Ông biết tôi là ai không? Reviewed by Momizat on . Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước. Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gò Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước. Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gò Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Ông biết tôi là ai không?

Ông biết tôi là ai không?

Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.

Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết tôi là ai không ?”

Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.

Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.

Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.

Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.

Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.

Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.

Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).

Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.

Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”

Ông khách tự nhiên, vì chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa. Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.

Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.M. mày”( F,,k you) .

Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng bình thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”.( Thưa ông, chuyện đó, chuyện ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.)

Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.

Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.

Bùi Bảo Trúc 

Bình luận (38)

  • Ngô Hoàng Quân

    Thương thay cho những kẻ cạy quyền cạy thế,
    Nữ tiếp viên sắc sảo,
    Bravo!

    Reply
    • Vu Nguyen Huynh

      Bây giờ cái chuyện cậy thế cậy quyền để khè thiên hạ trở nên phổ biến rồi. Lâu lâu vẫn thấy mấy cái xe 4 chỗ, không biết có làm trong ngành Công An hay Quân đội gì không vẫn để lù lù cái thủ cấp trên cabô xe, dòm phát ớn. Hình ảnh này khá phổ biến, nhưng chẳng thấy bộ, ngành nào chấn chỉnh.
      Em mà được phép, nếu phát hiện chuyện mang ông này bà kia ra hù thiên hạ thì điều tra xem có thật không. Nếu đúng thì cho ông nọ bà kia thì cho về vườn luôn.
      Trung Quốc vừa rồi cũng có vụ “Cha tôi là Lý Cương” cũng đình đám trên mạng sau đó trở thành câu chuyện về COCC (con ông cháu cha) điển hình để thiên hạ đàm tiếu. Nếu lão Lý kia vẫn còn tại vị thì cũng… lọa thiệt!

      Reply
  • Quang

    Hai câu trả lời quá hay!!!!

    Reply
  • Nhu Trung says

    áp dụng được ở VN không chăng?

    Reply
  • Hồng Quang

    Tôi biết ông là ai!
    Đấy là ông Kễnh “cháu chú Nhanh” hiện nay.
    Nhưng cũng xin khuyên tác giả bài viết rằng đừng vội vàng học theo cô tiếp viên kia. Vì Mỹ là Mỹ, còn VN là … rất nhiều “cháu chú Nhanh”. Nếu động phải hàng thiệt là “tiêu tán đường” luôn đấy, chỉ sợ “sưng mỏ” “nỏ nói” rất nhanh thôi (không nói vì mỏ sưng).
    Good Luck

    Reply
  • Tuyền

    Quá hay, người tiếp viên này thật xuất sắc!

    Reply
  • BB

    Đừng vội học nếu chưa biết “toi là ai” ở VN. Vì có khi người “TOI” LÀ BẠN ĐẤY. VN đâu phải Mỹ

    Reply
    • HQ

      CÁCH NHANH NHẤT ĐỂ TRẢ LỜI “TOI LÀ AI” LÀ: NGƯỜI ĐỨNG BÌNH PHONG TỰ HOẶC BẮT BUỘC NHẬN: TOI LÀ TÔI. HẾT CHỖ BÁM VÍU CHO CẢ HỆ THỐNG LUÔN

      Reply
  • TYQ

    ^_^…trời ơi..Chú viết hay chết đi được…cháu cũng phải học câu này. Cảm ơn chú. :))

    Reply
  • Trần Hoàng Đăng

    Theo cháu làm dịch vụ chuyện gặp những ông khách hàng tai quái như thế này không hiếm. Nhưng cư xử như cô tiếp viên hàng không kia thì chắc không làm được ở VN đâu chú ạ. Đụng vào mấy thằng mặt thớt đấy nó đánh mình mà mình lại phải chịu tội…

    Reply
  • hong vo

    QUá hay, xin share nhé

    Reply
  • NTTT

    Cứ ra đường mà “Tôi là ai” thì nói như trong phim kiếm hiệp:” Có mười cái đầu cũng không đủ chết”. Cha mẹ của những con người “tôi là ai” đang làm hại chính con mình mà không biết. Tổng thống mà còn bị ám sát chứ nói gì đến “Tôi là ai”.
    Tổ tiên công đức muôn đời thịnh
    Con cháu thảo hiền vạn kiếp vinh.

    Reply
  • nguyen bang

    cha tôi là nông dân

    Reply
  • Nguyen Tot

    Khâm phục, khả năng kiềm chế và sắc sảo như vậy thì thật đáng khâm phục. Có lẽ người VN còn lâu mới đạt tới trình độ đó.

    Reply
  • Cat

    Bên Mỹ police đầy, nó mới giơ nắm đấm thôi đã có người đến còng tay. Còn ở VN mình chắc chờ bị đánh gãy xương cũng chưa có ai đến cứu, chưa kể là những người đứng xung quanh chỉ biết giương mắt nhìn mà k hề quan tâm vì lo sợ bị trả thù…. Câu nói tuy hay nhưng chưa áp dụng được ở VN vào lúc này. ^^

    Reply
  • Hoang Thuong

    Mấy tay anh chị gặp chuyện hay vỗ ngực xưng “Thằng này không sợ thằng nào”, riêng tôi cũng hay vỗ ngực và xưng “Không thằng nào sợ thằng này” ….!

    Reply
    • Việt Châu

      Đầy đủ sẽ là : đời này chẳng có thằng nào sợ thằng này đâu nha. Từ hai bàn tay trắng tao làm nên đống nợ đấy.

      Reply
  • cloud

    Đúng là “đi một ngày đàng học 1 sàng khôn” ông cha nói đúng có sai :) hic

    Reply
  • Quốc

    Hỏi lại: Vậy ông biết tôi là ai không? Không hả, vậy việc gì tôi phải biết ông..

    Reply
  • KHhi

    Cách trả lời của cô nhân viên hàng không nọ cũng có thể áp dụng ở Việt nam chứ. Sau khi thiên hạ được một trận cười thì có xe nhà thương hú còi ập đến ngay với đoàn mô tô của công an hộ tống. Người ta vội lùi ra nhường lối cho cơ quanchức năng làm việc. Người bi nghi mắc bệnh tâm thần là cô gái chứ không phải vị khách “Tôi là ai”.

    Reply
  • Nguyễn Văn Cường

    ôi chuyện ngụ ngôn đang xảy ra tại VN.

    Reply
  • hoàng Thị Thế

    Thực sự em cũng như anh, đã từng bị hỏi như vậy. Nhưng vài lần em cũng nổi điên lên và trả lời họ, Nhưng chưa bao giờ em thấy câu trả lời hay như lần này. cảm ơn anh

    Reply
  • Hoàng Triều

    Một cách dạy người,
    Tks

    Reply
  • thelong

    nói như vậy ở VN có mà vỡ mồm!

    Reply
  • bình

    Tôi biết anh là ai rồi, anh là con thằng bạn tôi

    Reply
  • Trần Sơn

    Chuyện này nên đưa vào chuyện ngụ ngôn để dạy con cháu!
    Phải thừa nhận cô tiếp viên quá xuất sắc! Không như việt nam mấy cô đi thi này nọ trả lời ban giám khảo như vẹt, thấy là biết chân dài nhưng trí thì ngắn!
    Cảm ơn bác đã cho những câu chuyện bổ ích!

    Reply
  • Dang Phan

    Nếu ai hỏi mình câu đó thì mình trả lời: “đời người vốn là không, tiền tài cũng là không, danh vọng cũng là không, cái thân này vốn dĩ cũng là không. Vậy mình là tôi còn không biết làm sao tôi biết bạn là ai”

    Reply
  • NABB Cafe

    Truyện hay, nàng tiếp viên thông minh!

    Nhưng nếu đề án làm chứng minh thư ND mới được thực hiện rốt ráo, chỉ 2 năm nữa thôi, câu chuyện này sẽ thành lạc hậu. Câu hỏi “Do you know who I am ?” là thừa Cả chiêu trò mà Aziz Nesin kể trong “Nhỏ và đẹp” sau đây cũng ko còn cần thiết nữa:

    http://wp.me/p27ifm-jr

    Reply
  • iphone10s

    Cô tiếp viên trả lời đanh đá quá! Dễ bị hại cái thân. Thần khẩu hại xác phàm là đây!
    Ở VN thì:
    -Có thể nói câu đó khi cô gái kia là con ông Bự!
    -Còn ko mà nói thì sẽ bị mất việc, trù dập, đánh đập ở một nơi nào đó!

    Reply
  • Ngọc Khánh

    Dạ thưa chú Alan!
    May cho chú là chú không biết cách trả lời như cô gái ấy, chứ nếu chú mà sớm biết cách trả lời kiểu của cô gái ấy con e rằng giờ này chú không phải là TS Alan đâu ạ!

    Reply
  • dinh

    Cau ban ben tren noi dung do. Bac that may man la khong biet. Neu luc do ma biet + that tha tra loi thi hom nay bon chau sao ma duoc doc bai viet cua Bac.

    Reply
  • tran dinh dung

    chuyện này lâu rồi bác tiến sĩ, em đọc từ năm 2009, không phải mới mấy tháng trước như bác nói.

    http://all4one4all.wordpress.com/2009/11/22/australia-virgin-airlines-desk-attendant-do-you-know-who-am-i/

    Reply
  • Nguyen Chi Duc

    Chào Anh Alan

    Cảm ơn những bài viết thật hay và sâu sắc của Anh.

    Trân trọng

    Reply
  • Cao Hoàng

    Hay quá.
    Cảm ơn Bác Alan Phan vì một câu chuyện rất thú vị.

    Reply
  • maphuong

    Thú vị

    Reply
  • vantan

    Biết chứ! Ông là con cha mẹ cháu ông bà chứ gì!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top