Hai thế giới song song… Reviewed by Momizat on . Hai thế giới song song… Alan Phan 3 December 2014 Sự vật không thay đổi; chỉ có chúng ta thay đổi (Things do not change; we change – Henry David Thoreau) Tôi th Hai thế giới song song… Alan Phan 3 December 2014 Sự vật không thay đổi; chỉ có chúng ta thay đổi (Things do not change; we change – Henry David Thoreau) Tôi th Rating: 0
>>Trang chủ » Khu Vườn Của Alan » Hai thế giới song song…

Hai thế giới song song…

Hai thế giới song song…

Alan Phan

parallel worlds

3 December 2014

Sự vật không thay đổi; chỉ có chúng ta thay đổi (Things do not change; we change – Henry David Thoreau)

Tôi thường cười mỉm khi ai nói với tôi câu quen thuộc rằng “cái xứ mình” hay “dân tộc mình” nó khác. Tôi ngây thơ với định kiến là con người nơi đâu cũng vậy; dù phức tạp và đa dạng với nhiều cá tính đặc thù, vẫn mang mẫu số chung về tư duy và hành xử. Tốt hay xấu, giỏi hay dở, mạnh hay yếu, nghèo hay giàu, con người vẫn chứa đựng đâu đó bản năng tham lam, đố kỵ; cùng rộng lượng nhân ái; có niềm tin vào mình, vào thần thánh vào ma quỷ; có suy nghĩ hợp lý, ham học hỏi với chút ngu xuẩn ngang bướng; khi tranh chấp quyết liệt, khi buông xuôi bỏ mặc… dù rằng mỗi người có mức độ khác nhau về sự tiếp nhận và phản hồi. Tôi nghĩ khoa tâm lý học rồi sẽ thành công đến 90% trong việc phân giải khoa học những hiện tượng nhân sinh, từ người bình thường đến kẻ tâm thần.

Hơn nửa thế kỷ trước, chắc hai Tổng Thống Mỹ Kennedy, Johnson  và Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara cũng chia sẻ tư duy này. Theo một lăng kính rất “hợp lý” của giới hàn lâm và tư duy “common sense” của dân Mỹ, họ tin rằng nếu họ tiếp tục áp lực quân sự tại Việt Nam qua một thời gian, đoàn quân Bắc Việt sẽ phải “cry uncle” và bỏ cuộc vì những tổn thất đáng kể.

Dĩ nhiên, họ đã sai. Tôi cũng mắc sai lầm tương tự 8 năm trước, khi tôi có chút thì giờ, chạy về Việt Nam, lăng xăng vừa đầu tư vừa đóng góp… Tôi nghĩ là cùng một gốc Việt, tôi có thể hiểu rõ đồng bào mình tận tường hơn và mình sẽ làm việc hữu hiệu hơn ..so với các anh chị Tây ba lô khác. Sau cùng, tôi học ra một điều là…tôi chẳng biết cái mẹ gì cả.

Như tôi đã kể một vài lần, đoạn phim ấn tượng tôi nhất trong loạt “The Twilight Zone” (Vùng Chạng Vạng) là chuyện một cô hoa hậu Hoàn Vũ bị rơi vào một thế giới song song, trong đó, mọi người có lối sống và suy nghĩ như tại thế giới của cô. Tuy nhiên, thể hình họ rất quái dị (một mắt, không mũi, chân tay như côn trùng…). Họ nhìn cô và ai cũng thét lên là “tội nghiệp, sao cô bị xui thế nào mà Trời bắt phải xấu xa như một ác quỷ”. Đầy lòng nhân ái, họ đóng góp tiền bạc vào một quỹ từ thiện và trả tiền cho cô giải phẫu thẩm mỹ…để giống họ. Sau một thời gian, cô cũng quen đi với “lối định hướng của ban tuyên vận” và hào hứng leo lên bàn mổ…Dĩ nhiên, Hollywood cho cô thức tỉnh kịp thời…chứ không thì tôi và bao nhiêu khán giả sẽ bị một ám ảnh tâm thần lâu dài.

Tuần này, mùa đông đến với California. Những trận mưa kéo dài, lúc to lúc nhỏ, rả rich như một người tình chỉ muốn nằm dài trên nệm ấm. Tôi nhìn từ cửa sổ văn phòng, ngoài kia, một vùng sương nước trắng xoá, thê lương và lạnh lẽo như tâm hồn người lạc lối. Vặn một đài TV dịa phương, nghe tin thời tiết, các phóng viên liên tục ca cảnh về những đường phố ngập bùn trên núi (chưa tới 1 cm), về vài tai nạn trên freeway vì trơn ướt (chết 1 người), về trận bão thật lớn (khoảng 3 cm) bắt đầu cho mùa mưa…Một phóng sự có một nhóm 7 hay 8 người cứu hoả chèo thuyền qua kênh thoát nước để cứu 2 con chó đang đi lạc bên kia bờ… Sau nhiều năm ở Việt Nam, tôi bị “brainwashed” (tẩy não) như cô hoa hậu (dù chưa “xấu” như cô). Tôi nhìn các anh chị Mỹ này và thấy họ điên khùng, nhảm nhí và chắc bị tâm thần.

Không biết họ sẽ “khủng hoảng” thế nào khi phải lõm bõm lội trong mưa lớn và triều cường của các khu ổ chuột ở Saigon hay Hà Nội; hay khi 2 con chó được người cứu vì chúng là món rựa mận tuyệt vời cho bữa Thanksgiving dinner. Họ sẽ phản ứng thế nào khi trong tay nhộn nhịp vài chục gói hàng hiệu trị giá cả chục ngàn đô la ngày Black Friday thì bị các trẻ em, bà già chèo kéo mời mua vé số. Chắc họ sẽ omg (oh, my God) khi bị cảnh sát còng tay vì trang Facebook của họ vừa share một bài “phản động”?

Thế giới tôi đang sống nơi đây quả là một thế giới song song của khoa học giả tưởng, khi nhìn lại Việt Nam. Dĩ nhiên sẽ có những tranh cãi về việc nơi đâu là thực tại và nơi đâu là ác mộng? Những sinh vật hai chân Mỹ hay Việt này, ai mới là ác quỷ và ai mới là thiên thần? Ai là chủ và ai là đầy tớ trong xã hội của họ?

Anh Mỹ bạn hàng xóm của tôi, làm cho một ngân hàng đầu tư, lương và bonus gần triệu đô la mỗi năm (đoán thôi); nhưng suốt ngày phải cơm hàng cháo chợ tại các phi trường và thành phố lạ, ngày nào được ở California làm thì tối khuya mới lái xe về tới nhà, căng thẳng vì áp lực trong công việc và thiếu ngủ. Cuối tuần, được ở nhà thì phải chăm 2 đứa con nhỏ và 2 con chó để vợ có thì giờ đi mua sắm. Anh mệt mỏi tâm sự nhiều khi muốn “quit” nhưng không biết cách nào.

Trong khi đó, một người cháu trẻ hơn ở Việt Nam, làm công chức, lương khoảng 5 triệu đồng tiền Hồ, không quyền hành nên không có bổng lộc phong bì…Anh cũng có vợ với 2 con; nhưng lại sống thảnh thơi, ngày ngày lướt Net chơi game, cà phê và quán nhậu, cuối tuần thì đi phượt hay coi bóng đá với bạn bè; và ngày nào bận rộn lắm thì phải “kéo cầy khổ sở” đến cả 4 tiếng đồng hồ, anh than thở. Anh sống như vậy cả chục năm nay từ ngày ra trường, lạc quan về tương lai (vì sếp hứa sẽ cho thăng chức sau khi vào Đảng) và coi mình hạnh phúc …nhất nhì thế giới.

Một người học xong Tiến Sĩ ở xã hội Mỹ phải nghiền ngẫm cả ngàn tập tài liệu khô khan, và phải tìm ra một đúc kết gì mới cho kho kiến thức nhân loại. Không biết trong số ba chục ngàn Tiến Sĩ ở Việt Nam, bao nhiêu người may mắn không phải làm gì (vì là quan hay COCC tại chức) nhưng vẫn hãnh diện in chữ TS vào danh thiếp thật rực rỡ? Quả tình, các quan Tiến Sĩ này hạnh phúc …nhất nhì thế giới.

Theo các bác trí thức lề trái, truyền thống tre làng và mặc cảm yên thân vì thua kém tạo nên cả chục triệu con cừu Việt ngoan ngoãn, ngây thơ; ngày ngày làm lụng ăn cỏ cho béo mập, để các ông bà “đầy tớ” xén lông lấy tiền mua bơ sữa, siêu xe từ các đế quốc. Trong khi đó, mấy ngày này, chỉ cần cảnh sát bắn chết một anh da đen khi thi hành công vụ là hàng trăm cuộc bạo loạn khắp nước Mỹ nổi lên phản kháng. Đôi khi “ổn định chính trị” qua cảnh sát trị có phải là hạnh phúc …nhất nhì thế giới?

Khí hậu hiền hoà, thiên nhiên tươi đẹp, văn hoá Khổng Mạnh tạo nên những phụ nữ Việt yêu kiều…hy sinh cuộc đời để gia đình (ngay cả chồng cũ) bán thân mình cho các chú nông dân nước láng giềng lấy tiền nhậu nhẹt và mua Iphone. Người con gái Mỹ thì nhiều cá tính nên tự do buông thả, kiểm soát chặt chẽ chồng trong sinh hoạt trong gia đình…rồi nếu ly hôn, lại được quyền nuôi con, được cấp dưỡng và chia sớt gia tài của chồng cũ để theo đuổi… những cuộc tình khác. Ai thực sự hạnh phúc hay nhiều “văn hoá” hơn ai?

Chỉ chút khác biệt từ một trận mưa đã cho thấy hai thế giới song song của hai thực tại, hai dân tộc, hai xã hội. Theo định nghĩa, hai con đường song song không bao giờ giao điểm. Nhưng đã rất nhiều người từ hai bên cố gắng xây lên những cây cầu bắt ngang, mong nối liền “vòng tay lớn”. Nhiều bạn trẻ khao khát mong chờ một thế giới ảo của “hoà hợp, hội nhập và tiến bộ” nơi họ có thể sống như giấc mơ trên sách vở. Tôi cũng “guilty” vì vô tình tin rằng tư duy và hành xử của con người sẽ thay đổi cho “hợp lý”, “hợp tình”. Tôi cũng tin là “thế giới phẳng của ông Friedman” bao gồm Việt Nam. Nhưng có lẽ tôi đã sai lầm.

Một người Việt xa quê đã lâu sẽ khá ấn tượng khi quay về lại nhìn những toà nhà thương mại, cao ốc văn phòng tại các thành phố lớn. Chỉ khi sống qua một thời gian, họ mới thấm thía câu nói léo,”vũ như cẩn”. Tư duy ổ chuột và văn hoá vỉa hè vẫn …tự nhiên như suốt trăm năm qua. Đôi khi tôi hơi ngượng miệng khi bàn về một nền kinh tế sáng tạo kiểu Silicon Valley dù chỉ với một số người rất ít oi của đất nước.

Tuy vậy, đa số người Việt hay người Mỹ an bình và hạnh phúc với lựa chọn của họ, dựa trên thói quen hay nhận thức. Hai cơ chế chính trị và những nhóm cầm quyền trong 100 năm qua đã tạo nên hai xã hội ngược chiều và mọi thay đổi có thể mất cả 100 năm để hoàn thiện. Trừ khi một con thiên nga đen xuất hiện trên bầu trời. Và trừ khi tuổi trẻ Việt Nam “muốn”.

Thế nhưng những kích thích, những mồi lửa của Việt Nam đã và đang lụi tàn khô héo…sau bao mùa mưa của lịch sử và tôi không chắc là thế hệ trẻ khi nắm quyền sẽ muốn bất cứ một thay đổi gì làm hại đến quyền lợi riêng tư của phe ta.

Cái xứ mình và dân mình… nó khác vậy đó.  Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chúng ta kiên định …sẽ không bao giờ thay đổi…

Alan Phan

 

Bình luận (176)

  • Khôi Nguyên

    Đọc bài này thấy Alan tâm trạng hơn các bài khác. Đọc mà cứ ngỡ bài của ai.

    Có cài mấy điểm cười, nhưng không được bật cười như ở các bài khác. Tâm trạng chung là buồn!

    Alan về VN, chán Alan lại đi Mỹ. Có gì mà buồn nhỉ!?

    Đất nước nào chả có diều hâu và bồ câu, đại bàng và kền kền, chim ưng và vịt giời.

    Hòa bình, dẫu có khốn nạn đến thế nào vẫn đỡ tệ hơn chiến tranh, dù cuộc chiến có là cần thiết.

    Đất nước này 3 năm, 5 năm, 10 năm sau sẽ khác. Sẽ thay đổi, sẽ mở rộng, những con vượn già lũ lẫn sẽ chết, giới nắm quyền mới sẽ “quyết liệt” hơn. Vì được lựa chọn và chịu sức ép lớn hơn.

    Alan già rồi, kinh nghiệm quốc tế nhiều nhưng thiếu kinh nghiệm trong nước. Alan quen cách sống nhanh của người Mỹ nên thiếu kiên nhẫn. “Hà Nội không vội được đâu.”

    Alan đã thành công. Alan không ham tiền, không ham danh, chỉ mong cái đất nước này bớt khổ. Alan đã làm tốt nhiệm vụ của mình.

    Trong “bảng vàng phong thánh”, của trào lưu “tân khai sáng” cho nước Việt đầu thế kỷ 21, có tên Alan. Đừng buồn nữa!

    Reply
    • Dương Bá Diệu

      thích phong cách dí dỏm và sâu sắc của bác Khôi Nguyên (y).

      Reply
      • Trai hay Gái v1.7

        Ông không muốn trở thành kinh nghiệm kiểu Việt Nam, khác với kiểu người không có kinh nghiệm Việt Nam. Tôi nghĩ ông là người tốt, câu chuyện từ bài viết cũ lúc còn rất trẻ, chưa có ý thức và nhiều từng trải đời sống, ông từng ngăn cản hai người bạn đánh nhau, ông không thích xung đột, ông yêu hòa bình cho cộng đồng, ông lấy chút trái cây cho bà người lạ lớn tuổi cô đơn, lúc ông còn rất trẻ, chưa bị tích lũy nặng đầy tư duy đời sống, ông khởi lên yêu thương đơn giản.

        Nhìn những đứa trẻ khác, bạn chúng đánh nhau, chúng làm gì, hô hoan, kêu thêm người đến đánh, thấy người lạ đau khổ, chúng làm gì, lấy người khổ làm đề tài đàm tếu mua vui. Mỗi con người có thiện ác không cân bằng, thấy người cần giúp đỡ, có người chìa tay ra, có người tìm cách hại thêm.

        Ông đủ kinh nghiệm Việt Nam, ông không muốn trở thành kinh nghiệm kiểu Việt Nam. Có người hiểu loài quỷ và muốn trở thành quỷ để làm hại con người, có người hiểu loài quỷ và muốn tránh xa ra, muốn tạo thêm lòng tốt cho loài người.

        Chọn cách làm thương nhân kiểu phong kiến cũ, dựa vào quyền lực quan hệ đàn áp giả trá làm chủ đạo, ông dễ thành công, bàn tay ông đủ sức hấp dẫn để được phe cầm trịch chọn bắt tay. Chọn cách làm doanh gia văn minh, dựa vào tiến bộ khoa học công nghệ kỹ thuật làm chủ đạo, ông mất nhiều thời gian hơn để kết nối vào nơi chạng vạng.

        Ông không phải là người có được tất cả, tuy vậy ông cũng đủ lợi thế để chọn cho mình một tham gia tự chọn và lương tâm tối thiểu khi đứng giữa chạng vạng và văn minh.

        Reply
        • Ke Bat Binh

          Lời bình luận rất hay, tôi rất thích. Đúng là ông già Alan không phải không có kinh nghiệm ở VN, mà vì ông quá hiểu VN và không muốn là một người có kinh nghiệm “kiểu VN” nên ông đã không thể chịu nổi và quay về Mỹ. Haizzz, đọc sao mà thấy buồn cho biết bao nhiều tầng lớp tri thức lớn, những nhân cách lớn phải quay lưng lại với đất nước

          Reply
    • Tuan Anh

      “Một nền hòa bình tệ hại thì nó còn tệ hơn cả chiến tranh” – Tacitus

      Reply
    • Huy

      Bác Khôi Nguyên định ru ngủ chăng? Theo bác thì đến bao giờ chính quyền vn sẽ đạt tới mức dân chủ dù là sơ khai? Lớp sóng sau cao hơn lớp trước, thế hệ lãnh đạo sau này là Con Cháu Các Cụ Cả, được đi du học sẽ còn khôn hơn thế hệ trước thì khi nào dân mới khá hơn được?
      Tương lai là như này: khi nguồn tài nguyên đã cạn kiệt, khi lợi thế của nhân công rẻ không còn, khi thuế tăng cao để bù đắp cho thâm hụt ngân sách vì chi công quá cao vì tham nhũng… nền kinh tế không còn sức cạnh tranh, không còn đầu tư nước ngoài, người dân thất nghiệp hàng loạt, đói khát, cướp bóc, loạn lạc… một bức tranh của những năm đầu thế kỷ 20 sẽ hiện ra với một tầm vóc mới, rồi sau đó việc gì đến sẽ đến!

      Reply
      • Trai hay Gái v1.7

        Tầng lớp trung lưu trở xuống đối mặt với một tương lai khó khăn hơn. Rừng vàng biển bạc thì rừng từ tự cung tự cấp gỗ ở nhiều nơi nay trở thành phải nhập gỗ từ nước ngoài về mới có gỗ sản xuất, một số doanh nghiệp ăn nhờ gỗ, tích lũy tư bản, gỗ vơ đi quay sang đầu tư những ngành ngốn nhiều tài nguyên nước, không khí sạch, khoáng sản. Biển bạc đánh bắt gần bờ vét đi nguồn sinh vật nước, nay phải ra khơi xa hơn.

        Reply
      • Khôi Nguyên

        Các câu nói đều có tính chất tương đối. Và ngay cả những câu nói để đời cũng có thể mâu thuẫn với nhau. Ta nên dựa vào thực tế, vì cây đời luôn xanh.

        Hòa bình nghĩa cũng rộng, hòa bình ở Bắc Triều Tiên khác, Hòa Bình ở Cuba khác, hòa bình ở Việt Nam khác – và tất nhiên, hòa bình ở Mĩ khác… Mĩ có bao giờ hòa bình đâu!

        Chiến tranh nghĩa cũng rất rộng, chiến tranh khủng bố, chiến tranh nhân dân, nướng nhân dân trong chiến tranh, cướp bóc của dân, hay tàn sát người vô tội.

        Hòa bình tệ hại, có thể xấu hơn chiến tranh theo luật, nhưng rõ ràng tốt hơn chiến tranh tệ hại.

        Căn cứ vào thực tế, có các điều sau:
        1. Đất nước mới thoát khỏi chiến tranh được 40 năm.
        2. Đời sống của đa số người dân khá hơn trước (mới bị đình lại).
        3. Các nhân tốt mới (trẻ) trong chính phủ có những động thái quyết liệt.
        4. Việt Nam đang cải cách tư pháp.
        5. Các mạng màu mới diễn ra ở nhiều nơi.

        Cứ chờ đợi xem hết cái đại hội 12 thế nào đã, rồi tính toán cũng chưa muộn!

        Nếu đấu tranh luôn thì xem cái vụ biểu tình cây xanh ở Hà Nội kia đi… !
        Dân vẫn còn sợ chính quyền lắm!

        Reply
    • cháu lên 3

      bởi thay đổi không thể 1 sớm 1 chiều. mong rằng nhận định của bác không sai

      Reply
  • Line

    Bac Alan viet bai nay vua hay vua vui. No con phoi bay 1 thuc te tuyet voi ve que huong.
    Cam on Bac va vo cung ngưỡng mo kiện thúc uyen tham va di dom cua bác qua!

    Reply
  • phami

    …..Bat cuoi,,,,va thich cai kieu …” kien dinh” cua Mr Alan Phan,,,,!!!

    Reply
  • Sidnee

    các bác nào vẫn còn tin chiêu lừa hòa hợp và hòa giải của cộng sản thì nên suy nghĩ lại.

    Reply
  • Van Truong

    Thực ra cũng có thay đổi nhưng nhỏ lẻ về cả sô lượng và chất lượng. Những sai lầm lịch sử để lại những hậu họa lâu dài. Đành an ủi: thôi thì môi dân tộc.có bước đi riêng của nó. Theo thuyết trung dung của Lão Tử thì trong họa có phước, trong buồn có vui. Mong bác tìm thấy niềm vuidù nhỏ giữa bao ngổn ngang, trắc trở của quê hương mình.

    Reply
    • Henry Nguyen

      …cái gì mà có thuyết Lão tử ở đây nữa??? Dù chúng ta có tin hay không tin, có tôn giáo hay không tôn giáo thì mọi chuyện trong thế gian này đã xãy ra, đang xãy ra và chưa xãy ra hoặc sẽ xãy ra đều do “nhân duyên” mà ra cả thôi !!! Mà chúng ta lại tự tạo ra “nhân duyên” cho chính mình bang những ý nghĩ, lời nói và hành động. Nói tóm lại, chính mỗi con người sống trong thế giới, không phân biệt quốc tịch, dân tộc, tôn giáo…đểu phải tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của chính mình !!!

      Reply
  • Đan - Phượng PN

    TS Alan Phan , 69 tuổi viết tâm bút -”Hai thế giới song song” tuyệt vời quá , viết trong cơn say yêu thương người Việt , yêu thương quê hương nước Việt , yêu người Mỹ , yêu nước Mỹ , yêu tất cả các con người trên toàn thể thế giới nhân sinh này — Tâm bút thật là :

    “Khi say bốn bể thu vào chén
    Lúc tỉnh mười phương vẫn rối bời”

    Giơ tay cười ngất ; phen này nhỉ
    69 tuổi rồi mà ta chẳng biết mẹ gì
    chết mẹ ta rồi
    ” cái xứ mình nó hay dân tộc mình nó khác”
    “Mặc ai rằng giả mặc ai chân
    Hết giận thôi mà khóc cố nhân ”

    ***
    Tôi thường viết trên GNA ” Mặc ai rằng giả mặc ai chân / Hết giận thôi mà khóc cố nhân ” , hai câu thơ tuyệt vời của Tôn Thọ Tường (1825- 1877) và ” Đời chưa trang điểm bảy mươi sắp về “.
    Nay xin gửi tặng các câu thơ trên tới TS Alan Phan và BCA , để ghi nhớ 70 năm cuộc đời , và 70 năm Cộng Sản diễu võ dương oai trên đất Việt .
    Mong BCA đừng hiểu 3 câu thơ trên mà một anh già 66 tuổi là tôi , một kẻ vô danh tiểu tốt hay dẫn tới dẫn lui — chỉ là khóc than cho một chuyện tình lúc đầu là thơ mộng lãng mạn , nhưng hạ hồi thì …hổng biết.
    Phúc ơi , Phúc vẫn còn đó
    Hay chẳng còn nữa ?
    Không các bạn ạ
    Lời thơ , cả ba, là khóc cho Nguyễn Du , Phạm Thái , Trương Quỳnh Như , Tôn Thọ Tường , Bùi Giáng , và Shakespeare … và 90 trịệu người Việt ngày nay

    Reply
    • Đan - Phượng PN

      Tại sao lại khóc cho 90 triệu người Việt ? Thì TS Alan Phan đã giãi bày tâm sự trong –Hai thế giới song song rồi đó — trọn vẹn , ngắn gọn , và đi thẳng vào lòng người .
      Tôi 20 năm chưa về lại VN , nên tôi cũng chẳng biết cái mẹ gì .
      Tôi sống 10 năm với CS … mở sách trước 1985 , Sinh Lý Học ( Nguyễn Tấn Gi Trọng ) thấy viết : Theo Mao Chủ Tịch kinh nghiệm có hai loại : kinh nghiệm trực tiếp và kinh nghiệm gián tiếp. Mở sách Ngữ Pháp tiếng Việt thấy tỉ dụ : “Là người ai cũng phải chết ” (Lê Duẫn )
      Vậy là toàn thể dân Việt trong nước Việt đều chẳng biết cái mẹ gì …
      Thế nên cái gì người Việt cũng phải bắt đầu học từ đầu , và học lại từ đầu …
      Từ đầu là từ đâu ?
      Người Việt học trên đường cái quan — CƠM TÙ . Chuyện kể đoạn đường Hà Tĩnh … một Thượng úy đang bị nhân dân tự phát trước quán cơm tù ( hắc điếm ) đánh . Anh ta la …Thượng Úy …Thượng Úy … Mẹ , thượng tướng tới đây còn đánh luôn … nói chi thượng úy …
      Thế rồi … một buổi sáng đẹp trời , Công An giàn bắt trẻ đồng xanh , đem về phòng thi , nơi tổ chức thi tốt nghiệp lớp 9 … phát giấy bút , đề thi , bài giải , bắt chép , bắt đỗ tốt nghiệp … Sau đó nhà báo tới phỏng vấn cha mẹ … họ nói , nó học hết lớp 5 , thì bỏ học , đi ra ruộng , nó chỉ biết tính cộng và tính trừ , không biết làm tính nhân … thì làm sao tốt nghiệp lớp chín …
      Nay thì đất nuớc giàu mạnh gấp trăm lần xưa kia … Khoảng 400 trường đại học và cao đẳng .
      BCA chỉ một link — báo Công An Nhân dân cho thấy … Học Viện Công An Nhân dân đã cấp phát 200 bằng tiến sĩ , và 1000 bằng thạc sĩ cho các chiến sĩ công an .
      Nhà nước hết lòng chăm sóc cho đời sống mọi người mọi giới theo tính nhân văn có mang bộ mặt người … tỉ dụ có nghị định — bố mẹ đẻ , bố mẹ nuôi , bố mẹ vợ , bố mẹ chồng , của công an nam /nữ khi chết đều được tiền trợ cấp tang lễ / phúng điếu , được nằm bệnh viện một tháng miễn phí — con cái công an học miễn phí — và có một suất trong trường đào tạo công an… Ngoài ra Học Viện Công An còn có một Văn Miếu Công An.
      Thật là một đất nước hạnh phúc nhất nhì trên thế giới .

      Reply
      • Đan - Phượng PN

        Nay xin ghi lại cmt trong Thúy đã đi rồi — để nói về — “Hai thế giới song son g”

        Ở đây chỉ nói về một đoạn, Act 5, Scene 5, khi một tùy tướng của Macbeth báo tin Phu nhân Macbeth từ trần, trong hoàn cảnh Macbeth bị quân khởi nghĩa vây hãm lâu đài Macbeth, và hai bên đang trong những trận chiến cuối cùng.

        Seyton:
        The queen is dead, my lord

        Macbeth:
        She should have died hereafter
        There would have been a time for such a word
        Tomorrow, and tomorrow, and tomorrow,
        Creeps in this petty pace from day to day
        To the last syllable of recorded time
        And all of our yesterday have lighted fools
        The way to dusty death. Out, out, brief candle!
        Life’ s but a walking shadow, a poor player
        That struts and frets his hour upon the stage
        And then is heard no more. It is a tale
        Told by an idiot, full of sound and fury,
        Signifying nothing

        Xin tạm dịch :
        Seyton:
        Thưa Hoàng Thượng, Hoàng Hậu mới từ trần.

        Macbeth:
        Hoàng hậu lẽ ra nên ra đi muộn màng một chút
        Sẽ có một thời điểm để ta nói đôi lời về duyên hội (như-như)
        Ngày mai, và ngày mai, và ngày mai (ta sẽ nói với nàng)
        cứ âm thầm lén lút lẩn vào nhịp bước thời gian ngày lại ngày
        cho tới thời gian để nói lời cuối cũng không còn nữa.
        Và tất cả những ngày đã qua của chúng ta chỉ là những ngày của những kẻ hời hợt ngu si
        Trên con đường đi tới chết theo cát bụi. Qua đi, qua đi, ngọn nến ngắn ngủi phù du
        Đời sống hiện hữu như như, và mặc dù như như, ở đây và bây giờ, một bóng mờ nhân ảnh đang bước đi, một diễn viên khốn khổ (do duyên hội)
        Diễn viên đó vênh váo bước đi (như trong diễn hành chiến thắng) và vẫn thầm lo sợ (cái gì duyên hội sắp xảy ra) trong thời gian có hạn trên sân khấu
        Và rồi chẳng còn nghe nói gì đến nữa. Chuyện có được kể ra thì cũng chỉ là do một thằng ngốc kể lại, đầy âm thanh và cuồng nộ (chỉ là ngôn ngữ/ giả danh/ giả thiết hữu)
        Đời sống hiện hữu tiêu biểu duyên hội/ như như.” ##

        (Đang trong căn nhà hữu danh, mà lại sống nơi quê hương tuyệt ngôn, tịch chiếu rỗng thông )
        Macbeth muốn nói với phu nhân Macbeth về như như, duyên khởi, duyên hội, pháp tính, thật tướng, về ngu si, vô minh, phi hiện quán, về chân như, về tình yêu, tự do, chân không diệu hữu — như như chính là emptiness, openness, love, freedom, dependent arising, suchness.
        *****

        Reply
        • Đan - Phượng PN

          Nhiều người đi theo lối mòn tình cảm, nên không thấy tính vạn thù của vạn hữu, không thấy quả hải của vạn đức, không thấy giòng đời luôn luôn tươi mát, chắt lọc và tuôn chảy từ những mạch nước ngầm của nhân sinh và cuộc sống chan hòa lý tưởng, tình thương, khát khao, hoài bão, cuồng nộ, đam mê, thất chí, tuyệt vọng…
          Ý thơ của Shakespeare trong Macbeth — Life’s signifying nothing thật khó diễn giải ngắn gọn.
          Life’s signifying nothing là “Đời sống là biểu trưng như như “– “Đời sống là biểu trưng duyên hội”.

          Như như, chân như, thật tướng, duyên hội, pháp tánh, tính không, đều cùng một nghĩa… Thế nên câu trên có thể dịch là Đời sống là biểu trưng nhân và duyên; biểu trưng duyên hội.
          Tathata tiếng Sanskrit ( Phạn), thời ngài Cưu Ma la thập, khoảng năm 400 , được dịch là Bản Vô , sau đó được dịch là Chân như.

          Thế nên, tuy vênh váo bước đi trong diễn hành chiến thắng mà trong lòng vẫn lo sợ những gì sẽ duyên hội xảy ra , có vênh váo là có lo sợ, và có lo sợ cho những âm mưu dự định là sẽ có ngày vênh váo. Osho có kể chuyện các tướng lãnh La Mã diễn hành chiến thắng đều cho một nô lệ đứng sau nhắc nhở — ngài chớ tin vào những lời hoan hô của dân chúng.
          Nothing của Anh ngữ, có thể nhớ đến — “Out of nothing one can get nothing” (tiếng La tinh — Ex nihilo nihil fit) , “không vẫn hoàn không” — nghĩa là “every effect must have a cause” . “Mỗi hiệu quả phải có một nguyên nhân”. Cái dictum La tinh/ ngạn ngữ la tinh này là của Xenophanes.
          Nói đến duyên hội là nói đến trùng trùng duyên khởi — dependent arising (=openness) opens to possibilies for manifestation — duyên hội mở ra muôn vàn khả hữu cho biến hiện.
          ***
          Nếu bạn có một chút ý niệm về danh từ chân như, bạn sẽ biết bản chất của bạn là tính Bản Phật Phổ Hiền (Nature of Primordial Buddha Samantabhadra) (Phổ Hiền= All- around Goodness).
          Như vậy bạn chấp thuận, tùy thuận, và hỗ trợ (blessing) cho chính cuộc đời bạn, cuộc đời của kẻ khác, hiện hữu tồn sinh, và bạn chung vui xẻ buồn với mọi người, với vạn hữu, chung lưng đấu cật với mọi người để chống lại các thảm họa do con người và thiên nhiên gây ra (do vô minh, do duyên khởi) và bạn đem lại an-ổn-không-sợ-hãi cho mình, cho người (benediction: vô uý thí)
          Như thế bạn không bước tới hư vô.
          Và bạn đôi mắt không long lanh giọt lệ thiên thu.
          ***
          Một thoáng ý niệm về chân như, giúp bạn nhận thức bạn vốn là đấng phúc đức, tốt lành, thiện hảo, bạn đã gặp chính mình (encounter yourself), gặp bản lai diện mục / tính bản phật phổ hiền, “ta về gặp lại tình ta, dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân ” ( Thiền sư Viên Minh)
          (Còn nếu bạn cảm thấy đang “ khoác áo chân như, bước tới hư vô, đôi mắt long lanh giọt lệ thiên thu ” thì đó bạn đang sống thế giới hữu niệm cá biệt của bạn ).
          ***

          Reply
          • Đan - Phượng PN

            Boris Pasternak — Thơ của Zhivago
            Hamlet
            Tiếng ồn vừa tắt. Tôi bước ra sàn diễn.
            Tựa lưng vào khung cửa,
            Tôi nắm bắt trong tiếng vọng xa xăm
            Điều sẽ xảy ra thời tôi sống.

            Bóng đêm hướng vào tôi
            Bằng ngàn chiếc ống nhòm đặt trên trục.
            Nếu có thể, Cha ơi
            Hãy mang chén đắng này ngang qua chỗ con.

            Tôi yêu ý định ngang ngược của Người
            Và bằng lòng sắm vai này.
            Nhưng bây giờ đang là vở khác,
            Nên hãy cho tôi nghỉ lần này.

            Nhưng việc dàn cảnh đã được tính kĩ
            Và không sao đảo ngược cuối chặng đường.
            Tôi một mình, tất cả chìm trong thói đạo đức gỉả.
            Sống trọn cuộc đời đâu phải chuyện chơi.

            ( Lê Khánh Trường dịch từ bản Nga văn )
            Hamlet
            The stir is over. I step forth on the boards.
            Leaning against an upright at the entrance,
            I strain to make the far-off echo yield
            A cue to the events that may come in my day.

            Night and its murk transfix and pin me,
            Staring through thousands of binoculars.
            If Thou be willing, Abba, Father,
            Remove this cup from me.

            I cherish this, Thy rigorous conception,
            And I consent to play this part therein;
            But another play is running at this moment,
            So, for the present, realease me from the cast.

            And yet, the order of the acts has been schemed and plotted,
            And nothing can avert the final curtain‘s fall.
            I stand alone. All else is swamped by Pharisaism.
            To live life to the end is not a childish task.

            “The poems of Yuri Zhivago” Translated by Bernard Guilbert Guerney
            In “Doctor Zhivago” , Boris Pasternak – translated by Max Hayward and Manya Harari
            (Theo quan điểm Phật Giáo, chúng ta có thể thay thế từ ngữ “Cha ơi” và “Người” trong bài thơ Hamlet nói trên bằng “Duyên Hội”. HP)
            ————– —
            Boris Pasternak — Thơ

            Tôi chết sững như con thú bị lùa.
            Ðâu đây có người, tự do, ánh sáng.
            Còn sau lưng tôi là tiếng xua ồn ào.
            Mà tôi không có ngã nào thoát ra.

            Rừng âm u và bờ ao,
            Súc gỗ thông chắn lối.
            Ðường bị cắt tứ bề
            Thôi muốn ra sao cũng đành!

            Tôi đã làm gì xấu xa,
            Tôi sát nhân, tàn bạo?
            Tôi đã bắt cả thế gian phải khóc
            Thương vẻ đẹp quê tôi.
            . . . .
            Vòng vây khép lại chặt dần
            Và tôi có lỗi với người khác:
            Cánh tay phải chẳng ở bên tôi,
            Bạn lòng chẳng ở bên tôi!

            Với vòng dây thế này ở cổ.
            Tôi vẫn còn ước ao:
            Cánh tay phải của tôi
            Lau nước mắt giùm tôi.

            ***

          • Đan - Phượng PN

            Thưa các BCA, năm 1967 , chiến tranh Việt Nam khốc liệt , mỗi tuần khoảng 700 chiến sĩ VNCH , và 600 chiến sĩ Hoa Kỳ tử trận…Bạn học tiểu học tôi , một thiếu úy Nhảy Dù kể , thiếu tá Tiểu Đoàn Trưởng Nhảy Dù , khi thấy lính nằm gốc cây trong trận đánh , đã lấy gậy phết mông nó — Lên đi em , VIXI nó bắn đạn mã tử đó …

          • Đan - Phượng PN

            Chuyện vui nhất , tuy tôi không thấy , nhưng người bạn học sau kể lại– đám học trò tắm truồng ở hồ bơi lộ thiên giưã sân cỏ , bị một ông cảnh sát đi xe đạp , ra vơ hết mớ quần áo nhóm học sinh tắm truồng để trên bãi cỏ. Ông Cảnh sát tóm mớ quần áo vắt trên ghi đông xe đạp, và tà tà đạp xe về, qua cửa chợ Nguyễn Tri Phương để về Chi Cảnh sát ở cạnh chợ. Đám trẻ ở truồng chạy lẽo đẽo theo xe đạp cảnh sát , năn nỉ xin lại quần áo. Ông Cảnh sát tủm tỉm cười, cứ đạp xe tiếp. Thành ra đám trẻ ở truồng phải diễu qua con đường trước chợ , mà các bà , các cô, các chị cả trăm người đang qua lại.
            Cứ mỗi lần nhớ lại câu chuyện này , tôi vui vui , cảm thấy “tôi ngờ trống học trong lòng trưa vang” (Hồ Dzếnh). Chúng tôi thuộc nhóm di cư , nên học từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều nên trường có tên là Nguyễn Tri Phương II. Nhà trường đánh trống lúc 10 giờ , 12 giờ , 2 giờ.

            ——–
            Qua hai câu chuyện trên , BCA thấy chúng ta sống ở miền Tự Do , cách chúng ta sống , nghĩ , làm việc , chiến đấu , áp dụng luật pháp , áp dụng quân luật … theo tính nhân văn của con người , chúng ta nói cùng ngôn ngữ với loài người . Do thế chúng ta bị bại trận , kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi khi chúng ta đối diện những người anh em ở phía bên kia bờ thiện ác , đỉnh cao của trí tuệ loài người . Thế nên ngày nay chúng ta ủn ỉn càu nhàu , như độc thoại HAMLET — to be or not tobe đã diễn tả — mà tôi trình bày trong cmt về Hamlet — Thật hay không thật , đá là vấn đề …
            Cuối cùng chúng ta trở lại vấn đề :
            “Mặc ai rằng giả mặc ai chân”,
            “Cái xứ mình hay dân tộc mình nó khác ”
            Trời ơi
            nếu cứ nói năng như thế ,
            suy nghĩ như thế
            hành xử như thế
            thì có chết thằng tây nào đâu
            chỉ chết mẹ mình thôi
            chưa chết mà đã chết
            chết mà chưa chết
            đã chết mà

          • Đan - Phượng PN

            Thưa BCA , tôi biết GNA không phải diễn đàn văn chương triết học tôn giáo , nhưng tình hình hiện nay là ” Cả Alan Phan và 90 triệu người Việt đang lưu vong ngay trên đất nước Việt Nam ” và tình hình “Hai thế giới song song” , nên tôi phải viết tóm tắt về hai phương diện này .
            Tóm tắt :
            1. Người Việt trong nước đang bóp cổ lẫn nhau , bằng những rừng luật mà trong đó câu này mâu thuẫn với câu kia , chữ này mâu thuẫn với chữ kia , và đến khi hành xử thì dùng luật rừng . Mọi người trấn lột lẫn nhau trong nhà thương , trong trường học , trong cơ quan , trong kế hoạch / quy hoạch … tài nguyên quốc gia … trong giải phóng mặt bằng, chiếm dụng đất đai lãnh địa … . Trong giáo dục … tỉ dụ giáo sư đại học trấn lột sinh viên qua Ban Đại Diện Khoá — trong các buổi tiệc tùng — văn hoá phong bì — ..
            2. Làm sao tồn tại / sống sót , nghĩa là mỗi cá nhân phải sử dụng hôn muội hắc ám để kiếm ra tiền , mục đích để sống sót có sẵn tiền trong túi để khi ra đường chạy xe bị trấn lột bởi cảnh sát giao thông , dân phòng , để có tiền bỏ phong bì khi vào bệnh viện , khi vào trường học …
            3. Thủ Tướng Do Thái nói : ” Chúng ta không thể giết người và bị người giết theo một cái vòng vô tận được “. Ba ngày sau ông bị giết .
            4. Chúng ta không thể bóp cổ / trấn lột nhau / giết người và bị người giết ( theo nghĩa đen , và nghĩa bóng ) theo một cái vòng vô tận được . Buôn bán phụ nữ/ trẻ em / công nhân … cũng là một hình thức giết người không gươm giáo .
            5. Thế nên chúng ta nên hiểu về duyên khởi / duyên hội / dependent arising / dependent origination . Chính vì thế mà chúng ta lí hội thông hiểu ngài Long Thọ kính lễ Đức Phật thương xót hữu tình giảng về Duyên Khởi / Duyên hội / Nhân Duyên .
            6. Chúng ta hôn muội , hắc ám là do đâu ? Là do chúng ta chấp thật , tin vào tất cả các hiện tượng / biến cố là thật … nên chúng ta hôn muội hắc ám bóp cổ lẫn nhau , trấn lột lẫn nhau để thu góp tích tập cho mình cơ ngơi / tài sản / tiền bạc .
            Phật giáo không gọi tất cả các thứ bạn sở hữu / trải nghiệm.. là thật .. Phật giáo cũng không gọi chúng là chẳng thật / không thật / phi thật … Phật giáo gọi chúng là duyên hội . Nghĩa là các bạn kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi / giật mình thương mình xót xa là do duyên hội … nghĩa là các bạn có thể / có năng lực / có nghĩa vụ … tự cứu mình , và tự cứu lẫn nhau … bằng cách chung sức tạo duyên hội mới , xây dựng xã hội … không có chuyện ‘Xứ mình hay dân tộc mình nó thế”

          • Đan - Phượng PN

            Ngài Long Thọ nói trong Vòng Hoa Qúy Báu ( Ratnavali/ Precious Garland)

            “Cũng giống như thế khi mê lầm
            chấp thủ thế giới giống như ảo ảnh sóng nắng này
            trong trạng thái hoặc hiện hữu hoặc không hiện hữu
            Nếu mê lầm, kẻ đó sẽ không đạt giải thoát. ” (I:56)

            Ở đây nên hiểu giải thoát là tự do trong hiện tại , không còn bị trói buộc bởi sinh / diệt / đến / đi/ thường / đoạn / một / khác … không phải là giải thoát sau khi sinh mệnh chấm dứt ( sau khi chết) .
            Như vậy trạng thái hiện hữu hoặc không hiện hữu chính là “to be or not to be” mà Hamlet của Shakespeare đăm chiêu tư lự .
            Thời gian eo hẹp, ngữ cảnh hạn chế của GNA, nên tôi không thể giới thiệu bản chuyển ngữ của tôi theo nguyên bản Shakespeare cho đoạn thơ này, nên xin mượn bản NO FEAR SHAKESPEARE:
            ****
            Câu hỏi là : điều tốt hơn là vẫn còn sống hoặc chết?
            Có phải là cao quý hơn khi dung thứ miễn cưỡng sống với các sự sự vật vật hôi hám (nasty things) mà thời vận may mắn trao cho bạn, hoặc chiến đấu chống lại tất cả những nhọc nhằn lao khổ đó (those troubles) [ bạn không phải là người có thể sống trong giàu sang nhơ bẩn đó -- nên chúng là cái troubles cho bạn-- lời người dịch] bằng cách tận diệt chúng một lần là xong mãi mãi?
            Chết, ngủ — đó là tất cả cái chết là — một giấc ngủ chấm dứt se thắt con tim và các chấn động mà giòng đời trên mặt đất này trao cho chúng ta — đó là một thành tựu mà chúng ta vẫn hằng mong ước.
            Chết, ngủ — ngủ, có lẽ chiêm bao. Ah! nhưng vẫn bị tóm ( the catch) : trong giấc ngủ của cái chết ai biết những chiêm bao nào có thể đến , sau khi chúng ta đã đặt các múa may ồn ào phiền não tùm lum tùm la trong cuộc sống đằng sau chúng ta
            ( In death’sleep who knows what kind of dreams might come, after we’ve put the noise and commotion of life behind us // commotion: noisy and confused movement of people, especially because they are disturbed about something). [Chờ nhau chín suối sau này, Cùng nhau tưởng niệm những ngày dương gian. BG]
            Cái đó mới chắc chắn là cái mà chúng ta lo lắng
            [đó mới là cái vấn đề của bạn -- bạn là cái gì? -lời người dịch-- nỗi niềm bối rối trước sau gỡ giùm. BG].
            Đó là sự quan tâm hao hốc lay lắt trăng gầy mà nó làm cho chúng ta trải dài kéo rộng sự đau khổ của chúng ta dằng dặc thì thôi
            [ Hỏi em có nhớ những ngày , Lầm than lạc lối thở dài bao phen] ( That’s consideration that makes us stretch out our suffering so long).
            Mặc dầu, chúng ta sẽ chịu đựng tất cả sự nhục nhã của cuộc đời– sự lạm dụng quyền thế của những kẻ cao trên, sự sỉ nhục của những gã hung hăng thô lỗ, các cơn đau nhói của tình yêu đơn phương ( pangs of unrequited love)
            [ có lẽ Hamlet đang nói đến cơn đau nhói của tình yêu con người -- tính bản phật phổ hiền -- là tình yêu yêu đơn phương -- vì người kia không tỉnh biết nên vẫn là lang sói đối với mọi người],
            sự bất hiệu lực của hệ thống luật pháp, sự thô lỗ tục tằn của những kẻ thi hành chức vụ, và sự đối xử sai trái của kẻ bất thiện mà người thiện hảo phải nhận chịu — khi mà bạn có thể chỉ cần rút dao ra và thét lớn là nó bỏ chạy ? (and call it quits?) .
            Ai đã quen chọn một cuộc đời để ủn ỉn càu nhàu và đổ mồ hôi suốt một cuộc đời mệt nhoài nhếch nhác (Who would choose to grunt and sweat through an exhausting life), nếu không phải là họ sợ hãi một cái gì khiếp đảm sau khi chết, cái xứ sở chưa hề được khám phá mà từ xứ đó không một khách thăm nào trở về, mà chúng ta vẫn băn khoăn về nó mà không có nhận được một câu trả lời nào từ nó, và nó làm cho chúng ta cứ bám dính vào những tội ác mà chúng ta nhận biết thay vì chúng ta hối hả chạy tìm kiếm những cái mà chúng ta chưa nhận biết?
            Sợ chết làm tất cả chúng ta thành những kẻ hèn nhát, và sự can đảm liều lĩnh không xấu hổ tự nhiên của chúng ta trở thành yếu đuối do nghĩ suy nhiều quá.
            Các hành động nên thi hành ngay lập tức thì bị định hướng sai lầm , và thành ra đình chỉ chẳng làm gì hết trơn cả.
            Nhưng , shh, Ophelia mĩ lệ đang tới . Người đẹp xinh tươi của ta, nàng ơi , khi nàng cầu nguyện , nhớ hồi hướng cho ta.
            Nguyên văn:
            The fair Ophelia! — Nymph, in their orisons
            Be all my sins remembered.
            Bản NO FEAR SHAKESPEARE:
            But shh, heres comes the beautiful Ophelia.
            Pretty lady, please remember me when you pray

          • Đan - Phượng PN

            Tất cả các hiện tượng, các biến cố chúng duyên hội xảy ra . Chúng không có tính cách độc lập , tự lập, tự trị . Chúng do nương tựa các yếu tố khác mà thành. Thế nên gọi chúng là duyên hội , tên tạm đặt , và chúng tương tợ huyễn tượng (illusion-like). Chúng tương tợ chiêm bao , nhưng chúng không phải là chiêm bao.
            Chúng không phải là thường hằng ( to be) . Chúng không phải là Đoạn diệt /hư vô ( not to be) .
            Người dân miền Nam tự do trong chiến tranh trước 30/4/1975 , dù biết Shakespeare hay không biết , dù biết triết học Phật giáo hay không biết , vẫn sống theo bản chất trong sáng của con người . Bằng chứng trong hai chuyện tôi kể trên : viên cảnh sát Chi Cảnh Sát Chợ Nguyễn Tri Phương , khi không muốn đám học trò tiểu học tắm trong hồ bơi lộ thiên nguy hiểm cho tính mạng các em , chỉ việc vơ quần áo các em , bỏ lên ghi đông xe đạp tủm tỉm cười đạp tà tà về chi Cảnh sát với đám trẻ 9 -15 tuổi ở truồng lẽo đẽo chạy theo sau . Ngày nay các bạn biết nhiều trẻ em 9 tuổi bị đánh đập tơi tả , phù mỏ , có khi mạng vong trong đồn Công An .
            Câu chuyện thứ nhì , về Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng Nhảy Dù cho thấy cả chỉ huy và lính đều xem súng đạn đối phương tuy có thể giết chúng ta được , nhhưng vấn đề hiện hữu / không hiện hữu , thì cả hai lính và chỉ huy đã ý thức được , không còn băn khoăn hao hốc lay lắt trăng gầy nữa ..

          • Đan - Phượng PN

            Thưa các BCA
            Tôi đã gọi những người Bên thắng cuộc là những người anh em ở phía bên kia bờ thiện ác .
            Tại sao thế ?
            Xin thưa , trong khi chạy theo ái tình trên facebook , tôi đã tìm thấy thông tin hình ảnh trang bìa này :
            Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà . Năm thứ 7
            KINH NGHIỆM
            TUYÊN TRUYỀN
            NỘI SAN của Cán Bộ Thông Tin Nam Bộ
            Sở Thông Tin Nam Bộ phát hành
            Tháng 12 1951 số 14
            ….
            Học tập kinh nghiệm Trung Quốc trong giáo dục căm thù .
            Sơ kết kinh nghiệm về dựng bia phục thù .Vũ Trọng Cảnh
            Vài kinh nghiệm về dựng bia phục thù ở Sóc Trăng
            Vài nhận xét về vài sáng tác gây căm thù

            Nay thì các BCA đã hiểu những gì những người anh em phía bên kia bờ thiện ác không phải một sớm một chiều mà thành ra như thế … Họ như thế đã từ lâu .
            Thưa các BCA , ngày nào chúng ta không tri nhận được Hai thế giới song song , là chúng ta còn tiếp tục ủn ỉn , kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi , mỗi khi trấn lột được một kẻ nào trong nhà , ngoài phố , trong cơ quan , trong trường học , trong nhà máy , trong văn phòng , ngoài đồng ruộng , trên đường xá .. … là còn cảm thấy sung sướng nhất nhì trên thế giới .

    • Mme. Loan

      Đan – Phượng PN à! Bị ảnh hưởng chất độc da cam hay B52 mà sao lắm lời thế?

      Reply
      • Đan - Phượng PN

        Người đẹp xinh tươi của ta, nàng ơi , khi nàng cầu nguyện , nhớ hồi hướng cho ta.

        Reply
        • Đan - Phượng PN

          Mme. Loan nói đến chất độc da cam , B52 , là tôi lại tâm trạng quá về những thiếu nữ chỉ mới học lớp 8, mà đã phải tham gia Thanh Niên Xung Phong , làm lao công chiến trường , tay cuốc tay xẻng những ngày gió tạt mưa tuôn nát mảnh hồn (phong vũ tiêu tiêu dĩ đoạn hồn) trên đường mòn HCM rừng núi âm u Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây …khiến chúng ta thương cảm ngậm ngùi — “Đìu hiu ngoài bãi gió tịch dương / Bay vàng đôi lối nhớ càng thương “.
          Bây giờ Việt Nam và thế giới thành hai thế giới song song — một tỉ dụ minh họa là một youtube video — trong một tang lễ , có bốn năm cô ca sĩ đến hát , và đám thanh niên tươi cười hí hửng tặng tiền các cô ca sĩ bằng cách nhết tiền vào áo ngực và quần tà lỏn của các cô ….
          Trước cảnh” bể đổi dâu thay ngày biến chuyển” như thế này, thì thật là thật là kẻ ở người đi giữa hai bờ sinh tử :
          Ở lại quê hương trì trọng nhẫn
          Ra đi khách địa ngậm thay ngùi
          (Bùi Giáng)

          Nằm đây tưởng chuyện ngàn sau
          Lung linh nến cháy hai đầu áo quan
          ….
          Ta nằm trong ván trông ra
          Tủi thân vì thấy người hoa vẫn cười
          Nát thân , không nát nỗi hồn
          Lẩn trong cái chết vẫn còn cái đau !
          (Hồ Dzếnh)
          Viết tràn lan như thế là chỉ mong BCA thêm một chút tình , một chút nghĩa cảm thông mà ” ngồi lên ngay ngắn nghe đời phân bua ” (BG)
          TỜ MỚI
          Bây giờ tờ mới đổi tên
          Vẫn tên tờ giấy mà chênh vên nhiều
          Tử sinh một cuộc giấn liều
          Chịu chơi gay cấn đến điều tan hoang
          Đến điềurất mực rã tan
          Xuân xanh mộng mỵ dã man máu hồng

          ( Bùi Giáng)
          —-
          90 triệu người Việt … tan hoang… rã tan … dã man …

          “Con mắt trông vào vạn dửng dưng”
          ( Bùi Giáng. Cái gì ẩn dưới)

          Cái gì vạn dửng dưng thì được , nhưng hãy nhớ ” Dù cho gió tạt mưa tuôn / Có khách đến nhà phải báo công an”…

          Reply
    • Richard

      Đan – Phượng PN cho ý kiến nhiều quá! Đề nghị viết hẳn 1 bài xem sao!

      Reply
      • Đan - Phượng PN

        Tôi viết chẳng nổi một bài đâu. Đừng xúi dại. Richard viết đi, bạn rất tài hoa, và tôi vẫn ngưỡng mộ bạn từ lâu rồi mà. Thiệt đó.

        Reply
      • ĐèoChuPao

        Đồng ý. Đan-Phượng hãy viết một bài xem ra hồn không lào?

        Reply
        • Đan - Phượng PN

          “Ai ngoài dặm cỏ
          Giờ đây rong ruổi một mình
          Âm ba rờn rợn lạ thường
          Phải chăng vó ngựa ghê đường quan san?
          Nhưng sao bằn bặt tiếng vàng ?
          Nhạc im điệu nhạc , chiều tan giáng chiều !
          Cây tà nhạt bóng cô liêu ,
          Quạnh đơn lối chiếc , tàn xiêu ngõ hồng ! ”

          (Hoàng Công Khanh. Bến Nước Ngũ Bồ)

          —–
          Đan – Phượng PN không viết ra hồn đâu. Chỉ ba hoa thôi . Bạn mời Trai hay Gái v1.7 viết đi !!!

          Reply
  • Trai hay Gái v1.7

    Đạo Phật có một câu là hãy trung thật với chính mình, nhiều người cảm thấy câu này rất quái gỡ và khó hiểu, chính bản thân mình đã hiểu mình hơn ai hết, sao lại trung thật để làm gì.

    Tự thân cho rằng đã hiểu bản thân, mặc nhiên hiểu luôn tính cách, tư duy chính mình, đồng nghĩa hiểu luôn lòng trung thật, dối trá, thiện ác của bản thân, câu trung thật với chính mình há chẳng phải thừa thải.

    Ta là ai, tính cách ta là gì, điều gì tạo nên tư duy, tạo nên hành xử, là những câu hỏi chung của nhân loại. Nhiều người nghĩ chỉ chính bản thân mình mới hiểu mình, trung thật với cảm xúc và suy nghĩ của mình, thật chất đó có phải là sự trung thật hay không, hay là cảm giác về bản thân cũng là sự lừa dối, không trung thật.

    Con người có sự đố kỵ, tính tham lam, tạo ra hành xử và cố định nghĩa cho tính cách đó của bản thân, sự định nghĩa đó trung thật hay ẩn giấu một ngụy biện để tự an ủi đó là tính cách bình thường hoặc chạm phải bức màn dày đặc của tri thức rồi chợt nhận ra mình cũng chẳng biết đố kỵ từ đâu ra, tính tham lam xuất phát nơi nào trong tâm. Vậy là hiểu biết về đố kỵ, tham lam của bản thân, không phải là sự trung thật khi ta không biết chính xác tại sao ta lại đố kỵ, tham lam, điều gì hình thành và ảnh hưởng lên cảm xúc này, tại sao cùng một dạng lợi ích ta khởi lên đố kỵ, tham lam, lợi ích tương tự khác thì ta không ham muốn, không đố kỵ.

    Nhân loại cùng chia sẻ chung những cảm xúc cơ bản với nhau, giận dữ, tham lam, ích kỷ, ai cũng có, mê trai, mê gái, ham tình dục, không nhiều thì ít, đố kỵ, chọc ngoáy, hay thiện tâm, chia sẻ, ân cần, niềm nở, ai cũng từng trải qua.

    Hiểu về bản thân, trung thật với chính cảm xúc bản thân, cũng là cách nhận rõ để hiểu cảm xúc, tính cách của nhân loại, ít nhất cũng từ 10 đến nhiều hơn 30% sự tương đồng và chia sẻ chung về tính cách cơ bản có trong mỗi con người trong số 7 tỷ nhịp đập con tim, bằng cách truy cập vào cảm xúc của chính mình, sẽ truy cập được vào thâm tâm của 7 tỷ khuôn mặt còn lại trong nhân gian.

    Reply
    • hung

      toan nhung thang do hay chu no noi no nghe
      don gian duoc nhu ts alan re hieu

      Reply
      • Trai hay Gái v1.7

        Nếu ai cũng hiểu thì “nhà đá” chờ đợi.

        Diễn giải bản ngã là một trong những thứ khó nhất thế gian. Muốn dễ hiểu, hãy tìm những chuyên gia, tu sĩ Phật Giáo.

        Reply
      • Java

        ơ, tui cũng đang nghe bạn version 1.7 đây này. Đang định hỏi là truy cập vào tâm thức kiều gì. Dạo này thấy bạn ấy vẫn cứ giữ version 1.7 mà ko lên được level

        Reply
        • Trai hay Gái v1.7

          Tôi cũng đang mò mẫm, chẳng biết nên đi tiếp vào tiềm thức bằng đường nào, không có một hệ công thức hay một bảng hướng dẫn, lại vướng phải màn tri thức dày đặc, tạm thời đang dậm chân tại chỗ.

          Reply
          • anh ba rau

            - Cho xin phép chen ngang 1 tí , vấn đề ở đây là chúng ta không phải mò mẩm cái gì mà là chúng ta đang tư duy như thế nào và tư duy về cái gì . Không có đỉnh cao trí tuệ , cũng như không có đỉnh cao của tư duy , cũng như không có đỉnh cao của đạo chỉ có đạo là cài gì và đạo của cài gì và cái con người có được cũng chỉ là 1cảm giác , 1 giá trị cảm xúc đan xen hay hạnh phúc thỏa mãn khi có được hay nhận ra 1 chân lý 1 đạo lý nào đó mà thôi . Cho nên cái ta cần làm là thuận theo tự nhiên rồi thì mọi thứ cũng sẽ đến rồi lại đi , có được rối lại mất ( xét về mặt tư duy nói chung ) . Bởi vì đằng sau đỉnh cao của 1 cái gì đó luôn là 1 cái vực nó thể hiện sự trượt dốc , cũng như phạm vi giới hạn của con người , nó thể hiện cái con người có được hay làm được ở mức độ giới hạn là bao nhiêu và ở cột mốc đó con người áp đặp hay gán ghép cho là cái đỉnh của cái gì đó . Chúc bác tiếp tục mò mậm thành công .

  • mạnh

    I Love American dream!

    Reply
  • Hoàng cương

    Tôi bị ám ảnh bởi thủa bé ,về những cây roi bố tôi xử dụng dạy bảo tôi ” nên người ” . Trong mắt tôi ông như con cọp dữ ,suốt ngày lải nhải những phân tích đặt tính tốt con đường vươn lên thành đạt ,ông muốn chúng tôi vâng lời theo cách của ông .
    chúng tôi lớn lên cùng với nỗi lo cơm áo gạo tiền với gia đình riêng của mình , cùng với vấp ngã choáng hết cả thời giờ mỗi năm về sum vầy với ông , một mặc cảm vì chưa thành đạt nên cũng ngại gặp ông ,bà con lối xóm …Sau này tôi mới để ý thấy ông thay đổi nhiều mát tính và thú vị hiền lành và khờ khạo ,chắc có lẽ ông ngộ ra điều gì quan trọng …và ông ra đi thanh thản .

    Reply
  • phuoc thanh

    Quá hay… Chú Alan nói “tôi chẳng biết cái mẹ gì cả”, nhưng đọc hết bài thì cháu thấy chú đã hiểu quá rõ về cuộc sống ở Việt Nam. Đúng là “cái xứ mình nó vậy đó”…hahha

    Reply
  • Tri Ha

    Dù đọc bài này của chú, cháu vẫn tin rồi sẽ có con virus lạ xuất hiện cho mà xem

    Cảm ơn chú về bài viết

    Reply
  • Lam beo

    Cụ Lê Quí Đôn có dạy rằng:
    “Trò không trọng thày
    Trẻ không trọng già
    Binh kiêu, tướng ngại
    Tham nhũng tràn lan
    Sĩ phu ngoảnh mặt”
    Ấy là khi cơ đồ của triều đình sụp đổ ! Thiên nga Đen sẽ bay đầy trời Chú ah

    Reply
  • Duong

    Đọc xong lại muốn khóc!

    Reply
  • lãng du

    Bác Alan bi quan và cay đắng quá. Thường con người ở đời phải thay đổi để thích nghi với hoàn cảnh mới. Mức độ đổi thay có khác nhau, nhưng tuần tự vẫn có đổi thay. VN không ra ngoài qui luật này. Ước mong tốc độ di chuyển của xe đua cho cái xe bò cổ điển là ảo tưởng và mang tới thất vọng.

    Cứ nhìn ý niệm quốc gia/công dân làm gì có trước khi VN tiếp xúc với người Tây. Thơ mới và tư tưởng lãng mạn chỉ có từ thời Phan Khôi và Tự lực văn đoàn, giải phóng cá nhân khỏi trói buộc cộng đồng. Nhìn cái bánh croissant hay baguette thay cho xôi, bánh đúc, ai nói VN trong quá khứ không đổi thay?

    Còn hiện tại những đổi thay tiệm tiến đang diễn ra hàng ngày. Chậm nhưng cứ nhìn thời Wild Wild West vô pháp luật của Mỹ khi Tây tiến tới cái xã hội pháp trị hiện giờ, thời gian đâu có nhanh bác Alan?

    Reply
  • hoàng trọng đạt

    Đống ý với chú tuy nhiên để sống được trong xã hội Việt Nam thì phải thích ứng với nó thôi. Nước Mỹ được lãnh đạo bởi giới tinh hoa Việt Nam được lãnh đạo bởi tập thể những người đại diện cho giai cấp công nông mà. Chú về bển thì cố mà cập Nhật lại nhé

    Reply
    • Sáu

      yes…đồng ý với bạn là nước Mỹ được lãnh đạo bởi giới tinh hoa, nhưng nếu người dân Mỹ không có trình độ và dân chủ thì vẫn có thể bị “định hướng” để trục lợi như ở các nước kém phát triển (hay đang phát triển)

      Reply
  • BCA

    like!!!!!!!!!!

    Reply
  • Name

    I love reading yours Alan Phan who makes my mind open, my hand create ,my body shake

    Reply
  • Hồ Viết Quang

    Lạy ông, sao ông viết bài hay thế. Ông ơi, ông thử viết một bài “Nếu tôi là Thủ tướng Việt nam, hoặc “Nếu tôi là Tổng Bí Thư như bây giờ” nhiệm kỳ 4 năm thôi, để có thể là người trong cuộc được không.
    Tôi là người đàn ông 43 tuổi cũng có bằng đại học (tại chức thôi), chẳng hạnh phúc, chẳng ham hố gì, mỗi tháng kiếm 5-7 củ (triệu) nuôi 2 ông con chưa đến 4 tuổi, còn mình thì ăn trực (ăn bám) ông bà bô Nhà thì ở chung với ông bà già (ông bà bô lương hưu >10 củ) Theo ông thì có nên dấn thân không, để có thể được một giây le lói rồi… (biết đâu lại sáng bừng..!)

    Reply
  • V.dung

    Thật đắng lòng!

    Reply
  • Jerry

    Đà Nẵng cũng buồn bã và lạnh lẽo như Cali bác à. Những tâm hồn tuổi trẻ cũng đang dần rệu rã :)

    Reply
  • BCX

    Bác Alan sẽ được nhìn thấy sự thay đổi ở VN, tình hình không thể bi quan như bác nghĩ được:
    “Một mối xa thư đồ sộ,
    Há để ai chém rắn đuổi hươu;
    Hai vầng nhật nguyệt chói lòa,
    Đâu dung lũ treo dê bán chó.”
    Nguyễn Đình Chiểu

    Reply
  • shenton

    Nói nhiều về Sức mạnh Mền, Sức mạnh Cứng?
    Quên mất, Sức mạnh của tất nhiên!?

    Reply
  • Nada

    “Đôi khi tôi hơi ngượng miệng khi bàn về một nền kinh tế sáng tạo kiểu Silicon Valley dù chỉ với một số người rất ít oi của đất nước”.

    Từ khi biết được GNA, đọc qua nhiều bài cùa AP, tôi thấy ngờ ngợ là những điều ông AP nói được nhiều comments trong nước tán đồng, nhưng khi so sánh với 90 triệu thì tỷ lệ là bao nhiêu?. và bao nhiêu thì có thể xoay chuyển được điều gì, trong khi bị trì kéo bằng quyền lực và lợi ích phe nhóm.

    Bây giờ thì nhờ cơn mưa đang mong đợi ở California, có lẽ ông cũng đã ngộ ra phần nào.
    Dù gì thôi cũng cám ơn ông, đã làm hết sức mình, ít ra cũng có góc nhìn để mọi người vào cười khóc với thời cuộc

    Reply
    • Trai hay Gái v1.7

      Một người tự thiêu, chỉ vài dòng đưa tin ngắn ngủi, không ai gào thét ủng hộ, thêm người nữa tự thiêu, chỉ dòng đưa tin ngắn ngủi, mọi người coi như chuyện phiếm hờ hợt xe cán chó, chó cắn mèo.

      Bóng đá giành trận thắng, kêu gào, la hét, xuống đường. Bóng đá thắng về nước, xếp hàng, chịu nắng, chịu cực ngọc, chi hàng triệu tiền vé cho 90 phút.

      Người ta quan tâm đến 90 phút, không quan tâm đến chuyện “chó cắn mèo” bên ngoài, niềm vui đóng khung vào những lợi ít cá nhân, hôi chút của, tham chút đồ vặt, xem phim hài, coi sex, phá thai, uống bia rượu, lè phè cà phê bàn nhậu, làm việc lởn phỡn hờ hợt.

      Đủ biết cái cỗ xe này tương lai đi đến đâu. Ai cũng nghĩ người khác sẽ chết trước, họ còn lại sau cùng, vậy thì cần gì phải lo.

      Vùng chạng vạng là buổi trước của đêm đen tối, không ai có thể quá độ để tìm được bình minh.

      Reply
  • Glory Ph

    Hồi cháu mới về VN. Có anh bạn đèo xe máy cố tình đưa cháu đi vòng qua các cao ốc thương mại rồi khéo léo chứng mình rằng VN mình bây h cũng phát triển chẳng kém gì bên Tây. Lúc đó cháu cũng muốn phân tích cho bạn đôi chút rằng đó chỉ là chút bề ngoài thôi, còn cấu trúc thượng tầng thì…. Nhưng khi thấy bạn mình với vẻ mặt say sưa tự hào nên cháu đành thôi không cố chấp nữa. Bất giác cháu thấy rùng mình vì nếu không ra nước ngoài mở mang đầu óc thì tư duy của cháu sẽ lại y hệt như ông bạn nối khố đang ngồi chung xe máy này.
    Chú Alan thấy đó. Chú có viết hay, viết đúng hơn vạn lần nữa mà không có đủ người có kiến thức lãnh hội thì xã hội nó sẽ không bao h thay đổi. Thôi thì chú cứ tích cực viết, chúng cháu tiếp tục chia sẻ…

    Reply
    • Sáu

      Tôi không có được cái may mắn hoặc không đủ khả năng sang Tây để mở mang đầu óc, nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy đồng cảm với những gì chú Alan chia sẻ. Mặc dầu tôi cũng chỉ thụ hưởng nền giáo dục trong nước, nhưng có lẽ nhờ chút thiện tâm nên tôi chắc lọc được những lẽ phải từ nền giáo dục định hướng XHCN. Cùng thụ hưởng một nền giáo dục như nhau, nhưng theo nhận xét của một số bạn bè và đồng nghiệp, tôi là một người khác biệt trong cách suy nghĩ và làm việc, ý họ nói cách làm việc của tôi giống cách làm việc của người nước ngoài hơn là người VN?!!! Tôi không hiểu tại sao lại như vậy nữa. Hay là vì tôi sống thiếu thực tế (cái thực tế của riêng Việt Nam) cho nên tôi cứ kiên định theo cách làm “không giống người VN” và tự biến mình thành một kẻ ngoài cuộc.Hic..

      Reply
      • Java

        Bạn hãy nhớ có những người đau khổ như X6: người Việt, xã hội Việt nhưng hồn Mỹ. Do vậy nếu khó quá thì tắt website và đi ra ngoài ăn ở theo thuở theo thời. Ngược chiều một mình thì chít đấy!

        Reply
  • Hoang

    Quá hay, qua trận mưa mà lột tả được sự thật đang diễn ra ở hai khung trời…

    Reply
  • Hồng Quang

    Chắc tại CON NGƯỜI vốn THAM nên muốn sống… 2 cuộc đời trong 2 thế giới ?! Thượng đế đành tạo ra 2 thế giới: địa ngục… Đỏ (máu) cho CON và Thiên đường Đẹp… Mỹ cho NGƯỜI !?

    Reply
  • Giau

    Khu mình ở, nhà sát vách nhau, có 1 con hẻm chung. Gần nhà có 1 Chị người Bắc bán bánh ướt với bún thịt nướng, ra ngoài buôn bán nói giọng miền Nam đặc, về nhà thỉnh thoảng nói giọng Bắc, Chị ấy hay quan tâm, hỏi han mọi người và giúp đỡ hàng xóm. Chị có nuôi 2 con Chó rất khôn, 1 con chạy ra ngoài cổng chơi, Chị sợ người ta ăn cắp Chó nên kêu con Chó đen còn lại chạy ra ngoài cổng cắn cổ con Chó trắng lôi về. Tưởng Chị nói chơi, ai dè con Chó đen chạy ra ngoài lôi con kia về thiệt, mình phục tài nuôi Chó của Chị ấy, nhìn Chị ấy bằng cặp mắt thương yêu lòng đầy ngưỡng mộ. Chị về nhà hay giỡn và nói chuyện với 2 con Chó của mình như nói chuyện với 2 đứa con nít. 1 lần Chị nhìn Con rồi ôm con chó đen lên nói bằng giọng hãnh diện“ con này 14 kg rồi đó Em, hì hì ngày nào chị cũng cho ăn thịt nướng. Nuôi chó vui lắm em, mình đi đâu về, nó cũng mừng ”. Cách đó vài căn nhà, có 1 Chú người miền Trung bán trái cây dạo bằng xe ba gác, Chú làm việc 7 ngày 1 tuần không nghỉ ngày nào, trừ ma chay, giổ chạp, cưới hỏi. Đêm Chú sợ người ta ăn cắp xe ba gác hay mớ trái cây của mình nên nuôi 1 con Chó để giữ của. Con chó được cột vào 1 gốc trước nhà bằng 1 sợi dây xích để phòng ăn cắp chó, ban ngày thỉnh thoảng được cởi dây xích, tự do đi ị, tô thức ăn của nó xám xịt, dầy cộm đồ ăn dư, kiến và ruồi. Con này thân hình đầy ghẻ, người ta kêu là bị xì mâu, vì không được tắm nước nên người đầy ve, nhưng bù lại được tắm đòn, những trận đòn khủng khiếp trút xuống huỵt huỵt bằng 1 cây củi bự. Con Chó tội nghiệp kêu hứ hứ cụp đuôi, rúc người núp trốn dưới gầm xe ba gác, Chú cum người phang cây củi thiệt mạnh 1 cái huỵt, con Chó kêu ẳng ẳng ẳng ẳng ẳng ẳng thiệt lớn, rồi nó cụp đuôi phóng ra khỏi chiếc xe, lẩn qua nhà hàng xóm, Chú lượm cây củi lên, bình tĩnh đi tìm nó, khi Chú gặp nó của mình, miệng kêu lớn “ vquề vquề ngay”, nó sợ, đứng cách xa Chú 1 khúc, đuôi vẫn cụp, cặp mắt nó nhìn Chú sợ hãi van xin. Nó vẫn luôn giữ khoảng cách với Chú. Chú đi vòng để đuổi con Chó về nhà.
    Chị bánh ướt:“ Sao Ông đánh nó dữ vậy?”.
    Chú : “ Bà già ra ngoài xe, nó táp tay bả”
    Chị: “ Ủa, Anh bẻ răng nó răng nó rồi mà, nó táp cũng đâu có đau lắm đâu, đánh chi dữ dậy?”
    Chú: “ Cho chừa, nó dám táp tui, tui cho chết, Chó gì ngu.”
    Vài ngày sau, không ai thấy con chó của Chú nữa.
    Chị bánh ướt: “ Anh bán chó ở chỗ nào dzậy?”
    Chú: “ Tui cho Bà số điện thoại nè”
    1 Người đàn Ông nói giọng Bắc chạy vào cổng nhà Chị bán bánh ướt. Chị đon đả “ Anh kiếm nhà dễ không” Anh người Bắc cười “ ờ, dễ”
    Chị: “ Nhà ve qua, tối nằm ngủ, sợ ve chui vào lỗ tai, nên tui bán, chứ tui thương nó lắm”
    Miệng Chị nói, tay chị cột chân 2 con Chó lại. Tội nghiệp 2 con Chó ngoan ngoãn để chị cột bỏ vô bao, chắc tụi nó tưởng chị giỡn với tụi nó nên nằm im để chị làm gì thì làm.
    Cho tới khi miệng bao bị cột lại, chắc là bị ngộp hay chật chội gì đó, chúng vùng vẫy cục cựa, kêu ẳng ẳng ẳng nhưng bất lực. Hàng xóm bu lại. “ Thanh lý hả chị” “ Bả thương nó lắm mà” “ Tụi nó khôn vậy, chị bán nó chi, tội nghiệp?”
    Chị bánh ướt nước mũi, nước mắt chảy ròng ròng “ Nhà ve quá, mày hổng thấy hả”
    Chú người Bắc ôm bao Chó bỏ lên cái cân “ 26 kí”
    Chị bánh ướt chồm người qua, lấy tay quẹt nước mắt, nước mũi, dòm cái cân: “26 kí rưỡi”
    Chú mua Chó: “ rưỡi đâu mà rưỡi, còn bao, còn dây nữa chi”
    Chị: “ Tui mở bao, tháo dây cho ông cân bao với dây trước, rồi trừ nha”
    Chú mua Chó: “Thôi được, 26 kí rưỡi “
    Hàng xóm: ” 2 con Chó này khôn lắm, anh đem về nuôi hả”
    Chú mua Chó: ” Chúng nhớn dồi, nuôi chúng cắn, đem về, dìm nước, thịt ”
    Chiều hôm đó, sáng hôm sau, vài ngày sau nữa, Chị bán ướt trở thành “anh hùng” bắt ve trong xóm, chị ấy tỉ mỉ cẩn thận nhìn từng centimet đường hẻm và vách tường nhà hàng xóm để tìm ve.
    2 tháng sau, chị đem chó con về tiếp tục nuôi, giỡn, nói chuyện, tắm rửa, cho ăn và …. “ vũ như cẩn”
    Từ đó về sau mình dè chừng chị ấy và chú ấy, hạn chế nói chuyện. Bún thịt nướng, bánh ướt của chị và trái cây của chú ấy mình thấy ghê, hết dám ăn.

    Reply
  • vy

    thien ha dai su,yen lau tat loan,loan lau tat yen.Bac alan cu yen tam roi se yen thoi,nhung chang biet den khi nao

    Reply
  • Victor Nguyen

    Một bài viết chứa đựng một nỗi niềm chung của những người con dân đất nước VN dù ở phương trời nào. Tôi rất ngưỡng mộ và kính phục con người nầy.

    Reply
  • Khoa nguyen

    Bài viết thêm lửa để ly hương! Cám ơn TS Alan!

    Reply
  • Trung Sơn

    Tâm trạng và chua chát quá ông già Alan. ông đừng bi quan thế, song song ở VN cũng khác thế giới ông à.

    Reply
  • ha thanh

    Đọc bài của bác làm tôi đau đớn. Ôi, đất nước tôi, lẽ nào mãi mãi bị nghèo khổ vì định hướng……

    Reply
  • Lê Đình Hồng

    Bài viết hay, sắc sảo, chứng tỏ năng lực anh ALAN không những về kinh tế mà còn là 1 nhà chính trị nhận xét, đánh giá rất đúng thực trạng việt nam hiện nay . một thực tế rất rõ ràng : Bắc triều tiên đi theo con đường độc tài thì nghèo nàn lạc hậu còn nam triều tiên đi theo con đường dân chủ giàu có văn minh 1 người bình thường cũng thấy điều đó nhưng việt nam vẫn kiên định con đường độc tài, làm cái gì cũng không giống ai 1 mình 1 chợ dẫn tới cái tốt đứng cuối bảng, cái xấu đứng đầu bảng, đời sống người dân rất khổ, con trai phải đi trộm cắp, con gái phải đi làm đĩ hoặc cắn răng nhắm mắt đi lấy chồng trung quốc, hàn quốc, đài loan…đúng là 2 thế giới song song 1 bên sướng 1 bên khổ, 1 bên giàu 1 bên nghèo……không biết kêu ai

    Reply
  • binhminh

    Thay đổi làm sao được khi quyền bính nằm trong tay bên thắng cuộc, người dân bây giờ cũng đang giác ngộ nhưng cũng chỉ giám thở dài. Bài viết của Bác rất hay nhưng tôi sợ một ngày đẹp trời nào đó lại không vào được trang này.

    Reply
    • ĐèoChuPao

      Nếu chỉ vào trang này không được mà bạn đã sợ thì tôi nghĩ bạn quá sợ rồi! Một ngày đẹp trời sẽ không bao giờ đến với những người sợ hãi. Tại sao phải sợ?

      Reply
  • Dương Bá Diệu

    Cháu là một người trẻ từ thuở bé lọt lòng đến giờ sống ở VN:
    Cũng thấy bình thường hay tự hài lòng về VN bởi cháu chưa bước ra khỏi biên giới, nhưng ở đâu cũng vậy thôi xã hội nào mục đích cuối cùng là con người ở đó thỏa mãn và hài lòng. Thước đo chỉ chỉ số hạnh phúc cuộc sống thì vật chất chỉ là 1 biến.
    Hai tư duy không thể nào hòa hợp giữa những người Việt sống 2 quốc gia, ai cũng muốn người khác phải nhìn nhận trên quan điểm của mình đó cũng là chuyện thường đôi lúc giao thoa có xê dịch nhưng cân bằng.
    mỗi nơi có mỗi mặt trái và mặt phải.
    Việt Nam hiện nó có kém cỏi hay quèo quặt đi chăng nữa thì đó cũng là Tổ quốc để thay đổi thì cái giá phải trả là rất đắt đó có thể là văn hóa, sự yên bình ……

    Reply
  • Hồng Anh

    Không liên quan, và có lẽ Chú đã biết rồi, nhưng vẫn xin giới thiệu cuốn “The World is Curved”, David Smick.

    Reply
  • Vy

    Mình ghét phải ngóng đợi những bài viết của chú Alan (không không phải bài nào cũng hay). Mình ghét cái cảm hứng được khơi gợi từ những bài đó (Không thể, về mặt tâm lý, lại phụ thuộc vào ổng đến thế được!!!). Khổ một cái, mình tìm thấy cái gì đó giá trị trong mấy bài đó, mà chưa thấy rõ là cái gì. Trừ cái giọng văn sao mà giống thứ trong tiềm thức mình quá… haiz…

    Reply
    • Sáu

      ..đôi lúc tôi cũng có cảm giác sợ. Hình như đó là cái sợ của sự trì trệ, chưa dám dấn thân theo con đường vừa được khai sáng.

      Reply
  • Trung Nguyen

    Thương bác quá!
    Tụi con sẽ cố gắng. Cảm ơn bác Alan Phan.

    Reply
  • Nhậu vĩa hè

    MỘt trận mưa tê tái Ngài nhỉ? Tụi tui thấy nhiều lắm qua các cơn mưa …nhưng không dám nói đâu Ngài à…Ngài nói thêm đi

    Reply
  • tâm nhân

    Nghe thật chua chát nhưng sự thật là vậy bác Alan. Có chăng một lời nguyền cho dân tộc này.

    Reply
  • Hay

    hay lắm Bác. trừ khi tuổi trẻ muốn.chúc Bác sức khỏe.Tết này Bác có tổ chức tất niên nữa không Bác?

    Reply
  • Peter Nguyen

    Thấy chú Alan Phan yêu quê hương từ trong tâm thức!
    Thế hệ trẻ ở Việt Nam sau 1975 lầy quá rồi, bị nhồi sọ dữ quá, vì hạnh phúc nhất nhì thế giới nên không dám bước ra ngoài nước để nhìn nhận những cái bọn tư bản giãy chết kia.
    Con bồ củ của cháu, nói: ”làm passport đi, anh bao trọn gói đi Singapore, Malaysia, Thai, em chỉ cần bỏ sức ra đi thôi”, mà vẫn đek chịu làm. Hỏi sao? ”Không biết ngoại ngữ, không phù hợp đồ ăn thức uống , v..v..” đủ thứ lý do để không dám thay đổi bản thân.
    P/S: cháu đang làm ăn ở Campuchia, Laos, Myanmar.

    Reply
  • name

    i love Yours Alan Phan who makes my mind, my hand , my body wide-open-active the books of my life. Please write more!

    Reply
  • dieuhoang

    Xứ mình nhờ có đảng no ,nhà nước no, nên dân mình khỏi no.

    Reply
  • Nguyen ngoc

    Có vẻ như ngài Alan đang dần đuối cách diễn đạt về mong muốn chính trị của mình cho một xã hội hết thuốc chữa. có lẽ chú đã ko còn cảm xúc thăng hoa chính trị đủ để thổi luồng Gió mới cho một thế hệ đã quá rệu rã, mất phương hướng và trơ lỳ với thời cuộc. Chú ko cần cố gắng để loi kéo một đoàn tàu đã mất phương hướng và chẳng mảy may muốn quay đầu hay chí ít là dừng lại. Hãy giữ gìn sức khoẻ để chờ một ngôi sao lạ.

    Reply
  • Dang Cong Tam

    Kinh goi Tien Si Alan Phan!
    Mot su so sanh doc dao cua mot nguoi con dat Viet voi tam long cho tuong lai cua Que Huong. Loi hanh van vi von + niem hy vong cho tuong lai an chua duoi dong tam su that buon va chua xot. Cam on TS Alan Phan ve mot bai viet that hay de chi day cho the he tre su lac hau trong tu duy va nhan thuc truoc nhung nhoi nhet cua su long ngon.
    “Stupid is stupid does.”
    Cau on tren Phu Ho cho Que Huong.

    Reply
  • Thuy Duong

    Suy tư thẳm sâu trong tiếng thở dài.

    Reply
  • vien.truong

    Đời vẫn ngặt nghèo chéo nghoe!

    Reply
  • Tụy Minh

    Cảm ơn bác vì bài viết rất sâu sắc!

    Reply
  • Bin

    Đọc xong bài này của chú cháu thấy buồn quá ☹
    Chắc qua thế kỷ nữa nước Việt mình vẫn vậy sao …

    Reply
  • Chỉnh

    Bài viết của Bác Alan sâu sắc quá!

    Reply
  • Dung Hoang

    Cách bác viết về dân Việt Nam có phần hơi cay nghiệt, dân xứ Vê Nờ làm gì có lựa chọn hả bác, đến bao nhiêu tri thức học sĩ miền Nam Việt Nam trước 75 còn bị ăn quả lừa, chứ nói gì đến người nông dân, quanh năm đầu tắt mặt tối, con trâu đi trước cái cầy đi sau, văn hóa Khổng tử Nho giáo quấn lấy cả ngàn năm. Nghe được “giải phòng” để giàu bằng địa chủ cường hào thì ai mà chả thích, như cháu đây 18 năm học tập thì cũng chỉ biết Việt Nam giàu là do cấm vận, hậu quả chiến tranh,… blah blah. Cái vòi tuyên truyền của họ đáng sợ lắm. Người Việt Nam giờ có bao nhiêu người ngẫm ra được, thì bị nỗi sợ hãi nhấn chìm trong im lặng mất rồi, ai cũng muốn thay đổi, nhưng cái đám chạy chọt để được nhàn, hay mấy ông muốn giữ sổ hưu, hay mấy ông thà muốn ví mình là chuột để giữ cho được cái bình đe nẹt lại. Người ta là kẻ mạnh bác à. Sự thực là vậy, trách gì thì trách, dân Việt Nam là dân tộc yếu hèn, 90 triệu người chứ có ít đâu, sự thực phũ phàng nhưng vẫn phải nói ra cho xả nỗi bực hờn, còn riêng phận thì cháu thì chỉ biết cố gắng theo đuổi đam mê của mình là tốt rồi, còn lại thì MAKENO, sống vậy mới thanh thản nổi!

    Reply
  • Tudo

    Giống như một cô vợ cam chịu sự cầm tù, đày đọa cả thể xác và tinh thần từ ông chồng vũ phu và không bao giờ có ý định phản kháng để sửa chữa sai lầm của mình, có thể rằng cô ta sợ ông chồng hoặc cô ta muốn rằng khi ra ngoài người ta sẽ chỉ trỏ và nói rằng “trông họ hạnh phúc chưa kìa !”. Nếu vứt bỏ cái “danh hão” ấy đi và tự trả lời với chính mình chắc cô ta sẽ nói : “Hạnh phúc cái con…”. Bao giờ Việt Nam vứt bỏ được cái danh hão về ổn định chính trị và thôi say mê với các chỉ số hạnh phúc mà thế giới ban tặng thì lúc đó hãy bàn đến sự phát triển và tiến bộ.

    Reply
  • Nhật Thi

    Không có gì là hoàn hảo cho dù là dân tộc nào, Mỹ hay Việt Nam. Nếu 1 tôn giáo biết tiếp nhận 1 tôn giáo khác có phải mọi thiên đường sẽ hòa hợp và mọi địa ngục sẽ tiêu tan? Có thể lắm chứ nhưng sự thật là ngay cả trong bản chất giáo phái còn chia rẻ tạo thêm nhiều phái nữa. Kết luận là……………………………………………… Rất mong được ông già Alan giải đáp.

    Reply
  • ĐèoChuPao

    Phang tiếp nữa ông già, phang mạnh vào đầu chúng cháu. Tụi cháu đã bị cho uống thuốc lú quá lâu rồi, ông phải phang mạnh hơn nữa mới “trục độc” được. Chúc ông sống lâu hơn Võ Nguyên Giáp. Thanks.

    Reply
  • Tuan Anh Duong

    Kính thưa Bác,
    Con đã bắt đầu về nước để lập công ty. Công ty của con thuộc lĩnh vực tư vấn, nhằm cung cấp các kiến thức và dịch vụ tốt theo chuẩn nước ngoài cho dân Việt. Vì đã hoà nhập được ở nước ngoài (chỉ theo định nghĩa cá nhân), nên con thấy cần thiết phải hỗ trợ người trong nưóc đạt được những cái hay mà những người đã có cơ hội sống tại nước ngoài đã có. Đó là lý do chính con quay về. Rõ ràng, việc quay về hết sức khó khăn, nhất là các rào cản của các qui định chồng chéo, không có một chuẩn pháp lý chung, ai cũng có thể nói luật, làm luật, ở đâu cũng có kiểu “phép vua thua lệ làng”, “mạnh ai nấy ra quy định”. Khó khăn nhất vẫn là cái văn hoá con người xứ mình, tuy vẫn có rất nhiều cá nhân hiểu common sense, nhưng đa số khác thì… Đọc những suy nghĩ của Bác, con hiểu, và có lẽ hiểu nhiều hơn những người chưa từng ra khỏi nước (tha hương) như Bác và con. Rõ ràng, sự thất vọng sẽ càng lớn khi kỳ vọng và tâm huyết cho nó vốn tràn đầy. Chúng ta bị chèn giữa hai cảm giác, một là lòng yêu quê hương bản năng, và phản ứng e dè thực tế xã hội theo lý trí… Nhiều lúc muốn bỏ, “mặc kệ nó đi” mà cũng khó…

    Reply
  • Guết

    Thế Giới Tham Nhũng nhận xét về Thế Giới Không Tham Nhũng:
    - Tội nghiệp! Chúng mầy không có điều kiện ăn cắp công khai như chúng tao!

    Reply
  • NG

    Lại một bài viết rất hay. Cảm ơn bác Alan thật nhiều!

    Reply
  • a Tuấn

    Chào Dr. Alan Phan,
    Tôi cũng đã mơ hồ và suy nghĩ mình có thể làm được gì đó ở quê nhà. Sau hơn 10 năm tôi lại chuẩn bị khăn gói ra đi. Cái được duy nhất là có gia đình và 2 nhóc, nhưng quay lại Hoa Kỳ với một gia đình con cái ko phải là đơn giản. Tôi xác định sẽ phải vất vả vì tương lai của con. hy vọng ở môi trường mới hai đứa sẽ nên người.
    Tôi đã mất những niềm tin hão huyền về một đất nước sẽ đổi mới. Càng ngày càng nhiều người nhận ra ở Việt Nam “có trí tuệ nhưng ko phải hậu duệ, ko có quan hệ và ko có nhiều tiền” thì ko ngóc đầu lên được ở cái quê hương khế ngọt thì ít khế chua thì nhiều.
    Cám ơn những bài viết tuyệt vời của anh. Chúc a sức khỏe và hạnh phúc. Sài gon Dec 2014.

    Reply
  • quoc anh

    They never change !

    Reply
  • kientrucsu

    Thế hệ trẻ Việt đang thay đổi, dù là số ít và đang nhiều dần lên. Làm nhiều và không nói nhiều.
    Sẽ có nhiều Phan Bội Châu, Phan Chu Chinh và cả Lương Văn Can mới nữa.
    Từng đang người thay đổi và mong những lớp người đi trước thành công hãy mang tinh thần, cách làm mới về VN, như nhà cải cách XH người Nhật đã làm gần hai thế kỷ trước.
    Không phải cách dùng bạo lực để cải cách XH như VN đã làm thế kỷ trước.
    Trí thức có cách tác động đến XH theo một cách khác, không giống Công-Nông đã làm, hay Nguyễn Trường Tộ đã làm.
    Hãy mang ánh sáng của tri thức về VN, hãy làm theo cách khác như Ganđi hay Mandela và như những Trí thức cải cách giáo dục đã làm thời trước Minh Trị Thiên hoàng đã làm.
    Học cách nghĩ khác – Làm khác, không cần thuyết phục các “Chủ nô”, chúng ta hãy tự cải cách tư tưởng và hành động…

    Reply
  • con son

    Mẹ quê tìm đâu những đứa con tinh hoa, trí thức ngoan…
    Rất cần một nền tư tưởng học thuật mới và một nếp sống văn minh tiến bộ.Cảm ơn bác Alan khơi gợi trí tò mò về Silicon Valley.
    Đoàn kết và Thống nhất tuy khác biệt về ngữ nghĩa nhưng nó có một điểm chung là sự bao hàm ý nghĩa “hợp nhất” và “giản đơn hóa”. Không nhất thiết là tích cực hay tiêu cực. Sự hợp nhất nằm trong ý nghĩa của hai khái niệm này không được mặc định là tốt. Sự Tốt đẹp hay xấu xa phụ thuộc vào động cơ thúc đẩy.

    Reply
  • BaDi

    Ngam den khuya ngoi ke chuyen trang tan (Tue Si)

    Reply
  • Phan thủy

    Nước Mỹ cũng có 2 thế giới song hành với nhau: Thế giới của các nhà đại tư bản và thế giới của những người vô gia cư, thế giới của người da trắng và thế giới của người da đen.

    Theo thống kê của tổ chức nhân quyền Liên hợp quốc, ở nước Mỹ cứ 28 giờ có 1 người da đen bị chết bởi cảnh sát.

    Sau sự kiện một thanh niên da màu tên Micheal Brown bị cảnh sát Mỹ bắn chết tại bang Missouri, một cuộc biểu tình dẫn đến bạo loạn đã xảy ra tại thành phố Ferguson và kéo dài suốt hai tuần nay, chưa có dấu hiệu chấm dứt. Sự việc này không phải là một trường hợp phát sinh đơn lẻ mà thực chất là biểu hiện trỗi dậy của một “cơn sóng ngầm” về phân biệt chủng tộc tại nước Mỹ. Chuyện giết chóc người da màu tại Mỹ cũng không có gì mới lạ đối với người Mỹ nhưng có lẽ chưa đủ để đánh thức sự phản kháng trong người dân Mỹ.
    Lật lại các sự kiện về vấn đề này, tôi tìm được một bộ phim tài liệu ngắn của đạo diễn Charles Shaw, xuất bản tháng 10 năm 2013, nói về sự tàn bạo của cảnh sát Mỹ.Bộ phim này cho biết:
    500 người Mỹ vô tội bị giết bởi cảnh sát hàng năm (USDOJ). Khoảng 5000 người kể từ 9/11, bằng với số lính Mỹ bị chết tại Iraq!
    Năm 1994, Chính phủ Mỹ đã thông qua một đạo luật cho phép Lầu Năm Góc tặng các thiết bị quân sự dư thừa của kỷ nguyên Chiến tranh Lạnh cho các sở cảnh sát địa phương.
    Trong 20 năm sau đó, các loại vũ khí được thiết kế để sử dụng trên chiến trường nước ngoài đã được bàn giao để sử dụng trên đường phố Mỹ … đối phó với công dân Mỹ.
    Các cuộc “chiến tranh ma túy” và “chiến tranh chống khủng bố” đã thay thế Chiến tranh Lạnh với hàng tỷ USD tài trợ và hàng tá đạo luật mới hướng tới “cuộc chiến” chống lại người dân của mình.
    Việc quân sự hóa lực lượng cảnh sát đã tạo ra cái mà người ta gọi là “bệnh dịch về sự tàn bạo của cảnh sát” càn quét đất nước.

    Reply
    • Học trò

      Không hiểu bạn lụm mót ở đâu ra cái thứ này vậy? Ý muốn so sánh với nội dung bài của ALAN hơi bị khiêng cưỡng…Chịu khó đọc kỹ lại bài và các ý kiến chút đi.

      Reply
  • Khôi Nguyên

    Alan hiểu vấn đề là dân trí – dân trí VN thấp quá!

    Cuộc vận động “máy tính” không nằm ngoài yếu tố đó – khắc phục nó!

    Cái hay của Alan là nói cả những điểm xấu của Mỹ. Khách quan!

    Mỹ nó dân chủ. Nói thoải mái!

    Còn VN, bố đếch quan tâm đến quy luật hay dân tình, bố chỉ quan tâm bố kiếm được bao nhiêu.

    Đứa nào nói mà bố kiếm được, khen bố là bố thích, bố lựa.

    Còn đứa nào nói ảnh hưởng đến lợi ích của bố là bố lánh.

    Càng nói đúng, nói lý với Chí Phèo hắn càng tức!

    Nhiều quan VN đang học câu rất hay của Hòa Đại Nhân thế này:

    - Thà là một thằng tham còn hơn là một thằng ngu!

    Rất thích và đôi khi răn mình rằng: “Đó là vấn đề tiền, đồ ngu!”

    Reply
    • Đại Dương

      Mới đọc hai bình luận của chú Khôi Nguyên mà thấy rất khoái chú.Mong rằng sẽ được tiếp xúc với chú nhiều hơn.

      Reply
  • BLoc

    Ngày nhân quyền 10/12/2014 có một câu chuyện rất hay muốn chia xẻ với các BCA qua link sau:
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/12/141210_nguyen_hue_chi_nhan_quyen

    Một số BCA trong nước nghe nói không vào được trang trên. Nên tôi tạm kể gọn câu chuyện về các nhân sỹ đất Hà Thành muốn gặp mặt nhau nhân ngày Nhân Quyền được Liên Hiệp Quốc chọn này.

    Từ sáng sớm họ đã được cảnh sát khu vực (tôi không dùng từ công an vì hành vi của tổ chức này không đúng với nghĩa của tên gọi) đến tận nhà ngăn cản tế nhị. Sau đó là cảnh sát theo đuôi và những màng cắt đuôi của nhân sỹ như chuyện phim.

    Đến cao trào và trắng trợn nhất là cấm các quan mở cữa đón khách (cuối cùng các anh chị đó cũng hội tụ được khoản 30 người), họ phải dời đi nhiều quán nhưng ở đâu cảnh sát cũng can thiệp, bảo chủ quán báo hết thức ăn, còn bọn cảnh sát giao thông thì làm khó dễ chiếc xe ô tô của một nhân sỹ từ chổ không cho đậu ở chổ này đến chổ kia ở những nơi không có bang cấm đậu hoặc xe khác được đậu và kể cả can thiệp ở cho bải xe tư nhân, bắt họ phải trả lại tiền khi xe đã đậu vào bải!!!

    Cuộc họp cũng xem như thành công tuy mọi người điều phải đói bụng đến tận 3 giờ chiều (một số it may mắn ăn được gần một tô phở vì bọn cảnh sát chưa kịp can thiệp bảo hết phở).

    Tuy chính quyền đã can thiệp ngăn cản, giả côn đồ hành hung và bắt bớ một số người đấu tranh vì nhân quyền ở nước ta, nhưng không vì thế mà trên toàn quốc mọi cuộc đấu tranh vì nhân quyền bị dập tắc hoàn toàn, dù cho cuộc đấu tranh này cũng chỉ mang tính tự phát và Liên Hiệp Quốc quá thờ ơ với những vi phạm nghiêm trọng của một thành viên như chính quyền VN hiện nay!

    Reply
  • vy

    ban than minh luon doi theo bac alan,minh coi bac alan nhu mot nguoi thay,mot nguoi ma minh hoc tap va noi theo

    Reply
  • johnyvy

    o trong day hien da co 1 nguoi khac comment trung ten “vy” voi minh,minh xin thay doi lai la “johny vy”

    Reply
  • johnyvy

    in here,there’s someone comment with duplicate name so i change my name,”vy” to “johnyvy”

    Reply
  • johnyvy

    da thua bac alan,bac cho chau hoi la minh doc tin tuc de hieu biet them ve kinh te thi minh doc yahoo.com tieng Viet hay la tieng Anh a
    cam on bac

    Reply
    • Alan Phan

      finance.yahoo.com có nhiều thông tin hơn. nhưng nên có góc nhìn rộng: economist, fortune, business insider, financial times…

      Reply
  • johnyvy

    dear Mr alan i want to learn more economy but vietnamese or english languge? .yahoo.com website

    Reply
  • nghia tran

    Cố gắng “ăn theo thuở, ở theo thời”, cố tìm vui mà sống. Không dễ gì nhảy qua nhảy lại trên 2 đoạn thẳng song song được.

    Reply
  • Caotoc

    Nếu bác Alan chịu là ” con thiên nga đen” kia thì sẽ có hàng vạn con thiên nga đen khác sẽ theo đấy bác ạ!

    Reply
  • Sáu

    Chắc là tiến sĩ ở VN cũng bị “định hướng”, cho nên lên đến tiến sĩ rồi mà vẫn không sáng tạo hay đúc kết cái gì mới cho kiến thức nhân loại (có khi cái mới bị cho là phản động thì ai mà dám nghĩ mới, làm mới hay công bố cái mới).
    Con tò mò không biết chú Alan sau khi tốt nghiệp tiến sĩ ở Úc, chú có đúc kết cái gì mới cho kiến thức nhân loại không? (riêng con, con học được khá nhiều điều mới mẻ từ những bài viết của chú trên gocnhialan.com).

    Reply
  • văn chiến

    Có thể là câu chuyện viễn tưởng một ngày nào đó giống vật quản trị con người..!Nhưng hiện tại ở xứ sở kì lạ con người lại muốn làm con vật để được người khác sai khiến,lột da,xẻ thịt..!?

    Reply
  • XHCN-Xuống Hố Cả Nút

    Đọc xong là muốn rớt nước mắt luôn.

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    The bad women and the bad men of Vietnam yesterday + The bad girls and the bad boys of Vietnam today

    You’re the bad boys of Capital Hanoi
    Indifferent to injustice and poor victimes
    You’re not proud in front of our Heroic Ancestors
    You’re the bad boys of Capital Hanoi
    You’re the bad boys of Saigon and Hue
    You’re silent collaborators
    with Red traitors and dictators
    You’re silent collaborators
    with the eternal enemy from the North
    You’re the bad boys of Vietnam today
    You’re the bad women and the bad men in abroad
    You took the best scholarships and you never returned
    For the worst you were active collaborators
    with Red traitors and dictators
    But even now you’re never sorry for that !
    You were the bad girls and the bad boys of Vietnam yesterday
    And now you are still the bad women and the bad men of Vietnam today
    But you are not conscious and never sorry for that !

    You’re not proud in front of our Heroic Ancestors
    They were Women and Men of the Great Viet
    They fought Chinese expansionists with sword or pen
    They never broke, They never bent
    And if they fell they would rise again
    For They were the gitls and the boys
    of Rising Dragon Capital

    But you’re the bad boys of Capital Hanoi
    Indifferent to injustice and poor victimes
    You’re not proud in front of our Heroic Ancestors
    You’re the bad boys of Capital Hanoi
    You’re the bad boys of Saigon and Hue
    You’re silent collaborators
    with Red traitors and dictators
    You’re silent collaborators
    with the eternal enemy from the North
    You’re the bad boys of Vietnam today

    MILLIONS OF HONEST PEOPLE

    Reply
  • Phong

    Ai coi phim Miền Ảo Ảnh (The Twilight Zone) mà biết tập cô hoa hậu cho xin số tập với, phim này tới 44 tập lận, dò lâu lắm?

    Reply
  • Phan thủy

    Hai thế giới song song…

    Vui nhỉ! Nước Mỹ cái gì cũng nhất thế giới. Nhân quyền cũng nhất thế giới. Chuyện cảnh sát da trắng giết dân da đen như giết ngóe nhưng tòa án vẫn cho rằng cảnh sát vô tội, làm cho dân chúng phẫn nộ biểu tình phản đối khắp nước Mỹ chưa xong, thì bây giờ lại chồng thêm chuyện CIA Mỹ tra tấn tù nhân “trên mức tưởng tượng” bị phanh phui. Đến nỗi Tổng thư ký LHQ phải lên án, gọi đó là tội ác chống nhân loại, là vi phạm nhân quyền nghiêm trọng (lưu ý là Tổng thư ký LHQ chưa bao giờ lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền đấy nhé, chỉ có cái gọi là tổ chức nhân quyền LHQ thọc gậy bánh xe Việt Nam mà thôi), toàn thế giới lên án CIA Mỹ phạm tội chống lại loài người.
    Nhưng Mỹ là “giáo sư thượng đẳng” về nhân quyền, vì Mỹ lấy mo cau che mặt để để làm cái mặt mo rao giảng nhân quyền cho tất cả các nước trên thế giới.
    Đúng như tiến sỹ Alan Phan nói: Hai thế giới song song…

    Reply
    • abc1

      ” Tổng thư ký LHQ chưa bao giờ lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền đấy nhé, chỉ có cái gọi là tổ chức nhân quyền LHQ thọc gậy bánh xe Việt Nam mà thôi), toàn thế giới lên án CIA Mỹ phạm tội chống lại loài người.” Hết trích

      Nghe … kiểu cái loa rè treo đầu làng rót mật ngọt cho đám CON TRÂU đi trước cái cày theo sau người ngu thì đi sau cùng tin sái cổ.Nước nghèo kiết xác lắm cừu,nhiều bọ da vàng … cừu già cừu non ngày lại ngày vẫn đủng đỉnh lặng lẽ nhai rơm,cỏ còi trên khắp chốn sống cũng như chết.Chúng chờ ngày bị đem ra xén lông đến thê thảm, ghẻ lở.

      CÒN GÌ ĐÂU sắc dân khác PHẢI đến hôi của tranh giành,bòn rút của cải nơi xứ vệ.Nếu tổng thư ký LHQ có muốn đến chắc cũng không có việc để làm nơi xứ sở đói rét luôn rình mò.Nếu được phán “vi phạm nhân quyền cho Việt Nam”mới là chuyện lạ cho bác LHQ này nên KHÔNG BAO GIỜ xảy ra tranh chấp cũng là điều dễ hiểu và không có chuyện CIA Việt Nam phải tra tấn tù nhân đen đỏ “trên mức tưởng tượng” nào hết như người trên cung trăng đã phán.

      Xem ra chẳng biết Mỹ mẽo bên kia bán cầu vi phạm nhân quyền tới đâu nhưng bên này trái đất bọn dân ngu cu đen xứ Việt thua con chó con mèo Hoa Kỳ mới là điều đáng nói … khi chính họ được sống trên mảnh đất tổ cha ông để lại không có đa sắc tộc nào cả.

      Reply
      • Phương Loan (từ Melbourne)

        KỶ NIỆM NGÀY NHÂN QUYỀN QUỐC TẾ 10/12: ÁM ẢNH CỦA NGƯỜI MỸ VỀ CHUỒNG CỌP CÔN ĐẢO

        Trích đăng bài viết của nhà báo Don Luce – một trong những nhân chứng trong vụ phát hiện khu “Chuồng cọp” Côn Đảo thời VNCH làm chấn động dư luận thế giới tháng 7/1970.

        Người bạn tốt nhất của tôi đã bị tra tấn đến chết vào năm 1970. Anh là Nguyễn Ngọc Phương – một người đàn ông hiền lành. Nhưng anh ghét chiến tranh và sự tàn phá của nó với đất nước mình. Sau ba ngày bị thẩm vấn và tra tấn liên tục, anh qua đời. “Anh bị các cảnh sát VNCH tra tấn, nhưng có các sỹ quan Mỹ trực tiếp chỉ đạo”, một trong những bạn tù của anh cho biết như vậy.
        Có lẽ đây là sự khác biệt lớn nhất giữa nhà tù VNCH và nhà tù Abu Ghraib (Iraq). Ở Nam Việt Nam, Mỹ chủ yếu đào tạo và tài trợ cho cảnh sát và quân đội Sài Gòn để làm tay sai của họ. Ở Abu Ghraib và các nhà tù khác tại Iraq, quân đội Mỹ trực tiếp tiến hành hoạt động tra tấn.
        Tuy nhiên, thực tế đã có nhiều người Việt Nam bị lính Mỹ tra tấn trước khi được chuyển cho chính quyền Sài Gòn và đưa vào tù. Việc các nông dân bị trói ngoài trời nắng nóng, và rất nhiều người bị lính Mỹ xử bắn đã được miêu tả đầy đủ trong các tài liệu của quân đội Mỹ rò rỉ ra báo giới.
        Năm 1970, Tổng thống Nixon đã gửi một phái đoàn gồm 10 nghị sĩ đến VNCH để nắm tình hình thực tế. Một phần nhiệm vụ của họ là chuyến viếng thăm một nhà tù ở Nam Việt Nam để được chấp thuận thăm một nhà tù đang giam giữ lính Mỹ ở Bắc Việt Nam.
        Ông Tom Harkin, khi đó là nhân viên, trợ lý của đoàn Quốc hội Mỹ, đã thuyết phục hai nghị sĩ trong đoàn điều tra hoạt động tra tấn trong “Chuồng cọp” tại nhà tù Côn Đảo ngoài khơi bờ biển VNCH. Các dân biểu bay 200 dặm đến Côn Đảo, nơi có nhà tù được người Pháp xây từ năm 1939. Tôi được tham gia chuyến đi trong tư cách một thông dịch viên và chuyên gia về các nhà tù ở Nam Việt Nam.
        Chúng tôi đã nhìn thấy những cảnh tượng rất trái ngược nhau khi đến nhà tù. Sử dụng sơ đồ được một cựu tù nhân bị giam trong “Chuồng cọp” vẽ để bí mật đưa cho chúng tôi, chúng tôi chuyển hướng từ các lộ trình được lên kế hoạch từ trước để vội vã đi xuống một con hẻm giữa hai dãy nhà tù. Chúng tôi tìm thấy cánh cửa nhỏ dẫn đến các lồng sắt giữa các bức tường nhà tù. Một bảo vệ bên trong nghe thấy những tiếng động bên ngoài và mở cửa. Chúng tôi bước vào.
        Hình ảnh của các tù nhân trong lồng sắt đã khắc sâu vào tâm trí tôi, đến giờ vẫn không tẩy xóa nổi: Một người đàn ông với ba ngón tay bị cắt rời; một người khác (sớm qua đời sau đó) được đưa đến từ tỉnh Quảng Trị có hộp sọ đã vỡ toác; và nhiều tu sĩ Phật giáo Huế – những người đấu tranh chống sự đàn áp các Phật tử – trong tình trạng thê lương. Tôi nhớ rõ mùi hôi thối khủng khiếp do tiêu chảy và các vết thương lở loét ở mắt cá chân các tù nhân do xiềng xích cắt vào.
        Hình ảnh khu Chuồng cọp Côn Đảo do VNCH cai quản được đăng trên tạp chí Life năm 1970 đã khiến thế giới rúng động.
        Các bức ảnh do ông Harkin – nay là Thượng nghị sĩ bang Iowa – chụp ở nhà tù đã được đăng trên tạp chí Life ngày 17/7/1970. Hàng trăm cuộc biểu tình ở Mỹ và nhiều nước phương Tây nổ ra sau đó để phản đối chế độ nhà tù VNCH khắc nghiệt, mất hết nhân tính, nhờ đó 480 tù nhân VC gồm 180 nam tù nhân và 300 tù nhân nữ được chuyển khỏi các Chuồng cọp. Ngoài ra, một số đã được chuyển đến các nhà tù khác. Trong số các tù nhân được chuyển khỏi các Chuồng cọp, có rất nhiều người phải vào điều trị tại bệnh viện tâm thần vì chế độ tù đày quá hà khắc đã làm cho họ bị bệnh.
        Grace Paley đã mô tả cuộc sống trong tù của một tù nhân trong số 300 tù nhân nữ bị giam giữ tại Chuồng cọp ở Côn Đảo của VNCH trong cuốn sách xuất bản năm 1998, giống như những gì tôi hình dung:
        Một trường hợp điển hình: Trong Chuồng cọp, Thiều Thị Tạo bị cai ngục VNCH đánh vào đầu bằng dùi cui. Đầu cô bị kẹp giữa hai thanh thép. Nước được rót xuống cổ họng cô. Cô đã bị giam hãm trên nền đất. Sau đó, vào ngày 20/11/1968, cô bị chuyển đến trụ sở cảnh sát quốc gia VNCH…
        …Cuối năm 1969, Tạo bị chuyển trở lại Chuồng cọp ở Côn Đảo. Trong vài ngày, cô đã bị treo lên một cái móc sắt. Hình thức tra tấn này khiến xương sống của cô đã bị hư hại và đến nay cô vẫn phải đeo nẹp ở cổ. Sau khi bị chuyển trở lại Chuồng cọp ở Côn Đảo một năm, cô được chuyển giao cho nhà thương điên ở Biên Hòa.
        Trước khi vào tù, Tạo là một học sinh trung học 17 tuổi. Cô đã bị tống giam vì không chịu chào cờ vàng ba sọc đỏ. Vào tù, cô tỏ ra bất tuân phục cai ngục, giám đốc nhà tù lúc đó cho biết.
        Tù nhân VC lâu năm nhất ở khu Chuồng cọp là bà Sáu. Trước khi vào tù, đôi mắt bà bình thường. Vào tù bà bị đưa ra Côn Đảo và bị tống giam trong Chuồng cọp một năm. Cai ngục dùng vôi bột rãi trên đầu các tù nhân, sau đó phun nước lên người họ. Vì vậy, bà bị mù do vôi ăn da và mắt. Rất nhiều tù nhân bị hỏng mắt, gần như mù, thị lực chỉ còn 2 đến 4/10.
        Ngày nay, phía sau khu Chuồng cọp ở nhà tù Côn Đảo tai tiếng xấu vang khắp thế giới thời VNCH là nghĩa trang cho 20.000 tù nhân VC đã chết trong nhà tù. Hầu hết các ngôi mộ không có bia. Các tù nhân VC tại Côn Đảo thậm chí không có số hiệu. Khi những người sống sót quay lại thăm nơi từng giam giữ mình, họ mang theo hoa, cầu khấn và khẽ hát những bài hát đã được thì thầm trong Chuồng cọp 40 năm trước đây…

        Reply
        • Nada

          Còn ký ức vềTrại Lý bá Sơ, và gần đây sau 1975, bao nhiêu trại tù gọi là trại cải tạo, Cứ hỏi cựu tù người việt tại Úc. Bao nhiêu người bị ngược đãi, chết?.

          Nếu Mỹ đàn áp và dấu nhẹm mọi thứ như cộng sản thì bạn lấy gì để viết?.

          Transparency là điều cần thiết để xã hội cải thiện và thăng tiến, đó là sức mạnh của nền dân chủ.
          Cái mà ta cần cho mọi quốc gia.

          Reply
        • Việt

          Xót xa !

          Reply
        • Nghiêm ánh

          Trích đăng bài viết của nhà báo Don Luce – một trong những nhân chứng trong vụ phát hiện khu “Chuồng cọp” Côn Đảo thời VNCH làm chấn động dư luận thế giới tháng 7/1970.

          ” Người BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI đã bị tra tấn đến chết vào năm 1970. Anh là Nguyễn Ngọc Phương – MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG HIỀN LÀNH .Nhưng ANH GHÉT CHIẾN TRANH và SỰ TÀN PHÁ của nó với đất nước mình. SAU BA NGÀY bị thẩm vấn và tra tấn liên tục, ANH QUA ĐỜI.”Anh bị các cảnh sát VNCH tra tấn, nhưng có các sỹ quan Mỹ trực tiếp chỉ đạo”, MỘT TRONG NHỮNG BẠN TÙ CỦA ANH CHO BIẾT NHƯ VẬY..

          Có lẽ đây là sự khác biệt lớn nhất giữa nhà tù VNCH và nhà tù Abu Ghraib (Iraq). Ở Nam Việt Nam, Mỹ một trong những bạn tù của anh cho biết như vậy.

          * * * *
          Đọc hết đoạn trích trên … có vài ba câu chữ mở đầu trong comment được dẫn từ bài viết của nhà báo nước ngoài cũng đã thấy sự vô lí trong câu chuyện … là một người đàn ông hiền lành nhưng ghét chiến tranh và sự tàn phá trên quê hương mình NẾU NHƯ ANH TA KHÔNG LÀM GÌ,MÀ CHỈ LO LÀM ĂN LƯƠNG THIỆN như những người khác CHẮC KHÔNG BỊ BẮT GIAM VÀ TRA TẤN ĐẾN CHẾT.

          Anh ta ghét chiến tranh và sự tàn phá … nhưng anh ta tạo phản (chắc anh Ngọc Phương đó sống dưới thời VNCH) .Nên anh ta và bạn tù của anh ta là những kẻ đã góp sức tạo nên chiến tranh thêm phần khốc liệt, càng gây hận thù cho các phe phái đối lập trong thời đó.

          Còn nếu anh ta “yêu nước kiểu khủng bố phá hoại như Nguyễn Văn Trỗi” thì bị bắt giam và tra tấn là chuyện đương nhiên trong THỜI CHIẾN TRANH vì anh ta đã TỰ NGUYỆN làm chính trị hoặc khủng bố ảnh hưởng tới tính mạng của những người khác.

          Người được phỏng vấn cũng là bạn tù của anh ta tức là NGƯỜI CHUNG CHÍ HƯỚNG nên phải nói tốt cho bạn mình là lẽ tất nhiên,còn bọn VNCH và Mỹ bao giờ mà chẳng không ra gì dưới góc nhìn của đám tù nhân biết làm chính trị.
          He … he … nói một mà không biết nghĩ hai.

          Reply
    • Học trò

      Thôi đừng lảm nhảm nữa. Về lãnh tiền được rồi. 50 xu /bài. Đừng làng nhàng ở đây nữa. Đi đi…, ngoan…

      Reply
    • Việt

      Heheee chuẩn !

      Reply
  • THUY

    Chú Alan đi nhiều, trải nghiệm nhiều. Mọi bài viết của chú đều sâu sắc và hóm hỉnh.

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Tin thật dzui Bác Fidel Castro của Cuba được Giải Khổng Chết Hoà bình !

    Nhà độc tài Giải Khổng Tử Hoà bình !
    Từng đẩy Nhân loại bên vực Chiến chinh
    Nguyên tử từ Cuba Khủng hoảng
    Chắc cú này Bác Fidel sướng kinh !
    Giải Khổng Tử có tham vọng đối trọng
    Cạnh tranh với Giải Nobel Hòa bình
    Chơi trò Quyền lực Mềm trọc phú
    Đại Hán chắc rơi mặt nạ âm binh
    Lưu Hiểu Ba chúng tống Trại lao cải
    Bày đặt Giải Khổng Chết văn với minh . . ..
    « Khựa Chệt – Cuba thay nhau canh giữ
    Thằng thức thằng ngủ canh giữ Hòa bình  » (1)

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    (1)
    “Có người ví von, Việt Nam Cuba như là trời đất sinh ra.
    Một anh ở phía đông, một anh ở phía tây. Chúng ta thay
    nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt
    Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ”
    Nguyễn Minh Triết

    Reply
  • wild

    một thế giới tiến về 3D printing, IoT, năng lượng tái tạo, tìm kiếm sự sống trên sao hỏa và hàng tỷ thứ mà chỉ người mỹ mới nghĩ ra. thế giới kia thì tiến song song nhưng ngược chiều, quay về thời nguyên thủy với tính dân tộc 4000 năm (bắt đầu từ năm 4000) và hiện đang tiến dần tới tính dân tộc năm 0.

    Reply
  • hung

    hỡi người việt
    ta chẳng cần so sánh với ai làm gì ;ta chỉ cần nhìn lại ta ; tại sao con cháu ta cứ phải chạy sang mỹ ,tại sao cứ thích dùng đồ mỹ ,tại sao cứ phải học tiếng mỹ ; tại sao cứ phải kêu gọi mỹ xóa bỏ cấm vận và tiêu tiền mỹ VV..
    mỹ là thiên đường ,mỹ là mẫu quốc thế thôi , mỹ là đỉnh cao của nhân loại thế thôi , chẳng có gì phải tốn giấy bút để chứng minh cho vn tại sao không bằng mỹ
    nếu vn mà như mỹ thì những điều ở trên sẽ ngược lại ; con cháu người mỹ sẽ tìm cách bỏ mỹ sang du học và sinh sống ở vn
    ta chỉ được phép làm thế nào học được như nước mỹ từ kinh tế ,chính trị ,quân sự ,đến suy nghĩ điều hành đất nước như như người mỹ thế thôi

    Reply
  • hung

    caí điều cần là vn sẽ như mỹ
    nhưng cái đủ thì sao ; tư duy lạc hậu ý thức kém từ thằng cán bộ cấp cao của chế độ cho đến thằng trí thức nhiều chữ ,rồi thằng nông dân giả vờ ngây ngô đều là một kẻ khốn nạn
    cứ ví sự tham nhũng vô trách nhiệm của xã hội vn như những ngã tư đường phố ;tín hiệu đèn đỏ là thông tin của luật pháp cám không ai được đi khi chưa có tín hiệu đẽn xanh ; nhưng ở vn vãn có những kẻ lách luật đèn dỏ cũng cứ chạy và chẳng việc gì và người bên cạnh cũng nghĩ nó chạy được mình cũng cứ chạy có sao đâu trừ khi có công an đứng sát bên ; còn một số người đứng lại có được cái gì khi chờ đèn xanh rồi mới đi ;két quả những kẻ vượt đèn đỏ cũng chẳng sao chẳng hề bị ai len án và bị bỏ tù ;và làm quan cũng vậy tâm lỹ mình không ăn thì nó cũng ăn tức thằng khác nó ăn ; hậu quả nó sẽ mãi mãi vn nó là như thế tham nhũng bất công như những ngã tư đường phố bao giờ mới hết kẻ đi ngược đèn
    vậy khỏi bàn so sánh với mỹ làm chi hàng trăm năm nữa chắc gì đã là mỹ

    Reply
  • hung

    kết cục bộ mặt vn nó như ngã tư đường phố ; ai may thì qua ai không may thì chết tụt lại dù đó là thằng quan to hay thằng doanh nghiệp hay thằng trí thức cũng vậy thôi
    chưa biết đén bao giờ mới hết kẻ đi ngược

    Reply
  • Chung Nguyên

    “Vũ như cẩn” – Vẫn như… củ… ;(

    Reply
  • Hoàng Sa

    Thượng Đế sinh ra loài Người trên trái Đất này ban cho họ khác những loài động vật khác là trí tuệ.Mọi hành động của con Người là xoay quanh cái trục phục vụ cho đời sống con Người hôm nay tốt hơn ngày hôm qua mà thôi.Vậy mà có thành phần hay một nhóm Người luôn chỉ uốn mấy tấc lưỡi nói thì nghe”có vẻ” rất hay, nhưng làm thì vô cùng dở.thế mà họ cho uống thuốc lú làm u mê cả hàng chục triệu người cứ đi ” mò trăng đáy giếng” có khi hết cả cuộc đời không thấy Trăng đâu ,mà vẫn chưa tỉnh cơn mê.cảm ơn Bác lại có một bài viết rất hay.Chúc Bác luôn mạnh khỏe.

    Reply
    • wild

      “không mò chị hằng dưới đáy giếng” thì mò ở “đáy” gì hả bạn? thêm 4000 ngàn năm văn hiến nữa may ra được “mò chị hằng” trên trời.

      Reply
  • hung

    bác alan nói sai rồi
    không phải hai thế giới song hành mà hai thế giới là đường tiệm cận sẽ có ngày gặp nhau ‘ hãy chờ mong lớp trẻ tiến bộ vn sẽ trở thanh nước mỹ hoặc vn sẽ di cư hết sang mỹ vậy thôi là con đường phát triển nhanh nhất ; mỗi tháng đưa một triệu người sang mỹ sinh sống để bảo vệ giống nòi

    Reply
  • Lai

    Người Mỹ, chính phủ Mỹ, không có Việt kiều trong đó đã bình thường hóa quan hệ với VN, chấp nhận sự khác biệt để cùng tồn tại và phát triển. Nếu ông thấy hai thế giới song song cùng tồn tại thì tại sao ý ông lại muốn nó nhập làm 1 à, sai Việt kiều các ông ích kỷ và Việt nam mít đến vậy. Ai không thích Việt nam có thể sang Mỹ và ngươc lại chứ. Nếu tất cả giống Mỹ thì chán quá. Tôi thấy ở Việt nam tự do và hạnh phúc hơn mấy bác Việt kiều dân đen ở Mỹ nhiều, cuộc sống của họ mới thật là cơ cực. Tôi nghe nói cái khổ của con người không phải là hoàn cảnh bần cùng của họ mà chính là cảnh cao sang của bon giàu có. Đại khái Việt kiều đau khổ vì thua kém người Mỹ quá nhiều. …..

    Reply
  • Phương Loan (từ Melbourne)

    VNCH văn minh, nhân bản:: Chiến dịch Phượng Hoàng – vết nhơ của Mỹ và VNCH

    Trong thời gian tiến hành chương trình Phượng Hoàng, CIA bị tố cáo là đã sử dụng các hình thức tra tấn một cách có hệ thống.
    Từ nửa cuối thập niên 1960, tại miền Nam Việt Nam, mạng lưới chính quyền cách mạng bí mật phát triển mạnh, có ảnh hưởng rộng rãi đối với quần chúng nhân dân. Nhằm đương đầu với mạng lưới này, chính quyền Sài Gòn đã phối hợp của Cục Tình báo Trung ương Hoa Kỳ (CIA) thực hiện chương trình Phượng Hoàng, hay chiến dịch Phượng Hoàng (Phoenix Program).
    Diễn ra từ năm 1968 – 1975, mà đỉnh điểm là các năm 1969 – 1971, chương trình Phượng Hoàng là chương trình tình báo, ám sát bí mật, được hoạch định với mục đích phát hiện và “vô hiệu hóa” – bắt giam, chiêu hàng, giết, hoặc kiềm chế – các cán bộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam nằm vùng, những người tuyển dụng và đào tạo cơ sở cộng sản tại các xã ấp Miền Nam Việt Nam, cũng đồng thời là những người hỗ trợ các nỗ lực đấu tranh vũ trang.
    Khác với các hoạt động quân sự, đây là hoạt động mang tính chương trình của Cảnh sát quốc gia và được chỉ đạo bởi các ủy ban Phượng Hoàng bao gồm đại diện phía dân sự và các tổ chức quân sự bao gồm cứu tế xã hội, các cơ quan tình báo và tuyên truyền. Chương trình được chỉ đạo bởi các chuyên gia tình báo Mỹ, ban đầu là Evan J. Parker, sau đó là Ted Shackley cùng các cấp phó Thomas Clines, Donald Gregg và Richard Secord.
    Trong thời gian đầu, chương trình diễn ra trong bí mật. Sau khi các hoạt động dưới quyền chỉ đạo của Gary Leroy và Karl Sherrick gây ra cái chết của 23 người trong tháng 3/1969, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã phải công bố chính thức về sự tồn tại của chương trình này.
    Trong thời gian tiến hành chương trình Phượng Hoàng, CIA bị tố cáo là đã sử dụng các hình thức tra tấn một cách có hệ thống.
    Theo lời K. Barton Osborn, một sĩ quan tình báo quân đội tham gia chương trình thì đã có nhiều hình thức tra tấn dã man như đóng đinh vào tai người bị hỏi cung cho tới chết, trích điện vào chỗ kín của đàn ông và đàn bà… Trong suốt 18 tháng viên sĩ quan này tham gia chương trình, anh ta không thấy bất cứ người nào còn có thể sống sót sau quá trình hỏi cung.
    Để lấy lại thể diện, CIA cũng đã tiến hành một cuộc điều tra toàn diện về những khai nhận của Osborn và bác bỏ một số chi tiết nhỏ trong lời nói của sĩ quan này nhưng về toàn cục sự tàn bạo của cả chương trình là không thể chối bỏ.
    Không chỉ đích thân thực hiện, các viên chức CIA còn huấn luyện cho các đơn vị địa phương của chính quyền Sài Gòn những hình thức khủng bố, bao gồm ám sát, tra tấn, tống tiền và các “kỹ thuật” khác, để đối phó với cán bộ nằm vùng. Việc này giúp các viên chức Mỹ đẩy những phần việc họ không thể làm một cách hợp pháp cho các lực lượng bản địa.
    Chương trình Phượng Hoàng đã gây hậu quả xấu đối với cuộc sống của dân cư và làm tăng thêm sự bất mãn trong dân chúng. Chương trình này nguy hiểm ở chỗ nó bị sử dụng để đàn áp những người bất đồng quan điểm với chính quyền bất kể họ là bộ đội Việt Nam hay không.
    Chương trình Phượng Hoàng thường được gọi bằng cái tên “chương trình ám sát”, và bị chỉ trích là một ví dụ tiêu biểu của những hành động tàn bạo mà CIA đã tiến hành.
    Theo thống kê của Mỹ, trong năm 1969, 6.187 người bị giết, 8.515 bị bắt. Tới năm 1971, William Colby đưa ra con số người bị giết trong chương trình này là 20.857.
    Con số của chính quyền Sài Gòn còn cao hơn rất nhiều: 40.994 bị giết. Cá biệt, một nhóm dưới sự chỉ đạo của Karl Sherrick và Gary Leroy giết tới 23 người trong một tháng. Các đơn vị của hai người này chịu trách nhiệm về 200 cái chết trong các đợt hành động của họ. Tuy nhiên, chỉ có dưới 10% số nạn nhân của chương trình Phượng Hoàng đã thực sự là mục tiêu của chương trình này.
    Sự kinh hoàng của chương trình Phượng Hoàng còn thể hiện ở chỗ, cơ sở để định đoạt một đối tượng có phải là du kích nằm vùng hay không rất thiếu cụ thể, dẫn đến cái chết của hàng nghìn người không trực tiếp liên quan đến các hoạt động đấu tranh. Trong nhiều trường hợp, người này vu khống người kia để mượn tay quân đội Mỹ giết kẻ mình thù oán.
    Có ý kiến thậm chí còn cho rằng mục tiêu chính của các quan chức Sài Gòn trong chương trình Phượng Hoàng là tiền bởi CIA treo thưởng 11.000 USD cho mỗi cán bộ nằm vùng bị bắt sống, với những người bị giết chết số tiền này bị giảm một nửa. Tham gia chương trình ám sát này còn có những người từng là tội phạm được CIA trả tiền. Theo lời một người trong số này thì chỉ cần thu thập vài xác chết để lấy tiền là họ có thể sống thoải mái. Một số sĩ quan địa phương thậm chí còn bắt những người vô tội để hoàn thành “chỉ tiêu” của CIA hoặc nhận hối lộ của những người bị bắt để thả họ.
    Chương trình cũng góp phần làm trầm trọng đáng kể sự nhũng loạn của hệ thống hành chính, khi nhiều quan chức địa phương đe dọa người dân địa phương hoặc tha bổng người bị bắt vì tiền.
    Khi sự tai tiếng của chương trình Phượng Hoàng bắt đầu thu hút sự chú ý của báo chí, CIA dần rút khỏi chương trình này. Các tổ chức bí mật của Mỹ được thế chân bởi các cố vấn tình báo quân sự Mỹ (quá trình này phát triển cùng tiến trình “Việt Nam hóa chiến tranh”) và chú trọng vào huấn luyện, tổ chức nhân viên chính quyền Sài Gòn để duy trì áp lực với hệ thống cơ sở của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam.
    Có thể nói, chương trình Phượng Hoàng là một trong những dấu mốc nhơ bẩn nhất trong lịch sử tồn tại của CIA. Có ý kiến còn cho rằng, chương trình này gây mất lòng dân chúng hơn bất kỳ hành động nào khác của quân đội viễn chinh Mỹ và chính quyền Sài Gòn trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam.

    Reply
    • Nghiêm ánh

      Comment này thường viết dài nên tôi không đọc hết,có chăng được phân nửa rồi chuyển sang đọc ý lời bình của người khác … dẫn dụ cũng như phân tích dài ,quay đi quẩn lại cũng ra cuộc chiến giữa phe VNCH – CS bắc Việt thời đó đã cách nay mấy chục năm .Đó là cuộc chiến tranh dành quyền lực giữa các phe phái nó đã đem lại được gì cho thế hệ con cháu mới là điều đáng nói, còn mà đem lại cuộc sống như ngày hôm nay thì chỉ là một nỗi tủi nhục cho các thế hệ đi trước đã làm cho dân tộc mình là một sự ngu xuẩn nhất nhì trong lịch sử VN.

      Phương Loan (từ Melbourne) Nick Phương Loan này không biết từ đâu tới từ xứ Việt gian hay hải ngoại “dởm”đây.

      Reply
    • Người mộng du

      Dear Phương Loan,
      Đây cũng chỉ là một trong những Chương trình của cuộc chiến tranh mà thôi!
      Để giảm thiếu hóa chi phí của cuộc chiến tranh có lẽ đây là cách triển khai rẻ nhất đạt mục tiêu triệt hạ hoặc chí ít góp phần làm giảm lực lượng đối phương mà thôi, theo tôi tính ra nếu cứ dải bom thì còn tốn tiền hơn nhiều.
      Nhưng tựu trung lại những việc mà bạn cho là “bẩn thỉu” này còn được móc ra và toàn thể thế giới còn biết là tốt rồi – đương nhiên là bị dừng lại, chứ còn những công việc của chế độ nào cũng có những việc còn ” bẩn thỉu” – theo cách hiểu của bạn Phương Loan – hơn rất nhiều và kéo dài hơn 70 năm hoặc còn hơn thế nữa có lẽ sẽ còn dài dài mới được phơi bày ra…

      Reply
    • NGUYỄN

      Thế chương trình Phượng Hoàng này nó có tàn ác bằng chiến dịch Cải cách ruộng đất, với 170.008* người bị giết không hở Phương Loan?
      (* Theo Lịch sử Kinh tế Việt Nam , thời kì 1945-2000, tập 2, Viện Kinh tế Việt Nam, Hà Nội 2004.)

      Reply
  • Dao Huy Quang

    Văn của bố viết như nhạc Jazz, tự do, nghĩ gì “chơi” đấy, có lẽ hơi tiêu cực, buồn, không phải ai nghẹ, đọc cũng hiểu tất cả.
    Hay ! Cám ơn bố nhé !

    Reply
  • anhquan

    Ngày đi học Thầy dậy : chế độ tư bản là chế độ tư hữu công cụ sản xuât và nó đang giẫy chết. Vậy khi nào nó chết Bác Phan biết không!

    Reply
    • Alan Phan

      chắc là sau khi XHCN “kaput” (tiếng Do Thái của Marx)

      Reply
      • Phan Thuy

        Kính gửi tiến sỹ Alan Phan! Thưa tiến sỹ:

        Nếu XHCN (theo nguyên lý của Marx chứ không phải luận điểm của Lenin) “kaput” thì trước đó CNTB đã “kaput”. Vì theo Marx, xã hội loài người phát triển tuần tự qua 5 hình thái, hình thái cuối cùng là hình thái xã hội XHCN (tức là CNXH). Marx nói đại ý như sau: Hình thái xã hội XHCN được hình thành trên cơ sở CNTB đã phát triển đến tột bậc, khi CNTB phát triển đến tột bậc thì tự nó sẽ chuyển hóa thành CNXH (thay đổi về lượng dẫn đến biến đổi về chất). Như vậy, theo Marx thì không cần làm cuộc cách mạng XHCN theo kiểu đấu tranh giai cấp mà CNXH vẫn cứ ra đời trên cơ sở CNTB phát triển đến tột bậc. Và khi CNXH ra đời theo luận điểm của Marx thì đương nhiên CNTB không còn nữa.

        Lenin đưa ra luận điểm khác với Marx, đại ý: Trong thời đại ngày nay, các nước phong kiến, thuộc địa và nhược tiểu có thể bỏ qua giai đoạn phát triển TBCN để tiến thẳng lên CNXH. Bằng cách làm cuộc cách mạng XHCN, với hình thức đấu tranh giai cấp, dưới sự lãnh đạo của các chính đảng vô sản, cách mạng và được sự giúp đỡ của các nước XHCN đi trước… Như vậy Lenin không tuân thủ quy luật tất yếu về sự phát triển của xã hội loài người nên đã nóng vội, cố tình đốt cháy giai đoạn phát triển TBCN.

        Hệ thống XHCN trên thế giới trong thế kỷ 20 là hệ thống XHCN theo luận điểm (sai lầm) của Lenin, chứ không phải theo nguyên lý của Marx. Chính vì đi lên CNXH luận điểm (sai lầm) của Lenin nên CNXH kiểu đó mới sớm “kaput”. Ngược lại, nếu theo nguyên lý của Marx thì CNXH chưa thể ra đời, và khi đã ra đời thì CNTB không còn nữa.

        Các nước Bắc Âu hiện nay do các đảng Xã hội, Dân chủ cầm quyền, tuy trước mắt đang đi theo con đường TBCN, nhưng lại chính là những nước áp dụng rất tốt nguyên lý đi lên CNXH của Marx. Ở nhưng nước đó “chất” XHCN còn cao hơn rất nhiều so với các nước trong hệ thống XHCN ở thế kỷ 20 và các nước gọi là XHCN còn tồn tại hiện nay. Các nước Bắc Âu hiện nay chính là mô hình mà nước Việt Nam đang hướng đến. Tuy nhiên, do điều kiện lịch sử để lại, nên hiện tại Việt Nam vẫn là nước “độc đảng” thống trị.

        Trân trọng kính chào tiến sỹ Alan Phan.

        Reply
  • Thu

    Cảm ơn vì những bài viết của bác Alan Phan! Con cũng không chắc là đến lúc nào thì sự thay đổi (chúng ta muốn nhìn thấy ở Việt Nam) sẽ đến. NHƯNG con chắc chắn một điều, đó là đã có sự thay đổi lớn ở trong MỘT SỐ NGƯỜI_trong đó có CON! Chúc bác thật nhiều sức khỏe. :)

    Reply
  • Lộc Nguyễn

    Alan ơi! Xin đừng tuyệt vong! Một việc phải tự nó sẽ có kết quả tốt đẹp.
    Tôi đã thấy bao người thất bại ,nhưng một người bạn thân của tôi thành công là nhờ anh vào làm việc trong cơ quan của nhà nước từ những ngày đầu,sau đó anh rút ra làm liên doanh với cán bộ ,bây giờ anh đã ra làm riêng : Công việc vẫn tiến triển tốt.
    Nhưng giờ này tôi lại cảm nhận xa vời với người bạn này ! Chỉ vì anh không còn có chung giấc mơ mà tôi có từ 40 năm qua: Là hòa bình thế giới phải được hình thành: Như ông thấy hai người có quyền lực lớn nhất thế giới nhưng thuộc phe tà là Putin và Tập Cận Bình rồi ra chỉ đi vào con đường bế tắc: Khi Mỹ và các nước Châu Âu đì họ trong địa hạt kinh tế.

    Reply
  • nguyen tuyen

    Hoc nhieu…biet nhieu…nhung hieu khong nhieu va ung dung mat chinh xac hay don thuan la ap dung vao thuc te may moc…tha dung hoc nhieu them roi…cuoc doi thi qua ngan ngui…co hoi sua sai la qua it…nen tu noi va tu nghe thi khong lam mat thoi gian cua nguoi khac…bac A noi la noi cai xau va cai tot cho du no o dau? o xa hoi nao? o My hay VN…va vach ra loi di tim cai tot cho xa hoi…lich su da de lai tat ca nhung thang tram cua moi xa hoi theo moi thoi dai… trang den da ro rang trong sach su nhan loai…ta dang di tim cai tot…loai bo cai xau…de tien toi mot xa hoi hien dai van minh la dieu can phai thuc hien ngay. Hay nhin nhan xa hoi mot cach chinh xac dung sai de khong bi nham lan tot xau.

    Reply
  • Phuong

    Gioi tre Viet Nam muon thay doi nhung khong biet bam vao dau. Nha truong, gia dinh, xa hoi? Moi truong tac dong den tinh cach, dan den hanh dong, nhung moi truong hien tai o VN khong khuyen khich dieu do. Vay can mot y chi manh me den dau de thoat khoi vung bun lay loi nay? Chung chau mat phuong huong bac a.

    Reply
  • Minh Phương

    CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA VỀ NẠN PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC Ở MỸ: TỔNG THỐNG MỸ OBAMA KHI CÒN LÀ THƯỢNG NGHỊ SỸ BANG ILLINOIS VÀ THƯỢNG NGHỊ SỸ LIÊN BANG ĐÃ BỊ ĐỐI XỬ NHƯ… NHÂN VIÊN BỒI BÀN, NGƯỜI TRÔNG GIỮ XE

    Ông Obama khi còn là Thượng nghị sỹ bang Illinois (9/1996 – 9/2004) và thượng nghị sỹ Liên bang (10/2004 – 11/2008) đã từng gặp nhiều tình huống “dở khóc dở cười” vì họ là người da đen.
    Ông thường bị một số người da trắng nhầm ông là người trông giữ xe hay người bồi bàn… Đó là những rắc rối mà vợ chồng Tổng thống Mỹ Obama gặp phải bởi nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ, thậm chí ngay cả khi ông đã là ông chủ Nhà Trắng.
    Gần đây Tổng thống Mỹ Barack Obama và “đệ nhất phu nhân” Michelle đã có cuộc trả lời phỏng vấn trên tạp chí “People”, nói về những rắc rối họ gặp phải trong vấn đề phân biệt chủng tộc.
    Trong cuộc phỏng vấn kéo dài 30 phút, ông Obama và phu nhân Michelle thẳng thắn nói về nạn phân biệt chủng tộc đang hoành hành tại Mỹ, và thừa nhận bản thân họ thường xuyên gặp phải những tình huống “dở khóc dở cười”. Ông Obama tiết lộ, trước đây, khi còn là Thượng nghị sỹ bang Illinois (9/1996 – 9/2004) và thượng nghị sỹ Liên bang, có lần ông đi ăn tại một nhà hàng và đã bị hiểu nhầm là… nhân viên trông giữ xe. Một lần khác ông bị nhầm là… nhân viên bồi bàn… Ông nói thêm: “Những người gốc Phi tầm tuổi như tôi, khi đứng đợi bên ngoài nhà hàng, thường sẽ có người đưa chìa khóa xe cho chúng tôi để trông giữ xe cho họ, vì họ tưởng tôi là những nhân viên giữ xe cho khách, ngoài ra còn rất nhiều chuyện hài hước khác”.
    Phu nhân tổng thống Obama, bà Michelle chia sẻ: “Trước khi làm Tổng thống, ông Obama sống ở miền nam Chicago. Mỗi khi bắt taxi ông thường gặp rắc rối vì màu da của mình. Một lần khác, khi tham gia một sự kiện, ông Obama cũng bị lầm tưởng là bồi bàn. Khách dự tiệc thậm chí đã sai ông mang cà phê cho họ. Ngay cả khi chồng tôi đã là tổng thống Liên bang, có người da trắng đứng cạnh tôi đã nhận ra tôi, vì có nhiều người chào hỏi tôi, nhưng ông ta vẫn cố tình nói to cho tôi nghe: “Nước Mỹ điên mất rồi, sao lại chọn một tên da đen làm tổng thống”. Lúc đó tôi làm như không nghe được gì và nhanh chóng rời khỏi chỗ đó”.
    Bà nói thêm: “Có lần tôi đi mua sắm. Khi ấy chúng tôi đã vào Nhà Trắng, nhưng có một khách nữ dù đã nhận ra tôi, nhưng vẫn cố tình coi tôi là nhân viên bán hàng và sai tôi lấy hàng ra cho họ xem”.
    Tổng thống Obama cho rằng: “Mặc dù những việc như vậy vẫn xẩy ra hàng ngày đối với người da màu nói chung và vợ chồng tôi nói riêng, nhưng tình trạng phân biệt chủng tộc tại Mỹ “đã giảm đáng kể so với trước. Những rắc rối nhỏ mà chúng tôi gặp phải hiện nay, thực sự là không đáng nhắc tới nếu so với các thế hệ trước”.
    Song, Tổng thống Obama nói tiếp: “Chúng ta vẫn phải tiếp tục đấu tranh để nạn phân biệt chủng tộc tại Mỹ ngày càng giảm thiểu”.

    Reply
  • Minh Phương

    NHỮNG ĐẠO LUẬT KỲ QUẶC Ở MỘT SỐ BANG NƯỚC MỸ

    Cấm chó sủa sau 6 giờ tối
    Một vấn đề gặp phải với nhiều người nuôi chó đó là thật khó để cấm chú chó sủa vào một số thời điểm. Tuy nhiên, tại thành phố Little Rock, bang Arkansas, nếu một chú chó sủa sau 6 giờ tối là phạm luật. Điều luật này có lẽ đang cố giảm tiếng ồn ở những vùng lân cận, nhưng làm sao người chủ có thể giải thích cho thú cưng của họ rằng chúng sẽ bị phạt nặng nếu dám sủa sau 6 giờ tối?

    Cấm khỏa thân khi tắm
    Ở bang Florida, tắm khi không mặc áo quần được xem phà phạm tội. Câu hỏi đặt ra là làm thế nào để tắm được? Và làm thế nào người ta biết được bạn có đang không mặc đồ để tắm trong chốn riêng tư của nhà mình hay không? Logic đằng sau chuyện này không rõ rang chút nào và dường như mọi người đều phá luật hằng ngày. Làm thế nào bạn tắm rửa khi mặc nguyên áo quần như vậy được?

    Phải cười nơi công cộng
    Tại thành phố Pocatello, bang Idaho, nếu bị trông thấy không nở nụ cười trên môi ở chốn công cộng là phạm pháp. Điều luật này cho đến nay vẫn còn tồn tại nhưng cho đến nay hầu như không ai tuân theo. Rõ ràng điều luật này nhằm nỗ lực muốn tạo không khí vui vẻ nơi công cộng thì việc ép buộc mọi người phải cười lại mang hiệu quả ngược lại.

    Cấm ngáy khi đang ngủ
    Ở bang Massachusetts, ngáy là bất hợp pháp, trừ khi bạn ngáy bên trong căn phòng với cửa sổ đóng kín và khóa kỹ. Nguyên do của lệnh cấm này vì lo ngại tiếng ngáy sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của người khác, những người không ở chung nhà với người có tiếng ngáy lớn. Dĩ nhiên, nếu không muốn bị phạt, những ai ngáy lớn lúc ngủ phải thường xuyên đến khám bác sĩ để khắc phục tình trạng này.

    Theo TheRichest/OD

    Reply
  • Phan Thuy

    Nước Mỹ được thế giới “ngưỡng mộ”?! Nhưng tại sao lại có câu “Nước Mỹ là thiên đường nhưng cũng là địa ngục”. Và rất nhiều người đặt câu hỏi: “VÌ SAO NGƯỜI MỸ BỊ ĐE DỌA HIỂM NGUY KHẮP NƠI TRÊN THẾ GIỚI?”. Đúng là “Hai nước Mỹ song song…”

    Mỹ ban hành lệnh cảnh báo du hàn: hhttp://www.voatiengviet.com/content/my-ban-hanh-lenh-canh-bao-du-hanh/2567282.html?nocache=1
    Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã ban hành một lệnh cảnh báo du hành cho những người Mỹ du hành ra nước ngoài.
    Thông cáo phổ biến hôm thứ sáu nói rằng vụ bắt con tin gây chết người ở Australia mới đây “là một sự nhắc nhở là công dân Mỹ nên đặc biệt cẩn thận” về sự an toàn của cá nhân.
    Bộ Ngoại giao cho biết một cuộc phân tích về những vụ tấn công trong quá khứ “gợi ý là các phần tử khủng bố không chỉ tập trung vào việc tấn công các cơ sở chính phủ Mỹ mà còn nhắm vào khách sạn, thương xá, nơi thờ phượng và trường học”, đặc biệt là trong dịp lễ cuối năm.
    Lệnh cảnh báo du hành này sẽ hết hạn vào ngày 19 tháng 3 năm tới.

    Reply
  • Trần Đình Nhất

    Xin Chào Tiến sĩ Alan Phan! Không biết xưng hô với Ngài thế nào cho phải! Hay cứ gọi chú cháu cho tình cảm vậy, gọi cách khác nghe nó xa lạ quá!
    Lời đầu tiên cho cháu gửi lời chúc sức khỏe và may mắn đến chú!
    Cháu biết chú rất bạn rộn và chắc cũng chẳng hứng thứ gì với 1 người xa lạ như cháu với những suy nghĩ nhỏ bé. Nhưng nếu, và nếu như chú có 1 chút thời gian khoảng 5 phút, thì xin chú hãy lắng nghe tâm tư nguyện vọng của đứa cháu này. Cám ơn chú Alan!
    Xin tự giới thiệu đôi nét về cháu. Cháu là con trai, sinh ra ở 1 vũng quê nghèo ở tỉnh Quảng Bình. Bố mẹ là nông dân thứ thiệt, gia đình có 6 anh chị em, cháu là thứ 5. Nhà nghèo, đông con, ba mẹ đã rất vất vả mới nuôi được các anh em ăn học đàng hoàng. Đương nhiên việc vay mượn và thiếu ăn thiếu mặc từ lâu đã trở thành việc gần như là mặc định với gia đình cháu. hihi.
    Năm nay cháu đã 24 tuổi nhưng những ước mơ điên rồ về thành công và hạnh phúc vẫn còn mờ mịt.
    Cháu cũng đã làm nhiều công việc chân tay khác nhau để mong tìm được con đường giải thoát cho số phận nghèo của mình, nhưng tất cả không dễ dàng như cháu nghĩ.
    Hiện giờ cháu đang mở 1 công ty kinh doanh về may mặc qua mạng online, nhưng xem ra sau 6 tháng làm việc bị lỗ khoảng 60 triệu, một con số không nhỏ cho 1 đứa trẻ mới lập nghiệp từ gia đình nghèo nông đân.
    Cháu biết chú là người nhiều kinh nghiệm trên thương trường quốc tế, đã đạt được những thành tựu mà nhiều người không chỉ ở Viêt Nam mơ ước. Ngoài ra, chú còn là người độ lượng, thích giúp đỡ người khác, và cũng yêu quý những doanh nhân trẻ tuổi dám đứng lên xây dựng tương lai của chính mình và đóng góp sức trẻ cho xã hội và đất nước.
    Và điều cháu mong muốn và khao khát trong tận đáy lòng là được chú, chính chú dẫn dắt trên thương trường, với kinh nghiệm và kiến thức sâu rộng của chú, với tinh thần ham học hỏi, cầu tiến và đam mê của cháu, nếu được kết hợp lại, nhất định sẽ tạo ra được nhiều thứ có ý nghĩa cho cộng đồng!
    Mong rắng được chú giúp đỡ.
    Cháu biết yêu cầu của cháu là quá đáng, và chú chẳng có lý do hay nghĩa vụ gì để giúp cháu. Nhưng hy vọng với tấm lòng rộng lượng của bậc tiền bối, hy vọng chú giúp cháu 1 tay để gầy dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng.
    Còn chuyện vì sao cháu lại nhờ chú giúp đỡ vì cháu có nghe danh về chú chứ chưa được gặp chú lần nào.
    Và điều cuối cùng là, trong khi đọc cuốc sách ” Chiên tranh tiền tệ “, cháu có rất nhiều suy nghĩ và thắc mắc về nền kinh tế thế giới. Và Người đầu tiên cháu nghĩ đến là chú, người có kinh nghiệm thương trường thế giới, là người gốc Việt. Là người duy nhất mà cháu biết có tầm nhìn thế giới, kinh nghiêm thế giới thức tế. LÀ người duy nhất có thể giúp cháu giửi đáp những thắc mắc.Cháu biết so với thế giới cháu chỉ là 1 hạt cát nhỏ bé, thậm chí không bắng, và những điều cháu suy nghĩ có vẻ quá hoang đường, nhưng với cháu ” Đã sinh ra kiếp trong trời đất/ Phải có công gì với núi sông”. Cháu muốn làm những việc lớn lao để không uổng một kiếp người!
    Cám ơn chú đã lắng nghe!
    Chúc chú luôn may mắn trong mọi việc!
    Kính thư!

    Reply
    • Trần Đình Nhất

      Xin chú cho cháu thông tin để liên hệ! Cám ơn chú nhiều!

      Reply
    • Alan Phan

      trau dồi kỹ năng và nội tại cho thật công hậu trước khi ra tranh đua với người. Làm tớ tốt trước khi ra làm chủ.

      Reply
    • binh

      nhất nè, cố gắng nhá, kinh doanh mà mất 60 tr là bị thâm hụt nặng rùi

      Reply
  • noname

    Một cánh én không làm nên mùa xuân được!

    Reply
  • bac truoc

    Bat truoc cua nguoi khac, roi lay lai, lam cua minh. Tui se bat truoc ban, va se lam lai cua minh. :)

    Reply
  • lâm muội

    đại ý là vấn đề nó hơi vĩ mô và chưa thể giải quyết một sớm một chiều và với chỉ một vài người được nhưng cháu nghĩ việc bác đang làm, việc mọi người từ từ được tiếp cận với một cái nhìn khác, từ từ có sự thay đổi về suy nghĩ là rất quan trọng. từng người thay đổi, người xung quanh họ thay đổi rồi xã hội sẽ thay đổi, dù lâu nhưng sẽ thay đổi. ít ra cháu cũng sẽ cố cho em cháu có cái nhìn rộng mở hơn với thế giới và xã hội. chỉ là đôi khi sự nghèo đói lo cơm ăn áo mặc nó làm mờ hết con mắt của người ta, xung quanh cháu vẫn còn nhiều người phải lo kiếm ăn từng ngày nuôi thân và trang trải cho con cái lắm, họ khó có thể tiếp cận và thay đổi đc, thậm chí là chả có hơi mà suy nghĩ. bọn cháu vẫn hay đùa 1 câu hơi tục nhưng thật : ” họ sinh ra là đã hơn mình rồi, như con gái bên đấy chỉ cần ăn với đẻ thôi”

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top