Cách mạng thường ăn thịt những người sinh của nó Reviewed by Momizat on . Cách mạng thường ăn thịt những người sinh của nó Tác giả: Peter St. Onge - Người dịch: Phạm Nguyên Trường Theo Tin Tức Hàng Ngày – 16 Jan 2015   Lời người Cách mạng thường ăn thịt những người sinh của nó Tác giả: Peter St. Onge - Người dịch: Phạm Nguyên Trường Theo Tin Tức Hàng Ngày – 16 Jan 2015   Lời người Rating: 0
>>Trang chủ » Tư Duy Đại Dương » Cách mạng thường ăn thịt những người sinh của nó

Cách mạng thường ăn thịt những người sinh của nó

Cách mạng thường ăn thịt những người sinh của nó

philippoteaux_Lamartine

Tác giả: Peter St. Onge – Người dịch: Phạm Nguyên Trường

Theo Tin Tức Hàng Ngày – 16 Jan 2015

 

Lời người dịch: Đây có thể được coi là lời bạt cho những tác phẩm như: Đêm Giữa Ban Ngày, Bên Thắng Cuộc, Đèn Cù, Giai Cấp Mới… và nhiều tác phẩm khác nữa.

 

Cách mạng cánh tả là một trong những cú lừa lớn nhất trong lịch sử. Cả các nhà trí thức, những người khao khát bắn phá lẫn những người bị thiệt thòi, những người bị đưa vào trại tập trung chứ không phải vào thiên đường trên cõi thế, đều được hứa như thế cả.

 

“Cách mạng thường ăn thịt những đứa con của mình”. Nhận xét này, do một nhà báo đưa ra trong cuộc Cách mạng Pháp, chỉ đúng một phần. Trên thực tế, các cuộc cách mạng ăn thịt chính những người sinh ra nó. Cụ thể là, các cuộc cách mạng tả khuynh trong lịch sử ăn ngay những trí thức cánh tả, tức là những người tạo điều kiện cho cách mạng xảy ra. Tôi dùng từ “cánh tả” ở đây là để chỉ những cuộc cách mạng có mục tiêu rõ ràng là sử dụng sức mạnh của chính phủ nhằm cải tạo xã hội. Để cải tạo xã hội cho phù hợp với cách hiểu về “công lý” mà những người cổ động cho nó coi là hấp dẫn.

 

Tất nhiên, trong những cuộc cách mạng mang tính cải cách như thế, các nhà trí thức chỉ là một món khai vị mà thôi. Những cuộc cách mạng mang tính cải cách của lịch sử chuyển thẳng vào món chính: nó bắt đầu ăn xơi những người bị thiệt thòi và những người thiểu số, tức là những người ủng hộ cách mạng nhiệt tình nhất.

 

Tất cả những cuộc cách mạng cánh tả trong thế kỷ XX đều theo mô hình này: được những nhà trí thức không tưởng trợ giúp, quyền lực nhanh chóng bị các nhà chính trị chuyên nghiệp – những kẻ luôn luôn lợi dụng những bản năng thấp kém nhất của những người bình thường – chiếm đoạt. Ngay cả ở những nơi “văn minh” nhất, như nước cộng Weimar ở Đức hay “sân chơi của những ngôi sao” Cuba trong những năm 1950, những kẻ vừa mới được đưa lên ngai vàng đều lấy làm sung sướng khi nhìn thấy những nhà trí thức và những bạn bè “đã thoái hóa” của họ bị bỏ tù, bị tra tấn và bị treo cổ trên những cột đèn.

 

Nhắc lại chỉ thêm buồn. Nhất là đối với những người cấp tiến muốn lấy tiền của người đóng thuế để cổ vũ cho bạo lực. Mao nổi tiếng khi khoe rằng đã “chôn sống 46.000 trí thức”, ý là ông ta đã đưa tất cả bọn họ vào các trại tập trung để họ ngậm miệng và chết ở đó. Phong trào cộng sản cực đoan của Pol Pot nổi tiếng vì đã giết hàng ngàn trí thức, đến mức tất cả những người đeo kính đều bị giết. Ngay cả các chế độ được cho là “mát mẻ”, ví dụ như của Fidel Castro, cũng lập ra các trại tập trung dành cho cho người đồng tính, trong khi Liên Xô cấm đồng tính luyến ái trong hơn năm mươi năm, vượt cả Putin.

 

Khôi hài nhất là, từng là ngôi sao sáng trong trường đại học, nhưng người hùng cực đoan Che Guevara đã tỏ ra vui sướng và tự mình giết những người đồng tính, những người mà ông ghét cay ghét đắng, trong khi giúp xây dựng hàng loạt trại tập trung của Fidel trên khắp cả nước để tra tấn những người đồng tính và những người đàn ông biến thái nhằm buộc họ phải từ bỏ điều được coi là trụy lạc, được coi sản phẩm của chủ nghĩa tư bản suy đồi về mặt đạo đức.

 

Tại sao các cuộc cách mạng mang tính cải cách đều thích giết cả những người trí thức cánh tả và những “nhóm dễ bị tổn thương” vốn gần gũi như thế với trung tâm của cánh tả? Bởi vì quyền lực có logic riêng của nó. Bởi vì tất cả các chính phủ dựa vào bạo lực đều phải thường xuyên ngó lại phía sau. Và điều đó có nghĩa là nó phải kêu gọi những bản năng thấp kém nhất của quần chúng. Nếu quần chúng ghét người đồng tính, hay người Do Thái, hay các nhà trí thức thì chính phủ sẽ làm những gì nó nói, nó sẽ đưa những người đồng tính, người Do Thái và trí thức vào trại khổ sai. Những người thấp hèn nhất ghét cái gì thì chính phủ toàn trí toàn năng ghét cái ấy.

 

Tại sao các nhà trí thức lại không nhìn thấy mô thức hành động khủng khiếp này? Có lẽ, họ hy vọng rằng lần này khác và lần này những người cấp tiến trong các trường đại học và các chính trị gia sa lông của họ sẽ nắm được dây cương. Nếu lịch sử là người dẫn đường thì những người đó sẽ không giữ được dây cương. Không những thế, những nhà chính trị chuyên nghiệp sẽ giật mất cuộc cách mạng của họ và biến nó thành cơn ác mộng khủng khiếp nhất đối với họ: biến thành cuộc cách mạng phản-trí-tuệ, chống người đồng tính, phân biệt chủng tộc và bài Do Thái. Dù khởi nguồn của cách mạng có trong sạch đến đâu thì lịch sử cũng cho thấy kết quả tất yếu là như thế.

 

Chẳng có gì vui cả. Không ai trong chúng ta muốn những người cánh tả cấp tiến bị treo lên cột đèn hay bị giết trong văn phòng của Che cho ông ta xem. Chúng ta muốn là những nhà cải cách ủng hộ bạo lực sẽ phải có thái độ thận trọng hơn nữa với mồi lửa mà họ đang nhóm lên. Họ nên nghiên cứu thêm một chút về lịch sử. Để hiểu lý do tại sao, lúc nào và ở đâu nó cũng như thế, để hiểu cưỡi lên con hổ mang tên chính phủ có quyền lực không hạn chế là việc nguy hiểm đến mức nào.

 

Những người cánh tả nghĩ rằng họ có thể kiểm soát được con hổ mang tên quần chúng đã được phá cũi sổ lồng. Nhưng họ không thể kiểm soát được và trên thực tế, họ sẽ là người đầu tiên bị treo lên cột đèn. Và đấy là điều rất đáng buồn cho tất cả chúng ta, cả những người tả khuynh lẫn hữu khuynh.

 

Tác giả: Peter St. Onge

 

Người dịch: Phạm Nguyên Trường

 

Peter St. Onge là Phó giáo sư tại Taiwan’s Fengjia University College of Business.

 

Nguồn:  Mises Institute

 

Bình luận (10)

  • kne

    Viết bậy bạ, cậy giỏi hơn giàu hơn muốn bảo người khác nghe à. Mỹ nên tập trung chiến tranh lạnh với Nga, TQ đi thì hơn.
    Cứ thích viết chuyện chính trị. Nước Mỹ đang phải tìm cách để lấy lòng người da màu trong nước nhưng vẫn đi kích động bạo loạn khắp nơi.

    Reply
    • knanh

      Nghe mãi tờ Nhăn răng cậy quyền lực cùng hơn 700 tờ lá cải vuốt đuôi dối trá và bậy bạ đã phát chán… Vậy, kne ko có khả năng viết thuyết phục ai thì nên tập trung kiếm lương hưu 3tr thay vì “dạy dỗ” kẻ khác theo “lý luận đà điểu” (vùi đầu xuống cát) của DLV nhé nhé.

      Chửi thay kne “bõ tức”: ĐÚNG 1 THỜI ĐỒ ĐỂU XƯNG DANH… CS!!!?

      Reply
    • Duy

      Giỏi hơn giàu hơn bảo không nghe vậy muốn nghèo hơn, ngu hơn dạy đời mới nghe à. Lý luận có tí chất xám dùm

      Reply
  • Trai hay Gái v1.7

    Nói đến chuyện cách mạng ngày xưa mình lại nghĩ đến một số “đất nước” bị cai trị theo chế độ phong kiến trong “phim ảnh” (như dưới), bắt dân phải tuân phục, phục tùng, vâng lời, vâng lệnh, hạ mình, cúi đầu, khom lưng.

    ##########

    Tại sao cần phải đầu độc một con người?

    Mình thử nghĩ ngợi, tại sao người ta cần đầu độc một con người đang khỏe mạnh thành ra cơ thể bại tàn, thật sự khó tìm ra lý do. Liên hệ đến các kinh nghiệm phim ảnh cai trị kiểu xưa, vào thời chế độ phong kiến, triều đình là bộ máy ăn trên ngồi trốc, sở hữu võ lực vũ khí trong tay, ngồi trên đống vàng đống bạc đống châu báu, triều đình tệ hại là triều đình sẵn sàng nói chuyện với nhân dân bằng nấm đấm, sẵn sàng vét cạn túi nhân dân, hút máu đồng loại. Họ (triều đình) sẽ làm gì với mối đe dọa tổn hại đến đến quyền cai trị độc địa độc đoán độc trị độc ác, họ sẽ xử lý thế nào với (1) người dám làm trong sạch hóa có lợi cho tổ quốc, cho nhân dân?

    Nếu giữ lại người này (1), có lợi cho dân cho tổ quốc nhưng có hại với phe nhóm đang “ăn thịt” đất nước, trong cân nhắc này túi tiền là trên hết, đồng chí hướng hay dân hay tổ quốc chỉ là cỏ rác, phải loại bỏ ngay kẻ dám đòi hỏi sự trong sạch hóa của bộ máy triều đình.

    Những lý do cho việc trừ khử người này (1):
    1. Kẻ nào dám nói sự thật, hại chết kẻ đó. Nhóm cầm trịch đang thao túng triều đình, lũng đoạn tổ quốc nhân dân, xẻ thịt hút máu, “nuôi lừa chăn cừu”, “nhồi sọ nhét độc thông tin”, ai muốn trong sạch hóa, minh bạch hóa, sự thật hóa, kẻ đó phải biến mất.
    2. Kẻ hô khẩu lệnh “làm trước báo sau” là kẻ nguy hiểm, nó bắt giữ tội phạm lớn, bắt hết tội phạm lớn này đến tội phạm lớn kia, mà các tên tội phạm lớn này trước kia được dùng chèn ép dối trá người dân để “cắt thịt lấy máu” nhân dân tổ quốc, “thịt máu” này có thể quy đổi được vàng bạc châu báu gái đẹp đất đai, bắt hết tội phạm lớn, lấy ai tiếp tục “cắt máu lấy thịt” người dân đất nước, nên phải trừ khử tên dám hô hào “làm trước báo sau” này, vì không trừ khử, để nó bắt hết tội phạm lớn, lấy ai để tiếp tục làm việc phạm pháp lớn.
    3. Nó thanh trừ hết tội phạm lớn, có thể làm lung lay những kẻ đứng sau hưởng lợi nhờ chuỗi hành vi phạm pháp lớn này, có thể lung lay hệ thống phe nhóm quyền lực quyền lợi, trừ khử nó để ổn định lại lợi ích nhóm.
    4.1 Có khả năng có những thỏa thuận “trong ngoài” với ngoại bang, nên giữ ai, nên trừ khử ai, là điều cần thương lượng bàn bạc (hay xin phép?) “người ở ngoài”.
    4.2 Những hợp tác, “bắt tay”, giao thiệp hữu hảo do “lịch sử” để lại, nên việc phải bàn bạc, thương lượng (hay xin phép?), hoặc ít nhất là công du để phát “tín hiệu” là điều cần thiết để đi đến thực hiện 4.1.
    4.3 Tương lai, vẫn cần phải ăn nói với những người “trong ngoài” hay “người ở ngoài”, nên việc 4.2 để vạch ra đường đi lối bước, cách thức hành động, “thủ tiêu” và giải quyết êm thấm cho các “hậu sự” khi xong xuôi việc.
    5. Lợi ích của phe nhóm triều đình cai trị phong kiến là ưu tiên, tiên quyết, đứng số 1, Number One, người dân và tổ quốc chỉ là bàn đạp, là đệm đít ngồi phục vụ cho lợi ích nhóm triều đình, nên kẻ muốn bạch hóa sự thật có lợi cho dân cho nước bất lợi cho nhóm “ăn chia phủ phê no đầy” phải loại bỏ.
    6. Triều đình quảng cáo quyền lực cai trị dựa trên dối trá nhồi sọ nhồi nhét xạo láo, nên kẻ nào thích sự thật, muốn tìm ra sự thật thì phải hạ bệ kẻ đó.

    Cai trị của phong kiến độc đoán một chiều, nhồi sọ nhét độc hại thông tin, “nuôi lừa chăn cừu”, làm béo tốt phủ phê phe nhóm và con cháu, làm nghèo dân, làm hại tổ quốc, làm yếu và mất mát cho tổ quốc. Trong phim ảnh, Bao Công còn có Triển Chiêu bảo vệ, có Trương Long Triệu Hổ giữ vòng ngoài cho ông Bao Công làm trong sạch hóa bộ máy nhà nước, có khán giả, có đạo diễn chỉ đạo cho ông “Bao Công” phải còn sống trước mọi thủ đoạn ác, tránh được hạ độc thức ăn đồ uống để ông bắt sâu lớn, yên dân ấm tổ quốc.

    Còn đời thực thì sao, ai sẽ đứng lên giữ yên cho “Bao Công” để lôi những tên gian tàn phá nước hại dân ra trừng trị?

    Reply
  • OPM.

    -_–. Mời @kne đọc và suy nghĩ xem có đúng không?

    Cái dã man lẫn ngu dốt được lồng bên trong bộ mặt “Giáo Dục VN” thời nay.
    Tác giả David Thiên Ngọc 

    Vấn đề suy đồi trong Giáo Dục VN thời nay tôi đã có viết rất nhiều bài mang tâm trạng khắc khoải lo âu cho thế hệ trẻ, rường cột của xã hội VN mai sau. Quốc Gia, Đất Nước “tồn, vong”, dân tộc VN “Nhục, Vinh” trong mai hậu hoàn toàn phụ thuộc vào lớp trẻ ngày hôm nay hấp thụ được những gì. Trong niềm trăn trở đó tôi đã ký thác trong các bài viết như “Chữ dũng trong nghề giáo”, “Băng hoại đạo đức”, “Giáo dục VN thời cộng sản”, “Chạm Đáy”…v.v… và rất nhiều bài khác đã được đăng trên ……Bao, ChinhLuan và nhiều trang báo khác mà những điều tôi viết ra và trăn trở đến nao lòng… tôi thiết tưởng không phải nhắc lại nơi đây. Những bài viết ấy với ước mong sẽ như những tiếng chuông góp sức trong ngàn vạn tiếng chuông cảnh tỉnh cho những kẻ ngu muội đang ngủ mê, cố tình hay vô thức nghe và làm theo âm mưu thâm độc của giặc nội thù lẫn ngoại bang hòng một mặt “tẩy não” thế hệ trẻ VN, một mặt làm “ngu trí” dân tộc VN, chúng dạy cho các em bao điều dối trá và phi nhân… đồng thời hướng cả thế hệ trẻ nhìn về phương trời khác để không thấy cái dã tâm của chúng mà quên đi cái hiểm họa bị xâm lăng và không nhận chân mối “hờn vong Quốc” mà không bừng tỉnh dậy, vùng lên đập tan âm mưu xâm lược và đồng hóa văn hóa dân tộc mình! 

    Viết đến đoạn này tôi thấy cái thâm ý trong câu “Vì sự nghiệp mười năm trồng cây – Vì sự nghiệp trăm năm trồng người” là chính xác và lồng bên trong sự thâm hiểm vô cùng.

    Để nuôi dưỡng cái âm mưu làm nô tài lâu dài cho quan thầy thì chỉ có con đường nham hiểm nhất là “tẩy não” người dân và áp đặt mọi tư duy, hành động… của dân tộc VN theo đường lối, ý thức hệ của CSQT đệ tam. Chàm hóa từ trí não đến trái tim, tâm hồn thế hệ trẻ để biến chúng thành những con thiêu thân, thành những con vẹt trong mặt trận tuyên truyền láo lừa dối trá… dối cả chính bản thân mình, thành những con tốt trên bàn cờ để rồi chỉ biết tiến chứ không thể lùi, thành những con rối trên sân khấu trong những tuồng hề cho “cáo chồn” kéo giật; và đào tạo nên những con Robot trí thức giả tạo để đánh lừa xã hội, tung lên những tấm chăn phủ trùm đầu cho những ai có chút chữ nghĩa, có tấm lòng vì giang san Tổ Quốc phải ngủ mê miên trường, rồi dùng mọi hình thức sai khiến bầy đàn này, đánh tráo gam màu lịch sử và khái niệm về lòng yêu nước thương dân, gần ¾ TK qua một cách hoàn mỹ.

    Riêng trong ngành Giáo Dục thì suốt hơn nửa cuối TK XX ngoài sự tham nhũng, hối lộ, lạm dụng, chạy chức chạy quyền, thành tích ảo… để được dễ bề thu về danh lợi…. Nhưng thời gian qua và ngay bài viết này tôi muốn nói lên rằng cả đội ngũ gọi là “trí thức” trong ngành GDVN, ngay từ đầu qua mấy thế thệ đã bị chàm hóa từng phần và mỗi ngày một lan rộng hơn. Đến hôm nay bộ não của các vị ấy không còn gọi là chất xám nữa mà nó đã thành “Bùn” và cái khối bùn ấy đã chỉ đạo sai khiến họ làm nô lệ và cố tình đi ngược lại cái tiêu chí cao đẹp của ngành GD được tôn vinh là “Mô Phạm”, là tấm gương soi sáng cho đời. Các vị làm và hành xử một cách vô thức khi các chất “phóng xạ” đã lan tỏa khắp tim óc và xương tủy của các vị từ lâu. 

    Đây là lúc mà âm mưu “vì lợi ích trăm năm” đã có hiệu quả. Trong chừng mực nào đó tôi cũng có chút thương hại quí vị vì đã mang tiếng là trí thức, mang hình hài của con người mà hành động theo bản năng của “con lừa”! Thế cho nên mới có chuyện hiệu trưởng mua trinh nữ sinh cấp II còn ở tuổi vị thành niên, Giảng viên gạ tình nữ SV đổi điểm, GV hiếp dâm nữ sinh cấp I…và hàng vạn điều nhơ bẩn, phi đạo đức, phi nhân bản… đã xảy ra và tồn tại trong môi trường mô phạm là kết quả của sự chàm hóa, tẩy não cùng thuật trồng người.

    Đến thời điểm hôm nay nền GDVN đã như một khối U bưng mủ. Ngoài những việc tệ hại về đạo đức, tư cách của đội ngũ những nhà mô phạm, đến những sai phạm cố tình trong sách vở giáo khoa, trong giảng dạy, trong cư xử giữa thầy-trò, giữa nhà trường với phụ huynh có lắm điều phiền lụy tôi chưa nói đến là “phản sư phạm”. 

    Gần đây một số nơi như trường THPT Cẩm Giàng, Hải Dương lại thể hiện cái hình thái “ngu ngơ, mụ mỵ” một cách khó hiểu khi đưa hiện tượng “Lệ Rơi”, “Sơn Tùng M-TP” vào đề thi vật lý trong các kỳ thi học kỳ cho học sinh PTTH mà các nhà giáo ở đây cho rằng: làm phong phú, đa dạng trong cách ra đề thi, tạo cảm giác hưng phấn, hứng thú cho các em khi làm bài trong lúc môn vật lý khá khô khan, cho nên chất xúc tác từ các hiện tượng scandal trong showbiz càng khiến nhiều học sinh thích thú. ?!

    Chưa hết, họ còn đưa hiện tượng “bà Tưng” (Lê Thị Huyền Anh) cùng “Người mẫu Ngọc Trinh” biệt danh “Nữ Hoàng nội y” vào môi trường học đường! Cụ thể vào tháng 10.2013, trong đề thi học sinh giỏi Văn của TP. Hải Phòng, có nội dung như: “Người mẫu Ngọc Trinh từng trả lời phỏng vấn: “Yêu không có tiền thì cạp đất mà ăn à”. Mới đây cô gái trẻ Lê Thị Huyền Anh (biệt danh Bà Tưng) khi trả lời một trang mạng xã hội cũng thẳng thắn: “Tôi mơ ước có nhiều đại gia, nhiều người giàu quan tâm đến mình, cho tôi thật nhiều tiền”. Từ những hiện tượng trên, anh chị hãy viết một bài văn (tối đa 800 từ) về chủ đề: Tiến bộ xã hội và ước mơ đại gia của cô gái trẻ”. Với những đề thi trên xoáy sâu vào niềm ước mơ của các cô gái VN thì chúng ta nên gọi cái gọi là các nhà giáo VN thời này là gì? 

    Câu trả lời tôi xin dành cho độc giả để được xác đáng và công bằng hơn. Thảo nào dưới sự giáo dục ưu việt thời nay mà hàng hàng cô gái Việt vô tư tranh nhau khoe cái “tòa thiên nhiên” trước mắt ngoại nhân với ước mong được thật nhiều tiền như bà Tưng đã nói mà các nhà giáo dẫn vào đề thi học sinh giỏi môn văn!?

    Các hiện tượng này trong xã hội gọi là những “scandal”? Mà đã là scandal là hành động xấu xa, nhục nhã xúc phạm đến công chúng và làm cho công chúng phẫn nộ, phản cảm. Thế mà nó được lồng ghép, nhồi vào đầu học sinh trong những đề thi? Thật hết biết! nói như GS Ngô Bảo Châu “làm nhục quốc thể thì không ai có thể làm hơn mấy ông bà này!” là hoàn toàn chính xác. 

    Những hiện tương và việc làm trên là ý đồ của ban tuyên láo trung ương cố tình dấy lên để hướng tầm nhìn người dân, nhất là thanh thiếu niên SVHS về hướng đó để che lấp cái hình ảnh Hoàng Sa, Trường Sa của tổ tiên ta bị giặc cưỡng chiếm từng ngày cùng cái vòi bạch tuột HD 981 với đoàn tàu cướp biển hùng hậu đang liếm giang sơn biển đảo, giết hại ngư dân VN một cách ngang ngược trên Biển Đông.

    Bây giờ, trong mấy ngày qua lại lùm xùm nổi lên vụ bà hiệu trưởng trường THPT Phạm Ngũ Lão Gò Vấp Sài Gòn, Lê Thị Thanh Nguyệt ký quyết định đình chỉ học tập vô thời hạn đồng thời thu lại tất cả các bằng khen và đánh giá hạnh kiểm yếu đối với em Nguyễn Thị Tuyết Linh HS lới 11A1 với lý do “tự ý bỏ buổi biển diễn văn nghệ sơ kết HK1 (NK 2014-2015) Trong thời gian này em Nguyễn Thị Tuyết Linh vắng mặt do phải tham dự chuyến đi từ thiện “Chia sẻ nụ cười Hài Đồng Giêsu” tới vùng sâu nghèo khó mà trước đó em Linh đã trình bày với nhà trường. 

    Được biết em Tuyết Linh là một HS mồ côi cha lẫn mẹ và theo đạo Thiên Chúa. Cho dù trong môi trường nào, tôn giáo nào thì sự lựa chọn của em Linh là hoàn toàn đúng đắn, đậm chất nhân văn và thánh thiện. Đặc biệt em Tuyết Linh trong hoàn cảnh mồ côi.

    Ngược lại ta hãy nghe bà hiệu trưởng “Nhà Giáo” nói: “Em làm việc từ thiện không có ích lợi cho bản thân em. Làm việc ấy không giúp ích được gì cho tương lai em. Em giúp người ta rồi người ta có giúp lại gì cho em không?…” 

    Vẫn cái thói tráo trở, điêu ngoa cố hữu của những bộ não bị “Nhiễm xạ”, ta nghe cá mè một lứa bao biện cho nhau khi những hành động “phi giáo dục” dưới mái trường xã nghĩa được thực hiện.

    Ông Nguyễn Văn Phúc, phó hiệu trưởng trường này khẳng định: “Quyết định đình chỉ này không hề mang tính pháp lý. Nó chỉ là động tác giả của nhà trường và được trường áp dụng 18 năm qua nhằm nâng cao nhận thức cho các em”. 

    Hai câu nói của hai nhà giáo thời nay sao mà nhân văn và đầy trong sáng thế!!! Một của bà hiệu trưởng đã phân tích và dạy dỗ học sinh về mục đích và kết quả của việc làm từ thiện như trên; thật là có một không hai trên cõi đời này mà ở đây tôi không còn lời nào hơn nữa.

    Lời của nhà giáo Nguyễn văn Phúc hiệu phó là tiêu chí và nền tảng giáo dục của nhà trường trong 18 năm qua là lấy sự “dối trá” để nâng cao nhận thức cho học sinh. Tôi cũng xin nói đó là “Bản chất” lấy giả làm thật, lấy thật làm giả. Đúng là thời quỉ lộng nên “lộng giả thành chân”.

    Thật tình mà nói trong trường hợp bà hiệu trưởng Lê Thị Thanh Nguyệt và hiệu phó Nguyễn Văn Phúc của trường THPT Phạm Ngũ Lão Sài Gòn cũng chỉ là những hạt bụi trong muôn vàn hạt bụi đã làm ô nhiễm môi trường GD VN thời nay. Trong chừng mực nào đó tôi cảm thấy xót thương cho hai vị “bị” gán vào cương vị nhà giáo mà bộ não đã bị chàm hóa từ lúc nào không biết. Để rồi nói và làm một cách vô thức mà không hiểu được việc đó xuất phát từ đâu và sẽ đi về đâu. Thương cho những con người ăn trên ngồi trước mà bản thân “không còn chịu trách nhiệm về hành vi dân sự” nữa! Thương thay.-_–.

    Reply
  • Peter Nguyen

    Không biết là do tác giả hay do người dịch, đọc khó hiểu quá!

    Reply
    • Nghiêm ánh

      Theo tôi nó là ở đây (trích) :”Trên thực tế, các cuộc cách mạng ăn thịt chính những người sinh ra nó. Cụ thể là, các cuộc cách mạng tả khuynh trong lịch sử ĂN NGAY NHỮNG TRÍ THỨC CÁNH TẢ, tức là NHỮNG NGƯỜI TẠO ĐIỀU KIỆN cho cách mạng xảy ra. Tôi dùng từ “cánh tả” ở đây là để chỉ những cuộc CÁCH MẠNG CÓ MỤC TIÊU RÕ RÀNG là sử dụng sức mạnh của chính phủ nhằm cải tạo xã hội. Để cải tạo xã hội cho phù hợp với cách hiểu về “công lý” mà những người cổ động cho nó coi là hấp dẫn.”

      ” Tất nhiên, trong những cuộc cách mạng mang tính cải cách như thế, CÁC NHÀ TRÍ THỨC chỉ là MỘT MÓN KHAI VỊ mà thôi. Những cuộc cách mạng mang tính cải cách của lịch sử CHUYỂN THẲNG VÀO MÓN CHÍNH : nó BẮT ĐẦU ĂN XƠI NHỮNG NGƯỜI BỊ THIỆT THÒI và NHỮNG NGƯỜI THIỂU SỐ, tức là những người ủng hộ cách mạng nhiệt tình nhất.” (Hết trích).

      Reply
  • dan

    Khỏi nói đâu xa,ngay tại việt nam mình đây.trong cuộc CCRĐ ở miền bắc Cách mạng đã ăn thịt ngay chính những người đã từng nuôi dưỡng và bảo bọc cho nó.Điển hình nhất là vụ xử bắn bà Nguyễn Thị Năm(Cát Hanh long),bà là người đã đóng góp rất nhiều của cải và từng nuôi dưỡng rất nhiều cán bộ cốt cán của Việt Minh.có thể nhiều bạn đã biết nhưng còn nhiều bạn trẻ ngày nay ko biết đến bà.

    Reply
  • minh

    Trung Hoa gọi chiêu này là: Chén rượu tước binh quyền của hoàng đế sau khi bình thiên hạ.

    Reply
  • Thunguyen

    Đúng , cách mạng thường ăn thịt những người sinh ra nó và chuyện này đã xảy ra trong chính gia đình tôi . Nói điều rất gần và sự thật trong phạm vi nhỏ của những người theo cách mạng từ năm 54 đến 75 trong xã hội VN tại miền Nam , những ông theo cách mạng trong gia đình tôi đã dửng dưng nhìn đồng chí của mình đem mẹ mình đi hành hình vì cho rằng bà tôi có lổi với cách mạng . Khi biết được sự thật tôi bị sốc và tôi nghĩ rằng bà tôi chỉ có lổi khi sinh ra các ông và cho các ông theo cách mạng !!!!!L

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top