Bài viết

Loading

Cô đồng chữa bệnh bằng tát

“Một bạn đọc BCA gởi link này và yêu cầu cho đăng. Lý do xã hội ta cần cô đồng này chữa bệnh cho rất nhiều thành phần. Anh bạn đưa cả một danh sách, nhưng tôi thấy bà này sẽ không làm xuể dù 24 giờ một ngày”.

Chẳng cần nghe người đối diện kể bệnh, cô đồng tát mạnh vào thái dương “bệnh nhân” rồi tung thêm một “chưởng” vào trán bà này và nói: “Xong”. Bệnh nhân ung thư, cao huyết áp, cận thị… đều được chữa theo kiểu này.

Trở lại nhà cô đồng Hường ở xã Triệu Nguyên (Đakrông, Quảng Trị) sau hơn nửa năm nơi này bị “đột nhập” để ghi hình cách chữa bệnh bằng hình thức kỳ quái, ngôi nhà này vẫn đông nghịt người. Đang dắt xe máy ra đường sau khi được cô đồng “truyền phép”, người cha cho biết, con gái ông năm nay học lớp 12, bị cận thị nặng 8 độ, đã đến nhiều bệnh viện để chữa trị, nhưng bệnh tình vẫn không khỏi. Nghe người ở quê truyền tai nhau có cô đồng ở đây chữa bệnh rất thần kỳ nên đưa con vào đây để chữa. “Mới lần đầu, nhưng con bé bảo có đỡ”, ông trả lời.

Ở góc sân, 3 người đàn ông tóc bạc lốm đốm ngồi cạnh nhau trên ghế nhựa. Họ cho biết, đều bị ung thư phổi, máu và dạ dày, đã đến đây 2 ngày và được cô đồng “truyền phép” một ngày 2 lần. Họ chưa thấy sự tiến triển nhưng muốn chờ thêm một thời gian nữa.

Hường.
Hường đang chữa bệnh trước sự chứng kiến của rất đông bệnh nhân.

Đến lượt, người đàn ông tầm 60 tuổi, ăn mặc bảnh bao, bước vào khoảnh chiếu nhựa đặt giữa nhà nơi cô đồng đang ngồi xếp bằng, miệng thều thào, hai tay múa tía lịa. “Dạ, con tên là Nguyễn Kiên Trung, ở thị trấn Hoàn Lão, Bố Trạch, Quảng Bình. Nhờ thầy xem, giải hạn cho con của con, sao đứa nào cũng làm ăn lận đận”.

“Ta nói cho con biết, ông nội của con bị giặc Pháp bắt, chặt ba khúc, một khúc vứt xuống sông, một khúc vứt bụi cây, một khúc vứt cho chó ăn. Do đó mà con không có con, số của con rất là khổ”, cô đồng phán. “Dạ không thầy ạ, con thì sướng, nhưng con của con chúng đều cực trong đường làm ăn”, người đàn ông thưa lại.

“A lớn đây, B lớn đây. Sao con cãi ta. Đã nói là bị chặt ba khúc. Bị chặt rồi thì có con cũng như không có, đứa mô cũng không làm ra ăn là do rứa”, cô đồng vừa lấy cây viết lông viết nguệch ngoạc ở một tờ giấy trắng, vừa lớn tiếng. “Dạ, dạ…”, người đàn ông đáp lí nhí trong cổ họng.

Sau hơn 20 phút nói nhảm những từ ngữ hoàn toàn vô nghĩa, cô đồng kết luận: “Con phải thường xuyên đến đây để ta làm lễ giải “hạn” cho. Lễ như thế nào thì tùy lòng thành ở con. Nhớ đó, chứ để lâu thì con càng khổ”. “Dạ, dạ con nhớ rồi!”, người đần ông trả lời rồi khúm núm trở ra.

Người đàn bà tên Huệ, chừng 50 tuổi, quê TP Đồng Hới (Quảng Bình) bước vào chiếu nhựa. Chẳng cần nghe người đối diện kể bệnh, cô đồng hít mạnh một hơi vào bụng, đôi bàn tay thô ráp từ phía rốn đưa lên ngang ngực rồi dừng lại, lại hạ xuống, phình ra hình vòng cung rồi đưa cao lên khỏi đầu, đánh mạnh xuống hai vai người bệnh. Bị đánh đau, người đàn bà co rúm lại, khuôn mặt trở nên tái nhợt. Chưa hoàn hồn bởi cú đánh đau, liền bị cô đồng tát mạnh vào hai thái dương. Người đàn bà nghiêng ngả, cố sức gượng cho khỏi đáp người xuống sàn nhà. Liền lúc đó, cô đồng tung một “chưởng” vào ngay trán “bệnh nhân” và nói ngay: “Xong”.

Chị này loạng choạng bước ra khỏi tấm chiếu, người đến đây bị đủ các loại bệnh, như: ung thư, cao huyết áp, gút, cận thị, thoái hóa xương sống… đều được cô đồng chữa bằng một chiêu “độc nhất vô nhị”, là tát. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Trường (Văn Miếu, Hà Nội) cũng vượt gần nghìn cây số đến đây để được cô đồng chữa bệnh bằng tát. Ông cho hay, nhờ những cái tát ấy mà người khỏe ra. Với lại ở đây không khí mát lành, không ngột ngạt như ở Hà Nội nên bệnh tình của ông có dấu hiệu giảm.

Tuy nhiên, khi nhắc đến yếu tố tinh thần và môi trường, ông Trường gạt phăng: “Ở đây, các loại ung thư cũng được chữa lành. Thần kỳ lắm, không nói được đâu”. Ông Trường vừa nói vừa bỏ ra vườn như sợ người khác làm vỡ niềm tin của mình.

Hường.
Cô đồng Hường chuẩn bị tung “chưởng”.

Gần đây, rất đông học sinh bị cận thị đến nhờ cô đồng chữa bệnh. Phần lớn các em đến từ Quảng Bình, Đà Nẵng và một số tỉnh thành ở phía Nam. Người bệnh đều “được” tát rất mạnh, có em do bị choáng lại cận thị nên vừa bước ra khỏi khoảnh chiếu nhựa của cô đồng đã ngã dúi dụi xuống sàn nhà.

Hơn nửa năm trước, cô đồng Hường vẫn còn sống trong ngôi nhà tranh vách đất. Nhưng nay, thế vào đó là ngôi nhà xây rất hoành tráng, phía trước là một am thờ đồ sộ, suốt ngày khói hương nghi ngút. Xung quanh nhà đều được lát gạch hoa và xây dựng hệ thống nhà vệ sinh, giếng nước tiện cho khách sinh hoạt mỗi khi vào đây xem bói và chữa bệnh.

Bà Hoàng Thị Ba, cán bộ Trạm Y tế xã Triều Nguyên cho biết, người đến nhà cô đồng đông từ sáng sớm đến tối. Bằng cách xem bói và “chữa bệnh” của mình, cô đồng này thu 50.000 – 100.000 đồng một người. Đó là chưa kể những người giàu tin vào khả năng thần thánh của cô cúng dường lên tới vài triệu hay vài chục triệu.

Người nơi khác tin, nhưng người dân Triều Nguyên, Đakrông không hề tin, từ lâu đã phản ánh, tẩy chay gia đình này. Trạm y tế cũng đã rất nhiều lần kiến nghị xử lý nghiêm thủ đoạn bịp bợm moi tiền người khác. Bí thư Đảng ủy xã Triệu Nguyên Trần Thành Vinh cho biết, năm 2005 – 2006, Phạm Thị Hường (48 tuổi) đi khỏi địa phương để lên đồng chữa bệnh và sau đó trở về quê hành nghề. Một số người dân đến thử nhưng thấy bệnh không khỏi nên thời gian ngắn sau Hường giải nghệ.

Năm 2008 – 2009, một số thân nhân đi tìm hài cốt liệt sĩ đến Triệu Nguyên và tình cờ gặp Hường rồi bị bịp bợm. Xã đã chỉ đạo công an điều tra, xử lý nghiêm. Từ đầu tháng 5/2011, cô đồng Hường lại hành nghề khiến dư luận bức xúc. Xã đã triệu tập và xử phát hành chính rất nhiều lần đối và Hường cũng cam kết không hành nghề nhưng sau đó cô đồng này lại chữa bệnh.

Theo ông Vinh, không ít người vì tin vào trò bịp của Hường mà đã thiệt thân. Một bệnh nhân ung thư máu quê Đồng Hới (Quảng Bình) đã chết sau khi bị Hường tát. Trường hợp khác cũng ở Quảng Bình bị cao huyết áp, nhưng Hường đã vứt thuốc của ông này ra vườn để thị chữa bệnh theo cách riêng. Ngày hôm sau, huyết áp lên cao khiến ông này đột quỵ, may người nhà đưa đi cấp cứu kịp thời. Học sinh bị cận thị đến “chữa” bệnh đều bị thu kính cận rồi bị tát nảy đom đóm khiến có em trên đường về đã ngã dúi dụi vào bụi cây.

“Chúng tôi đã sử dụng biện pháp chặn xe, kiểm tra hành chính đối với người bệnh nhưng việc này rất khó do xã không đủ thẩm quyền, thường xuyên bị phản kháng, chửi bới thậm tệ”, ông Vinh nói về biện pháp xử lý.

Đại tá Hồ Quang Thân, Trưởng công an huyện Đakrông cho biết, nhiều lần phối hợp với chính quyền và công an xã Triệu Nguyên để xử lý sự việc. Nhưng Hường rất cứng đầu, còn kích động cả vài chục người bệnh ngoại tỉnh đến “biểu tình” đòi thả Hường ngay tại trụ sở công an huyện. “Chúng tôi đang hoàn tất hồ sơ để đưa Hường đi trại giáo dưỡng”, ông Thân cho biết thêm.

Cảnh sát Toàn cầu

Các bài viết liên quan:

  1. Khi bác sĩ chẩn bệnh kinh tế
  2. Chuyện làm giàu của chàng trai mù không bằng cấp
  3. Tại sao doanh nghiệp Việt chưa niêm yết sàn Mỹ?
  4. SOS thứ bậc trí tuệ Việt Nam trên bảng xếp hạng toàn cầu
  5. Những đại gia Việt tài sản nghìn tỷ không bằng đại học

Comments

  1. Cao Thi says:

    Vấn đề dân trí … haizzzzaaaaa….!!!

  2. Doãn Quốc Sĩ says:

    Tự hỏi tác giả đang muốn nói điều gì với Bác Alan và BCA nhỉ? Có cảm giác hơi lạc đề!

    • Trịnh Huy Thông says:

      Bạn thấy cách chữa của cô đồng này ko? Một bộ phận ….. VN cần phải chữa bằng cách này đấy hehe

  3. ninhquinn says:

    Niềm tin có một sức mạnh ghê gớm. Nó có thể biến người khỏe thành người yếu(bệnh trầm cảm), người yếu thành người khỏe(như ông Nguyễn Văn Trường ở trên).
    Thực tế thì T.S Ernest Rossi cũng đã chứng minh rằng niềm tin thực sự có ảnh hưởng đến hệ miễn dịch của con người, cả tích cực lẫn tiêu cực(niềm tin có thể chữa được bệnh ung thư).
    Tôi thấy mấy bà đồng này rất giỏi trong việc phao tin, tạo niềm tin tích cực(khỏi bệnh) cho con bệnh. Không biết có thể mời họ về làm nhân viên tiếp thị hoặc thậm chí làm “giám đốc phát triển thị trường” được không nhỉ? xin cho ý kiến ^^

  4. trình says:

    đúng là cách chữa bệnh thần kỳ, giải pháp của nhà nước cũng tuyệt vời. chặn xe để kiểm tra hành chính của khách ?
    một nghìn lần lời nói dối cuối cùng lới dối trá cũng trở thành hiện thực,đúng là hitler không sai,chúng ta vẫn nghèo cũng là điều dễ hiểu

  5. hoanguyen says:

    Khi những tôn giáo đầy tính nhân văn bị cho là “thuốc phiện” và đẩy ra bên lề xã hội, thì được ăn tát như thế này vẫn còn là “phước”.

  6. JackZhang says:

    FANTASTIC RESULTS… Dr. Alan Phan đang làm đó… xứ này cần bị TÁT ù tai, hoa mắt… cho TỈNH

  7. Công Dân Yêu Nước says:

    Thật là uổng phí nếu nhốt tài năng chữa bệnh bằng tát của “Tát Hường gia”.
    Chính phủ ta nên chiêu mộ tài năng này chữa bệnh nói dối.

  8. Trang says:

    Đọc bài này xong mà cười vỡ cả bụng. Ha Ha, có lẽ cần phải mượn cô đồng Hường cái nhỉ, cho các ” bác” ở trên ăn ” tát ” để chữa bệnh tham nhũng….

  9. Viet says:

    Bà đồng này mà chữa cho chính phủ và những tập đoàn nhà nước thì sẽ đúng thầy, đúng bệnh (sẽ cho những bệnh nhân này sống lại với hiện thực)

  10. Phantom says:

    Những người này đa phần không được tiếp cận tri thức, khi cuộc sống dễ dàng thì không sao bây giờ kinh tế khó khăn lại không có nơi nào để giúp đỡ tất yếu tìm đến tâm linh.Cũng giống như những thứ gây nghiện khác nó làm ta cảm thấy dễ chịu nhưng thực chất vấn đề vấn ở đó,thêm nữa là bị lợi dụng cuối cùng chẳng tới đâu.
    Còn liệu pháp chữa bệnh bằng niềm tin thì phải tuân theo qui tắc và kết hợp thêm các liệu pháp chữa trị khác mới có hiệu quả.Bác sĩ tạo niềm tin cho bệnh nhân là vì muốn giúp họ còn những ngừoi này chỉ là lợi dụng cần ngăn chặn.

  11. Thang says:

    Theo ĐĐ Thích Tâm Thành mọi thứ từ Tâm đến Thân của người đều nằm trong “4 tầng năng lượng” trong đó mạnh nhất là 2 tầng trên cùng thuộc về tâm linh, 2 tầng dưới kém hơn là là vật chất (thức ăn). Đ Đ Thích Tâm Thành là tiến sĩ về Y dược ==> http://www.cokiettuong.com/song_khoe_1.html

Leave Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>