Giới Trẻ Việt Nhìn Từ Silicon Valley Reviewed by Momizat on . Giới Trẻ Việt Nhìn Từ Silicon Valley Alan Phan 27 Aug 2015   Sau cuộc họp thân hữu ngày 23 tháng 8 vừa qua ở San Jose, một nhóm bạn trẻ mời tôi ăn tối và k Giới Trẻ Việt Nhìn Từ Silicon Valley Alan Phan 27 Aug 2015   Sau cuộc họp thân hữu ngày 23 tháng 8 vừa qua ở San Jose, một nhóm bạn trẻ mời tôi ăn tối và k Rating: 0
>>Trang chủ » Feature Slider » Giới Trẻ Việt Nhìn Từ Silicon Valley

Giới Trẻ Việt Nhìn Từ Silicon Valley

Giới Trẻ Việt Nhìn Từ Silicon Valley

Alan Phan

27 Aug 2015

silicon 2

 

Sau cuộc họp thân hữu ngày 23 tháng 8 vừa qua ở San Jose, một nhóm bạn trẻ mời tôi ăn tối và khoảng 20 người bỗng nhiên cùng nhau đàm thoại trong một diễn đàn impromptu. Sau đây là vài đoạn thú vị ghi âm từ một Iphone:

……..

“Khi viết bình luận và điều hành Góc Nhín Alan (GNA), bác có bị chính quyền Việt gây nhiều phiền hà?”

“Thực ra chỉ từ những comments của các ông bà Dư Luận Viên. Họ gọi bác bằng đủ mọi danh từ, rất quen thuộc với luận điệu của CS, …phản động, mất gốc, chạy theo tư bản, chỉ chém gió, chưa đóng góp gì cho VN….và điều khôi hài là họ đều sao chép lại theo một  nguyên bản ngây ngô từ một quan chức tuyên truyền thiếu rất nhiều kiến thức. Câu comment phổ thông nhất là sao lúc này GNA toàn đăng bài về chính trị của các tác giả khác; sao không chỉ nói đến các đề tài kinh tế. ….

Chúng tôi theo dõi contents của GNA gần như thường trực: bài về kinh tế chiếm khoảng 50%, về xã hội văn hóa tư duy khoảng 40% và chỉ 10% có đụng đến các vấn đề chính trị trong đó một vài bài là nhậy cảm với quan điểm “lề đảng” của nhà nước. Các bài ít người đọc nhất là kinh tế và các bài phổ thông nhất với đọc giả là các bài “chính trị” theo lề dân này. Nếu chỉ muốn câu views và tạo nên lượng đọc giả khổng lồ, chắc GNA chỉ nên đăng những bài thuộc loại nhậy cảm. Tuy nhiên đây không phải là mục tiêu của GNA.”

“Bác có cả các số liệu về lượng người đọc từng bài một hay từ còm sĩ một?”

“Thực ra, Amazon (server host), Google, Twitter và Facebook có rất nhiều chi tiết thú vị. Những ông bà Dư Luận Viên gần như không hề đọc các bài về kinh tế hay xã hội nếu không liên quan đến việc phê bình chính quyền hay quan chức. Họ chỉ tập trung comments và chửi bới vào vài bài đụng chạm. Các IP họ dùng đều có chung một địa chỉ, chứng tỏ họ làm việc tại một cơ quan độc nhất của đảng hay nhà nước, và các thông tin cá nhân của họ đều được ngụy tạo…Nói chung, họ có thể làm người đọc comments khó chịu, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến quan điểm của ai. Với bác, đó chỉ là một cách kiếm tiền lẻ tội nghiệp… ”

………

“Bác nghĩ thế nào về giới trẻ Việt Nam tại Silicon Valley, cái nôi của công nghệ IT Mỹ?”

“Bác đến đây rất nhiều lần suốt 40 năm qua, gặp gỡ, hội thoại, làm ăn…với nhiều chuyên viên, nhà đầu tư, sáng lập viên doanh nghiệp (đã thành công hay thất bại)…. Sự thay đổi thần kỳ của khu vực cũng như ảnh hưởng của IT trên kinh tế, xã hội toàn cầu là một phép lạ. Tuy nhiên đây là lần đầu bác có sự tiếp xúc sâu rộng với giới trẻ Việt Nam. Tổng quát, bác thấy các bạn cũng mang nhiều bản sắc của những giới trẻ khác, từ Âu qua Á, lớn lên và mưu sinh trong một môi trường đặc thù của sáng tạo và cạnh tranh. Ngoài một mức sống cao hơn nhờ thu nhập, giới trẻ nơi đây biết chấp nhận rủi ro nhiều hơn, lạc quan và năng động hơn, có những đam mê mạnh hơn các bạn trẻ ở các vùng khác. Giới trẻ Việt đi chậm hơn các đồng nghiệp từ Trung Quốc, Ấn Độ, Đông Âu…vì hoàn cảnh, nhưng bác tin là các cháu sẽ bắt kịp các cộng đồng thiểu số khác trong vòng 10 hay 20 năm nữa…và sẽ thể hiện cái thông minh cốt lõi của dân tộc..”

Tướng Lê Bá Hùng

Tướng Lê Bá Hùng

……“Giờ bác hỏi lại các con: nhìn lại giới trẻ đang còn sống ở Việt Nam, các con thấy có những gì khác biệt..?”

“Cho con trả lời. Con vừa qua mới có 6 tháng, fresh off the boat, nên xin phân tích vài điểm:

Khác biệt lớn nhất là tư duy, suy nghĩ…từ khi đến Mỹ. Hồi ở Việt Nam, gia đình con loại trung lưu, bố là công chức cao cấp, nên con chỉ lo đi học và chơi, không gì để thắc mắc. Học kiểu Việt Nam thì có lẽ chỉ cần vài ngày trước khi thi cử, rồi tìm cách mua đề thi, chạy chọt…nên con lấy bằng Cử nhân mà gần như không biết một điều gì nhiều về lĩnh vực tổng quát hay chuyên môn. Có rất nhiều thì giờ rảnh để cà phê, nhậu nhẹt, facebook  và phá phách xóm làng.

Qua đây, bù đầu vào các homework rồi tham khảo, đọc cả chục cuốn sách mỗi tuần…để bắt kịp bạn học. Có thể nói là thở cũng không có thì giờ…

Hiện tại đã vậy, suy nghĩ về tương lai ở Việt Nam gần như không có. Mọi thứ tùy thuộc vào cha mẹ, từ chuyện làm hộ khẩu, mua cái nhà, kiếm việc làm khi ra trường, lấy vợ…mình thật thụ động, ích kỷ và vô cảm trước mọi diễn biến xẩy ra chung quanh. Còn những đám bạn nghèo, kém may mắn, thì con không thich đàn đúm với chúng, vì thấy bọn này…tuyệt vọng quá.

Qua Mỹ, con bắt đầu biết sống và suy nghĩ trong độc lập, không đổ thừa những thiếu sót, ngu xuẩn của mình vào tình thế hay số phận…rất lạc quan khi nghĩ là tương lai ra trường sẽ có cơ hội để thi thố tài năng, xây dựng cho mình một cuộc sống ý nghĩa. Ngoài sự nghiệp, con cũng bắt đầu thông cảm hơn với những người thua kém, sẵn sàng giúp họ nếu cần.

Khác biệt lớn thứ hai là kiến thức. Lúc ở Việt Nam, con tin vào những tuyên truyền dậy ở trường từ bé…rồi lập đi lập lại mỗi ngày ở các loa phường, miệng cha mẹ bà con, TV, báo chí…nên đúng là một cháu ngoan bác Hồ kiểu mẫu.

Qua Mỹ, chỉ cần 1 tháng lên mạng với Google không bị tường lửa, con nhận ra sự dối trá trắng trợn của những kiến thức mà người dân bị nhồi sọ suốt 70 năm. Cứ mỗi đề tài, mỗi một ông thánh được suy tôn…chỉ cần đọc 100 bài với đủ góc cạnh, sẽ thấy rõ cái chân tướng ghê tởm…của mọi thứ đã ô nhiễm đầu óc con khi còn trong nước.

Lúc này, gần như con không còn liên lạc với bạn bè cũ trong nước. Chúng quả là ngu hơn lợn”

Tỷ Phú Hoàng Kiều

Tỷ Phú Hoàng Kiều

……..

“Còn ai có thêm ý kiến về các khác biệt giữa lớp trẻ ở đây và ở nhà?”

“Con xin tiếp lời bạn N… Con thấy ở đây, ai cũng có những toan tính về sự nghiệp trong ngành mình học và đam mê. Họ sẽ có cơ hội thực hiện giấc mơ Mỹ của họ, nếu đủ khả năng, ý chí và may mắn. Như câu thành ngữ …the sky is the limit…Còn ở Việt Nam, nhiều người bạn cũng có giấc mơ và toan tính, nhưng sự thực hiện gần như là hoang tưởng. Không có quan chức hay thế lực chính trị, không có tiền gối đầu khởi nghiệp, không có công nghệ đặc thù, không có sản phẩm hay thị trường…thì chuyện thành công như các đồng nghiệp IT bên này…đúng là lấp biển vá trời”.

“Cho con đóng góp. Con thấy những khác biệt lớn lao đã ảnh hưởng những hệ quả mà bạn N…và T… nói ra, có nguyên do từ 3 yếu tố: môi trường sống, cơ chế pháp quyền và văn hóa truyền thống.

Môi trường sống khiến con người thấy nghèo hèn, tự ti vì thua kém, chật vật với từng bữa ăn, thiếu tiền thường trực nên luôn nợ nần, cầu xin. Cái nghèo là một thảm họa và người dân Việt bình thường, không phải COCC, bị vùi xuống bùn đen, khó mà có tư duy hay kiến thức của xứ sở tự do mà bạn N…đã nói. Thêm vào đó, ô nhiễm thực phẩm, không khí, ngập lụt, rác thải… đã làm cho môi trường không thích hợp cho cả loài chuột bọ…

Yếu tố thứ hai là một cơ chế quyền lực không khoan dung, với một chính quyền không chấp nhận bất cứ một khác biệt nào. Mọi hành xử trong kinh tế, xã hội, chính trị…đều đã được sắp xếp giữa các “đầy tớ” và không một ông bà chủ nào ngoài băng đảng có thể xía vào.Trong cái cứng ngắc, thô thiển như vậy, không một sáng tạo nào có thể sinh sản; như cây xanh trên sa mạc.

Sau cùng, văn hóa truyền thống Việt Nam đã bị chôn sống từ bao giờ, 70 năm tại miền Bắc và 40 năm tại miền Nam. Chỉ còn lại một văn hóa suy đồi, trì trệ…và những thói quen dối trá và dốt nát đẻ ra từ lối giáo dục nhồi sọ. Bạo lực hiện diện trong mọi tầng lớp xã hội. Các giới trẻ thì theo gương những con sâu đầu đàn: tham nhũng, thủ đoạn, hèn hạ; trên thì nâng dưới thì đạp…làm thế nào mà một người lương thiện có thể tìm nổi một đời sống ý nghĩa như mơ mộng?”

“Con xin tiếp lời cùng 3 bạn trên. Thực ra, cốt lõi của vấn đề là Việt Nam đang bị Trung Quốc đô hộ trên mọi phương diện: kinh tế, chính trị, văn hóa và quân sự. Gộng kềm của thực dân Tàu còn mạnh hơn thực dân Pháp rất nhiều; và sau kinh nghiệm về việc đánh thắng Pháp, nhà cầm quyền của 2 nước đã tiết lọc những bài học rất tinh vi, để cầm chắc không người Việt nào có thể phản kháng chế độ mà không bị trừng trị. Sự kết hợp chặt chẽ của 2 đảng cầm quyền tại đây chỉ có thể gia tăng sự lệ thuộc vào tương lai, không thay đổi được, trừ khi một hay hai đảng sụp đổ trước”.

……..

“Bác nghĩ thế nào về sự sụp đổ này? Liệu có là hoang tưởng?”

“Theo suy nghĩ cá nhân của bác và sau khi nghiền ngẫm khá nhiều về các quốc sách cai trị dân qua lịch sử Âu, Á…bác nhận ra một điều. Dù các đảng Cộng Sản châu Á đã đem lại nhiều hệ quả tang thương và khốc liệt cho đời sống của người dân thường, nhưng bộ máy cai trị của họ vô cùng hữu hiệu và sắc bén trong việc cướp giật, nắm giữ và bảo vệ quyền lực cũng như quyền lợi của băng đảng CS. Đỉnh cao của nghệ thuật cai trị phải là gia đình Kim của Bắc Triều Tiên.

Khác với triết thuyết của Machiavelli hay Tôn Tử, các nhà cầm quyền của 3 quốc gia CS còn lại tại châu Á (Trung Quốc, Việt Nam và Bắc Triều Tiên) đã áp dụng một quốc sách pha trộn giữa chính trị và tôn giáo, để sự đàn áp khống chế mọi người dân hoàn toàn tự nhiên và tuyệt đối. Bầy cừu này ngoan ngoãn nằm trong sự kiểm soát của bộ máy với niềm tin là thần thánh đang cứu giúp họ. Họ tin rằng mình may mắn với một định mệnh quá tuyệt, như câu tuyên truyền, ‘mở mắt dậy là muốn làm người Việt Nam’ câu nói nổi danh, từ một ‘tư tưởng’ rực rỡ của thời đại. Dù là Internet và những chuyến lữ hành ngoài quốc gia có làm sáng mắt vài người, nhưng ‘tư tưởng rực rỡ’ cũng như tường lửa, roi vọt trừng phạt và 70 năm quen làm cừu…đã khiến phần lớn người dân nuốt trôi sự thật và sẵn sàng sống chết với giả dối…

Bác nghĩ các nhà nghiên cứu sử học sẽ có quá nhiều dữ liệu trong tương lai để giúp chúng ta hiểu thêm về hiện tượng này.”

……….

“Còn suy thoái kinh tế của Trung Quốc và Việt Nam? Ảnh hưởng của chúng sẽ ra sao trên đời sống người dân?”

“Dĩ nhiên là thu nhập của họ sẽ giảm, tiền dành dụm có thể mất vài giá trị…nhưng thói quen tiêu dùng và ăn nhậu chắc cũng không thay đổi nhiều. Từ bia Heineken xuống bia hơi, từ thịt bò xuống khô mực thì cũng OK với đa số dân thành thị. Còn những hộ nghèo ở làng mạc xa xôi, suốt ngày chỉ khoai sắn, côn trùng ếch nhái…thì chắc cũng không gì nhiều để mất. Riêng với các quan chức và đại gia đỏ, đây là khúc ngoặt của ván bài sinh tử. Tranh chấp quyền lực và lợi ích sẽ gia tăng vì miếng bánh thu nhỏ lại. Nhiều người sẽ mất tài sản và mạng sống nếu không cẩn trọng; và vài người sẽ biết nắm bắt cơ hội mới để tăng quyền lực hay giàu hơn.   

Nói chung, trong 2015, bác đoán là các chính quyền Trung Quốc và Việt Nam sẽ dùng dự trữ ngoại hối, ngân sách…để ổn định tình thế tạm thời cho nên không có nhiều biến động. Nhưng sau đầu năm 2016, những phương tiện và giải pháp không còn thích hợp, nên họ phải buông tay để thị trường khống chế. Đây là khởi đầu của một chu kỳ suy thoái toàn cầu…ảnh hưởng không lớn lắm trên kinh tế Âu Mỹ; nhưng có thể rất khó khăn với các nền kinh tế mới nổi tại châu Á.”

Hoa Hậu Mỹ-Á Jennie Chung

Hoa Hậu Mỹ-Á Jennie Chung

……..

“Trước khi chia tay, bác cho các con ý kiến là có nên đem tiền về Việt Nam đầu tư? Nếu không, đâu là nơi lý tưởng nhất.?”

“Như bác chia sẻ trong buổi họp mặt, Việt Nam có rất nhiều cơ hội dành riêng cho những ai có quan hệ đặc biệt với quyền lực. Việc kiếm tiền nhanh và nhiều gấp trăm lần Mỹ là điều rất khả thi. Nhưng với những bạn không có hoàn cảnh hay có tư duy chụp giựt, thì làm ăn ở Việt Nam là một hành trình trắc trở và gian nan vô kể. Phải biết chịu đựng và có một tình yêu quê hương mù lòa.

Với bác, kinh doanh là một động thái hoàn toàn độc lập với cảm xúc. Cần đam mê nhưng cũng cần phân biệt lợi hại, lỗ lời. Trong tình trạng bấp bênh hiện nay, bác sẽ ngừng lại mọi dự tính đầu tư và chăm chú vào việc phòng thủ cho dòng tiền còn lại. Các kinh tế lớn như Âu Mỹ, các blue chips như công ty đa quốc lâu đời…sẽ là điểm đến của bác.

Còn nếu muốn tìm chút cảm giác phiêu lưu, Mexico hiện nay là môi trường phát triển tốt nhất cho FDI”.

…….

Alan Phan và các bạn

 

Bình luận (125)

  • Hoàng Văn

    Cảm ơn bác!@@

    Reply
    • Nguyet

      Mình hok phải COCC,ko đầu thai gia đình giàu có, ko qua xuât săc để du hoc, như hàng triệu thanh niên Vn khac ket ở đây, ko lẽ ngu như lơn hết hả trời.Nuoc co van nuoc, người có nhân mệnh.Chau Phi ko theo CS mà cũng đâu khá gì,Ở Mỹ cũng có câu chuyện người mẹ bắn các con rồi tự sát vì cùng quẫn chứ bộ.Thoi thì người ở lại cũng phải cố gắng , một ngày ko xa nước Việt tưoi sáng ,kiều bào lục tục trở về cố quốc giống hoa hậu Jenifer Phạm nhé.

      Reply
      • NIKE

        1 ý thức hệ mới- não trạng mới – việt kiều và việt cộng
        tư duy thay đổi- hành động thay đổi- vị trí địa lý ,môi trường sống cũng có ảnh hưởng đến ý chí con người ….đừng để mắc kẹt trong tư duy

        Reply
      • Hùng

        @nguyet: chính vì nói như thế họ mới bảo bạn ngu như lợn.
        Nói rõ ràng ra thế còn cãi

        Reply
    • Nguyễn Y Pha

      “Con vừa qua mới có 6 tháng” mà dùng những từ như : “nhồi sọ”, “ngu hơn lợn”, “ngu xuẩn”…=> bạn này rất dễ bị nhồi sọ, đã có ít nhất 20 năm ngu hơn lợn. Từng phá xóm làng tức là ở nông thôn nhưng được đi du học Hoa Kỳ.

      GNA đã thay từ “chánh trị”->chính trị. Tại sao không thay các từ : xẩy ra->xảy ra; dậy học->dạy học…?

      Reply
    • Thang

      Cháu cảm ơn bác

      Reply
  • Nguyễn Phương 2

    Bản ghi nhận các nhận xét về hiện tình Việt Nam trong buổi họp mặt của TS Alan Phan và các bạn trẻ đến từ Việt Nam đang sống tại Mỹ rất giá trị . Chúng ta nên đọc trên 10 lần ( văn , tư , tu = lắng nghe , tư duy , chiếu soi ) để tìm cách đóng góp vào vào các nhân , duyên tạo thay đổi cho xã hội Việt Nam, để chấm dứt tình cảnh — kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi .

    Hãy chú ý đến nhận xét của TS Alan Phan
    ” nhưng thói quen tiêu dùng và ăn nhậu chắc cũng không thay đổi nhiều. Từ bia Heineken xuống bia hơi, từ thịt bò xuống khô mực thì cũng OK với đa số dân thành thị. Còn những hộ nghèo ở làng mạc xa xôi, suốt ngày chỉ khoai sắn, côn trùng ếch nhái…thì chắc cũng không gì nhiều để mất.”

    Hãy chú ý người Việt đang trong bùn lầy sinh tử do những kẻ chủ nô kiến tạo. Những người Việt nô lệ chỉ là vốn quý cho các chủ nô mà thôi . Để thoát khỏi bùn lầy sinh tử này, người Việt phải có tri kiến về tình cảnh hiện nay , sống như thế là khổ , nguyên nhân của khổ là ở đâu , có một sự thoát khổ , và có phương cách thoát khổ . Những chủ nô rất thông minh , tàn bạo , tàn ác , tàn nhẫn … thế nên các bạn nên cẩn trọng , cư xử hợp thời nhưng vẫn giữ vững chánh đạo là an vui không thể nở hoa trong bất công và đói nghèo .

    Reply
  • Vũ Quốc Việt

    Luôn là những bài viết hay, sâu sắc. Đàn cừu vẫn cứ đi theo một hướng không biết đến bao giờ mới có sự mở mắt thật sự? Lớp trẻ học tại các trường trong nước vẫn bị định hướng, ra trường kiếm được chỗ yên thân là vui rồi, chịu khó luồn lách, gắng cho đầy túi tham.Chán!

    Reply
  • Nguyễn Phương 2

    Nhận xét này của TS Alan Phan thật là cao siêu –cần chiếu soi / reflect / tư duy nghiêm trang:

    “Theo suy nghĩ cá nhân của bác và sau khi nghiền ngẫm khá nhiều về các quốc sách cai trị dân qua lịch sử Âu, Á…bác nhận ra một điều. Dù các đảng Cộng Sản châu Á đã đem lại nhiều hệ quả tang thương và khốc liệt cho đời sống của người dân thường, nhưng bộ máy cai trị của họ vô cùng hữu hiệu và sắc bén trong việc cướp giật, nắm giữ và bảo vệ quyền lực cũng như quyền lợi của băng đảng CS. Đỉnh cao của nghệ thuật cai trị phải là gia đình Kim của Bắc Triều Tiên.
    Khác với triết thuyết của Machiavelli hay Tôn Tử, các nhà cầm quyền của 3 quốc gia CS còn lại tại châu Á (Trung Quốc, Việt Nam và Bắc Triều Tiên) đã áp dụng một quốc sách pha trộn giữa chính trị và tôn giáo, để sự đàn áp khống chế mọi người dân hoàn toàn tự nhiên và tuyệt đối. Bầy cừu này
    ngoan ngoãn nằm trong sự kiểm soát của bộ máy với niềm tin là thần thánh đang cứu giúp họ.

    *
    Vâng, đúng thế .
    Để tự cứu , chúng ta hãy tự suy nghĩ , chiếu soi tình cảnh của chúng ta hiện nay . Chúng ta hãy buông bỏ các giảng giải sai bậy của các tu sĩ đang sống ở VN . Chúng ta hãy tự học về tôn giáo
    Tỉ dụ , chúng ta hãy học về Thật tế cuộc đời ở VN , bằng cách nhớ đến Kệ Tụng Ngài Thế Thân (Vasubandhu) kính lễ Đức Phật trong phần mở đầu Cânu Xá Luận:

    “Ngài đã diệt trừ tất cả các sự mê mờ,
    Đã cứu vớt chúng sinh ra khỏi bùn lầy sinh tử.
    Con xin cung kính đảnh lễ Bậc Thầy có các đức tính như thế, Bậc Thầy của sự thật,
    Và xin soạn luận Đối Pháp Tạng này.”

    … qua sự thuyết giáo chân chánh và như thật này mà Thế Tôn đã cứu vớt chúng sinh ra khỏi bùn lầy sinh tử chứ không phải nương vào các năng lực thần thông hoặc sự ban phát ân huệ. ”

    ***
    Nghĩa là chúng ta phải tự học để thấy sự mê mờ của chúng ta đối với Đảng CS , tự học về sự thật , và sự giảng giải về sự mê mờ và sự thật sẽ cứu thoát chúng ta

    Reply
    • Nguyễn Phương 2

      Các bạn không thể trấn lột lẫn nhau theo một cái vòng vô tận được , bằng đủ mọi thủ đoạn , quyền lực , hoặc bạo lực . Xã hội đầy trộm cướp từ những kẻ có địa vị cao tới thấp .
      Xã hội VN đang sụp đổ hoàn toàn về nhiều phương diện . Một tỉ dụ đau lòng — mới đây thấy trên facebook — hình ảnh một trang giấy học trò của một em bé phải chép phạt viết tay — chữ tròn nét rất đẹp — con xin hứa thứ hai sẽ đóng tiền ủng hộ.

      Reply
  • An

    Ngày hôm qua nhieu tờ báo hàng đầu của hongkong (lãnh thổ của trung quốc tàu khựa ) giật tin ở hàng đầu :
    “Let Vietnamese citizens work in Hong Kong as maids, consul general says
    Vietnamese Consul General Hoang Chi Trung is lobbying the government to allow his compatriots to gain work visas as maid ”
    ( https://www.facebook.com/southchinamorningpost/posts/10153517354444820 ) .

    Xin tạm dịch là ” Xin hãy cho ngưòi việt chúng tôi đưọc làm ngưòi hầu lau nhà cửa chùi cầu tiêu ,Tổng lãnh sự đề nghị ” .
    Tổng lãnh sự Việt nam đang tìm cach xin chính phủ Hongkong cho phép cấp visa cho công dân nưóc CHXHCN việt nam đưọc tới Hongkong làm ngưòi hầu lau nhà cửa chùi cầu tiêu (Maid ) ”
    Hết dịch .
    Hoàng Chí Trung, Tổng Lãnh sự của đảng loài sản tại Hong Kong và Ma Cao thì lại ngu đần hạ mình xuống xin đám trung cộng cho phép người Việt đưọc qua làm đầy tớ hầu hạ làm việc nhà cho đám ba tàu ở Hongkong .

    Tôi không biết các bạn nghĩ như thế nào nhưng tôi thì thật đau lòng quá .
    Đám sâu bọ cộng sản này cúi đầu xin ba tàu cho ngưòi việt chúng ta làm nô lệ cho tàu khựa không phải chúng thương yêu gì đồng bào mình mà chắc chắn chúng lại tìm cach bán visa ,bán xuất đi làm nô lệ ở hongkong …
    Rồi những con chó vàng , chó trắng , những con lợn hèn với giặc , ác với dân lại châu đầu vào rỉa những giọt máu cuối cùng của những con ngưòi việt khốn khổ đi làm nô lệ xứ ngưòi .
    Chắc gì sau khi vay lãi cắt cổ để có được xuất đi làm ngưòi hầu ở hongkong , những đồng tiền còm cõi gửi về cho gia đình sẽ còn giá trị khi mà nợ công , lạm phát , giá cả đắt đỏ siết cổ dân chúng hàng ngày .
    4000 năm lich sử oai hùng của dân tộc máu đỏ do vàng bị lũ sản đem về cho chúng ta những nỗi nhục ê chề .
    Chúng ta đang sống trên mảnh đất của ông cha chúng ta để lại mà cảm tưòng như những kiếp lưu vong ,Nông dân mất hết đất , không nhà cửa , không quyền con ngưòi , không tự do …
    Từ ngày tên giặc tàu Hồ Tập Chương mang cái chủ nghĩa vô nhân cộng sản vào việt nam thì hàng triệu ngưòi phải chết vì anh em chúng ta bắn giết nhau , hàng triệu ngưòi phải bỏ xác ngoài biển , bao nhiều ngưòi con gái việt phải nuốt nưóc mắt lấy nhưcng thằng ba tàu già nua bệnh hoạn , bao thanh niên phải lang bạt bán sức lao động xứ nguời
    Đau lòng quá các bạn ơi !

    Reply
    • Vàng làm quáng mắt!!!

      Lại giở cái bài chó sói khóc cừu non giả nhân giả nghĩa ra đây à???!!! Càng ngày tôi càng thấy đánh Mỹ là đúng!!! Chúng tàn ác man rợ như thế thì càng phải đánh!!! Ra cái vẻ yêu nước thương nòi mà lại viết chữ Việt không hoa!!! Cái bọn tà ác nguỵ thiện này còn nguy hiểm hơn nhiều so với bọn ác trắng trợn, ác ra mặt không cần giấu diếm!!!

      Reply
      • abc1

        Anh hay ả đây và trẻ trâu hay già trâu nữa không biết,vâng nhờ có cái đứa ngoài hành tinh này mà nước Việt chúng ta tan tác ly hương hết lượt rồi không biết bao giờ mới có hồi kết.

        Reply
      • đi bằng đầu gối

        bạn đi bằng đầu gối hả bạn?!, làm người thì đứng bằng hai chân nhé! sự thật thì vẫn là sự thật!

        Reply
      • Thong

        tôi ít cmt nhưng gặp mấy đứa như này thiệt muốn..nhai móng nó

        Reply
  • wild

    sinh vật được thiên nhiên trang bị khả năng ngụy trang để tồn tại trong môi trường nó sinh sống. nên sống trong cống rảnh thối tha bẩn thiểu, đen, tối thì phải “đen tối” mới tồn tại. và chỉ khi nào ra được sông biển nhìn lại mới biết cái nơi nó đã từng ở là cống rảnh.

    Reply
    • Vàng làm quáng mắt!!!

      Chỗ nào cũng là cống rãnh cả thôi!!! Chỗ nào cũng phải mang theo bình oxy mà thở!!!

      So với mùi cứt đái thì mùi tử thi đang phân huỷ dễ chịu hơn nhiều!!! Nhỉ!!!

      Reply
  • Cong dinh

    NGÀY ĐỘC LẬP NÀO?
    Từ lâu tôi luôn tự hỏi phải chăng ngày 2 tháng 9 năm 1945 thật sự là ngày độc lập của nước Việt Nam mới sau gần một thế kỷ làm thuộc địa của Pháp? Trước khi trả lời câu hỏi nghiêm túc này, cần lần giở lại các trang sử hiện đại của nước nhà, để ghi nhận một số sự kiện quan trọng sau đây:
    Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, cùng những nước Á châu khác đang bị Nhật chiếm đóng, Nhật trao trả độc lập cho Việt Nam. Ngay sau đó, vào ngày 11/3/1945, vua Bảo Đại ký đạo dụ “Tuyên cáo Việt Nam độc lập”, tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Đây là thời điểm đáng lưu ý.
    Ngày 7/4/1945, vua Bảo Đại chuẩn y thành phần nội các mới, trong đó học giả Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của một nước Việt Nam độc lập. Tháng 6/1945, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam. Đến khi Nhật đầu hàng phe Đồng minh, Thủ tướng Trần Trọng Kim vào ngày 16/8/1945 khẳng định bảo vệ nền độc lập vừa giành được. Sau đó, vào ngày 18/8/1945, vua Bảo Đại tái xác nhận nền độc lập của Việt Nam đã công bố vào ngày 11/3/1945.
    Cần lưu ý, tuy là một chính quyền thực tế và chính danh từ tháng 3/1945, nhưng Đế quốc Việt Nam không đủ lực lượng quân sự để kiểm soát tình hình. Đất nước rơi vào tình trạng hỗn loạn về chính trị. Nhiều tổ chức và đảng phái hình thành trước đó đã tranh thủ thế đứng chính trị riêng trước vận hội mới của Việt Nam, trong đó Việt Minh dường như là lực lượng được tổ chức hoàn bị nhất, khả dĩ tranh giành quyền lực vượt trội.Từ ngày 19/8/1945 tại các địa phương trên cả nước, Việt Minh tiến hành đảo chính cướp chính quyền, buộc nhà nước Đế quốc Việt Nam chuyển giao quyền lực, một sự kiện mà sau đó được gọi là “Cách mạng tháng Tám”. Trước tình thế đó, vua Bảo Đại quyết định thoái vị và giải tán chính phủ Trần Trọng Kim. Dù tồn tại không bao lâu và phải dung hòa ảnh hưởng của các thế lực quốc tế cùng chủ thuyết Đại Đông Á của Nhật, nội các Trần Trọng Kim đã cố gắng đặt nền móng xây dựng một thể chế chính trị độc lập và mang đến niềm hy vọng về nền tự chủ đầu tiên cho Việt Nam sau ngần ấy năm lệ thuộc Pháp.
    Ngày 2/9/1945, chớp thời cơ về một khoảng trống quyền lực và sự yếu kém của các đảng phái chính trị khác tại Việt Nam khi ấy, đại diện Việt Minh là ông Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập trong một buổi lễ long trọng tại Hà Nội, và sau đó tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
    Sơ lược lại một giai đoạn lịch sử đầy biến động như trên để thấy rằng nhiều điều bấy lâu nay bộ máy tuyên truyền và giới sử nô mặc định là đương nhiên đúng rất cần xem xét lại một cách công tâm, chẳng hạn nội các Trần Trọng Kim có thật là “bù nhìn” không, và ngày 2/9/1945 phải chăng là ngày độc lập trên phương diện thực tế và pháp lý?
    Như đã nói trên, sau khi bị quân đội Nhật đảo chính tại Đông Dương, nước Pháp trên thực tế đã đánh mất quyền kiểm soát về chính trị và quân sự ở các nước này, dù họ chưa bao giờ muốn từ bỏ thuộc địa béo bở như thế. Với tư cách là một đại diện chính danh và hợp pháp của một chính quyền đã và đang cai trị đất nước liên tục từ năm 1802, vua Bảo Đại ngay lập tức tuyên cáo Việt Nam độc lập. Ông đã thủ giữ vai trò đại diện đương nhiên của quốc dân và quốc gia trong sự chuyển tiếp từ thể chế chính trị cũ sang thể chế mới, mà không một nhân vật chính trị nào đương thời hội đủ tư cách thay thế được. Do đó, xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11/3/1945.Vậy không lý gì đến ngày 2/9/1945 người ta lại cần tuyên bố độc lập một lần nữa, mà người tuyên bố đơn thuần chỉ là thủ lĩnh của một phong trào chính trị, dù là mạnh nhất trong số nhiều tổ chức và đảng phái khác nhau cùng tồn tại khi ấy, và người đó cũng chưa bao giờ được quốc dân lựa chọn hoặc công nhận, dù mặc nhiên hay bằng một thủ tục hợp pháp, là đại diện chính danh của quốc gia tính đến thời điểm ấy.
    Cần lưu ý, trước thời điểm 2/9/1945 danh tính Hồ Chí Minh chưa từng được biết đến rộng rãi như một nhân vật chính trị có uy tín, còn Nguyễn Ái Quốc chỉ nổi danh như một trong các nhà cách mạng đương thời tranh đấu cho nền độc lập của Việt Nam mà thôi. Hai tên ấy của một con người vốn luôn thích bí ẩn, dù về sau rất nổi tiếng, vẫn chưa đủ mang đến cho ông tư cách chính danh và hợp pháp vào lúc đó để có thể đứng ra đại diện tuyên bố độc lập cho quốc gia.
    Tất nhiên, chân lý thuộc về kẻ mạnh, nên khi thắng cuộc người ta có thể diễn giải mọi sự kiện lịch sử theo ý riêng của mình, rằng ngày 2/9/1945, chứ không phải ngày 11/3/1945, trở thành ngày độc lập của nước Việt Nam mới. Tuy nhiên, với cách đọc sử không lệ thuộc vào ý thức hệ, từ lâu tôi đã bác bỏ lối tường thuật và nhận định lịch sử theo hướng bóp méo vì mục đích chính trị như vậy. Cho nên, nếu gọi đó là ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, còn có thể đồng ý, nhưng nếu áp đặt đấy là ngày độc lập thì dứt khoát không đúng, bởi với tôi chỉ có thể là ngày 11/3/1945 khi vua Bảo Đại tuyên cáo Việt Nam độc lập mà thôi.

    Reply
  • Hung

    Trên thế giới này gần như chắc chắn là rất hiếm có quốc gia nào mà ngày “Quốc Khánh” lại bị không ít người dân của chính quốc gia đó (trong nước và hải ngoại) xem thường, dè bỉu thậm chí cả mạ lỵ, sỉ nhục như tại Việt Nam hiện nay. Thử lướt qua không gian mạng, trừ số ít các trang Web, Blog thuộc hệ thống tuyên truyền hoặc nằm trong qũy đạo quản lý kiểm soát của nhà nước độc tài toàn trị đảng CSVN thì đa số phần còn lại trong và ngoài nước các trang Web, Blog tự do của người Việt Nam đều có khuynh hướng không mấy thiện cảm, không đoái hoài gì đến ngày này lại còn chuyển tải rất nhiều bài viết đả kích, lột trần truồng bản chất xấu xa lừa bịp của ngày “CM/8 và quốc khánh 2/9” .Tại sao lại có chuyện ngược đời lạ lùng như vậy?
    Lý do rất đơn giản là thể chế chính trị hiện tại ở Vietnam không đại diện cho ngưòi Việt mà do tên giặc tàu Hồ tập Chương mang từ CS Tàu vào nhuộm đỏ Việt Nam .
    Lá cờ búa liềm là của cộng sản quốc tế , lá cờ đỏ sao vàng là cờ của tỉnh phúc kiến Trung quốc .Lá cờ thậ sự của việtnam phải là lá cờ của vua Hùng , cờ của Quang Trung , cờ bà Trưng bà Triệu …cờ của 4000 năm lịc sử oai hùng .Hai lá cờ máu áp đặt cho dân tộc việtnam chỉ là coi Việtnam như một chi bộ của Cộng sản Trung quốc .
    Chúng áp đặt coi đó là cờ tổ quốc .
    Chúng ta chỉ một lá cờ duy nhất là lá cờ của vua Hùng , cờ của Hai bà trưng bà Triệu là cờ tổ quốc thiêng liêng của chúng ta mà thôi .
    Ngưòi dân Việt giờ đây đã hiểu vấn đề này .
    xin xem video này để thấy lòng dân đang sôi sục muốn dẹp bỏ hai lá cờ máu .
    https://www.youtube.com/watch?v=KVEe02mZq3w

    Reply
    • Vàng làm quáng mắt!!!

      TAO VẪN MUỐN GIỮ LÀ CỜ MÁU ĐẤY THẰNG GIÀ DÂM DÊ MẤT DẠY CHUYÊN NGẬM MÁU PHUN NGƯỜI KIA!!!!!

      “Lá cờ búa liềm là của cộng sản quốc tế , lá cờ đỏ sao vàng là cờ của tỉnh phúc kiến Trung quốc .Lá cờ thậ sự của việtnam phải là lá cờ của vua Hùng , cờ của Quang Trung , cờ bà Trưng bà Triệu …cờ của 4000 năm lịc sử oai hùng .Hai lá cờ máu áp đặt cho dân tộc việtnam chỉ là coi Việtnam như một chi bộ của Cộng sản Trung quốc .
      Chúng áp đặt coi đó là cờ tổ quốc .”

      Chúng mày dựng chuyện vu khống trắng trợn như vậy mà không thấy hổ thẹn với lương tâm à??!!! Hay lương tâm của chúng mày đem quăng cho chó gặm hết cả rồi!!!!!

      Lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện lần đầu tiên trong cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ chống thực dân Pháp (23-11-1940). Tác giả sáng tạo ra lá cờ nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh này là đồng chí Nguyễn Hữu Tiến (sinh ngày 5-3-1901 tại Hà Nam. Tâm huyết của tác giả khi sáng tạo ra lá cờ Tổ quốc được khắc họa rõ nét trong bài thơ của ông

      Hỡi những ai máu đỏ da vàng
      Hãy chiến đấu dưới cờ thiêng Tổ quốc
      Nền cờ thắm máu đào vì nước
      Sao vàng tươi, da của giống nòi
      Đứng lên mau hồn nước gọi ta rồi
      Hỡi sỹ nông công thương binh
      Đoàn kết lại như sao vàng năm cánh.

      Ý nghĩa của Lá cờ đỏ sao vàng

      Nền đỏ tượng trưng cho cách mạng, màu vàng là màu truyền thống tượng trưng cho dân tộc Việt Nam, và năm cánh sao tượng trưng cho năm tầng lớp sĩ, nông, công, thương, binh cùng đoàn kết trong đại gia đình các dân tộc Việt Nam.

      Lá cờ đỏ sao vàng năm cánh – đó là hồn nước, là niềm tự hào, là biểu tượng thiêng liêng bất khả xâm phạm của bản sắc dân tộc Việt Nam.

      http://trithucsong.com/van-hoa/lich-su-va-y-nghia-cua-la-quoc-ky-viet-nam-c31480.html

      Reply
      • Alan Phan

        bạn cẩn thận vì…đụng chạm đến anh cả Trung Quốc; chửi khéo đảng cờ đỏ búa liềm; và nói về một chuyện tuyên truyền ngụy tạo….

        Reply
      • Nguyễn văn Sơn

        Tôi là một thuyền nhân nay đã trên 70 rồi, hy vọng có thể sống qua 2020 đế thấy một ngay mai tươi sáng trên quê hương, mà không phải thấy cảnh như Việt Khang mô tả “Ngàn năm tăm tối”.
        Đất nước VN không lớn nhưng không quá nhỏ. Trải qua dòng lịch sử, chúng ta luôn chửi bới Tàu luôn luôn tìm cách đồng hoá mình, mà không chịu xoay lại tự xét mình. Ông cha chúng ta cũng đã xâm lăng Chiêm Thành, Chân Lạp. Quê hương họ biến mất trên bản đồ thế-giới. Nếu Pháp tới xâm lăng chúng ta thì đó là việc “Cá lớn nuốt cá bé”, chuyện thường tình ở huyện. Người Pháp có tàn ác với chúng ta trong thế kỷ trước thì cũng chỉ là chuyện thường của kẻ có của mướn người làm. Hãy xem hồi ký của các viên chức CS qua giúp các bạn Kampuchia anh em trong việc đánh đuổi PolPot. “Ta bắt bạn đợi như ké dưới” (Thế kỷ 20).
        Việc đã qua, không thể thay đổi được. Ngày nay bè lũ tay sai Tàu phù đang ngự trị trên quê hương, lớp trẻ bị nhồi nhét về công lao của bọn họ mà thực chất là làm tay sai từ HCM trở đi. Nếu xảy ra bạo loạn, băng đảng trong cái gọi là BCT có thể đánh điện cho quan thầy của chúng qua giúp -> các quốc gia tự do dân chủ không còn lý do để giúp đỡ nhân dân VN đau khổ.
        Nếu bạn là người trong nước và nhất là sinh ra sau 1975, thì quê hương VN bây giờ là của các bạn. Nếu không muốn làm dân thiên triều vào 2020 thì phải nổi lên dành quyền sống của mình. Cá nhân tôi thì đành vùi thây nơi quê hương thứ hai.
        ……………………
        Ngày nay dù có lật lại được thì không những không có 16 tấn vàng của ông Nguyễn Văn Thiệu để lại, mà ngưới dân VN còn đang mang nợ $10,000.00 USD/người với ngoại quốc do bè lũ bán nước nhân danh con dân VN vay mượn bỏ túi.
        Dr. Trần ở:
        http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=7672&page=1487
        có kế hoạch cho Pháp thuê tô giới để lấy tiền xây dựng đất nước. Các bạn nên nhớ cho rõ những vùng đất sau đây bè lũ buôn dân bán nước đã dâng cho Tàu: Bô-xít Tây Nguyên, cho thuê rừng đầu nguồn, khu công nghiệp Vũng Áng. Ngay cả các viên chửc của cái gọi là chính phủ của nước CHXHCNVN cũng không được bén mảng đến.
        Dr. Trần còn vạch ra những sự thật phũ phàng trên phương diện giao thương giữa các quốc gia. Giả dụ có phép lạ, sáng ra thức dậy quê hương thoát ách Tàu phù, dân chúng tự dưng thông minh làm được Vinaphone, Vinapad, … tốt hơn, rẻ hơn iphone, ipad, … thì cũng chỉ bán trong nước và vài quốc gia khác như Lào, Miên… đừng hòng bán qua Liên Âu, Hoa-kỳ! Đó là lý do vì sao Úc-Đại-Lợi nhận Nữ hoàng của Anh làm vua của mình, chỉ để có thể bán hàng qua Liên Âu!
        Về phần các em DLV, tôi đã 73, xin gọi các DLV là em. Công lao của các em đánh phá, chửi bới những người vạch rõ tội ác của HCM, và bè lũ buôn dân bán nước của hắn không bằng một phần trăm, hay một phần ngàn công của mấy trăm ngàn cán binh QĐNDVN, trong cuộc chiến biên giới phía bắc chống lại kẻ thù truyền kiếp của dân tộc năm 1979. Bia kỷ niệm và mồ mả của họ ra sao? Có ai nhắc đến họ không? Đến 2020 có thể họ bị gọi là “nhóm phản loạn chống phá thiên triều”.
        Nếu ai mơ sẽ là dân của đệ nhất siêu cường về kinh-tế và dân số, thì hãy xem gương của dân Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, và dân Tây-Tạng ngày nay.
        Tỉnh ngủ đi.

        Reply
      • abc1

        Mày muốn thì mặc xác mày cũng vì nhờ có máu tiết của nhiều đứa ngu của xứ này nên mày đã sống nhởn nhơ cho tới bây giờ, lại còn vác mặt vào đây nói láo như một kẻ mất trí … chắc mày mới kịp vào đây đọc hả nên chẳng rành rõ mô tê gì sất, hãy nhìn lại mà xem có thằng nào giống mày không đã rồi hãy nói..Đó là chưa kể từ ý nghĩ cùng hành động như mày chỉ tổ làm thân trâu ngựa cho anh lớn Hán thôi. Còn ham hố gì mà NỔ.

        Reply
  • pham dai nghiep

    Muốn lật đổ cộng sản rất rễ nhưng cũng khó
    Tiềm lực quân sự yếu vũ khí cỗ lỗ nên không có gì khó
    vấn đề khó nhất là dân đen muốn thay đổi không
    đám dân ở quê rất sợ đảng nhưng vẫn tin tuởng vào đảng sẽ mang lại cho họ ấm lo và hạnh phúc qua các dự án của đảng như xoá đói giảm nghèo nông thôn mới cánh đồng mẫu lớn trợ cấp các gia đình nghèo v.v thực chất chỉ các đối tượng quan chức hưởng lợi, muốn thoát nghèo phải tự mình cố gắng mới thành công. Các dự án của đảng cộng sản chủ yếu 2 mục đích là kiếm tiền cho các đảng viên và củng cố quyền lực cho đảng ở khu vực nông thôn. Đảng càng mong dân nghèo để dễ kiểm soát. Khu vực thành thị giàu sang nhờ dòng nguời nhập cư sẽ khó thay đổi chính trị hơn nông thôn.
    Muốn lật đổ cộng sản phải thay đổi cốt lõi từ gia đình trường học rồi mới thay đổi đuợc xã hội, từ xã hội thay đổi kinh tế chính trị phát triển. Nhiều gia đình vẫn còn tôn thờ lãnh tụ cộng sản như thánh sẽ truyền cảm hứng cho con cái truờng học do cộng sản kiểm soát, xã hội do cộng sản chi phối, kinh tế cộng sản chi phối. Muốn lật đổ cộng sản có 3 khả năng
    1) tập hợp sức mạnh cộng đồng lại khi đó không 1 đảng nào chống lại sức mạnh đám đông kể cả có quân đội
    2) Sử dụng sức mạnh tư bản đây là phương án tối ưu nhất lịch sử châu âu cũng nhờ tư bản để thoát khỏi chế độ phong kiến thối nát, hơn nữa cộng sản là kẻ thủ của tư bản ngăn chặn sự phát triển của tư bản, Hiện tại Việt nam chưa có tư bản mạnh, trong tương lai sẽ có tư bản công nghệ và tư bản công nghiệp mạnh lên cũng là lúc chấm dứt sự tồn tại của cộng sản
    3) phương án cuối cùng lật đổ cộng sản là 1 ngày nào đó liên quân mỹ và nato sẽ trở lại lật đổ chính phủ và quân đội thân cộng sản, hoặc bản thân cộng sản tự tan rã giải tán giống tây âu và liên xô.
    Khả năng mỹ và nato sẽ tham chiếm ít có khả năng sảy ra nhưng trong tương lai không gì là không thể xảy ra.
    Muốn trở thành 1 nhà tư bản ở VN là cả 1 chặng đuờng gian lan nhất là không biết tiếng anh và đầu óc không đuợc thông minh lên không thể học lập trình web android ios c quản trị kinh doanh được để tạo ra đòn bẩy cho tuơng lai. Vậy với nguời kém thông minh như thế liệu làm việc chân tay bảo vệ bán hàng công nhân liệu có trở thành 1 nhà tư bản đuợc không?

    Reply
  • ndt

    “Lúc này, gần như con không còn liên lạc với bạn bè cũ trong nước. Chúng quả là ngu hơn lợn” Sau 6 tháng sang Mỹ, với việc học tập tiếp thu kiến thức ( không biết có thêm văn hóa không ?) bạn gì đó nói rằng thương cảm với người thiệt thòi… Thiếu kiến thức, thông tin trong nước còn còn khổ hơn thiếu tiền mà bạn, sao bạn nỡ nói những người bạn cũ như thế? Không phải ai cũng phải sang đến Mỹ mới thấy vấn đề như bạn nói, bạn có hiểu câu ” bằng mặt không bằng lòng không “…

    Reply
    • Vàng làm quáng mắt!!!

      Trọng giàu khinh nghèo, thượng đội hạ đạp! Vì tiền mà vứt hết tình nghĩa!!! Học cái lối kiêu căng trịch thượng vô văn hoá chỉ sùng bái đồng tiền của bọn Mẽo!!!

      Vì tiền không từ thủ đoạn!!!

      Balzac đã lói rồi: “Tiền bạc và sự KHINH NGƯỜI là thức ăn của bọn biển lận!!!”

      Muốn hiểu thấu XHTB thì cứ đọc hết các tác phẩm của Balzac cho tôi nhờ!!!

      Reply
      • Alan Phan

        bạn đang sống ở thế kỷ 21…không phải 19. Bạn trễ tàu cả 200 năm.

        Reply
        • Vàng làm quáng mắt!!!

          Nếu trễ tàu cả 200 năm thì người ta không in nữa đâu! Những tác phẩm bất hủ sống mãi với thời gian thì nói lên chân lý ở mọi thời đại! Còn nếu chê lạc hậu thì đọc “Bố già” hay “Tự thú của một sát thủ kinh tế”, “Fastfood nation”, “Thành phố thiên thần”, “Người giúp việc”, “Martin Eden”, “Miếng bít tết”… Tóm lại có cả tỷ cuốn khui ra sự thật trần trụi vô nhân tàn bạo của thế giới tư bản!!! Vấn đề là có chịu đọc hay không mà thôi???!!!

          Reply
          • Alan Phan

            sao cháu toàn đọc “tiểu thuyết” không vậy? có đọc một khảo luận đứng đắn nào về kinh tế chính trị chưa? đi học thử vài lớp căn bản về khoa xã hội học ở trường?

          • NIKE

            á đù trẻ trâu ko chịu lớn

          • đi bằng đầu gối

            bạn đi bằng đầu gối hả bạn?!, làm người thì đứng bằng hai chân nhé! sự thật thì vẫn là sự thật!
            bằn không những què giò mà còn mù mắt nữa!

      • abc1

        Không có tiền thì lấy lựu đạn mà ăn và nuôi nhau à, cộng thêm vào mạng ngồi viết lời bình nhăng nhít sao?đúng là chỉ giỏi lý thuyết lẫn NỔ như vẹm.

        Reply
      • Minh Hu

        Tôi thấy bác nói cho đã cái miệng chứ chẳng có lập trường chính trị gì cả. Từ người đứng đầu Đảng đến những người đứng đầu chính quyền đều mong muốn tiền Mẽo đổ vào VN mờ. ” trong ky niem 20 binh thuong hoa quan he Viet-My, họ nói: chung tôi(Vn) muốn Mỹ đầu tư số 1 tai VN chu ko phải la trong top 10 nhu bây giơ…” Bác khinh miệt tiền Mẽo rỏ ràng bác là “phản động”.

        Reply
  • Doanh Nhân Đích Thực

    Đề nghị cho bài này lên trang nhất cho bọn DLV vào mở mắt ra là thấy cái bài này.Sủa vài câu cứ sủa mãi vậy đến con chó nó cũng đổi tiếng sủa thế DLV còn không bằng con chó :)))))

    Reply
  • Peter Nguyen

    Có mấy đứa bạn xúi mang tiền về VN funding cho các start up, mình trả lời “Tao chưa điên nơi”, câu trả lời làm hắn nổi điên hi..hi..

    Reply
  • Nguyen Soc

    “Lúc này, gần như con không còn liên lạc với bạn bè cũ trong nước. Chúng quả là ngu hơn lợn”
    -> có cần dùng lời lẽ nặng nề vậy không? đây là cách nói của người có học à ?

    Reply
    • Minh Hu

      Thật ra bạn ấy nói “ngu” là “ngu muội” chính trị bi tuyên truyền một chiều nhòi sọ chứ ko có ý gì khác. chư qua My 6 tháng thi kiến thức chuyên ngành ko tăng lên đến độ chửi bạn bè ngu đâu

      Reply
      • abc1

        Thì bạn đó nói là ngu tức “ngu muội” vì còn quá trẻ không có ý chí phấn đấu chỉ lo chuyện gì đâu không à ,sống ở trên một đất nước như vậy … mà cũng sống được hay chứ. Nếu như đã ra được nước ngoài phải thay đổi lại hoàn toàn mới mong sống được không còn thời gian rong chơi như bên này … và bên đó không có đỉnh cao trí tuệ nhưng dân họ vẫn sống tốt đấy thôi.

        Reply
  • Shelling Fort

    Tuyệt! Cái này đúng chất Alan.
    Càng lúc tui càng hiểu già hơn.
    Cầu mong già sống thêm chừng 20 năm nữa, tui có một kết cục muốn cho già xem.

    Reply
  • Lông Bông

    ……“Giờ bác hỏi lại các con: nhìn lại giới trẻ đang còn sống ở Việt Nam, các con thấy có những gì khác biệt..?”

    “Cho con trả lời. Con vừa qua mới có 6 tháng, fresh off the boat, nên xin phân tích vài điểm:

    Khác biệt lớn nhất là tư duy, suy nghĩ…từ khi đến Mỹ. Hồi ở Việt Nam, gia đình con loại trung lưu, bố là công chức cao cấp, nên con chỉ lo đi học và chơi, không gì để thắc mắc. Học kiểu Việt Nam thì có lẽ chỉ cần vài ngày trước khi thi cử, rồi tìm cách mua đề thi, chạy chọt…nên con lấy bằng Cử nhân mà gần như không biết một điều gì nhiều về lĩnh vực tổng quát hay chuyên môn. Có rất nhiều thì giờ rảnh để cà phê, nhậu nhẹt, facebook và phá phách xóm làng.

    Qua đây, bù đầu vào các homework rồi tham khảo, đọc cả chục cuốn sách mỗi tuần…để bắt kịp bạn học. Có thể nói là thở cũng không có thì giờ…

    Hiện tại đã vậy, suy nghĩ về tương lai ở Việt Nam gần như không có. Mọi thứ tùy thuộc vào cha mẹ, từ chuyện làm hộ khẩu, mua cái nhà, kiếm việc làm khi ra trường, lấy vợ…mình thật thụ động, ích kỷ và vô cảm trước mọi diễn biến xẩy ra chung quanh. Còn những đám bạn nghèo, kém may mắn, thì con không thich đàn đúm với chúng, vì thấy bọn này…tuyệt vọng quá.

    Qua Mỹ, con bắt đầu biết sống và suy nghĩ trong độc lập, không đổ thừa những thiếu sót, ngu xuẩn của mình vào tình thế hay số phận…rất lạc quan khi nghĩ là tương lai ra trường sẽ có cơ hội để thi thố tài năng, xây dựng cho mình một cuộc sống ý nghĩa. Ngoài sự nghiệp, con cũng bắt đầu thông cảm hơn với những người thua kém, sẵn sàng giúp họ nếu cần.

    Khác biệt lớn thứ hai là kiến thức. Lúc ở Việt Nam, con tin vào những tuyên truyền dậy ở trường từ bé…rồi lập đi lập lại mỗi ngày ở các loa phường, miệng cha mẹ bà con, TV, báo chí…nên đúng là một cháu ngoan bác Hồ kiểu mẫu.

    Qua Mỹ, chỉ cần 1 tháng lên mạng với Google không bị tường lửa, con nhận ra sự dối trá trắng trợn của những kiến thức mà người dân bị nhồi sọ suốt 70 năm. Cứ mỗi đề tài, mỗi một ông thánh được suy tôn…chỉ cần đọc 100 bài với đủ góc cạnh, sẽ thấy rõ cái chân tướng ghê tởm…của mọi thứ đã ô nhiễm đầu óc con khi còn trong nước.

    Lúc này, gần như con không còn liên lạc với bạn bè cũ trong nước. Chúng quả là ngu hơn lợn”

    Reply
    • Hanami

      Cứ nhìn vào thực tế mà phán, bọn c.o.c.c thì ngoài giết thời gian vào mấy thứ vớ vẩn và an dưỡng bản thân ra thì làm đc j nên dùng biện pháp nói quá ” ngu như con lợn ” cũng ko sai. Còn bọn học hành mấy thứ vớ vẩn ở VN đào tạo thì muôn thuở cái đinh vít sẽ ko làm đc. Ng Mỹ hay mấy nước tư bản học ra như con robot nhưng công nghệ kỹ thuật lại hàng đầu thế giới. Đã ngu lại ko nhìn vào thực tế.

      Reply
      • Vàng làm quáng mắt!!!

        Khoa học kỹ thuật mà thiếu lương tâm là sự đổ nát về tâm hồn!

        Ngu mà biết mình ngu thì hết ngu rồi!!! Còn có loại NGU nhưng mở mồm là chửi người khác ngu!!!

        Những cái phát triển về khoa học công nghệ của bọn tư bản thì tôi công nhận. Nhưng cái sự tàn ác và đồi bại của chúng quá rõ ràng hiển nhiên chả lẽ tôi nhận ra, vạch ra lại là ngu và thiếu thực tế!!! Đừng có mà sùng bái cái bọn QUÁI VẬT MẤT HẾT TÍNH NGƯỜI ĐÓ QUÁ!!! Không chúng nó bẩu ăn tiền của chúng nó bán rẻ lương tâm, bán rẻ nòi giống đấy!!! Liếm đít chúng nó mà vẫn bị chúng nó khinh như chó ấy!!! Có thích thú không khi nhận những đồng tiền bẩn thỉu của chúng để lừa đảo dân mình!!! Giàu đến mấy mà không có lương tâm, nhân phẩm đạo đức đổ nát thì tui cũng KHINH nhá!!!

        Reply
        • Alan Phan

          nghe chữ ‘tàn ác’ lại thấy quen quen…bạn coi chừng bị công an kết tội vì nói đúng quá, phản động quá…

          Reply
          • hero

            Bị nhồi não từ trong trứng thì không dễ để thay đổi đâu chu Alan ạ ! . Có thể trong con người họ không xấu , vân yêu nước , yêu dân Việt . Đôi lúc gặp những người như vậy ta thấy đáng thương hơn đáng giận . Hãy hít thở thật sâu và cầu nguyện thui chú . Chúc chú bình an , nhớ cẩn thận kẻo bị nhiễm độc ” phóng xạ ” nghen chú . Chỉ là một đốm lửa nhỏ nhưng duy trì được chút nào tốt chút ấy .

          • TRIỆU LƯƠNG DÂN

            @ Alan Phan

            Vàng làm quáng mắt!!! hình như là đồng chí hay anh em

            với Li Xiang (36 tuổi, Thành Đô, Trung Quốc) đã bị bắt vào tháng

            Sau cái Nhà máy Trung Quốc tạp pí lù, Loài Người không còn có thể sáng tạo được nữa !
            ******************************

            Từ Hà Nội tới Hạ Môn
            12/09/2015
            https://nguyendinhdang.wordpress.com/

            https://nguyendinhdang.files.wordpress.com/2013/08/twister1.jpg?w=783&h=629

            Từ Paris bao Họa sĩ chân chính trên Đồi Nghệ sĩ Monmartre
            Đã lao đao nay càng lao đao hơn vì bọn trộm cắp từ xa
            Trong Thời Hàng không đến Thời Internet Tin học
            Từ Paris tới Hậu Môn (1) .. .. Trung Hoa
            Xưởng họa bao tay vẽ đang sao chép lại nguyên bản
            Từ bao đêm trắng sáng tạo đôi khi trong cơ hàn

            Sau cái Nhà máy Trung Quốc tạp pí lù
            Loài Người không còn có thể sáng tạo được nữa !

            http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/12/09/Phu-Dong9122009.jpg

            Từ Tokyo sau giờ nghiên cứu nơi Trung tâm Hạt nhân
            Nhà Vật lý bao đêm trắng sáng tạo đam mê ân cần
            Xưởng họa bên Tàu bao tay vẽ đang sao chép lại nguyên bản
            Hôm nay tình cờ lạc trên Mạng nhện Toàn cầu
            Nhà hội họa tìm thấy cả một xưởng chép tranh
            Cái kho chứa của Alibaba lại nằm chình ình tại Hậu Môn .. ..
            Nơi Trung Cộng chớ không bên Ả Rập thế mới thật kinh hồn !
            ”Nhà máy Trung Quốc” này thành lập năm 2003
            Chuyên sao chép tranh hoạ sĩ trên thế giới
            Người Tàu sao chép trái phép mà còn khó tánh
            Chỉ chọn lọc 35 bức tranh trong số 117 tranh từ Tokyo
            Đúng là ”ăn cắp” kiểu Liêu Trai quái đản huyệt mồ !
            Sau cái Nhà máy Trung Quốc tạp pí lù
            Loài Người không còn có thể tái tạo được nữa !

            http://www2.vietbao.vn/images/viet1/van-hoa/11023607-frontRa.jpg

            Từ Kinh thành Rome đến phố Hậu Môn, tỉnh Phúc Kiến, Tàu xa xôi
            Từ Hà Nội ghé qua Phố Phái xuống tới Hậu Môn mấy hồi
            Ngay từ Bordeaux – Bourgogne mầu rượu Tây cũng lột xác mất hồn (2)
            Rồi từ Thung lũng Hoa Vàng Silicon Valley qua Thiên Tân khoảnh khắc (3)
            Mô hình Trung Quốc và Giấc mơ Trung Hoa đang chứng minh cho thế giới :
            ”Tất cả mọi ngã mọi đường đều dẫn về Cửa Sau của thân xác
            Tất cả đều đổ về Tử Cấm Thành qua Bắc Kinh rồi Hậu Môn kinh Hồn !

            Sau cái Nhà máy Trung Quốc tạp pí lù
            Nhân loại chắc không còn Ai có thể sáng tạo được nữa !

            TRIỆU LƯƠNG DÂN

            (1) Chính ra là Hạ Môn chứ không phải Cửa Sau của Thể phách con ngợm  !!!
            Hậu Môn Quan XEM TẠI : http://www.hanoiparis.com/construct.php?page=actutxt&idfam=29&idactu=375

            (2) Năm ngoái tại Nữu Ước, bắt một tay Trùm Tàu chuyên làm giả rượu Tây loại loại sang và bán lại rất đắt trên thị trường online và bị kết án 15 năm tù

            (3) Mỹ xử doanh nhân Trung Quốc 12 năm tù tội ăn cắp phần mềm

            US jails Chinese man guilty of 0m software scam
            12 June 2013
            http://www.bbc.com/news/business-22867364

            Tòa án liên bang Mỹ vừa kết án một doanh nhân Trung Quốc 12 năm tù giam vì bán
            các phần mềm đánh cắp được sử dụng trong lĩnh vực quốc phòng, công nghệ và kỹ
            thuật không gian với  giá trị đến hơn 125 triệu USD.

            Li Xiang (36 tuổi, Thành Đô, Trung Quốc) đã bị bắt vào tháng Sáu năm 2011 trong một chiến dịch bí mật của Bộ An ninh nội địa Mỹ trên đảo Thái Bình Dương thuộc Saipan, một lãnh thổ gần đảo Guam của Mỹ.

            Li Xiang đã đánh cắp các phần mềm một cách tinh vi từ khoảng 200 nhà sản xuất và
            bán cho 325 người mua trên thị trường chợ đen tại 61 quốc gia trong khoảng thời
            gian 2008-2011.

            Chính phủ Mỹ cho biết các công ty là nạn nhân bị Li Xiang đánh cắp các phần mềm
            gồm có: Microsoft Corp, Oracle Corp, Rockwell Automation Inc, Agilent
            Technologies Inc, Siemens AG, Delcam, Altera Corp và SAP AG.

            Giá bán lẻ chính thức của mỗi phần mềm mà Li Xiang ăn cắp dao động  từ vài trăm đến hơn 1 triệu USD.  Tuy nhiên, theo hồ sơ tòa án của chính phủ Mỹ, người đàn ông Trung Quốc này bán chúng trực tuyến với mức giá chỉ từ  20 đến 1.200 đô la Mỹ thông qua trang web của Li Xiang.

            Có thời điểm trang web của Li Xiang cung cấp đến hơn 2.000 các phần mềm vi phạm
            bản quyền. Li Xianglên các diễn đàn chợ đen trên Internet để tìm kiếm phần mềm bị
            hack, và những người có khả năng bẻ khóa mật khẩu cần thiết để chạy chương trình.
            Sau đó, Li Xiang quảng cáo để bán chúng trên trang web của mình.

            Chính phủ Mỹ lần ra hành vi lừa đảo của Li sau khi một nhà sản xuất tại Hoa Kỳ
            nhận thấy phần mềm của công ty mình bị rao bán trên một trong những trang web
            của Li.

            Cuộc điều tra tiết lộ rằng Li Xiang là một phần của một tổ chức tội phạm mạng lớn có trụ sở tại Trung Quốc

  • Lông Bông

    Bài dài quá tôi ngại đọc nhưng cảm giác chung là cực kỳ khó chịu vì cái giọng miệt thị kiêu căng hống hách VÔ LỄ rất đặc trưng của bọn MỸ CON!!!

    Giáo dục Việt Nam thì quá tệ rồi nhưng giáo dục Mỹ trong mắt tôi cũng chả phải là ưu việt gì cho lắm! Mấy tháng trước tôi có đọc một bài ca ngợi cách đào tạo ở trường West Point! Giọng văn ca ngợi tôn sùng ấy cũng chả lái tôi theo ý tác giả được!!! Tôi không thích môi trường khắc nghiệt biến con người thành robot, thành người sắt không tim như vậy!!!

    Tự nhìn lại quá trình đi học của mình tôi thấy nó cũng chả quá tệ như anh đây nói bọn bạn cũ của anh ở Việt Nam toàn là NGU NHƯ LỢN!!! Bạn bè tôi hồi đi học tôi thấy chúng nó không có ngu, và tôi cũng không thấy mình ngu!!!

    Lúc tôi còn đi học phổ thông cũng không quá căng thẳng, trừ lúc lên cấp 3 phải tập trung ôn thi đại học thì không có thì giờ cho vẽ vời, nghe nhạc hay đọc sách (trừ sách luyện thi). Thời cấp 2 tuy học chuyên nhưng tôi cũng không đến nỗi phải học suốt ngày suốt đêm. Vẫn có thời gian đi chơi, đọc truyện, nghe nhạc, vẽ… Nói chung là tuổi thơ rất đa dạng phonbg phú!!! Tuyệt đối không bị ô nhiễm tâm hồn vì phim đen hay những cảnh sex trần trụi của người lớn đầy trên mạng lưới truyền thông như bây giờ! Sách cho trẻ con được nhà nước kiểm duyệt nghiêm ngặt, tuyệt đối không in sách bẩn vì chạy theo lợi nhuận!!!

    Lên đại học thì đúng là tệ hại thật! Một nền giáo dục đại học như vậy đúng như người Việt nói đùa mà thật một cách cay đắng là người ta dắt một con người vào trường ĐH và dắt ra một con bò. Còn cái nền giáo dục đại học Mỹ như tôi thấy ở cái trường West Point thì là dắt vào trường một con người, dắt ra một thằng ROBOT, một người sắt KHÔNG TIM, KHÔNG TÂM HỒN!!!

    He knew that the great minds, the deep and rational thinkers, existed. He had his proofs from the books, the books that had educated him beyond the Morse standard. And he knew that higher intellects than those of the Morse circle were to be found in the world. He read English society novels, wherein he caught glimpses of men and women talking politics and philosophy. And he read of salons in great cities, even in the United States, where art and intellect congregated. Foolishly, in the past, he had conceived that all well-groomed persons above the working class were persons with power of intellect and vigor of beauty. Culture and collars had gone together, to him, and he had been deceived into believing that college educations and mastery were the same things.

    Well, he would fight his way on and up higher. And he would take Ruth with him. Her he dearly loved, and he was confident that she would shine anywhere. AS IT WAS CLEAR TO HIM THAT HE HAD BEEN HANDICAPPED BY HIS EARLY ENVIRONMENT, SO NOW HE PERCEIVED THAT SHE WAS SIMILARLY HANDICAPPED. She had not had a chance to expand. The books on her father’s shelves, the paintings on the walls, the music on the piano – all was just so much meretricious display. To real literature, real painting, real music, the Morses and their kind, were dead. And bigger than such things was life, of which they were densely, hopelessly ignorant. In spite of their Unitarian proclivities and their masks of conservative broadmindedness, they were two generations behind interpretative science: their mental processes were mediaeval, while their thinking on the ultimate data of existence and of the universe struck him as the same metaphysical method that was as young as the youngest race, as old as the cave-man, and older – the same that moved the first Pleistocene ape-man to fear the dark; that moved the first hasty Hebrew savage to incarnate Eve from Adam’s rib; that moved Descartes to build an idealistic system of the universe out of the projections of his own puny ego; and that moved the famous British ecclesiastic to denounce evolution in satire so scathing as to win immediate applause and leave his name a notorious scrawl on the page of history.

    So Martin thought, and he thought further, till it dawned upon him that the difference between these lawyers, officers, business men, and bank cashiers he had met and the members of the working class he had known was on a par with the difference in the food they ate, clothes they wore, neighborhoods in which they lived. Certainly, in all of them was lacking the something more which he found in himself and in the books. THE MORSES HAD SHOWN HIM THE BEST THEIR SOCIAL POSITION COULD PRODUCE, AND HE WAS NOT IMPRESSED BY IT!!! A pauper himself, a slave to the money-lender, he knew himself the superior of those he met at the Morses’; and, when his one decent suit of clothes was out of pawn, he moved among them a lord of life, quivering with a sense of outrage akin to what a prince would suffer if condemned to live with goat-herds.

    http://london.sonoma.edu/writings/MartinEden/chapter29.html

    Reply
    • Lông Bông

      Chơi hồi bé của tôi là vận động thể chất, là tự do chạy nhảy, hòa mình với thiên nhiên chứ không phải suốt ngày cắm mặt vào Iphone, Ipad rồi cận lòi ra đâu!!! Trẻ con thời xưa nhiều trò chơi hay lắm!!!

      Reply
    • Lông Bông

      Cấp 3 học căng quá nên lên đại học tui chơi bù, chơi thả ga!!! Nhưng dĩ nhiên một con người vĩ nhân tầm cỡ như tui thì không bao giờ CHƠI NGU!!!

      Reply
      • abc1

        Là một vĩ nhân tầm cỡ như tôi câu của Lông Bông nói … thế mà vào đọc các cmt của bạn , tôi chưa thấy một bài bình nào hay ho xem cho khả dĩ với tôi,nếu cần tôi sẽ chỉ cho theo mỗi comment Lông Bông ??? Các bạn trẻ ở Mỹ nói quả không sai với đa số đám trẻ ở lại quê nhà kể cả bạn.

        Reply
        • Dân ngu khu đen

          Có một số (nhóm hoặc rất đông ở Việt Nam) người chỉ cần viết ra hay nói ra cái gì là người có IQ khoảng 80 cũng hiểu được họ viết cho ai, viết vì cái gì và quan trọng nhất là biết ăn lương của ai. Quan điểm của tối là90% nhóm người này nói vậy nhưng không nghĩ vậy, nhưng mà đã ăn lương, đã hưởng bổng lộc của ai đó thì phải làm vậy thôi, nhưng nói thế cái 10% còn lại chẳng nhẽ lại stupid, lú lẫn đến mức độ đấy cơ ah? mà có thể phải đến 99,99% ấy, tôi cũng không biết chắc nữa :).

          Reply
        • Vàng làm quáng mắt!!!

          Vâng tôi nhà quê nên tui chỉ thấm nhuần được Victor Hugo hay Balzac. Còn bạn tân tiến, Mỹ hoá nên thích xem phim đấm đá giết người như ngoé kiểu Hollywood, mê nhạc của mấy chị thay chồng như thay áo, lên sân khấu biểu diễn mà ăn mặc gần như tần tuồng hổng có bít nhục là gì!!! Tui thì tui vẫn mong quê mãi kiểu ấy, chứ cho tui cả một gia sản có được bằng lừa bịp và ăn cướp tui cũng hổng có ham cái tân tiến đó đâu bạn!!!!!

          Reply
      • Shelling Fort

        Bạn ui, nếu bạn nói cho vui, như một cách đùa cợt với bản thân thì nhớ thêm … nháy nháy (dấu chua nghĩa).

        Reply
    • đi bằng đầu gối

      ồ thế cho con mày một suất du học mỹ mày có` nhận k?

      Reply
  • Lông Bông

    “She laughed, and said she had never seen any one so funny. But don’t
    look upon it as a lost chance; only do not do these women the honour
    of taking them seriously. THEY DO NOT KNOW WHAT POLITENESS AND CEREMONY ARE. It is as if you were to offer perfumes to dogs–they would think it
    smelled bad, and go and roll in the gutter.”

    ************

    “But, foolish creature that you are, I shall say to you, like Mme. D.,
    ‘You must be very rich, then!’ Why, you don’t know that I spend six or
    seven thousand francs a month, and that I could not live without it; you
    don’t know, my poor friend, that I should ruin you in no time, and that
    your family would cast you off if you were to live with a woman like me.
    Let us be friends, good friends, but no more. Come and see me, we will
    laugh and talk, but don’t exaggerate what I am worth, for I am worth
    very little. You have a good heart, you want some one to love you, you
    are too young and too sensitive to live in a world like mine. Take a
    married woman. You see, I speak to you frankly, like a friend.”

    http://www.publicbookshelf.com/romance/camille/she-fled-6

    Cái câu chẳng biết lịch sự và lễ độ là gì khi mô tả về thế giới của bọn gái bao thật chính xác, y như hình ảnh hống hách của bọn Mỹ con trong mắt tôi!!! Giàu đến mấy mà VÔ GIÁO DỤC MẤT DẠY thì cũng chỉ là hạng trọc phú mà thôi!!!

    Reply
  • Lông Bông

    http://tonybuoisang.com/chuyen-o-west-point-wa p.html
    Cái bài mà tôi nhắc đến là đây! Ai có óc nhận xét sẽ thấy sự mâu thuẫn trong bài viết này!!! Chủ yếu là ca ngợi, lăng xê, quảng cáo cho sự ưu việt của nước Mỹ!!! Giờ cũng đoán ra Tony là ai roài!!! Đúng là thực dụng kiểu Mỹ, nên đầu thai ở Mỹ mới đúng cửa chứ dân Việt Nam vốn thích nhàn tản, không thích làm việc như trâu như bò kiểu Mỹ, cũng không thích ăn chơi kiểu phá đời kiểu Mỹ!!!

    Reply
    • hải Đăng

      Bạn đã đọc ” Kéo cày thay trâu ” chưa nhỉ . Làm vẹo cả sườn, lệch cả mông còn chả có gì mà ăn huống hồ nhàn tản . Không làm lấy gì mà đổ vào mồm ? Dân VN chỉ gọi là xóa đói thôi bạn nhé , nếu bây giờ mà bị một trận lụt mất mùa thì lại ” Tay gậy tay bị khắp nơi tung hoành ”
      Ở miền nam tôi không được biết nhiều , còn miền bắc hầu như chưa tỉnh nào tôi chưa đặt chân tới , mà nơi tôi đến không phải là thị xã , không phải thị trấn , nhân dân ở đấy còn khổ lắm chắc bạn không tưởng tượng được đâu . Không phải là mèn mén mà là cháo ngô

      Reply
      • Vàng làm quáng mắt!!!

        Tui lói nà lói những người đem thân ra nàm trâu cày để phục vụ cho nhu cầu vật chất không có giới hạn, chứ không phải nói những người làm như trâu ngựa mà vẫn không đủ để bỏ vào mồm!!! Còn nhàn tản kiểu như tui là vì nhu cầu vật chất có ít, hoặc không cần cày vẫn có đủ ăn nên chả việc quái gì phải vứt bỏ tự do tinh thần để đổi lấy những tiện nghi vật chất mà mình chả màng!!!!!

        Giàu chưa chắc đã nhàn đâu!

        https://www.youtube.com/watch?v=vPiMBuoRHtI

        Reply
        • abc1

          Anh ả này chắc ở quê quá … biết gì mà nói với bọn ở đây mà cũng đòi đáp chuyện … rõ ẩu lo làm đồng đi cho tốt ,mò vào đây làm gì cho xấu bản mặt con dân Việt có đứa như này ,chứ chưa cần nói với bọn Việt kìu cho xa.

          Reply
        • dân việt

          Mày đúng là loại óc dính vào hậu môn, càng, cái loại lụm bạc cắc cũng hoan hỉ vui sướng hạnh phúc ngồi bàn phím chửi bới sủa như chó thì nhàn là đúng rồi, càng mở mồm người ta càng chửi cho là ngu mà ko tiến hoá đc à?

          Reply
  • Losuto

    Cuộc sống vốn như vậy, vẫn luôn có thiểu số vì những điều kiện và hoàn cảnh khách quan không thể tiếp cận một nền giáo dục và tri thức mở. Tuy nhiên, những con người đó vẫn cần phải sống với tương lai tươi sáng phía trước. Nếu các bạn trẻ không nhìn cho tương lai thế hệ thì ai sẽ là người khai sáng? Chẳng lẽ cánh cửa sẽ mãi đóng? Sẽ thật tuyệt với nếu đạt được cả ước mơ của các bạn và khát khao thay đổi cho dân tộc!

    Reply
  • Hanami

    Con chào Bác! Chúc Bác luôn khỏe mạnh! Con 2 tuần này cày vào buổi đêm, nên một đêm con đọc đi đọc lại tất cả các bài viết của Bác và các tác giả trên GNA. Tháng trước con về VN nên mới mua đc 4 cuốn sách của Bác ở Thaihabook, con đọc xong 3 cuốn, cuốn Niên yết trên sàn Mỹ con ko hiểu nhiều về chứng khoán nên đọc qua. Cảm ơn Bác vì mấy cuốn sách Bác Viết! Đúng như Bác và mấy Anh bạn trẻ đã nói ở trên, khi chưa sang Hàn, con thuộc tuýp người cháu ngoan cụ Hồ. Nhưng 3 năm sang Hàn thì thấy rõ sự dối trá của họ. Con có đầu tư ở quê một chút, nhưng bị quan lại hách dịch quá, bị đối thủ là ng có quyền thế chiếm lĩnh thị trường nhỏ hẹp. Sang Hàn con học theo chiếm lược của Bác, dựa vào các nước ptrien mà đầu tư, nên con muốn đầu tư thêm về mảng nhập khẩu máy móc công nghệ về VN hoặc một số nước kém ptien. Bác tầng làm về mảng này nên con xin ý kiến Bác bày cho con ít kinh nghiệm, con lên bảng kế hoạch mấy tháng rồi mà vẫn đang sửa bổ xung, vì mảng này con chưa tầng làm. Bác cho con xin ít ý kiến cơ bản ạ. Cảm ơn Bác nhiều!

    Reply
    • Alan Phan

      tìm đối tác có nhiều kinh nghiệm trong ngành nghề này để hợp tác

      Reply
      • Hanami

        Cảm ơn Bác nhiều! Trước mắt con nhận làm đối tác phân phối độc quyền một số trang thiết bị nhỏ lẻ về VN, sau đó con tìm đối tác mở rộng dần ạ! Chúc Bác luôn khỏe mạnh!

        Reply
  • Seagull

    “Năm 1975 ông ra nước ngoài, có lúc điều hành công ti trên sàn chứng khoán với tài sản 700 trăm triệu đô-la. Cuộc đời nhiều thăng trầm và nay đã 70 tuổi, với tài sản chắc cũng vài chục triệu đô-la. Nhưng nếu gặp ông ngoài đường, qua trang phục ông mặc hôm ra mắt sách, với áo vét quần jean thùng thình, không cà-vạt, đi giầy ba-ta, có ai biết ông là một doanh nhân triệu phú.” – Bui Van Phu VOA

    Next event Thay Alan Phan please show up with suit and tie, it will look more elegant and handsome!

    Reply
  • a secret fan of alan

    Khi DOC LAP co roi. Mot nhom nguoi do tu cho cai quyen TU DO boc lot len ke cung mau da cua minh va HANH PHUC ha he nhu ke tren ngoi truoc; trich thuong giao dieu len bon dan den thap mom yeu the. Mot vet theo dau thuong lich su cua manh dat nho be nay. Tui nhuc.

    Reply
  • Vinh

    Cứ đến dịp 2/9, hòa chung niềm “hân hoan” của mọi người là lòng tôi lại nao nao, nhớ về bài văn được điểm 1 thời đi học hehe. Cô cho đề kể lại công việc của gia đình vào ngày quốc khánh. Bài văn thuộc loại “văn mẫu” rồi nên ai cũng cắm cúi viết, tôi thì “thuộc bài” nên viết còn nhanh hơn: “Sáng 2/9, cả nhà em dậy thật sớm, ai cũng diện quần áo mới, khuôn mặt rạng ngời. Sau khi ăn sáng xong, bố em đốt một nén hương, kính cẩn hướng về ảnh bác. Sau đó, cả nhà em mang cờ ra đứng bên đường cái, hòa vào đám đông rạng rỡ. Cờ của ai cũng to và thẳng tắp. Chúng em cầm cờ vẫy theo đoàn người. Anh trai em là đoàn viên nên dù cờ của anh to và dài, anh vẫn lấy ra vẫy rất hăng say. Thỉnh thoảng anh lại vuốt ve và hôn cờ của mình ra chiều ưng ý lắm”…
    Thế mà bài được 1 điểm và bị phê “đểu giả”. Tìm mãi mới ra lý do. Hóa ra, vì quen thói viết nhanh, viết tắt nên chữ “cờ” tôi viết tắt là “c”.

    Reply
  • Đan - Phượng PN

    Thưa các BCA , TS Alan Phan đã dốc hết nỗi lòng với tất cả người Việt chúng ta . Mỗi người chúng ta hãy sáng tạo nghĩa là cho số phận ta một hình thù , hình thù do ta sáng tạo . Không phải hình thù một kẻ kề lưng hùm sói gửi thân tôi đòi do những tên chủ nô tàn bạo , tàn ác , tàn nhẫn , tàn tệ áp đặt vào đời sống chúng ta .
    Nay thân gửi BCA một đoạn văn nói về cuối đời của nhà văn Nguyễn Tuân

    Nguyễn Tuân cuối đời
    ———-
    Khi Tuân chết, tôi ở Sài Gòn. Diệp Minh Châu mời mấy người, bà Mộng Tuyết, Trần Văn Giàu, Trịnh Công Sơn, Đỗ Hải, vài anh em và tôi. Truy điệu, ăn uống ngay bên cạnh bức tượng đầu Tuân mà Châu vừa nặn xong. Xù xì một mũi tàu gạt gió rẽ sóng. Như một khối nguyên sơ chưa qua cải tạo, xây dựng .
    Nhìn thần khí phơi phới của bức tượng, tôi chợt mơ hồ thấy có lẽ đây là cái coda (đoạn kết của một bản nhạc) Tuân cần có để kết được đầy đặn con người. Nhạc khúc Tuân nghe cứ dang dở có lẽ vì thiếu nét cả quyết sóng gió nà. Sau đó nghe Lê Đạt nói hình như Tuân tự sát, tôi giật mình. Cái coda tôi chờ đợi nơi Tuân từ từ hiện rõ ở cuộc xông pha vào cõi chuộc lại mình không biết là thật hay là đồn kia .
    (Trần Đĩnh . Đèn Cù . Quyển 1 . p 452).
    —-
    [2.] Tuân lấy ra chai Camus dẹt, bên dưới nhãn nó Tuân đề câu — Créer , c’est donner une forme à so destin” [Sáng tạo là cho số phận ta một hình thù] của Camus mà Tuân viết lại rồi đem dán vào. “Pas d’Albert, ” — không có Albert Camus, chỉ là Vân thôi” — Tuân nói.
    Tuân vặn nắp chai. Cái nắp màu vàng ngả đỏ đồng điếu có những hoạ tiết cành lá đen li ti, kiểu trang trí cung điện, nhà thờ Tư – lạp -phu. Tuân rót rượu vào nó đưa tôi :
    Ông uống bằng cái calice này [cốc đựng rượu cúng] cho tôi … Anh mưu thuật với anh chân chất đều chẳng ra gì. Anh mưu thuật thì mệt óc, anh chân chất thì mệt đời …
    Rồi hơi cúi về đằng trước im lặng. (p. 454)
    ———
    Tôi Đan Phượng PN nghĩ là Nguyễn Tuân tự sát .

    Reply
  • kien

    Sau 25 năm im hơi lặng tiếng, đầu năm 1980, cựu hoàng Bảo Đại cho xuất bản cuốn hồi ký viết bằng tiếng Pháp Le Dragon d’Annam (Rồng Nam), kể lại cuộc đời mình từ khi sinh ra ở Huế cho đến năm 1956, khi bị ông Diệm truất phế. Phần đặc sắc nhất trong cuốn sách là phần kể lại thời gian ông Bảo Đại được ông Hồ phong làm cố vấn tối cao, sống ở Hà Nội sau khi thoái vị cho đến khi theo một phái đoàn của ông Hồ qua Tàu rồi đi Hồng Kông. Những sự kiện liên quan đến ông Hồ được ông Bảo Đại kể lại…

    Cuộc Cách Mạng Việt Minh

    “…. Phụ tá tổng trưởng bộ Thanh niên (Phan Anh, trong chính phủ Trần Trọng Kim) Tạ Quang Bửu, là người cho tôi biết có một nhóm kháng chiến được thành lập ở miền thượng du, vùng Cao Bằng có tên là “Liên đoàn Việt Minh”. Linh hồn nhóm này là Võ Nguyên Giáp, được Tạ Quang Bửu nói đến với đầy nhiệt tình. Sau những cuộc hành quân du kích chống Nhật, “Việt Minh” bắt liên lạc được với đồng minh Trung Hoa và Mỹ đồng thời với cả Pháp và ngay cả với Khâm sai của tôi ở Bắc bộ là Phan Kế Toại. Nhưng tôi cũng không liên lạc được với Phan Kế Toại nên không có sự khẳng định cùa ông ấy (tr 113)

    “… Có rất nhiều tin xấu đến tai tôi. Nguyễn Văn Sâm, người đại diện của tôi ở Sài Gòn chưa thấy tới nhiệm sở. Nghe đồn ông ấy bị ám sát sau khi rời khỏi Huế. Ai đã giết ông ấy? … Ở Hà Nội cũng đang xẩy ra những biến cố rất quan trọng. Ngay sau khi Nhật đầu hàng, có những toán xung phong dưới quyền Võ Nguyên Giáp đột nhập vào thành phố và mở cửa nhà tù dưới cặp mắt thản nhiên của Nhật Bản. Ngày 17-8, dưới sự xúi giục của những toán này, có cuộc biểu tình tụ tập 20 ngàn người trước Nhà Hát Lớn. Mọi người đều hô to “Độc lập” và trương cờ mới màu đỏ sao vàng, mà có người nói là do Kampetai (Mật vụ Nhật) đặt ra… Cờ Đế quốc Việt Nam bị giựt xuống…

    ” Ngày hôm sau, khâm sai của tôi, phải bỏ nhiệm sở và được thay thế bằng một Ủy Ban chỉ đạo lâm thời… vô danh. Ngày 19, toán xung phong “Việt Minh” được tăng cường bởi một đám đông vừa đi vừa la hét, chiếm đóng các công thự: tòa Thống sứ, Tòa án, Kho bạc, trường Đại học và các trường trung học… không những quân đội Nhật có phận sự duy trì kỷ luật, không có phản ứng mà còn mở kho súng phân phát cho lính vệ binh Đông Dương (Lính Khố đỏ);

    “Những tin tức đó bị ít nhiều xuyên tạc khi đến tai tôi. Về tình hình Nam Kỳ thì còn thiếu chính xác hơn nữa. Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, thủ lãnh “Thanh niên Tiền phong”, hình như từ ngày 15-8 đã đứng đầu một Mặt trận Quốc gia trước khi thành lập một Ủy ban hành pháp lâm thời đặt trụ sở tại dinh Thống đốc dưới sự chủ tọa của một người tên là Trần Văn Giầu mà theo Tạ Quang Bửu, người thông tin cho tôi, là người thuộc về Việt Minh. Cũng như ở Hà Nội, Nhật cũng không có phản ứng gì ở Sài Gòn…

    “Cái quan trọng hơn hết cả là ở chỗ nào cũng có những cuộc ám sát và sự mất tích, đặc biệt là những nhân vật quốc gia.

    “Ngay ở Huế cũng có những truyền đơn được phân phát. Và có những nhóm không biết nghe lệnh từ đâu, tụ họp và di chuyển trong thành phố, tới tận sát Thành nội.

    “Ngày 22-8, đại tá chỉ huy quân đội Nhật ở Huế tới xin triều kiến và nói với tôi là theo lệnh của Chỉ huy Đồng Minh, quân đội Nhật đã bố trí xong hệ thống bảo vệ an ninh thành nội và mọi người trong Thành. Đường từ cầu Tràng Tiền ra cũng như tất cả những lối vào Thành đã bị chắn. Tôi cực lực phản đối quyết định này và nói: “tôi tuyệt đối khước từ sự bảo vệ của ông. Tôi ra lệnh cho ông bãi bỏ hệ thống phòng vệ vì tôi không muốn một quân đội ngoại quốc làm đổ máu dân tộc tôi. (tr 117).

    “Để chắc chắn là lệnh của tôi được thi hành, tôi trao cho ông ta một công hàm có dấu ấn của tôi, trút cho ông trách nhiệm phải duy trì trật tự quanh Thành nội. Tôi ghi thêm là phải mở lại tất cả mọi cửa vào Thành để mọi người tự do ra vào như thường lệ.

    “Sau đó ít lâu, giám đốc Bưu điện Huế xin được gặp tôi. Ông ta đưa cho tôi một điện tín nhận được từ Hà Nội. Nội dung bức điện tín: “Trước lòng quyết tâm của toàn thể dân tộc sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nền độc lập quốc gia, chúng tôi kính cẩn xin Hoàng Thượng làm một cử chỉ lịch sừ là trao quyền lại”. Điện tín này được ký bởi “Ủy ban Nhân dân Cứu quốc đại diện mọi đảng phái và mọi tầng lớp nhân dân”. Nhưng không có tên ai.

    “… Sáng ngày 23 chung quanh tôi đều trống không. Từ ông Trần Trọng Kim tới mọi tổng trưởng, chả ông nào có mặt. Chỉ còn người em họ là hoàng thân Vĩnh Cẩn ở cạnh tôi.

    “Những lời tâm sự của Tạ Quang Bửu trở lại trong trí tôi: Cái Mặt trận Việt Nam Độc Lập Đồng minh Hội” là cái gì để có thể động viên quần chúng, thực hiện những ước vọng của đám đông và bây giờ lại bảo tôi phải làm gì?

    “Tôi không biết ai là những thủ lãnh. Vậy mà những người này lại có những tiếp xúc với Đồng Minh Trung Hoa, Mỹ, Pháp, khi mà những lời kêu gọi tôi gửi cho Tổng thống Truman, Thống chế Tưởng Giới Thạch, Anh hoàng và tướng de Gaulle đều không được trả lời… Những lãnh tụ này có súng ống, có phương tiện, nắm được chính quyền dễ dàng trong khi tôi sống trơ trọi trong một kinh thành đã chết. Sự thành công dễ dàng của các lãnh tụ này phải chăng là đó là dấu hiệu họ đã nhận được mệnh trời? Quần chúng có một bản năng rất là chắc chắn. Bản năng này, trong những giờ phút lịch sử, luôn luôn đưa họ tới những người đã nhận được sứ mệnh phải dẫn dắt họ. Đã đến lúc tôi phải có một sự lựa chọn để dung hòa số phận của tôi với số phận của dân tộc tôi… là tôi phải ra đi.

    “Nhưng ai là người tiếp nhận sự ra đi của tôi?

    “Tôi bảo người em họ Vĩnh Cẩn và Ngự tiền văn phòng Phạm Khắc Hòe ra ngoài thành Nội hỏi tin tức về Việt Minh. Cả hai trở về chả biết chi cả. Tôi đành đánh đại một bức điện tín gửi trống không “Ủy ban Nhân dân Cứu quốc” ở Hà Nội. Tôi viết:

    “Để trả lời kêu gọi của Ủy Ban, tôi sẵn sàng tự rút lui. Trong giờ phút quyết định của lịch sử đất nước, đoàn kết là sống, chia rẽ là chết. Tôi sẵn sàng hy sinh hết mọi sự để có thể thực hiện được sự hợp quần. Tôi xin những người cầm đầu Ủy Ban mau vào Huế để tôi trao lại quyền hành”.

    “Ngay trong đêm hôm đó, với sự giúp đỡ của Vĩnh Cẩn, tôi thảo bản chiếu Thoái vị.

    “Sáng ngày 25-8, có hai đặc phái viên, đại diện “Việt Nam Độc lập Đồng minh” từ Hà Nội vào: Trần Huy Liệu, trưởng phái đoàn, là phó chủ tịch Ủy ban. Một người gầy gò trông rất thảm hại, đeo kính đen để giấu cặp mắt lé. Người đi cùng là Cù Huy Cận, trông cũng quá tầm thường. Tôi hơi thất vọng:

    “Trần Huy Liệu đưa cho tôi một giấy Ủy quyền có mang chữ ký không rõ là của ai. Ông tuyên bố một cách rất long trọng:

    — Nhân danh nhân dân Việt Nam, cụ Hồ Chí Minh, chủ tịch Ủy Ban Giải Phóng, cho chúng tôi cái danh dự đến Ngài để tiếp nhận quyền hành.

    “Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến tên Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tôi đưa bản chiếu thoái vị. Trần Huy Liệu đọc bản chiếu cùng với Cù Huy Cận rồi 2 người nói riêng với nhau trước khi quay lại nói:

    — Thưa Ngài, nhân danh nhân dân Việt Nam chúng tôi chấp nhận hoàn toàn bản chiếu này. Nhưng chúng tôi cũng xin đề nghị với Ngài là nên tổ chức một nghi lễ vắn tắt để trong buổi lễ Ngài đọc bản chiếu trước công chúng.

    — Ngay buổi chiều hôm đó, trước vài ngàn người mặc triều phục được tụ tập vội vã trước cửa Ngọ Môn, tôi đọc bản chiếu cuối cùng của triều Nguyễn đề ngày 25-8-1945.

    “Bản chiếu bắt đầu bằng:

    Để toàn dân Việt Nam có hạnh phúc!

    Để Việt Nam có được độc lập!

    Trẫm tuyên bố sẵn sàng hi sinh mọi sự…

    “Và kết luận bằng:

    “Trẫm thích được làm công dân một nước độc lập hơn làm vua một nước bị trị”

    Hoan hô Việt Nam độc lập!

    Hoan hô nước Cộng hòa Dân chủ!

    “… Trong một bầu không khí ngượng ngập, tôi đưa chiếc ấn tượng trưng quyền hành cho Trần Huy Liệu.

    “… Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận tiễn tôi ra khỏi cửa. Trước khi chia tay, người đại diện Ủy ban Giải phóng nói với tôi:

    — Chủ tịch Hồ Chí Minh muốn mời ngài ra Hà Nội để cùng thiết lập những thể chế cộng hòa.

    — Tôi trả lời: Thưa ông trưởng phái đoàn, tôi xin ông cho tôi gửi lời cám ơn Hồ chủ tịch và sẽ không quên ra Hà Nội theo lời mời của Chủ tịch.

    “… Trở thành công dân Vĩnh Thụy từ khi thoái vị, tôi không có việc chi làm ở Huế. Tôi quyết định theo lời mời của Hồ Chí Minh ra Hà Nội. (tr 121)

    Cố vấn Tối cao của Chính phủ

    “ngày 6-9 tôi tới Hà Nội. Tôi được ở căn nhà của thị trưởng Hà Nội cũ, đường Gambetta (Hoàng Diệu?). Sau khi tắm rửa, tôi đi đến Bắc Bộ Phủ (dinh Thống sứ cũ) để dự bữa ăn buổi tối được tổ chức để đãi tôi.

    “Võ Nguyên Giáp, bộ trưởng bộ Nội vụ đón tiếp tôi và khi ra ngồi bàn, đưa tôi tới trình diện Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa mới tới. Ông bắt tay tôi một cách thân mật, cám ơn tôi đã tự rút lui và nói thêm:

    — Chúng ta sẽ cùng nhau làm việc cho nền độc lập của đất nước.

    “Ngày hôm sau 11 giờ tôi gặp lại Hồ Chí Minh và nói chuyện riêng với nhau. Thái độ của ông khác hẳn với ngày hôm qua; Ông đối với tôi có vẻ kính trọng và xưng hô với tôi như ở trong cung điện khi dùng chữ Ngài tương đương với chữ Sire trong tiếng Pháp, gần như thiếu một điều là xin lỗi đã lên nắm quyền:

    — Thưa Ngài, chúng tôi không có liên quan gì đến bức điện mà ngài nhận được ở Huế đòi ngài phải thoái vị. Riêng về phần tôi, như khi tôi đã nói ngày 22-8, tôi muốn ngài vẫn đứng đầu nước và cử tôi làm thủ tướng chính phủ mới. Tôi không tán thành những kẻ đã làm áp lực với ngài để ngài phải thoái vị.

    — Tôi cũng trả lời với cùng một lễ độ khi dùng danh từ tôn kính là Cụ (Vénérable) và cam đoan là tôi chỉ muốn làm một người công dân thường để chung sức xây dựng một nước Việt Nam mới, thống nhất và độc lập.

    “Hồ Chí Minh có vẻ yên tâm và đưa ra một bức tranh đầy phấn khởi, khác hẳn với sự dè dặt trong những câu nói lần trước:

    Tất cả những giấc mơ của ta đang được thực hiện cùng một lúc. Không những thống nhất và độc lập sắp được Đồng Minh chính thức công nhận mà chiến tranh kết liễu, Nhật bản đầu hàng cũng cho phép chúng ta tiến tới một chế độ được toàn dân ủng hộ muôn người như một. Trong chế độ này mỗi người chúng ta đều có một tương lai kỳ diệu. Độc Lập, trở thành một Từ ngữ biểu tượng của đất nước, mãnh liệt như làn sóng thủy triều dâng lên từ đáy biển cả, khiến không có công cuộc nào mà chúng ta không thực hiện được…

    “Trong cái áo varơ cổ cao đã sờn rách, với đôi giày săng đan thô lỗ và bộ râu lơ thơ, Hồ Chí Minh giống một nhà tu khổ hạnh đồng thời cũng giống một nhà nho Việt Nam thời xưa được đào tạo trong nền văn hóa Trung Hoa, thiên về thi tứ, văn chương triết học hơn là về hoạt động chính trị.

    “Có sự ngược lại là từ thân hình mảnh khảnh, yếu ớt và từ cặp mắt sáng ngời như đang lên cơn sốt, thoát ra một niềm tin truyền cảm rất khắc phục, đồng thời cũng tỏa ra một sự thanh thản rất ấn tượng. Những câu nói của ông Hồ đều có dấu ấn của một ý nghĩa sâu xa về con người, của một sự chối bỏ mọi bạo động. Ông Hồ hoàn toàn có ý thức về những thực tại và nhưng tất yếu của Việt Nam. Ông cũng biết chiều hướng biến chuyển lịch sử dựa vào sự tự học và sự hiểu biết tất nhiên về thế giới Âu Tây cũng như thế giới Trung Hoa và thế giới Nga (tr129).

    “Sau hơn một giờ nói chuyện, ông Hồ kết luận:

    Tôi yêu cầu ngài tham dự những buổi họp của hội đồng các bộ trưởng và nhận chức vụ Cố vấn tối cao của chính phủ.

    “Yêu cầu này làm tôi bất ngờ. Tôi thật không bao giờ nghĩ sự góp phần kiến tạo một nước Việt Nam mới của tôi dưới hình thức này. Nhưng khi nghe ông nói, không thể chối cãi được ông Hồ là người muốn độc lập và thống nhất một cách cuồng nhiệt, nên tôi nhận lời (tr 130).

    “Hội đồng bộ trưởng họp mỗi tuần một lần. Ngày 8-9 tôi dự phiên họp lần đầu tiên..

    “… Thật ra hội đồng gồm 3 nhóm.

    Nhóm cố cựu gồm những người theo chủ tịch Hồ Chí Minh từ thuở ban đầu như Trần Huy Liệu. Những người này sống lâu năm ở Nga, ở Trung Quốc hay biết nhau trong tù. Những người này chống Pháp kịch liệt.

    Nhóm thứ hai gồm những người gọi là giáo sư trường Thăng Long, một trường tư về Luật (thật ra chỉ là một trường trung học) ở Hà Nội mà những nhân vật trong ban giảng huấn đều thuộc thành phần đại trí thức rất hiểu biết về chính trị. Trong số những người này có Võ Nguyên Giáp. Cũng có những người là cựu cán bộ của đảng Cộng sản được hợp pháp hóa khi Mặt trận Bình Dân lên nắm quyền ở Pháp như Phạm Văn Đồng. Những người này đều có văn hóa Pháp, thông minh và có óc cởi mở. Tuy chống đối kịch liệt chủ nghĩa thực dân, tranh đấu hăng say cho nền độc lập, những người này không muốn đoạn tuyệt với nước Pháp.

    Sau cùng là những người gọi là những người “ngả theo”, như Dương Đức Hiền, cựu chủ tịch Tổng hội sinh viên Hà Nội, hay Nguyễn Mạnh Hà, cầm đầu Thanh niên hoạt động Công giáo. Đa số những người này đều là kỹ thuật viên xuất thân từ những Trường Lớn của Pháp nhưng không được (Pháp) dùng đúng với bằng cấp và khả năng của mình.

    “Hồ Chí Minh ngồi ở một đầu bàn và tôi được ngồi đối diện ở đầu kia.

    “… Tôi cũng lần lần khám phá ra bộ mặt thật của Hồ Chí Minh:

    Có một ngày, trong buổi họp Hội đồng có cuộc bàn cãi khá sôi nổi giữa Hồ chủ tịch và Vũ Trọng Khánh, bộ trưởng bộ Tư pháp ngồi bên phải cạnh tôi. Sau buổi họp Vũ Trọng Khánh đưa cho tôi một cuốn sách nhỏ và nói với tôi:

    — Ngài có vẻ ngạc nhiên về phản ứng của vị chủ tịch chúng ta. Đọc cuốn sách này ngài sẽ hiểu rõ hơn.

    Tôi nhìn cái tít “Cuộc đời Nguyễn Ái Quốc” do A. Marty, trùm mật thám của Phủ Toàn quyền thảo.

    – Ai là Nguyễn Ái Quốc?

    Khánh nhìn tôi rồi đưa đầu về phía Hồ chủ tịch đúng vào lúc ông đi gần chúng tôi để ra khỏi phòng họp. Ngạc nhiên vì điệu bộ chúng tôi, ông lướt mắt nhìn cuốn sách rồi nhún vai, nhếch mép cười một cách hóm hỉnh, bước ra khỏi phòng họp không nói một lời.

    “Về đến nhà, tôi vội vã đọc cuốn sách. Nguyễn Ái Quốc chỉ là một tên trong số cả mấy chục tên khác trong cuộc đời phiêu bạt trước khi trở thành Hồ Chí Minh… Cuốn sách của Marty ngưng lại ở đoạn này. Giáp là người kể tiếp cho tôi từ khi ông Hồ trở về nước năm 1941 và thành lập Việt Minh ngày 19-5 ở Cao Bằng.

    “… Sự giao thiệp của tôi với các “đồng sự” rất là tốt đẹp. Nếu tôi gọi là các anh thì họ đều gọi tôi với cái tít Ngài. Hồ Chí Minh muốn mọi người phải xưng hô như vậy. Tôi đặc biệt gắn bó với Vũ Trọng Khánh. Ông ta có vẻ trơ trọi vì không nằm trong đảng…

    “… Tôi nhận được tin Phạm Quỳnh, cựu thủ tướng của tôi, bị bắt, cũng như Ngô Đình Khôi, anh của Ngô Đình Diệm và người con là Ngô Đình Huân, thư ký riêng của đại sứ Yokoyama. Tôi can thiệp với Hồ Chí Minh:

    — Thưa cụ, ai cũng muốn giúp cụ mà tôi là người đầu tiên. Xin cụ rộng lượng. Khi cụ mới cầm quyền cụ thả hết mọi người tù. Xin cụ ra lệnh thả những người bị bắt từ khi đó.

    — Thưa ngài, không thể được, dân sẽ không hiểu.

    — Ít ra cụ cũng thả những người cộng sự của tôi. Họ không có trách nhiệm gì cả.

    — Tôi hứa với ngài tôi sẽ lo chuyện đó.

    Thật ra cả hai, Phạm Quỳnh và Ngô Đình Khôi bị giết ngay từ đầu mà ông Hồ không biết. (tr 134).

    “… Giữa chúng tôi (Bảo Đại và ông Hồ) hoàn toàn có sự thông cảm. Trong những buổi đàm đạo, không bao giờ đả động gì đến những vấn đề về hệ tư tưởng. Chúng tôi cùng đi với nhau đến gặp Sainteny, người thay Messmer làm ủy viên Cộng hòa Pháp ở Bắc bộ. Chúng tôi cũng đi gặp người Mỹ và những phái viên của họ: Lansdale và thiếu tá Patti và sau này là tướng Gallagher. Tôi thấy Hồ Chí Minh nói tiếng Anh khá được.

    “… Trong những cuộc đi gặp như vậy tôi luôn luôn được đẩy đi trước, khiến tôi phải nói: thưa chủ tịch tôi chỉ là cố vấn. Trái lại trong những buổi họp và biểu tình, tôi chỉ được ngồi bên phải. Sau tôi mới hiểu đó chỉ là những thủ đoạn. Chính phủ được chấp nhận nhưng không được công nhận bởi Đồng Minh. Sự có mặt của tôi cho chính phủ có bộ mặt hợp pháp hơn và tôi chỉ là bảo lãnh. (tr 135).

    Trung Quốc xâm nhập

    “… Toán lính đầu tiên tới Hà Nội ngày 9-9-45. Sau đó là tràn ngập lính Tàu. Tất cả là 3 quân đoàn chừng 80 ngàn người, không kể bọn tùy tùng và bầu đoàn thê tử nhào xuống Bắc Việt như những đám cào cào châu chấu. Tới với danh nghĩa bảo vệ độc lập cho Việt Nam, tụi lính Tàu này cư xử như những kẻ xâm lược. Đối với đám quân này, gồm những lính Vân Nam và Quảng Đông, Bắc Việt là một xứ thần tiên.

    ” Ngay khi tới Hà Nội ngày 18-9, tướng Lư Hán, chỉ huy trưởng, đã chiếm tòa nhà Puginier làm chỗ ở, đuổi phái bộ Sainteny ra ngoài. Lư Hán đòi tôi cho tiếp kiến, chứng tỏ Trung Quốc cố ý không biết Hồ Chí Minh. Tôi trả lời là tôi sẽ tới chào nhưng cuộc viếng thăm phải theo đúng nghi thức và chủ tịch chính phủ lâm thời Hồ Chí Minh là người tiếp kiến. Đồng thời tôi cũng báo cho ông Hồ. Một thỏa thuận được tìm thấy nhanh chóng: Hồ Chí Minh tiếp tướng Lư Hán với sự hiện diện của tôi trong một biệt thự được trưng dụng. Như vậy cuộc thăm viếng không có tính cách chính thức.

    “… Cùng đi theo đoàn quân Tàu là một đám các nhà chính trị thuộc các đảng phái quốc gia trốn từ trước qua Tàu được Quốc Dân Đảng cho tị nạn. Các lãnh tụ VNQDD và Đồng Minh Hội nhất quyết lấy lại ưu thế.. Được che chở bởi các tướng lãnh và những cơ quan tình báo Trung Hoa dưới quyền tướng Tiêu Văn, những người quốc gia này vội vã tước súng ống và thay thế những ủy ban nhân dân (Việt Minh) được Hồ Chí Minh thiết lập ở các tỉnh. (tr 138).

    “Tình thế mỗi ngày một trở nên khó khăn với Hồ Chí Minh.. Biết đời sống bị đe dọa, mỗi đêm ông ngủ một chỗ khác. Ông vẫn tin tôi nên chỉ mình tôi biết ông ngủ đêm nào ở đâu…

    “Chủ tịch cũng có vẻ bận tâm về sức khỏe của tôi và những quan hệ bạn bè của tôi. Biết là tôi hay được các bạn bè mời ăn tối, ông khuyên tôi như một người cha là phải coi chừng khi giao thiệp với đàn bà gặp ở những bữa ăn đó.

    “… Tôi không dễ bị mắc lừa về thái độ (của ông Hồ) đối với tôi. Nhưng hồi đó tôi không thấy ông biểu lộ một con người cứng rắn, khắc nghiệt, như sau này.

    “Đối với tôi, ông (Hồ) là người rất gắn bó với nền độc lập nước nhà; Những điều ông nói tôi đều thấy hợp với nhãn quan của tôi. Không cần biết quá khứ và phương pháp hành động của ông, với tất cả sự trung trực của tôi, tôi ủng hộ ông.

    “Nói cho thật, tôi thích tư thế của ông (Hồ) hơn những lãnh tụ quốc gia, thật sự chỉ là bù nhìn của bọn Tàu. Trong sự hỗn độn tôi thấy Hồ chí Minh vẫn giữ được trầm tĩnh.

    Một buổi chiều Hồ chí Minh nói với tôi: Ngài thấy không, tôi rất thất vọng về thái độ của Đồng Minh: Tôi tưởng được Nga ưu đãi. Rút cục họ chả làm gì cho chúng ta cả. Họ cũng chả thèm gửi qua đây một quan sát viên. Họ hoàn toàn lãnh đạm với vấn đề Đông Dương. Còn người Anh thì chả cần nói, chỉ cần nhìn thái độ của họ ở miền Nam Việt Nam. Họ đã thiên về Pháp và giúp Pháp tiêu diệt đồng bào ta đang tranh đấu giành độc lập. Còn người Mỹ thì ngài đã cùng tôi gặp họ. Khi tôi rời Trung Quốc, đại diện của họ có hứa hẹn với tôi và cam đoan với tôi. Để làm vui lòng họ, tôi để trong Lời nói đầu của Hiến Pháp tuyên ngôn độc lập hệt như tuyên ngôn của Jefferson năm 1776. Chúng ta được những gì? một con số không… Họ chỉ lo thay thế người Pháp và vì vậy họ cạnh tranh với Tàu. Gallagher đã nhận lời làm trung gian giữa chúng ta và bộ Ngoại giao Mỹ và đưa ra những đòi hỏi của chúng ta. Nhưng để đổi lại, ông ta đòi được tự do tổ chức lại nền kinh tế của ta, thật ra chỉ muốn nền kinh tế của ta phụ thuộc họ. Đó là những nhà tư bản, có tư bản trong máu rồi! đối với họ chỉ có business… Bữa nọ chúng ta khám phá ra là ban điều tra của họ tới hỏi cung những tù binh Nhật, không phải để biết những tội ác chiến tranh của Kampetai mà để biết những cơ sở của cửa khẩu Hải Phòng. Về phần bọn Tàu, thì ngài thấy…cả nước Tàu là một cái bụng đói! Quốc Dân Đảng chỉ là những tên trộm bợm, những đám diều hâu. Chỉ một người mà ta có thể dùng được, đó là Tiêu Văn (Siao Wen). Đó là một đứa vô lại rất tốn tiền cho chúng ta, nhưng biết được thứ chúng ta muốn và những “combin” của hắn có thể sài được; Nhưng tôi cũng nghi ngờ hắn có thể trở mặt lúc nào không hay. Khi mới tới đây hắn chơi lá bài VNQDĐ, bây giờ hắn gật đầu mỉm cười với ta. Mai mốt biết hắn cười với ai?… Nghĩ đi nghĩ lại, chắc chỉ còn có Pháp… (tr 140).

    “Tôi không thể nén được ngạc nhiên trước cái kết luận như vậy nhưng nó hoàn toàn lô gíc.

    “Hồ Chí Minh cho tôi thấy một lần nữa cái tài biết che giấu của ông. Ở Việt Nam công giáo chỉ là một thiểu số nhưng là một lực lượng năng động. 2 triệu tín đồ dính chặt với linh mục của họ. Ngay từ khởi đầu, Hồ Chí Minh đã tìm cách được lòng họ. Không thể không có ẩn ý khi chọn ngày 2-9 lễ Thánh Tử đạo Annam làm ngày Quốc khánh. Ông cũng đưa vào chính phủ Nguyễn Mạnh Hà khi học ở Paris là một thủ lãnh thanh niên Công giáo hoạt động xã hội và là con rể Georges Maranne, thượng nghị sĩ cộng sản quận Seine.

    “Ngày 23-9 Nguyễn Mạnh Hà tổ chức một mítting lớn ở Hà Nội tụ tập nhiều ngàn giáo dân để biểu lộ tinh thần ái quốc và sự tin tưởng vào chủ tịch Hồ Chí Minh.

    “Cũng trong bầu không khí đó, lễ tấn phong Giám mục Lê Hữu Từ được sửa soạn ở Phát Diệm. Hồ Chí Minh yêu cầu tôi thay mặt ông dự lễ vì bị mắc kẹt ở Hà Nội ngày 28-9, tướng Lư Hán đến để chính thức tiếp nhận sự đầu hàng của quân đội Nhật.

    “Nhưng ngày hôm trước, chủ tịch nói với tôi:

    — Thưa Ngài, quân đội Pháp đã gần như dẹp yên kháng chiến Nam bộ. Sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ đổ bộ ở đây. Cần phải tránh không rơi vào tay chúng. Ngài là biểu tượng của nền độc lập Việt Nam. Ngài nên lợi dụng đi Phát Diệm để lánh xa Hà Nội.

    — Tôi hỏi thế cụ thì sao?

    — Ồ! với tôi đường lối đã vạch sẵn.

    “Bữa sau tôi đi Phát Diệm cùng với Võ Nguyên Giáp, bộ trưởng bộ Nội vụ. Giám mục Lê Hữu Từ thuộc dòng tu kín (trappiste) là một nhân vật rất lạ lùng. Người bé nhỏ gầy đét trong bộ áo trắng dòng tu rộng thùng thình, cặp mắt sáng ngời lại sáng hơn nữa vì 2 lưỡng quyền nhô cao. Ông nổi tiếng trong dòng tu vì tài điều động công việc và rất biết rõ những mưu mẹo thương thuyết mặc cả.. Buổi lễ dưới quyền chủ tọa của giám mục Hà Nội là Nguyễn Bá Tòng. Giáp được Hồ Chí Minh ủy thác là mời tân giám mục Lê Hữu Từ làm cố vấn tôn giáo cho chính phủ. Đức cha Lê Hữu Từ nhận lời ngay tức khắc. (tr 141).

    “Sau buổi lễ Giáp trở lại Hà Nội còn tôi đi Sầm Sơn, một bãi biển nghỉ mát ở gần Thanh Hóa.

    “… Vào khoảng giữa tháng 12, một đại biểu Ủy ban tỉnh Thanh hóa đến gặp tôi và nhân danh chính phủ mời tôi ra ứng cử đại biểu Quốc hội. Tôi nhận lời về mặt nguyên tắc và nhắc lại là tôi muốn trở về Hà Nội. Ông này hỏi tôi:

    — Thưa ngài; ngài muốn ra ứng cử dưới danh hiệu nào?

    — Dưới danh hiệu đảng Cộng sản. Tôi trả lời với chút châm biếm trước một câu hỏi như vậy.

    — Không thể được thưa ngài, ông ta trả lời một cách rất nghiêm túc: Đảng Cộng sản Đông Dương đã được giải tán theo quyết định của Ủy ban Trung ương ngày 11-11.

    Tôi làm sao biết được những gì xẩy ra ở Hà Nội từ ngày tôi đi khỏi.

    Vậy thi ghi tên tôi là một người cộng hòa.

    “Trong 3 tuần tôi không nhận được tin tức gì. Đúng ngày 7-1 có một phái đoàn đến báo tin tôi đã trúng cử vào Quốc hội và cuộc bầu cử đã diễn ra ngày hôm qua. Tôi được bầu đại biểu tỉnh Thanh Hóa với 92% số phiếu. Mọi người đều chúc tụng tôi. Còn tôi thì không biết ngày bầu cử và tất nhiên là tôi cũng chưa đi bầu. (tr 145).

    “Nhưng bây giờ tôi đã là đại biểu Quốc hội. Tôi nhờ phái đoàn nói với Ủy ban Thanh Hóa là tôi muốn trở về Hà Nội càng sớm càng hay và xin cung cấp săng cho xe tôi. 8 ngày sau, mọi chuyện đều xếp đặt xong xuôi và tôi rời bỏ Sầm Sơn trở về Hà Nội, lòng nhẹ nhõm.”

    Đại biểu Quốc Hội Lập Hiến

    “Ngay chiều hôm ấy, tôi trở về chỗ ở của tôi, đại lộ Hoàng Diệu Hà Nội. Từ khi tôi đi khỏi Hà Nội cách đây 3 thấng, tình hình biến chuyển rất nhiều. Ngày 19-11 Tiêu Văn triệu tập các đảng phái bắt phải thỏa thuận với nhau và quân đội của 3 đảng phải sáp nhập với nhau để chỉ còn 1 quân đội duy nhất.

    “Trước những thủ đoạn chính trị của Tàu, Hồ Chí Minh chỉ còn mối bận tâm duy nhất là làm sao vứt bỏ được sự hiện diện của Tàu ở Bắc Việt. Ông sẵn sàng thân thiện lại với người Pháp. Ông biết đầu tháng 1 Pháp có cử đặc phái viên tới Trùng Khánh điều đình với Tưởng Giới Thạch để quân đội Pháp thay thế quân đội Trung Hoa. Ông đợi đúng ngày bầu cử Quốc hội 6-1, làm một bản tuyên bố được báo chí Pháp đăng lại, trong đó ông nói: “Chúng tôi không thù hận gì với nước Pháp và dân tộc Pháp mà chúng tôi khâm phục. Chúng tôi không muốn cắt đứt những mối giây liên lạc đã gắn chặt hai dân tộc chúng ta…”

    “… Tháng 11-45 Cao Ủy Pháp ở Sài Gòn đưa ra sắc lệnh rút hết những tờ giấy bạc 500 được in dưới thời Nhật Bản chiếm đóng. Nhưng quân đội Tàu ngay khi mới tới đã thâu cướp được rất nhiều giấy bạc 500 nên đã thương lượng được với Pháp là sắc lệnh này không có hiệu lực ở phía Bắc vĩ tuyến thứ 16… Khi từ Sầm Sơn trở về, tôi không có một đồng xu dính túi vì tuy được nuôi ăn cho ở nhưng không có một đồng lương nào. Tôi viết thư xin mẹ tôi chút tiền thì mẹ tôi hồi âm bằng 2 tờ giấy 500 trứ danh đó. Tôi đưa cho Phạm Văn Đồng, bộ trưởng bộ tài chánh nhờ ông đổi giùm. Ngày hôm sau người ta đem lại cho tôi một phong bì trong đó có 2000 đồng. Tôi tưởng là đưa lộn nên đi tới bộ Tài Chính để trả lại Phạm Văn Đồng. Phạm Văn Đồng nói với tôi:

    — Không có lộn đâu

    — Sao! Tôi đưa một ngàn đồng mà được đưa lại tới 2000 đồng. Ông làm tài chính như vậy thì còn lâu Việt Nam mới lấy lại được thăng bằng kinh tế.

    — Nét mặt không chút xao động, Phạm Văn Đồng trả lời tôi: Tôi biết rõ tình trạng tài chính của ngài. Đây là một đặc ân tôi làm cho ngài.

    “Một buổi tối, Hồ Chí Minh chìa cho tôi một tờ giấy và nói với tôi:

    – Thưa ngài, trong thời gian ngài vắng mặt (ở Sầm Sơn), tôi có nhân danh ngài gửi cho Pháp một thông điệp. Tôi đọc:

    “Thông điệp của Hoàng thân Vĩnh Thụy, cựu Hoàng đế Việt Nam, gửi nước Pháp….

    Ký tên: Hoàng thân Vĩnh Thụy cựu Hoàng đế Bảo Đại, cố vấn chính phủ lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa. (tr148).

    “… Chính phủ cử Giáp đi thanh tra các tỉnh cho đến tận biên giới Nam bộ với tư cách bộ trưởng bộ Nội Vụ. Tôi xin đi cùng nhưng không được chấp thuận. Giáp nói với tôi:

    — Một tuần nữa tôi trở về tôi sẽ báo cáo với ngài những gì tôi thấy được.

    “Một tuần sau khi tôi đang ăn trưa thì Giáp tới và nói:

    — Tôi vừa về sau cuộc tuần tra.

    — Mời anh ngồi cùng ăn, tôi nói.

    Giáp có vẻ tư lự cúi đầu ăn không nhìn tôi. Giáp thường ngày đã ít cởi mở nhưng bữa nay bộ mặt còn có vẻ rầu rĩ hơn. Tôi để cho ông ta ngồi ăn không nói câu gì. Sau bữa ăn tôi mới hỏi:

    — Thế nào?

    — Phải thực tế, mặt vẫn cúi gầm.

    — Anh muốn nói gì?

    — Cái tôi muốn nói, là mình phải thích nghi với thằng Pháp.

    — Không lẽ nào mình lại trở về với cuộc bảo hộ.

    — Có thể chứ, nếu cần thiết.

    — Tôi không hiểu nổi các anh nữa. Tôi chấp nhận độc lập với thằng Nhật. Tôi thoái vị. Tôi ra đi để nhường chỗ cho các anh, nay các anh lại muốn quay trở về với quá khứ.

    — Mình biết làm thế nào bây giờ? Ở miền Nam tụi Pháp nó đã phá tan bộ máy của chúng ta phải mất bao công mới xây dựng được. Nó đã lấy lại hết. Chả bao lâu nữa nó sẽ đổ bộ ở đây. Chúng ta làm thế nào để chống lại được? Chúng ta có quân đội nhưng không có đạn dược…

    “Được thỏa tấm lòng, Giáp kể lại cuộc hành trình… (tr 149).

    “Vài ngày sau, tôi mới hiểu sự bối rối của Hồ Chí Minh và ê kíp của ông. Tôi biết giữa Chủ tịch đi cùng với Giáp và Sainteny có một cuộc hội đàm lâu dài về vấn đề sự trở lại của người Pháp và vấn đề phân chia chủ quyền. “Độc Lập” còn có nghĩa gì nữa không? Mặc dầu còn giũ được uy quyền, sự thay đổi thái độ của ông Hồ gặp một sự chống đối mạnh mẽ. Sự chống đối này được sự hỗ trợ của Tàu và của những đảng mà Tàu thao túng: Đại Việt, VNQDD, Đồng Minh… Tất cả đều đồng thanh đòi “chính phủ Việt gian” phải ra đi vì đã bán rẻ nền độc lập. Tôi biết các đảng phái này có bàn bạc với nhau về tôi.

    “Ngày 27-1, 7 giờ sáng, điện thoại reo trong căn hộ tôi đường Hoàng Diệu. Hồ Chí Minh kêu tôi:

    — Tôi có thể tới thăm ngài ngay tức khắc được không?

    Tôi trả lời được và ngay phút sau ông đã tới. Ông có vẻ rất xuống tinh thần và ốm yếu hơn thường lệ. Ngay khi vào, ông nói ngay:

    — Thưa ngài, tôi không biết làm sao nữa. Tình hình quá nguy kịch. Tôi biết rõ người Pháp sẽ không thương thuyết với tôi. Tôi không được lòng tin cậy của Đồng Minh. Tất cả đều thấy tôi “đỏ” quá. Tôi xin ngài hi sinh lần thứ hai: lấy lại quyền hành.

    — Tôi trả lời: tôi đã bỏ quyền hành và không có ý lấy lại nó. Cụ biết, tôi không có tham vọng chính trị và tôi đã tự đặt mình trong cái nhiệm vụ phải phục vụ một cách trung trực chính phủ Cộng hòa.

    –Tôi để lại chỗ cho ngài, ông nhấn mạnh một lần nữa, tôi sẽ là cố vấn của ngài.

    — Nhưng ai sẽ trao quyền cho tôi?

    — Ngài sẽ được Quốc hội tấn phong như trong mọi chế độ dân chủ.

    — Tôi có được thành lập chính phủ như tôi muốn hay tôi phải lấy lại những bạn hữu của cụ?

    — Ngài được tự do hoàn toàn, muốn lấy ai thì lấy.

    — Nếu cụ thấy quyền lợi và độc lập của đất nước đòi hỏi như vậy thì tôi sẽ không lẩn tránh. Nhưng tôi xin cụ một chút thời gian để suy nghĩ và hỏi ý kiến các bạn bè của tôi. (tr 150).

    “Ngay tức khắc tôi điện thoại cho Nguyễn Xuân Hà (Nguyễn Xuân Chữ?) và Trần Trọng Kim và tôi nói:

    — Tôi có một đề nghị quan trọng muốn đưa ra bàn với các ông. Nhờ 2 ông triệu tập bạn bè, tôi sẽ đến gặp.

    “Đúng 8 giờ 30, tôi tới. Tôi kể với họ về cuộc gặp gỡ với Hồ Chí Minh và đề nghị của ông Hồ. Tôi hỏi họ:

    — Các ông có nghĩ đó là cái bẫy không?

    “Mọi người đều không tin và Trần Trọng Kim nói rõ thêm:

    — Ai cũng biết là Việt Minh có liên lạc thường xuyên với Sainteny và một thỏa ước với Pháp đang được sửa soạn. Nếu Hồ Chí Minh không thiết tha ký nó thì đề nghị của ông Hồ là thành thực. Theo tôi ngài nên nhận lời.

    “Khoảng lúc 10 giờ, Hồ Chí Minh lại gọi tôi nữa và hối thúc tôi nhận lời.

    – Ngài đã gặp bạn hữu của ngài chưa? Xin ngài đừng mất thì giờ và đến Quốc Hội càng sớm càng hay.

    “Đúng 12 giờ trưa, tôi gọi điện thoại ông Hồ và nói tôi nhận lời.

    “Trước đó tôi biết là một người thân tôi có tiếp xúc với thiếu tá Buckley, người của Tình báo Mỹ OSS. Ông này không ngạc nhiên về đề nghị của Chủ tịch và hứa hẹn người Mỹ sẽ đứng trung lập vì là chuyện nội bộ của Việt Nam.

    “Điện thoại lại reo đúng 13 giờ. Hồ Chí Minh yêu cầu tôi tới gặp. Khi tới, tôi thấy rõ ràng ông đã thay đổi thái độ. Ông có vẻ đã trấn tĩnh lại, nói hơi ngượng ngùng:

    – Thưa ngài, xin ngài quên đi chuyện buổi sáng nay. Tôi không có quyền từ bỏ nhiệm vụ vì tình thế khó khăn. Trao lại quyền hành cho ngài bây giờ là tôi phản bội. Tôi xin lỗi đã biểu lộ sự yếu đuối vì đã nghĩ trong những hoàn cảnh khó khăn này lại muốn trút mọi trách nhiệm lên ngài. Sở dĩ tôi nghĩ ra đi là vì các đảng quốc gia chống đối thỏa ước mà chúng tôi đang sửa soạn với người Pháp.

    “Chuyện gì đã xẩy ra giữa 10 giờ và 13 giờ?

    “Tôi không nghĩ sự quay ngoặt của ông Hồ là do được Moscou cam đoan hỗ trợ qua phái đoàn Ba Lan, đại diện Liên Xô ở Hà Nội. Đúng hơn là vì tướng Tiêu Văn, bị thuyết phục bởi những” lí lẽ (vàng) kêu lẻng xẻng “(dịch chữ Pháp arguments sonnants et trébuchants) được Việt Minh tung ra, nên đã nhờ chủ tướng của mình là Lư Hán làm áp lực xuống những người quốc gia – đặc biệt là VNQDD – để những người này chịu tham gia chính phủ. Như vậy nhũng người này phải chia trách nhiệm ký thỏa ước với Pháp và Việt Minh không phải chỉ một mình vác gánh trước công luận. (tr 151).

    “Bắt đầu từ đó, Hồ Chí Minh yêu cầu tôi cùng làm việc để thảo bản thỏa ước trứ danh đó (Hiệp định Sơ bộ 6-3). Chúng tôi gặp nhau mỗi buổi tối trong một tuần. Theo ông Hồ, nhờ thỏa thuận với Pháp, sẽ tống khứ được bọn Tàu. Đó là mục tiêu chính của ông Hồ: loại Tàu ra để Pháp vào thay thế. Nhưng đồng thời cũng thao túng Tàu để Pháp chậm đến và đòi Pháp phải đưa ra tối đa những bảo đảm.

    Thời gian ở Trung Quốc và Hồng Kông năm 1946

    “… Hồ Chí Minh, vừa mới được sự thỏa thuận của tất cả các đảng phái cho Pháp trở lại, không muốn để sơ sót một thứ gì nên quyết định gửi một phái đoàn đi gặp thống chế Tưởng Giới Thạch ở Trùng Khánh. Ông gọi tôi đến và yêu cầu tôi, với tư cách là cố vấn tối cao của chính phủ, dẫn đầu phái đoàn này mà thành phần là đủ mọi xu hướng. Ông có cảm tưởng là những tướng lãnh Trung Hoa đã phản ông nên hi vọng với sự hiện diện của tôi, và trong phái đoàn có nhiều thành phần, sẽ làm thống chế có thiện cảm với chính phủ lâm thời hơn. Nhưng Trùng Khánh vừa mới thỏa thuận cho Pháp đổ bộ – Người báo tin này cho Hồ Chí Minh là Sainteny – Và hơn nữa, Tưởng Giới Thạch vẫn chưa công nhận chính phủ của chúng ta. Trong điều kiện này tôi thấy không nên nhận nhiệm vụ. Tôi giảng giải với Hồ Chủ tịch:

    – Chuyện này hơi bất trắc. Căn cứ vào chuyện vừa mới có sự thỏa thuận giữa Trùng Khánh và Pháp, nếu Tưởng Giới Thạch không tiếp tôi thì cụ với tôi đều mất mặt.

    “Hồ Chí Minh cũng thấy đúng; nhưng vẫn giữ ý định gửi một phái đoàn gặp Tưởng Giới Thạch mà không có tôi.

    “Hôm sau, tôi vừa mới ra khỏi nhà thì gặp một tướng Trung Hoa ở cạnh nhà tôi cùng đường Hoàng Diệu. Ông ta có vẻ biết đề nghị của Hồ Chí Minh với tôi nên đột ngột hỏi:

    — Thưa ngài, ngài không muốn qua Trung Quốc? Thật là đáng tiếc, ngài nên lợi dụng cơ hội này, dù chỉ là để đi du lịch nước tôi…

    Rồi ông ta nói, nửa bỡn cợt, nửa nghiêm trang:

    – Với lũ điên, không biết cái chi có thể xẩy đến!

    “Cái câu cuối cùng này khiến tôi nghĩ không phải ông ta gặp tôi tình cờ mà là có ý đưa cho tôi lời mời của Tưởng Giới Thạch.

    “… Hôm sau tôi đến Phủ Thủ tướng (Bắc bộ phủ) gặp Hồ Chí Minh và nói:

    “Cụ không cần tôi ở đây? Đã có Giáp và Đồng. Cho tôi đi qua Trung Quốc du lịch.

    – Ngài có thể đi thanh thản, ông Hồ trả lời với vẻ bằng lòng. Ngài đừng lo ngại gì cả.

    “… Tôi đi cùng với phái đoàn gồm 6 người: 4 đại diện Việt Minh, 2 VNQDD. (tr 153)

    “Ngày 16-3-46, tôi rời Hà Nội. Chiếc máy bay DC-3 cho chúng tôi đi theo có chừng một tá sĩ quan Tàu và chở đầy những hòm lớn, chắc là đồ ăn cắp. Tụi nhà binh này này ngồi chỗ tốt nhất trong khi phái đoàn tôi bị đẩy xuống ngồi phía dưới gần những thùng hàng. Tôi không quen biết người nào trong số những người cùng đi với tôi, trừ một người tôi trông mặt hơi quen quen. Tất cả đều đi máy bay lần đầu nên không giấu được sự lo sợ… Sau 3 giờ bay, máy bay hạ cánh xuống phi trường Côn Minh nằm ở độ cao 2000 mét. Máy bay của chúng tôi không đi xa hơn được nữa. Chúng tôi phải đợi một tuần sau mới có máy bay đi Trùng Khánh nên ngày 23 mới tới. Chúng tôi ở khách sạn “Bốn mùa” lớn nhất thành phố. Tôi được ở một phòng rộng rãi còn 6 người đồng hành phải chia nhau 3 phòng tồi tàn.

    “Hai ngày hôm sau, tổng thư ký của Quốc Dân Đảng đưa cho tôi giấy mời dự bữa ăn tối. Giấy chỉ mời hoàng đế Bảo Đại mà không đả động gì đến phái đoàn. Một xe đến đón tôi ở khách sạn. Chan, thư ký QDD tới đón tôi. Ông này là cựu sinh viên trường Dòng Tên Rạng Đông Thượng Hải nên nói rất giỏi tiếng Pháp.

    “… Tưởng Giới Thạch rất lịch thiệp. Suốt bữa ăn ông tỏ ra rất am tường về tình hình Việt Nam. Chan làm thông ngôn cho tôi.

    ” Trong suốt thời gian đó, phái đoàn phải chờ hoài mà không được tiếp. Người trưởng đoàn nhờ tôi can thiệp để được Tưởng Giới Thạch cho tiếp kiến. Tôi cố thuyết phục Chan, thư ký Quốc Dân Đảng:

    — Sự đoàn kết quốc gia đã được thực hiện ở Việt Nam. Phái đoàn đi cùng với tôi gồm những người đại diện 2 đảng lớn đang nắm quyền. Tất cả đều là những người bạn của Trung Quốc.\

    — Thưa ngài, Chan trả lời tôi, trong phái đoàn có những người cộng sản và những người cộng sản không thể nào là bạn của Trung Quốc được…

    “Rút cục, sau nhiều ngày chờ đợi phái đoàn cũng được tiếp. Nhưng để không có tính cách chính thức, phái đoàn được tiếp trong một ngôi chùa cổ ở ngoài thành phố.

    “Phái đoàn trở về hoàn toàn thất vọng. Tưởng Giới Thạch chỉ để đủ thời giờ cho phái đoàn đọc thông điệp của chủ tịch Hồ Chí Minh. Rồi, sau lời cám ơn cụt ngủn, Tưởng Giới Thạch tuyên bố là Trung Quốc, nhờ góp phần vào sự chiến thắng của Đồng Minh, đã có một chỗ ngồi giữa “Tứ cường”, muốn quanh biên giới chỉ có những nước bạn.

    “Vài ngày sau, tướng Marshall, thay thế tướng Hurley, muốn gặp tôi. Tôi tới gặp ông ở văn phòng. Ông rất chú ý đến Việt Nam và muốn chính tôi kể lại cuộc cách mạng đã xẩy ra như sao khiến Việt Minh nắm được quyền hành.. Tôi nhắc lại những biến cố xẩy ra hồi tháng Tám và tháng Chín năm ngoái và nhấn mạnh vào điểm là không có những xung đột và không có khó khăn gì trong sự thay đổi quyền hành ở Hà Nội. Tôi cũng nói là tôi đã tự rút lui để không có đổ máu. Tôi cũng nhấn mạnh vào sự hòa hợp trong tân chính phủ do Hồ Chí Minh thành lập và sự ông quyết tâm thực hiện độc lập và thống nhất, hai khát vọng mà cả dân tộc Việt Nam cùng chia xẻ.

    “Tướng Marshall có nhiệm vụ hòa giải Tưởng Giới Thạch và Mao Trạch Đông, đặt tôi câu hỏi:

    — Ngài nghĩ thế nào về Quốc Dân Đảng?

    — Thưa Đại tướng, tôi biết rất ít và không rõ nhiều để có thể có một phán đoán có giá trị. Nhưng tôi thấy những thủ đoạn, những mưu toan của các tướng lãnh và của những người của họ ở Bắc Việt ngay khi họ mới tới, thì tôi thấy chả có gì là sáng láng. Tôi sợ cả Trung Quốc đều như vậy.

    “Chúng tôi chia tay nhau sau câu nói này.

    “Nhiệm vụ thất bại, phái đoàn sửa soạn trở về Hà Nội. Tôi quyết định cùng trở về. Ngày 15-4, máy bay xuống Côn Minh. May mắn hơn khi đi, chúng tôi có ngay máy bay đi Hà Nội.

    Khi chúng tôi sắp lên máy bay thì có người đưa cho tôi tin nhắn của Hồ Chí Minh:

    “Thưa ngài, mọi sự ở đây đều tốt đẹp, xin ngài cứ thư thả ở lại. Vả lại, sự hiện diện của ngài ở Trung Quốc rất hữu ích cho chúng ta. Đừng ngại ngùng gì cả. Khi nào tôi thấy là ngài cần về, tôi sẽ báo. Xin ngài nghỉ ngơi cho khỏe để còn làm nhiều nhiệm vụ đang chờ đợi chúng ta. Ôm hôn thân ái. Ký: Hồ Chí Minh. (tr 156)

    “Chủ tịch không muốn tôi trở về. Tôi chào từ biệt phái đoàn. Khi máy bay chỉ còn là một chấm nhỏ ở chân trời, tôi đứng một mình trong căn cứ cũ của không quân Mỹ. Ngồi trên bậc cầu thang của phi trường, tôi điểm lại tình hình: không những tôi trơ trọi một thân một mình mà còn hoàn toàn cùng quẫn, không có một đồng xu dính túi. Vali của tôi nằm trong hầm để đồ của máy bay, khiến tôi không có quần áo để thay và cũng không có giấy tờ hay hộ chiếu… Tôi đọc lại câu “Ôm hôn thân ái” của Hồ Chí Minh mà không thể không mỉm cười: Thật là một đại kịch gia! Khi thì săn sóc như một người cha, khi thì đầy trìu mến, ân cần, biết lợi dụng cái giáng điệu mảnh dẻ yếu ớt của mình, khi thì tỏ ra đầy uy quyền. Thật là không thiếu trào phúng… Tất cả ai gần ông lúc ban đầu đều bị nhầm, bị lừa… Người Mỹ, Sainteny, và chính tôi đây… Thật ra sự hiện diện của tôi làm ông vướng víu. Đó là lí do tôi phải đi Sầm Sơn và bây giờ là tôi phải lưu vong.

    “Khi tôi đang trầm mình trong suy nghĩ thì có người tiến lại gần tôi. Một người Trung Hoa mặc âu phục bằng trạc tuổi tôi. Ông ta cười và hỏi tôi:

    — Ông biết nói tiếng Pháp?

    — Rất mừng có người nói chuyện, tôi trả lời: Biết chứ.

    — Tôi tên là Yu, cựu luật sư ở Paris.

    –Tôi cũng học ở Pháp, tên tôi là Vĩnh, sinh ở Việt Nam. Tôi đi du lịch qua đây bị lỡ máy bay.

    — Ông ở đâu?

    Thấy tôi lúng túng, ông ta hiểu tình trạng của tôi và không ngần ngừ đề nghị:

    – Ông đến ở nhà tôi. Tôi là con cựu thị trưởng thành phố này. Cha tôi mới mất cách đây ít lâu, vì vậy tôi phải về. Nhà tôi khá rộng, ông ở thoải mái.

    “… Nhờ sự rộng lượng của chủ nhà, tôi sắm được quần áo trong một cửa hàng bán quần áo cũ của quân đội Mỹ. Tôi liền thay bộ đồ mới mua được. Tôi ngạc nhiên trên đường về thấy lính tráng Tàu chào tôi. Khi về đến nhà tôi mới hiểu là tôi mặc quân phục của đại tá không quân Mỹ. Cả nhà đều cười ran và chúc mừng tôi đã lên chức.

    “Có một bữa chúng tôi vào ăn ở một quán thì thấy một thanh niên vòng tay kính cẩn chào:

    – Thưa Hoàng thượng, ngài còn sống?

    “Đó là một thanh niên Việt Nam thuộc Đoàn Thanh niên của Phan Anh nên có dịp thấy tôi khi đi theo Phan Anh vào thành nội. Trước sự ngạc nhiên của Yu tôi phải giảng nghĩa vì sao tôi phải giấu tên. Không những Yu không bực mình mà còn mời Bùi Minh (Bùi Tường Minh?) ăn cùng. Minh nói phải trốn khỏi Hà Nội vì hoạt động trong đảng Đại Việt…

    “… Với 2 người con của tướng Long Vân, thống đốc tỉnh Vân Nam, cả 2 đều tốt nghiệp Saint Cyr, tôi cũng cho biết tung tích của tôi và chúng tôi họp thành một nhóm bạn hữu rất vui vẻ.

    “… Tôi không nhận được tin tức gì ở Hà Nội mặc đầu tôi có cho Hồ Chí Minh biết chỗ tôi cư ngụ. Bây giờ tôi biết chắc chắn là ông Hồ không muốn có sự hiện diện của tôi ở Việt Nam.

    “… Tháng 9 tôi nhận được lời mời của Chan, Tổng thư ký Quốc Dân Đảng tới Trùng Khánh.. Lạ thay Yu cũng nhận được lời mời tương tự. Yu không tỏ vẻ ngạc nhiên vì cùng học với Chan ở trường Rạng Đông Thượng Hải và thỉnh thoảng cũng được gọi về thủ đô. Yu xin đi cùng, tôi nhận lời và 2 ngày sau chúng tôi lấy máy bay đi Trùng Khánh.

    “Chan muốn mời tôi đến nhà ở, tôi cám ơn và nói thích trở lại khách sạn “Bốn Mùa” hơn. Tôi lợi dụng sự rảnh rỗi để tiếp tục đọc về Trung Quốc và đi đánh quần vợt lại.

    “Đầu tháng Tám, Quốc Dân Đảng báo cho tôi là có một người đồng hương sắp tới. Hơi ngạc nhiên tôi tơi phi trường đón. Anh ta chừng 30 tuổi, hình dạng không phải là một người Việt thuần túy.

    “Khi ngồi trong xe anh ta nói:

    — Tôi là đại tá tình báo của quân đội Thiên Hoàng, tôi có phận sự theo dõi những hành vi của Quốc Dân Đảng. Tôi sinh ở Nhật, cha Nhật mẹ Việt. Tôi được gửi tới ngài với danh nghĩa là thư ký của ngài;

    Chuyện khá tức cười, tôi không nín được đặt câu hỏi:

    — Tôi tưởng là những sĩ quan cao cấp Nhật đều tự sát theo truyền thống võ sĩ đạo. Tại sao ông không làm?

    — Thưa ngài, những sĩ quan tình báo nhận được lệnh cấm làm hara-kiri. Họ phải tiếp tục sống và làm việc cho tương lai của Đế quốc Mặt trời. Khi tôi làm song phận sự, tôi sẽ trở về Sài Gòn theo ngả Manille và đầu hàng quân đội Anh.

    Bắt đầu từ ngày đó, anh ta không rời tôi nửa bước.

    “Chan, tôi gặp luôn luôn, nói với tôi là Tưởng Thống chế sắp rời đô xuống Nam Kinh, rất hân hạnh mời tôi tới Nam Kinh.

    “Cuối tháng Tám Tưởng Giới Thạch xuống Nam kinh. Người thư ký “trung thành” của tôi cũng biến mất sau khi làm xong phận sự. Yu cũng theo chính phủ bỏ Trùng Khánh và nài nỉ tôi đi cùng. Tôi không muốn chút nào đi Nam kinh vì ngán thấu cổ cái bẩn thỉu của nước Tàu và thật sụ là sợ cô độc. Tôi kiếm một nơi ẩn trú đồng thời cũng là trung tâm. Tại sao không là Hồng Kông ? Yu đề nghị cùng đi với tôi vài ngày.

    “8 ngày sau, ngày 15-9 chúng tôi bay đến Hồng Kông. (tr 161)

    ” .. Chúng tôi giữ 2 phòng ở một khách sạn hạng thường bên Cửu Long. Sau 2 tuần du lịch, Yu trở về Nam Kinh, hơi thất vọng vì tôi không đi cùng, nhưng cam đoan với tôi là sẽ được Tưởng Giới Thạch đón tiếp nếu tôi đổi ý.

    “…Tôi lại sống cô độc với chút đô la HK trong túi Yu đưa cho tôi. Chỉ ít lâu sau tiền hết, tôi phải tìm cách sinh sống. Trong khi chờ đợi tôi đi dạo. Phần nhiều là đi bộ, hay đi xe buýt. Nhưng tôi cảm thấy hoàn toàn tự do. Lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác như vậy. Trong một bữa đi tản bộ, tình cờ tôi thấy trước một tòa nhà có bản đề “Ngân Hàng Đông Dương”.

    “Sau một chút ngần ngừ và cũng không biết tại sao tôi bước vào. Thật tôi đúng vào ngày gặp may! Khi vào đại sảnh, tôi thấy ông Gany, Tổng giám đốc Ngân hàng Đông Nam Á. Ông nhận ra tôi tức khắc, rất ngạc nhiên và nói ông mới tới Hồng Kông thanh tra và hỏi thăm tình cảnh tôi. Nói vắn tắt tôi kể cho ông trường hợp nào tôi tới Hồng Kông và tôi không có tiền. Tôi muốn ông ấy ứng ra cho tôi một chút. Ngay tức khắc ông ấy đưa cho tôi chừng 2000 đô la HK. Vài ngày sau, cũng tình cờ tôi được biết hội Truyền đạo Công giáo Pháp ở Nước ngoài. Hội này bằng lòng cho tôi vay một số tiền được bảo đảm bằng tài sản của hoàng gia. Tôi không còn phải lo thiếu tiền nữa và tôi dọn tới khách sạn Gloucester ở trên đường Queen’s Road…

    “… Cũng ở khách sạn này, vào khoảng giữa tháng 11, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch tới gặp tôi. Ông là giấm đốc những đoàn thanh niên Nam bộ dưới thời chính phủ Trần Trọng Kim, rồi làm bộ trưởng không bộ nào của chính phủ Lâm thời tháng Tâm năm 1945 và bây giờ ông là đổng lý văn phòng của Hồ Chí Minh.

    — Thưa ngài, tôi từ Quảng Châu tới. Tôi được cụ Chủ tịch sai tôi đưa tin và gửi lời chào thân ái, đồng thời cũng xin ngài nhận vật này: Từ trong cập ông lấy ra một cái tráp trong đó có nhiều nén vàng. Với số vàng này tôi có thể sống được 2 tháng.

    — Nhờ ông cám ơn Hồ chủ tịch. Nhưng cho tôi biết hành trình qua Pháp của Hồ Chủ tịch.

    — Hồ Chủ tịch tới Pháp ngày 21-10… Một chính phủ mới “Đoàn kết quốc gia” được thành lập. Hồ Chủ tịch vẫn kiêm nhiệm bộ trưởng bộ Ngoại giao. Giáp là bộ trưởng bộ Quốc phòng và Phạm Văn Đồng vẫn giữ bộ kinh tế… Và chủ tịch vẫn muốn ngài làm cố vấn tối cao cho chính phủ.

    — Xin ông cám ơn giùm tôi về sự tin cậy của chủ tịch. Kể cho tôi những gì đã xẩy ra từ khi tôi đi Trung Quốc.

    — Ngài đã biết là, để thi hành Thỏa ước 6-3, người Pháp đã trở lại… Chủ tịch đã gặp tướng Leclerc ở Hà Nội và Leclerc đã ưng thuận chính phủ chúng ta đi Paris để cụ thể hóa nền độc lập và sự thống nhất nước nhà.. Một buổi hội đàm đã diễn ra tại Đà Lạt ngày 17-4 để sửa soạn cuộc hành trình. Nguyễn Tường Tam sẽ dẫn đầu phái đoàn, chung quanh có Giáp, Vũ Trọng Khánh, Hoàng Xuân Hãn, Cù Huy Cận…Cũng có những người đại diện miền Nam. Rất mau chóng, các đại biểu ta thấy ngay là người Pháp không thành thật. Những gì là sự thật ở Hà Nội không còn như vậy ở Sài Gòn…Cuộc bàn cãi ở Đà Lạt kéo dài đến tận ngày 11-5. Mặc dầu người Pháp không thật lòng, Chủ tịch đã đi Pháp ngày 31-5, hi vọng vào sự gặp gỡ với chính phủ Pháp. Nhưng khi tới Pháp thì chính phủ đổ, Pháp không còn chính phủ nữa! Nghiêm trọng hơn hết là ngay sau ngày Chủ tịch đi Pháp, hôm 1-6, người Pháp thành lập ở Sài Gòn một chính phủ lâm thời Nam Kỳ với bác sĩ Thinh đứng đầu. Đó là chứng cớ sự gian dối của người Pháp….Sau một tháng rưỡi chờ đợi, Hồ chủ tịch quyết định trở về nước. Tuy vậy, để chứng minh lòng thành thật và sự rộng lượng của dân tộc Việt Nam, trước khi rời Pháp Chủ tịch đã ưng thuận ký với tổng trưởng Marius Moutet một bản đồng tuyên ngôn thiết lập giữa Việt Nam và Pháp, một Modus vivendi (Tạm ước).

    “… Tôi cám ơn bác sĩ Phạm Ngọc Thạch đã thuyết trình và nói:

    — Tôi thấy bản Tạm ước trù liệu có thể đến tháng 1- 47 sẽ tiếp tục lại những cuộc bàn cãi đã bị bỏ dở ở Hội nghị Fontainebleau. Bởi vậy tôi muốn ông nói lại với Hồ chủ tịch là tôi muốn trở về Hà Nội vào lúc đó.

    — Thưa ngài, tôi nghĩ là Chủ tịch muốn ngài ở lại Hồng Kông trong thời gian đó, vì Hồng Kông là địa điểm quan sát tốt nhất. Dầu sao chăng nữa, Chủ tịch dặn ngài phải coi chừng bọn Pháp và những tụi Việt gian được Pháp dùng để thi hành những thủ đoạn của nó. (tr 166).

    “Đối với tôi, chuyện đã rõ ràng, Hồ Chí Minh không muốn tôi: Ông đã đẩy tôi đi khi người Pháp trở lại và giữ tôi ở xa trong khi có Hội nghị Đà Lạt và Fontainebleau. Ông không muốn có sự hiện diện của tôi ở Hà Nội nếu cuộc thương thuyết với người Pháp bắt đầu lại.

    “Vài ngày sau, gần như cả một phái đoàn tới khách sạn Gloucester xin được tôi tiếp kiến. Từ Quảng Châu tới là 3 thủ lãnh quốc gia, Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam: VNQDD. Nguyễn Hải Thần: Đồng Minh Hội. Những người này đã trốn khỏi Hà Nội từ tháng 7 để tránh bị Giáp truy hại trong lúc Hồ Chí Minh vắng mặt. Nối tiếp sau đó là Trần Trọng Kim, cũng từ Quảng Châu tới. Trần Trọng Kim hỏi tôi:

    — Thưa ngài, ngài tính thế nào?

    — Tôi đợi Hồ Chí Minh gọi tôi về.

    — Xin ngài đừng về Hà Nội, nguy hiểm lắm. Tại sao ngài không đi Nam Kinh với Quốc Dân Đảng theo lời mời của Tưởng Giới Thạch?

    — Không, tôi không đi Nam Kinh. Quốc Dân Đảng coi như là sắp tiêu tan rồi. Tưởng Giới Thạch không chống lại được áp lực của cộng sản đâu và chẳng chóng thì chày, Mao Trạch Đông sẽ toàn thắng…

    “… Tôi được giấy triệu tập của An ninh Anh. Gặp Cảnh sát trưởng người Anh, tôi hỏi lí do. Ông ta nói: Từ ngày ngài tới Hồng Kông tháng Mười năm ngoái, ngài thay đổi nhiều khách sạn. Chúng tôi biết ngài là ai ngay từ đầu. Tôi nhận được lệnh phải bảo đảm an ninh cho ngài. Chúng tôi dành cho ngài một cái biệt thự ở Repulsion Bay. Hai cảnh sát Trung Hoa mặc thường phục sẽ túc trực bên ngài.

    “… Từ khi tôi đến ở Repulssion Bay trên đảo Victoria, biệt thự của tôi trở thành một cục nam châm thu hút khách viếng thăm. Có những khách tới để đặt trước chỗ ngồi, có những khách tới để dò dẫm cho Pháp hay cho nước ngoài khác… Tôi không có ảo tưởng gì khi bỗng nhiên nhận được sự quan tâm của nhiều người: bác sĩ Phan Huy Đán, luật sư Đinh Xuân Quảng, cả 2 thuộc đảng Xã hội, VNQDD có Trần Văn Tuyên, rồi bác sĩ Lê Văn Hoạch, phó thủ tướng chính phủ Nam Kỳ, rồi Ngô Đình Diệm mà tôi nghi là con mắt của Mỹ…(tr 171).

    “… Ngày Toàn quốc Kháng chiến 19-12 đã đẩy Việt Minh vào một cuộc chiến tranh du kích. Theo tôi đó là cái lầm lớn nhất. Nhưng ai là người chịu trách nhiệm?

    “Giáp chắc chắn là có một phần khi sửa soạn cuộc Tổng tấn công. Nhưng hình như phút cuối cùng Giáp hủy lệnh đánh. Cuộc tổng tấn công đã phá hoại đường lối chính trị được ấn định từ trước và đã đưa đến một cuộc chiến tranh quá lâu dài.

    “Nếu không có ngày 19-12-1946 thì gì đã có thể xẩy ra ở Việt Nam? (tr 172)

    Reply
    • Hồng Quang

      Tại sao phải sau 25 năm (tận đầu năm 1980), Ông cựu hoàng Bảo Đại mới cho xuất bản cuốn hồi ký tiếng Pháp Le Dragon d’Annam nhỉ?! Mr. Kiên cho xin links nguồn dẫn tiếng Việt,đc ko? Thanks and Best Rgds.

      Reply
      • Bảo Đại trao kiếm giả cho 'cách mạng'?

        http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2015/09/150903_vua_bao_dai_va_an_kiem

        Thanh kiếm gỉ

        Thú vị là cuộc tìm kiếm chủ nhân thanh kiếm rẽ vào một hướng bất ngờ.

        Bảo tàng lịch sử Thừa Thiên-Huế cũng có một bức tranh mô phỏng cuộc chuyển giao quyền lực giữa vua Bảo Đại và phái đoàn Việt Minh tại Ngọ Môn ngày 30.8.1945.

        Thanh kiếm vương quyền ngày tàn được vẽ là một thanh kiếm thẳng. Trong tâm niệm chung, kiếm thường có dạng cong, lưỡi đơn. Người hoạ sĩ thể hiện bức tranh lịch sử này đã căn cứ vào đâu để khôi phục lại hình ảnh đó? Dĩ nhiên phải có cội nguồn. Không ai dại phơi một bức tranh sai về chi tiết về sự kiện có một không hai đất cố đô, nơi quan trên ngó xuống, người ta xoi vào.

        Cù Huy Cận kể trong hồi ký về việc trao ấn và kiếm: “Sau khi Bảo Đại đọc lời tuyên bố thoái vị, tới nghi thức trao ấn kiếm. Chiếc kim ấn truyền quốc làm bằng vàng ròng, nặng dễ đến ngót 10 kilôgam, anh Trần Huy Liệu vốn sức yếu phải gồng lên mới cầm nổi, còn tôi dĩ nhiên với cái tuổi 26 thì mươi cân cũng nhẹ nhàng thôi. Thú vị nhất là khi cầm cây kiếm, thấy vỏ ngoài dát vàng nạm ngọc rất đẹp, tôi thuận tay rút kiếm ra xem, ai dè bên trong lưỡi kiếm đã bị rỉ, tôi hồn nhiên nói ngay vào micro: “Thưa đồng bào, kiếm nhà vua rỉ hết rồi !…” Mọi người cười ồ. Bảo Đại cũng cười.”

        Kiếm nào và ấn vàng nào được vua Bảo Đại chuyển giao ngày 30/8/1945? Xung quanh chuyện này có nhiều dị bản. Những ghi chép của Phạm Khắc Hòe, Trần Huy Liệu, Cù Huy Cận, Nguyễn Hữu Đang, lời kể của Thứ phi Mộng Điệp cũng như tài liệu đã công bố của phía Pháp có nhiều mâu thuẫn.

        Những góc khuất

        Sự kiện Bảo Đại thoái vị ngày 30.8.1945 phải có những góc khuất

        Nghi vấn đặt ra: kẻ nào dám trểnh mảng để quốc bảo mốc gỉ?

        …Chỉ có thể luận ra rằng đây là đồ giả, một cây kiếm rèn rất non, qua quýt, hoặc đồ dùng để diễn tuồng trên sân khấu. Trao nhau đồ giả đơn giản định nghĩa là lừa nhau. Mà lừa ngày thoái vị thì to chuyện rồi.

        Lịch sử có thể sang trang như thế nào?

        …Khi ông Cù Huy Cận phát hiện ra thanh kiếm rỉ, ông Bảo Đại đã đánh trống lảng với câu hỏi? “Thưa Phái đoàn, từ nay tôi là một người dân bình thường của nước độc lập, xin Phái đoàn cho tôi một vật gì để kỷ niệm cái ngày này.?”
        …. Bảo Đại có phải là người dễ bị hù dọa? Chắc chắn là không. Vậy ông sẽ làm gì ? Ông sẽ coi đó như những cuộc nổi loạn nông dân, hay cùng lắm như loạn Cần Vương của Hàm Nghi cuối cùng cũng thoái trào? Tây Sơn cường mạnh cũng không còn đất chôn thây trên cái ban công nhìn ra biển Đông mà người Pháp giúp xây dựng nên. Vậy chưa có súng nổ, đầu rơi, mới nhận mảnh giấy không ai ký mà khấu đầu nộp ấn kiếm và ngai vàng tổ tiên truyền lại đã hơn 200 năm? Sau này phát hiện đấy chỉ là một đảng lừa bịp, tống tiền lấy lại được ngai thì thiên hạ nhìn Thiên tử là con gì? Rồng chắc là không phải rồi. Tại sao không đi với ma mặc áo giấy?

        70 năm đi qua người Việt trong nước mới được xem hai lần cái gia tài họ giành được triều đại Nguyễn. Họ sẽ phải chờ bao lâu nữa mới được xem đầy đủ 44 cái ấn triều Nguyễn, hy vọng hé thêm những cánh cửa bí mật. Mười năm, hai mươi năm hoặc lâu hơn nữa?

        Reply
    • XHCN-Xạo Hết Chỗ Nói

      Đọc đoạn hồi ký của cựu hoàng Bảo Đại rồi đối chiếu lại các sự kiện kháng Pháp ngay và sau 1945 thì không thể tin ông Hoàng này được.

      Reply
    • Thanh Phong

      Đây là một quyển sách đáng giá về tình hình kinh tế – chính trị – xã hội Việt Nam thời đó – tôi nghĩ. Vậy cầu mong anh có thể gởi cho tôi toàn văn cuốn sách này hay không, xin hỏi là bản dịch vì tôi không biết tiếng Pháp.
      Hơn nữa, tác giả lại là Hoàng Đế Việt Nam, người trong thời cuộc đáng tin cậy về mặt thông tin. Đứng ở góc độ một vị Đế vương sẵn sàng từ bỏ quyền lực thì tôi nghĩ sẽ hoàn toàn công tâm. Hậu thế cần biết những tư liệu như thế này hơn là “tiểu thuyết” tuyên truyền một phía.

      Rất mong chờ sự hồi âm và kết quả tốt.
      Trân trọng

      Reply
  • NVL

    Cảm ơn thầy về bài viết. Đúng là lời nói thật bao giờ cũng khó nghe. Nhưng vẫn thích nói thật. Vì theo quy luật chân giá trị là vậy mà. Mọi thứ rồi sẽ tở về giá trị thực của nó.

    Chúc thầy Alan Phan luôn khỏe và hạnh phúc.

    Reply
  • Khôi Nguyên

    Nếu không có sân chơi sòng phẳng, không có ‘sở hữu trí tuệ’ thì mơ mộng nỗi gì!

    Nhìn từ thung lũng silicon về thì khác gì chiếc Audi nhìn về cây chuối.

    —–
    Bài này, chú Alan đã khéo ghép ba, bốn chủ đề vào một.

    Nếu có tiền và có thể trơ lì, ráo hoảnh thì nên về Việt Nam đầu tư.

    Tỷ lệ rủi ro cao cho lãi suất cao!

    Vấn đề ở Việt Nam là ta không thể kiểm soát được.

    Hên xui… !

    Nếu bạn chấp nhận được điều đó thì xin mời!

    Reply
  • le vy

    ” Qua Mỹ, chỉ cần 1 tháng lên mạng với Google không bị tường lửa, con nhận ra sự dối trá trắng trợn……….
    Lúc này, gần như con không còn liên lạc với bạn bè cũ trong nước. Chúng quả là ngu hơn lợn”

    Không phải ai cũng qua Mỹ mới nhìn ra vấn đề đâu thằng mặt cứt! May mắn hơn người khác được học cao hiểu nhiều mà mở miệng ra nói chuyện khinh người quá!

    Reply
    • hải Đăng

      Mặt nó bằng da bằng thịt đấy, bạn mất vệ sinh quá .
      Chắc gì nó đã học cao chẳng qua bố nó cướp tiền của dân cho nó đi du học biết thêm tí tiếng tây thôi .

      Reply
  • An

    Đọc bài này mà thấy nhói lòng cho dân Việt…

    Reply
  • ĐAN HẰNG

    Bài viết phản ánh không hề sai thực tại của Việt Nam, khen cho con mắt tinh đời của Bác, ÔI nước việt Nam từ trong máu lửa, rũ bùn đứng dậy đen thui

    Reply
    • Vàng làm quáng mắt!!!

      Có người đen thui là do bị bôi bẩn! Tắm cái là trắng sạch ngay!!! Có người đen bẩn từ trong gien, trong máu!!! Cái nì thì khó nắm!!! Phải có thần y với phương thuốc kỳ diệu và tấm lòng cứu nhân độ thế may ra mới trục được cái đen bẩn tận trong xương tuỷ ấy ra!!!

      Reply
  • Kris Trần

    Có rất nhiều cmt từ các bạn nên nếu có lập lại thì xin bỏ qua cho cháu.

    Đầu tiên cháu xin được nhắn đến bạn N là khi trao đổi và nhắc đến người thứ 3 xin hãy sử dụng những từ ngữ cho văn minh và lịch sự hơn để thể hiện đúng cái mà bạn cho là “mình có văn hoá và trí tuệ hơn người khác”.

    Ở bất kỳ đâu cũng có trở ngại và Việt Nam là một nước có đầy điều đó nhưng xin hãy nhìn xa hơn để thấy được sự thay đổi, cơ hội, tiềm năng mà Việt Nam có thể mang đến cho những nhà đầu tư. Ai dám khẳng định 5,10 năm nữa Việt Nam vẫn vậy? Một nước cờ gan dạ trong một thời điểm thích hợp có thể sẽ mang lại một thành công rực rỡ.

    Xin chúc bác và các bạn sẽ có thời gian hạnh phúc, thành công, và thanh bình.

    Reply
    • Vàng làm quáng mắt!!!

      Đầu tiên cháu xin được nhắn đến bạn N là khi trao đổi và nhắc đến người thứ 3 xin hãy sử dụng những từ ngữ cho văn minh và lịch sự hơn để thể hiện đúng cái mà bạn cho là “mình có văn hoá và trí tuệ hơn người khác”.

      … if they are wicked and heartless, to abuse them in the strongest terms which politeness admits of!!!

      Hàng ngày phải chiến đấu với lũ tàn ác man rợ không từ thủ đoạn ấy mà giữ mãi cái giọng lịch sự lễ độ thì hơi khó bạn ạ!!! Người chứ chưa phải là thánh!!!

      Reply
  • Nguyễn Phương 2

    Một bài ký rất hay của ký giả Phillip Adams xứ Úc về Cuộc diễn hành mừng 70 năm độc lập tại Hà Nội.
    Có nhiều điểm đáng chú ý trong bài này . Nổi bật là trong diễn hành , Việt Cộng không trình diễn nhóm trí thức Việt Nam . Tôi nhận thấy đây là một điều tốt , chứng tỏ tại Việt Nam không có giới trí thức . Và Việt Cộng không cần giới trí thức .
    ————–
    http://www.abc.net.au/…/phillip-adams-vietnam-celeb…/6742830
    Resplendent, colourful, fantastic: Phillip Adams on Vietnam’s independence celebrations
    Wednesday 2 September 2015 5:11PM
    Phillip Adams

    Reply
    • Alan Phan

      Một bài viết về đề tài trên:
      Nguyễn Văn Tuấn: Ngây thơ

      Posted by adminbasam on 04/09/2015

      GS Nguyễn Văn Tuấn

      4-9-2015

      Sáng nay đọc một bản tin trên vtc.vn, “Báo Australia: ‘Gộp hết lễ hội lớn của Úc cũng không bằng diễu binh 2/9 ở Việt Nam’” (1) mà thấy có cái gì ngây thơ trong bài báo. Bài báo trích dẫn nhận xét của kí giả Úc Phillip Adams của đài truyền hình ABC, trong đó có câu trên, hàm ý nói rằng báo chí quốc tế như Úc khen buổi diễu hành ngày 2/9. Nhưng tôi sợ là nhà báo đã hiểu sai, vì đọc nguyên bản bài viết của kí giả Adams thì câu đó là một cách nói xỏ xiên, mỉa mai.

      Nguyên văn tiếng Anh của bài “Resplendent, colourful, fantastic: Phillip Adams on Vietnam’s independence celebrations” (2). Trong bài viết dài (bản dịch dưới đây của Lê Quốc Tuấn), Phillip Adams nhận xét rằng trong các chế độ cộng sản, người ta thích phô trương, và diễu hành là một hình thức như thế. Adams còn nhắc đến Hitler như là một đạo diễn tuyệt vời về những màn diễu hành. Trong một đoạn gần cuối bài viết, có câu độc: “nếu bạn gom hết các cuộc tuần hành và các đám rước ở Úc, cộng luôn những người đã tham gia vào Mardi Gras ở đường Oxford hoặc Moomba ở Melbourne, hoặc các lễ hội Thế vận hội ở Sydney, hay những lễ lạc ăn mừng sau một trận đấu bóng đá, bạn sẽ vẫn không có được một sự kiện lớn mà tôi vừa chứng kiến.” Lễ hội Mardi Gras là dành cho người đồng tính, rất màu mè, phường tuồng. Do đó, đặt câu đó trong văn cảnh, đó không phải là một lời khen, mà là một cách nói mỉa mai.

      Người phương Tây có nhiều cách xỏ xiên và mỉa mai rất thâm thuý, mà nếu không am hiểu tiếng Anh thì tưởng rằng họ khen! Cũng giống như mấy ông giáo sư Tây khi đến Việt Nam khen y tế Việt Nam rất tuyệt vời làm cho các quan chức y tế và bác sĩ nở mũi, nhưng họ không biết đó là những cách nói mỉa mai – mỉa mai bằng cách khen.

      Viết về buổi diễu hành 2/9 tôi nghĩ khó có ai có nhận xét ngắn gọn, hay mà sâu sắc như Huy Đức, khi anh viết ” Cờ – đèn – kèn – trống chỉ có giá trị sân khấu. Tự do của dân chúng mới là tượng đài vững bền. Tượng đài độc lập” (3).

      ____

      (1) Báo Australia: ‘Gộp hết lễ hội lớn của Úc cũng không bằng diễu binh 2/9 ở Việt Nam’ (VTC).

      (2) Resplendent, colourful, fantastic: Phillip Adams on Vietnam’s independence celebrations (ABC).

      (3) TƯỢNG ĐÀI ĐỘC LẬP (FB Huy Đức/ BS).

      Bản dịch bài báo trên ABC của Lê Quốc Tuấn: CUỘC DIỄN HÀNH 2/9 DƯỚI MẮT MỘT NHÀ BÁO ÚC (FB LQT/ BS).

      Reply
  • Nguyễn Phương 2

    Phạm Lê Vương Các – “Em hãy rút hồ sơ và nghỉ học ở trường này đi”
    Thứ Năm, ngày 03 tháng 9 năm 2015

    Các bạn có tin đó là câu nói của một thầy Chủ nhiệm Khoa “khuyên” sinh viên của mình sau khi nhập học được 1 tuần không?

    Còn đối với tôi câu nói này đã trở nên rất đỗi quen thuộc vì tôi đã được nghe nó nhiều lần khi học ở Đại học Luật TP.HCM. Và lần này tôi lại được nghe ở Trường Đại học Kinh Doanh & Công Nghệ Hà Nội – nơi tôi đang theo học chuyên ngành Luật kinh tế.

    Nhưng khác với lần trước, lần này tôi nghe lại cụm từ “em hãy nghỉ học ở trường này đi” một cách hết sức thô thiển từ một người Thầy, buộc tôi phải viết lại những gì đã xảy ra vào buổi sáng ngày hôm qua.

    Vào sáng ngày 1/9, tôi đến trường Đại học Kinh Doanh & Công Nghệ Hà Nội theo lời mời của một thầy mà tối qua bảo là “hướng dẫn tôi bổ túc hồ sơ”.

    Khi đến nơi, người thầy này dẫn tôi đến phòng của thầy Chủ nhiệm khoa để làm việc. Khi vào phòng, Thầy đang ký giấy tờ cho một số người, tôi ngồi đợi một chút và quan sát trên bàn thấy một bản “Báo cáo” của Tổng Cục an ninh có đề tên Phạm Lê Vương Các được in đậm ngay trên tiêu đề.

    Khi công việc ký tá đã xong, trong phòng chỉ còn lại tôi và hai người Thầy (một Thầy dẫn tôi đến, với một Thầy Chủ nhiệm Khoa), và câu chuyện giữa tôi và Thầy Chủ nhiệm Khoa bắt đầu.

    Thầy hỏi: “Em có biết cô Y bên Cục An ninh không”? Tôi trả lời rằng biết vì tôi đã làm việc với cô Y mấy lần.

    Rồi Thầy cho biết, bên Tổng Cục an ninh có báo cáo về trường hợp của tôi rồi Thầy nói thẳng thừng: “Em nên nghỉ học ở trường này đi, rút lại hồ sơ và kiếm trường khác mà học”.

    Tôi choáng váng mặt mày, tim đập thình thịch, 2 hàm răng bắt đầu run lên và va vào nhau, lỗ tai bắt đầu nóng lên… Tôi im lặng nhìn đăm chiêu ra ngoài cánh cửa, phải mất 2 đến 3 phút sau tôi mới lấy lại bình tĩnh và hỏi: “Thầy cho em biết lý do?”

    Thầy nói: “Trường này đào tạo đa ngành, nên đào tạo ngành Luật không tốt bằng mấy trường khác đào tạo chuyên về Luật. Em nên kiếm những trường chuyên về Luật, học ở đó thì sẽ tốt cho em hơn”.

    Tôi thở dài… sau một lúc im lặng suy nghĩ tôi đã trả lời rằng: “Em sẽ không rút hồ sơ và sẽ tiếp tục học ở trường này. Vì em đã nhập học được một tuần rồi, nên không thể thay đổi lựa chọn được nữa, vì đã quá muộn.”

    Thầy trả lời lại là chưa muộn đâu, bây giờ vẫn còn có thể được, nhưng tôi vẫn giữ nguyên quyết định của mình.

    Thầy bắt đầu hơi lớn tiếng và đi thẳng vào vấn đề: “Ai cũng có lý tưởng của riêng mình, em có lý tưởng tự do dân chủ, còn chúng tôi có lý tưởng Cộng sản. Trường này do những người Cộng sản lập ra, và sẽ đào tạo ra những con người thuộc về chế độ chính trị Cộng Sản này.”

    Tôi cũng lớn tiếng trả lời: “Khi dự tuyển vào trường này em không thấy chỗ nào giới thiệu trường này là do những người Cộng Sản lập ra, mà trường này là trường Dân lập. Em cũng không quan tâm và không cần biết trường này do Cộng Sản hay Tư Bản lập ra.. Và em cũng nói cho thầy biết, chức năng cao cả của giáo dục không phải là để đào tạo ra những con người thuộc về chế độ chính trị. Mà là đào tạo ra những con người tự do trước chế độ chính trị.”

    Thầy: “Nếu không đào tạo ra những con người của chế dộ chính trị thì cũng đào tạo ra những con người để phục vụ cho chế độ chính trị. Giáo dục của Anh, Pháp, Mỹ cũng đào tạo ra những con người để phục vụ cho chế độ chính trị của nó, và giáo dục cũng Việt Nam cũng vậy”.

    Tôi: “Giáo dục của họ sinh viên được tự do lựa chọn tư tưởng. Còn các trường đại học ở Việt Nam thì không. Vì các trường đại học của họ được tự trị mà thế lực chính trị không thể can thiệp được, ít nhất về mặt tự do nghiên cứu, học thuật. Còn ở Việt Nam thì không. Thầy xem tất cả trường đại học nào ở Việt Nam mà không có chi bộ Đảng Cộng Sản trong đó không, cho dù đó là trường Dân lập? Và điều đó có cần thiết không?”

    Thầy trả lời là cần thiết, và còn cho biết, không chỉ trong các trường đại học có chi bộ Đảng mà còn có cả An ninh để quản lý và theo dõi sinh viên nữa, nên không phù hợp cho tôi theo học trường này.

    Một lúc sau Thầy nhẹ giọng: “Tôi biết em đi học Luật để làm gì. Dù An ninh không ép nhà trường phải cho em thôi học vì nhà trường cũng có sự độc lập riêng. Nhưng An ninh đã thông báo về trường, thì nhà trường phải…”.

    Tôi hỏi lại: “Giả sử an ninh gây sức ép để trường buộc em thôi học thì nhà trường căn cứ vào đâu để ra quyết định buộc em thôi học?”

    Không đợi Thầy trả lời, tôi nói tiếp: “Em nói cho Thầy biết, nhà trường chỉ có thể buộc em thôi học khi em có những hành vi vi phạm phạm luật qua một bản án xét xử của Tòa án. Cơ quan An ninh không có chức năng xét xử mà họ chỉ là cơ quan điều tra. Họ điều tra và báo cáo như thế nào là việc của họ, nhà trường đừng để họ làm thay công việc của Tòa án và xem họ như là Tòa án”.
    ….
    Cảm thấy thuyết phục tôi không được, Thầy có thổ lộ là trước khi làm việc với tôi, cô Y bên Cục an ninh cũng có nói với Thầy là không thể thuyết phục được tôi trong vấn đề này đâu, vì “nó là lý tưởng nên rất khó tác động để thay đổi”.

    Không biết đây có phải là lý do để Thầy đánh phủ đầu tôi bằng những câu nói cứng rắn ngay trong lần gặp gỡ đầu tiên để tìm kiếm hy vọng?

    Khi thuyết phục tôi nghỉ học không được, Thầy chuyển sang đề tài trong khâu tuyển sinh, không biết có phải nhằm mục đích để “dọa” tôi hay không, ngẫm lại thật buồn… cười.

    Thầy nói như vầy:
    “Em học Cao đẳng ngành Quản Trị Nhân sự à. Như vậy là không đúng quy định (học trái ngành) để được học liên thông lên ngành Luật kinh tế ở trường này”

    Tôi: “Khi nộp hồ sơ tuyển sinh vào trường này, em đã đọc kỹ thông báo là sinh viên học Cao đẳng không đúng chuyên ngành luật vẫn được phép thi liên thông học lên đại học ngành Luật Kinh tế. Và em đã nộp hồ sơ, trải qua kỳ thi do trường tổ chức, và khi trúng tuyển em đã làm thủ tục nhập học thì không có vấn đề gì.”

    Thầy: “Thông báo đó em đọc ở đâu?”

    Reply
    • Khôi Nguyên

      Biết là tối mà vẫn theo tương lai có thể sẽ phải trả giá.

      Reply
    • Ngan

      Nghe bạn kể mà thấy đáng buồn, mình cũng tốt nghiệp trường này khóa 3 niên học 1998-2002. Tên cũ là Trường Đại Học Quản Lý & Kinh Doanh Hà Nội nay đổi tên thành Đại học Kinh Doanh & Công Nghệ Hà Nội

      Reply
    • Nguyễn Phương 2

      Phạm Lê Vương Các:
      Đính chính và lời xin lỗi

      Trong bài tường thuật ““EM HÃY RÚT HỒ SƠ VÀ NGHỈ HỌC Ở TRƯỜNG NÀY ĐI”- người mà tôi làm việc hôm đó là Thầy Trưởng Khoa Đại học Liên thông – kiêm Phó Hiệu trưởng nhà trường, chứ không phải là Thầy Chủ Nhiệm Khoa.

      Tôi học liên thông Luật kinh tế, nên Khoa Luật Kinh tế chỉ thực hiện công tác đào tạo chuyên môn, còn Khoa Đại học Liên thông sẽ thực hiện công tác quản lý hành chính.

      Vì hôm làm việc, tôi chỉ nghe thầy dẫn lên giới thiệu là Trưởng Khoa mà không rõ là Khoa nào, vì vậy đã gây ra sự nhầm lẫn.

      Sau khi đã xác minh lại bằng hình ảnh, người mà tôi làm việc hôm đó là thầy Thầy Trưởng Khoa Đại học Liên thông – kiêm Phó Hiệu trưởng nhà trường.

      Qua đây tôi gửi lời xin lỗi chân thành đến Thầy Chủ Nhiệm Khoa vì sự nhầm lẫn chức danh này.

      Reply
    • Nghiêm ánh

      Tôi kết bạn trẻ Phạm Lê Vương Các ngoài đó ghê,chẳng có sự TỰ DO DÂN CHỦ nào mà khi tất cả biết bao con người đều quen gọi dạ bảo vâng đã ngấm sâu vào máu thịt của biết bao đời người xứ vịt văn nan này, để chỉ xin …” tạm” được yên thân cho mình và gia đình còn trút ra môi trường xã hội một ô nhiễm cho nơi mình đang sống.

      Như bạn trẻ Phạm Lê Vương Các thì lại tốt khác người, trước tiên bạn ĐƯỢC là chính mình theo suy nghĩ của mình,không bị kẻ khác áp đặt đường đời thì luôn có trăm ngàn muôn lối vào đời, trước khó … có khi sau lại dễ nếu thì gặp thời gặp bạn hiền phất lên mấy hồi hỡi ai ơi!… nên chăng chớ sợ,chớ sờn lòng.

      Reply
  • Nguyễn Phương 2

    Kính giới thiệu BCA , một lược trích bài viết :

    Nghìn Lời Của Ảnh– Đinh Tấn Lực

    40 năm sau khi bị ám sát, vị học giả uyên bác/lỗi lạc của VN là Phạm Quỳnh vẫn không hề có được một mục riêng trên Từ điển Văn học VN (1984, 2 quyển, dày hơn 1200 trang). Chỗ độc nhất có ghi tên ông (trang 121-123), trong đoạn viết về nhóm Nam Phong, đã cực lực bôi đen Phạm Quỳnh là một tay “bồi bút, phản động”.
    Còn trong Từ điển Nhân vật Lịch sử VN (1997) ghi rằng: “Ngày 23-8-1945, Phạm bị các lực lượng yêu nước bắt ở Huế, rồi sau đó bị xử bắn ở l.Hiền Sĩ, t.Thừa Thiên, hưởng dương 53 tuổi” (trang 758-759).
    Rõ là Phạm Quỳnh đã phải chết nhiều lần, trên cả mặt đất và mặt giấy, bởi một lực lượng (độc quyền) yêu nước. Đủ để sợ chưa? Con ruột của ông còn sợ vãi, huống chi ai!
    Mới hay: Khủng bố là một phương pháp/cách thức/kỹ thuật và lắm lúc được nâng lên hàng nghệ thuật kết nối bạo lực cùng tâm lý: “Sát nhất nhân – vạn nhân cụ”, giết một người khiến cho cả vạn người sợ hãi.

    Một mặt, kẻ có quyền sử dụng bạo lực sẽ dễ dàng nhào nặn tổ quốc với đảng làm một, nhì nhằng độc lập với chủ nghĩa làm một… rồi tiếm công nhân dân, trở thành vua tập thể, nhập cục tứ quyền (lập pháp-hành pháp-tư pháp-thông tin) làm một, rồi nhơn nhơn nhân danh dân tộc để thu vén tài sản riêng tư và giơ cao cái dùi cui mệnh danh là cây gậy chỉ huy dẫn đường cho cả nước chạy …thụt lùi.

    Mặt khác, nếu khéo léo, nghệ thuật ra đòn khủng bố đa chiều/nhiều phương vị để gọi là “ổn định chính trị”, từ bập bùng ngọn đuốc đấu tố giữa sân đình, tới lấp loáng ánh mã tấu nửa khuya giữa sân nhà, tới chiếc bao tải cột túm thả sông, tới chiếc hố nông chôn người tập thể, tới rừng thiêng nước độc các trại tù cải tạo, tới các vụ chèn xe cho lao đầu xuống vực, tới từng loạt giấy triệu tập/khám nhà, tới túi phân tươi tưới đẫm cửa ra vào, tới chiếc bao cao su đã qua sử dụng… thậm chí, từ những bản án viết tay ghim trước ngực (thời chiến), tới những bản án bỏ túi giữa tòa hay án chồng lên án (thời bình) này… sẽ đào tạo có hiệu quả ra nhiều thế hệ khiếp nhược nhởn nhơ gọi là “sống”, trên cái quá khứ cứ ngỡ là hào hùng một đận.

    Người ta lấm lét sợ nhà nước như sợ nhà đòn. Thậm chí, sợ kẻ lạ, sợ hàng xóm, sợ người thân, sợ bè bạn… và ở tầng nấc rất đỗi riêng tư, sợ cả chữ mình viết/cả lời mình nói/cả điều mình nghĩ/cả việc mình làm…
    Y hệt như ngư dân sợ quân khủng bố đâm tàu gãy hông chìm lĩm ngoài khơi mà tự động quyết định cho ghe lên ụ, giã từ nghề cá để trồng rau (còn chủ quyền trên biển thì đã có nước bọt của phát ngôn viên nhà nước chứng thực!).
    Y hệt như thường dân ra đường sợ quân khủng bố huơ dùi cui đập gãy cổ, hay bị bắn thủng đùi xuyên xương chậu, hay phải đâm đầu chạy thẳng xuống đáy sông sâu… về cái khoản quên đội mũ bảo hiểm mà không biết làm luật tại chỗ.
    Y hệt như nhà có tang sợ quân khủng bố cướp quan tài, hay sợ vãi đến mức tự thắt cổ lên thành cửa sổ phòng điều tra bằng dây …cột giày.

    Rõ ràng, “nghệ thuật” khủng bố nhân dân đã hun đúc nên một hàng ngũ “nghệ sĩ” giàu sụ, nhờ đã xiển dương bộ Tư Trị Thông Giám của Tư Mã Quang, suy tôn quân quyền tuyệt đối lên ngôi.
    Qua đó, “nghệ thuật” khủng bố nhân dân đã tự nâng cấp lên tầng đánh nhòe Sự Thật, thu tóm tài nguyên, bịt kín mọi ngả đường tố cáo, sau khi đã hệ thống hóa một dãy ban bệ tham nhũng và chống tham nhũng nhầy nhụa trên cùng chiếc giường “lưu manh và ô nhục”.

    Hệ quả của “nghệ thuật” khủng bố nhân dân? Dưới lá cờ đỏ máu, nhân dân không đẻ ra nhà nước. Dân lành chỉ có thể đẻ ra dân oan, mọi thời, khắp chốn. Còn nhà nước lo tập trung công sức vào 2 chức năng chính: Cướp đất của dân và bán nước cho giặc.

    Quá trình từ khiếu kiện tới kiện là một nỗ lực xẻ dọc những dãy núi đơn từ nhấp nhô dày đặc như chiếc xương sống cong oằn Trường Sơn của dân ta. Cũng chính là cái nền sinh hoạt Xã Hội Dân Sự đang mấp mé hình thành ở đây.

    Reply
  • Nguyễn Phương 2

    Phạm Quỳnh (1892-1945) , viết 1917 , tức là cách đây 98 năm , một trong các mục đích của Tạp Chí Nam Phong là :

    “Luận-thuyết bàn chung về các vấn-đề quan-hệ với thời-thế, nhất là những vấn đề quan-hệ riêng với dân ta. Cái mục-đích của những bài luận-thuyết ấy là cốt khiến cho người nước ta có một quan-niệm phân-minh chính-đáng về những vấn-đề ấy, để lý-hội thông- hiểu được việc nhớn trong thế-giới cùng trong nước nhà.”
    Thưa BCA
    Hiện nay câu hỏi là : người nước ta có một quan-niệm phân-minh chính-đáng về những vấn-đề ấy, các vấn đề quan hệ với thời thế , nhất là những vấn đề quan hệ riêng với dân ta , để lý-hội thông- hiểu được việc nhớn trong thế-giới cùng trong nước nhà — có hay không?

    MỤC ĐÍCH NAM PHONG (Phạm Quỳnh viết năm 25 tuổi)
    NAM PHONG TẠP CHÍ
    Số 1 tháng 7 năm 1917
    Mấy nhời nói đầu

    1. Cái mục đích của bản báo là muốn gây lấy một nền học mới để thay vào cái Nho học cũ, cùng đề xướng lên một tư trào mới hợp với thời thế cùng trình độ dân ta.
    Cái tính cách của sự học vấn mới cùng cái tư trào mới ấy là tố-thuật cái học-vấn tư-tưởng của Thái-Tây, nhất là cuả nước Đại–Pháp, mà không quên cái quốc-tuý trong nước.

    2. Bản báo không chủ sự phổ-thông mà muốn làm một cái cơ-quan riêng cho bọn cao- đẳng học-giới nước ta, gồm cả những bậc cựu-học cùng tân-học mà dung-hoà làm một.

    3. Cái phạm-vi của bản báo là gồm những sự học-thuật tư-tưởng đời xưa đời nay cùng những vấn-đề quan-trọng trong thế-giới bây giờ. Nhưng trong cách diễn-thuật bình-phẩm những học-thuật tư-tưởng cùng những vấn-đề ấy, bản báo vụ theo lấy cái phương-tiện giản-dị nhất, cho thích-hợp với trình-độ người nước ta.

    4. Bản báo theo thể “tạp chí”, mỗi tháng xuất-bản một tập, vừa bằng quốc-ngữ vừa bằng chữ nho, mỗi phần ước độ 50, 60 trang, chia làm mấy mục như sau này: Luận-thuyết, Văn-học bình-luận, Triết-học bình-luận, Khoa-học bình-luận, Văn-uyển, Tạp-trở, Thời-đàm, Tiểu-thuyết.

    Luận-thuyết bàn chung về các vấn-đề quan-hệ với thời-thế, nhất là những vấn đề quan-hệ riêng với dân ta. Cái mục-đích của những bài luận-thuyết ấy là cốt khiến cho người nước ta có một quan-niệm phân-minh chính-đáng về những vấn-đề ấy, để lý-hội thông- hiểu được việc nhớn trong thế-giới cùng trong nước nhà.

    Văn-học là gồm những khoa văn-chương lịch-sử cùng đại-để các môn học thường gọi tổng-danh là văn-học. Mục này thường nhân những sách hay, hoặc sách cũ, hoặc sách mới, mà bàn rộng ra để thâu-nhặt lấy những tư-tưởng ý-kiến mới mà hay ; lại hoặc lược, hoặc dịch, hoặc diễn-thích mà giới-thiệu cho người nước ta biết những sách vở có danh- tiếng trong văn-chương các nước đời xưa, đời nay, nhất là văn-chương nước Pháp là cái văn-chương ta có thể trực-tiếp mà lãnh-hội cùng thưởng-giám được.

    Triết-học là nghiên-cứu các lí-tưởng, lí-thuyết, đời xưa, đời nay, so-sánh cái tư-tưởng của Tây-phương với cái tư-tưởng của Đông-phương, mà giúp cho sự đề-xướng một tư-trào riêng cho nước ta.

    Trong những bài bình-luận về triết-học này, lấy cái “ triết-trung chủ- nghĩa ” làm cốt, nghĩa là không thiên về một cái học-thuyết nào, cái nào hay cũng thâu nhặt lấy. Nhưng cái tôn-chỉ, là giúp cho sự tiến-bộ của Quốc-dân về đường trí-thức, về đường đạo-đức, thì tất khuynh-hướng về cái “ duy-tâm chủ-nghĩa ” hơn là cái “duy-vật chủ-nghĩa”, về cái “ duy-tha chủ-nghĩa ” hơn là cái “ duy-kỉ chủ-nghĩa ”.

    Vậy về đường tư-tưởng, thiên trọng cái triết-học của nước Pháp, vì cái triết-học của nước Pháp, thực là gồm cả bấy nhiêu cái khuynh-hướng “ duy-tâm ” , “ duy-tha ”, mà thực đáng làm mẫu cho cái tư-tưởng mới của ta ”.

    Reply
    • Nguyễn Phương 2

      Nguyên Nhân Cái chết của Phạm Quỳnh —
      Phuc Dang
      ———–
      Phạm Quỳnh là Tổng Lý Nội Các [= Thủ Tướng] của Chính Phủ Nam Triều . Tổng Lý Phạm Quỳnh từ chức sau khi Nhật đảo Chính Pháp ngày 08.03.1945 . Sau đó Hoàng Đế Bảo Đại mời Học Giả Trần Trọng Kim đảm nhận chức vụ Tổng Lý Nội Các của một nước Việt Nam độc lập, do Nhật đảo chính Pháp ngày 08.03.1945.

      Nghiêm Kế Tổ . Việt Nam Máu Lửa. Giấy phép xuất bản 363/xngày 20.05.1954 . In xong ngày 20.08.1954 tại Saigon — in lại July 1989 tại California Hoa Kỳ — ghi — trang 45:

      ” Trước khi Việt Minh chiếm Bắc Việt, từ ngày quân đội Nhật đầu hàng Đồng Minh, Vua Bảo Đại cũng đã nhìn rõ những sự khó khăn sẽ xảy đén giữa Việt và Pháp cho nên Ngài đã ra lệnh tổ chức một Hội Đồng Cứu Quốc ngày 28 tháng 8 năm 1945 , dự định tập hợp tất cả các đảng phái chính trị chuẩn bị một cuộc chiến đấu lâu bền nếu người Pháp còn ngoan cố không chịu nhìn nhận nền tự chủ của Việt Nam.
      Để thực hiện ý định đó , Ngài vạch rõ ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam trên hai ngàn năm lịch sử trong các thông điệp gửi cho các Cường Quốc .

      Trong khi ấy , tại Hà Nội đã tràn ngập bóng cờ đỏ sao vàng và Ủy Ban Giải Phóng đánh điện vào Huế yêu cầu Hoàng Đế Bảo Đại thoái vị …

      Ngày 24 tháng 8 , Hoàng Đế Bảo Đại chuẩn y lời yêu cầu của Ủy Ban Cách Mạng và thoái vị làm công dân một nước độc lập….”
      ——
      Phuc Dang viết:

      1. Phạm Quỳnh , Tổng Lý Nội Các Chính Phủ Nam Triều trước ngày Nhật đảo chính Pháp , đã bị Việt Minh bắt và sau đó giết ngày 23.08.1945.

      2. Hai Đại diện của Việt Minh , Trần Huy Liệu , Cù Huy Cận , vào Hoàng Cung , nhận ấn kiếm của Bảo Đại ngày 24.08.1945 khi Bảo Đại tuyên bố thoái vị .

      3. Như vậy , việc Trần Huy Liệu làm Chánh Án , ra lệnh giết Phạm Quỳnh ngày 23.08 .1945 là có chủ đích khủng bố Bảo Đại để khi hai đại diện Việt Minh là Trần Huy Liệu , Cù Huy Cận vào triều đình , ngày 24.08.1945 , thì không bị chống đối — và Bảo Đại không được đổi ý về việc thoái vị ngày 24.08.1945

      Reply
  • Hanami

    Bác ơi! Con trong tình trạng khó xử. Con bên xứ người, thi thoảng lên face nói vài câu đại loại: cán bộ xhcn sướng như vua. Hay 30 triệu công nhân, doanh nhân nuôi 3 triệu cán bộ để họ xài tiền chùa và ôm cục nợ cho dân….mà bị bố mẹ và người thân run rẩy gọi điện sang cho cháu, nói là không được nói xấu cán bộ, đảng và nhà nước, kẻo bị đi tù, bao nhiêu người vậy rồi. Gần nhà con thì cán bộ các cấp rất nhiều, trung ương cũng có nên họ càng sợ. Mà có thể ai đó nói bố mẹ cháu gọi sang nói cháu cấm được nói xấu cán bộ, đảng và nhà nước kẻo không còn đường về VN…. sợ cách tung hỏa mù của bọn cs quá Bác ơi! Tìm mọi cách triệt hạ tự do ngôn luận

    Reply
  • Người Việt mới

    Thì bạn không viết trên fece nữa cho bố mẹ khỏi phiền lòng … mà viết ở đây cũng được chớ sao bạn trẻ.

    Reply
  • minh trí

    Con cám ơn bác về bài viết, cuộc trò chuyện, cũng như chia sẽ của các nhân vật giúp mỗi người khi đọc xong sẽ thấy được thực tại và phải làm gì cho tương lai.

    Reply
  • doc lap

    Mình từng nghĩ ông già Alan Phan rất hợp cho chiếc ghế thủ tướng hoặc bộ trưởng tài chính. Còn chiếc ghế tổng thống mình chưa thấy ai phù hợp, có thể trung hòa lợi ích các đảng phái.

    Reply
  • Nguyễn Phương 2

    Thưa BCA
    Bác Alan Phan 70 tuổi , vẫn quàng tay nhỏ ghì Non Nước như gã si tình say ái ân , trên GNA .
    Nay tôi giới thiệu vài đóng góp của Phạm Quỳnh , trong công cuộc xây dựng xã hội Việt Nam . Mục đích là giới thiệu Việt Cộng giết rất nhiều những người yêu nước trong giai đoạn 1945 – 1947 , trước khi họ rút ra khỏi các thành thị khi chiến tranh bùng nổ 19.12.1946 , và sau đó họ vo tròn bóp méo , xuyên tạc sự thật và lịch sử . Và cũng để giới thiệu BCA những người Việt đáng kính .

    ( Lược trích từ trích dẫn của Nguyễn Phúc Vĩnh Ba)
    “Về chính trị thì ta nên tham khảo ý kiến cách đây hơn 60 năm của Thống sứ Trung Kỳ Healewyn. Viên quan thầy người Pháp này đã không nhầm khi viết trong báo cáo ngày 08.01.1945 cho Toàn Quyền Decoux và Tổng đại diện Mordant về ông Phạm Quỳnh:
    “Viên Thượng Thư này vốn đã chiến đấu suốt cuộc đời mình bằng ngòi bút và bằng lời nói, không bao giờ bằng vũ khí, cho sự bảo trợ của Pháp, cho việc khôi phục quyền hành của triều đình Huế trên cả ba kỳ (Bắc, Trung, Nam) và cho việc người Việt Nam nắm trong tay vận mệnh của mình.
    Một lần nữa, vị Thượng Thư bộ Lại đã kịch liệt chỉ trích việc trưng thu gạo cho những người Nhật. Ông ta đã nhắc lại lời đề nghị của mình về xứ Bắc kỳ và sự giải phóng mà người Pháp đã hứa. Tôi đã nhận xét với Hoàng đế Bảo Đại là vị Thượng Thư bộ Lại của ông ta đã vượt quá chức trách của mình khi vẫn khăng khăng đòi mở rộng quyền hạn của Viện Cơ Mật. Ông ta đòi chúng ta phải triển khai trong thời gian ngắn những lời hứa về sự giải phóng tiến bộ theo một kỳ hạn chính xác và đòi chúng ta khôi phục cho nhà Vua những biểu hiện của một chủ quyền trải rộng ở Bắc Kỳ và Nam Kỳ.
    Phạm Quỳnh còn doạ sẽ khuyến khích phong trào chống đối nếu như trong những tháng tới chúng ta không thương lượng với vua Bảo Đại về một thể chế chính trị cho phép chuyển chế độ bảo hộ thành một kiểu Commonwealth (Khối thịnh vượng chung) trong đó những chức vụ chính sẽ được giao cho người bản địa. Những yêu sách của Phạm Quỳnh đòi trở lại việc chấp nhận một chế độ tự trị hoàn toàn cho hai xứ bảo hộ (Trung Kỳ và Bắc Kỳ), khước từ chế độ thuộc địa ở Nam Kỳ và thành lập một quốc gia Việt Nam.
    Tôi lưu ý Ngài một điều là dưới vẻ bề ngoài nhã nhặn và thận trọng, con người đó là một chiến sĩ không lay chuyến nổi của nền độc lập Việt Nam và đừng hòng có thể làm dịu những tình cảm yêu nước chân thành và kiên định của ông ta bằng cách bổ nhiệm ông vào một cương vị danh dự hoặc trả lương một cách hậu hĩ.
    Cho đến nay, đó là một địch thủ thận trọng nhưng cương quyết chống lại sự đô hộ của nước Pháp và ông ta sớm trở thành một kẻ thù không khoan nhượng nếu ông ta để cho mình bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về thuyết Đại Đông Á của người Nhật Bản.” [8] [[8] Theo Xuân Ba, Tuổi Trẻ Online ngày 12.11. 2005]

    —–
    Hoá ra việc viết văn làm báo rồi làm chính trị của ông Phạm Quỳnh đều phát xuất từ một tấm lòng yêu nước, yêu dân nồng nàn và sâu sắc vì một nền văn hoá nước nhà, vì một nền độc lập chính trị cho Tổ Quốc. Để hiểu hơn nữa việc ông Phạm Quỳnh tham gia chính trị thì có lẽ ta tin được một người đương thời với ông: nhà văn Nguyễn Công Hoan. Trong “Đời viết văn của tôi” (NXB Văn Học, Hà Nội, 1971) Nguyễn công Hoan đã viết:
    “Khi viết truyện Kép Tư Bền tôi liên tưởng tới bề ngoài cười nụ, bề trong khóc thầm chính là trường hợp Phạm Quỳnh! … Bấy giờ Phạm Quỳnh vào Huế làm quan không phải vì danh. Quốc dân biết tên Phạm Quỳnh hơn nhiều Thượng thư Nam Triều. Mà cũng chẳng vì lợi. Đơn cử làm chủ bút Nam Phong, ông được cấp 600 đồng mỗi tháng. Món tiền này to hơn lương Thượng thư. Phạm Quỳnh ra làm quan chỉ đổi lấy danh nghĩa Chính phủ Nam Triều đòi Pháp trở lại Hiệp ước 1884. Vậy là một người yêu nước như Phạm Quỳnh sở dĩ phải có mặt trên sân khấu chính trị chẳng qua là một việc miễn cưỡng, trái với ý mình, để khuyến khích bạn đồng nghiệp làm việc cho tốt hơn chứ thực lòng một người dân mất nước ai không đau đớn, ai không khóc thầm.”
    [ Phạm Thế Ngũ . VN Văn học sử giản ước tân biên . tập III p. 127]

    Reply
  • Nguyễn Phương 2

    Phạm Quỳnh đã từ chức Tổng Lý Nội Các Chính Phủ Nam Triều ( = Thủ Tướng) sau khi Nhật đảo chính Pháp ngày 9.3.1945

    Reply
  • Tèo

    Càng ngày thấy bác câu view càng giỏi :))))))

    Reply
  • Công dân toàn cầu

    Tôi đọc xong bài viết, đọc hết cmt rồi thấy thương cho các người – những đứa con mất gốc lưu vong!.
    Tôi vốn không quan tâm đến chính trị nhưng tôi nhận thấy CHÚNG TA, thay vì rơi vào cảnh “nồi da nấu thịt” hãy nhìn người Do Thái mà học tập. Họ mất nước, phải sống lưu vong khắp thế giới nhưng họ rất đoàn kết và quyết tâm dành lại mảnh đất quê hương mình. Chỉ hơn 13 triệu dân nhưng người Do Thái là chủ Sở hữu của gần 40% giải Noben. Còn CHÚNG TA – những công dân VN hay Việt kiều đang sinh sống khắp nơi trên thế giới đã làm chủ được mấy giải Noben? Đã cống hiến gì cho nhân loại tiến bộ?
    Dưới gầm trời này, dù ở “thế giới tự do” hay trên mảnh đất hình chữ “S”, ở đâu cũng có những âm mưu, thủ đoạn, cái ác, cái xấu, kẻ giàu, người nghèo, sướng, khổ… Ở nơi nào cũng có bất công, tệ nạn xã hội, sự xuống cấp đạo đức… Ở đâu cũng có tham ô tham nhũng… Và chẳng có nơi nào, người ta là hâm mộ những kẻ phủ nhận nguồn gốc, phản bội tổ tiên….
    Tôi nhận thấy rất rõ, một bộ phận không nhỏ người Việt ra nước ngoài sống rất vất vả. Làm nghề tự do là chính, đặc biệt là lao động chân tay. Một số Việt kiều về nước và gây dựng thành công sự nghiệp của mình, xây dựng gia đình riêng hạnh phúc ở quê hương. Sinh sống và thành công trên đất Pháp, GS Trần Văn Giàu đã giữ gìn và phổ biến giá trị văn hóa truyền thống VN ra thế giới nhưng cuối đời, ông về nằm lại trên mảnh đất quê hương….

    Kính thưa Ngài Alan! Ngài trạc tuổi cha tôi nên tôi trân trọng Ngài! Tôi mạn phép hỏi Ngài rằng ”Ông đã có đóng góp gì cho mảnh đất tổ tiên – khi hài cốt cha ông đang tan hòa trong đất? Nếu là người đứng đầu VN, Ngài không muốn làm 1 HCM thì sẽ làm Quan tham chăng? Với tư cách cha chú, khi con nít nói bạn cũ của nó “ngu như lợn”, lẽ ra ngài nên uốn nắn chúng, bổ sung cho chỗ trống về văn hóa của chúng. Ngài đã không làm như vậy mà còn bê cả lên đây, phản ánh rõ nét cái văn hóa “ăn đong”!”
    Tôi khâm phục người phương Tây ở một số điểm, nhưng thán phục nước Mỹ chỉ sau 6 tháng đã biến 1 con lợn thành một kẻ thiếu văn hóa! Đáng Nể thay!

    Reply
    • Alan Phan

      Cám ơn bạn dư luận viên. Bạn nên dành lời tuyên giáo cho các báo lề đảng. Tôi không biết cách “vừa ăn cướp vừa la làng”

      Reply
    • abc1

      Laị gặp cái đứa dở người tự xưng là “công dân toàn cầu” nói nhăng nói cuội ở đây, hãy mở mắt ra mà xem đem so sánh người Do Thái thông minh bậc nhất thế giới với loại người tự hiểu ??? ở đây,bên Do Thái có đảng cs nào không?đảng bên đó của đám người ăn hại đái nát như bên này không?… thế thì do đâu nếu chưa trả lời được thì @ “công dân toàn cầu” về hãy hỏi ông bà cha mẹ và một mình “công dân toàn cầu” gia đình mình đã ở đâu cũng đã có ba đến bốn đời mà để chữ S tan hoang cỡ đó .

      Nhưng hãy khoan đòi hỏi những người ra đi phải có Nobel nọ kia mà “công dân toàn cầu ” đã đóng góp gì cho dải S chưa? hãy nói vài ý cho các BCA kiểm nghiệm thực tế đi Có bấy nhiêu thôi chắc cũng làm không nổi nói gì tới Nobel cho mắc cỡ chúng cười cho té đái hở ‘công dân toàn cầu”.

      Reply
    • Ctrung

      Công dân toàn cầu nói đúng lắm, chửi thẳng mặt ‘những đứa con mất gốc lưu vong’ đi nào ! ‘Đồ đám rác trôi sông’ , đồ ‘khúc ruột ngàn dặm’ , đồ ‘ham bơ thừa sữa cặn’ ….
      ‘Và chẳng có nơi nào, người ta là hâm mộ những kẻ phủ nhận nguồn gốc, phản bội tổ tiên…’ , đập phá đình chùa, đâm cha thuốc chú, con chửi cha, vợ đánh chồng, trò tố thầy , giáo hiếp dâm đâu bạn ạ.

      Công dân toàn cầu cũng không cần phải vội. Google search ‘Quan chức gốc Việt’ để biết thêm về người Việt nhé. Tui không biết gì về Do Thái nhưng biết là rất nhiều người Việt ở nước ngoài làm ‘rạng danh dân tộc’ mặc dù chỉ với trên dưới 40 năm lịch sử.

      Tui cũng biết nhiều người Việt là phi công, là trí thức, tiếp viên hàng không, thậm chí là trưởng ban Văn hóa của một nhà đài tầm cỡ quốc gia ra nước ngoài an cắp vặt.

      Nghe bạn nhắc tới GS Trần Văn Giàu làm tôi nhớ hồi nhỏ tôi thường hay nghe người ta nhắc đến : ‘Bửu Vinh – Trần Văn Giàu’ đó bạn.

      Reply
    • Việt Nam Quê Tôi!

      Nói chung, tôi thì gần như thuộc dạng trung lập, ông Công Dân Toàn Cầu nói cũng có ý đúng. Đại loại ở đâu cũng có kẻ xấu người tốt. Tôi thì ko ở bên Mỹ nhưng ở nước Ptrien Châu Á, bài viết này có câu tuy hơi quá nhưng khá thực tế. Tôi cũng tầng đi ăn uống đập phá hay dùng cả thuốc lắc khi vào karaoke với mấy ông cộng sản làm công an tỉnh rồi. Tôi cũng chứng kiến ông giám đốc tài nguyên của Phòng mỗi ngày kiếm vài chục nghìn $ dù ông ta cộng trừ chưa thạo( ngày học cấp 3 toàn nhờ chú tôi thi hộ mới qua). Hay ông chủ tịch tỉnh ngày xưa, giờ ra bộ rồi, cũng ngu về văn hóa ( học trung cấp nông nghiệp, Bác tôi học cùng) cũng đưa 1 đàn cháu chắt ngu lên cấp huyện tỉnh làm cán bộ. Những loại cán bộ cs vậy thì các bạn trẻ nói ngu như lợn cũng ko có sai. Quan trọng nhận rõ thấy cái dốt nát sai lầm mà sửa.

      Reply
    • Gemthach.com- Phản Biện Alan

      Đã nói là không được nói nặng mà cái anh này

      Không nên & càng không nên.

      http://gemthach.com/gem-thach-phan-bien-alan.html/

      Reply
  • Công dân toàn cầu

    Hahaha…Hahahahaha………..nghe cái lý sự cùn kìa! Sao giọng của ai cũng đầy hằn học như thế? Ta nói bằng cái giọng nhẹ nhàng, lịch thiệp của người có văn hóa. “GIÁ ĐÂY ĐỔI PHẬN LÀM TRAI ĐƯỢC, THÌ SỰ ANH HÙNG HÁ BẤY NHIÊU?”

    Reply
  • Công dân toàn cầu

    Stop here!

    Reply
  • Chi Tuong

    Tôi nhận thấy bài viết của lực lượng DLV có số lượng và khả năng thuyết phục kém xa so với lực lượng “phản động”. Phải chăng lực lượng DLV thiếu sự tài trợ nên “vừa thiếu lại vừa yếu” hay lực lượng “phản động” ngày càng đông lên và giỏi hơn bởi họ được các “thế lực thù địch” tài trợ mạnh hơn nhằm âm mưu “diễn biến hòa bình” gây “bạo loạn lật đổ”. Tôi không cho là vậy. Thực trạng cuộc sống phơi bày trước mắt hằng ngày đã biến mỗi người từ bà bán trà đá, ông xe ôm, công nhân, nông dân, trí thức đến doanh nhân và đặc biệt cả một số quan chức – tất cả những người còn lương tri – dần dần đều trở thành những kẻ “phản động”.

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    https://www.youtube.com/watch?v=vEn_29AHtMU

    Nhìn đi nhìn lại Thế Sử Cận đại và Hiện đại trôi đi qua những Thập kỷ – Thập niên vừa qua
    ******************************

    https://www.youtube.com/watch?v=GCjv93KdIp4

    Thập kỷ – Thập niên 1950 :
    Tưởng chừng như Liên Xô vượt qua Hoa Kỳ
    Thành trì xã hội chủ nghĩa
    Tiếng dội vệ tinh Sputnik ngoài không gian vũ trụ
    Hôm nay Liên Xô chẳng còn nữa !
    Chỉ là bóng ma trong Thế Sử lãng du

    https://www.youtube.com/watch?v=p59pbpwoRJw

    Thập kỷ – Thập niên 1980 :
    Người ta quan sát Nhật Bản vượt nhanh qua Bắc Mỹ
    Sau hai Thập kỷ dậm chân tại chỗ
    Kịch bản Đông Kinh gần như số không chẳng còn mơ hồ

    https://www.youtube.com/watch?v=QF337DKa6d0

    Thập kỷ – Thập niên 1990 :
    Liên hiệp Tiền tệ đẩy con tầu Âu châu bay vút Đỉnh Thế giới
    Kinh tế châu Âu trên măt báo chí hàng đầu
    Nhưng thực tế thực lực vẫn chưa làm Ông Giời !

    https://www.youtube.com/watch?v=KRAnL82xfDM

    Thập kỷ – Thập niên đầu 2010 :
    Từ nay lại đến lượt Trung Cộng
    Mới đó tưởng là con Trời dẫn đầu thế giới như không
    Ai ngờ hôm nay Viễn cảnh kinh tế Trung Cộng
    Bấp bênh bất định chẳng phải huyền thoại kinh tế mầu hồng !

    https://www.youtube.com/watch?v=5ky6vgQfU24

    ”Khi Trung Hoa thức dậy !
    Cả Thế giới địa chấn .. ..” (1) nhưng chỉ trên khắp Thị trường Chứng khoáng
    Thôi đã đang qua rồi Thời Kim hoàng !
    Chắc chắn, Trung Cộng vượt trội hàng xuất cảng
    Gia tăng tăng tốc sản xuất hàng chép nhái hàng
    Nhà máy Thế giới hội nhập chuỗi cung cấp toàn Hành tinh
    Người Tàu biết tái tạo mặt hàng cực rẻ giá bèo tài tình !
    Ba ngày tháng Tám vừa qua liên tiếp ba lần phá giá
    Phá trinh Chệt tệ từ Bắc Kinh bởi các tay Mã Giám Sinh bố già
    Từ nay lại đến lượt Trung Cộng
    Mới đó tưởng là Ông Giời con dẫn đầu thế giới như không
    Ai ngờ hôm nay Viễn cảnh kinh tế Trung Cộng
    Bấp bênh bất định chẳng phải huyền thoại kinh tế mầu hồng !
    Ấy thế từ nay Hoa Thịnh Đốn chứ chẳng phải Bắc Kinh

    https://www.youtube.com/watch?v=2G0WjFtOcuM

    Vẫn cứ từ Thập kỷ 1950 xa xôi từ ấy :
    Quyết định nhiều chuyện quan trọng trên Hành tinh ! .. ..

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    (1) Đại đế Nã Phá Luân ….

    https://www.youtube.com/watch?v=NbA89YbWoL8

    Reply
  • Gemthach.com- Phản Biện Alan

    - Không cụ thể gì cả cứ lang lang lẫn nhau không giải quyết được vấn đề

    http://gemthach.com/

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Chúa Nhật Ở Ojai

    VÀ Chúa Nhật Ở SACREMENTO,

    Thung lũng Hoa Vàng Silicon Valley MÌNH DZỀ DZƯỜN về hưu rồi


    https://www.youtube.com/watch?v=WFZUvlAXnqA

    Bấm vào nghe THÙNG LŨNG HOA 16 CHỮ VÀNG + 4 DỐT !!! thật hay và trữ tình …cám ơn Nhạc ca sĩ VŨ ĐỨC NGHIÊM gợi lại Kỷ niệm 2001 tại Thung lũng Hoa Vàng Silicon Valley với MÙA XUÂN ĐEN DOT COM đọc theo các CÁN NHỚN VC là ”đốt BỂ NỒI cơm ”

    ……

    Reply
  • TenGiaNhungMailOK

    Chào bác Alan,

    Cháu đọc sơ sơ thấy các bạn comment và bác cũng reply. Bác đừng cố gắng reply những lời comment viết không cẩn thận vì đọc sẽ nhọc lòng.

    Còn chuyện xã hội, chuyện VN, cháu thấy mỗi người cố gắng hết mình là được. Chuyện vá trời lấp biển một mình mình ko làm nổi, nhưng nếu mình tốt thì sau này ai cần mình góp một tay mình mới đủ sức để mà góp. À, cháu học A-Văn, học về K.tế, và muốn có bác trò chuyện về đủ chủ đề từ chuyện một người đàn ông can đảm phải thế nào để rèn luyện, muốn đọc sách và hiểu biết về thương trường thì thế nào, vv… Cháu có gặp bác một lần, cũng ngồi gần gần mà thấy bác lim dim nên chẳng dám lại hỏi. Không biết giờ cháu ngỏ lời thì bác có đồng ý không.

    Cháu lần đầu tiên comment ở gocnhinalan. @@

    P/S : Cháu mail ở trên là mail đựng thư rác, cháu ko biết bác có gởi lời không nhưng chắc tuần này sẽ cả ngày để mắt tới cái thùng rác này. Biết đâu …

    Reply
    • Hồng Quang

      Bạn nên đọc “Đắc nhân tâm” để tìm câu trả lời cho lá thư trẻ mà ngạo mạn: “Là thư này tôi đọc cho người khác viết và không kiểm tra lại…” nhé. :(

      Reply

Bình luận le vy

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top