhiều biết quan điểm của bạn đó).

            Còn cái gì xấu thì phải nói xấu thôi, không lẽ vì mình không tốt nên thỏa hiệp với cái xấu sao? Có vẻ ở đây bạn hơi mâu thuẩn với lập luận cũng như hành động “yêu nước” của mình đó. Xem mình tốt đến đâu để cũng cho phép mình chỉ trích người dân xấu!

            Tôi là người công giáo, nên được dạy về ngụ ngôn: Chuyện mọi người định ném đá một người đàng bà tội lỗi, lúc đó Chúa Jesus bảo: Ai là người không có tội thì hãy ném đã người này, sau đó dân chúng bỏ đi hết! Nhưng với chế độ này thì không thể vì mình có lỗi chưa làm gì cho đất nước này, mà bỏ đi như thế được, nhưng đấu tranh cũng phải cần biết mình biết ta, không hèn mà cũng không dại mới có kết quả như ý được!

            Còn bạn ngay cả quan điểm nhận thức cũng chưa rõ ràng, nói không yêu Đảng mà vẫn tin vào những lời hứa cải cách, hơn ai hết bạn là một luật sư phải biết rõ cái dự thảo sửa đổi Hiến pháp lần này là Đảng muốn đi đến đâu rồi, sao vẫn còn ảo tưởng vậy! Một thể hiện khác là bạn còn ngụy biện (tạm dùng ngôn từ mà các luật sư hay dùng) bào chữa cho những sách nhiểu của kẻ cầm quyền đối với nhân đân, không phải bạn ít gặp mà bạn lại không biết chuyện đó nó phổ biết khắp mọi ban ngành vùng miền sao? Sự từng trải của bạn còn hạng chế quá, thì đương nhiên đường lối bạn chọn để thể hiện lòng yêu nước “cải tạo” đất nước này thành công cũng chỉ mơ nhiều hơn thực mà thôi.

          • JackZhang

            Mách nước của “tư duy đỉnh cao” chết đến đít còn cay…là con cà cuống. (con cà cuống đầu tối nhưng đít sáng). Hiến pháp cà cuống, dành cho luật gia bánh cuốn thì TUYỆT…đường

          • BC

            Khỏi cần bạn hó hé xúi giục. Bao nhiêu trí thức VN đã ký bản kiến nghị gửi thẳng đến mà có đứa nào nó thèm đếm xỉa. Thế mà mở miệng ra nó cứ ra rả gửi đi, gửi đi tôi xem xét. Đúng là người VN nói một đằng làm một nẻo xoen xoét như con két. Bạn cũng y như vậy đấy, hổng tin hỏi mọi người đi thì biết. Đã thế còn mang tính tình như con nít. Hở chút hở méc kiểu như: “Bố ơi, đứa này nó ghẹo con, đứa kia nó chọc con”. Nhớn rồi, muốn gì thì nói, đừng mét Bác Alan phân xử nữa, nghe bắt ói. Nhõng nhẽo nó vừa vừa thôi nỡm ạ!

          • BLoc

            Tối qua khuya quá phải đi ngủ để sớm còn đi “kiếm cơm” nên chưa trao đổi hết với bạn về cách chọn hình thức đấu tranh xây dựng đất nước này, tôi vẫn đánh giá bạn là người có trăng trở với nổi thống khổ của nhân dân và muốn làm gì đó để giúp họ chứ không phải làm xã hội này tốt hơn để bảo vệ chính quyền này.

            Tôi có nhận xét thế này, chúng ta đều muốn làm cho cái cây đang héo hon này, xanh tươi tốt quả trở lại, bạn chọn cách chăm sóc cho từng cành lá hy vọng chúng quan hợp tốt để nuôi dưỡng thân cây không còn bị èo uột, tôi và một số bạn khác cũng có thể cả anh Alan lại chọn cách cắt bỏ các rễ hỏng đi, cả các cành sâu bệnh, làm đất và bón phân lại để cây sinh chồi nảy lộc mới, nếu cần thiết thì bứng cả gốc mà trồng cây khác. Nếu bạn đã từng trồng cây thì biết cách nào triệt để hơn rồi, cách nào khó hơn và đương nhiên nếu muốn được nhiều thì cũng phải đau đớn nhiều.

            Tôi chọn phương án nói lên sự thật, bày tỏ nhận thức của mình và luôn hướng mọi người tìm đến con đường độc lập tìm kiếm nhận thức riêng đối với mọi vấn đề từ nhân sinh quang cho đến cả lối sống, không gò ép ai và không bắt ép ai theo một con đường nào kể cả con cái của tôi và càng không tuyên truyền hay bị cái gì, ý thức hệ nào chi phối không chỉ bây giờ mà kể cả lúc còn là trẻ thơ.

            Còn bạn chỉ trích tôi không chỉ nói về cái thủ đoạn của Đảng Cộng sản mà không nói về thủ đoạn của đảng phái của Mỹ, thật ra tôi chưa có trình độ ngoại ngữ cao để đọc hiểu các sách báo nước ngoài, tôi chỉ thấy cái gì hiểu được chừng nào thì nói chừng đó, nhất là những cái xảy ra hằng ngày quanh tôi. Tôi cũng có nhận thức chung là làm chính trị thì thường phải có thủ đoạn cũng như bạn nghĩ. Vậy bạn đã biết luôn có sự tráo trở như vậy của chính quyền này rồi sao còn khuyên tôi ngây thơ “góp ý” cái mà họ không muốn!?

            Tôi cũng không còn trẻ để nhanh chân chạy nếu bị đàng áp bắt bớ, nếu bạn hay ai có trình độ có năng lực làm thay đổi cái hiến pháp này theo hướng tôn trọng nhân quyền tự do đúng nghĩa, vận hành tam quyền theo đúng quy luật giám sát nhau tức có phân lập, thì tôi xin ủng hộ bạn hay người đó là lãnh tụ. Tôi không tin vào việc cải cách hình thức này nên tôi không gì phải mất công. Vì vậy cháu tôi là một trong 72 người ký tên về Hiến pháp 7 gửi quốc hội, còn tôi thì “hèn nhác” bảo nó con hảy cố mà bảo trọng nghe!

          • Ngọc Lan

            BLoc ơi, bạn nói sự thật thì bạn cứ nói đi. Tôi đâu có cản bạn, còn muốn nghe để biết thêm nữa đó. Còn quan điểm chính trị thì chúng ta rõ ràng khác nhau, chắc ai nói tự nghe thôi chớ không ai thuyết phục được ai đâu. Như tôi nói rồi đó, tôi chẳng có chống cộng, mà cũng chẳng chống bạn. Tôi chỉ thấy bạn và nhiều bạn khác chống cộng, đòi diệt cộng, mà sức, lực, tài, gan đều chẳng có. Tôi chỉ thấy các bạn có tâm thôi, còn trí thì đến giờ này tôi chưa kết luận được, vì muốn kết luận được các bạn có trí không thì tôi cũng phải là người có trí, mà tôi thì chắc chỉ có chí chứ trí thì thua các bạn nhiều lắm. Chí của tôi là quyết làm những việc nho nhỏ, cỏn con, phù hợp với sức hèn tài mọn của tôi thôi. Cái tôi không thích nơi các bạn là thái độ tranh luận hằn học, thù vặt, thành ra muốn nói chuyện để hiểu nhau thêm mà thành ra khó. Thêm cái nữa là thái độ sống không tích cực, chỉ muốn được thành quả mà không chịu bỏ công bỏ sức đấu tranh, nói trên diễn đàn ẩn mình vô danh thì hay, mà nói với “kẻ thù” một cách công khai thì không dám. Tôi mà đã buông xuôi thì tôi sẽ chấp nhận thực tế, và không than thở chi cả. Tôi thấy bạn lấy lý do già cả, cộng sản tráo trở, v.v. để biện minh cho việc không hành động của mình. Còn tôi góp ý sửa đổi hiến pháp là vì trách nhiệm công dân với đất nước (dừng chụp mũ tôi là vì trách nhiệm với Đảng nghe!) để tôi và con cháu tôi được hưởng sự thay đổi đó, chớ không phải để được bạn tôn lên làm lãnh tụ đâu.

      • Knight

        Có lẽ nên cười, vì Thai Anh vẫn còn đang hạnh phục với lý tưởng vĩ đại !

        Chừng nào Thai Anh và giới trẻ VN hiểu được tại sao từ Bác chỉ có tại các quốc gia tệ hại nhất, chỉ có những nơi này mới có các vĩ nhân đời đời sống mãi trong tim mà huyền thoại của họ luôn luôn được nhắc đi nhắc lại thì bác Alan sẽ khóc vì vui mừng.

        Reply
        • Ngọc Lan

          Vậy bạn giải thích sao khi trong lịch sử Mỹ thì Washington được gọi là “vị cha già dân tộc” (founding father). Ở VN mới chỉ là “Bác”, ở Mỹ là “Cha” đấy.

          Reply
          • Huy

            Lý do quá đơn giản.

            George Washington và những người lập quốc Mỹ được dân Mỹ kính trọng và biết ơn gọi là “founding fathers” (những tiền nhân lập quốc) là vì họ đã xây dựng được một nước tự do dân chủ thành công đầu tiên trên thế giới. Nước Mỹ đã trở thành hùng mạnh và văn minh nhiều người khắp nơi muốn di dân tới hay đến để học tập, kể cả người dân và cán bộ các nước Cộng Sản chống Mỹ cứu nước (?) Trung Quốc và Việt Nam.

            Việt Nam, nhiều người dị ứng với những ca tụng lãnh đạo đảng Cộng Sản VN như cha già dân tộc hay đỉnh cao trí tuệ, lý do là vì điều này ….. Những người có công trạng thực sự với quốc gia, thì không cần phải quảng cáo mà hữu xạ sẽ tự nhiên hương, sẽ được người dân kinh trọng gọi bằng những tên phù hợp.

          • Han Sy

            Vậy bạn nghĩ sao khi cha mình gọi bằng bác, mình cũng gọi bằng bác, đến con cháu mình cũng gọi bằng bác nốt. Trật tự ở đâu? Cá mè một lứa hết àh ?

          • BC

            Hỏi thế mà cũng hỏi. Người ta tự tôn ông ấy là “cha già”, ổng hỏng có mở miệng xưng cha hay đòi làm cha với ai cả. Còn ông VN thì mở miệng là làm bác thiên hạ. Bác luôn ông bà ông vải của ổng luôn ấy chứ. Thiệt là …!

      • phong

        Không thể khóc mà cũng chẳng thể cười. Bởi vì không ai vừa nôn vừa khóc hoặc vừa nôn vừa cười được cả.

        Reply
      • David Nguyen

        Thì cháu nói rồi mà, bệnh “fan cuồng” ở VN rất nhiều, khó chữa hơn HIV

        Reply
      • truongvoky

        tôi chỉ sợ bác bị sốt lại khi nghe mấy lời trên ! chúc bác luôn khỏe :))

        Reply
        • JackZhang

          Kỳ chưa nhiều, với tụi tôi chẳng có chữ SỢ, bởi chúng tôi TRUNG THỰC và TĨNH…rất BIẾT phải làm gì? Hãy lo cho TƯƠNG LAI của các cháu.

          Reply
    • Lan

      Đêm qua Thai Anh mơ gặp Bác Hồ hả ? Bác có nói gì ko ? Hôm kia Bác có nói với mình Bác đang đi tìm đường cứu nước nửa đấy bạn à ! Thai Anh có muốn đi với Bác ko ?

      Reply
      • Han Sy

        Đêm qua em mơ …..
        Râu … dài, tóc … bạc phơ
        Em mơ ước thêm tô mấm ruốc
        Nuốt vô rồi, trợn trắng, chết queo …eo…eo…eo!

        Reply
  • BC

    Hot! Hot! Hot!….

    Thông báo tuyển người.

    Nhà thương Biên Hòa đang rất cần bệnh nhân. Tại gocnhinalan.com phát hiện rất nhiều bệnh nhân cần chữa trị mà không cần qua chẩn đoán. Bệnh lan truyền rất nhanh, nghe đâu đã lên đến con số 900 bệnh nhân. Càng để lâu càng khó chữa. Kêu gọi mọi người hễ gặp đâu gô cổ đó, đưa về bệnh viện ngay kẻo lây lan thành bệnh xã hội. Lúc đó thì hết thuốc chữa.

    Cẩn kính.

    Reply
    • Thái tuế

      Bạn nói rất đúng,đọc nhiều cmt tôi cũng thấy nhiều lắm.Cái đầu họ có vấn đề.

      Reply
  • King

    Sự đời ngược ngạo thế đó Bác Alan ơi, các bé bây giờ dạy dỗ người lớn tuổi, những người đã hiểu biết cuộc sống từng trải qua biết bao đắng cay trong cái xã hội này rồi. Rất mong bác tiếp tục viết những bài hay hơn nữa, để chúng cháu có thể học hỏi và khai sáng. Chúc bác sức khỏe thật tốt.

    Reply
    • BC

      Chả có bé nào cả, chúng giả ngây giả ngô cả thôi. Hổng chừng đầu 2 thứ tóc rồi đó nhưng vì ăn cơm chúa phải múa cả ngày.

      Reply
  • Nguyễn Sơn

    Mình có đọc và nghiên cứu nhiều tài liệu về Lincoln thì có nhận xét rằng Lincoln là 1 tổng thống kỳ tài có một không hai của Mỹ, nước Mỹ thực sự may mắn khi trong thời kỳ mới dựng quốc có được 1 tổng thống như vậy. Tư tưởng về tự do dân của của Lincoln thực sự vô cùng nhân bản, tiến bộ và còn nguyên giá trị đến thời điểm hiện tại. Sau thời Lincoln dù xã hội có tiến bộ rất nhiều về khoa học kỹ thuật, kinh tế cũng như đời sống của con người nhưng có lẽ không còn tổng thống nào của Mỹ thực sự mang cho người nhiều quyền tự do dân chủ hơn người dân dười thời Lincoln.
    Nói lại về VN mình thì thực sự không thể nào sản sinh ra được 1 người như Lincoln và nếu có sản sinh ra được 1 ông Lincoln thì cũng khó có thể mang đến sự thay đổi nào kỳ diệu cho dân tộc. VN rất giàu tinh thần dân tộc, tinh thần yêu nước chống giặc ngoại xâm,đã có thời chỉ cần 1 lời kêu gọi thiêng liêng của Đảng vĩ đại là cả triệu thanh niên sẳn sàng xông pha trước hòn tên mũi đạn. Tuy nhiên tinh thần tự do dân chủ (sức mạnh chính giúp Mỹ trở thành cường quốc số 1 thế giời) của chúng ta thì gần như là chưa bao h có,và nếu ai có và biểu hiện ra thì theo lẽ thường sẽ bị phần còn lại của xã hội vùi dập không thương tiếc (mặc dù gần đây đã có nhiều sự khai phá nhờ các kênh truyền thông tuy nhiên phải cần 1 thời gian rất dài nữa để hình thành 1 tầng lớp nhân dân thực sự có tinh thần này).
    Chúng ta đang sống trong 1 thời kỳ vô cùng hỗn loạn về kinh tế,chính tri, suy đồi văn hóa… nhưng lại được các nhà lãnh đỉnh cao luôn lừa dối là vô cùng ổn định và an toàn, dân chủ và văn minh. Chính nghịch lý này khiến cho đại đa phần người dân hiện h chả biết tin vào ai kể cả chính mình, mà đã không có niềm tin thì cũng đồng nghĩa là chẳng còn hi vọng gì đến chuyện “đất nước đi lên”. Theo tôi thì với tình hình hiện tại chúng ta cần 1 nhà “độc tài” nhưng hết lòng vì sự phát triển của đất nước tầm cỡ như Lý Quang Diệu thì may ra về lâu về dài dân ta mới thoát khổ(mặc dù trước mắt sẽ khổ hơn bây h vì phải tuân thủ nghiêm minh pháp luật mà trước đây luôn bị coi thường).

    Reply
    • Nguyen Hai

      Mr. Sơn có suy nghĩ ra giải pháp tốt đấy.

      “Theo tôi thì với tình hình hiện tại chúng ta cần 1 nhà “độc tài” nhưng hết lòng vì sự phát triển của đất nước tầm cỡ như Lý Quang Diệu thì may ra về lâu về dài dân ta mới thoát khổ(mặc dù trước mắt sẽ khổ hơn bây h vì phải tuân thủ nghiêm minh pháp luật mà trước đây luôn bị coi thường)”

      Như bác Alan từng có bài viết về sự chờ đợi Gotdot. Nhưng có Gotdot rồi thì sẽ làm gì?? Giải pháp thế nào để tiếp tục đi tiếp???

      Mọi người cần suy nghĩ thêm để đưa đất nước tiến lên và vượt qua sự đói nghèo. Đừng suy nghĩ cục bộ về cá nhân hay tranh cãi thù hằn mà phải yêu thương đoàn kết thì mới đi đến thành công

      Reply
  • ddvn

    Có một số điều mà những thành viên của TS Phan hay nói về những người VN trong nước là họ ngu dốt bị hệ thống tuyên truyền của CS che mờ mắt, thay đổi lịch sử. (quả có đúng như thế, ko biết một phần hay tất cả thì tôi ko biết vì họ vẫn chưa giải mã )
    Nhưng họ ko hề suy nghĩ ngược lại, đó là, chính hệ thống tuyên truyền của Mỹ và VNCH đã nhào nặn ra những suy nghĩ của họ bây giờ về CS và các lãnh đạo của CS (Đặc biết là HCM- vì muốn nói xấu một chế độ nào đó, ko có gì lí tưởng hơn là lôi người cao nhất ra mà phỉ báng tìm cái xấu mà nói)

    Hôm vừa rồi ở VN rộ lên thông tin về một Giáo sư ở Harvard đi thăm VN 10 ngày về Mỹ viết một bài và kết luận một câu xanh rờn là: “Người Việt Nam ăn nhiều thịt, nên hiếu chiến” (Gây chiến tranh với Mỹ, TQ, Campuchia) => có mối liên hệ khoa học tới điều đó ư? nếu có thì người Mỹ là người hiếu chiến nhất mới phải (hình như người Mỹ là người ăn thịt nhiều thứ 2 thế giới thì phải?) hơn nữa với người VN ko phải thịt mà là cơm, cá, rau mới là chính.
    => Theo tôi phỏng đoán, vì hệ thống tuyên truyền (TV, sách báo..)các quyển sách của ông ấy đọc về VN phần lớn là nói về CS tàn ác giết người dã man, gây chiến tranh ở Campuchia, TQ, và đặc biệt nước Mỹ thân yêu của ông ấy nên…..

    Vậy nên ko có gì là lạ nếu có thêm vài ông TS Mỹ nữa có cái nhìn thiển cận về VN => thực ra nó tốt có phản biện xã hội VN hiện nay, miễn là đừng tạo ra chiến tranh để tôi và những người trong nước của tôi lại phải đi lính và chết trên chiến trường là được.

    PS: Nhưng cuộc tranh cãi kiểu như này sẽ chẳng mang lại kết quả gì, tác giả tự phả hủy cái quy định của chính mình lúc nào mà ko biết.

    Reply
    • JackZhang

      “đỉnh cao” này dành cho đúng là con “mr. lú” …nói như đài VOV vậy…vào GNA có nó diễn hài cũng vui vui…” ̣đỉnh cao và vực thẳm nó cách nhau sợi chỉ”( Fyodor Dostoyevsky)

      Reply
    • vuong

      Ồ, bạn khó khăn quá, để các bạn trẻ và mọi người bộc lộ suy nghĩ của mình một cách thoải mái một chút chứ, mà tôi thấy các “bình loạn gia” có đi ra ngoài chủ đề đâu, có thể mở rộng thêm cũng là điều tốt mà.

      Reply
    • BC

      “Nhưng họ ko hề suy nghĩ ngược lại, đó là, chính hệ thống tuyên truyền của Mỹ và VNCH đã nhào nặn ra những suy nghĩ của họ bây giờ về CS và các lãnh đạo của CS” Đó là lời ddvn.

      Nói thiệt cho bạn biết tôi là mọi không học chính trị, không nghe lời tuyên truyền của bất kỳ ai vì tư tưởng tự do phóng khoáng như con sông dòng suối, không ai có thể thuyết phục được tôi cả. Từ lúc lớn lên đến bây giờ, nhất là từ lúc đặt chân lên vùng đất tự do, tôi tối mắt tối mũi lo học hành và kiếm tiền chứ cũng không có thì giờ nghe ai tuyên truyền, nhào nặn cả. Ti-vi mà còn không có thì giờ coi thì tuyên truyền cái nỗi gì? Tôi học về kỹ thuật thì dứt khoát là không có chuyện lấy lớp chính trị để mà nhồi sọ. Chỉ lấy 1 lớp chính trị cơ bản để hiểu về nền chính trị của nước Mỹ vì văn bằng đòi hỏi mà thôi. Những gì tôi hiểu biết được là từ internet và dùng óc phán đoán và kinh nghiệm cuộc sống để phân biệt đúng sai đó.

      Nếu mọi như tôi mà còn biết phân biệt đúng sai và điều đúng sai này được công nhận bởi số đông thì những người không phải là mọi mà vẫn bị u mê thì được liệt vào hàng ngũ gì nhỉ? Ông tổ của mọi? Theo Darwin’s Theory Of Evolution, chúng ta cùng xuất phát chung một ông tổ nhưng theo thời gian 1 chi thì tiến hóa thành mọi như tôi, một chi khác thành…đười ươi. Hic…hic…hic…Thật tai hại nếu đười ươi lại trở thành LĐ.

      Reply
      • Ctrung

        Bạn mà là mọi thì ctrung xin làm oshin cho mọi nghen! Cơm ngày 2 bữa là dược hà.

        Reply
        • BC

          Ctrung ơi,

          Bạn nói thế làm mình xấu hổ quá đi mất, mình tổn thọ đó. Mình dễ nuôi lắm, gì cũng được, có cơm ăn cơm, có khoai ăn khoai, có muối ăn muối nhưng mà phải ngủ máy…lạnh nghen. Hic…hic….hic…. tụi tư bản nó làm mình hư òi.

          Reply
          • BC

            Đôi khi mình hay giỡn cho không khí bớt căng thẳng. Đừng chấp nhé.
            TM

      • Ngọc Lan

        Ôi, có lẽ nào mình có quen biết bạn BC này? Hay biết đâu lại là người quen của bà con mình đi diện HO bên Mỹ? Thảo nào.

        Reply
        • BC

          Tôi không đi HO mà đi bảo lãnh. Mà HO thì có gì mà xấu? Từ từ đừng nóng, tôi có thì giờ, tôi mà phản biện bài viết bên trên như đã hứa là sẽ có người đập đầu vào gối khóc luôn. Cho chừa ai biểu ngứa miệng động đến đồng bào tôi, dân tộc tôi.

          Reply
          • Ngọc Lan

            HO đâu có gì xấu đâu! Mấy người bà con của tôi đi diện này mà. Tôi thấy bạn nóng thì có, chứ tôi “nguội ngắt” hà. Chỉ mém mém nói vài câu không vừa ý bạn là bạn thể hiện thái độ ngay. Đồng bào của bạn là đồng bào nào? Dân tộc của bạn là dân tộc nào? Dân và nước Việt Nam đâu có thuộc độc quyền của bạn đâu. Nói thiệt, tôi chẳng có chống gì bạn, chẳng qua bạn tự cho là tôi chống bạn rồi bạn chửi rủa, mạt sát tôi thôi. Tôi thấy bạn nhạy cảm quá đáng, và không có được văn hóa tranh luận như bác Alan mà bạn ngưỡng mộ.

    • Nguyễn Sơn

      Thực sự thì khi một ông giáo sư ở Harvard viết bài thì ông này đương nhiên phải có những luận điểm, có thể người này người kia thấy nó không đúng nhưng theo tôi bảo họ thiển cận thì có lẽ là quá vội vàng. Vì theo tôi biết thì để trở thành 1 GSTS ở Harvard thường thì khó hơn trở thành GSTS ở Việt Nam.
      Còn về cái gọi là hệ thống tuyên truyền bác đánh đồng các hệ thống với nhau như thế thì quả thật có hơi buồn cười. 1 đằng là cố gắng nhồi sọ tư duy và chỉ huy tư tưởng, tuyên truyền toàn những thứ không có thật (chẳng hạn như suốt ngày rao rảng phải noi gương và làm theo đạo đức cách mạng của HCM), 1 đằng là cho con người tự do nhận thức, tự do phân biệt đúng sai. Không hề có cái kiểu tôi ghét cái chính phủ tôi chửi tổng thống chửi đảng này đảng kia là xấu xa tội lỗi thì tôi bị quy kết là lực lượng thù địch như ở ta.

      Reply
    • nnk

      Còn những ngài như ddvn mà nằm trong “đỉnh cao trí tuệ” của đảng, là một tuyên truyền viên tích cực của đảng thì VN đang là một mớ hỗn độn, một đống xà bần như ngày hôm nay cũng là một điều hợp lý.

      Reply
  • Thái tuế

    Có một số cá nhân KHÔNG BIẾT VÌ LÝ DO GÌ KHÔNG THÍCH tranh cãi khi nhắc tới những thói xấu của người Việt chắc kẻ đó quen uống mật ong nhiều rồi hoặc vẫn nghe mẹ ru mỗi đêm…..cái XH này nó có tốt gì đâu mà nói tốt,toàn đồ giả dối lường gạt,ăn bẩn lẫn nhau,kinh tế thì đang đi vào ngõ cụt bế tắc,Lại định biến chú ALan thành tuyên truyền viên của đảng cs à.!

    Có người nếu tôi nhớ không lầm trong một bài trước không lâu nói không muốn vào gocnhinALan mà tới giờ vẫn thấy còn lẵng nhẵng vào đây.VẬY LẠI CÒN TRÁCH “TÁC GIẢ TỰ PHÁ HỦY CÁI QUY ĐỊNH CỦA CHÍNH MÌNH LÚC NÀO KHÔNG BIẾT “?THẬT NỰC CƯỜI.

    Đáng ra năm nay chú ALan đóng cửa góc nhìn hết năm 2013( theo tiêu chí lúc đầu không viết về chính trị) vì một bài viết đầu năm trả lời rất rõ không còn là dự đoán…..có chiếc xe đang kẹt tại đầm lầy.
    Tới giờ vẫn còn có nhiều kẻ lú hoặc nhiễm đỉnh cao trí tuệ khắc sâu vào tủy,vào não nên lâu lâu không muốn chú viết về chính trị lại lôi cái câu nó đã đi vào dĩ vãng (như có lần chú đã trả lời chú còn sai dài dài….tại bài sói và cừu.).
    Thật hết biết nữa rồi.!

    Reply
  • vuong

    Bình luận về một nhân vật của lịch sử, tôi nghĩ, khách quan và công bằng nhất là xem xét các hành động của nhân vật đó trong bối cảnh lịch sử của chính thời điểm đó, xem các hành động đó có là tối ưu không trong các yếu tố hiện hữu lúc đó và như vậy ta phải có thông tin chính xác, hiện nay chúng ta đã có Google, Youtube, Wikipedia . . . (những trang này chắc không bị dựng tường lửa). Và quan trọng nhất là không nên có định kiến.
    Còn bây giờ, ngay bây giờ tại thời điểm này, chúng ta có thể làm một Abraham Lincoln nhỏ bé: đóng góp sửa đổi hiến pháp cho nước Việt Nam dân chủ.

    Reply
  • vuong

    10 điều bạn chưa biết về Abraham Lincoln.

    https://www.youtube.com/watch?v=l1Jp7wQh8C8

    Và người nước ngoài biết về…

    https://www.youtube.com/watch?v=2w0Mtv5i4d4

    Reply
    • Kiên Huế

      Về video tiểu sử …, đã rõ lý do tại sao 9x tự hào về ông ấy. Đặc biệt, từ phút 14 đến phút 16, đã chỉ rõ thế giới tự do (mà hậu bối của ông Lincoln đang dẫn đầu) “quan tâm” thế nào đến tình cảnh các dân tộc thuộc đia, và đã “hào phóng” giúp đỡ các dân tộc ấy đi lên văn minh ghê gớm ra sao.
      Theo các bạn, ….nên tiếp tục chờ đợi trong sự vô vọng sự giúp đỡ của Mỹ?

      Reply
      • vuong

        Không nên trông chờ, trước hết, ta nên tự cứu mình.

        Reply
      • Hoàng cương

        Nhìn vào khía cạnh nào cũng cần có linh cảm con Người với nhau – Nếu nhận của bố thí hoài cũng không nên tự hào gì , khi có quyền lợi trong tay cũng biết nên chia sẻ với đồng loại với sự ăn năng vốn có của con Người – Trong thời đại thế hệ học trò của …. đã đẩy phía bên thua cuộc rời khỏi tổ quốc sau ngày giải phóng ,(con số đồng bào bị làm mồi cho cá chưa thống kê được ) … ngụy biện là mầm mống của nổi loạn và ngày nay Họ lại đối xử với Đồng bào họ là bên thắng cuộc ( Đất đại giải tỏa ) cũng chung một kịnh bản … với chiêu bài là là Cái Sổ hưu .. Ra là vậy !

        Reply
  • vuong

    Thêm môt chuyện thú vị, mời các bạn xem.

    https://www.youtube.com/watch?v=23KT0xa8gEk

    Reply
  • Phố Đêm

    To DDVN
    “Nhưng họ ko hề suy nghĩ ngược lại, đó là, chính hệ thống tuyên truyền của Mỹ và VNCH đã nhào nặn ra những suy nghĩ của họ bây giờ về CS và các lãnh đạo của CS”
    Tôi lấy làm tiếc khi bạn viết như thế. Điều này cho thấy chút hiểu biết non trẻ về xã hội dân chủ của bạn. Bạn quên mất rồi, tôi nhắc cho bạn nhớ, chế độ VNCH đã qua đi từ 38 năm trước. “Mùa thu đã chết đã chết rồi xin nhớ cho.” Thế thì làm sao còn tuyên truyền được??? Tạm gác lại một thời đã qua phải không bạn?
    Còn những nước tự do dân chủ làm gì có chuyện tuyên truyền nhào nặn, vì luật pháp ở đấy cho tự do thông tin, tự do báo chí. Ai muốn viết báo, muốn xuất bản sách báo cứ tự do làm. Ở đấy chẳng có ông tổng thống, bà thủ tướng nào ra lệnh ký giả phải viết theo đúng lề phải, lại càng không có chuyện đuổi việc, đuổi học nếu không viết theo đơn đặt hàng. Chuyện “trên bảo dưới không nghe là đuổi” chỉ có trong chuyện khôi hài, chuyện cười dân gian, chuyện ở VN! Nhưng nếu luật pháp công nhận tự do ngôn luận thì luật pháp cũng đặt ra những kỷ cương đạo đức để ràng buộc ký giả không được phóng bút phỉ báng mạ lị cá nhân. Họ phải lương thiện, công tâm, tôn trọng sự thật, đôc lập và tôn trọng người khác. http://www.gwb.com.au/99a/ethics.html
    Nếu không tôn trọng kỷ cương đạo đức thì cũng giống như tự mình bẻ bút vì có thể phải vác chiếu ra hầu tòa và những khoản bồi thường danh dự không nhỏ. Mà bạn ơi, một xã hội tự do ngôn luận như thế, phần thưởng nghiêng hẳn về phía độc giả. Họ muốn nghiên cứu về lãnh vực gì cũng sẳn có tài liệu dồi dào trong thư viện công cộng, phong phú nhất là sử liệu. Có đủ mọi tác giả, mọi góc nhìn để người đọc gạn đục khơi trong, và nhờ đó mà có được cái nhìn chính xác hơn, trưởng thành hơn.TRONG MỘT X Ã HỘI MINH BẠCH NHƯ THẾ LIỆU TUYÊN TRUYỀN DỐI TRÁ NHÀO NẶN CÓ CHỔ ĐỨNG ĐƯỢC KHÔNG???

    Reply
  • Phố Đêm

    Anh Alan
    Hình như có điều gì không trục trặc trong system khiến Phố không gởi comment đi được hay sao ấy. Nếu nhận hơn một cm, xin delete dùm. Many thanks

    Reply
  • Phố Đêm

    sorry không ổn

    Reply
  • Thái tuế

    Đôi khi có vài com “dọa” không muốn vào gocnhin này hoặc thỉnh thoảng đá gà đá vịt vào xem có GÌ GIÁ TRỊ không để đọc hoặc chào luôn vì “……….??? “QUÁ NHIỀU CHUYỆN KỂ XẤU CÁ NHÂN KHÁC HOẶC…..vv.

    Tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi bạn đó là ai? đã làm gì giúp ích cho người khác chưa?
    Hay chỉ đòi hỏi người khác quá nhiều và tự đặt mình CAO QUÁ KHÔNG?Mà nói như vậy.!
    Muốn ra cứ lặng lẽ mà ra ĐỪNG DỌA NHAU kẻo sau này muốn vào không hổ thẹn là lúc trước ta đã nói như vậy.
    Ông bà ta có câu ” CÓ MỢ THÌ CHỢ VẪN ĐÔNG MỢ ĐI LẤY CHỒNG THÌ CHỢ VẪN VUI ” .

    Reply
  • 9x

    Sự thật là sự thật .

    Hiện nay, trên thế giới không còn 1 nước nào chống Cộng , không còn 1 dân tộc nào chống cộng . Không 1 ai chống cộng ….., và thuộc vào loại “sắp bị diệt chủng ” (en voie de Disparition) .

    Những đứa ngoan cố và ngu đần không hiểu rõ lịch sử :

    ….

    Reply
    • BC

      Thế kỷ trước có đứa muốn làm b. ông cố nội. Nay có đứa hỉ mũi chưa sạch muốn làm ông cố nội của ông bà cha mẹ đẻ ra nó. Bởi dị mới có những bà mẹ than vãn câu

      -Thà đẻ ra trứng vịt, trứng gà còn hơn là đẻ ra đứa mất dạy.

      Ngẫm sự đời mấy đứa mất dạy có kết cục cũng chẳng ra gì. Không cu-li thì cũng nâng bi bốc vác.

      Reply
    • NGUYỄN

      (Thêm một chút thư giản nửa !)

      Tôi chính là “Cục gạch” mùa đông của Bác

      Sau khi bác Hồ về chầu hai cụ tổ Mác mí Lê của bác, BCT quyết định lập một viện bảo tàng cho bác để nhân dân ngoài chiện viếng xác (thúi) còn được chiêm ngưỡng những kỷ vật quý hóa gợi nhớ đến quãng đời thanh bạch, hy sinh, đầy cực khổ của bác trên con đường cú nước.

      Thế là các tòa đại sứ VN tại các quốc gia mà bác đã từng sống qua ra thông báo ai có giữ được những vật dụng hay hình ảnh về bác thời bần cố thì mang đến trình với TĐS sẽ được trọng thưởng. Chỉ ít lâu có một bà cụ ở Paris đến TĐSVN xin gặp người phụ trách. Bà rụt rè thưa:
      - Tôi biết rõ phòng trọ mà bác đã từng ở suốt thời gian ở Paris.

      Người của TĐS vui mừng hỏi:
      - Thế bà có hình ảnh về căn phòng trọ đó à?

      Bà cụ nhỏ nhẹ nói:
      - Không, nhưng ông nhớ câu chuyện bác đã trải qua suốt mùa Đông lạnh lẽo ở Paris trong căn phòng trọ rẻ tiền không lò sưởi, và bác phải hàng đêm dùng cục gạch nung để giữ ấm không?
      - Ai chà, chuyện vô cùng cảm phục về thời hàn vi của bác sao lại không nhớ? Thế bà giữ được … cục gạch đó à?
      - Thưa ông, đúng vậy!
      - Ô! Thế thì hay quá, bà mau đưa ra đây, sẽ có thưởng. Nhưng phải đúng nhé, chúng tôi sẽ cho thử nghiệm tuổi của viên gạch ít ra cũng phải từ 50 năm thì mới khả tín …
      - Vâng, ông đừng lo, tôi có giấy tờ chứng minh đàng hoàng.
      - Thế cơ à, thế bà đưa xem nào.

      Bà cụ chậm rãi rút ra một tờ giấy cũ vàng nhưng rất thẳng thớm. Viên lãnh sự cầm xem và nhíu mày lẩm bẩm:
      - Đít-nớp (19) xanh (5) 19… Ma sê-ri Ma-ri (Ma chérie Marie: Ma-ri cưng của anh) … cái giấy này là…

      Bà cụ trả lời:
      - Vâng, tôi chính là … “Cục gạch” đó, thưa ông.

      (mythanh viết lại từ chuyện cười dân gian, 1/2010, DCVOnline.net)

      Reply
  • vuong

    Tôi không biết là bà con có được xem điều tra phóng sự này chưa, xin đăng hầu mọi người:

    http://www.youtube.com/watch?v=j-sb4-BIbAk

    Xin lỗi, thật khó mà thư giãn.

    Reply
  • Nghiêm ánh

    Mấy tháng nay cứ tối thứ 5 và thứ 6 trên VTV1 chiếu phim hai phía chân trời nói về người Việt sống tại Nga cuộc sống của họ thật vất vả và nguy hiểm nơi đất khách quê người có người đi theo diện chui nên khổ đủ đường.

    Chẳng hiểu sao có người trong nước luôn tự hào có nhiều người Việt sống bên Đông âu thành đạt giàu có ra sao, đem tiền về nước đầu tư rất nhiều mà không nhìn cảnh khi họ bỏ tổ quốc ra đi với đôi bàn tay trắng và nhiều người không có quốc tịch,phải sống chui sống lủi,công việc không ổn định của họ THẬT ĐÁNG THƯƠNG.

    ___Còn người Việt ở lại quê nhà đáng ra phải nhìn cảnh đó tự thấy hổ thẹn vì sao giải phóng rồi MỸ CŨNG ĐÃ CÚT NGỤY CŨNG ĐÃ NHÀO mà đồng bào ta phải khổ như thế,mình ở lại quê nhà mà lo cho nhau cũng không nổi phải nhờ người Việt sống xa xứ về giúp.

    Như vậy cũng đủ hiểu đảng ta “lãnh đạo ra sao” ” lo cho dân tới đâu.”… mấy người có ý kiến trái triều liệu có biết hay không?hay chỉ nghĩ tới bản thân còn người khác đói khổ mặc kệ ,họ buộc phải ra đi và cứ như thế.
    ___SỐNG CHẾT MẶC BAY TIỀN THẦY BỎ TÚI.___ Vẫn đúng về bên thắng cuộc đã làm.

    Reply
  • JackZhang

    Bình luận “nhóm 900″ là: “Lập luận quen thuộc của nhóm tay sai này là ‘Hãy câm miệng lại và tin vào chính phủ’. Họ không tham dự tranh luận theo lý lẽ. Họ tập trung tấn công cá nhân và lan truyền những ý tưởng dối trá độc địa đó đi. “Nếu tôi viết điều gì đó tạo sự chú ý của công luận, họ sẽ nhảy vào và ‘hướng dẫn dư luận”,
    Đứng đầu hệ thống tuyên truyền Lợi nói rằng thành phố này có một đội 900 quân “bút chiến trên Internet” hoặc gọi cách khác là “hướng dẫn viên dư luận” là những người được giao công việc tuyên truyền cho đảng cầm quyền. Những phát biểu của ông này cũng là sự thừa nhận đầu tiên rằng chế độ cs đang dùng những nhân sự điều tiết Internet rập theo hệ thống của TQ nhằm mục đích điều khiển tin tức và lèo lái ý tưởng. Lợi nói “đội quân lão luyện” này đã tạo ra 18 websites và 400 tài khoản trên mạng để theo dõi và trực tiếp thảo luận bất kể đề tài nào từ chính sách đối ngoại cho đến các quyền lợi đất đai. 1 thí dụ điển hình là: phát biểu tuyên truyền cho chính phủ trong một forum như sau: “Đừng nghe những lời chống phá đất nước từ những kẻ “phản động” hải ngoại. Họ được chính phủ chế độ cũ trả tiền thuê họ để tuyên truyền và xúi giục làm rối loạn trật tự xã hội.”
    Hay một dòng comment khác nhằm mục đích tố khổ thế hệ trẻ là “vô ơn” như “Nếu những thế hệ đi trước đã mất niềm tin vào chính quyền như các bạn trẻ, thì các bạn trẻ có thể ngồi đây viết Facebook được sao?”
    Những bloggers tiếp xúc với AFP nói rằng họ không thể ước tính được mức độ của chương trình kiểm soát Internet của chính quyền, cũng như không biết đây là chương trình áp dụng cho cả nước hay không, nhưng có điều chắc chắn nó đã được thực hiện những năm trở lại đây. Lợi chỉ nói về việc sử dụng bộ hạ cho Internet của nhà cầm quyền chứ không nói rõ 900 đó là nhân viên làm việc lãnh lương. Tuy nhiên một bài báo trên trang web chính thức của chính quyền tại HCM đề cập việc trả lương phụ cấp cho “những người lèo lái tư tưởng xã hội” một cách nói trại ám chỉ nhóm chuyên viết comment có lợi cho chính quyền. Thật là mỉa mai không ngờ rằng những chính phủ đàn áp Nhân quyền lại dàn dựng ra những đội quân trên mạng để làm cái chuyện giả mạo việc ủng hộ chính quyền. Họ không nhìn thấy sự mâu thuẫn, kiểm duyệt và dùng tường lửa để đàn áp những tiếng nói đối lập Phil Robertson của tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền nói với AFP hôm thứ Ba này.
    Quả là họ vô cùng bẩn thỉu và hèn hạ không còn gì để nói…ngoài chữ HÈN (hanoi 17.02.2013)

    Reply
  • Phố Đêm

    To Kiên Huế

    Bạn nói chế độ Ngô Đình quay lưng lại với dân tộc nên mới có mặt trận giải phóng. Nghĩa là miền Bắc đâu có xâm lăng miền Nam, mặt trận giải phóng miền Nam là của miền Nam dựng lên. Nhưng mà hàng trăm cán binh miền Bắc sinh Bắc tử Nam thì bạn trả lời sao??? Nếu … không lũ lượt đem súng đạn vào nam thì mấy thằng giặc Mỹ lấy cớ gì đổ quân vào miền Nam tạo tiền đồn chống cộng ở Đông Nam Á, mà chế độ Ngô Đình luôn phản đối. Chẳng vậy mà Mỹ mới ngầm hạ bệ ông. Tôi nghĩ là chế độ này cũng chưa hoàn hảo. Hoàn hảo thế nào được khi một nền dân chủ thoát thai từ đô hộ và phong kiến, lại phải tả xung hữu đột với kể thù đội lốt dân tộc.
    Một chính thể nào cũng có kẻ thuận người chống, ngay cả những nước dân chủ hàng đầu cũng chia phe ra dùng võ mồm phang nhau chí tử, chỉ khác là không dùng súng chơi nhau như VN thôi.Tuy chưa góp mặt trong chế độ Ngô Đình, nhưng đọc lại sách sử tôi thấy chế độ đó có những điểm mà chế độ hiện tại không thể nào sánh được.
    Thứ nhất là kinh tế, Mặc dù về nước trong một tình thế rối bời và kinh tế suy trầm, nhưng vài năm sau, chế độ đệ nhất Cộng Hòa đã ổn định kinh tế đem lại ấm no cho miền Nam, vượt xa những nước láng giềng trong vùng Đông Nam Á thời bấy giờ. Trong khi những “đỉnh cao trí tuệ” của đảng ta cứ loay hoay hơn nữa thế kỉ rồi vẫn chưa làm nên cơ đồ gì!!! Khiến kẻ hậu sinh như tôi cứ thắc mắc tại sao lại chậm đến thế? Ăn hại đái nát chăng? Không tin bạn cứ nhìn những nước láng giềng bây giờ coi họ tiến đến đâu rồi?
    Thứ hai là chính sách người cày có ruộng của ông Diệm – mua ruộng giá rẻ của những đại điền chủ chia cho những người nghèo để họ cũng có cơ hội làm chủ ruộng đất và thoát cảnh nghèo khổ, tôi mọi, mà phong trào đấu tố địa chủ ngoài Bắc không bao giờ sánh được. Mà nói chi đến những việc to tát đấy, nội cái việc hòa giãi dân tộc thôi, 38 năm rồi cũng không làm được. Không bằng Abraham Lincoln, thua luôn cả Nhật Hoàng khi ngài cúi đầu bắt tay với kẻ thù để tái thiết đất nước. Ngoại trừ những cái đầu vô minh thì nói làm chi? Còn bạn, bạn lại pháo một quả đại bác vào vết thương chiến tranh chưa lành khi gọi những người lính là “Ngụy” để làm gì? Đúng ra quả đại bác này nên pháo xuống đầu những người vô minh thì hơn.
    ……………………..
    Những người lính chỉ làm công việc đơn thuần là bảo vệ miền đất tự do có vợ con và người thân đang sinh sống. Đây là bổn phận, đất nước hưng vong thất phu hữu trách. Huống chi những người có chút hiểu biết. Sao gọi là ngụy??? Thành ra “giải phóng miền Nam” chỉ là trò chơi chữ của những con cáo già, chứ miền Nam là miền đất của đại đa số người dân sống hiền hòa, có bị kìm kẹp gì đâu mà cầu giải phóng. Bạn không tin cứ hỏi nhà văn DTH thì biết, chính bà cũng từng ôm mặt khóc giữa Sài Gòn mà rằng. “Nền văn minh đã bị chiến thắng bởi sự man rợ.” Và cũng từ đó những áp đặt thô bạo mà người dân không có quyền lựa chọn, như việc thay tên đổi họ c…..

    Reply
    • BC

      Cám ơn Phố Đêm nhiều nhiều nhé vì đã nêu lên chính xác quan điểm của người thời đó.

      “Thứ nhất là kinh tế, Mặc dù về nước trong một tình thế rối bời và kinh tế suy trầm, nhưng vài năm sau, chế độ đệ nhất Cộng Hòa đã ổn định kinh tế đem lại ấm no cho miền Nam, vượt xa những nước láng giềng trong vùng Đông Nam Á thời bấy giờ. ”

      “Thứ hai là chính sách người cày có ruộng của ông Diệm – mua ruộng giá rẻ của những đại điền chủ chia cho những người nghèo để họ cũng có cơ hội làm chủ ruộng đất và thoát cảnh nghèo khổ, tôi mọi, mà phong trào đấu tố địa chủ ngoài Bắc không bao giờ sánh được”

      Đây là những gì mà dân miền Nam cũng như dân Bắc di cư rất thích. Thử hỏi, để giải quyết chuyện khó khăn là bao nhiêu người di cư ào ạt vào miền Nam, sau đó đều có chỗ ăn, chỗ ở, chỗ học hành…không bị chính quyền kỳ thị…

      Tất cả những điều trên làm cho dân miền Nam kính phục cố TT Ngô lắm. Cả Ba mình, cả Bố chồng đều ủng hộ cố TT.

      Reply
    • doc gia

      TT Diệm làm “Cải cách điền địa” thì phải, người cày có rộng là chính sách của TT Thiệu, tiếp nối chương trình trên.

      Việc cải cách theo tôi được biết là tạo điều kiện cho người nông dân có cái mưu sinh (nhiều nông dân được cấp sau đó đem bán đất lấy tiền)
      1. Thỏa thuận và ra chính sách hạn điềm, khống chế hình như là không quá 100 mẫu/ hộ và sửa lại luật thuê mướn theo hướng tăng quyền lợi của người thuê đất.
      2. Tịch thu điền thổ của người ngoại quốc, phát cho nông dân và dùng với mục đích quốc gia
      3. Mua lại số rộng đang sản xuất của Điền chủ dư quá số lượng và trả theo phương thức khỏang 30% tiền mặt và số còn lại trả góp vào các năm sau vì sợ làm tăng cung tiền quá lớn và không kiểm soát được lạm phát.
      4. Tịch thu ruộng không sản xuất (ruộng hoang) của điền chủ và phân phát lại cho nông dân
      5. Treo bích trương nói về sự rộng lượng của điền chủ trong việc phát đất để giảm mâu thuẫn giữa nông dân và điền chủ.

      Tiện cũng nói luôn, thời Đệ nhất cộng hòa bị buộc tội nặng nhất là độc tài gia đình trị và kỳ thị tôn giáo, dưới cái nhìn của tôi:
      1. Độc tài có thể mang lại lợi ích cho dân tộc khi người lãnh đạo có tâm và tầm, vd như Lý Quang Diệu của đảo quốc Sư tử, Park của Hàn Quốc. Ngòai lãnh vực chính trị, các mặt khác như: kinh tế, dân quyền, giáo dục, … thời Đệ nhất so với Hàn Quốc, Singapore thì thế nào?
      2. Bất đồn chính kiến thời kỳ này bị bắt nhốt khá nhiều nhưng rất hiếm trường hợp bị thủ tiêu, phải vậy không? Nếu con đường đi là đúng thì việc nhốt bớt rào cản có thể xem là 1 cách làm nhân bản hơn so với cách làm khác không? Để tiến hành chương trình với nhiều chống đối chính trị như vậy thì có cách nào giải quyết tốt hơn không? Nó là gì? Và có thể áp dụng được trong điều kiện môi trường trên không?
      3. Gia đình trị? Em tổng thống Diệm có giữ chức vụ gì hay là cố vấn? Người đương thời có người nào có khả năng mà bị TT Diệm kỳ thị không dùng hay chỉ là cáo buộc của những người cho mình là giỏi và xứng đáng phải có được ghế? Sau biến cố 1.11.63, những người bất đồng chính kiến chống đối đó có ai bộc lộ được tài năng để rồi đến năm 67 ông Thiệu ổng định tình hình. Lưu ý ông Thiệu thuộc đảng Cần Lao của ông Nhu và ông thiệu có tham gia đảo chánh (ông dưới quyền nên hành động để bảo vệ mình hay hành động để mưu lợi?).
      4. Vụ án phật giáo, không phải phật giáo nào cũng chống chính phủ (phật giáo ở MNVN có nhiều chi) và trong thành phần nội các cũng có nhiều phật tử? Vụ tự thiêu của một vị Hòa thượng là động cơ tôn giáo hay động cơ chính trị hay động cơ bị chính trị lợi dụng? TT Diệm có ưu ái cho Thiên Chúa Giáo, điều này ai cũng biết nhưng tôi thấy bình thường vì ông là người theo đạo này mà, chỉ xin hỏi Ông có ưu ái thái quá ở điểm nào?Tại sao có phật tử ủng hộ chính phủ lại có phật tử chống đối chính phủ? Như vậy sự kỳ thị phật giáo là kỳ thị (nếu có) như thế nào, chỗ nào? Tại sao lại kỳ thị (nếu có) như vậy?
      5. Nhiều quốc gia phật giáo trên thế giới đã lên án lên Đại Hội Đồng Bảo An LHQ và đã thành lập thanh tra, kết quả của bản thanh tra đó nói gì? Có tin đồn là người trong đòan bị dính bẫy Mỹ Nhân, với bản tính độc lập của dân tộc của các thành viên thanh tra, nếu họ bị dính theo cáo buộc thì có thể họ sẽ viết báo cáo xấu đi không “không những kỳ thị mạnh mẽ tôn giáo mà còn sử dụng quỷ kế, dùng mỹ nhân kế với chúng tôi nữa (chẳng hạn vây) – Đang ở trong ngọn lửa là tin xấu là kỳ thị, vậy kẻ có trí khôn có dám làm việc đó để biến tin xấu thành có thật không? Khi anh xúc phạm người ta, rất có thể anh sẽ bị người ta “tát mù theo mưa”, phải không?

      Reply
  • Kiên Huế

    To all:
    Tranh luận là việc rất khó. Nhất là khi người tranh luận quá sợ việc “thua cuộc”, nên đánh mất lý trí cần thiết trong cuộc tranh luận, mà chỉ còn dùng hết sức bình sinh hét vào mang tai cử toạ cùng đối thủ tranh luận, nhằm “cả vú lấp miệng em”.
    Ngay từ đầu, tôi đã khẳng định chế độ đương quyền không hoàn hảo gì. Mặc dầu vậy, rất nhiều lập luận được xậy dựng bằng các luận cứ logic của tôi không được ai phân tích, phản biện cho ra trò, mà chỉ vì lời tôi trái tai, thế là đủ để nhảy vào chụp mũ, chẹn họng, chửi bới tôi không thương tiếc.
    Thật đáng tiếc, vì đây có thể coi là 1 diễn đàn thu nhỏ, nơi người Việt chúng ta hôm nay tập dượt kỹ năng, thái độ, trình độ dân chủ, giữa những người tham gia tranh luận với nhau.
    Trong chúng ta, ngoại trừ ông Alan, chủ nhà, có vai trò cầm trống chầu, thì ai cũng bình đẳng như ai, chỉ là 1 cái nick.
    Vậy mà chúng ta đã dân chủ được như thế sao???
    Tôi biết, lời nói, quan điểm của tôi thường chẳng dễ nghe. Từ nhỏ, tôi đã không có thói quen a dua bất cứ ai. Dù là điều thoạt nghe có vẻ đúng, tôi chỉ tin khi các bằng chứng lý trí của tôi công nhận điều đó, hoặc ít nhất, tôi chỉ chấp nhận 1 lý lẽ là đúng, khi không thể phản bác nó cũng bằng lý lẽ. Đó cũng chính là lý do, không chỉ trên mạng, mà trong đời sống hàng ngày, khối người bị tôi làm cho mất lòng.
    Chịu! Đó là cái phải diễn ra, khi phần lớn người ta bị mất khả năng làm chủ trí não của mình bởi những tiếng gào thét “tao phải hơn mày” từ trong đầu phát ra, chi phối đến vô thức của phần lớn người ta.
    ….
    Trở lại với đề tài, mới nhất, tôi thất phản biện của nick “Phố đêm” hôm nay, có nhiều chất suy nghĩ và bình tĩnh hơn hết, nên tôi sẽ dành thời gian trả lời, coi như thể hiện sự tôn trong người đối thoại, vì đối với tôi, tranh luận, dẫu gay gắt hay ôn hoà, thắng lợi sẽ là khi, có điều gì đó gần với sự thật hơn, được nhìn nhận.
    Thứ nhất, như đã nói, chế độ này (ngày hôm nay) thoát thai từ nông dân mà ra. Tuy trong hàng ngũ lãnh đạo, có nhiều thành phần khác nhau, từ trí thức, địa chủ dân tộc cho đến 1 số xuất thân từ hàng quan lại cũ của triều đình nhà Nguyễn…, nghĩa là rất đa dạng, thì bản chất của nó vẫn là phản ánh tầm nhìn, sức mạnh, khiếm khuyết của những người nông dân, chiếm đại đa số dân số nước ta khi ấy, và thậm chí đến hôm nay.
    Tôi không xem 2 cuộc chiến tranh đẫm máu vừa rồi như 1 game, nên cái tít “Bên thắng cuộc” đối với tôi, rõ ràng là 1 cái nhìn thiếu nghiêm túc lịch sử, cái nhìn kiểu “đếm xác”. Nhìn từ quan điểm khách quan, đối với tôi, coi như lịch sử dân tộc Việt Nam thế kỷ 20 đã diễn ra như vậy.
    Và vì đã diễn ra rồi, hẳn là nó phải có cái “lý” nội tại của nó. Các anh chị thay vì giận dữ quy kết, đổ tội cho bất cứ bên nào, đã làm sao mà lịch sử đã phải diễn ra như vậy, xin hãy dành thời gian suy nghĩ 1 chút, 1 cách vật lý thôi, rằng điều gì làm nên lịch sử???
    Lịch sử không diễn ra theo cách chúng ta muốn, mà dòng chảy lịch sử diễn ra trong sự va chạm của các lực lượng xã hội. Khi cán cân tổng hợp cân bằng, xã hội sẽ ổn định. Khi sự chênh lệch vượt quá mức ổn định, sẽ có xáo trộn, thậm chí là 1 cuộc cách mạng.
    Đừng ghét bất cứ ai chỉ vì họ nghĩ khác mình. Vấn đề là, lực!!!!
    Nông dân Việt Nam (tiểu nông, bần cố nông) nhiều cái ấu trĩ, ngu dốt. Nhưng lực lớn nhất của họ là số đông. Ai đứng về phía họ, bênh vực hiệu quả cho họ thì nắm chắc phần thắng trong cuộc tranh giành thiên hạ.
    Và dĩ nhiên, cái gì cũng có mặt trái.
    Vậy phải chăng những tập hợp lực lượng khác, những quan điểm chính trị khác trong xã hội Việt Nam bấy giờ không đủ khả năng vận hành trơn tru con thuyền lịch sử Việt Nam? Việt Nam Quốc Dân đảng do Nguyễn Thái Học lập, đại diện cho liên khối doanh thương-trí thức, sao không nắm lấy vận hội cách mạng?
    Câu trả lời là không đủ lực, không tập hợp đủ lực lượng thì không tạo đủ sức mạnh. Bản chất vấn đề đơn giản thế thôi.
    Trở lại với anh em nhà họ Ngô. Sự lựa chọn của 3 đời nhà họ, xét đến thời điểm Ngô Đình Diệm được trao chức Tổng Thống, xét cho cùng, là một sự lựa chọn rất có hiệu quả, nếu chỉ xét trong phạm vi gia tộc họ Ngô. Nó chỉ tan chảy khi đối diện với áp lực thật sự: cuộc chiến giành lòng dân với những người kháng chiến Việt Minh.
    Khi nói về chế độ nguỵ, tôi không hề quan tâm đến việc nó có làm ai đau lòng. Tôi chỉ xét trên góc độ sự thật, “ngụỵ” không phải là 1 danh từ riêng chỉ tên, mà là 1 tính từ, trái nghĩa với “chính”. Xét trên mọi khía cạnh, từ pháp lý (căn cứ trên nội dụng hiệp định Giơ ne vơ), từ thực tiễn xã hội trong suốt quá trình kháng chiến chống Pháp… việc dựng nên 1 nhà nước khước từ tính thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của non sông Việt Nam là việc hành động ngụỵ tạo, tiếm danh, bất chính. Vì thế nó là nguỵ quyền.
    Không có gì phải lăn tăn ở đây cả.
    Mặt khác, chính tôi cũng thừa nhận, trong 21 năm tồn tại (1954-1975), chế độ chính trị vận hành xã hội miền Nam Việt Nam lúc đó cũng đạt được nhiều tiến bộ (bất kể với lý do gì). Mà đến nay, mấy ông cộng sản vẫn cắp cặp học hỏi ê càng, từ các chuyên gia kỹ trị cao cấp trong bộ máy cũ.
    Chuyện bình thường như cái giường: Ông Dominic Strau Kahn- DSK người Pháp,vừa rồi đánh mất cơ hội tranh cử tổng thống mặc dù là 1 kinh tế gia rất tài năng trên cương vị điều hành IMF vì lý do hủ hoá (nghi hiếp dâm 1 cô hầu phòng). Hẳn các anh chị không thấy điều đó là bình thường? Nếu điều đó xảy ra hợp lý, bình thường với 1 con người cụ thể như DSK, thì nó cũng xảy ra như thế, với 1 thể chế như VNCH.
    Thậm chí, trong trường hợp sau, không thể gọi là “đánh mất” tư cách, mà là tiếm xưng ngay từ đầu.
    Thôi, tôi “ní nuận” vậy cũng đủ mỏi tay rồi. Thực tế lịch sử luôn là thước đo chuẩn nhất.
    Tiện nói về lịch sử, tôi cũng khẳng định không hề có ý bao biện gì cho chế độ hôm nay.
    Hôm nay là hôm nay, hôm qua là hôm qua. Hôm qua anh là anh hùng, hôm nay anh vẫn có thể là anh khùng như ai.
    Thay vì tốn thời gian bới đống móc ngày hôm qua, nếu quý vị tập trung phản biện cái cách mà người ta vận hành đất nước này hôm nay, 1 cách có đầu óc, có tấm lòng, tôi sẵn lòng lắng nghe và thậm chí, nếu có thể, góp chút sức của mình vào đó.
    Còn việc bới móc lịch sử, nếu thiếu cái tâm trong sáng, cái nhìn khách quan, cùng GÓC NHÌN BAO QUÁT TOÀN CỤC, sẽ vô ích và tốn thời gian mà không rút ra được bài học gì.
    Đây cũng là lời kết tôi dành cho chủ đề này.
    Cám ơn quý vị, dầu sao cũng đã tranh đấu ra trò trong cuộc tranh luận này.

    Reply
    • JackZhang

      Ừ,chánh trị cưởng dâm lại đang xảy ra trên xứ này…và cưỡng dâm có “tổ chức” của những kẻ “đỉnh cao”……. Vì họ KHÔNG GIỐNG AI

      Reply
      • BC

        Ngoại cháu nói cái tội cưỡng dâm là tội ác nhất của nhân loại. Đốt nhà cướp của chỉ là ác thứ nhì thôi. Hic…hic…hic…

        Reply
    • BC

      Khi xây 1 căn nhà, quan trọng nhứt là cái móng nhà, đúng không? Trong tranh luận, cái quan trọng nhứt là quan điểm, đúng không? Những chi tiết sẽ bồi thêm cho cái móng nhà hoặc quan điểm đúng không? Vì ai cũng có công ăn việc làm, việc tranh luận này chỉ là cưỡi ngựa xem hoa cho nên chỉ cần chỉ ra 1 cục gạch đánh tráo hoặc là 1 cọng dây thép dổm trong nền móng là đủ để làm sụm bà chè căn nhà rồi, đúng không? Tui đã có công mò ra vụ án dioxin trong cái “móng” của bạn rồi, bộ chưa đủ để làm cái móng đổ sao? Thế thì thêm 1 nữa nhé?

      “Nông dân Việt Nam (tiểu nông, bần cố nông) nhiều cái ấu trĩ, ngu dốt. Nhưng lực lớn nhất của họ là số đông. Ai đứng về phía họ, bênh vực hiệu quả cho họ thì nắm chắc phần thắng trong cuộc tranh giành thiên hạ.” -Lời Kiên Huế

      Chế độ CS xuất phát từ phía Nga, nó biết dựa trên khối đông là giai cấp công nông, giai cấp mà cái cày, cái bừa, cái búa suy nghĩ giùm bộ não. Giai cấp này đặc biệt, và thực tế đã chứng mình, không biết nhìn xa. Họ chỉ biết nhìn thấy ngày hôm nay và muốn họ nhìn thấy được ngày mai thì hãy chờ ngày mốt đi. Bởi CS biết “lợi dụng” 36 chước cơ bản của Tôn Tử, lợi dụng cái ngây thơ, cả tin của giai cấp thấp nhất trong xã hội để dùng cơ bắp của họ để lật đổ cái gọi là “không hợp thời”, nên chiến thắng. Thực tế chứng minh rằng kẻ chiến thắng nhất thời chưa hẳn là đúng mà chỉ là đúng thời điểm mà thôi, đó còn gọi là vận may nữa. Kẻ biết “lợi dụng” giỏi không hẳn là tài giỏi mà chỉ là kẻ “lừa đảo” giỏi mà thôi. Và kết cục của kẻ lừa đảo giỏi là gì? Là khi mà cơ bắp của những bộ não của giai cấp nông dân tỉnh ra, họ sẽ biết phải làm gì.

      Từ lâu tôi có nói đi, nói lại rằng thì là đời người như vó câu qua cửa, lịch sử 100 năm chỉ là cái chớp mắt của cuộc đời. Anh tưởng rằng 68 năm là ngon ư? Là dài ư? Anh tưởng là tài sản anh gom góp trong ngần ấy năm của dân tộc là lớn ư? Lầm to, Ảnh hưởng và tầm chinh phục thế giới rộng lớn nhất thế giới như Thành Cát Tư Hãn rồi cũng tan tành. Con cháu ông ấy giờ còn lại gì? Có ai biết không? Thành quả như thế nào? Theo tôi, hổng chừng 4 mẹ con của người đàn bà trong bài báo của dantri.vn là đầu thai của Thành Cát Tư Hãn và con cháu của ổng đấy. Biết đâu được (?!) Rồi những số phận Hàn Mặc Tử – Mộng Cầm lại là đầu thai của cặp Thám hoa nước bướm hổng chừng. Đời chả biết đâu mà lần!

      Reply
      • BC

        “Việt Nam Quốc Dân đảng do Nguyễn Thái Học lập, đại diện cho liên khối doanh thương-trí thức, sao không nắm lấy vận hội cách mạng?
        Câu trả lời là không đủ lực, không tập hợp đủ lực lượng thì không tạo đủ sức mạnh. Bản chất vấn đề đơn giản thế thôi.”

        Rất lạ là đến nay vẫn còn nông dân giả danh trí thức để đưa ra luận điệu này. Phố Đêm dẫn câu “đất nước suy vong, thất phu hữu trách” có nghĩa là những người như Nguyễn Thái Học và đa số người biết suy nghĩ thời đó (có cả những người chưa hề, không hề được ghi tên vào sách sử như ông Ngoại tôi, Cậu tôi- làhậu thế), đều có ý hoặc là đã làm, là đứng ra làm điều gì đó cho đất nước. Sức người có hạn, có người nói láo giỏi, có người nói láo không chớp mắt, có người có thể thuyết phục được đám đông nhanh chóng, có người loay hoay…bởi thế nên có người tập hợp được lực lượng nhanh chóng, có người chậm hơn. Nhưng, nếu nói về yêu nước, vì dân, chưa chắc miu nào hơn mỉu nào. Thế mà tôi đã được đọc một tài liệu trên giấy ngày còn nhỏ, khoảng đâu mười mấy tuổi, rằng thì là kẻ mà bây giờ chúng nó tự ca tụng-tự đưa lên là “cha già dân tộc” đã bán đứng người đồng chí Nguyễn Thái Học của mình. Nếu tôi nhớ không lầm rằng thì là có sự thỏa thuận giữa những đảng phái lớn- nhỏ với nhau rằng sẽ đoàn kết, sẽ chiến đấu cho dân, vì dân, vì độc lập dân tộc. Thế mà có kẻ chỉ vì lợi ích độc đảng của mình, của cá nhân mình mà bán đứng đồng môn.

        Tiếc quá, tôi đã ra đi khỏi VN, tôi không mang theo được tất cả những sách vở, tài liệu trong rương sách của Cậu tôi, những gì tôi đọc được, tôi không thể kiếm được trên Google…Đó là điều áy náy và hoài nghi lớn nhất của tôi về ĐCS. Ngay cả câu nói của 1 ông tướng chột mắt người Do Thái khi thị sát chiến trường VN đã thốt lên, tôi nghe kể từ Mẹ của mình, rằng thì là:”muốn thắng CS hãy để CS thắng trước đã” cũng không thể tìm ra để dẫn chứng. Mẹ tôi nói rằng đó là những gì Mẹ tôi nghe được từ Cậu. Có nghĩa là đâu đó còn chôn giấu sự thật (?) Rằng đâu đó có những người biết chuyện này mà chưa kịp nói ra hoặc là không có phương tiện nói ra hoặc là đã khuất….

        Giá như tôi có thể kiếm ra được chính xác tên của vị tướng đó, giá như Cậu tôi còn sống, giá như tôi là nhà sử học, tôi đã có thể có nhiều bằng chứng hơn về điều này. Các Cậu trong ngành CTCT ơi, nếu các Cậu vô tình đọc được lời con viết ở đây, xin các Cậu xác nhận giùm cho con nhé.

        Ngàn lần cảm ơn các Cậu nói lên sự thật để rửa oan cho người đã khuất.

        Cháu.
        TM

        Reply
        • JackZhang

          Nếu cháu muốn tìm hiểu về người Do thái can thiệp vào Việt nam thì đây là hắn ta:
          Tướng độc nhãn Moshe Dayan – Bộ trưởng Quốc phòng của Do Thái – đột ngột tự qua Việt Nam 3 ngày (từ 25 tới 27 tháng 7 năm 1966) và cho báo chí chụp bức hình biểu diễn đang đi hành quân với lực lượng Hải Quân Mỹ. Sau chuyến “hành quân” chớp nhoáng đó, Tướng độc nhãn Moshe Dayan viết ngay đề nghị Mỹ nên rút quân ra khỏi Việt Nam vì không thể thắng cuộc chiến này được (rất là vô lý vì thực sự hiện diện xem xét chiến trường VN chỉ có 1 ngày , mà dám đưa ngay đề nghị khủng khiếp như vậy!). Dĩ nhiên lời đề nghị chủ bại này càng được thổi phồng bởi phong trào phản chiến và làm mất uy tín Tổng Thống Johnson. Tiếc thay sau này và mới năm ngoái đây, vẫn còn có những ký giả và bình luận gia Việt Nam ca ngợi những phân tích và đề nghị của ông tướng một mắt này, mà không hiểu đó chính là một trong những thủ phạm đã góp phần “khai tử” miền Nam Israeli General Moshe Dayan on Patrol with US Marines – South Vietnam 1966. Phong trào phản chiến càng lên cao đã khiến Tổng Thống Johnson vào tháng 3 năm 1968 phải quyết định không ra tái ứng cử. Sự xáo trộn tranh chấp kịch liệt trong đảng Dân Chủ đã tạo cơ hội hiếm có để cho ứng cử viên của đảng Cộng Hòa nắm chắc sự thắng cử. Vì vậy thế lực Do Thái đã gài được Kissinger từ năm 1957 làm cố vấn cho Nelson A. Rockefeller (Thống đốc New York) đang vận động ra tranh cử làm ứng cử viên Tổng Thống của đảng Cộng Hòa. Nhưng không ngờ Nixon thành công hơn và cuối cùng thắng cử làm Tổng Thống. Thấy vậy, Kissinger bèn trở cờ đầu quân theo Nixon và được trọng dụng làm Cố vấn An ninh. Thế lực Do Thái còn đưa được thêm nhân sự gốc Do Thái vào trong guồng máy cầm quyền Mỹ. Đáng kể nhứt là Bộ trưởng Quốc phòng James Schlesinger, Cố vấn đặc trách Nội vụ John Ehrlichmann (1925 – 1999)…. Với những chức vụ then chốt này, họ đã thành công bày mưu cho Nixon bỏ rơi miền Nam. Bắt đầu với chương trình Việt Nam Hóa Chiến Tranh sau biến cố Tết Mậu Thân 1968 để từng bước giảm con số lính Mỹ tử vong và bớt dần sự hiện diện của Hoa Kỳ tại miền Nam. Đến năm 1971, Kissinger bí mật qua Trung Hoa tìm cách tái bang giao với chính quyền Bắc Kinh và đưa đến thỏa hiệp Thượng Hải 1972 giữa Mao Trạch Đông và Nixon. Trên bề mặt, thỏa hiệp này chỉ công nhận một nước Trung Hoa cho thấy Hoa Kỳ bỏ rơi Đài Loan trên chính trường thế giới, nhưng bên trong thực tế Kissinger nhằm sửa soạn sự rút lui an toàn cho quân đội Mỹ ra khỏi miền Nam với sự bảo đảm của Trung Cộng. Quả nhiên, chỉ sau đó chưa đầy một năm, Kissinger đã dùng đủ mọi mánh khóe, kể cả đe dọa tánh mạng các cấp lãnh đạo VNCH, thành công trong việc ép buộc VNCH ký kết Hiệp Định Paris vào ngày 27.1.1973 để quân đội Hoa Kỳ được an toàn rời khỏi miền Nam. Phía dư luận báo chí quốc tế đã sớm thấy rõ âm mưu của Kissinger và đã ví bản hiệp định này giống như tờ khai tử cho miền Nam Việt Nam. Chính ngay Kissinger cũng đã tiết lộ bề trái của bản hiệp định cho Cố vấn đặc trách Nội vụ John Ehrlichmann của T.T Nixon như sau: “Tôi nghĩ rằng nếu họ (chánh phủ VNCH) may mắn thì được 1 năm rưỡi mới mất”. Tương tự, Kissinger đã trấn an T.T Nixon là: “Hoa Kỳ phải tìm ra một công thức nào đó để làm cho yên bề mọi chuyện trong một hay hai năm sau, sau đó thì chẳng ai cần đếch gì nữa. Vì lúc ấy, Việt Nam sẽ chỉ còn là bãi hoang vắng”.
          Còn nhiều bí ẩn mà người Việt nam và thế giới chưa biết về cuộc chiến này…chờ xem nó đang diễn ra Tiểu Muội sẽ chứng kiến. Chúc cháu thêm am hiểu về SỰ THẬT.

          Reply
          • JackZhang

            Cậu nhắc TM Tây ninh không có Suối máu (Trại Suối máu ở Suối Máu, Tam Hiệp, Biên Hoà giáp Hố nai). Maybe Cậu TM bị bắn trong đêm vượt trại cuối April 1976?

          • BC

            Dear Cậu JackZhang,

            Cháu chỉ nghe Mẹ cháu kể về Cậu với những câu chuyện rời rạc như vậy. Cám ơn Cậu đã cho cháu biết được đoạn lịch sử này. Mẹ cháu từ lúc lấy chồng cho đến lúc được về hưu vài năm nay làm việc không hề ngơi nghỉ (vì tính Mẹ cháu muốn thế, nghỉ ngơi không muốn). Mấy khi được đi chơi.

            Khi Cậu cháu được cho thăm nuôi lần đầu, Cậu viết thơ về không cho Ngoại cháu đi thăm, sợ Ngoại buồn. Mẹ cháu theo xe đi chung với mọi người, người ta nói Tây Ninh thì Mẹ cháu biết đó là Tây Ninh, chứ nếu nói Tây… phương cực lạc chắc cũng biết vậy thôi. Người tai nói Suối Máu thì biết là Suối Máu. Bởi vậy cháu mới nói khi gia đình tạm khá giả, cháu đòi đi kiếm chỗ Cậu học tập, tìm xác, cả Ngoại, cả Mẹ cũng ngớ luôn, không biết đâu để kiếm. Cháu lúc đó còn nhỏ dại nên cũng chả biết đi đâu. Cả đời có được đi đến đâu đâu mà biết. Giờ về lại VN cháu mới được đi nhiều nơi, mới biết đó chứ.

            Còn khi gặp các bạn của Cậu ở bên này thì chỉ có ngồi khóc không cũng hết ngày rồi, có nghĩ ra được câu gì để hỏi đâu. Vậy đó.

            Rồi chúng ta cũng gặp lại nhau đâu đó cuối chân trời. Ngày xưa thì cháu nghĩ giữa Cậu cháu và cháu biết bao giờ gặp lại…Thế mà thời gian qua đi, lại gặp nhau vài mươi năm nữa. Cháu nghĩ nếu kiếm Cậu mình thì hai mươi năm trước hãy nên kiếm, giờ thì chẳng mấy chốc lại gặp nhau….

            “Bất tri tam bách dư niên hậu,:
            Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như ? ”
            (Ba trăm năm nữa ai người hiểu
            Ai người nhỏ lệ khóc Tố Như)
            -Nguyễn Du-

            Chúc Cậu luôn khỏe và yêu đời.
            Cháu
            TM

          • Ngọc Lan

            @ BC và JackZhang: Hai bạn có thể tìm đọc về tướng Moshe Dayan trong cuốn “Bài học Israel” của Nguyễn Hiến Lê. Trong cuốn sách này, tác giả có nhắc đến sự kiện ông tướng một mắt qua thăm Việt Nam, nhưng tôi không nhớ là có câu “muốn thắng CS hãy để CS thắng trước đã”. Có thể ông Nguyễn Hiến Lê đã không trích dẫn câu nói trên chăng? Nếu đúng có câu đó thì chắc trúng ý bạn BC rồi, vì chắc sắp thành hiện thực.

            Chia buồn với bạn BC có người nhà mất trong thời gian cải tạo. Gia đình tôi cũng có mấy người đi cải tạo, may sao đi đến nơi về đến chốn.

          • BC

            Dear Con Chiên,

            Hôm nay mình rảnh nên mình đọc và xem hết những bài viết và phim trong topic này, đặc biệt là links của bạn. Hay! Có thể nói là những sự kiện có thể đúng như links viết về, nhưng góc nhìn về sự kiện theo như mình biết thì hơi thiên lệch 1 chút. Lý do Thiên Chúa giáo và Do Thái giáo không hợp nhau lắm nên có thể vì vậy mà góc nhìn khác mình và một số người lớn tuổi không theo đạo gì cả.

            Có lẽ mình chỉ nên biết sự kiện này đến đây thôi, mình không muốn bất hòa với những người tốt và có thành ý như bạn, như những người hiểu biết trong đây vì nhận xét khác các bạn, trừ trường hợp bất khả kháng với những kẻ mù quáng mà thôi. Nhưng nếu để mình nói thêm, có lẽ sẽ có 1 góc nhìn khác về sự kiện này.

            Cám ơn Bạn và Cậu Jack đã cho mình biết thêm về 1 sự kiện lịch sử thật chi tiết.

            TM

    • BLoc

      Chào bạn Kiên Huế

      Có lẻ bạn chưa đọc cmt của tôi trao đổi với bạn ngày 12/3 ở trên, nên cmt này của bạn không đề cập gì đến nội dung tôi muốn thảo luận cùng bạn.

      Bạn cũng như tôi rất muốn nói chuyện theo hướng trao đổi chứ không phải chỉ trích nhau, bạn còn giống tôi là thích nói nhiều, tuy cùng là gốc Huế, nhưng người khác lại hiểu lầm mình là người Quảng Nam (Ở miền Trung có câu: Quảng Nam hay cải… đó mà! Đùa chút cho vui). Cơ bản nhất là tôi và bạn tranh luận không vì mục đích thắng thua mà vì sự thật đa chiều.

      Chỉ khác một điều tôi không đánh giá người kiệm lời hay diễn đạt không trôi chảy ý của họ như bạn cho là họ thiếu lý lẽ. Cái tôi thường quan tâm là ý đó, góc nhìn đó có bao nhiêu phần sự thật, bao nhiêu phần mình chưa biết để cần xem lại luận cứ của mình. Không biết bạn như thế nào chứ với tôi, cái gì chính mình là nhân chứng thì mình tin nó, còn thông tin khác thì phải cẩn thận xem lại theo nhiều chiều, vì đa phần kiến thức lịch sử của bạn và tôi đều thông qua một bên thứ ba nào đó mà có (sách, báo, phim, ảnh, người khác kể…) thì làm sao mà không có “tam sao thất bổn”, nhất là rất nhiều người có “tài năng” như bạn hay hơn cả bạn về văn chương lưu loát, lý luận như mây trôi gió cuốn, làm mình thấy quá có lý mà đâm ra tin!? Hằng ngày bạn thấy trên báo ND, PLuật… hay TVT, VOV, TTXVN… có những bài viết của các Tiến Sỹ như vậy (mới đây càng có rất nhiều bài phát biểu do việc sửa đổi hiến pháp, luật đất đai….) chắc ít nhiều bạn cũng dị ứng với chúng, vây bạn có nghĩ người ta cũng “dị ứng” với mình không? (tôi cũng tự đặt cho mình câu hỏi đó thường xuyên khi gửi cmt dài ở đây đó bạn).

      Có rất nhiều chuyện hay nhiều câu rất đơn giản, chẳng tốn nhiều lời để giải thích hay lý luận hoặc không chứng mình được bằng khoa học, nhưng giá trị của nó thì vô cùng lớn với mọi người. Nếu bạn quá thiên về lý trí thì chính bạn là “nạng nhân” của vòng vây lý luận của mình đó, một lúc nào đó bạn sẽ hiểu ý này của tôi. Vì con người là một sinh thể có cả xác và hồn!

      Reply
    • Sự thật ở đâu?

      Gởi Kiên Huế,

      Tôi (cho phép xưng hô như vậy) chỉ là người trẻ thôi, được sanh ra sau mốc lịch sử 1975 6 năm và khi đi học được dạy rất nhiều, sau này vì muốn tìm hiểu nên tham khảo khá nhiều, chỉ xin nêu vài sự kiện mong được cùng Kiên Huế làm sáng tỏ để trả sự thật lại cho sự thật.

      1. Phải rất khó khăn tôi mới xóa bỏ được “Bác”, bỏ được sự thiên vị cho Liên Xô (trước đây khi nhắc đến Liên Xô, tự nhiên tôi có cảm tình mặc dù chẳng biết nó ở đâu và ra sao, tôi thích đá banh và chẳng hiểu yêu Liên Xô khi nào). Sau này tôi nhận ra được vì sao? Giờ đây khi nhìn mấy đứa cháu đi học lớp mần, lớp 2 về bô bô hát bài về “Bác”, chúng thích thú vô cùng mà tôi không cản. Chỉ nói nếu con thích thì hát trên lớp, đừng hát ở nhà. Mai này lớn lên có thể con sẽ hiểu. VNCH tôi được biết không mang chính trị vào nhồi sọ học sinh, điều này Kiên Huế có nghĩ khác không?

      2. Trẻ em như trang giấy trắng và truyền thông hiện nay Kiên Huế (KH) đã biết, vậy liệu khi tờ giấy trắng đã được viết, để không thiên kiến có được không? Phải làm sao để thoát khỏi “nhìn sự việc qua mắt người khác”?

      3. Trước 1945, VN có bao nhiêu đảng phái chống Pháp? Đường hướng của họ có giống nhau không? KH nghĩ sao về tư tưởng Phan Chu Trinh?

      4. VM tuyên bố độc lập năm 1945, được bao nhiêu nước trên thế giới công nhận? VM có phải là tổ chức tuyên bố VN độc lập trước nhất ở VN không? KH biết gì về chánh phủ Trần Trọng Kim? Cuộc chuyển giao chánh phủ không đổ máu phải không? Tại sao sau đó chuyển sang chánh phủ liên hiệp? Sự kiện Ôn như hầu, số người bị giết thuộc đảng phái nào? Lý do họ bị giết? Bên nào đã đưa ra lý do? Tại sao phải ký hiệp ước so bộ 1946? Bản hiệp ước đó thế nào (cần chụp lại bản gốc để người đọc tự đánh giá – không phải dẫn vì thường là dẫn thiếu và thiên lệch)? Bên nào phản đối hiệp định sơ bộ?

      5. Tạ Thu Thâu và nhiều người “Trokit” bị chết như thế nào? Đệ tam và đệ tứ khác nhau ra sao?

      6. Cuộc chiến 45-54 ai chủ trương? Cần thiết phải có cuộc chiến này không? Ai tài trợ vũ khí cho các bên tham chiến? Ai chủ trương? Vì sao họ tài trợ? Có sự chống đối khác với Pháp trong thời gian này ngòai giải pháp vũ lực không? Kết thúc cuộc chiến, “Ta” giành thắng lợi vẻ vang phải không? Tại sao lại ký hiệp đinh G? Hiệp định G có phải là hiệp định đình chiến không? Các bên gởi đại diện tới G là Bên nào? Bên nào tham gia ký? Các bên liên quan có tuyên bố gì không? Có thì họ nói gì? Những tuyên bố đó có được bên đối lập xem xét không? -Lãnh thổ bất khả phân- là tuyên bố của bên nào? KH đã đọc được bản chính của hiệp định G chưa? Nếu đọc được thì ở đâu? Trên mạng có rất nhiều tài liệu dẫn nhưng không có cái nào là Photo từ bản gốc hoặc sao chụp? Ai giữ bản gốc?

      7. Sau 45, có tuần lễ vàng và quyên được khá nhiều, vậy ai là người có khả năng cho vàng? Cải cách rộng đất diễn ra sau 1945? Nạn nhân của nó là ai? Theo tài liệu sách trắng do NXB sự thật viết thì số người chết là trên 170.000 người, trong đó oan sai là khoảng 123.000 người số lượng oan chiếm khỏang 70% trên chiều dài khỏang 6 năm, vậy nên hiểu thế nào? Người có quyền, từ trung trở lên không lẽ không thấy để dừng lại? Không có ai có ý kiến? Ai đã ý kiến và người đó được thưởng ra sao? LS Nguyễn Mạnh Tường, ông ra sao và cuộc đời ông thế nào?

      8. Thế giới sau 45 thế nào? Các bên đối đầu nhau ra sao? Các quốc gia nào bị chia cắt? Chia cắt thời gian nào? Sau khi chia cắt có xảy ra xung đột vũ trang không? Bên nào chủ trương? Bên nào tự vệ? Ý kiến dân chúng có không? Có thì họ nói gì? Trung Quốc đụng trận với Mỹ ở Triều Tiên ra sao? Cuộc tranh giành ảnh hưởng giữa LX, Mỹ như thế nào? Các vùng nóng ở đâu? Cách thức, phưong pháp tác động của Mỹ và Liên Xô với phần bị ảnh hưởng của họ ra sao? Có phải đánh giá qua hành động là tương đối tin cậy hơn so với đánh giá qua suy luận không?

      9. Mỹ được xem là kẻ thù của VN khi nào? Ai tuyên bố như vậy? Tuyên bố lúc nào? Mỹ đã làm gì để họ bị biến thành kẻ thù? Kẻ thù đó làm gì để giúp Pháp? Pháp thù ghét Mỹ khi nào? Tại sao?

      10. Ở VN, Bên nào ký chia cắt? Họ có giải thích gì cho việc này? Bên nào cài cắm người và vũ khí bên phần đất bên kia? Số lượng ra sao? Đường 559 (HCM) được làm năm nào? Mặt trận GPMN được lập năm nào? Giải phóng là gì? Nếu là giải phóng thì giải phóng ai? Khỏi cái gì?

      11. Trường hợp bất đồng quan điểm, không bên nào chịu nhượng bộ bên nào thì cách giải quyết nên ra sao? Nếu bên này cho mình đúng áp đặt lên bên kia, tại sao họ không tự nguyện để bên kia áp đặt lại? Ai áp đặt người khác sao không chấp nhận để người khác áp đặt anh?

      12. 54-63 có thể xem là cuộc chiến? Các bên có quan điểm như thế nào? Quan điểm đó so với lập trường trước đây ra sao? Đứng trên lập trường lợi ích cả dân tộc thì giải pháp nào nào là ít thiệt hại nhất? Cuộc chiến 63-75 có cần thiết không? Tại sao? Nhìn nước Đức trước và sau khi bức tường B sụp đổ thế nào? Hiện nay Triều Tiên ra sao? Bên nào hiếu chiến hơn? Nếu là người dân Triều Tiên (Nam lẫn Bắc), liệu bên nào có số lượng người mong muốn chiến tranh xảy ra? Chiến tranh nổ ra là tốt cho dân tộc và đất nước Triều Tiên (gồm cả Nam và Bắc)?

      13. Hậu quả chiến tranh thì con người đã thấy và mường tượng, đã kêu ca di hại, đã tránh nhau. Xin hỏi là người lính phải tham chiến, bị đẩy ra chiến trường, KH có sẵn lòng nhả đạn để không phải giết thù mà bảo vệ mạng mình không? Có thực hiện mội biện pháp để nâng cao an toàn cho mình và thậm chí không quan tâm đến tác hại của các biện pháp đó không? Chiến tranh nổ ra, phải có bên đánh trước? Vậy bên nào khai hỏa trước? Bên nào lấn trước? Trước khi quyết định chiến, họ có tưởng tượng ra mức thiệt hại có thể có không? Ai là người gánh chịu nó?

      14. Để đánh nhau, phải có vũ khí? VN sản xuất được vũ khí gì? Vũ khí sử dụng trong cuộc chiến là gì? Có ai cho không ai gì không? Chủ nợ khi cho vay phải chắc chắn con nợ trả được? Nếu mức độ rủi ro cao, chủ nợ phải làm gì để bào vệ mình? Tại sao có công hàm 1958? Tại sao lại không sớm hơn? Có thể trễ hơn được không? Khi thời cơ tới có nên để trễ hơn không?

      15. Cộng hòa MNVN có không? Nếu có, thủ đô nó nằm ở đâu? Nó tuyên bố thủ đô và nội các khi nào?

      16. KH nghĩ sao về việc đốt sách? Tại sao phải đốt sách? Sách bị đốt là gì? Có kê danh mục sách phải đốt không? Tại sao lại không kê danh mục? Có phải để lẫn trắng đen nhằm …? Mình trong sạch, người khác viết sách bôi bẩn mình, cũng khó chịu nhưng nên đem đốt hay nên để để cho thiên hạ có bằng chứng so sánh cái hành động mình làm với nội dung sách nó viết? Đừng quên nó viết trước thì dù đúng, mình vẫn có thể đóng kịch chứng minh nó nói sai phải không?

      VN là vĩ đại với người Việt, nhưng chỉ là một quốc gia ở ĐNA, chỉ là một phần diện tích Châu Á và chẳng phải là một điểm nhấn của thế giới? Cũng như con không được phép lựa chọn cha mẹ, VN chưa được lựa chọn thế giới mà phải xoáy theo cơn lốc nó tạo ra?

      Thật ra còn nhiều câu hỏi nữa nhưng hỏi nhiều quá sợ loãng. Câu hỏi nào không đúng với sự kiện xin cho biết. Khi KH trả lời, nên DẪN NGUỒN cho lập luận của mình, tôi sẽ phản bác với DẪN NGUỒN của tôi. Đọc giả sẽ tự xem để đánh giá. Tiện đây, xin nói rõ quan điểm để khỏi mập mờ: Trên đời này không gì là hoàn hảo nên xin đừng dùng hòan hảo để biện minh. Các kịch bản, đối tượng,… đưa ra để lựa chọn sẽ luôn có kịch bản, đối tượng ít khiếm khuyết hơn và ít khiếm khuyết nhất trong rổ kịch bản đối tượng đó. Xin đừng để con MA vào rổ CHÓ khi chúng ta đang chọn con CHÓ nào tốt hơn.

      TÔI KHÔNG ĐI TÌM SỰ HÒAN HẢO NHẤT LÀ ĐI TÌM SỰ ÍT KHIẾM KHUYẾT NHẤT MÀ THÔI! ÍT KHIẾM KHUYẾT NHẤT LÀ CÁI HOÀN HẢO NHẤT Ở THỜI ĐIỂM ĐÓ VỚI TRÍ TUỆ VÀ MÔI TRƯỜNG LÚC ĐÓ, SAU KHI ĐÃ CHỌN THÌ XIN GỌT DŨA KHUYẾT ĐIỂM ĐỂ TIẾP TỤC CÓ SỰ LỰA CHỌN ÍT KHIẾM KHUYẾT HƠN TẠI MỘT MỐC THỜI GIAN TƯƠNG LAI.

      Reply
    • Ctrung

      Ctrung mời bác Kiên Huế, bác JackZhang, bác Bloc, bạn BC, bạn Knight giải lao ít phút để ngao du Sô Viết .

      http://www.youtube.com/watch?v=hMuRPDWVbHQ&list=SP33ABD18EBF6310D9&index=1

      Ctrung thấy có nhiều chuyện có vẻ không đúng lắm, nên muốn tham vấn mọi người, không có ý gì khác!

      Chúc cả nhà vui vẻ!

      Reply
      • Ctrung

        Xin lỗi mọi người, ctrung chỉ search tên phim trên Google mà quên kiểm tra xem người upload là ai. Khi comment xong xem lai người upload mới phát hiện ra chuyện không hay. Mong moi người lờ qua về nội dung xúc phạm người khác này.

        Reply
        • Knight

          Hoàn toàn là sự thật, sau này sẽ có nhiều sự thật đắng lòng hơn được công bố.

          Reply
        • JackZhang

          …tương tự…nhưng nó ác hơn nhiều Ctrung thấy SỰ THẬT rõ ràng rồi…khỏi bị đui

          Reply
      • BC

        Bộ phim kinh hãi quá! Không biết những kẻ ác như thế này sẽ như thế nào bên thế giới bên kia nhỉ? Khi chết có nhắm mắt không nhỉ? Bởi vậy mình mới nói chỉ có chủ nghĩa…này mới sản sinh ra những kẻ ác như thế. Liên xô, VN, TQ, Campuchia là những nước dành cho những người kiếp trước không tu. Hic…hic…hic….

        Reply
        • Ctrung

          Bậy à nghen, Ctrung có tu đàng hoàng à, nhưng mà chẳng hiểu sao … Chắc tại nghiệp chướng còn nhiều quá. :)

          Reply
        • Phương Doanh

          Nếu mà cần liệt thêm các quốc gia từng gây tội ác tiệt chủng thì mình cũng bổ sung thêm:

          1> Mỹ – trong cuộc xâm lược đất đai người da đỏ để mở rộng lãnh thổ về phía Tây.
          2> Tây Ban Nha – trong cuộc tàn sát thổ dân Châu Mỹ để chiếm đoạt tài sản, đất đai.
          3> Anh – trong công cuộc chinh phục thuộc địa Ấn Độ.
          4> Nhật – trong chiến tranh với Triều Tiên và Trung Quốc.

          Và còn nhiều những quốc gia khác từng gây ra những tội ác với con người mà nếu bạn chịu khó tìm hiểu từ các nguồn tài liệu khác nhau như phim tài liệu, sách báo… hoặc đơn giản là từ Wiki thì bạn sẽ biết được.

          Không biết bạn dẫn chứng lịch sử như vậy vì hạn hẹp về kiến thức lịch sử hay là vì muốn “dẫn dắt lịch sử” theo chủ quan nhận thức của bạn.

          Reply
          • doc gia

            Góp vài ý:

            1. Các mục bạn nêu, xin cho biết sách dẫn và số lượng cụ thể, cùng phương thức tiến hành nếu có để so sánh với nhau, không thể nói chung chung chung được.

            2. Diệt chủng với tội ác chiến tranh khác nhau hay giống nhau? Khi các quốc gia khác nhau, dân tộc khác nhau đánh nhau vì quyền lợi khác với người trong cùng quốc gia cùng dân tộc giết lẫn nhau cũng vì quyền lợi? Tội ác chiến tranh thì hình như sau thế chiến 2, thế giới mới ban hành. Tội diệt chủng được Liên Hiệp Quốc ra luật năm nào mình không biết và hình như có vài nước vẫn chưa tham gia ký.

            3. Lưu ý không gian và thời gian xảy ra sự kiện. Bạn không thể lấy việc người ăn thịt người thế kỷ 21 so với thế kỷ 01, bạn bênh đỡ kiểu này thì thật không hiểu nổi. Chẳng lẽ con người cứ dậm chân không tiến bộ sao? Bạn có xem Bao Thanh Thiên được nhiều người ngưỡng mộ với luật hồi đó “Giết người đền mạng” mà không xét nhiều đến động cơ thật sự, tự vệ, vô tình,…?

            4. Thêm nữa là lưu ý tiến bộ xã hội và nhận thức của con người: VD: Trước đây khỏang 50 năm ở VN thì việc “Nữ thập tam, Nam thập lục” là điều bình thường nhưng nay thì là tảo hôn nếu kết hôn ở tuổi đó.

            Bạn có thể liệt kê nhiều nhiều cái xấu xa của các quốc gia vì để hình thành quốc gia thường đổ máu rất rất nhiều nhưng không thể đánh đồng với nhau khi xảy ra trong thời gian khác nhau, bối cảnh khác nhau,… được.

      • JackZhang

        Chuyện này có thật trên quê hương của Ctrung và không có “chúc cả nhà vui vẻ” và nên phải khóc cho cha mẹ mình (vì các cháu sanh sau không biết).
        http://www.youtube.com/watch?v=vYH99ucagl0
        http://www.youtube.com/watch?v=RWRMbnu7kJU&playnext=1&list=PLEC9D45B896A7EB51&feature=results_main

        Reply
  • Knight

    Dear Ngọc Anh, hãy đọc link này http://en.wikipedia.org/wiki/Founding_Fathers_of_the_United_States , sẽ thấy Mỹ có tới 7 Founding Fathers, dịch Hán Việt ra là 7 Thượng phụ, là 7 người có công lập quốc, công trạng tương tự Hùng Vương.

    Từ Founding Father, mang ảnh hưởng bởi lối gọi các Thượng phụ Công giáo khi xưa (là các Đức Cha cao tuổi được kính trọng), khác hẳn cái danh xưng tự gọi là ‘Bác” của kẻ tự viết sách tung hô mình: Vừa đi đường vừa kể chuyện.

    Reply
    • Knight

      Con số 7 chỉ là 7 người chính lúc đầu, sau này từ Founding Father được mở rộng cho nhiều người có công trạng lớn với nước Mỹ khác nữa.

      Reply
  • Knight

    Chào dư luận viên Kiên Huế, muốn tranh luận, thì phải biết cách viết bài phù hợp với môi trường. Kiên Huế có biết viết ở 1 môi trường thế này, phải cách dòng ở mỗi đoạn, viết câu phải ngắn gọn, không phải 1 câu 4 dòng như trên.

    (1) Về sự kiến 8/1945, thì cái gì gọi là Cách mạng khi mà Pháp bị Nhật đuổi vào 3/1945, sau đó 13/8/1945 thì Nhật đầu hàng Đồng Minh. Thế thì Việt Minh đã giành chính quyền từ tay ai, nếu không phải từ Chính phủ của ông Trần Trọng Kim. Những gì diễn ra vào thời điểm đó, nhân chứng sống “nhát sĩ” Tô Hải đã viết rất rõ trong blog của mình.

    (2) Tai sao gọi Việt Nam Cộng Hòa là ngụy, mà không phải ngược lại ? Bắc Triều Tiên phe Cộng sản, Nam Hàn Quốc phe Tự do, có ngay bằng chứng thực tiễn chứng minh chế độ nào đúng.

    (3) Nhân dân thời đó 95% mù chữ, họ ủng hộ Việt Minh vì VM hứa ban phát ruộng đất cho họ và hô hào chống ngoại xâm. Nhưng chẳng ai biết lý tưởng của Việt Minh – Đảng Cộng sản VN lại là CNXH, và cũng chẳng thể hiểu nổi CNXH là gì.

    Cuối cùng, bài viết của dư luận viên rất dài, nhưng người đọc không thể hiểu nổi nó muốn nói gì. Đọc bài này mà học hỏi, hy vọng sau này Kiên Huế viết ra được 1 bài như vầy (mà tôi chắc 99% là không tưởng).

    Reply
  • Sweet Surprise

    Gửi Kiên Huế,

    Tôi đã định không nói, không muốn nói gì nữa. Tất nhiên tôi có lý do riêng của tôi. Nhưng đến hôm nay thì không thể im lặng được nữa.

    “Đây cũng là lời kết tôi dành cho chủ đề này.” Chưa hết được đâu bạn ạ. Làm gì mà có vẻ vội vã thế.

    Trích từ another comment của bạn: “Forbes vừa công bố tỷ phú đô la được công nhận đầu tiên của Việt Nam là ông Phạm Nhật Vượng…” Bạn có vẻ tự hào quá nhỉ. Cái tự hào này nên gọi là gì nhỉ. Nó đứng sau cái “phải gió” gì mà ở đây ai cũng có thể đoán ra nhưng chẳng ai buồn nói ra ấy nhỉ. Tuy nhiên, hãy trả lời câu hỏi này của tôi: Bạn nghĩ gì khi tôi, và nhiều người khác nữa, CHỈ THẤY RÙNG MÌNH TRƯỚC CÂC TIN VỀ TỶ PHÚ VIỆT NAM? Lạy cụ giời, càng nhiều tỷ phú chắc con càng rùng mình đến chết.

    Liên quan đến comments giữa bạn và LẠC VIỆT, sorry to write that you should have honestly replied to him in English like this: “Oh, LẠC VIỆT, you’re too wrong. Not only I’m one of such internet commentators but the “lead” of them. I’ve got accustomed to only looking down on my staff from that position. Therefore, I forget that there are definitely other people who are “above” or “over” me intellectually, academically, commercially and practically at this website in particular.”

    Đó là lý do để đến đây tôi đồng ý với bạn Knight đã viết ở trên rằng “bài viết của dư luận viên rất dài, nhưng người đọc không thể hiểu nổi nó muốn nói gì.” Vậy thì hãy đọc những gì tôi đã trả lời Ngọc Lan ở trên đi. Rằng trước khi nói người khác “chửi” mình thì hãy tự lần lên gáy xem có bao nhiêu từ “chửi” đã tự chui ra từ cái miệng “bác Trư” (được trả lương) của bạn ấy trước rồi mới tính sổ với người khác được.

    Tôi cũng nghĩ sự “rỉ tai” này khá tin cậy rằng bạn có khả năng tự đọc báo hay tài liệu nước ngoài kha khá nên có lẽ càng như vậy bạn càng get used to looking down on your subordinates. So, you’re the most welcome if being able to reply to me in English. We then might be very “meeting one’s match in the other.” Do you know what this proverb means in Vietnamese?

    Reply
  • Phố Đêm

    To Kiên Huế
    Đọc Comment của bạn tôi đâm tội nghiệp bạn. Bạn than phiền là bị chụp mũ, chẹn họng, chữi bới không “thương gì đến ngọc tiếc gì đến hoa” bị giập vùi như thế còn gì đời…hoa. Tội nghiệp bạn là vì thế. Nhưng có một nguyên tắc cốt lõi của dân chủ mà bạn đang tham gia thì lại quên mất, đó là dân chủ là dùng lí trí đánh võ mồm. Bất luận quan điểm của bạn như thế nào, bạn phải có đủ lí trí để bảo vệ đến cùng, nếu không mà để thua chỉ có thể chạy về méc…vợ (nếu có) chứ bác chủ nhà nào dám đứng ra cứu bạn. Nhưng việc dùng cái đầu để đấu lí là thể hiện sự văn minh của con người. Những phim cao bồi chỉ nói với nhau được vài câu đã rút súng ra chơi nhau rồi. Vì trong đầu chỉ toàn nước thì phải dùng đến cơ bắp mà nói với nhau. Trong những nước độc tài chúng ta thấy họ cũng hành xử na ná như vậy.
    Phố tôi đọc bài của bạn mà cứ thấy “lăn tăn” thế nào ấy. Phải đọc đi đọc lại mới hiểu ý bạn. Hình như bạn có tư tưởng tập trung! Bạn gom được nhiều thứ vào một bài viết, giống như bà nội trợ nấu một nồi cà ry thập cẩm. Kể về “đức gom” của bạn, Phố phải cho bạn 10 điểm. Nhưng ở đây Phố tách ra, chỉ mạn đàm với bạn về chữ “ngụy” thôi. Theo từ điển của Lê Ngọc Trụ và Lê Văn Đức ngụy nghĩa là giả, là giặc. Nhưng tôi cho việc khước từ tổng tuyển cử theo hiệp định Geneve là chính đáng vì:
    Thứ nhất Làm sao tin được một lãnh tụ gian manh, mà bằng chứng là khi được tự do lựa chọn gần một triệu người đã bỏ của chạy lấy người. Thứ hai là nếu tổng tuyển cử, miền Nam khó mà thắng vì dân số không bằng miền Bắc, và bộ dân vận trong Nam cũng không bằng ngoài Bắc là cái nôi của bộ máy tuyên truyền siêu đẳng. Thứ ba là vì tự do ấm no của miền Nam mà chính quyền phải bảo vệ bằng mọi giá, và đấy cũng là ý dân. Thứ tư sự khước từ đấy cũng là cách bỏ phiếu bằng hành động rằng chúng tôi muốn sống tự do (khát vọng chính đáng của con người) thay vì tổng tuyển cử là sắp đặt của ngoại bang chứ chẳng phải nguyện vọng của dân tộc đã trưởng thành và độc lập, thì cớ sao lại để cho ngoại bang chi phối vận mệnh dân tộc?
    Vấn đề cũng giống như người vợ lấy phải ông chồng đã độc tài lại vũ phu nên bà phải chọn giải pháp li dị, vì an toàn và tương lai thăng tiến cho những đứa con. Tôi cho sự lựa chọn của người vợ là sáng suốt, thì miền Nam cũng nhờ vậy mà có được hơn 20 năm tự do để phát triển về mọi mặt. Tương lai tươi sáng của những đứa con phải quan trọng hơn cái danh ảo của một gia đình, bề ngoài thì nền nếp nhưng bên trong là địa ngục trần gian. Nếu chỉ vì bà từ chối sống chung mà ông mua súng về uy hiếp bắt bà phải sống chung thì bạn nghĩ sao? Tôi cho đấy là việc làm của hạng cowboy. Cũng vậy việc miền Nam khước từ tổng tuyển cử là lựa chọn khôn ngoan, vì dựa trên tự do và dân sinh để tồn tại và phát triển, và chúng ta thấy một nền văn học của miền Nam tuy không sáng chói trên văn đàn thế giới, nhưng vẫn phong phú và đa dạng hơn, so với miền Bắc có quá nhiều màu xám của những ca tụng cụ Mác, cụ Hồ và những bông bí bông bầu say men chiếu đấu!
    Một lựa chọn chính đáng như thế có gì là ngụy! Ấy vậy mà ông chồng miền Bắc manh tâm vác súng đạn vào thôn tính miền Nam vì lựa chọn này đấy. Nếu hiểu ngụy là giặc thì bạn thấy việc làm thôn tính này có giặc không? Nếu hiểu ngụy nghĩa là giả thì đây tôi chứng minh cho bạn coi. Ngày xưa sách sử viết Việt Minh rất được lòng dân, đến khi cái mặt nạ rơi ra năm 54, gần một triệu người bỏ chạy hàng giả. Vào miền Nam thôn tính đâu có lấy cớ “họ không chịu tổng tuyển cử” mà dùng chiêu bài hoa mĩ giải phóng miền Nam, sau này thì dùng cụm từ chống Mỹ cứu nước. (toàn sài đồ giả) Như thế ai là ngụy ở đây vậy? Việc trả thù những người thua cuộc trong những trại lao động khổ sai sau năm 75 là ngụy hay quân tử đây? Còn nhiều việc làm khác trên biển Đông, biên giới và những chính sách mị dân của ngụy nữa, nhưng Phố tôi không muốn dài dòng, và cũng biết sợ “cái kéo” của bác Alan! Nên chỉ viết với lòng khiêm tốn, quý vị nào thấy Phố viết sai xin chỉ giáo dùm. Tôi không dám chê bai gì đâu, cũng là người Việt cả. Nhưng nhìn vào một khuôn “mặt rổ như tổ ong bầu hàm răng khấp khểnh như cầu rửa chân.” Bắt phải khen thì có khổ tâm lắm không cơ chứ?
    Là một người hèn mọn, khi dùng đến ngôn từ chỉ sợ “lói lăng không lên lết” e người giận và trời phạt thì khốn. Thật là “biết dùng lời rất khó để mà nói rõ ôi biết nói gì chuyện T… lớn quá” Phố chỉ là người có chút tấm lòng với những người đã nằm xuống cho tự do trên mảnh đất này… “cùng với nỗi tiếc thương đang rung mình trong lạnh lẽo” chữ của Nguyễn Đình Toàn, Phố hằng nguyện cầu cho họ được siêu thoát.

    Reply
  • Phố Đêm

    Hello chị BC
    Vậy là Phố Đêm với chị cùng chảy một dòng rzồi đấy, chúng ta sẽ có nhau trên biển lớn. Điều này khiến Phố thấy “đời vui như ong bay ngọt lên cây trái.” Chứ bình thường lòng Phố buồn như lòng mộ địa.

    Reply
    • BC

      Cám ơn Phố Đêm nhiều thật nhiều, bạn có nhiều kiến thức lịch sử hay thật hay. Mình chỉ đọc sử khi còn nhỏ, qua Mỹ rồi không có thì giờ đọc nữa. Làm dâu trong gia đình làm bên hành chánh của VNCH, Bố Mẹ chồng dĩ nhiên là biết nhiều lắm. Lâu lâu gặp, mình cũng hỏi han, tìm hiểu, rồi bận bịu nên từ lỗ tai này cũng chui qua lỗ tai kia đi tuốt tuồn tuột. Giờ bạn nhắc đến đâu, mình nhớ đến đó. Kệ học dở thì học đi học lại, đừng cười mình nhe. Mình thích nghe những kiến thức đúng như thế này này.

      Cám ơn lần nữa.
      TM-BC

      Reply
  • kim

    “Neu 150 nam truoc viet nam chung toi co 1 lanh tu nhu lincoln” thich nhat cau nay cua bac alan.

    Reply
  • Ngu Dân

    Đọc comment của mấy cô chú, anh, chị cháu thấy mọi người có vẻ tài giỏi quá.Các cô chú nhận định,phân tích,đánh giá tình hình chính trị-xã hội hay quá.Cháu không rõ mấy cô chú sống ở cái xứ nào mà cứ tối ngày chê cái xứ này nhiều quá.nếu mấy cô chú sống ở nước ngoài thì cháu rất là kính trọng cô chú vì đã góp ý,tìm ra cái xấu của xứ này để thế hệ trẻ xứ này học hỏi để sau này có cơ hội mà sữa đổi cho nó tốt đẹp hơn.CÒN nếu mấy cô chú đang sống ở cái xứ này thì cháu xin nói thẳng,so với lãnh đạo ở xứ này thì mấy cô chú CHẴNG TỐT ĐẸP gì,mấy cô chú cứ chê cái này cái nọ,chê xã hội này,chê lãnh đạo xứ này…nhưng mấy bác nhìn lại đi,mấy bác cũng đang sống trong cái xã hội này đấy, và nó xấu như thế này thì cũng có 1 phần công lao của mấy bác đó.Nói thì ai mà chẳng nói được,có khi cháu nói còn hay hơn mấy bác (cháu hơi bị quá tự tin ),các bác nghĩ lại xem bao năm sinh sống ở đây mấy bác đã làm gì tốt đẹo cho xứ này chưa? (nếu có thì cháu xin lỗi các bác vì lỡ lời ạ ) hay các bác chỉ mong kinh doanh vơ vét cho đầy túi.Các bác nói ra 1 đống lý thuyết và cái điệp khúc quen thuộc:”chúng ta nên chờ thế hệ sau thôi”! Các bác ơi,thay vì ngồi đó nói các bác hãy làm cái gì có ích đi,có lẽ chục năm trước ông bà các bác cũng mong chờ vào các bác rồi đấy, hãy làm gì đó đi và đừng nói nữa.nói hoài nhàm quá rồi,chấm dứt cái điệp khúc chờ đi.Đừng có tập cho con cháu mình cũng ngồi chờ thế hệ sau như mình!!!!!
    Thưa mấy bác:Nói thì ai cũng nói được.Với cái trình độ cùi bắp của cháu nhiều khi chém gió còn hay hơn mấy bác!!!
    (cháu là 1 sinh viên bình thường,với trí thông minh cũng rất là thường, không tài cán nên chắc là không thể đưa ra giải pháp nào hay để phát triển đất nước được nhưng giải pháp nào hay và có cơ hội cháu cũng sẽ làm ,chứ nói thì ai nói chả được hả mấy bác)

    Reply
    • Hoàng cương

      Đã (ngu dân ) thì vào đây học hỏi cho Sáng cái đầu, cho ấm cái thân – Nếu vào đây lấy số má thì sẵn sàn !

      Reply
    • Ctrung

      Đã biết là Ngu Dân thì nên tìm cách xóa ngu, và mở mắt nhìn đời, lo tương lai. Đừng cố tỏ ra nguy hiểm thế chứ!.

      Đã biết là Ngu Dân mà vẫn còn mang cái ngu của mình ra mà huênh hoang khoác lác như vậy thì … đời chắc cũng tàn thôi.

      Làm chủ cái đầu trước đi bạn.

      Reply
    • BC

      To Ngu Dân,
      “cháu là 1 sinh viên bình thường,với trí thông minh cũng rất là thường” – lời Ngu Dân.

      Chị thấy em bất thường chứ có bình thường đâu nà. Thiệt luôn đó! Thường thì người điên không biết là mình điên, ngay cả khi có nhiều người bảo rằng mình điên mà mình vẫn la lên là “bình thường”.

      Sinh viên mà đầu óc mụ mị, chắc học ngu lắm nhỉ. Chúc mừng em đậu được vào trường nào đó. Chúc mừng cái trường nào đó đào tạo được em làm sinh viên. Chúc mừng xã hội sẽ có 1 “nhân tài” với kiến thức trên lớp mẫu giáo sẽ tốt nghiệp đại học. Chúc mừng! Chúc mừng! Việt Nam muôn năm!

      Reply
    • Duc Khong

      Đồng ý với bạn này. Chúng ta không thể đổ lỗi cho xã hội vì chúng ta tạo ra xã hội. Sự xung khắc tư tưởng của các thế hệ tại Việt Nam là đương nhiên. Thế hệ 1960-1970 của VN chịu quá nhiều đau khổ do chiến tranh nên tư tưởng vun vén cho bản thân là không thể tránh khỏi. Bạn không nên trách họ, vì thời kỳ đó cuộc sống mong manh nhiều khi còn không giữ được. Vì vậy thái độ của những người trẻ như chúng ta là thế nào? Tôi tin tưởng thế hệ chúng ta là 1 thế hệ dám dấn thân vì đất nước, vì nhân dân, vì những quyền cơ bản của con người, tiêu biểu như …… Chúng ta không thể sống như loài đà điểu rụt đầu vào cát khi bão tới mà rõ ràng là bão đang tới, nguy cơ ngoại xâm Bắc thuộc đang hiển hiện, nền kinh tế đang ngày càng suy yếu . Vậy tất yếu chúng ta phải đấu tranh, nhưng đấu tranh như thế nào thì xin nói rằng Ngài Lincoln đã chỉ ra con đường cho chúng ta. Chúng ta đấu tranh vì 1 chính thể Việt Nam thống nhất, đấu tranh bằng lòng vị tha và tính nhân ái của con người, bằng Nhân chi sơ tính bản thiện. Xin trích lời ông :”Đất nước này, dưới tay ….sẽ có một nền tự do mới-
      Và một chính quyền của dân, do dân, vì dân sẽ không phải chết rục trên đất này.”

      Reply
    • Thanh

      @Ngu dân: Mình đồng ý với bạn. Những kẻ suốt ngày chỉ biết bới móc, trách chế độ thì chẳng làm gì được cho đất nước, dân tộc đâu. Chúng chỉ muốn kiếm tiền đầy túi là đủ rồi.
      Mình thực sự chưa làm gì để gọi là đóng góp cho xã hội, đi làm cũng chỉ để nuôi bản thân và gia đình trước, nhưng mình hiểu tình cảnh, hiểu những khó khăn mà nhà nước phải đương đầu…và luôn tin vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước. Sai lầm thì tất nhiên ai mà ko có, quan trọng là biết nhận ra cái chưa đúng, điều chỉnh.
      Mình luôn tin vào Đảng, Nhà nước và nhân dân. Vì một Việt Nam giàu đẹp phát triển trong tương lai.
      ^^

      Reply
  • Hải Đăng

    Đúng là, cứ bài nào của bác Alan đụng tới một chút chính trị là y như rằng comment dài dằng dặc, tiếc là mình đọc muộn, bây giờ comment chẳng biết còn ai thèm đọc không, nhưng cũng xin góp một chút ý kiến.
    Một sự thật là Việt Nam yếu kém như ngày nay hoàn toàn là do Đảng Cộng Sản, hàng ngũ lãnh đạo đời đầu thì quá cuồng Cộng Sản, đời sau thì rặt một lũ tham nhũng. Nhưng thực sự, Bác Hồ không có lỗi, vì vậy bất cứ ai oán thán Đảng Cộng Sản thì cũng đừng đổ trách nhiệm lên đầu Hồ Chủ Tịch, vị lãnh tụ kính yêu của người Việt Nam, điều đó không thể chối cãi, nhắc lại là không thể chối cãi vì nó được lịch sử chứng minh, và lịch sử sau này vẫn sẽ chứng minh điều đó.
    Nếu ai tìm hiểu kỹ về con đường của Hồ Chí Minh thì sẽ hiều, Hồ Chủ Tịch chưa bao giờ đặt nặng Cộng Sản hay Tư Bản, Người chỉ có một mong muốn một mục tiêu giản đơn nhất là giải phóng dân tộc, “không có gì quý hơn độc lập tự do”, có lẽ cẫu nói đó thể hiện rõ nhất con người Hồ Chủ Tịch cũng như rõ nhất về chiều dài lịch sử bị đô hộ và chống ngoại xâm của dân tộc ta. Người đã từng nhờ Pháp, rồi nhờ Mỹ để giúp đỡ nhưng rốt cuộc chỉ nhận được cái lắc đầu, cuối cùng người tìm được tư tưởng cộng sản của Lê Nin và cái người quan tâm nhất đơn giản chỉ là cách giải phóng các dân tộc thuộc địa được đề cập rất rõ ràng trong Chủ Nghĩa Mác-Lê nin. Khi về nước, người đã tự đặt tên đội quân mình là Việt Minh với mong muốn kết thân với phe đồng minh, là đồng minh của Mỹ, người từng xin Pháp cho Việt Nam là một quốc gia độc lập trong khối thịnh vượng của Pháp những cũng không được, điều Pháp muốn là đồng minh giải giáp quân Nhật tạo điều kiện để mình quay lại, Pháp nhờ Mỹ giúp mình làm việc này, tất nhiên cổng sau Pháp sẽ thỏa thuận với Mỹ một số thứ có lợi cho Mỹ, vì thế xin đừng nói những gì Mỹ làm ở nước ngoài đơn giản vì lý tưởng giúp tự do trên toàn thế giới, nghe thât ngây thơ và nực cười.
    Sau kháng chiến chống Pháp, Bác đặt tên nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đường như là một nỗ lực cho Mỹ hiểu tôi không phải cộng sản, hay giúp tôi xây dựng đất nước, nhưng Mỹ nào có hiểu, Mỹ đến Việt Nam lúc đó chẳng vì tự do hay dân chủ gì hết, đơn giản Mỹ coi Việt Nam là đồng minh thân cận với Liên Xô, là đối trọng với Mỹ vì vậy phải mang quân sang đánh đổ nó, để làm khối Xã Hội Chủ Nghĩa của Liên Xô yếu đi. Bác Hồ một mặt lúc đó đã già rồi, thế lực trong Đảng do mình lập ra cũng đã mất đi nhiều cũng như sức lực cũng giảm sút, một mặt người hiểu không thể quay lưng với nước Tàu được, vì thế không thể thể hiện Việt Nam không phải cộng sản được. Và Hồ Chí Minh đã thật khôn khéo khi đàm phán một cuộc tổng tuyển cử, để người dân tự bầu ra chính phủ một cách dân chủ, nhưng chính phủ Mỹ dù luôn rao rảng về tự do và dân chủ lại chủ mưu đàn áp cuộc tổng tuyển cử dân chủ này, chủ động chia cắt hai miền và đưa nước ta vào một cuộc chiến khốc liệt mà bây giờ mọi trách nhiệm lại chỉ đổ lên đầu Cụ Hồ, thật bất công khi Cụ bị mang tiếng là người đưa sinh mạng con dân Việt Nam nướng vào cuộc chiến khốc liệt, hay không có tài lãnh đạo, quá sùng bái tư tưởng Cộng Sản mà làm đất nước lâm vào cảnh khó khăn, khủng hoảng. Nếu phải trách hãy trách nước Mỹ, họ vì chống lại tư tưởng Cộng Sản, chống lại Liên Xô mà sẵn sàng đưa Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá, sự thực không thể chối cãi là như vậy đấy. Tất nhiên bây giờ thì phải trách hàng ngũ lãnh đạo quá thối nát, nhưng thối nát là việc của bọn chúng, đâu phải lỗi của Bác.
    Mọi người thường mỉa mai chiến thắng này của Đảng Cộng Sản là nghèo thắng giàu, nhưng mọi người có hiểu được vì sao không, đơn giản vì nghèo nhưng là cái nghèo của cả một dân tộc vùng lên, còn cái giàu là giàu của thiểu số được Mỹ mang sang.
    Còn lúc này, thực sự chỉ có một người như ông Lý Quang Diệu mới vực dậy được Việt Nam thôi, tôi chả mong đa đảng hay tam quyền tứ quyền gì hết. Tôi chỉ mong lúc này Việt Nam có một Đảng độc tài do một người như ông Lý Quang Diệu lãnh đạo trong vài chục năm, chắc chắn Việt Nam sẽ thành cường quốc. Chỉ là một giấc mơ vậy thôi, ai cũng có quyền mơ ước mà.

    Reply
    • Sinh vien Viet

      Mình đang muốn tìm sự thật, mình rất bối rối khi đọc bài viết và hết các comments nên mong bạn Hải Đăng giúp mình:

      - Xin trả lời câu hỏi của: Sự thật ở đâu? says: March 14, 2013 at 10:51 pm, ở phía trên và của Knight says:
      March 16, 2013 at 8:56 pm ở dưới.

      - Đọc http://www.erct.com/2-ThoVan/DLMo/12men/00-Muc_luc.htm
      Mục 10, không phải người Nhật mà là người Mỹ. Ông tác giả Nhật này lộn sao?

      - Cha ông dạy “Chọn bạn mà chơi”, câu này đúng hay sai?

      - Trung Quốc, giàu lên nhanh chóng sau khi chơi với Mỹ (hình như bắt đầu khoảng 1978), tại sao Trước đó chơi với Liên Xô từ 1949 lại không làm được?

      Reply
      • Hải Đăng

        Mình không phủ nhận việc chơi với Mỹ là có lợi, như trên mình đã viết, qua các tài liệu phổ thông và khách quan mình có được thì rõ ràng là ông Hồ cũng hiểu điều này.
        Về 12 người sáng tạo ra nước Nhật kia, mình không dám bàn nhiều về nó vì hiểu biết về nước Nhật còn hạn chế, nước Nhật rõ ràng sau thế chiến thứ hai trở thành kẻ thua cuộc và phải dựa vào Mỹ nhiều, có lẽ ý bạn muốn nói nước Mỹ cao thượng, giúp đỡ kẻ thua cuộc. Việc Mỹ ảnh hưởng thế nào đến Nhật, việc phát triển của nước Nhật bao nhiêu phần nhờ nội lực của chính nước Nhật, bao nhiều phần dựa vào nước khác thì mình không dám bàn, nhưng rõ ràng là nước Mỹ được lợi rất nhiều ở nước Nhật.
        Hồi bé thì mình có quan điểm là nước tốt nước xấu, cảm tình với nước này, không cảm tính nước kia, nhưng rồi mình thực sự hiểu, mỗi hành động của mỗi quốc gia đều đơn thuần là phục vụ lợi ích cho quốc gia mình, chả có tốt hay xấu gì cả, Việt Nam hay Trung Quốc hay Mỹ cũng thế thôi (tất nhiên không phải lúc nào cũng đúng đắn, nhưng động cơ thì hoàn toàn giống nhau).
        Về vấn đề chiến tranh Việt Nam thì đây là một điều vô cùng đau đớn và mình không muốn nhắc đến nhiều, muốn để nó qua đi vì thế mình hiếm khi tranh luận về nó với người khác trong thực tế hay trên mạng, nhưng rõ ràng mình vẫn phải quan tâm và đôi khi tranh luận để tìm hiểu về sự thật, mình là một người yêu sự thật, luôn thấy mệt mỏi khi sự thật bị xuyên tạc và khó chịu khi sự thật bị ẩn sau trong lớp màn u tối.
        Một sự thật mà mình luôn đau đáu tìm hiểu là về ….. Rồi qua thời gian, đầu óc non nớt của một đứa trẻ phát triển lên và biết phân tích đúng, sai. Những luận điểm về …được tác giả viết một cách thuyết phục (về dẫn chứng, về tính logic, về thái độ, cách hành văn của tác giả …) thì mình liệt vào danh sách “có thể tin được”, từ cái danh sách “có thể tin được” đó mình lập ra được những kịch bản logic với nhau về cuộc đời cũng như tư cách đạo đức ,….. và từ đó khiến mình kính yêu và thần tượng …hơn bao giờ hết. Quan điểm của mình là cái gì đúng, cái gì sai thì lịch sử sẽ tự chứng minh nên khi thấy bất kỳ quan điểm nào xấu về Hồ Chí Minh thì mình đều luôn cố bỏ qua được mặc dù trong long thấy rất khó chịu, nhưng đôi khi chẳng thể kiềm nổi cảm xúc được và lại viết một bài như trên kia.
        Còn về câu nói này của bạn
        “Trung Quốc, giàu lên nhanh chóng sau khi chơi với Mỹ (hình như bắt đầu khoảng 1978), tại sao Trước đó chơi với Liên Xô từ 1949 lại không làm được?”
        thì trên hiểu biết của mình thì là một sự sai lầm, vì rõ ràng Trung Quốc không chơi với Liên Xô, Trung Quốc gọi Liên Xô là bọn Bá Quyền, luôn kêu gọi lôi kéo chống lại sự Bá Quyền, tư tưởng nước lớn của Liên Xô, Việt Nam thì không theo lôi kéo đó mà lại đứng về phe Liên Xô và gọi bọn Trung Quốc là bọn Bành Trướng Phương Bắc, Trung Quốc cáu quá nên đã cấu kết với Mỹ để “dạy cho Việt Nam một bài học”.
        Về chiến tranh Việt Nam, trên quan điểm của mình là từ sự hiểu lầm, Mỹ hiểu lầm ông Hồ còn lũ đệ tử của ông Hồ cũng hiểu lầm người thầy của mình, một sự hiểu lầm tàn khốc nhất trong lịch sử. Mỹ coi Việt Nam là tay sai của Nga, là chiến tuyến của Cộng Sản trong khi ông Hồ chả có một mục đích nào khác là muốn dân tộc ta được tự do, độc lập như bao nước khác, chính Mỹ đẩy Việt Nam vào gần với Liên Xô và Trung Quốc, trở thành chiến tuyến của Cộng Sản. Nếu giả sử (mình luôn thấy cụm từ “nếu giả sử” thật vô nghĩa và nực cười nhưng lại là một từ vô cùng hấp dẫn) Mỹ hồi đó bắt tay với cụ Hồ thì có lẽ Mỹ đã đươc hưởng lợi rất nhiều, Việt Nam phát triển hay không thì chả biết nhưng chắc chắn Trung Quốc sẽ khó có thể vươn lên mạnh mẽ như bây giờ và hàng vạn người Việt Nam và hàng ngàn người Mỹ không phải bỏ mạng nơi chiến trường. Lũ để tử của ông Hồ, có lẽ một phần do nhận thức kém, một phần do tự tư vấn bố láo của Trung Quốc và cái thói lười nhác mà đã quá cuồng Cộng Sản, mơ một giấc mơ không có làm mà vẫn có ăn, đọc thuyết Mác-Lenin mà thực sự không hiểu nó, cứ tưởng cái viễn tưởng ấy có ngay trong vài hôm nữa, đúng kiểu nói của giới trẻ bây giờ, điều hành đất nước chỉ “bằng niềm tin”.
        Từ cái suy nghĩ trên của mình, đôi khi mình nghĩa thế thì ông Hồ nếu yêu dân yêu nước thì hãy nhượng bộ đi, chính nghĩa về phía mình đi chăng nữa nhưng bảo vệ chính nghĩa phải trả giá đắt thế thì thôi, nhường nó đi để phải chiến tranh, chết chóc. Và mình tìm ra câu trả lời rất đơn giản, nếu ông Hồ làm thế thì chẳng khác gì bảo các vi cha ông cứ để bọn Tàu nó xâm lược, đồng hóa hết đi, có phải bây giờ trở thành một phần của một đất nước đang vươn lên mạnh mẽ trở thành một cường quốc sẽ suán ngôi của Mỹ trong tương lai gần, chẳng phải là tự hào quá sao, Việc gì cứ phải cho con dân vào bể máu để bảo vệ cái “độc lập, tự do” vớ vẩn, vô nghĩa đó.
        Đúng là cái tinh thần dân tôc đó đôi khi phải trả giá quá đắt và là rào cản lớn cho rất nhiều sự phát triển, điều đó thì la rất rõ ràng và nhiều người hiểu nó. Nhưng tôi muốn chết, muốn từ bỏ điều này, điều nọ vì lý tưởng của tôi là quyền của tôi chứ, tôi làm tôi chịu, và phần đông người dân nước tôi chọn điều đó thì phải tôn trọng nguyện vọng của nó chứ. Ý tưởng của ông Hồ “sẵn sàng hy sinh tất cả để dành độc lập tự do” hợp với cái ý nguyện đó của phần đông dân tộc Việt Nam, xin đừng xúc phạm những linh hồn anh hùng đó bằng những luận điểm hèn kém rằng người dân bị nhồi sọ, dân trí kém, bị bắt ép… Cái tinh thần đó rất mạnh mẽ, được tích tũy phát triển qua nhiều đời, người ta có tự hào hay xấu hổ về nó thì nó vẫn tồn tại, không thế lực nào có thể tạo ra nó, còn nếu ai có hành động xóa bỏ hay chèn ép, bóp méo, lợi dụng nó thì đều phải chịu sự thất bại.

        Reply
        • Hoàng cương

          To Hải Đăng , Chúng ta nhìn nhận , quá khứ là bài học cho mọi người chiêm nghiệm ,còn những Người quá cố đã có phần của họ rồi – xây dựng tương lai là việc hệ trọng , nên tiếp thu tiến bộ không gượng ép . Tránh lặp lại khổ đau , để mỗi người sống tự do ,bác ái . Bạn hãy nhìn rộng ra các dân tộc xung quanh mình , nếu bạn không đi nhiều thì có người thầy ( internet ) nhìn nghe ,cảm nhận bằng con tim ,khối óc – Mọi thứ nhắc về quá khứ chỉ là một ví dụ để trao đổi chứ không phải thịt ,cá để chia phần về nhà . Bạn hiểu Tôi nói không ?

          Reply
        • BC

          BLoc biểu “đổi cầu thủ đi chơi mới vui”, giờ nó đổi thiệt ta ơi không đổi cầu thủ mà đổi áo. Giọng điệu y chang từ băng cát-sét. Tục thì thôi!

          Reply
        • Sinh vien Viet

          Gởi Hải Đăng,

          Bạn chưa trả lời đủ các câu hỏi và cũng không dẫn nguồn, bạn có quyền bảo vệ cho điều bạn thích và CÁI BẠN MUỐN THẤY nhưng đừng lập luật cho rằng nó là sự thật. SỰ THẬT là cái ta đang tìm nên tất cả cái ta biết trước trong khi tìm nó chỉ được dùng tham khảo thôi và nên cẩn trọng với nó. Bạn đang luận xoay quanh một tâm, với bạn tâm đó là sự thật? Bạn đã là một “Fan”, bạn thần tượng một người, ngôn ngữ của bạn dùng đã chỉ ra điều đó mặc dù bạn đã cố gắng khách quan. Cái đáng sợ nhất trong tìm hiểu, theo tôi là “tưởng mình đã biết” và khi vướng phải như vậy bạn phải thắng chính mình trước, SỰ THẬT sẽ đến sau.

          Quan hệ người với người, quốc gia với quốc gia thì “Không có bữa ăn nào miễn phí cả” nhưng nói như vậy không có nghĩa là bữa ăn nào cũng mắc như nhau và người nào, quốc gia nào tham gia bữa ăn cũng đều tồi tệ như nhau. Mọi thứ bất toàn, ta nên chọn CÁI ÍT KHIẾM KHUYẾT HƠN MÀ THÔI. Nhìn tổng thể và toàn cục trên các dữ kiện cổ kim thế giới có liên quan đến những đối tượng “có thể làm bạn”, bạn sẽ thấy được đối tượng nào là ít khiếm khuyết hơn nhưng không phải muốn chơi được với nó là chơi. Mình muốn chơi với nó, đương nhiên có lợi nhưng để nó đồng ý thì nó cũng thấy có lợi nữa. Lợi, theo góc nhìn của nó, những cái nó muốn: kinh tế thì cái nhìn gần giống nhau rồi nhưng các vấn đề khác thì khác xa nhau đó bạn. Đừng suy diễn cái lợi mình thấy là cái lợi của nó.

          VN có tâm lý đánh giá sự việc cảm tính, dựa trên một vài dữ kiện (thậm chí không thèm kiểm tra nguồn: nó ở đâu mà có? Nó được viết ra bởi ai? Tại sao người ta viết nó ra? Có ý kiến trái chiều không? Những điểm nghi vấn trong các ý kiến là gì,…) và nhảy vào cuộc chiến vì mục đích tốt đẹp, lấy cái đẹp lập luận để bảo vệ quan điểm của mình. Nói thật với bạn “XƯA NAY NGƯỜI TA LUÔN VINH DANH ĐIỀU TỐT, CÁI ĐẸP ĐỂ MƯU LỢI CHO MÌNH VÀ NHÓM CỦA MÌNH” nên để đánh giá thì phải qua hành động và phải xâu chuỗi từ lúc đầu đến thời điểm đánh giá. Nó rất mất thời gian. Cái gì cũng có giá của nó và quan tâm đế sự thật cái giá phải trả rất mắc: là thời gian, là tiền bạn, là công sức và có thể có cả hiểm nguy nữa.

          Chuyện quan hệ giữa Liên Xô, TQ và Mỹ, bạn phủ nhận thực tế giữa LX và TQ. Mình được biết mối quan hệ đó thế này: Sau thế chiến 2, LX xuất khẩu chủ nghĩa sang Đông Âu và muốn mở rộng ảnh hưởng trên thế giới. TQ, lúc này là cuộc chiến giữa Quốc dân đảng và đảng của Mao (cuộc chiến diễn ra từ lúc còn kháng Nhật) và kết thúc năm 1949. Thời điểm 1945, đại diện TQ là Tưởng trên bàn hội nghị thế giới, 5 năm sau gió đổi chiều. Ai đã tài trợ vũ khí cho Mao trong cuộc chiến? TQ theo đường lối LX và sau đó muốn tranh dành anh hưởng, muốn là số 1, có thể vì muốn là số một nên TQ có vài điều chỉnh. Chiến tranh lạnh là cuộc chiến LX và Mỹ, TQ lúc đầu là đồng minh tin cậy của LX. Mỹ đã thắng cuộc chiến với LX nhưng TQ thu lợi cực lớn từ sự đổi chác. Bạn tự tìm hiểu thêm về chuyện này.

          Trên diễn đàn mở này, sự thật là cái dễ được tìm thấy hơn vì có rất nhiều góc nhìn trên một thậm chí rất nhiều các sự kiện. Khi bạn tập hợp các sự kiện theo trình tự từ bắt đầu đến hiện nay, bạn có thể phần nào nhìn được bức tranh tòan cảnh. Hãy chấp nhận mọi khiếm khuyết của mọi người vì chúng ta là con người đương nhiên khiếm khuyết. Chỉ đánh giá cái tâm thôi và cái tâm, muốn đánh giá thì phải nhìn tất cả các hành động mà người đó làm.

          Thật sự mình cón nhiều thắc mắc lắm nhưng không biết hỏi ai, hỏi người đôi khi hại mình nên đành hỏi sách mà làm như vậy thì … TỐN. Cảm ơn bạn Hải Đăng về câu trả lời, cách trả lời của bạn không mới và mình đã nghe rất nhiều. Dữ kiện bạn đưa ra quá ít (dữ kiện bạn nhận được, từ đâu mà có?) mà bạn lại lập luận quá rộng. Bạn nên trả lời các câu hỏi của hai phản hồi mình đã nêu ở phản hồi trước.

          Reply
        • BC

          Giàng ui! Tui mờ có cái máy cát-sét Liên Xô này thì tui đập tan cái một.

          Reply
        • Sinh vien Viet

          Lịch sử, có hai loại:

          1. Như nó từng xảy ra
          2. Được ghi lại bởi các sử gia

          Loại thứ hai luôn tồn tại nhiều hơn loại thứ nhất và thịnh hành hơn, được khuyến khích, tô vẽ lúc đương thời, phần giả & hư cấu được lồng vào thêm trong các sự kiện. Mọi tô son và đánh phấn sẽ dần bị bóc, lột trần theo năm tháng bởi bia miệng, bởi nhân gian, bởi những ghi chép trái chiều, trung dung còn sót lại. Với thời đại thông tin ngày nay thì nó bị bóc dần khi chủ thể chưa chết và sẽ nhanh chóng hơn khi chủ thể không còn nữa. Qua thời gian, người ta chắt lọc nó và nó tiến tới gần “cái như đã từng xảy ra”.

          Loại thứ nhất, tùy thuộc văn hóa. Nó là ánh gương soi cho các thế hệ mai sau, tránh sai lầm của tiền nhân & phát huy các điểm sáng. Hành trang trên con đường hôm nay, tiến tới tương lại. Vấp ngã sẽ đau nhưng nhờ nó ta biết được mình đã mắc sai lầm và nhìn vào nó ta sẽ tránh được về sau. Học từ cái ngã của chính mình, không phải là người khôn ngoan vì nếu khôn ngoan đã nhìn ra được nguyên nhân khi thấy người khác ngã.

          Lịch sử không phải cái tuyên truyền. Với văn hóa tốt khoe xấu che như VN thì loại thứ nhất không dễ tìm và phải đối mặt với hiểm nguy nếu động vào cái mà đương thời muốn che dấu.

          Reply
      • BC

        “Người chỉ có một mong muốn một mục tiêu giản đơn nhất là giải phóng dân tộc, “không có gì quý hơn độc lập tự do”- Lời Hải Đăng-

        Nói thiệt nha, nghe xong muốn tặng em cái toilet …. giờ còn quá nhiều robots biết nói tiếng người ta ơi.

        Chẹp chẹp chẹp…

        Reply
    • Hoàng cương

      Hải Đăng, cái tên rất hay đấy chứ ! (Văn là người ) bạn tham gia sân chơi này cũng phải biết mình ở vai trò nào ở đây để cùng giao lưu tiếp thu cái bạn cần , rồi còn tuổi tác của người chơi có thể bật cha ,chú v.v

      Reply
    • Ctrung

      Đúng rồi bạn, bởi vậy cách đây mấy ngày trên đường đi làm tôi đọc được câu ” … học tập theo tấm gương đạo đức và phong cách Hồ Chí Minh”.

      Reply
    • JackZhang

      Hải Đăng vào đây coi nè, SỰ THẬT hoàn toàn
      http://www.youtube.com/playlist?list=PLA5A95B57893C79E6

      Reply
  • thudinh

    Dân Mỹ không có dân tộc, họ tổng hợp các sắc dân trên toàn thế giới với đầu óc khai phá là bản năng nên dân Mỹ chỉ có tiến lên bằng sức mình và không có khái niệm may mắn!

    Reply
  • Knight

    Chào dư luận viên Ngu Dân, cái tên nick, cách hành văn, lời lẽ dùng đủ thấy rõ là 1 tên mất dạy và ngu đần – ngu si trong từng câu viết, từng dấu chấm, dấu phẩy.

    Chào tiếp dư luận viên Hải Đăng, có 2 vấn đề tôi đặt ra cho bài viết:

    (1) Chủ nghĩa xã hội Mác – Lênin là đúng hay sai, thực tế đã chứng minh quá rõ qua hiện tại của các quốc gia. Vậy Hồ Chí Minh đem CNCS vào VN và thực thi là đúng hay sai, công hay tội. Còn về sự thật lịch sử, google ra đầy, tặng cho 1 link mà Ctrung đã giới thiệu: Câu chuyện Sô Viết, nói ngắn gọn về những hành động của 2 quốc gia Cộng sản đầu tàu: Đức Quốc xã và Liên Xô.
    http://www.youtube.com/watch?v=hMuRPDWVbHQ&list=SP33ABD18EBF6310D9&index=1

    (2) Dư luận viên sẽ nói, Hồ Chí Minh chỉ đem phần giải phóng dân tộc của Lênin vào VN, các phần khác được thực thi là do người khác. Nhưng mà làm chính trị, phải có đảng chính trị, và đảng đó phải có đường lối, chính sách rõ ràng. Vậy Đảng CSVN không dùng CNXH Mác – Lê thì là gì ? Sau này xuất hiện cái gọi là Tư tưởng HCM, thế đại ý nó có gì hay ?

    Reply
    • vuong

      Knight nếu muốn tranh luận để tìm hiểu sự thật hay kiến thức và chia sẻ thì cần phải dùng ngôn ngữ của người có giáo dục, còn muốn cãi lộn hay chửi bới thì đây không phải là nơi để làm việc đó.

      Reply
  • Knight

    Dư luận viên Hải Đăng rất giỏi đánh trống lảng, reply bài của “Sinh viên Việt” mà lại bỏ qua gạch đầu dòng đầu tiền, câu hỏi của “Sự thật ở đâu” và tôi.

    Tôi đã biết trước điều dư luận viên sẽ ghi, nên có ngay câu (2) chặn họng…… Do những cái này, theo “họ” nói là chuẩn của con người XHCN ưu việt.

    Reply
  • Lê Văn Học

    Cháu cũng đồng tình với 1 số quan điểm riêng của Bác Alan trong bài viết. Thực sự “tầm” của người lãnh đạo và sự sáng suốt trong cách hành động giải quyết vấn đề ảnh hưởng rất nhiều tới vận mệnh của cả quốc gia và dân tộc. Thực sự, ngay cả bản thân nước Mỹ ngày nay cũng đang sảy ra cuộc khủng hoảng về sự thiếu các lãnh đạo đủ tâm và tầm vận hành đất đất nước. Ai cũng muốn có một Lý Quang Diệu- Singapore với sự lãnh đạo đáng kính trọng . Tất nhiên kỳ vọng của người dân hiên nay đang dần lớn theo sự phát triển của đất nước theo cháu đó là 1 sự đáng mừng, còn muốn có 1 sự bứt phá mạnh mẽ trong tương lai thì có lẽ cần thời gian bác ơi ( theo bác là 200 năm ^^). Cái gì nhanh thường không bền vững. Mà cháu cũng cảm nhận được cách nhìn của giới trẻ cũng ngày 1 thoáng hơn nên có lẽ sớm muộn gì sự thay đổi trong cách nhìn nhận của giới trẻ sẽ thúc đẩy đất nước mạnh hơn thì sao? Điều này sẽ tác động đến 1 lớp thế hệ lãnh đạo mới trong tương lai và thậm chí trong chính sách của họ. Nhìn nhận lại quá khứ phủ định biện chứng mà không phủ định sạch trơn quá khứ để dân tộc phát triển 1 cách bền vững, độc lập mà không phải phụ thuộc vào “đồng chí” nào hết. Bác Hồ cũng chỉ là người chứ không là thánh nhưng dù sao cháu vẫn kính trọng tư tưởng của Bác về độc lập dân tộc. Tới nay vẫn là vấn đề thời sự. Cám ơn bác Alan đã gợi mở 1 góc nhìn cho mọi người. Chúc bac Alan niềm vui, sức khỏe!

    Reply
  • Nguyen

    Chán thật, mọi người vẫn cứ nghĩ những cuộc chiến tranh tại Mỹ từ thời Jackson, Lincoln đến nay rồi cho đến các chính sách chính trị ngày nay, rồi nào là tư bản, cộng sản…. là do các nước có quan điểm này nọ khác nhau, đọc hết comment mà không được vài người nhìn theo góc nhìn của RSC và DF member ở đây.

    Reply
  • Le Dai Hung

    “Một cuộc khảo sát DNA mất 5 phút có thể cho ta lời giải đáp chính xác. Nhưng không một sử gia nào được phép liên quan. Khi khoa học và minh bạch đi vắng, thì góc nhìn của mọi người nhất định phải bị méo mó và thui chột”. Theo bác thì chính trị gia nào của Việt Nam nên được khảo sát DNA/ ADN?

    Reply
    • Qua duong

      Có tin đồn, bạn xem tin đồn có liên quan tới ai?

      DNA được phát hiện bởi Francis Crick, nhà sinh học người Anh, cùng với đồng nghiệp Jim Watson, Maurice Wilkins vào năm 1953, tại Đại học Cambridge, Anh. DNA là chữ viết tắt bởi Deoxyribonucleic acid. Còn ADN được cho là viết theo Pháp ngữ, bởi Acid Deoxyribo Nucleic. Không hiểu sao VN mình lại chuộng kiểu viết ADN hơn? Trong khi nguyên gốc là DNA, tiếng Anh?

      Reply