Đi Tây có sướng như Tây? Reviewed by Momizat on . Đi Tây có sướng như Tây? Trần Mạnh Thái Gửi cho BBC Tiếng Việt từ Berlin 11 tháng 9 2015 Nhiều người như tôi sang Đức từ thời Đông Đức đến nay cũng đã trên dướ Đi Tây có sướng như Tây? Trần Mạnh Thái Gửi cho BBC Tiếng Việt từ Berlin 11 tháng 9 2015 Nhiều người như tôi sang Đức từ thời Đông Đức đến nay cũng đã trên dướ Rating: 0
>>Trang chủ » Tư Duy Đại Dương » Đi Tây có sướng như Tây?

Đi Tây có sướng như Tây?

Đi Tây có sướng như Tây?

Trần Mạnh Thái Gửi cho BBC Tiếng Việt từ Berlin

11 tháng 9 2015

Nhiều người như tôi sang Đức từ thời Đông Đức đến nay cũng đã trên dưới 35 năm, người sang muộn hơn thì cũng đã trên dưới 25 năm.

Những người sang sau khi nước Đức thống nhất thì thời gian dài ngắn khác nhau.

berlin tran manh thai

Nhưng tôi nghĩ dù là sang đây đi học hay sang Đức lao động hay vì một lý do nào khác, phần lớn chúng ta đều có một mong muốn khi quyết định rời xa gia đình, người thân, quê hương… đi Tây để mong có một tương lai tốt đẹp, sung sướng hơn so với cuộc sống vào thời điểm ra đi.

Sau gần nửa cuộc đời son trẻ nhìn lại, chúng ta thấy mình có được “sướng như Tây” hay không.

Bằng sự cần cù chịu khó của người Việt, nhiều người trong chúng ta đã tích luỹ được từ sự lao động cực nhọc của mình một số tài sản cho gia đình có thể nói là giàu có hơn người Đức tính ở hạng trung bình.

Vậy là những người Việt này có thể nói là giàu hơn Tây. Có vài người thì có số tài sản hàng vài triệu tiền Tây, cá biệt một số ít thấy báo chí đưa tin có hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu tiền Tây. Vậy thì số ít này rõ ràng giàu có hơn rất nhiều người Tây ở cả hàng trung và thượng tầng của Xã hội Tây, (đỉnh thì người Việt mình leo chưa tới).

Định nghĩa ‘sung sướng’

Vậy những người được đánh giá là giàu hơn Tây này đã sướng hơn Tây chưa. Mà định nghĩa chữ “sung sướng” như thế nào cho phù hợp với số đông dân chúng?

Trước tiên tôi muốn đề cập đến một số người sang Đức sau ngày Đức thống nhất

Người nghèo ở Việt Nam ta thì chỉ cần có được một bữa ăn no, chứ chưa dám đòi hỏi ngon đã cảm thấy sung sướng vô cùng, có thể hát vang được câu ca:

“Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, cơm trắng trong nồi lòng ta mê say…!“.

Những người này đến hôm nay vẫn mơ giấc mơ được đi Tây để đổi đời, để được “sướng như Tây”. Khi sang Đức họ ở tạm trong trại Tỵ nạn, nếu không hoặc chưa được cấp quyền tạm trú để ra sống ở ngoài, thì họ cũng được nhà nước chu cấp cho nhà ở, áo quần, tiền ăn uống sinh hoạt đầy đủ.

Hàng ngày họ không phải lao động để mưu sinh và cơm họ ăn thì không phải độn khoai sắn, trên mâm có đủ cả thịt cá và bia bọt. Đối với họ thế là “sướng như Tây” và hơn ở ta (nơi họ ra đi) nhiều rồi.

Một vài người hoàn cảnh ở Việt Nam không đến nỗi nào, nhưng nghĩ là sang Đức sẽ sung sướng hơn ở nhà nên cũng vay mượn lãi cao để “đi Tây“.

Vậy những người được đánh giá là giàu hơn Tây này đã sướng hơn Tây chưa. Mà định nghĩa chữ “sung sướng” như thế nào cho phù hợp với số đông dân chúng?Trần Mạnh Thái

Sang đến nơi không được cấp quyền tạm trú vì bị bác đơn xin Tỵ nạn. Sống trong trại Tỵ nạn thì gò bó và không bằng khi họ ở Việt Nam, đi làm thêm (làm chui) thì vất vả và số tiền kiếm được không như họ nghĩ nên sinh ra chán nản và họ không cảm thấy “sướng như Tây”.

Một số ít xin tự nguyện hồi hương, một số tìm mọi cách vay mượn tiền xoay sở để có được quyền tạm trú ra sống ở bên ngoài (không phải ai cũng làm được). Một số lại quay ra làm những việc phạm pháp như buôn bán thuốc lá lậu, ăn trộm trong các siêu thị… để nhanh có tiền hay mong nhanh giàu có.

Phải công bằng mà nói trong số những người làm việc phạm pháp cũng có nhiều người hoàn cảnh nghèo khổ ở Việt Nam ra đi, phải “liếm tiền” (kiếm tiền) nhanh bằng mọi giá để trả những khoản nợ vay nóng với lãi suất cao đang hàng ngày đè lên cổ họ.

Nhiều người trong số này nói với tôi họ không ngờ “đi Tây”lại khổ như thế này. Nhưng cũng có nhiều người nói rằng thế này vẫn còn sướng gấp vạn lần ở nhà.

So sánh ‘bình dân’

Bây giờ chúng ta xem đến những người Việt rất bình thường ở mức trung bình mà họ chiếm số đông trong cộng đồng người Việt tại Đức. Hai vợ chồng tự hành nghề kinh doanh hay đi làm công ăn lương hay một người làm công một người tự kinh doanh… Thu nhập bằng hoặc hơn người Đức trung bình xem họ có sướng như Tây không nhé!

Đối với người Đức bình thường, khi ngoài rạp chiếu một bộ phim hay, thì họ háo hức cùng gia đình hay bạn bè thu xếp thời gian đi xem. Chuyện rất bình thường. Người Việt ta ít thấy có thói quen đó.

berlin cong vien 1

Khi có buổi hoà nhạc hay một băng nhạc được yêu thích biểu diễn live ở sân khấu hay nhà hát nào đó, người Đức kháo nhau, truyền tay nhau những tờ rơi quảng cáo và a lô cho nhau hẹn đặt mua vé và cùng nhau đi xem, hoà mình vào không khí, giai điệu của những buổi sinh hoạt nghệ thuật như vậy. Ít thấy người Việt có mặt tham gia những sinh hoạt này.

Người Việt máu mê đá bóng không phải dạng vừa, những giải bóng đá Thế giới hay Châu Âu hay Bundesliga (giải Ngoại hạng CHLB Đức)… ở trong các khu chợ Việt thì rất náo nhiệt, nhưng vào sân vận động của Đức thì tìm bằng ống nhòm cũng khó thấy có người Việt đi xem. Không khí và cảm nhận ở sân vận động khác rất nhiều trước bàn bia và màn hình phẳng!

Những buổi mở cửa các sinh hoạt ngoài trời tại các công viên hay khu vực vui chơi giải trí cuối tuần, bãi cát cạnh bến nước, Sở thú, vườn hoa, hội chợ… tràn ngập người Đức đến thưởng thức thời gian thư giãn sau một tuần làm việc mệt mỏi. Họ không diện những bộ quần áo đẹp đến những chỗ như vậy để tạo dáng chụp ảnh, họ đến chỉ đơn giản để cho trẻ con thoải mái chạy nhảy, vui đùa.

Người lớn thì nằm lim dim tận hưởng không khí thoáng mát hay đọc một quyển truyện ngắn hoặc nói với nhau dăm ba câu chuyện vui vẻ hay hoà vào dòng người chảy hội, hoặc đứng uống với nhau dăm ba cốc bia… Lớp trẻ thanh niên thì đàn ca, hay vui đùa, tham gia các trò vui chơi giải trí…

Các cặp tình nhân thì say đắm bên nhau… Họ đến để được hoà mình vào thiên nhiên, con người, được sống trong một bầu không khí vui tươi. Họ đến đơn giản để tận hưởng sự thư giãn cuối tuần. Nhìn quanh tôi thấy rất ít người Việt có mặt trong những chỗ như vậy.

‘Chém gió, múa quạt’

Sau khi no xôi chán chè thì các ông một là quay ra “chém gió“ hai là “múa quạt“ tá lả, còn các bà thì buôn dưa lê, tán chuyện trên trời dưới bể khoe con cái, khoe giàu sang, hàng hiệu… Trần Mạnh Thái

Chúng ta hay dùng từ tiếng Đức đi ‘Urlaub’, tiếng Việt có nghĩa là kỳ nghỉ ngơi. Nhưng 100 người thì 90 người lại về Việt Nam, 10 lần đi thì 9 lần về Việt Nam. Cũng dễ hiểu thôi, vì nơi đó là quê hương, là Tổ quốc, nơi ấy có cha mẹ, anh em họ hàng….

Thế nhưng trong những kỳ nghỉ ở Việt Nam có bao nhiêu phần trăm trong số những người về quê được thực sự “nghỉ ngơi” đúng nghĩa của nó.

Người Tây thì lại khác, 90% số người đi ‘Urlaub’ thì họ ra khỏi vùng hay đi ra nước ngoài, ở khách sạn, không có bất cứ mối lo lắng gì với họ hàng, người thân không có mặt cùng trong cuộc đi nghỉ… Họ nằm dài thư giãn, nghỉ ngơi trên các bãi biển hay đạp xe, leo núi, trượt tuyết hoà mình vào thiên nhiên… thực sự là nghỉ ngơi và thư giãn.

Đại đa số trong số họ có mức thu nhập và tài sản chỉ ở mức trung bình

Còn nhiều ví dụ nữa lắm. Nhiều khi tôi tự hỏi, người Việt chúng ta ở đâu trong những sinh hoạt như vậy.

berlin food store VN

Chúng ta “đi Tây”đã lâu rồi, sống trong Xã hội Tây cũng đã lâu. Nhiều gia đình thậm chí con cái nói chuyện với nhau toàn bằng tiếng Tây. Nhiều người có nhiều “tiền Tây“ hơn nhiều gia đình Tây trung bình. Vậy lẽ ra họ phải sướng như Tây hay hơn Tây chứ nhỉ.

Hay quan niệm “sung sướng” của chúng ta chỉ là những bữa tiệc cuối tuần mà thường thì chuẩn bị nấu nướng cho 20 người ăn, trong khi khách mời chỉ có 10 người?

Sau khi no xôi chán chè thì các ông một là quay ra “chém gió“ hai là “múa quạt“ tá lả, còn các bà thì buôn dưa lê, tán chuyện trên trời dưới bể khoe con cái, khoe giàu sang, hàng hiệu…

Hoặc chúng ta cho rằng sướng là khi đeo trang sức, mặc quần áo, giầy dép… “hàng hiệu“ trị giá vài ba đến vài chục nghìn tiền Tây trên người, cưỡi trên con xe trên trăm nghìn tiền Tây, ở trong những ngôi nhà vài trăm nghìn tiền Tây là sướng? Hay có người có sở thích cứ trời nắng thay vì đi dạo chơi cùng gia đình thì mang tiền ra phơi cho khỏi bị mốc và với họ vậy là sướng?

Quan niệm lớp trẻ

Mỗi người có quan niệm sướng, khổ khác nhau, nhưng nhìn vào thế hệ thứ hai sinh ra và lớn lên tại Đức thì chúng ta thấy các cháu có quan niệm về lĩnh vực này khác hẳn chúng ta.

Còn nhớ khi các con tôi còn nhỏ vợ chồng tôi vừa làm quán vừa có cửa hàng bán quần áo nhưng vì sẵn có “hoa chân“ (tính thích đi du lịch), máu “bát ngát“ trong người, như bạn bè hay nói, nên vợ chồng tôi thường cùng các cháu “Trên từng cây số“.

Cứ cuối tuần, dành ra buổi chiều thứ 7 đi lấy hàng, còn ngày Chủ nhật đóng cửa cả 2 cơ sở và tranh thủ đưa các con đi chơi. Các khu vui chơi giải trí lớn (tiếng Đức gọi là Vergnügungspark) ở Đức, Pháp chúng tôi đã đưa các con đến được trên chục nơi.

Những nơi lớn như thế này phải đợi đến khi các cháu nghỉ hè. Còn những nơi nhỏ hơn có thể đi cuối tuần thì không nhớ hết được nữa. Vất vả nhưng giờ khi các con trưởng thành ra khỏi nhà thì lại thấy may mắn là hồi đó nhờ có “hoa chân“ nên đã cùng các con được hưởng những thú vui của Tây.

Bây giờ có muốn cũng khó có thể thường xuyên cùng các con đi dã ngoại được nữa! Phải cảm ơn các con vì chúng thích đi, đòi đi thì mình mới được hưởng lây theo sở thích của các con. Thời gian trôi đi không thể quay lại được. Lỡ bỏ phí quãng thời gian trôi qua sẽ không có cơ hội làm lại.

Nhiều người tích lũy hay vay Ngân hàng tiền mua được nhà riêng để ở, mua được nhà để cho Tây thuê có thêm thu nhập. Khi nói chuyện với con cái là sẽ để lại cho con lớn cái nhà này, con bé ngôi nhà kia… Các cháu nói rất thật và thẳng thắn với bố mẹ:

“Bố mẹ cứ giữ lấy mà dùng, chúng con không cần đến. Chúng con sẽ tự đi làm có thu nhập và tự lo được cho cuộc sống của mình“.

Đừng nghĩ các cháu không biết quý trọng tấm lòng của cha mẹ. Đó là do các cháu được nhà trường Tây dạy cho ý thức tự lập, không phụ thuộc nhờ vả ngay từ khi còn ở nhà trẻ.

Thay đổi tư duy

Đến khi nào chúng ta mới thay đổi được cách nghĩ để tự tạo cho chúng ta một “cuộc sống“ thực sự cho ra sống, cho mình, cho người bạn đời đã vất vả, lăn lộn với mình suốt mấy chục năm qua?Trần Mạnh Thái

Vậy khi các cháu lớn ra khỏi nhà hết và có cuộc sống riêng thì chỉ còn hai ông bà ở với nhau trong ngôi nhà rộng lớn với nhiều tiện nghi và đồ dùng sang trọng… nhưng tuổi già ập đến kéo theo một đống bệnh tật mà ngày còn trẻ do mải lo kiếm tiền, cố tình “hoãn binh” lại không dám bớt thời gian để đi khám, phát hiện ra bệnh để sớm chữa trị.

Cũng có người biết mình có bệnh nhưng chỉ đối phó bằng nhiều cách chữa trị tạm thời kiểu “hoãn binh” vì lý do không có thời gian đi chữa bệnh. Thôi để khi nào rảnh rỗi có thời gian khám chữa sau cũng được, bây giờ phải kiếm tiền đã, ai làm hộ được cho.

Thuê người thì phải trả tiền công, thời buổi khó khăn tiếc tiền lắm… Đến lúc này chúng ta không thể quay ngược dòng thời gian để làm lại những việc với câu tiếc nuối nơi cửa miệng: “Giá như…” được nữa. Vậy thì chúng ta có sướng như Tây được chưa?

Người Việt làm nghề tự kinh doanh ở Đức thì làm gì có thời gian! Bán lẻ thì suốt cả tuần mải lo “cày bừa“, nếu không làm nghề dịch vụ thì được ngày Chủ nhật nghỉ làm phải dành thời gian cho bao nhiêu việc khác.

Người làm dịch vụ như quán xá hay hoa tươi thì không có ngày Chủ nhật. Những người làm nghề bán sỉ (giao hàng) thì không có thứ Bảy và Chủ nhật, được nghỉ một ngày trong tuần thì là ngày để giải quyết các việc của công sở chính quyền, con cái, nhà trường, mua sắm…. Nói chung là không có thời gian “thừa“ để đi khám bệnh nếu căn bệnh chưa quật ngã chúng ta.

Vậy thì những người được gọi là thành đạt hay như vài người gọi là “Đại gia“, họ có sướng như Tây hay sướng hơn cả những người Tây ở vào mức có thu nhập trung bình dù chỉ đủ ăn hay không? Câu trả lời chắc ai cũng đã có!

Đến khi nào chúng ta mới thay đổi được cách nghĩ để tự tạo cho chúng ta một “cuộc sống“ thực sự cho ra sống, cho mình, cho người bạn đời đã vất vả, lăn lộn với mình suốt mấy chục năm qua? Đến khi nào chúng ta, những người đang sống tại trời Tây mới thôi nếp nghĩ làm hộ, lo hộ, bảo hộ quá đáng cho con cái mình. Trong khi thực ra làm như vậy là vô tình làm hỏng con mình?

Nên nhớ quỹ thời gian của chúng ta, thế hệ thứ nhất U 55, U 60 không còn nhiều nữa! Vậy thì chúng ta “đi Tây”nhưng đã “sướng như Tây” được hay chưa?

Bài viết thể hiện văn phong và phản ánh quan điểm riêng của tác giả đang sinh sống tại Berlin, CHLB Đức

 

Bình luận (25)

  • Phùng thanh Tùng

    Cám ơn bài viết của Trần Mạnh Thái nhưng bạn viết dài quá nên tôi gần như không hiểu bạn muốn truyền đạt cho tôi ý gì (rất có thể là tôi cũng dốt nát nữa).

    Reply
    • ngoc nguyen

      Tôi thì thấy rất dễ hiểu.
      Bài viết của anh Trần Mạnh Thái đã nêu rõ được sự khác biệt về văn hóa giữa hai xứ khi hướng đến sự “sung sướng”.

      Reply
    • OPM

      Chào anh Phùng thanh Tùng. Anh cứ quay góc độ bài chia sẻ dưới góc nhìn Người Buôn Gió kiểu Đại Vệ Chí Dị, anh sẽ hiểu ý của Góc Nhìn Alan chia sẻ ạ. Đó là theo cảm nhận riêng của em (bố mẹ = quan chức, con = nhân dân).
      Good luck.

      Reply
  • Tôi chưa bị bắt

    Cảm ơn tác giả! Bài viết hay quá và thực tế!

    Reply
  • Phong( cao lanh)

    Cám ơn bài viết đã đến với độc giã gần xa, thật tình để hiểu người Việt mình có sự thật giàu có thiệt hay không? thì chỉ có người trong cuộc mới biết được,mỗi thời kỳ con người sẽ gắn liền với công việc, thu nhập, suy nghĩ .Những phẩm chất vốn có của người Việt( lúc còn nghèo khó thôi), hàng ngày lúc nào cũng cố gắng tiết kiệm chi tiêu trong gia đình cũng như tích lũy để dành cho con, cái về sau .Đó là những phẩm chất riêng chỉ có người đã ở trong giai đoạn khó khăn mới biết được,bước sang thời kỳ thay đổi, chắc có lẽ sẽ thay đổi dần dần ….

    Reply
  • shenton

    Bác này người phía bắc (+30 năm XHCN)
    Người phía nam thực tế & ko rãnh chém gió

    Reply
    • The Blues

      Vớ vẩn chả đâu chém gió nhiều như miền Nam, từ công chức đến thợ hồ tối tối đầy quán nhậu… ở quê thì tụ thập giỗ lạt. Người Bắc tối đa số ở nhà với vợ con. Gần đây phong trào nhậu mới du nhập ra ngoài Bắc mà cũng chỉ một số.

      Reply
  • Peter Nguyen

    Đọc cũng thấy vui vui! Nhưng chả dám lạm bàn ^_~

    Reply
  • duc

    ta khác tây ở chỗ ,tây coi cá nhân là quan trọng , ta coi cộng đồng là quan trọng ,nên ta hay sống vì cộng đồng (hão) ,còn tây vì mình trước nên phát huy tốt,ta hay bầy đàn , tây độc lập. chỉ tiếc là ta được sống ở những đất nước có nền công nghệ số một thế giới mà lại làm nail

    Reply
  • Người Hoa tháo chạy khỏi Trung Quốc!

    Việc gì phải cuốn gói bỏ đi khỏi một nước được xem là sắp trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới để đến một nước đang lao đao bờ vực sụp đổ khỏi vị trí cường quốc số một như Mỹ? Thế nhưng chuyện nực cười đầy mỉa mai này lại đang xảy ra với nhiều người Trung Quốc. Một lần nữa, thử đặt câu hỏi là vì sao?

    Ván bài có ít nhiều cơ hội

    Viết trên Forbes (28/10/2012), cây bút Gordon Chang cho biết, tổ chức Global Financial Integrity ước lượng rằng, từ năm 2000 đến 2011, Trung Quốc đã mất 3,79 ngàn tỉ USD bởi các vụ tuồn tiền ra nước ngoài bất hợp pháp. Trong 2 năm qua, 1,05 ngàn tỉ USD đã bị thất thoát; và theo Wall Street Journal, chỉ trong 12 tháng (tính đến tháng 9/2012), khoảng 225 tỉ USD đã “vượt biên” khỏi Trung Quốc.

    Tình trạng này đang làm thiệt hại đáng kể dự trữ ngoại tệ quốc gia Trung Quốc. Một trong những nguyên nhân trực tiếp khiến kinh tế Trung Quốc bất ngờ bị “thoái vốn” là do hiện tượng ngày càng có nhiều người giàu Trung Quốc bỏ ra nước ngoài. Theo báo cáo mới nhất của “Hồ Nhuận bách phú” (Hurun Report), Hoa lục hiện có hơn một triệu “thiên vạn phú ông” với tài sản hơn 10 triệu tệ (1,6 triệu USD).

    Tuy nhiên, bản báo cáo công bố ngày 31/7/2012 trên cũng cho biết, hơn 16% trong nhóm “thiên vạn phú ông” đã di cư ra nước ngoài hoặc đang nộp hồ sơ di trú, trong khi 44% người khác có ý định tương tự trong tương lai gần. 1/3 tài sản người giàu Trung Quốc hiện cũng ở nước ngoài. Theo The Economist (4/8/2012), niềm tin chính đang bị mất ở Trung Quốc. Hiện chỉ có chừng 28% người giàu còn bày tỏ hy vọng cho hai năm tới, giảm từ 54% so với năm 2011.

    Ngày càng có nhiều người giàu Trung Quốc sang Mỹ định cư

    Victor Shih thuộc Đại học Northwestern (Mỹ) cho biết, 1% các hộ gia đình giàu nhất Trung Quốc đang sở hữu 2-5 ngàn tỉ USD tài sản (bất động sản, vốn lưu động). Cho nên, nếu họ “manh động”, dự trữ ngoại tệ Trung Quốc chắc chắn ảnh hưởng, chưa kể những tác động kéo theo đối với hệ thống tài chính quốc gia và sự vận hành của cỗ máy kinh tế…

    Ngoài ra, có đến 85% người giàu đang lên kế hoạch cho con ra nước ngoài du học. Theo CNN, trong niên khóa 2009-2010, Trung Quốc đã qua mặt Canada, Ấn Độ và Hàn Quốc để trở thành nước có nhiều du học sinh nhất tại Mỹ; và tiếp tục tăng 23% (lên đến hơn 723.000 du học sinh) tại Mỹ trong niên khóa 2010-2011. Từ năm 1999 đến nay, số du học sinh Trung Quốc đứng thứ hai tại Đại học Harvard (chỉ thua Canada). Điều này cho thấy thêm rằng, hệ thống giáo dục Trung Quốc chưa bao giờ là niềm tự hào đối với chính công dân nước họ.

    Cuộc tháo chạy khỏi Trung Quốc thật ra đã hình thành từ nhiều năm và bắt đầu bùng nổ vài năm gần đây. Làn sóng di cư đang hướng đến Canada, Anh, Australia và đặc biệt Mỹ. Chỉ riêng tại Mỹ, 65% đơn xin di trú diện đầu tư trong năm tài khóa 2011 đều đến từ Trung Quốc (Wall Street Journal 11/5/2012). Theo chương trình này, người đứng đơn và thân nhân trực tiếp được phép thường trú tại Mỹ nếu họ đầu tư ít nhất một triệu USD vào Mỹ và thuê mướn được 10 công nhân làm việc trong 2 năm.
    … Với dân giàu xổi Trung Quốc, một triệu USD là khoản tiền không phải quá sức để có được tấm vé “vượt biên chính thức” mang cả gia đình ra nước ngoài. Nó bộc lộ một sự thật mỉa mai rằng, Trung Quốc vẫn là nơi chưa mang lại giấc mơ ngay cả đối với chính công dân mình!

    Hiện tượng ra đi không chỉ xảy ra đối với người giàu mà cả với giới trí thức. Một phóng sự mới đây trên New York Times (31/10/2012) đã cho thấy việc này. Ở tuổi 30, Trần Quát đã đạt được nhiều thành công mà nhiều người Trung Quốc mơ ước: có một căn hộ riêng và một nghề lương cao tại công ty đa quốc gia. Nhưng vào giữa tháng 10/2012, cô Trần đã xách valy đáp chuyến bay nửa đêm đến Australia để bắt đầu cuộc sống mới, làm lại từ đầu, chấp nhận rủi ro.

    Như hàng trăm ngàn người khác cô Trần cũng mất niềm tin khi sống ở đất nước mình, nơi môi trường ngày càng kinh khủng, tham nhũng ngày càng lộng hành và người dân thấp cổ bé họng ngày càng bị đẩy xuống tận cùng của hố đen xã hội, nơi mà một bộ phận công nhân và nông dân đang chua chát oằn mình biến thành những nấc thang cho công cuộc phát triển trong khi một bộ phận thiểu số bòn rút cạn kiệt sinh lực quốc gia lại nhẫn tâm đánh cướp tất cả những gì có thể cướp và thậm chí cả tự do.

    “Dân trung lưu ở Trung Quốc không cảm thấy an toàn cho tương lai và đặc biệt cho tương lai con cái” – nhận xét của Tào Thông, giáo sư Đại học Nottingham – “Người dân (Trung Quốc) đang tự hỏi rồi điều gì sẽ xảy ra trong hai ba năm tới trước mắt”…

    …Theo Bộ Thương mại Trung Quốc, hiện có đến 800.000 người Trung Quốc đang làm việc tại nước ngoài gấp 13 lần năm 1990. Họ chấp nhận làm mọi việc, từ chạy bàn, lái taxi đến bốc vác, với tâm lý chẳng thà “khổ” ở Mỹ hoặc Anh còn “sướng” hơn ở Trung Quốc nhiều lần! “Tất cả cho thấy hiện tượng trên được thúc đẩy bởi nỗi sợ mất mát tại Trung Quốc” – theo Hạng Bưu, nhà nhân khẩu học Đại học Oxford – “Ra nước ngoài trở thành một ván bài có thể mang lại ít nhiều cơ hội”.

    Vấn đề “vượt biên chính thức”, chứ không phải “chảy máu chất xám”, đang trở thành chủ đề được bàn cãi căng thẳng trên các phương tiện truyền thông chính thống. Phương Trúc Lan, giáo sư Đại học Nhân Dân, gần đây đã viết trên tờ Diễn Đàn Nhân Dân rằng, nhiều người dân Trung Quốc đang “bỏ phiếu bằng đôi chân”, ám chỉ sự bày tỏ mất niềm tin bằng thái độ giũ áo ra đi…

    Còn ai tháo chạy nữa?

    “Tháo chạy khẩn cấp” là từ chính xác để nói về bọn này: đám quan tham từng vét sạch két sắt nhà nước rồi cao chạy xa bay. Theo bản tin China News ngày 6/6/2012, thống kê chính thức từ Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao Trung Quốc cho biết có tổng cộng 18.487 viên chức Trung Quốc đang trốn tại nước ngoài bởi dính vào tham nhũng và biển thủ ngân khố từ năm 2000-2011…

    Năm 2011, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đưa ra báo cáo cho biết có 18.000 viên chức đã trốn ra nước ngoài từ 1995-2008 với số tài sản thất thoát lên đến 125,7 tỉ USD. Trong thực tế, theo Lý Thành Ngạn, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu liêm chính Chính phủ thuộc Đại học Bắc Kinh, số viên chức đào tẩu có thể lên đến 10.000 với tài sản thất thoát lên đến hơn 150 tỉ USD.

    Theo Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao Trung Quốc Tào Kiến Minh, với sự giúp đỡ của giới tư pháp nước ngoài, Trung Quốc đã bắt được 1.631 tội phạm đào tẩu và thu hồi được 1,2 tỉ USD.

    Nó cho thấy thêm rằng lỗ hổng luật pháp Trung Quốc lớn như thế nào, cho thấy một hiện tượng “ăn xổi ở thì” lan rộng như thế nào, không chỉ ngoài xã hội mà cả trong giới chính quyền, với tâm lý vơ vét thật đậm rồi chuồn. Cho đến nay, Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp đồng bộ trong việc ngăn chặn giới chức tham nhũng trốn ra nước ngoài. Tháng 1/2012, chính quyền Quảng Đông tuyên bố viên chức nào có thân nhân di cư nước ngoài sẽ không được thăng chức. Đó hoàn toàn là một biện pháp chữa cháy tạm thời.

    Nguyễn Cao Trí

    Reply
  • Lê Đình Hồng

    Bài viết hay, theo tôi di cư hay tị nạn chỉ nên dành cho những người khó khăn do nghèo đói hay chiến tranh còn những người đủ ăn nên ở lại quê nhà, tôi được những người di cư, di tản, vượt biên xin tị nạn nước ngoài cuối đời họ buồn lắm nhớ quê hương tha thiết, nhiều người khóc

    Reply
  • LONG LA

    Thực sự tôi chưa hiểu tác giả muốn truyền đạt thông điệp gì qua bài viết này?? mỗi người có một cuộc sống và cách tận hưởng cuộc sống cũng rất khác nhau

    Reply
  • nguyễn

    Nói tóm lại (( nếu ở nước mình mà có công ăn ,việc làm.Học xong sống được bằng kiến thức mình đã học,xã hội kỷ cương,công bằng Thì chẳng có Ai Muốn sống sa Quê Cả .Tại sao chúng ta phải Tha Hương??? và còn koes theo cả Gánh Nặng từ suy ngjix đến hành động ….vì rằng người Thân còn Khổ nơi Quê Nhà nên phải tiết kiệm dành dụm…. Chứ còn nếu chỉ Sống cho mình theo tôi người Việt sẽ Rất Sướng bên trời Tây.

    Reply
  • Kim Chi

    Một cái nhìn rất trung thực và thẳng thắn, có thể dùng từ ngắn gọn là Khó hòa nhập ! Dù có đi Tây thì gốc rễ VN đã ngấm vào người họ nhiều năm từ cách suy nghĩ, lối sống, văn hóa.. Vì vậy, cũng rất dễ cảm thông là người Việt ở nước ngoài dù rất nhiều năm nhưng chưa hòa nhập hoàn toàn với xã hội.

    Reply
  • Tạ Hoàng Lân

    Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của anh Trần Mạnh Thái thể hiện trong bài viết “Đi Tây có sướng như Tây”. Điều này đúng với tuyệt đại đa số với những người “đi Tây” thế hệ 1. Cũng dễ hiểu vì sao mà người Việt Nam mình đi Tây mà không sướng như Tây được. Tư duy sướng khổ thế nào và chọn cách sống ra sao là việc riêng của từng cá nhân, nhưng thiết nghĩ hãy chọn cách sống sao cho về già chúng ta không phải hối tiếc.

    Reply
  • Tran Duc

    Rất nhiều người Việt mình như vậy, lo hộ, sống họ con cái.
    Chúng ta ai cũng được sống một lần, còn sống như thế nào là quyền lựa chọn của mỗi người.
    Thật đáng tiếc cho những người chưa tìm ra được niềm vui trong cuộc sống của mình.

    Reply
  • Thu Che

    Tác giả viết bài đúng, nếu nhìn theo góc nhìn của tác giả. Định nghĩa “sướng” của tác giả là đi đây đi đó, thư giãn, khỏe mạnh, hòa mình vào thiên nhiên – đó cũng là định nghĩa của số đông nhân loại. Nhưng chưa chắc những người Việt tha hương lại có cùng định nghĩa “sướng” ấy. Có thể họ sướng theo cách của họ, chưa chắc họ đã thích được sướng như Tây, họ chỉ thích sướng như người Việt ở Tây chăng hạn, ví dụ có 1 núi tiền trong ngân hàng hay nhà cao cửa rộng, như vậy là quá đủ với họ rồi. Chưa chắc gì họ đã thích ra công viên đọc sách hay đi du hí như Tây.

    Reply
  • Tien

    So sánh cũng hơi khâp khiễng…. Mỗi dân tộc có cách sống và tiêu khiển khác nhau. Miễn sao họ được làm cái họ muốn và cảm thấy hạnh phúc là được rồi.

    Reply
  • kiên

    ta không nhất thiết phải theo tây..Nhưng thay đổi tư duy là cần thiết để hoà nhập và phát triển .còn muốn thay đổi tư duy ở việt nam cần thời gian .sự thay đổi đó chắc chắn sẽ diễn ra khi lớp trẻ tầm 8x trở đi trưởng thành..còn thế hệ như tôi 7x trỏ về trước khó thay đổi bởi ảnh hưởng của tuổi tác trình độ. vv…và quan trọng nhất là bị chi phối của quán tính trong tư duy..những người đã trãi qua những ngày dài đói khổ rất sợ cho mình và người thân quay lại những ngày tháng đó nên lúc nào cũng phải nghĩ đến tích trử ,tiết kiệm ….cái này giống như nhân vật chính trong chuyện ngắn ..Tình yêu cuộc sống ..LOVE OF LIFE của JACK LONDON mặc dù thức ăn trên tàu được dự trử đầy đủ nhưng anh ta vẫn xin mọi người để giắt đầy vào trong người

    Reply
  • nguyen hung

    Tây đã xây dựng bao đời,
    Xã hội tiên tiến, tự do vững bền,
    An sinh tích cóp của chung
    Dùng khi khốn khó không lo lắng gì,

    Việt thì chỉ phá hoại thôi,
    Xã hội là của những con sâu khùng,
    An sinh phúc lợi túng nghèo,
    Tong teo chẳng đủ lũ tham vô cùng,
    Ai nấy tự lo cho mình,
    Mong sao đủ sống qua ngày khó khăn,
    Dư dả cũng chả dám tiêu
    Để dành phòng lúc sa cơ lỡ thì,
    Chẳng mong xã hội giúp gì,
    Lo cho mình lại con mình nữa cơ,
    Bao điều lúc sợ lúc lo,
    Làm sao lại dám đánh liều vi vu?

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Rượu Pháp – Vin Français – French Wine – Rượu Tây
    **************************************

    Rượu Pháp – Tinh hoa tinh túy Hành tinh
    Vin Français est le Sang de la Terre
    French Wine is like the Earth’s Blood

    http://winesup.fr/wp-content/uploads/2015/08/french-wine.jpg

    Bước đong đưa ngang ngửa chân không
    Lộ Trấn – Thủ đô Âu châu bềnh bồng
    Rượu Pháp – Rượu Tây tinh hoa tinh túy
    Nửa đêm Mùa Giáng sinh trắng tuyết đông
    Tóc vàng mắt xanh chiếu ngời quán cóc
    Váy đầm đỏ đen áo trắng má hồng
    Mông lung bước ra Thiên thai ngang ngửa
    Về cư xá tị nạn đời cuồng ngông
    Bao đêm trắng trăn trở nơi gác trọ
    Khung cửa Trăng huyết nỗi buồn lưu vong

    http://www.deguisement-et-fete.com/18558-22139-thickbox/deguisement-de-bavaroise.jpg

    Rượu Pháp – Rượu Tây máu hồng Địa cầu
    Vin Français est le sang de la terre
    French Wine is like the Earth’s Blood

    Mùa Đông đầu lưu vong – 1980
    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Reply
  • Lông Bông

    Tây nhiều cái hay nhưng cũng đầy cái dở! Ta nhiều cái dở nhưng cũng có cái hay! Quan trọng là biết chọn lọc và dung hòa để hòa nhập nhưng không hòa tan!!!

    “Đối với người Đức bình thường, khi ngoài rạp chiếu một bộ phim hay, thì họ háo hức cùng gia đình hay bạn bè thu xếp thời gian đi xem. Chuyện rất bình thường. Người Việt ta ít thấy có thói quen đó.

    berlin cong vien 1

    Khi có buổi hoà nhạc hay một băng nhạc được yêu thích biểu diễn live ở sân khấu hay nhà hát nào đó, người Đức kháo nhau, truyền tay nhau những tờ rơi quảng cáo và a lô cho nhau hẹn đặt mua vé và cùng nhau đi xem, hoà mình vào không khí, giai điệu của những buổi sinh hoạt nghệ thuật như vậy. Ít thấy người Việt có mặt tham gia những sinh hoạt này.

    Người Việt máu mê đá bóng không phải dạng vừa, những giải bóng đá Thế giới hay Châu Âu hay Bundesliga (giải Ngoại hạng CHLB Đức)… ở trong các khu chợ Việt thì rất náo nhiệt, nhưng vào sân vận động của Đức thì tìm bằng ống nhòm cũng khó thấy có người Việt đi xem. Không khí và cảm nhận ở sân vận động khác rất nhiều trước bàn bia và màn hình phẳng!

    Những buổi mở cửa các sinh hoạt ngoài trời tại các công viên hay khu vực vui chơi giải trí cuối tuần, bãi cát cạnh bến nước, Sở thú, vườn hoa, hội chợ… tràn ngập người Đức đến thưởng thức thời gian thư giãn sau một tuần làm việc mệt mỏi. Họ không diện những bộ quần áo đẹp đến những chỗ như vậy để tạo dáng chụp ảnh, họ đến chỉ đơn giản để cho trẻ con thoải mái chạy nhảy, vui đùa.”

    Mỗi người, mỗi dân tộc mỗi tính!!! Có người thích “far from the MADDING CROWD” hơn là hòa mình vào đám đông hỗn tạp và tầm thường!!!

    Có tiền, có sức khỏe, có thời gian thì nên đi du lịch cho biết đó biết đây, mở rộng tầm mắt!!! Cái đó nên học Tây! Nhưng Tây (như tui đọc trên mạng) thấy vay nợ để sắm sửa là chuyện thường, chẳng chịu dành dụm nên lúc có chuyện gì bất trắc xảy ra là VỠ MẶT!!! :)))))))))))))))

    Reply
  • Lông Bông

    ‘Đến khi nào chúng ta mới thay đổi được cách nghĩ để tự tạo cho chúng ta một “cuộc sống“ thực sự cho ra sống, cho mình, cho người bạn đời đã vất vả, lăn lộn với mình suốt mấy chục năm qua? Đến khi nào chúng ta, những người đang sống tại trời Tây mới thôi nếp nghĩ làm hộ, lo hộ, bảo hộ quá đáng cho con cái mình. Trong khi thực ra làm như vậy là vô tình làm hỏng con mình?’

    Có hiếu thường nuôi thân thể cha mẹ
    Có hiếu lớn NUÔI CHÍ CHA MẸ!!!

    Bọn Tây thì nó chả biết đến chữ hiếu là gì đâu!!! Cha mẹ già quăng vô trại dưỡng lão là chuyện thường!!! Đừng tưởng Tây cái gì cũng thơm, đến rắm của nó cũng xông vào mà hít!

    Tác giả kêu mình là nam, sống ở Berlen nhưng tôi lại sense thấy giọng nữ, đang sống ở xứ Mẽo!!! Cái kiểu sùng bái tư bản, miệt thị dân mình và dìm hàng ti tiện này tôi thấy quen lắm!!!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top