Nhật Bản: mặt trời mọc từ những trang sách Reviewed by Momizat on . "Một ngàn năm trước họ đã học Trung Hoa. Một ngàn năm sau họ học phương Tây. Họ không sợ học kẻ thù, mà chỉ sợ vô minh vì không học".  Tại hội thảo Sách và chấn "Một ngàn năm trước họ đã học Trung Hoa. Một ngàn năm sau họ học phương Tây. Họ không sợ học kẻ thù, mà chỉ sợ vô minh vì không học".  Tại hội thảo Sách và chấn Rating:
>>Trang chủ » Bài của khách » Nhật Bản: mặt trời mọc từ những trang sách

Nhật Bản: mặt trời mọc từ những trang sách

“Một ngàn năm trước họ đã học Trung Hoa. Một ngàn năm sau họ học phương Tây. Họ không sợ học kẻ thù, mà chỉ sợ vô minh vì không học”. 

Tại hội thảo Sách và chấn hưng giáo dục tổ chức ở TP.HCM ngày 6.5 do IRED (viện Nghiên cứu giáo dục) phối hợp với bộ Văn hoá – thể thao và du lịch tổ chức, GS Nguyễn Xuân Xanh đã có một bài phát biểu gợi nhiều liên tưởng, khi lý giải nguyên nhân đưa Nhật Bản đến địa vị siêu cường chính là không ngừng tôn vinh việc đọc, việc học và đề cao tri thức…

 

“Biết được văn hoá đọc và giáo dục của Nhật Bản phát triển từ 300 năm trước, chúng ta chắc không còn quá ngỡ ngàng trước sự trỗi dậy mạnh mẽ và đột ngột của Nhật Bản, nhưng vẫn phải cực kỳ ngạc nhiên và ngã mũ nhiều lần trước dân tộc văn hoá này. Darwin nói ở đâu đó, rằng Nhật Bản là một kỳ quan thế giới. Đối với người Nhật, đọc sách là để khai minh, vươn lên bằng thiên hạ. Đọc sách là thuộc tính của một dân tộc văn hoá có ý thức để không ngừng phát triển và hoàn thiện mình”.

 

Nhật Bản đã được cả thế giới nể trọng hơn 100 năm qua, nếu tính từ cuộc chiến tranh Nhật-Thanh 1894-95. Sau thắng lợi đột ngột của một dân tộc nhỏ bé, từng là học trò và chư hầu của Trung Hoa, thắng lợi trước người thầy và người khổng lồ bên cạnh mình, thì không những tất cả các dân tộc châu Á, mà còn bản thân Trung Hoa, nhưng trên hết các cường quốc phương Tây đều nhìn về Nhật Bản với con mắt cực kỳ nể phục và kinh ngạc.

Thói quen đọc sách của người Nhật: xưa…
Công ty đầu tiên là công ty sách

Công cuộc duy tân Minh Trị chưa đầy 30 năm mà đã thay đổi hẳn bộ mặt của dân tộc nhỏ bé này, đưa Nhật Bản từ một xã hội phong kiến lên hàng cường quốc hiện đại. Nhà Thanh sụp đổ. Mười năm sau đế chế Nga cũng chịu chung số phận. Nhật Bản đã nghiễm nhiên trở thành cường quốc toả sáng tại vùng châu Á còn sống trong đêm tối.Vì sao Nhật Bản có sức mạnh thần kỳ và nhanh chóng ấy? Nhật Bản trước hết là một dân tộc văn hoá độc đáo mà một trong những nét độc đáo đó là văn hoá đọc và giáo dục. Họ đã trưởng thành nhanh chóng bằng sự rèn luyện văn hoá từ nội tâm sâu thẳm. Và đó là đề tài tôi xin được phép trình bày sau đây.

Vào thời Minh Trị, nhiều quyển sách phương Tây được dịch sang tiếng Nhật đã được bán ra hàng triệu bản, như quyển “Tự giúp mình” (Tự trợ luận, Self-Help) của Samuel Smiles; quyển Tự do luận (On Liberty) của John Stuart Mill, hay quyển Tây dương sự tình của Fukuzawa biên soạn nói về văn minh phương Tây. Đó là những con số khủng nếu chúng ta biết rằng dân số của Nhật Bản lúc bấy giờ chỉ khoảng hơn 30 triệu người. Thời Minh Trị, Cty TNHH đầu tiên ra đời là Cty nhập khẩu và kinh doanh sách Maruzen. Sách là nền tảng tri thức để chấn hưng đất nước.

Trong các tác giả phương Tây có lẽ Herbert Spencer (1820-1903) là người có ảnh hưởng lớn nhất lên Nhật Bản Minh Trị. Ông được biết với nhiều đề tài, trong đó có thuyết tiến hoá xã hội Darwin, tức “khôn sống mống chết” nói nôm na hay thích nghi để tồn tại. Điều này dễ hiểu khi vào hậu bán thế kỷ 19 nhiều phần đất trên thế giới tiếp tục rơi vào tay các cường quốc phương Tây, trong đó có Miến Điện và Đông Dương.

Không phải văn hoá đọc của người Nhật bỗng dưng bùng nổ vào thời Minh Trị sau đêm dài phong kiến mà nó có gốc rễ sâu xa từ thời Tokugawa 1600-1868, từ lúc dân tộc này chỉ có văn hoá võ sĩ trên chiến trường, từ lúc thầy tu khoẻ mạnh cũng muốn tra trận để thi thố tài năng tìm hạnh phúc. Cách đây 300 năm Nhật Bản đã có những con số “khủng” về giáo dục và văn hoá đọc, hai thứ có mối liên hệ chặt chẽ nhau.

Trong thời vàng son Genroku (1688-1704) Nhật Bản đã có một hệ thống xuất bản sách hiện đại đáng ngạc nhiên, với nhiều nhà xuất bản lớn, nhà minh hoạ và nhà văn tên tuổi, với số sách bán ra thường lên đến 10.000 bản, một con số “khủng” cách đây 300 năm. Giáo dục thời Tokugawa bùng nổ, với hệ thống trường học phục vụ nhiều đối tượng và đẳng cấp khác nhau: trường Mạc phủ trung ương, trường bang của các đại danh, trường dành cho thường dân nghèo (terakoya), trường tư thục (privat academy) cho samurai lẫn thường dân (shijuku), một loại trường phi đẳng cấp (sẽ được thực hiện rộng rãi vào thời Minh Trị, giống như mô hình trường trung học cải cách của Humboldt đầu thế kỷ 19 tại Đức).

Giáo dục – dịch thuật bùng nổ

Một ngàn năm trước họ đã học Trung Hoa. Một ngàn năm sau họ học phương Tây. Họ không sợ học kẻ thù, mà chỉ sợ vô minh vì không học.

Khi Nhật Bản bắt đầu cuộc duy tân, cả nước đã có 17.000 trường học đủ mọi loại! Hàng triệu người đã được học hành. Đó là những con số khủng tiếp tục của giáo dục của Nhật Bản. “Việc đầu tiên cần thiết cho sự trị vì một nhà nước là năng lực con người. Mà năng lực con người thì đến từ sự học” như học giả Khống giáo nổi tiếng Dazai Jun (1686- 1747) viết.

Vì sao có những con số khủng về giáo dục và văn hoá đọc của một dân tộc vốn là võ sĩ?

Năm 1615 tướng quân Tokugawa Ieyasu, sau khi bình định gần ba trăm bang (han), đã truyền lệnh cho tất cả các đại danh đứng đầu các bang (daimyō), và cho các võ sĩ rằng (Điều 1): “Bun bên tay trái, Bu bên tay phải”. Bun là văn, còn bu là võ, từ đó bushi là võ sĩ, bushido là võ sĩ đạo. Tức “quyển sách bên tay trái, thanh gươm bên tay phải”. Và văn đi trước võ để có sự trị nước lâu bền. Võ sĩ là giai cấp cầm quyền ở Nhật Bản, trở thành giai cấp có học, và rất thấm nhuần văn hoá khổng giáo.

Vì sao có những con số khủng về giáo dục và văn hoá đọc của một dân tộc vốn là võ sĩ?
Mệnh lệnh trên có tác dụng của một “big bang” của văn hoá học và văn hoá đọc sách. Nó được tiếp tục giương cao và nhắc nhở bởi các đời tướng quân tiếp nối. Các đại danh phải học văn hoá, khoa học và nghệ thuật quản lý đất nước. Một đại danh có học phải đọc sách hằng ngày. Để học, họ lập ra các thư viện khắp các bang. Tokugawa là chế độ tự ‘toả quốc’ (sakoku) suốt 260 năm, sau khi họ đuổi hết người truyền giáo phương Tây 1640 (Việt Nam 1630), chỉ chừa một cảng nhỏ Dejima ở Nagasaki để thông thương với Hà Lan là một quốc gia nhỏ phát triển ở châu Âu mà họ biết không thể làm tổn hại độc lập của họ được. Họ kiểm soát nghiêm ngặt việc nhập khẩu sách báo, để tránh sự thâm nhập của Kitô giáo. Nhưng cũng chính trong hai thế kỷ đóng kín đó, qua ngõ Hà Lan, giới trí thức Nhật Bản đã làm được một cuộc dịch thuật vĩ đại, gọi là ‘Lan học’ (Rangaku), để biết rõ sự phát triển khoa học, công nghệ trong cao trào cách mạng công nghiệp đang diễn ra ở châu Âu. Đó là bình minh của nhận thức, giúp cho Minh Trị nhanh chóng thành công.

Một sự lặp lại kỳ thú của lịch sử: châu Âu đã từng có cuộc dịch thuật vĩ đại thế kỷ 11 và 12 làm nền tảng phát triển khoa học cho các đại học châu Âu vừa ra đời, thì tương tự ở phương Đông, Nhật Bản cũng đã có cuộc dịch thuật vĩ đại của mình trong hai thế kỷ đóng cửa, giúp chuyển hệ hình tư duy kiểu phong kiến Trung Hoa sang hệ hình khoa học hiện đại phương Tây. Cuộc dịch thuật là khó nhọc và không kém phần nguy hiểm, nhiều nhà Lan học đã phải tự sát trước sự truy bức của chính quyền cảnh sát Mạc phủ, nhưng trí thức Nhật Bản đã thể hiện tinh thần trách nhiệm cao cả của mình đối với quốc gia, rằng họ không thể yêu nước trong sự vô minh, như bác sĩ nổi tiếng Sugita Gempaku (1733-1817) tự biện, người tạo cú hích mạnh mẽ cho Lan học mà sau này nhà khai sáng Fukuzawa đánh giá rất cao.

Tương tự, các nhà lãnh đạo trong chính quyền Minh Trị cũng không thể trị vì đất nước trong sự vô minh. Năm 1882, tức 14 năm sau Phục hồi Minh Trị, thống kê cho thấy có tất cả 2.170 quyển sách tiếng nước ngoài Anh, Pháp, Đức tại các văn phòng chính phủ. Các quan chức lãnh đạo của chính quyền Minh Trị đều là những người có học, trước Khổng học sau Tây học và đọc được tiếng nước ngoài, có người từng du học ở phương Tây. Mạc Phủ cũng đã sớm thành lập văn phòng dịch thuật, cái mà lúc đầu họ gọi là Viện nghiên cứu sách của người man di, có nhiều sách vở nhất, nhiều trí thức đã trưởng thành qua đó, nhanh chóng thay đổi được hệ hình tư duy của mình.

Có một cái ‘khủng’ đáng được nhắc ở đây: tính xã hội cao độ của người Nhật được thể hiện qua sự hy sinh vô cùng lớn của xã hội giúp thanh niên vượt khó trong việc học. Không những người thầy hy sinh cho học trò, mà hầu như cả xã hội đều ra tay giúp đỡ vô vị lợi. Hoàng gia Nhật dành phần lớn thu nhập cá nhân cho giáo dục công đã đành; các đại danh, những người chủ đất giàu có tranh đua với nhau hỗ trợ giáo dục đã đành, mà xuyên suốt mọi tầng lớp xã hội, các thương gia, nhà ngân hàng, nhà sản xuất – tất cả những người giàu có của các giới thương mại và công nghiệp – đều hỗ trợ việc giáo dục sinh viên; các sĩ quan quân đội, công chức, bác sĩ, luật sư, các giới nghề nghiệp, nói tóm lại tất cả đều làm như thế. Đặc biệt các giảng viên, giáo sư đại học tuy với đồng lương khiêm tốn nhưng đã biết “nhường cơm xẻ áo” với sinh viên. Hầu như tất cả các công trình giáo dục bậc đại học được thực hiện ở Nhật Bản, dù có sự giúp đỡ của chính phủ, đều là những kết quả của sự hy sinh cá nhân (Lafcadio Hearn).

…và nay
Mang lửa Prometheus về châu Á

Sự chuyển đổi xã hội Nhật Bản từ phong kiến sang xã hội công nghiệp là công trình trí tuệ của giới trí thức Nhật Bản, hạt nhân của xã hội mới. Họ là những người “khai mông” (keimō). Thứ nhất, họ khêu dậy tinh thần “văn minh và khai hoá” (bummei-kaika). Việc này được thực hiện bởi nhóm “Minh lục xã” (Meirokusha) xung quanh các nhà khai sáng lớn Fukuzawa, Mori, Nishi, Katō, Tsuda, Nakamura, Kanda và Nishimura.

Thứ hai, để tạo sự đồng thuận xã hội, giới trí thức phải bắc được chiếc cầu sống chung giữa Khổng giáo và chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa thực chứng khoa học phương Tây, và với thương mại, như loại hình kinh doanh đã được cường quốc Anh đại diện là sức mạnh tổng hợp của cách mạng công nghiệp và thể chế chính trị dân chủ. Thương mại, vốn đứng hàng cuối cùng trong bậc thang sĩ, nông, công, thương của xã hội khổng giáo phương Đông, nay được bốc lên vị trí hàng đầu như một đức hạnh cao quý. Thương mại là công cụ cần thiết của nghệ thuật lãnh đạo nhà nước để thực hiện trách nhiệm đạo đức khổng giáo của mình đối với nhân dân. Tri thức phương Tây và đạo đức khổng giáo phương Đông có thể sống chung và bổ túc cho nhau.

Một sự kiện có ảnh hưởng lớn lên các nhà lãnh đạo Nhật Bản liên quan đến ý thức về cuộc đấu tranh sinh tồn đang diễn ra gay gắt, khi Đoàn Iwakura là đoàn có sứ mệnh đi tìm khai sáng cho Nhật Bản tại Hoa Kỳ và châu Âu 1871- 73 dừng chân thăm nước Đức. Trong buổi chiêu đãi đoàn ngày 15 tháng 3 năm 1873 tại Berlin, Thủ tướng Bismarck của Đức đã có những lời phát biểu sau đây: Giờ đây các quốc gia trên thế giới tất cả đều tỏ ra thân thiện và lễ phép khi họ giao tiếp nhau, nhưng đó chỉ là bề ngoài. Thực tế đằng sau là ngấm ngầm sự mưu hại lẫn nhau và cuộc đấu tranh giành ưu thế…

Bismarck cho rằng, nước mạnh chỉ tìm cách ức hiếp và bắt nạt nước yếu. Theo ông, một dân tộc chỉ chăm sóc tình yêu quê hương thôi chưa đủ. Nếu không xây dựng được sức mạnh thì đất nước sẽ không giành được sự tôn trọng trên chính trường quốc tế, độc lập chỉ là niềm hy vọng hảo thôi. Những lời nói của Bismarck rót đúng vào trái tim đang khao khát tìm đường khai sáng và quyết tâm sắt đá của các nhà lãnh đạo samurai.

Mori Arinori (1847-1889), Bộ trưởng giáo dục đầu tiên của Nhật Bản Minh Trị, người có công lớn như Wilhelm von Humboldt của Đức, đã thấy trước cuộc đấu tranh sinh tồn của thuyết tiến hoá xã hội đang diễn ra trên thế giới, đang đe doạ chính bản thân dân tộc mình, đã diễn tả sâu sắc ý nghĩa của công việc giáo dục như sau: “Chiến tranh (sensō) không phải chỉ là đánh nhau bằng súng đạn và giết nhau, mà tất cả mọi người Nhật phải được tham gia ngay bây giờ vào cuộc chiến tranh của kỹ năng, kỹ năng của cuộc sống, của công nghiệp, thương mại, tri thức. Và đào tạo thầy giáo phải dựa trên sự chuẩn bị cuộc chiến tranh này. Thua cuộc chiến tranh này là sẽ thua cuộc chiến tranh bằng súng đạn. Đất nước chúng ta phải chuyển dịch từ vị trí hạng ba lên vị trí hạng hai, rồi hạng hai lên hạng nhất; và sau cùng lên đến vị trí hàng đầu trong cộng đồng các quốc gia thế giới. Con đường tốt nhất để thực hiện điều này là đặt nền móng cho giáo dục cơ bản”. Đó là sự tiến hoá xã hội đi lên của Nhật Bản mà các nhà lãnh đạo Minh Trị đã hình dung và kỳ vọng với tất cả quyết tâm.

Biết được văn hoá đọc và giáo dục của Nhật Bản phát triển từ 300 năm trước, chúng ta chắc không còn quá ngỡ ngàng trước sự trỗi dậy mạnh mẽ và đột ngột của Nhật Bản, nhưng vẫn phải cực kỳ ngạc nhiên và ngã mũ nhiều lần trước dân tộc văn hoá này. Darwin nói ở đâu đó, rằng Nhật Bản là một kỳ quan thế giới. Đối với người Nhật, đọc sách là để khai minh, vươn lên bằng thiên hạ. Đọc sách là thuộc tính của một dân tộc văn hoá có ý thức để không ngừng phát triển và hoàn thiện mình. Một ngàn năm trước họ đã học Trung Hoa. Một ngàn năm sau họ học phương Tây. Họ không sợ học của kẻ thù, mà chỉ sợ vô minh vì không học. “Hãy biết kẻ thù” (Tôn Tử). Họ học sớm và học nhiều hơn Trung Hoa là quốc gia đã tiếp xúc với phương Tây cả trăm năm trước họ mà vẫn không học được gì. Họ học mà vẫn giữ được bản sắc, “tổng hợp được văn hoá Đông Tây”, trong khi Trung Hoa chính là nước vứt bỏ truyền thống của mình sau những cuộc cách mạng phiêu lưu. Nhật Bản đã mang lửa văn minh của thần Prometheus về châu Á để thắp sáng cả vùng. Họ đã thành công rực rỡ như một tấm gương sáng chói, và được cả thế giới nể phục.

Ngày nay bài học Nhật Bản không phải đã mất đi giá trị vì nó đã hơn một trăm năm qua. Không. Dân tộc nào biết cầu thị và khiêm tốn sẽ tìm thấy ở tấm gương vĩ đại này những viên thuốc hồi sinh, cũng như chính dân tộc Nhật Bản đã từng tìm được những viên thuốc hồi sinh cho mình ở việc học hỏi Trung Hoa và phương Tây một cách không sĩ diện đễ tiến lên hàng đầu trong cộng đồng các dân tộc tiên tiến.

Theo SGTT

Bình luận (71)

  • Huong Giang

    Xung quanh tôi người trẻ thích đọc sách rất ít. Họ lười biếng và thích những trò vô bổ. Có đọc thì là đọc truyện vớ vẩn và đọc báo mạng giải trí, lướt facebook. Còn sách đối với họ là những thứ nhức đầu. Rất buồn với một số bạn trẻ có suy nghĩ như vậy. Rất cám ơn bài viết.

    Reply
    • xinh

      Mình cũng rất buồn vì điều bạn nói ở trên. Nhưng xét cho cùng thì cũng từ tệ nạn tham nhũng mà ra. Mọi giá trị ở xã hội này bị đảo ngược toàn bộ. Mong có một cuộc cách mạng chấn hưng thật sự để cứu dân tôc mình.

      Reply
  • JackZhang

    Một bài viết ôn lại thời vàng son của Nhật bản, thời mà những con người Nhật bây giờ đã 70 +/-. Tôi có nhiều partner và friends từ thập kỷ 70′ đến giờ họ vẫn xót xa cho đất nước khi sẽ rơi vào lớp trẻ Nhật ngày nay.
    Tôi hỏi vì sao? Koji (tên người bạn già)
    ổng nói: mày thấy đó chúng vất đi mọi tập tục, vất đi tánh kiên trì và chịu khó như bọn tao vất đi lòng hãnh diện của bản chất Nh ̣ật
    Tôi hỏi ổng: vậy ông nghĩ rằng chúng nó (tuổi trẻ) sẽ làm đạo sỹ Bushido hay Samurai hết sao?
    Không phải tao muốn nói chúng phải biết vì sao và từ đâu chúng nó có ngày hôm nay Koji nói
    -Tôi luôn thấy tụi trẻ Nhật rất dễ thương và có giáo dục, rất có khuôn phép cổ truyền và thông minh chúng không giống những người châu Á hay châu Âu, chúng vẫn mang đặc tánh rất Nhật..
    -Mày nhầm rồi, chúng học đòi rất nhiều tánh xấu của Âu Mỹ, như thích tóc xanh tóc vàng,thích văn hóa mới kiểu Mỹ… thích hưởng thụ hơn làm việc, thích những bình quyền, bình đẩng vớ vẩn…ổng làm một thôi dài lắm…
    tôi lắng nghe và tranh luận cùng ông. Tất nhiên dù sao ổng đã có lý trong nhiều góc cạnh..
    Tôi thầm nghĩ cái xứ mình thì sao nhỉ???

    Reply
    • xinh

      Nhưng dẫu sao nước Nhật vẫn là một trong những cường quốc. Họ có hưởng thụ hay gì gì đấy thì cũng không có gì đáng để phê phán như thế. Cò ở xứ ta thì khỏi bàn anh ah. Chúng nó tiêu xài hoan phí hay học đòi gì đó thì chúng nó dùng tiền của thiên hạ không thôi để thỏa mãn những cái tầm thường ấy. Thật đáng buồn …

      Reply
  • Hãy để tôi

    Học nhiều ngu nhiều, học ít ngu ít, không học không ngu.
    Đại đa số cán bộ nhà nước cho rằng mình rất khôn. Đó là “cái phước” của dân tộc này!

    Reply
    • JackZhang

      Chưa thấy câu nào Chí Phèo giống câu này..

      Reply
    • Hồi nhỏ tôi đã được nhồi nhét: “Hoan hô chú bộ đội bắn Mỹ tài ghê …”. Rồi đến các buổi học văn hay lịch sử, … đều mang tính ca tụng, nhồi nhét …

      Reply
    • Nguyễn Ngọc Đan Quyên

      chậc, nghe bác nói câu này tự nhiên ngồi cười chua chát ghê

      Reply
    • songoku

      Rất hài hước, nhưng t hiểu cái ý sâu xa của bạn, 2 chữ “cán bộ” nghe thật xa xỉ
      p/s: con người khi sinh ra không có quyền chọn gia đình, dân tộc nhưng họ có quyền được sống theo cách riêng của mình, thế nên mặc *** cái XH nó thế nào mình vẫn có thể hướng thụ và khám phá cuộc sống đầy ý nghĩa này, nó đâu có phải thứ được giới hạn trong vùng lãnh thổ nhỏ bé này đâu, nhấc mông lên và đi, và … hãy đọc sách hàng ngày :p

      Reply
  • Lạc Việt

    (Điều 1): “Bun bên tay trái, Bu bên tay phải”. Bun là văn, còn bu là võ, từ đó bushi là võ sĩ, bushido là võ sĩ đạo. Tức “quyển sách bên tay trái, thanh gươm bên tay phải”….

    Cái này tác giả có lẽ hơi suy diễn? Xã hội Nhật Bản lúc đó thành phần võ sĩ đạo nắm nhiều quyền lực. Những người có học (kẻ sĩ) chỉ là những người thư kí giúp công việc văn thư, giao dịch, sổ sách chung chứ không phải hạng quan lại. Tokugawa chủ trương đưa thành phần kẻ sĩ vào hàng quan lại – ngang với võ sĩ. Cái này là đổi mới ở Nhật Bản. Tuy nhiên ở Việt Nam đã thi hành từ lâu rồi…

    Ngày xưa chúng ta vẫn thường nói: “Tả thanh long hữu bạch hổ, tiền chu tước hậu huyền vũ” cũng có nghĩa tương tự. Kinh thành, Hoàng thành thường nhìn về phía Nam (Chu Tước), tựa vào phía Bắc (Huyền Vũ). Vua khi ngồi chầu, mặt luôn nhìn về phía Nam. Bên trái vua (phía Đông – hành mộc – mùa xuân – màu xanh – hàng QUAN VĂN – chủ về sinh trưởng). Bên phải vua (phía Tây – hành kim – mùa thu – màu xám bạc – hàng QUAN VÕ – chủ về thần sát). Như vậy nói ngắn gọn: Quan văn bên trái, quan võ bên phải. Phía nam xây dưng to lớn – cởi mở, phía bắc nhỏ nhắn – trầm ấm…

    Do vậy khi duyệt quân, thi đấu võ nghệ thường diễn ra phía Tây. Ngày nay vẫn còn khu vực Giảng Võ phía Tây Hà Nội. Khi tử hình tội phạm người ta bao giờ cũng thi hành vào mùa thu và phía Tây. Chùa trên Kim Sơn trên đường Kim Mã, Hà Nội được xây dựng là để cầu siêu cho các tội phạm bị tử hình.

    Đại Việt thời Lý Trần, đạo Bụt chiếm vị trí chủ đạo. Sang đến thời Lê, đạo Khổng lên ngôi, sau đó là Trịnh Nguyễn phân tranh. Đến nhà Nguyễn thì nhập khẩu nguyên mô hình cai trị nhà Thanh với hình luật hà khắc, đồng thời Nho học đã hủ bại. Nhưng Trung Quốc từ thời nhà Nguyên đã là một bước tụt lùi. Do bị cai trị bởi tộc du mục phương Bắc, đến nhà Thanh thì hình luật càng thêm hà khắc và trói buộc dân chúng. Không còn sự cởi mở về tri thức như trước. Do vậy văn hóa nghệ thuật kém xa thời Đường – Tống.

    Gần đây, Tiến Sĩ Nguyễn Mạnh Hùng (Thaiha books) đang có hướng đi rất đúng đắn về xuất bản sách và văn hóa đọc. Rất hoan nghênh Tiến Sĩ.

    Reply
    • vo danh

      Nhiều thông tin rất bổ ích, Hi vọng văn hóa đọc ở VN như ở Nhật.
      Tụi trẻ giờ toàn mì ăn liền thôi.

      Reply
  • shinichi_light

    “Dân tộc nào biết cầu thị và khiêm tốn sẽ tìm thấy ở tấm gương vĩ đại này những viên thuốc hồi sinh, cũng như chính dân tộc Nhật Bản đã từng tìm được những viên thuốc hồi sinh cho mình ở việc học hỏi Trung Hoa và phương Tây một cách không sĩ diện đễ tiến lên hàng đầu trong cộng đồng các dân tộc tiên tiến.”
    Muốn chấn hưng đất nước Việt Nam thì không cần ý tưởng gì cao siêu! Một cá nhân đọc sách, một gia đình đọc sách, một xã hội đọc sách. Chúng ta hãy làm cho văn hóa đọc trở thành một văn hóa truyền thống ở VN thì không cần 30 năm như nước Nhật mà khoảng 20 năm nữa chúng ta sẽ bằng bạn bằng bè năm châu. Vì sao 20 năm vì dân tộc Việt Nam là một dân tộc thông minh mà. :))

    Reply
    • Ctrung

      Đọc sách gì đây bạn ơi ?

      Reply
    • đói văn rách

      Vấn đề còn ở chỗ: ĐỌC SÁCH GÌ nữa kia.
      Nếu đọc sách của nhà xuất bản Sự thật, nxb Chính trị quốc gia, là những cơ quan ngôn luận của đ thì coi như “thôi rồi”

      Reply
      • phạm thắng

        nxb chính trị với sự thật nhiều sách hay lắm sao lại kêu là thôi rồi, bạn đã đọc cuốn nào chưa

        Reply
      • vo danh

        Đấy cũng là một hệ tư tưởng, giống như Khổng, Nho, … nó cũng có điểm mạnh và điểm yếu. hi hi …

        Reply
  • Minh Khôi

    Mấy tuần trước cháu vào Thái Hà Books, trong lúc đang lựa sách thì thấy một quyển sách có tựa đề lạ là ” Khuyến Học” của Fukuzawa Yukichi. Đọc cuốn ấy từ ngỡ ngàng sang khâm phục. Bác ấy viết cách đây hơn 100 năm nhưng những giá trị của nó còn nguyên vẹn đến ngày nay. Ít nhất là nó giống với hoàn cảnh xã hội VN bây giờ.

    Reply
    • aha

      tôi đã mua tới hàng chục cuốn “khuyến học” để tặng cho những người thân thiết, nhưng cũng không biết mọi người có đọc không

      Reply
      • jing

        Như 2 bạn còn đỡ, mình kiếm hoài sách này ko có bán bên ngoài. Phải download bản dởm trên mạng, đọc đau mắt chết bà

        Reply
    • Hoàng Xuân Sơn

      Tôi cũng đã đọc cuốn này, rất hay. Cũng muốn truyền bá nhưng chưa làm được nhiều.

      Reply
  • BLoc

    Đọc và học của Nhật!

    “Đối với người Nhật, đọc sách là để khai minh, vươn lên bằng thiên hạ. Đọc sách là thuộc tính của một dân tộc văn hoá có ý thức để không ngừng phát triển và hoàn thiện mình. Một ngàn năm trước họ đã học Trung Hoa. Một ngàn năm sau họ học phương Tây. Họ không sợ học của kẻ thù, mà chỉ sợ vô minh vì không học.” (Trích). Một triết lý đọc và học thật hoàn hảo.

    Nhưng thử làm một phép cộng trừ thì có thể thấy sự giàu có về kinh tế và phát triển khoa học của Nhật ngày nay không thể nói hoàn toàn là do văn hóa đọc và học đó mang lại. Giả sử 2.000 năm người Nhật từ dân đến lãnh đạo đều đọc và học như thế thì hơn 1.900 năm trước cuộc chiến Nhật – TQ, nước Nhật vẫn là nước phong kiến “u tối”, chỉ có mấy chục năm từ cuộc cách mạng Minh Trị mới đột phá, nhưng mục đích “để khai minh, vươn lên bằng thiên hạ” thì lại chuyển san xâm chiếm, cướp bóc các đất nước khác, vậy đâu phải do có học như vậy mà ra !?

    Đương nhiên không ai phủ nhận tinh thần học hỏi của mọi người trong xã hội thì cách hành xử sẽ văn minh, tôn trọng quyền làm người và làm việc là tốt hơn người không chịu học, như học giả Khống giáo nổi tiếng Dazai Jun (1686- 1747) viết: “Việc đầu tiên cần thiết cho sự trị vì một nhà nước là năng lực con người. Mà năng lực con người thì đến từ sự học” (Trích). Nhưng với tốc độ vươn lên như Nhật thì không thể chỉ dựa vào nhân lực có tri thức là được, mà phải nhờ vào nguồn tài lực, vật lực “tích tụ” mà kinh tế gọi là Nguồn vốn – có thể là từ cướp bóc trong chiến tranh thế chiến thứ hai ?! (đây cũng chỉ là suy đoán vì các quốc gia xâm lược đều trở nên giàu có ngay cả sau khi cuộc chiến bị thất bai). Phải có ngay Vốn lớn để sử dụng cho các bước khởi đầu sau thế chiến thứ hai nên mới nhanh chóng cách tân trong lĩnh vực sản xuất công nghiệp với hàm lượng khoa học cao (mua, cử người đi học và cả ăn cắp bản quyền bằng gián điệp kinh tế!), chứ đâu chỉ có Mỹ bồi thường chiến tranh vật lực mà có được như vậy!

    Ngày nay, tôi lại có một “ác cảm” về các truyện tranh của Nhật đang tràn lan ở VN, không biết nhiều về sách, truyện văn học của Nhật thế nào nhưng thấy các loại truyện tranh kiểu này được các nhà xuất bản VN in cho trẻ em của ta đọc thì thật khó hiểu? Phải chăng văn hóa Nhật đang đi vào thoái trào, nên mới cho ra các “tác phẩm” như thế. Và cũng buồn thay cho tuổi thơ của các em, bị một nhóm thương mại hóa văn hóa đọc, đã tiếp tay đưa những “sản phẩm kinh dị” đó vào tâm hồn. Chưa kể nhiều mặt xã hội văn hóa “tối mò”, hưởng thụ khác mà Nhật đang đi đầu!

    Reply
    • pham thang

      Xin nói rõ thêm về phần truyện tranh trong comment của bác Bloc :
      Sự tình là thế này,xã hội Nhật là một xã hội tự do và dân chủ. Nó không hề giống với cái xã hội “dân giàu nước mạnh công bằng văn minh ” mà bác và tôi đang sống. Ở xã hội tự đó thì, người ta có quyền chọn lựa các sáng tác của mình, dù nó có thế nào đi nữa. Do đó nếu nói về truyện tranh của Nhật thì cũng muôn màu như nói về xã hội con người, cũng có người tốt người xấu, người hay người dở. Nhưng bởi cơ chế thị trường, mà ta thường gọi là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, khi chọn dịch các truyện tranh sang tiếng việt thì không hiểu sao các nhà xuất bản lại chọn những truyện có nội dung không phù hợp với văn hóa việt nam. Quan trọng hơn hết , ở Nhật có hệ thống phân loại truyện tranh rất kỹ lưỡng theo từng lứa tuổi. Nhưng sau khi qua việt nam thì ai cũng nghĩ truyện tranh là cho trẻ con..Bản thân tôi cũng thích đọc các thể loại truyện tranh 18+ của Nhật vì tôi thấy nó hay và phù hợp :)). Thế nên Bác cũng đừng quơ đũa cả nắm nhé.

      Reply
    • Yani Tran

      Tôi cũng ko rõ có phải như bạn nói ko!
      Chứ theo tôi thấy thì sau Chiến tranh thế giới lần 2, Nhật Bản là một quốc gia điêu tàn. + với việc đền bù chiến tranh làm cho kiệt quệ….
      Hình như là người Mỹ sau khi bỏ 2 quả Bom Nguyên tử họ cảm thấy ấy náy… vài năm sau này mà họ quyết định tài trợ cho nền kinh tế Nhật + với một số thỏa thuận.
      Nền kinh tế Nhật bắt đầu đi lên từ đó…

      Reply
      • Phong

        Sau chiến tranh thì ngoài Nhật ra, châu Âu, châu Á, châu Phi cũng bị tàn phá tuy mức độ có khác nhau.
        Nhật thì không đền bù gì chiến tranh.

        Tôi thì không nghĩ đến chuyện “áy náy” của Mỹ. Đến bây giờ, việc thả 2 trái bom đó vẫn còn là việc gây tranh cãi. Có nghĩa là việc này chưa thể phân định là đúng hay sai. Những nước được hưởng lợi từ kế hoạch Marshall của Mỹ không chỉ có Nhật mà còn có cả châu Âu nữa. Mà châu Âu thì chẳng bị trái bom nguyên tử nào.
        Theo tôi nghĩ, việc Mỹ tái thiết các nước đồng minh chỉ nhằm gây ảnh hưởng của mình lên các nước này và giúp các nước này đứng vững được trước thế giới CS.

        Tuy nhiên, không nên nói rằng kinh tế Nhật đi lên từ khi được giúp đỡ. Yếu tố cơ bản vẫn là con người. Mà cơ bản trong con người là văn hóa. Từ văn hóa, sẽ có quyết tâm, ý chí, rồi sẽ có kiến thức, kỹ năng. Giàu mạnh hay yếu hèn là kết quả sau cùng của những điều trên.

        Reply
      • maiphuong

        Tôi không hiểu bạn nghĩ thế nào mà đưa ra nhận định như vậy. Mỹ ném 2 quả bom sau đó áy náy nên giúp NB phát triển? Chính trị, kinh tế có phải là trò đùa đâu. Sự phát triển còn phải dựa trên nền tảng con người, xã hội, ý chí, nghị lực, chứ không phải chỉ là rót tiền. Nếu xem bộ phim Karei Naru Ichizoku, bộ phim nói về 1 gia tộc Nhật, trong đó có sự phát triển vươn lên của một công ty thép NB, bạn sẽ thấy người ta nói câu này: “Nếu Nhật Bản có thứ gì được gọi là tài nguyên, thì đó là tinh thần của những con người muốn tạo ra những sản phẩm tốt nhất.”

        Reply
    • Dinh Pham

      Accept it or not Japan still NOW and will be a stronger country compare to Viet Nam.

      Reply
      • BLoc

        Bạn nói rất đúng, nước VN hiện nghèo hơn Nhật và rồi vẫn nghèo hơn Nhật trong tương lai nếu vẫn không có gì thay đổi.

        Nhưng nguyên nhân không phải chỉ là nhờ vào đọc và học! Tôi còn nhớ đọc một bài của một bạn nào đó (có lẻ của Lac Viet hay Thuong Dan gì đó, vì hai bạn này thường cung cấp thông tin rất nhiều) cho biết Hiến pháp của Nhật sau chiến tranh thế giới thứ hai là do Mỹ soạn giúp, xét thêm sự phát triển của Tây Đức và Đông Đức thì cũng có thể thấy điều cốt lỏi chính là do sự chọn lựa chế độ.

        Chỉ bàn về cách dùng đồng tiền, chế độ Tư bản làm cho đồng tiền chạy nhiều vòng với vận tốc nhanh hơn và tự điều chỉnh cường độ cũng như đích đến. Còn chế độ khác thì đồng tiền được một nhóm nhỏ thích “làm thí nghiệm”, tạo ra các ống dẫn, xác định các đích đến, chính vì vậy mà hiệu quả của quy luật tiền sinh tiền kém hơn.

        Còn nói đến tính ưu việt của chế độ thì hiện nay thế giới đang tồn tại cả hai hình thức chính và cũng nhiều hình thức phụ, vậy ai thích hình thức ưu việt nào thì tìm đến đó mà cư trú! Nhưng với nước ta, bỏ nước mà đi là tội phản quốc ?!

        Reply
        • ba tue

          Hình như bạn Bloc này chưa bao giờ đọc một cuốn sách nào cả, và thấy hình như bạn này thật ‘Vô Minh’. Bài viết này rất tuyệt và mỗi chúng ta phải tự thấy thiệt thòi do chưa được ‘khai minh’. Vấn đề là, mỗi người phải tự nổ lực để đọc, đọc càng nhiều càng tốt để thoát khỏi cái vô minh. Khi toàn dân được khai trí thì mọi thứ sẽ chuyển biến rất nhẹ nhàng bloc ạ. Bạn nhận xét câu cuối thật rõ là Chí Phèo thứ thiệt, tui tệ vậy đó, xem thường dân thế đó, nhưng tui là đảng cầm quyền, ai thích thì ở, không thích đi chổ khác chơi…. thật là vô minh, vô minh!!

          Reply
          • BLoc

            Bạn Ba Tue gọ tôi là Chí Phèo rất hay và đúng là “vô minh”, thật ra tôi cũng không có hướng nào để “đề xuất” giải quyết cho hiện trạng của xã hội này, chắc phải chờ bạn vậy. Nhưng tôi cũng không thể nào là Chí Phèo được vì tôi không uống được rượu bia, nên chuyện say sưa chưởi bậy là không thể xảy ra!? Còn bạn thì sao?

            Việt đọc sách không phải ai đọc nhiều là tự khắc sẽ khai minh, ví dụ bạn nói đúng về tôi thì trường hợp bạn nói tôi “vô minh” là sai vì tôi đọc sách, truyện từ lớp 1 và cho đến bây giờ vẫn mua sách mà đọc hằng đêm, những ngày nghỉ thì đọc nhiều hơn, nhà tôi chỉ có sách thôi, nhưng tôi vẫn “vô minh” như bạn nói, lập luận và thực tế như vậy thì bạn nói là sai.

            Vậy quan trọng là đọc cái gì và hiểu nó hay không mới là vấn đề, như chuyện bạn đọc comment của tôi ?! Tôi đâu có xem việc đọc và học là sai và còn thấy nó rất quan trọng (bạn đọc lại để hiểu đúng), tôi chỉ nói viêc Nhật giàu và phát triển như ngày nay là còn có nhiều nguyên nhân khác, chứ không phải như bài này nói chỉ dựa vào tri thức được khai sáng mà thôi.

            Dân tộc ta được mệnh danh là dân tộc hiếu học, bạn chắc cũng là người đọc nhiều học nhiều vậy sao nước ta cứ “lận đận long đong”, chỉ mới đây mới có hiện tương văn hóa đọc giảm xuống, nhưng người dân lại đọc và học ở báo mạng, sách mạng, tìm học kiến thức trên mạng nhiều hơn. Còn chuyện ai đọc cái gì và hiểu cái gì lại là chuyện khác, đó là do trí óc mỗi người mỗi khác cũng như tùy vào sỡ thích họ quan tâm là gì nữa. Vậy khai minh cũng có nhiều cấp, cho nhiều giới.

            Nhưng dân trí không phải là việc học ở mức nào và đọc bao nhiêu sách, có nhiều người tự cho mình học cao, đọc nhiều nhưng sử xự không mấy văn hóa, trong khi cũng rất nhiều người chỉ xử sự bằng tấm lòng thôi thì đã có đầy đủ văn hóa rồi.

            Còn quan điểm biên giới của bạn nó cụ thể nên mới có quốc gia, tỉnh thành, phường xã… còn quan niệm biên giới của tôi là do con người tự đặt ra, theo tôi đẫu biết là ảo tưởng, nếu xóa được các biên giới thì sẽ không còn chiến tranh?! Nhưng đó là cái lý luận “Chí Phèo” như bạn nói không thể tranh cải đến cùng được.

      • BLoc

        Nói thêm một chút về quan điểm Phản quốc và quyền Di trú.

        Với tôi tôi phản quốc phải là hành động bán nước làm nguy hại đến tài nguyên, của cải, đất đai lãnh thổ của quốc gia.

        Không biết các quốc gia khác thế nào, nhưng ở VN cứ ghép cái tội phản quốc đối với những ai “bỏ nước” mà đi thì tôi thấy quá lạm dụng ngôn từ!

        Chính xác là phải nói những ai ra đi như thế là những người không chấp nhận sống ở chế độ hiện hành của quốc gia, cũng không thể gọi họ là phản động chống đối chính quyền nếu họ không có một thái độ nào như thế và ngay cả những người ở lại tuy họ không đồng thuận nhưng nếu họ không có hành động phá hoại chống đối thì họ cũng không thể bị gép tội phản quốc hay chống chính quyền đúng không?

        Quyền Di trú của mọi con người phải đượng tôn trọng. Chính những quốc gia, lãnh thổ, địa phương “tự” đặt ra biên giới ngăn cản cái quyền đó thì thật là bất công. Tại sao có sự đồng ý của hai lãnh thổ đi và đến thì được xem là “đúng” là hợp pháp, còn lại nếu thiếu một trong hai lãnh thổ đó đồng ý là bất hợp pháp. Trong khi chính cái “pháp lý” về bản chất sự việc quyền di cư, cư trú của mọi loài trên trái đất của chung này phải có quyền như nhau mới hợp lẽ tự nhiên chứ!

        Reply
    • duc

      Bạn nói chính xác đó …còn rất nhiều thứ nữa .Tôi không thể quên hàng triệu người việt nam đã chết năm 45…hiện nay ở vn người ta vẫn đang tìm kiếm kho vàng của nhật ở vùng núi nào đó.

      Reply
    • Trần Sơn

      Phản hồi rất hay

      Reply
  • Quảng Nam

    Thật xót xa tiếc nuối cho dân tộc. Đọc bài này không thể không chạnh lòng khi nghĩ về Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Trường Tộ, Trương Vĩnh Ký… và cả bao nhiêu thế hệ người Việt đã không hề thiếu tinh hoa, bao nhiêu tài năng tư tưởng lơn của dân tộc không có đất trên đất nước đã bị những thứ cỏ dại độc lấn át lan tràn. Thử nghĩ ngày nay dù với sự phát triển của internet, hay cho dù có đầu tư bao nhiêu cho việc dịch thuật hay xuất bản kiểu của ta, liệu có thay đổi được thân phận của dân tộc ta không? Khi mà mảnh đất màu mỡ cho hạt mầm tốt hoàn toàn biến mất. Buồn!

    Reply
  • Hoàng cương

    Văn hóa ( Tri thức ) .Từ cội nguồn thiên nhiên mà ra ( Thiên nhiên nuôi ta lớn khôn ) khi người ta mất nền tảng văn hóa ,cái ác phát triển , kinh tế mất ổn định sau đó = thoái trào ( loạn ) . Nên ngày nay chúng ta thường nghe … Cân bằng sinh thái ( Cái gốc vấn đề là đó ) sa mạc hóa hết rồi !

    Reply
  • Hồng Quang

    Thiên hạ thì lấy giáo dịch làm quốc sách, còn chúng ta thì quay lại thời “nguyên thủy”: GIÁO DỤC LÀ DỊCH VỤ !
    Phải chăng các nhóm lợi ích trong giáo dục đang kinh doanh trên lưng con cháu mình ?
    Không đơn giản vậy, họ đang bán đứng tương lai các cháu, tương lai dân tộc vì những đồng tiền “lợi ích của mình”.

    ĐỪNG SO SÁNH, “NÊN QUÊN ĐI…., VÔ ÍCH” !

    Reply
  • bacsitrimun.com

    Nhưng là đọc sách gì?Cần phổ biến những sách về lòng tự hào dân tộc để vươn lên.Những sách về tư tưởng nhiều quá rồi.

    Reply
  • Yani Tran

    Bài hay!
    Cũng như Thailand thời cận đại vậy, có những vị Vua anh minh khai sáng dân tộc, có tấm lòng với người dân của họ .v.v. , có lẽ vậy mà ở Thailand rất tôn kính Vua của họ, cho dù Thailand bây giờ là một nước rất dân chủ!

    Reply
  • Tran Nguyen-Thien Hien

    “Việt Nam biển bạc rừng vàng”
    Câu thơ lục bát rõ ràng thấy chưa !?

    Reply
  • duc

    Sao người ta cứ nói về đọc mà không nói thêm về sách nhỉ . (Văn chương cũng như mục kỉnh ,nếu nó không làm cho sự vật rõ ràng lên thì tất nhiên sẽ làm cho lu mờ đi ) .Sẽ ra sao nếu đọc một cuốn sách được dịch có định hướng..???

    Reply
  • Phạm Xuân Anh

    Báo chí Mỹ hỏi TT Barack Obama: “Dạo này ông đang đọc sách gì?” chứ không hỏi “Dạo này ông có đọc sách không?” – điều đó nghĩa là TT Mỹ luôn đọc sách. Đó là môt công việc hàng ngày của TT Mỹ.

    Trong khi đó vị Cựu chủ tịch QH nước ta khóa trước có trả lời báo chí nước nhà thế này: Bây giờ tôi về hưu nên có nhiều thời gian để đọc sách, tôi đang đọc Bố Già. (Nghĩa là việc đọc sách, việc học của lãnh đạo nước ta là khi…về hưu). Wa…thưa ông cựu CT Quốc hội, lẽ ra Bố Già là cuốn sách ta cần phải đọc ngay khi ta…20 chứ không phải đợi đến khi về hưu ông ạ.

    Có lẽ sự khác biệt như vậy mà không phải có lẽ nữa mà là thực tế. Chính điều này lên Mỹ luôn dẫn đầu TG còn chúng ta luôn…tụt hậu!

    Tin nhắn này tôi share với một người bạn đã lâu nhưng bây giờ vẫn…đúng nên xin được share với mọi người. Tks.

    Reply
    • Thường dân

      Hỏi: – Dạo này bạn đang đọc gì?
      Trả lời: – Tôi hay đọc trang Alan Phan
      Trả lời thế có được không bạn?

      Reply
    • Anh

      Đúng đấy bạn! Về hưu mà đọc “Bố Già” thì thật là uổng!

      Reply
  • LÃ VỌNG

    Để so sánh Nhật Bản và Việt Nam thì quả thật rất khập khiễng, tuy nhiên tôi muốn nhấn mạnh về cách làm. Trong bài viết ” Học gì từ Nguyễn Trường Tộ?” ta thấy cách làm rất khác nhau giữa Nguyễn Trường Tộ và Fukuzawa Yukichi . Trong khi Nguyễn Trường Tộ chọn con đường “Trí thức cận thần” để canh tân đất nước thì Fukuzawa Yukichi chọn con đường trí thức độc lập, trí thức dấn thân như: Mở trường dạy học, dịch sách, viết sách, làm báo để truyền bá văn minh phương Tây cho trí thức và dân chúng Nhật Bản.
    Như vậy xét ở góc độ nào đó thì vai trò của cá nhân đối với đất nước là không nhỏ. Tôi rất buồn vì bản thân chưa làm được gì cho đất nước của tôi.
    Điều thứ hai đó là nền tảng tinh thần của xã hội Nhật Bản. Cả thế giới đã ngã mũ kính phục tinh thần dân tộc của nhân dân Nhật sau trận động đất lịch sử năm qua. Cái nền tảng tinh thần của xã hội Nhật Bản được hình thành và rèn luyện không chỉ từ truyền thống và còn từ tinh hoa văn hóa nhân loại đã được nhân dân Nhật tiếp thu qua sách vở.
    Tôi rất cảm phục hành động của TS Hùng Thái Hà Books. Chúc cho công ty ngày càng phát triển .

    Reply
  • Lê Đình Hồng

    Tôi rất ngưỡng mộ, khâm phục dân tộc Nhật, lĩnh vực nào họ cũng giỏi, gần gũi họ học được rất nhiều điều tốt,

    Reply
  • Ha Thuan

    Ở Việt Nam, một ///// làm Bộ trưởng BGD thì cũng vẫn chỉ là …… không khác đi được.:(

    Reply
  • Nghiem anh

    Can phai hoc that nhieu , hoc moi luc,moi noi cai gi van minh, tien bo thi theo,cai gi cu nat,lac hau ko tot thi bo di ko ap dung .

    Reply
  • LÃ VỌNG

    Lạ thật, tôi đã comment vào đây mà giờ tìm lại ko thấy đâu. Thì ra trang này cứ chê truyền thông lề phải thế này thế nọ, tôi thấy trang này cũng vậy. Ai ko đồng tình là xóa luôn, chỉ đưa ra 1 mặt của vấn đề. Đã buồn lại buồn hơn.
    Xin lỗi nếu làm ai đó phật lòng.

    Reply
  • htbear

    “Sách là tri thức của nhân loại” .Sách ngày nay có rất nhiều , việc chọn lọc cũng thực sự là khó.Dẫu biết rằng thiếu cái gì thì bổ sung cái đó,nhưng mình nghĩ cũng nên có những định hướng đúng đắn cho giới trẻ.Bởi không phải ai cũng biết rõ mình muốn gì, mình nên đọc cái gì .

    Reply
  • Tường Duy Nghiệp

    Tôi nhận thấy ở xã hội Nhật Bản cũng như Hàn Quốc phát triển vượt bậc so với các nước khu vực Châu Á bởi tính hi sinh của cả 1 thế hệ đi trước cho thế hệ sau. Ở VN thế hệ cha ông cũng đã hi sinh cả thế hệ để bảo về và giành độc lập. Nếu thế hệ sau chiến tranh hi sinh để phát triển kinh tế thì VN cũng sẽ phát triển vượt bậc thôi. Chú Alan có thế viết 1 bài về sự hi sinh thế hệ để lớp trẻ ý thức được việc này không?

    Reply
  • Lê Viết Dũng

    Tôi làm với công ty Nhật nhiều năm rồi.Người Nhật có nhưng yêu điểm đáng khâm phục như sau:
    Kỷ luật cao
    Làm việc hết mình (hầu như hôm nào tất cả các nhân viên Việt nam về hết nhưng họ vẫn ngồi lại đến tối khoảng 8-9 giờ tốt mới rời văn phòng)
    Làm việc theo nhóm
    Sự trung thành
    Có lẽ mình cũng phải học họ để phát triển thôi.

    Reply
  • Trần Sơn

    Theo tôi, cái hay cốt lõi của người Nhật không phải là văn hóa đọc. Văn hóa đọc là cái thể hiện bên ngoài của một triết lý khác. Bởi trên thế giới có quá nhiều cái để đọc, đọc không đúng sách, đọc xong không triển khai ứng dụng, đọc xong không phản biện lại điều trong sách viết: THÌ CHỈ LÀ MỌT SÁCH.

    Theo tôi, cái cốt lõi của tính cách Nhật Bản là CẦU TOÀN, YÊU CÁI TINH TÚY, KHÔNG XỀ XÒA. Vì cầu toàn, họ mới có mong muốn hoàn thiện bản thân, cải tiến sản phẩm do mình làm ra, cái mình làm ra là cái có ích, cái độc nhất. Vì vậy, có người nói :” với người Nhật mọi thứ đều trở thành trở thành NGHỆ THUẬT, từ cái nhỏ nhất là xếp hình bằng giấy, đến việc uống trà”.( Vì vậy, cái văn hóa xxx của Nhật cũng khác lạ bình thường, có sự đầu tư về thời gian, chất xám )

    Người Việt mình thì xề xòa, dễ tính, nên chỉ thấy cái hay bề nổi của người ta. Nên học cái gì cũng nhanh, nhưng chỉ học cái hình thức, cái bề nổi, học mà không phản biện lại.

    Đôi điều suy nghĩ muốn chia sẽ.

    Reply
    • BLoc

      Nhận xét của bạn chuẩn xác về tính hướng đến tầm Nghệ thuật,

      Cọng thêm đúc kết rất đúng của bạn Lê Viết Dũng về sự Tận tâm và có Trách nhiệm… ở các đồng nghiệp Nhật của bạn ấy mà chúng ta chưa có.

      Đúng là nên học hỏi ở những điều đó.

      Reply
      • tabivietnam

        Anh e nghe thêm lời giảng của thầy Thích Chân Quang: Kỹ thuật –> Nghệ thuật –> Đạo

        Reply
  • ba tue

    Tôi làm việc trong những cty lớn hàng đầu Việt Nam, cty toàn là kỹ sư trở lên, nhưng việc đọc sách của tôi như thằng hợm hĩnh, vì hầu như cty chẳng ai đọc hết một cuốn sách, người đọc sách nhiều thanh người dị hợm và cô đơn.
    Nhân đây, kể các bạn câu chuyện: Có thằng bạn đi học khóa đào tạo gì đó về CEO, một hôm thấy bạn cầm cuốn ‘Cô gái chơi cờ vây’, mìh ngạc nhiên hỏi, dạo này mày cũng đọc văn học sao? thì anh ta trả lời: Theo các thầy giảng dạy ở lớp CEO, thì mỗi doanh nhân nên đọc một vài cuốn sách thời thượng, để khi đi đàm phán hay giao tiếp với đối tác, để có thứ mà nói chuyện, có thứ để show hàng… Trời ơi, một đất nước vậy đó, làm sao mà không vô minh đpược….

    Reply
  • Trần Sơn

    Xin nói thêm tính xề xòa( hời hợi) của người Việt như thế này.
    Một dạo tôi đi đâu cũng nghe các học viên CEO của trường PEACE thuyết trình lý lẽ: ” không bỏ trứng vào một rổ” . Vì là CEO của các công ty, nên các CEO này đẩy mạnh chiến lược đầu tư đa ngành, họ làm với một niềm tin” không bỏ trứng vào một rổ” mà không cần hiểu ĐIỀU CẦN và ĐIỀU ĐỦ để áp dụng lý thuyết đó. Thế là anh em họ hàng được kéo vào ồ ạt để làm giám đốc, trưởng phòng,…..

    Hoặc có dạo, một loạt giáo sư – tiến sĩ ca ngợi chủ trương, ” đi tắc đón đầu”, ” đi sau về trước” trong nghiên cứu khoa học. Nên đi ra ngoài đường, bà con cứ nhảy lên vĩa hẻ mà đi, xe máy thì chen vào làn xe ô tô mà vượt,… Pitago đã nói cách đây hơn ngàn năm ” Trong hình học, không có con đường riêng dành cho vua chúa”

    Từ ngày đi học, rất rất ít khi được các thầy giáo giảng về mặt hạn chế của các lý thuyết, tư tưởng, mà chỉ nghe một chiều toàn cái hay. Thầy chả bao giờ dạy khi nào thì nên áp dụng và khi nào không nên. Khi nào áp dụng thì TOI ngay. Thầy chả bao giờ dạy cách phản biện để hiểu rõ hơn một lý thuyết, một vấn đề.

    May nhà nghèo, không có tiền để triển khai sớm các lý thuyết. Bây giờ, khủng hoảng mới có cơ hội ngẫm lại.

    Reply
  • Đặng Thái

    Đọc được sách hay là một duyên may, là một điều đáng quý. Khi đọc blog góc nhìn alan, tôi thấy mình như đang được đọc một cuốn sách hay. Mong là bác Alan còn tâm sức để giữ cho Blog tồn tại, những người trẻ như chúng tôi có thêm 1 cửa sổ nhìn ra thế giới, ngõ hầu có thêm chút kiến thức giúp được gì cho mình và cho đời.

    Reply
  • huythanh

    Toi hien nay dang hoc lop 4 truong tieu hoc saodo cap 3
    toi thay cac anh chi noi rat hay.xihn cam on da theo doi!

    Reply
  • Đạo Tôn

    http://www.quocto.com … Quốc Tổ Mỹ Việt Đại Miếu , tán thán công dức của nhị vị Quốc Lão Bùi Kiến Thành
    và AlanPhan trên làn sóng âm thanh toàn cầu và màn anh yoututube ( washington father of america …)
    Chiến thắng người khó Một , Hòa với người Khó Mười > Có vốn chế dược hàng mang bán khó Một
    bán được hàng khó Mười . Tiến sỹ Alan Phan và Bùi Kiến Thành đã mang Tâm Bồ Tát nói cho chánh phủ hiểu điều đó mà chánh phủ Việt Nam vẫn … trong tinh thần ” Học ăn , Học Nói – Học Mở ” của Tổ Tiên Việt nam … chúng tôi tôn kính nhị vị Tiến sỹ Bùi Kiến Thành và Alan Pham là Bậc Đạo Sư cao quý của chúng tôi
    Những tín hữu Thờ Phượng Đức Tổ Hoa Kỳ Washiongton là một Đại Bồ ` Tát … nam mô a di đà phật

    Reply
  • Nguoi lam thue

    Các bạn có thể tranh luận bất tận hàng giờ về vấn đề đọc nhưng theo quan điểm của tôi ỦNG HỘ VĂN HOÁ ĐỌC SÁCH. Tại sao vậy? Bạn đọc sách nhiều thì dứt khoát tâm hồn và tư duy của bạn nhẹ nhàng hơn, cư xử với người khác có văn minh, lịch sự hơn, nó làm mất tính ác của con người đi. Tôi thấy ở xã hội Việt Nam những người ít đọc sách (không cứ gì người có học hay vô học) là những người cư xử với người khác rất thô lỗ và bỉ ổi rồi những kẻ tù tội án hình sự toàn là những người ít học cả. Điều đó là hết sức nguy hiểm cho xã hội.
    Nên các bạn muốn đất nước có nền dân chủ các bạn phải ủng hộ, khuyến khích người dân về văn hoá đọc. Cách hành xử của tôi các bạn có thể hơi cực đoan nhưng tôi vẫn cho là đúng: con cái tôi vào thời gian rỗi là tôi bắt nó là làm việc nhà, quét dọn nhà cửa nếu không phải ngồi vào bàn đọc sách chứ không cho chơi bời lêu lổng được.

    Reply
  • Nguoi lam thue

    Tôi là thằng rất kém tiếng Anh, sách nước ngoài chịu không dịch được nên dạo này thời gian nào rỗi tôi hay vào mạng của Bác Alan để xem có những điều gì bổ ích không ? Vì tôi biết Bác alan là người du học bên Mỹ nên cách tư duy và suy nghĩ mới mẻ hơn so với người trong nước.

    Reply
  • nguyên phong

    tôi thường hay đọc những bài viết của bác alan và các bài viết khác tren gocnhinalan, đó là những thông tin bổ ích nhất.Không biết tôi có khác người không, trong khi bạn bè tôi chỉ chơi điện tử, lướt face thì tôi chỉ thích đọc góc nhìn alan, những tin chính trị thôi

    Reply
  • Nguyễn hồng hàng

    Cả dân tộc ham đọc sách,ham hiểu biết,biết phê phán để khắc phục chững cái lỗi thời,lạc hậu mà tiến lên thì đó là HỒNG PHÚC cho Quốc Gia đó.Nhưng điều đó chỉ mới là CẦN.Một điều nữa cho ĐỦ là mọi thành viên trong Quốc gia đó được đai ngộ,được hưởng thụ đúng theo cống hiến cho Xã Hội.Một Xã Hội mà tràn đầy tham nhũng,móc ngoặc cổ cánh,mánh mung,dối trá,thân quen thao túng thì ao ước THỊNH VƯỢNG khác gì HÁ MIỆNG CHỜ SUNG

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top