Gánh nặng phí quản lý Reviewed by Momizat on . Alan Phan Rất nhiều người nước ngoài ngạc nhiên về giá cả sinh hoạt tại Việt Nam. Ngọai trừ những hàng nông thủy sản tại các vùng quê do nông dân trồng, bắt, nu Alan Phan Rất nhiều người nước ngoài ngạc nhiên về giá cả sinh hoạt tại Việt Nam. Ngọai trừ những hàng nông thủy sản tại các vùng quê do nông dân trồng, bắt, nu Rating:
>>Trang chủ » Bài tiếng Việt » Gánh nặng phí quản lý

Gánh nặng phí quản lý

Alan Phan

Rất nhiều người nước ngoài ngạc nhiên về giá cả sinh hoạt tại Việt Nam. Ngọai trừ những hàng nông thủy sản tại các vùng quê do nông dân trồng, bắt, nuôi…và đem ra bán tại các chợ “chồm hổm”, giá nhu yếu phẩm cũng như hàng tiêu dùng trung hạn (áo quần, nội thất, điện lạnh..) ngay khi sản xuất tại nội địa vẫn có giá cao hơn các sản phẩm tương tự ở các nước láng giềng…và ngay cả khi so với Mỹ, một quốc gia có thu nhập đầu người cao gấp 40 lần thu nhập của Việt Nam. Giá các hàng phải nhập khẩu thì coi như …miễn phê bình.

Giá sản xuất bình quân của tất cả các loại hàng trên thế giới coi như bằng nhau vì thị trường sẽ can thiệp mọi khác biệt để giữ cân bằng (dĩ nhiên phải cùng một loại hàng và một chất lượng). Sự khác biệt về giá tại xứ này hay địa phương kia là nguyên nhân của các loại thuế, phí, vận chuyển, phân phối…nói chung là phí quản lý. Một phần lớn phí quản lý là trả cho chánh phủ (thuế, phí, giấy phép, tỷ giá áp đặt, tiền bôi trơn, tham nhũng, lãng phí…).Phần còn lại là cho tư nhân để trả cho kho bãi, vận chuyển…trong hệ thống phân phối.

Một nền kinh tế vận hành càng kém cỏi, càng lãng phí…thì phí quản lý càng cao và người dân địa phương phải lãnh đủ hậu quả. Nếu người Việt phải tiêu xài 28% GDP cho các vận hành của chánh phủ (so với 15.5% của Thái Lan chẳng hạn) thì giá của các món hàng bán tại Việt Nam sẽ cao hơn 12.5% so với Thái Lan. Nhưng nếu ta thêm vào các số tiền thất thoát thua lỗ từ DNNN, cộng tiền tham nhũng, cộng lãi suất phải trả cho số nợ công cao ngất trời, cộng phần trăm mất giá từ VND do in tiền, cộng tỷ giá áp đặt, đủ loại tiền người tiêu thụ phải trả thêm để các công ty có độc quyền mua bán xăng dầu, điện nước, điên thoại, hàng không…thì ước tính thấp nhất cũng thấy là hàng hóa bán tại Việt Nam thường cao hơn 40% giá Thái Lan.

Nói tóm lại, lấy thí dụ trên, thuế thực sự cho các món hàng tại Việt Nam là 40%. Nghĩa là khi bạn kiếm được 100 US đô, thì các quan chức bộ ngành đã xếp hàng “xin” bạn 40 đô. Bạn chỉ còn 60 đô cho mình và gia đình. Đó cũng là lý do chương trình “xóa đói giảm nghèo” còn tồn tại khá lâu tại Việt Nam trong tương lai.

Một phần bài viết sau đây của tác giả Minh Diện phản ảnh hiện tượng …phí quản lý cao ngất trời tại Việt Nam.

 

Hãy để cho dân cái lai quần (!?)

MINH DIỆN

………..

Thật tức cười khi Vương Đình Huệ lấy tỷ lệ thuế thu nhâp doanh nghiệp Việt Nam so sánh với tỷ lệ thuế thu nhập doanh nghiệp Mỹ, rồi bảo rằng thuế Việt Nam nhẹ hơn thuế Mỹ!

Đã nhiều lần người ta lên tiếng cảnh tỉnh các chính khách nước nhà cẩn thận khi sử dụng phép so sánh, kẻo bia miệng tiếng đời, mà hình như các vị vẫn bỏ ngoài tai. Còn nhớ 51 năm trước, nhà thơ chính trị Tố Hữu huyênh hoang “trông Bắc, trông Nam trông cả địa cầu”  không đâu bằng Viêt Nam “Chào 61 đình cao muôn trượng!” làm người ta nhổ bọt. Cứ tưởng cái thời những gì của CNXH đều tốt, những gì của tư bản đều xấu, kém: “Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sỹ / Trăng Trung Quốc tròn hơn mặt trăng nước Mỹ” đã vĩnh viễn bị chôn vùi, thì mới đây bà phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan còn lại huyênh hoang hơn cả Tố Hữu rằng “chế độ xã hội chủ nghĩa chúng ta dân chủ gấp vạn lần chế độ tư bản chủ nghĩa!”. Thời trước dối trá dễ vì bưng bít được thông tin, bây giờ cố tình bưng bít cũng không nổi!

Vì vậy khi Bộ trưởng Vương Đình Huệ so sánh thuế Việt Nam với thuế Mỹ, rồi thuộc cấp của ông là Thứ trưởng Vũ Thị Mai phụ họa “Thuế như vậy là khoan sức dân lắm rồi” thì mọi người ngán ngẩm bảo nhau: “Vương Đình Huệ cũng không hơn Đinh La Thăng!”

Nước Mỹ, dù trong bối cảnh suy thoái kinh tế toàn cầu hiện nay, thu nhập bình quân đầu người (GDP) vẫn đạt 47.094 đô la, trong khi Việt Nam đến năm 2014 may ra mới đạt 1.811 đô la. Phải chăng Vương Đình Huệ không biết sự chênh lệch một trời một vực ấy, hay ông cố tình lờ đi, chì so sánh một vế để lừa dân?

Ai cũng biết, khoan thư sức dân được phản ảnh bằng tỷ lệ thu ngân sách nhà nước trên tổng sản phẩm quôc nội, tỷ lệ càng cao thì khoan thư sức dân càng thấp. Hiện tại, tỷ lệ đó ở Trung Quốc 17,3%, Thái Lan và Malaysia 15,5 %, Philipines 13%, Indonesia 12,1%, Mỹ 11% và Ấn Độ 7,8%, trong khi Việt Nam 28%.

Việt Nam đã và đang duy trì chính sách bảo hộ thuế, thuế chồng lên thuế, bắt doanh nghiệp và người dân phải gánh chịu tỷ lệ thuế trên GDP gấp 1,4 đến 3 lần so với các nước trong khu vực. Thuế cao cộng lãi suất ngân hàng ngất ngưởng, khiến các doanh nghiệp không còn nguồn lưc tích lũy đầu tư dẫn đến suy kiệt. Chỉ trong nửa đầu năm 2012 đã có hơn 200.000 doanh nghiệp nhỏ và vừa phá sản và ngừng hoạt động, kéo theo gần một triệu người thất nghiệp. Bức tranh sỉn màu ấy phản ảnh trung thực chính sách tài chính Việt Nam: Thuế và phí bủa vây, bóp nghẹt mức thu nhập ngày càng teo tóp của người dân và doanh nghiệp, làm cho cuộc sống nghẹt thở.

Thử hỏi, trên thế giới có nơi nào nhiều loại phí như Việt Nam? Và ngược dòng lịch sử, khi thực dân Pháp đô hộ dân ta, có bao giờ thuế chồng thuế, phí chồng phí như bây giờ?

Hãy nhìn bản thống kê các loại phí giành cho phương tiện giao thông đường bộ, một phương tiện ảnh hưởng trực tiếp đến cái ăn, cái mặc của mỗi người dân, để thấy nó nặng nề và vô lý cỡ nào? Phí trước bạ, phí đăng kiểm, phí xăng dầu, phí bình ổn giá xăng dầu, phí bảo hiểm, phí bảo trì đường bộ, phí ô nhiễm môi trường. Nếu nay mai phí lưu hành và phí vào nội đô được áp dụng, sẽ là chín loại phí.

Nhưng nào đã hết nợ! Mỗi khi lưu thông trên mỗi cung đường, còn phải bỏ tiền đề vượt qua một cái barie của trạm thu phí BOT. Những trạm thu phí BOT nhan nhản trên các tuyến đường còn gập gềnh ổ gà, ổ trâu, mà mỗi trạm bán vé từ 10 đến 200.000 đồng tùy cung đoạn và phương tiện lưu thông. Muốn xe chạy nhanh hơn, êm hơn một chút trên đường cao tốc, thì giá đắt đỏ gấp ba lần. Ví dụ, chỉ vài chục cây số đường cao tốc Sài Gòn – Trung Lương, phải bỏ ra 320.000 đồng mua vé.

Nhưng như thế vẫn chưa hết tội! Mỗi phương tiện lưu thông còn phải chi tiền mãi lộ cho cảnh sát giao thông, thanh tra giao thông, như một thứ luật bất thành văn, như một loại phí bắt buộc, được hạch toán vào giá thành sản phẩm.

Bây giờ lại mới phát sinh một thứ phí nữa, “ưu tiên” cho bà con nông dân, với cái tên mỹ miều là “ nhà nước và nhân dân cùng làm”. Đó đóng góp xây dụng hệ thống giao thông liên thôn xóm, trường tiểu hoc, bệnh xá, nâng cấp di tích văn hóa. Trung ương khuyến khích địa phương làm bằng được. Các cấp chính quyền, các ban ngành đoàn thể báo cáo với trung ương, rằng đó là kết quả của công tác vận động quần chúng, là người dân tự nguyện, là sự đồng thuận(!?) Sự thực đâu phải thế ! Có rất ít người tự nguyện, mà sự thật là người dân phải góp tiền, góp thóc theo tỷ lệ, bổ trên từng hộ, từng đầu người. Hãy thử về một vùng quê hỏi xem, người dân nào không chịu đóng góp vào những công trình “nhà nước và nhân dân cùng làm” ấy có sống nổi với chính quyền thôn xã?

Nước Mỹ, với chế độ tư bản chủ nghĩa, tất nhiên không “ưu việt” bằng chế độ xã hội chủ nghĩa như nước ta! Nhưng, người Mỹ ngoài mức thuế phải đóng theo luật, không phải đóng bất kỷ khoản phí vô lý nào. Và khi người dân đóng thuế thì nhà nước nước phài lo cho dân từ A tới Z. Trẻ con được ăn học từ nhỏ đến hết phổ thông trung học không mất tiền, không phải chạy trường chạy lớp, không phải học thêm, học kèm; phụ huynh không phải lo bồi dưỡng thầy cô, và nhà trường không có bất kỳ khoản phụ thu nào. Người lớn, không phân biệt công chức, tư chức hay thường dân, mất việc được hưởng trợ cấp thất nghiệp, khi nghỉ hưu được lĩnh lương, mức thấp nhất cho một người mới có thẻ xanh, nghĩa là chưa chính thức làm công dân Mỹ, cũng được 400 đô la/tháng, bảo đảm được nhu cầu cân fthiết nhất trong cuộc sống. Người dân Mỹ đóng thuế là để bảo trì cuộc sống hiện tại và tương lai của chính họ, còn người dân Việt Nam đóng thuế, đóng phí để nuôi ai?

Ông Đinh La Thăng bào rằng: “Việc đóng phí thể hiện sự yêu nước nên người dân phải thấy hạnh phúc và tự hào” (!?) . Cái cách hô hoán theo thói quen của một anh cán bộ phong trào đó chỉ làm người ta thêm tức cười………..

Một bà má Nam Bộ, từng chỉ huy đội quân tóc dài thời kháng chiến đã nói với người viết bài này: “Tụi tao trước kia theo gương Út Tịch, còn cái lai quần cũng đánh giặc, để bây giờ tụi bay thu luôn cả cái lai quần của bà hay sao” (!?).

Với chính sách tân thu, triệt thu ngân sách hiện tai, không phải khoan cưu sức dân mà là “ khoan” thủng ruột dân.
Lời trăn trối của Trần Hưng Đạo với vua Trần Anh Tông, như còn văng vẳng: “ Nay lúc bình, thời phải khoan cưu sức dân làm kế sâu rễ, bền gốc, ấy là thượng sách để giữ nước!”

Người dân bình thường không có được lời cao ý sâu, như bậc Thánh nhân, chỉ khuyên Vương bộ trưởng một lời mộc mạc: Hãy để cho dân cái lai quần, nhỡ khi “bộ phận không nhỏ đe dọa sự an nguy của chế độ” người dân còn lo đánh giặc!

M.D

 http://bvbong.blogspot.de/2012/12/hay-e-cho-dan-cai-lai-quan.html#more

Bình luận (98)

  • Nguyễn Thái Thuận

    Chủ nghĩa tập thể … giữ nguyên nguyên tắc đạo đức tôn giáo, có điều ở đó người ta thay từ “Chúa” bằng từ “xã hội”, để đẩy con người làm vật hy sinh tế thần. AYN RAN – Phan Việt hiệu đính- nhà xuất bản Trẻ.
    Nếu chú thấy câu này có hại cho cuốn sách thì khỏi đăng nhé. Nó quá hay, cháu sợ nó bị cấm. Thì không phổ biến nó.

    Reply
  • Nguyễn Thái Thuận

    Chủ nghĩa tập thể … giữ nguyên nguyên tắc đạo đức tôn giáo, có điều ở đó người ta thay từ “Chúa” bằng từ “xã hội”, để đẩy con người làm vật hy sinh tế thần. AYN RAND – Phan Việt hiệu đính- nhà xuất bản Trẻ.
    Nếu chú thấy câu này có hại cho cuốn sách thì khỏi đăng nhé. Nó quá hay, cháu sợ nó bị cấm. Thì không phổ biến nó.

    Reply
  • Hoàng cương

    Cờ tàn // chuẩn bị lên đường !

    Reply
    • Kiem

      Thú vị 2 chữ “Cờ tàn”. Cờ tướng có các thế cờ tàn rất vui mà cuộc đời có khi giống một cuộc cờ. Các bạn đánh cờ tàn giỏi sẽ có dịp quyền biến vui đây! :).

      Reply
  • Tuan Do

    Hay qua

    Reply
  • hoan

    lan song trog dan bat dau …..! Se co luc buc man dc ven len! …… Dau 1 lan con hon dai dang tram nam.

    Reply
  • Sơn

    Đọc xong bài này cháu muốn chạy khỏi việt nam cúa.

    Vượt biên, vượt biển, xuất khẩu lao động…được ra khỏi việt nam là hạnh phúc rồi. Tội nghiệp dân mình luôn phải sống tronng một cái địa ngục khép kín.

    Reply
  • Lạc Việt

    GDP từ 3000 USD – 7000 USD là điểm VONG (G) của bất cứ một thể chế độc đoán nào. Thiên An Môn 1989 đã không đạt được như Đông Âu và Liên Xô bởi thiếu những yếu đố cần để đủ. Mức sống người dân, dân trí, ý chí, hội nhập quốc tế, lòng trắc ẩn của một bộ phận nhỏ trong cái không nhỏ. Nhưng điểm G của Trung Quốc sắp đến rồi. Kịch bản như nào thì Trương Nghệ MƯU đang viết sao cho HÀI HÒA, vai diễn thuộc về người dân.
    Tôi nhớ câu chuyện về người đánh xe ngựa. Họ treo một bó cỏ thơm ở đầu xe, phía trước mũi chú ngựa đáng thương. Ngựa tưởng sắp được ăn cỏ thơm nên cứ chạy miết theo bó cỏ. Ngựa đừng hòng sẽ được ăn NO NÊ. Họ chỉ cho nó ăn ít một chỉ đủ sức để chạy mà không bị chết, nhưng luôn trong trạng thái thèm cỏ thơm. Câu chuyện của chúng ta lại là mối tình tay ba bi đát: CON NGỰA – BÓ CỎ – NGƯỜI ĐÁNH XE? Thì ra họ không NGU như chúng ta tưởng đâu. Họ thừa biết cách làm thế nào để không sập bẫy điểm G (GDP 3000 USD – 7000 USD).

    Reply
  • Mylang

    Cũng đành nhắm mắt dang đùi
    Để xem chánh phủ nó dùi đến đâu?…

    Reply
  • Gia Thịnh

    Bác Alan biết rất rõ tại sao VN lại có nhiều lạoi thuế vô lý như vậy mà! Nợ nước ngoài (theo tiêu chuẩn quốc tế) đã lên tới 106 tỉ USD, lớn hơn cả GDP nữa. Hơn nữa hiệu quả sử dụng vốn vay này ai cũng biết, chỉ mồi Chính phủ không biết. Bây giờ đến lúc trả nợ nước ngoài, nuôi bộ máy cồng kềnh mà kinh tế thì suy thoái, doanh nghiệp nhà nước làm ăn bết bát, thua lỗ triền miên mặc dầu được ưu ái đủ mọi thuận lợi nhưng lại không tạo ra “quả đấm thép” cho nền kinh tế mà ngược lại tạo ra núi nợ khổng lồ. Lại thêm tham nhũng khắc mọi nơi, lợi thế quốc gia không phát huy được, tài chính thì bị lũng đoạn và phục vụ cho lợi ích nhóm. Lấy tiền đâu để trả nợ? Câu trả lời là từ DÂN. xưa nay dân đen đều phải vậy Bác Alan ạ. Cháu đang sắp cho con cháu đi ab1n vé số để phụ tiền với ba nó đong thuế cho Nhà nước đề thể hiện “lòng yêu nước” của cháu.

    Reply
    • loan

      Tien no nuoc ngoai vao tay cua ong chinh phu dau tu lung tung khong ke hoach lam lang phi thua lo roi bat nguoi dan chiu, VO TRACH NHIEM, phai biet quy trong khoan tien do ma dau tu cho hieu qua, hay khong co nang luc thi dung co ma dong vao khoan tien nay, lam gi co chuyen “LAM DEN DAU SUA DEN DO” trong dau tu. DAN DEN PHAI CHIU HET cho may ong tap tanh dau tu do.

      Reply
  • paranung

    Ở Việt Nam sống đắt đỏ kinh khung.Chỉ cần đem một hộp sữa ra so sánh sẽ biết mức chênh lệch về giá cả. Chưa kể có một loại thuế không thành văn là %bôi trơn. Tôi đã có 1 lần ngồi với anh bạn bên hãng buôn bán thiết bị y tế, đóng giả ngây ngô, tôi hỏi: để trúng thầu một hợp đồng, bôi trơn có đến 2% không. Bị mớm cung anh ta dãy nảy, phọt ra, thấp nhất 5%, cao nhất = ba chục. Lý giả tại sao rất nhiều giám đốc hạng vừa và nhỏ vẫn đi xe xịn, con du hoc, sỏ hữu nhà trong và ngoài nước mà không cần biết đầu vào cho những tài sản ấy đâu ra.
    Với sự giao thương, và công nghệ thông tin như hiện nay, bạn chỉ cần chéc trên mạng biết ngay giá cả của một mặt hàng nào đó ở Việt nam. Giá= giá của nhà sản xuất +các loại thuế + phí vận chuyển+ chi phí khác.

    Reply
    • BB

      SÁNG KIẾN MỚI ĐÂY

      Nghe bạn nói, mình nẩy ra 3 “sáng kiến” để kích cầu tiêu dùng và thể hiện ưu việt XHCN:

      1. Giảm thuế giá trị gia tăng (VAT). Cho bất động.. đậy (BĐS) đã có đề xuất ưu tiên rồi (Vì sao Trời biết).
      2. Hoàn thuế GTGT cho người dân mua hàng tiêu dùng trong điều kiện cần kích cầu hiện nay. Tại sao chỉ hoàn VAT cho khách du lịch? Không nên trọng Ngoại, khinh Ta. Nhất là khi Quan là Quan Ta. Đây cũng là cách khuyến khích người dân lấy hóa đơn mua hàng, tránh bán hàng lụi thuế.
      3. Giảm và miễn thuế VAT cho các mặt hàng trẻ em, đặc biệt là sữa, quần áo và sách vở. Các nước tư bản như Mỹ, Đức… làm được tại sao XHCN ưu việt lại thua? Sách học tốt nhất phát không, nếu ko thì miễn phí bản quyền để các nhà thiện nguyện in tặng các cháu. Hệ thống giáo dục sẽ lành mạnh hơn vì các nhóm nhà in, kinh doanh giáo dục… mất độc quyền ĂN.

      CÂU HỎI: Không biết X nào đưa ra tối kiến 10% VAT bóp cổ các cháu và nó đưa ra nhằm mục đích gì? Phải chăng X muốn bôi bác XHCN ưu tú của chúng ta? ĐÚNG LÀ ĐỒ PHẢN ĐỘNG & PHẢN ĐẢNG

      Reply
      • Hồng Quang

        Thuế do NN và QH đề ra. Bạn định nhét tất cả vào 2 cái “PHẢN…” này thì làm sao vừa? Chắc phải mở thêm nhà tù cho các kiều đề xuất này quá

        Reply
  • Phạm Khôi

    Một bài viết tuyệt vời khiến mình thực sự tâm đắc. Mỗi khi chế dễ sự ngu dốt, mình vẫn thường đọc bài xuân 61 của tố hữu và cười hô hố

    Reply
  • Phan Hoàng

    bác Alan người Mỹ bức xúc.
    tụi cháu người Việt Nam bất lực :D

    Reply
  • vieanh

    TẠI SAO LẠI PHẢI SƯU CAO THUẾ NẶNG
    - Để nuôi một bộ máy công quyền, doanh nghiệp nhà nước cồng kềnh kém hiệu quả
    - Để còn lái cái mà tham ô tham nhũng
    * Có một cách để giảm thuế đó là giảm chi tiêu . Như cắt giảm bộ máy quản lý nhà nước cồng kềnh quan liêu, cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước kém hiệu quả, kiểm soát đầu tư công hiệu quả…. Nhưng chính phủ đã không muốn làm hoặc không thể làm được.
    * Với nền kinh tế đang hết sức ốm yếu mà thu ngâng sách trên GDP chiếm tới 28% thì không có doanh nghiệp nào chịu nổi. Nếu chính phủ không có những giải pháp quyết liệt để cứu nền kinh tế này thì ngày nền kinh tế Việt Nam sụp đổ sẽ không còn bao lâu nữa

    Reply
    • Ban Hui

      Xin góp: Có 2 bộ máy cai trị song hành ( không phải để kiềm chế mà để đỡ đòn cho nhau: CP tham nhũng, làm mất tiền tỷ tỷ đô – thì bảo tại đảng phân công! đảng thành sâu thì bảo tại đồng chí X bên CQ. Mất nước, thì cả 2 cùng biến báo, hoặc im re).Ngoài còn phải nuôi cả một hệ thống chính trị (chứ không phải hệ thống khoa học, kinh tế hay sản xuất) gồm Mặt trận , Đoàn, Hội…toàn của dảng cọng sản. Riêng đại hội thanh niên mới ngày hôm qua là 1000 đại biểu, chưa kể tiền trả cho cái Cuốc hội cũng của đảng. Hỏi, VN không “sink” như 2 cái vina thì là chuyện lạ!

      Reply
  • Lê Đình Hồng

    Bài 2 anh viết rất hay,rất bổ ích,đúng là người dân đang chịu nhiều gánh nặng mà chẳng chẳng biết kêu đâu cho thấu trời ,nhỏ như cái kim to như con voi cái gì cũng đắt độc,cái gì cũng phải đóng góp từ ĐIỆN, ĐƯỜNG, TRƯỜNG,TRẠM.KÊNH, MƯƠNG,KỶ NIỆM, LỄ HỘI, HỌC HÀNH…..mua cái gì cũng đắt ví dụ như mua 1 xe ô tô đắt gấp 3 lần so với nước ngoài, khổ lắm anh ALAN ạ ,phải cắn răng mà chụi thôi

    Reply
  • nguyenducnhan

    Đồng ý quan điểm nhưng tôi có ý rằng: Bài thơ của Tố Hữu sinh ra đứng thời kỳ đó, có ý nghĩa ở 1 thời điểm nhất định. Hiện tại đưa vào làm dẫn chứng không hợp lý./.Ở thời điểm đó ai nhổ bọt thì người đó không biết gì về thời thế.Địa cầu hơn 200 quốc gia và vùng lãnh thổ đấy…1 khoảnh khắc, 1 giai đoạn đáng tự hào lắm chứ?

    Reply
    • dang

      Tự với chả hào, đấy là tuyên truyền chứ tự hào gì. Có biết bài thơ Khóc Stalin và Đường sang nước bạn cùng tác giả không ???

      Reply
  • Nguyen phuc

    Đừng viết nữa MD ơi bùn lắm, xã hội phí trồng phí như hiện nay thi chí có đầy tớ của dân sống khỏe thôi chứ dân thì yếu lắm.

    Reply
  • Quảng Nam

    Hay quá Minh Diện ơi! Cám ơn.
    Chú Alan ơi sao con ếch còn cái đùi bé như kiến thế!

    Reply
  • Chỉ mong “cái đám cặn bã” của Xã hội Việt Nam …. đi.

    Reply
  • Hưng

    Dạo này bác viết trực diện quá, …… Cháu vào thì virut đầy máy mắt thôi.

    Reply
    • Hà nội

      Nhất trí cao với ý kiến cua Mr Hưng.
      Cảm ơn bác Alan. Cháu thực sự rất vui và cảm ơn bác vì những bài biết của bác dàng cho dân việt nam, thực tình đọc những bài viết của bác vừa thán phục, vừa trân trọng và vừa rất lo cho bác, các bài viết của bác quá đúng, quá tâm huyết, trước đây bác viết bóng gió thôi, bây giờ bác viết trực diện quá, chau rất lo một ngày nào đó … không còn được đọc bài của bác.
      Bác ơi, theo cháu hiểu thì chỉ một, hai năm nữa bao nhiêu cái “tốt đẹp” cất kỹ trong bao, túi , hòm hay kết sắt thì cũng bộc lộ hết ra ngoài, lúc đó thì người dân VN sẽ thấu hiểu, vấn đề là hai lời giải cho VN theo cháu vẫn chưa có đáp số, chưa có giải pháp, mọi hướng đi vẫn chưa có gì cụ thể, người dân đen Vn còn phải lần mò đến bao giờ nữa, liệu có tìm được lối thoát không, lôi di nào là đúng, ai chỉ lối cho đi. những câu hỏi đó với dân viẹt nam vẫn chỉ là những ẩn số.
      trân trọng.

      Reply
    • BC

      To các bạn sợ tường lửa,
      Trong trường hợp website mà bạn muốn xem bị chặn, bạn có thể vào những trang dưới đây để vượt tường lửa:

      http://www.browser9.com/
      hoặc:
      http://www.theproxyfree.com/

      Hãy đánh máy vào dòng trắng trắng dòng chữ: gocnhinalan.com hoặc bất cứ link nào bạn muốn xem như bbc….rồi nhấp chuột trái vào chữ “GO” bên cạnh phải.

      Chúc bạn vui.

      Reply
      • BB

        2 trang này đều bị phần mềm chống virus cảnh báo nguy hiểm? Why? Ai biết chỉ cách nào an toàn với nhé. Trước mắt các trang khó vào đều lưu tại google, cứ nhấn vào copy ở google là xem đc. Hơi mất công nhưng cũng đáng.

        Best

        Reply
  • Buồn quá

    Thực sự quá chán ngán rồi. Tôi tốt nghiệp đại học 5 năm, 3 năm làm trong ngành chứng khoán, 2 năm làm ngân hàng càng làm tôi càng thấy chán. Cách quản lý làm ăn chỉ là chộp giật nếu không muốn nói là lừa đảo. Làm việc theo chỉ đạo của sếp thì tội vạ chịu chung, không làm thì bị đuổi mà có được gì đâu. Đâu đâu cũng thế.
    Nản!!!

    Reply
  • BB

    NGHÈO MÀ…. SANG

    Ở Việt Nam nhìn đầu cũng thấy lãng phí:

    + Đường vừa làm đã đào. Vừa làm đã hỏng. Năm sau tôn cao hơn năm trước, báo hại dân ven đường phải bỏ tiền tôn sửa nhà hơn cả tiền làm đường. Một con đường có thể làm kéo dài đến chục năm, vốn đầu tư còn ít hơn tiền lãi phát sinh, tiền đền bù còn gia tăng nhanh hơn tiền đầu tư nhờ… THỦ TỤC RÙA BÒ. Đấy là chưa kể đến tác hại của qui hoạch, tiếng ồn, ô nhiễm không khí, mất cơ hội kinh doanh cho hàng triệu con người sống 2 bên đường, cho hàng triệu xe tải hoạt động ì ạch trên những con đường lê thê ổ gà thế kỉ. Xăng nhớt thì giả từ ông to đến ông nhỏ. Ba đồng tiền “gian” không bù lại tỷ đồng tiền thiệt hại mà người dân phải chịu do xe cháy nổ, hỏng hóc, ô nhiễm bệnh tật…

    + Quan chức thì vô cảm và ngày càng được tôn sùng vì lợi ích. Hậu quả là ai cũng tranh thủ ném tiền OPM ra gió để nhận lại quả. Ai cũng thích làm quan, thích sống ăn bám cơ chế… Vì 5-10% “phí bôi trơn” có thể khiến cả đất nước phá sản vì các dự án to nhỏ của quan tham.

    + Dân thì chuộng ngoại, lấy điện thoại, xe SH… làm tiêu chí đẳng cấp để nhập siêu nuôi nước ngoài.

    CON HƯ VÌ CHA MẸ. Nếu công bộc biết tiết kiệm, quí trọng đồng tiền OPM của dân, giữ gìn tài nguyên ông cha để lại, ko chết vì ảo tưởng đạo giáo linh tinh, thì con cháu đâu đến lỗi lạc lõng trong cách sống đua đòi, bon chen trong bằng cấp giả… Con hư sẽ bám cứng bố mẹ để vòi tiền (cơ chế xin cho tất “thành công”). Nhưng nếu con hư quá đông thì kết cục… CẢ NHÀ ĐI ĂN XIN !

    Chúng ta rất có khiếu ăn xin trong chiến tranh, loạn lạc với những ngôn từ rất “NỔ và KHÔNG XẤU HỔ”. Nhưng nếu thời bình mà tư tưởng trọng thị “xin cho” vẫn thịnh hành, thì lãng phí chỉ là một biểu hiện nhỏ của căn bệnh nguy hiểm… SỐNG CHẾT MẶC… DÂN TỘC CHO TÀU PHÙ, TIỀN THẦY… CỨ ĂN NHẬU & ĐÚT TÚI XỨ LẠ !

    Reply
  • tvb

    Tôi yêu đất nước tôi. Đất nước thật đẹp và bình yên. Mọi người sống với nhau thật hiền hòa, không ganh đua, ganh ghét, cùng đoàn kết và thân ái. Thế rồi, một thể chế chẳng giống ai được dựng lên , một thể chế luôn coi mình là số 1 . Vì thế, tất cả phải bảo vệ cho 1 bản chất sáo rỗng ấy (sợ quê, sợ mình không bằng các nước khác, sợ nước khác nó cười mình). Bây giờ thì mất hết bản sắc, mọi người nhìn nhau bằng ánh mắt nghi ngờ và hẹp hòi. Tất cả đều bị tính cá nhân ích kỷ chi phối. Lẽ dĩ nhiên có thể làm tốt hơn gấp vạn lần nếu biết trung thực, mở rộng tư duy và học hỏi cái hay triệt để, và quan trọng là đừng xem mình là hoàn hảo, như thế mới tự nhiên mà học hỏi mọi người, không bị mắc cở khi đi học. Chẳng ai chê cười một thằng có ý chí và ham học hỏi, sống có tình và biết điều với đồng loại. Hãy nhìn thẳng vào năng lực một dân tộc, một quốc gia mà đi lên với trái tim nóng bỏng, gạt bỏ hiềm khích. Cùng sống, cùng phấn đấu và cùng tới đích. [Đôi lời tự đáy lòng, nếu có sai xin đừng cười chê].

    Reply
  • Vũ Minh Khuê

    Tôi làm trong ngành sản xuất balo, túi xách cho trẻ em. Thấy hàng hóa Việt Nam khó mà cạnh tranh được với hàng hóa các nước khác do.
    1. Năng suất lao động cực thấp: công nhân Việt Nam đa số xuất thân từ các làng quê, họ mang tinh thần làm việc của Nông nghiệp chứ không phải là tinh thần sản xuất Công nghiệp, tinh thần và thái độ làm việc rất kém. Đôi khi nghỉ việc vì những lý do rất trời ơi như: có đám giỗ, bạn đau đi thăm, nhậu xỉn không đi làm được…Khi làm việc, đôi khi chỉ làm đối phó chứ không chú tâm trong công việc.
    2. Sản xuất nhỏ lẻ, manh mún: ta luôn hỏi vì sao hàng Trung Quốc sao lại rẻ đến thế, vì tâm lý của họ là sản xuất với số lượng cả triệu sản phẩm mỗi loại, ai học về kinh tế sẽ thấy, lợi thế theo qui mô là cực lớn, đặc biệt là trong ngành sản xuất. Tất cả các chi phí cố định, chi phí nguyên liệu đầu vào sẽ giảm đi rất nhiều khi làm với qui mô lớn. Nhiều khi giá bán của họ còn rẻ hơn giá ta cộng nguyên phụ liệu đầu vào và chi phí quản lý
    3. Trong sản xuất có nhiều chi phí không tên không biết kê vào đâu: mua vé ủng hộ ca nhạc ngành Công An, ủng hộ quĩ an ninh trật, xóa đói giảm nghèo địa phương…ghét nhất là khoản các quan chức địa phương nhậu nhẹt, kêu đến chỉ để trả tiền..
    4. Hệ thống phân phối cực kém: mặc dù hệ thống siêu thị đã rất phát triển nhưng đưa hàng vào được là cả 1 vấn đề. Chiết khấu siêu thị đòi luôn là 38-42%( (đối với mặt hàng balo, túi xách), ngoài ra còn có các khoản phí lót tay cho người quyết định nhập hàng. Siêu thị gối đầu 2 đơn hàng và công nợ đến 70 ngày (tất cả hàng trong siêu thị đều so nhà sản xuất ký gửi), tất nhiên mọi chi phí này phải cộng trong giá thành thôi. Các cửa hàng nhỏ lẻ thì bán với qui mô nhỏ, họ cũng ăn lời 100%-200% đối các mặt hàng nhập vào
    5. Lãi suất ngân hàng quá cao: những năm ngần đây lãi suất luôn ở mức 16-22% năm, sản xuất là ngành cần đầu tư lớn (máy móc, nhà xưởng, tiền vốn làm hàng…) lãi suất cao sẽ làm nhà sản xuất cực kỳ khó khăn trong việc kiếm lợi nhuận để trả lãi, về cơ bản lãi suất này sẽ được cộng vào giá bán sản phẩm. Thêm một vấn đề then chốt, khi lãi suất cao nhà sản xuất không nhập về các thiết bị máy móc đắt tiền với công nghệ hiện đại. Thay vì dùng 1 cái máy, chúng ta phải sử dụng cả chục công nhân, năng suất và chất lượng sản phẩm sẽ không cao, hàng hóa sẽ không có sức cạnh tranh.

    Reply
    • Huy Phong

      Cảm ơn thông tin của bạn. Nói chung chúng ta rất phẫn nộ !

      Reply
    • Anh

      những thông tin này thật giá trị.

      Reply
    • hoc 92

      Em rất thích những bài viết cảu anh Khuê, nó rất thực tiễn và phân tích khá sâu sắc. Hi vọng sẽ nhận được nhiều sự đóng góp từ anh . Cảm ơn anh.

      Reply
  • congacon

    là 1 người Việt Nam…cháu sẵn sàng chấp nhận khoản thuế đó chú Alan, nhưng với 1 dk…ko còn tham nhũng quan liêu. :D. chỉ cái đó nó mới hại dân thui.
    @Vũ Minh Khuê : theo mình:
    1. bác không thể….:”không có chó bắt mèo ăn phân”, dân ta phần lớn vốn xuất thân từ nông dân mà cứ đòi hỏi phải tác phong công nghiệp?? đó phải là 1 quá trình thay đổi dài ko thể 1 2 thực hiện ngay dc, vẫn có những người Việt tốt, có tiếng đấy thôi!! vả lại chế độ với ng lao động của bác như thế nào??
    2. Có vốn bảo đảm sẽ chơi lớn dc…bác giàu như bầu Đức thôi…thì mấy cái chuyện này đơn giản. muốn mở nhà xưởng to ..máy móc cỡ nào mà ko có…đến lúc đó tự hỏi có kiểm soát , giám sát được cả cái quy mô đó ko??. Căn bản vì ko có ng tài…ng tài ko dc trọng dụng…chảy máu chất xám cả rồi…cũng đừng than vãn gì !!
    3,4,5. đồng ý: quan liêu,…
    Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại…trước tình hình TG, kinh tế nhìu nơi bất ổn như thế việc chèo lái càng vất vả hơn, giữ dc ổn định là cũng đỡ lắm rồi, phố wall ai ko biết?Hy Lạp ai không biết??.. dù sao ta cũng chưa chết sớm như Hy Lạp :D. Theo mình thấy nc ta như 1 cọng giá đang phát triển…chưa kịp thành cây đậu đã gặp sâu bọ, sóng gió…hy vọng mọi ng lạc quan sớm đưa đất nc ra khỏi suy thoái. Hy vong các bác “chừa cho e cái lai quần” =]]

    Reply
  • Nghiem anh

    May hom vua roi thu tuong co keu goi NDTNN dau tu vao VN ” o cafef “, va hua nhieu chau thay thu tuong noi ” da trung ” nhung co cai cach 1 xiu,Gio chung ta danh xem thu tuong lam nhu the nao nhe. Vi cung ko the khac duoc ma.

    Reply
  • dang

    Cái bài: Không còn là dự đoán kinh tế … bị kiểm duyệt rồi à chú Alan ^^ Hic, bài đó hay như vậy mà ….

    Reply
  • solarpowervn

    Các bác chỉ được cái khéo so sánh…hãy nói trực ngôn ra rằng : sắp tới việc thu thuế lưu hành đường bộ với hơn 36 triệu xe máy là tương đương với thuế thân rồi đấy, vì ai đi làm mà chẳng phải sử dụng phương tiện giao thông. Không biết sắp tới còn có thuế gì nữa không…haizaaaa

    Reply
  • nguoicuadat

    Chỉ có 1 đáp an duy nhất cho tất cả các câu trả lời trên. Ai cũng biết xong ko ai dám nói. Mà có nói cũng chỉ là nói suông trên mạng chứ chẳng ai dám làm. Không biết người ta có còn cái niềm tin gì để bấu viếu để mà lấy đó làm động lực sống và phát triển hay không nữa. Chắc phải theo một tôn giáo nào đó thôi bác Alan ạ.

    Reply
  • Khánh lan

    Anh Alan,
    Có thiết kế mới cho web của Anh, tiện lợi và hay hơn rất nhiều(hình thức) còn nội dung rất nóng, bám sát thực trạng kinh tế VN và thế giới.
    Chúc Anh khoẻ!
    KL

    Reply
  • nhuc su

    phải có những bài viết như thé mới hiểu hết lòng dân
    hỡi thằng quan tham kia chúng bay dã lừa đảo tao cả một đời người rồi ,bây giờ mày không lừa được nữa đâu
    như …… không xin ở lại ,tôi chỉ làm theo lòng tin của đảng giao phó ,tôi không thoái thác nhiệm vụ đảng còn yêu cầu tôi vẫn làm VN không được phép từ chức ,bởi từ chức là thoái thác nhiẹm vụ đang giao phó
    tôi rất thương dân ,tôi không bóc lột dân ,các khoản thu phí từ chính phủ tới địa phương thôn xã đều thực hiện nghị quýet của chi bộ chư . chúng tôi rất thương dân mà …

    Reply
  • nhuc su

    hỡi ôi nước việt ngàn năm
    càng nghe càng tháy lòng dân hận thù
    hận bởi đã trao trăm nghìn kế
    cho lũ người ghẻ lở nhân tâm
    hận bởi đã ăn cơm cùng bát
    dến một ngày đái bát dưng dưng

    Reply
  • fullscreen

    ủa hình như bài viết “không còn là chuyện dự đoán kinh tế” của bác bị gỡ rồi???

    Reply
  • Thành Nguyễn Viết

    Riêng cái phần nợ nước ngoài thì chả lo, nợ ít thì tốt, mà nợ nhiều thì cũng không vấn đề gì. Các bạn cứ lo trả nợ, không trả nợ thì bắt ai đền.

    Reply
  • việt

    Ai đó làm ơn gửi bài viết này cho ….

    Reply
  • Tu

    Bác Alan sao lại gỡ bài viết “không còn là dự báo kinh tế..” ?

    Reply
  • Yani Tran

    Trích: “Người dân Mỹ đóng thuế là để bảo trì cuộc sống hiện tại và tương lai của chính họ, còn người dân Việt Nam đóng thuế, đóng phí để nuôi ai?”

    =>Xin thưa gom để trả nợ, để có nhiều tiền cho các doanh nghiệp nhà nước…để… Đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác … cho các ĐC thân yêu

    Mà xin lỗi …, cũng chỉ là 1 con tốt thí giống như a Đinh mà thôi

    Ếch ngồi đấy giếng mà cứ ngỡ Lương hóa Rồng
    Cxt trôi sông mà cứ tưỡng vàng óng ánh

    Reply
  • CÙI BẮP GẶM DỞ

    Nói về Vương đổ bác này thì cả ngày, hắn thực sự chỉ là con rối trong tay Hùng hói, nhờ Hùng hói mà được như ngày nay. Ngay khi hắn nhậm chức liền kéo thằng em từ trong SG ra, tay này thành lập cty sân sau từ đó tha hồ hốt bạc, giờ anh em hắn có mấy cái khách sạn ở Cửa Lò, biệt thự, khu dân cư khắp nơi, nhà thờ tổ của hắn làm toàn bằng gỗ quí, còn trong hầm rượu thì có những bình rượu trị giá vài trăm triệu là thường. Với những đời trưởng bộ ngân khố toàn loại như Hùng hói, Vương đổ bác thì dân ta đến cái lai quần cũng không còn là điều không thể tránh khỏi.

    Reply
  • shinichi_light

    Thế thì Xã hội VN mãi như thế này ah bác! Đáng chán!

    Reply
  • Lucky Nguyen

    Phí như vậy, thuế như vậy nhưng người dân vẫn ngoan cường chấp nhận đóng?! Như thế “toàn dân” mới được phong là anh hùng lao động anh dũng hy sinh chứ.

    Reply
  • phuong

    “bần cùng hóa, ngu dân hóa” chúng đã làm được và tiếp tục làm.

    Reply
  • Viet Nam

    Một dân tộc bất hạnh bởi sự cai trị của những cái đầu đỉnh cao trí tuệ của nhà cầm quyền.

    Reply
  • Văn Hoài

    Thật buồn cho Việt Nam mang tiếng là nước XHCN, là nhà nước của nhân dân, do dân và vì dân. Theo như chính sách thuế hiện nay thì em cũng thấy là còn hơn cả phong kiến. Đảng hãy nhìn gương của các chế độ trước mà cải tổ cho hợp lòng dân, không thì lịch sử cũng sẽ lặp lại thôi.

    Reply
  • Saito

    Ha ha!

    Chú “tự ý đục bỏ” cái bài có “chiếc thuyền mắc kẹt trong bùn” rồi hả chú!

    Ha ha! Tự ý đục bỏ!

    Reply
  • Duy Khanh

    Tiền nó chạy đi đâu??? Chắc nó chạy vào các em chân dài, chân ngắn hết rui.

    Reply
  • Mã Hiếu

    Ôi…. VN tôi ơi

    Reply
  • say

    Tưởng ông alan không biết sợ? ông già đã gỡ bài nhận định về kinh tế mới đăng rồi à?

    Reply
    • dang

      Thực ra không phải là sợ … mà chỉ là không muốn bị cắt VISA về Việt Nam thôi. Như tiến sỹ Phùng Liên Đoàn, chuyên gia năng lượng nguyên tử hàng đầu thế giới, chỉ viết vài bài phân tích thiệt hại của dự án nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận … thế là bị cho vào sổ đen, cắt VISA về Việt Nam đó. Mà nhiều khi kể cũng thật là lạ, người Việt ở hải ngoại về nước vì những mục đích hết sức là thiết thực như giúp đỡ sinh viên, làm từ thiện … thì luôn bị theo dõi sát sao, kiểm duyệt mới đau khổ chứ ^^ … làm từ thiện lại còn phải xin phép, phải được sự cho phép rồi mới được làm từ thiện. Ôi, cái xứ mình nó thế chú Alan nhỉ ?

      Reply
      • Hà nội

        Thanh Mr Dang.
        Tôi cũng nghĩ như anh. Bác Alan quả là tìm mọi cách tốt nhất để mở mang trí óc cho dân VN.
        Cám ơn bác Alan.

        Reply
  • Nhat da nang

    Năm 2000, khi đó cháu là một tân kỹ sư ra trường, lương căn bản được nhà nước trả khi đó là 1,2tr đồng = 1,8 chỉ vảng (vàng khoảng 670k/chỉ). Ngày nay, năm 2012 này, lương của 1 tân kỹ sư mới ra trường khoảng gần 4tr đồng = 0,8 chỉ vàng, vậy mà còn sưu cao thuế nặng. Vậy là đời sống thực sự thụt lùi phải không Bác Alan, sau 12 năm???

    Reply
  • nguyễn quang huy

    Chẳng biết nói gì. Những điều này mình cũng đã biết. Có lần mình bàn với thằng bạn thân cấp 3, đã từng đi du học Nga, về việc chi phí Việt Nam quá đắt đỏ. Mình chỉ ra những điểm khiến chi phí ở Việt Nam quá cao. Nhưng nó chỉ nghe với thái độ ngáp dài ngáp ngắn không quan tâm. Mình e rằng tỷ lệ bạn trẻ tự cho có trí thức hiểu được vấn đề chi phí và thực trạng cuộc sống đắt đỏ ở Việt Nam khá thấp. Thậm chí phần lớn không biết rằng cuộc sống Việt Nam đắt đỏ. Tri thức Việt Nam giờ cùi bắp lắm rồi.

    Reply
  • tuan say

    Hãy tìm đọc bài Á tế Á ca….

    Reply
  • Nguyễn Văn Mạnh

    Truyện cười rằng: Một cô gái mặc một chiếc váy dài quá gối ra đường, nhưng vì thời trang thay đổi nhanh quá, Các cô gái toàn váy ngắn, cô về cắt cái váy của mình quá gối. Vài hôm sau cô ra đường thì ôi thôi, thời trang đã thay đổi, các cô toàn váy dài, cô than thở: “Làm sao tôi có thể nối vào được”. Thời trang phụ nữ nó như chiếc thang máy vậy, lên xuống không ngừng, hôm nay dài, mai ngắn, ngày kia dài… Đọc chuyện cười ngẫm thấy rất giống cách làm việc cả các lãnh đạo Việt Nam, họ chạy vòng tròn “hoàn hảo”. Giáo dục thay đổi theo quy luật mười – mười năm năm, cải cách, lặp lại. Tham nhũng thì hô khẩu hiệu thật to, người dân hy vọng vào tương lai tốt đẹp, luân chuyển công tác rầm rộ, phê bình vài câu nhưng khen nhau thật nhiều, làm ăn thua lỗ thì đổi cho hoàn cảnh, nhưng lãnh đạo thì của chìm của nổi… Rồi đâu lại vào đó. Kinh tế lúc nào cũng khó khăn, người dân phải thắt lưng buộc bụng, không dám chi tiêu, ăn uống… Bao nhiêu phần trăm người dân được thăm khám y tế định kỳ, ăn uống đủ chất dinh dưỡng, cả năm không biết đến cốc sữa… Ôi! Một đất nước mà chỉ những người buôn lậu, cơ hội mới làm giầu được, các bạn cứ ra các chợ đầu mối mà xem, từ giầy dép, quần áo, hoa quả… Tỷ lệ trốn thuế là bao nhiêu phần trăm. Một đất nước mà làm giầu từ buôn lậu, tham nhũng… Thì bao giờ khá được, thất bại của các mục tiêu kinh tế, an ninh, xã hội, thể thao… Là chắc chắn không cần dự báo.

    Reply
  • Đặng Thế Quyết

    Lần đầu vào đọc trang của bác Alan. Hoan nghênh những ý kiến chính xác của bác. Mình vừa mới sang UK một thời gian và nhận thấy ở đây trừ thuế thu nhập người dân không phải đóng các loại phí nào khác. Ở Việt Nam đúng là thuế, phí nhiều quá, đặc biệt là các loại phi chính thức. Nhà ở quê thi thoảng lại thấy đến thu tiền, nào là tiền khuyến học, nào là tiền đường xá, nào là hội nông dân, hội phụ nữ, … năm nào cùng hàng chục lượt bị xin tiền. Không đóng thì bị rầy rà khi làm thủ tục hành chính hoặc bị bêu riếu trên loa đài của xã.

    Reply
  • tranha

    Tôi đã đọc góc nhìn alan một số bài, tôi cũng đồng ý với tác giả về gánh nặng chi phí quản lý tại VN. Qua đây tôi cũng chia sẻ rằng tại VN các doanh nghiệp và người dân đang còng lưng gánh những khoản thếu phí rất nặng, ngoài thuế là chi phí ngoài luồng, bôi trơn cho chính quyền. Ở VN, cán bộ công chức làm to ăn to, làm nhỏ ăn nhỏ, tham nhũng tràn lan trong khi đó chính sách lại thay đổi xoành xoạch dẫn đến các doanh nghiệp điêu đứng. Ai cũng biết nền kinh tế trong đó các doanh nghiệp phải sống bám vào nhau, nhưng tầm gửi vào một thân cây thiếu vững chắc thì không thể trụ lâu, mà không thể trụ được có nghĩa là đang sống thực vật và kết cục diệt vong là tất yếu vì không làm ra tiền mà vẫn phải dùng thuốc thì vốn liếng lâu ngày cũng cạn . Với chính sách thuế phí này thì một ngày không xa sẽ không còn gì mà lột nữa vì chẳng ai ngu mà đi mở doanh nghiệp khi khả năng thành công quá thấp, chỉ sợ lúc đó nạn thất nghiệp lan tràn lại quay trở lại hút vốn đầu tư nước ngoài (chủ yếu là Tàu, Đài Loan) , bỏ qua các yếu tố môi trường và tài nguyên để giải quyết vấn đề lao động và người thu lợi lại không phải là người Việt.

    Reply
  • Nghiem anh

    Chu ALan,sao ko thay bai ” ko con la chuyen du doan kinh te ” nua, bai do qua hay,qua that.Co chuyen gi day chu,chu co the noi cho moi nguoi biet duoc ko?Chuc chu manh khoe —binh an.

    Reply
  • Bùi Quốc Tuấn

    Tôi không phải là nhà kinh tế, nhà quản lý, nhưng tôi quan sát và rút ra được cái quy luật (có lẽ gọi là cái chu trình thì đúng hơn) về quản lý kinh tế/xã hội ở nước ta trong vài chục năm qua. Đó là quy luật 3 B: Bung – Bục – Bịt. Mọi cái đều bắt đầu từ Bung ra rồi không kiểm soát được, quá đà làm Bục (vỡ) rồi tìm cách Bịt lại rồi một chu trình 3 B mới lại bắt đầu. Ví dụ như thị trường Bất động sản bây giờ đang trong giai đoạn Bục và bắt đầu tìm cách bịt. Ví dụ phong trào “Xin lỗi” đang trong giai đoạn Bung ra, từ cấp cao nhất đến các tỉnh, huyện,…

    Reply
  • Hà Cường

    Có thể… thỉnh thoảng chú sẽ cảm thấy mệt mỏi với búa rìu của “những thế lực thù địch”. Thỉnh thoảng chắc chú cũng muốn trở lại Mỹ cho khỏe cái thân già, khỏi bị mấy ông “trên tháp ngà” soi mói.

    Có điều này không biết chú biết không? Dù ít để lại comment nhưng cháu và hàng ngàn thanh niên Việt vẫn ngày ngày truy cập vào website này của chú, để đọc những nhận định trực diện về nền kinh tế và về… đời.

    Mong còn được đọc rất lâu nữa! Chúc chú sức khỏe!

    Reply
  • Hưng

    Biết khổ! nhưng người ta moc túi mình nhưng cũng đành chịu! dân đen mà! kêu ai, mà có khi kêu còn khổ hơn ấy chứ. khen thì bảo là người ta nói đúng, chê thì bảo là xuyên tạc chế độ!

    Reply
  • BLoc

    Con hơn cha (kiểu này) thì nhà dỡ nóc!

    Ngày xưa đi học nghe Nguyễn Công Hoan lên án, liệt kê các loại thuế thời Pháp thuộc thấy sao dân mình khổ thế!

    Nay con cháu chút chít của cụ lấy ý đó soạn ra bao loại thuế và phí, rồi mỗi ông lên nắm quyền lại “sán tạo” thêm một vài loại theo định hướng THUẾ LÀ PHẢI TẬN THU!. Nên thấy dân ta thời Pháp sao mà sướng vậy!

    Kinh tế làm theo định hướng, nên từ năm 1996 cả thuế và phí cũng được định mức cho mỗi tỉnh thành, tỉnh thành lại định mức quân huyện, rồi xuống phường xã, xuống doanh nghiệp và cả các chị hàng rong, vỉa hè, (có ai biết loại thuế nón không? – đó là loại phí ngày dáng lên nón các chị có gánh rau hành ngồi đứng lòng đường quanh chợ có từ ngày mở cửa đến giờ)!

    Doanh nghiệp đăng ký Thuế khoán phải xin xỏ đút lót để được giao mức thấp đã đành, doanh nghiệp đăng ký Tự kê thuế theo doanh thu vẫn phải nhận định mức cả năm Thuế GTGT, Thuế TNDN phải nộp theo chỉ tiêu mới là kêu trời không thấu! (chẳng khác nào Thuế yêu cầu doanh nghiệp là các tổ chức Thần Thánh nên có thể hóa phép lập và thực hiện đúng kế hoạch mà Thuế bắt buộc), không nộp đủ thì lắm chuyện rắt rối đến mức chỉ còn cách dẹp tiệm mới yên thân. Không thì phải “thuê” lại cán bộ thuế làm sổ sách báo cáo thuế hằng tháng, hàng năm thì mọi chuyện kinh doanh mới “trót lọt”!

    Khẩu hiệu của ngành Thuế và Hải quan:
    TẬN THU VÀ ÉP NỘP LÀ NGHĨA VỤ CỦA CÁN BỘ ĐỐI VỚI TOÀN DÂN !
    Hay SỐNG CHẾT MẶC BÂY, DƯ ĐỊNH MỨC ĐƯỢC TIỀN THƯỞNG MỚI LÀ QUANG TRỌNG !

    Mấy “ông” quên rằng khi bò chết thì nước tiểu cũng không còn chứ nói gì đến sữa.

    Reply
  • Nghiem anh

    Sang doc bai DUNG CHO DEN LUC DN NGOAI DEN ” HOT XAC ” cua tac gia Trang Lam tai CAFEF Ma thien nghi chung ta da lam gi khoang 4 chuc nam qua tuc nua doi nguoi. Bay gio moi chuan bi vao xuat phat diem,cai banh ngon chac chan se danh cho DN ngoai, nhung cung con do nguoi dan con co viec lam. Nen can phai thay doi tu duy,cach nghia cua tat ca moi nguoi. Dung co giu , va tiec nuoi cai da cu,loi thoi gay biet bao tham hoa cho cai dan toc nho be nay va cung huong toi hoi nhap the gioi voi day long tu tin va khat vong chinh phuc the gioi moi …

    Reply
  • Đông Dương

    Chính vì nguyên nhân này mà hàng hóa VN không thể cạnh tranh với thế giới, kể cả những lĩnh vực tưởng chừng có thế mạnh như nông sản, thủy sản. Ai đời thức ăn chăn nuôi mà toàn phải đi nhập bắp, bã đậu nành, bột cá về sản xuất.
    Nếu sản xuất ở VN thì sao: Lập công ty bôi trơn bên cấp phép -> có dự án SX bôi trơn tiền cấp đất xây nhà máy, bôi trơn bên quản lý xây dựng, tài nguyên môi trường, nhập máy móc thiết bị bôi trơn hải quan, vận chuyển về bôi trơn CSGT, đi vào hoạt động bôi trơn thuế, bôi trơn kiểm định chất lượng, xuất hàng bán lại bôi trơn CSGT, hải quan, quản lý thị trường. Chưa kể lễ tết hàng năm bao nhiêu bận phải quà cáp cho các bố ấy. Cứ như vậy tất cả các khâu cộng vào giá thành, chưa kể các nguyên vật liệu, hàng hóa dịch vụ khác cũng chịu các chi phí bôi trơn tương tự dẫn đến đầu vào đã cao rồi, rồi cộng thêm không biết bao nhiêu loại thuế, phí chính thức cao ngất ngưởng. Như vậy làm sao hàng hóa SX ra làm sao cạnh tranh nổi, nên tất tật nhập cho rẻ, chẳng SX làm gì cho mệt. Sẽ chẳng bao giờ nền SX của VN ngóc đầu lên nổi, chỉ các quan quản lý NN là càng ngày càng lên thôi

    Reply
  • Vu Luu

    Dẫu biết rằng thực tại là thế
    Hỡi ơi! Ta làm được gì?
    Bao vướng bận còn đây
    Gia đình ta đó, ta làm gì đây?
    Haizzzz….

    Dẫu biết hiện tại là thế! Chúng ta luôn muốn có môt cơ chế tốt, cơ chế mà giúp dân được tự do, hạnh phúc. Nhưng thực tại là thế. Chúng ta những người dân, có mường tượng được rằng nếu cơ chế này không tốt chúng ta đấu tranh … thì sao.?
    Thành công sau khi … thì sao? Liệu cuộc sống có tốt hơn, người dân có an vui, tự do hạnh phúc được không.
    Hay sau cái ba chấm đó người dân lại phải lạnh hậu quả từ cái ba chấm đó. “Tan thương, chết chóc, đói nghèo…biết bao hệ lụy xã hội xảy ra”.

    Con rất cám ơn sự chia sẽ quý giá của bác Alan.
    Chúng ta là giới trí thức trẻ, cố gắng dùng “trí tuệ tinh tấn” mà hành động đúng đắng.

    Reply
  • me dot

    Bài ca mùa xuân 1961
    Tố Hữu

    Tôi viết bài thơ xuân
    Nghìn chín trăm sáu mốt
    Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt
    Nắng soi sương giọt long lanh…
    Rét nhiều nên ấm nắng hanh
    Đắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng?
    Giã từ năm cũ bâng khuâng
    Đã nghe xuân mới lâng lâng lạ thường!

    Chào xuân đẹp! Có gì vui đấy
    Hỡi em yêu? Mà má em đỏ dậy
    Như buổi đầu hò hẹn, say mê
    Anh nắm tay em, sôi nổi, vụng về
    Mà nói vậy: “Trái tim anh đó
    Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ:
    Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều
    Phần cho thơ, và phần để em yêu…”
    Em xấu hổ: “Thế cũng nhiều anh nhỉ!”
    Rồi hai đứa hôn nhau, hai người đồng chí
    Dắt nhau đi, cho đến sáng mai nay
    Anh đón em về, xuân cũng đến trong tay!

    Ôi tiếng hót vui say con chim chiền chiện
    Trên đồng lúa chiêm xuân chao mình bay liệng
    Xuân ơi xuân, vui tới mông mênh
    Biển vui dâng sóng trắng đầu ghềnh
    Thơ đã hát, mát trong lời chúc:
    Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh
    Tam Đảo, Ba Vì vui núi xuân xanh…
    Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng
    Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng
    Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau
    Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!
    Trải qua một cuộc bể dâu
    Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình
    Nổi chìm kiếp sống lênh đênh
    Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều!
    Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
    Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng…
    Ôi tiếng của cha ông thuở trước
    Xin hát mừng non nước hôm nay:
    Một vùng trời đất trong tay
    Dẫu chưa toàn vẹn, cũng bay cờ hồng!
    Việt Nam, dân tộc anh hùng
    Tay không mà đã thành công nên người!
    Có gì đẹp trên đời hơn thế
    Người yêu người sống để yêu nhau
    Đảng cho ta trái tim giàu
    Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay!

    Đời vui đó, hôm nay mở cửa
    Như dãy hàng bách hóa của ta
    Hỡi những người yêu, hãy ghé mua hoa
    Và đến đó, sắm ít quà lễ cưới:
    Lụa Nam Định đẹp tươi mát rượi
    Lược Hàng Đào chải mái tóc xanh!
    Ta còn nghèo, phố chật nhà gianh
    Nhưng cũng đủ vài tranh treo Tết…
    Đời vui đó, tiếng ca Đoàn kết
    Ta nắm tay nhau xây lại đời ta
    Ruộng lúa, đồng khoai, nương sắn, vườn cà
    Chuồng lợn, bầy gà, đàn rau, ao cá
    Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá
    Mỗi hòn than, mẩu sắn, cân ngô
    Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ!

    Ồ thích thật, bài thơ miền Bắc
    Rất tự do nên tươi nhạc, tươi vần
    Cả không gian như xích lại gần
    Thời gian cũng quên tuần quên tháng.
    Đời trẻ lại. Tất cả đều cách mạng!
    Rũ sạch cô đơn, riêng lẻ, bần cùng
    Quê hương ta rộn rã cuộc vui chung
    Người hợp tác nên lúa dày thêm đó.
    Đường nở ngực. Những hàng dương liễu nhỏ
    Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm
    Xuân ơi Xuân, em mới đến dăm năm
    Mà cuộc sống đã tưng bừng ngày hội
    Như hôm nay, giữa công trường đỏ bụi
    Những đoàn xe vận tải nối nhau đi
    Hồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt Trì
    Tên đất nước reo vui bao tiếng gọi…

    Nào đi tới! Bác Hồ ta nói
    Phút giao thừa, tiếng hát đêm xuân
    Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân
    Mời những bàn chân, tiến lên phía trước.
    Tất cả dưới cờ, hát lên và bước!
    Đi ta đi! Khai phá rừng hoang
    Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?
    Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy?
    Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy
    Hỏi đâu thác nhảy, cho điện quay chiều?
    Hỡi những người trai, những cô gái yêu
    Trên những đèo mây, những tầng núi đá
    Hai bàn tay ta hãy làm tất cả!
    Xuân đã đến rồi. Hối hả tương lai
    Khói những nhà máy mới ban mai…

    Tôi viết cho ai bài thơ 61?
    Đêm đã khuya rồi, rét về tê buốt
    Hà Nội rì rầm… Còi thổi ngoài ga
    Một chuyến tàu chuyển bánh đi xa
    Tiếng xình xịch, chạy dọc đường Nam Bộ…
    Ôi đâu phải con tàu! Trái tim ta đó
    Tiếng đập thình thình, muốn vỡ làm đôi!
    Ta biết em rất khỏe, tim ơi
    Không khóc đấy. Nhưng sao mà nóng bỏng
    Như lửa cháy trong lòng ta gió lộng?
    Mấy hôm nay, như đứa nhớ nhà
    Ta vẩn vơ hoài, rạo rực, vào ra
    Nghe tiếng mõ và nghe tiếng súng
    Miền Nam dậy, hò reo náo động!
    Ba con tôi đã ngủ lâu rồi
    Còn bao nhiêu chưa được ngủ trong nôi
    Miền Bắc thiên đường của các con tôi!
    Gà gáy sáng. Thơ ơi, mang cánh lửa
    Hãy bay đi! Con chim kêu trước cửa
    Thêm một ngày xuân đến. Bình minh
    Cành táo đầu hè quả ngọt rung rinh
    Như hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ
    Treo trước mắt của loài người ta đó:
    Hòa bình
    ấm no
    Cho
    Con người
    Sung sướng
    Tự do!

    Reply
    • THƠ THẨN

      Gió hòa bình đã thở
      Sóng Tự do… cứ chờ
      Mẹ ! sao vẫn như LỪA?
      Vẫn thân trâu ngựa… trông chờ “Đỉnh cao”!!!???

      Reply
  • Việt Nguyễn

    nhà tôi ở Cầu Diễn, Hà Nội, mỗi sáng đi làm mât gần 1 tiếng cho 12km, rít 1 mớ bụi và khí thải xe đủ loại do tắc đường, 1 đoạn đường cầu diễn-nhổn làm gần 10 năm…. Sự thật là năm nào dân cũng nộp thuế đủ loại để nn đầu tư vào đường xá, các công trình công cộng. Về bản chất thì người dân đang đầu tư cho chính mình chứ ko phải xin nn nhưng nhìn người dân lúc nhúc chen lấn thì cứ như nn ban ơn cho dân đen…. 1 khoản đầu tư thua lỗ sẽ phải cắt lỗ, nhưng trong tình huống này thì dân đen hoàn toàn bất lực, vẫn phải đầu tư đều đều và lỗ vẫn ko thể cut loss. Dilemma

    Reply
  • Chu Quoc

    Biết đến bao giờ người dân nghèo mới thoát khỏi cuộc sống lam lũ ! ….Thực tại cuộc sống luôn phản ánh đúng mọi vấn đề . Sự yếu kém trong công tác quản lý và đường lối thực thi dân chủ ở việt nam hiện tại đã thể hiện rõ
    ” CÓ Ở TRONG DÂN MỚI HIỂU LÒNG DÂN”…mong rằng một tương lai không xa ở một thế hệ lãnh đạo mới sẽ chấp nhận sự thay đổi có như vậy thì đất nước ta mới đi lên được .
    Cảm ơn bài viết rất thực tế của bác MINH DIỆN … Cảm ơn bác alan !

    Reply
  • võ việt nam

    Bài viết rất hay, sâu sắc và thấy đượm buồn.

    Reply
  • Vu Quang Trinh

    Chỉ có 04 nước còn lãi trên Thế giới có 2 hệ thống chính quyền : Đảng và Nhà nước . Cơ quan Nhà nước có gì thì cơ quan Đảng có cái đó . Nhà nước có bao nhiêu nhân sự thì Đảng có tương đương . Nuôi thêm 1 ông bất tài vô dụng như thế thì dân ta chết chắc

    Reply
  • xhai

    chu ALAN PHAN khiem nhuong tu xem minh la con ech nho que mua , theo chau con ech nay lam rang ro non song dat nuoc vn thi gia tri khong nhung ca ty usd ma con vo gia nua la khac. chau uoc mo sao dat nuoc minh that nhieu con ech que mua nhu cua chu de nhan dan duoc nho, co dang gia hon trieu lan may ong tien si co hoc ham hoc vi ma thu minh ca doi khong co bai bao tam huyet co gia tri nhu cua chu.
    chau thay cam nhan dao nay suc khoe chu giam sut do lam viec nhieu muon khuyen chu tap mon NAM HUYNH DAO suc khoe rat tot chu a, chu len google khao sat so dang thong tin roi sap thue thay ve tap voi chu. chu phai khoe de cong hien nhieu cho dat nuoc .chao chu

    Reply
  • Quy Pham

    Xin Bác Alan này nói về kinh tế học thuật đi, nói chính trị hoài ko tốt đâu

    Reply
    • hoc 92

      bạn là 1 nhà kinh tế, liệu bạn có thể không quan tâm đến chính trị, pháp luật và các yếu tố vĩ mô hay không. Bác Alan đã và đang mổ xẽ những vấn đề đó và mình thật sự thấy rằng bài viết rất hay. Cảm ơn bác và tác giả.

      Reply
  • Bean

    Quê em có bài vè thế này từ hồi em còn bé tí ti: Trung ương tương Bộ, Bộ trộ Tỉnh, Tỉnh chỉnh huyện, Huyện luyện xã, Xã giã thôn, thôn dồn xóm, xóm tóm dân, dân dần cục đất. Cuối cùng thì cũng giống như chuyện con mèo bay ra khỏi cửa sổ của AXIT NEZIN thôi.

    Reply
  • anhviet

    thuế khoán năm nay cho các hộ kinh doanh tăng 30%. Thế thì khoan sức dân vào đâu ạ

    Reply
  • volvo

    định mệnh đã an bài. mọi người hãy cố gắng làm việc để lo cho gia đình và bản thân. cái gì đến rồi sẽ đến. đọc các bài viết của chú Alan thật cảm động. chú thật nặng lòng với quê hương việt nam

    Reply
  • Hang Nga

    O tren cung trang co chi Hang Nga, va co chu cuoi nua hehehe, cac ban hay co gang hoc hanh, tu duong dao duc va lam nhung dieu tot dep cho cuoc song, dung so sanh Viet nam voi bat cu mot dat nuoc nao tren the gioi boi moi mot quoc gia co lich su va the che khac nhau, neu so sanh hay so sanh cuoc song cua chung ta voi cuoc song cua Ong noi chung ta, cuoc song cua Cha me chung ta, cac ban suong hon cac the he truoc nhieu lam day, dung ngoi do ma than van hay oan trach ai, hay lam dieu tot cho cuoc doi, cho gia dinh va cho ban than minh nua>.>>>>>

    Reply
  • Hiền

    Gửi Bác Alan,

    Trước đây, cháu đọc những bài khác của bác có rất nhiều cảm xúc khác nhau, nhưng riêng bài này là cảm xúc rất buồn. Buồn vì nghĩ là cuộc sống quê hương có nhiều bất công như Bác đã viết. Buồn vì biết là bất công như vậy, nhưng không thể làm gì được. Không biết cháu có còn muốn đọc bài của Bác không nữa, hay là làm con đà điểu chui đầu xuống cát vậy.

    Sao Bác không có cái kết nào hay hơn, cho chúng cháu là những người đọc bài của Bác có được tia hy vọng của ngày mai tương sáng, chứ không phải cái kết gửi đến Bộ trưởng Vương (người mà có thừa khôn ngoan và hiểu biết để mà không cần lời khuyên của Bác Alan).

    Chúc bác sức khỏe.
    Hiền

    Reply
  • Kiem

    Những bài viết của Bác mạnh mẽ như 10 vạn hùng binh. :)
    Cháu hóm hỉnh chút!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top