Kinh tế Việt Nam đi về đâu ? Reviewed by Momizat on . Kinh tế Việt Nam đi về đâu ? Thụy My (Phỏng Vấn T/S Phạm Chí Dũng) RFI 28/10/2013 Doanh nghiệp phá sản, thất nghiệp, lạm phát…kinh tế Việt Nam năm nay mang màu Kinh tế Việt Nam đi về đâu ? Thụy My (Phỏng Vấn T/S Phạm Chí Dũng) RFI 28/10/2013 Doanh nghiệp phá sản, thất nghiệp, lạm phát…kinh tế Việt Nam năm nay mang màu Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Kinh tế Việt Nam đi về đâu ?

Kinh tế Việt Nam đi về đâu ?

Kinh tế Việt Nam đi về đâu ?

Thụy My (Phỏng Vấn T/S Phạm Chí Dũng) RFI 28/10/2013

Doanh nghiệp phá sản, thất nghiệp, lạm phát…kinh tế Việt Nam năm nay mang màu sắc u ám. Kỳ họp Quốc hội Việt Nam khai mạc vào ngày 21/10/2013 đã rộn lên với những băn khoăn, khi Chính phủ đề nghị nâng tỉ lệ bội chi từ 4,8% lên 5,3% GDP cho năm 2014, bổ sung 170.000 tỉ đồng vốn qua việc phát hành trái phiếu. Có một số lý do được đưa ra trong đó có mức thu bị hụt đến trên 3 tỉ đô la, trong khi chi ngân sách lại vượt dự toán 1,3%, nói một cách khác là ngân sách đang bắt đầu cạn kiệt.

 

Chính phủ Việt Nam cam đoan là trần nợ công vẫn ở mức an toàn, nhưng ngay các đại biểu Quốc hội cũng tỏ ra ngờ vực. Tờ VnEconomy có bài viết: “Kinh tế gian nan, vang bài ca cũ”, tờ Tuổi Trẻ cho biết : « Kinh tế khó khăn, đại biểu Quốc hội rưng rưng nước mắt ».

Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Đỗ Văn Đương phê phán rằng báo cáo của Chính phủ quá sơ sài, hô hào nhiều mà ít giải pháp cụ thể, trong một trang đếm được tới 23 lần các từ « đẩy mạnh, tăng cường, tích cực ». Đại biểu Trương Trọng Nghĩa cũng cho rằng báo cáo « không trung thực », khiến công luận không cảm nhận hết sự nghiêm trọng của tình hình.

Trong tạp chí Việt Nam trong dòng thời sự hôm nay, Tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng, cũng là nhà bình luận chính trị xã hội ở Thành phố Hồ Chí Minh đã phân tích về vấn đề này.

RFI : Thân chào Tiến sĩ Phạm Chí Dũng. Thưa anh, suy thoái kinh tế ở Việt Nam đã kéo dài 5 năm và hiện giờ còn chưa biết sẽ đi về đâu. Quan điểm của Chính phủ cũng như trong Đảng như thế nào về câu chuyện có thể nói là chưa có hồi kết này?

TS Phạm Chí Dũng : Rất dễ thấy là trong hầu hết các đánh giá của mình, Chính phủ và các quan chức đảng nghiêng hẳn về chiều hướng lạc quan.

Có lẽ phải dùng cụm từ “can đảm và bản lĩnh” đối với giới quan chức chịu trách nhiệm chính về thành tích cũng như hậu quả kinh tế. Bởi quan điểm của Chính phủ vẫn rất “nhất quán” về tình hình kinh tế Việt Nam đang hồi phục. Nghị quyết thường kỳ hàng tháng của Chính phủ trong mấy năm suy thoái kinh tế qua vẫn không thua kém một bản luận văn “vở sạch chữ đẹp” về GDP tiếp tục tăng trưởng, tỷ lệ lạm phát được kềm chế, tỷ lệ thất nghiệp thấp, nợ công an toàn, những thành tích của các bộ ngành… và vẫn mô tả động tác được coi là “quyết liệt” của lãnh đạo chính phủ trong toàn bộ hoạt động điều hành kinh tế.

Ngay cả thông báo của Hội nghị trung ương 8 của Đảng vào tháng 10/2013 cũng vẫn đánh đậm những đánh giá đầy tính tô hồng về một thực trạng kinh tế u ám.

Quan điểm tô hồng cũng được bổ khuyết bởi một số chuyên gia có mối quan hệ khắng khít với Đảng như TS Trần Du Lịch – Phó trưởng đoàn đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh, TS Lê Xuân Nghĩa – nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, TS Võ Trí Thành – Phó viện trưởng Viện Kinh tế Trung ương, TS Vũ Đình Ánh – Phó viện trưởng Viện nghiên cứu Khoa học Thị trường Giá cả…

Khi nửa đầu của năm 2013 kết thúc, một lần nữa luồng quan điểm lạc quan về tương lai kinh tế lại trỗi lên, với sắc diện man mác như chủ thuyết “Trung Quốc trỗi dậy” từ phương Bắc. Mới đây, những chuyên gia thân cận nhà nước như ông Lê Xuân Nghĩa đã nhắc lại là nền kinh tế đã chính thức thoát đáy. Người đại diện cho Viện Nghiên cứu Kinh tế Trung ương là ông Võ Trí Thành, mặc dù thường dè dặt trong những đánh giá về “đáy” của nền kinh tế, cũng cho rằng Việt Nam “có cơ hội lớn chưa từng có” để ký kết các hiệp định với khối thương mại tự do ASEAN và TPP.

Tại Diễn đàn kinh tế mùa thu vào tháng 9/2013, khi ông Lê Quốc Lý, Học Viện Chính trị Hành chính Quốc gia, phát biểu : “Chính sách tiền tệ thắt chặt quá mức như thế làm doanh nghiệp chết, kinh tế suy kiệt là đương nhiên. Như thế làm gì có năng lượng mà tăng trưởng”, lập tức ông Trần Du Lịch phản bác : “Quan điểm của anh Lý là cực kỳ nguy hiểm!”.

Từ cuối năm 2012, giới chuyên gia nhà nước, trong đó có ông Trần Du Lịch, đã trở nên mạnh dạn và dũng cảm đến mức bất thường khi cho rằng nền kinh tế đã “thoát đáy”, cho dù vào đầu năm 2013, cơ quan thường trực của Quốc hội là Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã chính thức phát ra con số có ít nhất 100.000 doanh nghiệp phải giải thể và phá sản, chiếm đến 15-20% tổng số doanh nghiệp đăng ký hoạt động tại Việt Nam.

Vô tình hay hữu ý, những chuyên gia cao cấp như ông Trần Du Lịch đang trở thành lớp trí thức cận vệ che chắn cho bức tường đầy rêu phong loang lổ.

RFI : Thưa anh, đó là cách nhìn tô hồng phù hợp với “đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước”, nhưng chắc là cũng có những ý kiến khác ?

Khung cảnh kinh tế ngổn ngang và ngập ngụa như thế này mà không có ý kiến trái chiều, đối nghịch mới là lạ.

Một hiện tượng rất đáng quan tâm trong thực thể kinh tế – chính trị ở Việt Nam là mặc dù Đảng chưa bao giờ thừa nhận tính đa nguyên, song những gì đã và đang thể hiện trong các đánh giá, phân tích về kinh tế lại cho thấy một biểu trưng ngày càng sắc nét về nguyên lý “vật chất quyết định ý thức”.

Chưa bao giờ từ giai đoạn mở cửa kinh tế năm 1990 đến nay, đa nguyên kinh tế lại phổ biến một cách tự phát như hiện thời. Đó cũng là lý do vì sao lại xuất hiện ngày càng nhiều quan điểm khác biệt phản bác về thực trạng luôn được coi là “ổn định” của nền kinh tế Việt Nam.

Đến lúc này, giới chuyên gia phản biện và đặc biệt là những chuyên gia phản biện độc lập ở Việt Nam đã không còn chịu đựng nổi thái độ “trùm mền”. Nếu vài năm trước chỉ có những tên tuổi phản biện đơn độc như Lê Đăng Doanh, Phạm Chi Lan, Chu Hảo… thì từ đầu năm 2013 đến nay còn hiện ra những cái tên khác thuộc về khối quan chức nhà nước.

Một hoạt động có tiêu đề là “Diễn đàn kinh tế mùa thu” vào cuối tháng 9/2013 đã thêm một lần nữa vang lên tiếng nói của nhiều chuyên gia phản biện về hiện tồn nền kinh tế đang rơi vào một cuộc suy thoái sâu sắc. Từ “khủng hoảng” cũng được một số chuyên gia và báo chí đặc tả, mặc dù trước đó các cơ quan điều hành kinh tế và giới tuyên giáo trung ương hầu như không thiết tha gì với từ ngữ này, thậm chí còn có thái độ ngăn cản giới phóng viên “không được bi quan hóa tình hình kinh tế”.

Trong Diễn đàn kinh tế mùa thu, lần đầu tiên giới chuyên gia ở Việt Nam bắt đầu phải mổ xẻ về độ chân thực của chỉ số tổng sản phẩm quốc nội (GDP). Ngay Trưởng ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ cũng phải đặt vấn đề “GDP chạy đâu hết cả rồi?”. Tiếp theo đó, báo giới trong nước lại có được một tiêu đề hay ho là “GDP có chân?”. Người ta ngạc nhiên về việc trong năm 2012, gần hết các tỉnh thành báo cáo GDP địa phương tăng trên 10%, trong khi con số GDP chính thức của toàn quốc chỉ là trên 5%, tức GDP quốc gia đã bị giảm đến một nửa so với các báo cáo của chính quyền các địa phương.

Nghịch lý này cho thấy cái gì? Hoặc Tổng cục Thống kê tính chưa sát, hoặc chính quyền các địa phương thuần túy chạy theo chủ nghĩa thành tích. Mà chủ nghĩa thành tích lại luôn là một đặc trưng không thể thiếu trong tâm lý quản lý kinh tế ở Việt Nam, khi tỉnh thành nào cũng muốn có được những con số đẹp để làm hài lòng cấp trên, hơn hẳn so với chuyện “an dân”.

RFI : Nghịch lý của GDP có liên quan đến việc nền kinh tế được gọi là “thoát đáy” ở Việt Nam hay không?

Đương nhiên là có. Là một số con số tổng quát nhất, đại diện nhất cho sức khỏe của nền kinh tế, GDP lại luôn bị nghi ngờ về tính trung thực của nó. Nếu ở Trung Quốc, một số trong giới chuyên gia phản biện độc lập đã nghi ngờ rằng GDP thực của quốc gia này không phải là 8% như con số báo cáo của chính phủ, mà thực tế chỉ khoảng 3,7%, thì GDP ở Việt Nam có lẽ cũng nằm trong tình trạng tương tự. Người ta nghi ngờ con số báo cáo cáo của chính phủ Việt Nam và “quyết tâm” của Bộ Chính trị lẫn Quốc hội về việc “giữ vững” GDP từ 9% vào năm 2011 xuống còn 5,5% vào năm 2013 thực ra chỉ là con số ảo, mà con số thực chất có thể thấp hơn nhiều, đặc biệt là trong bối cảnh nền kinh tế đã suy thoái quá trầm trọng kéo dài đến 5 năm qua.

Những ảo ảnh về GDP cũng có mối liên hệ không thiếu hữu cơ với một nghịch lý lớn khác là là tỉ lệ thất nghiệp. Báo cáo của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội về tỉ lệ thất nghiệp cuối năm 2012 chỉ có 1,99%, tức còn khả quan hơn cả năm 2011 và năm 2010, trong khi một số chuyên gia phản biện cho rằng tỉ lệ thất nghiệp thực tế phải gấp đến mười lần như thế.

Đó cũng là lý do vì sao ngày càng xuất hiện nhiều chuyên gia đánh giá về hiện trạng kinh tế Việt Nam chưa có gì gọi là thoát đáy. Nếu vào năm 2012 giới quản lý kinh tế nêu ra giả định về kinh tế có thể phục hồi theo chữ V, thì nay người ta buộc phải nhìn nhận là nền kinh tế có thể đang dao động tại đáy chữ L, hoặc tệ hơn là theo chữ W, nghĩa là có thể diễn ra một trận bổ nhào nữa.

Một nhân tố mới đáng chú ý là ông Trần Đình Thiên – Viện trưởng Viện Kinh tế việt Nam, đã trở thành một trong những trí thức lề đảng phản biện khá mạnh mẽ từ khi Diễn đàn kinh tế mùa xuân được tổ chức vào tháng 4/2013. Tại diễn đàn này, vấn đề nợ và nợ xấu của Việt Nam đã lần đầu tiên được đưa lên bàn mổ, với con số nợ xấu thực tế được nêu ra gấp hơn hai lần con số báo cáo của Ngân hàng nhà nước.

Cùng với ông Trần Đình Thiên, nhiều chuyên gia phản biện độc lập khác như ông Bùi Kiến Thành, người mà từ năm 2011 đã vẽ ra một hình ảnh rất thống thiết là “ruộng khô lúa cháy” về tình cảnh khát vốn, đói vốn của doanh nghiệp, cũng cho rằng kinh tế Việt Nam còn phải kéo dài độ trì trệ một thời gian nữa, ít nhất đến cuối năm 2014 ; để lạc quan hơn thì sau đó mới có thể phục hồi; nhưng chỉ phục hồi với điều kiện tiên quyết là phải giải quyết được nợ xấu và lành mạnh hệ thống ngân hàng.

RFI : Hoạt động phản biện kinh tế có tác dụng gì trong thực tế hay không thưa anh ?

Phản biện kinh tế đã bắt đầu nổi lên từ năm 2008, khi nền kinh tế Việt Nam khởi động cho một chu kỳ lao dốc. Tuy nhiên vào năm 2008, giới điều hành kinh tế có thể viện dẫn lý do là kinh tế Việt Nam chịu tác động tiêu cực từ cuộc khủng hoảng tài chính thế giới. Nhưng đến năm 2011 thì không còn có thể viện dẫn bất cứ cái gì nữa, khi mà kinh tế Mỹ đã bắt đầu phục hồi từ cuối năm 2011 và kéo dài sự phục hồi, tuy chậm chạp nhưng khá bền vững, cho đến nay. Trong khi đó, kinh tế Việt Nam vẫn tiếp tục suy thoái và từ giữa năm 2011, cùng với sự sụp đổ của hai thị trường chứng khoán và bất động sản, nền kinh tế quốc gia này đã lâm vào thế khốn khó.

Đó là tình cảnh khốn khó đối với với đời sống dân sinh – những đối tượng phải chịu nạn lạm phát treo cao kinh niên và những chính sách điều hành bất nhất của chính quyền, không bảo đảm an sinh xã hội trong khi vật giá leo thang. Nhưng khốn khó đặc trưng hơn là ngay cả giới doanh nghiệp sản xuất và một phần giới doanh nghiệp đầu cơ cũng lâm vào thế bế tắc. Hàng tồn kho tăng mạnh, tỉ trọng sản xuất sụt giảm, vòng quay vốn cũng giảm nhanh, trong khi các ngân hàng thi nhau lũng đoạn bằng thủ đoạn tăng lãi suất cho vay đến trên 20%, có thời điểm lên đến 30%, găm tiền khiến cho đại đa số doanh nghiệp sản xuất không thể tiếp cận được vốn.

Đến đầu năm 2012, không chỉ các doanh nghiệp sản xuất mà cả giới ngân hàng cũng bắt đầu rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Ngân hàng đã găm vốn, siết vốn trong một thời gian quá dài để trục lợi, khiến cho cơ thể kinh tế lún sâu vào tình trạng bệnh tật đến mức không thể hồi phục được.

Đó cũng là bối cảnh thê thảm mà giới ngân hàng đã bắt gần như toàn bộ nền kinh tế, các doanh nghiệp và cả người dân làm con tin của mình; nhưng từ năm 2012, ngân hàng lại trở thành con tin của chính họ.

Từ năm 2011, bắt đầu dấy lên những tiếng nói phản biện về thực trạng kinh tế. Người ta nói về thái độ quay quắt trong hành động “hút máu” của ngân hàng, về cái chết của các doanh nghiệp bất động sản, về quan hệ nhân quả về rủi ro không tránh khỏi giữa các ngân hàng chủ nợ với các đại gia bất động sản con nợ… Chỉ có điều, những tiếng nói thưa thớt ấy đã chìm vào cõi âm u. Ngược lại, tiếng nói của giới quan chức chính phủ và tuyên giáo mới thực sự ầm ĩ.

Tự do ngôn luận và tự do báo chí trong kinh tế đã không được tôn trọng dù chỉ ở mức độ phản biện tối thiểu. Nhiều bài viết phản biện về thực trạng kinh tế và nguyên nhân sâu xa từ phía các nhóm lợi ích ngân hàng, bất động sản và vàng khiến nền kinh tế trở nên thê thiết như vậy đã bị Ban Tuyên giáo Trung ương chỉ đạo gỡ bỏ.

RFI : Bức tranh mà anh vừa vẽ ra khá là u ám. Như vậy góc nhìn riêng của anh về quan niệm nền kinh tế đã thoát đáy như thế nào ?

Rất tiếc là tôi không thể đồng cảm với giới quan chức chính phủ rằng tình trạng nền kinh tế đang có “có triển vọng” như hiện thời. Cho tới nay, tồn kho bất động sản – là lĩnh vực chiếm tồn kho lớn nhất và tích lũy nợ xấu nhiều nhất ở Việt Nam – vẫn chưa hề được xử lý. Vẫn còn hàng trăm ngàn căn hộ cao cấp ở Hà Nội và Sài Gòn đang nằm bất động mà không có người mua. Từ đầu năm 2013 đến nay, bất chấp rất nhiều chiến dịch khuyến mãi, chiêu dụ của các chủ đầu tư địa ốc, thị trường bất động sản vẫn một mực không thay đổi thế bất tuân của nó. Mà không giải quyết được nợ xấu bất động sản thì không thể giải quyết được nợ xấu ngân hàng, vì nợ xấu bất động sản chiếm đến 70-80% trong tổng nợ xấu.

Công ty quản lý tài sản quốc gia, gọi tắt là VAMC, ra đời cũng hầu như chưa giải quyết được vấn đề gì. Thời gian gần đây, một chiến dịch PR khác đã được tung ra trên báo chí nhà nước khi cho rằng các nhà đầu tư “cá mập” của nước ngoài như Blackstone Group, Deutsche Bank Capital “xếp hàng” để mua nợ xấu của Việt Nam. VAMC cũng đang tiến hành mua nợ xấu của các ngân hàng thương mại cổ phần. Thế nhưng thực tế thì thế nào?

Thực tế là tuy có một số tập đoàn tài chính nước ngoài quan tâm đến chuyện mua nợ xấu của Việt Nam, song những điều kiện về mua bán của họ là rất ngặt nghèo, và tất nhiên là họ quan tâm đặc biệt đến việc mua nợ xấu rồi nhưng làm sao để bán lại cho người khác, trong khi tình hình kinh tế Việt Nam còn khá bi đát và chưa có gì cho thấy sẽ đỡ bi đát trong những năm tới.

Và đó cũng là vấn đề của VAMC và Ngân hàng nhà nước hiện nay. Hiện nay, VAMC mua nợ xấu của các ngân hàng không phải bằng tiền, mà bằng một loại trái phiếu đặc biệt do công ty này “phát minh” ra, theo cách đổi giấy lấy tài sản. Thực tế là sau nhiều cuộc bàn thảo gay gắt, VAMC chỉ được ấn định số vốn điều lệ có 500 tỉ đồng, trong khi nhiệm vụ của nó là phải thanh toán món nợ tại các ngân hàng gấp ít nhất 100 lần như thế – 50.000 tỉ đồng.

Việc VAMC không có tiền mà phải dùng trái phiếu để mua nợ ngân hàng đã cung cấp thêm một bằng chứng rất thật nữa về hiện thực ngân khố quốc gia đang bị cạn kiệt tài chính. Không phải ngẫu nhiên mà trong thời gian gần đây, báo chí trong nước bắt đầu công khai về khả năng quỹ hưu trí có thể bị vỡ ngay sau năm 2020, cũng như một đề xuất của Bộ Tài chính về việc giảm 100.000 đồng/tháng mức lương cơ bản của công chức nhà nước. Những thông tin khác cũng cho thấy một cơ thể tài chính hoàn toàn không lành mạnh, và Chính phủ đã phải đề xuất Quốc hội nâng mức bội chi ngân sách từ 4,8% GDP vào năm 2012 lên 5,3% GDP vào năm 2013.

Trong khi đó, số lượng doanh nghiệp phải giải thể, phá sản và ngưng hoạt động vẫn chưa có chiều hướng giảm. Nếu vào đầu năm 2013, lần đầu tiên Ủy ban Thường vụ Quốc hội phải công bố con số phá sản và ngưng hoạt động này là 100.000 doanh nghiệp, thì cho đến gần đây một số thông tin vẫn cho thấy tình hình hầu như chưa được cải thiện. Ở một số địa phương, số doanh nghiệp mới được thành lập chỉ chiếm 10-20% số doanh nghiệp “biến mất”.

RFI : Trước tình hình như vậy, theo anh đã có dấu hiệu nguy hiểm nào từ phía các ngân hàng Việt Nam?

Ngân hàng là cái rốn của vùng lũ, và đã bắt đầu có những dấu hiệu nguy hiểm. Từ đầu năm 2013 đến nay, Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn (Agribank) đã trở thành quán quân về nợ xấu và là ngân hàng chứa chấp số phạm nhân đông nhất. Một con số mới được công bố, trong khi bị giấu kín vào những năm trước, cho thấy nợ xấu tại ngân hàng này đã lên tới 33.500 tỉ đồng, trong khi vốn điều lệ của Agribank chưa đến 30.000 tỉ đồng. Cùng lúc, nhiều cán bộ lãnh đạo của ngân hàng này dính líu vào các vụ tài chính mờ ám và đã bị cảnh sát bắt giam.

Cho dù được xem là ngân hàng chiếm giải quán quân về khả năng huy động vốn trong dân và doanh nghiệp, song dư luận đang tự hỏi liệu Agribank có thể trở thành ngân hàng đầu tiên ở Việt Nam phá sản – hiện tượng đã từng xảy ra với ngân hàng Lehman Brothes ở Mỹ vào cuối năm 2007 mà đã mở đầu cho một cuộc khủng hoảng ngân hàng và kéo theo đó là cuộc khủng hoảng tài chính toàn diện.

Với ít nhất những dấu hiệu như thế, làm thế nào để nền kinh tế có thể hồi phục, và hơn nữa là hồi phục nhanh chóng? Nếu vấn đề nợ xấu chỉ có thể được giải quyết sớm nhất vào năm 2015 như dự báo của một số chuyên gia, thì tất nhiên nền kinh tế cũng chỉ có thể bắt đầu đi lên từ mốc thời điểm năm đó chứ không thể sớm hơn. Mà đó là trường hợp lạc quan. Còn với kịch bản bi quan hơn, nếu phải mất 5-7 năm nữa vấn đề nợ xấu mới được giải quyết, khó ai có thể hình dung từ đây đến đó nền kinh tế và xã hội Việt Nam sẽ lặn ngụp thế nào trong khi chính quyền và các nhóm lợi ích vẫn tiếp tục “đánh bùn sang ao”.

RFI
: Nhưng như vậy thì tại sao các tổ chức tài chính thế giới như IMF, ADB và WB lại cho rằng nền kinh tế Việt Nam đang phục hồi?

Đó vẫn là điều ngạc nhiên với khá nhiều người, trong đó có tôi. Ngay từ năm 2012, khi đồ thị kinh tế Việt Nam còn lao dốc với góc vát lớn, thỉnh thoảng lại xuất hiện một đánh giá kèm dự báo của ADB và IMF cho rằng nền kinh tế Việt Nam đang có khả năng hồi phục. Gần đây, ý kiến lạc quan này lại có vẻ được lặp lại cứ sau mỗi quý. Phải chăng các tổ chức tài chính lớn nhất thế giới này đang làm công tác “ngoại giao nhân dân” với nhà nước Việt Nam? Hay họ thật sự cần đến Việt Nam về những chủ đề nào đó mà bắt buộc họ phải xây dựng những đánh giá tô hồng?

Tôi không cho rằng ADB, IMF và WB ngây thơ và non kém kinh nghiệm đến mức họ không biết thực trạng kinh tế Việt Nam ra sao, khi giới truyền thông quốc tế như AP, Bloomberg, Wall Street Journal, Strait Times… lại tỏ ra khá am tường về những khó khăn quá lớn mà giới điều hành kinh tế Việt Nam đang phải đối mặt.

Vậy còn lại là cái gì? Phải chăng đó là những món cho vay đã có và sẽ có từ các tổ chức tài chính quốc tế, và buộc họ phải làm một điều gì đó để nhà nước Việt Nam cảm thấy can đảm hơn trong việc ký kết hợp đồng vay tín dụng?

Những khoản vay vẫn liên tục tiếp diễn. Trong đó, vay cho hạ tầng cơ sở giao thông chiếm một phần lớn. Vào những năm trước, Bộ giao thông vận tải Việt Nam đã trở thành điểm nóng của dư luận trong và cả ngoài nước khi đề xuất dự án làm đường sắt cao tốc Bắc Nam, chiếm một lượng vốn khổng lồ bằng vài ba chục phần trăm GDP quốc gia. Chỉ sau khi bị báo chí và dư luận phản ứng quyết liệt về ý đồ vay mượn nhằm đổ nợ cho thế hệ tương lai, dự án này mới bị ngưng lại. Tuy nhiên, nó vẫn biến thái sang một dự án đường sắt cao tốc khác với quy mô nhỏ hơn.

Mới đây, dư luận trong nước lại kinh ngạc khi phát hiện một đề xuất mới của Bộ Giao thông Vận tải về việc vay mượn quốc tế đến 8 tỉ USD để xây dựng sân bay Long Thành ở tỉnh Đồng Nai. Vậy trong hoàn cảnh khốn khó của nền kinh tế như hiện thời, làm sao lại có thể cứ phóng ra việc tiếp tục trút nợ lên đầu con cháu bằng những dự án trời ơi như thế?
Người ta cũng còn nhớ vào đầu năm 2012, một dự án kinh hoàng khác mà Bộ Giao thông Vận tải đưa ra là dùng đến hàng chục ngàn tỉ đồng từ ngân sách để xây dựng mới trụ sở của bộ này. Tất nhiên số tiền đó, tuy được coi là ngân sách, nhưng nguồn gốc lại là tiền đóng thuế của dân và tiền vay mượn từ nước ngoài. Nếu những dự án “đẩy nợ cho tương lai” như thế được thực hiện, tất nhiên đó cũng là quyền lợi lớn nhất của những chủ cho vay.

Gần đây, báo chí trong nước phải đặt nghi vấn về việc báo cáo của những tổ chức tư vấn bất động sản quốc tế như Savills Vietnam là thiếu độ xác thực, tô hồng thị trường, và liệu có mối quan hệ “đi đêm” giữa Savills với giới chủ đầu tư để đánh bóng, gây cảm giác cầu ảo đối với người dân và giới đầu tư nhỏ lẻ cho một thị trường bất động sản đang quá ảo não…

Trong mối quan hệ với một nền kinh tế quá thiếu minh bạch như Việt Nam, không thể loại trừ việc những tổ chức tài chính quốc tế như ADB hay IMF cũng gần tương tự trường hợp Savills Vietnam, tức họ cũng có quyền lợi; và từ quyền lợi đó, họ cũng có thể dùng truyền thông và kỹ thuật PR để tô vẽ một cái gì đó khác, thậm chí khác hẳn với sự thật.

Thử nghĩ, nếu những tổ chức tài chính quốc tế được quyền điều hành đất nước này, có nghĩa vụ giải thích với dân chúng về những món nợ hiện tại và làm sao để thanh toán nợ nần trong tương lai, chắc chắn thái độ và cách hành xử của họ sẽ khác hẳn. Khi đó, thay vì vay mượn, họ sẽ làm mọi cách để chắt chiu từng đồng vốn cuối cùng.

RFI
: Theo anh thì tại sao giới chính khách điều hành lại cần đến việc tuyên truyền về triển vọng “phục hồi ảo” của nền kinh tế?

Những người làm chính trị luôn thấm nhuần quy luật “vật chất quyết định ý thức”. Không thể có một nền chính trị được coi là “ổn định” nếu kinh tế không “bền vững”. Huống chi là kinh tế đang trên đà sup sụp mà có thể dẫn đến sự sụp đổ của cả một hệ thống chính trị – như điều đã từng xảy ra không biết bao nhiêu lần ở rất nhiều quốc gia khác.

Chính vì thế, họ phải làm mọi cách để kinh tế Việt Nam, dù đã trải qua suy thoái do chính sách và năng lực điều hành kinh tế kém cỏi và quá thiên về quyền lợi của các nhóm lợi ích, vẫn tiếp tục “phát triển”. Những con số có nhiều dấu hiệu được biến cải như GDP, chỉ số tăng trưởng công nghiệp, tỉ lệ nợ xấu, tỉ lệ thất nghiệp… được nêu ra một cách lạc quan và được lặp đi lặp lại để người dân cần phải tin rằng kinh tế chưa có gì là nguy biến.

Ngay vào năm 2013, khi đã xuất hiện hàng trăm ngàn doanh nghiệp phải giải thể và phá sản, hệ thống tuyên truyền một chiều vẫn cố gắng phát huy não bộ giáo điều và giả dối của nó. Nhưng đến lúc này, có lẽ điều mà giới chính khách thấm nhuần hơn cả là nguy cơ sụp đổ kinh tế rất có thể xảy ra, và hoàn toàn có khả năng diễn ra nếu như nền kinh tế không có được những nguồn hô hấp mới. Hô hấp này lại được hiểu là những nguồn tài chính mới. Tài chính trong nước thì quá khó, bởi tâm lý người dân trong nạn suy thoái luôn là việc găm tiền, bán nhiều mua ít. Còn các nhóm lợi ích, sau khi đã ních chặt túi, chỉ còn tìm cách làm sao tuồn tiền vàng ra nước ngoài và bảo vệ những tài sản còn lại ở trong nước khỏi bị “thất thoát”, chứ không còn bụng dạ nào nghĩ đến chuyện tái đầu tư hoặc cho nhà nước vay mượn.

Vậy chỉ còn lại nguồn tài chính từ quốc tế. Mà muốn có được nguồn tài chính này, nhà nước Việt Nam lại vẫn phải chứng minh làm sao cho người ngoài thấy nền kinh tế tuy có nhiều khó khăn, nhưng vẫn có khả năng phục hồi, phục hồi để lôi kéo đầu tư nước ngoài và những khoản ODA không hoàn lại hoặc lãi suất ưu đãi, kể cả “giữ vững nhịp độ phát triển” và sẵn sàng “nâng lên một tầm cao mới” để có đủ tiêu chuẩn được tham gia vào hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương.

Tuy nhiên tục ngữ người Việt có câu “Có thực mới vực được đạo”. Một nền kinh tế dân sinh bị mối ăn gần hết thì làm sao có thể khiến “dân tin, dân yêu”? Đây đã là lúc không thể thay một giả dối này bằng một dối trá khác, không thể biến đạo lý thành một thứ hàng hóa “thuận mua vừa bán”.

Tất cả đều thuộc về trách nhiệm của một nhóm thiểu số điều hành đất nước vào chính ngày hôm nay.

RFI
: Xin chân thành cảm ơn Tiến sĩ Phạm Chí Dũng đã vui lòng dành thì giờ tham gia tạp chí Việt Nam trong dòng thời sự của RFI Việt ngữ.

 

 

Bình luận (46)

  • tiếng nói người dân

    Khi mấy cha “chiên gia” kinh tế nhà nước như TS Trần Du Lịch – Phó trưởng đoàn đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh, TS Lê Xuân Nghĩa – nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, TS Võ Trí Thành – Phó viện trưởng Viện Kinh tế Trung ương, TS Vũ Đình Ánh – Phó viện trưởng Viện nghiên cứu Khoa học Thị trường Giá cả…nhận định, đánh giá về kinh tế, đề xuất này nọ, ai mà dại dột nghe và tin theo thì có nước chết. Khi khủng hoảng kinh tế thế giới bắt đầu xảy ra năm 2008 mà mấy “chiên gia” này còn mạnh miệng tuyên bố: sẽ không ảnh hưởng lớn đến Việt Nam thì biết thế nào rồi. Nghe các “chiên gia” này nói khi lobby cho các chiến dịch cứu ngân hàng, BĐS thì cũng biết thế nào rồi. Do thiếu đạo đức nghề nghiệp (biết sai nhưng vẫn nói thế do có lợi ích nhóm trong các nhận định của mình) hay thiếu kiến thức của một chuyên gia thực thụ hay những lời phát biểu đã được “định hướng”? Theo tôi là do cả 3!

    Reply
  • Dân Việt yêu nước

    Cảm ơn TS Phạm Chí Dũng, bài phân tích sâu sắc, đúng thực trạng kinh tế VN

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Kinh tế Việt Nam đi về đâu ? về HỐ hay về HỒ ????
    về HỒ ????

    Đường BÁC ĐI = Đường BI ĐÁT

    chỉ còn HỐ

    XHCN = Xuống Hố Cả Nút

    Reply
  • Nghiêm ánh

    ” Ngay vào năm 2013, khi đã xuất hiện hàng trăm ngàn doanh nghiệp phải giải thể và phá sản, hệ thống tuyên truyền một chiều vẫn cố gắng phát huy não bộ giáo điều và giả dối của nó. Nhưng đến lúc này, có lẽ điều mà giới chính khách thấm nhuần hơn cả là nguy cơ sụp đổ kinh tế rất có thể xảy ra, và hoàn toàn có khả năng diễn ra nếu như nền kinh tế không có được những nguồn hô hấp mới. Hô hấp này lại được hiểu là những nguồn tài chính mới. Tài chính trong nước thì quá khó, bởi tâm lý người dân trong nạn suy thoái luôn là việc găm tiền, bán nhiều mua ít. Còn các nhóm lợi ích, sau khi đã ních chặt túi, chỉ còn tìm cách làm sao tuồn tiền vàng ra nước ngoài và bảo vệ những tài sản còn lại ở trong nước khỏi bị “thất thoát”, chứ không còn bụng dạ nào nghĩ đến chuyện tái đầu tư hoặc cho nhà nước vay mượn. ”

    “Vậy chỉ còn lại nguồn TÀI CHÍNH từ QUỐC TẾ. Mà muốn có được nguồn tài chính này, nhà nước Việt Nam lại vẫn phải CHỨNG MINH làm sao cho người ngoài thấy nền kinh tế tuy có nhiều khó khăn, nhưng vẫn CÓ KHẢ NĂNG PHỤC HỒI, phục hồi để lôi kéo đầu tư nước ngoài và những khoản ODA không hoàn lại hoặc lãi suất ưu đãi, kể cả “giữ vững nhịp độ phát triển” và sẵn sàng “nâng lên một tầm cao mới” để có ĐỦ TIÊU CHUẨN được tham gia vào hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương.
    Tuy nhiên tục ngữ người Việt có câu “Có thực mới vực được đạo”. Một nền kinh tế dân sinh BỊ MỐI ĂN ăn gần hết thì làm sao có thể khiến “dân tin, dân yêu”? Đây đã là lúc không thể THAY một giả dối này bằng MỘT DỐI TRÁ KHÁC, không thể biến đạo lý thành một thứ hàng hóa “thuận mua vừa bán”.

    Tất cả đều thuộc về trách nhiệm của MỘT NHÓM THIỂU SỐ điều hành đất nước vào chính ngày hôm nay.

    ————————————
    – Qúa hay !. cám ơn Tiến sĩ Phạm Chí Dũng và ông cũng đã điểm mặt chỉ tên nhiều “chiên gia tồi ” đã tô hồng quá đáng về kinh tế nước nhà, chứ dân tình tôi gặp … họ cũng lắc đầu than BẾ TẮC RỒI.

    Reply
  • Minh "Râu"

    Xin thưa với Anh Dũng, và các đọc Giả !
    - khi : ăn, đớp, tộp, vơ vét, thì các Bác nhà ta tranh dành nhau, làm sao cho cái túi cá nhân của mình, được đầy, căng và nhiều nhất
    - đến khi: đất nước + người dân chỉ còn là “cái xác”, nhiều dấu hỏi, câu hỏi về trách nhiệm,vai trò liên quan đến “cái xác”, thì “Bác” nào cũng né, và dùng những từ chung chung như: chúng tôi sẽ, chúng tôi biết, chúng tôi hứa……. Khôi hài thật! – hoà cả làng! Các “Bác”, “Đảng ta” vui thật!
    KINH TẾ VIỆT NAM ĐI VỀ ĐÂU?
    Xin trả lời ngắn gọn thế này:
    Đường đến: giàu, mạnh thì ….. xa.
    Đường ra: nghĩa địa thì ……… a đây rồi !
    Trong Nghĩa Địa đã có những ngôi mộ và nhưng hàng bia ghi rõ tên như: VINASHIN, VINALINE, BĐS,… Cứ đà này, nghĩa địa sẽ còn thêm nhiều tấm bia mang tên TĐ,TCT, nhà nước ….. Ko xa nữa đâu!

    Reply
  • Dan VN

    Bai viet rat hay va sau sac! Cam on chu Alan da dua len.

    Reply
  • JackZhang

    Tất cả báo giấy ở VN đều ít nhiều có đưa tin bài về tình hình hoạt động kinh tế nói chung. Nhìn trên toàn cảnh từ đầu năm 2013 đến nay, dù có thể đã buộc phải nhào nặn, biến hóa hiểu theo nghĩa vừa viết vừa lách tối đa để “bảo toàn mạng sống”, nhưng hầu như phần lớn tin bài về lĩnh vực kinh tế trên các báo giấy đều không che dấu hết được màu sắc ãm đạm hắt hiu con tàu đi trong đêm mờ sương mịt mùng bóng tối, tràn ngập khó khăn, hết phương xoay trở. Hậu quả hơn 20 năm đổi mới theo đường lối “xây dựng kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” trong điều kiện “giữ vững ổn định chính trị” theo nguyên tắc “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” đã bộc lộ một cách toàn diện từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ sở khiến ai cũng dễ dàng nhận ra “kinh tế đang trở thành kinh thế !!” – kể cả khi đi mua sắm ở các siêu thị lớn cũng như tại các chợ nhỏ truyền thống, hoặc ngồi xe xuôi ngược mọi miền đất nước nhìn thấy vô số công trình, dự án trùm mền chết không chết, sống không sống với bài ca dang dỡ không biết bao giờ kết thúc.

    Dù vậy, đảng và nhà nước, chính phủ, quốc hội, mặt trận chưa hề chính thức, công khai đưa ra thông điệp nào khả dỉ phản ánh trung thực, đầy đủ sắc màu hiện trạng nền kinh tế quốc gia phù hợp với thực tế. Vì vậy sự bất an trong xã hội càng trở nên đầy ắp đến “nghẹt thở”, không phải chỉ vì tội phạm gia tăng tới mức đáng sợ, đạo đức suy đồi tới mức không còn gì để nói, mà còn vì “chén cơm manh áo” của từng người, từng gia đình ở thành thị lẫn nông thôn bị chịu ảnh hưởng nặng nề, trực tiếp bởi nền kinh tế có vẻ như đang chớm “hóa rồng”, kể cả trong đánh giá của một số trí thức Việt kiều ở các nước tiên tiến, bổng dưng nhanh chóng hóa thành con thằn lằn liên tục ngày đêm tặc lưỡi rượt đuổi nhau trên bức tường kinh tế xám xịt.

    Có lẽ không thể đổ thừa “chủ yếu” do ảnh hưởng “suy thoái kinh tế toàn cầu” được nữa, nhất là trong khi đã xuất hiện nhiều ý kiến thắc mắc “tại sao cũng là suy thoái kinh tế toàn cầu nhưng một số nước quanh khu vực lại thoát ra nhanh hơn, có nhiều giải pháp khả thi để đương đầu với thách thức hơn ta ?”, nên báo cáo của chính phủ tại kỳ họp lần thứ 6 QH khóa 13 đang diễn ra vẫn đưa ra đánh giá một cách lạc quan về tình hình kinh tế đất nước “ đã có những chuyển biến tích cực, kinh tế vĩ mô tương đối ổn định, có mặt được tăng cường hơn, lạm phát tiếp tục được kiềm chế, giá cả thị trường khá ổn định, lãi suất tín dụng giảm, tăng trưởng tín dụng đã có những chuyển biến khả quan, thị trường ngoại hối và tỷ giá ngoại tệ tương đối ổn định, cán cân thanh toán có kết dư, bảo đảm nguồn cung ngoại tệ…” (TBKTSG 31/10/2013)

    Vậy, tại sao chính phủ lại bất chấp thực tế lạc quan trên khi cùng lúc “đề nghị QH cho phép phát hành thêm 170.000 tỉ đồng trái phiếu chính phủ và nâng trần bội chi từ 4,8% lên 5,3% GDP, một lượng vốn tương đương với hơn 9 tỉ USD, nhiều hơn gói kích cầu năm 2009 bị chỉ trích là đã đưa nền kinh tế quốc gia rơi vào vòng xoáy bất ổn triền miên” ? (TBKTSG 31/10/2013)…

    Quả thật ở VN hiện nay “kinh tế đang trở thành kinh thế !”. Ngôi nhà VN có một cổng ra vào gồm hai cánh cửa chính trị và kinh tế. Đúng ra, sau chiến tranh, nếu thật sự “yêu nước thương nòi” và nếu đúng là “bên thắng cuộc” một cách quang minh chính đại thì hai cánh cửa này phải được mở rộng hoàn toàn tạo điều kiện xuất nhập tự do thông thương với thế giới một cách bình thường, bình ổn, bình đẳng – xét mọi phương diện. Để có thể nhanh chóng “dựng lại nhà, dựng lại người” sau bao năm mất mát, điêu tàn, đổ vỡ. Nhưng thực tế đã không phải là vậy. Sau chiến tranh 10 năm, chỉ vì lý do hàng triệu người dân bị “đói sắp chết” bởi đường lối XHCN trại lính, “bên thắng cuộc” mới buộc lòng mở he hé cánh cửa kinh tế kiếm chút cháo, sau đó thấy có thể kiếm chát đủ thứ nên mở cánh cửa kinh tế rộng hơn, nhất là trong hoàn cảnh phe cánh XHCN gần như sụp đổ toàn phần, hết còn mong chi nhận được viện trợ từ các đồng chí mình. Nhưng, cánh cửa chính trị từ đó đến nay vẫn đóng kín cứng khừ. Nghĩa là 27 năm qua, nền kinh tế VN hoạt động và chuyển động bằng một cái chân thiệt (xây dựng cơ chế thị trường) và một cái chân giả (định hướng xã hội chủ nghĩa). Chưa nói cái chân thiệt có bàn chân chỉ còn một ngón chân. Vậy là trong cuộc đua kinh tế tính đến giờ phút này nghe đâu VN đang lẹt đẹt chạy sau Cambodge và Laos..
    NTB

    Reply
    • BLoc

      Góc chân Asin của nền kinh tế Việt!

      Báo giới chính thống cũng có bài viết có tiêu đề: Nổi buồn của Thống đốc Nguyễn Văn Bình, có vẻ ca ngợi những thành quả như đoạn anh trích ở trên “…lạm phát tiếp tục được kiềm chế, giá cả thị trường khá ổn định, lãi suất tín dụng giảm, tăng trưởng tín dụng đã có những chuyển biến khả quan, thị trường ngoại hối và tỷ giá ngoại tệ tương đối ổn định…” nhờ vào tính kiên định” của ông Bình đeo đuổi mục tiêu kiềm chế lạm phát dù có bị “đội sổ” trong bỏ phiếu tín nhiệm ở QH.

      Thực chất là nhờ vào sự độc quyền kinh doanh vàng, cọng việc in tiền mua ngoại hối trong dân và kiều hối gửi về hằng năm. Cũng như được hưởng tác động bởi thành quả từ việc kinh tế toàn cầu suy thoái nên tăng trưởng KT VN thấp, người dân kiếm việc khó khăng, cắt giảm chi tiêu nên lạm phát không tăng nhanh như mọi năm trước.

      Có thể tóm lược cách chơi bài của ông Bình như sau:

      - In tiền Việt mua ngoại hối (của doanh nghiệp xuất khẩu, vốn đầu từ nước ngoài FDI và kiều hối tư các nước giữ về cho gia đình và kinh doanh) nên cần neo giá trị cao đồng tiền Việt vào đồng USD, tức là neo tỷ giá ở mức thấp, lấy tiền đó dự trử quốc gia và độc quyền mua vàng thế giới.

      - Bán vàng lại cho dân với mức chênh lệch luôn giữ trên 3 triệu/lượng, thu một khoản lợi nhuận rất lớn cho NN (hay cho nhóm thì vẫn chưa có báo giới nào nhảy vào điều tra!), mục tiêu của chính sách là dự trử vàng trong dân thay vì cất vào kho như các quốc gia khác, một kiểu dự trử vàng mới cho quốc gia. Vì nhờ vào kiểm soát chặt không cho ai xuất khẩu, khi cần thì vẫn dễ dàng “thò tay lấy” bằng biện pháp cưỡng chế như trước đây. “Vàng không chạy đâu mà lo mất” đó là cái rào ông Bình đã dựng xong!.

      - Cung tiền ra thị trường nhiều nhưng vẫn có lạm pháp thấp đó là nhờ phần “lợi nhuận ròng” của quốc gia từ kiều hối chứ không phải từ sản xuất trong nước. Người dân bán ngoại tệ thì lại gửi vào NH hay mua vàng… và chi tiêu tiết kiệm do việc làm khó khăn, nhờ vậy lãi suất huy động có quyền hạ thấp nhưng vẫn không sợ giảm mức huy động vì không có ngành nào kinh doanh hiệu quả để hút dòng tiền, đi kèm theo lại có thể giảm lãi suất cho vay giúp chi phí vốn thấp cho xã hội.

      Nếu đúng quy luật kinh tế, với lợi nhuận ròng của quốc gia là từ sản xuất, khinh doanh trong nước, thì khi cung tiền thêm ra thị trường cho vay, chi tiêu hay thu mua ngoại tệ sẽ làm tăng giá các mặt hàng, sản phẩm trong nước dẫn đến lạm phát ngay.

      Như vậy nếu cắt nguồn kiều hối (và khi xuất bán hết tài nguyên thiên nhiên – Hiện nay cũng sắp hết rồi) thì lợi nhuận ròng từ các ngành sản xuất kinh doanh trong nước như hiện nay sẽ không đủ cho chi tiêu của quốc gia và chính phủ. Đây là gót chân Asin của chế độ này!!?

      Reply
  • yamaha

    Cảm ơn tác giả và TS. Nhờ những bài viết như thế này mà người dân hiểu ra thêm về tình hình kinh tế, xã hội quản lý kinh tế và quản lý đất nước, và người dân VN bị lừa bịp trắng trợn mà không thể làm gì được vì cách lãnh đạo theo kiểu toàn trị của Đ.

    Reply
  • Đỗ Đình Thái

    Vẫn khẳng định đảng tiên phong lãnh đạo, vẫn kiên quyết theo chủ nghĩa mác lê , nền kinh tế định hướng xhcn, vẫn đất đai sở hữu toàn dân, vẫn ” chúng ta sai đến đâ thì sữa đến đó” lấy dân làm chuột thí nghiệm để tiến đến 1 chủ nghĩa không tưởng mà thế giới đã ném vào sọt rác. Thiết nghỉ mấy trăm thằng chí phèo và mấy chục con thị nở đang họp hành giải quyết cái gì để cái làng vũ đại việt nam này được sánh vai với năm châu bốn bể như lời cụ HCM nói đây khi mà tấm phông màn ở tòa nhà cuốc hụi chưa đổi màu.

    Reply
  • Smokey

    Cai giai phap no lu lu ra day, ma khong ai thuc hien, dau va sot qua :(

    Reply
  • tran tuyen

    xin cảm ơn Tiến sĩ về bài viết quá hay, nhờ Tiến sĩ mà tôi đã biết thêm rất nhiều điều. thôi nền kinh tế nước mình nếu ĐCS không xây dựng được thì tốt nhất là nó sụp đổ luôn, sau đó sẽ là 1 sự thay đổi.

    Reply
  • Mua bán nợ xấu kiểu đánh lừa dư luận

    Trong mấy ngày gần đây, các phương tiện thông tin luôn đưa tin theo kiểu đặt hàng cho ngành Ngân hàng, rằng là đánh giá cao việc xử lý nợ xấu, nào là nợ xấu được dọn dẹp sạch khỏi ngân hàng, nào là tình hình xử lý nợ xấu vượt xa kỳ vọng… lên cao hơn mây xanh rồi.
    Nhưng đó là kiểu nói, cách nói với những người không hiểu biết, nói thẳng ra là người biết xử lý nợ xấu thế nào mới đúng cách thì trên đất nước Việt Nam chỉ có khoảng vài trăm người biết, trong đó có nhiều lãnh đạo ngân hàng biết rất rõ rằng xử lý như vậy là không thể thành công được, họ biết, nhưng họ vẫn đánh lừa mọi người rằng xử lý như vậy là rất tốt… Chung quy lại họ dựa vào việc các ngân hàng mang nợ xấu đến xép hàng để bán cho họ (VAMC = Ngân hàng Nhà nước VN, bởi vì VAMC là công ty TNHH Một thành viên 100% vốn Nhà nước) để đánh lừa dư luận rằng thế là xử lý nợ xấu thành công. Nhưng thử hỏi nếu các ngân hàng có nợ xấu liệu có dám chống lại việc một bên là Ngân hàng Nhà nước, cơ quan có quyền sinh, quyền sát đối với các ngân hàng thương mại, họ cho sống được sống, họ bắt chết phải chết lại dám chống lại ngân hàng Nhà nước không? chính vì vậy mặc dù biết rằng việc bán nợ xấu cho VAMC rút cục cũng chẳng thoát được nợ xấu theo đúng nghĩa thì các ngân hàng thương mại vẫn phải ngầm mà theo ngụ ý của Ngân hàng Nhà nước mà mang nợ đến bán cho VAMC.
    Vì vậy VAMC đang đánh lừa hầu hết người dân một cách ngoạn mục.
    Là một chuyên gia kinh tế, tôi có thể khẳng định 100% việc xử lý nợ xấu như hiện nay chỉ là trò bịp bợm, đánh lừa dư luận và đó chỉ là việc xử lý kỹ thuật, không có nhiều ý nghĩa gì cả.

    Tôi đã phê phán rất nhiều về cách xử lý nợ xấu như hiện nay, nhưng thực sự ra số người hiểu được vấn đề xử lý nợ xấu không nhiều như tôi tưởng, vì vậy tiếng nói của dự luận không đủ mạnh để làm phơi ra bộ mặt thật của trò lừa bịp này.

    Tôi lấy ví dụ như sau để chỉ cho một người không hiểu biết về kinh tế cũng có thể hiểu ra phần nào, còn các chuyên gia thì xin lỗi không dám múa dìu qua mắt thợ.

    Ví dụ: Tôi là chủ một Doanh nghiệp A, tôi có 1000 tỷ đồng nợ xấu (thậm chí quá xấu), tôi đã mang dự án bất động sản của DN A của tôi đang triển khai để thể chấp và vay được 1000 tỷ đồng của một ngân hàng B, đến nay đã quá hạn, tôi không có khả năng trả nợ, món nợ của tôi đã trở thành nợ xấu.
    Nay Ngân hàng B mang toàn bộ hồ sơ vay nợ của tôi ra bán cho VAMC và được VAMC trả cho một loại trái phiếu đặc biệt của VAMC, trái phiếu này nếu cần thì Ngân hàng B có thể đến Ngân hàng Nhà nước cầm cố được tối đa là 700 tỷ đồng (tức 70% số nợ theo sổ sách của 1000 tỷ đồng).
    Vậy là trên sổ sách thì Ngân hàng B có thể thoát khỏi món nợ xấu 1000 tỷ đồng của Doanh nghiệp A của tôi, đồng thời Ngân hàng B phải trích lập với tỷ lệ 20% một năm của khoản 1000 tỷ đồng (tức là 200 tỷ đồng/năm) liên tục trong 5 năm để kết thúc 5 năm (thời gian bán nợ xấu của Ngân hàng B cho VAMC) thì coi như số nợ xấu 1000 tỷ đồng của Doanh nghiệp A của tôi nằm trong ngân hàng đã xử lý thành công, về lý thì đó là đúng. Nhưng chúng ta hãy xét theo thực tế như sau:

    Khi Doanh nghiệp A của tôi đã rất khó khăn trong kinh doanh, chính vì khó khăn mà khoản nợ 1000 tỷ đồng mà tôi vay từ Ngân hàng B đã không thể trả nổi, thậm chí Doanh nghiệp của tôi xác định sẽ gán toàn bộ dự án Bất động sản dở dang cho Ngân hàng B để đổi lấy khoản tiền 1000 tỷ đồng tôi đã vay trước đó (tức là tôi đã xác định bỏ của chạy lấy người), trong khi dự án Bất động sản của tôi mới đền bù dược khoảng 60% diện tích và làm được một con đường dở dang trong dự án, hay xây được một cái móng nhà, giá trị đầu tư vào dự án Bất động sản đó vào khoảng 50 tỷ, còn 950 tỷ tôi đã đi làm ăn các vụ khác, do thời gian trước Bất động sản nóng và được thổi lên to như con Voi, tôi đã trót đầu tư góp vốn 900 tỷ vào một dự án (rất tiềm năng của một chủ đầu tư khác) nay cũng đang dãy chết, hoặc tôi đi mua mấy dự án khác, nhưng nay các dự án đó đã phá sản…
    Vậy coi như số tiền 1000 tỷ của tôi hiện nay đã bốc hơi, chỉ còn trị giá khoảng 50 tỷ tôi đã đầu tư vào chính dự án Bất động sản của mình, nhưng nay để hoàn thành nó phải có thêm 1500 tỷ đồng nữa, trong bối cảnh thị trường Bất động sản đang chìm như hiện nay, nếu đầu tư 1500 tỷ chắc tôi cũng chỉ bán được 1300 tỷ hoặc không thể bán được, tóm lại là không thấy tương lai. Vậy tôi mới xác định bỏ của chạy lấy người.
    Tài sản của tôi 5 cái máy đào cũ, chục con xe ben tự đổ cũ nát, vài cái máy cẩu, máy gạt, số giấy tờ các loại máy này tôi đã dùng làm tài sản thế chấp để vay được 50 tỷ của một Ngân hàng M trước khi được vay 1000 tỷ đồng từ Ngân hàng B. Tóm lại hiện nay tôi không có tài sản nào đáng giá được 3 tỷ đồng để có thể cầm cố, dùng làm tài sản đảm bảo để đi vay được, kể cả vay 3 tỷ hay bán căn nhà trị giá 3 tỷ đang ở thì cũng chỉ như muối bỏ biển đối với dự án 1500 tỷ đồng dở dang kia.

    Nếu hiện nay Ngân hàng B đánh giá rằng dự án của tôi là rất tiềm năng, rất ổn (bởi vì chính Vợ Ông Chủ tịch HĐQT ngân hàng B đã chung nhau với Doanh nghiệp của tôi để đầu tư dự án này) với tỷ lệ cổ phần là ăn chia là bà ấy được hưởng 55% số lợi nhuận của dự án (phần của tôi là 45%), với điều kiện Bà vợ ông Chủ tịch HĐQT ngân hàng B phải đảm bảo có đủ vốn để tôi triển khai dự án.

    Vậy là Ngân hàng B tự mang món nợ của tôi đi bán và sẽ giải ngân tiếp 500 tỷ đồng nữa để tôi triển khai tiếp dự án trong thời gian tới. Vậy là một dự án BĐS của tôi kể cả giả sử nó được hoàn thành tốt đẹp thì cũng chỉ bán được kịch trần là 1300 tỷ, trong khi trước đó tôi đã vay 1000 tỷ, lãi tiền vay tôi đã trả khoảng 300 tỷ nữa, nay lại vay 500 tỷ (tổng cộng là 1800 tỷ), nhưng 500 tỷ đó không thể hoàn thành được dự án, tôi cần 1300 tỷ nữa mới xong được dự án. Thế thì 500 tỷ cũng chỉ dở dang thôi, hoặc tôi và bà Vợ của ông chủ ngân hàng B kia lại chia nhau luôn số tiền 500 tỷ sẽ giải ngân này (đằng nào chả chết, có tiền cứ ăn tiêu đã, việc gì phải tiết kiệm, việc gì phải lo, có gì Ông chủ Ngân hàng B sẽ lo hết).

    Vậy mọi người đã biết là với tỷ lệ nợ xấu là Bất động sản chiếm trong số nợ xấu được VAMC đã mua là 70% thì nếu xử lý theo kiểu đang làm này, chắc chắc 1 năm hoặc chậm nhất là 2 năm nữa người dân Việt Nam gặm đất mà ăn, đứng nói đến cám lợn nữa, cám lợn chắc cũng chẳng có đâu.

    Cách mua bán nợ xấu hiện nay thực ra chẳng khác gì cách khoanh nợ như nội dung của Quyết định số 780 của Ngân hàng Nhà nước, chính vì Quyết định 780 này mà có 100.000 tỷ đồng nợ xấu đã được đánh giá lại, xếp vào loại không phải là nợ xấu (tức là đến thời điểm đầu năm 2013 thì nó chưa xấu lắm), nhưng đến nay nó cũng quá xấu rồi, tuy nhiên Ngân hàng Nhà nước lại hoãn thời điểm Quyết định 780 có hiệu lực, tức là số nợ xấu 100.000 tỷ đồng lại được xếp lại, không cho vào rổ nợ xấu, nhưng Quyết định 780 không thể trì hoãn mãi được, chắc chắn 100.000 tỷ đồng này đã trở thành nợ xấu từ lâu rồi.
    Hiện nay Ngân hàng Nhà nước đánh giá là có 130.000 tỷ đồng nợ xấu (chưa kể số 100.00 tỷ đồng nợ xấu được xếp lại theo Quyết định 780), con số này cũng chỉ là do Ngân hàng Nhà nước đưa ra, còn thực tế không phải là 130.000 tỷ đồng nợ xấu, mà có thể là 350.000 tỷ đồng nợ xấu + 100.000 tỷ (theo QĐ 780 nữa) vậy tổng cộng là 450.000 tỷ đồng nợ xấu.

    Nếu cứ xếp lại rồi lại cho vay tiếp như Doanh nghiệp của tôi thì tổng số nợ xấu sau 1 đến 2 năm nữa sẽ là 600.000 tỷ, hoặc hơn số đó rất nhiều. Như vậy liệu nền kinh tế Việt Nam có chịu đựng được số nợ xấu đó không? thậm chí số nợ xấu đó là quá xấu và có khả năng mất vốn.

    Hiện nay VAMC mới chỉ mua và bán với các ngân hàng thương mại có nợ xấu, còn việc xử lý thì chưa thể, kể cả 5 năm nữa cũng chưa biết được khả năng thành công của việc xử lý nợ xấu kiểu này có thành công hay không? khi nền kinh tế VN đang rất ốm yếu như hiện nay thì khả năng ngân hàng tăng trưởng tín dụng cao trên 12% để có tiền lãi trích lập dự phòng để xử lý nợ xấu là không thể, nếu cố tình đẩy tiền ra, chạy đua tăng trưởng tín dụng thì chắc chắn là số nợ xấu sẽ tăng lên 1 triệu tỷ đồng trong 1 năm nữa.

    Tóm lại Nền kinh tế VN đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc.

    Reply
  • Bảo Đông

    Bài interview phác họa chân thực hiên trạng của kinh tế Việt Nam đang được phủ lớp hào quang giả tạo của hệ thống Tuyên truyền của ban Tuyên giáo! Để xem giấu cái Kim trong bọc được bao lâu

    Reply
  • kim

    thanks bác vì cháu đã hiểu ra nhiều điều!

    Reply
  • nguyenvan

    Đọc bài này tôi thấy có vẻ giống một anh thương binh cụt 1 tay ,1 chân nằm dưới đáy giếng ,cái chân còn nguyên đặt lên thành giếng và nói tôi đang đi lên đây

    Reply
  • Võ Đông Sơ

    Lá rừng rơi rụng như mưa, phải chăng xây hộ nấm mồ cho ta.
    Máu hồng theo lệ tuôn sa, nhắc câu chung thủy lòng ta nghẹn ngào.

    Máu đào tuôn đẫm ướt nhung bào, chí anh hùng vùi trong kiếm đao.
    Bóng chiều rơi cuối nẻo biên thùy, ta thấy miền xa rủ bóng quân kỳ…

    Reply
  • quynh

    Đỉnh cao trí tuệ- coi dân đen là con rối & tưởng đánh lừa được bọn dãy chết – Cuối cùng lại trở thành con rối của bọn dãy chết.

    Reply
  • HOANG

    Cảm ơn bài viết rất hay của anh Dũng. Mong sao có những bài viết thật dũng cảm của anh để mọi người được sáng tỏ hơn về đất nước này

    Reply
  • Doanh Tâm

    Cảm ơn bài viết với những phân tích, chia sẻ thẳng thắn của tác giả TS.Phạm Chí Dũng. Tôi là một thanh niên trẻ với những mong muốn và khát vọng thực tế cho bản thân và dân tộc mình có được cs tốt hơn, tôi đang chờ đợi “sự thay đổi”

    Reply
  • Văn Trung Thành

    Thaỏ dân thì cho rằng: Một sự thật sơ đẳng của bất kỳ nhà kinh tế quèn nào cũng hiểu, hằng ngày khi mà cứ 10 người trong độ tuổi lao động thì 05 thằng có việc làm ổn định, 05 thằng ra nhập tầng lớp VÔ SẢN LƯU MANH nay có việc mai hết việc làm. Trong 05 thằng có việc làm ổn đinh thì đến 02 thằng chuyên tham gia nghề phân phối lại, 03 thằng không phải lĩnh vực sáng tạo ra sản phẩm cho xã hội( tức giá trị sử dụng của hàng hóa, cái đích thực cho xã hội phát triển, cái gốc của sự tồn tại cho xã hội loài người). Thì nền kinh tế đó làm gì đã chạm đáy? làm gì có chuyện nền kinh tế nước nhà đang ấm lên? Mặt khác hiện thời giải pháp cứu vãn nền kinh tế, Thảo dân chỉ thấy chỗ này giải cứu Bất động sản, chỗ kia giải cứu ngân hàng. Tuyệt nhiên Thảo dân chẳng thấy quan chức chỉ ra phải đẩy mạnh sản suất vật chất cho xã hội như thế nào? ngành, nghề gì? Bao nhiêu? Khi nào? Ở đâu? bán sản phẩm đó ở đâu? Ai dung sản phẩm đó?
    Nói tóm lại đẻ thấy nền kinh tế chạm đáy, hay đang ấm lên hay nhìn đội ngũ nhân lực lao động. Nó sẽ là kim hàn thử biểu chính xác bậc nhất và sự that hiển nhiên chẳng kẻ nào có thể tôi hồng, sơn son thiếp vàng được. Có phải thế không hỡi các bác Gà sống thiến sót?

    Reply
    • Hoàng cương

      Bạn để ý kỹ một chút , ở mọi nơi đi qua đang treo bảng Đại hạ giá ,kể cả vé số kiến thiết V.V – Bạn sẽ đánh giá túi tiền ( sức mua ) của nền kinh tế tới đâu ….đừng tin mấy chả .

      Reply
      • Văn Trung Thành

        Xếp Hoàng Cương!
        Rõ khổ, Muốn đánh giá túi tiền ( Sức mua) thì phải đánh giá được việc làm của người lao động, đặc biệt là lĩnh vực sản xuất của cải vật chất cho xã hội. Thảo dân đã nói cái gốc của nền kinh tế ấm lên và phát triển trong bài viết đã rõ. Sức mua chỉ là kết quả biểu hiện của nguyên nhân có việc làm hay không có việc làm mà thôi.

        Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN


    80% hàng lậu xâm nhập vào thị trường Việt Nam là hàng Trung Quốc

    CAND
    06/11/2013

    http://www.baomoi.com/80-hang-lau-xam-nhap-vao-thi-truong-Viet-Nam-la-hang-Trung-Quoc/45/12353583.epi

    Trong số các mặt hàng lậu xâm nhập vào thị trường Việt Nam, có tới 80% hàng lậu là của Trung Quốc. Đây là thông tin được ông Vương Trí Dũng, Phó chi cục trưởng Chi cục Quản lý thị trường Hà Nội đưa ra tại Hội thảo
    Ngày 6/11, tại Hà Nội diễn ra Hội thảo quốc tế về chống buôn lậu, hàng giả và gian lận thương mại giữa các nước Campuchia, Lào, Myamar, Việt Nam do Cục Quản lý thị trường phối hợp với Vụ thị trường Châu Á –Thái Bình Dương, Bộ Công thương tổ chức. Những vấn đề “nóng” về buôn lậu, gian lận thương mại được các đại biểu trình bày tại Hội thảo đã cho thấy bức tranh toàn cảnh về thực trạng này đang diễn biến phức tạp tại 4 quốc gia trên.

    Hàng lậu bị lực lượng QLTT bắt chủ yếu là hàng Trung Quốc

    Tại Việt Nam, vấn đề hàng lậu được xem là “nóng” nhất bởi đây là giai đoạn cuối năm, sức mua trên thị trường tăng mạnh, tạo cơ hội cho hàng lậu “đổ bộ” vào Việt Nam.

    Theo ông Trương Quang Hoài Nam, Cục trưởng Cục Quản lý thị trường, Bộ Công thương thì : “8 tháng đầu năm, lực lượng quản lý thị trường đã xử lý 89.000 vụ buôn bán hàng cấm, hàng nhập lậu với số tiền xử phạt là 485,11 tỷ đồng, tịch thu nhiều hàng hóa nhập lậu trị giá 1.058,61 tỷ đồng. Hàng lậu không chỉ gây thất thoát nguồn thu ngân sách lớn (vì trốn thuế) mà còn gây thiệt hại cho người tiêu dùng vì đây đa phần là hàng nhái, giả, kém chất lượng…”

    Trong số các mặt hàng lậu xâm nhập thị trường Việt Nam, theo ước tính của ông Vương Trí Dũng, Phó chi cục trưởng Chi cục Quản lý thị trường Hà Nội, hàng lậu Trung Quốc chiếm tới 80%.

    Reply
  • Au Si

    Các bác đầu to đỉnh cao của cả nước ráng mà động não tìm ra biện pháp để cứu các con nợ cờ bạc , hy vọng bọn cờ bạc nầy thắng lớn để có tiền trả nợ, còn bằng không phải xây thêm nhà tù để nuôi họ

    Reply
  • Lê Đình Hồng

    Bài viết hay, tôi đọc rất cảm hứng. Tôi nhìn bằng mắt, tôi nghe bằng tai, tôi nghĩ bằng đầu, tôi nhận thức ,kinh tế việt nam có 4 động lực ( Doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, nông nghiệp ) trong đó 3 động lực đã hết dầu .Riêng doanh nghiệp nhà nước đang thi nhau ăn thi nhau phá, tham nhũng tràn lan, nợ xấu tràn lan, thất nghiệp tràn lan, thua lỗ tràn lan, ngân hàng cho doanh nghiệp uống thuốc độc ( lãi suất 25%-30%) ….Chưa có nền kinh tế thị trường, chưa có nhà nước pháp quyền, chưa có xã hội dân sự, người lãnh đạo thì giỏi phá chứ không giỏi xây, và cuối cùng là kiên trì đi theo con đường……Tôi rút ra nền kinh tế việt nam sẽ lụn bại trong 1 thời gian không xa, đang đến gần rất gần.

    Reply
  • Hậu quả phá hại của nhóm lợi ích

    Mấy ….là những con quỷ hút máu của người dân Việt Nam, mỗi con ….này có từ 5 đến 30 tỷ USD (có khoảng 5 con quỷ đã hút được số máu cỡ 15 đến 30 tỷ USD và 10 con khác hút được từ 5 đến 7 tỷ USD), còn các ….và tương đương, thì tùy theo mức độ quan trọng của từng ngành, mỗi tên này cũng ẵm khoảng 5000 tỷ đến 2 tỷ USD, một số quan chức cấp …..thành Phố, Tỉnh lớn cũng ẵm không kém số này, vậy chỉ tính riêng những con …..đã hút máu của người dân Việt cỡ 200 đến 300 tỷ USD. Trong khi GDP của VN chỉ khoảng trên 100 tỷ USD.
    Loại hút được cỡ dưới 50 triệu USD (= 1000 tỷ VNĐ) không thèm tính (khoảng vài trăm tên). Chưa kể một số kẻ (đứng đầu các tập đoàn chuyên đi xin) cấu kết với ….có thể hút đến hàng trăm tỷ USD nữa.
    Vậy kinh tế VN làm sao mà “lớn” được khi lũ quỷ này hút máu nhiều đến vậy!

    Reply
  • ctt

    có một câu chuyện thế này

    nhà tôi nuôi một đàn gà

    đàn chó trông giữ đàn đàn gà hôm nay

    lạ thay con cáo ngồi đây

    đàn chó phải cúng con gà trong sân

    đàn gà rồi chết dần dần

    rồi đến lượt chó chết dần nay mai

    Reply
  • Lò Tôn "THẬT"

    Chúng ta đang thực hiện sứ mệnh ” Thiên Niên Kỷ” . Đảng đã ý thức được điều đó, nên đưa những ” tầm nhìn” xa và rộng, bên cạnh đó lại được Anh, em, Thế giới, sát cánh, cổ Vũ – khích lệ – ửng hộ – động viên. Do đó không thể nhận định, đánh giá, theo kiểu : chủ quan, ngắn hạn, bi quan, thiếu tinh thần xây dựng đơn tác giả bài viết này.
    - Chúng ta là cái nôi của nền nông nghiệp Văn Minh lúa nước. Vừa đi ra từ 2 cuộc kháng chiến, trường kỳ, gian khổ, mất mát, hy sinh – nhưng cũng đầy tự hào và kiêu hãnh – cũng từ đó sản sinh ra những con người CM, CS, có những tố chất: bản lĩnh – Kiên định – sáng tao – đổi mới – hoà nhập nhưng không hoà tan – luôn canh cánh trong lòng sứ mệnh Vì Dân! Xa rời chủ nghĩa vật chất, thực dụng!
    Với những tố chất, phẩm chất, đã được mài dũa, thử thách, trên con đường đổi mới, hội nhập ngày hôm nay, ta đã đạt được những thành công 1 cách vững chắc:
    - phong trào : bê tông hoá trong PT nông thôn mới.
    - danh hiệu GIA ĐÌNH VĂN HOÁ đã nở rộ và phát triển khắp nơi ( từ nông thôn – thành thị).
    - xây dựng được nhiều bia, Đài tưởng niệm các Anh hùng, các bậc thánh nhân – đánh dấu sự phát triển nhưng không quên được “cội nguồn”, thật ” đậm Đà bản sắc dân tộc”.
    - làm tốt công tác “đền ơn, đáp nghĩa”, xây được nhiều nhà tình nghĩa, tìm mộ liệt Sỹ bằng Ngoại cảm, bằng Ngân sách Quốc gia.
    - xây được nhiều W.C .công Cộng ở một số tỉnh và thành phố mang vóc dáng hiện đại, và giá thành cũng hiện đại ( Vì trong tương lai, có thể nó là bộ mặt của đất nước – cho nên ta phải đi tắt , đón đầu).
    - ta đã phong được nhiều cấp hàm : tướng – tá cho lực lượng Vũ Trang (QĐ & CA) , khẳng định được sự chuyên nghiệp, tinh Nhuệ, lớn mạnh của dân tộc.
    - an Ninh , chính trị, trật tự xã hội luôn giữ được ổn định.
    - tỷ lệ hộ nghèo , năm sau giảm hơn năm trước , chính sách người có công luôn kịp thời chính xác.
    Đảng và Chính Phủ ta đã làm được xuất sắc những thành tựu to lớn kể trên, điều đó càng thấy rõ vai trò của Đảng và Chính Phủ – 1 nhà nước VÌ DÂN, ” dân có giàu thì nước mới mạnh”.
    Với tâm thức, tầm nhìn, phẩm chất, của người CS, đứng đầu là Đảng và chính Phủ …. Tôi tin rằng KINH TẾ VIỆT NAM sẽ đi về Miền thắng lợi – chậm mà chắc , vì Đảng đã lo cho dân, và Đảng biết dựa vào dân, lấy dân làm gốc.

    Reply
    • JackZhang

      … chủ nghĩa của LÒ TÔN ……. chưa thấy con người trên thế gian vô giáo dục và bần thỉu như vậy? …nhưng thật đáng tội nghiệp cho DÂN tôi phải chịu quá nhiều cay đắng…

      Reply
  • minh tùng

    Cám ơn Tiến sĩ cũng như GNAL đã khai sáng vấn nạn kinh tế hiện nay và giúp tôi vượt qua 1 quyết định lớn. Hiện nay 2 vợ chồng tôi vẫn đang ở chung chật hẹp cùng với bố mẹ và anh em, 2 vợ chồng 1 đứa con có tiết kiệm được khoảng 5 trăm triệu sau 15 năm chung sống, đến thời điểm này đã có rất nhiều người khuyên nên vay thêm 1 chút để mua nhà riêng khoảng 3 trăm triệu. Tuy nhiên qua trang web khai sáng này, tôi thấy kế hoạch kinh tế của gia đinh phía trước không biết có thực hiện được không? khi thực trạng đất nước như vậy. Khi có nhà riêng mọi thứ sinh hoạt cá nhân thật tiện lợi nhưng cùng với đó là bao nhiêu nỗi lo về gánh nặng tài chính sẽ phải chi trả- có thể lên đến trên 10 năm, thậm chí giá thành căn nhà mình mua lúc này đã chạm đáy chưa ? Trong lúc này có quá nhiều người xung quanh bảo chính sách nâng trần nợ công 4,8% lên 5,3% đã được thông qua và giá nhà sang đầu năm 2014 tăng lên nhanh chóng-đó sẽ là cơn sóng thần ghê ghớm nhất mà những người nghèo phải chống đỡ. Giả sử con sóng thần đó không xảy ra thì 2 vợ chồng sẽ cảm thấy mừng hơn hết thảy, hãy để giá trị đất đai về đúng giá trị của nó- đó là phục vụ dân sinh. Không biết lúc này có nên vui vẻ bảo nhau trong ấm ngoài êm với không gian chật chội vốn có từ trước mà tiền nong thì không phải quà tằn tiện cho việc tiết kiệm trả tiền nhà cửa. Các bạn BCA hãy mách giùm tôi với !

    Reply
    • Hoàng cương

      Kế hoạch mua nhà của Bạn còn thiếu nhiều dữ kiện … nhưng tôi cứ phán đại trúng trật dáng mà chịu .

      - Bạn có 500 triệu , vay 300 triệu , – tính thử xem NẾU thu nhập của vợ chồng Dưới 17 triệu / 1 tháng – Là rơi vào thế khó cho Bạn .

      - Nếu lấy lãi tiền gửi 500 triệu – Thuê nhà cũng không tệ ( Ký hợp đồng thuê nhà dài hạn ) dân mình thuê nhà thường không qua công chứng ,hay cãi vã về sau .
      - Vợ chồng ra sức thi đua thăng quan , thăng bổng ,hoặc làm thêm nghề phụ 5 năm …mua nhà kiên cố .

      Reply
    • Nguoilamthue

      Tôi không biết miền Nam thế nào, chứ miền Bắc nó là một XH lừa đảo: dối trên lừa dưới, lừa thầy phản bạn, đến cả anh em ruột thịt còn THỊT LẪN NHAU thì bạn biết phải làm thế nào rồi. Không phải ngẫu nghiên người ta gọi nó là xứ LỪA đâu bạn! Hãy tin vào chính bản thân mình, đừng có TIN BẤT CỨ ĐIỀU GÌ CỦA NGƯỜI KHÁC NÓI, dù có mắc sai lầm đến đâu. Good luck !

      Reply
      • Trái Tim Việt Nam

        giải pháp lừa đảo !
        Muốn bán được nhà giảm giá còn 20% và dùng một căn nhà bán cho 10 người rồi dọt!

        Reply
      • Nghiêm ánh

        Miền nam đỡ hơn bạn ạ,mỗi lần về bắc hoặc vài người ruột thịt họ hàng bạn bè ngoài đó kể chuyện tôi nghe mà ớn quá không dám về hoặc ở lâu.Nhà đất ở SG tương đối nhiều giờ kinh tế khó khăn người khó tính nhất cũng biết ngăn phòng nhà mình cho thuê kiếm chút đỉnh tiền chợ,khi kinh tế chưa có lối thoát như thế này tránh vay mượn mua nhà rủi ro trả nợ khá lớn nếu vay ít thì nên cân nhắc kỹ .

        Tôi có biết một người bắc vào đây thuê nhà và làm nghề may do cũng lo cho con cái sau này không có nhà nên dồn hết tiền mua một căn tại Bình Dương nghe đâu xây cất cũng đẹp lắm hết 400 triệu không ở và cho người ta thuê mỗi tháng thu 1,5 triệu ,nghe kể tôi lại hỏi bỏ 400 triệu mỗi tháng lấy 1,5 triệu thì bao giờ lấy lại được vốn đây? chưa kể nhà thường xuyên phải tu sửa vì xuống cấp nên chỉ có lỗ tới lỗ.

        Bạn cười ừ nhỉ người Việt mình hay vậy đó thấy người ta có mình cũng đua theo làm cho đẹp mà không ở được vì công việc. Theo tôi cần tính toán sao cho hợp lý với hoàn cảnh gia đình tránh vay mượn kẻo nếu kinh tế xấu hơn khó có khả năng trả nợ nếu tốt hơn ( rất ít khả năng này với các cụ chiến binh kia) nên cẩn thận vẫn là hơn.

        Reply
  • BINH MINH

    Cả đời tôi chưa từng thấy ai mua hàng để bán lại mà chưa biết bán cho ai và bán bằng cách nào như cái VAMC nầy. Hay là họ đã có kề hoạch bán cho ai rồi nhưng không dám nói ra. BĐS là đất đai, vậy ai cần đất của VN mà bỏ tiền ra mua? Mọi người nên lưu ý điều cực kỳ quan trọng nầy.

    Reply
  • shenton

    - Không! Không thể học hỏi và áp dụng được cái gì từ văn minh nhân loại.
    - Người ta có gì thì mình trưng bảng, dọn hàng cho vui chứ ko thật sự làm ăn.
    - Chuyên gia kinh tế ngồi chém gió đây nà..

    Reply
  • Nguoilamthue

    Bạn ơi tất cả do mình chớ đừng trông chờ vào người khác. Tùy bạn quyết định. Tuy nhiên tôi chỉ có đúng một lời khuyên duy nhất cho bạn:ĐỪNG BAO GIỜ ĐƯỢC PHÉP TIN BẤT CỨ CÁI GÌ CỦA CHÍNH THỂ NÀY CẢ. Nó đang đứng trên một bong bóng xà phòng đấy. Người ta chỉ cần nhìn vào cái CON NGƯỜI là người ta biết được cái BỘ MÁY NÀY nó làm việc kiểu gì rồi. Hãy sử dụng TRÍ TUỆ ĐỘC LẬP CỦA MÌNH CHỚ ĐỪNG CÓ NGHE THEO NGƯỜI KHÁC MÀ NO ĐÒN ĐẤY !

    Reply
  • andanh

    Kinh te sup do keo theo thay doi che do cho dan do kho

    Reply
    • toto

      Còn lâu. Lấy đoản binh đánh trường trận. Chính sách xây dựng nông thôn mới là ý Đảng long dân giao hòa. Nghệ thuật chiến tranh du kích vô địch. Thằng béo thì có sức ỳ

      Reply
  • Phạm Sanh

    Chính quyền và chế độ nào cũng phải giữ khăng khăng quyền lực, lợi ích nhóm và vơ vét tận cùng cho lủng túi cá nhân quan chức. Vấn đề là thể chế chính trị, trình độ dân trí, bối cảnh thế giới và môi trường.trong nước sẽ cho ra nhiều kịch bản. Kinh tế màu hồng, màu đen hay màu xám đều là những gam màu tối nguy hiểm cho vận mệnh dân tộc khi mọi cái nhìn đều bị loạn sắc. Bởi số liệu có gì đúng đâu mà cứ tranh luận, bởi cái tâm có chính đâu mà mong có số liệu đúng, bởi đường đi đã sai thì làm gì có tâm chính. Tiến sỹ kinh tế nhiều nhưng gốc là phó tiến sỹ XHCN, dối từ gốc, không đủ kiến thức, thiểu năng thì được phù thủy cho làm zombi là hay lắm rồi.

    Reply
  • Phản Biện Alan

    Lại nói và nói nữa mệt ghê, khổ quá nói mãi, một câu duy nhất thôi, tôi chỉ nói một câu duy nhất thôi , chúng ta đang tìm đường đến với phát triền gì đó, là chúng ta đang về với chúa sớm hơn thôi, không có gì sáng sủa cả, hãy xem bài sau đây chúng ta sẽ cảm thấy ai phát triền hơn ai nhé,

    https://www.youtube.com/watch?v=vQmi5L46VUA

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top