Nhật rời Trung Quốc, nhưng không chọn Việt Nam? Reviewed by Momizat on . Việt Nam trong bối cảnh hiện nay mà không nắm bắt cơ hội từ chuyện rời Trung Quốc thì thật uổng. Nhưng làm thế nào để nắm bắt được lại là chuyện khác - GS Yoshi Việt Nam trong bối cảnh hiện nay mà không nắm bắt cơ hội từ chuyện rời Trung Quốc thì thật uổng. Nhưng làm thế nào để nắm bắt được lại là chuyện khác - GS Yoshi Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Nhật rời Trung Quốc, nhưng không chọn Việt Nam?

Nhật rời Trung Quốc, nhưng không chọn Việt Nam?

Việt Nam trong bối cảnh hiện nay mà không nắm bắt cơ hội từ chuyện rời Trung Quốc thì thật uổng. Nhưng làm thế nào để nắm bắt được lại là chuyện khác – GS Yoshiharu Tsuboi, Cố vấn cao cấp của JICA.

Không phải quyết tâm ‘suông’

Dường như xưa nay quá trình hoạch định chính sách của Việt Nam yếu, và luôn phải thay đổi chính sách liên tục, là do thiếu sự nghiên cứu, điều tra, khảo sát, cũng như một cơ sở dữ liệu, đầy đủ. Theo dõi sự phát triển của Việt Nam hai thập kỷ qua, ông có nhận ra điều này không?

Đúng vậy. Nhiều doanh nghiệp Nhật Bản phàn nàn, từ nhiều năm nay, rằng sự bất định, hay mơ hồ, của chính sách ở Việt Nam đã ảnh hưởng nhiều đến việc tính toán chiến lược kinh doanh của họ.

Tuy nhiên, xây dựng cơ sở dữ liệu là một quá trình vất vả, nghiêm túc, lâu dài và tốn nhiều tiền bạc, chứ không phải cứ hạ quyết tâm “suông” là được.

Là cố vấn cao cấp của JICA (Cơ quan Hợp tác Quốc tế Nhật Bản), ông có tư vấn cho tổ chức này dành một phần viện trợ để giúp Việt Nam xây dựng những cơ sở dữ liệu, và một thể chế hoạch định chính sách, không?

Xưa nay, phần lớn ODA của Nhật tập trung vào phát triển hạ tầng cứng như cầu đường, bến cảng, sân bay… Nhưng trong thời gian tới, một khoản ODA cũng sẽ được dành cho xây dựng thể chế, hay xây dựng năng lực. Và vai trò của tôi ở JICA cũng là để thúc đẩy điều đó.

Hiện nay, tôi và Đại sứ Yasuaki Tanizaki đang tập trung vào củng cố 5 lĩnh vực chính. Đó là xây dựng chiến lược công nghiệp ở Việt Nam, đào tạo nhân lực ở nhiều cấp độ (từ giáo dục đại học đến đào tạo nghề, đào tạo hộ lý), chính sách tiền tệ, sửa đổi hiến pháp và sản xuất phát hành đồng tiền của Việt Nam, thay vì phụ thuộc vào công nghệ của Úc.

GS Tsuboi tại Hội thảo Việt Nam học lần thứ 4. Ảnh:

GS Tsuboi tại Hội thảo Việt Nam học lần thứ 4. Ảnh: Huỳnh Phan

Xin ông nói cụ thể hơn về hợp tác Nhật – Việt trong lĩnh vực chính sách tiền tệ.

Từ đầu năm nay, Bộ Tài chính – Tổng cục Tài chính Nhật Bản đã thảo luận với các cơ quan tương nhiệm của Việt Nam về hướng giải quyết nợ xấu của các ngân hàng Việt Nam, cũng như những biện pháp, trong đó có cả pháp lý, để ứng phó với nguy cơ đổ vỡ của nền kinh tế “bong bóng xà phòng”, bắt đầu từ giao dịch bất động sản.

Thế còn về sửa đổi hiến pháp?

Cục Pháp chế Hạ viện Nhật, cũng như các chuyên gia hàng đầu về Hiến pháp như Giáo sư Hasebe Yasuo (Đại học Tokyo), hay Giáo sư Takami Katsutoshi (Đại học Sophia), đã tiến hành chương trình hỗ trợ tri thức cho ban soạn thảo sửa đổi hiến pháp của Việt Nam, gồm Bộ Tư pháp và Ủy ban Pháp luật Quốc hội.

Những vấn đề gì được phía Nhật tư vấn cho phía Việt Nam?

Chủ nghĩa lập hiến, cơ cấu chính trị, nhân quyền, hay tính độc lập của tòa án.

Bẫy lao động giá rẻ

Vào tháng 8.2010, tôi đã thấy ông trong cuộc hội thảo tại Viện Khoa học Xã hội Việt Nam liên quan đến hoạch định chính sách công nghiệp, đặc biệt là công nghiệp hỗ trợ. Sau hơn 2 năm, đã có những bước tiến gì chưa ông?

Việt Nam cứ quẩn quanh mãi với việc xác định những ngành công nghiệp mũi nhọn mãi vẫn chưa xong, trong khi thế giới đã thay đổi nhiều rồi. Chẳng hạn, với ngành công nghiệp ô tô đã có sự thay đổi hướng phát triển sang xe chạy điện.

Vị Giáo sư Hungary mà chúng ta cùng nghe trình bày tại Hội thảo Việt Nam học, có nói rằng ưu thế lao động giá rẻ, như Việt Nam đang triệt để khai thác hiện nay, cũng là một cái bẫy lớn. Ông nghĩ thế nào?

Đúng vậy. Việt Nam không nên chọn con đường này nữa, bởi người lao động Việt Nam rất thông minh, nhanh nhẹn, và khéo tay. Ngoài việc nâng cao kỹ năng, nói chung là chất lượng lao động, Việt Nam cần xây dựng một thể chế phù hợp với tình hình mới.
Hiện nay, căng thẳng đang gia tăng giữa Trung Quốc và Nhật Bản liên quan đến Senkaku. Và khác với những căng thẳng trên biển ở khu vực này, căng thẳng về tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc và Nhật Bản đã lan cả lên bộ, khi nhiều người Trung Quốc đã tranh thủ phá hoại các cửa hiệu, hay cơ sở sản xuất của người Nhật trên lãnh thổ Trung Quốc.

Ông có nghĩ việc tiếp tục sản xuất kinh doanh ở Trung Quốc sẽ an toàn cho các nhà đầu tư Nhật Bản? Liệu sẽ có một số nhà đầu tư Nhật sẽ chuyển một phần sản xuất sang Đông Nam Á, trong cái xu thế Trung Hoa cộng một, hoặc chuyển luôn nhà máy đi khỏi Trung Quốc? Liệu có cơ hội gì cho Việt Nam, tuy có vẻ không còn nhiều hấp dẫn về thu hút đầu tư, nhưng, lại rất đang rất khát vốn không?

Anh nói đúng, vấn đề này ở Nhật Bản đang là vấn đề nóng hổi, và đúng như anh nghĩ. Nhưng, rất tiếc, đa phần các nhà đầu tư chọn Indonesia, hay Thái Lan, chứ số chọn Việt Nam rất ít.

Tôi nghĩ Việt Nam, trong bối cảnh như anh nhận xét, mà không nắm bắt cơ hội này thì thật uổng. Nhưng làm thế nào để nắm bắt lại là chuyện khác. Các doanh nghiệp Nhật Bản đặc biệt quan ngại về sự bất định về luật pháp của Việt Nam, tức là khó tiên đoán được trong tương lai sẽ thay đổi theo kiểu gì.

Nhật Bản đã từng khởi xướng chương trình “Sáng kiến chung Nhật – Việt”, nhằm cải thiện mối trường kinh doanh – đầu tư ở Việt Nam. Bây giờ, khi quan hệ hai nước đã là đối tác chiến lược, phía Nhật Bản có những đề xuất gì mới không?

Là một đối tác chiến lược, Nhật Bản nghiên cứu rất kỹ và hiểu rất rõ những điểm yếu của Việt Nam. Đó không chỉ về trình độ phát triển kinh tế, mà còn là trình độ điều hành xã hội, đất nước.

Nhật Bản mong muốn Việt Nam mạnh hơn nữa, không chỉ trong ngắn hạn, chẳng hạn như tăng cường sức mạnh quân sự, mà cả trong tương lai dài, bằng cách khắc phục những điểm yếu, để thực sự trở thành một nước có vị thế trong khu vực.

Để khắc phục được những nhược điểm trên, và thúc đẩy quan hệ đối tác chiến lược Nhật – Việt, chúng ta trước tiên phải nhanh chóng giải quyết ba vấn đề trọng tâm là hoàn thiện hệ thống pháp luật và khả năng điều hành làm nền tảng cho sự phát triển kinh tế, phát triển nguồn nhân lực và hoạch định chính sách phát triển công nghiệp chủ lực (mũi nhọn).

Nếu được yêu cầu cho một lời khuyên về việc chọn ngành công nghiệp chủ lực, hay mũi nhọn, ông sẽ khuyên Việt Nam thế nào?

Theo tôi, Việt Nam nên chọn những ngành liên quan đến gia công chế biến nông sản, hay liên quan đến môi trường.

Xin cảm ơn ông.

Ba đề xuất của phía Nhật Bản đối với phía Việt Nam:
Thứ nhất là vấn đề tham nhũng và trì trệ về mặt thủ tục hành chính. Trên thực tế, khi triển khai bất kỳ một hoạt động nào đó ở Việt Nam, giai đoạn chuẩn bị và các thủ tục thường mất rất nhiều thời gian. Phía Nhật thường bị yêu cầu trả những khoản chi phí không rõ lý do, và có tâm lý không hài lòng khi nhiều công việc không thể tiến triển như mong muốn. Đây chính là vấn đề thiếu minh bạch về mặt chính trị và hành chính.
Thứ hai là nhiều doanh nghiệp Nhật Bản quan tâm và tìm đến Việt Nam do nghe thông tin là Việt Nam có nguồn nhân lực ưu tú và có tuổi đời trẻ. Tuy nhiên, trên thực tế, họ lại không tìm được nhân lực đáp ứng đúng nhu cầu.
Đặc biệt, có những ý kiến chỉ ra rằng, hiện nay nguồn nhân lực của chưa được đào tạo để có thể suy nghĩ được các vấn đề mang tính chiến lược, hay có tầm nhìn dài hạn cho khoảng 30-50 sau. Có thể nói trong 10 năm tới, việc đào tạo một thế hệ trẻ có khả năng đáp ứng được yêu cầu cả về mặt công nghệ và tri thức cho các lĩnh vực đa dạng của đời sống hiện đại là vấn đề có tính quyết định đối với tương lai của đất nước Việt Nam.
Thứ ba là chiến lược công nghiệp hóa. Hiện nay, Việt Nam vẫn chưa xác định được đâu sẽ là ngành công nghiệp chủ lực trong tương lai. Điều này tạo ra những điều kiện bất lợi mang tính quyết định cho sự phát triển của Việt nam.
Nếu đến 2015-2016, Việt Nam vẫn chưa xác định được ngành công nghiệp chủ lực, cũng như làm sao để phát triển nó, thì nguy cơ cao là Việt Nam sẽ không thể thực hiện thành công chiến lược công nghiệp hóa đất nước đến năm 2020.

Theo Huỳnh Phan
Tuần Việt Nam

Bình luận (37)

  • Nghiem anh

    Bai viet nay rat hay va dung. Cam on tac gia Huynh Phan va ca chu ALan nua.

    Reply
  • Hoàng cương

    Việt Nam không phải Miến điện , thưa GS YoshiharTsoboi ! Ông Lý Quang Diệu đã bảo ” Quyên Vn đi .. ) ” chỉ mất thì giờ Vàng ,Ngọc của các ông thôi . ( Vì dân chúng tôi chịu khổ quen rồi )

    Reply
  • Conquest

    “Đặc biệt, có những ý kiến chỉ ra rằng, hiện nay nguồn nhân lực của VN chưa được đào tạo để có thể suy nghĩ được các vấn đề mang tính chiến lược, hay có tầm nhìn dài hạn cho khoảng 30-50 sau.” Bác Alan,1,2 năm nữa ở VN có ngành nào kiếm được không bác ?

    Reply
  • Lạc Việt

    Như cụ Vượng đã nói: Tôi cũng là con cháu chú Cuội, tôi cũng có ranh mãnh của người Việt chứ. Xin lỗi ông! Cuội tôi chẳng hứng thú gì với cái ODA của ông đâu ngoại trừ Chính phủ.
    Có thể hình dung thế này: Thằng bé sơ sinh mồ côi thì cần sữa để bú, nên phải đi bú nhờ. Nhưng rồi nó phải LỚN lên chứ. Làm gì có chuyện bú nhờ mãi được.
    Nước tôi đã thoát khỏi những nước có thu nhập thấp, ông X lại cứ nằng nặc đòi xin gia nhập lại nước nghèo (GDB dưới 1000 USD) để được vay “ưu đãi”. Tôi thấy nhục, rất nhục nhã.
    Tôi cũng thừa biết ODA là cái gì và thế nào chứ. Công ty của nước ông thắng thầu, toàn quyền nhập nguyên vật liệu và chuyên gia sang Việt Nam để thi công.
    Cuội tôi cắt cỏ chăn trâu vẫn è cổ trả cho các “chuyên gia” của các ông 20.000 – 40.000 USD/tháng. Nó tính vào giá công trình chứ vào đâu? Thực tế giá trị vốn vay chỉ 2/3 vào công trình đã là may lắm rồi.
    Các ông lại quả bằng cách cho các công ty sân sau B’, B”, B””… của các ông kễnh nhà tôi thi công. Như vậy ODA là cái giá đắt CẮT CỔ với mỹ từ ưu đãi, phát triển mà thôi. Tóm lại các ông và Chính phủ ký bừa để qua mặt thằng Cuội tôi chứ còn gĩ nữa? Nên nhớ Thái Lan, Malaysia, Indonesia… từ lâu đã không thèm vay ODA, họ chỉ vay kiểu thương mại thôi. Còn về chính sách này thì Cuội tôi cũng chẳng ngu gì mà không biết. Khổ nỗi thắng “đầy tớ” bảo mãi không nghe…

    Reply
    • Buồn quá

      Bác nói chuẩn quá. Túm lại chỉ tại cái bon đầy tớ nó tham ăn nên vậy thôi. Chẳng cần biết cái gì gọi là nhân dân hay đất nước,chỉ cần tiền. Nhìn cái mặt nhơn nhơn của chúng nó chỉ vả thẳng tay. Mặt dầy khủng khiếp, coi việc chất vấn QH như 1 trò đùa nên “để quên ở nhà” hahaha

      Reply
    • montaukmosquito

      Chủ bảo, tớ không nghe . Thế nhưng tớ bảo, chủ lại nghe răm rắp .

      Hmm.

      Reply
    • Đặng Thái.

      Đề nghị bác Alan viết một bài phân tích về những lợi ích và hệ lụy của vốn vay ODA cho chúng con mở rộng tầm mắt.
      Nhân tiện: bài viết rất hay, cám ơn tác giả và Blog góc nhìn alan

      Reply
    • BLoc

      Bạn vạch mặt về kinh tế của ODA là hay và rất đúng. Làm gì có chuyện cho không ?!

      Cái ông GS Tsuboi nói “Hiện nay, tôi và Đại sứ Yasuaki Tanizaki đang tập trung vào củng cố 5 lĩnh vực chính. Đó là xây dựng chiến lược công nghiệp ở Việt Nam, đào tạo nhân lực ở nhiều cấp độ (từ giáo dục đại học đến đào tạo nghề, đào tạo hộ lý), chính sách tiền tệ, sửa đổi hiến pháp và sản xuất phát hành đồng tiền của Việt Nam, thay vì phụ thuộc vào công nghệ của Úc.”

      GS Tsuboi, Giáo sư Hasebe Yasuo (Đại học Tokyo), hay Giáo sư Takami Katsutoshi (Đại học Sophia) đang làm một công việc dạy các “đỉnh cao VN” sửa đổi hiến pháp ! Có quá ảo tưởng không !? khi có bài nói hiến pháp Nhật lại do Mỹ soạn cho. Trong lúc các “đỉnh cao” của ta đang muốn giúp thế giới sửa đổi hiến pháp đó.

      Còn cái khoản chuyển giao công nghệ in tiền, à cái này mấy bác ta sẽ đưa bốn chân đồng ý luôn đó. Trong nhà mà có máy in “tiền giả” thì thật tuyệt vời, lúc nào in cũng được mà không sợ lộ thông tin, quen chiến lược du kích rồi, vậy là không còn ai biết tiền nhiều hay ít trên thị trường, rồi báo và Web lề trái đưa tin gây ra “tâm lý lo sợ lạm phát” không có lợi cho công cuộc xây dựng và phá hoại đất nước ! Thà hồ in mà không sợ và không biết hậu quả đúng là tuyệt vời ?!

      Còn 3 chuyện khác cứ nhờ các bạn Nhật góp ý, triển khai củng cố, cái nào phù hợp với định hướng XHCN thì dùng không thì để đó, cất tủ, cám ơn.

      Các quốc gia khác mà Nhật chuyển “công xưởng” đến, tưởng có lợi trước mắt nhưng rồi sẽ trả giá, môi sinh bị tàng phá do hằng núi rát thải, chất thải công nghiệp đang chờ và đất đai bị khai thác kiệt quệ như những cánh rừng bạch đàn ở VN hiện nay.

      Reply
    • Hồng Quang

      ODA – “Sát thủ kinh tế” của Nhật Bản?
      Nguyễn Lương Hải Khôi (Tokyo)
      http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=114&News=3205&CategoryID=7

      Đối với Việt Nam, việc tiếp cận các nguồn vốn quốc tế, trong đó có vốn vay ODA, là cần thiết để phát triển. Tuy vậy, nếu như những nước cần vốn có “chiến lược nợ” của mình, thì các nước giàu cũng có “chiến lược cho vay” của họ.

      “Ngày xưa: chiến tranh, ngày nay: ODA”

      Chiến lược ODA của Nhật Bản được xây dựng cùng với việc phải tuân thủ hiệp ước San Francisco 1951, theo đó Nhật phải bồi thường chiến tranh cho một số nước châu Á. Họ đã khôn khéo làm cho những đồng tiền “bồi thường” ấy quay trở về phục vụ lại cho chính họ.

      Ví dụ, Nhật đã “bồi thường chiến tranh” cho Indonesia như thế nào? Trong quá trình đàm phán bồi thường, họ đã khôn khéo lồng vào ý sau đây trong điều khoản: “Nhật Bản sẽ cung cấp cho Indonesia các dịch vụ và sản phẩm của Nhật Bản trị giá tương đương 80,3 tỷ Yên” 3
      Kết quả, Nhật Bản “bồi thường” cho Indonesia bằng cách xây dựng… những khu khách sạn cao cấp, những tòa căn hộ sang trọng, những khu mua sắm đắt tiền, những nhà máy sản xuất giấy, vải, gỗ… Những thứ này, nói như các tác giả của sách, “không thể hiểu nổi sao có thể gọi đó là bồi thường chiến tranh”. Bởi một mặt, những thứ này không phải “bồi thường” cho nhân dân Indonesia, và mặt khác, chúng đã làm rất nhiều nhà máy sản xuất giấy và ván ép non yếu của Indonesia phá sản4.
      Để có thể “bồi thường” như vậy, chắc chắn không thể không nhờ đến cả những đàm phán sau cánh cửa.
      Họ đã chuyển hóa sự “bồi thường” cho nạn nhân thành cái chính mình hưởng lợi, còn nạn nhân thì không được gì, hoặc được rất ít không như công bố, thậm chí bị thiệt hại nặng hơn trước. Cùng sự sự phục hưng kinh tế của Nhật sau chiến tranh, chiến lược ODA cũng được thực thi mạnh mẽ theo nguyên tắc nói trên.Những quốc gia “ngây thơ”, vô tình hoặc cố ý, bắt đầu một cuộc đua tài trí tuệ không cân sức với Nhật Bản.

      Xin điểm qua một vài trường hợp điển hình.

      Từ những năm 70, do các quốc gia ven biển bắt đầu được nhận vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý, các công ty đánh bắt hải sản của Nhật bắt đầu bị hạn chế đánh bắt ở những ngư trường giàu có của nước cộng hòa Kiribati thuộc trung tây Thái Bình Dương. Hàn Quốc thì trả tiền cho Kiribati để được tiếp tục đánh bắt. Nhật thì triển khai một chiến lược khác. Họ đề xuất cho Kiribati cái gọi l�“Viện trợ không hoàn lại trong lĩnh vực thủy sản”, tặng cho nước này mấy chiếc tàu đánh cá và kho bảo quản hiện đại, và rồi khai thác hải sản của Kiribati với giá rẻ. 5
      Giáo sư Sumi Kazuo trong sách “Sự thật của viện trợ ODA”, cũng chỉ ra rằng, giữa những năm 70, ngành sản xuất nhôm của Nhật bắt đầu gặp khó khăn, chính phủ Nhật lập tức xây dựng dự án viện trợ ODA cho Indonesia trong lĩnh vực khai thác nguyên liệu sản xuất nhôm trên đảo Sumatra. Mục đích của nó không chỉ là “hợp tác quốc tế”, mà còn là, như chính họ nói, nhằm “đầu tư để xác lập thế trận bảo vệ có tính chiến lược đối với nguyên liệu nhôm của đất nước chúng ta” 6.
      Cùng với sự phục hưng kinh tế Nhật sau chiến tranh, “nền sản xuất số lượng lớn” và “xã hội tiêu thụ với số lượng lớn” sẽ không thể đứng vững nến không có một quá trình “tiêu hủy rác thải số lượng lớn”. Và vì thế, viện trợ của Nhật cho Indonesia liên quan đến rác cũng được đưa vào cỗ máy ODA này. “Ở Indonesia, một hệ thống xử lý rác thải tương thích với thực tiễn của Indonesia đã không hề được xây dựng, mà thay vào đó, những cơ sở “hiện đại hóa” thu gom rác quy mô lớn đã được xây dựng bằng ODA. Indonesia đã chăm sóc một lượng rác lớn của người Nhật” .
      “Binh pháp” nào đã giúp Nhật thực hiện thành công những điều trên? Đó là cả một “thế trận” được sắp xếp một cách bài bản. Để tồn tại trước thế lực này, Việt Nam cần có một thế trận bài bản tương ứng.

      Reply
      • Hồng Quang

        “Binh pháp” của ODA Nhật Bản

        Thành tố đầu tiên trong binh pháp ODA Nhật là các Hiệp hội nghề nghiệp.
        Các Hội nghề nghiệp của Nhật vận hành theo nguyên tắc của một xã hội dân sự, không bị can thiệp bởi chính quyền.
        Những người trong cùng một ngành nghề, theo quy luật thị trường, sẽ phải cạnh tranh với nhau để sống còn. Nhưng ở Nhật Bản, văn hóa hiệp hội phát huy hiệu quả cao đến mức, quy luật này vận hành một cách khác thường.
        Trong phạm vi hiệp hội, các thành viên coi cạnh tranh không phải là một hình thức tiêu diệt lẫn nhau, ngược lại, “cạnh tranh” là một hình thức của… “hợp tác”, thúc đẩy tinh thần thi đua và thử sức để cùng vươn lên.
        Khi đối diện với người nước ngoài, chủ nghĩa ái quốc trong kinh tế được phát huy cao độ. Các thành viên sẽ hợp tác với nhau, gác qua cạnh tranh nội bộ, cùng nhau “sống còn” với đối thủ. Đó là cách họ bước ra thế giới từ hơn một thế kỷ nay.
        Chính các tổ chức nghề nghiệp chứ không phải ai khác, là lực lượng đầu tiên đề xuất cho chính phủ của họ các dự án ODA cho các quốc gia bị họ xem là “con mồi”.
        Thành tố thứ hai là tổ chức JICA (Cơ quan Hợp tác Quốc tế Nhật Bản).
        “Vốn đầu tư phát triển” của JICA có hai loại. Một loại cho vay liên quan đến chuẩn bị cơ sở vật chất, và loại kia cho vay phục vụ cho “những công việc liên quan đến thí nghiệm”, là loại tiền xuất ra để “vừa bảo hiểm nợ vừa cho vay liên quan đến những sự nghiệp có tính tiên phong và khó khăn” như “thực hiện việc cải tiến kỹ thuật của doanh nghiệp”. 9
        ….
        Các dự án cho vay ODA được điểm qua ở trên đều do JICA đảm nhiệm khâu đầu tiên: nghiên cứu, viết dự án, thuyết phục nước sở tại, vận động hành lang… nhằm đạt đến mục đích cho họ vay ODA.
        Mấu chốt của binh pháp ODA nằm ở quá trình thuyết phục con mồi. Như phân tích của giáo sư Sumi Kazuo, họ tạo ra và duy trì một “nhu cầu viện trợ giả tạo” 10, hướng đến “lợi nhuận cho doanh nghiệp Nhật”11 v�“đưa ô nhiễm của Nhật ra nước ngoài” 12
        Thành tố thứ ba là Chính phủ. Chính phủ đảm đương công việc kết nối tất cả các đầu mối trong nước và quốc tế, đảm bảo sự vận hành thông suốt của guồng máy ODA.

        Sách “ODA vì cuộc sống của người Nhật Bản” đã trình bày diễn biến và kết quả của dự án ODA trồng rừng ở đông bắc Thái Lan từ 4/1992 đến 3/1997. Dự án này được đặt tên là “Hợp tác quốc tế vì màu xanh”, nhưng kết quả cuối cùng là biến vùng đông bắc Thái Lan thành vùng cung cấp… gỗ bạch đàn sản xuất giấy cho Nhật Bản.

        Kế hoạch JICA đề xuất với Thái Lan gồm 3 việc:
        - Viện trợ không hoàn lại 3 tỷ Yên xây dựng 4 trung tâm trồng cây giống, cây non quy mô lớn, xây dựng các cơ sở huấn luyện, cung cấp xe cộ và các phương tiện cần thiết khác.
        - Gửi đến Thái Lan các chuyên gia lâm nghiệp của Nhật để huấn luyện sản xuất cây giống và chỉ đạo việc trồng rừng.
        - Phái đến “Đoàn thanh niên Hợp tác Quốc tế” của Nhật Bản để “khai sáng” cho nông dân Thái ý thức về tầm quan trọng của rừng và việc trồng rừng (“Khai sáng” là từ họ dùng trong nguyên văn)
        Không rõ những thanh niên Nhật Bản kia đã “khai sáng” cho nông dân Thái Lan điều gì, nhưng nông dân Thái chỉ thích trồng bạch đàn vì đó là “loại cây biến thành tiền”, và không rõ 4 trung tâm sản xuất cây giống kia tạo ra loại cây gì, nhưng từ 1992 đến 1995, một trăm triệu cây giống được phát miễn phí cho nông dân Thái Lan để họ tự trồng rừng, và trong đó, hầu hết là cây bạch đàn để sản xuất giấy.
        Khi cả một vùng đông bắc trồng bạch đàn, thì một mặt, giá bạch đàn ở đây sẽ vô cùng rẻ, và mặt khác, nguồn nước và nguồn dinh dưỡng của đất bị hủy hoại nghiêm trọng. Bên cạnh đó, việc nông dân được phát miễn phí cây giống bạch đàn với số lượng khổng lồ, là loại cây có lợi ích kinh tế trước mắt, đã làm cho diện tích rừng bạch đàn tăng vọt và diện tích rừng tự nhiên trước đó bị hủy hoại. Cái gọi là “hợp tác quốc tế” và “trồng rừng để bảo vệ thiên nhiên” chỉ là trò đùa. Hầu hết số tài sản 3 tỷ Yên của dự án đều phục vụ ngược lại cho Nhật Bản. Kết cục, dự án bị nhân sĩ Bangkok phản đối kịch liệt.
        Nếu ví dự án ODA này là một cái bẫy thì cái lẫy then chốt của bẫy này là việc phát không cây giống cho nông dân tự trồng “rừng”. Thuyết minh cho chủ trương này, JICA đưa ra những lập luận tốt đẹp. Nông dân Thái Lan cũng đã trồng rừng một cách tự phát, vừa để bảo vệ môi trường vừa phục vụ nhu cầu cuộc sống. Vậy, có thể tận dụng điều này để thực hiện 2 việc một lúc: bảo vệ thiên nhiên và xóa đói giảm nghèo cho vùng đông bắc Thái14 Làm sao chính phủ Thái có thể từ chối một lời đề nghị như thế?
        Mưu kế này của JICA làm người ta nhớ lại những câu chuyện đấu trí được kể trong “Chiến quốc sách” ở bên Tàu.
        Ở “Lời thú tội của một sát thủ kinh tế” của John Perkins, người đọc không hiểu vì sao một cá nhân như ông lại có thể làm được một khối lượng công việc khổng lồ là lần lượt thuyết phục các chính phủ Châu Mỹ La tinh, Đông Nam Á, Trung Đông lao theo những dự án giả dối nhằm phục vụ lợi ích tư bản Mỹ. Nhưng, ở trường hợp Nhật Bản lại hết sức dễ hiểu: thực hiện điều này không phải là một cá nhân mà là cả một bộ máy trong đó có những tổ chức đóng vai trò xung kích.

        Reply
        • BLoc

          Cám ơn anh Hồng Quang đã cho một bài rất rõ về cái bẩy ODA của Nhật.

          Với lập luận như vậy sẽ hiểu hết các gói về Cảng biển, Đường cao tốc, Sân bay … Nhật dùng rất nhiều đất, biển,… sức lao động của các quốc gia nhận ODA mà không phải trả tiền thuê để phục vụ cho một “nhà xưởng” xuyên biên giới của họ.

          Ở VN anh Hồng Quang hiểu, tôi hiểu và nhiều người điều hiểu nên một anh bạn của tôi đương nhiên cũng hiểu, nhưng tại sao nó vẫn bay đi đó đây để xin các tài trợ ODA về cho nước ta? Vì nó còn hiểu hơn hể địa phương nào nhận thì nó sẽ có 10% đến 15%, tiền cám ơn đó mà!

          Reply
  • JackZhang

    Đầu tiên phải nói tới quan hệ hai nước Việt Trung trong thế kỷ mới bằng phương châm 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” (năm 1999) đến đưa ra tinh thần 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” …Để rồi: (trích nguồn DVT.vn) – Tính từ đầu năm đến tháng 7/2011, Trung Quốc có 805 dự án đầu tư trực tiếp đang triển khai ở Việt Nam. Thời gian vừa qua, quan hệ hữu nghị, hợp tác toàn diện Việt Nam-Trung Quốc không ngừng phát triển. Năm 2010, kim ngạch thương mại hai nước đạt 27,328 tỷ USD, tăng 29,8% so với năm 2009. Trong đó, Việt Nam nhập khẩu 20,019 tỷ USD, xuất khẩu 7,309 tỷ USD.
    Số liệu của Tổng cục Hải quan mới đây cho biết, trong tháng 7 nhập siêu từ Trung Quốc gần 1 tỷ USD. Lũy kế cả 7 tháng, nhập khẩu từ Trung Quốc là 13,03 tỷ USD, trong khi xuất khẩu thu về 5,56 tỷ USD. Như vậy, 7 tháng, nhập siêu từ Trung Quốc là 7,46 tỷ USD, bằng 140% nhập siêu cả nước.Tính từ đầu năm đến tháng 7/2011, Trung Quốc có 805 dự án đầu tư trực tiếp đang triển khai ở Việt Nam với tổng vốn đăng ký 3,184 tỷ USD. Hầu hết đều đang được triển khai thuận lợi và được đánh giá là mang lại lợi ích chung cho doanh nghiệp hai nước.
    Chương trình “nam tiến” của “đồng chí bát nhất” đang được tiến triển rõ rệt. Đó là nguyên nhân mà người Nhật phải đi nơi khác như Indonesia, Murma, Tháilan v.v. Hiện nay quốc hội Việt nam đã “thay đổi” luật đầu tư cho “phù hợp” tình hình doanh nghiệp FDI đầu tư trực tiếp vào Việt nam. Trong kế hoạch 5 năm phát triển của hai nhà nước “anh em” sẽ đứng đầu trong toàn khối ASIAN. Dân đen quả là ngu xuẩn chống đối, biểu tình “người anh Hai” quí báu này…Hãy mong chóng tranh thủ học tiếng quan thoại để kiếm công ăn việc làm tốt…các bạn trẻ

    Reply
    • Trung úy

      Nói như cậu thì vẫn sai! Với cách hiểu như thế thì tôi bổ sung cho cậu là Học tiếng Quan thoại để mai sau làm dân TQ nhé!!!!
      Thằng Nhật nó đểu (thằng nào chả thế! Nó có cho ai không cái gì đâu, đặc biệt khi nó là tư bản) nhưng thằng TQ ……. ……. 4 tốt – 16 chữ vàng giả dối kia thôi!
      Tóm lại, chơi với Nhật thì chắc là thiệt nhưng chơi với TQ chỉ có chết………..

      Reply
    • BLoc

      Trên nói về ODA của Nhật, chừ anh lại nói đến FDI của Trung Quốc, đúng là tội cho dân ta đã đen thủi chừ lại đen thui !

      Theo lời khuyên của anh thì tôi nên ra đảo Điếu Ngư/Senkaku để đồng thời học cả hai thứ tiếng mới có cơ hội kiếm việc mới dễ hơn. Vì sắp mất việc do nghe theo lời đúng quá của các anh, “hăng máu bình loạn về các sách lược của quốc gia, làm nhiều “đồng chí” lãnh đạo công ty ghét mặt, chĩa cho ít xỉa, bỏ ghét cái tội làm không ra gì mà lại già mồm.

      Cám ơn anh đã cho thông tin mở mắt hơn!

      Reply
      • JackZhang

        Kế: Minh tri cố muội (kế bốn Tôn Tẫn)…ông bảo mình làm dân ngu mà.

        Reply
        • BLoc

          Cám ơn anh đã chỉ kế để dùng trong trường hợp này, chỉ tội mọi người đều dùng nên tôi lại không muốn bị “đụng hàng”?! Ai cũng mưu sâu chước quỷ và chọn vai Cuội thì tôi đành đóng vai Bờm để tối ngủ ngon giấc vậy.

          Hơn nữa cha mẹ còn đặt cho một cái tên cúng cơm là Minh (không biết ông bà có thù oán ai không mà đặt tên như vậy để khi tức mà kêu chưởi cho sướng miệng, hoặc yêu thương ai để khi nhớ nhung viện cớ cưng chìu con mà không sợ bị bắt bớ! Hay lại mong con minh được minh mẫn do thấy cái mặt đẻ ra có vẻ ngu ngu!). Vì là dốt đặc cán mai, nên sợ phụ ơn mong đợi của cha mẹ, thành ra cứ hay “chỏ miệng” vào khắp nơi, lo chuyện bao đồng, sâm soi mọi chuyện lâu ngày thành tật rồi!

          Anh có cách nào chữa cho cái tật “nói nhiều, nói dai” làm người bên cạnh khó chịu này không anh?!

          Reply
          • JackZhang

            Thomas Henry Huxley nói rằng, “Bàn cờ là thế giới, các quân cờ là các hiện tượng của vũ trụ, và các luật lệ của trò chơi là những gì mà chúng ta gọi là Luật của Tự nhiên. Người chơi bên kia là người giấu mặt. Chúng ta biết rằng anh ta chơi đẹp, công bằng và kiên nhẫn. Nhưng chúng ta cũng biết, qua kinh nghiệm của bản thân chúng ta, rằng anh ta không bao giờ bỏ sót một lỗi nhỏ, hoặc chiếu cố cho một sự ngu dốt nhỏ nhất.” Trong khi đó người chơi bên kia lại không chơi đẹp là tiểu nhân và phơi cái mặt bẩn … vậy anh Bloc phải làm gì?
            Với tôi thì luôn phải quan tâm tới Tư duy là Sáng tạo._Tư duy của của bạn là sức mạnh mang tính sáng tạo quan trọng nhất trong cuộc đời bạn. Bạn tạo ra toàn bộ thế giới của bạn theo cách mà bạn suy nghĩ. Tất cả mọi người và mọi tình huống trong đời bạn có ý nghĩa với bạn thế nào là do cách mà bạn suy nghĩ về họ và về chúng. Và khi bạn thay đổi suy nghĩ, bạn đã thay đổi cuộc đời bạn, nhiều khi chỉ trong tích tắc… Hãy dựa trên Sự thật và Sáng tạo chúng bằng Tư duy …Đa Minh mà cha mẹ đặt cho tên cúng cơm vậy…Tóm lại tìm trong binh pháp vẫn có cái xài tạm được…God Bless You

          • BLoc

            Hôm nay quay lại đọc ở đây vì nhớ có lần nhờ anh JackZhang giúp, không ngờ lại được anh cho móng quà tốt quá. Thật xứng công tôi chú tâm theo anh học lâu nay!

            Lập luận của anh chuẩn xác và rõ ràng đối với tôi quá, lâu nay cũng thấy thế nhưng không biết diễn đạt thế nào? Cứ băng khoăn hoài về sự thật, cùng một vấn đề mà mỗi người hiễu mỗi cách có thể khác nhau hay đối nghịch nhưng vẫn đúng cho từng người, mà lại thường không đúng cho người kia. Cùng học một lớp hay cùng một gia đình vậy mà càng ngày càng khác xa có người được xem là giỏi có người bị xem là ngu, có đứa thành đạt có đứa cơ hàn… Đúng là từ sự tư duy của mỗi người mà ra.

            Nếu tư duy để hiểu vấn đề cũng đã là tốt rồi, còn để sáng tạo ra cái mới thì thật là tuyệt. Tùy theo trí lực mà cái tư duy sáng tạo đó nó phù hợp với bản thân ở mức nào để tạo ra nhân cách của mình, thế giới của chính mình, chưa xét đến nó có ích gì cho đời không? Nếu may mắng hơn mình có được trí lực hơn người thì sự sáng tạo đó sẽ phù hợp với nhiều người trong xã hội hơn, vậy là giúp được nhiều ngươi hơn phải không anh?

            Một lần nữa rất cám ơn móng quà đầy giá trị này của anh.

  • BC

    Hồi còn nhỏ, lúc đi học, mình có nghe ông Thầy kể chuyện như vầy nè. Rằng thì là đất Nga rộng mênh mông, hoang hóa nhiều nên nó cho thằng Nhật mướn để làm nông. Điều kiện đặt ra là cho mướn rất rẻ 50 năm, sau đó thì trả lại đất và những gì đã xây dựng được trên đó. Thầy cười cười rồi kể thêm, tụi CS coi vậy, tưởng không mà hóa ra ngu. Cứ tưởng rằng cho Nhật đến để xây dựng nhà máy, để cải tạo đất, từ hoang hóa trở thành thuần thục. Nào ngờ tụi Nhật nó còn khôn hơn. Nó cũng xây, cũng dựng, cũng ngày ngày xe ra xe vào kìn kịt chở hàng…Rồi 50 năm sau….

    Khi người Nga trở lại chỉ thấy bãi đất hoang ngày xưa trơ lại. Nhà cửa, hãng xưởng nó xây dựng trên đó toàn là vật liệu nhẹ, tuổi đời ngắn, tiếp quản cũng như không. Còn máy móc thì nó được quyền chở đi. Còn trồng trọt thì nó đâu có cần cải tạo đất, nó để xốp lên đó rồi nó cho phân bón vào rồi khi đi, nó cuốn hết đi vất bỏ. Thế là mèo vưỡn hoàn mèo.

    Áp dụng bài học này, mình đã chơi khác đi. Mình mua nhà với đất rất rất rộng. Ở nơi mình ở, đất đai là vàng. Mình cho Mễ mướn với giá rẻ hơn người khác. Mình giao hẹn với nó rằng tụi bây xây nhà trên đó, tao hỗ trợ tiền vật liệu (mà tiền vật liệu ở đây rẻ hơn tiền công nhiều lắm, gần 2 lần lận đó). Sau đó tao cho tụi bây ở và khai thác cái nhà đó 2 năm. Thế là tụi nó đồng ý. Cả nhà tụi nó vừa ở, vừa làm…Tụi nó làm rất kỹ, rất đẹp vì làm để cho anh em bà con nó ở mà. Thế là mình làm được 1 công đôi chuyện. Không cần bỏ nhiều tiền ra xây nhà mà vẫn có nhà, chỉ là có chậm thôi, 2 năm sau mới có. Còn hơn là không bao giờ có. Đúng không?

    Có nghĩa là nếu biết dựa vào nhau, bên có không nhiều tiền, bên có sức lao động thì sẽ làm được nên chuyện. Lẽ dĩ nhiên là mình không chơi trò ăn cháo đá bát, vẫn để cho người thuê ở với giá rẻ nhưng sau 2 năm thì thu nhập sẽ gấp đôi vì thu nhập trên 2 cái thay vì 1 cái. Người lao động họ không suy nghĩ sâu bằng người biết tính toán. Họ chỉ biết là mỗi tháng họ trả rẻ đi một vài trăm là OK rồi. Dĩ nhiên, mình không làm gì sai trái cả, không phạm pháp, không hối lộ, không tham nhũng….Giàu và nghèo chỉ khác nhau ở chỗ là biết tính toán mà thôi.

    VN mình làm nhiều thứ dại dột lắm, chỉ bởi vì những người lãnh đạo, những người thừa hành, và những kẻ cơ hội gian tham, tham nhũng không biết tính đến cái lợi lâu dài cho đất nước mà chỉ biết có đời mình và con cháu mà thôi. Chỉ biết vét cho hết, cho đầy túi, rồi thăng ra nước ngoài sống sung sướng mấy đời. Họ không biết đến luật nhân quả, không biết đến luật đầu thai của thuyết nhà Phật. Rằng chính họ sẽ trở lại đời sau để gặm nhấm những thành quả mà họ đã tạo ra.

    Reply
    • BB

      Các Chí Phèo nói rằng” “Sống còn chưa sợ, sợ gì chết “. Vì vậy, các “Phèo” ta phân chia lãnh địa và hoạt động tích cực theo tinh thần Xxx “HÃY KIẾM TIỀN, ĐỪNG LÀM PHIỀN”.
      Giới chức thì ko nề hà “Hy sinh đời bố…” cho kịp nhiệm kì. Trộm cướp, con nghiện thì theo đúng tinh thần “tự phê” chặt tay, đập đầu cả kẻ giàu lẫn người nghèo công khai. Dân mánh mung thì dùng hàng giả, hàng nhái, hàng tái chế độc hại đủ loại xuất xứ để “phục vụ” người tiêu dùng. Báo “lá mít” (“lá cải” xưa rồi) thì “bưng bít bên trong, xổ tung bên ngoài” với đủ các kiểu sex, hít, cướp, dâm… cho bầu khí quyển đã quá ô nhiễm hiện nay.
      Chỉ còn mỗi tin vui: Nhà báo chống tiêu cực Hoàng Khương đã được thả về… để tang Mẹ. Xin chia buồn và “cảm ơn”… Mẹ đã mất để HK được trại giam THƯƠNG XÓT!!!!! HUHUHHU!

      Reply
  • NHAT

    Cac DN Nhat ban chuyen luon nha may di khoi TQ la dung roi vi dong chi lang gieng dao nay me “dao,bien dong qua” chung ta ho cung ko tha,cac DN Viet nam cung can than keo mat von nhu choi,ho dau doc dan ta,tu an,uong,thuoc nam den cai ao nguc phu nu cung chua chat gay ung thu,ho muon dan ta chet dan chet mon.Ma chang hieu sao ti vi cua ta thuong xuyen chieu phim thoi phong kien cua TQ, dan ta co khi ranh lich su TQ hon lich su cua ta moi dang buon.

    Reply
  • Nguyen Hai Thanh

    Các bác nên tìm hiểu ” sát thủ ODA!”

    Reply
  • khánh nguyễn dức

    Các vị chưa hiểu thấu đáo: Non sông thay đổi. Bản tính khó rời. Còn cuộc sống là không chờ đợi chỉ là câu đầu môi của mấy ông bà minh tinh con của làng giải trí Việt nói cho thích chứ cũng chả hiểu gì về cs đâu. Muốn thay đổi về thượng tầng kiến trúc, phải mất ít nhất một thế hệ các vị à. Xin đừng bình luận thêm nữa.

    Reply
  • Thường dân

    Qua con mắt của chuyên gia JICA: Việt Nam giống như 1 đứa trẻ không được nuôi dạy căn bản, cái gì cũng chưa biết- từ kỹ năng đến tư duy chiến lược; đã thế lại còn kém tu dưỡng, hay hứa suông cho xong chuyện. Tóm lại rất mệt mỏi khi làm việc với đứa trẻ như vậy. Tuy nhiên họ cũng chưa bỏ hẳn đứa bé vì họ vẫn có thể kiếm tiền từ nó (tuy rằng không nhiều); họ cũng quá giàu, kiên nhẫn. Nhưng tuyệt nhiên họ không thể tôn trọng đứa trẻ hư này.

    Reply
  • Kieu Thanh

    Theo tôi, còn 1 nguyên nhân căn bản nữa đó là tranh chấp Biển Đông giữa VN và TQ. Dù rất đau lòng nhưng cũng phải nói lên sự thật là nếu TQ chiếm hết Biển Đông của VN thì vị thế của VN chả khác gì nước Lào như hiện nay. Vì vậy, NB tránh xa VN cũng là 1 điều dễ hiểu.

    Reply
  • Ngọc Lan

    VN mình được cái “khôn lỏi” mà cứ tưởng mình khôn, thành ra luật lệ chính sách thay đổi xoành xoạch. Chưa nghiên cứu kỹ mà cứ đổ ra làm đại. Mới đầu thì dụ người ta vô đầu tư, thấy người ta làm ăn được, thay vì mừng thì lo. Lo người ta lợi dụng cái chỗ sơ hở nào đó của mình để trục lợi nên phải sửa luật để xiết lại. Khi xiết thì lại quá tay, xiết luôn cả những đối tượng không cần xiết. Xiết quá thì người ta làm ăn không được nữa, thì lại nới luật. Cứ như vậy, luật thay đổi rẹt rẹt. Dân làm ăn có kế hoạch thì không thể tính toán được cái gì cả. Thành ra muốn đầu tư lâu dài nhưng cuối cùng chỉ tính được chuyện “đánh quả” ngắn hạn. Dân VN thì chẳng biết đi đâu nên phải chịu, chứ nhà đầu tư nước ngoài thì thiếu gì chỗ tốt hơn để đi.

    Reply
  • bacsitrimun.com

    ODA là Ôm + Đồm = Ốm

    Reply
  • thematchboy

    -ODA thực sự đúng là một sát thủ kinh tế đáng gờm. Tôi thích cái ý của bạn HỒNG QUANG rằng mọi cấp quản lý của chúng ta liên quan đến ODA đều kém trong việc bày “thế trận” Có thể các bạn sẽ rất sốc khi tôi nói rằng chất lượng thực hiện ODA của Nhật tại Việt Nam hiện giờ còn kém cả Trung Quốc nhưng giá thành lại cao hơn rất rất nhiều… Tại sao lại vậy? Bởi vì chúng ta nghĩ Trung Quốc hay làm rởm(hoặc cũng ghét Trung Quốc ) nên rất thích chơi lại Trung Quốc (tức là chúng ta luôn sãn sàng thiết lập trò chơi có lợi tốt cho mình) nhưng với Nhật là mất kiểm soát …dự toán của Nhật rất khủng nhưng tôi không hiểu tại sao chất lượng lại kém như vậy. Từ việc đầu tư xây dựng cơ bản cho đến các nhà máy ở Việt Nam họ đều lợi dụng tối đa thị trường da đen giá rẻ trong lĩnh vực xây dựng và ở các nhà máy thì hầu như không tuân thủ luật lệ môi trường.
    - Tất cả điều đó chỉ làm cho cảm nhận của bản thân tôi đối với thi trường vốn đang ngày càng khan hiếm với tính thanh khoản rất yếu là chúng ta đã không còn niềm tin với nhau nữa rồi. Không tin Nhật, không tin Mỹ và càng không tin Trung Quốc và ngược lại. Tôi chỉ còn tin đúng những người Việt Kiều trên khắp thế giới …họ sẽ là cơ hội cuối cùng để niềm tin ở thị trường vốn bên ngoài sẽ về Việt Nam còn niềm tin bên trong thì tôi cũng không biết cái gì hay hy vong gì nữa để thúc đẩy niềm tin bên trong. Tôi cũng đã từng nghĩ chắc chắn họ (những lãnh đạo) cũng là người giỏi (tôi xin tạm dùng từ giỏi). Nhưng cái quái gì đang sở hữu tâm hồn họ vậy … mà một khi đã mắc bệnh sở hữu” loại này” thì tâm hồn sợ mất mát của họ làm gì có những quyết định đúng và hạnh phúc nữa !!! Nhưng nếu sáng mai bác thủ tướng hay bác bí thư ra ngồi quán trà đá ven đường cùng người dân ngồi uống nước thì may ra còn hy vọng …

    Reply
  • Hoàng cương

    Các bạn comment cực đoan thái quá ,không tốt cho chiều hướng tích cực ( tư duy bị o ép ). Để phát kinh tế hoặc giáo dục vv .. của quốc gia kém phát triển ,chúng ta phải trả giá ( học phí ) à quên ” Không có bữa ăn nào miễn phí” ) cần xác định mục đích đạt được đề ra là ổn .

    Reply
  • NHAT

    Toi lai nghi von ODA rat can doi voi VN tu 1 nuoc, duong xa nho xiu,la nuoc nong nghiep nen trai cay,rau ,hoa tuoi thi tuoi doi rat ngan nen can phai lam duong,KCN ( lai boi thuong cho dan nua) cang bien,san bay,lao dong nhieu nen nghe may rat phat trien ma tien thi ko co,rat can von ODA nen ko the khac duoc,chi khac la su dung sao cho hieu qua dong von do ma thoi, khi ma VN qua ngheo.Hom 10-12 vua qua toi tuong doi hai long voi cuoc hop tai HN,co nhieu van de khac nhung nam truoc ,toi co cam nhan cac nha tai tro va ba Victoria Kwakwa da nghe duoc tieng noi cua 90 trieu dan trong nuoc,va cac bac nha ta tuy cung ko duoc vui nhung co chut thay doi va co tinh than cau thi roi.Nen toi cung rat vui.____Chau lai cam on chu ALan,va nhieu BLog ,cac ban da co tam huyet voi cai dan toc nho be nay.Va cam on ba Victoria Kwakwa ,cac nha tai tro ……va tat ca.Da dem Godot den cho ta.

    Reply
    • Hoang Cuong

      Viết có dấu đi anh ơi.

      Reply
    • Lê Văn Đông

      không biết sao nhưng e thích bài viết của anh nó mang lại suy nghĩ tích cực cho em :) thay vì ngồi suy nghĩ tiêu cực thì ta nên có những bài viết mang tính xây dựng để mọi người có thêm tinh thần chiến đấu chứ phải không nào ^^!

      Reply
  • A secret fan of Alan

    ho then

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top