Hai chuyện làm ăn bên Mỹ Reviewed by Momizat on . Người Việt học giỏi và bắt chước rất nhanh. Chỉ tiếc là chúng ta luôn luôn lựa chọn sai lầm các bài học và nền kinh tế đang phải trả giá khá đắt cho những sai l Người Việt học giỏi và bắt chước rất nhanh. Chỉ tiếc là chúng ta luôn luôn lựa chọn sai lầm các bài học và nền kinh tế đang phải trả giá khá đắt cho những sai l Rating:
>>Trang chủ » Bài tiếng Việt » Hai chuyện làm ăn bên Mỹ

Hai chuyện làm ăn bên Mỹ

Người Việt học giỏi và bắt chước rất nhanh. Chỉ tiếc là chúng ta luôn luôn lựa chọn sai lầm các bài học và nền kinh tế đang phải trả giá khá đắt cho những sai lầm này. Thêm vào những thói hư tật xấu luôn tiềm tàng ở các thành phần lợi dụng đặc quyền đặc lợi, thì suy nghĩ nông cạn của tôi phải dừng lại ở câu “ Xin Ơn Trên phù hộ chúng ta.”

Lần về lại Mỹ vào tháng 9 vừa qua, tôi ngồi trên máy bay cạnh một đại gia Ấn Độ thích trò chuyện. Bị ảnh hưởng nhiều của các mạng truyền thông thích phóng đại, anh ta nói về một xứ Mỹ tàn lụi như một bài điếu văn. Thất nghiệp, bạo lực, nợ nần, nghèo đói, mâu thuẫn chính trị…tôi cứ nghĩ là anh đang mô tả xã hội Ấn Độ của chính anh. Sau một tháng thăm gia đình và tìm cơ hội đầu tư tại Mỹ, tôi xin thưa là tình hình vẫn còn khả quan hơn tại rất nhiều quốc gia khác. Dù thất nghiệp có lên đến 10%, con số người còn lại (90% của 300 triệu dân) vẫn có một thu nhập rất cao và GDP vẫn gấp đôi Trung Quốc với 1.35 tỷ dân.

Đế chế Mỹ đang bước vào hoàng hôn, nhưng đêm dài vẩn còn xa, vài ba chục năm trước mặt. Trong khi đó, tại những cửa hàng ăn và hộp đêm sang trọng nổi tiếng, khách vẫn phải xếp hàng chờ hơn cả tiếng. Đêm vẫn còn dài và tiệc vẫn tràn đầy champagne.

Nắm bắt thời cơ

Tôi chạy lên Pasadena một buổi trưa thăm người bạn cũ nghe nói đang làm ăn phát đạt. Anh tên Bruce Stuart là một luật sư có văn phòng nhỏ chuyên về thương nghiệp từ 30 năm qua khi tôi mới quen anh. Hai năm trước, thấy tình hình bất động sản (BDS) Mỹ lâm nguy, anh và vài người bạn bỏ ra 5 triệu để kinh doanh địa ốc. Có lẽ là chuyện hơi ngược đời. Nhóm anh mua lại các BDS đã bị ngân hàng tịch thu và sắp đưa ra phát mãi qua đấu giá để khấu hồi nợ cho ngân hàng. Với tổng số tài sản xấu lên đến gần 2 ngàn tỷ dollar khắp quốc gia, có thể nói là thị trường phải mất 8 năm mới thanh toán hết các BDS loại này.

Giá mua thường rẻ khoảng 20% hơn giá tại các buổi đấu giá vì ngân hàng tiết kiệm được thì giờ, phí tổn, thủ tục tòa án, giấy tờ phát mãi…Sau đó, nhóm anh đem bán lại ra thị trường cũng với giá rẻ hơn giá thông thường chừng 20%. Thời gian xoay vòng mất trung bình 3 tháng và trong 2 năm vừa qua, Bruce và các bạn anh thu về hơn 6 triệu dollars tiền lời, cho họ mức hoàn trái khỏang 58% mỗi năm. Bruce cho tôi coi tất cả hồ sơ của 216 vụ giao dịch đã hoàn tất với đầy đủ chi tiết vì anh muốn quỹ tôi đầu tư thêm 10 triệu để gia tăng hoạt động.

Anh còn đưa tôi đi xem hai BDS anh vừa mua bán xong. Một biệt thự ở Victorville, một thành phố trung lưu cách trung tâm Los Angeles 1 giờ lái xe, có đất rộng 270 mét vuông, vừa xây xong 3 năm trước với diện tích xây dựng 170 mét vuông. Anh mua của Bank Of America giá 38 ngàn dollars, sửa sang lại tốn 4 ngàn dollars và phí tiếp thị giấy tờ thêm 3 ngàn. Anh bán lại với giá 75 ngàn dollars, đem về cho nhóm anh một lợi nhuận 30 ngàn dollars sau 3 tuần.

Giá cả BDS ở California tương đối cao hơn các bang khác, nhưng tôi vẫn “shocked” trong trường hợp này vì tôi vừa đi coi và nghe giá một biệt thự gần Phú Mỹ Hưng tháng trước. Giá BDS ở Mỹ có lẽ rẻ khoảng 4 lần giá BDS ở Saigon, trong khi thu nhập trung bình của một người Mỹ gấp 40 lần người Việt.

BDS kia nằm ở Newport Beach, một thành phố sang trọng đắt tiền cạnh biển ở Quận Cam. Một nhạc sĩ nổi tiếng trả 7.2 triệu dollars cho tòa nhà 18-phòng này cách đây 6 năm; Bruce mua lại của ngân hàng với giá 3.5 triệu. Sau 8 tháng tiếp thị, nhóm anh bán được cho một nghệ sĩ khác với giá 4.8 triệu đem lại lợi nhuận 1.1 triệu sau khi trừ chi phí.

Một chuyện cũng làm tôi so sánh cách làm ăn nơi đây với Á Châu là các anh không cần một giấy phép kinh doanh nào, hay phải chạy ngược xuôi trả tiền để “bôi trơn” cho dịch vụ. Viên quan chức độc nhất các anh phải đương đầu là ngài thuế vụ, đang trình một hóa đơn cao hơn các anh chịu trả. Hai bên đang thưa nhau ra tòa, và Bruce tin mình sẽ thắng vì có hơn 35 năm kinh nghiệm so với vài năm của quan chức trẻ kia.

Khi có “thế lực chống lưng”

Một anh bạn khác tên Wilbur (Bill) Stover ở San Francisco, tôi điện thoại thăm khi thấy anh đang “nằm trên thớt” của các mạng truyền thông. Tôi quen anh cách đây 8 năm khi anh đang làm cho Micron Tech và đứng ra thương lượng để bán cho quỹ của tôi một công ty con của Micron. Dịch vụ M&A không thành nhưng chúng tôi có nhiều tưong đồng nên quý nhau như bạn. Cách đây 3 năm, anh về đầu quân cho một công ty sản xuất panel năng lượng mặt trời tên Solyndra.

Solyndra thành lập năm 2006 và nộp đơn xin chánh phủ tài trợ khi TT Obama đề ra chánh sách năng lượng xanh nằm trong gói kích cầu cứu kinh tế Mỹ. Công ty được tỷ phú dầu hỏa George Kaiser đầu tư 36%, khai trương hoành tráng với 1,100 nhân viên và được Obama đến thăm viếng sau đó, với bài diễn văn ca tụng thành quả. Qua sự vận động của Kaiser, vốn là một ủng hộ viên lớn trong bộ máy tranh cử của Obama, chánh phủ Mỹ đồng ý bảo lãnh số tiền vay 535 triệu dollars cho Solyndra.

Ngày 1 tháng 9 năm nay, sau 3 năm hoạt động, Solyntra khai phá sản. Đảng Cộng Hòa và Quốc Hội đòi mở cuộc điều trần về những lạm dụng quyền lực của Tòa Bạch Ốc trong việc mất 535 triệu dollar cho công ty gà nhà. FBI đã tịch thu tất cả hồ sơ của công ty để bắt đầu điều tra thêm. Bill không trả lời diện thoại, vợ anh ta nói là anh đang bị suy sụp thần kinh vì sự cố. Tôi chia buồn và chỉ biết nói “hang in there” (ráng bám trụ) và đừng để các chánh trị gia biến mình thành vật tế thần.

Dù lo cho bạn, nhưng tôi lại thỏa mãn vì “cái đúng” của tư duy mình. Bất cứ nơi nào, khi người ta lấy tiền dân để kinh doanh với mục đích chánh trị, kết quả đều chắc chắn là tiền mất tật mang. Đinh luật này đã được minh chứng qua bao nhiêu thời đại, dù các tên đạo diễn càng ngày càng khôn ngoan, tinh vi hơn và biết ngụy trang hành động mình dưới nhiều hình thức.

Hai câu chuyện tượng trưng cho hai nền kinh tế đang hiện diện song hành tại Mỹ. Một là để mặc cho thi trường lo liệu và điều chỉnh. Một là can thiệp với tiền thuế của dân vì nghĩ mình thông minh và biết cách lèo lái thị trường. Các chính trị gia không chịu hiểu rằng lịch sử của nhân loại đã chứng minh là thị trường luôn luôn là kẻ chiến thắng sau cùng.

Người Việt học giỏi và bắt chước rất nhanh. Chỉ tiếc là chúng ta luôn luôn lựa chọn sai lầm các bài học và nền kinh tế đang phải trả giá khá đắt cho những sai lầm này. Thêm vào những thói hư tật xấu luôn tiềm tàng ở các thành phần lợi dụng đặc quyền đặc lợi, thì suy nghĩ nông cạn của tôi phải dừng lại ở câu “ Xin Ơn Trên phù hộ chúng ta.”

T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa

(Bài viết đã đăng trên Việtnamnet ngày 13 tháng 10 năm 2011 với vài cắt xén: http://vef.vn/2011-10-11-lam-an-o-my-dem-van-dai-va-tiec-van-day-champagne)

T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Ông đã xuất bản 7 cuốn sách bằng Anh và Việt ngữ. Email của ông là gocnhinalan@gmail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.

Bình luận (19)

  • bùi hoà

    Tôi quan tâm đến các bài viết của ông đã lâu, tuần nào cũng vào mạng xem có bài mới không. Tôi rất tâm đắc với các bài viết của ông. Ông đã ở tuổi ” tri thiên mệnh” rồi nên bài viết sâu sắc, đầy tính nhân văn. Đọc bài của ông cảm nhận được nhiều thông tin của thời đại mà ở Việt Nam còn thiếu lắm, ngoài ra dọng văn có âm hưởng buồn buồn. Có lẽ ông cảm thấy ở quê nhà còn nhiều thua thiệt so với thế giới văn minh, còn nhiều ngang trái. Xin cảm ơn các bài viết của ông, mong ông viết nhiều bài nữa.

    Reply
  • Hồng Quang

    Mỗi dân tộc đều có số phận của mình. Vì vậy, tôi cũng đồhng cảm với Ông khi phải “XIN ƠN TRÊN PHÙ HỘ CHÚNG TA”.

    Nhưng có điều tôi vẫn nghĩ: hình như ở đâu có nền đức tin tốt, ở đó có nền văn minh và kinh tế tốt (tất nhiên, không phải thứ “Đạo phù du và đoản thọ” rồi) . Nhật- có đạo Phật; Mỹ- có Thiên chúa giáo…

    Vì vậy, phận người vốn mỏng và ngắn. Xin hãy để ơn trên phù hộ chúng ta. Chí ít, cũng để mọi người biết sợ và biết sống vì nhau hơn.

    Reply
  • Dương Vương

    Chào bác Alan,

    Xin cám ơn bác về những bài viết đã đăng trên website này và nhiều tờ báo điện tử khác. Cũng giống như bạn đọc Bùi Hòa, cháu cũng theo dõi thường xuyên website để đón đọc những bài viết mới của bác. Lớn lên ở Việt Nam và có cơ hội sang Mỹ học. Cháu có một cơ hội tốt để nhận thức lại những gì mình đã nhận thức và những gì mình chưa nhận thức được về rất nhiều khía cạnh của cuộc sống. Xây dựng bản thân tự tin hơn, tò mò khám phá kiến thức thực tế trong môi trường kinh doanh nhiều hơn và cũng nếm thất bại nặng hơn. Tuy nhiên lại trở nên thích thú rằng dường như mình đang đi tìm giá trị thực của mình một cách hết mình và không còn để ý người ta nhìn mình như thế nào. Đôi lúc cũng cảm thấy rất bối rối vì chưa tìm thấy một giải pháp sáng sủa vượt qua khó khăn và cũng chùng bước vì vướn nhiều thất bại nhưng đọc những bài viết của bác khiến cháu lại an tâm rằng mình đang khai thác đúng giá trị sử dụng của mình và đang thích nghi đúng để trở thành một con người hiệu quả hiểu được giá trị cốt lõi của cuộc sống. Chợt nghĩ lại cái thời nhàn nhã tối tối xem bóng đá, chiều chiều sau ca làm đi cafê sao sợ quá. Lãng phí quá nhiều. Quỹ thời gian ít ỏi quá mà lại như thế. Xin cám ơn bác một lần nữa.

    Reply
  • Cường

    “Người Việt học giỏi và bắt chước rất nhanh. Chỉ tiếc là chúng ta luôn luôn lựa chọn sai lầm các bài học và nền kinh tế đang phải trả giá khá đắt cho những sai lầm này. Thêm vào những thói hư tật xấu luôn tiềm tàng ở các thành phần lợi dụng đặc quyền đặc lợi, thì suy nghĩ nông cạn của tôi phải dừng lại ở câu “ Xin Ơn Trên phù hộ chúng ta.” Nếu “suy nghĩ nông cạn” này của Bác đúng thì “Ơn Trên” sẽ phù hộ như thế nào,đến đâu? bao nhiêu người Việt sẽ nhận được?
    Cám ơn bác về bài viết.

    Reply
  • Lê Lợi

    Con đọc bài của bác Alan thấy rất bổ ích, sâu sắc và nhân văn, cách sống của giới trẻ ở Việt Nam thấy một tầm nhìn ngắn, con là một thanh niên trẻ cảm thấy lo lắng và cô lập.

    Reply
    • Ha

      Mình chia sẻ với bạn. Mình cũng thấy mình không giống những người đồng lứa tuổi xung quanh và thấy lạc lõng với họ. Thôi thì tập trung học hỏi kinh doanh. Đọc các bài viết của chú Alan thấy bớt question hơn về bản thân mình

      Reply
  • đỗ bá

    Kính chào tác giả “góc nhìn Alan”.

    Tôi bái phục ông về những nhận định kinh tế.

    Tôi cũng bái phục ông về những cảm nhận đời sống xã hội thông qua lăng kính kinh tế.

    Tôi càng bái phục ông hơn nữa qua cách ông lựa chọn đóng góp cho VN gián tiếp như hiện nay.

    Rõ là quê hương ta đang cần người nhiều kinh nghiệm như ông. Nhưng tiếc thay các chánh trị gia ở quê hương ta chẳng quan tâm gì đến kinh nghiệm của ông. Họ chỉ quan tâm đến tiền của ông mà thôi.

    Hy vọng ông vẫn giữ lòng yêu quê hương, viết cho một ngày mai tươi sáng…

    Kính chúc ông sức khỏe và may mắn.

    Reply
  • Thành Nguyễn

    Tôi cảm ơn vì những bài viết rất chất lượng và tâm huyết của ông.

    Chúc ông nhiều sức khỏe

    Reply
  • Nguyen Bang

    Cháu đã đọc rất nhiều bài viết của Bác và nhận thấy những triết lý vô cùng sâu sắc.Cháu là thế hệ 8x sinh ra với rất nhiều hoài bão lớn lao muốn đóng góp nhiều hơn cho đất nước và dân tộc nhưng thực tế xã hội thì phũ phàng quá Bác ạ.Ở đời không mất mát gì lớn hơn là mất niềm tin…Kính chúc Bác sức khỏe.

    Reply
  • Sammy

    chào bác Alan,

    Mỗi tối cháu in vài bài và đọc trên giường trước khi ngủ. Đọc bài của bác rất dễ ngủ!

    Chúc bác sức khỏe và viết nhiều hơn nữa!

    Reply
  • Tiến Vinh

    Chào bác Alan
    Đây là lần đầu cháu vào website này, sau khi đọc một vài bài viết của bác mà cháu cứ có cảm giác “nổi da gà”. Có lẽ là do phấn khích, hay là một cái gì đó hay lắm. Cháu đang học ngành Quản trị kinh doanh, cũng có nghe mấy thầy cô nói về vấn đề này nhiều lần, nhưng lần này cháu thấy có cảm giác khác với mọi khi, cũng ko biết tại sao nữa. Cảm ơn bác rất nhiều về những chia sẽ kiến thức của bác, điều này giúp ích rất nhiều cho lớp trẻ chúng cháu. Năm sau là cháu ra trường rồi.^_^

    Reply
  • BC

    Thưa Bác,

    Tháng 12 năm 2011 là tháng cuối cùng để chơi nhà bank owned mua đi bán lại rồi. Sau đó chỉ còn có shortsale là còn có ăn chút chút (trung bình 6% + mua xong sửa chửa bán lại lời khoảng ~$60K/1 căn/$300K tiền vốn bằng cash) nếu ai còn được nhiều nhà listing.

    Giờ shortsale cũng không còn nữa. Năm tới hy vọng sẽ có làn sóng khác về BĐS. Giờ thì ai có nhiều nhà cho mướn, người đó có ăn. Ở chỗ cháu SJ, 1 căn nhà single house 3 ngủ, 1 tắm rộng cỡ 1,100sf cho mướn được $2,200/tháng, cũng không tệ.

    Nếu Bác hùn vốn với bạn của Bác đúng dịp cuối năm 2011 là xem như hơi trễ rồi đó. Bác xem mà thâu vốn về đi kẻo trải ra tùm lum rồi khó thâu về lại. Đã có nhiều trường hợp ở đây, người hùn vốn cho những thương vụ như vậy bị lường gạt rồi đó, kiện tụng tùm lum. Cầu mong Bác có bạn hiền và làm ăn chân chính. Cháu giờ không tin ai hết. Làm được 1 mình thì làm, không làm được thì nghỉ cho khỏe.

    Bác không cần phải đăng lời comment này của cháu.

    Thân kính.
    TM

    Reply
    • Cherry Quynh

      Dear chị BC,

      Sau khi đọc ít nhất 10 comment của chị thì e mạo muội viết cho chị vài dòng.

      Em nhận thấy em có những tố chất rất giống chị. Tuy em vẫn thừa nhận với ox mình là em chưa “chín” như chị và e cần có thêm thời gian.

      Em cũng từng thăng trầm với chứng khoán, bỏ việc, cũng thua lỗ, rồi xin việc, rồi lại đặc biệt quan tâm đến nhà đất… Có điều em chưa gặp vận may như chị: Là bị mất việc để có động lực bùng nổ :)

      Bỗng thấy thật là vui và có thêm niềm tin khi tìm thấy chị, một người rất giống em.

      Thân chúc chị sức khỏe và an khang thịnh vượng trong năm mới.

      Reply
      • BC

        Dear Quynh,

        Nếu em có may mắn ở được xứ sở tự do này thì một ngày nào đó không xa, em sẽ làm được những điều em muốn. Vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Chúc em nhiều may mắn và thành đạt trong năm mới.

        Thân ái.
        TM

        Reply
  • quoc chien

    đọc những bài viết của bác alan.cháu thấy mình còn thiển cận và bất tài nhiều lắm.nhưng qua đó để thấy mình cần cố gắng nhiều hơn nữa để sao cho minh là một công dân việt vẫn có thể vươn lên.làm tốt hơn. cám ơn bác đã chỉ điểm

    Reply
  • bacsitrimun.com

    Chú có thấy anh bất động sản và cán bộ thuế đang bắt tay rất chặt không?

    Reply
  • Lâm

    Thành công là quá trình, trúng số là may mắn

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top