Để hiểu vì sao giá vàng tăng nhiều và nhanh như vậy, ta phải hiểu rõ lạm phát. Ít chuyên gia tài chánh nào muốn nói lên lý do thực sự gây lạm phát. Khi tất cả các đồng tiền đều mất giá, nhất là USD, thì vàng sẽ lên giá. Điều đó không bao giờ thay đổi.
Bốn năm nay, vàng luôn chiếm tỷ trọng lớn nhất trong danh mục đầu tư của tôi. Nhiều người cho tôi một biệt danh mới, “Goldfinger” (nhân vật xấu của phim James Bond 007 có cùng tên). Các nhà phân tích thì bài bác chiến thuật này, cho rằng vàng không thể mang lại lợi nhuận tốt hơn chứng khoán hay bất động sản khi đầu tư lâu dài (hơn 2 năm). Họ giảng bài thêm là trên mặt thuần kinh tế, vàng không đóng góp gì vào GDP hay thu nhập cá nhân. Tuy nhiên, trong trường đua thế giới, con ngựa “vàng” của tôi đã qua mặt mọi đối thủ nặng ký, từ chỉ số Dow Jones đến các bản tệ và mọi lọai hàng hóa. Sau bốn năm, kể từ lúc tôi mua vàng ở giá 600 USD/ ounce, nay giá vàng đã là 1.800 USD/một lượng oz. Tôi dự phóng là giá vàng sẽ lên hơn $2,500 vào cuối năm 2012.
Để hiểu vì sao giá vàng tăng nhiều và nhanh như vậy, ta phải hiểu rõ lạm phát. Trong lịch sử, lạm phát là một danh từ chỉ sự lên giá của hàng hóa. Ít chuyên gia tài chánh nào muốn nói lên lý do thực sự gây lạm phát. Họ quanh co là lạm phát tại Việt Nam xẩy ra vì lạm phát tòan cầu, vì những nhà đầu cơ, vì khí hậu, vì niềm tin của người tiêu thụ, vì sản xuất sụt giảm vân vân và vân vân. Thậm chí, số liệu thống kê còn được bẻ cong để họ có thể tuyên bố là lạm phát chỉ vài ba phần trăm mỗi tháng, không gì quan trọng. Họ không muốn nghe một nguyên nhân ngắn gọn: Lạm phát là do đồng tiền mất giá.
Và hai lý do gây ra tình trạng này cũng rất đơn giản: một, sự vay mượn để tiêu xài của ngân sách quá cao so với thu nhập qua thuế và đầu tư; hai, việc in tiền bừa bãi làm tổng cung tiền tăng lên.
Khi tiền mất giá, người ta đổ thừa do người dân mất niềm tin vào đồng nội tệ khi kinh tế vĩ mô bất ổn. Kỳ thực, người dân rất khôn ngoan. Họ không tin vào những chuyện không có thực. Hay, nếu nói sự tăng giá hàng hóa là do đầu cơ, thì tôi không nghĩ là ai có đủ tiền để kinh doanh lâu dài theo chiến thuật này, trừ khi họ biết chắc là đồng tiền càng ngày càng mất giá.
Khi tất cả các đồng tiền đều mất giá, nhất là USD, thì vàng sẽ lên giá. Điều đó không bao giờ thay đổi. Nếu lấy vàng làm bản tệ (kim bản vị) và nhìn lại mấy chục năm qua, ta mới thấy trong thực tế, hàng hóa đã xuống giá vì cung vượt qua cầu, nhất là thời điểm Trung Quốc trở thành “cơ xưởng của thế giới”.
Trong một bài viết ba năm trước, tôi có so sánh giá cả hàng hóa và vàng. Lần đầu tiên tôi qua Mỹ vào năm 1963, giá vàng là $35 một lượng. Một chiếc xe Mustang mới của hãng Ford tốn $3,300, tức khỏang 100 lượng vàng; giá một nhà trung bình là $14,000 hay khoảng 400 ounces vàng; giá 1 ổ bánh mì là 22 cents (1 oz vàng mua được 150 ổ bánh mì). Năm nay, giá vàng lên $1,800 một ounce, tôi có thể dùng 100 ounces để mua 6 chiếc xe Mustang, căn nhà trung bình sẽ tốn khoảng $230,000, tương đương 130 oz vàng thay vì 400 oz, và với 1 oz vàng tôi sẽ mua được khoảng 1,300 ổ bánh mì. Có nghĩa là trong khi tiền USD mất giá trầm trọng, mãi lực của tôi lại gia tăng đáng kể so với số vàng tôi giữ suốt 48 năm qua.
Trên thế giới, lượng vàng lại hữu hạn. Năm 2007, theo National Geographic, chỉ có khoảng 161,000 tấn vàng đã từng được khai thác. Lượng vàng khai thác qua từng năm tương đối bền vững, nếu tính theo nhu cầu. Năm 2010, toàn thế giới khai thác được 3.859 tấn vàng, nhu cầu mua vàng là 3.754 tấn. Sự cân đối cung cầu và giá trị gần như bền vững này đã khiến giá vàng không nhiều biến động. Mọi biến động về giá vàng thực sự phát sinh từ sự biến động của USD và các bản tệ khác.
Không như tiền giấy, cổ phiếu, trái phiếu, hay như một công ty có thể mang về lợi nhuận lớn, hoặc thua lỗ nhiều, vàng là một ốc đảo thanh bình trong bão tố. Bởi vì không ai “in” ra vàng được hay dùng các thủ thuật chi phối của thế giới “ảo”, nên vàng thực sự là một kênh phòng thủ an toàn. Ai đọc lịch sử đều nhớ chuyện lạm phát phi mã do tiền giấy hạ giá, như đồng Mark thời Weimar của Đức, như đồng yuan của Trung Quốc thời Tưởng Giới Thạch, như đồng peso của Argentina trong 50 năm qua, như đồng dollar của Zimbabwe (mất giá kỷ lục khi rớt 11 triệu phần trăm trong 1 năm). Suốt 5,000 năm lịch sử, vàng không bao giờ mất giá. Tôi yêu vàng là vì vậy.
Một câu chuyện khá khôi hài trong lịch sử tài chính thế giới là việc ông Gordon Brown quyết định bán hơn nửa số vàng dự trữ của Anh (415 tấn) vào năm 2000 với giá trung bình là $276 một lượng, đem về cho Anh hơn 4 tỷ USD. Ý định của ông là hạ giá vàng thế giới và giữ giá trị tiền bảng Anh (English pound). Sau 4 tháng, đồng bảng Anh tiếp tục sụt giá, còn giá vàng thế giới lại tăng lên 25%, làm Anh mất hơn 3 tỷ USD trong giao dịch này. Nếu là một nhà đầu tư tài chính, ông Brown sẽ mất job ngay lập tức. Nhưng vì ông là chính trị gia, nên ông Brown không những không bị đuổi, mà sau đó còn đắc cử Thủ tướng với biệt danh “ Gold Brown (vàng)”.
Theo một báo cáo số liệu từ Thụy Sĩ, trong vòng 3 năm qua, Việt Nam đã xuất khẩu khoảng 200 tấn vàng, với giá trung bình $1,200 một ounce, thu về được 8,4 tỷ USD. Trong khi đó, nếu vẫn giữ số vàng này thì giá trị hiện nay là 12,7 tỷ USD (với giá $1,800). Tính ra, mức thiệt hại của Việt Nam từ việc mua cao, bán thấp là 4,3 tỷ USD. Tôi không biết quyết định này gây thiệt hại trực tiếp đến những ai, nhưng đây là một sự thất thoát kỷ lục so với con số GDP nhỏ nhoi, hơn 4%.
Vì vậy, nếu ai đó khuyên tôi nắm giữ tiền giấy, thì tôi xin cám ơn. Mọi người cứ việc giữ giấy, còn tôi sẽ cứ giữ vàng!
T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Ông đã xuất bản 7 cuốn sách bằng Anh và Việt ngữ. Email của ông là aphan@asiamail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.
Bài viết được đăng trên báo Doanh Nhân số 86 ngày xuất bản 22/8/2011
Alan Phan (Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa)

Vàng chỉ dùng để lưu trữ tài sản không mất giá,dù có để lâu bao nhiêu nữa thực sự nó không hề tăng giá. Ví dụ năm nay 400 uon vàng mua được 1 căn nhà,4năm sau chỉ cần 100 uon mua được 1 căn nhà tức là 400uon mua được 4 căn >> ở đây giá trị của căn nhà đã giảm xuống 4 lần (do năng suất làm việc đã tăng lên) còn vàng vốn là kim loại quí,qui trình tìm kiếm sản xuất ra tốn nhiều công sức và cho đến nay chưa có ai sản xuất ra vàng nhiều mà rẻ cả nên giá trị nó vẫn vậy.
Bác nói rất hay!
Do con người áp dụng khoa học, công nghệ tiên tiến khiến cho hàng hóa ngày càng rẻ: năng suất cao, chi phí thấp, vận chuyển dễ dàng,…
Không thể so sánh kiểu năm ngoái mua cái Iphone 3 mất 500$, năm nay mua hết 400$ thì có nghĩa là $ tăng giá. Ô tô cũng thế, gạo cũng thế: ngày càng sản xuất được nhiều, chi phí giảm thì giá rẻ hơn thôi.
Còn bác Phan mua vàng cách đây 48 năm giá 35$/oz thì bây giờ giá 1800 cũng chỉ tương đương lãi suất 8,56%/năm thôi. Tiền VND gửi ngân hàng lãi trung bình 9%/năm thì giá vàng phải lên 2190$/oz cơ. Chưa nói là người ta không giữ vàng mà đem tiền đầu tư sản xuất, kinh doanh thì chắc lãi trên 10%/năm.
Vậy là đủ biết rồi.
Chả hiểu bạn này tính toán kiểu gì.
Giả sử bạn có 1000 đồng vào năm 1960, lúc đó khoảng 50 đồng/chỉ vàng ==> đổi ra vàng bạn có 20 chỉ hay hai lượng vàng.
Bạn gửi tiết kiệm số 1000 đồng đó trong 51 năm tính đến 2011 với lãi mỗi năm là 10% nhé, thì đến 2011 bạn có 129.130 đồng.
Nếu coi như số vàng đó gửi không hưởng lãi suất đi, thì 2 lượng vang của bạn bây giờ cũng quanh 90.000.000 đồng.
Nếu bạn chuyển 1000 đồng năm 1960 thành vàng và giờ bán đi thì lãi mỗi năm là 25,06% đó, dòng dã trong 51 năm nhé
Các Bạn tính sai cho Ts. Alan rồi. Bác Alan tính theo Đô Mỹ- “cục cưng” của thế giới mới vậy. Các Bạn lại tính VNĐ so với USD thì Mỹ thua VN là chắc rồi. Xin thưa, lạm phát khủng của VN hiện nay các nước đều chạy dài không dám ngó, đừng nói là so với “sánh với các cường quốc 5 châu được hay không”. hihihhio
Bạn Tran vui tính nên tính vui ra phết. Bạn quên rằng từ năm 1960 đến giờ đã không ít nhất 3 lần đổi tiền, mỗi lần như thế CP bỏ 3 con số 0, nghĩa là 1 đồng thời 1960 bằng ít nhất 1 triệu bây giờ. Ý tôi là tính mọi đàng đều khập khểnh cả.
Chắc các member hiểu sai rồi.
Không ai mua vàng mà giữ “khư khư” từ ngày đó cả. Ở đây đang nói chuyện làm gì để bảo đảm tại sản trong tình cảnh hiện nay sẽ đầu tư gì? BĐS, Vàng, Chứng khoán hay …?
VD: Năm 2008 bán chứng khoán, BĐS mua vàng nay bán vàng mua lại những thứ đó thì lời.
Còn bây giờ sẽ làm gì? mua bán gi? trong các thứ trên hay đầu tư vào gì?
Đã gọi là đầu tư thì không thể giữ khư khư cái gì cả, người ta phải chuyển đổi thứ này ra thứ khác để nhận được giá trị lớn hơn trong tương lai.
Ngoài vàng, BĐS, chứng khoán, sản xuất, còn một thứ có thể đầu tư mà lãi cũng rất khá, đó là quyền lực. Bạn thử xem.
Đồng dollar của Zimbabwe mất giá?
Phải, nếu đất nước không đầu tư vào sản xuất hàng hóa, đặc biệt là hàng hóa tiêu dùng, thì đồng tiền chẳng là gì. Nó sẽ chỉ là tờ giấy có chữ, có hình không hơn không kém. Đồng tiền chỉ mạnh khi nền sản xuất mạnh, năng suất cao, giá thành thấp, chất lượng đảm bảo.
Nếu Zimbabwe vẫn không có nguồn cung dồi dào thì 1 cái bánh mì 1tỷ, 100tỷ cũng là bình thuờng thôi.
Việt Nam cũng thế, Mỹ cũng thế, châu Âu cũng thế, giống nhau vì luật cung cầu mà.
Vàng chỉ dùng để lưu trữ tài sản không mất giá,dù có để lâu bao nhiêu nữa thực sự nó không hề tăng giá. Ví dụ năm nay 400 uon vàng mua được 1 căn nhà,4năm sau chỉ cần 100 uon mua được 1 căn nhà tức là 400uon mua được 4 căn >> ở đây giá trị của căn nhà đã giảm xuống 4 lần (do năng suất làm việc đã tăng lên) còn vàng vốn là kim loại quí,qui trình tìm kiếm sản xuất ra tốn nhiều công sức và cho đến nay chưa có ai sản xuất ra vàng nhiều mà rẻ cả nên giá trị nó vẫn vậy.
Em có thắc mắc là anh Phantom sử dụng thước đo gì để tính toán sự tăng giá hay không tăng giá ạh. Theo quan điểm của em việc chúng ta lưu giữ một tài sản mà theo thời gian tỷ lệ quy đổi tài sản đó sang các tài sản khác ngày một tăng lên thì thể hiện tài sản mà chúng ta nắm giữ là đang tăng giá.
Chào bác. Vàng đang vào chu kỳ giảm giá (downtrend) phải không bác? Cháu mua gần hết tiền vào giá 47 triệu VND, chỉ kịp thoát một ít tại 45.5tr. Chính phủ các nước, gồm cả VN, quyết tâm dẹp đầu cơ, nên vàng trở thành hàng hóa, cũng bị bán tháo quá bác ơi. Cháu buồn quá, không biết bao giờ mới huề vốn.
Chúc bác Alan mạnh khỏe.
Yên tâm giữ 10 năm nữa đi!!! Trước mắt bạn vẫn lời nhưng các cty vàng cướp mất rồi. Chênh lệch giữa ta và TG 2-3 tr.đ/ lượng thì bạn phải “lời khủng” mới có ăn và phải chấp nhận ăn sau thiên hạ nhé
vàng ít lên giá khi thế giới ít biến động nhưng thời buổi này tiền rớt giá ào ào thì chỉ cần vàng đứng giá cũng ok huống chi nó tăng giá liên tục, không mua vàng mới lạ.
Gởi tiền vô ngân hàng lấy 14%, trong khi NH cho vay 21% lỗ 7% ngay trước mặt, giữ trong tủ thì mất 14%, mua chứng khoán thì ai dám, mua đất thì sợ mấy “đại gia” sắp phá sản, mua USD thì coi chừng CA tịch thu, mở cty làm ăn thì thành chùm khế ngọt (NH, thuế, hải quan….”rỉa” tơi tả), chỉ còn “cửa” vàng thôi. (mà nghe đồn “cửa” này sắp bị bịt).
dí dỏm lắm!! hi hi hi…
Bác này bi quan quá. Sao không thử vượt biên hợp pháp qua Mỹ làm ăn theo Bác Alan xem sao? Nếu có kết quả thì nhớ chia xẻ nhé, chắc 99,9% dân diễn đàn này sẽ theo bác đấy, chứ theo Ts. Aln thì không nổi rồi
Mà quái lạ sao cái Ông Ts. Alan này lại quay đầu về VN nhỉ ? Đâu dễ làm ăn, hay mọi người không thấy. Chắc tại có diễn đàn này vui hơn… MỸ
Bài viết rất hay. Nhưng khi định mua vàng thì bị cấm. Bây giờ phải làm sao đây anh và các quý vị??? Anh có cao kiến nào không? Rất cảm ơn ai đó có ý kiến góp ý
Hiện không nên đầu tư vô mấy thứ đó, mà nên đầu tư vào sản xuất đi chú, chú nghiên cứu bên nông nghiệp, hay giáo dục , y tế gì đó mà đầu tư,
mấy thứ đó không bao giờ lệ thuộc vô sự bất ổn kinh tế,
Một năm trở lại đây tôi đem tiền đầu tư trong nông nghiệp giờ đã thấy được lợi nhuận, và ít đau tim hơn, ăn uống thoải mải hơn
Đọc mấy bài của bác Phan mà sợ quá, có hơn trăm triệu để trong HN (sập bất cứ lúc nào phải không bác?), mà đang đi công tác xa chưa rút ra mua vàng được…Đầu tư thì không có kỹ năng…thôi đành mua vàng về cất vậy. Nhưng nhà đi thuê, cất trong nhà ko an toàn. Làm sao đây bác Phan??
anh Cường ơi, tôi có ý tưởng khá giống anh đấy. Cho tôi chung đầu tư vào Nông nghiệp với…contact: samnd57 (yahoo chat)
Đặt theo cửa bác Cuongpro này chắc dễ ăn đây.
)
Đầu tư bánh mỳ đi bác.
Cách đây 10 năm, bánh mỳ giá 500đ, giờ chiếc bánh mỳ như thế, nhẹ hơn còn có giá 3.000đ tức là tăng lên gấp 6 lần.
Còn vàng thời điểm đó vào mức 800,000đ/chỉ giờ là 4,500,000đ/chỉ, tăng 5,6 lần.
Trong khi đó giá bánh mỳ thì chỉ có tăng không có giảm, tính thanh khoản cao, vốn đầu tư thấp, thuế gần như bằng 0, không phải nhập khẩu và chưa thấy ai bị bắt vì buôn lậu bánh mỳ. Thêm vào đó là khả năng quay vòng vốn nhanh.
Có một câu nói cổ xưa của người Trung Quốc “Dân dĩ thực vi thiên”. Người dân coi thức ăn như trời. Các bạn có thể quy đổi ra bún chả, phở bò, bánh giò và các món truyền thống khác để so sánh nhé.
Gía bánh mỳ không liên can gì với thu nhập của bạn, 500đ hay 3.000đ thì lợi nhuận hàng năm mới ăn thua, thời cơ thuận lợi bạn lời 20% trên tổng tài sản, 10 năm bạn được gấp ba tài sản (vốn nhà xưởng + 200%), còn vàng từ 800.000đ lên 4.500.000đ thì mấy lời được mấy %? Hồi đó bạn bỏ ra 10 cây vàng để build cái lò bánh mỳ 80.000.000đ nay thu tiền về 240 tr, 10 cây vàng nay là 450.000.000đ, cái nào lời hơn? trừ khi bạn biết đá biết vàng lấy 20% lời mua vàng cất tủ thì khác.
mấy ngày trước, thầy giáo dạy môn kinh doanh quốc tế của bọn cháu cũng nói hệt như “tung huynh”. Quả thật thì nếu tính theo giá vàng thì chẳng có việc đầu tư nào hiệu quả bằng. Ngày trước, dân mình hay cho vay tiền theo cách qui đổi ra vàng, sau khoảng 10 năm thấy rằng quanh năm cần mẫn chẳng thể đọ được với giá vàng tăng, biết vậy hồi đó không vay tiền sản xuất mà đem đi mua vàng thì giàu to!! ^^ kể ra cũng đúng mà kể ra thì cũng buồn cười. Thầy hỏi vậy tại sao nhiều người vẫn lao vào sản xuất? thứ nhất là họ có kì vọng vào sự phát triển trong tương lai, thứ 2 là họ không thể đoán trước đc sự mất giá hay được giá. Quả thật thì cháu nghĩ nếu ko dùng tiền đầu tư vào sản xuất mà chỉ mua vàng thì trong 10 năm đó họ sẽ sống như thế nào? khắc khoải chờ vàng lên sao? đầu tư vào sản xuất là đúng. Song vay vàng để đầu tư sản xuất là mạo hiểm. Vậy vấn đề ở đây cháu muốn nói là đối với những khoản tiền nhàn rỗi thì nên mua vàng cho an toàn, còn nếu muốn coi vàng là kênh hiệu quả nhất thì không nên. ” hãy cứ ước mơ, hãy cứ dại khờ” là câu nói cháu rất thích, kỳ vọng và sự phát triển của sản xuất trong tương lai thì sẽ sáng sủa hơn là kì vọng vào vàng tăng giá khi ai cũng ko muốn sản xuất mà chỉ muốn ôm vàng! đó là những lời cháu muốn nói. các thầy cô giáo dạy chúng cháu nên mạnh dạn nói ra suy nghĩ của mình vì trên thực tế ko có j là đúng hoàn toàn cũng như sai hoàn toàn cả!!
vàng không phải là vật ngang giá chung
thế nên ko thể so sánh vàng với tiền mà chỉ so sánh tiền với vàng thôi
Thời điểm hiện tại vàng đã giảm tới 1634 USD, có vẻ các chính phủ đã tìm ra giải pháp và khôn ngoan hơn. Không biết chú Alan có nhận định gì ?
Tôi vẫn nghĩ là trong một tương lai gần, chúng ta sẽ nhìn thấy những yếu kém của các chánh phủ qua việc in tiền và vay mượn bừa bãi. Vàng sẽ giữ vững giá trị của nó qua mọi biến động.
cháu thấy ý kiến của bác khá là tương đồng với ý kiến của songhongbing trong cuốn chiến tranh tiền tệ.Theo cháu nghĩ đó là ý kiến đúng đắn.
Em ko phải dân kinh tế, nên kiến thức còn kém, nhưng quả là Bác Alan và Ông SongHongBing giống nhau thật. “Người NewYork có thể tạo ra dollar, nhưng chỉ có chúa mới tạo ra vàng và dầu mỏ”
Thưa Tiến sỹ,
Đã có người đọc bài này và mua vàng vào lúc giá 48 triệu đồng/ lượng cất giữ (vì lúc đó ngân hàng không nhận gửi vàng). Đến bây giờ vàng tụt xuống 43 triệu đồng /lượng. Lỗ 5 triệu đồng/ lượng. Nếu đem số tiền ấy không mua vàng mà gửi ngân hàng thì số lỗ tính ra còn nhiều hơn. Liệu có hy vọng vàng sẽ tăng trở lại để không bị lỗ quá nhiều không?
Chắc chốt lời 30% số vàng ở giá 1900$ và 40% nữa trong khoảng 2050$–2100$ không biết có hợp lý không?
Vàng trong nước bây giờ đúng là “vàng thau lẫn lộn” nên giữ vàng rủi ro không kém.
Hôm bữa đọc bài này của chú ALAN về nhà ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, ra mua vàng lúc đó 43.6 tr. Hôm nay (6/2), 44.6 tr. Định bán kiếm chút đỉnh cafe mà nghe đồn tết rồi (nhiều người rút tiền ăn tết) nên ngân hàng hơi “mệt” và chính phủ “bơm tiền” hồi sức. Cái bà gì không nhớ tên phát ngôn là “tết bơm khoảng 70k tỉ, rút về hơn 56k tỉ nên không gây lạm phát” (còn hơn 10k tỉ đi đâu?). Qua tết ra chợ cái gì cũng lên ….. nên nghi cái vụ “bơm” này quá !?. Chắc ôm vàng tiếp thôi. hi..hi.
Hết tiền lại in tiền, In tiền đầu tư công… Đó là cách làm của chánh phủ. Do vậy người dân mua vàng là chuyện tất nhiên. Chứ giữ tiền hay bỏ ngân hàng cũng chết.
không thấy ai nói gì đến cơ chế chính phủ, chỉ thấy nói đến lợi nhuận, rủi ro ……..nên nhớ đây là việt nam, việt nam là gì? trả lời được câu nói này sẽ rõ vấn đề
Hi bác Alan.
Cháu thấy tâm lý chung của nhiều người có chút tiền nhàn rỗi tại VN hiện nay ( Suy nghĩ chủ quan của cháu, chưa khảo sát ý kiến trên số đông) là muốn tìm kiếm một kênh đầu tư hiệu quả hoặc chí ít là tránh được sự mất giá của VND. Và hình như mọi người suy nghĩ cũng giống bác, đó là mua vàng tích trữ . Tuy nhiên, với chính sách hiện nay của nhà nước và thông tin về việc NHHN sẽ kiểm soát chặt chẽ việc kinh doanh ngoại hối, vàng thì quả là khó khăn để có thể mua được vàng miếng. Ngân hàng cũng có kinh doanh vàng và bán chứng chỉ vàng chứ không cho người mua giữ vàng vật chất. Nỗi lo lắng của nhiều người về tính thanh khoản của NHTM VN làm mọi người sợ không giám mua chứng chỉ vàng. VÌ vậy ai ai cũng thích mua vàng vất chất. Còn cháu hiện nay đang thông qua kênh forex ( Broker FXCM) và đang giữ vàng với tỷ lệ margin 50%. Cháu nghĩ rằng đây là giải pháp khá an toàn vì các ngân hàng mà FXCM giữ tài khoản có độ an toàn cao , và người mua vàng như cháu cũng không phải cất vàng thật ở nhà, rủi ro lớn. Thêm nữa, việc dùng đòn bẩy 1:2 cũng sẽ nhân đôi lợi nhuận nếu vàng tăng.
Dear anh Alan
I read this essay few months ago, an I did not totally agree with you. I thought buying gold as assets is just a speculatiing instead of investing. Few people understand thorouhly investment versus speculation. The essay written by Warren Bufett in fortune margazin will support my opinion. Let me paste it.
========
Warren Buffett: Why stocks beat gold and bonds
February 9, 2012: 5:00 AM ET
201
Email Print
In an adaptation from his upcoming shareholder letter, the Oracle of Omaha explains why equities almost always beat the alternatives over time.
By Warren Buffett
FORTUNE — Investing is often described as the process of laying out money now in the expectation of receiving more money in the future. At Berkshire Hathaway (BRKA) we take a more demanding approach, defining investing as the transfer to others of purchasing power now with the reasoned expectation of receiving more purchasing power — after taxes have been paid on nominal gains — in the future. More succinctly, investing is forgoing consumption now in order to have the ability to consume more at a later date.
From our definition there flows an important corollary: The riskiness of an investment is not measured by beta (a Wall Street term encompassing volatility and often used in measuring risk) but rather by the probability — the reasoned probability — of that investment causing its owner a loss of purchasing power over his contemplated holding period. Assets can fluctuate greatly in price and not be risky as long as they are reasonably certain to deliver increased purchasing power over their holding period. And as we will see, a nonfluctuating asset can be laden with risk.
Investment possibilities are both many and varied. There are three major categories, however, and it’s important to understand the characteristics of each. So let’s survey the field.
Investments that are denominated in a given currency include money-market funds, bonds, mortgages, bank deposits, and other instruments. Most of these currency-based investments are thought of as “safe.” In truth they are among the most dangerous of assets. Their beta may be zero, but their risk is huge.
Over the past century these instruments have destroyed the purchasing power of investors in many countries, even as these holders continued to receive timely payments of interest and principal. This ugly result, moreover, will forever recur. Governments determine the ultimate value of money, and systemic forces will sometimes cause them to gravitate to policies that produce inflation. From time to time such policies spin out of control.
Even in the U.S., where the wish for a stable currency is strong, the dollar has fallen a staggering 86% in value since 1965, when I took over management of Berkshire. It takes no less than $7 today to buy what $1 did at that time. Consequently, a tax-free institution would have needed 4.3% interest annually from bond investments over that period to simply maintain its purchasing power. Its managers would have been kidding themselves if they thought of any portion of that interest as “income.”
For taxpaying investors like you and me, the picture has been far worse. During the same 47-year period, continuous rolling of U.S. Treasury bills produced 5.7% annually. That sounds satisfactory. But if an individual investor paid personal income taxes at a rate averaging 25%, this 5.7% return would have yielded nothing in the way of real income. This investor’s visible income tax would have stripped him of 1.4 points of the stated yield, and the invisible inflation tax would have devoured the remaining 4.3 points. It’s noteworthy that the implicit inflation “tax” was more than triple the explicit income tax that our investor probably thought of as his main burden. “In God We Trust” may be imprinted on our currency, but the hand that activates our government’s printing press has been all too human.
High interest rates, of course, can compensate purchasers for the inflation risk they face with currency-based investments — and indeed, rates in the early 1980s did that job nicely. Current rates, however, do not come close to offsetting the purchasing-power risk that investors assume. Right now bonds should come with a warning label.
Warren Buffett: Your pick for Businessperson of the Year
Under today’s conditions, therefore, I do not like currency-based investments. Even so, Berkshire holds significant amounts of them, primarily of the short-term variety. At Berkshire the need for ample liquidity occupies center stage and will never be slighted, however inadequate rates may be. Accommodating this need, we primarily hold U.S. Treasury bills, the only investment that can be counted on for liquidity under the most chaotic of economic conditions. Our working level for liquidity is $20 billion; $10 billion is our absolute minimum.
Beyond the requirements that liquidity and regulators impose on us, we will purchase currency-related securities only if they offer the possibility of unusual gain — either because a particular credit is mispriced, as can occur in periodic junk-bond debacles, or because rates rise to a level that offers the possibility of realizing substantial capital gains on high-grade bonds when rates fall. Though we’ve exploited both opportunities in the past — and may do so again — we are now 180 degrees removed from such prospects. Today, a wry comment that Wall Streeter Shelby Cullom Davis made long ago seems apt: “Bonds promoted as offering risk-free returns are now priced to deliver return-free risk.”
The second major category of investments involves assets that will never produce anything, but that are purchased in the buyer’s hope that someone else — who also knows that the assets will be forever unproductive — will pay more for them in the future. Tulips, of all things, briefly became a favorite of such buyers in the 17th century.
This type of investment requires an expanding pool of buyers, who, in turn, are enticed because they believe the buying pool will expand still further. Owners are not inspired by what the asset itself can produce — it will remain lifeless forever — but rather by the belief that others will desire it even more avidly in the future.
The major asset in this category is gold, currently a huge favorite of investors who fear almost all other assets, especially paper money (of whose value, as noted, they are right to be fearful). Gold, however, has two significant shortcomings, being neither of much use nor procreative. True, gold has some industrial and decorative utility, but the demand for these purposes is both limited and incapable of soaking up new production. Meanwhile, if you own one ounce of gold for an eternity, you will still own one ounce at its end.
What motivates most gold purchasers is their belief that the ranks of the fearful will grow. During the past decade that belief has proved correct. Beyond that, the rising price has on its own generated additional buying enthusiasm, attracting purchasers who see the rise as validating an investment thesis. As “bandwagon” investors join any party, they create their own truth — for a while.
Over the past 15 years, both Internet stocks and houses have demonstrated the extraordinary excesses that can be created by combining an initially sensible thesis with well-publicized rising prices. In these bubbles, an army of originally skeptical investors succumbed to the “proof ” delivered by the market, and the pool of buyers — for a time — expanded sufficiently to keep the bandwagon rolling. But bubbles blown large enough inevitably pop. And then the old proverb is confirmed once again: “What the wise man does in the beginning, the fool does in the end.”
Today the world’s gold stock is about 170,000 metric tons. If all of this gold were melded together, it would form a cube of about 68 feet per side. (Picture it fitting comfortably within a baseball infield.) At $1,750 per ounce — gold’s price as I write this — its value would be about $9.6 trillion. Call this cube pile A.
Let’s now create a pile B costing an equal amount. For that, we could buy all U.S. cropland (400 million acres with output of about $200 billion annually), plus 16 Exxon Mobils (the world’s most profitable company, one earning more than $40 billion annually). After these purchases, we would have about $1 trillion left over for walking-around money (no sense feeling strapped after this buying binge). Can you imagine an investor with $9.6 trillion selecting pile A over pile B?
Beyond the staggering valuation given the existing stock of gold, current prices make today’s annual production of gold command about $160 billion. Buyers — whether jewelry and industrial users, frightened individuals, or speculators — must continually absorb this additional supply to merely maintain an equilibrium at present prices.
A century from now the 400 million acres of farmland will have produced staggering amounts of corn, wheat, cotton, and other crops — and will continue to produce that valuable bounty, whatever the currency may be. Exxon Mobil (XOM) will probably have delivered trillions of dollars in dividends to its owners and will also hold assets worth many more trillions (and, remember, you get 16 Exxons). The 170,000 tons of gold will be unchanged in size and still incapable of producing anything. You can fondle the cube, but it will not respond.
Admittedly, when people a century from now are fearful, it’s likely many will still rush to gold. I’m confident, however, that the $9.6 trillion current valuation of pile A will compound over the century at a rate far inferior to that achieved by pile B.
Our first two categories enjoy maximum popularity at peaks of fear: Terror over economic collapse drives individuals to currency-based assets, most particularly U.S. obligations, and fear of currency collapse fosters movement to sterile assets such as gold. We heard “cash is king” in late 2008, just when cash should have been deployed rather than held. Similarly, we heard “cash is trash” in the early 1980s just when fixed-dollar investments were at their most attractive level in memory. On those occasions, investors who required a supportive crowd paid dearly for that comfort.
My own preference — and you knew this was coming — is our third category: investment in productive assets, whether businesses, farms, or real estate. Ideally, these assets should have the ability in inflationary times to deliver output that will retain its purchasing-power value while requiring a minimum of new capital investment. Farms, real estate, and many businesses such as Coca-Cola (KO), IBM (IBM), and our own See’s Candy meet that double-barreled test. Certain other companies — think of our regulated utilities, for example — fail it because inflation places heavy capital requirements on them. To earn more, their owners must invest more. Even so, these investments will remain superior to nonproductive or currency-based assets.
Whether the currency a century from now is based on gold, seashells, shark teeth, or a piece of paper (as today), people will be willing to exchange a couple of minutes of their daily labor for a Coca-Cola or some See’s peanut brittle. In the future the U.S. population will move more goods, consume more food, and require more living space than it does now. People will forever exchange what they produce for what others produce.
Our country’s businesses will continue to efficiently deliver goods and services wanted by our citizens. Metaphorically, these commercial “cows” will live for centuries and give ever greater quantities of “milk” to boot. Their value will be determined not by the medium of exchange but rather by their capacity to deliver milk. Proceeds from the sale of the milk will compound for the owners of the cows, just as they did during the 20th century when the Dow increased from 66 to 11,497 (and paid loads of dividends as well).
Berkshire’s goal will be to increase its ownership of first-class businesses. Our first choice will be to own them in their entirety — but we will also be owners by way of holding sizable amounts of marketable stocks. I believe that over any extended period of time this category of investing will prove to be the runaway winner among the three we’ve examined. More important, it will be by far the safest.
Nếu ai cũng cũng chạy theo chủ nghĩa “ôm vàng” thì lấy vốn đâu mà cấp cho các doanh nghiệp “sáng tạo” đang ngày đêm vắt óc suy nghĩ nhằm tạo ra giá trị gia tăng cho bản thân mình và cho cả xã hội???
Tuy nhiên cũng cảm ơn Bác Alan đã chỉ ra một kênh đầu tư an toàn trong thời buổi kinh tế khó khăn này.
Vàng ở đây chúng ta cần hiểu là kênh giữ vốn an toàn, giữ giá trị vốn ban đầu trước nguy cơ trượt giá của tiền đồng so với các kênh giữ vốn khác.
Tuy nhiên giải pháp này dành cho những người có vốn và không có giải pháp để đầu tư vào các kênh SX…
Với tôi thì tôi sẽ đầu tư vào trong SX kinh doanh
Tâm lý của người già
.
Mình nghĩ cái quan trọng là điểm nhìn. Mình là ai và mình ở đâu. Là 1 investor, đương nhiên tiêu chí lợi nhuận sẽ đặt lên hàng đầu. Có thể hoạt động đầu cơ của tôi sẽ không tốt cho nền kinh tế nói chung. Nhưng tôi đi đầu tư và tôi phải tìm cho mình kênh đầu tư nào sinh lời cao nhất mà lại ít rủi ro. Thực tế cho thấy vàng luôn chứng minh giá trị của mình. Nhà nước có thể như các nhà đầu tư xem vàng như là một kênh đầu tư. Nhà nước là người chơi bình đẳng với nhân dân.
Với tốc độ tăng trưởng tín dụng trung bình vài chục phần trăm như những năm gần đây. Tiền đang được in nhiều thêm. Trong khi lượng vàng là có hạn. Tôi nghĩ, mua vàng là hành động thông minh.
Cảm ơn bác Alan đã chia sẻ quan điểm thú vị của mình!
Theo tôi nghĩ là mua vàng là hợp lý nhất và các bạn nên để vàng ở nhà… chính trị bất ổn dẫn đến vàng sẽ là đồng tiền chung của thế giới ..nếu bạn gửi vàng ở ngoài ngân hàng đến lúc chính trị bất ổn thì vài cái agribank hoặc vietcom bank phá sản thì bạn sẽ đòi lại ở đâu??. bạn hay suy ngẫm cái vụ vina shin ý quê chúng tôi đầu tư rất nhiều nhưng đến lúc phá sản thì làm gì có ai đòi nợ được của vianshin đâu.. hãy suy ngẫm và đưa ra lựa chọn đúng đắn .. chúc các bạn thành công
Nếu có tiền thì bạn đầu tư làm quan chức là ổn nhất . Này nhé :
1. Nếu bàn làm quan hoặc có quan đỡ đầu thì bạn ” không mần mà vẫn có ăn” hoặc ” mần đâu trúng đấy” . Chả lo khủng hoảng khủng hiết gì tất, hehe
2. Nếu không “mần quan” được thì chạy vào làm nhân viên mấy tập đoàn nhà nước ấy , cũng chả lo khủng hoảng mất lương, mất việc ( nhân viên vinashin vẫn được hưởng lương đầy đủ, ko làm ra tiền thì đã có ngân hàng cho vay mượn vô tư. Nhiều cty nhà nước thuộc tập đoàn dầu khí, bưu chính viễn thông cũng vậy…)
Còn một số bạn muốn đầu tư nông nghiệp thì nên nằm lòng câu ” ĐƯỢC MÙA -MẤT GIÁ” nhé. Nhìn tổng thể thì giai cấp Công-Nông chỉ còng lưng mần cho thằng khác nó hưởng thui… hehe
y kien cua tien sy ALANPHAN rat hop ly trong hoan canh kinh te the gioi va viet nam trong it nhat 5 nam toi , theo nhan dinh chu quan cua minh, thi the gioi dang lam vao khung hoang toan dien , va dac biet la o viet nam , cot loi la con ngoui dang khai thac va su dung tai nguyen trai dat qua muc , ma ngoun tai nguyen trai dat la huu han , ma su dung tai nguyen lai lang phi , khogn bu dap kip, tan pha thien nhien , su phat trien khoa hoc la dua tren su khai thac tai nguyen thien trai dat , thuc su 200 nam phat trien khoa hoc thi di doi voi su tan pha thien nhien bang may nghin nam cong lai , cot loi van de la chung ta dang lang phi , va huy hoai tai nguyen trai dat , tren co so do minh tu nam 2010 minh cung da dung lai tat ca dau tu , chi mua vang thu thang 10 nam 2010 , minh van coi vang la kenh dau tu an toan nhat trong boi canh viet nam hien nay trong vong it nhat 5 nam toi . xin cam on .