The Economist – Con hổ sa lưới (A tiger at bay) Reviewed by Momizat on . The Economist - Con hổ sa lưới Thứ sáu, ngày 14 tháng chín năm 2012 Với triển vọng ít ỏi về một cuộc cải cách có ý nghĩa, nền kinh tế có thể còn nguy ngập hơn Đ The Economist - Con hổ sa lưới Thứ sáu, ngày 14 tháng chín năm 2012 Với triển vọng ít ỏi về một cuộc cải cách có ý nghĩa, nền kinh tế có thể còn nguy ngập hơn Đ Rating:
>>Trang chủ » Tư Duy Đại Dương » The Economist – Con hổ sa lưới (A tiger at bay)

The Economist – Con hổ sa lưới (A tiger at bay)

The Economist – Con hổ sa lưới

Thứ sáu, ngày 14 tháng chín năm 2012

Với triển vọng ít ỏi về một cuộc cải cách có ý nghĩa, nền kinh tế có thể còn nguy ngập hơn

Đối với một giới lãnh đạo Cộng sản từng tự hào mang lại ổn định chính trị và kinh tế cho đối tượng 90 triệu dân của mình, chắc chắn vài tuần qua tại Việt Nam giống như một cơn ác mộng. Đã có nhiều hiện tượng rút tiền khỏi ngân hàng, các giám đốc điều hành bỏ trốn, bị bắt giữ và các cơn hoảng loạn tín dụng vốn chưa từng xảy ra ở đất nước này trong bao nhiêu năm trời. Không khí ngày 7 tháng 9 là một cơn sốt đến nỗi phó thống đốc ngân hàng trung ương phải vội vàng phủ nhận tin đồn là chính phủ vừa yêu cầu IMF đứng ra bảo lãnh giải cứu nền kinh tế.

Chỉ một sự hiện diện của đội ngũ IMF tại thủ đô Hà Nội, dường như đã gây nên cơn rúng động mới nhất. Tuy nhiên, sự khó chịu thực sự chỉ bắt đầu gần đây qua việc bắt giữ Nguyễn Đức Kiên vào ngày 20 Tháng Tám, một doanh nhân sáng chói, người sáng lập Ngân hàng cổ phần Thương mại Châu Á (ACB), một trong những ngân hàng lớn nhất của đất nước.

Dù rời khỏi hội đồng quản trị của ACB từ năm ngoái, việc bắt giữ ông Kiên vì những quy kết mơ hồ vì “kinh doanh bất hợp pháp” đủ để bắt đầu một cuộc tháo rút tiền ra khỏi ngân hàng và một cơn sụt giảm tại thị trường chứng khoán ở TP Hồ Chí Minh ( nơi ngập ngừng gợi nhớ đến người Mác Xít vĩ đại có thể từng nghĩ đến việc đặt tên mình ở đó). Niềm tin tiếp tục bị suy yếu khi giám đốc điều hành ACB bị bắt vì các cáo buộc “sai phạm về kinh tế”. Toàn thể bộ phim nhắc nhở các nhà đầu tư rằng sau nhiều năm quản lý cẩu thả và cho vay tứ tán, các ngân hàng Việt Nam đang trong tình trạng thảm khốc, và tham nhũng cùng lãng phí đang tràn ngập nền kinh tế.

Những việc này chẳng bao giờ là một điều khó hiểu, nhưng trong những năm bùng nổ giữa thập kỷ trước, khi nền kinh tế đang tăng trưởng 8% một năm và đầu tư nước ngoài được tuôn vào, không một ai nghĩ đến. Bây giờ, khó khăn lan rộng với tăng trưởng chậm lại, các khoản nợ kinh doanh khổng lồ và sự cạnh tranh hơn từ những nơi như Cambodia, Indonesia và Myanmar. Hai tháng trước, việc ngân hàng trung ương thừa nhận các khoản nợ xấu đã lên đến 10% của tất cả các khoản vay ngân hàng, tăng gấp đôi mức độ từng thừa nhận trước đây cũng chả giúp cho tình hình khá hơn. Con số thực tế có thể là hai hoặc ba lần.

Bế tắc ở Hà Nội

Và do đó, niềm tin vào nền kinh tế Việt Nam, đặc biệt từ các nhà đầu tư phương Tây đang đổ nhào. Đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) vào Việt Nam, ở mức 8 tỷ USD trong bảy tháng đầu năm nay, thấp hơn 1/3 so với một năm trước đó. Trong đó, Nhật Bản chiếm hoàn toàn một nửa.

Cố gắng nhìn vào khía cạnh tươi sáng của sự việc, một số doanh nghiệp địa phương đã hoan nghênh các ngân hàng trung ương vì tối thiểu đã dám thừa nhận các số liệu ảm đạm – vốn không bao giờ được chấp nhận trong quá khứ. Tương tự, họ nói rằng việc bắt giữ ông Kiên cho thấy một quyết tâm mới của chính phủ để trấn áp những sự thái quá.

Thật vậy, các vụ bắt giữ các nhân vật nổi tiếng và sa thải khác đã diễn ra trong năm nay. Chín giám đốc điều hành Vinashin, một công ty đóng tàu và là một trong các doanh nghiệp nhà nước lớn nhất, thống trị nền kinh tế, bị bỏ tù đến 20 năm sau sự việc công ty gần sụp đổ dưới 4,5 tỷ USD nợ. Người đứng đầu một doanh nghiệp khổng lồ, Điện lực Việt Nam, đã bị sa thải sau khi công ty này bị lỗ hơn 1 tỷ USD năm ngoái.

Tháng này công an đã bắt giữ viên cựu lãnh đạo hãng tàu quốc gia từng bỏ trốn từ tháng ba sau một cuộc điều tra về tham nhũng tại công ty. Trong bối cảnh này, một nhà đầu tư dài hại người nước ngoài ở trong nước cho rằng việc bắt giữ ông Kiên là “tích cực và cần thiết”, là dấu hiệu cho thấy một động lực chống tham nhũng đang được tăng tốc.

Những nhà phân tích tình hình khác hoài nghi hơn, lập luận rằng các vụ bắt giữ vì động cơ chống tham nhũng thì ít mà đa phần là hậu quả của một cuộc chiến dành quyền lực ở thượng tầng Đảng Cộng sản, đặc biệt là giữa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Chủ tịch Trương Tấn Sang. Các giám đốc điều hành Vinashin và Nguyễn Đức Kiên từng là những người đồng minh thân cận với thủ tướng, và sự sụp đổ của họ sẽ làm suy giảm vị thế của ông.

Những gì hơn thế nữa là, Nguyễn Quang A, một kinh tế gia độc lập đã lập luận, ngay cả nếu những vụ bắt giữ này thực sự báo trước một chiến dịch phối hợp để loại bỏ những ông chủ nhũng lạm, cũng khó có thể làm trầy xước được lớp bề mặt của các khó khăn kinh tế đã bám chặt rể của đất nước. Chốn ưu tiền của các doanh nghiệp nhà nước – nắm giữ hai phần năm sản lượng của đất nước – chủ yếu chịu trách nhiệm cho tất cả các vụ ăn hối lộ, phân bố nguồn lực sai lầm và chi tiêu điên dại vốn đã kéo Việt Nam đi xuống.

Các giám đốc điều hành nước ngoài nói rằng làm ăn ở đất nước này là một cơn ác mộng. Không chỉ tống một vài người vào tù, ông A nói, mà toàn bộ hệ thống cần phải thay đổi.

Tương tự Trung Quốc, những người Cộng sản bám vào các doanh nghiệp nhà nước như một phương tiện để giữ kiểm soát chính trị đối với kinh tế. Tuy điều ấy có nghĩa là kết nối chính trị nhưng các nhà quản lý không đủ năng lực đã được phép xây dựng những đế chế sắc màu rực rỡ – thường bao gồm các công ty taxi, ngân hàng, khách sạn và nhiều loại khác – vốn không có ý nghĩa kinh doanh là bao. Cách làm ăn như thế chỉ giúp một ít chủ nhân giàu có thêm nhưng chồng chất các khoản ợ khổng lồ lên các doanh nghiệp nhà nước , để cuối cùng, chính phủ phải chịu trách nhiệm.

Đảng Cộng sản cho thấy không có dấu hiệu cắt giảm những hoang phí nơi các doanh nghiệp nhà nước. Chỉ mới năm ngoái, họ lặp đi lặp lại cam kết mạnh mẽ của mình rằng đảng phải tiếp tục đóng “vai trò chủ đạo” trong nền kinh tế. Hiện nay, nếu có điều gì quyết tâm hơn để kiểm soát chính trị thì chính là việc các cơ quan chức năng đã tích cực một cách bất tưòng trong việc đàn áp những tiếng nói bất đồng chính kiến, đặc biệt là những người kêu gọi dân chủ hơn. Cụ thể là, những người viết blog bị săn lùng, bị kết án tù nặng nề vì “tuyên truyền chống nhà nước”.

Điều ấy thật khó có thể cho thấy là hành vi của một chính phủ muốn cải tổ hệ thống.

Lê Quốc Tuấn. X-CafeVN chuyển ngữ

 

A tiger at bay: With little prospect of meaningful reform, the economy could get even shakier

Sep 15th 2012 | HANOI

FOR A

Communist leadership that prides itself on bringing political and economic stability to its 90m subjects, the past few weeks in Vietnam must have seemed like a nightmare. There have been more bank runs, executives on the lam, arrests and credit panics than the country has seen in years. So febrile is the atmosphere that on September 7th the deputy-governor of the central bank had hurriedly to deny rumours that the government had just asked the IMF for a bail-out.

The mere presence of an IMF team in the capital, Hanoi, appears to have set off the latest wobble. Yet the recent unease really began with the arrest on August 20th of Nguyen Duc Kien, a flamboyant businessman and founder of the Asia Commercial Joint-Stock Bank (ACB), one of the country’s largest. Even though he left the board of the ACB last year, Mr Kien’s detention on vague charges of “illegal business” was enough to start a run on the bank and a plunge in the Vietnam Ho Chi Minh stockmarket index (the mind boggles at what the great Marxist would have thought of having it named after him). Confidence was further undermined when the ACB’s chief executive was arrested for alleged “economic mismanagement”. The whole episode reminded investors that after years of sloppy management and exuberant lending, Vietnam’s banks are in dire shape; and that corruption and waste pervade the economy.

This was never a secret, but during the boom years in the middle of the past decade, when the economy was growing by 8% a year and foreign investment was pouring in, nobody much cared. Now, with slower growth, huge business debts and more competition from places such as Cambodia, Indonesia and Myanmar, the problems loom large. It did not help when, two months ago, the central bank admitted that bad debts amounted to up to 10% of all bank loans, double the level previously admitted to. The real figure could be two or three times that.

The hitch in Hanoi

And so confidence in the Vietnamese economy, especially among Western investors, is tumbling. Foreign direct investment (FDI) into Vietnam, at $8 billion for the first seven months of the year, is a third lower than a year earlier. Japan accounts for fully half of all the inflows.

Trying to look on the bright side, some local businessmen applaud the central bank for at least admitting to the dismal figures—in the past that could never be taken for granted. Equally, they say that Mr Kien’s arrest shows a new resolve by the government to crack down on excesses.

Indeed, other high-profile arrests and sackings have taken place this year. Nine executives from Vinashin, a shipbuilder and one of the biggest state-owned enterprises, which dominate the economy, were jailed for up to 20 years following the company’s near-collapse under $4.5 billion of debt. The head of another giant enterprise, Vietnam Electricity, was sacked after it lost more than $1 billion last year. This month police arrested the former head of the national shipping line who had gone on the run in March after a probe into corruption at the firm. In this context, one long-term foreign investor in the country argues that Mr Kien’s arrest was “generally positive and necessary”, an indication that an anti-corruption drive is gathering pace.

Other analysts of the situation are more sceptical, arguing that the arrests are less a push against corruption than the consequence of a power battle at the top of the Communist Party, notably between the prime minister, Nguyen Tan Dung, and the president, Truong Tan Sang. The Vinashin executives and Nguyen Duc Kien were closely associated with the prime minister, and their downfall will have diminished his standing.

What is more, one independent economist, Nguyen Quang A, argues, even if these arrests do indeed herald a concerted campaign to get rid of corrupt bosses, it will barely scratch the surface of the country’s deep-rooted economic problems. The privileged place of the state enterprises—accounting for two-fifths of the country’s output—is chiefly responsible for all the graft, misallocation of resources and mad spending that drags Vietnam down. Foreign executives say it is a nightmare doing business there. The whole system needs changing, Mr A says, not just a few people thrown in jail.

As in China, the Communists cling to the state enterprises as a means of keeping political control over the economy. Yet it means that politically connected but incompetent managers have been allowed to build up sprawling empires—typically including taxi firms, banks, hotels and more—that make little business sense. It enriches a few bosses but saddles the state enterprises with enormous debts for which, in the end, the government is liable.

The Communist Party shows no sign of cutting loose the state enterprises. Only last year it taunchly repeated its pledge that they must continue to play the “leading role” in the economy. If anything the party now appears to be more determined to exert political control. This year the authorities have been unusually aggressive in cracking down on dissenting voices, especially those that call for more democracy. Bloggers, in particular, have been singled out, getting long prison sentences for “propaganda against the state”. That hardly seems like the conduct of a government intent on shaking up the system.

The Economist Newspaper

Bình luận (12)

  • Bà Năm

    Vào Google phần Dịch (từ Tiếng Anh sang Tiếng Việt).

    Reply
  • Warren Bốc Phét

    Việt nam đang dư thừa ngoại tệ và chuẩn bị đem cho IMF, WB vay rồi, mà bác lại đi trích dẫn các bài viết đăng trên các báo …. như thế này là không được!

    Reply
  • Quảng Nam

    Chú ơi đã có bản dịch x-cafe rồi. Chú lấy đưa thêm vô. Khỏi phải dịch nữa.

    Reply
  • JackZhang

    định hướng Kinh tế XHCN… quả là rất phong phú đa dạng. Với phương cách này mọi người sẽ KHÔNG phải làm gì

    Reply
  • Tu

    Sở Công thương đóng cửa, mở tiệc ‘chuyển giao quyền lực’
    Cán bộ Sở Công thương Vĩnh Long đã nghỉ làm từ chiều15h 30 để đi dự tiệc ở nhà hàng tới tối chưa tan.(báo dân việt)
    tra cứu tìm từ điển wikipedia:
    Tham nhũng là…
    xem các đại gia việt của ts le đăng doanh.
    …..
    Hổ xa lưới là con mèo kêu meoeoeoeo…
    tự hào, yêu nước, công bộc đảng cs muôn năm all là đồ sáo rỗng
    vậy thực chất…là gì. Ai là KẺ BÁN NƯỚC HẠI DÂN, KÌM HÃM PHÁT TRIỂN VN.
    Không lời nào nói hết

    Reply
  • Nhân Khánh

    Nếu hệ thống chính trị vẫn không có gì thay đổi, tình hình kinh tế tiếp tục xấu như những năm 1978 – 1980 thì điều gì xảy ra ? Đâu là giới hạn chịu đựng cuối cùng của người dân ? Có cơ sở nào để bác bỏ cho việc không xuất hiện thêm một Bắc Triều Tiên ?

    Liệu một khi mọi chuyện diễn ra theo một kịch bản xấu nhất thì người trí thức trong xã hội sẽ có vai trò gì, ngoài đa số – là những khán giả ?

    Reply
  • Lê Hoàng Dũng

    Đối với một người bị mụt nhọt, mưng mủ sẽ xuất hiện ở dưới da, sưng to, và nó sẽ vỡ.. Cơn đau sẽ đến! Nhưng quan trọng là người bệnh sẽ làm gì, uống thuốc để trị bệnh hay chỉ cào gãi ngoài da.

    Hiện tại, ở góc nhìn của cháu, thì chính quyền chỉ mới đang tìm cách “gãi cho bớt ngứa” hơn là trị bệnh thực sự. Nguồn cơn của cơn bệnh này thì ai cũng biết, ai cũng hiểu, nhưng nói rồi cũng để đấy, tại vì nó cần liệu pháp thực sự mạnh, và người ta sợ khả năng gây sốc của liệu pháp.

    Kinh tế – chính trị luôn đi kèm với nhau, và chúng tác động qua lại lẫn nhau, kinh tế bất ổn thì chính trị không vững, và nếu chính trị bất ổn thì không làm kinh tế được. Tuy nhiên không thể duy trì mối quan hệ đi đêm giữa kinh tế và chính trị, nhưng cũng không thể loại bỏ mối quan hệ tác động qua lại giữa hai thế lực này. Cách duy nhất là phải tạo cơ chế để minh bạch hóa, và giảm bớt tác động của chính trị lên kinh tế theo kiểu “chủ – tớ”. Chính trị gia không thể và không nên làm kinh tế.

    Hy vọng là cơn bệnh này sẽ được chữa trị dứt điểm, nếu không nó sẽ mang lại rất nhiều khó khăn cho các thế hệ tương lai!

    Reply
  • JackZhang

    Misfortunes never come alone… agree with Mr. Nguyen Quang A that “the governing system of Vietnam doesn’t work, due to corruption and the existence of the cronysm system or “econo-political mafia network” in Vietnam. This governing system must be changed as soon as possible.

    Reply
  • Nguoi lam thue

    Ác mộng ! Chuẩn xác. Dân Việt Nam còn bị ác mộng nó hoành hoành suốt 38 năm qua nào có thôi. Thiết nghĩ các nhà đầu tư nước ngoài trước khi đầu tư vào xứ này nên đến ở đây 1, 2 năm rồi hẵng đưa ra quyết định của mình. Dân đen nó còn thịt chứ các ông có tiền lớ xớ vào sân chơi của nó chỉ có khóc thôi.
    ” Bác vẫn còn sống mãi cùng đất nước ” Cần cu gì làm

    Reply

Bình luận JackZhang

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top