Tại sao người Việt lười biếng? Reviewed by Momizat on . Tại sao người Việt lười biếng?  Blog Hiệu Minh – 4 Jan 2015 Bài viết này chỉ đưa ra vài nguồn cơn tại sao người Việt trở nên lười. Giải pháp quá đơn giản khi đã Tại sao người Việt lười biếng?  Blog Hiệu Minh – 4 Jan 2015 Bài viết này chỉ đưa ra vài nguồn cơn tại sao người Việt trở nên lười. Giải pháp quá đơn giản khi đã Rating: 0
>>Trang chủ » Tư Duy Đại Dương » Tại sao người Việt lười biếng?

Tại sao người Việt lười biếng?

Tại sao người Việt lười biếng?

 Blog Hiệu Minh – 4 Jan 2015

home-cartoon-table-chair

Bài viết này chỉ đưa ra vài nguồn cơn tại sao người Việt trở nên lười. Giải pháp quá đơn giản khi đã biết nguyên nhân.

Một người bạn cho đường dẫn bài viết “Đất nước của những kẻ Lười Biếng” trên trang Triết học đường phố và hỏi ý kiến Cua Times thế nào.

Đọc bài, chợt nghĩ đến cha mẹ tôi một nắng hai sương vùng châu thổ sông Hồng và làm nên văn minh lúa nước. Nếu bảo họ là những người lười biếng thì tôi tin các cụ sẽ thốt lên “Thế hệ trước cha mẹ không lười, thế hệ cha mẹ không lười, thế hệ các con trong đó có anh Cua U60 cũng không lười, vài thế hệ sau anh Cua cũng không đến nỗi nào… cớ sao có thể kết luận đất nước của những kẻ lười biếng”

Một đất nước oằn lưng cho mấy cuộc chiến tranh, dù nước ngoài nhúng tay vào, chắc chắn họ không lười, biết hy sinh, biết đấu tranh, có tri thức, nên giặc phải thối lui.

Lịch sử có ngàn năm dựng nước và giữ nước không thể kết luận dân tộc ấy lười. Nếu ai dám gán cái mác lười biếng cho bất kỳ dân tộc nào, kẻ đó sẽ bị lên án vì tội lăng mạ.

Nhưng nếu ra đường Hà Nội, Sài Gòn hay bất kỳ thành phố lớn nào, hang cùng ngõ hẻm của đất nước ta, sẽ thấy những điều người viết đặt ra trong bài không phải “tự nhiên mà có”: lười vận động, lười tập thể dục, lười học, lười suy nghĩ, lười làm, và lười tranh đấu.

Làm chủ tập thể -> lười làm

Nhà quê xứ Việt là lũy tre làng, là cánh đồng lúa, là cây đa, bến nước sân đình, mái tranh nghèo và khói lam chiều, tiếng chim về tổ mỗi lúc chiều về… Những âm thanh và nhan sắc đồng quê ấy có được từ ngàn năm bởi sự cần cù chịu khó của người nông dân. Bản chất không lười biếng vì họ đổ mồ hôi, nước mắt, cho miếng cơm manh áo. Chỉ có số rất ít lười biếng, tham lam và độc ác mới tìm cách chiếm đoạt của những người hiền lành.

Cha mẹ tôi là một trong những nông dân chăm chỉ như hàng chục triệu người nghèo ở xứ này. Nhưng cuộc bể dâu đã biến họ thành những người thụ động, ỷ lại, trông chờ vào nhà nước.  Sức sáng tạo biến mất.

Nhớ hồi cải cách ruộng đất, ông bà được chia 5 sào gần nhà, 1 mẫu ở đồng xa gần núi Nhội lụt lội và khó cấy trồng, nhưng không vì thế mà ông bà buồn rầu mà sinh ra ỷ lại và lười biếng. Cả nhà đầu tắt mặt tối trên những thửa ruộng và gạo thóc cũng tạm đủ ăn.

Thế nhưng làm chủ tập thể đã biến những người nông dân thành kẻ trông chờ sung rụng. Chăm làm để làm gì, vì tất cả là của chung, chia chung, tại sao phải chăm chỉ để cho kẻ khác hưởng. Cha mẹ đã thế mong gì con cháu hơn. Nghèo đói và lầm than từ đó mà ra.

Từ khi có khoán 10, ruộng đất chia cho dân, họ được làm chủ theo đúng nghĩa tư nhân, cùng mảnh đất ấy, dân số tăng gấp 3, thế mà vẫn có gạo xuất khẩu, trong khi ngày xưa ông Nguyễn Duy Trinh mang bị gậy đi các nước XHCN xin từng bao bo bo cho gia súc ăn mang về cứu dân.

Nói dân xứ Việt lười là nói rất liều. Hãy tạo ra môi trường làm việc để họ không thể lười. Sở hữu tư nhân hay nhà nước, đó là định hướng cho cái lười hay chăm chỉ.

phieu vai

Sự bao cấp về tư tưởng –-> lười suy nghĩ

Hôm nay bắt đầu Hội nghị TW 10 của ĐCS VN. Mấy trăm vị ngồi trong hội trường quyết định số phận của 90 triệu người, bảo ghét Mỹ là phải ghét Mỹ, bắt yêu Liên Xô, Nga hay Trung Quốc, dân cấm được sai lời. Tư tưởng Mác Lê xuyên suốt chiều dài lịch sử gần 1 thế kỷ đã ăn sâu, bén rễ trong dân chúng. Ai nói khác, suy nghĩ khác bị coi là phản động.

Ông Kim Ngọc, bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú, từng đưa ra khoán 10, muốn nông dân được làm chủ mảnh đất của mình, nhưng vì không đúng lúc, ông bị liệt vào tội chống CNXH. Mười mấy năm sau mới vinh danh ông, thì tác giả đã về với thế giới bên kia, sau bao nhiêu cay đắng.

Những chuyện tày trời trong CCRĐ, Nhân văn Giai Phẩm, rồi những vụ án xét lại, tiếp đến là cải tạo công thương sau 1975, đủ cho người dân biết cần phải im lặng. Việc hệ trọng là việc của đảng lo.

Mới đây thôi, vài anh nông dân chán đời, bỗng nảy ra muốn làm tầu ngầm, thử nghiệm máy bay. Những qui định chồng chéo, những thủ tục hành chính đã giúp các dự án này đi nhanh vào xó bếp.

Thôi thì trăm sự nhờ đảng và chính phủ. Nhưng khổ nỗi, đảng và chính phủ cũng là mình đó thôi. Họ không phải ba đầu sáu tay, cũng làm sai, nhưng sai không ai được nói, một cái vòng luẩn quẩn, làm mất đi tính sáng tạo và năng động của một dân tộc. Lười suy nghĩ từ đó mà ra.

Ở Mỹ 10 năm nay, chưa bao giờ tôi nghe Tổng thống Mỹ nói về tư tưởng cao siêu, ngoại trừ thể chế dân chủ, nhân quyền, tự do ngôn luận và tam quyền phân lập, đưa quốc gia này thành số 1 trên thế giới.

Bảo dân Mỹ chăm hơn dân ta chưa chắc đã đúng, nhưng cái thể chế ở Hoa Kỳ bắt người ta chăm, không làm “cạp đất mà ăn”.

Lười đấu tranh –-> tránh đâu

Nếu trong một môi trường pháp luật nghiêm minh và độc lập, thể chế chính trị tam quyền phân lập, báo chí xứng đáng là quyền lực thứ 4, sẵn sàng lôi ra ánh sáng những mảng tối của những kẻ làm càn, thì chắc chắn người đấu tranh sẽ biết…tránh đâu.

Nhiều nhà văn, nhà báo, kể cả bloggers vì muốn đấu tranh cho công bằng đã bị cầm tù, xét xử bằng những phiên toàn Kangaroo. Thử hỏi rằng, trong một môi trường chính trị đó, ai dám đấu tranh.

Có người muốn xuống đường ủng hộ đảng và nhà nước trong chuyện biển đảo, hội phụ nữ, cựu chiến binh, thanh niên và cả an ninh đến dặn dò, mọi việc có nhà nước lo. Liệu bạn có muốn ra đường “tụ tập đông người”.

Đấu tranh – tránh đâu, câu cửa miệng của những người bị sa thải việc, bị ngăn chặn, thậm chí bị tù đày, vì muốn sự công bằng.

Giáo điều trong giáo dục –-> lười học

Hai thằng cu nhà này học ở trường Mỹ từ lớp 1 đến lớp 8. Nếu được nghỉ học chúng vui như bất kỳ đứa trẻ nào. Nhưng nếu đi học, các cháu cũng chẳng buồn.

Năm 2004-2005, cu Luck từng đi học ở trường làng Trích Sài, nên hiểu thế nào là cô phạt tường, đét đít, nên rất sợ đi học. Mỗi ngày đi học với cu cậu là một cực hình. Nhưng khi sang Mỹ, hình như môi trường giáo dục khác hẳn, cháu rất vui khi lên xe bus. Có khi còn hỏi “Hôm nay mình không đến lớp?”.

Đó là cách dạy, cách truyền đạt kiến thức, và mục tiêu giáo dục có vấn đề. Học để làm người hay học để xây dựng XHCN tươi đẹp, phục vụ mục đích chính trị. Các tiếp cận khác nhau nên giáo án khác nhau, cách học và tiếp thu khác nhau. Giáo trình khô cứng, cách giảng dạy đọc và chép, văn mẫu, thuộc lòng, sự lười học từ đó mà ra.

Bao giờ ta hướng tới một nền giáo dục vị nhân (vì con người) thì chuyện lười học sẽ biến mất. Môi trường giáo dục sẽ giúp trẻ em chăm hay lười học. Lười học trong trường, ra đời sẽ là kẻ lười biếng, lười làm, lười đọc, lười của mọi thứ lười. Nếu kẻ đó quyền cao chức trọng, thì dốt nát và lười biếng đi theo tham lam, dễ biến họ thành kẻ tàn nhẫn ngay với đồng loại.

Môi trường hủy hoại –-> lười tập thể dục

Tôi ở trong ngõ ở làng Trích Sài. Cứ mở cửa ra ngoài là xe máy ầm ỹ, khói bụi và ô nhiễm nặng. Muốn dậy sớm và ra đường hít thở không khí trong lành ư.

Có mỗi cái công viên Thống Nhất nay kế hoạch làm hotel, mai làm gara, lúc khác lo làm Disney Hà Nội. Ven hồ Tây nhôm nhoam, nước hồ thối hoăng, cá chết hàng loạt.  Chạy quanh đó có mà viêm phổi cấp.

Chuyện môi trường nên học người Mỹ. Mỗi khu dân cư có quy định bao nhiêu phần trăm cây xanh. Nhà người bạn vừa xây xong, vài tuần bỗng có giấy báo, quí ông bà phải trồng thêm 5 cây nữa cho tỷ lệ cây xanh hài hòa. Hóa ra cảnh sát môi trường bay trên trời, cứ thấy chỗ nào trống là họ báo.

Trong khu vài ngàn dân có vài sân tennis miễn phí, sân bóng đá, bóng chầy, bóng bầu dục. Cạnh những đường cao tốc trong khu Arlington và Fairfax (Virginia) có những đường dành riêng cho xe đạp thể thao, chạy bộ. Sáng sáng dự báo thời tiết có kèm theo độ ô nhiễm của phấn hoa.

Great Falls Park - Virginia - Ảnh HM

Great Falls Park – Virginia – Ảnh HM

Sống trong những khu nhà trong sạch như thế, tỷ lệ người thích thể dục thể thao sẽ cao hơn nhiều so với Hà Nội hay Sài Gòn.

Muốn dân thích thể thao phải có không gian công cộng, ai cũng được hưởng, chứ không chỉ có tennis hay sân golf cho nhà giầu. Muốn thế, qui hoạch phải dự định cho hàng thế kỷ.

Môi trường sạch, kiến trúc đô thị sang trọng, cảnh quan đẹp, kéo người văn minh tới sống. Tiền của, sức khỏe, sự sáng tạo và năng đông, biết đấu tranh, ham học, ham đọc, là sức mạnh đất nước đó.

Nguyên nhân còn nhiều. Biết tại sao rồi, giải pháp đôi khi thật đơn giản. Lan man thế, không hiểu các bạn nghĩ thế nào.

HM. 4-1-2015

 

Bình luận (41)

  • Andy

    Chính cái tư duy tuyên truyền: “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến chuyện chây lì, lười nhác. Bây giờ ai cũng nhìn thấy và chấp nhận chạy chọt vào các cơ quan công quyền, doanh nghiệp nhà nước để được làm ít, hưởng nhiều.

    Reply
  • Hoang

    Posted by adminbasam on 03/01/2015

    Đôi lời: Sở dĩ đất nước này có nhiều kẻ lười biếng là vì mọi việc “đã có đảng và nhà nước lo” hết rồi, người dân đâu cần phải lo nghĩ chi cho mệt cái đầu. Đôi khi suy nghĩ, tìm tòi, khám phá ra những điều vượt khỏi “sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối” của đảng và nhà nhà nước, cho dù có ích cho đất nước, nhưng có thể gây nguy hiểm cho bản thân và gia đình người đó. Nhẹ thì bị an ninh theo dõi, bị mất việc, bị khủng bố bằng mắm tôm trộn với tư tưởng HCM ném vào nhà, nặng hơn có thể bị bắt, bị đưa ra tòa kết án tù.

    Reply
  • minh

    Ad của trang chắc trẻ hỉ.

    Reply
  • Mr. Nam

    Tôi thích bài của bạn!

    Reply
  • Năm mới- Tin xấu

    CN cộng sản tại sao bị thế giới vứt bỏ? Phải chăng nó chỉ biết “…bòn vét đến đồng cuối cùng” của người khác (Bà cựu Thủ tướng Anh từng nói).
    Nhìn Việt nam thì thấy rất rõ: GDP toàn nhờ đào bới tài nguyên cha ông để lại để chia nhau. Ko làm nổi cái đinh vít… Toàn nhờ cậy doanh nghiệp FDI (Tàu núp danh Hongkong) tạo GDP để… dâng nền kinh tế cho Tàu… Doanh nghiệp con hoang chết hàng loạt sau khi doanh nghiệp bố doan nghiệp mẹ đã bị “cải tạo” (cướp ngày) sạch sẽ…

    KẾT suy: CỘNG SẢN chính là CỘNG SINH- ĂN MÀY QUÁ KHỨ. LƯỚI BIẾNG + THAM LAM LÀ BẢN CHẤT XƯA NAY CỦA CHÚNG!?

    Reply
  • Quyen Tran

    đọc xong bài của chú..chỉ mong muốn đên nơi chú noi thôi ạ..thật là buồn cho người dân Việt nam sống trong nước phải chịu hôi thối bụi băm,,,có cả cháu ,gd , bạn bè, hàng xóm ..:(

    Reply
  • Nhà Em là dân lao động

    Chắc người bạn tôi được dạy trong môi trường ĐH sư phạm XHCN ở thập niên 80 những điều cao siêu gì đó mà nhìn vô nhà tôi ” gia đình nhà em là dân lao động”! :) ” gia đình em có thế lực về chính trị hay về kinh doanh không”? Chị tôi hỏi thằng đó là dân bắc kỳ à, sao nghe giống quá vậy? Tôi nói không ” con nhà tư sản chế độ cũ”. Tôi nghĩ môi trường hay xh nào cũng vậy phải làm mới có ăn. Còn anh bạn mình đc giáo dục như thế nào đấy mà phát biểu thấy ớn hồn như vậy! Cuối cùng thì bạn ấy cũng “ăn ké” thế lực của dòng họ nhà mình thông qua gia đình não bò ca sỹ , nhạc sỹ ( dân ca sỹ, nhạc sỹ não bò là ngôn từ bạn ấy nói! Còn nhà mình thì chẳng dựa hơi thế lực của họ hàng ai lao đông từ chính đôi tay mình làm nên cũng có villa, hồ bơi vậy! :)))). Giáo dục như vậy thì con người như vậy đặt biệt là càng học thì càng hèn! :)

    Reply
  • phuong

    Xin phép có ý kiến, mặc dù mới đọc lướt thôi ạ, mong được góp ý. Tôi nghĩ vật chất quyết định ý thức! Tuy nhiên ý thức cũng tác động ngược lại vật chất. Ko thể bảo một đứa trẻ lười ăn bằng cách bắt mẹ nó nấu ngon. Đứa trẻ sẽ tụtụ ăn khi nó muốn thắng thằng bé hay bắt nạt nó, hoặc khi nhà có thêm anh em. tôi thấy muốn con người năng tập thể dục thì tổ chức nhiều cuộc thi vaò, giải thưởng hấp dẫn hơn, cạnh tranh nhiều vào, chia nhỏ cấp ra, cá nhân hóa ra. Và đôi khi cũng cầnn chấp nhậnđạp đi xây lại. Cám ơn đã đọc.

    Reply
  • Quản Gia Họ Đào

    Thật tuyệt vời! Giờ chính thức đã hiểu mục đích sống và làm giàu! Ko phải vì tiền, mà là để có đủ tiềm lực đầu tư cho tương lai của hậu thế!

    Reply
  • Bryan Huỳnh

    Bài viết dài dòng quá
    Không đủ súc tích, nội dung có thể cắt tỉa lại cho người đọc đọc 1 cách hứng thú hơn mà?
    Hay người viết (người dịch) cũng lười động não?

    Reply
  • Angela Tâm Đào

    Mới sáng ra đọc bài của chú, trong bản thân con cảm nhận mình còn nhiều cái lười chưa thay đổi được. Cảm ơn chú đã cho con và mọi người nhìn nhận thật về bản thân và xã hội. Biết thế để thay đổi, ko phải để cho qua.

    Reply
  • BLoc

    Tác giả nói đúng nhiều hơn sai và cũng có đôi điều phiếm diện về Mỹ.

    Nhưng nếu thay được các cơ chế hiện hành như thế ở nước Việt thì sống ở quê hương vẫn tốt hơn nhiều sống ở một quốc gia nào khác.

    Ý thức hệ phương đông ở VN “di truyền” tình người hơn, nên đa phần vẫn thích nhường nhịn hơn là tranh đoạt với người, đó là nguyên nhân tạo ra “hoc môn lười” để giữ thăng bằng trong sự “an phận” của hầu hết nhân dân trong gần 70 năm nay!

    Chính một số ít kẻ tham lam, xão trả từ đầu đã dùng vũ lực đàn áp, tận diệt mọi kháng cự trong nước, trong lúc quốc tế thì đã làm ngơ một thời gian quá dài.

    Đến nay thì “đàng cừu” không còn cơ hội để đột biến thành “dê” để có sừng mà chống lại “bầy cáo” đó! Còn mong đợi cáo và sói mà tha cho cừu thì đó là điều không tưởng.

    Reply
  • Tran Phuong Ly

    Trời ơi, bài viết thật tuyệt vời. Cháu cám ơn bác về bài viết. Nó thật sự là gốc rễ của các vấn đề cơ bản ngày nay. Bài viết cũng khiến cháu nhìn lại bản thân để tránh những lười nghĩ nữa. Cháu cũng đã từng như thế. Chỉ có 1 kì học ở bên Mỹ, học với những thầy cô giáo tâm huyết và có cái nhìn đa chiều, cháu cũng tự thấy mình đang thay đổi theo chiều hướng tốt lên. Chỉ cần lười tư duy là cháu đã thấy ngay hậu quả sau 1 năm. Một lần nữa, cháu cám ơn bác về bài viết này.

    Reply
  • Lê Đình Hồng

    Bài viết phản ánh rất đúng thực tế .Vì lười nên người việt còn khổ lâu

    Reply
  • Trường Dimtam

    Tôi ủng hộ việc đẩy mạnh sự tự do phát triển kinh tế cho khu vực tư nhân.
    Ngoài ra tôi vẫn nghĩ, xã hội vận động theo đúng quy trình và quy luật của nó – điều gì đến ắt sẽ đến. Việc chúng ta đang làm là việc chúng ta phải làm dù mục đích có là gì đi chăng nữa. Tôi, chúng ta và xã hội đó là một mối quan hệ “biện chứng” không thể tách rời. Tôi, chúng ta thay đổi xã hội, xã hội thay đổi chúng ta.
    Tôi vẫn thường tự nhủ rằng “Khôn chết, dại chết, biết là sống” vậy nên, “âm thầm” là từ mà nhiều người trong chúng ta vẫn chưa được học một cách tích cực.
    Thân!

    Reply
  • Nam vang sao

    Cũng đúng nhưng xã hội như vậy rồi ta phải chấp nhận thôi, bây giờ phải tự cứu lấy mình

    Reply
  • Sáng

    hay thật đó. Nhưng phải chấp nhận thôi. Cuộc sống là ko cân bằng mà.

    Reply
  • Nam vang sao

    Ông Alan này hay thật

    Reply
    • Alan Phan

      Ông Hiệu Minh tác giả “hay” thật

      Reply
      • Leo

        Tội nghiệp Bác Alan , cứ phải quẩn quanh hiệu chỉnh, ;) , con thấy ng Việt Mình trong vấn đề đọc -hiểu-kỹ còn rất ẩu, cũng như trên FB đã note rồi mà vô số ng lao vào khen có , chỉ trích có, thoá mạ có , mà đều nhắm vào Bác , trong khi đó tên tác giả đã để ngay đầu bài….. Con nhớ chương trình văn học 12 năm phổ thông có dạy về tên tác giả mà ko hiểu sao bây giờ tràn lan cái lỗi cơ bản như vậy…haizzzz

        Reply
  • hong ha

    Cám ơn bạn vì bài viết rất hay. Nguyên nhân biết rồi, giải pháp biết rồi, nhưng ….vẫn thế thôi

    Reply
  • ông alan này hay thật . kaka

    Reply
  • Lâm Xung

    Bài viết của tác giả phản ánh đúng nhưng chưa hẵn đúng tuyệt đối, mà cũng có lẽ vì bài viết này viết cho người Việt đọc nên mới như thế, bởi vì tìm không thể ra được một dân tộc nào không lười biếng, không dân tộc nào có khuyết điểm, có chăng họ cũng có mà mình thì nhìn không thấy, và trước thì chỉ thấy ngay tại dân tộc mình lười biếng, chưa hẵn lười biếng này do con người, có thể do từ nhiều khía cạnh tác động, và nhiều yếu tố từ môi trường, văn hóa, xã hội cùng một lúc phản ánh được tâm trạng đó, ví dụ chẳng hạn một người nào đó muốn mở một quán ăn nhưng lại gặp về vấn đề pháp lý quá rườm rà thì sẽ gây cản trở rất nhiều, từ đó sinh ra chẳng hạn như lười biếng, có rất nhiều thứ nó ảnh hưởng chứ không nên nói rằng người Việt không chăm chỉ, siêng năng.

    Reply
  • Kien Le

    Có một chút nhầm lẫn giữa lười và thụ động, nhưng ở VN thì có cả 2 và chúng đang “hỗ trợ” lẫn nhau… Giải pháp: Nếu không thay đổi được từ trong ra thì thử thay đổi từ ngoài vào?

    Reply
  • Quang

    Theo tôi, có 1 nguyên nhân mà tác giả chưa liệt kê ra: Văn hóa đổ thừa: Tôi lười thế này là do hàng trăm thứ xung quanh tôi, chẳng có lý do nào là do bản thân tôi lười cả!

    Reply
  • Khôi Nguyên

    Những công nhân trong các khu công nghiệp vẫn vất vả làm việc để nuôi cái đất nước này.
    Làm ơn đừng nói họ lười!

    Công nhân là một trong bốn nguồn lực giúp duy trì đất nước này: 1. Tài nguyên thiên nhiên, 2. Tài nguyên sức lao động, 3. FDI và 4. Kiều hối.

    Lười là lười ở giới trí thức, văn nghệ sỹ, công nhân viên chức và các con cái họ mà thôi.
    Đúng như tác giả nói: họ không có không gian để hoạt động, môi trường để sinh sống (môi sinh).
    Nhà nước đã “nghĩ hộ, nói hộ và làm hộ” họ hết cả rồi!

    Về phía các bạn trẻ, thì rất nhiều người có quan niệm là: cứ chơi đến khi nào có thể!

    Đất nước này đang ngủ quên, chứng nào hết ôxy, ‘nó’ sẽ choàng tỉnh!

    Reply
  • shenton

    Quá nhiều lười “thành công” (đại gia, quyền lực)
    Phải “Kiến” lại ko sửa được

    Reply
  • Mme. Loan

    Dân Việt mà lười à? Hiệu Minh bao tuổi rồi thế? Lười thì làm sao sống sót qua hơn 30 năm ở miền bắc và hơn 10 năm ở miền nam với kinh tế hợp tác xã ? Tìm hiểu kỹ đi đã, rồi hãy “ứng khẩu” . Khốn nỗi thằng lười luôn luôn sướng, chẳng hạn như “thằng” Ba Lan kia kìa, chúng mới đich thị là lười, ông ạ!!!

    Reply
  • BINH

    Lười là phải rồi !!!!!!!

    Reply
  • văn vinh

    bài viết của chú rất hay và con biết bài viết của chú phản ánh phần nào của xã hội thui cũng có rất nhiều bạn ở thành phố học tiếng anh rất tốt ,cái này do nhận thức cao về nhu cầu cũng như cuộc sống bon chen và đua nhau của các bậc phụ huynh .con tin rằng việt nam đến với giai đoạn hội nhập thì mặt bằng nhận thức chung sẽ thay đổi và không như ngày xưa nữa :)

    Reply
  • hoàng định

    nên thay đổi nhận thức từ trong trứng

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top