Hoa xuân bên trời cũ Reviewed by Momizat on . T/S Alan Phan 22 Jan 2012 “Tự nhủ lòng mình là hương cốm Chả biết tay ai làm lá sen…” (thơ Nguyên Sa) Mấy hôm nay, Saigon trở lạnh. Vài hôm trước, một trận mưa T/S Alan Phan 22 Jan 2012 “Tự nhủ lòng mình là hương cốm Chả biết tay ai làm lá sen…” (thơ Nguyên Sa) Mấy hôm nay, Saigon trở lạnh. Vài hôm trước, một trận mưa Rating:
>>Trang chủ » Góc Nhìn Thơ Mộng của Alan » Hoa xuân bên trời cũ

Hoa xuân bên trời cũ

T/S Alan Phan

22 Jan 2012

“Tự nhủ lòng mình là hương cốm

Chả biết tay ai làm lá sen…” (thơ Nguyên Sa)

Mấy hôm nay, Saigon trở lạnh. Vài hôm trước, một trận mưa đêm nhỏ, dai dẳng, làm rụng vài cánh mai nở sớm bên thềm. Hiên nhà ươn ướt, như nước mắt người tình vẫn còn tiếc thương cho những đóa hoa xuân, không kịp nhìn cái Tết đang quanh quẩn đâu đây, chờ đón giao thừa.

Ngày xưa, khi qua tuổi lên 10, mỗi mùa Tết, tôi được cha giao nhiệm vụ đánh bóng lư đồng, các bức tranh, khung hình hay tượng, trẩy lá cây mai, mua trồng thêm cúc, mẫu đơn, vạn thọ… và dọn sạch khu thờ phượng. Dù có ham chơi và hoang đàng, tôi vẫn rất nghiêm túc thi hành phận sự. Vớí tôi, đây là một điều gì to lớn, sâu xa và thiêng liêng hơn cả chuyện học hay chuyện gia đình. Đây là Tết, là khởi đầu của vạn vật, là khai sáng của vận hội mới, là niềm hy vọng của tận cùng tâm linh. Tôi nghĩ 90 triệu người Việt khác, dù đang ở quê nhà hay tha phương chân trời nào, không ít thì nhiều, cũng mang một tâm trạng tương tự.

Ngay cả những người nhập cư đang ở các thành phố lớn, chuyện mua vé và sắp xếp về quê ăn Tết là điều ưu tiên. Bởi vì trong tiềm thức, ai cũng trân trọng những cái Tết khi vừa mới lớn, khi lòng đầy háo hức rộn ràng, chờ những niềm vui, trò chơi cố hữu và nghĩ rằng hạnh phúc là một nhân quyền tự nhiên của kiếp con người.

Dù chỉ là một học sinh khi những biến cố hay vận hên xui của năm này không khác bao nhiêu so với năm ngoái, nhưng giữa đêm Giao Thừa, tôi cũng luôn khai bút viết những lời xin các thần linh về những điều mà tôi cho là tôi và người thân sẽ đáng được hưởng trong năm mới. Sau đó là một bài thơ cầu chúc cho Cha Mẹ những phúc lộc sức khỏe, cho cả những người đẹp mà mình chỉ đang mơ tưởng. Tiếng pháo đì đùng vang khắp mọi ngã đường, các bài ca xuân và những cành hoa lộc tinh khôi giữa hương trầm hòa quyện nhau như một tấu khúc nào trên thiên đường.

Tết của tuổi thơ tôi ấm cúng, đơn giản và ngây thơ như vậy. Sau này, ra ngoài biển lớn, luôn tìm những lần đi chơi xa dịp lễ, đợi Giao Thừa Tây tại khắp vài lục địa. Nhưng khi hò hét cùng bạn bè đếm chiếc cầu pha lê thả xuống ở Times Square hay tại một casino ở Vegas, Macau, Bahamas…, tôi lại thường quay mặt ngáp dài và chỉ muốn về khách sạn ngủ. Không gì có thể thay thế đêm Giao Thừa ngày xưa trong căn nhà chật hẹp cạnh vườn Tao Đàn.

Nhất là khi rời bỏ quê hương một thời gian dài, bấy giờ tôi mới hiểu những hương vị thực sự của ngày Tết. Khoảng năm 1957, một gia đình người Pháp dọn đến thuê căn nhà cạnh nhà tôi. Gia đình chỉ có 2 mẹ con: một bà giáo ngoài 40 của trường Marie Curie và đứa con gái teen trạc 15, 16. Họ sống khá khép kín dù thân thiện với hàng xóm. Bạn bè họ phần lớn là những Pháp Kiều sống quanh thành phố. Tết năm ấy, tôi ngạc nhiên khi chiều 30 Tết vẫn thấy họ ở nhà, không đi nghĩ lễ như các ngoại kiều khác.

Như thường lệ, tôi hay đạp xe đi khắp phố phường Sài Gòn vào chiều 30 Tết. Khoảng sau 5 giờ, ai đã về nhà nấy, đường xá vắng lặng lạ thường. Tôi chạy xe cả tiếng không biết mệt vì khuôn mặt yên tĩnh của không gian mới trong cái nôn nóng đợi Giao Thừa của một đứa bé. Về nhà ra sân sau cất xe, tôi chợt nghe tiếng khóc dù êm nhẹ nhưng khá rõ của bà giáo cạnh nhà. Không dám làm phiền, tôi nhè nhẹ vào nhà trong.

Một tiếng sau, tôi bẻ một cành mai trĩu hoa, vài nhánh cúc, lys, hồng…ăn trộm 2 cái bánh chưng trên bàn thờ, qua gõ cửa nhà bà giáo. Nước mắt đã khô, đứa con gái đã đi chơi đâu mất, bà ngạc nhiên cực độ khi nhận một món quà Tết từ một đứa trẻ bản xứ, không thân thiết gì lắm. Bà ôm tôi vào lòng thật lâu, rồi pha cho tôi một ly cà phê sữa, bắt tôi ngồi nghe bà vi vu đủ mọi chuyện về xứ Pháp xa xôi của bà, trong cái giới hạn lõm bõm về Pháp ngữ của tôi. Khuôn mặt bà ngời sáng, tươi đẹp (tuổi 12 thì đứa con trai nào cũng thế), và tôi thấy hương vị và ý nghĩa của Tết đang cùng về trong 2 tâm hồn già trẻ.

Sáng mồng một, khi đi ngang nhà bà, bà kêu lại và lì xì cho tôi 2 franc. Sau khi ở Mỹ về nước 11 năm sau, tôi lại tìm thấy món tiền lì xì này trong một hộp bánh LU cũ.

Nhiều năm trở lại đây, tôi ít khi ăn Tết quê hương. Không còn người thân ở quê, Sài Gòn thì vắng bóng bạn bè, hàng quán đóng cửa…tôi hay tìm đến những bờ biển êm vắng của Thái Lan hay Indonesia để tâm hồn lắng đọng vào những ngày đầu năm. Năm nay, không biết tại sao, lòng lại rộn ràng lên chút đỉnh. Có lẽ hơi lạnh của buổỉ sáng khi qua công viên, có lẽ hàng hoa cúc nhà hàng xóm vửa nở rộ vàng, có lẽ nụ cười vẫn rất trong sáng của một em học sinh trong tà áo dài trắng vừa đi ngang cổng. Tôi chợt nhớ những cái Tết của ngày xưa và tự nhủ, “thôi năm nay ăn Tết Sài Gòn nhé”.

Alan Phan

Bình luận (161)

  • kyoshiro

    Về quê mình ăn Tết là nhất ak bác!

    Reply
    • Hồng Quang

      Dù có nhiều “ý tưởng” đổi Tết Ta thành Tây thì cũng ko ai “chối cãi” được rằng Tết Việt ko bao giờ là “cũ” trong mỗi trái tim Việt… Tranh cãi làm gì chuyện CON TIM !!!

      Reply
      • Hồng Quang

        Tết xưa dưa, thịt, pháo hồng
        Nhịn ăn nhiều tuần cho mấy ngày vui.
        Tết nay uống chính, khỏi mồi
        Du xuân đón Tết mơ trời… xứ Tây ?!

        Reply
      • quankim

        tai sao moi nguoi cu tranh luan mai van de gop tet ta voi tet tay the nhi?don gian boi no se ko bao gio say ra.hay de tam tri vao viec khac di.dung la ranh roi qua day ma.

        Reply
    • Bang

      cháu muốn có một người thầy như bác, chỉ dẫn cháu trên con đường sự nghiệp để trở thành con người có ích-và thành công. Bác viết bài này rất trùng tâm sự của cháu, cháu ở nước ngoài nên không về quê ăn tết được, ko nhớ nhà nhưng cháu lại thấy đơn độc. Chúc bác mạnh khỏe.

      Reply
  • Ngoc Trinh

    Xúc động quá! Đây mới là những hạnh phúc thật sự của con người, bởi nó xuất phát từ tận đáy của trái tim và khối óc. Những cảm xúc này sẽ giúp chúng ta tưới mát những tâm hồn đang khô cằn, và đang bị sa mạc hoá bởi những thứ vật chất phù phiếm xa hoa. Cám ơn chú A Lan!

    Reply
  • me dot

    lá rụng thì về cội chứ về đâu bây giờ !

    Reply
  • HOANG

    Và lá đã rụng về cuội !!!

    Chúc chú Alan có 1 một mùa Xuân an lành và hạnh phúc ở Việt Nam

    Reply
  • ròm

    hic hic
    Alan rung rẩy 2 vai,tờ 2$ lạnh lẽo trong tay vặn vẹo rồi rớt xuống đất.
    Mình xui xẻo hơn bà đầm thuở trước.Hơn 10 năm rồi,chẳng
    có thằng con nào ghé nhà mình rước tờ 2$.
    :)

    Reply
  • Ha Thuan

    Một Chú bé hàng xóm tốt bụng ạ!

    Reply
  • Tết không cộng sản

    Chúc bác, sẽ được sớm ăn tết trên quê hương sạch bóng ……

    Reply
  • xuan tran

    chuc bac co 1 cai tet dam am o sai gon nhe!

    Reply
  • An Nguyen

    Với một tấm lòng luôn trĩu nặng với những trăn trở của quê hương, cháu tin rằng chú sẽ có những ngày tất niên tất bật vui vẻ, một đêm giao thừa ấm cúng và những ngày xuân đáng nhớ ở Quê nhà.

    Reply
  • HUONG THANH

    Đọc bài : “Hoa xuân bên trời cũ” mà lòng nghe như Xuân đang ngoài đầu ngõ!!Thích quá!

    Reply
  • Nhanonglamgiau.com

    Thật xúc động, văn của bác hay không kém nhà văn.
    Chúc bác có cái tết thật ấm cúng và hi vọng bác tìm lại được cảm giác như xưa ở SG.

    Reply
  • Nguyễn khắc Chuyên

    hihi!
    Kính chúc Bác Alan sức khỏe.
    Dù chỉ mới ra trường được ít tháng và làm nhân viên bán hàng tại một công ty gạch ngói. Với mong muốn tìm kiếm chút va chạm, thất bại, về tiền hàng, mối quan hệ, cách ứng xử. Cháu thấy thích thú, hii, mấy lần đầu khi mất tiền (dù chỉ vài triều đồng/ chuyến hàng) cháu suy nghĩ và tự trách mình rất nhiều về vấn đề tài chính, ăn nói,,, sau cháu toan tính và suy nghĩ nhiều hơn trước một chuyến hàng, Giờ vấn đề của cháu với mọi người là làm sao để họ ít bắt nạt mình.
    Tết sắp tới, mong muốn cho cá nhân và người thân thì nhiều, xong do tài chính còn rất yếu, Cháu thấy mình cần suy nghĩ và làm việc nhiều hơn nữa. Không có tiền, tâm và tầm thì bên ngoài dù có bảnh trai (ví dụ) cũng chưa thể có cô bạn thôn quê “sắc” được.
    Sức khỏe, Gia đình và người thân khỏe mạnh, BMW X5, Cô thôn nữ “sắc”, có phải là quá nhiều không Bác?
    Mong Bác giữ sức khỏe!

    Nguyễn Khắc Chuyên
    Thuận Thành, Bắc Ninh

    Reply
  • Quyen Ho

    Chào bác Alan,

    Đây là lần đầu tiên cháu comment trên trang của bác.

    Cháu muốn nói là cháu rất thich bài viết này của bác. Bài viết này của bác không động chạm đến ai, nhưng… nó chạm đến tâm hồn hàng triệu người.

    Chúc bác có một cái Tết ấm áp và an lành nơi quê nhà, sau đó là một năm mới nhiều sức khỏe và may mắn!

    Kính mến,

    Reply
  • Nguoi Ham Mo

    Con chúc chú năm nay được hưởng trọn cái Tết ở quê nhà .

    Người hâm mộ chú

    Reply
  • hoanguyen

    http://www.youtube.com/watch?v=R0Mmj_5ONh8
    Chúc Bác có một cái Tết thật đẹp!

    Reply
  • Tony Dang

    Chúc ngài Alan ăn Tết quê hương vui vẻ và đầm ấm. Nhân dịp xuân mới Quý Tỵ sắp đến, chúc ngài và gia đình một năm mới an khang, thịnh vượng, cát tường như ý; chúc cho riêng ngài sức khỏe dồi dào, nhiệt huyết tràn đầy, lạc quan và yêu đời hơn năm cũ.

    Chân thành cảm ơn những dòng chia sẻ rất sâu sắc và thực tâm của ngài trên blog này.

    Reply
  • nguyễn mai Vân