Khách Sạn Đối Đầu Với Mô Hình Cạnh Tranh Mới Reviewed by Momizat on .  Khách Sạn Sợ Airbnb   Tác giả : Ngọc Trung - Nhịp Cầu Đầu Tu - 5/5/2014 Lâu nay Airbnb chỉ được coi như “ngoại biên” do có đối tượng khách hàng khác biệt  Khách Sạn Sợ Airbnb   Tác giả : Ngọc Trung - Nhịp Cầu Đầu Tu - 5/5/2014 Lâu nay Airbnb chỉ được coi như “ngoại biên” do có đối tượng khách hàng khác biệt Rating: 0
>>Trang chủ » Tư Duy Đại Dương » Khách Sạn Đối Đầu Với Mô Hình Cạnh Tranh Mới

Khách Sạn Đối Đầu Với Mô Hình Cạnh Tranh Mới

 Khách Sạn Sợ Airbnb

airbnb

 

Tác giả : Ngọc Trung – Nhịp Cầu Đầu Tu – 5/5/2014

Lâu nay Airbnb chỉ được coi như “ngoại biên” do có đối tượng khách hàng khác biệt với khách hàng của khách sạn, nhưng giờ đã bị các khách sạn săm soi.

 

Lúc mới ra đời, Airbnb là trang mạng “hippie”, giúp người sử dụng có thể nghỉ qua đêm tại nhà người dân địa phương. Tuy nhiên, chưa đầy 6 năm sau khi thành lập, dịch vụ này đã vượt quá 11 triệu khách ở cấp toàn cầu, với chỉ chưa tới 1.000 nhân viên.

 

Lãnh đạo Airbnb hiện đã nhắm đến việc niêm yết Công ty trên sàn chứng khoán ngay trong năm nay. Và giá trị thị trường của Công ty có thể lên đến 10 tỉ USD, cao hơn chuỗi khách sạn Hyatt và không cách biệt nhiều với Accor. “Chúng tôi đang theo dõi chặt chẽ sự phát triển của loại hình dịch vụ này”, Sébastien Bazin, lãnh đạo tập đoàn khách sạn Accor, thú nhận. “Chúng tôi muốn có thêm sự minh bạch về doanh thu do hoạt động này (Airbnb) tạo ra”.

 

Tại Pháp, theo tờ Le Figaro, các chủ khách sạn đang đề nghị sửa Luật Duflot về nhà ở để đẩy lùi “phong trào người người cho thuê phòng”. Theo luật này, cá nhân có quyền thuê nhà mà không cần phải đăng ký, nếu cho thuê ngắn hạn. Và đây cũng là một trong những bộ luật Airbnb đã dựa vào để kinh doanh.

 

Không phải duy nhất

 

Airbnb không phải là trang web duy nhất cho phép du khách đi lẻ khỏi phải nhờ cậy đến khách sạn và công ty lữ hành. Tập đoàn HomeAway (Mỹ) cũng quảng cáo dịch vụ cho thuê nhà tại các khu vực nghỉ hè nổi tiếng và lấy phí của người đăng quảng cáo cho thuê nhà. HomeAway được thành lập vào năm 2004 và nay đã quảng cáo đến 650.000 địa điểm có nhà hoặc phòng cho thuê ở 190 quốc gia. Về kinh doanh, năm 2013, Tập đoàn đã đạt đến 350 triệu USD doanh thu. Tập đoàn này cũng kết hợp với trang mạng Abritel và Homelidays của Pháp.

 

“Mục tiêu của chúng tôi là khách đi cùng gia đình, với thời gian lưu trú trung bình một tuần, không giống khách của Airbnb”, ông Brian Sharples, Tổng Giám đốc HomeAway, cho biết. Ông nói thêm rằng tập đoàn của ông sẽ vẫn đeo đuổi chiến lược này và dự báo dịch vụ cho thuê giữa các cá nhân với nhau sẽ tiếp tục phát triển một cách mạnh mẽ.

 

Airbnb cũng đang tìm cách có thêm khách hàng ở những nơi khác (hiện nay, trang mạng này chỉ tập trung vào các đô thị) cũng như tìm khách lưu trú dài ngày hơn.

 

Đối với khách du lịch người Pháp, Airbnb là lựa chọn hàng đầu. Công ty Mỹ này vừa cho biết có 1 triệu người Pháp đã sử dụng dịch vụ của mình kể từ khi Airbnb ra mắt vào năm 2008; riêng năm 2013, có đến 450.000 người Pháp đã dùng dịch vụ lần đầu tiên.

 

Không sợ người lạ trong nhà

 

Thủa ban đầu, đây là một ý tưởng đơn giản: tạo thuận lợi cho việc cho thuê căn hộ giữa các cá nhân. Nó do 3 doanh nhân trẻ người Mỹ thực hiện: Brian Chesky và Joe Gebbia và Nathan Blecharczyk. “Lúc đó, mọi người đều nghĩ rằng nó là một ý tưởng quái lạ”, Blecharczyk nhớ lại. “Người ta nói: Bạn không sợ có người lạ ngủ trong nhà bạn à?”.

 

Năm năm sau, công thức này đã có nhiều người đi theo. Airbnb hiện có hơn 600.000 chỗ ở tại hơn 192 quốc gia (trong đó có cả Việt Nam). Mỗi đêm, có gần 150.000 khách ngủ trọ nhờ dịch vụ của Airbnb.

 

Thành công nói trên đã khiến các ông chủ khách sạn e ngại. Họ cáo buộc Airbnb đã cạnh tranh không lành mạnh với họ. Theo họ, hoạt động của công ty này không được kiểm soát, do đó không chịu thuế, cho phép hạ giá khiến họ không cạnh tranh nổi. Hơn nữa, nó còn khuyến khích việc kinh doanh lưu trú bất hợp pháp.

 

Để phản công, gần đây Airbnb đã tung ra một chiến dịch lớn nhằm “quyến rũ” các nhà lập pháp ở nhiều nước trên thế giới. “Chúng tôi nhận thức được rằng mô hình của chúng tôi và lợi ích kinh tế của nó là không rõ ràng nếu chỉ nhìn thoáng qua”, Blecharczyk thừa nhận. Tại Pháp, Airbnb đã mướn một nhóm nghiên cứu chứng minh rằng hoạt động của họ tại Paris đã tác động tích cực về mặt kinh tế, đem lại 185 triệu euro cho Thành phố một cách trực tiếp lẫn gián tiếp.

 

Một khách ở trong căn hộ cho thuê thông qua Airbnb tiêu trung bình 125 euro/ ngày, ngoài tiền phòng, so với 82 euro/ngày của một khách ở khách sạn. “Đương nhiên có những thứ khách sạn làm tốt hơn chúng tôi và ngược lại”, Blecharczyk cho biết. “Hoạt động của chúng tôi không gây hại cho ngành khách sạn…”

 

Tuy nhiên, với số lựơng khách hang gia tăng đều đặn, miếng bánh của các khách sạn đã bị các mô hình kinh doanh như Airbnb hay Home Away cắt xén mỗi năm, ngày càng nhiều..

Bình luận (5)

  • Chipheohp

    Ở Việt Nam hơi khó đấy. Tôi thấy có quy định người nước ngoài chỉ được phép ở những cơ sở lưu trú có đăng ký và phải thường xuyên thông báo cho cảnh sát khu vực (tại địa phương) vào trước 8h tối hàng ngày. Thêm nữa các khu dân cư đô thị của Việt Nam thường có ông/bà tổ trưởng dân phố, là loại người rất hay nhúng mũi vào giường ngủ của nhà hàng xóm. Đểu lắm !!!

    Reply
  • Minh Huy

    Ở nhiều nước quanh khu địa trung hải có các căn phòng cho thuê, trang bị như 1 căn nhà thu nhỏ, có phòng ngủ, bếp tự nấu, toilet, máy giặt,… Không gian hoàn toàn riêng tư, tiện nghi và kín đáo chứ không phải như du lịch homestay ở VN (ăn ở chung không gian với chủ nhà). Các công ty du lịch vẫn đưa khách đến trọ ở các căn phòng cho thuê này, nhưng chủ nhà phải đăng ký kinh doanh cho thuê, nhà cửa phải được xây dựng và sửa lại theo các tiêu chuẩn an toàn, và có đóng thuế hẳn hoi. Giá cả thì tùy thuộc vào chủ nhà. Điều này giúp người dân bản xứ có thu nhập tốt và ở lại sinh sống qua nhiều thế hệ, tạo nên một nét văn hóa riêng biệt, đặc sắc của khu du lịch. Giá phòng khách sạn phải giảm bớt hoặc phải đầu tư tiện ích để tăng cạnh tranh. Còn khách du lịch thì có thể tăng chi tiêu qua việc ăn uống, mua sắm ở địa phương, tiền du khách tiêu xài được trả quanh cho dân bản xứ, và chi trả cho chính phủ qua thuế kinh doanh và thuế trên mặt hàng tiêu dùng.

    Ở một số nước khác chính phủ thu hồi đất ven biển đẹp của dân với giá rẻ mạt, rồi bán sang tay cho các tập đoàn nước ngoài, xây lên hotel, resort, xây luôn rào chắn, chỉ có du khách giàu có mới có quyền hưởng thụ cuộc sống đế vương. Họ xây luôn các minimarket, supermarket, trade center mang thương hiệu từ quốc gia họ, đến các nhà hàng, quán cafe, quầy hàng lưu niệm cũng là họ, thậm chí nhiều menu thức ăn ở nhà hàng phải dùng tiếng nước họ. Khi đó đồng tiền khách vào nơi đó chi tiêu được họ cất giữ và mang đi, chứ không lưu hành tại địa phương. Thời điểm đầu dân địa phương cũng có thu nhập, như bán đất đai, nhà cửa, làm thuê ở các khu du lịch, buôn bán nhỏ, nhưng dần dần họ bị đẩy đi càng lúc càng xa qua việc thay đổi dần nhân lực phục vụ bằng những dân thất nghiệp, nát rượu từ bản xứ họ đưa sang. Và dần dần nơi đó cũng trở thành một đặc khu riêng, không đón chào dân nước đó đến du lịch, càng không cho người địa phương lui tới dòm ngó.

    Reply
    • Hồng Quang

      … lưu vong trên chính quê hương mình (?) mà sao vẫn “thích” phân biệt vùng miền, mạt sát nhau vì quá khứ, hiện tại và tương lai… không biết đang giành cho ai???!!!!

      Reply
  • đấtmạng.net

    - Theo anh Phan thì có thể các nhà lập pháp có hạ được không giống như trang nghe nhạc đầu tiên?…

    Reply
  • Dế mèn phiêu lưu ký

    Thay đổi đúng là kẻ thống trị đích thực

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top