Ngày nay, có rất nhiều khóa học kỹ năng mềm, các chương trình hội thảo nhằm khơi dậy một thái độ sống tích cực cho các bạn trẻ. Dưới sự truyền cảm hứng của các diễn giả hàng đầu, bạn thấy khán phòng như đang rực lửa, bạn thấy nhiệt huyết cháy bừng bừng, bạn chỉ muốn ngay lập tức thay đổi chính mình. Nhưng sau khoảng một tuần, hai tuần, chút năng lượng vừa le lói chợt tắt dần, bạn quay về chính nghĩa bản thân mình, lười nhác, yếu đuối, nhỏ bé, thiếu đam mê, thiếu cả niềm tin. Điều đó xảy ra không chỉ một lần. Tại sao lại như vậy?
Innamori Kazuo, người trích 200 triệu USD từ tài khoản cá nhân để sáng lập giải Kyoto (giải thưởng được đánh giá ngang với giải Nobel) cho rằng có ba loại vật thể:
- Loại tự bốc cháy
- Loại bắt cháy
- Loại không bắt cháy
Người không bắt cháy thì dù có bỏ công bỏ sức để động viên, kích lửa thì cũng chỉ vô vọng như tưới nước cho sa mạc. Người tự bốc cháy thì luôn cháy bừng nhiệt huyết và đam mê, là người có thiên hướng hành động và sáng tạo. Còn người bắt cháy khi được ở gần lửa thì sẽ cháy, khi cách xa nguồn lửa thì cũng yếu dần đi rồi dần tắt lịm. Hầu hết chúng ta rơi vào loại bắt cháy, và các buổi hội thảo chính là những nơi nhóm lửa. Trước đây tôi cũng đã nhiều lần trải qua cảm giác này, nhiều lần chán nản và muốn từ bỏ. Thật may mắn, một ngày tôi đọc được câu chuyện của con ếch xanh.
Một con ếch xanh muốn nhảy ra khỏi một cái giếng. Ngày này qua ngày khác nó tìm cách nhảy thật cao nhưng không được. Nó vẫn không nản và tiếp tục nhảy thêm nhiều ngày tiếp và cuối cùng đã nhảy ra khỏi cái giếng.
Từ đó, tôi tập chơi trò chơi con ếch xanh.
Đầu tiên, tôi chơi trò vượt qua thử thách về thời gian. Vì Napoleon có thể ngủ 4 tiếng một ngày nên tôi hỏi tại sao mình không thể. Và đúng là sau hai tuần thực hiện tôi vẫn không thể làm được. Không đầu hàng, tôi đề ra một nguyên tắc với hai người bạn cùng phòng, nếu mỗi lần tôi ngủ trước 2h sáng và thức dậy sau 6h sáng thì sẽ nộp phạt một trăm ngàn, số tiền khá lớn với tôi lúc đó. Vậy là cả tháng sau tôi chỉ mất vài trăm ngàn. Trò chơi đầu tiên mang lại cho tôi trải nghiệm tuyệt vời khi ngày ngày làm việc chăm chỉ hơn. Đúng như những gì Chung Ju Yung, người sáng lập tập đoàn Huyndai đã từng tâm niệm:
Một ngày làm việc cần cù sẽ có một giấc ngủ ngon.
Một tháng làm việc cần cù sẽ thấy cuộc sống đi lên.
Một năm, hai năm, ba năm làm việc cần cù sẽ thấy sự phát triển sự nghiệp to lớn.
Cuộc sống làm việc cần cù có ý nghĩa to lớn biết bao.
Trò thứ hai tôi lấy cảm hứng từ thói quen chạy bộ 2 vòng hồ một tuần một lần của mình. Không muốn mãi chỉ là tôi ngày hôm qua, nên tôi thêm chút gia vị tinh tiến bằng việc đặt mục tiêu sẽ chạy 10 vòng hồ trong 3 tháng. Giống như lần trước, tôi nhận rằng sẽ không thể thực hiện mục tiêu này nếu không có động lực đủ lớn. Nhưng lần này thay vì tài chính, tôi muốn dùng uy tín làm điểm dựa tinh thần. Chung Ju Yung tâm niệm rằng “Làm ăn thất bại thì có thể vươn lên lại, chứ làm một người đánh mất hết uy tín thì coi như đã mất hết tất cả”. Tôi cho điều này là đúng nên lấy uy tín làm kim chỉ nam cho mọi hành động của mình. Tôi chia sẻ với hai người bạn chạy cùng và hứa với họ sẽ đạt được mục tiêu này. Vậy là tôi đã lên đạn để nhắm vào chính mình, và nó sẽ tự bắn nếu tôi thất bại. Ngày đầu tiên, tôi đặt mục tiêu chạy 4 vòng, tức gấp đôi mọi lần. Sau khi lê những bước chân cuối cùng qua vòng 4, tôi cảm thấy cơ thể suy kiệt như ở ranh giới giữa sự sống và cái chết. Trong cái ranh giới đó, tôi cảm giác mình bỗng dưng ngập tràn yêu thương, cảm giác muốn cho đi thật nhiều, bớt đi sự hờn ghét, bớt đi sự nóng nảy thường nhật. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận rằng vượt qua giới hạn bản thân là một trong những điều tuyệt diệu nhất.
Một khi bạn vượt qua được những trở ngại tưởng chừng như không thể vượt qua nổi, mọi rào cản khác sẽ hóa ra tầm thường hơn rất nhiều. Một tuần sau, tôi chạy lần thứ 2 và cán mốc 7 vòng. Tuần tiếp theo, tôi chạy lần thứ 3 và đạt luôn mốc 10 vòng. Vậy là tôi đã nâng khả năng của bản thân lên 5 lần trong 2 tuần chỉ bằng một mục tiêu rõ ràng và sự quyết tâm hết mình để đạt được điều đó. Nhiều người cho rằng khả năng tiềm ẩn của con người là vô hạn. Chúng ta đã nghe nhiều về điều này nhưng hầu hết đều không tin vào điều đó, bởi vì chúng ta chưa thực sự trải qua điều gì tương tự. Bạn sẽ quên những gì bạn nghe; bạn sẽ nhớ những gì bạn thấy; bạn sẽ hiểu những gì mình làm. Chừng nào bạn bắt đầu hành động thì tự bạn sẽ hiểu ra rằng “tiềm năng vô hạn của con người” chỉ là một định luật vật lý thông thường chứ không hề mang tính triết học.
Hãy hành động, và hành động ngay hôm nay!
Lửa đã được thắp, nhưng nếu không được thắp liên tục nó có thể sẽ tắt. Bởi vậy, tôi duy trì lửa bằng cách liên tục tạo ra những thử thách, ngày một cao hơn. Tính liên tục rất quan trọng. Đặng Tiểu Bình có được ý chí hơn người qua bao cuộc thăng trầm một phần cũng nhờ thói quen đều đặn tắm nước lạnh mỗi sáng kể cả mùa đông.
Gần đây nhất tôi cùng ba người bạn hoàn thành cuộc chinh phục Fansipan, nóc nhà của Đông Dương chỉ trong hơn mười tiếng (cả lên và xuống). Leo núi thực sự là một cách rất tốt để chuyển hóa suy nghĩ tiêu cực thành hành động tích cực. Hãy tự trải nghiệm và bạn sẽ thấy mình thay đổi như thế nào.
Để tiếp tục chuỗi hành động này, tôi dự định trong năm 2013 sẽ thực hiện cuộc chạy bộ xuyên Việt 1750km trong 20 ngày. Nếu các bạn có cảm hứng tham gia thì hãy liên lạc với tôi nhé.
Trong cuộc sống, có rất nhiều việc có thể coi là thử thách để rèn luyện bản thân, để trở nên can trường, nghị lực, sâu sắc, táo bạo hơn khi leo lên những nấc thang mới của cuộc đời. Thoát khỏi cái chăn sớm hơn 30 phút so với ngày hôm qua, gặp một khách hàng mới, hay mời một cô gái xinh đẹp đi xem phim. Hành động đều đặn, bạn sẽ nhận ra rằng mỗi ngày trôi qua thật ý nghĩa vì bạn biết mình đang có mục tiêu để phấn đấu. Bạn sẽ bớt hẳn đi sự chán nản, tuyệt vọng, hờn trách. Bởi vì, “một hòn đá lăn mãi sẽ chẳng bao giờ có rêu” (Wofgang Mieder)
Đương nhiên ngoài thử thách về thể chất tôi cũng tự đặt cho mình những thử thách trong việc rèn luyện trí tuệ, thử thách trong những dự án kinh doanh. Tôi háo hức đêm ngày với nó, quyết tâm, nỗ lực và kiên trì biến nó thành hiện thực. Bạn biết đấy, tôi đã thất bại. Sự tả tơi của công ty đầu tiên do mình sáng lập thực sự đã dạy cho tôi những điều tuyệt vời. Trắng tay, nhưng thật may mắn tôi còn một thứ quan trọng hơn. Đó là niềm tin. Tài sản sau cuộc chia ly với công ty đầu tiên đã để lại cho tôi một hạt giống của thành công. Tuy không thể biết sau này nó có nở được không, nhưng chỉ như vậy là đã khiến cuộc sống này trở nên thú vị rồi.
Bởi vì ai đó đã nói:
Gieo suy nghĩ, gặt hành động
Gieo hành động, gặt thói quen
Gieo thói quen, gặt tính cách
Gieo tính cách, gặt số phận
Vậy nên chúng ta hãy tiếp tục khát khao, tiếp tục đam mê và hy vọng để có đủ dũng khí, để tiếp tục bền chí làm theo trái tim mình ngay cả trong tiếng chế giễu của kẻ khác. Có thể hành động sẽ không đem lại kết quả, nhưng sẽ không có kết quả nếu không hành động. Đừng là một anh chàng hằng ngày cầu trời khấn Phật được trúng số độc đắc trong khi chưa bao giờ mua một tấm vé số. Đừng hàng ngày chỉ biết ngồi nhìn vào màn hình cuộc đời rồi chấp nhận nó như một điều vẫn thường xảy ra vậy. Đừng là một người không bao giờ thất bại. Bởi vì người duy nhất không bao giờ thất bại là người không làm gì cả. Mỗi ngày hành động đôi chút để khi đi qua những tháng năm cuối của cuộc đời, dù thành công hay vẫn chưa thành công, chúng ta có thể nhìn lại và mỉm cười với những trải nghiệm thật tuyệt vời trong đời.
Bạn sẽ không bao giờ quên giây phút sung sướng vỡ òa khi đứng trên nóc nhà Đông Đương ngắm nhìn trời đất bao la và cùng bạn bè tung bọt bia trắng xóa.
Bạn sẽ nhắm mắt đượm đà cảm giác ngọt lịm của những lần vượt qua ranh giới của mình.
Bạn sẽ mang theo mãi hình ảnh một thằng “tôi” những năm tuổi hai mươi non nớt và khờ dại nhưng ngang tàng, bướng bỉnh và luôn thách thức chính bản thân mình.
Là người Việt Nam, chúng ta hãy cùng nhau hành động. Có thể sau năm năm, mười năm nữa chúng ta chưa thể thu được những thành quả đáng kể, nhưng thế giới này sẽ không ai có thể khinh thường một dân tộc luôn luôn nỗ lực hết mình để lớn hơn ngày hôm qua của mình.
Hà Nội, 15/11/2012
Cao Đức Thái



Tuyệt vời.
Hay qua ban oi!!!
VN co nhieu nguoi con nhu ban thi nhat dinh se som thanh cuong quoc!!!
Hay luon truyen lua cho that nhieu nguoi nua ban nhe!
Rat tu hao ve ban!
Hay hanh dong tich cuc lam dieu tot dep ngay hom nay!!!
Quá tuyệt vời!
Hành động, hành động và hành động sẽ đè bẹp mọi lời bàn suông.
Mỗi người hãy tự thắp lửa và duy trì nó trong con người mình. Đó là chìa khoá của thành công và hạnh phúc!
Hay.
Quá tuyệt vơi ! cảm ơn tác giả đã đốt lửa cho tôi và những anh chị em khác thông qua bài viết này , “hãy hành động dù không thành công thì cũng thành nhân”
.
Cảm ơn Anh, một chia sẻ rất hay.
Hy vong Anh Cao Duc Thai co 1 blog/website giong nhu cua anh Alan de VN co nhieu loai tu boc chay hon nua, va de cham lua cho loai bat chay co the tham gia , va hy vong co the de tieu diet duoc loai khg the bat chay duoc. Xin cam on bai viet chi’ ly’ ve con ech xanh, sau bai viet ve ech vang cua anh Alan
Napoleon chỉ ngủ 4 tiếng một ngày mà vẫn tỉnh táo, trăm trận trăm thắng. Bí quyết đó là UỐNG CAFE TRUNG NGUYÊN mỗi ngày. Mọi người hãy thử đi nhé.
Sau đó sẽ giống Mr. Vũ- “lương tâm thời đại”, trọc lóc đầu vì ….. mất ngủ do trăn trở nợ đời khủng hoảng nhé ! Hihihi.
Hôm nay mới biết LV là Trung Nguyên’s PR
Tôi biết anh Vũ qua TV và internet. Còn anh Vũ thì không biết tôi. Nhưng tôi rất quí anh Vũ “Não” vì anh có cái đầu khác thường. Ý của tôi là chúng ta có thể uống CAFE TRUNG NGUYÊN trong CHÍNH NIỆM. Chúng ta có thể uống CAFE TRUNG NGUYÊN như thể đang uống bộ NÃO và nghị lực của anh Vũ. Nếu tôi là cố vẫn thì tôi sẽ tổ chức các buổi THIỀN CAFE. Trở thành CAFE ĐẠO.
định kết 1 chử “chấp”,nhưng lại viết dài.
“Tôi” là Tôi,đừng ráng nhét chử “chúng ta”.
Gởi anh Cao Đức Thái !
Tôi thật sự quý mến tinh thần không ngừng tiến lên của anh.
Mong được kết bạn và học hỏi cùng anh. Anh vui lòng cho Thành địa chỉ email để tiện liên lạc và trao đổi với anh nhiều vấn đề liên quan.
Trân trọng !
Thành Nguyễn
Yes, Tác giả viết bài rất cô đọng và sâu sắc. Trước đâ, tôi cũng đã đọc một vài nguyên tắc trong bài nhưng thật sự bị lôi cuối bởi nhiệt huyết của anh Cao Đức Thái. Trân trọng cảm ơn!
hay quá anh ơi.đọc bài viết của anh làm cho em ngộ ra rất nhiều điều.
bài viết rất hay ,cảm ơn bạn !
Cảm ơn bạn về chia sẻ này.
Xin tham gia đi bộ và chạy xuyên Việt cùng Alan Phan.
Xin trả lời.Cám ơn
Hoàng Hà
54 tuổi, ở Tp.HCM
Anh chang nay cuc doan qua. Cai gi ma qua ap buc, khong lang nghe tieng noi cua tu nhien, cua ban than thi deu khong that, deu mong manh…Ngu ngay 4 tieng la phi khoa hoc, phi tu nhien, the ma cung bat chuoc Napoleon…
ban nen doc lai 1000 lan roi hay noi nhe
mong muốn làm quen với anh Cao Đức Thái, muốn biết thêm thông tin về ” cuộc chạy bộ xuyên Việt 1750km trong 20 ngày” . Anh Thái để lại địa chỉ liên lạc cho mọi người nhé.
đây là địa chỉ của mình : Huythanh papluca2011@gmail.com
Cảm ơn chú/anh về những chia sẻ trong bài viết. Chú có thể cho cháu biết thêm thông tin về cuộc chạy bộ xuyên Việt được không ạ?
quá hay!
Bài viết hay quá. Rất nhiều người còn đang thiếu vấn đề đó
Hi anh Thái,
Cảm ơn anh rất nhiều về những chia sẽ trải nghiệm của mình. Hiện tại tôi cũng đang dự tính sẽ đi bộ 300km vào dịp tết âm lịch này. Nếu anh có tổ chức chạy bộ xuyên Việt thì cho tôi đăng ký tham gia cùng nhé.
Chúc anh sức khỏe!
Anh cho địa chỉ email để tiện liên lạc nhé. Chúc anh sức khỏe và an lành!
Bài viết quả là rất chí lí. Tôi đã thất hứa với bản thân mình không biết bao nhiêu lần, tôi sống không mục tiêu và cũng chả có thái độ tích cực. Cám ơn tác giả bài viết đã giúp cho đầu óc tôi sáng tỏ ra và tự tin vào bản thân mình hơn. Cám ơn Góc Nhìn Alan đã có những chia sẽ tuyệt vời. Kể từ ngày hôm nay tôi phải đặt mục tiêu cho bản thân mình và sẽ phải thực hiện bằng được.
P/S: Niềm tin của mình sẽ ảnh hưởng đến hành động của mình.
Ban la nguoi co tu duy rat tot,co y chi cao luon biet dat ra nhung muc tieu va theo duoi no den cung,toi kham phuc ban.Ban con tre nen co hoi con rat nhieu,VN dang thieu nhung doanh nhan co nhieu khat vong nhu ban vua lam giau cho minh,vua lam giau cho XH, toi biet thanh cong o phia truoc dang cho don ban.CHUC BAN GAT HAI NHIEU THANH CONG.
Bài viết rất hay! Cám ơn tác giả
Cám ơn bạn vì một bài viết hay. Mục đích rõ ràng, kiên trì theo đuổi mục đích đến cùng. Phải chăng đó là một bí quyết để vượt qua chính mình, để cân bằng, để thành đạt để thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.
Mình ở Hà Nội, mong được làm quen.
Bài viết hay và bổ ích. Mình muốn share thêm với các bạn về việc thay đổi bản thân một cách thành công:
http://www.slideshare.net/TomasBay/change-your-life-20
Tks ban da chia se! Tuyet!!!
Bạn Cao Đức Thái đúng là một hình ảnh để giới trẻ noi theo, luôn muốn vượt qua những giới hạn của bản thân, khâm phục, khâm phục và khâm phục !
Nhưng đôi khi, tôi lại hay chọn tình thế “không nói thì sợ người ta bảo mình câm”!
Câu đầu tiên muốn hỏi, bạn uống bia trên đỉnh Fansipan với hai người bạn, vậy có nhớ mang vỏ bia về không?
Câu thứ hai, bạn chon thần tượng là những vỹ nhân như làm việc có ý chí của Đặng Tiểu Bình, cách sử dụng thời gian của Napoleon… quá tốt, nhưng không phải ai cũng có thể làm được như bạn, thật ra rất cần sự phù hợp ở đây. Sống có hoài bảo đúng rồi, cần phấn đấu học hỏi đúng rồi, cần hành động để thực hiện nó đúng rồi… nhưng để thành công thì cần nhất vẫn là phù hợp theo lẻ tự nhiên. Có khi nào bạn xem lại những mục đích mình đưa ra quá sức mình không ?
Những ví dụ của bạn cho thấy bạn đã thành công về thách thức vượt qua những giới hạn thể lực, làm cho bạn nghĩ con người có tiềm năng là vô hạn, nhưng với việc bạn thất bại trong kinh doanh bạn có thấy mọi chuyện không chỉ có một mình cố gắn là được, phải không ? Đây là một trong những cái người Việt ta hay nói đến: Học, làm việc một mình thì rất tốt, nhưng khi làm việc nhóm thì phối hợp kém. Vì bạn là một người của hành động, thất bại không làm bạn nãng lòng, với bạn là dể dàng, nhưng với nhiều người khác là không dể chút nào, vì điều kiện sống, vì môi trường, vì thể trạng, vì giới hạn của trí lực…
Nói như vậy, không phải là cổ súy cho những lười biến không chịu tự thân vận động, mà chỉ muốn nói không cần phải có mục đích sống quá to tác, trong lúc nó không phù hợp với thực trạng cơ địa, môi trương của bản thân. Cuộc sống nào cũng đáng trân trọng cả, chỉ cần ta cố gắng sống thuận theo lẻ tự nhiên, có nhân tính, có tình người thì xã hội này đã là tuyệt rồi.
Tuy nhiên, thực trạng hiện nay của xã hội chỉ có thể tạo môi trường sống quanh ta tốt hơn bằng chính những cuộc sống tốt của mỗi người trong đó. Còn nói đến ước mơ như bạn “sẽ không ai có thể khinh thường một dân tộc” thì là chuyện khác!
Đầu tàu đang được lái bởi ai và đi về hướng nào mới là nhân tố quyết định đó bạn!
Cám ơn bạn Bloc vì 2 câu hỏi hay. Fansipan là người tình tuyệt vời để chinh phục nên mình không tàn phá nhan sắc của nàng bằng những lon bia hay những túi nylon đâu. Về những mục tiêu thì đúng là đôi khi cũng quá sức thật. Đã có lần, sau khi chinh phục mốc 10km mình đặt mục tiêu chạy 16km sau 1 tuần. Mình đã cố sử dụng đến những hạt calo cuối cùng của cả thể chất lẫn ý chí nhưng vẫn gục ngã trước đích đến 200m trong sự bất lực. Thất bại đó cũng là một trải nghiệm tuyệt vời và nó cũng cho mình thêm bài học. Việc đoàn tàu thì có lẽ hãy để lịch sử trả lời. Chỉ trong vài trăm năm qua lịch sử đã chứng kiến nhiều lần người đi tàu trở thành người lái tàu và lái theo một hướng khác rồi mà.
sau năm tuần thăm lại quê hương ,tôi xin ghi lại vài cảm nghỉ chủ quan của mình về con người và đất nước VN ,nơi tôi sinh ra và lớn lên.trên đường về lại Âu Châu ngồi cạnh tôi là ông Harmut Müller chuyên gia thiết kế nhà máy nhiệt điện , với hơn 6 năm sống và làm việc tại VN cũng có nhận xét tương tự . thật ra người VN tương đối thông minh . nhưng bản tính người Việt là thích an nhàn, sung sướng ,ngại cố gắng và nhất là ngại thay đổi .vì vậy họ rất hài lòng với những gì đang có . thật ra tham lam cho bản thân là bản chất chung cũa con người . nhưng với người việt thì lòng vi kỹ cá nhân là quá độ . đa số có cái nhìn rất thiển cận , chỉ nghĩ trước mắt mà thiếu cái nhìn xa dài hạn . nên nhớ giữa vị kỹ cá nhân và óc thiển cận luôn có sự liên hệ .người Việt ta không có thói quen say mê khoa học kỹ thuật như người phương tây . đây vài đặt tính nêu ra nó nằm trong tâm trạng ( mentality ) cũa dân mình .nó chính là những yếu tố then chốt kềm hãm sự phát triễn xã hội . khi đã tiếp cận nhiều xả hội và con người . tôi thấy cảm phục hơn con Én đầu đàn Alan các Én BCA cũng như các bạn tích cực tham gia trên diễn đàn mà theo tôi họ chỉ độ 5-7 % lẽ loi trong số 90 triệu con én ù lì , thụ động niềm say mê không phải là khoa học mà là quán xá cafe và nhậu nhẹt . các bạn là những người biết kiểm điểm lại đoạn đường đã đi qua , biết chuẩn bị hành trang cho con đường phía trước . mặc dù khá bi quan nhưng thôi thà đốt lên một ngọn đuốt còn hơn ngồi nguyền rũa bóng tôi . xin cám ơn những người biết ưu tư và có thiện tâm cho một cộng đồng quanh mình được tốt hơn .
Hoàn toàn đồng ý với đánh giá của bạn (về mặt con người & xã hội Việt)! Chúng tôi rất cần những góp ý, phản biện của những người nhiều trải nghiệm qua nhiều đất nước, nhiều chế độ xã hội, nhiều phong tục tập quán khác nhau như bác Alan, như bạn.
bài viết như 1 mồi lửa cho người đọc ! xin cảm ơn , chúc chú sẽ gặt hái nhiều thành công !
Một ngày làm việc cần cù sẽ có giấc ngủ ngon…hãy hành động ngay hôm nay…
Bắt đầu từ những việc đơn giản nhất..
Napoleon Bonaparte, Margaret Thatcher, Leonardo da Vinci ngủ rất ít là do ảnh hưởng của gen ABCC9. Còn giấc ngủ rất quan trọng. Trẻ lớn trong giấc ngủ. Người lớn phục hồi sức khỏe cũng trong giấc ngủ. Ngủ trưa có tác dụng ngăn ngừa nhiều bệnh, có tác dụng khởi động lại hệ thống sinh học.
Những con người trẻ tuổi ơi, đừng phung phí sức khỏe vì có sức khỏe thì mới có ước mơ, có nhiệt huyết, có niềm tin.
“một hòn đá lăn mãi sẽ chẳng bao giờ có rêu” (Wofgang Mieder)
chào anh Thái, đọc bài viết của anh rất hay và thấy phù hợp với con đường đi và suy nghĩ của tôi, mong anh cho địa chỉ liên lạc để cùng anh tham dự cuộc chạy bộ xuyên việt năm 2013 nhé. Mong anh lưu tâm, xin cám ơn anh!
Cái quái gì đây nhỉ! Thật tuyệt vời.
Nhưng tôi nghĩ việc ngủ 4h/day không được hay cho lắm.
Tôi nghĩ bài viết quá hay. Nó thắp sáng niềm tin cho mọi người. Nó có tác dụng kích thích con người ta tự tin vào bản thân mình để chiến thắng chính mình. Nếu ai cũng có ý chí tự tin để vượt qua chính mình thì mình sẽ định đoạt được tương lai của chính mình.
Khẩu hiệu hành động để môi trường xanh sạch đẹp là ” Think Globally, Act Locally” (suy nghĩ mang tính chất toàn cầu, hành động mang tính chất địa phương). Ai cũng làm như thế chắc sẽ tốt hơn. Còn nếu nó đổ rác ra đừng thì ta cũng làm chứ kém gì thì chắc chắn là có cách mạng màu gì cũng chịu. Tất nhiên nói đến chuyện đại cục quốc gia như BLoc lại là câu chuyện khác.
Ngủ 4 tiếng ư thật phi khoa học , mục tiêu là vượt qua chính mình 8 tiếng là một thói quen tốt cả ngủ và làm việc . Mình không tin có ai ngủ 4 tiếng trừ phi họ mắc bệnh mất ngủ . Nếu ông bạn nào mà như ông Bác trên ngủ 4 tiếng sáng chạy như điên thì hãy cẩn thận với ung thư tuỷ
Bạn nói đúng đó, mục tiêu là vượt qua chính mình !
Chứ không phải lập kỹ luật VN hay thế giới để ghi tên vào các loại sách Kỹ lục VN hay Guinness, chẳn có ý nghĩa gì nhiều cho nền kinh tế xã hội … của ta hiện nay!
Chuyện ngủ thì bạn Thường Dân giải thích rất khoa học, liên quan đến gen ABCC9, tôi thì có một người bạn “chưa ngủ giờ nào” từ hồi học đại học đến giờ, sống, làm việc, cưới vợ sinh con bình thường, thỉnh thoảng có nằm nghỉ nhưng vẫn không có giấc ngủ ! Và cũng không thành vỹ nhân được.
Bài viết có mục đích muốn thắp lửa hành đông trong giới trẻ, rất tốt. Nhưng bằng những biện pháp như thế làm tôi liển tưởng đến nghĩa đen của câu thơ “khẩu hiệu”: Có sức người sỏi đá cũng thành cơm! thường hay dùng vào những thời thanh niên xung phong hay học sinh phổ thông đi lao động tập thể phá rừng trồng khoai, sắn…
Cám ơn anh Thái vì bài viết rất hay. Những mục tiêu va hành động vượt qua giới hạn bản thân giúp chúng ta ngày càng hoàn thiện bản thân hơn. Tuy nhiên về việc ngủ 4h/ ngày thì tùy thuộc vào cơ địa của từng người, ngủ 4h nhưng sau đó trí óc không tập trung tốt thì không bằng ta ngủ 6-8h nhưng ta biết sắp xếp thời gian công việc ưu tiên thì vẫn hiệu quả hơn. Tóm lại là luôn thắp lửa và gần lửa sẽ giúp ta hành động đến thành công.
- Loại tự bốc cháy – sẽ đốt cháy người khác!
- Loại bắt cháy – sẽ là người dao động!
- Loại không bắt cháy – sẽ làm nguội người khác.!
Hôm nay mình được nghe: “một hòn đá lăn mãi sẽ chẳng bao giờ có rêu”
Hôm trước mình được nghe: “một vị thiền sư ngồi kệ rêu, cỏ và cây leo kín người”
- Mình thuộc loại ở giữa, dao động quá! Bạn ơi đến đốt mình với nhé!: vuqtrung@yahoo.com
!!!
Vũ Quang Trung@. Hãy lựa chọn là ai, rồi nỗ lực cho lựa chọn đó!
Theo toi nghi Cao Duc Thai (chac con rat tre) viet bai nay khong co y ngu 4 tieng mai ,ma chi dat muc tieu dau tien cho minh:choi tro thu thach ve thoi gian la ngu 4 h va da dat duoc,Roi den muc tieu tiep theo hoan thanh…… cu the tiep tuc chu dau co noi la ngu 4 h mai dau.Nhung la nguoi biet dat ra nhung muc tieu vua suc cho minh va co gang dat duoc.Cang ve sau muc tieu cang kho hon …ma thoi
Bài viết hay quá.Chỉ có hành động mới có được thành công.Đọc xong cũng như có lửa trong người.Ngọn lửa này có cháy hay không là do mỗi bản thân chúng ta phải nhóm lửa mỗi ngày, cố lên tôi ơi.
Bài viết rất hay.
Cám ơn anh.
Hành động và hành động. Để sau 5 hay 10 năm nữa, có 1 câu chuyện trải nghiệm mà kể cho “con rồng, cháu tiên”
Cảm ơn tác giả đã có bài viết rất hay. Tôi có thói quen ngủ 6h/day và cảm thấy sức khỏe rất tốt, nếu phải làm việc nhiều và ngủ 4h/day thì cũng thấy mệt đấy! Để đạt được thành công trong cuộc sống cần có rất nhiều yếu tố song bản thân mình luôn luôn nỗ lực phấn đấu có suy nghĩ và hành động là điều rất quan trọng. Hãy cùng nhau hành động các bạn nhé!
Cám ơn tất cả mọi người đã đọc và chia sẻ cảm xúc nhé. Mình thật sự rất vui được làm quen với các bạn. Xin để lại địa chỉ để mọi người liên lạc nhé: caoducthai2002@gmail.com.
Một bài viết rất hay và ý nghĩa đánh giá đúng thực trạng của một phần giới trẻ hiện nay.Thức sự khi đọc qua bài viết của tác giả nó đã tiếp thêm một phần sức mạnh và động lực để tôi phấn đấu.Xin cảm ơn tác giả nhiều và hi vọng có thể đọc được nhiều bài viết hơn nữa của tác giả
Mình cảm ơn bạn Cao Đức Thái những chia sẻ tâm sự chân tình trên
Tôi không nghĩ gì to tác nhưng trong tam hồn luôn có niềm tin mãnh liệt về cuộc sống và công việc như bạn Đức Thái nhắc đến ” Con Ếch Xanh” tôi cũng nhỏ nhoi và bé bỏng, có tính nhút nhát luon luon có Niềm tin và hành động. Là người Việt Nam ai không có lòng tự trong và lòng tự tôn của bản thân, của dân tộc mình nhưng các bạn có biết không chỉ có hành động thì bạn mới cảm nhận được hạnh phúc tột cùng khi mình đã đã , đang và tiếp tục như mình kể các bạn chuyện thật nhỏ bé của mình và đối với các bạn.
Khi mình làm trang web http://www.quangcaohangviet.com mình chỉ có 70.000vnd( bảy mươi ngàn đồng) thật sự là không phải biết làm gì ?làm từ đâu? làm như thế nào? sẽ ra sao? … Nhưng trong tôi luôn có niềm tin và nghĩ mội cách để thực hiện cho xong chỉ ngần ấy tiền các nghĩ nói mình điên, nhưng chính mình cũng nghĩ mình điên thật rồi, mình không ngừng thực hiện và luon luon hành động từng bước từng bước vậy mà sau 24 tháng thì quangcaohangviet.com của mình cũng hoàn thành, các bạn có nghĩ cảm giác khi mình làm 1 việc nhỏ nhưng đã vượt qua bao nhiêu khó khăn và thách thức như vậy mình thật vô cùng hạnh phúc, dù biết rằng phía trước của mình còn muôn vàng kho khăn nhưng mình không sợ bất kỳ trở ngại nào. Tôi luon có Niềm tin là tất thắng!
Cảm ơn bạn Cao Đức thái có những tấm gương như vậy, mình cũng mong các bạn trẻ Việt Nam cũng thử sức mình dù là việc nhỏ nhất
Chan thành cảm ơn chú alanphan và các bạn
chúc sức khỏe và hành động!
tuyệt vời ! em xin đăng ký một chỗ trong dự định đi bộ xuyên Việt được không ạ ? Nguyendaiviet2000@yahoo.com . Rất mong được đồng hành cùng anh
Cám ơn bạn. Nhưng là chạy bộ chứ không phải đi bộ bạn à.
Việt Nam muôn nam !
Cảm ơn bạn(gọi vậy nhé)!
Kế hoạch tối nay của mình là xem lại mục tiêu, mình cảm thấy may mắn vì đọc được bài viết của bạn trước khi hoàn thành nhiệm vụ đề ra.
Mình rất ủng hộ bạn và mình cũng hiểu phần nào cảm giác hạnh phúc khi bạn vượt qua rào cản của chính mình. Bởi mình cũng từng “liều mạng” vài việc.
Mình hy vọng nhận được địa chỉ mail của bạn để lập hội hành động. Có bạn cùng tạo động lực sẽ tốt hơn, bạn đồng ý chứ?
mail mình: mien.tsk@gmail.com
Cám ơn những lời nhắc nhở đầy trân thành của Anh!
Chào A Thái,
Đầu tiên, có lẽ là lời cảm ơn rất rất nhiều đến anh, vì anh đã “đánh lửa” cho những mong muốn, sự thay đổi, hành động, khát khao đang hừng hực trong người em.
Em cảm nhận mình rất giống với những gì anh miêu tả trong bài “Hành động là thói quen quan trọng nhất dẫn đến thành công”: Em cũng đã rất nhiều lần thấy nhiệt huyết cháy bừng bừng. Em muốn mình là 1 người có ích cho bản thân, cho gia đình, cho xã hội chứ không là ngọn cỏ cứ dật dờ theo chiều gió. Em muốn mình thay đổi, thay đổi, thay đổi….. Nhưng tất cả đều lại quay về vị trí ban đầu. Tuyệt vọng ….. Và em biết tất cả có lẽ do ý chí em chưa đủ mạnh. Em muốn làm 1 điều gì đó …
Trong bài ” Hành động là thói quen quan trọng nhất dẫn đến thành công” anh có nhắc đến kế hoạch 2013 là chạy bộ xuyên Việt. Em rất háo hức. Nếu được, anh cho em tham gia với. Cảm ơn anh rất nhiều!
Mong sớm nhận được phản hồi từ anh. Anh có thể liên lạc với em qua địa chỉ e.mail này nha: huynhngocnhuy@gmail.com
Mình nhận ra mình đang ở dạng bắt cháy và mình rất mong muốn có được quyết tâm hơn nữa cho những mục tiêu của mình. Cảm ơn về bài viết của bạn.
Mình rất hào hứng với chương trình chạy xuyên việt, bạn có thể cho mình thêm thông tin không?
Thực sự biết ơn anh Thái vì bài học này. Em ấn tượng với những lời chia sẻ ngày từ lời đề tựa. THÓI QUEN QUAN TRỌNG NHẤT DẪN ĐẾN THÀNH CÔNG LÀ HÀNH ĐỘNG. Một lần nữa cảm ơn anh vì chia sẻ ý nghĩa. Chúc anh thành công!
Bài viết này tạo cho tôi nhiều cảm hứng lắm nên thỉnh thoảng vẫn đọc lại. Nay mới viết comment cảm ơn tác giả. Mong người Việt mình sẽ có thêm những bài viết cô đọng & chất lượng, đến từ những trải nghiệm thực tế như vậy. Tnks !
Bài viết rất hay. Cảm ơn anh Thái.