“Sự trăn trở của một kẻ lười biếng” Reviewed by Momizat on . Sau bài viết tạo sóng sau đây, GNA nhận 1 bài thơ rất thú vị của 1 sinh viên khác:   Thực trạng sinh viên ra trường Đầu đường Xây dựng bơm xe Cuối đường Ki Sau bài viết tạo sóng sau đây, GNA nhận 1 bài thơ rất thú vị của 1 sinh viên khác:   Thực trạng sinh viên ra trường Đầu đường Xây dựng bơm xe Cuối đường Ki Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » “Sự trăn trở của một kẻ lười biếng”

“Sự trăn trở của một kẻ lười biếng”

Sau bài viết tạo sóng sau đây, GNA nhận 1 bài thơ rất thú vị của 1 sinh viên khác:

 

Thực trạng sinh viên ra trường

Đầu đường Xây dựng bơm xe

Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen

Ngoại thương mời khách ăn kem

Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma

Ngân hàng ngồi dập đô la

In giấy vàng mã, sống qua từng ngày 

Sư phạm trước tính làm thày

Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.

Điện lực chẳng dám bô bô,

Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.

Lập trình chả hiểu thế nào,

Mở hàng trà đá, thuốc lào…cho vui 

Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi

“Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu”

Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?

Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn…..

Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn

Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài. 

Báo chí buôn bán ve chai

Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.

Bách khoa cũng gặp đôi lần

Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng

Mỹ thuật thì đang chổng mông

Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời 

Mỏ địa chất mới hỡi ôi

Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than

Thuỷ sản công việc an nhàn

Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao…!

Hàng hải ngồi gác chân cao

Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi 

Bác sĩ, y tá có thời

Học xong về huyện được mời chích heo…

LỜI BÌNH CỦA P.X. NGHIÊN

Người viết bài này đã nghe đi nghe lại nhiều lần những đoạn em nói sâu về các căn bệnh của giáo dục Việt Nam. Những điều em nói, xét cho cùng không mới, như bệnh thành tích, học vẹt, dối trá trong thi cử, nhồi sọ, áp đặt một chiều, thủ tiêu tư duy độc lập và năng lực sáng tạo. Nhưng cái độc đáo của em là ở chỗ, đó là dám nói thẳng và mạnh dạn đưa ra giải pháp như hãy bỏ ngay kỳ thi tốt nghiệp THPT, hãy cho học sinh học tới lớp 9 là đủ, sau đó đi học nghề để chuyên sâu về thực hành. Đặc biệt hơn, độc đáo hơn, đó là những suy tư, thao thức đó lại là của một cậu học trò lớp 12.Em nói: “Đánh giá nhau không quan trọng là anh biết được bao nhiêu, mà là anh làm được bao nhiêu với những gì anh biết? Học về thuyết lượng tử ánh sáng mà không lắp được bóng đèn thì học làm gì? Học về phương pháp lai phân tích, quy luật di truyền mà trồng một cái cây không lớn nổi thì học làm gì”. Em muốn những người đi học đừng tự hào những gì mình biết, mà hãy tự hào những gì mình làm được.“Kiến thức SGK toàn lý thuyết, thiếu thực tiễn, nhiều chỗ mang tính chất hàn lâm mà đâu phải ai cũng đầy đủ năng lực và niềm yêu thích. Quỹ thời gian thì không đủ, nhiều bạn trẻ thức thâu đêm học bài, như thế chỉ tổn thọ chứ chẳng được cái lợi lộc gì”.“Cả nhân loại vẫn còn bước đi trên con đường tìm kiếm chân lý. Những định luật vững chãi nhất trong giờ phút này cũng được bổ sung và hạ bệ trong nay mai. Chúng ta dựng lên những tượng đài để rồi nó chắn lối trong quá trình phát triển tư duy”.Đạo đức là điều em cho rằng phải đặt cao hơn việc truyền đạt tri thức. Nếu tri thức là một cỗ xe thì đạo đức là vôlăng, nếu tri thức là chiến mã thì đạo đức là dây cương. Với đạo đức, tri thức sẽ hướng thiện.Về vai trò của giáo viên, em phân tích: “Vậy trách nhiệm cao cả của giáo viên là tìm ra con đường dẫn đến trái tim của học sinh, khơi gợi tình thương yêu giữa con người với con người, với con người và vạn vật và thực sự có nhiều hơn một con đường như thế. Các môn văn học, xã hội khác cũng là để nuôi dưỡng tâm hồn. Nhưng chúng ta không làm được, học chỉ là miễn cưỡng, học thuộc lòng cả tiểu sử, cả một bài dài. Các giá trị nhân văn rất khó đi vào lòng người khi chỉ nói suông, tự ca như những con vẹt”.Cuối cùng, em kêu gọi những người nắm trong tay quyền hành hãy thay đổi ngay từ bây giờ. “Hãy gạt bỏ tự ái, hãy nâng cao tự trọng mà làm… Dân tộc nào có nhà trường tốt nhất, dân tộc đó đứng trên những dân tộc khác”. Điều em tỏ ra trăn trở nhất là sự tự do, độc lập của một cá nhân: “ Chúng ta không phải là loài ký sinh, chúng ta là những con người độc lập… Tự do là khi tâm hồn được giải thoát. Chỉ có sự giải thoát cho bản thân mới giải thoát cho tất cả. Tất cả vì một nền giáo dục khai phóng”.

Quan điểm, chính kiến của nam sinh lớp 12 được nhiều chuyên gia, nhà quản lí giáo dục ủng hộ. Một số quan điểm trong bài thuyết trình rất hùng biện của em sẽ còn phải tranh luận, tất nhiên là thế. Nhưng chưa bàn đến tranh luận đúng-sai, bỏ qua tài năng hùng biện hiếm có của em, hãy nghe kỹ nội dung bài nói của em sẽ thấy rất nhiều người trong chúng ta thua xa một em học sinh. Người lớn chúng ta, phụ huynh, trí thức, thậm chí là đội ngũ giáo viên, cao hơn nữa là các nhà quản lý giáo dục, có được mấy ai thao thức với nền giáo dục đất nước như em. Không phải thao thức bằng sự kêu ca, than vãn hay mắng chửi, mà nghiên cứu sâu sắc, có hệ thống và phản biện, đưa ra các giải pháp cũng có hệ thống. Những điều em nói trong hơn một giờ cho thấy em đã suy nghĩ và nghiên cứu rất kỹ lưỡng, không phải bằng bằng lý trí mà bằng cả trái timNếu như các nhà quản lý, lãnh đạo đều có trí tuệ và trái tim đầy nhiệt huyết đối với giáo dục như em học sinh 12 này thì đất nước Việt Nam mới có thể “đứng trên các dân tộc khác” như em đã nói.

Đặt vấn đề:

“Tôi là một học sinh lớp 12. Ở Việt Nam thì đây là giai đoạn khắc nghiệt nhất trong đời mỗi học sinh. Và chính sự khắc nghiệt này khiến cho những câu hỏi tích tụ qua bao tháng ngày dài sẽ phải bật ra ngoài thành những quan điểm. Và thực là tiếc nếu những quan điểm đó đúng với thực tại mà lại không được nói lên, không được phản ánh bởi vì thực tại mà tôi nói đến ở đây là việc mà tôi và rất nhiều người khác đã, đang và sẽ vẫn thực hiện hàng ngày – Đó là đi học!

Tôi rất muốn được sự lắng nghe từ những ai quan tâm tới chuyện học hành và quan tâm tới giáo dục. Bởi với tư cách một học sinh tôi thấy những gì mà chúng ta đang giáo dục đây, hậu quả không hề tươi sáng với bất kỳ thành phần nào của xã hội.”

1) Phần 1: “Học kiến thức cơ bản đến lớp 9 là đủ”!

Trước hết không có gì gọi là mới mẻ khi than vãn kiến thức thừa ở THPT hiện nay. Những kiến thức đó rất bổ ích nhưng nó cần ở với mỗi mức độ nào của mỗi người thì lại là một vấn đề khác. Con người ta sinh ra là khác nhau, tại sao tất cả lại phát triển theo cùng một hướng giống nhau? Phải chăng chúng ta đang quy quá nhiều kiến thức vào hai chữ “cơ bản”.

Nếu mỗi người hỏi tôi kiến thức học đến lớp mấy thì là “cơ bản”, với tôi mỗi lớp đều có kiến thức cơ bản riêng nhưng song hành với chúng lại có quá nhiều kiến thức không cơ bản chút nào.

Nếu có người hỏi tôi lớp mấy là đủ, tôi trả lời lớp 9 là đủ. Vì sao lại là lớp 9 vì tôi tin rằng tuổi 14, 15 xác định được mục tiêu nghề nghiệp của mình. Có người muốn làm lập trình viên, đầu bếp nhà hàng, giám đốc ngân hàng, thiết kế thời trang, thậm chí Bộ trưởng Bộ Giáo dục, đâu phải nghề nào cũng cần biết đến phương trình chuyển động? Một kỹ sư vật lý liệu có cần phân tích hình tượng nghệ thuật trong một bài văn hay không? Một nhà văn có cần biết phương trình của một loạt các phản ứng hóa học?

Với vốn hiểu biết hèn mọn của mình, tôi không tin có một nghề nào cần đến toàn bộ kiến thức THPT. Giáo viên hay giáo sư cũng đi theo một vài kiến thức chuyên môn của mình, kiến thức liên ngành rộng đến đâu cũng tùy vào tầm của mỗi người. Vậy mà học sinh lại phải đáp ứng bài tập, bài học của hơn một chục môn học thì phải làm thế nào?

Biết nhiều thì cũng tốt thôi nhưng để làm gì? Làm bài tập, làm kiểm tra, làm bài thi, thi đỗ rồi thì làm gì với chúng nữa? Nếu không làm được gì có ích cho bản thân thì cuối cùng anh học để làm gì? Đánh giá nhau không quan trọng là anh biết được bao nhiêu, mà là anh làm được bao nhiêu với những gì anh biết? Học về thuyết lượng tử ánh sáng mà không lắp được bóng đèn thì học làm gì? Học về phương pháp lai phân tích, quy luật di truyền mà trồng một cái cây không lớn nổi thì học làm gì?

Kiến thức chỉ có ích khi áp dụng vào thực tiễn, dù là lao động trí óc hay lao động chân tay. Học thì phải đi đôi với hành, có hành thì mới có hứng, không đủ điều kiện mà học thì chỉ có hạn.

Học phải có mục đích, mỗi bài học phải tỏ rõ được vai trò của nó đối với 100% học sinh. Cho đến bây giờ tôi nhớ, không có một giáo viên nào đề cập được đến mục đích thực dụng của môn học đó. Họ chỉ nói, hãy học đi, không đủ trưởng thành nên phải học tiếp, tiếp, tiếp mới chọn được con đường cho mình. Nếu cho rằng đây là một giai đoạn lựa chọn cho tương lai thì tại sao điểm số là một gánh nặng đòi hỏi phải cân bằng tất cả các môn?

Kiến thức SGK toàn lý thuyết thiếu thực tiễn, nhiều chỗ mang tính chất hàn lâm mà đâu phải ai cũng đầy đủ năng lực và niềm yêu thích. Quỹ thời gian thì không đủ, nhiều bạn trẻ thức thâu đêm học bài, như thế chỉ tổn thọ chứ chẳng được cái lợi lộc gì. Giáo viên nào thông cảm thì lại dạy cho có hình thức, học sinh như thế lại thiếu tôn trọng môn học, ảnh hưởng đến tinh thần đối phó trong công việc. Làm như thế mà mong có một tương lai sáng lạn. Thật là thê thảm!

Trong một cộng đồng đều có người giỏi ở lĩnh vực này, người khá ở lĩnh vực kia, không cần đến một thế hệ con người biết đầy đủ mọi điều. Chúng ta cộng hưởng với nhau để cùng phát triển một cách tốt nhất. Không cần đến một thế hệ mà con người phải được đào tạo tất cả mọi thứ, rồi đến khi nhiều người không biết mình sẽ làm các công việc gì, mong muốn đạt được điều gì, mục đích sống trên đời là gì?

Đến khi vào đại học, tùy những trường khác nhau, những kiến thức khác nhau, thứ mà chúng ta đã bỏ đến 3 năm trời nhồi nhét lại dần trở nên vô nghĩa, lãng quên.

Vì sao quên? Không phải vì không bao giờ dùng đến, không phải vì vượt quá dung lượng bộ nhớ cho phép, quên vì đa phần học không phải mở mang hiểu biết mà lao vào chạy đua thành tích với các loại cuộc thi. Mười hai năm học là 12 năm chạy đua với các kỳ thi bao gồm: Kiểm tra miệng 15 phút, 45 phút, học kỳ 1, học kỳ 2, cuối năm, thi tốt nghiệp, thi chuyển cấp, thi vào, thi ra, thi lên, thi xuống…

2) Phần 2: “Học để thi tạo ra thế hệ đối phó với mọi thứ”

Mục đích cao cả của việc học là trang bị cho người ta năng lượng sống thì bây giờ việc học biến dạng thành một mục tiêu khác là: Học để thi; Học để kiểm tra; Học vì đơn giản ai cũng như thế. Học để không bị tách rời số đông, làm theo số đông. Học để được an toàn. Học để có một cái bằng, để người ta nhìn mình với con mắt bao dung hơn. Hay nói cách khác học để đối phó với cuộc đời mà không có niềm đam mê. Học sinh cứ cắm đầu vào mà đối phó, đó là học thụ động, tư duy thụ động chỉ có làm nô lệ mà thôi. Trong khi chúng ta, theo cách mà người ta gọi là những chủ nhân tương lai của đất nước.

Chính nền giáo dục này đã tạo tiền đề cho tính cách đối phó hoành hành. Cách học ở trường cũng chỉ là đối phó. Đối phó là sự đặc trưng điển hình của sự bị động. Nó thể hiện vị thế bị động của cá thể trước tác nhân không mong muốn. Đối phó tồn tại hai mặt có ích và có hại. Khi nó giúp chúng ta sinh tồn, chống lại, chiến đấu với các mối đe dọa ở nhiều mặt, kết quả mang lại cải thiện được cuộc sống của ta, đó là có ích. Nhưng sẽ có hại khi nó trở thành bản chất, bạn đời chung thủy trong lối sống, nó biến ta thành bị động trước mọi vấn đề của xã hội. Nếu không nhận thức được rõ nó rất dễ bị chi phối.

Có lẽ ai cũng biết rằng cách mà chúng ta đang học ở trường cũng chỉ là đối phó. Ở đây tôi không nói đến việc mang phao vào trước mỗi giờ kiểm tra, bởi đó là điều hiển nhiên, tất yếu. Điều tôi muốn hỏi những ai là học sinh: Nếu sáng mai không kiểm tra thì hôm nay bạn có học không? Nếu mai được nghỉ mà ngày kia cũng chẳng kiểm tra môn gì thì bạn có mở sách ra để học không? Nếu không có bất cứ một khái niệm nào trong thi cử, bạn có mở sách ra để làm giàu cho bản thân mình không? Nếu có thì rất tốt, bởi cuộc đời này cần đến những con người như bạn. Còn nếu không thì bạn cũng giống như tôi và tuyệt đại đa số đều học để đối phó với các kỳ thi.

Chúng ta đều tạo điều kiện cho tính đối phó được ký sinh trong nhân cách, trong lối sống của mình. Như một cơn mưa dầm thấm lâu và nếu nặng hơn thì cả đời cũng sẽ chỉ làm hời hợt cho qua, không bao giờ toàn tâm, toàn sức với công việc được giao. Thật đáng sợ nếu một ngày kia ta lại đối phó với chính lĩnh vực mà mình đam mê, từng yêu thích. Nhưng xét cho cùng thì biết làm sao được. Đó là hậu quả của kiểm tra liên miên, kiến thức nặng nề và đặc biệt là những đòi hỏi về điểm số của cả gia đình và nhà trường.

Nhìn mặt ai cũng sáng sủa thế thôi, nhưng thực sự giáo dục đã biến học sinh thành những con lừa lười biếng và dối trá, phải đánh, phải thúc, phải ép mới chịu đi. Sẽ như thế nào khi đây là viễn cảnh của những con người sẽ phục vụ đất nước trong tương lai? Vì khi đó chúng ta không đối phó với giáo viên, với nội quy mà chúng ta đối phó với tất cả mọi thứ.

Người ta vẫn hay nói “học thì ấm vào thân”, không thể phủ nhận câu này. “Ấm” là cảm giác có thực khi sau rất nhiều ngày bạn giải được một bài toán, cảm giác vui vui, ấm áp lan tỏa. Bạn cảm thấy thoải mái với môn học này hơn, những ý niệm về sự đáng ghét chắc không còn, bạn khoái chí với bản thân mình, với môn học. Nhưng rốt cục, cảm giác ấm áp đó xuất phát từ đâu? Nguồn gốc sâu xa của nó là cảm giác bạn được an toàn trước mỗi bài kiểm tra, trước mỗi kỳ thi. Nó khác với sự hưng phấn mà chúng ta có được khi đánh được một bản nhạc yêu thích. Cái sự ấm áp đó như là chỉ là túp lều bé con để bao bọc cho mình trước sự khắc nghiệt trên hòn đảo mà ta ghét cay, ghét đắng. Thế thì đó là gì nếu không là một biểu hiện khác của sự đối phó. Trừ khi môn học đó trở thành niềm đam mê yêu thích của bạn. Có lẽ nhiều người không còn thấy khác biệt giữa điều mình muốn đạt được so với cảm giác làm được điều người ta muốn mình phải làm được.

3) Phần 3: Ôi bằng cấp, điểm số, bệnh thành tích!

Thi cử là cái gì mà con người ta phải đối phó với nó? Trong tình huống buộc phải đối mặt thì chúng ta lại đối phó. Thi cử là bắt buộc, không thi thì làm sao có điểm, làm sao có bằng, không thì thì làm sao vào trường, ra trường, làm sao có thể thi tiếp? Bản chất của cuộc thi là tìm ra ai là người chiến thắng, cuộc tranh đua của những người cùng chung một niềm đam mê, khát khao khẳng định bản thân, khát khao được về đích với vị trí thứ nhất. Còn thi cử trong học hành ngày nay là xem ai có thể vuốt mồ hôi mà thở phào nhẹ nhõm. Một đằng hoàn toàn chủ động, một đằng hoàn toàn bị động.

Vậy ý nghĩa của giáo dục có phải là đẩy con em vào sự căng thẳng, mệt mỏi sau mỗi kỳ thi, mỗi ngày lên lớp? Thay vì học sinh hào hứng giơ tay đóng góp thì thực tế học sinh chỉ sung sướng khi được thông báo nghỉ học. Người ta chào đón, hào hứng để tham gia các cuộc thi khác bao nhiêu thì học sinh lại phát ớn trước mỗi kỳ thi bắt đầu bấy nhiêu. Tại sao chúng ta lại sợ nó đến vậy? Điểm số là nguyên nhân! Điểm số là khái niệm đầy bất cập. Trước hết ta tạm chấp nhận nó như một chiếc thước minh bạch và sáng suốt để đo trình độ của con người (tạm chấp nhận thôi nhé). Ta chấp nhận nó đại diện cho lý tính, tài giỏi thì điểm cao, dốt nát thì điểm thấp, trắng đen rạch ròi. Nhưng không, để phủ nhận cho chính lý tính đó, thì từ trước đến nay điểm số luôn dính dáng phần nào đến cảm tính, nó có thể được nâng lên nâng xuống, được trừ một, được cộng hai, là công cụ bày để tỏ tình thương hoặc bày tỏ lòng từ bi, hay thậm chí để đem ra dọa nhau. Điểm cao cũng có thể đạt được bằng gian lận mà thôi.

Vậy chiếc thước này đã mất đi tính chất thứ nhất, đó là minh bạch. IQ chỉ là một phần nhỏ để đánh giá cá nhân, bài kiểm tra phụ thuộc vào tâm trạng và vốn hiểu biết tức thời của người chấm. Vậy thì cớ gì mà điểm số giữ được tính sáng suốt của nó? Điểm số bản thân nó đã là công cụ để phân loại con người, hiển nhiên sẽ phát sinh sự bất bình đẳng, sự tự phụ, tự ti, tị nạnh, cạnh khóe. Đó là điều không đáng có ở bất kỳ đâu, đặc biệt là bậc Tiểu học.

Tóm lại là nó không minh bạch, không sáng suốt, không có gì tốt đẹp. Chúng ta cuống cả lên để chạy theo một giá trị hão mà tưởng rằng là đang khẳng định bản thân mình. Nếu lúc nào cũng lăn tăn ba thứ điểm cao thấp thì có lẽ cuộc sống sẽ luẩn quẩn trong những thứ vô vị.
Bệnh thành tích ở đâu mà ra? Sẽ không có bệnh thành tích nếu chúng ta không biến bằng cấp thành tiêu chuẩn của quy chế để xét tuyển. Muốn không như thế ta phải cắt bỏ cái gốc, cái rễ, tức là căn bệnh thành tích. Muốn cai nghiện đương nhiên phải ngừng cung cấp thuốc cho con nghiện, người ta đánh giá nhau chủ yếu qua bằng cấp mà không phải qua năng lực. Đó không chỉ là tâm lý chung mà còn là quy định chính thức ở nhiều nơi.

Xét trong một ngành nghề, một cơ quan, chỉ có những thằng ngu mới không biết thằng nào là thằng giỏi. Một người tài giỏi khi đứng ở vị trí lãnh đạo sẽ biết dùng góc quan sát và năng lực của chính bản thân để đánh giá năng lực của người khác. Còn một thằng ngu sẽ phải dựa dẫm vào địa vị, bằng cấp, học hàm để mà tuyển dụng nhau. Vậy thì chúng ta còn tiếp tay cho những thằng ngu mà làm cái gì? Hay chúng ta lại muốn tiếp tay cho những thằng tham ô, hối lộ?

Không muốn có bệnh thành tích, chúng ta phải cắt bỏ bệnh thành tích, với tư tưởng đó xét trong phạm vi nhà trường thành tích chính là điểm số. Đừng tạo ra những điểm số. Đi học mà không có điểm nghe có vẻ điên rồ, với tôi điểm số có cũng được nhưng đừng quan trọng hóa nó. Điểm số thực chất chỉ là kết quả của một bài kiểm tra mà ở trường, ngoài môn thể dục, bài kiểm tra là tập hợp định nghĩa những câu hỏi có tính hệ thống. Những câu hỏi này đặt ra có sẵn đáp án, câu trả lời cố định để tính điểm.

Như vậy điểm số chỉ thể hiện năng lực ghi nhớ những cái đã được học mà không nói lên được những năng lực khác, thậm chí không kiểm chứng được việc anh có hiểu những gì mà anh nhớ hay không. Vì điểm số người ta sẽ tìm ra nhanh nhất câu trả lời có sẵn vào bài kiểm tra bao gồm các hình thức học tủ, học vẹt, gian lận. Làm như thế này không hề mang tính nghiên cứu và sáng tạo. Nó đã và đang xảy ra ở hầu hết các môn trong trường học. Thậm chí những môn khoa học tự nhiên, tưởng như nó đòi hỏi tư duy logic rất cao nhưng cũng phải thuộc lòng các công thức để áp dụng giải bài tập.

Không muốn làm bài tập cuối cùng lại bị đánh giá là yếu kém về tư duy, thế thì quá mỉa mai và không đời nào tôi ủng hộ. Một khi đã có điểm người ta chỉ học vì điểm. Hãy để cuộc đời cho điểm mỗi cá nhân, nâng tất cả lên cao rồi sẽ biết ai là người có đôi cánh.

Năng lực rất đa dạng, có bao nhiêu hoạt động thì có bấy nhiêu năng lực. Nói chung muốn đánh giá hãy nhìn sự tồn tại của mỗi cá nhân và ảnh hưởng của sự tồn tại ấy đến xã hội và môi trường xung quanh. Ảnh hưởng đó là gì, là công việc, là giá trị sản phẩm họ tạo ra. Sản phẩm có ảnh hưởng lớn là có giá trị cao, không có ảnh hưởng là đồ vô dụng. Những thứ có giá trị ảnh hưởng không bao giờ là những thứ có sẵn bày ra như đáp án trong bài kiểm tra”

4) Phần 4: “Người vô đạo đức thì tạt axit, tấn công bằng bom nguyên tử”

Một con người có thể nói là được cấu thành bởi 2 yếu tố: Tri thức và đạo đức. Nhà trường phải là cái nôi trau dồi cả về tri thức và đạo đức đối với học sinh. Bàn về đạo đức, thực ra không thể đổ lỗi hết cho gia đình khi một đứa trẻ tỏ ra vô lễ. Trẻ em không có quyền chọn cha mẹ, may thì được nhờ, rủi thành chịu, cha mẹ không tốt, không dạy được con, nhà trường phải là nơi làm điều đó. Trong gia đình những thứ tình cảm như tình mẫu tử, tình phụ tử ta đều tìm thấy được ở những động vật bậc thấp. Nhà trường phải là nơi giúp các em thành người. Đạo đức rất quan trọng.

Nếu tri thức là một cỗ xe thì đạo đức là vô-lăng, nếu tri thức là chiến mã thì đạo đức là dây cương. Với đạo đức, tri thức sẽ hướng thiện. Một người không có tri thức cùng lắm là gây hại một cách vô ý. Một người không có đạo đức thì cố ý hại người khác thì tạt axit, thì tấn công bằng bom nguyên tử.

Nền tảng đạo đức được hình thành rất sớm từ những năm tháng đầu đời, nó có khuynh hướng trở thành bản chất cố định, khó thay đổi. Chính vì vậy, phải giáo dục cho học sinh về đạo đức, số phận con người.

Nhà trường có 1000 học sinh, 1000 số phận khác nhau, số phận cá nhân sẽ quyết định số phận của cả một dân tộc. Một đứa trẻ hư chứng tỏ nhà trường thất bại, nhà trường thất bại chứng tỏ cả dân tộc thất bại.

Việt Nam đứng thứ 13 trong số những nước vô cảm nhất thế giới. Tôi không quan tâm đến những lời ngụy biện để phủ nhận con số đó, một thực tế văn hóa đạo đức xuống cấp đến mức nào cũng chẳng cần kể ra. Chúng ta hô hào báo chí đủ các kiểu nhưng hầu như không có kết quả nào ra hồn. Tất cả đều có nguyên nhân khởi phát từ giáo dục.

Bắt đầu mỗi năm học mới luôn có một cái bản mà giáo viên đọc cho học sinh chép vào vở, đó là nội quy nhà trường. Nội quy nhà trường luôn có mối quan hệ chuẩn mực văn hóa cơ bản, như là giữ gìn vệ sinh chung. Nhưng không nhiều người làm được đó vì mối quan tâm của người đi dạy và đi học vẫn là điểm số. Mặt khác nội quy thuộc về luật pháp, luật pháp đứng đằng sau đạo đức, khi nào đạo đức không thể cứu vớt được nữa thì luật pháp mới can thiệp.

Chúng ta lại cứ thích kỷ luật và cấm đoán nhiều hơn là cảm hóa. Nhìn thẳng mà nói, môn Giáo dục công dân từ lâu đã là môn kém coi trọng nhất trong bảng điểm, việc học nó chỉ mang tính hình thức và đối phó. Tôi nói không phải ủng hộ môn này sẽ thành trọng tâm để mà chúng ta thi đua nhau, như vậy sẽ chỉ khiến cho học sinh khổ thêm. Điều quan trọng cần nhìn rõ là có học chăm như thế nào đi chăng nữa cũng không bao giờ là đủ. Cách học của đạo đức không giống tri thức. Nếu tri thức chỉ đọc hiểu qua lý trí thì đạo đức biểu lộ qua trái tim. Để hình thành một con người đạo đức, không thể việc chỉ bắt người ta đọc ê a những đạo lý, những phần ghi nhớ cuối bài, không thể hiểu qua lý thuyết suông hay 10 phẩy trung bình môn. Tất cả những thứ đó không có liên quan đến tiêu chí đạo đức trong con người ta, mà chỉ có nguy cơ biến họ thành những kẻ đạo đức giả.

Trong suy nghĩ của đại bộ phận hiện nay thì “đầu tiên là tiền đâu”. Sống vì lợi ích bản thân, giữa xã hội sống đầy lý tính này thì đạo đức chỉ là thứ gì đó mơ hồ và xa xỉn. Khi ta cho một thứ, lý chí bảo rằng có nên không? Có nhận lại được điều gì không? Có được trả ơn không? Chúng ta không tin rằng khi làm việc tốt sẽ được trả ơn và có được sự thanh thản trong tâm hồn.

Chỉ có trải nghiệm mới khiến ta thực sự hiểu đạo đức là gì. Vậy trách nhiệm cao cả của giáo viên là tìm ra con đường dẫn đến trái tim của học sinh, khơi gợi tình thương yêu giữa con người với con người, với con người và vạn vật, và thực sự có nhiều hơn một con đường như thế. Các môn văn học, xã hội khác cũng là để nuôi dưỡng tâm hồn. Nhưng chúng ta không làm được, học chỉ là miễn cưỡng, học thuộc lòng cả tiểu sử, cả một bài dài. Các giá trị nhân văn rất khó đi vào lòng người khi chỉ nói suông, tự ca như những con vẹt.

Thế hệ đi sau không thể bồi hổi nhớ lại ký ức của thế hệ đi trước. Trách làm sao được khi giới trẻ chỉ nhìn thấy hàng hiệu, xe tay ga, đâu biết được nước mắt của người mẹ già thời kháng chiến. Tâm hồn sẽ càng mai một đi khi những giá trị rất đẹp lại bị mai một vì học thuộc lòng một cách vô cảm. Bản sắc dân tộc cũng vì đó mà rơi vào hố đen.

Tất cả nguyên nhân cũng chỉ vì cắm đầu vào những kỳ thi. Thầy giáo, cô giáo, những ngày đầu bước chân vào ngành sư phạm ai cũng muốn được cống hiến, được đóng góp, có thiên lương cao đẹp. Nhưng rồi thời gian lại trôi đi, cái lúc mà trời nắng chang chang, mồ hôi nhỏ giọt, lấy cái gì mà làm động lực?

Tất cả sẽ mãi chỉ là viển vông khi lương của giáo viên vẫn còn thấp như vậy. Mà lương lại là vấn đề của kinh tế, kinh tế có vấn đề phần nhiều là do tham nhũng, những kể tham nhũng muốn đứng được ở vị trí có thể tham nhũng ít nhất cũng phải trải qua 12 năm giáo dục. Vòng tuần hoàn này cứ luẩn quẩn một cách thật ảm đạm, thảm hại.

Chúng ta học rất nhiều nhưng học rất ít về con người. Trí thông minh của con người được chia làm 8 phần: ngôn ngữ, cảm nhận không gian, âm nhạc, vận động cơ thể, tương tác giữa các cá nhân, cảm nhận thiên nhiên, nội tâm, logic toán. Trong khi những môn trọng tâm như toán, lý, hóa đều học chuẩn phải có trí thông minh logic toán. Để trở thành một người văn minh, văn hóa phải có trí thông minh nội tâm, con người phải hiểu chính bản thân con người để có sự tự vấn, giằng xé trong tâm can để vạch rõ đúng sai, thiện ác, trụ vững trong một xã hội với phần đông là những kẻ vô văn hóa, vô đạo đức.

Càng hiểu rõ bản thân hơn ta càng có đề kháng với những thói hư tật xấu ở đời mà cái đó ở trường không có ai dạy. SGK chỉ quan tâm đến những con số và những con chữ. Cái khó của giáo dục không phải làm sao để học sinh thi đỗ mà dạy sao cho học sinh nên người mới đúng.

Nguồn:  Lao Động

Tháng 4 19 2013

Tôi không thích đi học. Và tôi không phải người duy nhất.

Một học sinh lớp 12

Image removed by sender. Khi_con_chan_hocGiới thiệu của Phạm Xuân Nguyên: Xem clip “Sự trăn trở của một kẻ lười biếng” tôi thật sự bất ngờ vui mừng vì khả năng hùng biện hấp dẫn của một học sinh lớp 12 đã vạch ra đích đáng những lỗi hệ thống của cả nền giáo dục nước nhà bao nhiêu năm nay. Tôi tin em phải thương đau cho mình và bạn bè cùng thế hệ lắm mới nghĩ được và nói được như vậy. Bộ trưởng Bộ Giáo dục – Đào tạo nên xem clip này và mời em học sinh đó đối thoại thẳng thắn, công khai. Tôi tin, bằng vào những điều đã nghe và thấy trong clip, em có đủ năng lực suy nghĩ, biện luận, tranh luận cùng người đứng đầu ngành giáo dục, và cuộc đối thoại sẽ thú vị, hấp dẫn. Cuộc đối thoại đó nên được ghi hình lại và phát chiếu cho mọi người xem, như thế sẽ rất bổ ích. Nếu ông Bộ trưởng không làm được thế là ông thua kém học sinh của mình. Vì một nền giáo dục khai phóng! – tôi đồng tình và ủng hộ tư tưởng này của em học sinh khi kết thúc bài hùng biện rất hay của mình kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Và để tiếp sức cùng em, tôi giới thiệu ở đây bài viết của một học sinh nữ lớp 12 (em xin được giấu tên) cũng nói về sự chán ngán đối với việc học hiện nay. Cả bài nói và bài viết của hai em cuối cấp, tôi nghĩ, là chung cho cả mọi học sinh, mà nói thêm lần nữa, ông Bộ trưởng Bộ GD-ĐT phải nên đọc, nên nghe, và có đối thoại.

Tôi không thích đi học. Và tôi không phải người duy nhất.

Cách đây rất nhiều năm, tôi được cho đi học. Bằng một lẽ nào đó, bố mẹ tôi thấy cần phải cho con mình đi học, để tuân theo những quy tắc thông thường trong đời sống xã hội, để làm một gia đình bình thường, có những đứa con bình thường được đến trường theo mong muốn của những bậc làm cha mẹ. Thế là tôi bắt đầu đi học, như rất nhiều đứa trẻ khác cùng trang lứa. Trường cấp một của tôi là ngôi trường danh giá nhất nhì trong thành phố lúc bấy giờ, không may, trường cấp hai và cấp ba của tôi cũng vậy. Kiểu như khi hàng xóm sang chơi nhà tôi vào ngày tết, sau khi lì xì chán chê họ hỏi, nào, thế cháu nhà đang học trường gì nhỉ và khi tôi nói cho họ nghe tên trường, một cách chậm chạp và ít khoa trương hết mức, họ sẽ ồ lên và, à, ra là trường đó, thế cháu hẳn phải học giỏi lắm. Suốt những năm đi học tôi đã đối mặt với điều này, chưa một lần tự hỏi vì sao chỉ nghe tên một sự vật sự việc gì đó mà người ta có thể quy chụp tính chất của nó và những người liên quan đến nó là một. Đó là một sự vội vàng đầy thiển cận. Tôi không phải một đứa trẻ học giỏi. Một lần cũng không và sẽ chẳng bao giờ là vậy.

Lên cấp hai, cuộc sống học tập của tôi bắt đầu xuất hiện những dấu vết trắc trở. Tôi phát hiện bản thân không thể nuốt nổi các môn tự nhiên và rằng chúng đang giết chết tôi từng ngày. Nhưng ngoài tôi ra, không ai biết điều đó. Tôi muốn nói là, cả thế giới đều biết tôi đầu hàng các môn tự nhiên nhưng không biết chúng đang giết chết tôi từng ngày. Điều đó rất quan trọng, không phải ai cũng biết. Lẽ thường tình, tôi lao vào học thêm. Tôi cũng lo lắng chứ, nhưng sao bằng bố mẹ tôi cho được. Tôi học, học và học như một cỗ máy có đầy rơm trong đầu và người ta nhồi nhét đủ thứ nào các món chất nổ các công thứ tính toán thời gian các con số có những kí hiệu khốn khổ trên đầu và vâng, những thứ đó đã trở thành một công cụ tuyệt vời cho cuộc sống của tôi biết mấy. Tức là chúng chẳng làm gì cả.

Không biết có bao nhiêu đứa trẻ được cho đi học thêm từ hồi lớp một ở xung quanh tôi. Lần đầu tiên nghe chuyện này tôi nói, im đi, làm gì có chuyện đó. Ấy là sự thật. Tôi không hiểu người ta có thể đưa thứ gì mang tầm cỡ khó hiểu vào đầu một đứa trẻ sáu tuổi, thôi nào, chúng hãy còn nhỏ đến thế cơ mà. Ở cái tuổi như vậy người ta cần làm những điều ngu ngốc như nghịch giun và lăn lê trên sàn nhà, nhổ hoa và đi tè lên nền đất trống, hay vui hơn một chút chúng có thể đánh những thằng bé cùng tuổi và túm tóc một vài đứa bé gái mà chúng thích. Đó mới là những công việc chính của một đứa sáu tuổi, không phải ngồi yên trên ghế trước mặt là tờ bài tập toán, hay tiếng anh, hay tiếng việt và chúng cầm bút trong tay chịu không hiểu thứ gì đang diễn ra trước mắt mình. Những con kiến nhỏ bò trên trang giấy, chúng không biến mất khi bọn trẻ nghiến nát bằng những ngón tay.

Nhưng thực sự thì, mọi thứ chỉ bắt đầu khi tôi lên cấp hai, sau đó là cấp ba. Tôi có thể nói trước điều này, tôi ít nhất trên dưới mười lần muốn đấm vào mặt một thầy cô giáo nào đó, ra khỏi lớp và đi làm ở trạm xăng. Xin mời, tôi là một tấm gương xấu cho bất kì ai muốn trở thành người tốt. Nhưng khoan, các vị có biết tôi không? Đấy, chưa gì đã lại chơi trò chơi theo một cách thiển cận rồi. Các vị cần phải tiếp xúc với gốc rễ của vấn đề, không thì cũng nên nghe cô ta trình bày về cuộc đời của cô ta theo trình tự, cho nó có lớp lang. Có cái này ở người lớn mà tôi thấy thật buồn cười, rằng tại sao các vị chẳng bao giờ nhận ra cần thay đổi. Các vị không bao giờ lắng nghe trọn vẹn con cái của mình. Ý tôi là, các vị nghe chúng nói, nhưng không bao giờ hiểu hết tất cả, các vị nghe đấy, nhưng không hiểu. Chúng đang nói gì đó và thậm chí chúng còn chưa kịp nói cho ngọn ngành là các vị đã bắt đầu phản bác lại trong đầu mình rồi, những ông bố bà mẹ tâm lí hơn một chút thì đợi con nói xong mới bắt đầu sắp xếp lại các lí luận phản bác. Các vị hầu như đều phản bác.

Quay lại với việc đi học của tôi. Cấp hai là một thiên đường của những điều phức tạp, nhưng nó hãy còn là một thiên đường. Tôi lên cấp ba sau khi kết thúc lớp chín. Từ trước khi thi bố mẹ tôi đã xác định được ngôi trường cần phải vào, làm gì để đạt được nó và tất nhiên là sự hợp tác từ tôi. Nhưng hình như mục đích của hai bên không giống nhau. Bố mẹ muốn tôi vào trường tốt, một phần tốt cho tôi, còn lại tốt cho họ. Đó là chuyện đương nhiên, bố mẹ nào chẳng muốn có gì đó để tự hào về con mình. Ai cũng thế, tất cả mọi người. Trong khi đó mục đích của tôi là vào cùng một trường với bạn bè mình, chưa kể đó là một trường tốt, được đánh giá cao và sau này tôi sẽ được trấn an bằng rất nhiều lời khen ngợi. Tôi đi học thêm trong tâm trạng phấn khởi, cứ vài bữa tôi cúp học một lần. Sau khi nhận kết quả đỗ, thực tình tôi không vui mừng cho lắm. Nó chỉ đến một cách hiển hiện và rõ ràng khi các cô dì chú bác họ hàng nội ngoại của tôi mừng tôi tiền, ít ra ngôi trường này đã được đóng một cái mác đặc biệt đến thế mà, cái mác của lòng dân. Đến đây tôi muốn nói, những đứa trẻ mười sáu tuổi chưa thể quyết định được cuộc đời của chúng đâu. Bố mẹ chúng đóng một vai trò cực kì quan trọng trong đời chúng, tác động vào chúng, ảnh hưởng lên chúng. Chúng đi đâu, làm gì, tuổi mười sáu không thể nào quyết định được. Chúng chưa đủ khôn ngoan, chưa đủ chín chắn, chúng để mặc mọi thứ và chúng không biết phải làm sao cho đúng. Khi đó, bố mẹ chúng dắt chúng đi. Bố mẹ tôi đã dắt tôi vào cấp ba, một thế giới mới nơi tôi ngày ngày tìm mọi cách trốn chạy.

Tôi ghét đi học. Tôi nhận ra điều này năm tôi học lớp mười một. Khi đó tôi đã sa sút hết mức và không thể tệ hơn được nữa. Mọi chuyện quay cuồng và chúng tôi quay cuồng theo. Tôi, gia đình tôi, mối quan hệ của tôi xuống dốc với mọi người, trường học đè lên tôi, đổ sập dưới chân tôi. Tôi biết được rằng tôi chưa bao giờ thích đi học. Có rất nhiều lựa chọn trong cuộc đời mỗi người. Đến một lúc nào đó các lựa chọn sẽ đến tay tôi. Khi đó tôi được quyền làm chủ cuộc đời mình. Có những lựa chọn sai lầm, có những lựa chọn đúng đắn, nhưng làm thế nào tôi biết được. Phải làm thử thôi, làm tất cả chúng, nghĩ ra là làm. Tôi không muốn uổng phí mọi giây phút trong đời mình kể từ khi tôi nhận ra phải trân trọng nó nhiều hơn. Cuộc đời chúng ta ngắn hơn chúng ta tưởng, đến một lúc nào đó không biết được, nó sẽ vụt khỏi tay và biến mất đi. Phí phạm từng ấy năm trong đời để làm những việc không thích, tôi coi đó là một tội ác, là một mối nguy hàng đầu cho xã hội bởi khi đó chúng ta không bao giờ biết được những kẻ đang chán nản và đầy tội lỗi ấy sẽ làm gì. Chúng sẽ làm gì ư? Đơn giản lắm, chúng sẽ phá bỏ mọi khuôn phép và vận hành thế giới nhỏ bé của chúng theo một cách riêng, những đứa trẻ hãy còn quá nhỏ và say mê những trò chơi dại. Có nhiều gia đình để con họ đi học, nhìn chúng học bài, làm bài tập, được điểm tốt, thế là sướng. Tôi không tán thành việc đó. Họ không ở bên con mình ngay từ khi mọi chuyện bắt đầu, khi con họ đột nhiên muốn buông xuôi và chúng mệt mỏi tới nỗi không muốn cố gắng nữa. Những đứa như vậy thường khép mình vào trong một cái vỏ kiên cố và vững vàng và chúng cố thủ trong đó không bao giờ ló ra. Tận sâu bên trong chúng tính toán những phương thức tàn bạo nhất cho cuộc sống của mình, có những đứa quyết định từ bỏ nó. Chúng chẳng làm gì cả, và từ bỏ nó.

Tôi chưa gặp những đứa trẻ cảm thấy chán nản với cuộc sống của mình. Tôi cần gì phải gặp. Bởi tôi là một minh chứng điển hình, đang hít thở và đang sống, tôi biết rõ cảm giác buồn chán bất lực đó như thế nào, tôi cũng biết những đứa trẻ như tôi đang phải đối mặt với mọi thứ ra sao. Tôi nghĩ mình biết. Có lẽ có rất nhiều những đứa trẻ như vậy, chúng không thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại, khuôn khổ hiện tại và chúng muốn chạy thoát nhưng không thể. Khi chúng gây chuyện và bố mẹ chúng hỏi, tại sao con không tâm sự với chúng ta khi con bế tắc, trời ạ chúng phải trả lời thế nào đây? Bố mẹ, các vị đã không ở bên con các vị khi chúng cần, vậy thì đừng bao giờ đòi hỏi chúng phải kể cho các vị nghe hôm nay chúng thấy thế nào, chúng mệt ra sao và chúng muốn được nghỉ một buổi học ở trường. Chúng sẽ không bao giờ nói bởi ngay từ đầu chúng đã không được phép nói ra rồi. Con cái lớn lên bằng nỗi sợ. Nỗi sợ bị đánh, bị mắng, bị chửi rủa, có những đứa học cách sống chung với nó và ổn, có những đứa cũng học cách sống chung với nó và bị tổn thương. Những đứa ổn sẽ sống theo cách riêng của chúng và âm thầm không để ai biết, những đứa không ổn sẽ kiệt quệ từng ngày và kết quả chúng sẽ bỏ cuộc, rất sớm thôi. Số lượng trẻ vị thành niên tự sát không ít. Ta quy kết cho căn bệnh trầm cảm. Vậy nguyên nhân của căn bệnh trầm cảm là gì? Tôi nói, đó là những áp lực trong cuộc sống.

Thế giới này không tạo ra áp lực. Con người mới là kẻ làm điều đó. Tôi đã từng mơ đến một thế giới nơi chúng ta sống bình đẳng với nhau, được làm những điều chúng ta muốn, làm những thứ chúng ta thấy mình cần phải, nơi con người sống với nhau bằng lòng tốt và hòa bình, và những bậc người lớn hiểu con cái của họ hơn. Trong tôi có một phần luôn tin rằng tội ác của con người tất thảy đều bắt nguồn từ giáo dục. Những đứa trẻ sinh ra đều mang một lòng tốt nguyên thủy. Bố mẹ chúng là người điều chỉnh và định hình cho lòng tốt ấy. Giả sử có một đứa sinh ra với tố chất sát nhân trong đầu, bố mẹ chúng sẽ là người bật công tắc khởi động nó lên, hoặc họ sẽ tắt nó đi vĩnh viễn. Nhân cách một đứa trẻ không phụ thuộc vào những gì người ta dạy chúng ở trường, ở trường người ta không dạy chúng tình yêu. Người ta dạy chúng làm thế nào để nổi trội hơn đứa khác và công khai đứa nào dở hơn đứa nào hay hơn. Trường học tạo ra các tầng lớp, không đâu xa, chính là trường học. Không có tiền thì không được đến trường, không có kiến thức thì không được đến trường, không có nhân cách thì không được đến trường. Ai nói trường học là nơi đào tạo các chủ nhân tương lai của đất nước thì tôi sẽ cười vào mặt họ. Các chủ nhân tương lai của đất nước lúc này đang tán phét với nhau và làm bài tập trong nỗi hân hoan hơn người của chúng. Chúng không được dạy làm thế nào để đưa đất nước lên một tầm cao hơn, khiến người dân tự hào về nòi giống của mình hơn, chúng chỉ được dạy làm thế nào để kiếm được nhiều tiền nhất và xây được nhà to nhất. Chủ nhân tương lai của đất nước, tôi tin, là những đứa trẻ có những suy nghĩ nghiêm túc về việc này từ khi chúng nhận thức được mọi chuyện.

Khi tôi nói quan điểm của tôi với người khác, chúng tôi bắt đầu tranh cãi nhau. Họ: không đến trường thì làm sao có kiến thức? Tôi: nếu anh cần kiến thức tự anh sẽ tìm cách có được nó thôi. Họ: không đến trường thì làm sao vào làm cho các công ty lớn, làm sao có bằng đại học? Tôi: yên tâm đi, các công ty của anh sẽ cần đến anh nếu anh phù hợp, nếu anh yêu thích một công việc nào đó và dành nhiều thời gian cho nó, còn bằng đại học ư, anh cần nó để làm gì, để vào một công ty tư nhân lương bốn triệu một tháng và gặp được tình yêu của đời anh à? Họ: không có học vấn thì sẽ chẳng có gì hết. Tôi: anh có sức khỏe, anh có bộ não, cái cần nhất là liệu anh có khả năng học tập và không bị phụ thuộc hay không. Họ: vậy thì trước giờ đi học là một chuyện vô bổ chăng? Tôi: không, nó không vô bổ, nó chỉ mất thời gian và ngày càng sai hướng. Họ: vậy thì nói xem thế nào mới là đúng đây? Tôi: khi con anh nói với anh rằng nó thích đi học, và sáng nào nó cũng nói thế, khi đó trường học mới là nơi đúng đắn cho con anh. Đã bao giờ nó khẳng định với anh thế chưa, rằng nó thích đi học ấy? Họ: thật là thiếu suy nghĩ, không đi học thì cô sẽ sống bằng gì đây? Khả năng nói phét à? Tôi: sống bằng niềm đam mê của tôi. Tôi làm công việc mình thích, tôi làm chủ đời mình, còn anh, anh có hài lòng với cuộc sống hiện tại không, hay vì anh đang phải làm một công việc tẻ ngắt nên anh luôn muốn có rất nhiều thứ trong đời? Tôi nói anh nghe điều này, một tấm bằng không nói lên giá trị của anh, bởi ai cũng có bằng, hiểu không? Nếu anh bất tài, với một tấm bằng anh sẽ đủ nuôi sống mình theo cách tằn tiện nhất, nhưng anh có tài và không có cái bằng nào cả, anh sẽ sống bằng sự ngưỡng vọng của người khác và chính sức lực của mình. Tùy thuộc vào anh. Họ: vậy tôi phải làm gì đây? Tôi: nằm xuống, nghĩ xem tiếp theo anh muốn làm gì. Đừng hỏi tôi.

Có người sẽ nói, chạy theo ham muốn là con đường nhanh nhất để xuống dốc. Tôi trả lời, chạy theo những ham muốn của anh và duy trì nó, anh sẽ được lên thiên đường. Cái khó trong việc làm theo mong muốn của bản thân là không bao giờ tin vào những mong muốn ấy. Các vị luôn đắn đo và quá quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Chính vì thế, các vị luôn thất bại theo ý họ.

Tôi không thích đi học. Bởi trường học không đem lại cho tôi cái gì, ít ra là những cái người khác tin là họ nhận được. Tôi không có niềm vui, không có đam mê, tất cả là nghĩa vụ, là một áp lực. Và tôi biết tôi không phải người duy nhất. Đã đến lúc những đứa trẻ được nói rồi.

22 tháng 11 năm 2012.

Cảm ơn Phạm Xuân Nguyên đã gửi cho bài này

Bình luận (61)

  • Tino Le

    Đọc được những ý kiến vô cùng tiến bộ của 1 bạn trẻ 18 tuổi , sống và học tập tại Viet Nam, Khiến cho tôi có lại niềm tin vào tuong lai nền giáo dục . Tôi đã gần 30 tuổi, một sản phẩm thất bại điển hình của cách giáo dục nhồi sọ, phải xấu hổ thừa nhận rằng tư duy của mình thua xa một em học lơp 12. Cám ơn em đã dám nói lên trăn trở chung của bao thế hệ. Chừng nào đất nước ta còn những người như em thì sẽ còn cơ hội tiến ra thế giới.

    Reply
  • Bình Yên

    Khi nào giáo dục dẹp bỏ được bệnh thành tích thì mới tính tiếp được những việc khác. Thấy trẻ con giờ còn bị nhồi nhét nhiều hơn lúc mình đi học. Thệt là khổ!

    Reply
    • Ctrung

      Vẫn có rất nhiều phụ huynh tích cực đưa rước con đến 9g15 tối. Người lớn ngày làm việc 8 tiếng, trẻ con thì học từ 7g sáng đến hơn 8g tối. Trẻ con học tiếng anh trước khi vào lớp 1(chưa biết chữ) lại được xem là tiến bộ.

      Hình như là mình phải học, học thật nhiều, càng nhiều càng tốt, còn chuyện học được gì, để làm gì, hiệu/hậu quả ra sao không quan trọng.

      Reply
  • Long Vu

    Cháu cũng đã xem trọn clip và thấy cậu bé (ít tuổi nhưng không ít nghĩ) này quả là rất có tài hùng biện. Hi vọng từ những cái nhỏ nhặt này sẽ giúp tạo hiệu ứng cho ngày càng nhiều người trẻ có những phần phản biện đầu tư một cách công phu như vậy. Từ đó mới dần dần tạo ra được thói quen phản biện và từ đó mới có thể thay đổi được phần nào đó từ trong tiềm thức con người VN nói chung. Cá nhân cháu học 9 năm ở Thực Nghiệm của GS Hồ Ngọc Đại, một môi trường thời điểm đó cũng tạm gọi là khác hơn chút ít so với kiểu dạy truyền thống của các trường công nói chung lúc bấy giờ (như kích thích học sinh tự học, tư duy độc lập, chấm điểm theo dạng ABC…) nhưng cũng chưa thể gọi là khác biệt được. Vì sự hạn chế trong cơ chế, sẽ không có chuyện học mà không vì thành tích. Với một hệ thống GD đã tồn tại cùng với một cơ chế, chính trị xin-cho như hiện nay cá nhân cháu không mấy lạc quan về việc thay đổi cách thức tiếp cận GD, chỉ hi vọng từ những cái phản biện nhỏ nhặt này mỗi gia đình, cá nhân sẽ suy nghĩ và có thể dần tự thay đổi cách suy nghĩ, nhận thức về tầm quan trọng của việc như thế nào là HỌC.

    Reply
  • Gã khờ

    BCA thân mến, chúng ta có nên cổ động cho một buổi “nói chuyện” giữa cậu học sinh lớp 12 với Bộ trưởng Bộ giáo dục và đào tạo không nhỉ?

    Reply
  • Duc Duong

    Xin vui lòng không bình luận nữa. Hãy vui lòng góp sức bằng quan hệ, vật lực , tài lực và những gì Các Bạn có thể để giúp Bạn Học Sinh này có 1 xuất Học Bổng Du Học. Tôi vui biết chừng nào, khi những tư tưởng của các Bạn Trẻ này được chấp cánh bởi nền Giáo Dục hiện đại , dân chủ. Và càng vui hơn nũa khi ngày càng có nhiều cơ hội cho nhiều Bạn trẻ có tư duy sáng tạo được học hành tại những dất nước tiến bộ , dân chủ.

    Sau này, các Em sẽ quay về Quê Cha, Đất Tổ để canh tân giáo dục. Vậy chúng ta hãy hành động và vận động để các Bạn trẻ có cơ hội thực hiện ước mơ của mình.
    Thân chào các Bạn.

    Reply
  • Hoàng cương

    Thầy Sĩ .
    Hồi còn học cấp 3 , Sau những ngày đầu vào học không khỏi bỡ ngỡ , học trò từ các nơi tụ về ! Thầy chủ nhiệm lớp vẫn ở tập thể ,Tôi ở trọ gần phòng ,sáng lên lớp không ăn sáng Thầy chỉ uống ngụm Rượu cho quên đói rồi lên lớp – Thời đó đa phần đói cả không riêng gì Thầy ! Thầy giản say sưa sùi bọt mém cái đói ,làm Thầy run lên rất căng thẳng _ Lớp chúng tôi phần nhiều là học dốt ham chơi ,quậy phá …thường xếp đứng bét của trường . Thầy càng khổ tiều tụy , Cất tiếng thưa 43 ông bà là công dân của nước Cộng hòa XHCN Việt Nam !
    Sau khi cầm súng 02 ,bị thương tích . quay lại trường đại học ,đến nay đã được 08 năm đứng lớp . Vì đói nên Thầy phải uống ngụm Rượu để có sinh khí làm Người đến đây với các em và bị trả giá phải cắt 1/2 Dạ dày .
    Khoảng cách miệng Thầy ,gần với cứt thải bằng một gang tay ,Rồi lấy tay minh họa – Chúng ta không nên hành hạ nhau thêm nữa có được không ? 43 học trò thẫn thờ nhìn Thầy khóc ….

    Reply
  • Sinh vien Viet

    Chúng ta đã thực sự tìm ra bệnh chưa? Nếu đã tìm được thì kê đơn thuốc có là quá khó không? Sẽ ra sao khi con bệnh không thừa nhận bệnh tật của mình? Nó nói: Bác sĩ nói láo?

    Thật ra xã hội ngày nay thông tin quá nhiều và có thể tiếp cận dễ dàng. Các quốc gia có nền giáo dục tốt trên thế giới này, họ không bưng bít nhưng tại sao những điều đó chưa đến được với chúng ta? Vì chúng ra tự sướng, bịt tai nhắm mắt hay ai đó đang tự bảo vệ chính mình?

    Tôi đọc được ở đâu đó sự thừa nhận nền giáo dục của VNCH với triết lý DÂN TỘC, NHÂN BẢN, KHAI PHÓNG và rồi những điều tốt đẹp được phát huy ra sao? Cụ Nguyễn Trường Tộ đã phạm phải sai lầm sao hậu sinh chúng ta không tránh lặp lại, sao không học nhà tư tưởng người Nhật cùng thời Fukuzawa Yukichi? Dâng tấu sớ, cứ làm và mở trường học (trường học ở đây được hiểu theo nghĩa rộng, không phải bó hẹp ở ngôi trường chúng ta thấy) để dạy, truyền tư tưởng VĂN MINH, CHÂN THIỆN MỸ.

    Chúng ta từng được biết người Nhật văn minh cư xử ra sao sau thảm họa sóng thần năm 2011 nhưng chúng ta người VN có ai biết được CON NGƯỜI VNCH đối xử với nhau như thế nào ở thời điểm loạn lạc năm 1975. Có bao nhiêu sự CƯỚP BÓC, HÔI CỦA xảy ra khi đó? Qua những gì tôi tìm hiểu và đọc (cả dưới mái trường XHCN) thì tràn ngập cướp & xã hội loạn lạc TRƯỚC 1975 (báo chí trong nước hiện nay viết, đã viết), tại sao THỜI ĐIỂM TRANH TỐI TRANH SÁNG LÚC LOẠN LẠC CỦA THÁNG 4-5/1975 LẠI ÍT XẢY RA?

    Thời điểm gần 30.4 thì súng ống vương vãi ở SG & nhiều vùng phụ cận, an ninh xuống thấp, đó chẳng phải mảnh đất vàng để Cướp & trả thù hoạt động sao? Tại sao những điều tồi tệ đó không mọc lên như nấm? Hãy nhìn thử các cuộc chiến gần đây trên thế giới & sự cướp bóc, hôi của … như thế nào?

    Sự NHÂN BẢN của nền giáo dục đã nói lên những điều đó? Có những tên cướp nổi tiếng ở SG trước 1975 mà chúng ta có thể tìm thấy qua báo chí hiện nay, mức độ bạo lực hoặc dã man so với cướp hiện giờ ra sao? Nhiều người sẽ nói là “ta” bảo vệ an ninh tốt nên các tên cướp trên không dám im tiếng, vậy xin hỏi là tại sao lại có những tên khác Nguy hiểm hơn và khi ta quét được thì mọc lên những tên nguy hiểm hơn nữa? Thời điểm đó, có sự phóng đại của truyền thông hay không?

    Giáo dục, đạo đức suy đồi,… như chính báo chí hiện nay thừa nhận. TẠI SAO VÀ VÌ ĐÂU?

    Trong bài viết MỘT TẦNG LỚP TRUNG LƯU CHO VIỆT NAM, Chú Phan đã dùng đến chiếc KIỀNG BA CHÂN, sẽ ra sao nếu 3 chân đó phát triển không đều & phát triển không cùng một hướng? Lịch sử nhân loại ví von kinh tế, chính trị như hai chân của con người và việc một chân bước tới một chân dừng lại hoặc đứng yên thì trước sau cũng ngã, chẳng biết ra sao?

    Bài viết nếu có “nhạy cảm”, Chú Phan có thể không cho hiển thị.

    Cám ơn!

    Reply
    • Thu

      Sinh viên rồi mà viết như vầy ư, ý tứ lủng củng, thiếu mạch lạc quá!

      Reply
      • Sinh vien Viet

        Cám ơn đã góp ý, đọc bài viết & bộc phát nên ghi nhận lại, mình có thể nói rõ thế này:

        (1) Cậu em thuyết trình theo mình là khá về hình thức & nói lên được nhận thức về giáo dục. Những điều cậu nói có thể còn thiếu, nhưng nó không phải vấn đề mới. Người ta không muốn thừa nhận thôi & hiện nay cũng không có dấu hiệu gì sẽ được thừa nhận. Con bệnh, có bệnh như nói BS nói không đúng.

        (2) Thế giới hiện nay có nhiều nền giáo dục tốt, chứng minh qua việc con của Quan không học trong nước mà gởi ra nước ngoài. Tại sao không sử dụng mô hình giáo dục của người ta để hệ thống hóa lại giáo dục trong nước, để mọi người dân đều được hưởng để phát triển đất nước. Tại sao?

        (3) Lịch sử VN đã dạy ta bài học về chỉ biết dâng tấu lên người cầm quyền (Cụ Nguyễn Trường Tộ dâng tấu kế sách hưng quốc). Thời nay ta biết là Tấu sớ CỤ dâng như nước đổ vào ly thủng đáy, cùng thời với CỤ, CỤ Fukuzawa Yukichi đã vừa dâng tấu, vừa mở lớp, vừa dịch thuật, vừa viết sách,… để truyền thụ văn minh. Sao hiện nay VN chúng ta vẫn đi theo cách cũ của Cụ Tộ. Việc mở lớp trong giáo dục hiện nay phải đúng là KINH DOANH GIÁO DỤC. Số lượng GS, TS, Thạc sĩ,… nước ta so với các nước trong khu vực là con số khổng lồ nhưng Bằng phát minh, bằng sáng chế … gần = 0

        (4) Cũng là người VN nhưng giáo dục VNCH với triết lý Dân tộc_Nhân Bản_Khai phóng với những kết quả tốt đẹp của nó đã không được kế thừa. Việc đốt sách sau 75 & viết không đúng sự thật về VNCH khá nhiều, nói điều này tại VN vẫn là sự nhạy cảm & nguy hiểm. Mình chứng minh qua một vài lập luận đã viết nên không viết lại. Ai có suy nghĩ người VNCH cũng ưa trả thù thì đọc bài viết này để ngẫm cho kỹ http://sgtt.vn/Loi-song/177101/Co-mot-gio-G-khac-vao-nam-1974.html

        (5) Để có giải pháp trọn vẹn cho vấn đề, cần tìm ra nguyên nhân & sửa từ gốc. “Ta” không làm vậy mà luôn muốn lấp liếm & áp đặt. VD: Nhiều tài liệu đã sửa lại đoạn kết truyện cổ tích Tấm Cám theo hướng làm nhẹ sự trả thù của Tấm (không còn làm mắm Cám gởi cho mụ gì ghẻ nữa mà dội nước sôi cho Cám chết hoặc Đày mẹ con cám đi biệt xứ…

        Câu hỏi là tại sao họ làm vậy mà nhiều người vẫn ủng hộ? Chẳng qua là họ muốn lưu giữ hình ảnh đẹp của Tấm trong tâm khảm (hình ảnh mà họ cho là đẹp), thời đại đã có Vua và luật lệ sao không xử theo luật mà là sự trả thù cá nhân? Thật sự mình có hỏi một vài người bạn, nhiều người còn cho là sự trả thù của Tấm là đúng, mình không đồng ý, bạn nghĩ sao?

        Mình thật không thấy Tấm đẹp vì sự trả thù do bất bình, thiếu kiềm chế khác với sự trả thù có chủ tâm trong thời gian dài. Là trả thù, cầm dao đâm chết theo mình nhẹ hơn lừa người ta rồi đun nước sôi dội chết – Thời gian ở đây cần được xem xét. Vậy đặt lại câu hỏi, người ta sửa kết cục để làm gì? Sao không giữ nguyên câu truyện để giảng giải và phân tích cho học sinh nhận biết Cái ác của mẹ con cám (ganh tị) và cái ác của Tấm, một người lúc đầu có vẻ là hiền lành (trả thù)?

        Sự thật ở VN giờ vẫn là điều khó nói, khó nói ngay cả trong truyện cổ tích thì những truyện ảnh hưởng đến quyền lợi, họ liệu có dám thừa nhận? Một câu truyện ngắn có vài trăm chữ thôi mà sự dấu diếm đã kéo bao con người vào cuộc tranh cãi đúng sai (Tấm & Cám – Thiện & Ác) đến giờ chưa có một kết luận chung. Nhìn vào đó có thấy nền giáo dục mờ mịt, và … mịt mờ.

        (6) Chú Alan có tâm nên đề xuất hướng, theo sự hiểu biết của mình thì điều đó đúng nhưng chính Chú cũng không dám nói hết. Mình chỉ đặt câu hỏi trường hợp ý kiến được thực hiện nửa vời, hậu qủa sẽ ra sao? Ai gánh? Tiếng nói của Chú là từ tâm nhưng rồi cũng thành tiếng kêu trong hoang địa.

        (7) Nhân tiện đây cũng cho nói thật về cảm xúc lúc nghe xong 1.06 phút thuyết trình của em học sinh 12: Lúc mới đầu thì bị thuyết phục tuy còn nhiều nội dung cần xem lại, nghe lần 2 thì thấy các luận điểm đưa ra không mới & không có một giải pháp hoặc có thì giải pháp đó nếu áp dụng sẽ có hậu quả của sự thiếu hệ thống & cân nhắc đầy đủ. Mình ngả mủ với phong cách thuyết trình nhưng nội dung thuyết trình có phải do mình em soạn không thì mình cũng không chắc. Mình nói lên điều này vì đọc nhiều comment ngưỡng mộ & khen ngợi theo mình là thái quá.

        Một lần nữa cám ơn sự góp ý, mình thường phản hồi theo tâm trạng, viết một mạch & gởi luôn. Đừng xem đó là xem thường đọc giả, thói quen xấu & sẽ được hạn chế.

        Reply
      • duy quang

        Bạn Thu có lẽ (có lẽ thôi) do trình độ, tầm nhìn, kinh nghiệm sống, vv….vv… còn khá hạn chế nên mới bình phẩm “Sinh viên Việt” ý từ, lời văn lung tung, luộm thuộm !? Theo tôi nhận xét, tác giả Sinh viên Việt là sinh viên…. đã ra trường từ rất lâu đó bạn, còn bạn Thu thì …. rất tiếc là chưa !

        Reply
  • Taxi Da Nang

    rất thích câu ” điểm số chỉ thể hiện năng lực ghi nhớ những cái đã được học mà không nói lên được những năng lực khác” Ra ngoài đời làm việc mới thấy rằng chỉ dựa vào điểm số là 1 sai lầm nhưng ở VN hiện giờ bằng cấp lại quá quan trọng

    Reply
  • ZWT

    Với trải nghiệm của hai em trong độ tuổi học sinh lớp đã đạt đến trình độ nhận thức như vậy, tố chất tốt của những người thành công.
    Chúc cho thế hệ trể Việt Nam có nhiều học sinh đạt đến trình độ này. Đất nước sẽ hồi sinh.

    Reply
  • Nguyễn Tân

    Khi đọc bài này, nghĩ kỹ lại thời học cấp 2, cấp 3, và cả ĐH của bản thân tôi, đúng là một sự trả giá quá đắt “chỉ để định hướng tìm ra con đường”. Khi học được 2 năm ĐH, tôi đã muốn bỏ học rất nhiều lần nhưng không làm được ! Tôi muốn đi tìm câu trả lời cho việc: mình thực sự đam mê cái gì? chứ không đơn giản chì là sống cho qua kiếp người, sống sao cho trông giống như mọi người rồi lặp lại cái sai lầm cũ kỹ đó vào kiếp sau.

    Ở đâu cũng thế, giáo dục suy rộng ra, nó là một cái bẫy cho những ai thiếu bản lĩnh vào tỉnh táo, bởi vì nó bản chất vốn dĩ là cái phương pháp/công cụ để điều khiển con người lẫn nhau và phụ thuộc vào hoàn cảnh mà nó sẽ biến đổi theo.
    Cách đây hàng ngàn măn, người ta ca ngợi đạo Khổng dạy cho con người sự ngoan hiền, trung-hiếu-lễ-nghĩa nhưng giúp ích được gì, khi hàng triệu triệu phú đô la TQ xếp hàng chờ nhập cư sang Mỹ. Đơn giản vì “điều kiện sống” không xứng đáng với họ (những người còn lại, hoặc bị bịt mắt, hoặc lực bất tòng tâm…).

    Tại sao nước Mỹ cho phép các giống nòi khác nhập cư ? miễn là “họ thấy có có tư chất riêng”, họ biết nhưng vẫn sẵn sàng nuôi mấy chục triệu “miệng ăn nhưng ko làm gì ra hồn” chỉ để sàng lọc ra những con người có 102.
    Một dân tộc chỉ đứng được trên các dân tộc khác khi hiểu ra được rằng: cái chữ “dân tộc” chỉ là phù phiếm và che đậy, bản chất bên trong phải là những cá thể dám hi sinh bản ngã để đấu tranh cho cái chân lý nó nở hoa tự nhiên, cho những vấn đề thực tại “những điều mà ai cũng biết là sai, là dở nhưng không ai dám nói, và không ai dám làm”…

    Hãy thôi huyễn hoặc và bị huyễn hoặc…

    Reply
    • IRON man

      Cảm ơn bác,cái suy nghĩ của bác hồi DH sao giống suy nghĩ của em bây giờ quá.Em luôn tự hỏi bản thân , mình nghĩ gì và đang làm gì đây? ,chả lẽ cứ học xong rùi ra đi làm ,lấy vợ,đẻ con,chăm sóc ba mẹ và sống một cuộc sống bình thường đến già ..sao cuộc đời quá tẻ nhạt vậy.Đường đời có lúc thẳng có quanh co , có thể con đường quanh co,ngoàn nghèo quá chúng lại lạc mất tiêu rồi,không sao..cứ bước tiếp đi dù gặp ổ gà ổ voi thì lúc đấy chúng ta sẽ thấy được con đường mà bản thân bấy lâu nay chúng ta đã không tìm thấy nó và bước tiếp..!!

      Reply
  • vodanh

    Tôi từng là học sinh chuyên Toán và tôi rất cảm thông với em học sinh trong clip (một người em, người bạn mà tôi rất quí ngoài đời). Có thể nói không ngoa rằng những học sinh các khối CHUYÊN như chúng tôi còn phải chịu áp lực học tập khủng khiếp gấp nhiều lần các bạn học sinh phổ thông khác cùng lứa. Thật là không may năm lớp 5, tôi thi học sinh giỏi Toán và đạt giải cao. Thế là cuộc đời tôi đã bị thay đổi từ đó vì họ đã đưa tôi vào lớp Chuyên, để đào tạo GÀ CHỌI đi thi lấy thành tích cho nhà trường và thành phố. Ban đầu thì thấy SƯỚNG vì đạt giải này giải kia, huy chương này nọ cùng những lời tung hô nhưng cuối cùng là TRỐNG RỖNG, MỆT MỎI…

    Tôi và các bạn cùng lớp đã không được sống như những đứa trẻ bình thường. Những môn học ngoài môn CHUYÊN thì phần lớn là tự đọc, tự học vì thời gian trên lớp rất ít, thầy cô chỉ lướt qua. Chúng tôi có một cách học kì lạ là HỌC ĐỂ QUÊN. Trước mỗi bài kiểm tra chỉ để thời gian 5, 10 phút đọc thật nhanh rồi làm bài. Tất nhiên vẫn 8,9,10 nhưng sau đó chúng tôi vất nó ngay khỏi đầu vì phải tập trung vào môn chính là TOÁN.

    Hơn nữa trong một lớp CHUYÊN thì độ cạnh tranh càng kinh khủng, vì phải chọi nhau xem ai là những người giỏi nhất để được chọn đi thi. Thế là thay vì tình cảm bạn bè trong sáng thì chúng tôi là đối thủ của nhau ngay trong lớp học. THẬT TỆ… Hơn nữa thời gian giành cho thể thao, hoạt động xã hội khác là rất ít. Tôi đã tìm đến THIỀN để giải tỏa Stress, lấy lại cân bằng và thêm yêu cuộc sống, nếu không có lẽ tôi đã nhảy cầu chết mất xác ở sông Hồng rồi…

    Bây giờ một số bạn học của tôi là những tay hackers chuyên nghiệp được cài cắm vào các hãng viễn thông hoặc được đào tạo làm một sát thủ học thuật ở lĩnh vực nào đó. Nói môm na là: TRÍ THỨC LẠC ĐƯỜNG. Dù họ giỏi chuyên môn thật đấy nhưng đó là tư duy cũng những kẻ NÔ LỆ. Đất nước này quả là không thiếu nhân tài nhưng những bộ óc độc lập đã dần bị NÔ LỆ HÓA. Họ đã muốn và cố tình làm vậy chứ không phải họ không biết.

    Reply
  • To Mồm Miệng Bự Thích Khoa Trương

    Một bạn trẻ có vẻ già trước tuổi.

    Reply
  • Nguyễn Thành Luân NEU

    Vâng, chắc cũng không phải bình luận quá nhiều đến nd clip nhưng tác giả của nội dung đó là ai???đó là của e hs hay lại là 1 người có hiểu biết và địa vị trong xã hội nhưng k dám thẳng thắn nói ra ???
    Và nếu bổ sung 1 luận điểm cho bài viết thì e muốn nói đến đó là sự …. trong đầu vào của 3 ngành quan trọng đó là SƯ PHẠM, BÁC SĨ, CÔNG AN.Hãy vẫn nhìn về giáo dục qua những giáo viên tương lai.họ thực sự chọn trường do yêu nghề hay do không thi được vào đâu. Nếu vẫn lấy điểm để đánh giá năng lực thì WHY lại để tình trạng đầu vào sư phạm liên tiếp giảm sút như vậy.Em có những người bạn học cùng và họ cũng sắp thành giáo viên.Em thực sự lo ngại khi con em mình lại được đào tạo dưới bàn tay những người đó cả về năng lực tư duy lẫn tư cách phẩm chất.

    Reply
  • BIll

    Bài viết của 2 bạn học sinh này phản ánh thực trạng xuống cấp hiện nay của nền giáo dục VN. Những điều này mọi người đều đã biết!
    Có thể xem đây là những bài văn hay, có nhiều cảm xúc, tuy nhiên đó cũng chỉ là quan điểm cá nhân, không thể xem là đại diện cho tất cả mọi học sinh.
    Mọi người đều có quyền thích học và không thích học ! Có bằng cấp hay không có bằng cấp.
    Có quyền chọn những nghề mình yêu thích.
    Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu như tất cả mọi người đều không cần phải đến trường?
    Ai sẽ làm những việc cần đến những kiến thức, chuyên môn chứ không phải chỉ có yêu thích hay quyết tâm là làm được.
    Những năm tháng học tập ở bậc phổ thông là những tháng năm rèn luyện bộ óc biết vận động và suy nghĩ, là nền tảng cơ bản để tiếp thu kiến thức ở bậc đại học.
    Thời gian làm bài tập hay thi cử cũng giúp cho người học sinh quen với sự làm việc có nguyên tắc và sự phân bổ thời gian hợp lý, có sự thi đua so với những bạn đồng môn và từ đó kích thích khả năng sáng tạo.
    Nếu nhìn vào số đông, những học sinh có thành tích cao ở bậc phổ thông, xem trọng việc học tập thì phần lớn cuộc đời sau này tương đối thành công.
    Bạn thích được chữa trị bởi một bác sĩ có bằng cấp hay một bác sĩ tự học?
    Bằng cấp ít nhiều cũng phản ánh được năng lực nhất định của người sở hữu nó.
    Ai sẽ vận hành một trung tâm hạt nhân?
    Chẳng lẽ đó là một người mà thời học sinh ưa nhìn ra ngoài cửa sổ khi thầy giáo giảng bài ư?
    Có rất nhiều thời kỳ gian khó hơn hiện nay rất nhiều, song những lớp học sinh các thế hệ vẫn không ngừng học tập và phấn đấu, bởi họ có một niềm tin vào tương lai tươi sáng mà sự học có thể mang lại, cũng như góp phần vào việc xây dựng đất nước bằng sự hiểu biết của mình.
    Cũng có thể nhiều bạn trẻ hiện nay cho rằng không cần học cũng có thể có nhà lầu xe hơi vì chỉ cần biết kinh doanh giỏi là được.
    Đất nước này không chỉ cần tiền, nó còn cần tri thức cho nhiều lĩnh vực.
    Đất nước này cần những nhà kinh tế với tầm nhìn dài hạn, cần những nhà khoa học trong nhiều lĩnh vực, cần những nhà ngoại giao giỏi……….
    Và sẽ tìm ở đâu ra những con người như thế nếu như tất cả đều không cần phải đến trường????

    Reply
    • NNT

      Rất đồng ý với BIII. Tôi xin có ý kiến thêm:
      - Người giàu không có kiến thức, đạo đức thì chỉ mình anh ta và gia đình anh ta hưởng lợi. Người khác, đất nước, xã hội sẽ bị thiệt vì sự giàu của anh ta.
      - Người có kiến thức, đạo đức và giàu, chắc chắn xã hội sẽ được hưởng lợi theo từ những sáng kiến, dịch vụ của người đó.
      Thân.

      Reply
    • TTH

      Ý kiến phản biện của bạn rất tuyệt vời!
      Tôi có ý kiến thêm thế này:
      Một xã hội phát triển được chỉ có thể dựa trên năng lực của những người có tri thức. Muốn có tri thức thì phải học dù học bằng cách nào đi chăng nữa. Và cái cách đào tạo trên ghế nhà trường như hiện nay mà nhiều nước đang áp dụng là cần thiết để đem lại tri thức một cách cơ bản, một cách có hệ thống cho đại đa số mọi người.
      Vấn đề là ở chỗ dạy học thế nào để học sinh thích học, để học sinh đến trường với một tâm trạng như đi hội và có thể phát huy tối đa trí tuệ của mình trong việc tiếp thu tri thức mà sách, mà thầy, cô, bạn bè chuyển giao, trao đổi, làm sáng tỏ hơn trong các giờ học.
      Và một vấn đề cực kỳ quan trọng mà lâu nay chúng ta đã xem nhẹ trong giáo dục đó là chỉ chú tâm đào tạo IQ mà thiếu giáo dục EQ. Nếu IQ là điều kiện cần thì EQ là điều kiện đủ để tạo nên những con người có nhân cách và tư cách để làm “động vật bậc cao nhất” trong số các loại động vật.
      Khi chúng ta đã trở thành một người có nhân cách và tư cách tốt thì tự khắc chúng ta thấy bản thân mình phải học nữa, học mãi để tích luỹ tri thức nhiều hơn, tốt hơn, có ích hơn cho xã hội, cho loài người và biết sử dụng tri thức đó sao cho có ích nhất cho xã hội, cho loài người.

      Reply
  • djjava

    Có lẽ vì mình học dốt mà đến tận bây giờ (sau 10 năm tốt nghiệp kỹ sư), thỉnh thoảng vẫn còn nằm mê (ở dạng ác mộng) với thời kỳ đi học Trung học và Đại học, có lẽ sẽ không bao giờ muốn quay lại vì chẳng có tí tự do nào mà lại còn nghèo (khó) nữa !

    Reply
  • HUNG

    những kẻ thông minh sẽtiếp tục ra đi cho đén tận cùng của tự do
    còn những kẻ ở lại sẽ mãi mãi là như vậy
    dù có sáng dạ đén đâu
    bạn đừng hy vọng ta cứ ở quê ta ; làm giàu trên quê mình
    nếu bạn giỏi bạn sẽ bỏ quê ra tỉnh thành phố sinh sống ; bởi nơi đó có nhiều kẻ cùng suy nghĩ như ta ;
    bạn đừng hy vọng người ta đem văn minh về cho nông thôn
    và mãi mãi nông thon chỉ là nơi ngu nhất của xã hội
    và bạn đang sống ở chỗ ngu nhất thì cũng chỉ thế mà thôi ;
    như ngày trước tôi vẫn thường suy nghĩ ; giá như ở làmg mình cũng có xe buyt như thành phố mà đi ; hay cũng có rạp phim ở làng mà xem có sướng không nhỉ
    và miình muốn hưởng những cái đó tốt nhất đén tp mà hưởng ; chứ mơ mọng làm gì cho mất thời gian quý báu ; bởi nó là như thế rồi ; và ta chỉ có thể thay đổi tư duy là sẽ có tất cả

    Reply
  • Huynh van co

    Tôi đã đọc được bài này dưới nhiều góc độ nhìn nhận và nhiều lời cùng đóng góp chia sẻ.
    Tôi thấy em có khả năng nói giỏi và có khả năng nghĩ ra và dám nói những cái em suy nghĩ, nói ra cái suy nghĩ của mình và đưa lên mạng.
    Tôi có 1 thắc mắc, nếu em là lãnh đạo cao nhất của ngành giáo dục và những người ngồi ngoài, đọc và nghe những lời nhìn nhận và đánh giá kia nếu khi được là người lãnh đạo, quản lý ngành giáo dục có dám làm và làm được như mình nói không hay chỉ nói và nói, đánh giá chỉ là đánh giá, rồi phán xét.
    Từ những nhận xét, chia sẻ những phát ngôn của mọi người chúng ta, và từ thực tế của Việt nam. Tôi không tự tin cho một Việt nam dám thay đổi, dám làm như những gì họ nói ra, bàn thảo. Tôi thừa hiểu Việt nam những trường đào tạo, đào tạo rất giỏi kỷ thuật hứa hẹn và rất giỏi khéo léo trong việc né tránh vấn đề cũng như đưa vấn đề viện dẫn sang 1 vấn đề khác.

    Reply
  • capu

    Không chỉ có các bạn học sinh mới lâm vào cảnh khổ của “sự học” như vậy đâu. Các bạn sau này cũng sẽ lâm vào cảnh “sự làm”. Khi mà các bạn hàng ngày lăn ra làm, làm, làm mà không biết mình có thực sự đang yêu thích công việc mình đang làm hay chỉ vì muốn kiếm tiền, muốn “có cái nhìn bao dung” từ mọi người. Tôi cũng đã trải qua một thời học sinh, cũng học, học, học cùng suy nghĩ không biết học cái này để làm gì, chỉ biết nhồi nhét, để làm bài kiểm tra, để thi, cũng may (hay không may) là tôi thích học.

    Reply
  • Nguyễn Công Trứ

    ĐỪNG LÃNG QUÊN GIÁ TRỊ ĐÍCH THỰC CỦA CUỘC SỐNG!
    Tôi lo nhất là sự lãng quên, nói chính xác hơn là BỆNH LÃNG QUÊN. Sự thật rành rành ra đấy, cũng như bao sự kiện khác, rồi xem còn ai nhắc tới nó trong một thời gian nữa??? Hãy đi vào thực tế và làm cách mạng. Đi ngay, nhìn ngay, lắng nghe ngay, cảm ngay, thấu hiểu ngay…bằng tất cả trái tim và khối óc. Đừng để hệ giá trị của con người, của xã hội bị đảo lộn, coi đồng tiền là trên hết mọi giá trị cơ bản khác. Mỗi cá nhân hãy góp sức mình vào cuộc cách mạng này bằng chính nhận thức và những việc làm cụ thể. Đừng tự thỏa hiệp, đừng lấy tay phải bắt tay trái (bắt tay), đừng để những con người biết hy sinh, giám nghĩ, giám trăn trở, giám lên tiếng, giám hành động bị cô đơn, đừng đẩy họ ra ngoài quỹ đạo mà hãy là bạn, là chiến hữu, là động lực với họ, hãy tôn vinh họ như nguồn dưỡng niềm tin. Hãy bớt vô cảm, tham lam vì tiền bạc, địa vị, vật chất mà bạn kiếm được một cách không chân chính dù chỉ một xu cũng đồng nghĩa với việc bạn cướp đi cơ hội sống no ấm, hạnh phúc và có khi cả tính mạng của nhiều người khác. Và nếu như thế chính bạn, con ruột của bạn, tứ thân phụ mẫu của bạn có được hạnh phúc, tự hào, thanh thản thực sự không? Có không hạnh phúc, tự hào, tình yêu khi bạn đang giẫm đạp dưới chân mình nhiều giá trị để đổi lấy cuộc sống sung túc của riêng bạn. Không! Bạn là kẻ bất hạnh đáng thương và phải trả giá. Tôi tin lương tri vẫn còn tồn tại nguyên vẹn trong bạn, chỉ là đang bị che khuất mà thôi. Tôi chư hết ti và yêu bạn. Khẩn cầu!!!

    Reply
  • VEMAYBAY247.com

    XIN CUNG CẤP MẪU CHUYỆN VUI CHO MỌI NGƯỜI CÙNG SUY NGẪM:

    Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông. Trên đường đi, để chứng minh sự thông minh và uyên bác của mình, vị giáo sư tìm đủ mọi cách thách đố người chèo đò.

    Nhặt một viên đá ven bờ, ông hỏi :” Có bao giờ anh học môn Địa chất chưa?” Người lái đò nhìn ông ngại ngùng đáp :” Ơ… không”. Thậm chí anh ta còn không hiểu từ Địa chất nghĩa là gì. “Vậy thì tôi e rằng anh đã uổng phí một phần tư cuộc đời rồi” Vị giáo sư nói giọng trịch thượng. Anh lái đò cảm thấy mình thật ngu dốt nhưng vấn tiếp tục chèo đò.

    Càng đi xa, dòng nước càng chảy xiết. Một lúc sau con người uyên bác kia thò tay vớt lên một chiếc lá trôi trên sông và hỏi : “Thế này, anh có biết gì về môn Thực vật học không?”. Người lái đò lại một lần nữa tỏ ra bối rối:” Uhm…. không”.

    Vị giáo sư lắc đầu và chép miệng : “Chậc chậc, vầy là anh mất toi một nửa cuộc đời rồi còn gì” Ông ngoắc tay ra hiệu cho anh tiếp tục chèo. Khúc sông này khá gập ghềnh, sóng nước đập mạnh vào mạn thuyền khiến con thuyền nhỏ chao đi lắc lại.

    Nhưng con người thông kim bác cố kia không để ý điều này. Ông còn mải ngắm dãy núi trập trùng xa xa. Ông chỉ tay về hướng đó và hỏi :”Thế anh có biết gì về Địa lý không?” Cảm thấy mình thật thấp hèn và kém cỏi, người lái đò nuốt nỗi nhục vào trong lòng và trả lời :” không”.

    Lúc này vị giáo sư đáng kính bèn phán :” Tôi cũng nghĩ thế, anh đã phí ba phần tư cuộc đời rồi”

    Lúc này dòng sông trở lên hung tợn hơn với những con sóng cả. Người lái đò không thể giữ con thuyền nhỏ thăng bằng được nữa. Một con sóng lớn lật nhào chiếc thuyền lên một tảng đá lớn giữa dòng.

    Hai người ngoi ngóp giữa dòng nước. Anh lái đò hỏi vị giáo sư :” ông có biết bơi không?” Vị giáo sư run rẩy :” Kh..không”

    “Thế thì ông đã mất cả cuộc đời rồi” Nói rồi người lái đò bơi vào bờ để lại vị giáo sư giữa dòng nước xiết.

    Hiii !!!

    KẾT LUẬN: CÂU CHUYỆN NÀY GIỐNG NHƯ TÌNH TRẠNG GIÁO DỤC VIỆT NAM, CÁI ĐÁNG CẦN BIẾT THÌ KHÔNG HỌC, CÁI TÀO LAO THÌ ĐÂM ĐẦU VÀO HỌC MỘT CÁCH KHAO KHÁT.

    Tôi có một người bạn làm ở Công ty nước mắm than thở, tuyển nhân viên bán nước mắm mà bày đặt đòi cử nhân cử nheo, tào lao hết sức…

    Bó tay !!!!

    Reply
  • Nguoi lam thue

    Tự ăn năn, xấu hổ với bản thân là danh dự của kẻ sĩ. Tự học hỏi phấn đấu là phẩm chất của người chí khí.
    Không biết tôi đọc bài báo ở đâu đó có một câu của người Nga hỏi một ông tiến sĩ Việt nam: ” Sao nước mày nhiều tiến sỹ, giáo sư thế mà vẫn không giàu? ” Nghe mà đau lòng nhưng đó là sự thật.
    Học để làm gì học để ra phục vụ cho xã hội, đem lại lợi ích cho cộng đồng chứ ko phải đeo danh cho oai như cái xã hội Việt Nam tự huyễn hoặc với nhau. Thật đáng buồn cho nền giáo dục hình thức.

    Reply
  • duchanh

    Theo tôi: Tất cả các trang mạng đăng tải clip sự trăn trở của kẻ lười biếng phải trả tiền bản quyền cho em đó để tạo điều kiện cho em đi du học nước ngoài…
    Tôi năm nay 38 tuổi, đến bây giờ tôi mơi nghe được bài hùng biện hay đến thế.

    Reply
  • Son Nguyen

    Hôm trước xem video clip của bạn học sinh lớp 12 này mà mình thấy rất vui.
    Nhớ hồi học lớp 11( năm 2001) ở trường Hương Vinh, Hương Trà, T.T Huế, trong giờ thi học kỳ 2 môn lý, rất nhiều bạn cùng phòng thi biết đề trước và mở ra chép, mình thấy vậy nên không làm bài , viết vài dòng về việc này và nộp bài ra về sớm , sau đó cả trường đều biết. Mấy bạn mất cơ hội có điểm cao đòi đánh mình, ông thầy hiệu trưởng thì gọi mình lên văn phòng làm bảng kiểm điểm.Sau đó kì thi được tổ chức lại.
    Có một điều mà mình muốn đề cập là hồi đó mình học không quan trọng bảng điểm, mình chỉ tập trung học 3 môn thi đại học thôi.Mình đi học thêm 3 môn này để thi đại học, mặc dầu vậy bây giờ mới thấy sự tổn hại của việc đi học thêm: khả năng tư duy và sáng tạo đã bị chai lỳ, khi gặp vấn đề hóc búa, rất khó để có phướng án tốt.
    Mình không biết ở các trường đại học chuyên ngành ( y dược, bách khoa..) như thế nào chứ mình học ở trường cao đẳng KINH TẾ ĐỐI NGOẠI , chỉ cần học khoảng 2 học kỳ + tin học và Anh văn tốt nữa là có thể đi làm ok. Đâu cần mất 3 năm.
    Hiện tại mình mở công ty riêng hơn 4 năm rồi, có mấy bạn sinh viên ở trường mình học trước đây và trường đại học GIAO THÔNG VẬN TẢI thực tập, quả thực họ rất yếu, yếu cả về chuyên ngành, tiếng Anh và tin học văn phòng.Khi mình phỏng vấn bằng tiếng Anh, chỉ yêu cầu các bạn giới thiệu về bản thân mấy câu mà nói cũng không được.Soạn lại cái hợp đồng mà làm cả 2 giờ cũng không xong.Cũng nắm không rõ về FOB, CIF…
    Không biết học gì ở trường và trường dạy cái gì nữa.

    Reply
  • Trân Sinh

    Cái việc “cậu bé” học sinh lớp 12 gây dư luận chỉ là nhất thời đối với cư dân mạng, rồi cũng ỉu xìu như tàu lá trước nắng hạ thôi. Hãy tìm cách cho “nhà cải cách” tí hon này lên làm Bộ trưởng Giáo dục trong tương lai. Còn không thì….sẽ không có gì thay đổi cả. Tất cả phải theo “một nền giáo dục tiên tiến có định hướng……………..ưu việt”.

    Reply
  • Long

    Những học sinh có tư duy và khả năng như vậy bây giờ tuy chưa nhiều nhưng cũng không phải là ít các bác ạ!
    Nhưng từ sự bất bình đến những phát ngôn rồi đến hành động để có một kết quả thì còn xa lắm!
    Nên chăng chúng ta cần có một nhóm và một tư tưởng, tầm nhìn dài hạn!
    Chúng ta không thể bất lực buông xuôi như thế hệ trước được!

    Bạn nào cũng nhỏ hơn 18 tuổi , yêu nước và không ngại gian khổ thì liên hệ với tớ nhé!

    Reply
  • Tạ Tốn

    Tuổi thơ của tôi trôi qua với những ngày ngồi trong nhà học bài, nhìn đám bạn chơi bắn bi, đá banh, bắt cá …qua ô cửa sổ mà thèm khát. Điều đó chỉ để thỏa mãn sự mong muốn của ông anh trai về một thằng em đi học có điểm số thật cao. Ngay cả ở trường cũng vậy, thầy cô chỉ nhắc tên, nhớ tên những bạn học sinh ngoan, học giỏi, điểm số cao…Và trong những bài báo mà anh chị, ba mẹ đưa tôi xem lúc ấy, là những bài về các bạn học sinh học giỏi, điểm cao, chưa đầy 10 tuổi có thể giải được những bài toán dành cho các anh chị lớp trên, những bài toán dành cho học sinh vượt quá số tuổi dành cho các em…đại loại như thế…vv và vv.
    Trong tiềm thức của tôi lúc đó, chỉ những bạn học giỏi mới đáng để mình chơi, cái bọn quậy phá, nghịch ngợm chẳng đáng để mình chơi vì tôi quan niệm KHÔNG HỌC GIỎI THÌ CHẲNG LÀM NÊN TRÒ TRỐNG GÌ. Rồi những năm tháng cấp 2, 3 trôi qua nhạt phèo chẳng để lại trong tôi cái quái gì đáng để nhớ vì tôi phải luôn là học sinh ngoan hiền, chăm học mà không dám làm một trò nghịch ngợm nào như cái mà người ta vẫn gọi là “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba…”
    4 năm đại học với những lần nghỉ học cả tháng vì không thể nào nhồi nhét nổi những thứ mà giảng viên đang thao thao bất tuyệt rao giảng trên giảng đường và quan trọng nhất là không biết học những thứ ấy để sau này làm cái gì.
    Ở Việt Nam ta, người ta hay lên báo vinh danh những em A, em B…đã đoạt Huy chương vàng, bạc ở cuộc thi môn X, Y…quốc tế, kết quả Việt Nam ta đứng thứ hạng này nọ toàn đoàn. Những thứ vinh danh đại loại như vậy mà người ta vô tình quên vinh danh một em học sinh hiếu thảo với cha mẹ, một bác nông dân nghĩ ra cách chế tạo một cái máy cắt lúa, một ông thợ mộc mở rộng cơ sở làm ăn của mình mang lại công ăn việc làm cho cả mấy chục người.
    Đã có một thời tôi rất tự hào với truyền thống hiếu học của quê tôi, cha mẹ có thể nhịn ăn nhịn mặc để con vào đại học chỉ để lấy cái bằng và sau khi ra trường kiếm một việc ổn định nào đó ở Cơ quan Nhà Nước, bản thân tôi cũng rất ngưỡng mộ những anh chị đã từng đoạt giải cao ở các kỳ thi quốc tế đem về những vinh quang cho đất nước, dân tộc và bây giờ tôi tự hỏi những anh chị đó đã đi đâu về đâu, làm những gì khi đất nước chúng ta vẫn loanh quanh ở cái mức thoát nghèo và người dân vẫn mướt mồ hôi chạy ăn từng bữa???

    Tôi thèm khát và ước ao làm sao một cuộc đời như Thomas Edison, như một Bill Gates vì họ biết những gì họ học hỏi, tìm tòi sẽ đem lại những giá trị to lớn cho cộng đồng. Nhưng Bill Gates và Edison sẽ là gì nếu họ sống ở Việt Nam? họ sẽ phải kiếm một cái bằng nếu muốn có việc làm, và ngày ngày xách cặp đến cơ quan để kiếm đồng luơng sống qua ngày, tôi chắc chắn sự đóng góp cho nhân loại của họ sẽ là con số 0 tròn trĩnh.

    Như 2 bài viết của tiến sĩ Alan Phan mà tôi rất tâm đắc là “Thế hệ 9X, làm quan hay làm ăn” và “Trăng sáng vườn chè”. Trong bài “Trăng sáng vườn chè”, ta thấy rằng đối với người Việt chuyên thi cử, đỗ đạt là rất quan trọng, quan trọng đến nỗi một em học sinh ở Nghĩa Hành, Quảng Ngãi đã tự tuyên cho mình bản án tử hình sau khi thi Đại học với kết quả không khả quan lắm. Tôi rất xót xa cho em học sinh này, không đỗ đại học ta có thể làm một anh thợ sửa xe máy lành nghề, một người nông dân chăm chỉ trên thửa ruộng, cánh đồng của mình, vẫn là một công dân có ích khi em đâu chỉ phải vào đại học và có một tấm bằng??? Phải chăng em là nạn nhân của một nền giáo dục hư học, một tinh thần hiếu học sai lầm của người Việt? Rằng phải có tấm bằng mới gọi là thành đạt, mới được ngợi ca???

    Sự hiếu học chỉ có ích và đáng để chúng ta cống hiến khi nó mang lại những giá trị cho cộng đồng, chứ không phải chỉ lao đầu vào học những thứ mà sau này chẳng dùng được, chưa kể nó đem lại những gánh nặng chi phí cho gia đình. Cái bệnh háo danh của người Việt nó mang đến những hệ quả tai hại mà các em học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường là nạn nhân.

    Đã mấy chục năm trôi qua, nay tôi lại thấy cháu tôi mới học lớp 1 phải còng lưng học bài mỗi đêm vì cha mẹ nó bảo phải cố học, có điểm cao để cha mẹ mở mày, mở mặt. Vậy tuổi thơ của những trò thả diều, đá bóng, tự mình khám phá thiên nhiên như trong những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer ở đâu? Có quá độc ác không khi chúng ta bắt một cháu bé 6, 7 tuổi phải vùi đầu vào sách vở mà quên đi những một thế giới mà lẽ ra chúng phải được hưởng?

    Học sinh sẽ chẳng học tốt được nếu chúng phải cố nhồi nhét những gì chúng không thích, không đam mê.

    Muốn mượn lời của em học sinh trên đây để kết thúc “Quan trọng không phải anh biết những gì mà là anh sẽ làm được những gì với sự hiểu biết đó”.

    Rất cảm ơn 2 em học sinh trên!!!

    Reply
  • Vemaybay.com.vn

    “Tồi tệ nhất là xuất sắc cái mà không bao giờ dùng. Tôi bỏ ra 10 năm học toán để giờ đây không dùng đến toán. Nếu muốn nhân tôi sẽ dùng máy tính, muốn tính độ cao đỉnh Everest tôi tìm kiếm qua Google”

    Phan Tâm Việt – Tiến Sĩ Toán

    Xem thêm trên VNEXPRESS.net

    Vốn là một người học toán – lý, cuộc đời tiến sĩ Phan Quốc Việt rẽ sang hướng khác khi ông đam mê dạy học và kinh doanh.

    Ông là người sáng lập tập đoàn Tâm Việt, doanh nghiệp chuyên đào tạo về kỹ năng mềm. Lớp học của tiến sĩ Phan Quốc Việt, chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Tâm Việt, tại trung tâm luôn thu hút đông đảo người đến nghe. Ông nói về cái tâm trong sáng của con người, tạo niềm tin và động lực để họ hướng về tương lai tươi sáng.

    Phan Quốc Việt cho biết, thành công trong tư duy ngôn ngữ của ông hiện nay không phải do toán học. Ông phủ nhận suy nghĩ cho rằng người học toán sẽ có tư duy tốt.

    “Môn học nào cũng cần tư duy”, tiến sĩ Việt nói.

    Theo ông, ý chí là thứ duy nhất mà ông thu được từ toán, nhưng toán không phải môn duy nhất giúp con người rèn luyện ý chí.

    “Leo núi cũng có lý trí, tập nhạc hay đánh cầu lông cũng vậy. Con người muốn có ý chí đều phải rèn luyện”, ông nói.

    Tư duy có nhiều loại và thông minh cũng vậy, ông Việt nhận định. Để minh chứng điều này, ông phân tích, nhà phát minh lừng danh Thomas Edison chỉ học lớp 3 song đã tạo ra những sản phẩm để đời. Có người có trí thông minh thiên nhiên như Charles Darwin, lại có người thông minh logic như Albert Eistein hay Ngô Bảo Châu, thông minh nhạc điệu như Đặng Thái Sơn, Mozart.

    Những năm 80, đang theo học ngành kỹ sư địa chất, tiến sĩ Việt lao vào ngành học “thời thượng” thời đó – môn Toán – và “khinh thường” các môn học khác. Giờ nhìn lại, ông thấy tiếc quãng thời gian đó vì những kiến thức cần thiết thì ông không biết, còn cái ít được áp dụng cho cuộc sống hiện tại thì ông biết quá sâu sắc.

    Là tiến sĩ đại học Matxcơva, Lomonosov (1984-1988), nhưng ông Việt nói rằng, ông chưa bao giờ sử dụng đến cách tính tích phân, vi phân, delta, hay khai căn trong cuộc sống thực tế.

    “Tồi tệ nhất là xuất sắc cái mà không bao giờ dùng. Tôi bỏ ra 10 năm học toán để giờ đây không dùng đến toán. Nếu muốn nhân tôi sẽ dùng máy tính, muốn tính độ cao đỉnh Everest tôi tìm kiếm qua Google”, ông nói.

    Thời ông Việt đi học, ai cũng theo toán, học toán, ca ngợi toán. Ông cũng theo xu hướng của thời đại, miệt mài học toán để thi vào trường Lomonosov làm tiến sĩ Toán – Lý. Ông cho rằng, chọn ngành nghề sai khiến con đường đi sự nghiệp của ông như dài hơn.

    Tại sao phải làm cái cũ để mong kết quả mới ? Tại sao lại xuất sắc cái không cần cho cuộc sống ? Tại sao xuất sắc cái không bao giờ dùng ? Đó là những câu hỏi khiến tiến sĩ Việt trăn trở.

    Ông tiếc vì trước đây bỏ ra quá nhiều thời gian cho môn toán. “Nếu từ đầu, tôi học về kỹ năng sống sẽ tốt hơn nhiều. Tôi hỏi tất cả mọi người, bạn bè từng học toán với tôi trước đây rằng, có bao giờ bạn tính logarit, bao giờ tính tích phân, khai căn không, delta, phương trình bậc ba không. Tôi chắc là không, hoặc có cũng rất ít”.

    “Người ta thường ngụy biện logic và toán học là một. Thực tế, logic là môn lập luận. Để lập luận và tranh luận phải học môn đó chứ không phải khai căn, tích phân. Điều nguy hiểm hơn là người ta không ý thức được rằng đó là những thứ hầu như không dùng”, ông nói.

    Gần 50 tuổi ông Việt mới chuyển sang dạy kỹ năng giao tiếp, lắng nghe, ứng xử. Ông cho rằng đây mới là những thứ mà mọi người cần trong suốt cuộc đời.

    “Càng ngày tôi càng thấm thía những câu như ‘lời chào cao hơn mẫm cô’, ‘mồm miệng đỡ chân tay’. Giá như tôi không học toán mà học tâm lý, nhân văn, xã hội thì tôi có thể giúp bản thân và đời nhiều lắm. Nếu mọi người thuộc những kỹ năng giao tiếp cơ bản như bản cửu chương thì đất nước sẽ tuyệt vời hơn”, ông tâm sự.

    Chủ tịch tập đoàn Tâm Việt không phủ nhận lợi ích từ toán lý thuyết, song ông cho rằng, xã hội hãy để những người người có đầu óc xuất sắc tìm tòi những vấn đề khoa học ứng dụng, để đem lại lợi ích thiết thực cho mỗi cá nhân và xã hội.

    Reply
  • Luan

    Phản ứng của từng giới nói chung như sau:
    - Phụ huynh học sinh: Cần giảm tải giáo dục cho các cháu
    - Nhà giáo: Lỗi này là do chương trình và sách giáo khoa
    - Nhà quản lý giáo dục: Hoan nghênh ý kiến sâu sắc, nhưng trước mắt còn nhiều việc cấp bách hơn
    - Nhà lãnh đạo giáo dục: Đang tiến hành cải cách giáo dục đó thôi?!

    Kết luận: Việc đó là chuyện biết rồi – khổ quá – nói mãi

    Reply
  • Cai Nhiep

    Thật khó tin, khi một học sinh lớp 12 lại có cái nhìn sâu sắc về thực trạng của cái “Học” thời nay trong nền giáo dục nước nhà. Tựu chung lại tôi thấy có 2 yếu tố tác động chính đến “cách giáo dục” của Việt Nam hiện nay. Thứ nhất là: nền giáo dục Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc cách học Kinh viện mà tiêu biểu là Khổng giáo, từ thời xa xưa theo dòng lịch sử chúng ta cũng thấy được cách học của bậc tiền nhân vẫn là học thuộc, nghiền ngẫm và xem những lời của bậc hiền triết là chân lý để đối nhân xử thế (ở đây tôi không ý nói lời của bậc hiền triết là sai). Thứ hai là thể chế chính trị của Việt Nam hiện tại, thay vì là động lực thì ngược lại nó trở thành trở lực của nền giáo dục. Kiến thức, sự sáng tạo thì không có biên giới nhưng giáo dục VIệt Nam đang gò ép những thứ trên theo chiều hướng mà chẳng ai hiểu nổi.
    Chính vì thế sinh ra tư duy bị què quặt của những người đang cầm cáng cân của nền giáo dục nước nhà. Nhân bài viết của học sinh này, tôi cảm thấy được an ủi phần nào vì đã bắt đầu xuất hiện những tư duy phản biện ngay chính trong môi trường “cấm” sự phản biện.
    Hy vọng những nhà quản lý ngành giáo dục đọc được bài viết của học sinh này và ít nhất cũng có một cuộc thảo luận thẳng thắng và mang tính cầu thị giữa “nhà sản xuất sản phẩm” và ” một sản phẩm biết nói”

    Reply
  • Hoàng cương

    Ta đang sống ,có phải ta đang sống
    Cõi âm binh song lối cùng ta
    Ngờ đâu một mai đời chia biệt
    Dương gian đâu hỏi biết thâm sâu

    Vốn dĩ ta vô học – trong nhiệm màu trần thế
    Miếng cơm thôi vẫn làm ta mỏi mệt
    Mua bút viết đánh dấu thời gian
    Thế kỷ 21 năm 2…ngàn có lẻ…

    Reply
  • Hoàng cương

    Ta đang sống ,có phải ta đang sống
    Cõi âm binh song lối cùng ta
    Ngờ đâu một mai đời chia biệt
    Dương gian đâu hỏi biết thâm sâu

    Vốn dĩ ta vô học – trong nhiệm màu trần thế
    Miếng cơm thôi vẫn làm ta mỏi mệt
    Mua bút viết đánh dấu thời gian
    Thế kỷ 21 năm 2…ngàn có lẻ.

    Tôi tệ hại trong nhiều ngày lễ
    Với mọi người cười nói huyên hoang
    Chén rượu mềm môi so bì hơn thiệt
    Ngu ngơ tôi – chén rượu dương gian

    Cho đi rồi đòi lấy lại bao nhiêu
    Vẫn một giá dòng đời nhuộm tóc bạc
    Vẫn u mê sống đếm tiền tài
    Ta vùi sâu quên lối chở về

    Ta còn đó mất đi hào hứng
    Đếm nhân gian so bì hơn thiệt
    Cuốn tơ lòng vội vã mở không ra
    Lấp liếm đời ta trong mỏi mệt

    Trôi đi trôi đi cho đời êm ái
    Mải miết trôi sực nhớ quay về
    Về đâu về đâu lại về đâu
    Ra đi rồi … khép lại lối quay về ?

    Reply
  • Hoàng cương

    Ta quẩn quanh dòng đời đen phận
    Vấn vươn cũ tìm đừng quay lại
    Gập gềnh sao bước thấp bước cao
    Chân đạp đường đi mòn lối cũ

    Ngượng ngùng người cũ thủa làm quen
    Vội vã đến vội vã đi ,hồn người xác quỷ
    Muôn năm cũ một ngày trông đổi chác
    Một xấp tiền đi mỏng lại chút đôi tờ

    Có cho đi đời ta mong có lại
    Chút xo đo hơn thiệt giữa dòng đời
    Ta gom góp khôn ngoan có thể
    Hơn với dương gian – một cái hòm .

    Reply
  • Việt Quang

    VẤN ĐỀ GIÁO DỤC HIỆN NAY – Việt Quang
    1. Khi Bộ giáo dục ra chương trình học thì các vị nghĩ đến đào tạo nhân tài cho quốc gia, sao cho không thua kém thế giới.
    Sự cạnh tranh quyết liệt về tri thức, khoa học, kỹ thuật giữa các quốc gia hiện nay là một áp lực lớn lên nền giáo dục giữa các quốc gia. Ai thủ đắc nhiều công nghệ độc đáo, thủ đắc nhiều nhân tài, thì sẽ đưa nền kinh tế lên cao, mà kinh tế vượt lên có nghĩa là chính trị quân sự sẽ chiếm ưu thế. Giáo dục sẽ quyết định vị thế của quốc gia trên trường quốc tế. Vì vậy các nhà lãnh đạo quốc gia đều yêu cầu bộ giáo dục phải đưa ra một chương trình đào tạo cực kỳ đặc biệt để đào tạo nhân tài cho quốc gia.
    Chính vì mục tiêu lớn như thế mà chương trình học trở nên nặng nề đối với học sinh sinh viên.
    2. Có ba hạng học sinh
    Hạng thứ nhất, chiếm tỉ lệ cực kỳ ít, khoảng 3%, đó là những học sinh hiếu học, học giỏi, học đâu hiểu đó, say mê tri thức, thích giải toán, hôm nào không đi học được là buồn khóc. Học sinh này thường được điểm cao, chiếm thành tích tốt, nếu sau này được dìu dắt nâng đỡ thì cống hiến nhiều cho xã hội, nếu bị trù dập thì thôi.
    Hạng thứ hai, chiếm tỉ lệ khoảng 25%, đó là những học sinh phải bị ép buộc, và sẽ trở nên thành công nhờ sự ép buộc đó. Nhà thơ Giang Nam cũng thuộc hạng thứ hai này khi ông viết những câu thơ:
    Xưa tôi yêu quê hương vì có chim có bướm
    Có những lần trốn học bị đòn roi…
    Bị đánh đòn khi trốn học đã làm ông biết ơn, và biết yêu quê hương từ đó. Ngày xưa ông bà mình cũng nghiêm khắc ép buộc con cái học hành, và nhờ vậy mà đất nước ta đã sản sinh ra rất nhiều nhân tài. Trẻ em hầu hết ham chơi hơn ham học, nên nếu không được ép buộc thì sẽ chẳng đứa nào chịu học. Cha mẹ nào thả lỏng con cái trong việc học thì sau này sẽ hối hận khi nhìn thấy con cái hư hỏng mất tương lai.
    Hạng thứ ba, chiếm tỉ lệ khoảng 72%, là những học sinh dù có đem bằm cũng không học nổi lên cao. Ta không trách loại học sinh hạng thứ ba này vì khi sinh ra các em đã có cấu tạo não bộ hạn chế như thế, muốn hiểu cũng không hiểu được những vấn đề hơi hóc búa chút xíu.
    Ví dụ như khi ta cho bài toán, mẹ em đi chợ mua 25 cái trứng gà, bị va đụng vỡ mất 8 cái, mẹ quay lại mua thêm 12 cái, về luộc 4 cái, vậy còn để dành mấy cái? Bài toán chỉ cộng và trừ, vậy mà có em đọc xong đề toán rồi ngơ ngơ chẳng hiểu, làm sai, bị điểm thấp.
    Xã hội vốn bất bình đẳng như thế, chẳng thể nào khiến cho mọi người ngang bằng y hệt nhau được. Cái khéo của người lãnh đạo xã hội chính là làm sao trong một xã hội chênh lệch trình độ như thế vẫn khiến cho mọi người có cơ hội đóng góp công sức xây dựng đất nước, vẫn khiến cho mọi người có cơ hội sống no ấm đầy đủ.
    3. Những học sinh cảm thấy thoải mái với chương trình học thì không có ý kiến gì
    Những học sinh theo sát được chương trình, học đâu hiểu kịp đến đấy, đôi khi có vấp váp chút đỉnh rồi sẽ rượt theo nắm lại bài vở. Những học sinh này chỉ lo học chứ chẳng có ý kiến gì.
    Nhưng những học sinh không theo kịp, không nắm được bài vở, bị điểm thấp thường xuyên, rất khó chịu mỗi khi đến môn học, rồi lại không có ai kèm lại căn bản, nên trôi tuột về môn đó luôn, sẽ cảm thấy bị áp lực rất nhiều khi đi học. Ta hoàn toàn thông cảm với sự ức chế mà các học sinh phải gánh chịu.
    Nếu các học sinh này được cho học với tốc độ chậm lại, được dạy kỹ lại từ căn bản ban đầu, có khi phải chấp nhận lưu ban mà không mặc cảm, thì có khi các học sinh trở thành học sinh giỏi không ngờ được. Học chậm lại, học kỹ lại căn bản, học bài nào nắm bài đó cho chắc rồi mới qua bài kế tiếp, sẽ khiến các em cảm thấy hứng thú trong việc học chẳng khác gì các học sinh đã giỏi sẵn.
    Nhưng có khi cho học lại từ căn bản, cho học chậm lại, nhưng một số học sinh cũng trơ trơ như đá vững như đồng quyết chẳng hiểu gì cả. Với hạng học sinh này ta cần một chính sách xã hội quốc gia đồng bộ để dành riêng ưu tiên cho các em. Vì sao, vì với sự thiểu năng tư duy như thế cũng giống như bị tàn tật cơ thể vậy, giống như trẻ em bị khiếm thị, khiếm thính, tự kỷ, chậm nói vân vân… Nếu ta cư xử với các em học sinh tư duy kém như hạng học sinh tư duy giỏi thì ta sẽ có thái độ bực dọc, mắng chưởi, khinh thường, tức giận, thắc mắc tại sao em không chịu học giỏi, và chỉ làm cho tình hình tồi tệ thêm. Nhưng thật là khó khi tự nhiên xã hội phải xem một em lành lặn như một người tàn tật.
    4. Chương trình giáo trình cần phải hợp lý nhất
    Có những giáo viên than thở giáo trình bất hợp lý quá, khó thực hiện giảng dạy quá. Có những học sinh than thở chương trình nặng quá.
    Học sinh than thở thì ta phải xếp loại em đó thuộc hạng nào mà có phản ứng như thế. Nhưng nếu giáo viên mà than phiền thì đúng là giáo trình có vấn đề thật.
    Giáo trình có vấn đề, giáo trình chưa hợp lý thì trách nhiệm nằm trên Bộ giáo dục, nằm trên bộ phận biên soạn giáo trình của Bộ giáo dục. Có khi bộ phận biên soạn giáo trình kém năng lực (việc này nguy to), có khi bộ phận biên soạn giáo trình bị thế lực xấu xâm nhập phá hoại.
    Nhưng ngày nào mà giáo trình còn bất hợp lý thì hệ thống giáo dục của ta còn suy yếu.
    Chương trình giáo dục cần phải phù hợp với từng lứa tuổi, sao cho các em được hưởng niềm vui của tuổi thơ, nhưng cũng không lỡ qua cơ hội rèn luyện độc đáo của lứa tuổi.
    Ví dụ việc học ngoại ngữ sẽ dễ hơn nếu học sớm, vì vậy cho học ngoại ngữ sớm sẽ rất có ích. Còn học toán thì không nên ép, khả năng đến đâu thì học đến đó, sẽ cảm thấy vui.
    Có em than phiền học làm văn mà bắt học sinh học bài văn mẫu rồi viết y chang, như thế phi sư phạm quá. Thật ra rất nhiều học sinh ban đầu học bài văn mẫu, viết gần như bài văn mẫu, nhưng sau đó các em có đà tự viết ra các bài văn của riêng mình. Việc này giống như tấu nhạc, ban đầu phải tấu nhạc của nhạc sĩ khác sáng tác, mãi lâu dài về sau mới soạn riêng và tấu lấy cho mình.
    Cái khó của người biên soạn giáo trình là không bao giờ có một giáo trình phù hợp cho tất cả học sinh cùng một lúc. Trong lớp cùng một giáo trình sẽ có những em theo kịp và những em không theo kịp. Giáo viên sẽ vất vả khi phải đối phó với sự không đồng đều về khả năng tư duy như thế. Dạy thêm cho em kém thì sẽ bị phê bình là ham làm tiền. Không dạy thêm thì không biết lấy thời gian nào để kèm cho các em kém. Ngoài ra còn biết bao nhiêu là công việc của một giáo viên, còn bổn phận đối với gia đình riêng, nhiều lắm. Áp lực trách nhiệm của giáo viên rất lớn, mà lương thì không thể nào nhiều được.
    Chừng nào ta không chạy theo chương trình dạy đồng đều cho mọi học sinh nữa, chừng nào ta có giáo trình phù hợp với từng hạng học sinh, thì sự nghiệp giáo dục sẽ phát triển. Nhưng làm sao có thể phân loại học sinh cùng lứa tuổi ra từng lớp riêng được vì sẽ kéo theo vô vàn công việc, vô vàn chi phí…
    5. Kiến thức phong phú luôn là niềm vui, giá trị, vẻ đẹp của cuộc sống
    Nếu một bà bán cá ngoài chợ mà vẫn hiểu về virus, hiểu về cách giữ gìn vệ sinh, hiểu về an toàn thực phẩm, thì bà sẽ bán hàng tốt hơn là một bà bán cá không biết gì về những việc đó.
    Một người nông dân mà có kiến thức về ADN, về sự lai giống, về quá trình quang hợp, về biến đổi khí hậu… thì sẽ thú vị hơn, sẽ biết xoay sở công việc hơn.
    Một người sản xuất sữa nhưng có kiến thức về bảo vệ môi trường sinh thái thì sẽ có quy trình sản xuất hợp lý hơn.
    Nói chung, trong cuộc sống này, ai có nhiều kiến thức hơn sẽ có cuộc sống đẹp hơn, ý nghĩa hơn. Và kiến thức của 12 lớp phổ thông đã cung cấp cho học sinh rất nhiều những kiến thức cần thiết cho cuộc sống như thế nếu các em chịu học.
    Với những người có khả năng tiếp thu thì luôn thấy vui khi được tiếp thu nhiều kiến thức trong cuộc sống, dù kiến thức đó chưa áp dụng được trong cuộc sống gần gũi của mình, vì kiến thức đó sẽ có lúc nào đó được sử dụng.
    Nhưng với người bị ép phải đón nhận kiến thức giống như thế để trả bài, để làm bài tập, thì lại cảm thấy khổ sở giống như bị hành hạ, trong khi các kiến thức đó cực kỳ hữu ích.
    Rồi môn lịch sử, phải được giảng dạy bởi tâm hồn yêu nước, yêu tổ quốc, yêu tổ tiên, để truyền được lửa cho các học sinh. Nếu người dạy mà trái tim lạnh lẽo thì học sinh sẽ cảm thấy môn lịch sử dư thừa. Mà quên lịch sử thì xem như tâm hồn đã mất cội nguồn. mất quê hương.
    Riêng môn đạo đức thì bắt buộc phải được giảng dạy bởi những nhân cách chuẩn mực mới có thể làm lay động tâm hồn các em. Nếu giáo viên dạy môn đạo đức mà ít quan tâm đến việc tu dưỡng đạo đức của riêng mình thì sẽ làm cho các em xem thường đạo đức cuộc sống ngay. Và hơn thế nữa, giáo trình đạo đức phải được biên soạn trên bộ giáo dục bởi những con người thật đặc biệt về đạo đức, chứ không phải được viết ra bởi những kẻ chẳng có chút đạo đức nào. Đội ngũ biên soạn giáo trình đạo đức phải được tuyển chọn đặc biệt chứ không phải ai nói hay viết giỏi là đưa vào.

    Cuối cùng, sau những ý kiến bức xúc trên mạng làm dấy lên các ý kiến, trong đó không ít ảnh hưởng xấu đã để lại khắp nơi, có nguy cơ làm mất động cơ học tập của học sinh, ta cần phải chấn chỉnh lại. Các em hãy còn trẻ, có môi trường mạng điện toán để phát biểu thoải mái, nhưng không phải là nhìn thấy hết mọi vấn đề. Ta hãy thông cảm cho các em, nhưng vẫn phải dìu dắt hướng dẫn các em biết rèn luyện học tập để sau này giúp đời xây dựng đất nước và nhân loại.

    Reply
  • Cao Thi

    VN như một người bị nhiễm HIV, giáo dục như bệnh ho lao, cho uống thuốc và điều trị đúng bệnh ho lao cũng không khỏi được.

    Còn bệnh chính không phải ai cũng biết, biết thì không phải ai cũng nói, nói thì không ai nói thẳng, mà nói thẳng cũng không ai dám làm gì … haiza!

    Reply
  • người dạy học

    cô người nói ; Giáo dục Việt không phải lạc hậu mà lac đường .Tôi không nghĩ thế vì giáo dục chỉ là một toa trong đoàn tàu nó phải chạy theo đầu kéo trên đương tay đã đươc định hướng

    Reply
  • Taxi Da Nang di Ba Na

    ” Bởi trường học không đem lại cho tôi cái gì, ít ra là những cái người khác tin là họ nhận được. Tôi không có niềm vui, không có đam mê, tất cả là nghĩa vụ, là một áp lực. Và tôi biết tôi không phải người duy nhất. Đã đến lúc những đứa trẻ được nói rồi.” mình không hoàn toàn đồng ý với bạn này.

    Reply
  • Pizza Ngon

    ” Giáo dục Việt không phải lạc hậu mà lac đường .Tôi không nghĩ thế vì giáo dục chỉ là một toa trong đoàn tàu nó phải chạy theo đầu kéo trên đương tay đã đươc định hướng”

    Reply
  • Ciel

    Mình đang là sinh viên năm nhất nhưng cũng đã đi làm thêm đủ thứ nghề vì mình không thể chịu nổi cảnh hằng ngày đến trường nghe thầy đọc cho chép hoặc giảng toàn lý thuyết rồi về nhà ngủ hoặc làm những điều vô bổ.Hầu hết bạn bè mình đều cam chịu như vậy để có được 1 tấm bằng.Mình luôn khao khát được học trong một ngôi trường thực thụ,dạy cho con người ta cái nền tảng là đạo đức,biết yêu thương và chia sẻ,dạy cho mình những bước cơ bản để có thể có được 1 hợp đồng kinh doanh…Mình thật sự chỉ muốn bỏ học để tập trung học 1 cái gì đó thật sự có ích cho mình như tiếng Anh hoặc tin học.Các anh chị em có thể cho mình lời khuyên được không ?

    Reply
    • Hoàng cương

      Bạn biết rằng ( bằng cấp ) không thể thay cho cái đầu của mình quá đơn giản cho sự lựa chọn . Con đường lập nghiệp được xác lập bước đi đầu tiên ( Bạn tìm đọc lại các bài viết của Alan ,các góc nhìn của BCA ) để có một hướng đi thích hợp ( Một quyết tâm hời hợt thì có kết cục như thế nào ? ) Chúc bạn tìm nguồi vui thành công !

      Reply
  • nguyen van quyen

    sau khi xem xong clip nay, minh thay o mot khia canh nao do no that dung, trung voi suy nghi cua minh. minh thay viek hoc cua minh bjh that te nhat, khong co gj goi la thu vi ca, khong hao hung, khong ham ho,,,, nen khong thay hieu qua, thay vao ddo, minh thic di ra ngoai xh hon la trong truong minhmuan ra xh xem minh co thelam dk gj sau 12nam thph va bjh la dh nam 2,,,,,

    Reply
  • DKGreat

    cô gái tuy sống không lâu nhưng chắc tại do hoàn cảnh nên mới già trước tuổi kiểu đó :D

    Reply
  • Đinh Quân

    bài cũng được, nhưng cô gái do hoàn cảnh đẩy đưa mới già nhanh như zị :D

    Reply
  • Luc362

    Nếu sau này em có tranh cử bộ trưởng bộ giáo dục ,tôi sẽ bầu cử cho em.Tôi nghĩ những người đang cầm cán cân cho nền giáo dục nên tham khảo wa các ý kiến giải pháp mà em đưa ra.

    Reply
  • Hà Tiên

    Giải pháp:
    1.Tăng lương cho giáo viên đủ sống thoải mái khỏi phải dạy thêm.
    2. Tạo điều kiện cho giáo viên có thời gian để tiếp cận nền giáo dục nước ngoài.
    3. Giảm tải chương trình văn hóa, đầu tư vào đào tạo nhân cách đạp đức
    4. Dập tắt ngay bệnh thành tích của các trường để phụ huynh không bắt con học thêm.
    5. Miễn phí tiểu học và Trung học
    6. Cho vay đi học đại học, sau khi đi làm trả nợ cho Nhà nước
    7. Đầu vào đại học thoải mái (không cần thi ai muốn học cũng được), siết đầu ra (không đạt chất lượng không bao giờ ra trường được). Khi tốt nghiệp ĐH nhà trường có trách nhiệm tìm việc làm cho sinh viên của mình.
    8. Cải tiến chương trình đại học chủ yếu đào tạo ý thức tự học, tự nghiên cứu, sinh viên ra câu hỏi, giáo sư trả lời. Chú trọng đào tạo các kỹ năng mềm.

    Reply
  • pizza

    Đâu có phải cứ sự chăm chỉ là tốt đâu.đôi khi những kẻ lười biếng lại làm nên sự nghiệp mà những người chăm chỉ đôi khi chỉ là những người đi làm công ăn lương

    Reply
  • Bùi văn Nguyện

    Bài viết thật sâu sắc, rất đúng với thực trạng giáo dục Việt Nam hiện nay

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top