Lời nguyền của Tây Nguyên Reviewed by Momizat on . Tác giả:Phạm Nguyên Trường Từ khá lâu rồi, chính xác là từ những năm 60 của thế kỉ trước các nhà khoa học đã nhận thấy hậu quả nghiêm trọng về chính trị và kinh Tác giả:Phạm Nguyên Trường Từ khá lâu rồi, chính xác là từ những năm 60 của thế kỉ trước các nhà khoa học đã nhận thấy hậu quả nghiêm trọng về chính trị và kinh Rating:
>>Trang chủ » Bài của khách » Lời nguyền của Tây Nguyên

Lời nguyền của Tây Nguyên

Tác giả:Phạm Nguyên Trường

Từ khá lâu rồi, chính xác là từ những năm 60 của thế kỉ trước các nhà khoa học đã nhận thấy hậu quả nghiêm trọng về chính trị và kinh tế mà các nước giàu tài nguyên thiên nhiên có thể gặp. Họ gọi đấy là “căn bệnh Hà Lan” hay là “lời nguyền rủa của tài nguyên” để mô tả quá trình suy sụp của ngành công nghiệp, hậu quả của những khoản thu nhập to lớn bất thình lình đổ về từ việc xuất khẩu nguyên liệu, nhiên liệu thô, tức là xuất khẩu những nguồn tài nguyên không thể tái sinh được. Thomas L. Friedman viết:

Tại những nước bị “bệnh Hà Lan” đồng nội tệ tự nhiên tăng giá đột ngột vì nguồn ngoại tệ chảy vào từ việc bán dầu hoả, vàng, khí đốt, kim cương hay các nguồn nguyên liệu khác. Kết quả là: hàng công nghiệp xuất khẩu không còn khả năng cạnh tranh còn hàng nhập khẩu thì xuống giá trông thấy. Người dân rủng rỉnh tiền trong túi, bắt đầu đổ xô đi mua hàng nhập khẩu, nền công nghiệp trong nước chết yếu – đấy chính là quá trình suy sụp của nền công nghiệp. Thuật ngữ “lời nguyền rủa của tài nguyên” cũng ám chỉ quá trình này, cũng nói về sự phụ thuộc vào nguồn tài nguyên thiên nhiên có ảnh hưởng đến đời sống chính trị của đất nước, ảnh hưởng đến những ưu tiên về đầu tư và ưu tiên trong lĩnh vực giáo dục.

Vấn đề lúc đó sẽ là: ai có quyền vặn “van dầu” và ai được chia bao nhiêu phần của cái bánh chứ không phải là làm thế nào bảo đảm được khả năng cạnh tranh hữu hiệu, sáng kiến và sản xuất ra hàng hoá thực cho nhu cầu tiêu dùng thực nữa.

Hơn thế nữa, Michael L. Ross, nhà chính trị học của Đại học California (Los Angeles), sau khi nghiên cứu số liệu thống kê của 113 nước trong giai đoạn từ 1971 đến 1997, đã rút ra kết luận:

Nói chung, quá chú ý đến việc xuất khẩu dầu mỏ và các khoáng sản khác là một trở ngại đối với tiến trình dân chủ hoá đất nước, nhưng việc xuất khẩu các hàng hoá khác lại không có hiệu ứng như thế; hiện tượng này được tìm thấy không chỉ ở bán đảo Arab, Trung Đông và phía Nam sa mạc Sahara mà còn xảy ra ở cả các nước nhỏ nữa.

Đấy chính là qui luật thứ nhất của nền chính trị dựa trên dầu mỏ do Thomas L. Friedman nêu ra:

Mức độ tự do của các quốc gia dầu mỏ tỉ lệ nghịch với giá dầu. Theo qui luật thứ nhất của nền chính trị dựa trên dầu mỏ thì giá dầu trung bình thế giới càng cao, tự do ngôn luận, tự do báo chí, các thiết chế về bầu cử tự do và trung thực, tinh thần thượng tôn pháp luật, sự độc lập của toà án và các đảng phái chính trị càng mờ nhạt.

Nhưng thế chưa phải là hết, bằng vào kinh nghiệm của nước Nga, Yury Afanasiev, nhà sử học lỗi lạc, người sáng lập Trường Đại học Nhân văn Quốc gia Nga, còn viết:

Một khi nhà nước tập trung chú ý vào nguyên liệu thô chứ không phải vào sản phẩm thì nó cũng không cần đến dân chúng nữa. Nếu đất nước có “đường ống dẫn” và “vàng đen” thì dân chúng trở thành gánh nặng và mối đe doạ tiềm tàng. Chế độ cho rằng lúc nào nó cũng có thể mua chuộc được dân chúng. Nó không có nhu cầu thiết lập mối quan hệ với dân chúng thông qua các định chế thông thường của một xã hội dân chủ phát triển cao.

Tức là, khác hẳn với những nước biết mình nghèo, biết mình không có nhiều tài nguyên thiên nhiên, muốn phát triển thì phải khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh. Ở những nước đó, nước muốn mạnh thì dân phải giàu. Còn chính phủ của các nước giàu tài nguyên thiên nhiên thì không cần như thế, chỉ cần bán tài nguyên thiên nhiên là họ có đủ tiền để bảo đảm nuôi sống bộ máy quan liêu của mình và tiếp tục giữ mãi nhân dân trong cảnh sống phi dân chủ, nhẫn nhục và tăm tối. Đấy chính là lời nguyền rủa cay độc nhất của tài nguyên thiên nhiên. Chẳng cần phải là người thông thái cũng có thể nhận ra chuyện đó. Chỉ cần nhìn vào những nước như Nam Hàn, Singapore, Đài Loan, một bên và bên kia là những nước kia như Iran, Iraq thì sẽ rõ.

Đấy là những câu chuyện ở xa và đã có từ lâu. Còn đây là câu chuyện gần và mới, ông Thứ trưởng Lê Dương Quang, trong một buổi trả lời phỏng vấn với phóng viên của Cổng Chính phủ Online, ông cho rằng chúng ta (Việt Nam) phải tìm mọi cách khai thác hết tiềm năng bauxite ở Tây Nguyên. Ngoài ra, trong khi tiếp xúc với cử tri quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng (09/05/2009), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định: “Tài nguyên nước ta hạn hẹp trong khi trữ lượng bauxite lớn thứ ba thế giới, riêng ở Tây Nguyên trên 5 tỷ tấn” và sẽ “đưa ngành công nghiệp khai thác quặng bauxite trở thành một ngành công nghiệp lớn của đất nước”. Lời của ông Thứ trưởng và tái khẳng định của ông Thủ tướng, cũng là lời của một người sang, tức là lời “có gang có thép”, nhất định phải trở thành hiện thực. Và như thế, “căn bệnh Hà Lan” hay “lời nguyền rủa của tài nguyên” có lẽ sẽ trở thành sự thật nhãn tiền trên đất nước này.

Nhưng lần này “lời nguyền” còn cay độc hơn bội phần, bởi vì khai thác dầu khí hay vàng không tạo ra hàng triệu tấn bùn đỏ nguy hại, không tạo ra nguy cơ ô nhiễm những nguồn nước cung cấp cho hàng triệu người dân sống phía dưới hạ lưu, không đe doạ huỷ diệt môi trường văn hoá và môi trường sống của hàng triệu cư dân bản địa. Và nhất là không diễn ra ở những vùng chiến lược xung yếu của quốc gia… Thiết nghĩ kể thêm nữa cũng bằng thừa, các nhà khoa học cùng với những người hoạt động trong lĩnh vực văn hoá và quân sự đã nói quá đủ rồi.

La Thành đã viết rất đúng rằng: “Bauxite Tây Nguyên hoàn toàn có thể là điểm khởi đầu cho một sự tan rã, không chỉ ở mức thể chế chính trị mà ở tầm quốc gia – dân tộc”. Chỉ xin được bổ sung thêm: Nếu hồn thiêng sông núi cùng với anh linh của các bậc tiền nhân và những lời can gián trung thực, đấy khí phách và kiến thức của những người đang sống không buộc được những kẻ tham lam và ngu xuẩn phải ngừng ngay dự định bán tống bán tháo tài nguyên quốc gia, không bảo vệ được vùng Tây Nguyên xanh, một trong những tài sản quí giá nhất mà cha ông đã để lại cho chúng ta thì quá trình Somali-hoá cái đất nước có hình chữ S tươi đẹp này là việc hoàn toàn có thể xảy ra.

Đấy chính là lời nguyền rủa tối hậu đối với tất cả chúng ta. Vì đấy là “lời nguyền rủa mang tên Tây Nguyên”.

Thoáng nhớ lại đâu đó câu thành ngữ “Ăn của rừng, rưng rưng nước mắt”!

Theo blog PNT

Một góc nhìn khác của VTK

Tây Nguyên đã biến mất?

Tây Nguyên là vùng đất lớn còn lại duy nhất của Việt Nam mà tôi chưa tới cho đến Tết Quí Tỵ này, không tính những chuyến lên Đà Lạt trước đó mà tôi không coi là lên Tây Nguyên. Vì lý do đó, tôi luôn cảm thấy mình có lỗi với Tây Nguyên, nhất là khi tôi nghĩ mình yêu Tây Nguyên, như yêu một phần của đất nước mình vậy.

 

Cảm nhận đầu tiên của tôi là Tây Nguyên là vùng đất trù phú, một cao nguyên bằng phẳng hơn tôi nghĩ rất nhiều, xanh rì giữa mùa khô dù dưới màu xanh đó là đất đỏ và lớp bụi đỏ phủ ít nhiều khắp nơi chỉ thấy được khi bạn tới gần…

 

Sự trù phú đó ở thành phố Buôn Mê Thuột, thị xã Buôn Hồ hay thị trấn huyện lỵ Krông Năng và các xã nới tôi đến, còn được thể hiện hoành tráng qua các công trình xây dựng công cộng của chính quyền, đường xá ở trung tâm, và nhà ở… Tôi muốn nghĩ và viết đó là “nhà dân” nhưng còn không chắc lắm nên đã khảo sát lai. Đó đa số là… nhà quan, và nhà giàu các kiểu liên quan mật thiết với các quan, còn nhà dân với nghĩa đại đa số thì khác, vẫn đói nghèo…

 

Trong dịp Tết này, sự trù phú còn được thể hiện qua… trang trí. Vâng, nghe nói chính quyền duyệt chi cho mỗi huyện lỵ, thị xã, thành phố trong cả nước từ 5-10 tỷ đến hàng trăm tỷ đồng chỉ để … bắn pháo hoa Tàu, trang tri đường phố cho “dân ăn Tết”! Tây Nguyên cũng không ngoại lệ. Một thị trấn cao nguyên cũng có rất nhiều đèn sáng nhấp nháy muôn màu (của Tàu) sáng trưng, cây cối “ăn tết” được quấn lụa, quét sơn như ở đường Nguyễn Huệ Sài Gòn, có thị trấn chơi đài phun nước với nhạc màu như Sentoza của Singapore, chỉ khác là không có bóng người… Dù không phải trả tiền điện nhưng tôi cứ xót xa… cho dân (phải trả nó).

 

Đúng là trù phú kiểu cộng sản, vì nhất thiết các trang trí đón tết đó, “cho dân ăn Tết” đó phải làm nổi các “trọng tâm” là các khẩu hiệu đỏ kiểu “Mừng Đảng, mừng Xuân”… – vâng, trên Tây Nguyên hôm nay vẫn Đảng đang đè Xuân… Xuân cao nguyên tươi tắn lâu nên Đảng còn đè Xuân chán…

 

Nhưng bất ngờ lớn nhất của tôi là về con người “Tây Nguyên”. Ở Tây Nguyên mấy ngày, đi qua nhiều nơi, vào thăm nhiều chỗ, tôi không thấy bóng dáng và không gặp người Tây Nguyên đích thực nào!, Ý tôi là tôi không gặp, không thấy bóng dáng dấu vết, không nghe được giọng nói của một người dân tộc nào – những người chủ Tây Nguyên đích thực từ hàng nghìn năm qua, những dân tộc Việt trên đất Việt này mấy trăm năm rồi…

 

Tôi chỉ thấy, nhận ra và gặp những người có gương mặt và giọng nói từ miền Bắc, miền Trung Duyên hải và Nam bộ, còn người dân tộc trên Tây Nguyên đã biến mất không dấu vết trong mắt tôi – người lên Tây Nguyên lần đầu… Tôi không tin được là mình đang ở trên Tây Nguyên! Những công trình đồ sộ giả nhà Rông bằng bê tông ở Buôn Mê Thuột không cho tôi cảm nhận Tây Nguyên chút nào…, dù Tây Nguyên trong ký ức tôi chỉ là qua sách vở, bắt đầu từ “Đất nước đứng lên” và anh hùng Núp của Nguyên Ngọc đến mọi thứ khác mà người khắp vùng nói viết kể về Tây Nguyên… đều đã biến mất! Phải chăng con cháu anh hùng Núp đã ra quốc lộ làm những “anh hùng Núp” hết cả rồi?! Thật chua chát.

 

Mục đích chính của chuyến lên Tây Nguyên của tôi đã hoàn thành, thậm chí có thể nói là thành công, nhưng mục đich thứ hai: lên Tây Nguyên để cảm nhận Tây Nguyên yêu quí lần đầu, thì không thành. Và tôi có cảm giác mình đã mất Tây Nguyên, không bao giờ được cảm nhận Tây Nguyên như nó vốn là nữa. Tây Nguyên có người Tây Nguyên làm chủ đã biến mất rồi. Cái tôi thấy và cảm nhận là Buôn Mê Thuột, Buôn Hồ, Krông Năng,… giống hệt như các địa phương khác của Việt Nam hôm nay ở khắp Bắc Trung Nam, từ trong ra ngoài, từ con người đến quang cảnh, đến văn hóa…

 

Sau chuyến đi tôi cứ nghĩ miên man mãi về điều đó. Tôi có cảm nhận phiến diện không? Sao thế nhỉ, tại sao Tây Nguyên lại biến mất hoàn toàn thế được nhỉ? Đã có việc diệt chủng và đồng hóa các dân tộc Tây Nguyên thành dân tộc Kinh chăng? Không thể, người Kinh không thể đồng hóa (hòa đồng văn hóa) các dân tộc khác nhanh thế được, phải mất vài trăm năm, hàng nghìn năm! Chỉ có thể làm một dân tộc biến mất nhanh như thế qua tiêu diệt và/hoặc cướp đoạt đồng loạt như cha ông ta đã làm trong hàng nghín năm mở cõi về phía Nam với nhiều dân tộc văn minh lớn như Chàm, Chăm… nay đã thành các dân tộc Việt?

 

Nhưng các dân tộc Tây Nguyên đã là các dân tộc Việt mấy trăm năm nay rồi…? Thế mà, thực tế sau vẻn vẹn mấy chục năm “giải phóng”, trên Tây Nguyên tôi chỉ thấy người Kinh, và màu cờ đỏ. Vẫn biết là tôi đi chưa đủ, nhìn chưa hết, nhưng…cảm nhận không biết đánh lừa.

 

Chả lẽ cuộc hành trình Nam tiến nhiều thế kỷ của dân tộc đã kết thúc từ lâu ở mũi Cà Mau, nay Đông tiến ra Biển Đông thì không dám vì đã ai đó/bọn nào đó dâng tặng Bắc Kinh để được làm vua nước Nam “mãi mãi”, giờ “ai đó” đã quay sang làm Tây tiến đến… Tây Nguyên, và quét sạch… các dân tộc Tây Nguyên?

 

Hơn bốn mươi, năm mươi năm trước, khi người Pháp thống kê để lại và tôi được học, dân tộc Việt có/gồm 64 sắc/chủng tộc cùng chung sống. Hôm nay, các con tôi được dậy dân tộc Việt chỉ gồm 53 dân tộc anh em. Tôi cứ thắc mắc chuyện gì đã xảy ra với 11 dân tộc nhỏ bé đã biến mất trong khi họ được chính quyền này “ưu tiên bảo vệ và giúp phát triển”? Tôi luôn cảm thấy mình hèn kém và có lỗi vì không trả lời được câu hỏi này cho mình và cho thế hệ sau…

 

Với cái đà “bảo vệ và phát triển các dân tộc thiểu số” vô song này của chính quyền hiện nay, các cháu tôi sẽ chỉ còn được nghe đến bao nhiêu dân tộc Việt thiểu số nữa trong vài năm tới? Chắc chắn không phải 53. Và tại sao? Tôi thấy mình có tội vì không dám trả lời câu hỏi này.

 

Người Việt mình đâu có văn hóa đổi con để ăn thịt con mình khi nghèo đói như người Tàu, mà nay sao lại làm biến mất các dân tộc Tây Nguyên như thế, có khác nào học theo người phương Bắc ăn thịt con mình – những dân tộc thiểu số quí giá của mình? Và nhất là điều đó đã diễn ra không phải vì lý do nghèo đói, khó khăn, chiến tranh.

 

Vậy lý do thực sự của thực trạng người Tây Nguyên đã hầu như biến mất trên Tây Nguyên hôm nay là gì? Phải là một nỗi sợ khủng khiếp mới dẫn đến việc cha mẹ ăn thịt con mình như người Tàu đang làm với các dân tộc chống lại họ trên cao nguyên Nội Mông, Tây Tạng hay với chính con em họ trên quảng trường Thiên An môn…

 

Nhưng đây là người Việt trên Tây Nguyên và các dân tộc Tây Nguyên, các dân tộc Việt…

 

Với tôi, hình ảnh Tây Nguyên đã không còn. Tây Nguyên của tôi đã biến mất rồi! Tôi đã lên Tây Nguyên muộn quá mất rồi!

 

Nhưng ngay cả bác Nguyên Ngọc hôm nay lên Tây Nguyên liệu có tìm thấy Tây Nguyên?

 

Từ tây Nguyên về, tôi xin và mang theo một loại hoa lạ đẹp, hỏi người cho cũng không biết hoa gì. Tôi nâng niu ươm nó để trồng trong vườn nhà. Không biết nó có chịu được khí hậu nóng của Sài Gòn và ra hoa Tây Nguyên cho tôi không? Bất kể thế nào tôi cũng đã rất yêu quí nó rồi, kể cả nó sẽ “nỡ lòng” không ra hoa được, vì nó là cây lá Tây Nguyên.

 

Với tôi nó là Tây Nguyên thật, nó là hiện thân của trời đất Cao Nguyên, cái phần không thể bị mất đi, hay đánh tráo.

 

.

Bình luận (25)

  • BCX

    Bài viết quá hay !

    Và đúng là “các bác ấy” ngu và tham thật !

    Reply
  • Thái tuế

    Cám ơn tác giả đã phân tích sâu về tài nguyên của nước ta.
    Những đỉnh cao trí tuệ đang phá phá phá hết đất nước hình chữ S rồi băm nát nó ra như tương bần và cuối cùng mời nước lạ tới xơi gọn thật dễ dàng.Vậy chúng ta đang có lỗi rất lớn với các vua Hùng ,mẹ Âu Cơ VÌ QUÁ KHIẾP NHƯỢC và sống cúi đầu rồi chăng?.

    Reply
  • Lucky Nguyen

    “Bauxite Tây Nguyên hoàn toàn có thể là điểm khởi đầu cho một sự tan rã, không chỉ ở mức thể chế chính trị mà ở tầm quốc gia – dân tộc”
    “Lời nguyền Tây Nguyên không chỉ khởi đầu cho sự tồn vong của một chính thể mà còn cho cả 1 dân tộc”
    xin quý vị và các bạn, chúng ta mỗi người dành chút thời gian, chỉ 1 chút thôi nhưng có thể góp phần xây dựng hoạch định 1 tương lai sáng lạn hơn cho thế hệ con cháu của chúng ta.
    Xin chia sẻ link tham gia kiến nghị của SV trường luật, chúng ta mỗi người 1 tay để nối vòng tay lớn cho thương hiệu Việt Nam, dân tộc con người Việt Nam được vươn xa:
    http://hienphap.kiennghi.net/

    Reply
  • Hoàng cương

    Sắp tới Chính phủ làm nốt vài cái máy Nguyên Tử Tại (Ninh Thuận ) – Dân tộc Việt mới nhanh lên thiên đường ở cùng với mát-lê .

    Reply
    • ho binh

      ca Dong Nam A nay dang run so nha may dien hat nhan madein Viet Nam do

      Reply
      • Nghiêm ánh

        Cái đầu TBCN (kinh tế thị trường) đang giẫy chết__Thì cái đuôi XHCN không còn cách nào khác phải học tập Kim Ủn mới đúng gu chứ ! như ai đó tại bài “cái loa của ai”đã từng phát biểu trong thời gian gần đây .

        Reply
  • Du hoc sinh Canada

    Sao cái này quan trọng thì không thấy ai reply nhỉ?

    Reply
  • Huyen Trang

    Tuyệt hay. Xin cảm ơn.

    Reply
  • nguyen manh hung

    Dân đen phải làm gì trước tai họa này?

    Reply
  • Phố Núi

    Chúng ta phải ….. “tự do ngôn luận, tự do báo chí, các thiết chế về bầu cử tự do và trung thực, tinh thần thượng tôn pháp luật, sự độc lập của toà án” là những quyền căn bản của chúng ta, đã bị …. quá lâu. Ngày nào còn dối trá và … thống trị trên mảnh đất này, ngày đó người Việt còn khốn khổ bởi hệ thống ….không có “cái đầu.” Không có đâu bạn ạ. Trình độ văn hóa thấp kém thì phải chăn dân bằng cách khác. Họ không có đầu, nên dùng cơ bắp làm việc cũng có hiệu quả cho…. Cơ bắp của họ là … ngồi xổm lên luật pháp. Bên cạnh đấy chúng ta còn một mối lo lớn hơn đó là “nhân bất học bất tri lí” người cầm lái con tàu mà không có cái đầu vậy con tàu sẽ đi về đâu?!

    Reply
  • Smokey

    Tiếc cái thân mình ngu đần hèn mọn, chẳng thể làm gì, và có làm thì biết bắt đầu từ đâu ? Hỡi những người tài đừng lằm im trong hang nữa, hãy làm gì đó.. cầu xin !

    Reply
    • vodanh

      Bạn hãy hỏi đại biểu quốc hội “Hoàng Có Phước” để biết câu trả lời!

      Hê hề hề, ông Vô Phước nhỉ??????

      Reply
      • Thái tuế

        Đại biểu đó của SG rất may chỗ chúng tôi không phải đã bỏ phiếu cho đại biểu này,nhưng nghĩ cho kỹ cũng tại cơ chế Đảng tự đưa ra danh sách ứng cử và một cái lý lịch hoàn hảo của đại biểu __còn người dân thì bị chính quyền địa phương,tổ trưởng dân phố đến từng nhà thúc giục,gọi ra bầu cử sớm để họ được về.NÊN ĐẠI ĐA SỐ RA VÀ ĐẶT BÚT BẦU ĐẠI CHO XONG rồi về làm công chuyện.Nên mới có chuyện nực cười….làm ảnh hưởng tới người dân TP lớn nhất VN.

        Reply
  • Ctrung

    Tiếc là chính sách lớn của đảng và nhà nước, được thủ tướng quyết tâm thực hiện đã không mang lại được hiệu quả gì cho đất nước. theo thông tin trên SGTT, Thanh Niên và một số tờ báo khác thì nếu khai thác sẽ “bổ sung lỗ”.

    Tiếc là gỗ rừng, đá núi Tây Nguyên thi nhau ra thành thị để tiền từ thành thị chui vào … Gia Lai.

    Khi kinh tế xuống dốc, công nghiệp trì trệ đình đốn thì người ta lại xây các đập thủy điện, điện hạt nhân hoành tráng để bổ sung cho lưới điện quốc gia.

    Khi “Khó khăn vây bủa dầu khí Việt Nam ” và nợ xấu như núi, người ta lại đầu tư hoành tráng nhà máy lọc dầu Nghi Sơn. Trong khi vùng dầu khí chủ yếu là ở Vũng Tàu.

    Nhìn từ khía cạnh nào đó, nước Việt là nạn nhân thảm hại của chính sách thực dân kiểu mới. Không cần mang quân xâm chiếm, không súng ống đạn dược, không tiêu tốn xương máu, không chết chóc tang thương. Nhưng, nhìn mà xem, tài nguyên đã cạn, hiền tài – nguyên khí héo mòn, dân nghèo xơ xác. Họ bỏ tiền ra, mình thì cậm cụi sản xuất và khai thác. Họ mang về sản phẩm, nguồn tài nguyên. Họ mang về nguồn nhựa sống và mang cả tương lai của thế hệ trẻ bỏ học làm thuê. Họ mang về chất xám của dân tộc Việt. Họ mang về những thứ như vậy, và mình thì nhận lại hai bữa cơm và nhận thêm vài quả dưa cà.

    Reply
  • Hoang Son

    Thời mở cửa, Quảng Ninh có bài vè:
    “Chưa đi chưa biết Quảng Ninh
    Đi rồi mới biết cửa mình* mở ra
    Hàng tàu cho chí hàng ta
    Muốn xuất, muốn nhập phải qua cửa mình
    Xuất thô thì phải giải trình
    Xuất tinh* thì cứ cửa mình mà vô!”

    Chú giải:
    *(1): Cửa mình: Cửa khẩu của mình (Học của bác Bút Tre)
    *(2): Xuất tinh: Xuất hàng đã qua gia công, chế biến, không phải nguyên liệu thô.

    Reply
  • Hong Phi

    Cái lo-gic của bài này rất đơn giản nhưng không phải ai cũng biết, xin khẳng định là đại bộ phận dân VN ko biết. Các bạn có biết vì sao như vậy không? Vì bao năm nay chúng ta bị bưng bít thông tin nên nga cả điều cơ bản đối với ta lúc này cũng là 1 khám phá vĩ đại!

    Reply
  • Hong Phi

    Hết cùng các chiến hữu đánh chén các các con vịt quay Vina, tiếp đến cạp đất thủ đô 2th ra ăn mà ….vẫn còn thấy đói nên tiếp tục cào Bô-Xít Tây Nguyên ra chén tiếp….
    Haizzz… Mong 1 ngày ….sẽ rưng rưng nước mắt tại 1 nơi xứng đáng dành cho ….!

    Reply
  • BLoc

    Chuyện rừng tự nhiên và con người Tây Nguyên đã có từ thời NN tiến hành chính sách “đại di dân”.

    Nó chỉ được “siết” cao điểm nhất là thời ông Võ Văn Kiệt, cam kết “đóng cửa rừng” với thế giới vào những năm 1997, 1998 để đổi lấy viện trợ vay vốn làm đường điện 500 KV toàn quốc.

    Thế nhưng, với những con sâu, con rệp, những doanh nghiệp gỗ nhỏ và trung thì mới “chết”, còn những ông lớn như Hoàng Anh Gia Lai là “chạy” được cả chính sách. Trên giấy tờ nguồn nguyên liệu là gỗ nhập từ Lào, Cam bốn, Malai, Myama…, gỗ rừng trồng… chỉ bằng thủ thuật hóa đơn chạy vòng, khi có kiểm ra mới ghi ngày tháng nhập, dấu búa thì giã quá dễ! Và cho đến nay nhiều doanh nghiệp xuất khẩu gỗ hay hàng tiêu thụ trong nước vẫn dùng lối sách đó… Không phải các cấp chính quyền không biết, mà là có sự làm ngơ, thỏa hiệp, bắt tay, tham gia kể cả đứng “chủ xị”… Chỉ cần biết phép cọng trừ cũng đủ kiểm tra số nhập và số xuất của nước ta chênh đến mức nào (nếu có một chút kiến thức trong nghề sẽ biết tỷ lệ mét khối gỗ thành phẩm với gỗ nguyên liệu khối, hay với gỗ bi (nguyên cây) ở mức dùng lớn nhất và kém nhất thì tính ra các con số đó), phần lệch của hóa đơn tổng nhập tổng xuất chính là gỗ rừng tự nhiên của nước ta đó, chưa kể phần tiêu thụ nội địa cũng khoản hai ba lần như thế nữa!

    Các cánh rừng bị đốt phá khai thác theo lối “dân di cư đến” theo chính sách đại di cư, là tàn phá, làm kiệt quệ sự hồi sinh của cây cối sinh vật, khác hoàn toàn với việc khai hoan, khai thác của dân Tây Nguyện là thanh lọc và duy trì sự sống, điều này được bạn Lạc Việt đã trích đăng ở trang này rất hay. Đó là do sự khác nhau giữa nhận thức của kẻ “cướp” với ý thức của “chủ nhà có văn hóa, có truyền thống nhân sinh”.

    Một điều mà thế giới không lường trước trong cái thỏa thuận với ông Kiệt khi cho VN vay làm đường điện 500 KV, đó là mới thỏa ước không khai thác rừng, chặt phá cây cối mà quên việc cấm chặn sông, chặn suối làm thủy điện, cái việc này nó còn tàng phá môi sinh và rừng phòng hộ ở mức khủng khiếp hơn!!? “Ta” lại thắng thế giới nữa rồi nhé!

    Có thể nhà văn Nguyên Ngọc và nhiều người tâm huyết cũng đã kiêu khản giọng từ lâu rồi, đến nay mới có hội nghị để chính thức giải bày và đương nhiên cũng được “ghi nhận” theo lối hình thức!? Với lối lèo lái “khôn ngoan” của… thì việc lách luật, lơ là, liếu láo là chuyện thường tình, dân tộc Kinh còn không sống nổi thì kể gì đến bọn “mọi rợ”, “man di”! “Hảy để chúng chết hết đi” câu này CP đã nói và làm trước, anh Alan đưa ra chậm rồi.

    Reply
    • Nghiêm ánh

      Chú BLoc có bài rất hay,phân tích được nhiều góc độ…từ CP,DN người dân tới rừng gỗ,điện,thủy điện,môi trường……..một bài viết xuất sắc.
      Thảo nào Hoàng Anh Gia Lai rất ngông nghênh với NĐT nhìn thấy mặt là thấy đáng ghét,cũng từ rừng mà giàu nhanh.

      Reply
  • MY

    Cam on tac gia. Tet vua roi minh cung di phuot Ban me, Gia lai va Kontum. Di, nghe va chung kien nhung doi nui trung diep noi tiep nhau ma doi hay nui nao cung troc loc, khong mot mau xanh thay that dau long. Nhat la khi hoang hon buong xuong, anh sang cuoi ngay khoac khoai giau minh sau nhung doi troc bong cay khien minh khong khoi nghi ve ngay tan cua mot doi quan hung du va tham lam khi tan pha…. Thuong qua Vietnam oi.

    Reply
  • ho binh

    bac Pham Nguyen Truong oi.tai vi bac di tham quan ko dung noi roi khi nao bac ghe lai Tay Nguyen di roi chau se lam huong dan vien du lich mien phi cho bac de bac ve viet bai hay hon.

    Reply
  • An Nguyen

    Lên cao nguyên đi anh

    Lên cao nguyên đi anh
    Chiều như mơ như thực
    Hương cà phê thơm ngát
    Khói lam chiều mênh mang…

    Lên cao nguyên với em
    Hoà nhịp chiêng rộn ràng
    Nối vòng xoang dài mãi (?)
    Đêm rượu cần ngất ngây

    Lên cao nguyên đi anh
    Bên nhà dài ấm áp
    Lắng nghe lời kể khan
    Về tình Đăm San Xinh Nhã
    Lắng nghe lời ay-ray,
    Huyền thoại về nàng Hơ Linh
    Ôi xao xuyến lòng ta… (?)

    Lên cao nguyên đi anh
    Đêm cao nguyên chơi vơi
    Đêm cao nguyên vời vợi
    Như gọi mời anh tới
    Đắm say cùng cao nguyên
    Ngất ngây tình cao nguyên

    Reply
  • Thunguyen

    Vay thì phải trả đó là quy luật tự nhiên,nhưng vấn đề ỏ đây là ngừoi vay không trả và ngừoi trả lại không phải ngừoi vay mà lại gánh hậu quả mà ngừoi vay để lại. Không chỉ một tây nguyên biến mất mà còn bao nhiêu vùng đất , nhửng dòng sông biến dạng vì lòng tham vô đáy của chính lủ quan tham đó là bọn ngừoi vay mà không trả để lại hậu quả cho dân nghèo cho con cháu đòi sau phải trả ….

    Reply
  • NgocHung

    Cứ thế này hoài cho đến bao giờ vậy Việt Nam ơi?….?

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top