Yêu không nhất thiết phải thuộc về? Reviewed by Momizat on . Phạm Tường Vân Không phải “chốn về” Bà chủ nhà hàng L’en tête cứ tưởng Phương[1] là dân Nam Mỹ, đi bộ dọc khu Bùi Viện, các cô em xinh tươi vén váy cao cao, duỗ Phạm Tường Vân Không phải “chốn về” Bà chủ nhà hàng L’en tête cứ tưởng Phương[1] là dân Nam Mỹ, đi bộ dọc khu Bùi Viện, các cô em xinh tươi vén váy cao cao, duỗ Rating:
>>Trang chủ » Bài của khách » Yêu không nhất thiết phải thuộc về?

Yêu không nhất thiết phải thuộc về?

Phạm Tường Vân

Không phải “chốn về”
Bà chủ nhà hàng L’en tête cứ tưởng Phương[1] là dân Nam Mỹ, đi bộ dọc khu Bùi Viện, các cô em xinh tươi vén váy cao cao, duỗi cặp chân trắng nõn mời chào anh bằng tiếng Nhật, ngồi với sinh viên, anh cool kiểu Đức. Tôi chọc: Rõ ràng anh không có bản sắc!

Anh hỏi lại: Bản sắc là gì?

Bản sắc là gì nhỉ, khi anh, một cành cây bị cắt khỏi gốc, gần 40 năm?
Năm 1972, bố anh, một nhà ngoại giao đưa cả gia đình từ Sài Gòn sang CHLB Đức, rồi sau30/4/1975, họ rời tòa đại sứ, bất đắc dĩ trở thành người Đức.

Tôi xa Hà Nội 16 năm, vẫn nói “về Hà Nội” dù thủ đô của tôi ngày càng ít đẹp, thì Phương (cũng như Nam Phạm[2], một người Mỹ “giấy” mà tôi quen biết đang làm việc trong ngành tài chính ngân hàng ở Boston, MA) lại dùng đại từ chỉ hướng vận động khá trung lập: “trở lại Sài Gòn”, “sang Việt Nam”, chữ “về” được dùng để chỉ hướng ngược lại, nghĩa là nơi họ mang quốc tịch, như những người ngoại quốc.

Phương, Nam và hàng triệu người khác, họ thật sự lạnh lẽo hay chỉ là sự từ khước, trước những vướng mắc của lịch sử?

Không gọi Việt Nam là chốn về, sử dụng tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt, nhưng Nam dành hầu hết thời gian rảnh cho việc từ thiện, tìm nguồn đầu tư xây trường học cho trẻ em vùng sâu vùng xa, nhà ở cho người thu nhập thấp, cùng bè bạn cấp cả nghìn suất học bổng giúp học sinh nghèo những nơi địa đầu dải đất hình chữ S.

Phương sáng tác bằng ba thứ tiếng, nhưng tiếng Đức – ngôn ngữ mà anh hóm hỉnh gọi là “tiếng mẹ kế” có lẽ là hoàn hảo nhất. Anh nghiên cứu – giảng dạy ngôn ngữ và Đông phương học trường Bonn, chuyên viên các vấn đề kinh tế – xã hội Đông Nam Á cho một trung tâm, rảnh thì dịch thuật, giới thiệu văn học – văn hóa Việt Nam với công chúng Đức. Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh đứng ra tập hợp cả những tay viết bên bờ Đông, làm một tờ văn chương vượt lên những cách biệt, chắp nối phần nào tấm bản đồ văn học Việt từng rách nát vì chiến cuộc.

Phương tự thấy mình chẳng thuộc về nền văn hóa nào và vì vậy, anh nhìn Việt Nam an nhiên, thoải mái như mọi quốc gia ở châu Á, không ấm ức, không mắc nợ, không áp lực.
Tâm thức của họ giống như những người bạn ngoại quốc đã đến và trụ lại đây từ ngày “mở cửa”: TS Philippe Papin[3], TS Andrew Hardy[4],  GS. TS Peter Zinoman[5], Veronika Radulovic, William Smith[6], TS Thaveeporn Vasavakul[7]

Những trí thức am tường văn hóa Việt, lặng lẽ, bền bỉ, như thể làm cho riêng họ nhưng lại làm được rất nhiều điều cho xứ sở này, trên mọi phương diện, từ văn hóa, xã hội cho đến kinh tế, phát hiện, gìn giữ những giá trị, mở cho sinh viên và các nhà khoa học một hướng tư duy, lặn lội, đem đến cho vùng sâu vùng xa những cơ hội rất thiết thực khi chúng ta bỏ mặc dân nghèo vất vưởng bên lề công nghiệp hóa hiện đại hóa…

Cá mập hay voi?
Dù thế, P.D., một vị khoa bảng có hạng ở Hà Nội vẫn phủ nhận: “Tôi chẳng tin vào những người ngoài, họ ngây thơ hoặc thực dụng!”. Còn P.D, sau mấy công trình khoa học hoành tráng cấp nhà nước, ông về vườn uống rượu, trước những vấn đề hệ trọng, ông luôn im lặng.

P.D. không phải không có lý. Không ít công ty trong nước vài năm sau cái “bắt tay hợp tác” với các đại gia nước ngoài cay đắng giao toàn quyền kiểm soát cho đối tác sau cuộc đua không cân sức. Trong khi đó thì các Lục Vân Tiên ngây thơ của P.D luôn mang dáng dấp Donkihote. Họ bị cuốn hút kiểu exotic, yêu và ảo tưởng vào sự “thuộc về”.

Suki Alan, một phụ nữ nhân ái mà tôi đã gặp cách đây 12 năm, có chồng là giáo sư Việt Nam học nổi tiếng của Đại học Quốc gia Australia. Năm 1995, chị rời nước Úc, mang theo 2 đứa con nhỏ, sang ViệtNamphụ trách dự án hỗ trợ y tế cho bà mẹ và trẻ em vùng sâu vùng xa. Đồng nghiệp không ai quên được hình ảnh Suki địu đứa con 14 tháng tuổi trên lưng, đi bộ hơn 15 km đến những vùng hẻo lánh huyện Mèo Vạc, dưới cái nắng tháng 6. Suki kiên quyết chi tiền viện trợ mua xe cấp cứu, thiết bị cứu thương tại tuyến xã, thay vì tổ chức những hội thảo hay những chuyến tham quan xa xỉ cho cán bộ ngành y tế. Ba năm sau, tôi lại chứng kiến những giọt nước mắt cay đắng của Suki khi buộc phải chia tay ViệtNamvì “không hợp cơ chế”, còn nặng nề hơn một cuộc tình tan vỡ.

Quên đi những con cá mập, bỏ qua một bên những người ngoài “ngây thơ” như con voi trong cửa hàng gốm sứ, tuýp anh hùng hành động vì nôn nóng và áp đặt, những nhà quan sát ưa phán xét, những “người ngoài trầm lặng” mà tôi đề cập đến ở đây, càng ở đây lâu thì càng giống nhau một điểm: họ chỉ làm tất cả để mọi thứ trở nên “đỡ tệ hơn”, chứ không ảo tưởng vào sự thay đổi tắp lự, thậm chí đó là nhận thức hạn hẹp hay thái độ kỳ thị của người trong cuộc. Họ không có “quyền lợi sát sườn”, nên an nhiên trước một tiến trình vận động, dù là rất chậm.
Từ “người ngoài”, họ đã vượt qua cái tình yêu kiểu exotic, để nhập cuộc. Họ, những công dân toàn cầu, chẳng cam kết thề bồi “anh sẽ yêu em dài lâu, anh sẽ yêu em đậm sâu”…, họ làm nhiều hơn những gì mà công việc và đồng lương đòi hỏi, nhưng nếu nhiệm sở dời sang một quốc gia khác, họ sẽ yêu lại từ đầu, hội nhập một nền văn hóa mới,vừa tỉnh táo, vừa nồng nhiệt, y như với mảnh đất này.

Vậy thì đón nhận thay vì nghi kỵ, khi họ ở ngay đây, là cách ứng xử vừa văn minh, vừa thực tiễn. Vài thứ cực kỳ quan trọng trong đời sống của người Việt hôm nay chẳng phải do những công dân toàn cầu như Alexandre de Rhodes[8], Alexandre Yersin[9]… đem lại hay sao?

Câu chuyện của chàng hoàng tử thứ 5 và bài học của tôi

 

Tổ quốc là nơi tỏa bóng yên vui

Nơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhất

Nhưng nghĩ đến Người lòng tôi rách nát

Xin Người đừng trách giận, Việt Nam ơi

(Lưu Quang Vũ)

 

Tôi không nồng nhiệt như Suki, cũng không an nhiên như Phương hay Nam.

Tôi thuộc về nơi này nên tôi có tâm cảm của người trong cuộc. Một thực tế phải đối diện là tôi làm được quá ít so với họ. Tôi đau đớn vì một em bé ngưng thở vì bị cô giáo dán băng keo vào miệng, bé gái bị cậu ruột chặt tay trên thớt, một bé trai bị cha ném vào đống lửa, tôi nổi điên trước những người lớn ác tâm và ngu xuẩn, nhưng tôi chẳng hành động gì ngoài việc bày tỏ thái độ. Nhưng những người ngoài mà tôi vừa kể, chẳng đời nào dừng lại ở đó, ít nhất là họ nghĩ ngay đến việc tìm một tổ chức tài trợ việc nối ngón tay và bác sĩ tâm lý để hàn gắn vết thương tâm trí cho các bé.

 

Suki, và một số người ngoài đến đây khi vừa “mở cửa”, họ đã tình nguyện “thuộc về” nhưng không thể trụ lại. Dù ngắn ngủi nhưng Việt Nam với họ mãi là nỗi ám ảnh, giống như đôi khi ta không thể nào hiểu nổi vì sao một tha nhân bé nhỏ và bình thường nhất lại khiến ta tổn thương nhiều đến thế. Đơn giản là ta đã dành tất cả cho họ, ta hiến tặng trọn vẹn trái tim mình, rồi đau lòng vì không được như ý.

Tình yêu, nếu dành trọn vẹn cuộc sống của chúng ta cho nó, hình như đều đem về ít nhiều cay đắng. Sự cay đắng ấy là phép thử, nếu bạn vượt qua, bạn sẽ ở một level khác và tạo ra một giá trị mới.

 

Chợt nhớ câu chuyện cổ tích tôi đọc từ bồi bé tí, kể về 5 hoàng tử muốn cứu cả vương quốc đang bị mụ phù thủy hóa phép biến thành đá, các chàng phải đi lên một ngọn núi để giải phóng con chim quý bị nhốt trong chiếc lồng vàng.

Năm chàng đi mãi thật xa tận cuối chân trời, họ dư thừa lòng dũng cảm nhưng bà tiên vẫn dặn họ rằng: “dù bất kỳ giá nào, cũng không được quay đầu lại”.

Chàng thứ nhất nghe một tiếng gầm của con mãnh thú, nhưng không nhìn thấy nó, chính điều đó khiến anh sợ hãi.

Chàng thứ hai vượt qua mãnh thú, nhưng bị lâu đài tráng lệ và tiếng hát ngọt ngào của bầy tiên nữ, nơi chàng được mời mọc làm quốc vương níu chân.

Chàng thứ ba không sợ hãi, không tham lam, nhưng lại nổi xung vì những tiếng chửi tục tĩu đằng sau lưng.

Chàng thứ tư thì chẳng dễ lung lay vì bất cứ điều gì, trừ tiếng kêu cứu thảm thiết của một em bé.

Cả bốn chàng đều hóa đá.

Chàng thứ năm vượt qua tất cả những điều trên, thả chim quý, giải lời nguyền cho cả vương quốc, nhưng chàng bỏ lại cả công chúa lẫn vương quốc cho bốn người anh của mình.

 

“Dù bất kỳ giá nào, cũng không được quay đầu lại”, câu nói ấy đang vang lên, nhắc tôi đừng để mình hóa đá, dù cuối cùng chẳng phải để thuộc về hay giữ lại bất cứ điều gì.

10/2009

PHẠM TƯỜNG VÂN

===========================

 

1/Lê Trọng Phương M.A., nhà thơ, dịch giả, giảng viên Đại học Bonn, chuyên viên các vấn đề kinh tế – xã hội Đông Nam Á cho một trung tâm nghiên cứu Châu Á của chính phủ Đức.
2/ Nam Phạm MPA, chuyên gia cao cấp về quản lý ngân hàng và nhà nước, Thạc sĩ Quản lý Hành chính Công Đại học Harvard, từng giữ nhiều chức vụ quan trọng như chủ tịch Ủy ban Á Mỹ của Thống đốc bang Massachusetts, thành viên hội đồng quản trị Tổ chức Sáng kiến Phát triển Việt Mỹ…
3/GS.TS Philippe Papin, Nguyên Trưởng đại diện Viện Viễn Đông Bác Pháp tại Hà Nội với nhiều công trình sử học có giá trị về Hà Nội, như cuốn Histoire de Hanoï một cuốn sử Việt Nam tóm lược, song được viết lại với một cái nhìn mới mẻ, sắc bén, sau nhiều năm tìm tòi, tra cứu, qua các tài liệu thư tịch, những hiện vật, cũng như qua các đợt điền dã, anh còn đưa ra ánh sáng nhiều thông tin bổ ích cho giới nghiên cứu và những người làm về qui hoạch-kiến trúc cho thủ đô Hà Nội.
4/TS.Andrew Hardy: Nguyên Trưởng đại diện Viện Viễn Đông Bác Pháp tại Hà Nội, bên cạnh vai trò của một một chuyên gia chủ chốt trong dự án nghiên cứu bảo tồn Hoàng Thành Thăng Long, anh còn có công phát hiện và nghiên cứu Trường Lũy, một trong những công trình khảo cổ được CNN đánh giá “quan trọng nhất được phát hiện trong một thế kỷ qua tại VN”.
5/GS.TS Peter Zinoman: Giáo sư khoa  khoa Sử, ĐH Berkeley, giới văn chương VN còn đến anh qua việc tìm ra những văn bản thất lạc của nhà văn Vũ Trọng Phụng từ một thư viện ở Pháp, ngoài ra anh còn tham gia chuyển ngữ và đưa tiểu thuyết Số Đỏ của nhà văn này đến công chúng Mỹ.
6/Veronika Radulovic: nhà phê bình Mỹ thuật, giảng dạy môn lịch sử mỹ thuật thế giới tại Đại học Mỹ thuật Việt Nam, chị là người trực tiếp đưa trào lưu nghệ thuật đương đại (Contemporary Art) vào Việt Nam dẫn dắt, nâng đỡ nhiều nghệ sĩ trẻ Việt Nam thực  nghiệm với nghệ thuật đương đại ở Việt Nam và thế giới
7/William Smith MA: chuyên gia xã hội học, cán bộ dự án của quỹ Ford. Từ năm 2005 đến 2009, anh đã vận động tài trợ hỗ trợ 111.600 USD cho dự án Quỹ bảo hiểm vi mô cho phụ nữ nghèo, hỗ trợ 105.500 USD cho Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa. Ngoài ra, anh còn tích cực phối hợp với các chương trình tài trợ khác của Quỹ Ford để giúp đỡ các dự án lồng ghép tăng thu nhập, giáo dục về chăm sóc sức khỏe sinh sản, HIV/AIDS với tổng ngân sách là 346,050 USD. 2009 anh rời nhiệm sở sang Indonesia sau khi quỹ Ford đóng cửa văn phòng đại diện tại Việt Nam.
8/ TS.Thaveeporn Vasavakul: chuyên ngành Đông Nam Á và Việt Nam học Đại học Cornell, Mỹ, chuyên gia tư vấn về cải cách hành chính, trưởng nhóm nghiên cứu về hành chính công và phát triển kinh tế tại Việt Nam – UNDP.
 9/Alexandre de Rhodes: nhà truyền giáo dòng Tên người Avignon và một nhà ngôn ngữ học. Ông đã góp phần quan trọng vào việc hình thành chữ quốc ngữ Việt Nam hiện đại bằng công trình Tự điển Việt-Bồ-La, hệ thống hóa cách ghi âm tiếng Việt bằng mẫu tự La tinh.
10/Alexandre Yersin: một bác sĩ và nhà vi khuẩn học người Pháp. Ông đã khám phá ra trực khuẩn gây ra bệnh dịch hạch, sau này được đặt theo tên ông. Ở tuổi 33, ông quyết định sống tại Việt Nam, và đã hoạt động tích cực để thành lập trường Đại học Y Hà Nội vào năm 1902 và là hiệu trưởng đầu tiên cho đến 1904.Yersin cũng là người mở đầu trong việc nhập cây cao su từ Brasil vào trồng tại Việt Nam. Ông là người đề nghị xây dựng một thành phố tại Tây Nguyên, nay là Đà Lạt
 


[1] Lê Trọng Phương M.A., nhà thơ, dịch giả, giảng viên Đại học Bonn, chuyên viên các vấn đề kinh tế – xã hội Đông Nam Á cho một trung tâm nghiên cứu Châu Á của chính phủ Đức

[2] Nam Phạm MPA, chuyên gia cao cấp về quản lý ngân hàng và nhà nước, anh tốt nghiệp Thạc sĩ Quản lý Hành chính Công Đại học Harvard, từng giữ nhiều vai trò quan trọng như chủ tịch Ủy ban Á Mỹ của Thống đốc bang Massachusetts, thành viên hội đồng quản trị Tổ chức Sáng kiến Phát triển Việt Mỹ…

 

[3] GS.TS Philippe Papin  thành viên Viện Viễn Đông Bác Pháp với nhiều công trình sử học có giá trị về Hà Nội, như cuốn Histoire de Hanoï một cuốn sử Việt Nam tóm lược, song được viết lại với một cái nhìn mới mẻ, sắc bén, sau nhiều năm tìm tòi, tra cứu, qua các tài liệu thư tịch, những hiện vật, cũng như qua các đợt điền dã, anh còn đưa ra ánh sáng nhiều thông tin bổ ích cho giới nghiên cứu và những người làm về qui hoạch-kiến trúc cho thủ đô Hà Nội, đặc biệt khi lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long đang tới gần

 

[4] Tiến sĩ Andrew Hardy: Nguyên trưởng đại diện Viện Viễn Đông Bác Pháp tại Hà Nội, bên cạnh vai trò của một một chuyên gia chủ chốt trong dự án nghiên cứu bảo tồn Hoàng Thành Thăng Long, anh còn có công phát hiện và nghiên cứu một số di tích văn hóa cổ hàng trăm năm tuổi của Việt Nam, anh cũng có nhiều công trình nghiên cứu giá trị về lịch sử Việt Nam đương đại, góp phần đào tạo, và mở ra một hướng đi mới cho nhiều nghiên cứu sinh Việt Nam. Anh cũng là người tìm ra di tích lịch sử Trường Lũy, được đánh giá là công trình khảo cổ học có giá trị nhất thế kỷ 21.

 

[5] GS.TS Peter Zinoman: Trưởng khoa Việt Nam học, Đại học Beckly, người tìm ra những văn bản thất lạc của nhà văn Vũ Trọng Phụng trong một thư viện ở Pháp, anh tham gia chuyển ngữ và đưa tiểu thuyết Số Đỏ của nhà văn này đến công chúng Mỹ.

 

[6] Veronika Radulovic: nhà phê bình Mỹ thuật, giảng dạy môn lịch sử mỹ thuật thế giới tại Đại học Mỹ thuật Việt Nam, chị là người trực tiếp đưa trào lưu nghệ thuật đương đại (Contemporary Art) vào Việt Nam, dẫn dắt, nâng đỡ nhiều nghệ sĩ trẻ Việt Nam thực  nghiệm với nghệ thuật đương đại ở Việt Nam và thế giới

 

[7] William Smith MA: chuyên gia xã hội học, cán bộ dự án của quỹ Ford. Từ năm 2005 đến nay, ông đã vận động tài trợ hỗ trợ 111.600 USD cho dự án Quỹ bảo hiểm vi mô cho phụ nữ nghèo, hỗ trợ 105.500 USD cho Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa. Ngoài ra, anh còn tích cực phối hợp với các chương trình tài trợ khác của Quỹ Ford để giúp đỡ các dự án lồng ghép tăng thu nhập, giáo dục về chăm sóc sức khỏe sinh sản, HIV/AIDS với tổng ngân sách là 346,050 USD. Anh vừa rời nhiệm sở sangIndonesia sau khi quỹ Ford đóng cửa văn phòng đại diện tại ViệtNam

[8] Alexandre de Rhodes: nhà truyền giáo dòng Tên người Avignon và một nhà ngôn ngữ học. Ông đã góp phần quan trọng vào việc hình thành chữ quốc ngữ Việt Nam hiện đại bằng công trình Tự điển Việt-Bồ-La, hệ thống hóa cách ghi âm tiếng Việt bằng mẫu tự La tinh.

[9] Alexandre Yersin: một bác sĩ và nhà vi khuẩn học người Pháp. Ông đã khám phá ra trực khuẩn gây ra bệnh dịch hạch, sau này được đặt theo tên ông. Ở tuổi 33, ông quyết định sống tại Việt Nam, và đã hoạt động tích cực để thành lập trường Đại học Y Hà Nội vào năm 1902 và là hiệu trưởng đầu tiên cho đến 1904[1].Yersin cũng là người mở đầu trong việc nhập cây cao su từ Brasil vào trồng tại Việt Nam. Ông là người đề nghị xây dựng một thành phố tại Tây Nguyên, nay là Đà Lạt

Bình luận (29)

  • Lê Phương Nga

    Đọc buồn cười lắm. Có người đã bảo, viết là công việc khó nhọc, viết về các đề tài đã khó, chạm vào các đè tài nhạy cảm còn khó hơn. viết sao cho thức tỉnh. tư duy, cảm xúc, nhận thức của .độc giả còn khó nữa. Đọc”Góc nhìn Alan ” lúc nào cũng viết về các đề tài Kinh tế, Chính tri, Xa hội mà còn thích hơn đi xem ca nhạc.> “Góc nhìn Alan cùng 1 lúc làm được 3 việc khó.
    Đọc” Góc nhìn Alan” đến đâu là như được tự mình trải nghiêm ra đến đó. Many thanks.

    Reply
  • Hoàng cương

    Đọc chậm mới hiểu ý nghĩ truyền tải của tác giả – cảm giác như bị châm chích mất dần cảm súc , hụt hẫng giá trị đời sống tinh thần vì được đo bằng độ dày tiền bạc ,lãnh cảm trước cơ cực của đồng loại mà lẽ ra với cương vị của họ phải hiểu hơn ai hết về luân thường đạo lý – Tập đoàn này giữ máy chục triệu con tin trong nghèo khó để ăn tiền … thật quá thể .

    Reply
  • Thường dân

    [10] P.D. Nhà giáo nhân dân, Giáo sư, Tiến sĩ khoa học, Chủ nhiệm nhiều khoa ở các trường ĐH danh giá VN , có nhiều năm thâm niên làm chủ tịch hội đồng khoa học của trường các các hội đồng nhà nước. Khi về hưu chuyên gia trông cháu và thình thoảng đi họp các Hội ngành cùng các đồng sự hưu trí.

    Reply
  • JackZhang

    Bài viết rất đúng với thực trạng Việt nam…vì mọi chương trình NHÂN ĐẠO đều chiếu theo:
    Tuyên ngôn thế giới về quyền con người (1948) (Điều 2, 26)
    Công ước Geneva thứ tư (1949) (Điều 3, 24, 50) và Nghị định bổ sung II (1977)
    Công ước về người tị nạn (1951) (Điều 3, 22)
    Công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị (1966) (ĐIều 2)
    Công ước quốc tế về quyền kinh tế, xã hội và văn hóa (1966) (Điều 2, 13, 14)
    Công ước về xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử với phụ nữ (1979) (Điều 10)
    Công ước về quyền trẻ em (1989) (Điều 2, 22, 28, 29, 30, 38, 39)
    Quy chế Rome về Tóa án Hình sự quốc tế (1998) (Điều 8(2)(b)(ix) và 8(2)(e)(iv)
    Các nguyên tắc hướng dẫn về tản cư (không ràng buộc) (1998) (Khổ 23)
    Công ước về quyền của người khuyết tật (2006) (Điều 24)
    Nhiều tổ chức từ thiện gặp rắc rối với công an Việt Vam. Nhà cầm quyền VN luôn luôn muốn gắn liền những hoạt động từ thiện với mục đích chính trị nếu những hội từ thiện đó không nằm trong tầm kiểm soát của họ. Điều này không khỏi làm cho những tổ chức từ thiện phải quan ngại và giới hạn hoặc ngưng hẳn hoạt động của họ mà nạn nhân trực tiếp là những người già, trẻ em nghèo, thất học hoặc những mảnh đời khốn khổ tại VN đang cần sự giúp đỡ của các tấm lòng nhân đạo…

    Reply
    • Nghiêm ánh

      Chú JackZhang giỏi thật ở tây mà biết rất nhiều về VN ta.Từ cháo mắng cháo chửi tại HN cũng biết –Tới các công ước VN đã ký mà chưa kịp làm.Rất cám ơn chú !.
      Cháu chưa biết cháo mắng cháo chửi HN ,hôm nào về thử ghé một lần xem sao,có bạn nào ở HN cho tôi địa chỉ quán này với nhé !
      .

      Reply
  • Huy

    Hầu hết người Việt đều không biết chữ Viết của mình ở đâu ra, và họ cũng không buồn động não cho điều đó. Họ biết rằng, dân tộc ta 4000 năm không có chữ viết riêng mà phải dùng chữ Hán Đến thời nội chiến, xin lỗi vẫn rất nhiều người không biết đó là nội chiến mà cho là đánh Mỹ cút, thì vẫn còn dùng Hán Nôm. Nôm là loại chữ vẫn phải phụ thuộc vào Hán tự và tượng hình như chữ Lào, Thái hay mấy chữ Iran, Irắc mà thi thoảng ta vẫn thấy trên Tivi. Vì vậy Nôm rất khó học và mất nhiều thời gian. Để cho dễ hình dung thì lấy Hán tự ra so sánh, để một người có thể đọc báo thông bằng chữ Hán thì cần trung bình khoảng 12 năm học, vậy chữ Nôm ắt phải cần nhiều hơn. Trong khi chữ Việt ngày nay một người lớn đã có thể nói thông chỉ cần học nguyên tắc đánh vần sau một tuần là có thể đọc thông, còn đọc hiểu hay không là chuyện khác nhé.
    Vậy chữ Viết ngày nay có vai trò cực kỳ quan trọng trong viết mở mang dân trí, giúp người dân dễ dàng tiếp cận tri thức, và đến đây chúng ta lại phải đặt vấn đề là chữ viết chúng ta từ đâu ra? (ra từ ông Alexandre de Rhodes :) ) Tại sao chúng ta đã không biết ai tạo ra nó, và tại sao với đóng góp mang ý nghĩa lịch sử như vậy mà chúng ta không có được một bức tượng, một công trình tưởng niệm? Phải chăng chúng ta e ngại ông Alexandre de Rhodes là người pháp, khi chúng ta đang rủa thực dân pháp, lên án sự tàn bạo dã man của thực dân Pháp. Cũng như chúng ta phủ nhận Hòn Ngọc Viễn Đông do Pháp tạo nên, phủ nhận sự khai sáng văn minh của chế độ thực dân cho một dân tộc 4000 năm chỉ trồng lúa, xây dựng vài công trình y như Tàu, và vài ông nghè chỉ biết thơ thẩn làm thơ Tứ Tuyệt? Chúng ta đang có cách hành xử dối trá, trí trá và quay lưng với lịch sử. Vậy điều gì sẽ đón chờ ta ở phía trước?

    Reply
    • Hoàng cương

      Vài chục năm trước khi được nhìn trực diện các công trình của nước Pháp sau này là Hoa kỳ nằm trải dài từ Bắc tới Nam mới thấy họ tài quá ( Nghĩ trong bụng vậy thôi ) sau này lúc trà dư tửu hậu nói truyện đông tây với mấy chú cầu đường VN . Rằng người Việt chỉ đánh phá là hăng chứ làm kinh tế dở bẹt ,Giáo sư,tiến sĩ đông như quân nguyên chứ làm được cóc khô gì, lưng còng tốn vải về nhà vợ sai . Về sau mấy chú biết ý nhắc nhở ông muốn nói cho dã rượu thì âm thanh bé thôi ,nói to quá không tốt đâu …

      Reply
    • nathan

      chỉ có ông bạn nghỉ vậy thôi chứ tất cả dân trí thức Việt Nam đều biết ông bạn ạ. Và có cả một con ddowngf mang tên ông ở quận 1 đấy. Khi nào có dịp ông bạn thưởng thwcs các quán cafe ở đó cũng thích nhỉ!!

      Reply
    • vuong

      Xin đừng nhắc đến cuộc chiến nữa được không ạ.
      Vì nếu nhắc đến lại lẫn lộn lung tung cả, Nhiều lúc xếp Đỗ Thích ngang hàng với Lê Hoàn, Kiều Công Tiễn với Ngô Quyền, Lê chiêu Thông với Nguyễn Huệ hay Trần Ích Tắc với Trần Hưng Đạo. . .

      Reply
    • Nghiêm ánh

      Mà công nhận là Pháp, Mỹ đem văn minh đến cho ta thì cứ chửi hoài,Bằng mọi cách đánh đuổi họ đi.
      – Cái môi hở răng lạnh thì rước nó về cái gì quí,hiếm mang ra cúng hết.Đổi lại nó cho ăn độc dược mang bệnh ung thư mà về với tổ tiên.
      Chẳng có cái dại nào bằng cái dại đó.

      Reply
  • Huỳnh Văn Bảy

    Người Việt mà có tâm và tài cỡ bác Alan thì không hiếm, chỉ tại chưa có cơ hội đóng góp thôi ! Tôi nghĩ biến cố 30/04/1975 đó là cơ hội cho VN trong 20-30 năm nữa mà “bề trên đã an bài ” cho chúng ta, ngoài Trung Quốc, chưa chắc nước nào có lực lượng “du học” kiểu đặc biệt như VN! Nhập quốc tịch để “du học” mới giỏi ! Du học mà 5-10 năm về thì ăn thua gì !

    Reply
  • Trung

    Dù sao những người mà bác viết cũng có chỗ để về khi đã quá thất vọng với cái đất nước giàu có, tưới đẹp mà nhân dân anh hùng kia cũng với những nhà lãnh đạo đáng …. kia! Chúng tôi, nhân dân ở đất nước đó đã chán tận cổ những trò hề chính trị này vẫn phải ở vì có chỗ nào để đi đâu? Những kẻ lưu manh hay những kẻ cơ hội đang tàn phá đất nước vậy?

    Reply
  • Hoang

    đơn giản chỉ là một câu truyện, buồn có vui có. có thể chỉ là một góc nhìn.

    Reply
  • Hoàng cương

    Có miếng ăn để qua ngày thì dễ nhưng tối về ngủ ngon giất là chuyện khó ( trừ khi chúng ta là loài sói )

    Reply
  • Thu Nga Pham

    Doc goc nhin alan, thoat dau thi co ve viet ve de tai kinh te, nhung thuc ra mot blog tong hop bao gom ca cac van de kinh te, chinh tri va xa hoi, ma chu yeu la cac lo hong trong co cau chinh tri cua dang cam quyen, cua the che chinh tri, Lich su Viet nam may ngan nam do ho boi nguoi TQ, nguoi Phap, nguoi My, ho dem lai pho cap van hoa, khai pha van minh va cung lay di nhieu tai nguyen cua Vietnam, chung ta khong tao nen ban sac, ma ban sac do duoc tao nen boi lich su, chung ta anh huong nhieu Van hoa Trung hoa, Dao Phat, Chung ta dung nap mot it nen van hoa Phap, va bay gio la van hoa My, Han Quoc,…The he Ong chung ta hoc chu Han, doc sach chu han va tim hieu ve triet ly Nho Giao, The he cha chung ta hoc chu Phap, chu Lien xo, va tim hieu ve chu nghia Mac, va the he chung ta hoc tieng Anh va tiep thu cac tien bo cua the ky 20 va su phat trien cua CNTT va toan cau hoa, the he con chung ta me Kpop, xem phim My, nghe nhac My, du sao thi xu huong toan cau hoa anh huong tat ca cac nen van hoa va loi song cua moi nguoi dan tren the gioi, vuot qua ca cac the che chinh tri va ton giao, va con chau chung ta se tro thanh cong dan toan cau, ho song coi mo hon, khong tu ti, khong thanh kien, khong ngu dot, vvv

    Reply
    • Ctrung

      Có lẽ điều kiện kinh tế nhà bạn khá giã. Còn với người nghèo thì khó lắm bạn ơi. Chỉ từ quê ra tỉnh thôi đã thấy họ rụt rè ra sao rồi.

      Reply
      • Hoàng cương

        Tuổi thơ của mình cũng lăn lộn với đời sớm đa phần là thế , bạn bè mình cũng có chức vị trong xã hội ,mỗi khi gặp lại trò chuyện chẳng ăn nhập với nhau lương bổng bao nhiêu ,nhà mấy tầng , xe bao nhiêu triệu nên chẳng hợp gu . Mình có vài đứa em sau này được gia đình lo cho ăn học ra trường chạy xin được hộ khẩu , việc làm ở thành phố . chúng cũng không nuôi nổi miệng chúng , chỉ mỗi thích làm cái bang .., Mình nghĩ các em có ăn học phải nghĩ công ơn cha mẹ mà lập thân .. Bố mình mất rồi không biết chúng có sáng mắt chưa !

        Reply
  • NgocHung

    Tôi hơn 30 tuổi, chắc vẫn còn kịp để chờ đến ngày đất nước mình thay đổi chứ không phải chịu ức chế với”đỉnh cao trí tuệ nữa” chứ mọi người?

    Reply
  • BLoc

    Nhiều bài của khách mà anh Alan chia xẻ ở đây rất có giá trị, không hiểu sao ít bạn đọc và gửi cm, hay là vì anh Alan cho “trôi” nhanh quá nên các bạn không có nhiều thời gian để đọc hết, như vậy thật đáng tiếc.

    Đọc bài này của Phạm Tường Vân sao mà thấy bản thân xấu hỗ quá, người ta lại làm cho ta nhiều hơn là người của ta?! Ngay bản thân cũng chỉ mới cố gắn không ăn bám xã hội, chứ chưa làm được gì hữu ích hơn, cố sống không gây nguy hại cho xã hội và mọi người, nhưng như vậy đâu có đủ “nóng” để tim bớt ngày càng lạnh, biết thế nhưng xem ra sớm muộn gì bản thân cũng hóa đá và tim hóa băng vì môi trường băng hoại này luôn cản trở, nghi kỵ những tấm lòng nhân ái!

    Cũng phải nhủ lòng như tác giả thôi!

    Reply
    • JackZhang

      Thật xấu hổ…. mọi con người có NHÂN TÂM trên thế gian đều thương hại người Việt…khi đó thì họ nghĩ: “chúng nó thích chơi với mình” chưa đâu hài hước như xứ này.

      Reply
      • Hoàng cương

        Từ ngày vào trang này đêm về ít ngủ … đi lang thang trong nhà như mộng du , lục rượu ra uống ..vợ nói với con động viên Ba con khám bệnh thần kinh có vẫn đề lại khổ mẹ con mình thôi …

        Reply
  • manhtuong1

    Bài viết hay quá, nhưng buồn quá bác ạ bao giờ thế hệ trẻ đất nước này có thể đem sức lực của mình làm thay đổi đất nước này với sư trì chệ như hiện thời.

    Reply
  • Dai Trang

    Cám ơn Phạm Tường Vân đã bày tỏ cảm xúc thành văn & lượt kê những ân nhân đã có trái tim lớn với tha nhân mà không cần đền đáp.
    Qua đây, người đọc (D. Trang) cũng nhận thấy mình vẫn còn “nhạy cảm” được với “nhân tình thế thái” trong chính dất nước của mình để thấy mình vẫn yêu, rất yêu đến đau lòng cho những vận mệnh của quê hương mình.
    Bản thân mình đã & đang cố gắng sống NHÂN Á – VĂN MINH với từng người xung quanh mình & truyền dẫn cho các em của mình với mong muốn từng người, từng người một chắc sẽ như men “gội lên hồ”

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top